-
Chương 161-165
Chương 161 Ai không ‘đi lớn’? (2)
Một lát sau cơ thể Tiểu Long lại trướng to ra, vảy trên người nó càng rõ ràng hơn. Từng miếng vảy tỏa ánh sáng vàng che đậy người Tiểu Long, khí thế càng đậm đặc.
– Grao!
– Grao grao!
Trong sơn mạch xung quanh vọng lại tiếng gầm rống, như thể đáp lại.
– Năm mươi thước, năm mươi lăm thước, sáu mươi thước, tám mươi thước...
Chỉ chớp mắt cơ thể Lục Lâm Thiên dài tám mươi thước, đủ sức nuốt một con sói, khí thế càng lúc càng mạnh mẽ. Thân hình Tiểu Long biến to, khí thế cũng dữ dội hơn.
Muốn cường đại, phải luôn luôn trở lên mạnh hơn nữa.
– Grao!
Tiểu Long phát ra tiếng gầm như tiếng sấm vang vọng trên bầu trời, khí thế cường đại lúc này càng bạo lực khuếch tán.
Các cây to trong sơn mạch lung lay theo tiếng rống, vô số lá cây rơi rụng tứ tán. Trong tiếng gầm như chứa lực lượng to lớn nào đó.
Trong chỗ Tam đoàn trưởng nghỉ ngơi, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt run cầm cập, quỳ rạp dưới đất. Mọi người sớm cảm nhận khí thế cường đại khuếch tán giờ càng ngạc nhiên nhìn Hắc Đầu Giác Trĩ.
– Khí thế mạnh quá, có chuyện gì xảy ra sao? Mọi người cẩn thận!
Hoàng Kỳ Phàm hét to:
– Có yêu thú cường đại tiến đến, mọi người chú ý!
Thôi Hồn Độc Suất luôn nhắm mắt điều tức chợt biến sắc mặt:
– Ủa?
Mắt Thôi Hồn Độc Suất bắn ra tia sáng, giây lát biến mất tại chỗ.
Thanh niên hoa phục biểu tình ngạc nhiên, mắt lóe tia khó hiểu, lao hướng phát ra hơi thở.
Đám người khác thấy hai người đi thì do dự một chút rồi tò mò theo đuôi, bọn họ muốn biết là yêu thú gì phát ra khí thế cường đại như vậy.
Trong một rừng cây, Thôi Hồn Độc Suất như hồn ma đáp xuống trước mặt Lục Lâm Thiên, mắt quét bốn phía nhưng không thấy gì.
– Tiểu tử, ngươi ở đây làm gì? Có phát hiện cái gì không?
Lục Lâm Thiên ngồi chồm hổm dưới đất, ngửa đầu nhìn Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc, có thể tránh ra chút được không? Ta đang ‘đi’, thúc đứng bên cạnh thế này thì ta kẹt.
Thôi Hồn Độc Suất cúi đầu nhìn Lục Lâm Thiên ngồi trên bãi cỏ, chổng mông trắng bóc, mùi hôi nồng nặc:
– Khốn kiếp, ngươi đi kiểu gì mà hôi vậy?
Vù vù vù!
Một người đáp xuống bên cạnh Thôi Hồn Độc Suất, là thanh niên hoa phục tóc dài. Đôi mắt sáng thấy nửa cái mông trắng kèm theo mùi hôi thối.
Thanh niên hoa phục hét to:
– A!
Thanh niên hoa phục xoay người đi, nói:
– Vô sỉ!
Lục Lâm Thiên trừng thanh niên hoa phục:
– Vô sỉ gì? Đời người xưa nay ai không chết? Có ai chưa bao giờ ‘đi lớn’? Ngươi chưa ‘đi’ bao giờ sao? Gần đây bị táo bón, hơi hôi chút chứ có gì mà la?
Lục Lâm Thiên tiếp tục hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ.
Vù vù vù!
Mọi người cũng chạy tới nơi chiêm ngưỡng cặp mông trắng. Phụ nhân trung niên mắt sáng rực nhìn kỹ mông Lục Lâm Thiên.
Thôi Hồn Độc Suất bịt mũi, khinh thường liếc xéo Lục Lâm Thiên, hỏi:
– Tiểu tử, mới rồi ngươi ở đây có phát hiện cái gì không?
Lục Lâm Thiên trả lời:
– Không, hình như phương xa có tiếng thú gầm sau đó thúc đến.
Lục Lâm Thiên quay sang nhìn đám người:
– Các vị, ta đang bận giải quyết tâm sự, các người tránh mặt đi được không? Xem người ta ‘đi lớn’ đẹp lắm sao mà tập thể chạy tới?
Hoàng Kỳ Phàm cười ngại ngùng với Lục Lâm Thiên, lên tiếng:
– Mọi người chuẩn bị xuất phát, nơi này không an toàn, sớm đi thì hơn.
Đám người nhanh chóng tản ra, chỉ có phụ nhân trung niên là còn lưu luyến nhìn mông Lục Lâm Thiên.
Thôi Hồn Độc Suất quan sát bốn phía, biểu tình quái dị lẩm bẩm:
– Hơi thở vừa rồi chắc chắn là linh thú, còn không phải loại bình thường, sao chạy nhanh vậy?
Thôi Hồn Độc Suất liếc xéo Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, ngươi mau lại đây, đừng để bị yêu thú ăn mất đó.
Thôi Hồn Độc Suất bỏ đi.
Lục Lâm Thiên thấy đám người đi hết mới sờ cánh tay, nhỏ giọng nói:
– Tiểu Long, vì ngươi mà ta bán cả mông mình.
Tiểu Long thò đầu khỏi ống tay áo Lục Lâm Thiên, mắt nhỏ xoe tròn líu ríu:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên nói:
– Ngươi cũng cười ta? Mau giấu hơi thở đi, đừng để bị người phát hiện.
Lục Lâm Thiên quay về chỗ mọi người trú tạm.
– Được rồi, tất cả xuất phát!
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh xoay tròn trên cao, mọi người lần lượt nhảy lên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ.
Hắc Đầu Giác Trĩ hí dài, đập cánh bay cao, tiếp tục tiến tới trước.
Trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, phụ nhân trung niên cười với Lục Lâm Thiên. thanh niên hoa phục khinh thường lườm Lục Lâm Thiên, phớt lờ hắn, tiếp tục nhắm mắt lại.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ nguy hiểm quá, suýt bị người phát hiện ra Lục Lâm Thiên, may mắn hắn lanh trí không thì rắc rối to.
Lý Phong nói:
– Mọi người chú ý chút, trong sơn mạch đằng trước có một con yêu vương, dải sơn mạch này đều là địa bàn của nó. Yêu vương có ngàn vạn yêu thú thuộc hạ, trong dó có hai con là tứ giai sơ kỳ, một yêu thú hậu kỳ tứ giai. Bản thân yêu vương là ngũ giai sơ kỳ, nếu gặp phải chúng nó thì sẽ nguy hiểm.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Có yêu vương?
Yêu thú tu vi ngũ giai sơ kỳ, dù là cường giả Vũ Tướng tam trọng cũng bó tay.
Phụ nhân trung niên hỏi:
– Nếu gặp phải thì chúng ta nên làm sao?
Lý Phong trả lời:
– Yêu vương kia ít khi đi ra, dù có gặp chỉ cần hiến ít đan dược cho chúng ta không chừng sẽ đi được. Nhưng nếu đám yêu thú tính tình xấu thì chúng ta khó giải quyết.
Một thanh âm vang bên tai Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, đừng căng thẳng. Yêu vương kia tên Thạch Viên Yêu Vương, có ta ở đây ngươi sẽ không chết. Nhưng Thạch Viên đúng là không dễ chọc, ta đυ.ng phải nó sẽ kiêng dè ba phần, nhưng nếu đánh nhau thì Thạch Viên thua xa.
Là Thôi Hồn Độc Suất dùng thuật mật âm.
Lục Lâm Thiên sửng sốt:
– Thạch Viên Yêu Vương?
Nhị thủ lĩnh cũng nói Thạch Viên Yêu Vương không dễ chọc, chắc thực lực của yêu thú đó rất kinh khủng.
Lục Lâm Thiên muốn hỏi thêm thông tin về Thạch Viên Yêu Vương, nhưng thực lực của hắn không đủ sức thi triển thuật mật âm, không thể hỏi lại Thôi Hồn Độc Suất.
Lý Phong nói tiếp:
– Chỉ mong chúng ta đừng gặp phải yêu vương này, chỉ cần vượt qua sơn mạch là an toàn.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ bay vững vàng, mọi người lại bắt đầu điều tức. Bọn họ chỉ biết thầm cầu nguyện đừng gặp yêu vương kia, nếu không thì rất khó giải quyết.
Chờ mọi người lo điều tức, Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Tiểu Long, trên người ta có độc, ngươi nhìn xem có thể giải độc không?
Lục Lâm Thiên và Tiểu Long có huyết khế, biết hết suy nghĩ trong đầu đối phương.
Tiểu Long ở trong tay áo của Lục Lâm Thiên hiểu ý, nó cắn tay hắn, năng lượng mát mẻ rót vào kinh mạch.
Lục Lâm Thiên cảm giác khí mát từ Tiểu Long truyền vào người, Lục Lâm Thiên nhanh chóng vận động lôi kéo khí mát xuyên qua kinh mạch dẫn tới chỗ Phệ Huyết Hóa Cốt đan. Những độc tố bám vào xương toàn thân Lục Lâm Thiên, khi gặp khí mát thì bắt đầu rục rịch.
– Có phản ứng!
Cơ thể Lục Lâm Thiên đau nhức, chất độc của Phệ Huyết Hóa Cốt đan thấm sâu vào xương.
Chất độc quá mạnh, hơn hẳn loại độc của Lam Linh. Lam Linh dùng độc dù không có thuốc giải thì có thể tự động bài trừ, chỉ là vấn đề thời gian. Phệ Huyết Hóa Cốt đan này chất độc cuồng bạo vô cùng.
Chương 162 Ai không ‘đi lớn’? (3)
Tiểu Long hiểu rõ phản ứng độc tố trong người Lục Lâm Thiên, nó vặn vẹo thân thể, trong khí mát chợt tràn ra khí nóng.
Khí nóng chui vào cơ thể Lục Lâm Thiên nhanh chóng biến thành ngọn lửa vàng chụp lên các chất độc.
Mặt Lục Lâm Thiên trắng bệch, cơ thể đau đớn không muốn sống, lửa vàng không ngừng đốt cháy người hắn. Vì đang ở trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nên Lục Lâm Thiên không thể phát ra thanh âm, mặt ngoài làm bộ bình tĩnh, nếu không sẽ bị người khác phát hiện.
Lửa vàng đốt cháy trong cơ thể Lục Lâm Thiên, chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan đυ.ng vào lửa vàng liền hòa tan. Nhưng chất độc còn sót lại như có linh tính tụ lại với nhau. Những chất động rải rác trên xương toàn thân Lục Lâm Thiên giờ gom lại ở ngực chống cự lửa vàng đốt cháy. Chất độc khổng lồ lớn hơn chân khí một Vũ Sư bình thường bị nuốt nhiều.
Lửa vàng và chất độc giằng co. Chất độc tụ tập lại, mỗi lần lửa vàng tấn công chỉ đốt tan được chút xíu.
Lục Lâm Thiên cảm giác lửa vàng của Tiểu Long làm ngực hắn nóng như bị hòa tan. Nếu cơ thể Lục Lâm Thiên không nhờ tẩy tủy đan rèn tạo, ngay khi lửa vàng vừa chui vào hắn đã bị đốt thành tro. Dù vậy Lục Lâm Thiên chỉ kiên trì được một phút, lửa vàng của Tiểu Long quá kinh khủng.
– Lửa vàng của Tiểu Long có công hiệu, nhưng ta không chịu đựng nổi.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng ra lệnh:
– Tiểu Long, dừng lại!
Nếu để Tiểu Long đốt tiếp sẽ hòa tan ngực Lục Lâm Thiên.
Tiểu Long nghe lệnh, ngọn lửa vàng ngừng lại. Lục Lâm Thiên cảm giác nhẹ người, hắn thở hắt ra. Mới rồi trong vòng một phút chất độc trong cơ thể hắn bị lửa đốt cháy một phần trăm, chất độc còn sót lại chiếm phần ngực Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Xem ra hữu dụng, không cần lo về độc của Phệ Huyết Hóa Cốt đan nữa, chờ đến Cổ vực sẽ cách lão độc vật thật xa.
Ở cùng Thôi Hồn Độc Suất rất nguy hiểm.
