-
Chương 636-640
Chương 636: Cao thủ Hoa Hạ là đồ rác rưởi
"Trong nhà ông chẳng có mấy cao thủ giỏi".
"Cho dù là những người đang núp trong bóng tối cũng chỉ là những thằng hề nhảy nhót mà thôi".
Mallory vừa nói xong, bỗng có tiếng hừ lạnh truyền ra từ chỗ tối.
Sau đó một trận gió lạnh bỗng nổi lên.
Bên cạnh Mallory bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc trường bào.
"Đám người nước ngoài các cậu đúng là mèo khen mèo dài đuôi".
"Chỉ có khoác lác là giỏi".
Ông ta vừa dứt lời thì gã da đen bên cạnh Mallory bỗng ra tay.
Nắm đấm của gã rất mạnh, tốc độ cũng nhanh như tia chớp vậy.
"Rầm!"
"Rầm!"
"Rầm!"
Người đàn ông trung niên vừa nãy vẫn còn tỏ vẻ lắm nhưng giờ lại bị đánh đến không thể phản kháng.
Trong nháy mắt ông ta đã bị đấm hơn mười đòn.
Đòn cuối cùng đấm mạnh vào bụng ông ta.
Khiến ông ta văng về phía sau như đạn bắn, đập mạnh vào tường, cuối cùng lăn mấy vòng trong vườn hoa.
"Đồ vô dụng".
Gã da đen lạnh lùng cười, lộ ra hàm răng trắng bóc.
"Đám cao thủ Hoa Hạ các ông đúng là vô dụng".
Lúc này, Lý Thiên Kiêu và Tần Vạn Hào há hốc mồm kinh ngạc.
Tuy ngay từ đầu bọn họ đã biết đám người này rất ác, nhưng trong mắt ông ta, bọn họ cũng chỉ là một đám côn đồ lấy tiền làm việc, liếm máu trên lưỡi dao mà thôi.
Không ngờ là dù chọn bừa một người trong đám bọn họ cũng là cao thủ rất mạnh.
Thực ra người đàn ông trung niên vừa bị đánh bay vào tường là cao thủ mà nhà mẹ đẻ Lý Thiên Kiêu phái tới.
Dù thế nào ông ta cũng là cao thủ cấp Vương.
Nhưng trước mặt gã da đen lại không thể đánh trả.
Mallory nhẹ nhàng nhấc chén trà trên bàn lên, rất lịch thiệp nhấp một ngụm.
"Tuy chúng tôi nói hơi khó nghe nhưng các ông không thể không thừa nhận, cao thủ Hoa Hạ trước mặt chúng tôi chẳng khác gì đống rác".
"Động tác của các ông đều rất đẹp mắt, nhưng lại tốn quá nhiều công sức vào mấy cái kỹ xảo vô dụng".
"Tôi có thể khẳng định cho các ông thấy, kỹ xảo chẳng có tác dụng gì".
"Các ông đánh võ chẳng khác gì người ta biểu diễn trên sân khấu cả, chỉ để khán giả xem mà thôi".
"Mà chúng tôi đánh võ là để giết người".
Ánh mắt Mallory sáng rực nhìn chằm chằm vào Tần Vạn Hào.
"Ông Tần, thời gian có hạn".
"Ông hãy nhanh chóng quyết định đi, nếu ông không chi nổi tiền thì đừng lãng phí thời gian của chúng tôi nữa".
"Ngoài ra tôi xin nói trước, vì chiều nay chúng tôi phải xuất phát rồi, nên đám người trong ảnh chụp phải đợi chúng tôi trở về mới giúp ông giải quyết được".
Mallory hơi dừng lại, trên mặt gã tràn đầy tự tin.
Gã chỉ coi người Hoa Hạ như rác rưởi mà thôi.
Giải quyết bọn chúng dễ như bóp chết một con kiến vậy.
"Nhưng ông yên tâm, chúng tôi rất giỏi trong việc giết người".
"Một khi đã bị chúng tôi ngắm trúng, con mồi khó mà thoát được".
Lý Thiên Kiêu vừa mới bị cảnh lúc nãy dọa sợ.
Bà ta không biết nói gì, chỉ có thể nhìn chồng mình.
Mà mắt Tần Vạn Hào cũng đảo liên tục.
Sau đó ông ta nhận một cái thẻ ngân hàng từ tay quản gia.
Ông ta đặt trước mặt Mallory.
"Cậu Mallory, tấm thẻ này có năm mươi triệu đô la".
Sau khi Mallory cầm lấy tấm thẻ, đưa cho một gã da vàng hơi thấp bé.
Gã da vàng đút thẻ vào trong máy kiểm tra, sau đó nhanh chóng gật đầu với Mallory.
"Đại ca, đủ tiền ạ".
Mallory cười nói: "Ông Tần, ông đưa thừa tiền rồi".
"Tiền thừa coi như tôi thuê các cậu".
"Thuê chúng tôi?", mắt Mallory giật giật.
"Tôi không hiểu ý ông lắm".
Tần Vạ Hào nói: "Ý tôi là, chuyến thám hiểm lần này người của chúng tôi cũng tham gia, nên tôi hi vọng cậu và người của cậu có thể bảo vệ người của tôi".
Mallory hơi sững sờ, sau đó gật đầu: "Được thôi, chúng tôi nhận tiền làm việc mà".
Chờ đám người Mallory đi rồi, Lý Thiên Kiêu mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Tần Vạn Hào.
"Ông nói chúng ta cũng phái người đi theo bọn họ tìm bảo tàng hả?"
"Không phải phái người mà là tôi dẫn người đi".
Ánh mắt Tần Vạn Hào sáng rực, nhìn Lý Thiên Kiêu nói.
"Chúng ta có thể vùng lên làm thế gia đứng đầu trong bốn thế gia ở thủ đô bởi vì chúng ta biết nắm lấy cơ hội".
"Nhưng dù sao căn cơ của gia tộc ta cũng nông, mà giờ lợi nhuận kinh doanh cũng không cao, nhất định phải tìm được một cái bảo tàng".
"Chúng ta cần tiền, thật nhiều tiền. Vì chỉ có tiền mới thuê được đám lính đánh thuê mạnh như Mallory".
"Có đám lính đánh thuê này thì từ nay về sau chúng ta ở thủ đô, chuyện gì mà chả giải quyết được".
Lý Thiên Kiêu nghe thế hai mắt sáng rực lên.
"Đúng!"
"Những người này vì tiền mà bán mạng, chúng ta chỉ cần cho gã tiền là gã sẽ đi giết con cáo già Lý Tấn".
Tần Vạn Hào gật đầu: "Đúng, chính là ý này đấy".
"Chẳng có cách kiếm tiền nào nhanh hơn là tìm bảo tàng cả".
Vừa nói, mắt Tần Vạn Hào vừa lóe lên sự sắc bén.
"Còn đám người trong ảnh, chờ sau khi chúng ta tìm được bảo tàng về rồi, vung tay là có thể giết sạch bọn chúng".
...
"Em cũng phải đi".
Trong phòng khách sạn.
Hứa Mộc Tình nghiêm túc nhìn Lý Hùng.
Lý Hùng nắm lấy bàn tay mềm mại của Hứa Mộc Tình, cười nói.
"Giờ em là đầu não của cả tập đoàn. Lần này đi tìm bảo tàng Sấm vương phải tốn rất nhiều thời gian".
"Trong thời gian đó tập đoàn sao thiếu em được chứ".
Nếu là bình thường, chắc chắn Hứa Mộc Tình sẽ bị Lý Hùng thuyết phục.
Nhưng giờ Hứa Mộc Tình cực kì cố chấp.
Cô ngồi bên cạnh Lý Hùng, mở to đôi mắt như viên đá quý.
Vẻ mặt nghiêm túc.
"Chồng ơi, anh cho em đi cùng đi".
"Em biết mấy năm nay trong lòng anh vẫn luôn canh cánh về cái chết của anh cả".
Hứa Mộc Tình nắm chặt lấy bàn tay rắn chắc của Lý Hùng.
"Em muốn san sẻ chuyện này với anh".
Lúc này vẻ mặt cô giống hệt như năm đó, cầm lấy cái gậy đuổi con chó hoang trước mặt Lý Hùng đi.
Lý Hùng thấy cô như thế, nở nụ cười.
Cái cô ngốc này vẫn giống như năm đó, chẳng khác tí nào.
Anh nhẹ nhàng vén sợi tóc trên trán Hứa Mộc Tình lên, cười nói.
"Nhưng anh phải nói trước với em, lần này chúng ta phải trèo đèo lội suối, có thể gặp phải rất nhiều chuyện khó mà đoán trước được, rất khổ đấy".
"Em sẽ không có nước nóng để tắm, cơm nóng để ăn, buổi tối ngủ cũng không có chăn ấm đệm êm đâu".
Nghe thấy Lý Hùng nói thế, Hứa Mộc Tình hờn dỗi liếc nhìn anh.
"Em vốn cũng không phải đám cậu ấm cô chiêu mà, chút khổ đấy có là gì, mà chỉ cần có anh ở bên cạnh thì dù khổ cực mấy em cũng không sợ".
"Ôi, ê hết cả răng".
Hứa Hạo Nhiên bên cạnh không nhìn nổi nữa.
Chương 637: Bóng mẹ dưới ngọn đèn dầu
Liễu Ngọc Phân vỗ một phát vào gáy Hứa Hạo Nhiên.
"Chị con sến xẩm với anh rể, con chõ mồm vào làm gì?"
Hứa Hạo Nhiên quay đầu nhìn Liễu Ngọc Phân, vẻ mặt đáng thương.
"Mẹ yêu ơi, con là con đẻ của mẹ đó".
"Con đẻ của mẹ vừa mới thất tình đây này".
"Mẹ không thể thông cảm cho tâm trạng của con à?"
"Mẹ quan tâm hỏi thăm con một câu cũng được mà".
"Ôi mẹ ơi, bóng mẹ dưới ngọn đèn dầu…”
"Bốp!", Liễu Ngọc Phân lại vỗ một cái vào gáy Hứa Hạo Nhiên.
"Không phải lằng nhằng! Mẹ biết con rảnh rỗi, nếu đã thế thì đi vào núi với chị và anh rể cũng được".
Hứa Hạo Nhiên vỗ tay: "Haha, cuối cùng thì con cũng được đi rồi".
Lúc này, phòng tổng thống khách sạn Sheraton.
Một người đàn ông tóc vàng sắc mặt u ám đang ngồi trong.
Mallory đứng trước mặt ông ta.
"Ông Smith, chúng tôi đã tìm ra được nơi ở của giáo sư Edek".
Smith, Hawkinson.
Cái tên này đối với người thường thì rất xa lạ, nhưng lại có sức ảnh hưởng ánh rất mạnh trong giới chuyên môn.
Ông ta là bá tước quý tộc Anh.
Ông ta có bảy trung tâm bán đấu giá trên khắp thế giới, chuyên kiếm lời từ việc buôn bán đồ cổ.
Smith cười lịch thiệp.
"Giáo sư Edek của chúng ta giống hệt con chuột, trốn đông lủi tây".
"Cho dù huy động toàn bộ tai mắt của tôi trên toàn thế giới cũng không tìm được ông ta".
"Cũng may lần này đã sắp xếp sẵn một gián điệp bên cạnh ông ta, nếu không chúng ta cũng không biết ông ta lại đến một đất nước cổ xưa như Hoa Hạ".
