-
Chương 166-170
Chương 166 Số khổ (2)
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Không thể tới gần.
Vì tránh cho bị U Linh Phi Thử phát hiện tốt nhất hắn nên trốn đi, bên này không quá an toàn, hắn cần sang bên cạnh.
Xẹt xẹt xẹt!
Tiểu Long bay ra khỏi ống tay áo xoay quanh trên vai Lục Lâm Thiên, thè lưỡi, mắt nhỏ nhìn đằng trước. Sau khi Tiểu Long đột phá thân hình thu nhỏ cỡ mười lăm centimet giờ dài khoảng hai mươi centimet, màu sắc sáng bóng hơn.
Lục Lâm Thiên không đoán được đẳng cấp tu vi hiện tại của Tiểu Long, nó cũng không thể biểu đạt rõ ràng. Lục Lâm Thiên không biết thực lực của Tiểu Long đến trình độ nào, chắc sau khi đột phá nó mạnh hơn nhiều.
Lục Lâm Thiên tiến lên trước, cành khô lá úa dưới đất kêu rào rào. Lục Lâm Thiên ở trong sơn mạch bao la vô biên đã mấy tháng, trừ sơn cốc và rừng cây ra không còn gì khác, hắn đã sớm quen hoàn cảnh này rồi.
Ánh nắng chiếu vào rừng kéo dài cái bóng sau lưng Lục Lâm Thiên. Mấy tháng qua bất giác Lục Lâm Thiên thay đổi nhiều, da vốn màu tiểu mạch giờ thành màu mật ong, cao hơn một chút, khoảng một mét bảy mươi lăm. Dáng người mảnh khảnh nhưng không gầy gò, cơ bắp săn chắc toát ra nam tính, toàn nhờ Lục Lâm Thiên rèn luyện trong sơn mạch Vụ Đô.
Lúc hoàng hôn Lục Lâm Thiên thấy một con sông nhỏ, nước trong veo. Lục Lâm Thiên ngồi xuống múc mấy ngụm nước uống. Trong nước phản chiếu ra Lục Lâm Thiên da màu mật ong, hắn cười cười, đã tăng thêm nét nam nhân, một chút thiếu niên non nớt cũng không còn.
Lục Lâm Thiên lạnh nhạt nói:
– Số khổ, đi tiếp vậy, sớm rời xa khu vực nguy hiểm này.
Lục Lâm Thiên nghĩ nên đi tiếp thì hơn, dọc đường không gặp yêu thú gì. Có lẽ vì yêu thú bên này đã bị Cửu Đầu Yêu Giao, Thạch Viên Yêu Vương kêu đi nên Lục Lâm Thiên không gặp yêu thú gì khác, có kinh không hiểm.
Lại cất bước lên đường, bóng dáng cô đơn đi trong ánh chiều tà, trên vai chỉ có Tiểu Long làm bạn. Lục Lâm Thiên không có gì bứt rứt, hắn hưởng thụ hoàn cảnh này. Vô hình trung tâm trí Lục Lâm Thiên cũng được tẩy rửa.
Bùm bùm bùm!
Phía không xa bên tay mặt Lục Lâm Thiên vang tiếng nổ dữ dội như có người đang đánh nhau. Lục Lâm Thiên nhướng mày, không nên tò mò, hắn quyết định đi tiếp.
Một lát sau trong đất trống bên rìa sơn cốc, Lục Lâm Thiên núp trong đống cỏ dại nhìn chằm chằm sơn cốc. Lúc này một người một thú đang đánh nhau kịch liệt trong sơn cốc, kình khí va chạm dẫn đến tiếng nổ kịch liệt quanh quẩn trên bầu trời.
Lục Lâm Thiên nhìn sơn cốc, cảm thán rằng:
– Thật là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.
Một người một thú đó là thanh niên hoa phục, U Linh Phi Thử. Không biết hai bên đánh nhau bao lâu, người bị thương. Thanh niên hoa phục đầu bù tóc rối, đôi cánh chân khí thuộc tính phong trên lưng thanh niên dài hai thước rất là thần dị.
Đôi cánh U Linh Phi Thử cũng rụng lông chim, mười mấy phong nhẫn bắn ra từ đôi cánh cắt vỡ hư không, nháy mắt bắn hướng thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục biểu tình trầm trọng, tay huơ trường kiếm đánh ra kiếm quyết vẽ mấy đường kiếm quang xuyên thấu không gian nghênh hướng phong nhẫn.
Vù vù vù!
Lực lượng và kình khí va chạm, khí lưu bị vặn vẹo, tiếng nổ ầm ầm.
Lục Lâm Thiên cảm nhận thực lực của thanh niên hoa phục, giật mình kêu lên:
– Là đẳng cấp Vũ Phách!
Thanh niên hoa phục chỉ khoảng mười chín, hai mươi tuổi nhưng đã là Vũ Phách, khoảng Vũ Phách nhất trọng. Thực lực, thiên phú thế này thật khủng khϊếp, không biết thanh niên hoa phục có lai lịch gì.
Trong khi Lục Lâm Thiên suy tư thì một người một thú lại đánh nhau, các kình khí khuếch tán.
Tiểu Long núp trong lùm cỏ nhìn đằng trước đăm đăm, cái lưỡi thò ra thụt vô, mắt nóng rực muốn lao lên thử sức:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên vội vàng trấn an Tiểu Long.
Lục Lâm Thiên không ngừng cảm thán đối với thực lực của thanh niên hoa phục. Bình thường thanh niên hoa phục là Vũ Phách nhất trọng khó thể đánh lại yêu thú tứ giai sơ kỳ, nhưng thanh niên thật sự chống trả được. Thanh niên hoa phục thi triển vài loại Vũ kỹ đều là từ hoàng giai trở lại, không dùng Vũ kỹ tinh giai.
– Cũng là Vũ Giả tam hệ sao?
Khiến Lục Lâm Thiên ngạc nhiên là thanh niên hoa phục đã sử dụng Vũ kỹ của ba hệ, đôi cánh bằng chân khí phong hệ, Vũ kỹ thổ hệ và thủy hệ. Thanh niên hoa phục là Vũ Giả tam hệ thứ hai Lục Lâm Thiên đã thấy.
Nghe đồn Vũ Giả tam hệ như lông phượng và sừng lân, nhưng hắn gặp được hai người trong Sơn mạch Vụ Đô, một là nữ nhân rắn rết, hai là thanh niên hoa phục này. Lục Lâm Thiên phải kinh thán đầu năm nay Vũ Giả tam hệ hình như không còn đáng tiền nữa.
Bùm bùm bùm!
Tiếng nổ vang điếc tai, trường kiếm trong tay thanh niên hoa phục bắn ra kiếm quang chói mắt va chạm với phong nhẫn từ U Linh Phi Thử.
Kình khí nổ tung, thanh niên hoa phục bị đẩy lùi mấy chục bước, đôi cánh mờ đi, rớt xuống đất. Thanh niên hoa phục hộc máu.
Cơ thể to trăm thước của U Linh Phi Thử cũng bị đẩy lùi ra sau té lăn dưới đất, cánh vỗ quét bay đá vụn, nhiều mảnh đá nhỏ nổ tung trước mặt Lục Lâm Thiên.
U Linh Phi Thử ngửa đầu gào thét:
– Chít chít!
Thanh âm chứa sát ý, giận dữ điên cuồng, có vẻ nó bị thương khá nặng không thể gϊếŧ chết nhân loại ngược lại bị thương nên U Linh Phi Thử rất tức giận.
U Linh Phi Thử đập cánh, tất cả năng lượng thuộc tính phong trong sơn cốc tụ tập vào người nó. Năng lượng khủng bố làm không gian sơn cốc dao động dữ dội.
Năng lượng ngưng tụ, miệng U Linh Phi Thử phun ra phong nhẫn to lớn rạch phá không gian nhanh như chớp bắn hướng thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục mặt trắng bệch, mặt biến sắc liên tục bắt ấn. Chân khí hùng hồn tuôn trào hết ra ngoài người thanh niên hoa phục, thủ ấn biến động tạo ra kiếm ảnh như đóa sen.
Kiếm quang tàn phá, thanh niên hoa phục đẩy tay tới trước. Kiếm quang mạnh mẽ cắt nát dòng không khí, rít gào bay lên ngăn cản phong nhẫn của U Linh Phi Thử.
Vù vù vù!
U Linh Phi Thử phun ra phong nhẫn chợt thay đổi, năng lượng hùng hồn khuếch tán hóa thành vô số phong nhẫn, như cái lưới to chụp xuống thanh niên hoa phục, rất là kỳ dị.
Năng lượng cuồng bạo lan tràn, tiếng nổ đì đùng không dứt, dòng không khí chấn động. Nhiều phong nhẫn rơi xuống đất, mỗi phong nhẫn cắt vết nứt sâu dài trăm thước. Đá vụn bay đầy, bụi mù mịt tựa cơn bão.
Phong nhẫn rậm rạp cắt không gian kêu xèo xèo, thanh niên hoa phục liên tục thụt lùi. Phong nhẫn như giòi trên xương chân dán chặt không gian nhốt thanh niên hoa phục.
Nét mặt Thanh niên hoa phục sa sầm, thủ ấn lại thay đổi, chân khí tuôn ra rót vào kiếm quang. Thoáng chốc kiếm quang bừng sáng, vô số kiếm quang như thiên nữ tán hoa khuếch tán đi.
Vù vù vù!
Không gian sơn cốc bị cắt nát, kình khí cuồng bạo, đá núi bốn phía sụp đổ. Mặt đất trong sơn cốc run bần bật, mặt đất nứt nẻ lan tràn.
Các kiếm quang và phong nhẫn quấn lấy nhau như cỗ máy cắt vỡ không gian, mỗi luồng kiếm quang và phong nhẫn làm không gian dao động, sóng gợn vô hình khuếch tán bốn phía.
Lục Lâm Thiên trợn mắt há hốc mồm từ xa nhìn cảnh này. Thanh niên hoa phục quá mạnh.
Chương 167 Hắn lại là nữ (1)
Vù vù vù!
– Chít chít!
Trong khu vực kình khí hỗn loạn một thân hình khổng lồ cùng với lông chim rơi rụng bị đẩy mạnh té cái bịch xuống đất, mặt đất nứt ra cái hố sâu to lớn. Đó là U Linh Phi Thử.
U Linh Phi Thử vùng vẫy đập cánh nhưng không thể giảm chậm thế rơi, mấy vết thương ở bụng nó chảy máu. Cuối cùng U Linh Phi Thử nằm thẳng cẳng.
Rầm!
Thanh niên hoa phục bị đánh bay xa mấy chục thước, hộc máu té xuống một tảng đá, lại hộc máu. Thanh niên hoa phục lăn lông lốc dưới đấy mấy vòng mới ngừng lại.
Thanh niên hoa phục vùng vẫy một lúc sau dựa vào trường kiếm làm giá đỡ đứng lên, mặt không còn chút máu đi hướng U Linh Phi Thử.
Rầm!
Mấy bước sau thanh niên hoa phục lại té ngã, ngất xỉu.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm, nhướng mày nói:
– Lưỡng bại câu thương.
Một lát sau thấy một người một thú không nhúc nhích, Lục Lâm Thiên không kiềm được hấp dẫn đi hướng sơn cốc.
U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, đã ngưng tụ yêu đan. Đối với Lục Lâm Thiên thì yêu đan có tác dụng cực lớn, hơn năm mươi phần trăm U Linh Phi Thử đã chết, hắn không muốn bỏ qua viên yêu đan miễn phí.
Lục Lâm Thiên chạy nhanh đến bên cạnh U Linh Phi Thử, cẩn thận tới gần nó. Lục Lâm Thiên phát hiện U Linh Phi Thử chết thật, hắn cầm trường kiếm xẻ bụng nó ra. U Linh Phi Thử dù chết thì sức phòng ngự vẫn rất mạnh, Lục Lâm Thiên dốc hết tám mươi phần trăm chân khí mới cắt vớ bụng U Linh Phi Thử ra.
Xoẹt!
Một viên yêu đan màu trắng to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên, năng lượng cuồng bạo tràn ra khiến trái tim hắn đập nhanh.
– Thu!
Lục Lâm Thiên nhanh chóng thu về yêu đan, không tốn chút công sức đã được một viên yêu đan, hắn thật may mắn.
Lục Lâm Thiên thu về yêu đan, còn lại xác của U Linh Phi Thử thì hắn không biết giải quyết thế nào. U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, toàn thân có thể bán đổi kim tệ nhưng nếu Lục Lâm Thiên thu nó sẽ chiếm một nửa không gian trữ vật giới chỉ.
