• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Nhặt được nữ tổng tài xinh đẹp làm vợ (2 Viewers)

  • Chương 626-630

Chương 626: Chuyển phát nhanh đặc sản Ninh Châu

Ở đầu dây bên kia, em trai Viên Điền Hồng đã khóc không ra tiếng rồi, cả người run rẩy.

"Không thể nào, không thể nào".

Viên Điền Hồng nhảy dựng lên.

Mỡ toàn thân ông ta vì giận dữ và kinh ngạc mà rung lên.

"Có đội Hắc Phong ở bên, sao Lịch Hành có thể chết được chứ?"

"Chết hết rồi, đội Hắc Phong chết sạch rồi".

Viên Điền Hồng sững người.

Sau đó điện thoại của ông ta rơi xuống.

"Bốp" một tiếng đập mạnh xuống đất.

Viên Điền Hồng như người mất hồn.

Hai mắt ông ta trống rỗng.

Không thể tin được.

Ông ta không tin nổi những gì mà em trai ông ta nói trong điện thoại.

Đội Hắc Phong là lực lượng nòng cốt của nhà họ Viên.

Đội trưởng đội Hắc Phong là cao thủ cấp Vương giai đoạn trung kỳ.

Cho dù là Viên Điền Hồng đánh tay đôi với ông ta cũng không có cách nào chiếm được lợi.

Trong vòng một trăm chiêu khó mà phân định thắng thua.

Nói gì đến việc giết Lý Hùng, cho dù tất cả cao thủ của gia tộc Lý Thị ở thủ đô tới.

Bọn họ cũng có thể bảo vệ Viên Điền Hồng an toàn rút lui.

Sao lại thế được?

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Hai mắt Viên Điền Hồng trợn to, ông ta giơ tay chỉ vào Lý Tấn đứng trong.

"Lý Tấn, đồ khốn nhà ông dám nhân lúc tôi sơ ý lại xin sự giúp đỡ ở Trường An".

Cả người Viên Điền Hồng như bị thiêu đốt, trong mắt bùng lên ngọn lửa hừng hực.

Ông ta dùng ánh mắt vô cùng hung ác nhìn chòng chọc vào Lý Tấn.

"Ông nghĩ thế thì tôi sẽ tha cho ông à?"

"Ông tưởng chỉ mình ông có thế gia chống lưng chắc?"

"Tôi..."

Viên Điền Hồng còn chưa nói xong, bỗng có một tên đàn em mặt đầy sợ hãi, từ ngõ nhỏ chạy đến.

"Ông chủ ơi, chết rồi, có chuyện rồi".

"Những cao thủ mà gia tộc Muto cử đến chết hết rồi".

"Bọn họ được mặc áo liệm rồi đưa đến trước cửa nhà chúng ta".

Trên thi thể của cao thủ hàng đầu gia tộc Muto - Muto Kenjiro có một tờ giấy.

Lúc tên đàn em run rẩy đưa tờ giấy cho Viên Điền Hồng xem.

Ông ta chết đứng người.

Vì trên tờ giấy viết.

Gửi tặng đặc sản Ninh Châu, xin kiểm tra và nhận hàng.

Đặc sản Ninh Châu?

Viên Điền Hồng nhìn mấy chữ viết trên tờ giấy mà ghê người.

Vùng đất cấm Ninh Châu?

Cho đến nay ông ta chả coi một nơi như Ninh Châu ra gì.

Trong quan điểm của ông ta, ông ta nghĩ một nơi bé cỏn con Ninh Châu, chắc chắn là do Lý Tấn tốn công tốn sức tạo ra rồi gọi là vùng đất cấm.

Đối với gia tộc Viên Thị thì đây là chuyện cười.

Nhưng lúc này, trong nháy mắt dường như Viên Điền Hồng hiểu được điều gì đó.

Ông ta nhìn Lý Tấn đứng sau cửa, vẻ mặt ung dung.

Viên Điền Hồng kéo tên đàn em bên cạnh ra, bước nhanh đến trước mặt Lý Tấn.

Ông ta nhìn chằm chằm Lý Tấn, chỉ hận không thể lao lên xé rách mặt Lý Tấn ra.

"Lý Tấn, ông là cái đồ bỉ ổi, hèn hạ".

"Ông biết trước bản thân không đấu lại tôi".

"Từ nhiều năm trước ông đã biết gia tộc các ông không thể nào đối đầu được với gia tộc của tôi".

"Cho nên mới hao công tốn sức lấy thằng con trai bất tài vô dụng của ông làm mồi nhử, dẫn dụ người thừa kế của gia tộc Viên Thị đến một góc hẻo lánh".

"Rồi dồn hết lực lượng trong gia tộc, bóp chết Lịch Hành từ trong trứng".

"Ông làm thế là muốn chặt đứt gốc rễ nhà họ Viên tôi".

"Ông thâm lắm".

"Tôi với ông quen biết bao nhiêu năm, lại chưa bao giờ biết dưới lớp da này lại che đậy một trái tim thâm độc như thế.", cả người Viên Điền Hồng tràn ngập một luồng khí mạnh mẽ.

Giờ phút này, dường như Viên Điền Hồng muốn dùng hết sức mạnh toàn thân, sống mái với Lý Tấn một phen vậy.

Nhưng đúng lúc này, ở ngõ nhỏ bên cạnh bỗng truyền đến tiếng bước chân kỳ lạ.

"Cộp!"

"Cộp!"

Tiết tấu của tiếng bước chân mang đến cho người ta cảm giác khó nói thành lời.

Ban đầu lúc mới nghe thì không thấy có gì đặc biệt.

Nhưng dần dần, mọi người liền cảm thấy tim mình như nhấc lên hạ xuống theo tiếng bước chân này.

Hô hấp của bọn họ cũng bị tiết tấu của tiếng bước chân làm ảnh hưởng.

Thậm chí có người giơ tay ôm ngực.

Cảm giác khó thở.

Viên Điền Hồng sợ hãi.

Đây là áp lực của kẻ mạnh.

Bao nhiêu năm qua, Viên Điền Hồng rất ít khi gặp được áp lực của kẻ mạnh thế này.

Năm đó, lúc cậu ấm của nhà họ Long đến thủ đô.

Viên Điền Hồng may mắn có thể cùng hắn ăn một bữa cơm.