Mallory hỏi Smith: "Đại ca, Edek từ ngàn dặm xa xôi chạy tới Hoa Hạ, ông nói xem cái bảo tàng này liệu có thật không?"
Smith lạnh lùng cười: "Có hay không cũng chả quan trọng, nhưng khiến Edek dẫn toàn bộ đội tinh anh đến đây chứng tỏ ở đây có thứ làm bọn chúng thấy hứng thú".
"Còn thứ này là gì? Tôi nghĩ giáo sư Edek sẽ không làm chúng ta thất vọng đâu".
"Nếu không, mạng sống của cả ông ta và đội của mình cũng chỉ đến đây thôi".
Mallory ngẩn người, đột nhiên nghĩ đến những gì Tần Vạn Hào nói.
"Ông chủ, Tần Vạn Hào - người đứng đầu một trong bốn thế gia ở thủ đô hình như rất có hứng thú với mục đích của giáo sư Edek".
"Ông ta trả cho tôi rất nhiều tiền, chúng ta có cần dẫn bọn họ theo không?"
Nghe thấy thế, Smith xoay cái nhẫn ngọc đang đeo trên tay mình.
Cái nhẫn ngọc này là mấy năm trước Smith tốn hai trăm triệu đô la mua ở một hội đấu giá quốc tế.
Nhẫn ngọc là đồ vật của người Hoa Hạ xưa.
Bình thường bán đấu giá được mấy triệu đô la đã lãi lắm rồi.
Nhưng ông ta chưa từng thấy loại nhẫn ngọc hai cánh thế này.
Trên mặt Smith hiện lên nụ cười hung ác: "Không phải chúng ta đang lo không có chó đi trước dò đường à?"
"Đã có người tự dẫn xác đến, thế còn gì bằng".
Lúc này, trong một ngôi nhà ở quê.
Edek dẫn theo đội của mình bao gồm bảy người tạm thời ở đây.
Đây là nơi Lý Hùng chuẩn bị cho ông ta ở.
Lúc trước có ông chủ nuôi cá từng ở đây.
Nhưng sau này vì làm ăn thu lỗ, chủ nhà đã bỏ hoang ngôi nhà này, chuyển đến nơi khác rồi.
Cũng bởi vì chủ nhà quanh năm không ở đây nên tính bảo mật khá tốt.
Edek ngồi bên bàn, bên trên đặt rất nhiều các tài liệu lịch sử.
Lúc này, có một anh chàng bước đến nói với Edek.
"Giáo sư, chiến thần đến rồi ạ".
Edek đứng bật dậy.
Ông ta vừa quay đầu, bỗng có một trận gió từ ngoài cửa thổi đến.
Trong nháy mắt, Lý Hùng đã đứng trước mặt Edek.
Edek là giáo sư nổi tiếng thế giới.
Lúc nhìn thấy Lý Hùng, ông ấy có vẻ rất kích động.
Ánh mắt và cử chỉ của ông ấy cứ như fan cuồng gặp được idol vậy.
Edek đứng trước mặt Lý Hùng mà suýt chút nữa quỳ xuống.
Cả người ông ấy bồn chồn, không ngừng lau tay vào quần áo, muốn bước lên bắt tay với Lý Hùng nhưng lại không dám.
Lý Hùng cũng cười, giơ tay vỗ vai ông ấy.
"Giáo sư, lâu rồi không gặp, ông vẫn khỏe chứ?"
"Tôi vẫn khỏe lắm".
"Đều nhờ chiến thần cử người bảo vệ mới được vậy".
"Nếu không cái bộ xương già này của tôi đã bị cái tên Mallory và Smith độc ác dỡ ra rồi".
Vừa nghe thấy tên Mallory và Smith, Lý Hùng cười to.
"Hai người đó cũng chỉ là con bọ trong nhà xí thôi".
"Nhân cơ hội này cũng nên xử lí chúng rồi".
Nếu là người khác nói những lời này, chỉ sợ tất cả mọi người chỉ cười nói không biết lượng sức mình.
Nhưng tất cả những người bên cạnh Edek đều biết Lý Hùng xử lí bọn chúng dễ như bóp chết con kiến mà thôi.
Nói xong, Lý Hùng và giáo sư Edek cùng ngồi xuống.
Lúc Lý Hùng tới, trong tay xách một cái túi ni lông trông rất bình thường.
Anh lấy mấy mảnh sứ từ trong túi ra.
Lấy cả đồng tiền tìm được trong mộ tướng quân ra nữa.
Edek nhận lấy đồng tiền, đặt trong lòng bàn tay, cầm kính lúp cẩn thận nhìn kĩ.
"Đồng tiền này lạ quá".
"Sao lại lạ?"
Ánh mắt Lý Hùng sáng rực nhìn chằm chằm Edek.
Trong giới khảo cổ quốc tế, Edek có một biệt danh rất nổi bật.
Edek đã từng đi khảo cổ ở rất nhiều nơi trên thế giới, ông ấy đi đến đâu thì ở đó sẽ phát hiện ra bảo tàng cổ xưa.
Trong giới khảo cổ, chỉ cần một câu nói của ông ấy cũng được những người đi đầu trong lĩnh vực khảo cổ coi là khuôn vàng thước ngọc.
Edek chỉ vào đồng tiền trong tay nói.
"Xem bề ngoài thì đây là tiền thời Tây Tấn".
"Nhưng thực ra đồng tiền này đã từng bị đúc lại".
"Tuổi của nó càng lâu hơn".
"Có thể là thời Hán hoặc thời Tần".
Lý Hùng gật gù hỏi: "Thế có gì khác biệt không?"
Edek ngập ngừng: "Đồng tiền này sau khi được đúc lại hai lần, trên mặt nó có kí hiệu rất lạ".
"Có lẽ bên trên nó ẩn giấu thông tin gì đó, chắc tôi có thể giải mã ra".
Edek hỏi Lý Hùng: "Đồng tiền này tìm được ở đâu thế?"
Lý Hùng nói: "Là di vật anh trai tôi để lại".
Edek lập tức trở nên nghiêm túc.
"Cậu yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng giải mã nó".
Sau đó, Lý Hùng lại chỉ vào mấy mảnh vỡ của chiếc bình sứ.
"Giáo sư, ông xem giúp tôi có phải mấy mảnh sứ này còn ẩn giấu thông tin gì không?"
Sau khi giáo sư Edek nhìn cẩn thận, ông ấy hỏi Lý Hùng: "Có phải trước kia cậu tính tọa độ của mộ tướng quân nhờ mấy mảnh sứ này không?"
Chương 638: Nham thạch nở hoa, cổ thụ nở mầm
Lý Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt Edek nhìn anh bất giác lộ ra sự ngưỡng mộ và tán thưởng.
"Trước kia chúng tôi chỉ biết cậu là chiến thần bất khả chiến bại".
"Không có ai hay bất kì thế lực nào dám huênh hoang trước mặt cậu".
"Không ngờ cậu còn có thiên phú trời cho về mặt khảo cổ và suy luận".
"Cách tính của cậu, cho dù là những sinh viên ưu tú bên cạnh tôi cũng không làm được".
Nói xong, Edek ghép mấy mảnh sứ lại với nhau.
"Nhưng những mảnh sứ này còn cách tính khác".
Nói xong, Edek ghép chúng thành một tọa độ khác ngay trước mặt Lý Hùng.
Bên cạnh lập tức có người định vị tọa độ này trên bản đồ.
Mà tọa độ này lại ở trong núi Thái Hành.
Núi Thái Hành!
Còn được gọi là núi Nữ Oa.
Nơi đây được coi là long mạch của đất trời.
Vì câu chuyện 'Ngu Công rời núi' mà người Hoa Hạ rất quen thuộc chính là bắt nguồn từ ngọn núi này.
Núi Thái Hành kéo dài từ phía Đông Bắc đến Tây Nam, dài hơn bốn trăm km.
Trời vừa hửng sáng, Lý Hùng, Hứa Mộc Tình, Hứa Hạo Nhiên, Dương Thiện Tề lập tức xuất phát.
Giáo sư Edek thức suốt đêm.
Sáng sớm đã nhắn tin cho Lý Hùng, tin tức ghi lại trên đồng tiền đã được ông ấy giải mã rồi.
Nội dung mà Lý Mộc để lại có hai phần.
Phần đầu là một câu nói nhắn lại với Lý Hùng.
"Anh để lại một món đồ cho em, nham thạch nở hoa, cổ thụ nảy mầm".
Phần sau là một con đường.
Giờ bọn họ sẽ đi theo con đường này, tìm di vật Lý Mộc đã để lại cho Lý Hùng.
Lý Hùng không quan tâm đến bảo tàng, nhưng nếu là di vật mà người anh trai anh luôn kính trọng từ nhỏ để lại cho, anh nhất định phải tìm được.
Chỉ có tìm được nó thì mới biết được nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết của Lý Mộc năm đó.
"Anh rể, sao không thấy đám người Tiểu Thất vậy?"
Lý Hùng rất coi trọng chuyến đi lần này.
Hứa Hạo Nhiên cứ nghĩ anh sẽ dẫn theo những thuộc hạ đắc lực của mình.
Nhưng lại chỉ thấy mỗi Dương Thiện Tề.
"Bọn họ có nhiệm vụ khác rồi, chúng ta đi trước, đi cùng với giáo sư Edek".
Lúc Lý Hùng chuẩn bị lái xe thì chợt phát hiện trong đoàn có thêm một người.
Một cô gái mà Lý Hùng thấy hơi quen mắt.
Hứa Hạo Nhiên vừa nhìn thấy cô ấy thì hét lên: "Ơ, cô không phải người tối hôm đấy xin tôi giúp đỡ à?"
Không chỉ Hứa Hạo Nhiên, Dương Thiện Tề cũng thấy cô ấy rất quen.
Mà lúc cô ấy nhìn thấy Dương Thiện Tề, trong mắt bất giác hiện lên chút sự xấu hổ.
Cô gái này là người trước kia Dương Thiện Tề từng ra tay cứu.
Hứa Hạo Nhiên thấy ánh mắt Lý Đông Đông nhìn Dương Thiện Tề có chút mập mờ.
Cậu ta bỗng cười hì hì, dùng khủy tay huých Dương Thiện Tề một cái.
"Ê, em gái này hình như có ý với anh đấy, lúc trước hai người gặp nhau rồi hả?"
Ở trước mặt Lý Hùng, Dương Thiện Tề không dám nói dối.
Thấy ánh mắt Lý Hùng có ý hỏi, cậu ta khẽ gật đầu.
Cậu ta kể cho Lý Hùng nghe chuyện xảy ra ở câu lạc bộ tư nhân đêm đó.
Nghe thấy lời kể của Dương Thiện Tề, Hứa Hạo Nhiên ỉu xìu.
Rõ ràng cả cậu ta và Dương Thiện Tề đều từng giúp Lý Đông Đông.
Nhưng Lý Đông Đông lại xấu hổ nhìn Dương Thiện Tề.
Ánh mắt cô ấy tràn ngập tình cảm, không chút che dấu, liếc nhìn là thấy.
Mà cô ấy lại coi Hứa Hạo Nhiên như không khí.
Giáo sư Edek giới thiệu Lý Đông Đông với Lý Hùng.
Lý Đông Đông là do một học trò của Edek mời đến làm hướng dẫn.
Bởi vì trạm đầu tiên mà Lý Hùng và giáo sư Edek đến là quê cũ của Lý Đông Đông - đèo Đá Trắng.