Tiểu Long chợt gầm gừ:
– Gri gri!
Tiểu Long nhảy xuống vai Lục Lâm Thiên, biến lớn thành tám mươi centimet, há to mồm nuốt trọn U Linh Phi Thử vào bụng.
Trong xác, gân cốt cơ bắp, huyết mạch của U Linh Phi Thử chứa yêu lực của yêu thú tứ giai, nếu Tiểu Long nuốt nó sẽ được ích lợi lớn. Lục Lâm Thiên cười cười, hắn quên mất Tiểu Long. Nam thúc từng nói Tiểu Long phải nuốt xác yêu thú hoặc linh thú mới lớn nhanh được.
Nhìn Tiểu Long mới dài tám mươi thước nuốt U Linh Phi Thử khổng lồ trăm thước khiến Lục Lâm Thiên trợn mắt há hốc mồm.
Lục Lâm Thiên chậm rãi đến gần thanh niên hoa phục gục ngã dưới đất:
– Đã chết sao?
Thanh niên hoa phục quần áo xốc xếch, rách rưới, tóc dài xõa dưới đất. Lục Lâm Thiên đến bên cạnh thanh niên hoa phục mới cảm nhận chút hơi thở yếu ớt.
Vù vù vù!
Tiểu Long nuốt U Linh Phi Thử khổng lồ xong lại thu nhỏ còn hai mươi centimet, thân hình tròn quay. Tiểu Long bay nhanh lên vai Lục Lâm Thiên, xì xèo nói gì đó.
Lục Lâm Thiên hiểu ý:
– Có yêu thú đến?
Tiểu Long cảm giác có nhiều yêu thú đang đến gần.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục nằm dưới đất, hắn chần chừ một lúc, nói:
– Nghĩ tình cùng ngồi trên lưng con yêu thú suốt một tháng, thôi thì cứu ngươi một mạng, để ngươi đừng bị yêu thú ăn.
Lục Lâm Thiên cất trường kiếm của thanh niên hoa phục vào túi không gian của mình, ôm thanh niên lên. Lục Lâm Thiên cảm giác thân hình không nặng, mềm nhẹ, có mùi thơm thoang thoảng.
Lục Lâm Thiên không nhìn kỹ, lẩm bẩm:
– Đúng là mặt trắng nhỏ có khác, giống như nữ nhân, người còn có mùi thơm.
Lục Lâm Thiên ôm thanh niên hoa phục nhanh chóng rời khỏi sơn cốc. Có yêu thú đến gần, Lục Lâm Thiên không dám ở lại lâu. Toàn là yêu thú tam giai, dù một con tam giai sơ kỳ đến thì Lục Lâm Thiên phải liều mạng, nếu gặp hai con là hắn mất mạng.
– Đến nhanh thật.
Lục Lâm Thiên mới đi không bao xa thì khí thế mạnh mẽ khuếch tán, chắc có nhiều yêu thú đang lao nhanh tới.
Lục Lâm Thiên nhướng mày chạy nhanh hơn. Trong đám yêu thú này có một số sẽ ngửi được mùi của Lục Lâm Thiên, đây là kinh nghiệm hắn học được trong Sơn mạch Vụ Đô. Có loài yêu thú dù ngươi trốn bao xa, trong thời gian nhất định sẽ bị nó tìm ra.
Một lát sau, trong sơn cốc này xuất hiện mấy chục bóng yêu thú, mỗi con đẳng cấp tam giai trở lên.
– Két két!
Lục Lâm Thiên chạy liên tục cho đến lúc mặt trời lặn xuống núi, sắc trời tối sầm. Sau lưng Lục Lâm Thiên có con yêu thú phi hành kêu inh ỏi đuổi theo.
Lục Lâm Thiên sợ hãi toát mồ hôi lạnh:
– Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên tận mắt thấy đám yêu thú lợi hại, một bầy bao vây thì hắn có chắp cánh cũng khó thoát.
Phía sau vang tiếng đám yêu thú gầm rú.
– Grao grao!
Lục Lâm Thiên cảm giác có yêu thú đuổi theo, sắc mặt hắn trầm trọng.
Tiểu Long nghe bầy yêu thú gầm rống chợt ngẩng cao đầu:
– Xèo xèo!
Xem bộ dáng Tiểu Long muốn đánh lộn, không hề sợ hãi.
Lục Lâm Thiên trấn an Tiểu Long:
– Tiểu Long, ngươi ráng nhịn chút đi. Có quá nhiều yêu thú.
Lục Lâm Thiên biết lực phòng ngự của Tiểu Long khá là lợi hại nhưng có nhiều yêu thú, còn có yêu thú ngũ giai, Lục Lâm Thiên không dám để Tiểu Long mạo hiểm.
Lục Lâm Thiên cắn răng:
– Liều mạng!
Đằng trước có một hiệp cốc, bên trong có con sông rộng mấy chục thước, dòng nước chảy xiết. Lục Lâm Thiên hít một hơi ôm thanh niên hoa phục nhảy vào nước sông.
Trong rừng cây chạy cỡ nào cũng khó thoát khỏi yêu thú tìm kiếm, còn có yêu thú phi hành, chốc lát sau Lục Lâm Thiên sẽ bị phát hiện. Chỉ có trốn vào nước sông mới an toàn.
Lục Lâm Thiên chui vào nước sông, nhanh chóng dựng chân khí quang quyển bao phủ quanh mình và thanh niên hoa phục. Tiểu Long thì chui vào nước sông, cũng mất tích theo hắn.
Nước sông chảy xiết, hai người theo dòng xuống hạ du. Lục Lâm Thiên không giãy dụa gì, có thể theo dòng nước rời khỏi bên này.
Trên bầu trời, Lục Lâm Thiên vừa nhảy vào nước sông không lâu thì có mấy con yêu thú phi hành khổng lồ xoay quanh.
– Két két!
Mấy chục con yêu thú khác lao tới, dường như đang tìm kiếm cái gì.
Nước sông chảy xiết rất nhanh, nửa canh giờ sau Lục Lâm Thiên cảm giác hắn trôi đi khoảng hơn chục dặm, ước chừng đám yêu thú không cảm giác được hơi thở của hắn nữa.
Lúc này Lục Lâm Thiên cũng không chịu nổi nữa, không khí trong cương quyển hết sạch, hắn dựa vào tu vi mới nhịn nổi nửa canh giờ.
– Không chịu nổi nữa!
Lục Lâm Thiên lao ra khỏi nước sông, hắn thở hắt ra, quần áo ướt đẫm.
Thanh niên hoa phục trong ngực Lục Lâm Thiên cũng uống nhiều nước, há mồm ói nước kèm theo máu:
– Phụt.
Thanh niên hoa phục bị thương khá nặng.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng leo lên bờ, Tiểu Long lót tót theo sau. Không biết chỗ này là đâu, trên trời ánh trăng sáng ngời, bốn phía trống trải, phương xa dãy núi trập trùng, trong rừng cây truyền ra tiếng gào thét, ngẫu nhiên có tiếng thú gầm.
Lục Lâm Thiên nói:
– Nghỉ chân ở đây đi.
Nơi này địa thế trống trải, an toàn hơn trong rừng một chút. Lục Lâm Thiên đặt thanh niên hoa phục nằm ngửa dưới đất, hắn duỗi lưng, chân khí thuộc tính hỏa phát ra hong khô người trong giây lát.
Chương 168 Hắn lại là nữ (2)
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục, lẩm bẩm:
– Liều mạng cứu ngươi một mạng xem như ta làm chuyện tốt. Đưa phật đưa đến tây, lại cho ngươi một viên đan dược, sống chết do số trời vậy.
Lần này Lục Lâm Thiên từ bi giúp người, thanh niên hoa phục bị thương khá nặng.
Lục Lâm Thiên lấy một viên đan dược trị thương nhị phẩm ra, hắn ngần ngừ, lưu luyến móc viên đan dược trị thương tam phẩm nhét vào miệng thanh niên hoa phục.
Lục Lâm Thiên cười khổ nói:
– Làm người tốt tốn tiền thật.
Một viên đan dược tam phẩm, mất đứt mấy ngàn kim tệ. May mắn bây giờ Lục Lâm Thiên thuộc dạng có tiền đầy túi, nếu không hắn cũng tiếc đứt ruột.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục ướt sũng, nhỏ giọng nói:
– Cũng đổi y phục cho ngươi đi, ướt nước sẽ ảnh hưởng vết thương. Nam nhân với nhau, ta không ngại, chắc ngươi cũng không để bụng?
Trong trữ vật giới chỉ của Lục Lâm Thiên còn mấy bộ trường bào.
– Không ngờ mặt ngươi trắng trẻo yếu gió vậy mà có cơ ngực.
Lục Lâm Thiên tốt bụng cởϊ áσ cho thanh niên hoa phục, bên trong mặc áσ ɭóŧ màu đỏ nhạt, trước ngực gồ lên bị vải thô bao chặt, nếu không cởϊ áσ thì không nhìn ra.
Lục Lâm Thiên ấn nhẹ, xúc cảm mềm mại như của nữ nhân.
– Chết tiệt!
Lục Lâm Thiên phản ứng lại ngay, cơ ngực thì sao mềm được? Nhìn kỹ hóa ra là nữ, ngực nhô ra hai cục, nam nhân có ai cơ ngực bự vậy không?
Lục Lâm Thiên ngây người:
– Là nữ nhân, còn bị ta sờ?
Cảm xúc mới rồi thật mềm mại.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân chỉ mặc áσ ɭóŧ nằm dưới đất, mặt mày tinh xảo, da trắng mịn, rèm mi dài, môi anh đào, nếu mặc áo nữ sẽ là mỹ nhân.
– Thôi, đổi trường bào giúp nàng vậy.
Biết đối phương là nữ nhân thì Lục Lâm Thiên ngại không xàm sỡ, hắn ôm thanh niên hoa phục nữ giả nam, thay trường bào màu xanh trong trữ vật giới chỉ. Lục Lâm Thiên thích màu xanh, quần áo hắn mặc toàn là màu xanh.
– Thơm thật.
Lục Lâm Thiên đặt nữ nhân xuống đất, người nàng toát ra mùi hương, hắn cảm thấy càng ngửi càng thơm.
Lục Lâm Thiên làm xong hàng loạt động tác mà nữ nhân chưa tỉnh lại, có lẽ vì nuốt vào đan dược tam phẩm nên hô hấp bình ổn.
– Tiểu Long, giúp ta giải độc tiếp đi.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng, chất độc trong người hắn còn lại hai mươi phần trăm. Nay đã thoát khỏi Thôi Hồn Độc Suất, Lục Lâm Thiên sợ chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan có biến đổi gì, nên hắn muốn nhanh chóng loại bỏ nó là hơn.
– Xèo xèo!
Tiểu Long hiểu ý, nó thè lưỡi bò lên cánh tay Lục Lâm Thiên, cắn một miếng. Dòng khí lạnh chứa lửa vàng lao vào ngực hắn.
Lục Lâm Thiên nhíu mày. Lửa đốt người, cảm giác đau này râm rẩm không chịu nổi. Lục Lâm Thiên cố nén đau nhức vô cùng, khiến lửa vàng từ Tiểu Long nuốt hết chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan.
Ba phút sau Lục Lâm Thiên kêu Tiểu Long ngừng lại, hắn tối đa chỉ kéo dài được ba phút. Lửa vàng quá mạnh, Lục Lâm Thiên cảm giác nếu chậm thêm vài giây thì hắn sẽ bị hòa tan toàn thân.
Nghỉ ngơi một lát sau Lục Lâm Thiên kêu Tiểu Long tiếp tục đốt chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan. Trong khi đó Lục Lâm Thiên bất ngờ cảm giác cơ thể hắn mạnh hơn trước nhiều, mạnh từ trong ra ngoài. Nam thúc cho Lục Lâm Thiên ngâm tẩy tủy đan thì thân thể mạnh từ ngoài vào trong, bây giờ là mạnh từ trong ra ngoài.
Lục Lâm Thiên vô tình phát hiện, xem ra chất độc là thứ tốt cho hắn. Thân thể mạnh mẽ thì Lục Lâm Thiên có thêm chỗ dựa.
Một đêm qua đi, chân trời ló tia ban mai. Một đêm bình an.
Tia nắng thứ nhất từ phương đông, sơn mạch bình tĩnh một đêm dần thức tỉnh. Dòng sông trước mặt chảy róc rách phát ra tiếng sóng nước, gió mát thổi vạt áo bay phần phật.
Trong sơn mạch tỏa mùi của ánh nắng ban mai theo cơn gió ập vào mặt, ánh sao mông lung phía chân trời. Núi xa đen tuyền, rừng âm u thoáng chốc bừng sáng.
Lục Lâm Thiên thở hắt ra:
– Phù phù!
Trừ độc cả đêm, có chín mươi phần trăm chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan biến mất, Lục Lâm Thiên cũng được nhiều ích lợi, chậm rãi đến đỉnh Vũ Sĩ thất vọng, sắp đột phá cảnh giới Vũ Sĩ bát trọng.
Lục Lâm Thiên vuốt đầu Tiểu Long, nói:
– Tiểu Long, vất vả cho ngươi.
Tiểu Long hiện dài hai mươi centimet nhưng nó có thể biến to tám mươi centimet, đúng là khủng khϊếp, không biết thực lực của Tiểu Long đến mức nào.
Tiểu Long chớp mắt nhỏ, thè lưỡi, lắc đầu nhỏ như muốn nói không cần cảm ơn:
– Xèo xèo.
Nữ nhân nằm dưới đất ngực phập phồng, cổ họng khẽ phát ra tiếng:
– Ưʍ...
Dường như nữ nhân sắp tỉnh.
Tiểu Long nhanh chóng chui vào tay áo của Lục Lâm Thiên.
Trời đã sáng, Lục Lâm Thiên nhìn kỹ lại nữ nhân mặc đồ nam, khuôn mặt tuyệt đẹp, da trắng nõn, rèm mi dài. Hèn gì Lục Lâm Thiên luôn thấy lạ, nếu nữ nhân mà mặc đồ nữ vào sẽ là mỹ nhân bại hoại.
Lục Lâm Thiên chợt nhớ lần trước mông hắn đã bị nữ nhân này nhìn thì thấy bực, sớm nhớ ra thì đêm qua hắn đã nhìn bù lại. Dường như ý tưởng này thật tà ác.
Nữ nhân giả nam chống tay chậm rãi ngồi dậy, mở mắt nhìn xung quanh, hắn Lục Lâm Thiên ở cạnh mình.
Nữ nhân kinh ngạc hỏi:
– Đây là đâu?
Lục Lâm Thiên lấy trường kiếm hôm qua cất ra đặt bên cạnh nàng:
– Ta cũng không biết ở đâu, kiếm của nàng, trả lại cho nàng.
Nữ nhân hỏi:
– Là ngươi cứu ta?
Lục Lâm Thiên nói:
– Xem như vậy đi, nếu nàng muốn báo đáp thì ta vui lòng nhân.
Lúc này nữ nhân mới phát hiện quần áo đã được thay, nàng biến sắc mặt ngạc nhiên nhìn Lục Lâm Thiên:
– Y phục của ta...
– Lúc chúng ta từ nước sông chạy tới đây y phục của nàng ướt đẫm, ta không biết nàng là nữ nhân nên định thay đồ cho nàng, ai ngờ nàng là...
– Khốn kiếp, ngươi dám làm nhục ta? Đáng chết!
Nữ nhân này cũng không cần hỏi nguyên nhân, lập tức cầm trường kiếm, nửa ngồi dưới đất phất tay chém hướng Lục Lâm Thiên.
Xẹt xẹt xẹt!
Ngay lúc đó mấy chỉ ấn rơi vào người nữ nhân, làm nàng không thể nhúc nhích, tức giận trừng Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên tức giận nói:
– Hừ! Sớm biết nữ nhân các người đều là như thế, lão tử uổng công cứu kẻ vô ơn!
Lục Lâm Thiên sớm đề phòng nữ nhân sẽ trả đũa. Trong Sơn mạch Vụ Đô Lục Lâm Thiên đã chịu thiệt vì hai nữ nhân, hắn thề trong lòng sẽ không để nữ nhân thứ ba cưỡi trên đầu mình.
Dòng chân khí của Lục Lâm Thiên chui vào người nữ nhân, chỉ điểm vài chỗ kinh mạch huyệt đạo. Thân thể người có nhiều kinh mạch huyệt đạo, có tác dụng khác nhau. Lục Lâm Thiên tự học thành tài trò vặt này từ lâu, cộng với nữ nhân tiêu hao hết sạch chân khí nên hắn chỉ vào cái liền có hiệu quả.
Nữ nhân không thể nhúc nhích, lửa giận trong mắt càng rực cháy. Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người thì Lục Lâm Thiên chết mười lần cũng không đủ.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân, giận dữ nói:
– Ngươi còn trừng ta? Tiện nhân, lão tử liều mạng cứu ngươi suýt bị yêu thú ăn, lại cho ngươi đan dược trị thương, thay y phục cho ngươi. Biết ngươi là nữ nhân chứ có gì mà làm quá vậy? Muốn gϊếŧ ta? Lòng ta lương thiện nhưng ngươi lại kích thícɧ ta!
Chương 169 Quyết sờ ngươi (1)
Lục Lâm Thiên càng nghĩ càng giận, nàng ôm nàng chạy trốn suýt bị yêu thú vây công, nữ nhân này còn muốn gϊếŧ hắn, làm người tốt thật khó.
Lục Lâm Thiên bực tức nói:
– Được, nếu ngươi muốn gϊếŧ ta thì ta sẽ gϊếŧ ngươi trước!
Lục Lâm Thiên giơ cao kiếm chém xuống.
Xoẹt!
Thân kiếm ngừng lại ngay đỉnh đầu nữ nhân. Lục Lâm Thiên nhìn ánh mắt của nữ nhân, hắn không xuống tay được. Nếu đối phương là nam nhân thì Lục Lâm Thiên sẽ không chút do dự chém xuống, nhưng khi biết là nữ thì hắn nương tay. Gϊếŧ một nữ nhân yếu đuối thì mất mặt.
Lục Lâm Thiên lạnh nhạt nói:
– Thôi, lão tử không gϊếŧ ngươi, cho ngươi tự sinh tự diệt.
Lục Lâm Thiên thu trường kiếm vào túi không gian của mình, phẩm chất thanh kiếm khá tốt, chắc có thể bán được nhiều kim tệ.
– Ngươi sắp chết, mang nhiều thứ trên người cũng uổng.
Lục Lâm Thiên sớm thấy nữ nhân này đeo một trữ vật giới chỉ màu bạc, sở hữu trữ vật giới chỉ tất nhiên nàng có chút lai lịch. Song song đó đồ đạc trong trữ vật giới chỉ chắc không ít.
Mặc dù Lục Lâm Thiên không thể mở trữ vật giới chỉ ra nhưng chờ về sau có thực lực mạnh mẽ có khả năng cưỡng ép mở ra.
Lục Lâm Thiên cướp nhẫn xong cầm tay nữ nhân sờ vuốt, nói:
– Biết ngươi là nữ nhân chứ có gì mà dữ vậy? Giờ ta sờ ngươi, giỏi thì gϊếŧ ta đi? Chết tiệt!
Nữ nhân trừng Lục Lâm Thiên nhưng không có cách nào, kinh mạch huyệt đạo bị điểm làm nàng không thể nhúc nhích.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân chằm chằm:
– Còn nhìn? Không phục sao?
Lục Lâm Thiên nhếch môi cười tà:
– Nếu ngươi không chết, ta muốn ngươi nhớ ta mãi mãi.
Lục Lâm Thiên ngừng cười, hai tay sờ ngực nữ nhân, cách quần áo xoa bóp mạnh.
Lục Lâm Thiên nói:
– Nhớ kỹ, thế này mới là làm nhục, hừ!
Lục Lâm Thiên hừ mạnh rồi đứng dậy nghênh ngang rời đi, tay nhớ lại cảm xúc mềm mại, thấy bớt bực tức nhiều.
Nữ nhân nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Lâm Thiên đi xa, nàng không thể nhúc nhích, giận dữ tan biến, đôi mắt lộ ra uất ức, hai dòng lệ lăn dài.
Lục Lâm Thiên nhìn phương hướng, nói với Tiểu Long xoay quanh trên vai hắn:
– Tiểu Long, chúng ta đi, đến Cổ vực trước.
Tiểu Long thè lưỡi rồi thụt vô, nghiêng đầu nhỏ nhìn bốn phía:
– Xèo xèo!
Có Tiểu Long ở Lục Lâm Thiên cũng yên tâm hơn nhiều, nếu yêu thú ở gần đây sẽ bị Tiểu Long phát hiện ngay.
Hai canh giờ sau, bên bờ sông, nữ nhân giả nam người mềm nhũn gục dưới đất. Một lát sau nàng chậm rãi bò dậy, mắt nhìn đăm đăm hướng Lục Lâm Thiên biến mất, trong mắt tràn ngập ánh mắt lạnh. Nữ nhân cất bước tới trước, biến mất khỏi bờ sông.
Năm ngay sau, trong một hiệp cốc, bốn phía dựng đứng vách đá, sơn mạch liên miên kéo dài đến tận cùng tầm mắt.
Bên hiệp cốc, Lục Lâm Thiên đánh ra quyền ấn chứa ngọn lửa:
– Nộ Diễm Quyền!
Dòng không khí xung quanh bị rẽ ra, kình khí nóng cháy mạnh mẽ gợn sóng.
Bùm!
Cú đấm này ngọn lửa xen lẫn lực lượng cường đại đấm vào đầu con trăn to dài bảy mươi thước, người đầy vảy. Lực lượng đáng sợ lao thẳng tới cái đầu khổng lồ của nó, con trăn rút ngắn mấy thước nhưng đầu chưa bị đánh nát.
Con trăn quẫy mạnh, cái đuôi khổng lồ rít gào xé rách khí lưu nhanh như chớp quất hướng Lục Lâm Thiên.
– Đao Hồn Trảm!
Linh lực ngưng tụ thành đao xé gió chém rách dòng không khí, lực lượng cuồng bạo tràn ngập nghênh hướng cái đuôi con trăn to.
Vù vù vù!
– Grít grít!!!
Mưa máu đổ rào rào, con trăn rít lên thảm thiết, cái đuôi dài hai mươi thước bị cắt ngay ngắn. Phòng ngự cứng rắn trên người con trăn không thể ngăn cản Đao Hồn Trảm của Lục Lâm Thiên, chỗ cái đuôi bị cắt tuôn máu ào ào.
Bùm!
Cơ thể to lớn của con trăn rớt xuống đất, nó co giật mấy cái rồi không nhúc nhích nữa. Nhưng Lục Lâm Thiên không thả lỏng, động vật loài rắn dù đã chết thì cái đầu vẫn nhúc nhích cỡ mấy phút, nếu không chú ý sẽ bị cắn.
Mấy Hỏa Ảnh chỉ bay ra đâm thủng đầu con trăn, lúc này Lục Lâm Thiên mới yên tâm.
Tiểu Long thụt ra thụt vô đầu lưỡi như đang khen thực lực tiến bộ:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên cười nói:
– Tiểu Long, nuốt xác con yêu thú này đi.
Con trăn là yêu thú thủy hệ tam giai sơ kỳ, hiện tại Lục Lâm Thiên dựa vào Đao Hồn Trảm đủ gϊếŧ chết nó.
Rời khỏi bờ sông kia đã năm ngày, Lục Lâm Thiên trốn đông trốn tây, mấy lần bị nhiều yêu thú truy sát. Nhờ Tiểu Long cảnh báo trước nên Lục Lâm Thiên trong tích tác đã kịp thoát khỏi.
Mấy ngày nay chỉ tính yêu thú tam giai sơ giai đã có bốn con bị Lục Lâm Thiên gϊếŧ, còn tam giai trở trung kỳ lên thì nhân lúc còn sớm trốn trước là hơn.
Nhờ hoàn cảnh rèn luyện nên Lục Lâm Thiên được nhiều ích lợi, hắn cảm giác có thu hoạch lớn về các mặt phản ứng, công kích, phòng ngự. Chỗ khác khó thể học được những điều này, phải lấy mạng ra tôi luyện.
Trong năm ngày nay Lục Lâm Thiên đã thanh trừ sạch chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan trong cơ thể, hắn thấy nhẹ lòng rất nhiều.
Ban đêm ánh trăng chiếu xuống rừng cây, nhánh cây rung rinh như có vô số móng vuốt quỷ trong đêm tốai yên tĩnh xé rách không gian. Gió đêm rít gào, ngẫu nhiên vang tiếng thú rống tăng nét rùng rợn cho rừng cây.
Trong một sơn động ẩn khuất, Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng, ánh sáng vàng nhạt bao quanh thân, khí thế dâng cao dần.
Trong đan điền khí hải trong người Lục Lâm Thiên tràn ngập chân khí, kinh mạch trướng căng chân khí.
– Áp súc!
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hắn điểu khiển chân khí áp súc lại. Trong đan điền khí hải vang tiếng nổ trầm đυ.c. Trong sơn động, trong thiên địa có lực lượng vô hình ùa vào người Lục Lâm Thiên.
Khí thế của Lục Lâm Thiên lại tăng vọt, đan điền khí hải mở rộng, lực lượng tăng gấp đôi.
Một đêm qua đi, khi chân trời lại sáng, Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện.
Lục Lâm Thiên thở phào:
– Hộc hộc.
Khóe môi Lục Lâm Thiên nhếch cao, rốt cuộc đột phá đến Vũ Sĩ bát trọng. Lục Lâm Thiên cảm giác trong cơ thể tràn đầy chân khí, phải cảm ơn Phệ Huyết Hóa Cốt đan của lão độc vật. Chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan bị luyện hóa hình thành nhiều chân khí, nhờ thế Lục Lâm Thiên đột phá rất nhanh.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ nếu Thôi Hồn Độc Suất biết Phệ Huyết Hóa Cốt đan thành thuốc bổ cho hắn chắc sẽ có biểu tình rất phong phú.
Lục Lâm Thiên nói với Tiểu Longh bên cạnh mình:
– Tiểu Long, chúng ta tiếp tục lên đường.
– Xèo xèo!
Tiểu Long nhảy lên vai Lục Lâm Thiên, thân thiết liếʍ gò má hắn như đang chúc mừng hắn đột phá.
Lục Lâm Thiên cất Linh Ngọc sàng, một người một thú tiếp tục xuất phát. Trong sơn mạch nguy hiểm này Lục Lâm Thiên từng giây từng phút lo cho mạng nhỏ của mình.
Sơn mạch hoang vắng, chỉ toàn là yêu thú.
Ba ngày sau, trong một rừng cây lớn chọc trời, một bóng thú khổng lồ xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên.
Ầm ầm ầm!
Mỗi bước đi của yêu thú khổng lồ làm mặt đất rung rinh. Yêu thú cao mười lăm, sáu thước, dài ba trăm thước, thể hình kinh khủng.
Lục Lâm Thiên hút ngụm khí lạnh nhìn con yêu thú. Đây không phải yêu thú bình thường mà là yêu thú thổ hệ tam giai hậu kỳ. Cường giả Vũ Phách gặp yêu thú này cũng vội trốn, hiện tại Lục Lâm Thiên không kịp chạy nữa.
Chương 170 Quyết sờ ngươi (2)
Yêu thú da dày hình dạng như voi, mũi dài to tựa cánh tay sắt, tứ chi như cột đồng, hai ngà voi sắc bén lóe tia sáng lạnh, mắt như chuông đồng. Lực phòng ngự của Hậu Bì Yêu Tượng rất đáng sợ, Lục Lâm Thiên không nắm chắc đối phó được yêu thú hậu kỳ tam giai.
Hậu Bì Yêu Tượng gầm rống:
– U u u!!!
Mũi dàip hun ra khói trắng hôi nồng nặc, lá cây bay đầy.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm Hậu Bì Yêu Tượng trước mắt, lòng căng thẳng hỏi:
– Tiểu Long, ngươi ăn được nó không?
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên chưa nói xong Tiểu Long đã lao ra hóa thành luồng sáng vàng bay hướng Hậu Bì Yêu Tượng.
– U!!!
Hậu Bì Yêu Tượng phun khói trắng, mũi dài quất hướng Tiểu Long, lực lượng cường đại xé rách dòng không khí.
Tiểu Long gầm rống:
– Gru!!!
Tiểu Long nhanh như chớp né khỏi đòn công kích của Hậu Bì Yêu Tượng, cắn tai to của yêu tượng. Người Tiểu Long bốc cháy lửa vàng nhạt.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hậu Bì Yêu Tượng phun ra cột nước rộng mấy trăm thước, cột nước bắn vào rừng cây như dòng lũ tràn ra cuốn đi cây nhỏ và vô số bụi cây.
Lửa vàng bao quanh người Tiểu Long nên cột nước không tới gần nó được, ánh sáng vàng càng sáng chói. Nhưng Tiểu Long không thể tiến tới gần Hậu Bì Yêu Tượng thêm được.
Dòng lũ đổ xuống chảy ra xa thì hóa thành làn khói tan biến. Đây chỉ là dòng nước bằng thuộc tính thủy, không phải dòng nước thật sự, mất đi lực lượng thì dòng nước cũng tan biễn.
Tiểu Long lắc người vọt xuống, thân hình nhỏ bé, cái đuôi quấn cành cây treo lơ lửng.
– Gri gri!!!
Tiểu Long tức giận, mắt lóe tia hung ác, ánh sáng vàng chói lòa, vảy run rẩy, thân hình trướng to, hơi thở cường đại khuếch tán.
Lúc Tiểu Long đột phá Lục Lâm Thiên từng cảm nhận được hơi thở đó, lúc này hơi thở từ người Tiểu Long càng bùng nổ hơn lúc đột phá.
Lục Lâm Thiên cảm giác chân khí của mình cũng trở nên kỳ lạ, linh hồn trong đầu nhẹ run.
Khí thế tăng vọt, Tiểu Long lại dài ra tám mươi centimet, vảy toàn thân tỏa sáng chói mắt, các sợi tơ vàng lan tràn bao bọc người nó.
Cảm giác hơi thở từ người Tiểu Long, ánh mắt Hậu Bì Yêu Tượng lộ tia sợ hãi, thân hình cao to chậm rãi thụt lùi. Hậu Bì Yêu Tượng vốn hùng hổ giờ bị ức chế tuyệt đối, khí thế tụt dốc.
Lục Lâm Thiên cảm thán rằng:
– Uy nhϊếp mạnh quá.
May mắn một lúc sau Lục Lâm Thiên thích ứng với uy nhϊếp, hắn cảm nhận rõ ràng nó không đến từ thực lực mà là huyết mạch, trực tiếp ảnh hưởng linh hồn.
Mắt Tiểu Long lóe tia sáng vọt lên, miệng phun ra cột lửa nóng cháy kinh người.
Lửa hừng hực cháy, cây cối bốc hơi héo úa, không khí kêu xèo xèo. Tiếng rống chói tai khàn đυ.c của Hậu Bì Yêu Tượng quanh quẩn trong rừng cây, nó không còn đường lui, lại phun ra cột nước to.
Lửa đốt cột nước to bốc hơi, Tiểu Long vọt tới trước, tàn ảnh rạch phá không gian nhanh như chớp cắn cổ Hậu Bì Yêu Tượng.
Cơ thể khổng lồ của Hậu Bì Yêu Tượng run rẩy nhưng không cách nào vứt bỏ Lục Lâm Thiên. Hai cái cây to bị Hậu Bì Yêu Tượng đυ.ng bứng gốc.
Xoẹt phập!
Tiểu Long cắn đứt một miếng thịt của Hậu Bì Yêu Tượng nuốt vào bụng, vòi máu phun ra từ lưng Hậu Bì Yêu Tượng, lực phòng ngự cường đại cũng không chịu nổi Tiểu Long cắn xé.
Hậu Bì Yêu Tượng ăn đau gầm rú:
– U u u!!!
Cơ thể to lớn va đυ.ng, Hậu Bì Yêu Tượng đập vào cục đá là đá nát, đυ.ng vào cây là cây gãy. Ngà voi dài hất bay cây to, phạm vi ngàn thước bị san bằng.
Lục Lâm Thiên hút ngụm khí lạnh nhìn cảnh tượng khủng bố này. Yêu thú hậu kỳ tam giai kinh khủng thật.
Tiểu Long quấn một cái cây, co duỗi lưỡi:
– Xèo xèo!
Tiểu Long lại lao ra, cái đuôi dài quất mạnh vào vết thương của Hậu Bì Yêu Tượng. Tốc độ quá nhanh, Hậu Bì Yêu Tượng thành bia sống cho Tiểu Long.
Hậu Bì Yêu Tượng gào rú:
– U!!!
Hậu Bì Yêu Tượng nhanh chóng thụt lùi bỏ trốn.
– Xèo!
Tiểu Long lại nhanh chóng vọt tới, không cho Hậu Bì Yêu Tượng cơ hội chạy trốn. Mồm máu to lớn cắn phập vào cổ Hậu Bì Yêu Tượng.
Xoẹt phập!
Một miếng thịt cổ to bị Tiểu Long nuốt vào bụng, máu chảy ròng ròng, thân thể to lớn lảo đảo đυ.ng ngã một cái cây to, kiệt sức nằm dưới đất. Hậu Bì Yêu Tượng co giật mấy cái rồi không nhúc nhích nữa, chắc đã chết.
Tiểu Long đáp xuống đất, ăn sạch máu thịt trên người Hậu Bì Yêu Tượng. Tiểu Long thu nhỏ thân thể còn hai mươi ly thước, nhảy lên người Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên nói:
– Tiểu Long, ngươi thật lợi hại.
Yêu thú tam giai hậu kỳ mà Tiểu Long không tốn chút công sức đã gϊếŧ chết. Thực lực như vậy dù gặp phải cường giả nhân loại Vũ Phách cũng có sức chiến đấu.
Lục Lâm Thiên nhớ trước khi Tiểu Long đột phá nếu gặp cường giả Vũ Phách tuy nó có sức phòng ngự mạnh mẽ nhưng không đủ sác đấu lại. Sau khi Tiểu Long đột phá, nó gϊếŧ luôn yêu thú tam giai hậu kỳ, chắc Vũ Phách nhất trọng gặp Tiểu Long thì chỉ có nước trốn.
Tiểu Long đắc ý co duỗi lưỡi, mắt xoe tròn:
– Xèo!
Lục Lâm Thiên vỗ nhẹ đầu Tiểu Long, hắn tốn rất nhiều công sức mới nhổ được ngà voi trên người Hậu Bì Yêu Tượng, thứ đáng giá nhất của nó. Nếu luyện chế ngà voi thành binh khí sẽ bán được mấy vạn kim tệ.
Dọn dẹp xong một người một thú lại lên đường. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào người Lục Lâm Thiên kéo cái bóng dài.
Ban đêm, trong một sơn động ẩn khuất, Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng. Tay Lục Lâm Thiên cầm một bình ngọc chứa Linh hồn thần dịch, hắn dứt khoát uống hết một phần mười.
Một ngụm nhỏ Linh hồn thần dịch chảy vào miệng, khoang miệng mát lạnh. Linh hồn thần dịch chui vào bụng, thoáng chốc cảm giác mát lạnh hóa thành luồng khí nóng mãnh liệt hung mãnh khuếch tán.
Lục Lâm Thiên lập tức vận dụng Âm Dương Linh Vũ quyết luyện hóa, năng lượng khổng lồ làm trong không gian linh lực trong đầu Lục Lâm Thiên nhói đau từng cơn. Năng lượng quá đáng sợ, tuy đã trải qua năng lượng khủng bố này trùng kích một lần nhưng lúc này Lục Lâm Thiên phải nếm trải lần thứ hai.
Tuy nhiên cảm giác nhẹ nhàng hơn nhiều, ít ra năng lượng trùng kích, Lục Lâm Thiên dựa vào tâm trí kiên cường cắn răng đối kháng.
– Luyện hóa!
Lục Lâm Thiên cố nén đau nhức luyện hóa năng lượng khổng lồ, linh lực trong đầu không ngừng tăng thêm.
Lúc này trên Linh Ngọc sàng có một luồng năng lượng bị Lục Lâm Thiên luyện hóa hóa hồn thần hóa lỏng thành linh lực, tăng phúc nhiều cho linh lực.
Lục Lâm Thiên cảm giác mình tiến bộ dần, trong không gian khí hải linh lực tràn đầy hơi thở vô hình chảy từ không gian khí hải đến sâu trong não, thấm nhuần linh hồn ngưng tụ thành hình. Linh hồn hư ảo giờ đã ngưng tụ, hiện tại Lục Lâm Thiên có thể tùy ý nhìn linh hồn của mình, rất huyền diệu.
Lục Lâm Thiên lần nữa luyện hóa một phần mười Linh hồn thần dịch, hắn do dự thật lâu, đẳng cấp Vũ Giả của hắn hiện tại đã là Vũ Sĩ bát trọng, đẳng cấp Linh Giả mới chỉ là Linh Sĩ lục trọng. Lần trước dùng Linh hồn thần dịch luyện hóa đã một đoạn thời gian, giờ cũng đã tới lúc.
Linh Vũ song tu, nhưng cần đột phá cả hai cùng lúc. Lục Lâm Thiên buộc lòng phải chuẩn bị sẵn từ trước.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Không thể tới gần.
Vì tránh cho bị U Linh Phi Thử phát hiện tốt nhất hắn nên trốn đi, bên này không quá an toàn, hắn cần sang bên cạnh.
Xẹt xẹt xẹt!
Tiểu Long bay ra khỏi ống tay áo xoay quanh trên vai Lục Lâm Thiên, thè lưỡi, mắt nhỏ nhìn đằng trước. Sau khi Tiểu Long đột phá thân hình thu nhỏ cỡ mười lăm centimet giờ dài khoảng hai mươi centimet, màu sắc sáng bóng hơn.
Lục Lâm Thiên không đoán được đẳng cấp tu vi hiện tại của Tiểu Long, nó cũng không thể biểu đạt rõ ràng. Lục Lâm Thiên không biết thực lực của Tiểu Long đến trình độ nào, chắc sau khi đột phá nó mạnh hơn nhiều.
Lục Lâm Thiên tiến lên trước, cành khô lá úa dưới đất kêu rào rào. Lục Lâm Thiên ở trong sơn mạch bao la vô biên đã mấy tháng, trừ sơn cốc và rừng cây ra không còn gì khác, hắn đã sớm quen hoàn cảnh này rồi.
Ánh nắng chiếu vào rừng kéo dài cái bóng sau lưng Lục Lâm Thiên. Mấy tháng qua bất giác Lục Lâm Thiên thay đổi nhiều, da vốn màu tiểu mạch giờ thành màu mật ong, cao hơn một chút, khoảng một mét bảy mươi lăm. Dáng người mảnh khảnh nhưng không gầy gò, cơ bắp săn chắc toát ra nam tính, toàn nhờ Lục Lâm Thiên rèn luyện trong sơn mạch Vụ Đô.
Lúc hoàng hôn Lục Lâm Thiên thấy một con sông nhỏ, nước trong veo. Lục Lâm Thiên ngồi xuống múc mấy ngụm nước uống. Trong nước phản chiếu ra Lục Lâm Thiên da màu mật ong, hắn cười cười, đã tăng thêm nét nam nhân, một chút thiếu niên non nớt cũng không còn.
Lục Lâm Thiên lạnh nhạt nói:
– Số khổ, đi tiếp vậy, sớm rời xa khu vực nguy hiểm này.
Lục Lâm Thiên nghĩ nên đi tiếp thì hơn, dọc đường không gặp yêu thú gì. Có lẽ vì yêu thú bên này đã bị Cửu Đầu Yêu Giao, Thạch Viên Yêu Vương kêu đi nên Lục Lâm Thiên không gặp yêu thú gì khác, có kinh không hiểm.
Lại cất bước lên đường, bóng dáng cô đơn đi trong ánh chiều tà, trên vai chỉ có Tiểu Long làm bạn. Lục Lâm Thiên không có gì bứt rứt, hắn hưởng thụ hoàn cảnh này. Vô hình trung tâm trí Lục Lâm Thiên cũng được tẩy rửa.
Bùm bùm bùm!
Phía không xa bên tay mặt Lục Lâm Thiên vang tiếng nổ dữ dội như có người đang đánh nhau. Lục Lâm Thiên nhướng mày, không nên tò mò, hắn quyết định đi tiếp.
Một lát sau trong đất trống bên rìa sơn cốc, Lục Lâm Thiên núp trong đống cỏ dại nhìn chằm chằm sơn cốc. Lúc này một người một thú đang đánh nhau kịch liệt trong sơn cốc, kình khí va chạm dẫn đến tiếng nổ kịch liệt quanh quẩn trên bầu trời.
Lục Lâm Thiên nhìn sơn cốc, cảm thán rằng:
– Thật là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.
Một người một thú đó là thanh niên hoa phục, U Linh Phi Thử. Không biết hai bên đánh nhau bao lâu, người bị thương. Thanh niên hoa phục đầu bù tóc rối, đôi cánh chân khí thuộc tính phong trên lưng thanh niên dài hai thước rất là thần dị.
Đôi cánh U Linh Phi Thử cũng rụng lông chim, mười mấy phong nhẫn bắn ra từ đôi cánh cắt vỡ hư không, nháy mắt bắn hướng thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục biểu tình trầm trọng, tay huơ trường kiếm đánh ra kiếm quyết vẽ mấy đường kiếm quang xuyên thấu không gian nghênh hướng phong nhẫn.
Vù vù vù!
Lực lượng và kình khí va chạm, khí lưu bị vặn vẹo, tiếng nổ ầm ầm.
Lục Lâm Thiên cảm nhận thực lực của thanh niên hoa phục, giật mình kêu lên:
– Là đẳng cấp Vũ Phách!
Thanh niên hoa phục chỉ khoảng mười chín, hai mươi tuổi nhưng đã là Vũ Phách, khoảng Vũ Phách nhất trọng. Thực lực, thiên phú thế này thật khủng khϊếp, không biết thanh niên hoa phục có lai lịch gì.
Trong khi Lục Lâm Thiên suy tư thì một người một thú lại đánh nhau, các kình khí khuếch tán.
Tiểu Long núp trong lùm cỏ nhìn đằng trước đăm đăm, cái lưỡi thò ra thụt vô, mắt nóng rực muốn lao lên thử sức:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên vội vàng trấn an Tiểu Long.
Lục Lâm Thiên không ngừng cảm thán đối với thực lực của thanh niên hoa phục. Bình thường thanh niên hoa phục là Vũ Phách nhất trọng khó thể đánh lại yêu thú tứ giai sơ kỳ, nhưng thanh niên thật sự chống trả được. Thanh niên hoa phục thi triển vài loại Vũ kỹ đều là từ hoàng giai trở lại, không dùng Vũ kỹ tinh giai.
– Cũng là Vũ Giả tam hệ sao?
Khiến Lục Lâm Thiên ngạc nhiên là thanh niên hoa phục đã sử dụng Vũ kỹ của ba hệ, đôi cánh bằng chân khí phong hệ, Vũ kỹ thổ hệ và thủy hệ. Thanh niên hoa phục là Vũ Giả tam hệ thứ hai Lục Lâm Thiên đã thấy.
Nghe đồn Vũ Giả tam hệ như lông phượng và sừng lân, nhưng hắn gặp được hai người trong Sơn mạch Vụ Đô, một là nữ nhân rắn rết, hai là thanh niên hoa phục này. Lục Lâm Thiên phải kinh thán đầu năm nay Vũ Giả tam hệ hình như không còn đáng tiền nữa.
Bùm bùm bùm!
Tiếng nổ vang điếc tai, trường kiếm trong tay thanh niên hoa phục bắn ra kiếm quang chói mắt va chạm với phong nhẫn từ U Linh Phi Thử.
Kình khí nổ tung, thanh niên hoa phục bị đẩy lùi mấy chục bước, đôi cánh mờ đi, rớt xuống đất. Thanh niên hoa phục hộc máu.
Cơ thể to trăm thước của U Linh Phi Thử cũng bị đẩy lùi ra sau té lăn dưới đất, cánh vỗ quét bay đá vụn, nhiều mảnh đá nhỏ nổ tung trước mặt Lục Lâm Thiên.
U Linh Phi Thử ngửa đầu gào thét:
– Chít chít!
Thanh âm chứa sát ý, giận dữ điên cuồng, có vẻ nó bị thương khá nặng không thể gϊếŧ chết nhân loại ngược lại bị thương nên U Linh Phi Thử rất tức giận.
U Linh Phi Thử đập cánh, tất cả năng lượng thuộc tính phong trong sơn cốc tụ tập vào người nó. Năng lượng khủng bố làm không gian sơn cốc dao động dữ dội.
Năng lượng ngưng tụ, miệng U Linh Phi Thử phun ra phong nhẫn to lớn rạch phá không gian nhanh như chớp bắn hướng thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục mặt trắng bệch, mặt biến sắc liên tục bắt ấn. Chân khí hùng hồn tuôn trào hết ra ngoài người thanh niên hoa phục, thủ ấn biến động tạo ra kiếm ảnh như đóa sen.
Kiếm quang tàn phá, thanh niên hoa phục đẩy tay tới trước. Kiếm quang mạnh mẽ cắt nát dòng không khí, rít gào bay lên ngăn cản phong nhẫn của U Linh Phi Thử.
Vù vù vù!
U Linh Phi Thử phun ra phong nhẫn chợt thay đổi, năng lượng hùng hồn khuếch tán hóa thành vô số phong nhẫn, như cái lưới to chụp xuống thanh niên hoa phục, rất là kỳ dị.
Năng lượng cuồng bạo lan tràn, tiếng nổ đì đùng không dứt, dòng không khí chấn động. Nhiều phong nhẫn rơi xuống đất, mỗi phong nhẫn cắt vết nứt sâu dài trăm thước. Đá vụn bay đầy, bụi mù mịt tựa cơn bão.
Phong nhẫn rậm rạp cắt không gian kêu xèo xèo, thanh niên hoa phục liên tục thụt lùi. Phong nhẫn như giòi trên xương chân dán chặt không gian nhốt thanh niên hoa phục.
Nét mặt Thanh niên hoa phục sa sầm, thủ ấn lại thay đổi, chân khí tuôn ra rót vào kiếm quang. Thoáng chốc kiếm quang bừng sáng, vô số kiếm quang như thiên nữ tán hoa khuếch tán đi.
Vù vù vù!
Không gian sơn cốc bị cắt nát, kình khí cuồng bạo, đá núi bốn phía sụp đổ. Mặt đất trong sơn cốc run bần bật, mặt đất nứt nẻ lan tràn.
Các kiếm quang và phong nhẫn quấn lấy nhau như cỗ máy cắt vỡ không gian, mỗi luồng kiếm quang và phong nhẫn làm không gian dao động, sóng gợn vô hình khuếch tán bốn phía.
Lục Lâm Thiên trợn mắt há hốc mồm từ xa nhìn cảnh này. Thanh niên hoa phục quá mạnh.
Chương 167 Hắn lại là nữ (1)
Vù vù vù!
– Chít chít!
Trong khu vực kình khí hỗn loạn một thân hình khổng lồ cùng với lông chim rơi rụng bị đẩy mạnh té cái bịch xuống đất, mặt đất nứt ra cái hố sâu to lớn. Đó là U Linh Phi Thử.
U Linh Phi Thử vùng vẫy đập cánh nhưng không thể giảm chậm thế rơi, mấy vết thương ở bụng nó chảy máu. Cuối cùng U Linh Phi Thử nằm thẳng cẳng.
Rầm!
Thanh niên hoa phục bị đánh bay xa mấy chục thước, hộc máu té xuống một tảng đá, lại hộc máu. Thanh niên hoa phục lăn lông lốc dưới đấy mấy vòng mới ngừng lại.
Thanh niên hoa phục vùng vẫy một lúc sau dựa vào trường kiếm làm giá đỡ đứng lên, mặt không còn chút máu đi hướng U Linh Phi Thử.
Rầm!
Mấy bước sau thanh niên hoa phục lại té ngã, ngất xỉu.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm, nhướng mày nói:
– Lưỡng bại câu thương.
Một lát sau thấy một người một thú không nhúc nhích, Lục Lâm Thiên không kiềm được hấp dẫn đi hướng sơn cốc.
U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, đã ngưng tụ yêu đan. Đối với Lục Lâm Thiên thì yêu đan có tác dụng cực lớn, hơn năm mươi phần trăm U Linh Phi Thử đã chết, hắn không muốn bỏ qua viên yêu đan miễn phí.
Lục Lâm Thiên chạy nhanh đến bên cạnh U Linh Phi Thử, cẩn thận tới gần nó. Lục Lâm Thiên phát hiện U Linh Phi Thử chết thật, hắn cầm trường kiếm xẻ bụng nó ra. U Linh Phi Thử dù chết thì sức phòng ngự vẫn rất mạnh, Lục Lâm Thiên dốc hết tám mươi phần trăm chân khí mới cắt vớ bụng U Linh Phi Thử ra.
Xoẹt!
Một viên yêu đan màu trắng to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên, năng lượng cuồng bạo tràn ra khiến trái tim hắn đập nhanh.
– Thu!
Lục Lâm Thiên nhanh chóng thu về yêu đan, không tốn chút công sức đã được một viên yêu đan, hắn thật may mắn.
Lục Lâm Thiên thu về yêu đan, còn lại xác của U Linh Phi Thử thì hắn không biết giải quyết thế nào. U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, toàn thân có thể bán đổi kim tệ nhưng nếu Lục Lâm Thiên thu nó sẽ chiếm một nửa không gian trữ vật giới chỉ.
Tiểu Long chợt gầm gừ:
– Gri gri!
Tiểu Long nhảy xuống vai Lục Lâm Thiên, biến lớn thành tám mươi centimet, há to mồm nuốt trọn U Linh Phi Thử vào bụng.
Trong xác, gân cốt cơ bắp, huyết mạch của U Linh Phi Thử chứa yêu lực của yêu thú tứ giai, nếu Tiểu Long nuốt nó sẽ được ích lợi lớn. Lục Lâm Thiên cười cười, hắn quên mất Tiểu Long. Nam thúc từng nói Tiểu Long phải nuốt xác yêu thú hoặc linh thú mới lớn nhanh được.
Nhìn Tiểu Long mới dài tám mươi thước nuốt U Linh Phi Thử khổng lồ trăm thước khiến Lục Lâm Thiên trợn mắt há hốc mồm.
Lục Lâm Thiên chậm rãi đến gần thanh niên hoa phục gục ngã dưới đất:
– Đã chết sao?
Thanh niên hoa phục quần áo xốc xếch, rách rưới, tóc dài xõa dưới đất. Lục Lâm Thiên đến bên cạnh thanh niên hoa phục mới cảm nhận chút hơi thở yếu ớt.
Vù vù vù!
Tiểu Long nuốt U Linh Phi Thử khổng lồ xong lại thu nhỏ còn hai mươi centimet, thân hình tròn quay. Tiểu Long bay nhanh lên vai Lục Lâm Thiên, xì xèo nói gì đó.
Lục Lâm Thiên hiểu ý:
– Có yêu thú đến?
Tiểu Long cảm giác có nhiều yêu thú đang đến gần.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục nằm dưới đất, hắn chần chừ một lúc, nói:
– Nghĩ tình cùng ngồi trên lưng con yêu thú suốt một tháng, thôi thì cứu ngươi một mạng, để ngươi đừng bị yêu thú ăn.
Lục Lâm Thiên cất trường kiếm của thanh niên hoa phục vào túi không gian của mình, ôm thanh niên lên. Lục Lâm Thiên cảm giác thân hình không nặng, mềm nhẹ, có mùi thơm thoang thoảng.
Lục Lâm Thiên không nhìn kỹ, lẩm bẩm:
– Đúng là mặt trắng nhỏ có khác, giống như nữ nhân, người còn có mùi thơm.
Lục Lâm Thiên ôm thanh niên hoa phục nhanh chóng rời khỏi sơn cốc. Có yêu thú đến gần, Lục Lâm Thiên không dám ở lại lâu. Toàn là yêu thú tam giai, dù một con tam giai sơ kỳ đến thì Lục Lâm Thiên phải liều mạng, nếu gặp hai con là hắn mất mạng.
– Đến nhanh thật.
Lục Lâm Thiên mới đi không bao xa thì khí thế mạnh mẽ khuếch tán, chắc có nhiều yêu thú đang lao nhanh tới.
Lục Lâm Thiên nhướng mày chạy nhanh hơn. Trong đám yêu thú này có một số sẽ ngửi được mùi của Lục Lâm Thiên, đây là kinh nghiệm hắn học được trong Sơn mạch Vụ Đô. Có loài yêu thú dù ngươi trốn bao xa, trong thời gian nhất định sẽ bị nó tìm ra.
Một lát sau, trong sơn cốc này xuất hiện mấy chục bóng yêu thú, mỗi con đẳng cấp tam giai trở lên.
– Két két!
Lục Lâm Thiên chạy liên tục cho đến lúc mặt trời lặn xuống núi, sắc trời tối sầm. Sau lưng Lục Lâm Thiên có con yêu thú phi hành kêu inh ỏi đuổi theo.
Lục Lâm Thiên sợ hãi toát mồ hôi lạnh:
– Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên tận mắt thấy đám yêu thú lợi hại, một bầy bao vây thì hắn có chắp cánh cũng khó thoát.
Phía sau vang tiếng đám yêu thú gầm rú.
– Grao grao!
Lục Lâm Thiên cảm giác có yêu thú đuổi theo, sắc mặt hắn trầm trọng.
Tiểu Long nghe bầy yêu thú gầm rống chợt ngẩng cao đầu:
– Xèo xèo!
Xem bộ dáng Tiểu Long muốn đánh lộn, không hề sợ hãi.
Lục Lâm Thiên trấn an Tiểu Long:
– Tiểu Long, ngươi ráng nhịn chút đi. Có quá nhiều yêu thú.
Lục Lâm Thiên biết lực phòng ngự của Tiểu Long khá là lợi hại nhưng có nhiều yêu thú, còn có yêu thú ngũ giai, Lục Lâm Thiên không dám để Tiểu Long mạo hiểm.
Lục Lâm Thiên cắn răng:
– Liều mạng!
Đằng trước có một hiệp cốc, bên trong có con sông rộng mấy chục thước, dòng nước chảy xiết. Lục Lâm Thiên hít một hơi ôm thanh niên hoa phục nhảy vào nước sông.
Trong rừng cây chạy cỡ nào cũng khó thoát khỏi yêu thú tìm kiếm, còn có yêu thú phi hành, chốc lát sau Lục Lâm Thiên sẽ bị phát hiện. Chỉ có trốn vào nước sông mới an toàn.
Lục Lâm Thiên chui vào nước sông, nhanh chóng dựng chân khí quang quyển bao phủ quanh mình và thanh niên hoa phục. Tiểu Long thì chui vào nước sông, cũng mất tích theo hắn.
Nước sông chảy xiết, hai người theo dòng xuống hạ du. Lục Lâm Thiên không giãy dụa gì, có thể theo dòng nước rời khỏi bên này.
Trên bầu trời, Lục Lâm Thiên vừa nhảy vào nước sông không lâu thì có mấy con yêu thú phi hành khổng lồ xoay quanh.
– Két két!
Mấy chục con yêu thú khác lao tới, dường như đang tìm kiếm cái gì.
Nước sông chảy xiết rất nhanh, nửa canh giờ sau Lục Lâm Thiên cảm giác hắn trôi đi khoảng hơn chục dặm, ước chừng đám yêu thú không cảm giác được hơi thở của hắn nữa.
Lúc này Lục Lâm Thiên cũng không chịu nổi nữa, không khí trong cương quyển hết sạch, hắn dựa vào tu vi mới nhịn nổi nửa canh giờ.
– Không chịu nổi nữa!
Lục Lâm Thiên lao ra khỏi nước sông, hắn thở hắt ra, quần áo ướt đẫm.
Thanh niên hoa phục trong ngực Lục Lâm Thiên cũng uống nhiều nước, há mồm ói nước kèm theo máu:
– Phụt.
Thanh niên hoa phục bị thương khá nặng.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng leo lên bờ, Tiểu Long lót tót theo sau. Không biết chỗ này là đâu, trên trời ánh trăng sáng ngời, bốn phía trống trải, phương xa dãy núi trập trùng, trong rừng cây truyền ra tiếng gào thét, ngẫu nhiên có tiếng thú gầm.
Lục Lâm Thiên nói:
– Nghỉ chân ở đây đi.
Nơi này địa thế trống trải, an toàn hơn trong rừng một chút. Lục Lâm Thiên đặt thanh niên hoa phục nằm ngửa dưới đất, hắn duỗi lưng, chân khí thuộc tính hỏa phát ra hong khô người trong giây lát.
Chương 168 Hắn lại là nữ (2)
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục, lẩm bẩm:
– Liều mạng cứu ngươi một mạng xem như ta làm chuyện tốt. Đưa phật đưa đến tây, lại cho ngươi một viên đan dược, sống chết do số trời vậy.
Lần này Lục Lâm Thiên từ bi giúp người, thanh niên hoa phục bị thương khá nặng.
Lục Lâm Thiên lấy một viên đan dược trị thương nhị phẩm ra, hắn ngần ngừ, lưu luyến móc viên đan dược trị thương tam phẩm nhét vào miệng thanh niên hoa phục.
Lục Lâm Thiên cười khổ nói:
– Làm người tốt tốn tiền thật.
Một viên đan dược tam phẩm, mất đứt mấy ngàn kim tệ. May mắn bây giờ Lục Lâm Thiên thuộc dạng có tiền đầy túi, nếu không hắn cũng tiếc đứt ruột.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên hoa phục ướt sũng, nhỏ giọng nói:
– Cũng đổi y phục cho ngươi đi, ướt nước sẽ ảnh hưởng vết thương. Nam nhân với nhau, ta không ngại, chắc ngươi cũng không để bụng?
Trong trữ vật giới chỉ của Lục Lâm Thiên còn mấy bộ trường bào.
– Không ngờ mặt ngươi trắng trẻo yếu gió vậy mà có cơ ngực.
Lục Lâm Thiên tốt bụng cởϊ áσ cho thanh niên hoa phục, bên trong mặc áσ ɭóŧ màu đỏ nhạt, trước ngực gồ lên bị vải thô bao chặt, nếu không cởϊ áσ thì không nhìn ra.
Lục Lâm Thiên ấn nhẹ, xúc cảm mềm mại như của nữ nhân.
– Chết tiệt!
Lục Lâm Thiên phản ứng lại ngay, cơ ngực thì sao mềm được? Nhìn kỹ hóa ra là nữ, ngực nhô ra hai cục, nam nhân có ai cơ ngực bự vậy không?
Lục Lâm Thiên ngây người:
– Là nữ nhân, còn bị ta sờ?
Cảm xúc mới rồi thật mềm mại.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân chỉ mặc áσ ɭóŧ nằm dưới đất, mặt mày tinh xảo, da trắng mịn, rèm mi dài, môi anh đào, nếu mặc áo nữ sẽ là mỹ nhân.
– Thôi, đổi trường bào giúp nàng vậy.
Biết đối phương là nữ nhân thì Lục Lâm Thiên ngại không xàm sỡ, hắn ôm thanh niên hoa phục nữ giả nam, thay trường bào màu xanh trong trữ vật giới chỉ. Lục Lâm Thiên thích màu xanh, quần áo hắn mặc toàn là màu xanh.
– Thơm thật.
Lục Lâm Thiên đặt nữ nhân xuống đất, người nàng toát ra mùi hương, hắn cảm thấy càng ngửi càng thơm.
Lục Lâm Thiên làm xong hàng loạt động tác mà nữ nhân chưa tỉnh lại, có lẽ vì nuốt vào đan dược tam phẩm nên hô hấp bình ổn.
– Tiểu Long, giúp ta giải độc tiếp đi.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng, chất độc trong người hắn còn lại hai mươi phần trăm. Nay đã thoát khỏi Thôi Hồn Độc Suất, Lục Lâm Thiên sợ chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan có biến đổi gì, nên hắn muốn nhanh chóng loại bỏ nó là hơn.
– Xèo xèo!
Tiểu Long hiểu ý, nó thè lưỡi bò lên cánh tay Lục Lâm Thiên, cắn một miếng. Dòng khí lạnh chứa lửa vàng lao vào ngực hắn.
Lục Lâm Thiên nhíu mày. Lửa đốt người, cảm giác đau này râm rẩm không chịu nổi. Lục Lâm Thiên cố nén đau nhức vô cùng, khiến lửa vàng từ Tiểu Long nuốt hết chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan.
Ba phút sau Lục Lâm Thiên kêu Tiểu Long ngừng lại, hắn tối đa chỉ kéo dài được ba phút. Lửa vàng quá mạnh, Lục Lâm Thiên cảm giác nếu chậm thêm vài giây thì hắn sẽ bị hòa tan toàn thân.
Nghỉ ngơi một lát sau Lục Lâm Thiên kêu Tiểu Long tiếp tục đốt chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan. Trong khi đó Lục Lâm Thiên bất ngờ cảm giác cơ thể hắn mạnh hơn trước nhiều, mạnh từ trong ra ngoài. Nam thúc cho Lục Lâm Thiên ngâm tẩy tủy đan thì thân thể mạnh từ ngoài vào trong, bây giờ là mạnh từ trong ra ngoài.
Lục Lâm Thiên vô tình phát hiện, xem ra chất độc là thứ tốt cho hắn. Thân thể mạnh mẽ thì Lục Lâm Thiên có thêm chỗ dựa.
Một đêm qua đi, chân trời ló tia ban mai. Một đêm bình an.
Tia nắng thứ nhất từ phương đông, sơn mạch bình tĩnh một đêm dần thức tỉnh. Dòng sông trước mặt chảy róc rách phát ra tiếng sóng nước, gió mát thổi vạt áo bay phần phật.
Trong sơn mạch tỏa mùi của ánh nắng ban mai theo cơn gió ập vào mặt, ánh sao mông lung phía chân trời. Núi xa đen tuyền, rừng âm u thoáng chốc bừng sáng.
Lục Lâm Thiên thở hắt ra:
– Phù phù!
Trừ độc cả đêm, có chín mươi phần trăm chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan biến mất, Lục Lâm Thiên cũng được nhiều ích lợi, chậm rãi đến đỉnh Vũ Sĩ thất vọng, sắp đột phá cảnh giới Vũ Sĩ bát trọng.
Lục Lâm Thiên vuốt đầu Tiểu Long, nói:
– Tiểu Long, vất vả cho ngươi.
Tiểu Long hiện dài hai mươi centimet nhưng nó có thể biến to tám mươi centimet, đúng là khủng khϊếp, không biết thực lực của Tiểu Long đến mức nào.
Tiểu Long chớp mắt nhỏ, thè lưỡi, lắc đầu nhỏ như muốn nói không cần cảm ơn:
– Xèo xèo.
Nữ nhân nằm dưới đất ngực phập phồng, cổ họng khẽ phát ra tiếng:
– Ưʍ...
Dường như nữ nhân sắp tỉnh.
Tiểu Long nhanh chóng chui vào tay áo của Lục Lâm Thiên.
Trời đã sáng, Lục Lâm Thiên nhìn kỹ lại nữ nhân mặc đồ nam, khuôn mặt tuyệt đẹp, da trắng nõn, rèm mi dài. Hèn gì Lục Lâm Thiên luôn thấy lạ, nếu nữ nhân mà mặc đồ nữ vào sẽ là mỹ nhân bại hoại.
Lục Lâm Thiên chợt nhớ lần trước mông hắn đã bị nữ nhân này nhìn thì thấy bực, sớm nhớ ra thì đêm qua hắn đã nhìn bù lại. Dường như ý tưởng này thật tà ác.
Nữ nhân giả nam chống tay chậm rãi ngồi dậy, mở mắt nhìn xung quanh, hắn Lục Lâm Thiên ở cạnh mình.
Nữ nhân kinh ngạc hỏi:
– Đây là đâu?
Lục Lâm Thiên lấy trường kiếm hôm qua cất ra đặt bên cạnh nàng:
– Ta cũng không biết ở đâu, kiếm của nàng, trả lại cho nàng.
Nữ nhân hỏi:
– Là ngươi cứu ta?
Lục Lâm Thiên nói:
– Xem như vậy đi, nếu nàng muốn báo đáp thì ta vui lòng nhân.
Lúc này nữ nhân mới phát hiện quần áo đã được thay, nàng biến sắc mặt ngạc nhiên nhìn Lục Lâm Thiên:
– Y phục của ta...
– Lúc chúng ta từ nước sông chạy tới đây y phục của nàng ướt đẫm, ta không biết nàng là nữ nhân nên định thay đồ cho nàng, ai ngờ nàng là...
– Khốn kiếp, ngươi dám làm nhục ta? Đáng chết!
Nữ nhân này cũng không cần hỏi nguyên nhân, lập tức cầm trường kiếm, nửa ngồi dưới đất phất tay chém hướng Lục Lâm Thiên.
Xẹt xẹt xẹt!
Ngay lúc đó mấy chỉ ấn rơi vào người nữ nhân, làm nàng không thể nhúc nhích, tức giận trừng Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên tức giận nói:
– Hừ! Sớm biết nữ nhân các người đều là như thế, lão tử uổng công cứu kẻ vô ơn!
Lục Lâm Thiên sớm đề phòng nữ nhân sẽ trả đũa. Trong Sơn mạch Vụ Đô Lục Lâm Thiên đã chịu thiệt vì hai nữ nhân, hắn thề trong lòng sẽ không để nữ nhân thứ ba cưỡi trên đầu mình.
Dòng chân khí của Lục Lâm Thiên chui vào người nữ nhân, chỉ điểm vài chỗ kinh mạch huyệt đạo. Thân thể người có nhiều kinh mạch huyệt đạo, có tác dụng khác nhau. Lục Lâm Thiên tự học thành tài trò vặt này từ lâu, cộng với nữ nhân tiêu hao hết sạch chân khí nên hắn chỉ vào cái liền có hiệu quả.
Nữ nhân không thể nhúc nhích, lửa giận trong mắt càng rực cháy. Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người thì Lục Lâm Thiên chết mười lần cũng không đủ.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân, giận dữ nói:
– Ngươi còn trừng ta? Tiện nhân, lão tử liều mạng cứu ngươi suýt bị yêu thú ăn, lại cho ngươi đan dược trị thương, thay y phục cho ngươi. Biết ngươi là nữ nhân chứ có gì mà làm quá vậy? Muốn gϊếŧ ta? Lòng ta lương thiện nhưng ngươi lại kích thícɧ ta!
Chương 169 Quyết sờ ngươi (1)
Lục Lâm Thiên càng nghĩ càng giận, nàng ôm nàng chạy trốn suýt bị yêu thú vây công, nữ nhân này còn muốn gϊếŧ hắn, làm người tốt thật khó.
Lục Lâm Thiên bực tức nói:
– Được, nếu ngươi muốn gϊếŧ ta thì ta sẽ gϊếŧ ngươi trước!
Lục Lâm Thiên giơ cao kiếm chém xuống.
Xoẹt!
Thân kiếm ngừng lại ngay đỉnh đầu nữ nhân. Lục Lâm Thiên nhìn ánh mắt của nữ nhân, hắn không xuống tay được. Nếu đối phương là nam nhân thì Lục Lâm Thiên sẽ không chút do dự chém xuống, nhưng khi biết là nữ thì hắn nương tay. Gϊếŧ một nữ nhân yếu đuối thì mất mặt.
Lục Lâm Thiên lạnh nhạt nói:
– Thôi, lão tử không gϊếŧ ngươi, cho ngươi tự sinh tự diệt.
Lục Lâm Thiên thu trường kiếm vào túi không gian của mình, phẩm chất thanh kiếm khá tốt, chắc có thể bán được nhiều kim tệ.
– Ngươi sắp chết, mang nhiều thứ trên người cũng uổng.
Lục Lâm Thiên sớm thấy nữ nhân này đeo một trữ vật giới chỉ màu bạc, sở hữu trữ vật giới chỉ tất nhiên nàng có chút lai lịch. Song song đó đồ đạc trong trữ vật giới chỉ chắc không ít.
Mặc dù Lục Lâm Thiên không thể mở trữ vật giới chỉ ra nhưng chờ về sau có thực lực mạnh mẽ có khả năng cưỡng ép mở ra.
Lục Lâm Thiên cướp nhẫn xong cầm tay nữ nhân sờ vuốt, nói:
– Biết ngươi là nữ nhân chứ có gì mà dữ vậy? Giờ ta sờ ngươi, giỏi thì gϊếŧ ta đi? Chết tiệt!
Nữ nhân trừng Lục Lâm Thiên nhưng không có cách nào, kinh mạch huyệt đạo bị điểm làm nàng không thể nhúc nhích.
Lục Lâm Thiên nhìn nữ nhân chằm chằm:
– Còn nhìn? Không phục sao?
Lục Lâm Thiên nhếch môi cười tà:
– Nếu ngươi không chết, ta muốn ngươi nhớ ta mãi mãi.
Lục Lâm Thiên ngừng cười, hai tay sờ ngực nữ nhân, cách quần áo xoa bóp mạnh.
Lục Lâm Thiên nói:
– Nhớ kỹ, thế này mới là làm nhục, hừ!
Lục Lâm Thiên hừ mạnh rồi đứng dậy nghênh ngang rời đi, tay nhớ lại cảm xúc mềm mại, thấy bớt bực tức nhiều.
Nữ nhân nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Lâm Thiên đi xa, nàng không thể nhúc nhích, giận dữ tan biến, đôi mắt lộ ra uất ức, hai dòng lệ lăn dài.
Lục Lâm Thiên nhìn phương hướng, nói với Tiểu Long xoay quanh trên vai hắn:
– Tiểu Long, chúng ta đi, đến Cổ vực trước.
Tiểu Long thè lưỡi rồi thụt vô, nghiêng đầu nhỏ nhìn bốn phía:
– Xèo xèo!
Có Tiểu Long ở Lục Lâm Thiên cũng yên tâm hơn nhiều, nếu yêu thú ở gần đây sẽ bị Tiểu Long phát hiện ngay.
Hai canh giờ sau, bên bờ sông, nữ nhân giả nam người mềm nhũn gục dưới đất. Một lát sau nàng chậm rãi bò dậy, mắt nhìn đăm đăm hướng Lục Lâm Thiên biến mất, trong mắt tràn ngập ánh mắt lạnh. Nữ nhân cất bước tới trước, biến mất khỏi bờ sông.
Năm ngay sau, trong một hiệp cốc, bốn phía dựng đứng vách đá, sơn mạch liên miên kéo dài đến tận cùng tầm mắt.
Bên hiệp cốc, Lục Lâm Thiên đánh ra quyền ấn chứa ngọn lửa:
– Nộ Diễm Quyền!
Dòng không khí xung quanh bị rẽ ra, kình khí nóng cháy mạnh mẽ gợn sóng.
Bùm!
Cú đấm này ngọn lửa xen lẫn lực lượng cường đại đấm vào đầu con trăn to dài bảy mươi thước, người đầy vảy. Lực lượng đáng sợ lao thẳng tới cái đầu khổng lồ của nó, con trăn rút ngắn mấy thước nhưng đầu chưa bị đánh nát.
Con trăn quẫy mạnh, cái đuôi khổng lồ rít gào xé rách khí lưu nhanh như chớp quất hướng Lục Lâm Thiên.
– Đao Hồn Trảm!
Linh lực ngưng tụ thành đao xé gió chém rách dòng không khí, lực lượng cuồng bạo tràn ngập nghênh hướng cái đuôi con trăn to.
Vù vù vù!
– Grít grít!!!
Mưa máu đổ rào rào, con trăn rít lên thảm thiết, cái đuôi dài hai mươi thước bị cắt ngay ngắn. Phòng ngự cứng rắn trên người con trăn không thể ngăn cản Đao Hồn Trảm của Lục Lâm Thiên, chỗ cái đuôi bị cắt tuôn máu ào ào.
Bùm!
Cơ thể to lớn của con trăn rớt xuống đất, nó co giật mấy cái rồi không nhúc nhích nữa. Nhưng Lục Lâm Thiên không thả lỏng, động vật loài rắn dù đã chết thì cái đầu vẫn nhúc nhích cỡ mấy phút, nếu không chú ý sẽ bị cắn.
Mấy Hỏa Ảnh chỉ bay ra đâm thủng đầu con trăn, lúc này Lục Lâm Thiên mới yên tâm.
Tiểu Long thụt ra thụt vô đầu lưỡi như đang khen thực lực tiến bộ:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên cười nói:
– Tiểu Long, nuốt xác con yêu thú này đi.
Con trăn là yêu thú thủy hệ tam giai sơ kỳ, hiện tại Lục Lâm Thiên dựa vào Đao Hồn Trảm đủ gϊếŧ chết nó.
Rời khỏi bờ sông kia đã năm ngày, Lục Lâm Thiên trốn đông trốn tây, mấy lần bị nhiều yêu thú truy sát. Nhờ Tiểu Long cảnh báo trước nên Lục Lâm Thiên trong tích tác đã kịp thoát khỏi.
Mấy ngày nay chỉ tính yêu thú tam giai sơ giai đã có bốn con bị Lục Lâm Thiên gϊếŧ, còn tam giai trở trung kỳ lên thì nhân lúc còn sớm trốn trước là hơn.
Nhờ hoàn cảnh rèn luyện nên Lục Lâm Thiên được nhiều ích lợi, hắn cảm giác có thu hoạch lớn về các mặt phản ứng, công kích, phòng ngự. Chỗ khác khó thể học được những điều này, phải lấy mạng ra tôi luyện.
Trong năm ngày nay Lục Lâm Thiên đã thanh trừ sạch chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan trong cơ thể, hắn thấy nhẹ lòng rất nhiều.
Ban đêm ánh trăng chiếu xuống rừng cây, nhánh cây rung rinh như có vô số móng vuốt quỷ trong đêm tốai yên tĩnh xé rách không gian. Gió đêm rít gào, ngẫu nhiên vang tiếng thú rống tăng nét rùng rợn cho rừng cây.
Trong một sơn động ẩn khuất, Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng, ánh sáng vàng nhạt bao quanh thân, khí thế dâng cao dần.
Trong đan điền khí hải trong người Lục Lâm Thiên tràn ngập chân khí, kinh mạch trướng căng chân khí.
– Áp súc!
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hắn điểu khiển chân khí áp súc lại. Trong đan điền khí hải vang tiếng nổ trầm đυ.c. Trong sơn động, trong thiên địa có lực lượng vô hình ùa vào người Lục Lâm Thiên.
Khí thế của Lục Lâm Thiên lại tăng vọt, đan điền khí hải mở rộng, lực lượng tăng gấp đôi.
Một đêm qua đi, khi chân trời lại sáng, Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện.
Lục Lâm Thiên thở phào:
– Hộc hộc.
Khóe môi Lục Lâm Thiên nhếch cao, rốt cuộc đột phá đến Vũ Sĩ bát trọng. Lục Lâm Thiên cảm giác trong cơ thể tràn đầy chân khí, phải cảm ơn Phệ Huyết Hóa Cốt đan của lão độc vật. Chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan bị luyện hóa hình thành nhiều chân khí, nhờ thế Lục Lâm Thiên đột phá rất nhanh.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ nếu Thôi Hồn Độc Suất biết Phệ Huyết Hóa Cốt đan thành thuốc bổ cho hắn chắc sẽ có biểu tình rất phong phú.
Lục Lâm Thiên nói với Tiểu Longh bên cạnh mình:
– Tiểu Long, chúng ta tiếp tục lên đường.
– Xèo xèo!
Tiểu Long nhảy lên vai Lục Lâm Thiên, thân thiết liếʍ gò má hắn như đang chúc mừng hắn đột phá.
Lục Lâm Thiên cất Linh Ngọc sàng, một người một thú tiếp tục xuất phát. Trong sơn mạch nguy hiểm này Lục Lâm Thiên từng giây từng phút lo cho mạng nhỏ của mình.
Sơn mạch hoang vắng, chỉ toàn là yêu thú.
Ba ngày sau, trong một rừng cây lớn chọc trời, một bóng thú khổng lồ xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên.
Ầm ầm ầm!
Mỗi bước đi của yêu thú khổng lồ làm mặt đất rung rinh. Yêu thú cao mười lăm, sáu thước, dài ba trăm thước, thể hình kinh khủng.
Lục Lâm Thiên hút ngụm khí lạnh nhìn con yêu thú. Đây không phải yêu thú bình thường mà là yêu thú thổ hệ tam giai hậu kỳ. Cường giả Vũ Phách gặp yêu thú này cũng vội trốn, hiện tại Lục Lâm Thiên không kịp chạy nữa.
Chương 170 Quyết sờ ngươi (2)
Yêu thú da dày hình dạng như voi, mũi dài to tựa cánh tay sắt, tứ chi như cột đồng, hai ngà voi sắc bén lóe tia sáng lạnh, mắt như chuông đồng. Lực phòng ngự của Hậu Bì Yêu Tượng rất đáng sợ, Lục Lâm Thiên không nắm chắc đối phó được yêu thú hậu kỳ tam giai.
Hậu Bì Yêu Tượng gầm rống:
– U u u!!!
Mũi dàip hun ra khói trắng hôi nồng nặc, lá cây bay đầy.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm Hậu Bì Yêu Tượng trước mắt, lòng căng thẳng hỏi:
– Tiểu Long, ngươi ăn được nó không?
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên chưa nói xong Tiểu Long đã lao ra hóa thành luồng sáng vàng bay hướng Hậu Bì Yêu Tượng.
– U!!!
Hậu Bì Yêu Tượng phun khói trắng, mũi dài quất hướng Tiểu Long, lực lượng cường đại xé rách dòng không khí.
Tiểu Long gầm rống:
– Gru!!!
Tiểu Long nhanh như chớp né khỏi đòn công kích của Hậu Bì Yêu Tượng, cắn tai to của yêu tượng. Người Tiểu Long bốc cháy lửa vàng nhạt.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hậu Bì Yêu Tượng phun ra cột nước rộng mấy trăm thước, cột nước bắn vào rừng cây như dòng lũ tràn ra cuốn đi cây nhỏ và vô số bụi cây.
Lửa vàng bao quanh người Tiểu Long nên cột nước không tới gần nó được, ánh sáng vàng càng sáng chói. Nhưng Tiểu Long không thể tiến tới gần Hậu Bì Yêu Tượng thêm được.
Dòng lũ đổ xuống chảy ra xa thì hóa thành làn khói tan biến. Đây chỉ là dòng nước bằng thuộc tính thủy, không phải dòng nước thật sự, mất đi lực lượng thì dòng nước cũng tan biễn.
Tiểu Long lắc người vọt xuống, thân hình nhỏ bé, cái đuôi quấn cành cây treo lơ lửng.
– Gri gri!!!
Tiểu Long tức giận, mắt lóe tia hung ác, ánh sáng vàng chói lòa, vảy run rẩy, thân hình trướng to, hơi thở cường đại khuếch tán.
Lúc Tiểu Long đột phá Lục Lâm Thiên từng cảm nhận được hơi thở đó, lúc này hơi thở từ người Tiểu Long càng bùng nổ hơn lúc đột phá.
Lục Lâm Thiên cảm giác chân khí của mình cũng trở nên kỳ lạ, linh hồn trong đầu nhẹ run.
Khí thế tăng vọt, Tiểu Long lại dài ra tám mươi centimet, vảy toàn thân tỏa sáng chói mắt, các sợi tơ vàng lan tràn bao bọc người nó.
Cảm giác hơi thở từ người Tiểu Long, ánh mắt Hậu Bì Yêu Tượng lộ tia sợ hãi, thân hình cao to chậm rãi thụt lùi. Hậu Bì Yêu Tượng vốn hùng hổ giờ bị ức chế tuyệt đối, khí thế tụt dốc.
Lục Lâm Thiên cảm thán rằng:
– Uy nhϊếp mạnh quá.
May mắn một lúc sau Lục Lâm Thiên thích ứng với uy nhϊếp, hắn cảm nhận rõ ràng nó không đến từ thực lực mà là huyết mạch, trực tiếp ảnh hưởng linh hồn.
Mắt Tiểu Long lóe tia sáng vọt lên, miệng phun ra cột lửa nóng cháy kinh người.
Lửa hừng hực cháy, cây cối bốc hơi héo úa, không khí kêu xèo xèo. Tiếng rống chói tai khàn đυ.c của Hậu Bì Yêu Tượng quanh quẩn trong rừng cây, nó không còn đường lui, lại phun ra cột nước to.
Lửa đốt cột nước to bốc hơi, Tiểu Long vọt tới trước, tàn ảnh rạch phá không gian nhanh như chớp cắn cổ Hậu Bì Yêu Tượng.
Cơ thể khổng lồ của Hậu Bì Yêu Tượng run rẩy nhưng không cách nào vứt bỏ Lục Lâm Thiên. Hai cái cây to bị Hậu Bì Yêu Tượng đυ.ng bứng gốc.
Xoẹt phập!
Tiểu Long cắn đứt một miếng thịt của Hậu Bì Yêu Tượng nuốt vào bụng, vòi máu phun ra từ lưng Hậu Bì Yêu Tượng, lực phòng ngự cường đại cũng không chịu nổi Tiểu Long cắn xé.
Hậu Bì Yêu Tượng ăn đau gầm rú:
– U u u!!!
Cơ thể to lớn va đυ.ng, Hậu Bì Yêu Tượng đập vào cục đá là đá nát, đυ.ng vào cây là cây gãy. Ngà voi dài hất bay cây to, phạm vi ngàn thước bị san bằng.
Lục Lâm Thiên hút ngụm khí lạnh nhìn cảnh tượng khủng bố này. Yêu thú hậu kỳ tam giai kinh khủng thật.
Tiểu Long quấn một cái cây, co duỗi lưỡi:
– Xèo xèo!
Tiểu Long lại lao ra, cái đuôi dài quất mạnh vào vết thương của Hậu Bì Yêu Tượng. Tốc độ quá nhanh, Hậu Bì Yêu Tượng thành bia sống cho Tiểu Long.
Hậu Bì Yêu Tượng gào rú:
– U!!!
Hậu Bì Yêu Tượng nhanh chóng thụt lùi bỏ trốn.
– Xèo!
Tiểu Long lại nhanh chóng vọt tới, không cho Hậu Bì Yêu Tượng cơ hội chạy trốn. Mồm máu to lớn cắn phập vào cổ Hậu Bì Yêu Tượng.
Xoẹt phập!
Một miếng thịt cổ to bị Tiểu Long nuốt vào bụng, máu chảy ròng ròng, thân thể to lớn lảo đảo đυ.ng ngã một cái cây to, kiệt sức nằm dưới đất. Hậu Bì Yêu Tượng co giật mấy cái rồi không nhúc nhích nữa, chắc đã chết.
Tiểu Long đáp xuống đất, ăn sạch máu thịt trên người Hậu Bì Yêu Tượng. Tiểu Long thu nhỏ thân thể còn hai mươi ly thước, nhảy lên người Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên nói:
– Tiểu Long, ngươi thật lợi hại.
Yêu thú tam giai hậu kỳ mà Tiểu Long không tốn chút công sức đã gϊếŧ chết. Thực lực như vậy dù gặp phải cường giả nhân loại Vũ Phách cũng có sức chiến đấu.
Lục Lâm Thiên nhớ trước khi Tiểu Long đột phá nếu gặp cường giả Vũ Phách tuy nó có sức phòng ngự mạnh mẽ nhưng không đủ sác đấu lại. Sau khi Tiểu Long đột phá, nó gϊếŧ luôn yêu thú tam giai hậu kỳ, chắc Vũ Phách nhất trọng gặp Tiểu Long thì chỉ có nước trốn.
Tiểu Long đắc ý co duỗi lưỡi, mắt xoe tròn:
– Xèo!
Lục Lâm Thiên vỗ nhẹ đầu Tiểu Long, hắn tốn rất nhiều công sức mới nhổ được ngà voi trên người Hậu Bì Yêu Tượng, thứ đáng giá nhất của nó. Nếu luyện chế ngà voi thành binh khí sẽ bán được mấy vạn kim tệ.
Dọn dẹp xong một người một thú lại lên đường. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào người Lục Lâm Thiên kéo cái bóng dài.
Ban đêm, trong một sơn động ẩn khuất, Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng. Tay Lục Lâm Thiên cầm một bình ngọc chứa Linh hồn thần dịch, hắn dứt khoát uống hết một phần mười.
Một ngụm nhỏ Linh hồn thần dịch chảy vào miệng, khoang miệng mát lạnh. Linh hồn thần dịch chui vào bụng, thoáng chốc cảm giác mát lạnh hóa thành luồng khí nóng mãnh liệt hung mãnh khuếch tán.
Lục Lâm Thiên lập tức vận dụng Âm Dương Linh Vũ quyết luyện hóa, năng lượng khổng lồ làm trong không gian linh lực trong đầu Lục Lâm Thiên nhói đau từng cơn. Năng lượng quá đáng sợ, tuy đã trải qua năng lượng khủng bố này trùng kích một lần nhưng lúc này Lục Lâm Thiên phải nếm trải lần thứ hai.
Tuy nhiên cảm giác nhẹ nhàng hơn nhiều, ít ra năng lượng trùng kích, Lục Lâm Thiên dựa vào tâm trí kiên cường cắn răng đối kháng.
– Luyện hóa!
Lục Lâm Thiên cố nén đau nhức luyện hóa năng lượng khổng lồ, linh lực trong đầu không ngừng tăng thêm.
Lúc này trên Linh Ngọc sàng có một luồng năng lượng bị Lục Lâm Thiên luyện hóa hóa hồn thần hóa lỏng thành linh lực, tăng phúc nhiều cho linh lực.
Lục Lâm Thiên cảm giác mình tiến bộ dần, trong không gian khí hải linh lực tràn đầy hơi thở vô hình chảy từ không gian khí hải đến sâu trong não, thấm nhuần linh hồn ngưng tụ thành hình. Linh hồn hư ảo giờ đã ngưng tụ, hiện tại Lục Lâm Thiên có thể tùy ý nhìn linh hồn của mình, rất huyền diệu.
Lục Lâm Thiên lần nữa luyện hóa một phần mười Linh hồn thần dịch, hắn do dự thật lâu, đẳng cấp Vũ Giả của hắn hiện tại đã là Vũ Sĩ bát trọng, đẳng cấp Linh Giả mới chỉ là Linh Sĩ lục trọng. Lần trước dùng Linh hồn thần dịch luyện hóa đã một đoạn thời gian, giờ cũng đã tới lúc.
Linh Vũ song tu, nhưng cần đột phá cả hai cùng lúc. Lục Lâm Thiên buộc lòng phải chuẩn bị sẵn từ trước.
Bình luận facebook