Lúc ấy, trên người một cao thủ tuyệt đỉnh sau lưng cậu chủ Long, ông ta cũng cảm nhận được áp lực giống như này.

Nhưng đó là do ông ta cố tình phô ra áp lực của bản thân để Viên Điền Hồng có thể cảm nhận được.

Mà lúc đó khoảng cách của hai người không đến năm bước chân.

Lại ở trong một phạm vi nhỏ hẹp của căn phòng.

Nhưng giờ đây, không chỉ có Viên Điền Hồng mà tất cả mọi người phía sau ông ta đều cảm nhận được loại áp lực này.

Đáng sợ quá!

Viên Điền Hồng hoàn toàn không nghĩ ra được là ai đang đến?

Lẽ nào là trưởng lão của Lý Thị ở Trường An đến?

Loại áp lực này, chỉ có cao thủ đỉnh cấp chìm đắm trong võ thuật mấy chục năm mới đạt được trình độ như vậy.

Tiếng bước chân ngày càng gần, một người cao lớn thong thả đi từ trong ngõ ra.

Viên Điền Hồng vừa nhìn thấy người đến.

Hai mắt ông ta trợn to, con ngươi trong hốc mắt như muốn rơi ra ngoài.

"Không thể nào!"

"Không thể có chuyện này!"

Lúc Viên Điền Hồng nhìn thấy người đến, cả người ông ta sợ hãi mà nhảy dựng lên.

Không ngờ!

Ông ta không ngờ được!

Cao thủ đỉnh cấp này lại là kẻ vô dụng mà ông ta vẫn luôn coi thường.

Lý Hùng!

"Sao lại là mày?"

"Sao có thể là mày?'

Viên Điền Hồng sốc.

Ông ta chưa từng nghĩ đến chuyện này, cũng chưa bao giờ thèm để ý tới Lý Hùng.

Nhưng giờ Lý Hùng lấy dáng vẻ này xuất hiện khiến ông ta phải chấp nhận.

Ông ta gầm lên giận dữ.

Bộc phát sức mạnh toàn thân.

Khí thế mạnh mẽ bao bọc toàn thân ông ta.

Khiến quần áo trên người ông ta như đang bị quạt thổi bay phần phật.

"Rầm!"

Viên Điền Hồng bước ra nửa bước, cả người giống như viên đạn.

Mang theo sức mạnh trước nay chưa từng có.

Vung tay đấm về phía mặt Lý Hùng.

"Rầm!"

Một đòn này của ông ta có thể đập nát vụn đầu xe tải.

Nhưng lại bị Lý Hùng đỡ được.

"Mày, mày..."

Cả người Viên Điền Hồng run rẩy.

Tay Lý Hùng giống như cái kìm nắm chặt lấy tay ông ta.

"Bỏ tay tao ra".

Viên Điền Hồng đột nhiên hét lên giận dữ.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cơ thể ông ta bỗng biến mất.

Trong nháy mắt ông ta xuất hiện bên trái Lý Hùng.

Lúc này bàn tay phải của ông ta lại tung một chưởng, cuốn theo luồng khí cuồn cuộn, vỗ mạnh về phía trán Lý Hùng.

"Rầm!"

Một chưởng này nói gì đến xe tải, cho dù là tảng đá vô cùng rắn chắc cũng bị đập nát vụn.

Nhưng tay ông ta không đánh trúng Lý Hùng.

Mà lại giống như con ruồi bị Lý Hùng đánh bay.

Cơ thể mập mạp của Viên Điền Hồng đập vỡ bức tường của ngõ nhỏ.

"Rầm!"
chương 627: Không thể tin nổi

Vừa va mạnh vào tường, cả người ông ta bỗng lóe sáng.

Trong chớp mắt, ông ta lại phi đến sau Lý Hùng.

“Chiêu bàn tay Phật!”

Tiếng hét của Viên Điền Hồng chấn động bốn phía!

Luồng khí vô cùng mạnh khiến đất đá bay mù trời.

Chiêu này của ông ta cũng khiến cho Lý Lâm và Lý Tấn trợn tròn mắt lên!

Bởi vì nếu đổi lại là họ, cũng không thể tiếp được chiêu này, khi đang quay lưng vào Viên Điền Hồng.

Thế mà đòn trí mạng này của Viên Điền Hồng lại chỉ đánh vào không khí.

Nhìn có vẻ như Lý Hùng chỉ bước nhẹ về bên trái một bước.

Cơ thể chuyển động.

Một chiêu vô cùng mạnh của Viên Điền Hồng mà lại chỉ đánh trúng bức tường trong con hẻm cách đó mấy mét.

Cùng lúc đó, bức tường hằn lên vết một bàn tay rất to.

Viên Điền Hồng ngây người.

Sửng sốt!

Ông ta không thể tin được!

Lý Hùng lại có thể trong thời gian ngắn như vậy, ở khoảng cách gần như vậy.

Tránh được một đòn cực mạnh của mình!

Viên Điền Hồng chưa kịp thu tay về.

Đột nhiên Lý Hùng đưa tay ra tóm lấy cổ tay Viên Điền Hồng.

Lúc này, trong mắt những người ở đó, Viên Điền Hồng với dáng người béo tròn trông giống như bao tải, bị Lý Hùng xách ngược lên.

Lý Hùng quay Viên Điền Hồng trong không trung một vòng, sau đó đập mạnh xuống đất!

“Bùm!”

Một đập!

“Bùm!”

Hai đập!

Mỗi lần thân thể Viên Điền Hồng đập mạnh xuống nền xi măng.

Nền xi măng lại xuất hiện những vết lõm.

Rạn nứt ra!

Thậm chí còn xuất hiện hố sâu!

Lý Hùng đập mười mấy lần, sau đó quăng Viên Điền Hồng nhưng quăng túi rác.

Ném văng ông ta lên cao.

Trong mắt mọi người.

Viên Điền Hồng rơi mạnh xuống nóc chiếc xe sang trọng cạnh đó.

“Chủ nhân!”

“Ông chủ!”

Thuộc hạ của Viên Điền Hồng liên tục hô hào.

Ngày thường, trong mắt họ Viên Điền Hồng như một vị thần.

Thế mà lúc này, trước mặt Lý Hùng ông ta lại không đỡ được một chiêu.