Một hàng mười mấy người ngồi trên xe địa hình, từ từ đi dọc theo đường núi uốn lượn.
Lúc này, trên trời có một chiếc flycam vẫn bám sát theo sau.
Tất cả những hình ảnh flycam quay được đều gửi thẳng về một chiếc máy tính bảng.
Mà người cầm mấy tính bảng là người của Tần Vạn Hào.
So với ba chiếc xe địa hình của Lý Hùng thì đoàn người của Tần Vạn Hào bên này khí thế hơn nhiều.
Cả đoàn có tổng cộng bảy chiếc xe.
Trong đó có một chiếc xe Van.
Bên trong xe Van chở mười bảy tay đấm chuyện nghiệp.
Đây đều là những cao thủ mà Tần Vạn Hào chọn từ trong gia tộc ra.
Lần này ông ta nhất định phải đoạt được bào tàng Sấm vương.
Ông ta vắt chéo chân, ngồi trong một chiếc xe sang.
Miệng hút xì gà, hỏi gã đàn em vẫn đang nhìn vào máy tính bảng.
"Có biết bọn chúng chuẩn bị đi đến đâu không?"
"Nhìn đường chúng đi có thể đoán, có lẽ bọn chúng định đến đèo Đá Trắng".
Tần Vạn Hào hơi nhíu mày, ông ta chưa từng nghe đến cái đèo Đá Trắng này.
"Đèo Đá Trắng này có gì đặc biệt".
"Thực ra đèo Đá Trắng này không có gì đặc biệt".
"Nhưng cách đèo Đá Trắng nửa ngày đi xe có một cái làng ma nổi tiếng".
"Tên là làng Song Ngư".
Tần Vạn Hào đang hút xì gà liền cười khẩy một tiếng.
"Làng ma cái khỉ gì, chẳng qua là đám truyền thông không có chuyện gì làm thì thêu dệt nên thế thôi".
Tên đàn em của Tần Vạn Hào này có vẻ khá hiểu biết về mấy chuyện mê tín.
Đang lúc rảnh rang, hắn kể cho Tần Vạn Hào nghe những tin tức mà mình biết.
"Ông chủ, làng Song Ngư này không giống những làng mà trên mạng hay đồn thổi đâu ạ".
"Mấy cái làng hay đồn trên mạng ý, toàn là do những người đến du lịch rồi bịa ra thôi".
"Mấy cái làng đó toàn là mấy làng cổ, không có ai ở nằm sâu trong núi thôi".
"Nhưng cái làng Song Ngư này thì khác".
"Đến giờ làng Song Ngư vẫn có người ở".
"Nhưng thói quen sinh hoạt của bọn họ rất kỳ quái".
Tần Vạn Hào cau mày hỏi: "Thói quen gì?"
"Những người ở đó chỉ cần trời nhá nhem tối là đóng cửa không ra ngoài".
Tần Vạn Hào lạnh lùng cười: "Nông thôn vùng núi, trời tối thì làm gì còn hoạt động giải trí nào, ai rảnh mà ra ngoài làm gì?"
"Không, không chỉ thế đây ạ, ở đấy trời vừa tối là không được bật đèn".
"Mà ở đấy, nhà ai cũng đặt một chiếc quan tài giữa nhà".
"Ban ngày đóng nắp quan tài lại, chỉ đến tối mới được mở ra".
"Ha ha ha, chỉ là phong tục tập quán ở vài nơi là thế, chém gió ít thôi".
"Nhiệm vụ của cậu là điều khiển flycam theo sát ba chiếc xe này, không được để mất dấu".
Vừa nói, trong mắt Tần Vạn Hào vừa lóe lên sự hung ác.
Xe địa hình Kiêu Long chạy chậm trên đường núi quanh co.
Bên trong xe.
Hứa Hạo Nhiên ngáp một cái nói với Lý Hùng.
"Anh rể ơi, cái flycam trên đầu phiền quá đi".
"Bám theo chúng ta từ đầu đến giờ, có cần em lấy cung bắn rơi nó không?"
Lý Hùng đang lái xe cười nhạt.
"Đừng nóng, đường còn rất dài".
"Trên đường nếu không có một hai người để chúng ta chơi cho đỡ buồn, không thấy chán hả?"
Chương 639: Ngôi làng ma
Hứa Hạo Nhiên cười he he.
“Anh rể, vừa nãy người đẹp Lý Đông Đông nói, ngày mai chúng ta sẽ đến làng Song Ngư”.
“Đó là ngôi làng ma nổi tiếng đấy! Chúng ta đến đó làm gì?”
“Đến trải nghiệm cuộc sống của dân làng, đồng thời mượn họ một vài thứ”.
Lý Hùng vừa dứt lời, lại nhấn mạnh với Hứa Hạo Nhiên một câu.
“Tiện đây, đêm nay chúng ta sẽ dựng trại ngoài trời”.
“Buổi tối, em không được một mình ra khỏi lều đi vệ sinh nhé”.
“Vùng núi rừng này địa hình khá hiểm trở”.
Khi Hứa Mộc Tình vừa nghe thấy Hứa Hạo Nhiên nhắc đến “ngôi làng ma”, liên cảm thấy nổi hết da gà.
Cô vốn sợ những chuyện kiểu như thế này.
Mặc dù biết chắc chắn trên đời này không có nhưng thứ ma mị như vây, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy sợ.
“Anh rể, anh thật xấu xa quá đi, lại muốn dọa chị gái em!”
“Hừ, hừ, nhưng em thì sẽ không bị anh dọa đâu nhé!”
“Cho dù nửa đêm có cô gái mặc đồ trắng tóc dài bay lơ lửng đi nữa, có khi em còn tóm lấy rồi nói chuyện với cô ta cả đêm cũng nên ý chứ”.
Chiều tối, ba chiếc xe việt dã dừng lại ở một ngôi làng trên đèo Đá Trắng.
“Hự!”
Hứa Hạo Nhiên xuống xe liền vươn vai một cái, xương cốt toàn thân dãn ra kêu tiếng “khục khục”.
Bọn họ đã lái xe trên đường đèo tròn bảy tiếng đồng hồ rồi.
Lúc này, Lý Đông Đông đi từ phía xe của giáo sư Edek lại.
Lý Đông Đông hơi cau mày, cô ấy có vẻ hơi sốt ruột.
Lý Đông Đông nói với Lý Hùng: “Anh Lý, anh mau khuyên giáo sư Edek đi”.
“Ông ấy không nghe lời khuyên của tôi, nhất định phải đi vào núi lúc này”.
Lý Đông Đông chỉ bốn hướng ngọn núi với cây cối rậm rạp um tùm.
“Sau khi trời tối, đường rất khó đi, hơn nữa trong rừng rậm có thể xảy ra bất cứ mọi việc”.
“Cho dù là người bản địa chúng tôi, cũng không ai tình nguyện đi đường núi vào lúc trời tối”.
Lý Hùng hỏi: “Ngôi làng gần đây nhất còn cách đây bao lâu?”
“Khoảng cách mỗi ngôi làng ở đây nếu đi đường đường núi thì mất mấy tiếng đồng hồ”.
“Hơn nữa, cho dù là người bản địa thông thuộc địa hình cũng rất dễ đi lạc”.
“Buổi tối nếu bị đi lạc trong rừng sẽ rất nguy hiểm!”
Không đợi Lý Hùng mở lời, Hứa Hạo Nhiên đã cười hi hi nói.
“Người đẹp ơi, cô yên tâm đi! Trong rừng bất kề có hổ dữ hay chó sói, chỉ cần có anh rể tôi ở đây, anh ấy chỉ hống lên một tiếng là có thể đuổi bọn chúng đi”.
“Còn về cô thì yên tâm đi, đã có anh Dương bảo vệ rồi”.
Hứa Hạo Nhiên nháy nháy mắt: “Nếu tối cô không ngủ được, thì sang ngủ chung với anh Dương đi”.
Lời nói của Hứa Hạo Nhiên khiến cho Lý Đông Đông ngượng đỏ bừng mặt.
Nhưng cùng lúc đó, cô ấy ra vẻ rất cương quyết.
“Anh Lý, có mấy lời tôi nói có khi các anh không tin, nhưng ngọn núi này thực sự rất bí hiểm”.
“Sẽ xảy rất nhiều chuyện kì quái”.
Lý Hùng cười nói: “Đám người chúng tôi đến đây là vì những chuyện kì quái này”.
Tiếp đó, Lý Hùng xoay đầu lại nhìn Dương Thiện Tề nói: “Cậu phụ trách bảo vệ cô Lý”.
“Nếu cô ấy mất một cọng lông, cậu về luyện tập lại cho tôi!”
Mấy chữ cuối cùng khiến cho Dương Thiện Tề lộ vẻ mặt hoảng sợ!
Lý Hùng vừa dứt lời, Dương Thiện Tề bất giác quay đầu nhìn Lý Đông Đông.
Hai người ánh mắt vừa chạm nhau liền quay đi chỗ khác.
Đồng thời mặt hai người đều ửng đỏ.
Hứa Hạo Nhiên vừa thất tình khi nhìn thấy cảnh này liên thở dài.
“Nghiệp chướng!”
“Lẽ nào hai người không thể cho một người vừa thất tình bị tổn thương sâu sắc là tôi đây một không gian thoải mái được à?”
Màn đêm buông xuống.
Lý Hùng nắm tay Hứa Mộc Tình đi lên sườn dốc, nơi bằng phẳng hơn một chút.
Anh nhìn xung quanh một lượt, sau đó giơ tay phải lên.
“Tối nay chúng ta sẽ dựng trại ở đây”.
Trong chớp mắt, lều trại đã được dựng lên.
Khi Lý Hùng cùng mọi người đang quầy quần bên lửa trại ăn tối.
Cùng lúc đó ở một chỗ khác, thuộc hạ của Tần Vạn Hào cũng đã dựng xong lều trại.
Mặc dù chiếc flycam luôn ở trên trời giám sát đám người Lý Hùng, nhưng do tín hiệu không tốt nên nhìn rất mờ.
Điều này khiến Tần Vạn Hào cảm thấy nôn nóng vì không nắm được tình hình cụ thể đang diễn ra.
Ông ta được nuông chiều từ nhỏ, trước giờ chưa tùng qua đêm ở trong núi.
Muỗi bay qua bay lại khiến cho ông ta cảm thấy rất khó chịu.
Tần Vạn Hào nói với tên thuộc hạ bên cạnh: “Không phải Mallory đi theo sau bọn chúng à, tại sao lại không thấy gã đâu”.
Tên thuộc hạ nói: “Vừa nãy Mallory gửi tin nhắn đến, bởi vì bọn họ không thuộc đường”.
“Bọn họ đã rẽ sai đường rồi, tối nay chỉ có thể qua đêm ở một ngôi làng trong đó”.
“Hừ!”
Tần Vạn Hào cười lạnh lùng.
“Đám tây này đánh nhau giỏi, nhưng toàn lũ không có não”.
“Nếu bọn chúng đã không đến, thì chúng ta ra tay trước”.
Tần Vạn Hào nhìn tên thuộc hạ đắc lực của ông ta.
Người này tên là Tần Trọng, là cao thủ mà gia tộc Tần Vạn Hào đào tạo ra.
Không chỉ thực lực phi thường, đồng thời còn rất trung thành với nhà họ Tần.
Thực tế Tần Trọng không có mối quan hệ huyết thông với gia tộc Tần Thị, bọn họ là những đứa trẻ mồ côi được Tần Thị nhận nuôi từ khắp mọi nơi.