Nghỉ ngơi chốc lát sau Lục Lâm Thiên lại ra lệnh cho Tiểu Long:
– Tiểu Long, tiếp đi.
Tiểu Long hiểu ý, cắn cánh tay Lục Lâm Thiên, khí lạnh rót vào, lửa vàng bùng cháy đốt chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan ở phần ngực hắn.
Lửa vàng dốt cháy chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan không thể càn rỡ trong cơ thể Lục Lâm Thiên được nữa. Chất đột cố gắng chống lại ngọn lửa vàng, chúng nó e ngại lửa vàng như gặp khắc tinh, vừa tiếp xúc liền hóa thành tro tan biến.
Lục Lâm Thiên không bất ngờ gì, Nam thúc từng nói cường giả Linh Tôn, Vũ Tôn nhận ra Tiểu Long sẽ cướp nó chiếm làm của riêng thì tất nhiên Tiểu Long có điểm nào nghịch thiên, giải chút độc này không là gì.
Những chất độc bị đốt tan, Lục Lâm Thiên cảm giác tro tàn chất độc bị Âm Dương Linh Vũ quyết của hắn luyện hóa thành dòng chân khí tinh khiết tiến vào khí hải đan dược.
Một phút sau Lục Lâm Thiên không chịu nổi:
– Tiểu Long, ngừng!
Ngọn lửa của Tiểu Long rất khủng khϊếp, lửa vàng không cố ý đốt cháy Lục Lâm Thiên, lửa chỉ nhằm vào chất độc đã như vậy, nếu nhằm vào hắn thì chỉ một giây là hắn thành tro ngay.
Lục Lâm Thiên nghỉ ngơi giây lát lại kêu Tiểu Long dùng lửa vàng đốt cháy chất độc trong người, lặp đi lặp lại. Ba ngày sau Lục Lâm Thiên bất ngờ cảm giác lúc này hắn đã chịu đựng được ngọn lửa vàng lâu hơn hai phút. Đến ngày thứ năm Lục Lâm Thiên có thể chịu đựng lửa vàng ba phút.
Lúc này Lục Lâm Thiên cảm giác cơ thể của mình biến đổi, lửa vàng của Tiểu Long trợ giúp thể chất hắn biến đổi nhiều. Gân cốt cơ bắp trong người Lục Lâm Thiên chậm rãi tỏa ánh sáng vàng nhạt, đặc biệt phần ngực là vị trí lửa vàng tập trung nhiều nhất. Phần ngực và trái tim Lục Lâm Thiên tràn ngập sắc vàng, mơ hồ hắn cảm giác cơ thể mạnh hơn trước nhiều.
Lục Lâm Thiên không quan tâm mấy chuyện đó, sau này hắn mới phát hiện hành động vô tình kia đã giúp hắn tạo ra phòng ngự thân thể cực cứng rắn.
Bảy ngày sau, Hắc Đầu Giác Trĩ phải nghỉ ngơi một lúc mới bay tiếp được. Mọi người đáp xuống một sơn cốc nghỉ ngơi. Trong bảy ngày này trên đường đi đoàn người chỉ gặp bốn con yêu thú tam giai sơ kỳ. Nhưng chúng nó bị Hoàng Kỳ Phàm chấn nhϊếp bỏ đi, coi như đám người có kinh không hiểm vượt qua.
Trong bảy ngày này Lục Lâm Thiên không dừng lại luyện hóa, chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan trước ngực đã bị lửa vàng từ người Tiểu Long đốt cháy tám phần, hắn cũng được nhiều ích lợi, tu vi chân khí đã là hậu kỳ thất trọng. Chờ khi luyện hóa hết hai phần chất độc còn lại Lục Lâm Thiên sẽ lên đến đỉnh Vũ Sĩ thất trọng hoặc đột phá Vũ Sĩ bát trọng.
Hạ Thanh Sơn nói:
– Còn bảy ngày nữa, chỉ cần qua bảy ngày là chúng ta đến sơn mạch an toàn.
Hoàng Kỳ Phàm nói:
– Bảy ngày, nhanh, đến khu vực an toàn là mọi người sẽ bình an.
Tuy Lục Lâm Thiên hơi lo nhưng không đến nỗi, có Thôi Hồn Độc Suất bên cạnh tất nhiên hắn an toàn, chỉ sợ lão độc vật bỏ rơi hắn. Đến khu vực an toàn Lục Lâm Thiên sẽ tìm cách rời khỏi lão độc vật này.
Lý Phong nói:
– Đã đến chỗ nguy hiểm nhất trong Sơn mạch Vụ Đô, tùy thời có yêu thú tứ giai xuất hiện, hãy cẩn thận chút.
Thanh niên hoa phục luôn yên lặng chợt mở miệng nói:
– Chúng ta mau đi đi, chỗ này có vẻ không an toàn.
Thôi Hồn Độc Suất mở mắt ra, nhẹ nhàng nói:
– Không cần, không kịp nữa rồi.
Có câu sợ cái gì thì cái đó đến, Thôi Hồn Độc Suất mới nói xong trong rừng truyền đến tiếng xào xạc, mấy chục yêu thú xông tới trước mắt mọi người.
Lục Lâm Thiên nhìn mấy chục yêu thú, hút ngụm khí lạnh nói:
– Đại Địa Khiếu Lang tam giai sơ kỳ, Hỏa Diễm Thử tam giai trung kỳ, Thị Cốt Lang tam giai hậu kỳ, Địa Hổ Văn Oa Hồng Lăng Yêu Quy.
Trong mấy chục yêu thú có con yêu thú dẫn đầu thể tích to lớn, cao hai thước, cộng với cái đuôi to dài trăm thước, miệng như rắn, lưỡi dài, người đỏ rực, vảy dày phủ toàn thân, đôi mắt như chuông đồng nhìn mọi người chằm chằm.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống:
– Yêu thú thổ hệ, Huyết Tích Dịch.
Trong ngọc giản của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn có ghi lại phẩm loại của yêu thú này, Huyết Tích Dịch là đẳng cấp tứ giai.
Mấy chục con yêu thú tụ tập, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ sợ run cầm cập, khí thế cuồng bạo khuếch tán. Nhiều người trong Tam đoàn trưởng sợ toát mồ hôi lạnh. Số lượng yêu thú trên năm mươi con, toàn là yêu thú tam giai, nếu chúng nó nhào lên một lượt thì mọi người không chống lại được.
Quan trọng là bên trên có mấy con yêu thú phi hành đang lượn vòng càng khó đối phó hơn.
Hoàng Kỳ Phàm giật mình kêu lên:
– Là Huyết Tích Dịch thuộc hạ của Thạch Viên Yêu Vương!
Mọi người cảnh giác, chỉ có Thôi Hồn Độc Suất là không quan tâm, vẫn ngồi xếp bằng dưới đất liếc qua mấy chục yêu thú bao vây xung quanh.
Cảm giác hơi thở yêu thú làm Tiểu Long rục rịch, Lục Lâm Thiên vội trấn an nó:
– Tiểu Long, yên lặng chút đi!
Huyết Tích Dịch nhìn mọi người, nói tiếng người:
– Nhân loại, nơi đây là địa bàn của chúng ta, các ngươi không nên đến.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Quả nhiên là yêu thú tứ giai!
Yêu thú tứ giai thuộc loại trung đẳng trong yêu thú. Yêu thú từ nhất giai đến tam giai là yêu thú đê giai, từ tứ giai đến lục giai là yêu thú trung giai.
Chương 163 Thạch viên yêu vương (1)
Yêu thú từ thất giai đến cửu giai là đại yêu, mỗi con đều có thể biến thành hình người, thực lực siêu mạnh, rất khủng bố.
Trong số yêu thú đê giai từ nhất giai đến tam giai tuy có thiên phú, linh trí mạnh hơn dã thú nhưng chưa thể nói tiếng người.
Yêu thú cũng như Vũ Giả, trong nhân loại có Vũ Giả và nhân loại bình thường, không phải mọi người đều có thể trở thành Vũ Giả, trong yêu thú cũng thế. Yêu thú đến từ dã thú nhưng không phải tất cả dã thú có thể trở thành yêu thú, thường trăm con dã thú có một trở thành yêu thú đã là khá. Yêu thú mạnh hơn dã thú rất nhiều, sinh sản nhiều năm yêu thú sinh ra hậu đại đều là yêu thú, không như Vũ Giả nhân loại khi sinh ra rất có thể là nhân loại bình thường.
Về gien thiên phú thì yêu thú mạnh hơn nhân loại nhiều, yêu thú đến tứ giai sẽ kết thành yêu đan trong người, linh trí hoàn toàn mở ra, nói tiếng người, nhưng chưa thể biến hình người.
Đồn rằng đến đẳng cấp yêu thú thất giai đại yêu thì yêu thú có thể tái tạo thân thể, tùy ý biến hình người. Bởi vì hình người thích hợp tu luyện nhất, đương nhiên đó chỉ là tin đồn, Lục Lâm Thiên chưa từng thấy nên không biết thật giả thế nào.
Về linh thú, Lục Lâm Thiên biết giữa yêu thú và linh thú khác nhau. Linh thú đến đẳng cấp tứ giai cũng có thể ngưng tụ linh đan, tu vi thực lực nhảy lên một giai đoạn mới. Nhưng linh thú muốn nói tiếng người thì chờ đến lục giai, lúc đó linh thú có thể biến hình người.
Nhưng linh thú lục giai biến hình người không phải biến ảo bản thể, muốn làm điều đó cần đến thất giai mới có thể.
Hoàng Kỳ Phàm đại đoàn trưởng Tam đoàn trưởng móc mấy viên đan dược tam phẩm ra:
– Chúng ta chỉ đi ngang qua, chỗ này có ít đan dược, xin chuyển giao cho Thạch Viên Yêu Vương.
Hoàng Kỳ Phàm bắn ấn, một đoàn sáng lam bao bọc mấy viên đan dược tam phẩm bay tới trước mặt Huyết Tích Dịch.
Vù vù vù vù vù!
Huyết Tích Dịch mồm thè lưỡi, một luồng sáng vàng bắn ra cuốn mấy viên đan dược kéo về trước mặt nó.
Huyết Tích Dịch nói:
– Thạch Viên Yêu Vương hiện là nhị yêu vương của chúng ta. Có nhân loại gϊếŧ yêu thú chúng ta nên gần đây đại yêu vương ra lệnh hễ thấy nhân loại là gϊếŧ không tha!
– Đại yêu vương...
Lòng mọi người lạnh lẽo, Thôi Hồn Độc Suất lộ biểu tình ngạc nhiên.
Huyết Tích Dịch thè lưỡi cuốn mấy viên đan dược tam phẩm vào miệng:
– Gϊếŧ hết những nhân loại này!
Tứ chi Huyết Tích Dịch giẫm đất, mặt đất rung rinh, lực lượng cuồng bạo như cuồng phong thổi qua. Yêu thú tứ giai thông minh không thua nhân loại, Huyết Tích Dịch lấy đan dược tam phẩm của Hoàng Kỳ Phàm vẫn ra lệnh gϊếŧ hết nhân loại.
Hoàng Kỳ Phàm hét to một tiếng:
– Mọi người cẩn thận, mỗi người tự lo thân!
Chân khí chấn động. Mấy chục con yêu thú tam giai bao vây, đoàn người cũng khoảng hơn ba mươi người. Nhưng ai đều biết yêu thú chiếm ưu thế tuyệt đối.
Trong khoảnh khắc yêu thú xung quanh và trên bầu trời lao vào mọi người, tiếng xé gió sắc nhọn vang lên. Huyết Tích Dịch nhanh như chớp lao hướng Hoàng Kỳ Phàm, vảy dựng đứng lóe tia sáng lạnh đỏ máu. Khí thế cuồng bạo mở rộng ngút trời.
Lục Lâm Thiên cảm nhận khí thế ngút trời từ người Huyết Tích Dịch, mắt lóe tia kinh ngạc nói:
– Yêu thú tứ giai, thật đáng sợ.
Huyết Tích Dịch đẳng cấp cỡ tứ giai sơ giai, nhưng nhìn từ khí thế thì Hoàng Kỳ Phàm không làm gì được nó.
Bùm!
Đã có nhân loại và yêu thú đánh nhau, chân khí cuồng bạo khuếch tán. Đối mặt đám yêu thú có tổ chức, mọi người trừ dốc hết sứ công kích ra không còn cách nào khác.
Đám yêu thú có tổ chức không giống yêu thú độc hành. Yêu thú một mình nếu không đánh lại sẽ rút lui, còn yêu thú có tổ chức trừ khi yêu thú thủ lĩnh rút về, không thì có chết cũng không lùi.