Lý Hùng bước từng bước về phía Viên Điền Hồng.

“Bảo vệ ông chủ”.

Cùng với tiếng hô hào của quản gia.

Một đám cao thủ của gia tộc Viên Thị từng người từng người gào thét xông về phía Lý Hùng.

“Bịch!”

“Bịch!”

“Bịch!”

Không một ai có thể nhìn thấy rõ Lý Hùng đã ra tay như thế nào.

Đám cao thủ còn chưa động được vào người Lý Hùng thì đã bị đánh bật ngược trở lại.

Bước chân của Lý Hùng vẫn tiến về phía trước.

Dường như trên thế giới này, không ai có thể khiến cho bước chân anh dừng lại!

Lý Hùng bước từng bước về phía Viên Điền Hồng.

Viên Điền Hồng đã được thuộc hạ đỡ dậy.

Khóe miệng ông ta rớm máu, quần áo rách tả tơi.

Ông ta đã bị gãy mười mấy cái xương sườn.

Đồng thời lục phủ ngũ tạng cũng bị thương.

Nếu không vì ông ta có thân thể cường tráng, liều mạng bảo vệ cơ thể mình, e rằng bây giờ ông ta đã hộc máu, hôn mê bất tỉnh rồi!

Mà tất cả những điều này chính là do Lý Hùng đã nương tay với ông ta.

Lý Hùng đứng trước mặt Viên Điền Hồng, lạnh lùng nói.

“Viên Điền Hồng, tôi cho ông một cơ hội sống xót”.

“Bây giờ ông nói cho tôi biết, năm đó anh trai tôi đã đắc tội với ai?”

Lý Hùng vừa dứt lời, Lý Tấn đứng bên cạnh vô cùng ngạc nhiên.

Ông ta không nghĩ rằng, Lý Hùng lại có thể mở lời hỏi như vậy.

Hơn nữa trong lời nói của Lý Hùng, có thể nhận ra Lý Hùng đã biết được phần nào sự việc xảy ra năm đó.

Bây giờ, Lý Tấn rất muốn xông lên ngăn Viên Điền Hồng nói ra sự thật.

Thế nhưng, thân là bố đẻ của Lý Hùng.

Lúc này, Lý Tấn phát hiện bản thân không thể nhấc chân lên được.

Lý Tấn biết Lý Hùng rất mạnh.

Nhưng biết là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác!

Lý Hùng rất mạnh, nhưng vượt xa khỏi tưởng tượng của ông ta!

Thực lực của “Thần” rốt cuộc mạnh đến cỡ nào?

Trên thế giới này, e rằng không ai có thể biết được.

Bởi vì người biết điều này, chắc chắn đã chết rồi.

Có thể nhìn ra, từ đầu đến cuối Lý Hùng không có ý định giết Viên Điền Hồng.

Trong mắt Lý Hùng, Viên Điền Hồng chỉ là một con kiến!

Mục tiêu cuối cùng của anh là hỏi rõ ngọn ngành sự việc đã xảy ta năm đó.

Thế nhưng lúc này Viên Điền Hồng lại cười lạnh lùng.

“Không ngờ rằng cậu lại mạnh đến vậy”.

“Từ trước đến nay tôi đã sai lầm rồi”

“Việc này là do tôi, đều là do tôi hết”.

“Ai có thể ngờ rằng đồ vô dụng năm đó bị đuổi ra khỏi gia tộc! Quả nhiên mới là thiên tài thực sự!”

Viên Điền Hồng quay đầu lại nhìn Lý Tấn, trong ánh mắt ông ta lóe lên sự đố kị và ngưỡng mộ vô cùng..

“Lý Tấn ơi Lý Tấn!”

“Tôi đấu với ông mấy chục năm!”

“Những năm gần đây tôi đã tính toán rất kỹ lưỡng, vì muốn đạp đổ ông khỏi vị trí hiện tại!”

“Vì muốn thế hiện giá trị và thực lực với chủ nhân của tôi”.

Mặc dù đã bị thương rất nặng, hơn nữa mỗi lần mở miệng nói, khóe miệng Viên Điền Hồng lại nhỏ từng giọt máu tươi.

Thế nhưng ánh mắt sáng quắc của ông ta vẫn nhìn chằm chằm Lý Tấn.

“Tôi thừa nhận”.

“Tôi thua rồi, tôi thất bại thảm hại rồi!”

“Vốn dĩ tôi nghĩ rằng, tôi đã tính toán rất kĩ càng”.

“Không ngờ rằng, ông còn xảo quyệt nham hiểm hơn!”

“Quả nhiên, ông mới chính là con cáo già thực thụ!”

Lúc này Lý Tấn cười nhạt và nói.

“Ông không thua nhiều đâu, ông chỉ không có một đứa con trai giỏi giang thôi”.

Viên Điền Hồng sững lại một lúc, đột nhiên cười phá lên.

Bọn họ quay lại nhìn Lý Hùng.

“Lý Hùng, tôi không thể phủ nhận cậu giỏi hơn tôi!”

“Hơn nữa tôi còn nhìn ra cậu luôn cố giấu đi thực lực của mình!”

“Nhưng ngay cả khi thực lực của cậu có mạnh hơn đi chăng nữa, một mình cậu có thể chống lại những thế gia đã tồn tại trên dưới trăm nghìn năm không?”

“Những cái khác tôi không nói, gia tộc Sở Thị chống lưng cho tôi không phải là thứ cậu muốn chống lại là có thể làm được!”

“Càng không nói đến những thế lực sau lưng bọn họ, còn có những thứ khủng khiếp hơn nữa!”

“Cậu và cả cái gọi là cấm địa Ninh Châu của cậu, trong mắt người thường quả thực rất lợi hại!”

“Thậm chỉ có thể tạo nên danh tiếng của gia tộc hàng đầu, nhưng trứng làm sao có thể chọi lại với đá?”

Viên Điền Hồng nhìn Lý Hùng với ánh mắt tràn ngập sự đố kị.

Ông ta thực sự rất ghen tị!

Tuổi còn trẻ mà đã đạt đến cấp độ cao thủ cấp vương, vậy trong tương lai còn thế nào nữa?

Lý Hùng này còn xuất sắc hơn cả anh trai Lý Mộc!