Đám trẻ mồ côi này từ nhỏ đã phải khổ luyện.
Bọn họ phải trải qua những đợt kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt.
Nếu bị loại đồng nghĩa với cái chết!
Những đứa trẻ mồ côi này trải qua nhiều năm huấn luyện và bồi dưỡng.
Không chỉ thực lực xuất sắc mà còn hết lòng trung thành với nhà họ Tần!
Theo lời người huấn luyện đám trẻ mồ côi trong nhà họ Tần nói, cho dù có phải đối mặt với những nguy hiểm tần nhẫn hơn cái chết, chúng cũng không bao giờ phản bội gia tộc!
Tần Vạn Hào nhìn Tần Trọng.
“Nhân lúc trời tối rồi, cậu đến chỗ bọn chúng cắm trại bắt một người, sau đó moi tin từ miệng hắn ta”.
Tần Trọng vội nói: “/Ông chủ, làm như vậy chúng ta có đánh rắn động cỏ không?”
“Chúng ta cần phải cử một tên nội gián chà trộn vào đội của bọn chúng, chỉ có như vậy mới có thể hoàn toàn nắm được thế chủ động”.
Nói xong, Tần Vạn Hào rút từ trong ngực ra một chiếc bình nhựa.
Ông ta đổ ra một viên thuốc nhỏ màu xanh lá cây.
Lúc Tần Trọng nhìn thấy loại thuốc viên xanh lá cây này, mí mắt giật liên tục không kiềm chế được.
Những đứa trẻ mồ côi này được nuôi dưỡng từ nhỏ luôn tuân theo mọi mệnh lệnh của gia tộc một cách vô điều kiện.
Đó là bởi vì mạng sống của mỗi người trong số họ đều nằm trong tay của gia tộc họ Tần.
Trong người họ đều có loại độc này.
Nếu muốn tiếp tục sống.
Thì nhất định phải nghe lời.
Nhất định phải trung thành với nhà họ Tần.
“Cậu bắt lấy mội người biết nghe lời. Sau đó nhét viên thuốc này vào miếng hắn.”
“Hắn muốn sống thì nhất định phải nghe lời của chúng ta!”
Tần Vạn Hào nhìn thẳng vào Tần Trọng.
“Sau khi nuốt viên thuốc này cả người sẽ bị đau đớn, chắc hẳn cậu là người hiểu rõ hơn ai hết”.
Ánh mắt Tần Vạn Hào lóe lên sự hung ác dữ tợn.
“Những lời thừa thãi, chắc là không cần tôi nói nhiều nữa nhỉ?”
“Vâng!”
Tần Trọng lập tức cúi đầu tuân lệnh.
Từ mũi hắn nhỏ xuống từng giọt mồ hồi lạnh.
Chương 640: Giọng nói giữa màn đêm
Sau khi màn đêm buông xuống, núi rừng tối đen như mực, không nhìn thấy cả ngón tay mình.
Nhân lúc trời tối, Tần Trọng tự mình dẫn theo hai người chầm chầm đi về phía lều trại của Lý Hùng.
Lều trại của họ cách chỗ Lý Hùng nửa ngọn đồi, theo hướng đi từ dưới núi lên, có vẻ như không xa lắm.
Nhưng Tần Trọng dẫn theo hai người.
Trong khi họ đi vào khu rừng rậm rạp liền phát hiện mình đã đi được một đoạn đường.
Không những không tiến gần đến lều trại của Lý Hùng mà lại đi ngày càng xa hơn.
Tần Trọng lập tức dừng lại, hỏi hai người theo sau hắn: “Sao lại thế này?”
Hai người họ cũng mù tịt.
Bọn họ đều trải qua huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt.
Bàn tay mỗi người bọn họ đều đã nhuốm máu.
Lúc trước khi giết người, cũng thường hành động trong đêm tối.
Bọn họ là những linh hồn của bóng đêm.
Chớp mắt đã cướp đi mạng sống của người khác.
Đối với bọn họ, giết người đã thành như cơm bữa.
Nhưng dù là sát thủ luôn hành động trong bóng tối như bọn họ.
Lúc này không chỉ mất phương hướng, mà còn cảm thấy gai sống lưng.
Tay Tần Trọng cầm một chiếc máy định vị GPS.
Hắn đã ngầm bỏ vào túi du lịch của giáo sư Edek một thiết bị định vị
Chính vì hệ thống định vị này, khiến cho bọn họ có thể dễ dàng tìm thấy Lý Hùng.
Rõ ràng trheo như bản đồ, bọn họ đang đi về phía lều trại của Lý Hùng.
Nhưng theo hệ thống hiển thị, bọn họ càng đi càng cách xa chỗ Lý Hùng.
Cảm thấy có gì đó không ổn, Tần Trọng dừng lại.
Hắn dẫn hai tên đi cùng quay về.
Lần này Tần Trọng đi về phía lều trại của mình, hắn định sẽ định vị lại một lần nữa.
Đối với những sát thủ như bọn họ, bóng tối là màu hộ mệnh.
Bọn họ có thể dễ dàng xác định phương hướng và vị trí trong bóng tối.
Đây là kỹ năng bọn họ phải học từ khi còn rất nhỏ.
Tần Trọng đi dọc theo lối cũ, đi vào một khu rừng khác.
Nhìn thấy phía trước có hòn đá, Tần Trọng liền thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì, trước đó khi họ dựng lều là dựa vào những hòn đá này để xác định vị trí.
Lều trại của bọn họ ở gần đây rồi.
Nhưng khi Tần Trọng và hai tên đàn em đi qua hòn đã, đi qua khu rừng rầm, bọn họ trợn tròn mắt.
Lều trại của bon họ không cánh mà bay!
Trước mắt Tần Trọng là một ngôi mộ hoang.
Lúc này, có một ngôi mộ trông có vẻ đã rất lâu đời, xuất hiện ngay trước mắt ba người họ.
Tần Trọng đưa tay lên dụi mắt.
Nhưng ngôi mộ trước mắt vẫn không biến mất.
Tần Trọng liền kéo cổ áo một tên đi cùng hỏi.
“Có phải tao nhìn nhầm không, tại sao không nhìn thấy lều trại đâu nữa?”
Tần Trọng không sợ hãi ngôi mộ kia, bởi vì hắn đã từng tiễn không ít người vào mộ.
Đối với bọn họ, cho dù chỉ là một người.
Bọn họ cũng có thể dễ dàng ngủ cạnh nhiều ngôi mộ.
Nhưng theo định vị GPS, lều trại của bọn họ nằm ở đây.
Hơn nữa khung cảnh xung quanh rất giống với nơi mà họ đã dựng lều.
Thế nhưng lều trại đâu rồi?
Người đâu rồi?
Đều đi đâu hết rồi?
Không chỉ Tần Trọng mà hai tên đi cùng cũng nhốn nha nhốn nháo.
Đồng thời, đây là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của họ.
“Lúc chúng tôi đến đây không có ngôi mộ nào ở đây cả!”
“Tại sao, giữa rừng rậm hoang vu đột nhiên lại mọc lên một ngôi mộ thế này?”
Trong đó có một tên gan lớn, từng bước lại gần ngôi mộ.
Cũng không biết tại sao.
Bình thường những sát thủ này vốn chẳng sợ chết nhưng giờ phút này lại lo lắng đề phòng.
Bước chân của hắn ngày càng chậm, bước từng bước về phía mộ.
Trên tấm bia phủ đầy rêu xanh, chữ ghi trên đó cũng đã mờ.
Phần mộ phía sau cỏ mọc um tùm.
Cho dù có người nấp bên trong cũng khó mà phát hiện.
Sát thủ đi đến trước tấm bia.
Để xác nhận xem mình có hoa mắt không, hắn giơ tay vỗ nhẹ lên tấm bia.
Tay hắn chạm vào thật, đây đúng là một ngôi mộ.
Không phải ảo giác.
Sát thủ quay đầu nói với Tần Trọng đứng cách đó không xa: “Đội trưởng, có lẽ chúng ta đi nhầm đường rồi”.
Lúc này, Tần Trọng và tên sát thủ đứng cạnh hắn không đáp lại.
Nhưng mắt bọn họ trợn tròn, nhìn chằm chằm vào phía sau tên sát thủ.
Thấy ánh mắt của Tần Trọng và đồng bọn của mình.
Tên sát thủ nuốt nước bọt.
“Ực!”
Hắn bỗng thấy sống lưng lạnh lẽo.
Ngay khi hắn vừa quay đầu lại nhìn.
Bỗng nhiên bị dọa đến hai chân mềm nhũn.
Cả người ngồi bệt xuống đất.
Bởi vì trước mặt hắn xuất hiện một người phụ nữ tóc dài váy trắng.
Nhưng khiến người ta sợ hãi là cô ta không có chân, bay lơ lửng trước mặt tên sát thủ.
Mái tóc đen dài lòa xòa che trước mặt, hai tay cô ta buông thõng xuống.
Móng tay màu đen trong tay áo từ từ duỗi ra.
Trong cái nhìn chăm chú của Tần Trọng, người phụ nữ tóc dài không có chân này bỗng giơ tay lên.
Vung mạnh về phía đàn em của Tần Trọng.
“Rắc!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Ngay dưới mí mắt của Tần Trọng, tên sát thủ kia đã biến mất.
Biến mất trong không trung.
Tần Trọng chưa gặp phải chuyện nào lạ như thế.
Nên giờ phút này, dù hắn đã được huấn luyện từ nhỏ cũng không biết xử lí ra sao.
Cảnh tượng bất ngờ ấy khiến hắn chết đứng người.
Không biết nên bước lên trước hay là chạy trốn.
Nhưng tên sát thủ đứng cạnh Tần Trọng.
Lúc hắn phát hiện người phụ nữ kia đang bay về phía hắn.
Đã bị dọa sợ đến hét to.
“Ôi mẹ ơi!”
Hắn đột nhiên quay đầu chạy vào phía rừng cây.
Tốc độ của hắn bây giờ còn vượt qua thành tích tốt nhất trong lúc huấn luyện của mình.
Nhưng cho dù hắn chạy nhanh nữa thì sau khi chạy vào rừng cây.
Trong rừng tối đen như mực vẫn truyền đến tiếng hét thảm thiết của hắn.
“Á!”
Sau tiếng hét thảm thiết ấy là sự yên tĩnh bao trùm.
Cả khu rừng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bản thân hít thở và tiếng tim đập.
Tần Trọng run bần bật.
Dù là hàm răng hay hai chân.
Ngay cả tim hắn vì quá mức sợ hãi mà đập nhanh chưa từng có.
Bóng dáng người phụ nữ đã biến mất.
Cô ta biến mất ngay dưới mí mắt Tần Trọng.
Mà trong nháy mắt khi cô ta vừa biến mất, trong rừng lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của đàn em Tần Trọng.
Không cần nghĩ cũng biết là chắc chắn là do người phụ nữ này làm.
Yên tĩnh!
Bốn phía cực kì yên tĩnh!
Cho dù bây giờ không rõ người phụ nữ này là ma hay là người.
Nhưng nỗi sợ hãi tước nay chưa từng có làm hắn quên mất bản thân mình là một cao thủ mạnh.
Hắn không khác gì người bình thường.
Nỗi sợ hãi đang bao trùm lên hắn.
“Khặc, khặc khặc khặc......”
Lúc này, sau lưng Tần Trọng vọng đến âm thanh rất kỳ lạ.
Âm thanh này, nghe có vẻ giống tiếng phát ra từ họng của một người.