Thôi Hồn Độc Suất lạnh nhạt nói:
– Tiểu tử, ngươi cứ ở đây đừng nhúc nhích.
Thôi Hồn Độc Suất đánh ra thủ ấn dựng vầng sáng màu đen nhạt cỡ ba thước. Bên ngoài vòng sáng khuếch tán mùi nồng nặc khó ngửi, đám yêu thú không dám tới gần.
Huyết Tích Dịch vọt hướng Hoàng Kỳ Phàm. Thể hình nó cao lớn nhưng tốc độ cũng rất nhanh, nó biến mất tại chỗ phóng hướng Hoàng Kỳ Phàm.
Hoàng Kỳ Phàm không lơ là, biểu tình trầm trọng, chân khí vận chuyển dưới chân nhanh chóng thụt lùi.
Xẹt xẹt xẹt!
Trong khi Hoàng Kỳ Phàm thụt lùi thì chi trước to lớn của Huyết Tích Dịch như đại đao xuyên thủng dòng không khí. Chi trước chộp hư không xé rách dòng không khí như tạo ra không gian khác.
Hoàng Kỳ Phàm bối rối bắn ra trường thương đâm thủng dòng không khí, trường thương lao tới trước mặt Huyết Tích Dịch. Hoàng Kỳ Phàm là cường giả Vũ Phách ngũ trọng, không phải kẻ yếu.
Xẹt xẹt xẹt!
Hai lực lượng xẹt qua rồi lại va chạm. Người Hoàng Kỳ Phàm tuôn ra chân khí, trường thương lóe lên ánh sáng màu lam, tiếng xé gió vang lên. Thực lực cường giả Vũ Phách ngũ trọng tuy không làm gì Huyết Tích Dịch được nhưng chính nó cũng không thể làm gì Hoàng Kỳ Phàm.
Lúc này Hạ Thanh Sơn đang đấu với Thực Cốt Lang, yêu thú phong hệ tam giai hậu kỳ. Hạ Thanh Sơn bắt đầu hụt hơi, liên tục chém đại đao cõng sau lưng, khí thế hùng hồn tuôn ra.
Thực Cốt Lang gầm rống liên tục, thân hình to năm, sáu chục thước mà di chuyển cũng rất nhanh. Thực Cốt Lang bắn ra phong nhẫn kỳ dị, tiếng xé gió vang lên không dứt.
Hạ Thanh Sơn có thực lực Vũ Sư cửu trọng, đối phó Thực Cốt Lang tam giai hậu kỳ thì rất vất vả nhưng miễn cưỡng không thua.
Lý Phong là Linh Sư cửu trọng linh khí không ngừng dao động, vầng sáng rực rỡ bao phủ quanh thân. Từng đợt linh lực ngưng tụ thành lực công kích và linh hỏa đấu với yêu thú Hỏa Diễm Thử trung kỳ tam giai và yêu thú Hắc Mao Yêu Hầu trung kỳ tam giai.
Lý Phong không dám để hai con yêu thú tới gần, Linh Giả không thích hợp đánh xáp lá cà. Đánh cận thân Linh Giả sẽ chịu thiệt, Linh Giả sở trường công kích nhanh nhẹn, hai con yêu thú tam giai cũng không thể đến gần Lý Phong.
Những người khác hỗn chiến với yêu thú, vang lên một chuỗi tiếng nổ đì đùng. Ba mươi thành viên Tam đoàn trưởng không yếu, toàn là đẳng cấp Vũ Sư trở lên, thấp nhất là Vũ Sư nhất trọng.
Chiến trường hỗn loạn, hỏa cầu, cột nước, đất đai nứt nẻ. Các loại công kích cuồng bạo, có yêu thú công kích, có nhân loại ngưng tụ năng lượng.
Chợt vang tiếng hét thảm:
– A!!!
Cơ mặt Lục Lâm Thiên co giật. Thanh niên tóc ngắn mặc trường bào nằm trong ba người đi Cổ vực bị một con yêu thú tam giai cắn đứt thành hai khúc.
Thực lực của phụ nhân trung niên đến trình độ Vũ Sư nhị trọng, bị hai con yêu thú tam giai vây công đã bị thương nặng.
Khi Lục Lâm Thiên nhìn thấy thanh niên hoa phục tóc dài thì rất ngạc nhiên, hắn không thể nhìn thấu thực lực của thanh niên. Có một con yêu thú trung kỳ tam giai chết dưới chân thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục khoảng mười chín, hai mươi tuổi nhưng thực lực đã kinh khủng thế này làm Lục Lâm Thiên rất ngạc nhiên. Lục Lâm Thiên luôn tự phụ có Âm Dương Linh Vũ quyết, tu vi tăng nhanh, nhưng không ngờ ngoài núi có núi, ngoài người có người, thiên địa to lớn không thiếu người có thiên phú nghịch thiên, từ nhỏ được bồi dưỡng. Dù Lục Lâm Thiên có Âm Dương Linh Vũ quyết chưa chắc đánh thắng được đối phương.
Chương 164 Thạch viên yêu vương (2)
Lục Lâm Thiên hỏi Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc không định ra tay sao?
Đến lúc này Thôi Hồn Độc Suất vẫn không nhúc nhích.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn họ chết sống liên quan gì ta? Ta cần gì cứu họ?
Lục Lâm Thiên thuyết phục:
– Lão thúc đừng quên nếu bọn họ chết thì chúng ta làm sao xuyên qua dãy sơn mạch này? Chúng ta không có yêu thú phi hành.
Nghe Lục Lâm Thiên phân tích, cơ mặt Thôi Hồn Độc Suất co giật.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi ở lại trong vòng phòng hộ độc của ta, yêu thú sẽ không dám đến gần.
Dứt lời Thôi Hồn Độc Suất biến mất tại chỗ, quanh người Lục Lâm Thiên dựng lên màn sáng màu đen nhạt.
– Mấy con yêu thú tam giai cũng dám càn rỡ? Muốn chết!
Thôi Hồn Độc Suất vọt lên cao lơ lửng giữa hư không, tay co lại. Một quả cầu ánh sáng đen ngưng tụ, tiếng bùm bùm trầm đυ.c vang vọng không ngừng. Quả cầu đen nhanh như chớp giáng xuống ba con yêu thú tam giai bên dưới.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm trên cao, thầm nghĩ:
– Thật mạnh.
Lão độc vật phát ra khí thế cực kỳ khủng bố.
Bùm bùm bùm!
Quả cầu ánh sáng đen nổ tung, các năng lượng khủng bố khuếch tán sóng khí. Dù cách thật xa Lục Lâm Thiên vẫn cảm nhận được uy nhϊếp chứa trong đó, linh lực tràn ngập mạnh hơn hắn rất nhiều.
Ba con yêu thú tam giai nổ nát, cơ thể to lớn chia năm xẻ bảy. Mọi người kinh sợ nhìn trân trân Thôi Hồn Độc Suất ở trên cao, thì ra lão nhân này mạnh đến mức đó.
Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm ngây người:
– Cường giả Linh Suất, là cường giả Linh Suất!
Khí thế từ người Thôi Hồn Độc Suất không thu giấu nên Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm nhận ra ngay.
Mọi người hết hồn. Cường giả Linh Suất, đến trình độ này hoàn toàn có lực lượng dời núi lấp biển, cường giả loại này rất hiếm gặp, không ngờ lão nhân là cường giả Linh Suất luôn ẩn giấu bên cạnh bọn họ.
Thôi Hồn Độc Suất nét mặt sa sầm hỏi:
– Huyết Tích Dịch, con sâu nhỏ nhà ngươi cũng dám càn rỡ? Muốn chết sao?
Thôi Hồn Độc Suất không tiếp tục công kích các yêu thú tam giai mà đến gần Huyết Tích Dịch đang đánh nhau với Hoàng Kỳ Phàm.
Huyết Tích Dịch giật mình nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm:
– Ngươi là cường giả Linh Suất!
Thực lực của Huyết Tích Dịch không đánh lại cường giả Linh Suất nhân loại.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Huyết Tích Dịch, lạnh nhạt nói:
– Mang theo yêu thú của ngươi cút ngay, hôm nay không tâm tình xử lý các ngươi. Nếu không đi ta sẽ đào nội đan của ngươi ra!
– Hừ! Linh Suất nhân loại, sợ là ngươi không có bản lĩnh này!
Huyết Tích Dịch nhìn Thôi Hồn Độc Suất đăm đăm, há mồm rống to:
– Grao!
Thanh âm xuyên thấu không gian, khí thế ngập trời. Thanh âm điếc tai nhức óc quanh quẩn trên bầu trời sơn mạch.
Thấy Huyết Tích Dịch gầm rú, mặt Thôi Hồn Độc Suất sa sầm, nhướng mày nói:
– Muốn tìm giúp đỡ? Muốn chết!
Linh khí quanh thân Thôi Hồn Độc Suất khuếch tán, vèo một tiếng lão vọt hướng Huyết Tích Dịch.
Huyết Tích Dịch biết Thôi Hồn Độc Suất lợi hại nên nhanh chóng thụt lùi, không dám cứng rắn đỡ.
Thôi Hồn Độc Suất nhanh hơn Huyết Tích Dịch ba phần, cười khẩy nói:
– Muốn trốn? Ngươi còn quá chậm.
Thôi Hồn Độc Suất lắc người xuất hiệnTrước mặt Huyết Tích Dịch, huy động thủ ấn, linh hoả ngưng tụ trước mắt.
Linh hỏa rực cháy, dao động hùng hồn vô hình như gợn sóng thành từng vòng khuếch tán chớp mắt bao phủ Huyết Tích Dịch.
Huyết Tích Dịch lại rống to:
– Grao!
Người Huyết Tích Dịch tỏa huyết quang chói lòa, miệng phun ra quang thuẫn màu vàng chặn trước mặt.
Vù vù vù!
Linh hỏa gào thét, nhiệt độ nóng cháy lan tràn. Trong tầm mắt cây cối nhanh chóng héo ùa, hơi nước hoàn toàn bị bốc hơi khô. Quang thuẫn vàng trước mặt Huyết Tích Dịch chậm rãi vặn vẹo, linh hỏa bao bọc như lửa đốt miếng nhựa, quang thuẫn bắt đầu vặn vẹo biến hình, cuối cùng hòa tan.
– Grao grao!
Phía chân trời có một chuỗi tiếng gầm xé gió lao tới, thanh âm đinh tai nhức óc xen lẫn khí thế ngút trời rơi vào tai mọi người, linh hồn bị chấn động.
Tiếng xé gió ngừng, phương xa trong rừng, khí thế cuồng bạo hùng hổ nhanh chóng tuôn ra. Giữa không trung, một luồng sáng khổng lồ xé gió bay tới.
Lục Lâm Thiên ngước lên nhìn, hút ngụm khí lạnh:
– Yêu thú mạnh quá!
Yêu thú này dài khoảng ba trăm, thước, người đầy vảy đỏ.
Kinh khủng nhất là con yêu thú như con trăn có năm cái đầu, mặt mũi hung tợn, mười con mắt lóe tia hung ác. Cái đầu bên trái nhỏ hơn chút, như chưa phát dục hết. Thân hình Cửu Đầu Yêu Giao có đôi cánh đỏ rực, cánh giương ra dài hai trăm thước.
Trong đầu Lục Lâm Thiên hiện lên ghi chép trong ngọc giản của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn:
– Yêu thú hỏa hệ ngũ giai, Cửu Đầu Yêu Giao.
Cửu Đầu Yêu Giao là loài yêu thú có huyết mạch rất cao, bình thường có thể đột phá đẳng cấp thất giai.
Trong yêu thú rất xem trọng huyết mạch, tựa như thiên phú của nhân loại. Người thiên phú rất tốt sau này đường tu luyện không thành vấn đề, bồi dưỡng đàng hoàng thì trở thành cường giả dễ như chơi. Đan có chia mạnh yếu, có trở thành Vũ Suất, có trở thành Vũ Tướng rồi khó tiến bộ thêm nữa.
Yêu thú cũng vậy. Có tu luyện cả đời không thể ngưng tụ yêu đan, mọi người cả đời chỉ thành tứ giai, ngũ giai. Tất cả phải xem huyết mạch thế nào.
Hiện tại Cửu Đầu Yêu Giao chỉ có năm cái đầu chứng minh nó mới có ngũ giai. Cửu Đầu Yêu Giao mỗi khi đột phá một tầng sẽ mọc thêm một cái đầu, uy lực tăng vọt. Cái đầu bên trái hơi nhỏ nên chưa đến hậu kỳ ngũ giai. Lục Lâm Thiên nhận ra Cửu Đầu Yêu Giao là trung kỳ ngũ giai.