“Nếu tôi đoán không nhầm thì thực lực của cậu chắc đã đạt đến cấp vương rồi, thậm chí còn sắp đạt đến đỉnh cao !”

“Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi!”

“Trên Vương còn có Hoàng!”

“Trên Hoàng, còn có Thần khiến cho người ta kinh hãi, cúi rạp phục tùng!”

“Dưới Hoàng, tất cả chỉ là con sâu cái kiến thôi!”

Lý Hùng mặt không biến sắc anh lạnh lùng nhìn Viên Điền Hồng.

“Đừng nói mấy lời thừa thãi này với tôi, bây giờ tôi hỏi ông một câu”.

“Cái chết của anh trai tôi là do ai làm?”

“Năm đó, người ra tay với anh trai tôi tên là gì?”

“Ha ha ha ha!”

Viên Điền Hồng đột nhiên cười phá lên.

“Cậu cho rằng là tôi sẽ nói ư?”

“Nếu tôi nói ra, không chỉ tôi phải chết, còn liên lụy đến tất cả người nhà tôi nữa!”

“Trong tay cậu, cùng lắm là mình tôi chết thôi, nhưng trong tay bọn họ”.

“Gia tộc tôi trên dưới mấy trăm người, sẽ bị diệt khẩu chỉ trong một đêm!”

Ánh mắt Lý Hùng dần trở nên lạnh lùng.

“Lão béo họ Viên, ông nghĩ rằng, bọn chúng làm được, còn tôi không làm được ư?”
Chương 628: Tra hỏi

Viên Điền Hồng đột nhiên sửng sốt!

Cho đến giờ phút này, ông ta mới nhận ra Lý Hùng trước mặt không còn là tên phế vật của năm nào nữa!

Ông cũng không phải là Lý Tấn!

Càng không phải là một kẻ mạnh trẻ tuổi sâu không lường được!

Viên Điền Hồng có một mạng lưới thông tin rất lớn.

Nhưng cho đến nay, vẫn chưa có cách nào có thể hiểu rõ về Lý Hùng.

Mà lúc này, ánh mắt sắc bén của Lý Hùng khiến toàn thân Viên Điền Hồng chấn động.

Ông ta biết nếu Lý Hùng thật sự muốn ra tay thì mấy trăm người trong nhà họ Viên ông ta cũng không sống nổi!

Lúc này, Viên Điền Hồng lập tức đưa ra quyết định.

Đột nhiên lao về phía Lý Hùng!

Lúc này, Viên Điền Hồng tràn đầy khí lực mạnh mẽ.

Ông ta định sống chết với Lý Hùng!

Cho dù không đánh lại được Lý Hùng, chỉ cần chết trong tay Lý Hùng, thì món nợ của quá khứ có thể được xóa bỏ!

Tuy nhiên, cho dù Viên Điền Hồng có cố gắng hết sức để tấn công Lý Hùng.

Thì ở trước mặt Lý Hùng, ông ta vẫn chả khác nào đứa trẻ đang đùa giỡn cả.

Nắm đấm vung tới nhanh chóng bị Lý Hùng nắm lấy, năm ngón tay đang mở rộng của Lý Hùng đột nhiên nắm lại.

"Rắc!"

"Á!!"

Hét lên thảm thiết!

Chỉ với một đòn, Lý Hùng đã bóp nát cả năm ngón tay phải của Viên Điền Hồng!

Tay phải Lý Hùng đột nhiên đưa ra, nắm lấy cổ của Viên Điền Hồng, nhấc cả người ông ta lên khỏi mặt đất.

"Viên béo, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng".

Chủ nhân của tứ đại thế gia ở thủ đô, lúc này ở trước mặt Lý Hùng thật giống một tên phế vật chói gà không chặt!

Ngay cả khi đã sắp chết ngạt.

Cho dù hiện tại toàn thân đã không còn sức lực để chống cự.

Viên Điền Hồng vẫn không xin tha.

Ông ta nhìn Lý Hùng bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

Cổ họng bị bóp chặt, ông ta chỉ có thể phát ra một giọng nói rất khàn.

"Đừng phí sức với tao làm gì".

"Thay vì hỏi tao, mày có thể đi hỏi con rùa rụt cổ đứng bên cạnh kia kìa!"

Lý Hùng không quay đầu lại, đương nhiên anh biết con rùa mà Viên Điền Hồng đang nói đến chính là Lý Tấn.

Nếu có thể nhận được câu trả lời từ Lý Tấn, Lý Hùng đâu cần phí sức như thế.

Ngay khi Lý Hùng đang định hỏi thêm Viên Điền Hồng, một tiếng la chói tai cách anh không xa đột nhiên vang lên.

"Anh Hùng, đừng!"

Viên Đa Đa đến rồi!

Hứa Hạo Nhiên và Viên Đa Đa cùng chạy đến.

"Anh rể, có chuyện gì chúng ta từ từ nói".

"Tuy rằng lão già này rất xấu xa nhưng dù sao ông ta cũng là bố của Đa Đa!"

Dù họ đứng ở hai phe khác nhau.

Và Hứa Hạo Nhiên suýt chút nữa đã bị giết bởi người do Viên Điền Hồng phái đến.

Nhưng lúc này, Hứa Hạo Nhiên chỉ có thể đứng về phía Viên Đa Đa và không ngừng can ngăn Lý Hùng.

"Anh Hùng, làm ơn! Làm ơn đừng làm hại bố em".

Đối mặt với lời cầu xin của Viên Đa Đa, Lý Hùng khẽ thở dài, khẽ nới lỏng năm ngón tay.

Nhìn thấy Viên Điền Hồng thoát khỏi bàn tay của Lý Hùng, Viên Đa Đa vội chạy đến và đứng trước mặt Viên Điền Hồng.

Cô ấy chặn đường Lý Hùng, với ý đồ rất rõ ràng.

Cô ấy không muốn Lý Hùng làm hại bố ruột của mình một lần nữa.

Bao năm qua, Viên Điền Hồng đã làm rất nhiều điều xấu, Viên Đa Đa ít nhiều cũng biết.

Mặc dù, trong lòng cô ấy không thích bố mình làm loại chuyện này.

Nhưng bản thân cô ấy không có khả năng thay đổi.

Mà giờ đây, Viên Điền Hồng đã gặp quả báo vì những việc mình đã gây ra.