"Trong nhà ông chẳng có mấy cao thủ giỏi".
"Cho dù là những người đang núp trong bóng tối cũng chỉ là những thằng hề nhảy nhót mà thôi".
Mallory vừa nói xong, bỗng có tiếng hừ lạnh truyền ra từ chỗ tối.
Sau đó một trận gió lạnh bỗng nổi lên.
Bên cạnh Mallory bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc trường bào.
"Đám người nước ngoài các cậu đúng là mèo khen mèo dài đuôi".
"Chỉ có khoác lác là giỏi".
Ông ta vừa dứt lời thì gã da đen bên cạnh Mallory bỗng ra tay.
Nắm đấm của gã rất mạnh, tốc độ cũng nhanh như tia chớp vậy.
"Rầm!"
"Rầm!"
"Rầm!"
Người đàn ông trung niên vừa nãy vẫn còn tỏ vẻ lắm nhưng giờ lại bị đánh đến không thể phản kháng.
Trong nháy mắt ông ta đã bị đấm hơn mười đòn.
Đòn cuối cùng đấm mạnh vào bụng ông ta.
Khiến ông ta văng về phía sau như đạn bắn, đập mạnh vào tường, cuối cùng lăn mấy vòng trong vườn hoa.
"Đồ vô dụng".
Gã da đen lạnh lùng cười, lộ ra hàm răng trắng bóc.
"Đám cao thủ Hoa Hạ các ông đúng là vô dụng".
Lúc này, Lý Thiên Kiêu và Tần Vạn Hào há hốc mồm kinh ngạc.
Tuy ngay từ đầu bọn họ đã biết đám người này rất ác, nhưng trong mắt ông ta, bọn họ cũng chỉ là một đám côn đồ lấy tiền làm việc, liếm máu trên lưỡi dao mà thôi.
Không ngờ là dù chọn bừa một người trong đám bọn họ cũng là cao thủ rất mạnh.
Thực ra người đàn ông trung niên vừa bị đánh bay vào tường là cao thủ mà nhà mẹ đẻ Lý Thiên Kiêu phái tới.
Dù thế nào ông ta cũng là cao thủ cấp Vương.
Nhưng trước mặt gã da đen lại không thể đánh trả.
Mallory nhẹ nhàng nhấc chén trà trên bàn lên, rất lịch thiệp nhấp một ngụm.
"Tuy chúng tôi nói hơi khó nghe nhưng các ông không thể không thừa nhận, cao thủ Hoa Hạ trước mặt chúng tôi chẳng khác gì đống rác".
"Động tác của các ông đều rất đẹp mắt, nhưng lại tốn quá nhiều công sức vào mấy cái kỹ xảo vô dụng".
"Tôi có thể khẳng định cho các ông thấy, kỹ xảo chẳng có tác dụng gì".
"Các ông đánh võ chẳng khác gì người ta biểu diễn trên sân khấu cả, chỉ để khán giả xem mà thôi".
"Mà chúng tôi đánh võ là để giết người".
Ánh mắt Mallory sáng rực nhìn chằm chằm vào Tần Vạn Hào.
"Ông Tần, thời gian có hạn".
"Ông hãy nhanh chóng quyết định đi, nếu ông không chi nổi tiền thì đừng lãng phí thời gian của chúng tôi nữa".
"Ngoài ra tôi xin nói trước, vì chiều nay chúng tôi phải xuất phát rồi, nên đám người trong ảnh chụp phải đợi chúng tôi trở về mới giúp ông giải quyết được".
Mallory hơi dừng lại, trên mặt gã tràn đầy tự tin.
Gã chỉ coi người Hoa Hạ như rác rưởi mà thôi.
Giải quyết bọn chúng dễ như bóp chết một con kiến vậy.
"Nhưng ông yên tâm, chúng tôi rất giỏi trong việc giết người".
"Một khi đã bị chúng tôi ngắm trúng, con mồi khó mà thoát được".
Lý Thiên Kiêu vừa mới bị cảnh lúc nãy dọa sợ.
Bà ta không biết nói gì, chỉ có thể nhìn chồng mình.
Mà mắt Tần Vạn Hào cũng đảo liên tục.
Sau đó ông ta nhận một cái thẻ ngân hàng từ tay quản gia.
Ông ta đặt trước mặt Mallory.
"Cậu Mallory, tấm thẻ này có năm mươi triệu đô la".
Sau khi Mallory cầm lấy tấm thẻ, đưa cho một gã da vàng hơi thấp bé.
Gã da vàng đút thẻ vào trong máy kiểm tra, sau đó nhanh chóng gật đầu với Mallory.
"Đại ca, đủ tiền ạ".
Mallory cười nói: "Ông Tần, ông đưa thừa tiền rồi".
"Tiền thừa coi như tôi thuê các cậu".
"Thuê chúng tôi?", mắt Mallory giật giật.
"Tôi không hiểu ý ông lắm".
Tần Vạ Hào nói: "Ý tôi là, chuyến thám hiểm lần này người của chúng tôi cũng tham gia, nên tôi hi vọng cậu và người của cậu có thể bảo vệ người của tôi".
Mallory hơi sững sờ, sau đó gật đầu: "Được thôi, chúng tôi nhận tiền làm việc mà".
Chờ đám người Mallory đi rồi, Lý Thiên Kiêu mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Tần Vạn Hào.
"Ông nói chúng ta cũng phái người đi theo bọn họ tìm bảo tàng hả?"
"Không phải phái người mà là tôi dẫn người đi".
Ánh mắt Tần Vạn Hào sáng rực, nhìn Lý Thiên Kiêu nói.
"Chúng ta có thể vùng lên làm thế gia đứng đầu trong bốn thế gia ở thủ đô bởi vì chúng ta biết nắm lấy cơ hội".
"Nhưng dù sao căn cơ của gia tộc ta cũng nông, mà giờ lợi nhuận kinh doanh cũng không cao, nhất định phải tìm được một cái bảo tàng".
"Chúng ta cần tiền, thật nhiều tiền. Vì chỉ có tiền mới thuê được đám lính đánh thuê mạnh như Mallory".
"Có đám lính đánh thuê này thì từ nay về sau chúng ta ở thủ đô, chuyện gì mà chả giải quyết được".
Lý Thiên Kiêu nghe thế hai mắt sáng rực lên.
"Đúng!"
"Những người này vì tiền mà bán mạng, chúng ta chỉ cần cho gã tiền là gã sẽ đi giết con cáo già Lý Tấn".
Tần Vạn Hào gật đầu: "Đúng, chính là ý này đấy".
"Chẳng có cách kiếm tiền nào nhanh hơn là tìm bảo tàng cả".
Vừa nói, mắt Tần Vạn Hào vừa lóe lên sự sắc bén.
"Còn đám người trong ảnh, chờ sau khi chúng ta tìm được bảo tàng về rồi, vung tay là có thể giết sạch bọn chúng".
...
"Em cũng phải đi".
Trong phòng khách sạn.
Hứa Mộc Tình nghiêm túc nhìn Lý Hùng.
Lý Hùng nắm lấy bàn tay mềm mại của Hứa Mộc Tình, cười nói.
"Giờ em là đầu não của cả tập đoàn. Lần này đi tìm bảo tàng Sấm vương phải tốn rất nhiều thời gian".
"Trong thời gian đó tập đoàn sao thiếu em được chứ".
Nếu là bình thường, chắc chắn Hứa Mộc Tình sẽ bị Lý Hùng thuyết phục.
Nhưng giờ Hứa Mộc Tình cực kì cố chấp.
Cô ngồi bên cạnh Lý Hùng, mở to đôi mắt như viên đá quý.
Vẻ mặt nghiêm túc.
"Chồng ơi, anh cho em đi cùng đi".
"Em biết mấy năm nay trong lòng anh vẫn luôn canh cánh về cái chết của anh cả".
Hứa Mộc Tình nắm chặt lấy bàn tay rắn chắc của Lý Hùng.
"Em muốn san sẻ chuyện này với anh".
Lúc này vẻ mặt cô giống hệt như năm đó, cầm lấy cái gậy đuổi con chó hoang trước mặt Lý Hùng đi.
Lý Hùng thấy cô như thế, nở nụ cười.
Cái cô ngốc này vẫn giống như năm đó, chẳng khác tí nào.
Anh nhẹ nhàng vén sợi tóc trên trán Hứa Mộc Tình lên, cười nói.
"Nhưng anh phải nói trước với em, lần này chúng ta phải trèo đèo lội suối, có thể gặp phải rất nhiều chuyện khó mà đoán trước được, rất khổ đấy".
"Em sẽ không có nước nóng để tắm, cơm nóng để ăn, buổi tối ngủ cũng không có chăn ấm đệm êm đâu".
Nghe thấy Lý Hùng nói thế, Hứa Mộc Tình hờn dỗi liếc nhìn anh.
"Em vốn cũng không phải đám cậu ấm cô chiêu mà, chút khổ đấy có là gì, mà chỉ cần có anh ở bên cạnh thì dù khổ cực mấy em cũng không sợ".
"Ôi, ê hết cả răng".
Hứa Hạo Nhiên bên cạnh không nhìn nổi nữa.
Chương 637: Bóng mẹ dưới ngọn đèn dầu
Liễu Ngọc Phân vỗ một phát vào gáy Hứa Hạo Nhiên.
"Chị con sến xẩm với anh rể, con chõ mồm vào làm gì?"
Hứa Hạo Nhiên quay đầu nhìn Liễu Ngọc Phân, vẻ mặt đáng thương.
"Mẹ yêu ơi, con là con đẻ của mẹ đó".
"Con đẻ của mẹ vừa mới thất tình đây này".
"Mẹ không thể thông cảm cho tâm trạng của con à?"
"Mẹ quan tâm hỏi thăm con một câu cũng được mà".
"Ôi mẹ ơi, bóng mẹ dưới ngọn đèn dầu…”
"Bốp!", Liễu Ngọc Phân lại vỗ một cái vào gáy Hứa Hạo Nhiên.
"Không phải lằng nhằng! Mẹ biết con rảnh rỗi, nếu đã thế thì đi vào núi với chị và anh rể cũng được".
Hứa Hạo Nhiên vỗ tay: "Haha, cuối cùng thì con cũng được đi rồi".
Lúc này, phòng tổng thống khách sạn Sheraton.
Một người đàn ông tóc vàng sắc mặt u ám đang ngồi trong.
Mallory đứng trước mặt ông ta.
"Ông Smith, chúng tôi đã tìm ra được nơi ở của giáo sư Edek".
Smith, Hawkinson.
Cái tên này đối với người thường thì rất xa lạ, nhưng lại có sức ảnh hưởng ánh rất mạnh trong giới chuyên môn.
Ông ta là bá tước quý tộc Anh.
Ông ta có bảy trung tâm bán đấu giá trên khắp thế giới, chuyên kiếm lời từ việc buôn bán đồ cổ.
Smith cười lịch thiệp.
"Giáo sư Edek của chúng ta giống hệt con chuột, trốn đông lủi tây".
"Cho dù huy động toàn bộ tai mắt của tôi trên toàn thế giới cũng không tìm được ông ta".
"Cũng may lần này đã sắp xếp sẵn một gián điệp bên cạnh ông ta, nếu không chúng ta cũng không biết ông ta lại đến một đất nước cổ xưa như Hoa Hạ".
Mallory hỏi Smith: "Đại ca, Edek từ ngàn dặm xa xôi chạy tới Hoa Hạ, ông nói xem cái bảo tàng này liệu có thật không?"
Smith lạnh lùng cười: "Có hay không cũng chả quan trọng, nhưng khiến Edek dẫn toàn bộ đội tinh anh đến đây chứng tỏ ở đây có thứ làm bọn chúng thấy hứng thú".
"Còn thứ này là gì? Tôi nghĩ giáo sư Edek sẽ không làm chúng ta thất vọng đâu".
"Nếu không, mạng sống của cả ông ta và đội của mình cũng chỉ đến đây thôi".
Mallory ngẩn người, đột nhiên nghĩ đến những gì Tần Vạn Hào nói.
"Ông chủ, Tần Vạn Hào - người đứng đầu một trong bốn thế gia ở thủ đô hình như rất có hứng thú với mục đích của giáo sư Edek".
"Ông ta trả cho tôi rất nhiều tiền, chúng ta có cần dẫn bọn họ theo không?"
Nghe thấy thế, Smith xoay cái nhẫn ngọc đang đeo trên tay mình.
Cái nhẫn ngọc này là mấy năm trước Smith tốn hai trăm triệu đô la mua ở một hội đấu giá quốc tế.
Nhẫn ngọc là đồ vật của người Hoa Hạ xưa.
Bình thường bán đấu giá được mấy triệu đô la đã lãi lắm rồi.
Nhưng ông ta chưa từng thấy loại nhẫn ngọc hai cánh thế này.
Trên mặt Smith hiện lên nụ cười hung ác: "Không phải chúng ta đang lo không có chó đi trước dò đường à?"
"Đã có người tự dẫn xác đến, thế còn gì bằng".
Lúc này, trong một ngôi nhà ở quê.
Edek dẫn theo đội của mình bao gồm bảy người tạm thời ở đây.
Đây là nơi Lý Hùng chuẩn bị cho ông ta ở.
Lúc trước có ông chủ nuôi cá từng ở đây.
Nhưng sau này vì làm ăn thu lỗ, chủ nhà đã bỏ hoang ngôi nhà này, chuyển đến nơi khác rồi.
Cũng bởi vì chủ nhà quanh năm không ở đây nên tính bảo mật khá tốt.
Edek ngồi bên bàn, bên trên đặt rất nhiều các tài liệu lịch sử.
Lúc này, có một anh chàng bước đến nói với Edek.
"Giáo sư, chiến thần đến rồi ạ".
Edek đứng bật dậy.
Ông ta vừa quay đầu, bỗng có một trận gió từ ngoài cửa thổi đến.
Trong nháy mắt, Lý Hùng đã đứng trước mặt Edek.
Edek là giáo sư nổi tiếng thế giới.
Lúc nhìn thấy Lý Hùng, ông ấy có vẻ rất kích động.
Ánh mắt và cử chỉ của ông ấy cứ như fan cuồng gặp được idol vậy.
Edek đứng trước mặt Lý Hùng mà suýt chút nữa quỳ xuống.
Cả người ông ấy bồn chồn, không ngừng lau tay vào quần áo, muốn bước lên bắt tay với Lý Hùng nhưng lại không dám.
Lý Hùng cũng cười, giơ tay vỗ vai ông ấy.
"Giáo sư, lâu rồi không gặp, ông vẫn khỏe chứ?"
"Tôi vẫn khỏe lắm".
"Đều nhờ chiến thần cử người bảo vệ mới được vậy".
"Nếu không cái bộ xương già này của tôi đã bị cái tên Mallory và Smith độc ác dỡ ra rồi".
Vừa nghe thấy tên Mallory và Smith, Lý Hùng cười to.
"Hai người đó cũng chỉ là con bọ trong nhà xí thôi".
"Nhân cơ hội này cũng nên xử lí chúng rồi".
Nếu là người khác nói những lời này, chỉ sợ tất cả mọi người chỉ cười nói không biết lượng sức mình.
Nhưng tất cả những người bên cạnh Edek đều biết Lý Hùng xử lí bọn chúng dễ như bóp chết con kiến mà thôi.
Nói xong, Lý Hùng và giáo sư Edek cùng ngồi xuống.
Lúc Lý Hùng tới, trong tay xách một cái túi ni lông trông rất bình thường.
Anh lấy mấy mảnh sứ từ trong túi ra.
Lấy cả đồng tiền tìm được trong mộ tướng quân ra nữa.
Edek nhận lấy đồng tiền, đặt trong lòng bàn tay, cầm kính lúp cẩn thận nhìn kĩ.
"Đồng tiền này lạ quá".
"Sao lại lạ?"
Ánh mắt Lý Hùng sáng rực nhìn chằm chằm Edek.
Trong giới khảo cổ quốc tế, Edek có một biệt danh rất nổi bật.
Edek đã từng đi khảo cổ ở rất nhiều nơi trên thế giới, ông ấy đi đến đâu thì ở đó sẽ phát hiện ra bảo tàng cổ xưa.
Trong giới khảo cổ, chỉ cần một câu nói của ông ấy cũng được những người đi đầu trong lĩnh vực khảo cổ coi là khuôn vàng thước ngọc.
Edek chỉ vào đồng tiền trong tay nói.
"Xem bề ngoài thì đây là tiền thời Tây Tấn".
"Nhưng thực ra đồng tiền này đã từng bị đúc lại".
"Tuổi của nó càng lâu hơn".
"Có thể là thời Hán hoặc thời Tần".
Lý Hùng gật gù hỏi: "Thế có gì khác biệt không?"
Edek ngập ngừng: "Đồng tiền này sau khi được đúc lại hai lần, trên mặt nó có kí hiệu rất lạ".
"Có lẽ bên trên nó ẩn giấu thông tin gì đó, chắc tôi có thể giải mã ra".
Edek hỏi Lý Hùng: "Đồng tiền này tìm được ở đâu thế?"
Lý Hùng nói: "Là di vật anh trai tôi để lại".
Edek lập tức trở nên nghiêm túc.
"Cậu yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng giải mã nó".
Sau đó, Lý Hùng lại chỉ vào mấy mảnh vỡ của chiếc bình sứ.
"Giáo sư, ông xem giúp tôi có phải mấy mảnh sứ này còn ẩn giấu thông tin gì không?"
Sau khi giáo sư Edek nhìn cẩn thận, ông ấy hỏi Lý Hùng: "Có phải trước kia cậu tính tọa độ của mộ tướng quân nhờ mấy mảnh sứ này không?"
Chương 638: Nham thạch nở hoa, cổ thụ nở mầm
Lý Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt Edek nhìn anh bất giác lộ ra sự ngưỡng mộ và tán thưởng.
"Trước kia chúng tôi chỉ biết cậu là chiến thần bất khả chiến bại".
"Không có ai hay bất kì thế lực nào dám huênh hoang trước mặt cậu".
"Không ngờ cậu còn có thiên phú trời cho về mặt khảo cổ và suy luận".
"Cách tính của cậu, cho dù là những sinh viên ưu tú bên cạnh tôi cũng không làm được".
Nói xong, Edek ghép mấy mảnh sứ lại với nhau.
"Nhưng những mảnh sứ này còn cách tính khác".
Nói xong, Edek ghép chúng thành một tọa độ khác ngay trước mặt Lý Hùng.
Bên cạnh lập tức có người định vị tọa độ này trên bản đồ.
Mà tọa độ này lại ở trong núi Thái Hành.
Núi Thái Hành!
Còn được gọi là núi Nữ Oa.
Nơi đây được coi là long mạch của đất trời.
Vì câu chuyện 'Ngu Công rời núi' mà người Hoa Hạ rất quen thuộc chính là bắt nguồn từ ngọn núi này.
Núi Thái Hành kéo dài từ phía Đông Bắc đến Tây Nam, dài hơn bốn trăm km.
Trời vừa hửng sáng, Lý Hùng, Hứa Mộc Tình, Hứa Hạo Nhiên, Dương Thiện Tề lập tức xuất phát.
Giáo sư Edek thức suốt đêm.
Sáng sớm đã nhắn tin cho Lý Hùng, tin tức ghi lại trên đồng tiền đã được ông ấy giải mã rồi.
Nội dung mà Lý Mộc để lại có hai phần.
Phần đầu là một câu nói nhắn lại với Lý Hùng.
"Anh để lại một món đồ cho em, nham thạch nở hoa, cổ thụ nảy mầm".
Phần sau là một con đường.
Giờ bọn họ sẽ đi theo con đường này, tìm di vật Lý Mộc đã để lại cho Lý Hùng.
Lý Hùng không quan tâm đến bảo tàng, nhưng nếu là di vật mà người anh trai anh luôn kính trọng từ nhỏ để lại cho, anh nhất định phải tìm được.
Chỉ có tìm được nó thì mới biết được nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết của Lý Mộc năm đó.
"Anh rể, sao không thấy đám người Tiểu Thất vậy?"
Lý Hùng rất coi trọng chuyến đi lần này.
Hứa Hạo Nhiên cứ nghĩ anh sẽ dẫn theo những thuộc hạ đắc lực của mình.
Nhưng lại chỉ thấy mỗi Dương Thiện Tề.
"Bọn họ có nhiệm vụ khác rồi, chúng ta đi trước, đi cùng với giáo sư Edek".
Lúc Lý Hùng chuẩn bị lái xe thì chợt phát hiện trong đoàn có thêm một người.
Một cô gái mà Lý Hùng thấy hơi quen mắt.
Hứa Hạo Nhiên vừa nhìn thấy cô ấy thì hét lên: "Ơ, cô không phải người tối hôm đấy xin tôi giúp đỡ à?"
Không chỉ Hứa Hạo Nhiên, Dương Thiện Tề cũng thấy cô ấy rất quen.
Mà lúc cô ấy nhìn thấy Dương Thiện Tề, trong mắt bất giác hiện lên chút sự xấu hổ.
Cô gái này là người trước kia Dương Thiện Tề từng ra tay cứu.
Hứa Hạo Nhiên thấy ánh mắt Lý Đông Đông nhìn Dương Thiện Tề có chút mập mờ.
Cậu ta bỗng cười hì hì, dùng khủy tay huých Dương Thiện Tề một cái.
"Ê, em gái này hình như có ý với anh đấy, lúc trước hai người gặp nhau rồi hả?"
Ở trước mặt Lý Hùng, Dương Thiện Tề không dám nói dối.
Thấy ánh mắt Lý Hùng có ý hỏi, cậu ta khẽ gật đầu.
Cậu ta kể cho Lý Hùng nghe chuyện xảy ra ở câu lạc bộ tư nhân đêm đó.
Nghe thấy lời kể của Dương Thiện Tề, Hứa Hạo Nhiên ỉu xìu.
Rõ ràng cả cậu ta và Dương Thiện Tề đều từng giúp Lý Đông Đông.
Nhưng Lý Đông Đông lại xấu hổ nhìn Dương Thiện Tề.
Ánh mắt cô ấy tràn ngập tình cảm, không chút che dấu, liếc nhìn là thấy.
Mà cô ấy lại coi Hứa Hạo Nhiên như không khí.
Giáo sư Edek giới thiệu Lý Đông Đông với Lý Hùng.
Lý Đông Đông là do một học trò của Edek mời đến làm hướng dẫn.
Bởi vì trạm đầu tiên mà Lý Hùng và giáo sư Edek đến là quê cũ của Lý Đông Đông - đèo Đá Trắng.
Một hàng mười mấy người ngồi trên xe địa hình, từ từ đi dọc theo đường núi uốn lượn.
Lúc này, trên trời có một chiếc flycam vẫn bám sát theo sau.
Tất cả những hình ảnh flycam quay được đều gửi thẳng về một chiếc máy tính bảng.
Mà người cầm mấy tính bảng là người của Tần Vạn Hào.
So với ba chiếc xe địa hình của Lý Hùng thì đoàn người của Tần Vạn Hào bên này khí thế hơn nhiều.
Cả đoàn có tổng cộng bảy chiếc xe.
Trong đó có một chiếc xe Van.
Bên trong xe Van chở mười bảy tay đấm chuyện nghiệp.
Đây đều là những cao thủ mà Tần Vạn Hào chọn từ trong gia tộc ra.
Lần này ông ta nhất định phải đoạt được bào tàng Sấm vương.
Ông ta vắt chéo chân, ngồi trong một chiếc xe sang.
Miệng hút xì gà, hỏi gã đàn em vẫn đang nhìn vào máy tính bảng.
"Có biết bọn chúng chuẩn bị đi đến đâu không?"
"Nhìn đường chúng đi có thể đoán, có lẽ bọn chúng định đến đèo Đá Trắng".
Tần Vạn Hào hơi nhíu mày, ông ta chưa từng nghe đến cái đèo Đá Trắng này.
"Đèo Đá Trắng này có gì đặc biệt".
"Thực ra đèo Đá Trắng này không có gì đặc biệt".
"Nhưng cách đèo Đá Trắng nửa ngày đi xe có một cái làng ma nổi tiếng".
"Tên là làng Song Ngư".
Tần Vạn Hào đang hút xì gà liền cười khẩy một tiếng.
"Làng ma cái khỉ gì, chẳng qua là đám truyền thông không có chuyện gì làm thì thêu dệt nên thế thôi".
Tên đàn em của Tần Vạn Hào này có vẻ khá hiểu biết về mấy chuyện mê tín.
Đang lúc rảnh rang, hắn kể cho Tần Vạn Hào nghe những tin tức mà mình biết.
"Ông chủ, làng Song Ngư này không giống những làng mà trên mạng hay đồn thổi đâu ạ".
"Mấy cái làng hay đồn trên mạng ý, toàn là do những người đến du lịch rồi bịa ra thôi".
"Mấy cái làng đó toàn là mấy làng cổ, không có ai ở nằm sâu trong núi thôi".
"Nhưng cái làng Song Ngư này thì khác".
"Đến giờ làng Song Ngư vẫn có người ở".
"Nhưng thói quen sinh hoạt của bọn họ rất kỳ quái".
Tần Vạn Hào cau mày hỏi: "Thói quen gì?"
"Những người ở đó chỉ cần trời nhá nhem tối là đóng cửa không ra ngoài".
Tần Vạn Hào lạnh lùng cười: "Nông thôn vùng núi, trời tối thì làm gì còn hoạt động giải trí nào, ai rảnh mà ra ngoài làm gì?"
"Không, không chỉ thế đây ạ, ở đấy trời vừa tối là không được bật đèn".
"Mà ở đấy, nhà ai cũng đặt một chiếc quan tài giữa nhà".
"Ban ngày đóng nắp quan tài lại, chỉ đến tối mới được mở ra".
"Ha ha ha, chỉ là phong tục tập quán ở vài nơi là thế, chém gió ít thôi".
"Nhiệm vụ của cậu là điều khiển flycam theo sát ba chiếc xe này, không được để mất dấu".
Vừa nói, trong mắt Tần Vạn Hào vừa lóe lên sự hung ác.
Xe địa hình Kiêu Long chạy chậm trên đường núi quanh co.
Bên trong xe.
Hứa Hạo Nhiên ngáp một cái nói với Lý Hùng.
"Anh rể ơi, cái flycam trên đầu phiền quá đi".
"Bám theo chúng ta từ đầu đến giờ, có cần em lấy cung bắn rơi nó không?"
Lý Hùng đang lái xe cười nhạt.
"Đừng nóng, đường còn rất dài".
"Trên đường nếu không có một hai người để chúng ta chơi cho đỡ buồn, không thấy chán hả?"
Chương 639: Ngôi làng ma
Hứa Hạo Nhiên cười he he.
“Anh rể, vừa nãy người đẹp Lý Đông Đông nói, ngày mai chúng ta sẽ đến làng Song Ngư”.
“Đó là ngôi làng ma nổi tiếng đấy! Chúng ta đến đó làm gì?”
“Đến trải nghiệm cuộc sống của dân làng, đồng thời mượn họ một vài thứ”.
Lý Hùng vừa dứt lời, lại nhấn mạnh với Hứa Hạo Nhiên một câu.
“Tiện đây, đêm nay chúng ta sẽ dựng trại ngoài trời”.
“Buổi tối, em không được một mình ra khỏi lều đi vệ sinh nhé”.
“Vùng núi rừng này địa hình khá hiểm trở”.
Khi Hứa Mộc Tình vừa nghe thấy Hứa Hạo Nhiên nhắc đến “ngôi làng ma”, liên cảm thấy nổi hết da gà.
Cô vốn sợ những chuyện kiểu như thế này.
Mặc dù biết chắc chắn trên đời này không có nhưng thứ ma mị như vây, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy sợ.
“Anh rể, anh thật xấu xa quá đi, lại muốn dọa chị gái em!”
“Hừ, hừ, nhưng em thì sẽ không bị anh dọa đâu nhé!”
“Cho dù nửa đêm có cô gái mặc đồ trắng tóc dài bay lơ lửng đi nữa, có khi em còn tóm lấy rồi nói chuyện với cô ta cả đêm cũng nên ý chứ”.
Chiều tối, ba chiếc xe việt dã dừng lại ở một ngôi làng trên đèo Đá Trắng.
“Hự!”
Hứa Hạo Nhiên xuống xe liền vươn vai một cái, xương cốt toàn thân dãn ra kêu tiếng “khục khục”.
Bọn họ đã lái xe trên đường đèo tròn bảy tiếng đồng hồ rồi.
Lúc này, Lý Đông Đông đi từ phía xe của giáo sư Edek lại.
Lý Đông Đông hơi cau mày, cô ấy có vẻ hơi sốt ruột.
Lý Đông Đông nói với Lý Hùng: “Anh Lý, anh mau khuyên giáo sư Edek đi”.
“Ông ấy không nghe lời khuyên của tôi, nhất định phải đi vào núi lúc này”.
Lý Đông Đông chỉ bốn hướng ngọn núi với cây cối rậm rạp um tùm.
“Sau khi trời tối, đường rất khó đi, hơn nữa trong rừng rậm có thể xảy ra bất cứ mọi việc”.
“Cho dù là người bản địa chúng tôi, cũng không ai tình nguyện đi đường núi vào lúc trời tối”.
Lý Hùng hỏi: “Ngôi làng gần đây nhất còn cách đây bao lâu?”
“Khoảng cách mỗi ngôi làng ở đây nếu đi đường đường núi thì mất mấy tiếng đồng hồ”.
“Hơn nữa, cho dù là người bản địa thông thuộc địa hình cũng rất dễ đi lạc”.
“Buổi tối nếu bị đi lạc trong rừng sẽ rất nguy hiểm!”
Không đợi Lý Hùng mở lời, Hứa Hạo Nhiên đã cười hi hi nói.
“Người đẹp ơi, cô yên tâm đi! Trong rừng bất kề có hổ dữ hay chó sói, chỉ cần có anh rể tôi ở đây, anh ấy chỉ hống lên một tiếng là có thể đuổi bọn chúng đi”.
“Còn về cô thì yên tâm đi, đã có anh Dương bảo vệ rồi”.
Hứa Hạo Nhiên nháy nháy mắt: “Nếu tối cô không ngủ được, thì sang ngủ chung với anh Dương đi”.
Lời nói của Hứa Hạo Nhiên khiến cho Lý Đông Đông ngượng đỏ bừng mặt.
Nhưng cùng lúc đó, cô ấy ra vẻ rất cương quyết.
“Anh Lý, có mấy lời tôi nói có khi các anh không tin, nhưng ngọn núi này thực sự rất bí hiểm”.
“Sẽ xảy rất nhiều chuyện kì quái”.
Lý Hùng cười nói: “Đám người chúng tôi đến đây là vì những chuyện kì quái này”.
Tiếp đó, Lý Hùng xoay đầu lại nhìn Dương Thiện Tề nói: “Cậu phụ trách bảo vệ cô Lý”.
“Nếu cô ấy mất một cọng lông, cậu về luyện tập lại cho tôi!”
Mấy chữ cuối cùng khiến cho Dương Thiện Tề lộ vẻ mặt hoảng sợ!
Lý Hùng vừa dứt lời, Dương Thiện Tề bất giác quay đầu nhìn Lý Đông Đông.
Hai người ánh mắt vừa chạm nhau liền quay đi chỗ khác.
Đồng thời mặt hai người đều ửng đỏ.
Hứa Hạo Nhiên vừa thất tình khi nhìn thấy cảnh này liên thở dài.
“Nghiệp chướng!”
“Lẽ nào hai người không thể cho một người vừa thất tình bị tổn thương sâu sắc là tôi đây một không gian thoải mái được à?”
Màn đêm buông xuống.
Lý Hùng nắm tay Hứa Mộc Tình đi lên sườn dốc, nơi bằng phẳng hơn một chút.
Anh nhìn xung quanh một lượt, sau đó giơ tay phải lên.
“Tối nay chúng ta sẽ dựng trại ở đây”.
Trong chớp mắt, lều trại đã được dựng lên.
Khi Lý Hùng cùng mọi người đang quầy quần bên lửa trại ăn tối.
Cùng lúc đó ở một chỗ khác, thuộc hạ của Tần Vạn Hào cũng đã dựng xong lều trại.
Mặc dù chiếc flycam luôn ở trên trời giám sát đám người Lý Hùng, nhưng do tín hiệu không tốt nên nhìn rất mờ.
Điều này khiến Tần Vạn Hào cảm thấy nôn nóng vì không nắm được tình hình cụ thể đang diễn ra.
Ông ta được nuông chiều từ nhỏ, trước giờ chưa tùng qua đêm ở trong núi.
Muỗi bay qua bay lại khiến cho ông ta cảm thấy rất khó chịu.
Tần Vạn Hào nói với tên thuộc hạ bên cạnh: “Không phải Mallory đi theo sau bọn chúng à, tại sao lại không thấy gã đâu”.
Tên thuộc hạ nói: “Vừa nãy Mallory gửi tin nhắn đến, bởi vì bọn họ không thuộc đường”.
“Bọn họ đã rẽ sai đường rồi, tối nay chỉ có thể qua đêm ở một ngôi làng trong đó”.
“Hừ!”
Tần Vạn Hào cười lạnh lùng.
“Đám tây này đánh nhau giỏi, nhưng toàn lũ không có não”.
“Nếu bọn chúng đã không đến, thì chúng ta ra tay trước”.
Tần Vạn Hào nhìn tên thuộc hạ đắc lực của ông ta.
Người này tên là Tần Trọng, là cao thủ mà gia tộc Tần Vạn Hào đào tạo ra.
Không chỉ thực lực phi thường, đồng thời còn rất trung thành với nhà họ Tần.
Thực tế Tần Trọng không có mối quan hệ huyết thông với gia tộc Tần Thị, bọn họ là những đứa trẻ mồ côi được Tần Thị nhận nuôi từ khắp mọi nơi.
Đám trẻ mồ côi này từ nhỏ đã phải khổ luyện.
Bọn họ phải trải qua những đợt kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt.
Nếu bị loại đồng nghĩa với cái chết!
Những đứa trẻ mồ côi này trải qua nhiều năm huấn luyện và bồi dưỡng.
Không chỉ thực lực xuất sắc mà còn hết lòng trung thành với nhà họ Tần!
Theo lời người huấn luyện đám trẻ mồ côi trong nhà họ Tần nói, cho dù có phải đối mặt với những nguy hiểm tần nhẫn hơn cái chết, chúng cũng không bao giờ phản bội gia tộc!
Tần Vạn Hào nhìn Tần Trọng.
“Nhân lúc trời tối rồi, cậu đến chỗ bọn chúng cắm trại bắt một người, sau đó moi tin từ miệng hắn ta”.
Tần Trọng vội nói: “/Ông chủ, làm như vậy chúng ta có đánh rắn động cỏ không?”
“Chúng ta cần phải cử một tên nội gián chà trộn vào đội của bọn chúng, chỉ có như vậy mới có thể hoàn toàn nắm được thế chủ động”.
Nói xong, Tần Vạn Hào rút từ trong ngực ra một chiếc bình nhựa.
Ông ta đổ ra một viên thuốc nhỏ màu xanh lá cây.
Lúc Tần Trọng nhìn thấy loại thuốc viên xanh lá cây này, mí mắt giật liên tục không kiềm chế được.
Những đứa trẻ mồ côi này được nuôi dưỡng từ nhỏ luôn tuân theo mọi mệnh lệnh của gia tộc một cách vô điều kiện.
Đó là bởi vì mạng sống của mỗi người trong số họ đều nằm trong tay của gia tộc họ Tần.
Trong người họ đều có loại độc này.
Nếu muốn tiếp tục sống.
Thì nhất định phải nghe lời.
Nhất định phải trung thành với nhà họ Tần.
“Cậu bắt lấy mội người biết nghe lời. Sau đó nhét viên thuốc này vào miếng hắn.”
“Hắn muốn sống thì nhất định phải nghe lời của chúng ta!”
Tần Vạn Hào nhìn thẳng vào Tần Trọng.
“Sau khi nuốt viên thuốc này cả người sẽ bị đau đớn, chắc hẳn cậu là người hiểu rõ hơn ai hết”.
Ánh mắt Tần Vạn Hào lóe lên sự hung ác dữ tợn.
“Những lời thừa thãi, chắc là không cần tôi nói nhiều nữa nhỉ?”
“Vâng!”
Tần Trọng lập tức cúi đầu tuân lệnh.
Từ mũi hắn nhỏ xuống từng giọt mồ hồi lạnh.
Chương 640: Giọng nói giữa màn đêm
Sau khi màn đêm buông xuống, núi rừng tối đen như mực, không nhìn thấy cả ngón tay mình.
Nhân lúc trời tối, Tần Trọng tự mình dẫn theo hai người chầm chầm đi về phía lều trại của Lý Hùng.
Lều trại của họ cách chỗ Lý Hùng nửa ngọn đồi, theo hướng đi từ dưới núi lên, có vẻ như không xa lắm.
Nhưng Tần Trọng dẫn theo hai người.
Trong khi họ đi vào khu rừng rậm rạp liền phát hiện mình đã đi được một đoạn đường.
Không những không tiến gần đến lều trại của Lý Hùng mà lại đi ngày càng xa hơn.
Tần Trọng lập tức dừng lại, hỏi hai người theo sau hắn: “Sao lại thế này?”
Hai người họ cũng mù tịt.
Bọn họ đều trải qua huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt.
Bàn tay mỗi người bọn họ đều đã nhuốm máu.
Lúc trước khi giết người, cũng thường hành động trong đêm tối.
Bọn họ là những linh hồn của bóng đêm.
Chớp mắt đã cướp đi mạng sống của người khác.
Đối với bọn họ, giết người đã thành như cơm bữa.
Nhưng dù là sát thủ luôn hành động trong bóng tối như bọn họ.
Lúc này không chỉ mất phương hướng, mà còn cảm thấy gai sống lưng.
Tay Tần Trọng cầm một chiếc máy định vị GPS.
Hắn đã ngầm bỏ vào túi du lịch của giáo sư Edek một thiết bị định vị
Chính vì hệ thống định vị này, khiến cho bọn họ có thể dễ dàng tìm thấy Lý Hùng.
Rõ ràng trheo như bản đồ, bọn họ đang đi về phía lều trại của Lý Hùng.
Nhưng theo hệ thống hiển thị, bọn họ càng đi càng cách xa chỗ Lý Hùng.
Cảm thấy có gì đó không ổn, Tần Trọng dừng lại.
Hắn dẫn hai tên đi cùng quay về.
Lần này Tần Trọng đi về phía lều trại của mình, hắn định sẽ định vị lại một lần nữa.
Đối với những sát thủ như bọn họ, bóng tối là màu hộ mệnh.
Bọn họ có thể dễ dàng xác định phương hướng và vị trí trong bóng tối.
Đây là kỹ năng bọn họ phải học từ khi còn rất nhỏ.
Tần Trọng đi dọc theo lối cũ, đi vào một khu rừng khác.
Nhìn thấy phía trước có hòn đá, Tần Trọng liền thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì, trước đó khi họ dựng lều là dựa vào những hòn đá này để xác định vị trí.
Lều trại của bọn họ ở gần đây rồi.
Nhưng khi Tần Trọng và hai tên đàn em đi qua hòn đã, đi qua khu rừng rầm, bọn họ trợn tròn mắt.
Lều trại của bon họ không cánh mà bay!
Trước mắt Tần Trọng là một ngôi mộ hoang.
Lúc này, có một ngôi mộ trông có vẻ đã rất lâu đời, xuất hiện ngay trước mắt ba người họ.
Tần Trọng đưa tay lên dụi mắt.
Nhưng ngôi mộ trước mắt vẫn không biến mất.
Tần Trọng liền kéo cổ áo một tên đi cùng hỏi.
“Có phải tao nhìn nhầm không, tại sao không nhìn thấy lều trại đâu nữa?”
Tần Trọng không sợ hãi ngôi mộ kia, bởi vì hắn đã từng tiễn không ít người vào mộ.
Đối với bọn họ, cho dù chỉ là một người.
Bọn họ cũng có thể dễ dàng ngủ cạnh nhiều ngôi mộ.
Nhưng theo định vị GPS, lều trại của bọn họ nằm ở đây.
Hơn nữa khung cảnh xung quanh rất giống với nơi mà họ đã dựng lều.
Thế nhưng lều trại đâu rồi?
Người đâu rồi?
Đều đi đâu hết rồi?
Không chỉ Tần Trọng mà hai tên đi cùng cũng nhốn nha nhốn nháo.
Đồng thời, đây là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của họ.
“Lúc chúng tôi đến đây không có ngôi mộ nào ở đây cả!”
“Tại sao, giữa rừng rậm hoang vu đột nhiên lại mọc lên một ngôi mộ thế này?”
Trong đó có một tên gan lớn, từng bước lại gần ngôi mộ.
Cũng không biết tại sao.
Bình thường những sát thủ này vốn chẳng sợ chết nhưng giờ phút này lại lo lắng đề phòng.
Bước chân của hắn ngày càng chậm, bước từng bước về phía mộ.
Trên tấm bia phủ đầy rêu xanh, chữ ghi trên đó cũng đã mờ.
Phần mộ phía sau cỏ mọc um tùm.
Cho dù có người nấp bên trong cũng khó mà phát hiện.
Sát thủ đi đến trước tấm bia.
Để xác nhận xem mình có hoa mắt không, hắn giơ tay vỗ nhẹ lên tấm bia.
Tay hắn chạm vào thật, đây đúng là một ngôi mộ.
Không phải ảo giác.
Sát thủ quay đầu nói với Tần Trọng đứng cách đó không xa: “Đội trưởng, có lẽ chúng ta đi nhầm đường rồi”.
Lúc này, Tần Trọng và tên sát thủ đứng cạnh hắn không đáp lại.
Nhưng mắt bọn họ trợn tròn, nhìn chằm chằm vào phía sau tên sát thủ.
Thấy ánh mắt của Tần Trọng và đồng bọn của mình.
Tên sát thủ nuốt nước bọt.
“Ực!”
Hắn bỗng thấy sống lưng lạnh lẽo.
Ngay khi hắn vừa quay đầu lại nhìn.
Bỗng nhiên bị dọa đến hai chân mềm nhũn.
Cả người ngồi bệt xuống đất.
Bởi vì trước mặt hắn xuất hiện một người phụ nữ tóc dài váy trắng.
Nhưng khiến người ta sợ hãi là cô ta không có chân, bay lơ lửng trước mặt tên sát thủ.
Mái tóc đen dài lòa xòa che trước mặt, hai tay cô ta buông thõng xuống.
Móng tay màu đen trong tay áo từ từ duỗi ra.
Trong cái nhìn chăm chú của Tần Trọng, người phụ nữ tóc dài không có chân này bỗng giơ tay lên.
Vung mạnh về phía đàn em của Tần Trọng.
“Rắc!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Ngay dưới mí mắt của Tần Trọng, tên sát thủ kia đã biến mất.
Biến mất trong không trung.
Tần Trọng chưa gặp phải chuyện nào lạ như thế.
Nên giờ phút này, dù hắn đã được huấn luyện từ nhỏ cũng không biết xử lí ra sao.
Cảnh tượng bất ngờ ấy khiến hắn chết đứng người.
Không biết nên bước lên trước hay là chạy trốn.
Nhưng tên sát thủ đứng cạnh Tần Trọng.
Lúc hắn phát hiện người phụ nữ kia đang bay về phía hắn.
Đã bị dọa sợ đến hét to.
“Ôi mẹ ơi!”
Hắn đột nhiên quay đầu chạy vào phía rừng cây.
Tốc độ của hắn bây giờ còn vượt qua thành tích tốt nhất trong lúc huấn luyện của mình.
Nhưng cho dù hắn chạy nhanh nữa thì sau khi chạy vào rừng cây.
Trong rừng tối đen như mực vẫn truyền đến tiếng hét thảm thiết của hắn.
“Á!”
Sau tiếng hét thảm thiết ấy là sự yên tĩnh bao trùm.
Cả khu rừng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bản thân hít thở và tiếng tim đập.
Tần Trọng run bần bật.
Dù là hàm răng hay hai chân.
Ngay cả tim hắn vì quá mức sợ hãi mà đập nhanh chưa từng có.
Bóng dáng người phụ nữ đã biến mất.
Cô ta biến mất ngay dưới mí mắt Tần Trọng.
Mà trong nháy mắt khi cô ta vừa biến mất, trong rừng lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của đàn em Tần Trọng.
Không cần nghĩ cũng biết là chắc chắn là do người phụ nữ này làm.
Yên tĩnh!
Bốn phía cực kì yên tĩnh!
Cho dù bây giờ không rõ người phụ nữ này là ma hay là người.
Nhưng nỗi sợ hãi tước nay chưa từng có làm hắn quên mất bản thân mình là một cao thủ mạnh.
Hắn không khác gì người bình thường.
Nỗi sợ hãi đang bao trùm lên hắn.
“Khặc, khặc khặc khặc......”
Lúc này, sau lưng Tần Trọng vọng đến âm thanh rất kỳ lạ.
Âm thanh này, nghe có vẻ giống tiếng phát ra từ họng của một người.
Bình luận facebook