Yêu thú trung kỳ ngũ giai đã mạnh kinh khủng, cộng thêm Cửu Đầu Yêu Giao không phải yêu thú bình thường, dù là cường giả Vũ Tướng cử trọng cũng không làm gì được nó.
Thôi Hồn Độc Suất thấy Cửu Đầu Yêu Giao cũng tràn đầy kinh ngạc nói:
– Cửu Đầu Yêu Giao, trong Sơn mạch Vụ Đô còn có yêu thú như vậy?
Lại vang mấy tiếng rống:
– Grao!
Mấy trăm con yêu thú nhảy ra từ rừng núi, trên bầu trời có hơn năm mươi yêu thú phi hành tới. Các yêu thú thấp nhất cũng cỡ tam giai.
Lục Lâm Thiên cảm nhận ba khí thế cực kỳ cường đại:
– Thạch Viên, Độc Giác Yêu Ngưu, U Linh Phi Thử.
Trong rừng cây có con khỉ to hơn trăm thước đứng thẳng, người không có lông, toàn thân là giáp thịt xanh trắng bao phủ như tảng đá, nhìn khí thế thì là Thạch Viên Yêu Vương mà Hoàng Kỳ Phàm đã nói, yêu thú ngũ giai sơ kỳ.
Bên cạnh Thạch Viên Yêu Vương có Độc Giác Yêu Ngưu thân hình cũng to không kém, toàn thân màu xanh, đầu có một cái sừng, hai lỗ mũi to hơn trẻ sơ sinh, ánh mắt hung tợn, khí thế yếu hơn Thạch Viên Yêu Vương một chút, cỡ hậu kỳ tứ giai.
Trên bầu trời, bên cạnh Cửu Đầu Yêu Giao có một con chuột to trăm thước xoay quanh, màu trắng tinh, lưng có đôi cánh trong suốt, rất là thần dị. Yêu thú hình dạng con chuột, nhưng nhìn kỹ lại giống con sóc, cái đuôi không mỏng dài mà là lông xù.
Lục Lâm Thiên nhìn một lát nhận ra ngay đây là U Linh Phi Thử, yêu thú phong hệ có huyết mạch rất cao, nghe đồn chuyển động rất nhanh, rất khó đối phó.
Đám người nhìn chằm chằm yêu thú lao tới gần, sắc mặt khó xem nói:
– Thạch Viên Yêu Vương, Độc Giác Yêu Ngưu, U Linh Phi Thử.
Chương 165 Số khổ (1)
Đây là tập hợp toàn bộ yêu thú lợi hại nhất sơn mạch này lại, trận thế này dù là một vài đại môn phái trong Cổ vực gặp phải cũng sẽ lùi bước.
Lục Lâm Thiên cười khổ nói:
– Tiêu đời rồi.
Hai con yêu thú ngũ giai, ba con tứ giai, mấy trăm con tam giai, đúng là khủng thật.
Cái đầu Cửu Đầu Yêu Giao chính giữa gầm rống:
– Nhân loại, các ngươi thật to gan, dám giương oai trong địa bàn của ta?
Bốn cái đầu khác nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Cửu Đầu Yêu Giao:
– Cửu Đầu Yêu Giao, ngươi làm tọa kỵ của ta đi, nếu không ta sẽ đốt ngươi thành tro.
Cửu Đầu Yêu Giao đủ tư cách làm tọa kỵ của Thôi Hồn Độc Suất, tọa kỵ cũ bất hạnh đã bị gϊếŧ, hiện giờ gặp Cửu Đầu Yêu Giao là lựa chọn tốt nhất cho lão.
Cửu Đầu Yêu Giao tức giận quát:
– Buồn cười! Kêu bản yêu vương làm tọa kỵ của ngươi? Mơ đi, bản vương phải xé xác ngươi ra!
Thân thể to lớn vọt lên, cái miệng chính giữa phun cột lửa nóng cháy.
Cửu Đầu Yêu Giao quát to:
– Gϊếŧ những nhân loại này!
Trong rừng cây, Thạch Viên Yêu Vương hét to lao lên, mỗi bước đi làm mặt đất rung rinh.
– Grao grao!
– Grừ grừ!
Tiếng thú gầm cao vυ"t, mấy trăm con yêu thú bao vây đoàn người.
Lục Lâm Thiên sắc mặt khó xem nói:
– Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên ở trong vòng sáng, yêu thú tam giai không thể đến gần nhưng nếu đυ.ng phải yêu thú tứ giai thì khó nói.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng có quyết định:
– Trốn!
Nếu không trốn sẽ chết chắc.
Chân khí dồn xuống chân, Lục Lâm Thiên nhảy vọt lên chạy trốn.
Bùm bùm bùm!
Trên bầu trời, tay Thôi Hồn Độc Suất ngưng tụ linh hỏa đấu với Cửu Đầu Yêu Giao.
Thạch Viên Yêu Vương rống to:
– Grao grao!
Đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm Thôi Hồn Độc Suất trên cao, há to miệng phát ra lực hút muốn nuốt trời, khí lưu xoay tròn cuồng bạo công kích Thôi Hồn Độc Suất.
Thạch Viên Yêu Vương, Cửu Đầu Yêu Giao vây công, Thôi Hồn Độc Suất thận trọng ứng đối. Hai con yêu thú ngũ giai, Thôi Hồn Độc Suất chưa lành vết thương, trong một lúc không làm gì được chúng nó. Nếu Thôi Hồn Độc Suất trong thời kỳ đỉnh phong thì lão không sợ gì hai con yêu thú ngũ giai.
Huyết Tích Dịch tiếp tục đánh nhau với Hoàng Kỳ Phàm, cái đuôi to đâm thủng không gian bắn vào Hoàng Kỳ Phàm, tiếng xé gió sắc nhọn, năng lượng cuồng bạo phát tán.
Trên bầu trời, U Linh Phi Thử kêu chít chít sà xuống Hạ Thanh Sơn. Độc Giác Yêu Ngưu gầm rống vọt hướng Lý Phong.
Tiếng hét thảm liên tục vang lên:
– A!!!
Nhiều thành viên dong binh đoàn bị yêu thú vây công nhanh chóng chết đi, thành đồ ăn của chúng.
– Cứu ta, cứu mạng... A!
Năm con yêu thú tam giai vây công, phụ nhân trung niên phong vận thành thục bị con Đại Địa Khiếu Lang tam giai cắn đứt một tay. Phụ nhân trung niên chưa hét xong thì mấy con yêu thú khác lao lên xé xác nàng thành mấy mảnh.
– Grao!
Sư hổ thú yêu thú thổ hệ sơ kỳ tam giai chặn trước mặt Lục Lâm Thiên đang trên đà chạy trốn, tiếng gầm làm rách màng tai Lục Lâm Thiên.
– Thanh Linh khải giáp, Nộ Hải Cuồng Khiếu!
Lục Lâm Thiên lập tức tấn công, nếu không liều mạng thì kết cuộc của hắn sẽ rất thảm. Bất cứ con yêu thú nào ở đây đều là đẳng cấp tam giai. Đơn độc đánh với con yêu thú sơ kỳ tam giai nào Lục Lâm Thiên cũng không sợ, nhưng hiện tại có đến mấy trăm con yêu thú tam giai.
Thanh linh khải giáp có vảy vàng nhạt bao phủ người Lục Lâm Thiên, hắn nhanh chóng kết thủ ấn. Lực lượng cuồng bạo khuếch tán, không gian tuôn ra năng lượng thuộc tính thủy đậm đặc. Những năng lượng này tụ tập nhanh kinh người, trong không trung tụ lại thành màn nước xoay tròn trước mặt Lục Lâm Thiên, hóa thành vòng xoáy gần trăm thước rít gào tràn ra.
Vòng xoáy như sóng thần trong đại dương, khí thế khủng bố, uy nhϊếp sắc bén kinh khủng. Vòng xoáy xoay nhanh, tiếng gió đinh tai nhức óc. Vòng xoáy nhanh chóng trướng to, khí thế đáng sợ, uy nhϊếp sắc bén tràn ra bao phủ thân thể sư tử hổ báo chặn đường.
Bùm bùm bùm!
Khí lưu không gian vặn vẹo như vòi rồng quét qua, vòng xoáy xoay nhanh nổ tung. Kình khí khủng bố tựa cơn bão thổi quét, nháy mắt thân thể to lớn của sư tử hổ báo thú bị đánh bay ra mấy chục thước.
Con Sư hổ thú chưa chết, nó gầm rống vùng vẫy bò dậy, lực phòng ngự của nó đã đến mức độ đáng sợ làm Lục Lâm Thiên hoảng hốt.
– Trốn!
Lục Lâm Thiên co giò bỏ chạy, do hắn không ở giữa khu vực chiến trường mà gần ngoài rìa nên nhanh chóng chạy ra khỏi bầy yêu thú.
Vang mấy tiếng gầm gừ:
– Grao!
Khí thế cường đại ập đến, Lục Lâm Thiên hốt hoảng ngoái đầu nhìn lại, hút ngụm khí lạnh. Sau lưng Lục Lâm Thiên có năm con yêu thú tam giai rượt theo.
Tốc độ của yêu thú hơn xa Lục Lâm Thiên, khoảng cách chớp mắt bị kéo gần, mắt thấy hắn sắp bị đuổi kịp.
Mặt Lục Lâm Thiên sa sầm, tay vung lên. Khi con yêu thú sắp áp sát, Lục Lâm Thiên bóp nát một viên đan dược, lại ném viên đan dược khác vào miệng.
Vù vù vù!
Đan dược bị bóp bể hóa thành sương đen đậm đặc che kín không gian năm trăm thước, mấy con yêu thú lao vào sương mù một mảnh hắc ám, mùi hôi khó ngửi. Mấy con yêu thú cuống cuồng chạy ra.
Lát sau sương mù đen tán đi, bóng dán Lục Lâm Thiên cũng mất.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Khí độc đan thật lợi hại.
Lục Lâm Thiên thành công trốn ra khỏi đàn yêu thú, hắn chạy như điên về phía trước, không có mục tiêu gì, chỉ biết không thể ở lại bên này.
Bùm bùm bùm!
Sau lưng Lục Lâm Thiên vang tiếng nổ đinh tai nhức óc, kình khí cường đại khuếch tán. Lục Lâm Thiên không cần biết ai chết ai sống, lão độc vật bị hai con yêu thú ngũ giai vây công trong một lúc cũng khó thoát ra, hắn thừa dịp này thoát khỏi ma chưởng. Có Tiểu Long giải độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan không lâu sau sẽ hết hẳn.
Lục Lâm Thiên xuyên qua rừng cây, không biết chạy đi bao xa, mãi khi tiếng nổ đinh tai nhức óc mất hẳn hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Lục Lâm Thiên quan sát rừng cây xung quanh, ước chừng hắn đã cách xa đàn thú.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Nguy rồi, nên đi hướng nào bây giờ?
Sơn mạch này vẫn trong khu vực nguy hiểm, trở về thì không được, yêu thú phi hành còn mất chặng đường một tháng, nếu Lục Lâm Thiên đi về sẽ cần khoảng nửa năm, không chừng nửa năm cũng không đủ.
Đám người Hoàng Kỳ Phàm nói còn bảy ngày là đến khu vực an toàn đi Cổ vực, yêu thú phi hành mất bảy ngày nếu Lục Lâm Thiên đi đường sẽ là một tháng.
– Đi Cổ vực vậy, sau đó tìm cách trở về.
Lục Lâm Thiên không còn lựa chọn nào khác, hắn phải đến Cổ vực rồi tìm đường về.
Vù vù vù!
Tiếng rít phát ra từ bầu trời sau lưng Lục Lâm Thiên, hắn vụt ngẩng đầu lên. Trên bầu trời có một bóng người lao nhanh qua, Lục Lâm Thiên mơ hồ thấy là thanh niên hoa phục. Lưng thanh niên hoa phục có đôi cánh bằng chân khí.
Lục Lâm Thiên nhướng mày nói:
– Vũ kỹ bay phong hệ,
Có luồng sáng to xẹt qua không trung, tốc độ nhanh hơn thanh niên hoa phục nhiều.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc kêu lên:
– U Linh Phi Thử!
Luồng sáng đó là U Linh Phi Thử yêu thú phong hệ tứ giai sơ kỳ. Xem ra U Linh Phi Thử đuổi theo thanh niên hoa phục.
Một lát sau cơ thể Tiểu Long lại trướng to ra, vảy trên người nó càng rõ ràng hơn. Từng miếng vảy tỏa ánh sáng vàng che đậy người Tiểu Long, khí thế càng đậm đặc.
– Grao!
– Grao grao!
Trong sơn mạch xung quanh vọng lại tiếng gầm rống, như thể đáp lại.
– Năm mươi thước, năm mươi lăm thước, sáu mươi thước, tám mươi thước...
Chỉ chớp mắt cơ thể Lục Lâm Thiên dài tám mươi thước, đủ sức nuốt một con sói, khí thế càng lúc càng mạnh mẽ. Thân hình Tiểu Long biến to, khí thế cũng dữ dội hơn.
Muốn cường đại, phải luôn luôn trở lên mạnh hơn nữa.
– Grao!
Tiểu Long phát ra tiếng gầm như tiếng sấm vang vọng trên bầu trời, khí thế cường đại lúc này càng bạo lực khuếch tán.
Các cây to trong sơn mạch lung lay theo tiếng rống, vô số lá cây rơi rụng tứ tán. Trong tiếng gầm như chứa lực lượng to lớn nào đó.
Trong chỗ Tam đoàn trưởng nghỉ ngơi, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt run cầm cập, quỳ rạp dưới đất. Mọi người sớm cảm nhận khí thế cường đại khuếch tán giờ càng ngạc nhiên nhìn Hắc Đầu Giác Trĩ.
– Khí thế mạnh quá, có chuyện gì xảy ra sao? Mọi người cẩn thận!
Hoàng Kỳ Phàm hét to:
– Có yêu thú cường đại tiến đến, mọi người chú ý!
Thôi Hồn Độc Suất luôn nhắm mắt điều tức chợt biến sắc mặt:
– Ủa?
Mắt Thôi Hồn Độc Suất bắn ra tia sáng, giây lát biến mất tại chỗ.
Thanh niên hoa phục biểu tình ngạc nhiên, mắt lóe tia khó hiểu, lao hướng phát ra hơi thở.
Đám người khác thấy hai người đi thì do dự một chút rồi tò mò theo đuôi, bọn họ muốn biết là yêu thú gì phát ra khí thế cường đại như vậy.
Trong một rừng cây, Thôi Hồn Độc Suất như hồn ma đáp xuống trước mặt Lục Lâm Thiên, mắt quét bốn phía nhưng không thấy gì.
– Tiểu tử, ngươi ở đây làm gì? Có phát hiện cái gì không?
Lục Lâm Thiên ngồi chồm hổm dưới đất, ngửa đầu nhìn Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc, có thể tránh ra chút được không? Ta đang ‘đi’, thúc đứng bên cạnh thế này thì ta kẹt.
Thôi Hồn Độc Suất cúi đầu nhìn Lục Lâm Thiên ngồi trên bãi cỏ, chổng mông trắng bóc, mùi hôi nồng nặc:
– Khốn kiếp, ngươi đi kiểu gì mà hôi vậy?
Vù vù vù!
Một người đáp xuống bên cạnh Thôi Hồn Độc Suất, là thanh niên hoa phục tóc dài. Đôi mắt sáng thấy nửa cái mông trắng kèm theo mùi hôi thối.
Thanh niên hoa phục hét to:
– A!
Thanh niên hoa phục xoay người đi, nói:
– Vô sỉ!
Lục Lâm Thiên trừng thanh niên hoa phục:
– Vô sỉ gì? Đời người xưa nay ai không chết? Có ai chưa bao giờ ‘đi lớn’? Ngươi chưa ‘đi’ bao giờ sao? Gần đây bị táo bón, hơi hôi chút chứ có gì mà la?
Lục Lâm Thiên tiếp tục hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ.
Vù vù vù!
Mọi người cũng chạy tới nơi chiêm ngưỡng cặp mông trắng. Phụ nhân trung niên mắt sáng rực nhìn kỹ mông Lục Lâm Thiên.
Thôi Hồn Độc Suất bịt mũi, khinh thường liếc xéo Lục Lâm Thiên, hỏi:
– Tiểu tử, mới rồi ngươi ở đây có phát hiện cái gì không?
Lục Lâm Thiên trả lời:
– Không, hình như phương xa có tiếng thú gầm sau đó thúc đến.
Lục Lâm Thiên quay sang nhìn đám người:
– Các vị, ta đang bận giải quyết tâm sự, các người tránh mặt đi được không? Xem người ta ‘đi lớn’ đẹp lắm sao mà tập thể chạy tới?
Hoàng Kỳ Phàm cười ngại ngùng với Lục Lâm Thiên, lên tiếng:
– Mọi người chuẩn bị xuất phát, nơi này không an toàn, sớm đi thì hơn.
Đám người nhanh chóng tản ra, chỉ có phụ nhân trung niên là còn lưu luyến nhìn mông Lục Lâm Thiên.
Thôi Hồn Độc Suất quan sát bốn phía, biểu tình quái dị lẩm bẩm:
– Hơi thở vừa rồi chắc chắn là linh thú, còn không phải loại bình thường, sao chạy nhanh vậy?
Thôi Hồn Độc Suất liếc xéo Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, ngươi mau lại đây, đừng để bị yêu thú ăn mất đó.
Thôi Hồn Độc Suất bỏ đi.
Lục Lâm Thiên thấy đám người đi hết mới sờ cánh tay, nhỏ giọng nói:
– Tiểu Long, vì ngươi mà ta bán cả mông mình.
Tiểu Long thò đầu khỏi ống tay áo Lục Lâm Thiên, mắt nhỏ xoe tròn líu ríu:
– Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên nói:
– Ngươi cũng cười ta? Mau giấu hơi thở đi, đừng để bị người phát hiện.
Lục Lâm Thiên quay về chỗ mọi người trú tạm.
– Được rồi, tất cả xuất phát!
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh xoay tròn trên cao, mọi người lần lượt nhảy lên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ.
Hắc Đầu Giác Trĩ hí dài, đập cánh bay cao, tiếp tục tiến tới trước.
Trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, phụ nhân trung niên cười với Lục Lâm Thiên. thanh niên hoa phục khinh thường lườm Lục Lâm Thiên, phớt lờ hắn, tiếp tục nhắm mắt lại.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ nguy hiểm quá, suýt bị người phát hiện ra Lục Lâm Thiên, may mắn hắn lanh trí không thì rắc rối to.
Lý Phong nói:
– Mọi người chú ý chút, trong sơn mạch đằng trước có một con yêu vương, dải sơn mạch này đều là địa bàn của nó. Yêu vương có ngàn vạn yêu thú thuộc hạ, trong dó có hai con là tứ giai sơ kỳ, một yêu thú hậu kỳ tứ giai. Bản thân yêu vương là ngũ giai sơ kỳ, nếu gặp phải chúng nó thì sẽ nguy hiểm.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Có yêu vương?
Yêu thú tu vi ngũ giai sơ kỳ, dù là cường giả Vũ Tướng tam trọng cũng bó tay.
Phụ nhân trung niên hỏi:
– Nếu gặp phải thì chúng ta nên làm sao?
Lý Phong trả lời:
– Yêu vương kia ít khi đi ra, dù có gặp chỉ cần hiến ít đan dược cho chúng ta không chừng sẽ đi được. Nhưng nếu đám yêu thú tính tình xấu thì chúng ta khó giải quyết.
Một thanh âm vang bên tai Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, đừng căng thẳng. Yêu vương kia tên Thạch Viên Yêu Vương, có ta ở đây ngươi sẽ không chết. Nhưng Thạch Viên đúng là không dễ chọc, ta đυ.ng phải nó sẽ kiêng dè ba phần, nhưng nếu đánh nhau thì Thạch Viên thua xa.
Là Thôi Hồn Độc Suất dùng thuật mật âm.
Lục Lâm Thiên sửng sốt:
– Thạch Viên Yêu Vương?
Nhị thủ lĩnh cũng nói Thạch Viên Yêu Vương không dễ chọc, chắc thực lực của yêu thú đó rất kinh khủng.
Lục Lâm Thiên muốn hỏi thêm thông tin về Thạch Viên Yêu Vương, nhưng thực lực của hắn không đủ sức thi triển thuật mật âm, không thể hỏi lại Thôi Hồn Độc Suất.
Lý Phong nói tiếp:
– Chỉ mong chúng ta đừng gặp phải yêu vương này, chỉ cần vượt qua sơn mạch là an toàn.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ bay vững vàng, mọi người lại bắt đầu điều tức. Bọn họ chỉ biết thầm cầu nguyện đừng gặp yêu vương kia, nếu không thì rất khó giải quyết.
Chờ mọi người lo điều tức, Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Tiểu Long, trên người ta có độc, ngươi nhìn xem có thể giải độc không?
Lục Lâm Thiên và Tiểu Long có huyết khế, biết hết suy nghĩ trong đầu đối phương.
Tiểu Long ở trong tay áo của Lục Lâm Thiên hiểu ý, nó cắn tay hắn, năng lượng mát mẻ rót vào kinh mạch.
Lục Lâm Thiên cảm giác khí mát từ Tiểu Long truyền vào người, Lục Lâm Thiên nhanh chóng vận động lôi kéo khí mát xuyên qua kinh mạch dẫn tới chỗ Phệ Huyết Hóa Cốt đan. Những độc tố bám vào xương toàn thân Lục Lâm Thiên, khi gặp khí mát thì bắt đầu rục rịch.
– Có phản ứng!
Cơ thể Lục Lâm Thiên đau nhức, chất độc của Phệ Huyết Hóa Cốt đan thấm sâu vào xương.
Chất độc quá mạnh, hơn hẳn loại độc của Lam Linh. Lam Linh dùng độc dù không có thuốc giải thì có thể tự động bài trừ, chỉ là vấn đề thời gian. Phệ Huyết Hóa Cốt đan này chất độc cuồng bạo vô cùng.
Chương 162 Ai không ‘đi lớn’? (3)
Tiểu Long hiểu rõ phản ứng độc tố trong người Lục Lâm Thiên, nó vặn vẹo thân thể, trong khí mát chợt tràn ra khí nóng.
Khí nóng chui vào cơ thể Lục Lâm Thiên nhanh chóng biến thành ngọn lửa vàng chụp lên các chất độc.
Mặt Lục Lâm Thiên trắng bệch, cơ thể đau đớn không muốn sống, lửa vàng không ngừng đốt cháy người hắn. Vì đang ở trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nên Lục Lâm Thiên không thể phát ra thanh âm, mặt ngoài làm bộ bình tĩnh, nếu không sẽ bị người khác phát hiện.
Lửa vàng đốt cháy trong cơ thể Lục Lâm Thiên, chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan đυ.ng vào lửa vàng liền hòa tan. Nhưng chất độc còn sót lại như có linh tính tụ lại với nhau. Những chất động rải rác trên xương toàn thân Lục Lâm Thiên giờ gom lại ở ngực chống cự lửa vàng đốt cháy. Chất độc khổng lồ lớn hơn chân khí một Vũ Sư bình thường bị nuốt nhiều.
Lửa vàng và chất độc giằng co. Chất độc tụ tập lại, mỗi lần lửa vàng tấn công chỉ đốt tan được chút xíu.
Lục Lâm Thiên cảm giác lửa vàng của Tiểu Long làm ngực hắn nóng như bị hòa tan. Nếu cơ thể Lục Lâm Thiên không nhờ tẩy tủy đan rèn tạo, ngay khi lửa vàng vừa chui vào hắn đã bị đốt thành tro. Dù vậy Lục Lâm Thiên chỉ kiên trì được một phút, lửa vàng của Tiểu Long quá kinh khủng.
– Lửa vàng của Tiểu Long có công hiệu, nhưng ta không chịu đựng nổi.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng ra lệnh:
– Tiểu Long, dừng lại!
Nếu để Tiểu Long đốt tiếp sẽ hòa tan ngực Lục Lâm Thiên.
Tiểu Long nghe lệnh, ngọn lửa vàng ngừng lại. Lục Lâm Thiên cảm giác nhẹ người, hắn thở hắt ra. Mới rồi trong vòng một phút chất độc trong cơ thể hắn bị lửa đốt cháy một phần trăm, chất độc còn sót lại chiếm phần ngực Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Xem ra hữu dụng, không cần lo về độc của Phệ Huyết Hóa Cốt đan nữa, chờ đến Cổ vực sẽ cách lão độc vật thật xa.
Ở cùng Thôi Hồn Độc Suất rất nguy hiểm.
Nghỉ ngơi chốc lát sau Lục Lâm Thiên lại ra lệnh cho Tiểu Long:
– Tiểu Long, tiếp đi.
Tiểu Long hiểu ý, cắn cánh tay Lục Lâm Thiên, khí lạnh rót vào, lửa vàng bùng cháy đốt chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan ở phần ngực hắn.
Lửa vàng dốt cháy chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan không thể càn rỡ trong cơ thể Lục Lâm Thiên được nữa. Chất đột cố gắng chống lại ngọn lửa vàng, chúng nó e ngại lửa vàng như gặp khắc tinh, vừa tiếp xúc liền hóa thành tro tan biến.
Lục Lâm Thiên không bất ngờ gì, Nam thúc từng nói cường giả Linh Tôn, Vũ Tôn nhận ra Tiểu Long sẽ cướp nó chiếm làm của riêng thì tất nhiên Tiểu Long có điểm nào nghịch thiên, giải chút độc này không là gì.
Những chất độc bị đốt tan, Lục Lâm Thiên cảm giác tro tàn chất độc bị Âm Dương Linh Vũ quyết của hắn luyện hóa thành dòng chân khí tinh khiết tiến vào khí hải đan dược.
Một phút sau Lục Lâm Thiên không chịu nổi:
– Tiểu Long, ngừng!
Ngọn lửa của Tiểu Long rất khủng khϊếp, lửa vàng không cố ý đốt cháy Lục Lâm Thiên, lửa chỉ nhằm vào chất độc đã như vậy, nếu nhằm vào hắn thì chỉ một giây là hắn thành tro ngay.
Lục Lâm Thiên nghỉ ngơi giây lát lại kêu Tiểu Long dùng lửa vàng đốt cháy chất độc trong người, lặp đi lặp lại. Ba ngày sau Lục Lâm Thiên bất ngờ cảm giác lúc này hắn đã chịu đựng được ngọn lửa vàng lâu hơn hai phút. Đến ngày thứ năm Lục Lâm Thiên có thể chịu đựng lửa vàng ba phút.
Lúc này Lục Lâm Thiên cảm giác cơ thể của mình biến đổi, lửa vàng của Tiểu Long trợ giúp thể chất hắn biến đổi nhiều. Gân cốt cơ bắp trong người Lục Lâm Thiên chậm rãi tỏa ánh sáng vàng nhạt, đặc biệt phần ngực là vị trí lửa vàng tập trung nhiều nhất. Phần ngực và trái tim Lục Lâm Thiên tràn ngập sắc vàng, mơ hồ hắn cảm giác cơ thể mạnh hơn trước nhiều.
Lục Lâm Thiên không quan tâm mấy chuyện đó, sau này hắn mới phát hiện hành động vô tình kia đã giúp hắn tạo ra phòng ngự thân thể cực cứng rắn.
Bảy ngày sau, Hắc Đầu Giác Trĩ phải nghỉ ngơi một lúc mới bay tiếp được. Mọi người đáp xuống một sơn cốc nghỉ ngơi. Trong bảy ngày này trên đường đi đoàn người chỉ gặp bốn con yêu thú tam giai sơ kỳ. Nhưng chúng nó bị Hoàng Kỳ Phàm chấn nhϊếp bỏ đi, coi như đám người có kinh không hiểm vượt qua.
Trong bảy ngày này Lục Lâm Thiên không dừng lại luyện hóa, chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan trước ngực đã bị lửa vàng từ người Tiểu Long đốt cháy tám phần, hắn cũng được nhiều ích lợi, tu vi chân khí đã là hậu kỳ thất trọng. Chờ khi luyện hóa hết hai phần chất độc còn lại Lục Lâm Thiên sẽ lên đến đỉnh Vũ Sĩ thất trọng hoặc đột phá Vũ Sĩ bát trọng.
Hạ Thanh Sơn nói:
– Còn bảy ngày nữa, chỉ cần qua bảy ngày là chúng ta đến sơn mạch an toàn.
Hoàng Kỳ Phàm nói:
– Bảy ngày, nhanh, đến khu vực an toàn là mọi người sẽ bình an.
Tuy Lục Lâm Thiên hơi lo nhưng không đến nỗi, có Thôi Hồn Độc Suất bên cạnh tất nhiên hắn an toàn, chỉ sợ lão độc vật bỏ rơi hắn. Đến khu vực an toàn Lục Lâm Thiên sẽ tìm cách rời khỏi lão độc vật này.
Lý Phong nói:
– Đã đến chỗ nguy hiểm nhất trong Sơn mạch Vụ Đô, tùy thời có yêu thú tứ giai xuất hiện, hãy cẩn thận chút.
Thanh niên hoa phục luôn yên lặng chợt mở miệng nói:
– Chúng ta mau đi đi, chỗ này có vẻ không an toàn.
Thôi Hồn Độc Suất mở mắt ra, nhẹ nhàng nói:
– Không cần, không kịp nữa rồi.
Có câu sợ cái gì thì cái đó đến, Thôi Hồn Độc Suất mới nói xong trong rừng truyền đến tiếng xào xạc, mấy chục yêu thú xông tới trước mắt mọi người.
Lục Lâm Thiên nhìn mấy chục yêu thú, hút ngụm khí lạnh nói:
– Đại Địa Khiếu Lang tam giai sơ kỳ, Hỏa Diễm Thử tam giai trung kỳ, Thị Cốt Lang tam giai hậu kỳ, Địa Hổ Văn Oa Hồng Lăng Yêu Quy.
Trong mấy chục yêu thú có con yêu thú dẫn đầu thể tích to lớn, cao hai thước, cộng với cái đuôi to dài trăm thước, miệng như rắn, lưỡi dài, người đỏ rực, vảy dày phủ toàn thân, đôi mắt như chuông đồng nhìn mọi người chằm chằm.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống:
– Yêu thú thổ hệ, Huyết Tích Dịch.
Trong ngọc giản của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn có ghi lại phẩm loại của yêu thú này, Huyết Tích Dịch là đẳng cấp tứ giai.
Mấy chục con yêu thú tụ tập, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ sợ run cầm cập, khí thế cuồng bạo khuếch tán. Nhiều người trong Tam đoàn trưởng sợ toát mồ hôi lạnh. Số lượng yêu thú trên năm mươi con, toàn là yêu thú tam giai, nếu chúng nó nhào lên một lượt thì mọi người không chống lại được.
Quan trọng là bên trên có mấy con yêu thú phi hành đang lượn vòng càng khó đối phó hơn.
Hoàng Kỳ Phàm giật mình kêu lên:
– Là Huyết Tích Dịch thuộc hạ của Thạch Viên Yêu Vương!
Mọi người cảnh giác, chỉ có Thôi Hồn Độc Suất là không quan tâm, vẫn ngồi xếp bằng dưới đất liếc qua mấy chục yêu thú bao vây xung quanh.
Cảm giác hơi thở yêu thú làm Tiểu Long rục rịch, Lục Lâm Thiên vội trấn an nó:
– Tiểu Long, yên lặng chút đi!
Huyết Tích Dịch nhìn mọi người, nói tiếng người:
– Nhân loại, nơi đây là địa bàn của chúng ta, các ngươi không nên đến.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Quả nhiên là yêu thú tứ giai!
Yêu thú tứ giai thuộc loại trung đẳng trong yêu thú. Yêu thú từ nhất giai đến tam giai là yêu thú đê giai, từ tứ giai đến lục giai là yêu thú trung giai.
Chương 163 Thạch viên yêu vương (1)
Yêu thú từ thất giai đến cửu giai là đại yêu, mỗi con đều có thể biến thành hình người, thực lực siêu mạnh, rất khủng bố.
Trong số yêu thú đê giai từ nhất giai đến tam giai tuy có thiên phú, linh trí mạnh hơn dã thú nhưng chưa thể nói tiếng người.
Yêu thú cũng như Vũ Giả, trong nhân loại có Vũ Giả và nhân loại bình thường, không phải mọi người đều có thể trở thành Vũ Giả, trong yêu thú cũng thế. Yêu thú đến từ dã thú nhưng không phải tất cả dã thú có thể trở thành yêu thú, thường trăm con dã thú có một trở thành yêu thú đã là khá. Yêu thú mạnh hơn dã thú rất nhiều, sinh sản nhiều năm yêu thú sinh ra hậu đại đều là yêu thú, không như Vũ Giả nhân loại khi sinh ra rất có thể là nhân loại bình thường.
Về gien thiên phú thì yêu thú mạnh hơn nhân loại nhiều, yêu thú đến tứ giai sẽ kết thành yêu đan trong người, linh trí hoàn toàn mở ra, nói tiếng người, nhưng chưa thể biến hình người.
Đồn rằng đến đẳng cấp yêu thú thất giai đại yêu thì yêu thú có thể tái tạo thân thể, tùy ý biến hình người. Bởi vì hình người thích hợp tu luyện nhất, đương nhiên đó chỉ là tin đồn, Lục Lâm Thiên chưa từng thấy nên không biết thật giả thế nào.
Về linh thú, Lục Lâm Thiên biết giữa yêu thú và linh thú khác nhau. Linh thú đến đẳng cấp tứ giai cũng có thể ngưng tụ linh đan, tu vi thực lực nhảy lên một giai đoạn mới. Nhưng linh thú muốn nói tiếng người thì chờ đến lục giai, lúc đó linh thú có thể biến hình người.
Nhưng linh thú lục giai biến hình người không phải biến ảo bản thể, muốn làm điều đó cần đến thất giai mới có thể.
Hoàng Kỳ Phàm đại đoàn trưởng Tam đoàn trưởng móc mấy viên đan dược tam phẩm ra:
– Chúng ta chỉ đi ngang qua, chỗ này có ít đan dược, xin chuyển giao cho Thạch Viên Yêu Vương.
Hoàng Kỳ Phàm bắn ấn, một đoàn sáng lam bao bọc mấy viên đan dược tam phẩm bay tới trước mặt Huyết Tích Dịch.
Vù vù vù vù vù!
Huyết Tích Dịch mồm thè lưỡi, một luồng sáng vàng bắn ra cuốn mấy viên đan dược kéo về trước mặt nó.
Huyết Tích Dịch nói:
– Thạch Viên Yêu Vương hiện là nhị yêu vương của chúng ta. Có nhân loại gϊếŧ yêu thú chúng ta nên gần đây đại yêu vương ra lệnh hễ thấy nhân loại là gϊếŧ không tha!
– Đại yêu vương...
Lòng mọi người lạnh lẽo, Thôi Hồn Độc Suất lộ biểu tình ngạc nhiên.
Huyết Tích Dịch thè lưỡi cuốn mấy viên đan dược tam phẩm vào miệng:
– Gϊếŧ hết những nhân loại này!
Tứ chi Huyết Tích Dịch giẫm đất, mặt đất rung rinh, lực lượng cuồng bạo như cuồng phong thổi qua. Yêu thú tứ giai thông minh không thua nhân loại, Huyết Tích Dịch lấy đan dược tam phẩm của Hoàng Kỳ Phàm vẫn ra lệnh gϊếŧ hết nhân loại.
Hoàng Kỳ Phàm hét to một tiếng:
– Mọi người cẩn thận, mỗi người tự lo thân!
Chân khí chấn động. Mấy chục con yêu thú tam giai bao vây, đoàn người cũng khoảng hơn ba mươi người. Nhưng ai đều biết yêu thú chiếm ưu thế tuyệt đối.
Trong khoảnh khắc yêu thú xung quanh và trên bầu trời lao vào mọi người, tiếng xé gió sắc nhọn vang lên. Huyết Tích Dịch nhanh như chớp lao hướng Hoàng Kỳ Phàm, vảy dựng đứng lóe tia sáng lạnh đỏ máu. Khí thế cuồng bạo mở rộng ngút trời.
Lục Lâm Thiên cảm nhận khí thế ngút trời từ người Huyết Tích Dịch, mắt lóe tia kinh ngạc nói:
– Yêu thú tứ giai, thật đáng sợ.
Huyết Tích Dịch đẳng cấp cỡ tứ giai sơ giai, nhưng nhìn từ khí thế thì Hoàng Kỳ Phàm không làm gì được nó.
Bùm!
Đã có nhân loại và yêu thú đánh nhau, chân khí cuồng bạo khuếch tán. Đối mặt đám yêu thú có tổ chức, mọi người trừ dốc hết sứ công kích ra không còn cách nào khác.
Đám yêu thú có tổ chức không giống yêu thú độc hành. Yêu thú một mình nếu không đánh lại sẽ rút lui, còn yêu thú có tổ chức trừ khi yêu thú thủ lĩnh rút về, không thì có chết cũng không lùi.
Thôi Hồn Độc Suất lạnh nhạt nói:
– Tiểu tử, ngươi cứ ở đây đừng nhúc nhích.
Thôi Hồn Độc Suất đánh ra thủ ấn dựng vầng sáng màu đen nhạt cỡ ba thước. Bên ngoài vòng sáng khuếch tán mùi nồng nặc khó ngửi, đám yêu thú không dám tới gần.
Huyết Tích Dịch vọt hướng Hoàng Kỳ Phàm. Thể hình nó cao lớn nhưng tốc độ cũng rất nhanh, nó biến mất tại chỗ phóng hướng Hoàng Kỳ Phàm.
Hoàng Kỳ Phàm không lơ là, biểu tình trầm trọng, chân khí vận chuyển dưới chân nhanh chóng thụt lùi.
Xẹt xẹt xẹt!
Trong khi Hoàng Kỳ Phàm thụt lùi thì chi trước to lớn của Huyết Tích Dịch như đại đao xuyên thủng dòng không khí. Chi trước chộp hư không xé rách dòng không khí như tạo ra không gian khác.
Hoàng Kỳ Phàm bối rối bắn ra trường thương đâm thủng dòng không khí, trường thương lao tới trước mặt Huyết Tích Dịch. Hoàng Kỳ Phàm là cường giả Vũ Phách ngũ trọng, không phải kẻ yếu.
Xẹt xẹt xẹt!
Hai lực lượng xẹt qua rồi lại va chạm. Người Hoàng Kỳ Phàm tuôn ra chân khí, trường thương lóe lên ánh sáng màu lam, tiếng xé gió vang lên. Thực lực cường giả Vũ Phách ngũ trọng tuy không làm gì Huyết Tích Dịch được nhưng chính nó cũng không thể làm gì Hoàng Kỳ Phàm.
Lúc này Hạ Thanh Sơn đang đấu với Thực Cốt Lang, yêu thú phong hệ tam giai hậu kỳ. Hạ Thanh Sơn bắt đầu hụt hơi, liên tục chém đại đao cõng sau lưng, khí thế hùng hồn tuôn ra.
Thực Cốt Lang gầm rống liên tục, thân hình to năm, sáu chục thước mà di chuyển cũng rất nhanh. Thực Cốt Lang bắn ra phong nhẫn kỳ dị, tiếng xé gió vang lên không dứt.
Hạ Thanh Sơn có thực lực Vũ Sư cửu trọng, đối phó Thực Cốt Lang tam giai hậu kỳ thì rất vất vả nhưng miễn cưỡng không thua.
Lý Phong là Linh Sư cửu trọng linh khí không ngừng dao động, vầng sáng rực rỡ bao phủ quanh thân. Từng đợt linh lực ngưng tụ thành lực công kích và linh hỏa đấu với yêu thú Hỏa Diễm Thử trung kỳ tam giai và yêu thú Hắc Mao Yêu Hầu trung kỳ tam giai.
Lý Phong không dám để hai con yêu thú tới gần, Linh Giả không thích hợp đánh xáp lá cà. Đánh cận thân Linh Giả sẽ chịu thiệt, Linh Giả sở trường công kích nhanh nhẹn, hai con yêu thú tam giai cũng không thể đến gần Lý Phong.
Những người khác hỗn chiến với yêu thú, vang lên một chuỗi tiếng nổ đì đùng. Ba mươi thành viên Tam đoàn trưởng không yếu, toàn là đẳng cấp Vũ Sư trở lên, thấp nhất là Vũ Sư nhất trọng.
Chiến trường hỗn loạn, hỏa cầu, cột nước, đất đai nứt nẻ. Các loại công kích cuồng bạo, có yêu thú công kích, có nhân loại ngưng tụ năng lượng.
Chợt vang tiếng hét thảm:
– A!!!
Cơ mặt Lục Lâm Thiên co giật. Thanh niên tóc ngắn mặc trường bào nằm trong ba người đi Cổ vực bị một con yêu thú tam giai cắn đứt thành hai khúc.
Thực lực của phụ nhân trung niên đến trình độ Vũ Sư nhị trọng, bị hai con yêu thú tam giai vây công đã bị thương nặng.
Khi Lục Lâm Thiên nhìn thấy thanh niên hoa phục tóc dài thì rất ngạc nhiên, hắn không thể nhìn thấu thực lực của thanh niên. Có một con yêu thú trung kỳ tam giai chết dưới chân thanh niên hoa phục.
Thanh niên hoa phục khoảng mười chín, hai mươi tuổi nhưng thực lực đã kinh khủng thế này làm Lục Lâm Thiên rất ngạc nhiên. Lục Lâm Thiên luôn tự phụ có Âm Dương Linh Vũ quyết, tu vi tăng nhanh, nhưng không ngờ ngoài núi có núi, ngoài người có người, thiên địa to lớn không thiếu người có thiên phú nghịch thiên, từ nhỏ được bồi dưỡng. Dù Lục Lâm Thiên có Âm Dương Linh Vũ quyết chưa chắc đánh thắng được đối phương.
Chương 164 Thạch viên yêu vương (2)
Lục Lâm Thiên hỏi Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc không định ra tay sao?
Đến lúc này Thôi Hồn Độc Suất vẫn không nhúc nhích.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn họ chết sống liên quan gì ta? Ta cần gì cứu họ?
Lục Lâm Thiên thuyết phục:
– Lão thúc đừng quên nếu bọn họ chết thì chúng ta làm sao xuyên qua dãy sơn mạch này? Chúng ta không có yêu thú phi hành.
Nghe Lục Lâm Thiên phân tích, cơ mặt Thôi Hồn Độc Suất co giật.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi ở lại trong vòng phòng hộ độc của ta, yêu thú sẽ không dám đến gần.
Dứt lời Thôi Hồn Độc Suất biến mất tại chỗ, quanh người Lục Lâm Thiên dựng lên màn sáng màu đen nhạt.
– Mấy con yêu thú tam giai cũng dám càn rỡ? Muốn chết!
Thôi Hồn Độc Suất vọt lên cao lơ lửng giữa hư không, tay co lại. Một quả cầu ánh sáng đen ngưng tụ, tiếng bùm bùm trầm đυ.c vang vọng không ngừng. Quả cầu đen nhanh như chớp giáng xuống ba con yêu thú tam giai bên dưới.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm trên cao, thầm nghĩ:
– Thật mạnh.
Lão độc vật phát ra khí thế cực kỳ khủng bố.
Bùm bùm bùm!
Quả cầu ánh sáng đen nổ tung, các năng lượng khủng bố khuếch tán sóng khí. Dù cách thật xa Lục Lâm Thiên vẫn cảm nhận được uy nhϊếp chứa trong đó, linh lực tràn ngập mạnh hơn hắn rất nhiều.
Ba con yêu thú tam giai nổ nát, cơ thể to lớn chia năm xẻ bảy. Mọi người kinh sợ nhìn trân trân Thôi Hồn Độc Suất ở trên cao, thì ra lão nhân này mạnh đến mức đó.
Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm ngây người:
– Cường giả Linh Suất, là cường giả Linh Suất!
Khí thế từ người Thôi Hồn Độc Suất không thu giấu nên Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm nhận ra ngay.
Mọi người hết hồn. Cường giả Linh Suất, đến trình độ này hoàn toàn có lực lượng dời núi lấp biển, cường giả loại này rất hiếm gặp, không ngờ lão nhân là cường giả Linh Suất luôn ẩn giấu bên cạnh bọn họ.
Thôi Hồn Độc Suất nét mặt sa sầm hỏi:
– Huyết Tích Dịch, con sâu nhỏ nhà ngươi cũng dám càn rỡ? Muốn chết sao?
Thôi Hồn Độc Suất không tiếp tục công kích các yêu thú tam giai mà đến gần Huyết Tích Dịch đang đánh nhau với Hoàng Kỳ Phàm.
Huyết Tích Dịch giật mình nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm:
– Ngươi là cường giả Linh Suất!
Thực lực của Huyết Tích Dịch không đánh lại cường giả Linh Suất nhân loại.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Huyết Tích Dịch, lạnh nhạt nói:
– Mang theo yêu thú của ngươi cút ngay, hôm nay không tâm tình xử lý các ngươi. Nếu không đi ta sẽ đào nội đan của ngươi ra!
– Hừ! Linh Suất nhân loại, sợ là ngươi không có bản lĩnh này!
Huyết Tích Dịch nhìn Thôi Hồn Độc Suất đăm đăm, há mồm rống to:
– Grao!
Thanh âm xuyên thấu không gian, khí thế ngập trời. Thanh âm điếc tai nhức óc quanh quẩn trên bầu trời sơn mạch.
Thấy Huyết Tích Dịch gầm rú, mặt Thôi Hồn Độc Suất sa sầm, nhướng mày nói:
– Muốn tìm giúp đỡ? Muốn chết!
Linh khí quanh thân Thôi Hồn Độc Suất khuếch tán, vèo một tiếng lão vọt hướng Huyết Tích Dịch.
Huyết Tích Dịch biết Thôi Hồn Độc Suất lợi hại nên nhanh chóng thụt lùi, không dám cứng rắn đỡ.
Thôi Hồn Độc Suất nhanh hơn Huyết Tích Dịch ba phần, cười khẩy nói:
– Muốn trốn? Ngươi còn quá chậm.
Thôi Hồn Độc Suất lắc người xuất hiệnTrước mặt Huyết Tích Dịch, huy động thủ ấn, linh hoả ngưng tụ trước mắt.
Linh hỏa rực cháy, dao động hùng hồn vô hình như gợn sóng thành từng vòng khuếch tán chớp mắt bao phủ Huyết Tích Dịch.
Huyết Tích Dịch lại rống to:
– Grao!
Người Huyết Tích Dịch tỏa huyết quang chói lòa, miệng phun ra quang thuẫn màu vàng chặn trước mặt.
Vù vù vù!
Linh hỏa gào thét, nhiệt độ nóng cháy lan tràn. Trong tầm mắt cây cối nhanh chóng héo ùa, hơi nước hoàn toàn bị bốc hơi khô. Quang thuẫn vàng trước mặt Huyết Tích Dịch chậm rãi vặn vẹo, linh hỏa bao bọc như lửa đốt miếng nhựa, quang thuẫn bắt đầu vặn vẹo biến hình, cuối cùng hòa tan.
– Grao grao!
Phía chân trời có một chuỗi tiếng gầm xé gió lao tới, thanh âm đinh tai nhức óc xen lẫn khí thế ngút trời rơi vào tai mọi người, linh hồn bị chấn động.
Tiếng xé gió ngừng, phương xa trong rừng, khí thế cuồng bạo hùng hổ nhanh chóng tuôn ra. Giữa không trung, một luồng sáng khổng lồ xé gió bay tới.
Lục Lâm Thiên ngước lên nhìn, hút ngụm khí lạnh:
– Yêu thú mạnh quá!
Yêu thú này dài khoảng ba trăm, thước, người đầy vảy đỏ.
Kinh khủng nhất là con yêu thú như con trăn có năm cái đầu, mặt mũi hung tợn, mười con mắt lóe tia hung ác. Cái đầu bên trái nhỏ hơn chút, như chưa phát dục hết. Thân hình Cửu Đầu Yêu Giao có đôi cánh đỏ rực, cánh giương ra dài hai trăm thước.
Trong đầu Lục Lâm Thiên hiện lên ghi chép trong ngọc giản của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn:
– Yêu thú hỏa hệ ngũ giai, Cửu Đầu Yêu Giao.
Cửu Đầu Yêu Giao là loài yêu thú có huyết mạch rất cao, bình thường có thể đột phá đẳng cấp thất giai.
Trong yêu thú rất xem trọng huyết mạch, tựa như thiên phú của nhân loại. Người thiên phú rất tốt sau này đường tu luyện không thành vấn đề, bồi dưỡng đàng hoàng thì trở thành cường giả dễ như chơi. Đan có chia mạnh yếu, có trở thành Vũ Suất, có trở thành Vũ Tướng rồi khó tiến bộ thêm nữa.
Yêu thú cũng vậy. Có tu luyện cả đời không thể ngưng tụ yêu đan, mọi người cả đời chỉ thành tứ giai, ngũ giai. Tất cả phải xem huyết mạch thế nào.
Hiện tại Cửu Đầu Yêu Giao chỉ có năm cái đầu chứng minh nó mới có ngũ giai. Cửu Đầu Yêu Giao mỗi khi đột phá một tầng sẽ mọc thêm một cái đầu, uy lực tăng vọt. Cái đầu bên trái hơi nhỏ nên chưa đến hậu kỳ ngũ giai. Lục Lâm Thiên nhận ra Cửu Đầu Yêu Giao là trung kỳ ngũ giai.
Yêu thú trung kỳ ngũ giai đã mạnh kinh khủng, cộng thêm Cửu Đầu Yêu Giao không phải yêu thú bình thường, dù là cường giả Vũ Tướng cử trọng cũng không làm gì được nó.
Thôi Hồn Độc Suất thấy Cửu Đầu Yêu Giao cũng tràn đầy kinh ngạc nói:
– Cửu Đầu Yêu Giao, trong Sơn mạch Vụ Đô còn có yêu thú như vậy?
Lại vang mấy tiếng rống:
– Grao!
Mấy trăm con yêu thú nhảy ra từ rừng núi, trên bầu trời có hơn năm mươi yêu thú phi hành tới. Các yêu thú thấp nhất cũng cỡ tam giai.
Lục Lâm Thiên cảm nhận ba khí thế cực kỳ cường đại:
– Thạch Viên, Độc Giác Yêu Ngưu, U Linh Phi Thử.
Trong rừng cây có con khỉ to hơn trăm thước đứng thẳng, người không có lông, toàn thân là giáp thịt xanh trắng bao phủ như tảng đá, nhìn khí thế thì là Thạch Viên Yêu Vương mà Hoàng Kỳ Phàm đã nói, yêu thú ngũ giai sơ kỳ.
Bên cạnh Thạch Viên Yêu Vương có Độc Giác Yêu Ngưu thân hình cũng to không kém, toàn thân màu xanh, đầu có một cái sừng, hai lỗ mũi to hơn trẻ sơ sinh, ánh mắt hung tợn, khí thế yếu hơn Thạch Viên Yêu Vương một chút, cỡ hậu kỳ tứ giai.
Trên bầu trời, bên cạnh Cửu Đầu Yêu Giao có một con chuột to trăm thước xoay quanh, màu trắng tinh, lưng có đôi cánh trong suốt, rất là thần dị. Yêu thú hình dạng con chuột, nhưng nhìn kỹ lại giống con sóc, cái đuôi không mỏng dài mà là lông xù.
Lục Lâm Thiên nhìn một lát nhận ra ngay đây là U Linh Phi Thử, yêu thú phong hệ có huyết mạch rất cao, nghe đồn chuyển động rất nhanh, rất khó đối phó.
Đám người nhìn chằm chằm yêu thú lao tới gần, sắc mặt khó xem nói:
– Thạch Viên Yêu Vương, Độc Giác Yêu Ngưu, U Linh Phi Thử.
Chương 165 Số khổ (1)
Đây là tập hợp toàn bộ yêu thú lợi hại nhất sơn mạch này lại, trận thế này dù là một vài đại môn phái trong Cổ vực gặp phải cũng sẽ lùi bước.
Lục Lâm Thiên cười khổ nói:
– Tiêu đời rồi.
Hai con yêu thú ngũ giai, ba con tứ giai, mấy trăm con tam giai, đúng là khủng thật.
Cái đầu Cửu Đầu Yêu Giao chính giữa gầm rống:
– Nhân loại, các ngươi thật to gan, dám giương oai trong địa bàn của ta?
Bốn cái đầu khác nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Cửu Đầu Yêu Giao:
– Cửu Đầu Yêu Giao, ngươi làm tọa kỵ của ta đi, nếu không ta sẽ đốt ngươi thành tro.
Cửu Đầu Yêu Giao đủ tư cách làm tọa kỵ của Thôi Hồn Độc Suất, tọa kỵ cũ bất hạnh đã bị gϊếŧ, hiện giờ gặp Cửu Đầu Yêu Giao là lựa chọn tốt nhất cho lão.
Cửu Đầu Yêu Giao tức giận quát:
– Buồn cười! Kêu bản yêu vương làm tọa kỵ của ngươi? Mơ đi, bản vương phải xé xác ngươi ra!
Thân thể to lớn vọt lên, cái miệng chính giữa phun cột lửa nóng cháy.
Cửu Đầu Yêu Giao quát to:
– Gϊếŧ những nhân loại này!
Trong rừng cây, Thạch Viên Yêu Vương hét to lao lên, mỗi bước đi làm mặt đất rung rinh.
– Grao grao!
– Grừ grừ!
Tiếng thú gầm cao vυ"t, mấy trăm con yêu thú bao vây đoàn người.
Lục Lâm Thiên sắc mặt khó xem nói:
– Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên ở trong vòng sáng, yêu thú tam giai không thể đến gần nhưng nếu đυ.ng phải yêu thú tứ giai thì khó nói.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng có quyết định:
– Trốn!
Nếu không trốn sẽ chết chắc.
Chân khí dồn xuống chân, Lục Lâm Thiên nhảy vọt lên chạy trốn.
Bùm bùm bùm!
Trên bầu trời, tay Thôi Hồn Độc Suất ngưng tụ linh hỏa đấu với Cửu Đầu Yêu Giao.
Thạch Viên Yêu Vương rống to:
– Grao grao!
Đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm Thôi Hồn Độc Suất trên cao, há to miệng phát ra lực hút muốn nuốt trời, khí lưu xoay tròn cuồng bạo công kích Thôi Hồn Độc Suất.
Thạch Viên Yêu Vương, Cửu Đầu Yêu Giao vây công, Thôi Hồn Độc Suất thận trọng ứng đối. Hai con yêu thú ngũ giai, Thôi Hồn Độc Suất chưa lành vết thương, trong một lúc không làm gì được chúng nó. Nếu Thôi Hồn Độc Suất trong thời kỳ đỉnh phong thì lão không sợ gì hai con yêu thú ngũ giai.
Huyết Tích Dịch tiếp tục đánh nhau với Hoàng Kỳ Phàm, cái đuôi to đâm thủng không gian bắn vào Hoàng Kỳ Phàm, tiếng xé gió sắc nhọn, năng lượng cuồng bạo phát tán.
Trên bầu trời, U Linh Phi Thử kêu chít chít sà xuống Hạ Thanh Sơn. Độc Giác Yêu Ngưu gầm rống vọt hướng Lý Phong.
Tiếng hét thảm liên tục vang lên:
– A!!!
Nhiều thành viên dong binh đoàn bị yêu thú vây công nhanh chóng chết đi, thành đồ ăn của chúng.
– Cứu ta, cứu mạng... A!
Năm con yêu thú tam giai vây công, phụ nhân trung niên phong vận thành thục bị con Đại Địa Khiếu Lang tam giai cắn đứt một tay. Phụ nhân trung niên chưa hét xong thì mấy con yêu thú khác lao lên xé xác nàng thành mấy mảnh.
– Grao!
Sư hổ thú yêu thú thổ hệ sơ kỳ tam giai chặn trước mặt Lục Lâm Thiên đang trên đà chạy trốn, tiếng gầm làm rách màng tai Lục Lâm Thiên.
– Thanh Linh khải giáp, Nộ Hải Cuồng Khiếu!
Lục Lâm Thiên lập tức tấn công, nếu không liều mạng thì kết cuộc của hắn sẽ rất thảm. Bất cứ con yêu thú nào ở đây đều là đẳng cấp tam giai. Đơn độc đánh với con yêu thú sơ kỳ tam giai nào Lục Lâm Thiên cũng không sợ, nhưng hiện tại có đến mấy trăm con yêu thú tam giai.
Thanh linh khải giáp có vảy vàng nhạt bao phủ người Lục Lâm Thiên, hắn nhanh chóng kết thủ ấn. Lực lượng cuồng bạo khuếch tán, không gian tuôn ra năng lượng thuộc tính thủy đậm đặc. Những năng lượng này tụ tập nhanh kinh người, trong không trung tụ lại thành màn nước xoay tròn trước mặt Lục Lâm Thiên, hóa thành vòng xoáy gần trăm thước rít gào tràn ra.
Vòng xoáy như sóng thần trong đại dương, khí thế khủng bố, uy nhϊếp sắc bén kinh khủng. Vòng xoáy xoay nhanh, tiếng gió đinh tai nhức óc. Vòng xoáy nhanh chóng trướng to, khí thế đáng sợ, uy nhϊếp sắc bén tràn ra bao phủ thân thể sư tử hổ báo chặn đường.
Bùm bùm bùm!
Khí lưu không gian vặn vẹo như vòi rồng quét qua, vòng xoáy xoay nhanh nổ tung. Kình khí khủng bố tựa cơn bão thổi quét, nháy mắt thân thể to lớn của sư tử hổ báo thú bị đánh bay ra mấy chục thước.
Con Sư hổ thú chưa chết, nó gầm rống vùng vẫy bò dậy, lực phòng ngự của nó đã đến mức độ đáng sợ làm Lục Lâm Thiên hoảng hốt.
– Trốn!
Lục Lâm Thiên co giò bỏ chạy, do hắn không ở giữa khu vực chiến trường mà gần ngoài rìa nên nhanh chóng chạy ra khỏi bầy yêu thú.
Vang mấy tiếng gầm gừ:
– Grao!
Khí thế cường đại ập đến, Lục Lâm Thiên hốt hoảng ngoái đầu nhìn lại, hút ngụm khí lạnh. Sau lưng Lục Lâm Thiên có năm con yêu thú tam giai rượt theo.
Tốc độ của yêu thú hơn xa Lục Lâm Thiên, khoảng cách chớp mắt bị kéo gần, mắt thấy hắn sắp bị đuổi kịp.
Mặt Lục Lâm Thiên sa sầm, tay vung lên. Khi con yêu thú sắp áp sát, Lục Lâm Thiên bóp nát một viên đan dược, lại ném viên đan dược khác vào miệng.
Vù vù vù!
Đan dược bị bóp bể hóa thành sương đen đậm đặc che kín không gian năm trăm thước, mấy con yêu thú lao vào sương mù một mảnh hắc ám, mùi hôi khó ngửi. Mấy con yêu thú cuống cuồng chạy ra.
Lát sau sương mù đen tán đi, bóng dán Lục Lâm Thiên cũng mất.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Khí độc đan thật lợi hại.
Lục Lâm Thiên thành công trốn ra khỏi đàn yêu thú, hắn chạy như điên về phía trước, không có mục tiêu gì, chỉ biết không thể ở lại bên này.
Bùm bùm bùm!
Sau lưng Lục Lâm Thiên vang tiếng nổ đinh tai nhức óc, kình khí cường đại khuếch tán. Lục Lâm Thiên không cần biết ai chết ai sống, lão độc vật bị hai con yêu thú ngũ giai vây công trong một lúc cũng khó thoát ra, hắn thừa dịp này thoát khỏi ma chưởng. Có Tiểu Long giải độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan không lâu sau sẽ hết hẳn.
Lục Lâm Thiên xuyên qua rừng cây, không biết chạy đi bao xa, mãi khi tiếng nổ đinh tai nhức óc mất hẳn hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Lục Lâm Thiên quan sát rừng cây xung quanh, ước chừng hắn đã cách xa đàn thú.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Nguy rồi, nên đi hướng nào bây giờ?
Sơn mạch này vẫn trong khu vực nguy hiểm, trở về thì không được, yêu thú phi hành còn mất chặng đường một tháng, nếu Lục Lâm Thiên đi về sẽ cần khoảng nửa năm, không chừng nửa năm cũng không đủ.
Đám người Hoàng Kỳ Phàm nói còn bảy ngày là đến khu vực an toàn đi Cổ vực, yêu thú phi hành mất bảy ngày nếu Lục Lâm Thiên đi đường sẽ là một tháng.
– Đi Cổ vực vậy, sau đó tìm cách trở về.
Lục Lâm Thiên không còn lựa chọn nào khác, hắn phải đến Cổ vực rồi tìm đường về.
Vù vù vù!
Tiếng rít phát ra từ bầu trời sau lưng Lục Lâm Thiên, hắn vụt ngẩng đầu lên. Trên bầu trời có một bóng người lao nhanh qua, Lục Lâm Thiên mơ hồ thấy là thanh niên hoa phục. Lưng thanh niên hoa phục có đôi cánh bằng chân khí.
Lục Lâm Thiên nhướng mày nói:
– Vũ kỹ bay phong hệ,
Có luồng sáng to xẹt qua không trung, tốc độ nhanh hơn thanh niên hoa phục nhiều.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc kêu lên:
– U Linh Phi Thử!
Luồng sáng đó là U Linh Phi Thử yêu thú phong hệ tứ giai sơ kỳ. Xem ra U Linh Phi Thử đuổi theo thanh niên hoa phục.
Bình luận facebook