Là con gái, vào lúc này Viên Đa Đa chỉ có thể tiếp tục cầu xin lòng thương xót!

Lý Hùng nhìn Viên Đa Đa, người đã đi theo anh từ khi còn nhỏ.

Viên Đa Đa trong mắt anh như em gái ruột của mình vậy.

Anh không thể ra tay làm hại bố của Đa Đa được.

"Anh Hùng, làm ơn tha cho bố em".

"Em đã quyết định rồi. Em và bố hôm nay sẽ rời thủ đô".

"Chúng em sẽ đến Mễ, nhà họ Viên từ nay về sau sẽ không bao giờ đối đầu với mọi người nữa".

Nghe Viên Đa Đa nói vậy, Viên Điền Hồng hiển nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Con đang nói cái gì vậy?"

Từ lâu, trong mắt Viên Điền Hồng, Viên Đa Đa chỉ là một cô công chúa nhỏ được ông ta nuông chiều thôi.

Cô ấy cũng như những cô con gái của hầu hết các gia tộc khác, đều chỉ chăm chăm làm đẹp, sắm sửa.

Viên Đa Đa trước giờ chưa từng hỏi đến công việc kinh doanh của gia tộc.

Theo nhận thức của Viên Điền Hồng, Viên Đa Đa thậm chí không biết gia tộc mình kinh doanh nhưng mặt hàng nào.

Nhưng những gì Viên Đa Đa nói đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của Viên Điền Hồng.

"Em đã bán hầu hết các cơ sở kinh doanh của nhà họ Viên".

"Gia tộc chúng em ngày hôm nay sẽ thông báo rút khỏi hàng ngũ tứ đại gia tộc ở thủ đô".

"Đồng thời, tất cả các khoản tiền sẽ được chuyển ra nước ngoài".

"Hầu hết các thành viên trong gia tộc cũng đã lần lượt rời đi rồi".

"Chúng em sẽ không gây rắc rối cho mọi người nữa".

Viên Điền Hồng chết lặng nhìn con gái.

Sự ngạc nhiên tràn ngập trong mắt ông ta.

Còn ngạc nhiên hơn với lúc nhìn thấy sức mạnh kinh người của Lý Hùng vừa rồi!

Từ lâu, Viên Điền Hồng đã tập trung sự chú ý của mình vào Viên Lịch Hành và con cháu của gia tộc khác.

Về việc kinh doanh của gia đình, Viên Đa Đa gần như hoàn toàn bị bỏ qua.

Nhưng những gì Viên Đa Đa nói vừa rồi đã chứng minh cho Viên Điền Hồng thấy.

Viên Đa Đa không hề kém cạnh Viên Lịch Hành.

Bởi vì mọi thứ mà Viên Đa Đa đã làm hoàn toàn dựa trên lợi ích của gia tộc.

Bây giờ 70% lực lượng của nhà Viên đã bị tàn phá.

Đặc biệt, sự sụp đổ tập thể của đội Hắc Phong đồng nghĩa với việc gia tộc nhà họ Viên không còn có thể trở thành tứ đại thế gia ở thủ đô nữa.

Nếu lúc này họ Viên vẫn cố chấp chiếm cứ tài nguyên ban đầu.

Khi đó gia tộc họ nhất định sẽ bị các gia tộc hạng nhất khác phản công và công kích.

Khi đó mới là tan cửa nát nhà thực sự.

Viên Đa Đa có thể chuyển tất cả các công việc kinh doanh của gia tộc ra nước ngoài trong một thời gian ngắn như vậy.

Điều này cho thấy cô ấy đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Nói cách khác, cô ấy từ lâu đã biết Lý Hùng rất mạnh! !

Lý Hùng không nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía con hẻm anh đi tới ban nãy.

Từ đầu đến cuối, Lý Hùng không thèm nhìn Lý Tấn lấy một lần.

Lý Hùng vừa đi vừa thờ ơ nói .

"Vì các người không nói gì, vậy thì tôi chỉ có thể hỏi từng nhà một".

Với sự rời đi của Lý Hùng, khung cảnh rơi vào sự im lặng chết chóc.

Viên Đa Đa và Hứa Hạo Nhiên nhìn nhau.

Viên Đa Đa nhờ quản gia dìu Viên Điền Hồng lên xe.

Cô ấy và Hứa Hạo Nhiên đi đến góc phố.

Hai người nhìn nhau.

Đôi mắt của Viên Đa Đa ầng ậng nước.

"Em xin lỗi".

Viên Đa Đa lên tiếng trước.

"Em e rằng em không thể thực hiện lời hứa trước đây của chúng ta được".

Hứa Hạo Nhiên dường như đã biết Viên Đa Đa sẽ nói gì tiếp theo.

Cậu ta mở hai tay ra và ôm Viên Đa Đa vào lòng.

Hứa Hạo Nhiên nhẹ nhàng vỗ lưng Viên Đa Đa và nói.

"Mặc dù hai chúng ta chỉ ở bên nhau trong một thời gian ngắn".

"Nhưng trong thời gian này, anh cảm thấy rất hạnh phúc".

"Anh cũng hy vọng em có thể hạnh phúc".
Chương 629: Nhà họ Tần Thị phất lên

Không có sự hỗ trợ của gia đình họ Viên, gia tộc họ Hậu tan rã chỉ sau một đêm.

Tứ đại thế gia ở thủ đô lập tức xuất hiện hai chỗ trống.

Lúc này, toàn bộ các đại gia tộc ở thủ đô cũng rục rịch.

Tất cả đều hy vọng rằng họ có thể vượt qua đối thủ và trở thành tứ đại thế gia ở thủ đô.

Biệt thự của gia tộc họ Tần.

Cô sáu của gia tộc họ Lý Thị ở Trường An, Lý Thiên Kiêu, đang ngồi trên ghế sofa với vẻ phấn khích.

Người đàn ông của bà ta, Tần Vạn Hào, người đứng đầu nhà họ Tần, trên tay đang cầm điếu xì gà dày cộp, nhả khói.

Hai người họ đang chờ một tin tức.

Mặc dù bề ngoài trông rất bình tĩnh.

Nhưng trên thực tế, nhịp tim của họ lúc này đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên từ cửa bước nhanh vào.

Ông ta là em trai của Tần Vạn Hào, Tần Vạn Thành.

"Anh trai, chị dâu! Tin tức đã được xác thực".

"Viên Điền Hồng thực sự đã bán tất cả tài sản trong nước của mình".

"Ông ta và con gái Viên Đa Đa thực sự đã đáp máy bay đến Mễ vào sáng nay".

Lý Thiên Kiêu và Tần Vạn Hào nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười.

Khi họ vừa nghe nói rằng gia tộc nhà họ Viên đang lần lượt rời khỏi thủ đô, họ đã không tin vào điều đó.

Khi tin tức này liên lục truyền đến, họ cũng chỉ nghĩ rằng đây có thể là một cái bẫy do Viên Điền Hồng tung ra thôi.

Ông ta nhất định phải có một động thái đặc biệt lớn nào đó tiếp theo, có thể là ông ta muốn ra tay với ai đó thì sao?

Nhưng điều không bao giờ ngờ tới là những thành viên trực hệ của nhà họ họ Viên đã thực sự rời thủ đô trong thời gian nhanh nhất.

Viên Điền Hồng và con gái Viên Đa Đa rời đi cuối cùng.

Sau khi nhận được tin tức này, Lý Thiên Kiêu đã nhanh chóng đứng dậy và nói với người đàn ông của mình là Tần Vạn Hào.

"Nhanh lên! Tranh thủ cơ hội này, chúng ta nuốt hết tài sản của nhà họ Viên đi!"

Tần Vạn Hào cười lớn.

"Vợ à! Nếu bà ra tay vào lúc này thì đã quá muộn rồi".

"Ở thủ đô này rồng rắn lẫn lộn, hạng người nào cũng có".

"Không ai biết có bao nhiêu thế lực ẩn chứa trong thế giới ngầm đâu".

"Ngay khi nhận được tin tức, tôi đã phái thuộc hạ đi thu mua tất cả các ngành hàng do tập đoàn Viên Thị bán ra rồi".

"Bây giờ chỉ còn lại một số lẻ tẻ vẫn đang được mua lại thôi".

Nghe vậy, hai mắt Lý Thiên Kiêu sáng lên.

"Trong vài năm qua, chúng ta gần như đã thôn tính ngành công nghiệp của nhà họ Lý".

"Cộng thêm nhà họ Viên, nhà họ Tần của chúng ta sẽ trở thành gia tộc đứng đầu ở thủ đô!"

Nhưng vào lúc này, quản gia vội vàng bước vào nói với Lý Thiên Kiêu.

"Lão gia, phu nhân, đặc sứ đến rồi".

Tần Vạn Hào đang thư thái hút xì gà trên ghế sô pha.

Khi nghe được hai chữ đặc sứ, ông ta lập tức từ trên ghế sô pha nhảy dựng lên.

Ông ta lo lắng nói với mọi người xung quanh.

"Nhanh! Cùng tôi đi ra ngoài đi gặp đặc sứ!"

Các gia tộc hạng hai khi nghe đến hai từ đặc sứ, họ sẽ chả có phản ứng gì.

Chỉ những gia tộc bậc nhất đã thực sự bước vào cốt lõi thế gia, mới có thể biết được chức vụ đặc sứ nghĩa là gì?

Tần Vạn Hào mang theo người trong gia tộc đứng ngay ngắn ở giữa sân.

Lúc này, một chiếc xe màu đen rất khiêm tốn phóng tới.

Lúc này.

Tần Vạn Hào và những người khác có vẻ rất căng thẳng.

Từ lâu họ đã biết đến sự tồn tại của đặc sứ.

Nhưng đây là lần đầu tiên được gặp.

Không lâu sau, cửa xe mở ra.

Hai người đàn ông từ trên xe đi xuống.

Hai người đều ngoài bốn mươi tuổi.

Quần áo của bọn họ cũng không giống Tần Vạn Hào đeo vàng mang bạc, cả người đều là hàng hiệu xa xỉ.

Quần áo họ mặc cũng giống như chiếc xe họ đang đi.

Không thể nhận ra phong cách của nó nếu chỉ liếc nhìn trên đường phố.

Ngoại hình của hai người này không có gì đặc biệt, họ đều là những gương mặt đại chúng.

Tuy nhiên, với tư cách là một cao thủ cấp vương, Tần Vạn Hào theo bản năng cảm thấy lo lắng khi hai người bước xuống xe.

Ông ta cảm thấy như có một thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đầu.

Nếu ông ta cư xử thiếu tôn trọng, hoặc nếu ông ta làm mấy động tác dư thừa.

Thanh kiếm trên đầu sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào, xuyên qua toàn bộ cơ thể ông ta.

"Hoan nghênh đặc sứ đại nhân".

Tần Vạn Hào dẫn đầu, đám người phía sau cung kính cúi đầu chào hai người đàn ông trung niên.

Hai người bước tới chỗ Tần Vạn Hào mà mặt không có chút biểu cảm nào.

Một trong số họ đang cầm một hộp gỗ đàn hương trên tay.

"Tần Vạn Hào, xét thấy gia tộc ông sở hữu sức mạnh của một gia tộc hàng đầu".

"Bây giờ, theo quyết định nhất trí của hội trưởng lão, danh hiệu đứng đầu tứ đại gia tộc ở thủ đô được phong cho gia tộc của ông".

Khi biết tin, Tần Hạo Hiên vui như mở cờ trong bụng.

Nhưng dù trong lòng vui mừng đến đâu, trên mặt vẫn không dám lộ ra ngoài.

Ông ta cung kính giang hai tay ra nhận lấy hộp gỗ đàn hương từ người đàn ông trung niên.

Khi mở hộp gỗ đàn hương, liền thấy bên trong có một tấm biển màu đen bằng gỗ.

Tấm biển gỗ ghi dòng chữ "đứng đầu tứ đại gia tộc ở thủ đô".

Hắc Mộc Lệnh!

Với lệnh bài này, có nghĩa là kể từ bây giờ, nhà họ Tần có thể ra lệnh cho tất cả các gia tộc trong toàn bộ thủ đô!

Nếu có thế gia nào dám không tuân lệnh nhà họ Tần thì sao?

Với lệnh bài này, nhà Tần có thể quét sạch toàn bộ gia tộc đối phương trong một đêm.

Quyền lực!

Đây mới là quyền lực thực sự!

Lúc này, sân nhà họ Lý.

Trong thư phòng, Lý Tấn đang quệt mực vào tờ giấy màu vàng nhạt.

Quản gia Lý Lâm từ bên ngoài bước vào.

"Lão gia, theo tin tức vừa nhận được, đặc sứ đã cấp Hắc Mộc Lệnh gia tộc đứng đầu ở thủ đô cho nhà họ Tần".

Lý Tấn không nói gì, ông ta vẫn tiếp tục viết.

Lý Tấn vừa di chuyển vừa viết.

Nếu là người có thị lực tốt, có thể nhận ra dưới chân Lý Tấn.

Ở dưới cùng của một cái chân bàn, đè lên một vật.

Nếu nhìn kỹ, có thể nhìn thấy một tấm biển nhỏ màu đen dưới bàn.

Hắc Mộc Lệnh!

Lý Tấn thực sự đã sử dụng Hắc Mộc Lệnh mà tất cả các gia tộc hạng nhất đều mơ ước, để làm kê chân bàn! ?

"Lão gia, cứ như vậy thì nhà họ Tần sẽ đè đầu cưỡi cổ chúng ta mất".

"Nhìn những gì bọn họ làm trước kia là biết, họ chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để đối phó với chúng ta trong tương lai".

"Chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết như này được".

Lúc này, Lý Tấn đã viết một chữ "Tác" lớn trên tờ giấy.

Sau khi nghe những gì Lý Lâm nói, Lý Tấn đã cầm lấy chiếc bút lông và viết chữ "Tử" đằng sau nó.

Tác tử-tìm đường chết!

Lý Lâm không hiểu tại sao Lý Tấn lại chọn hai chữ này?

Nhưng Lý Tấn chỉ hờ hững hỏi: "Tôi nhớ lúc trước ông có nói là ông thông gia hình như đã mua một mảnh đất ở cạnh làng Ngưu Gia".

"Mảnh đất này hiện giờ thế nào?"

Lý Lâm nhanh chóng trả lời: "Miếng đất đó ban đầu thuộc về gia tộc họ Tiền".

"Vì số tiền trong tay không đủ, hơn nữa lúc đó cũng không thể tìm được người tài trợ".

"Vì vậy, khu đất này đã bị bỏ hoang".

"Sau khi tập đoàn Lăng Tiêu mua lại, đã cải tạo lại mảnh đất đó".
Chương 630: Cây mọc thành rừng, gió vẫn thổi lốc gốc

"Họ đã biến khu đất thành một khu văn phòng công viên dựa trên cơ sở ban đầu".

"Trụ sở chi nhánh của tập đoàn Lăng Tiêu tại thủ đô chúng ta sẽ ở đó".

"Hơn nữa vừa nhận được tin tức".

"Thiếu phu nhân tuyên bố trong một cuộc họp báo rằng công ty phát triển bất động sản thuộc tập đoàn Lăng Tiêu đã đưa ra một ý tưởng kiến trúc hoàn toàn mới".

"Họ dự định xây một văn phòng và môi trường sống hoàn toàn sinh thái".

"Trên tiền đề bảo vệ môi trường, tích hợp các nguồn lực của tất cả các làng xung quanh".

"Sử dụng các lợi thế về môi trường tự nhiên của từng làng và khu vực, tập đoàn Lăng Tiêu sẽ xây dựng chuỗi công nghiệp băng chuyền".

Lý Lâm nói rất nhiều.

Kết quả, Lý Tấn hỏi: "Ông có hiểu những gì ông vừa nói không?"

Lý Lâm lắc đầu theo bản năng, nở nụ cười gượng gạo: "Không dối gì lão gia, tôi chả hiểu tí gì về những khái niệm này".

"Trước khi đến, tôi đã mất rất nhiều công sức để ghi nhớ nó".

Lý Tấn cười lớn.

"Đây mới là con dâu nhà họ Lý tôi chứ!"

"Ngoài tính cách tốt bụng, về mặt công việc, con bé cũng không hề yếu hơn Khuynh Mặc".

Lúc này Lý Lâm đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhanh chóng nói: "Lão gia, khu đất mà tập đoàn Lăng Tiêu đang xây dựng, rất nhiều tài sản xung quanh đều thuộc sở hữu của nhà họ Viên".

"Bây giờ phần lớn tài sản của nhà Viên đã bị nhà Tần chiếm đoạt".

"Với tính cách của Lý Thiên Kiêu, bà ta nhất định sẽ ra tay chống lại tập đoàn Lăng Tiêu".

"Đến lúc đó…"

Lý Lâm chưa nói hết lời, Lý Tấn đã chen vào: "Đến lúc đó, chính là thời điểm nhà Tần bọn họ diệt vong!"

Lý Lâm bị sốc!

Ông ấy nhìn thấy hai tia sáng sắc bén trong mắt Lý Tấn.

Lý Lâm cuối cùng cũng hiểu tại sao Lý Tấn lại viết chữ "Tử" trên tờ giấy?

Hóa ra chữ ‘Tử’ này là dành cho nhà họ Tần!

Vốn dĩ, Lý Lâm rất căng thẳng và lo lắng về tất cả những gì Lý Hùng đang làm.

Bởi vì theo quan điểm của ông ấy, tập đoàn Lăng Tiêu vẫn còn quá nhỏ.

Gia đình của Hứa Hiếu Dương không có quá nhiều quyền lực.

Nếu chống lại những gia tộc lâu năm đó ở thủ đô, chỉ có thua thôi.

Nhưng sau khi nhìn thấy thực lực Lý Hùng thể hiện.

Lý Lâm biết rằng hiện tại, trong toàn bộ thủ đô không ai có thể đấu quá ba chiêu với Lý Hùng!

Quá mạnh!

Khi Lý Hùng đấu với Viên Điền Hồng ngày hôm đó, những gì anh thể hiện ra chỉ là một phần nhỏ.

Chỉ qua điểm này, Lý Lâm đã thực sự cảm nhận được thực lực của Lý Hùng.

Chỉ cần Lý Hùng không đắc tội với gia tộc ngàn năm như nhà họ Sở Thị ở Kinh Châu và nhà họ Lý ở Trường An.

Anh có thể nghênh ngang sống ở thủ đô!

"Nhưng lão gia, dù sao họ Tần cũng là thế lực do nhà họ Lý ở Trường An nuôi dưỡng".

"Nếu cậu chủ đối đầu với bọn họ, tôi lo là bên nhà họ Lý ở Trường An lúc đó có thể sẽ không bỏ qua cho đâu".

"Chúng ta có nên nhắc nhở cậu chủ bảo tập đoàn Lăng Tiêu cố gắng không xung đột với họ không?"

Lý Tấn nhẹ giọng nói: "Cây có mọc thành rừng thì gió vẫn thổi lốc gốc".

"Lý Thiên Kiêu trước nay đều không coi ai ra gì".

"Bây giờ nhà họ Tần đã trở thành gia tộc đứng đầu trong tứ đại gia tộc ở thủ đô".

"Nên bà ta đã trở nên vênh váo lắm rồi".

"Người phụ nữ này lòng tham không đáy".

"Bà ta sẽ không bao giờ hài lòng với hiện tại".

"Tiếp theo, bà ta sẽ há to miệng và nuốt mọi thứ có thể nhìn thấy vào bụng".

"Rất nhiều chuyện là không thể tránh được!"

Trong khi nói, khí thế toàn thân Lý Tấn đột nhiên cuồn cuộn.

"Con trai tôi đã mở ra một cục diện mới cho cả thủ đô".

"Tiếp theo, việc duy nhất chúng ta nên làm là đừng cản trở nó làm việc!"

"Ông nhìn xem".

"Nó từ nhỏ đã nói được làm được!"

"Từ lúc nó nói câu đó, không chỉ thủ đô, mà toàn bộ cục diện Hoa Hạ sẽ thay đổi!"

"Tất cả những người và gia tộc đã tham gia giết Mộc Nhi của tôi năm đó".

"Nó sẽ không tha cho ai hết!!"

...

"Tôi là kẻ mãi không có được tình yêu, chỉ có thể nhìn nó rời xa tôi!"

"Trên đời còn rất nhiều người hạnh phúc, tại sao chỉ có một mình tôi là không có!"

"Tìm một người yêu để nói lời tạm biệt với cuộc sống độc thân …"

Trong KTV, Hứa Hạo Nhiên một mình cầm micro, vừa khóc vừa hát tình ca.

Trên mặt bàn cà phê đặt nhiều loại thức ăn nhẹ và rượu.

Khuôn mặt của Hứa Hạo Nhiên đỏ bừng.

Sự rời đi của Viên Đa Đa là một đòn đả kích quá lớn đối với Hứa Hạo Nhiên.

Hứa Hạo Nhiên đã bỏ ra rất nhiều công sức cho mối quan hệ này.

Cậu ta thậm chí còn có kế hoạch cho tương lai cho họ.

Cậu ta thậm chí còn nghĩ đến tên của những đứa con.

Tuy nhiên, thực tế luôn phũ phàng như vậy.

Khi Viên Đa Đa rời thủ đô, cô ấy thậm chí còn không kịp nói lời chào tạm biệt với Hứa Hạo Nhiên.

Chỉ gửi một tin nhắn cho Hứa Hạo Nhiên.

"Nếu có kiếp sau, hãy đến cưới em sớm một chút".

Hứa Hạo Nhiên đã quá quen thuộc với tin nhắn này.

Bởi vì khi Hứa Mộc Tình bị đẩy vào phòng phẫu thuật, đã gửi tin nhắn tương tự như này cho Lý Hùng.

Sau tin nhắn đó, cuộc sống ngọt ngào của Lý Hùng và Hứa Mộc Tình bắt đầu.

Nhưng sự xuất hiện của tin nhắn ngắn ngủi này đã khiến Hứa Hạo Nhiên cảm nhận được sự tàn nhẫn của thực tế và sự thất vọng trong tình yêu một lần nữa.

Hứa Hạo Nhiên mới hát được nửa bài, cửa phòng KTV đột nhiên bị đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc quần áo bồi bàn vội vã bước vào.

Khuôn mặt cô ấy đầy biểu cảm lo lắng và sợ hãi.

Trên tay cô cầm theo một tá bia, sau khi đặt bia lên bàn cà phê, cô ấy không rời đi.

Thay vào đó, cô ấy kinh hãi nhìn vào cánh cửa phòng.

Nhân viên phục vụ này cũng xinh đấy.

Dù mang vẻ mặt hoảng hốt nhưng vẫn thấy yêu yêu.

Nếu là bình thường, Hứa Hạo Nhiên đã ba hoa vài câu.

Nhưng bây giờ cậu ta không có tâm trạng.

Cậu ta dốc hết lòng mình ra để hát.

"Ầm!"

Đột nhiên, cửa phòng KTV bị đá tung ra!

Đột nhiên, mười mấy tên hung hãn từ ngoài cửa xông vào.

Nhân viên phục vụ lập tức hét lên một tiếng.

Cô ấy hốt hoảng trốn ra sau Hứa Hạo Nhiên.

Sự xuất hiện của những người này cũng làm gián đoạn việc ca hát của Hứa Hạo Nhiên.

Thấy trong đám đông có một người thanh niên mặc vest Armani, anh ta ngẩng đầu lên và vênh váo tự đắc bước đến gần Hứa Hạo Nhiên.

"Thằng kia, tránh ra!"

"Con nhỏ này là của cậu đây!"

Hứa Hạo Nhiên đặt micro sang một bên, sau đó cầm lấy một lon bia trên bàn cà phê bên cạnh.

"Khà!"

Cậu ta mở lon và uống một ngụm lớn.

"Tao bảo mày tránh ra, không nghe rõ sao!?"

Tên thanh niên rống to.

Ngay khi anh ta vừa dứt lời, Hứa Hạo Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên và phun một ngụm bia lớn vào anh ta.

"Phụt!"

Cái phun này của Hứa Hạo Nhiên đã làm gần như toàn bộ hỗn hợp bia trộn với nước dãi bắn vào mặt của tên đó.

Tên thanh niên lập tức lùi lại, che mặt, đồng thời hét lên.

"Thằng khốn! Dám chơi tao à! Mày biết tao là ai không?"

"Tao là Tần Gia Chính, bố tao là Tần Vạn Hào !!"
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom