-
Chương 156-160
Chương 156 Đan dược ngũ phẩm (1)
Thôi Hồn Độc Suất lạnh lùng nói:
– Ta không có kim tệ, đây là tăng linh đan, đan dược tứ phẩm đủ đổi năm gốc Long Tu Thảo. Mau tìm Long Tu Thảo về, nếu không ngươi đừng mong lấy được thuốc giải.
Lục Lâm Thiên nhận lấy tăng linh đan:
– Biết.
Lòng Lục Lâm Thiên mừng như điên. Đây là tăng linh đan, thứ tốt. Trong ngọc giản của Nam thúc có giới thiệu, mặc dù tăng linh đan là đan dược sơ giai tứ phẩm nhưng có tác dụng tăng mạnh linh lực và linh hồn. Quan trọng hơn tăng linh đan là vật cần dùng để Linh Giả đột phá Linh Phách, giá trị trên mười vạn kim tệ.
Lục Lâm Thiên cầm tăng linh đan đi ra sơn động, dạo một vòng rồi rời khỏi sơn cốc, trèo lên mấy đỉnh núi, ngồi trên cái cây cao trong rừng rậm.
Trong lòng Lục Lâm Thiên rất mâu thuẫn, không biết Nam thúc có thể giải độc trên người hắn không. Nếu Nam thúc giải được Phệ Huyết Hóa Cốt đan thì bây giờ Lục Lâm Thiên về Trấn Thanh Vân còn kịp, không cần chịu Thôi Hồn Độc Suất khống chế. Nhưng nếu Nam thúc không giải độc được thì Lục Lâm Thiên tiêu đời.
Tiểu Long đang ngủ say đột phá, không biết nó có thể giải độc được không, Lục Lâm Thiên không dám mạo hiểm, mạng nhỏ của mình đương nhiên phải đau lòng.
Thôi, xui xẻo thì đành chịu. Lục Lâm Thiên than thở, hắn không trở về ngay. Mang tiếng đi tìm Long Tu Thảo nếu Lục Lâm Thiên về quá nhanh sẽ khiến Thôi Hồn Độc Suất nghi ngờ, hắn chờ thêm một, hai ngày rồi về.
Lục Lâm Thiên nhảy người lên biến mất tại chỗ. Vừa lúc hắn đi ra ngoài rèn luyện một phen, vết thương đã lành gần hết.
Trong một rừng cây rậm rạp, cây cối to lớn bao phủ không gian. Trong rừng cây, một co ngấu to ba hước dang nhìn Lục Lâm Thiên chằm chằm. Con gấu màu trắng tinh không lẫn sắc khác, mắt như chuông đồng, toát ra khí thế khủng bố.
– Yêu thú hậu kỳ nhị giai.
Lục Lâm Thiên cảm giác hơi thở từ người con gấu đã đến trình độ yêu thú hậu kỳ nhị giai, Vũ Sư nhất trọng cũng khó làm gì nó, đây là một loại Thổ Chi Yêu Hùng, da dày thịt béo, phòng ngự cực mạnh, rất khó đối phó.
Thổ Chi Yêu Hùng phát ra tiếng gầm đáng sợ:
– Grao!!!
Thân hình to lớn giẫm nền đất vọt lên, chi trước vỗ vào người Lục Lâm Thiên.
– To con, xem bản công tử giải quyết ngươi thế nào!
Lục Lâm Thiên không bỏ chạy, chân khí dồn dưới chân nhanh nhẹn né đòn công kích của Thổ Chi Yêu Hùng.
Con Thổ Chi Yêu Hùng, da dày thịt béo, phòng ngự cực mạnh nhưng hơi cồng kềnh, tốc độ không mau.
Lục Lâm Thiên gầm lên:
– Khai Sơn chưởng!
Lục Lâm Thiên né người, tay vỗ chưởng ấn vàng nhạt vào Thổ Chi Yêu Hùng to lớn, tăng nhanh tốc độ giáng xuống lưng nó.
Bùm!
Lục Lâm Thiên cảm giác bàn tay như vỗ trúng tảng đá, bàn tay hắn tê dại. Thổ Chi Yêu Hùng thì lảo đảo tiến lên trước mấy bước.
Thổ Chi Yêu Hùng gầm lên:
– Grao!
Thổ Chi Yêu Hùng xoay người vỗ mạnh vào Lục Lâm Thiên, lực lượng cường đại đè ép khí lưu vang tiếng xé gió.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng thụt lùi. Không thể đấu cứng với Thổ Chi Yêu Hùng, sẽ chịu thiệt. Lục Lâm Thiên kết ấn, linh lực bốn phía tụ tập lại, gió đè ép không gian vặn vẹo, khí thế cường đại khuếch tán.
Một thanh đại đao màu đỏ nhanh chóng ngưng tụ trong tay Lục Lâm Thiên, quanh đại đao sóng gợn không gian lăn tăn, tiếng xé gió chói tai vang lên.
– Đao Hồn Trảm!
Cây đao linh lực màu đỏ xé dòng không khí ra như Thái sơn áp đỉnh, lực lượng cuồng bạo chém xuống Thổ Chi Yêu Hùng.
– Grao!
Vầng sáng nhạt đậm đặc ngưng tụ trên người Thổ Chi Yêu Hùng to lớn, nó nhìn chằm chằm đòn công kích của Lục Lâm Thiên, trong mắt lộ tia sợ hãi. Yêu thú đê giai không có trí tuệ cao, cảm thấy sợ sẽ chạy trốn, không như dã thú. Một số dã thú không biết chết là gì, sẽ bất chấp tất cả gϊếŧ đối thủ, rất khó giải quyết.
Nhưng yêu thú cao giai trí tuệ bằng nhân loại là khó đối phó nhất.
Đao đỏ như máu cắt vỡ hư không, nhát đao chém ra dẫn đến không gian chấn động, khí kình gào thét sinh ra tiếng nổ. Đao quang kéo theo chuỗi tàn ảnh, uy thế kinh khủng. Ánh sáng chói mắt bắn tới, đao chém mạnh vào người Thổ Chi Yêu Hùng.
Bùm!
Vầng sáng vàng nhạt trên người Thổ Chi Yêu Hùng vặn vẹo, thoáng chốc nứt vỡ. Sóng năng lượng khủng bố bạo động. Lực lượng sắc bén không gì sánh bằng khuếch tán, không gian vặn vẹo.
Thân hình to lớn của Thổ Chi Yêu Hùng bị xẻ đôi, đao quang tan biến trong không trung.
Lục Lâm Thiên kinh thán uy lực Đao Hồn kỹ của mình:
– Không uổng là linh kỹ huyền giai.
Lúc Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ thất trọng thi triển linh kỹ huyền giai này có thể gϊếŧ yêu thú hậu kỳ nhị giai, tức là hắn có thể gϊếŧ Vũ Sư nhất trọng bình thường.
Linh kỹ huyền giai, linh kỹ cũng là chia làm sáu giai: Thiên, địa, huyền, hoàng, tinh, thần. Tiểu gia tộc bình thường có Vũ kỹ sơ giai hoàng giai đã là trọng bảo, linh kỹ huyền giai càng khó khăn hơn. Vũ kỹ, linh kỹ huyền giai thì là trọng bảo trong đại môn đại phái. Vũ kỹ, linh kỹ mỗi lên một bậc uy lực sẽ mạnh hơn một đẳng cấp. Linh kỹ sơ giai huyền giai và linh kỹ cao giai hoàng giai chênh lệch như trời với đất.
Lục Lâm Thiên tu luyện Đao Hồn kỹ là linh kỹ sơ giai huyền giai, Chu Tước quyết là Vũ kỹ cao giai hoàng giai. Hiện tại Lục Lâm Thiên không chắc Tứ Thần quyết có phải là Vũ kỹ không, dù sao Chu Tước quyết khác biệt rất lớn với Vũ kỹ bình thường. Nhưng Lục Lâm Thiên biết rõ Chu Tước quyết là thủ đoạn mạnh nhất hiện nay của Lục Lâm Thiên, tuy Chu Tước quyết cỡ đẳng cấp Vũ kỹ cao giai hoàng giai nhưng uy lực mạnh hơn Đao Hồn kỹ một chút. Nếu giống như lần trước dùng lực lượng bên thứ ba dung hợp Chu Tước quyết, uy lực của Chu Tước quyết càng thêm cường đại, rất khủng bố.
Thủ đoạn thứ hai của Lục Lâm Thiên là Đao Hồn kỹ, thứ ba là Nộ Hải Cuồng Khiếu Vũ kỹ thủy hệ. Hiện tại Lục Lâm Thiên chỉ còn thiếu hai Vũ kỹ mộc hệ, phong hệ.
Dọn dẹp xong Lục Lâm Thiên đi về, cũng đã tới lúc nên về, dù sao hắn có một gốc Long Tu Thảo. Lục Lâm Thiên nhìn đốm đen trong lòng bàn tay mình, hắn cười khổ.
Lục Lâm Thiên đi về sơn động trong sơn cốc, hắn thấy Thôi Hồn Độc Suất đang điều tức, mặt trắng bệch, hơi thở tốt hơn một chút, vết thương trên vai đã kết già.
Cảm giác Lục Lâm Thiên trở về, lão nhân áo đen mở mắt ra hỏi dồn:
– Tìm thấy Long Tu Thảo chưa?
Dường như Long Tu Thảo giúp ích rất lớn cho Thôi Hồn Độc Suất.
Lục Lâm Thiên lấy ra Long Tu Thảo bình thường sẵn đưa cho Thôi Hồn Độc Suất:
– Đã đổi được.
Long Tu Thảo cao khoảng nửa thước, tỏa mùi thuốc đậm đặc. Chín miếng lá như râu, thân cỏ cong nên được gọi là Long Tu Thảo. Long Tu Thảo có tác dụng lớn trong việc giải độc, tăng mạnh linh khí, củng cố tinh thần nên giá trí rất cao.
Lão nhân áo đen mừng rỡ, sau đó nhìn Lục Lâm Thiên chằm chằm, nói:
– Ta sắp luyện chế đan dược, ngươi yên phận chút, không được quấy rầy ta.
Lục Lâm Thiên lùi vào góc hang:
– Mời tự nhiên.
Lục Lâm Thiên hào hứng nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế đan dược thế nào.
Thôi Hồn Độc Suất móc một dược đỉnh ra khỏi trữ vật giới chỉ:
Đinh!
Lục Lâm Thiên sớm chú ý trữ vật giới chỉ trên tay Thôi Hồn Độc Suất, người có trữ vật giới chỉ tất nhiên địa vị không thấp.
Chương 157 Đan dược ngũ phẩm (2)
Dược đỉnh cao cỡ một thước, màu xanh sậm, rậm rạp hoa văn tỏa ánh sáng nhạt. Phẩm chất dược đỉnh không tệ, Lục Lâm Thiên cảm giác dược đỉnh này không thua gì long đỉnh của hắn.
Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu đánh ra thủ ấn, linh lực tràn ngập trong tay lão rót vào dược đỉnh. Thoáng chốc trong dược đỉnh bùng cháy ngọn lửa, lửa rất nóng, không khí trong sơn động oi bức, nhiệt độ tăng nhanh.
Khi nhiệt độ lên cao nhất định, Lục Lâm Thiên thấy Thôi Hồn Độc Suất điều khiển lửa lớn nhỏ, mức độ quen thuộc hơn xa hắn. Lục Lâm Thiên nhìn hoa cả mắt.
Tiếp theo Thôi Hồn Độc Suất móc ra nhiều dược liệu lần lượt bỏ vào trong dược đỉnh luyện hóa. Lửa trong dược đỉnh đã đến mức độ cực kỳ chính xác, cái này cần có linh hồn lực rất mạnh mới khống chế nổi.
Thôi Hồn Độc Suất lấy ra dược liệu làm Lục Lâm Thiên ngạc nhiên, toàn là thứ đáng giá. Xem bộ dạng Thôi Hồn Độc Suất sắp luyện chế đan dược đẳng cấp ngũ phẩm trở lên.
Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế dược liệu làm Lục Lâm Thiên càng lúc càng ngạc nhiên, lão khống chế linh hồn lực và lửa cực kỳ chính xác, không lãng phí chút tài liệu nào, tốc độ rất nhanh.
Nhưng dược liệu rất nhiều, muốn luyện hóa cần nhiều thời gian. Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế cho Lục Lâm Thiên học lóm được nhiều. Từ khí thế của lão nhân áo đen, danh hiệu Độc Suất, Lục Lâm Thiên đoán Thôi Hồn Độc Suất có lẽ đến tình độ Linh Suất. Linh Giả Linh Suất, đây là cường giả.
Thôi Hồn Độc Suất tập trung tinh thần tu luyện, lão hết sức cẩn thận, từng bước luyện hóa các loại dược liệu.
Mãi đến ngày thứ hai Thôi Hồn Độc Suất mới tinh luyện hết dược liệu, thủ ấn lại thay đổi, lão thở hắt ra. Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu dung hợp linh dịch tinh luyện từ dược liệu.
Thủ ấn liên tục bay múa, lửa trong dược đỉnh cháy hừng hực, mùi thuốc đậm đặc tỏa ra. Lục Lâm Thiên không thấy, không cảm giác được tình huống trong dược đỉnh, nhưng nhìn mùi thuốc, hơi thở từ dược đỉnh thì linh dược chậm rãi ngưng tụ thành hình, tốc độ bình ổn, Linh Giả bình thường khó thể làm được.
Thời gian dần tổi, mùi dược trong sơn động càng lúc càng đậm đặc.
***
Lại một ngày qua đi, mùi thuốc trong sơn động đã đậm đặc quánh. Ngửi mùi thuốc làm Lục Lâm Thiên thầm giật mình, đan dược đẳng cấp gì mà trong mùi thơm chứa lực lượng cuồng bạo?
Ong ong ong!
Dược đỉnh rung bần bật như có lực lượng bạo lực đυ.ng vào dược đỉnh, rất thần dị.
Thôi Hồn Độc Suất hét lên:
– Tụ đan!
Thôi Hồn Độc Suất đổi thủ ấn, dược đỉnh rung lắc càng dữ dội hơn, lực lượng vô hình khuếch tán.
Đinh!
Trong dược đỉnh phát ra thanh âm trong trẻo, nắp dược đỉnh bật mở, một viên đan dược màu xanh to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh lao ra, đan dược xoay quanh trong sơn động.
Năng lượng cuồng bạo tràn ngập, đan dược tỏa ánh sáng chói mắt. Đan dược bay ra khỏi dược đỉnh, uy nhϊếp mạnh mẽ bao phủ sơn động hóa thành cột sáng chói mắt bắn ra ngoài hang.
Ầm ầm ầm!
Trong sơn cốc vang tiếng nổ điếc tai, một cột sáng bắn lên cao. Trong sơn động đá vụn rơi ầm ầm, hang rung lắc chốc lát sau mới ổn định lại.
Tay Thôi Hồn Độc Suất cầm viên đan dược màu xanh, ánh sáng đã thu vào đan, mùi thuốc đậm đặc và năng lượng cuồng bạo vẫn tỏa ra.
Mặt Lục Lâm Thiên trắng bệch, năng lượng cuồng bạo làm hắn chịu khổ nhiều, buộc hải vận dụng chân khí chống cự.
Lục Lâm Thiên tò mò hỏi:
– Đan dược này mấy phẩm?
đan dược ra khỏi đỉnh gây náo động lớn như vậy thật là đáng sợ, Lục Lâm Thiên đoán đẳng cấp đan dược chắc cỡ ngũ phẩm nhưng không dám kết luận là mấy giai. Lục Lâm Thiên chưa từng tiếp xúc loại đan dược đẳng cấp này.
Thôi Hồn Độc Suất trả lời:
– Chỉ là ngũ phẩm trung giai. Ta bị thương, chỉ luyện ra được đan dược ngũ phẩm, miễn cưỡng chữa lành vết thương một ít. Bây giờ ta phải trị thương, ước chừng mười ngày. Ngươi có thể đi ra ngoài hoặc ở lại trong hang.
Lục Lâm Thiên nói:
– Ta ở lại, nếu lão không cho ta thuốc giải mà đi luôn thì ta biết làm sao?
Thôi Hồn Độc Suất liếc Lục Lâm Thiên:
– Vậy ngươi cứ ở lại.
Thôi Hồn Độc Suất nuốt đan dược, bắt đầu trị thương.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng, mười ngày vừa lúc cho hắn tu luyện, chữa lành vết thương hoàn toàn. Lục Lâm Thiên ném đan dược tam phẩm vào miệng, hắn định thừa dịp luyện hóa ít đan dược tăng mạnh thực lực. Lần trước Lục Lâm Thiên dùng chân khí Vũ Sư ngũ trọng thi triển Chu Tước quyết, giờ hắn chỉ có thể dựa vào luyện hóa đan dược mới tăng mạnh chân khí nổi. May mắn đan dược trong tay Lục Lâm Thiên mặc dù phẩm cấp không cao nhưng số lượng nhiều, trong túi không gian của Đại thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn có khá nhiều đan dược.
Lục Lâm Thiên hơi xem trọng đan dược tam phẩm, còn nhị phẩm thì hắn ăn như nhai kẹo. Đan dược nhị phẩm không có tác dụng lớn cho Lục Lâm Thiên, hiện tại hắn là Vũ Sĩ thất trọng, ba trăm viên đan dược nhị phẩm cũng không khiến thực lực của hắn tăng mạnh một trọng.
Lát sau Lục Lâm Thiên điều tức, đan dược vào miệng tan thành năng lượng khổng lồ, hắn chậm rãi luyện hóa nó. Trong khí hải đan dược tăng dần chân khí, nhưng còn xa mới đột phá Vũ Sĩ bát trọng nổi.
Lục Lâm Thiên mải mê luyện hóa quên đi thời gian. Mười ngày không dài, đúng mười ngày sau lão nhân áo đen thở hắt ra, tỉnh lại.
– Phù phù.
Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện, hắn cảm giác trong đan dược khí hải tràn đầy chân khí, đẳng cấp đến trung giai Vũ Sĩ thất trọng. Luyện hóa đan dược không có hiệu quả lớn như trực tiếp thôn phệ chân khí.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Lục Lâm Thiên, vẻ mặt kinh ngạc nói:
– Mới mười ngày mà thực lực của tiểu tử tiến bộ nhiều.
Lục Lâm Thiên không giấu đi hơi thở nên không lừa được Thôi Hồn Độc Suất.
Lục Lâm Thiên nhìn Thôi Hồn Độc Suất:
– Vết thương của lão sao rồi?
Sắc mặt Thôi Hồn Độc Suất đã tốt hơn nhiều, khí thế càng mạnh, chắc vết thương không trầm trọng.
Thôi Hồn Độc Suất nhớ đến vết thương trên người, sắc mặt âm trầm nói:
– Không nghiêm trọng, nhưng muốn lành hẳn thì còn lâu.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, ngươi rất can đảm, người bình thường ở trước mặt ta đã sợ run lẩy bẩy.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
– Ta có gì phải sợ hãi run rẩy? Tuy lão mạnh thật nhưng không lý do tùy tiện gϊếŧ ta đi?
Lục Lâm Thiên lại thầm lo lắng, nếu Thôi Hồn Độc Suất nổi hứng muốn lấy mạng hắn thì đúng là không có chỗ để kêu oan.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Hừ! Đừng dùng chiêu khích tướng trước mặt ta, vuốt mông ngựa cũng vô dụng. Ta muốn gϊếŧ người liền gϊếŧ, không ai ngăn được, cũng không lo được, miễn ta thích, nhưng ta đã hứa không gϊếŧ ngươi thì sẽ giữ lời. Chúng ta đi.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
– Đi? Chúng ta đi đâu?
– Kẻ thù của ta sẽ không ngờ ta chịu thiệt lớn thế này lại nhanh chóng trở về Cổ vực, ta phải làm ngược lẽ thường, trở về Cổ vực. Thù này sẽ có ngày ta trả!
Mắt Thôi Hồn Độc Suất bắn ra tia sáng lạnh làm Lục Lâm Thiên rùng mình. Nhìn ra được Thôi Hồn Độc Suất có thù rất sâu.
Lục Lâm Thiên ngây người:
– Đi Cổ vực?
Lục Lâm Thiên có nghe nói về Cổ vực, xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô là đến Cổ vực. Nhưng muốn vượt qua Sơn mạch Vụ Đô sẽ mất hơn nửa năm, dù cưỡi yêu thú bay cũng cần hai tháng.
Chương 158 Đi Cổ vực (1)
Lục Lâm Thiên trầm giọng hỏi:
– Chẳng lẽ lão muốn ta đi với lão?
Sâu trong Sơn mạch Vụ Đô có nhiều yêu thú cao giai, Lục Lâm Thiên không muốn đi chút nào. Hơn nữa Lục Lâm Thiên cần phải đi Vân Dương tông, nếu cùng Thôi Hồn Độc Suất đến Cổ vực muốn trở về sẽ rất rắc rối.
Thôi Hồn Độc Suất trả lời:
– Đúng vậy! Vết thương của ta chưa lành hẳn, cần có người sai khiến.
Lục Lâm Thiên nói:
– Ta thuê một bà vυ" cho lão sai khiến được không? Lão thích thiếu phụ thì ta cũng tìm được, ta không muốn đi Cổ vực, lão làm ơn tha cho ta.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi thích thì cứ đi, nhưng một năm sau ta mới cho thuốc giải, ngươi cứ đến Cổ vực tìm ta, đó là nếu như ngươi có thể tìm thấy ta.
Lục Lâm Thiên lẩm bẩm:
– Coi như lão giỏi.
Mạng nhỏ nằm trong tay đối phương, Lục Lâm Thiên chỉ có thể nghe theo Thôi Hồn Độc Suất bài bố.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta đi, tìm dong binh đoàn đi Cổ vực, chúng ta lẫn vào trong dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên ậm ừ:
– Biết rồi.
Trong Sơn mạch Vụ Đô có nhiều dong binh đoàn đi Cổ vực, dọc đường đi sẽ hái linh dược, bắt yêu thú, hộ thống thương nhân hoặc người xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô qua lại giữa Cổ vực và Linh Vũ đại lục.
Loại dong binh đoàn này thông thường rất mạnh, nếu không có thực lực mà muốn đi qua Sơn mạch Vụ Đô là chuyện không thể. Sâu trong Sơn mạch Vụ Đô đầy yêu thú tam giai, cũng có nhiều yêu thú tứ giai. Nếu xui đυ.ng trúng yêu thú ngũ giai cũng không lạ gì.
Đổi lại mỗi lần dong binh đoàn đều thu hoạch lớn hơn, hay có Linh Giả đi chung. Lục Lâm Thiên nghe Lam Linh nói Bạch Lang dong binh đoàn thuộc loại dong binh đoàn mạo hiểm này.
Nhưng Bạch Lang dong binh đoàn bị một Trưởng lão Vạn Thú tông tiêu diệt chỉ trong một đêm, có thể tưởng tượng Vạn Thú tông mạnh cỡ nào.
Lục Lâm Thiên đi theo Thôi Hồn Độc Suất rời khỏi sơn cốc. Thôi Hồn Độc Suất nhìn phương hướng, tiến tới trước.
Thôi Hồn Độc Suất hỏi:
– Có biết gần đây có dong binh đoàn nào nghỉ chân không?
Lục Lâm Thiên trả lời:
– Đằng trước có một cái.
Lần trước ra ngoài Lục Lâm Thiên tình cờ phát hiện một sơn cốc nơi dong binh nghỉ tạm.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta tìm một dong binh đoàn, khiến bọn họ hộ tống chúng ta đi Cổ vực.
Lục Lâm Thiên hỏi:
– Nếu kẻ thù của lão ở bên này chẳng phải càng dễ bị phát hiện sao?
Hiện nay người Lục Lâm Thiên có độc, hắn không mong Thôi Hồn Độc Suất gặp phải kẻ thù.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn họ sẽ không ngờ ta khiến dong binh đoàn hộ tống đi. Nhớ kỹ là từ bây giờ ngươi chính là cháu của ta, còn ta là thúc thúc của ngươi, tránh cho trên đường đi bị người nghi ngờ.
Lục Lâm Thiên nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm:
– Lão ăn hϊếp ta?
Bỗng dưng có thêm một thúc thúc, không chơi kiểu này!
– Vớ vẩn, ta ăn hϊếp ngươi thế nào? Ta làm thúc của ngươi đã là xem trọng ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất lườm Lục Lâm Thiên:
– Đến Cổ vực rồi ta sẽ trừ độc cho ngươi, nhưng nếu trên đường đi ngươi giở trò gì sẽ chết rất thảm. Chút thực lực của ngươi thì ta chỉ cần một đầu ngón tay đủ nghiền nát.
Lục Lâm Thiên bất đắc dĩ nói:
– Ta làm sao dám? Mạng nhỏ của ta rất đáng giá, hy vọng lão cũng giữ lời hứa, đến Cổ vực làm ơn giải độc cho ta.
Hai người vượt qua mấy ngọn núi. Có Thôi Hồn Độc Suất đi theo ích lợi duy nhất là Lục Lâm Thiên không cần cẩn thận những khi đi ngang rừng cây.
Một sơn cốc xuất hiện trước mắt Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất. Trong sơn cốc rộn ràng tiếng người đã lâu mới nghe thấy, khá là náo nhiệt. Sơn cốc cỡ hai ngàn thước, có nhiều kiến trúc gỗ. Lúc hai người vào sơn cốc, Thôi Hồn Độc Suất giấu đi hơi thở, bề ngoài như một lão nhân bình thường, không thấy dấu hiệu gì là lão quái vật khí thế cực kỳ cường đại.
Trong sơn cốc có nhiều người ngồi dưới đất, trước mặt bày một tấm vải, đặt các loại dược liệu, da lông yêu thú đê giai vân vân để buôn bán. Có người bán binh khí. Trông như chợ giao dịch, nhiều người đang cò kè mặc cả.
Khá nhiều thương nhân trực tiếp mua dược liệu, những thứ khác ở nơi đám dong binh đoàn tụ hợp lại. Trong Sơn mạch Vụ Đô thường có những chỗ nhốn nháo thế này.
Lục Lâm Thiên quan sát sơn cốc, so với chỗ dong binh đoàn tụ tập lần trước hắn cùng Lam Linh ghét qua thì nơi này náo nhiệt hơn.
Lục Lâm Thiên đi vào một chỗ trông như tửu quán, tiểu nhị nhiệt tình chào hỏi:
– Hai vị đại nhân muốn nghỉ lại hay ăn gì?
Lục Lâm Thiên móc hai mươi khối kim tệ ra giao cho tiểu nhị:
– Có đồ ăn gì ngon cứ bưng lên. Sẵn đây xin hỏi chỗ này có dong binh đoàn đi Cổ vực không? Chúng ta muốn nhờ dong binh đoàn hộ tống đi Cổ vực.
Muốn hỏi thăm tin tức dong binh đoàn thì các tiểu nhị tia mắt nhanh nhẹn, biêt nhiều tin tức nhất.
Thấy kim tệ thì mắt tiểu nhị càng nhiệt tình hơn:
– Đại nhân, vừa lúc chỗ chúng ta có một dong binh đoàn đi Cổ vực, ta sẽ hỏi thăm xem bọn họ có thể mang các vị đi hơn, nhưng không thể thiếu phí dụng.
Lục Lâm Thiên nói:
– Cái này không thành vấn đề, nếu ngươi làm tốt lát nữa ta sẽ thưởng.
Lục Lâm Thiên biết ngay tìm tiểu nhị là chính xác.
Tiểu nhị vui vẻ nói:
– Vâng, mời đại nhân ngồi chờ, ta đi hỏi ngay, cũng sẽ bưng đồ ăn lên.
Chỗ này hiếm khi gặp người rộng rãi như Lục Lâm Thiên, tiểu nhị đưa hai người Thôi Hồn Độc Suất ngồi xuống đại sảnh, chạy đi làm việc.
Lục Lâm Thiên quan sát bốn phía, trong đại sảnh có mười cái bàn, một nửa đã hết chỗ. Mọi người ngước lên nhìn Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất rồi tiếp tục ăn đồ của mình.
Trong chỗ các dong binh nghỉ ngơi có một quy định ngầm là không được tùy tiện đánh lộn gây chuyện, nếu không rất có thể sẽ bị đánh hội đồng. Tại đây dù ngươi mang nhiều báu vật, bình thường sẽ không bị cướp, đương nhiên đó là lúc bình thường.
Một lát sau, có tiểu nhị bưng nhiều thức ăn lên. Đã nhiều ngày Lục Lâm Thiên không ăn cơm, giờ ăn thả cửa. Tu vi của Lục Lâm Thiên chưa đủ tình độ mấy tháng không ăn cơm.
Lục Lâm Thiên thấy Thôi Hồn Độc Suất chỉ ngồi ngó thì lễ phép mời:
– Lão không ăn sao?
Lục Lâm Thiên biết thực lực của Thôi Hồn Độc Suất không cần ăn cái gì.
Thôi Hồn Độc Suất lườm Lục Lâm Thiên:
– Gọi ta là thúc.
Thôi Hồn Độc Suất tiếp tục bảo:
– Ngũ cốc hoa màu, rượu thịt vào bụng để lại trọc khí, lâu dần thân thể chịu ảnh hưởng. Sau này cơ thể nặng nề kéo theo tu vi không thể tiến bộ, cho nên ngươi ăn chúng nó ít chút đi.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
– Có thật không?
Ăn chút gì mà hỏng việc tu luyện thì đúng là khủng khϊếp.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Tin hay không tùy ngươi, chờ khi tu vi cao ngươi sẽ hiểu.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống. Có lẽ Thôi Hồn Độc Suất nói đúng, nhưng hơi phóng đại. Trên đời này có ai không ăn gì?
Lục Lâm Thiên thấy tiểu nhị vừa rồi đưa một nam nhân cao to đến. Nam nhân khá đặc biệt, vóc dáng vạm vỡ, sau khi cõng thanh đại đao, khí thế siêu phàm.
Tiểu nhị tới gần bàn Lục Lâm Thiên, giới thiệu:
– Đại nhân, vị này chính là Tam đoàn trưởng đại nhân của Thanh Phong dong binh đoàn, có thể đưa các người đi Cổ vực.
Chương 159 Đi Cổ vực (2)
Nam nhân cõng đao nhìn chằm chằm Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất, hỏi:
– Các người là ai? Muốn đi Cổ vực làm gì?
Lục Lâm Thiên đứng lên nói chuyện:
– Tam đoàn trưởng, đây là thúc của tại hạ. Chúng ta bị một con yêu thú tam giai trong Sơn mạch Vụ Đô tập kích, có sáu người chết, chỉ thúc điệt chúng ta trốn thoát nên không đi Cổ vực được. Muốn nhờ quý dong binh đoàn mang chúng ta đi đoạn đường.
Lục Lâm Thiên cảm nhận khí thế từ nam nhân cõng đao, hắn ngạc nhiên vì tu vi của gã cỡ Vũ Sư bát trọng trở lên, ngang ngửa nữ nhân độc ác kia.
Nghĩ đến nữ nhân độc ác là lòng Lục Lâm Thiên rực cháy lửa giận, thù này không trả không là quân tử. Sau này hắn mà gặp lại nữ nhân độc ác kia thì quyết tâm tính sổ với nàng.
Nam nhân cõng đao nói:
– Thì ra là vậy, trùng hợp chúng ta nghỉ ngơi tại đây, mang theo các người cũng được, nhưng giá tiền thì mỗi người hai vạn kim tệ, không mặc cả. Nếu đồng ý thì bây giờ lên đường ngay, đoàn chúng ta sắp xuất phát.
– Hai vạn kim tệ một người.
Lục Lâm Thiên thầm nhủ giá hơi mắc, hắn nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm. Hai vạn kim tệ một người, tổng cộng bốn vạn kim tệ là số tiền lớn, hắn không muốn bỏ tiền ra khơi khơi.
Thôi Hồn Độc Suất móc hai gốc dược liệu màu xanh biếc ra:
– Ta không có kim tệ nhưng có hai gốc Bách Linh thảo chắc cỡ bốn vạn năm ngàn kim tệ. Ta dùng hai gốc Bách Linh thảo đổi bốn vạn kim tệ, đồng ý không?
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Bách Linh thảo!
Lão độc vật này mang theo nhiều dược liệu thật, toàn là đồ tốt. Bách Linh thảo quý giá hơn Long Tu Thảo một chút.
Nam nhân cõng đao nói:
– Đương nhiên được, mời hai vị theo ta, chúng ta đang định xuất phát đi Cổ vực.
Hai gốc Bách Linh thảo tổng giá trị trên bốn vạn kim tệ, gã sẽ bán được năm vạn kim tệ nên đương nhiên không từ chối.
Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất đi theo nam nhân cõng đao ra khỏi tửu quán. Trong lúc trò chuyện Lục Lâm Thiên được biết nam nhân cõng đao tên Hạ Thanh Sơn, Tam đoàn trưởng của Thanh Phong dong binh đoàn. Thanh Phong dong binh đoàn có ba đoàn trưởng, một trăm ba mươi thành viên. Nhưng chỉ có ba mươi người đi Cổ vực, có đại đoàn trưởng, nhị đoàn trưởng đi chung. Đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm thực lực Vũ Phách ngũ trọng, nhị đoàn trưởng Lý Phong Linh Sư cửu trọng.
Thanh Phong dong binh đoàn có ba mươi người, hộ tống ba người đi Cổ vực, cộng thêm Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất là năm người. Ba người khác trả giá hai vạn năm ngàn kim tệ được hộ tống từ Thành Vụ Đô đi. Chuyến này Thanh Phong dong binh đoàn chỉ hộ tống năm người đã kiếm được mười mấy vạn kim tệ, tuy lời nhiều nhưng đó là lấy mạng ra đổi. Đi sâu vào Sơn mạch Vụ Đô tùy thời gặp nguy hiểm. Nhưng có yêu thú phi hành nên đi đường an toàn hơn chút, nhưng nếu gặp phải yêu thú phi hành khác tấn công thì vẫn nguy hiểm như thường.
Vì hai gốc Bách Linh thảo nên Hạ Thanh Sơn khá là khách sáo với Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất. Trong lúc nói chuyện Hạ Thanh Sơn đưa Lục Lâm Thiên đến hỗ đất trống đằng sau sơn cốc, nơi đó có ba con yêu thú phi hành khổng lồ chờ sẵn. Ba con yêu thú phi hành thể tích to lớn, đứng trên mặt đất cao hai thước rưỡi, dài bảy, tám thước, thân hình khổng lồ.
Lục Lâm Thiên cảm giác hơi thở từ người yêu thú phi hành:
– Yêu thú phi hành phong hệ hậu kỳ nhị giai, Hắc Đầu Giác Trĩ.
Lục Lâm Thiên rất ngạc nhiên, tốc độ của Hắc Đầu Giác Trĩ khá nhanh, hiếm thấy.
Trên đất trống, Lục Lâm Thiên thấy có ba mươi người đứng xung quanh. Hạ Thanh Sơn đến trước mặt một nam nhân mặc áo ngắn, một nam nhân trung niên mặc trường bào màu trắng xì xầm gì đó rồ i móc hai gốc Bách Linh thảo ra.
Nam nhân mặc áo ngắn đi tới chỗ Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất, nhìn hai người một lúc sau nói:
– Ta là đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm của Thanh Phong dong binh đoàn, hai vị hãy cùng chúng ta đi Cổ vực. Thanh Phong dong binh đoàn sẽ chịu trách nhiệm an toàn cho hai vị.
Lục Lâm Thiên nói:
– Vậy xin đa tạ đại đoàn trưởng.
– Không cần cảm ơn, chúng ta thu tiền rồi.
Hoàng Kỳ Phàm nói:
– Hiện tại chúng ta xuất phát đi.
Ong ong ong!
Tiếng rít trầm thấp vang lên, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh bay lên. Đôi cánh to lớn lớn hơn thân hình, hai cánh duỗi ra dài mười, mười ba thước.
Hoàng Kỳ Phàm dặn dò:
– Hai vị hãy ngồi trên chính giữa lưng yêu thú đi, có ba người khác cũng đi Cổ vực. Chúng ta sẽ mất khoảng một tháng là đến Cổ vực.
Lục Lâm Thiên cảm ơn. Thôi Hồn Độc Suất không nói tiếng vào, thực lực như lão khinh thường dài dòng với đám người dong binh đoàn này.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ bay lên cao, đã có người nhảy lên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ. Lục Lâm Thiên vận dụng chân khí tụ dưới chân giẫm đất lấy đà nhảy lên lưng con Hắc Đầu Giác Trĩ chính giữa.
Vù vù vù!
Thôi Hồn Độc Suất lắc người lặng lẽ đáp xuống cạnh Lục Lâm Thiên. Có mười một người ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, trừ Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất ra còn chín người khác.
Lưng Hắc Đầu Giác Trĩ rộng tám, chín thước, mười một người ngồi không chật chội, nếu có thêm người thì hơi thiếu chỗ.
Lục Lâm Thiên liếc trộm chín người khác. Sáu người là thành viên Thanh Phong dong binh đoàn, trong đó có nhị đoàn trưởng Lý Phong mặc áo trắng. Năm người khác thực lực cỡ Vũ Sư.
Trừ sáu người ra còn có ba vị khách đi Cổ vực. Một phu nhân trung niên, thân hình khá nẩy nở. Một thanh niên tóc ngắn mặc trường bào, một thanh niên tóc dài mặc hoa phục.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên tóc dài hoa phục lâu hơn chút, vì trong nam nhân thì người này thuộc loại đẹp trai, nếu trong kiếp trước của Lục Lâm Thiên đủ chuẩn làm mặt trắng chờ phú bà nuôi, y như Giả Bảo Ngọc trong sách.
Cảm giác ánh mắt của Lục Lâm Thiên, thanh niên mặc hoa phục khoanh chân ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nghiêng đầu liếc hướng Lục Lâm Thiên. Mắt thanh niên hoa phục sáng ngời chứa áp lực người lạ đừng tới gần, mơ hồ toát ra lạnh lẽo.
Lục Lâm Thiên thu về tầm mắt, thầm nghĩ:
– Người này thật lạnh lùng.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ.
Mọi người ngồi ổn định, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh bay lên trên cao sơn mạch thẳng hướng Cổ vực.
Trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, Thôi Hồn Độc Suất nhắm mắt tĩnh tọa suốt, hơi thở nhàn nhạt khuếch tán, dường như lão đang điều tức.
Lục Lâm Thiên sớm nuốt hai viên đan dược tam phẩm, lúc này hắn luyện hóa năng lượng đan dược trong cơ thể thành chân khí tin thuần rót vào khí hải đan dược.
Mọi người ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ không nói chuyện, bên tai chỉ có tiếng Hắc Đầu Giác Trĩ vỗ cánh kéo khí lưu rít. Mọi người đều đang điều tức.
Thời gian chậm rãi trôi. Bảy ngày sau, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đáp xuống đất. Vị trí đáp là một sơn cốc, cũng là nơi dong binh tụ tập. Có nhiều dong binh đoàn, đoàn đội đã ở đây.
Mọi người vào trong tửu quán ăn uống no nê, bảy ngày nay người thực lực kém mỗi ngày ăn lương khô cầm hơi.
Nghỉ ngơi xong đám người lại xuất hiện đi. Lục Lâm Thiên hỏi được chút tin tức từ đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm. Phía trước là khu vực sâu trong Sơn mạch Vụ Đô, bên trong không còn chỗ cho dong binh đoàn cư trú, thông thường dong binh đoàn đến đây thì ngừng lại.
« Chương Trước
Chương 160 Ai không ‘đi lớn’? (1)
Tiếp tục đi vào sẽ gặp nhiều yêu thú cao giai, khá nhiều dong binh mạo hiểm đi vào rồi không bao giờ trở ra nữa.
Cùng ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nhưng mọi người không nói chuyện với nhau. Đặc biệt là thanh niên tóc dài mặc hoa phục, hầu như không lên tiếng bao giờ, chỉ toàn khoanh chân nhắm mắt.
Thôi Hồn Độc Suất cũng vậy, chìm trong điều tức, mặc kệ Lục Lâm Thiên.
Lại năm ngày qua đi, Lục Lâm Thiên chợt cảm giác l*иg ngực mấp máy, Tiểu Long luôn ngủ ấy bỗng nhúc nhích.
Lục Lâm Thiên chợt mở mắt ra:
– Tiểu Long sắp tiến hóa sao?
Tiểu Long mấp máy một chút rồi ngừng, dường như lại chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt nóng nảy táo bạo như gặp cường địch, người lắc lư kinh động mọi người.
– Két két!!!
Người Thanh Phong dong binh đoàn trấn an ba con Hắc Đầu Giác Trĩ dần bình tĩnh lại, mọi người căng thẳng cảnh giác.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hình như vừa rồi Tiểu Long phát ra chút hơi thở khiến ba con Hắc Đầu Giác Trĩ xao động. Tiểu Long đột phá vào lúc này không đúng lúc, nếu bị người phát hiện nó là linh hoàng thú thì rắc rối.
Tiểu Long tiếp tục ngủ, Lục Lâm Thiên thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến Cổ vực thì Tiểu Long muốn đột phá lúc nào cũng được, ít ra không gây chú ý.
– Mới rồi làm sao vậy?
– Cứ tưởng gặp yêu thú phi hành nào tập kích, làm ta hết hồn.
Lý Phong Linh Sư cửu trọng lộ biểu tình khó hiểu:
– Mới rồi có hơi thở quái dị thoáng qua nhưng biến mất ngay, rất kỳ lạ.
Mới rồi Lý Phong cảm giác có hơi thở kỳ lạ lóe qua nhưng bây giờ không còn dấu vết.
Tiếp theo mọi người nghi ngờ bàn tán, nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Hai ngày sau, trong khi mọi người đang nhắm mắt điều tức thì Hoàng Kỳ Phàm ngồi trên con Hắc Đầu Giác Trĩ bay đằng trước nhất hét to một tiếng:
– Có yêu thú phi hành tập kích, chú ý!
Mọi người bừng tỉnh, nhìn chăm chú trước mặt. Có con yêu thú khổng lồ to cỡ ba mươi thước đập cánh bay tới, yêu thú phi hành thân hình như én, đầu to như con điêu, vuốt sắc nhọn, mắt lóe tia hung ác.
Lý Phong nói với đám người:
– Xem thể tích thì là Bạch Đầu Điêu, yêu thú phong hệ sơ kỳ tam giai.
Ầm!
Trong không trung phía trước Hoàng Kỳ Phàm đã đứng thẳng trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, hộ thân cương khí dựng lên bao phủ gã và Hắc Đầu Giác Trĩ vào trong. Bàn tay Hoàng Kỳ Phàm liên tục đổi thủ ấn, một cây trường thương màu xanh hóa thành luồng sáng bay hướng Bạch Đầu Điêu.
Lực lượng cuồng bạo rít gào chấn phá hư không, xé rách dòng không khí đâm vào Bạch Đầu Điêu khổng lồ.
Bạch Đầu Điêu rít lên:
– Két két!
Bạch Đầu Điêu đập cánh, đôi cánh dấy lên giông bão hàng trăm thước quét hướng trường thương, khí lưu cuồng bạo khác xé gió va chạm vào Hoàng Kỳ Phàm.
Hoàng Kỳ Phàm hét to một tiếng:
– Súc sinh muốn chết!
Thủ ấn thay đổi, không khí thuộc tính thủy đè ép. Một quả cầu nước to mấy chục thước bay lên cao, hai tay Hoàng Kỳ Phàm đẩy mạnh, chân khí tuôn ra.
Quả cầu nước khổng lồ đυ.ng vào khí lưu cuồng bạo. Hai lực lượng va chạm nổ tung trong không trung.
Ầm ầm ầm!
Quả cầu nước đυ.ng tan bão khí lưu, giọt nước rơi tung tóe, phương xa hóa thành khí lưu tan biến trong hư không.
Bạch Đầu Điêu ăn đau hét lên:
– Két két!
Cơ thể khổng lồ bị lực lượng đè lảo đảo, nó trừng mắt nhìn Hoàng Kỳ Phàm, rồi đập cánh xoay người bỏ chạy. Yêu thú tam giai có linh trí khá cao, Bạch Đầu Điêu cảm giác thực lực của đối phương mạnh thì không dám trêu chọc nữa.
Hoàng Kỳ Phàm thu về thủ ấn, trường thương ở trên bầu trời hóa thành luồng sáng bay vào tay gã. Hoàng Kỳ Phàm không đuổi theo Bạch Đầu Điêu, yêu thú phi hành không dễ bắt, chúng có thiên phú phi hành khiến nhiều cường giả chịu thua.
Lục Lâm Thiên liếc Thôi Hồn Độc Suất ngồi cạnh mình, thầm nghĩ:
– Lão độc vật bình tĩnh hay thật.
Mới rồi mọi người căng thẳng thần kinh chỉ có lão độc vật là không mở mắt cái nào.
Thanh niên hoa phục chỉ hé mắt liếc Bạch Đầu Điêu một cái rồi tiếp tục nhắm mắt lại.
Hoàng Kỳ Phàm ở phía trước lên tiếng:
– Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi đi.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đáp xuống một sơn cốc. Không biết Sơn mạch Vụ Đô to cỡ nào, trong thời gian này mọi người vẫn luôn bay bên trên không trung của sơn mạch Vụ Đô.
Dưới sơn mạch toàn là rừng cây, sơn cốc. Rừng rậm rạp che kín không gian. Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ được thành viên Tam đoàn trưởng chăm sóc đang nghỉ ngơi, chúng nó không thể cứ liên tục bay đi được.
Mọi người nghỉ ngơi trong sơn mạch.
Hoàng Kỳ Phàm mở miệng nói:
– Nơi này đã rất nguy hiểm, ít ai vào sâu trong Sơn mạch Vụ Đô thế này. Nếu mọi chuyện thuận lợi chúng ta có một tháng để đến Cổ vực. Nhưng có một chặng đường rất nguy hiểm, đến gần khu vực Cổ vực thì an toàn hơn nhiều. Cho nên nửa tháng tiếp theo là thời kỳ chúng ta nguy hiểm nhất.
Chủ yếu là nói cho năm người Lục Lâm Thiên nghe, thành viên Tam đoàn trưởng đều rõ ràng nguy hiểm trên đường đi.
Phụ nhân trung niên hỏi:
– Hoàng đoàn trưởng, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Phụ nhân có thân hình nảy nở, dáng người lồi lõm toát ra khí chất thành thục làm nhiều dong binh liếc trộm liên tục.
Hoàng Kỳ Phàm ngước nhìn bầu trời, trả lời:
– Chúng ta đã đi con đường này mười lần, không có chuyện gì xảy ra, hy vọng lần này cũng bình an.
Hoàng Kỳ Phàm biết rõ sơn mạch đằng trước nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện gì thì tiêu đời.
Ngực Lục Lâm Thiên lại mấp máy.
– Tiểu Long!
Tiểu Long bắt đầu biến hóa.
– Sắp đột phá sao?
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hắn cảm giác Tiểu Long đã đến lúc đột phá.
Lục Lâm Thiên nói với mọi người:
– Ta đi trút bầu tâm sự chút.
Hạ Thanh Sơn nói:
– Đi gần đây được rồi, chỗ này cực kỳ nguy hiểm, đừng đi quá xa.
– Biết rồi!
Lục Lâm Thiên vội vàng chạy đi, hắn biết sơn cốc này nằm sâu trong Sơn mạch Vụ Đô, nguy hiểm hơn hẳn vòng ngoài. Nhưng Tiểu Long sắp đột phá, Lục Lâm Thiên hết cách. Có lẽ Tiểu Long đột phá sẽ dẫn đến náo động, không thể để ai phát hiện.
Lục Lâm Thiên vội chạy lên một đỉnh núi. Tiểu Long luôn ngủ say lúc này vặn vẹo kịch liệt, khí thế cường đại khuếch tán, áp lực vô hình mạnh mẽ.
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên đang định lôi Tiểu Long ra thì một cái bóng vàng nhạt tự động nhảy ra rơi xuống đất, ánh sáng chói lòa lan tràn.
Ánh sáng nở rộ, thân hình Tiểu Long hiện ra. Mắt thường thấy rõ Tiểu Long không ngừng biến to, năm thước, mười thước, mười lăm thước...
Trong lúc đó Tiểu Long phát ra hơi thở làm Lục Lâm Thiên cảm nhận cuồng bạo và đáng sợ. Hơi thở đó xuyên thấu linh hồn, kéo theo linh hồn cùng dao động.
Giây lát sau Lục Lâm Thiên không còn cảm giác bị áp chế nữa, ngược lại thấy thân thiết với áp lực này. Lục Lâm Thiên đoán có lẽ vì hắn và Tiểu Long có huyết khế nên hơi thở này không áp chế hắn.
Khí thế trên người Tiểu Long càng lúc càng tăng cao, thân hình tạm dừng khoảng mười lăm thước, đây là thể tích lớn nhất của Tiểu Long mà Lục Lâm Thiên từng gặp.
– Mười sáu thước, mười tám thước, hai mươi thước, hai mươi lăm thước...
Thôi Hồn Độc Suất lạnh lùng nói:
– Ta không có kim tệ, đây là tăng linh đan, đan dược tứ phẩm đủ đổi năm gốc Long Tu Thảo. Mau tìm Long Tu Thảo về, nếu không ngươi đừng mong lấy được thuốc giải.
Lục Lâm Thiên nhận lấy tăng linh đan:
– Biết.
Lòng Lục Lâm Thiên mừng như điên. Đây là tăng linh đan, thứ tốt. Trong ngọc giản của Nam thúc có giới thiệu, mặc dù tăng linh đan là đan dược sơ giai tứ phẩm nhưng có tác dụng tăng mạnh linh lực và linh hồn. Quan trọng hơn tăng linh đan là vật cần dùng để Linh Giả đột phá Linh Phách, giá trị trên mười vạn kim tệ.
Lục Lâm Thiên cầm tăng linh đan đi ra sơn động, dạo một vòng rồi rời khỏi sơn cốc, trèo lên mấy đỉnh núi, ngồi trên cái cây cao trong rừng rậm.
Trong lòng Lục Lâm Thiên rất mâu thuẫn, không biết Nam thúc có thể giải độc trên người hắn không. Nếu Nam thúc giải được Phệ Huyết Hóa Cốt đan thì bây giờ Lục Lâm Thiên về Trấn Thanh Vân còn kịp, không cần chịu Thôi Hồn Độc Suất khống chế. Nhưng nếu Nam thúc không giải độc được thì Lục Lâm Thiên tiêu đời.
Tiểu Long đang ngủ say đột phá, không biết nó có thể giải độc được không, Lục Lâm Thiên không dám mạo hiểm, mạng nhỏ của mình đương nhiên phải đau lòng.
Thôi, xui xẻo thì đành chịu. Lục Lâm Thiên than thở, hắn không trở về ngay. Mang tiếng đi tìm Long Tu Thảo nếu Lục Lâm Thiên về quá nhanh sẽ khiến Thôi Hồn Độc Suất nghi ngờ, hắn chờ thêm một, hai ngày rồi về.
Lục Lâm Thiên nhảy người lên biến mất tại chỗ. Vừa lúc hắn đi ra ngoài rèn luyện một phen, vết thương đã lành gần hết.
Trong một rừng cây rậm rạp, cây cối to lớn bao phủ không gian. Trong rừng cây, một co ngấu to ba hước dang nhìn Lục Lâm Thiên chằm chằm. Con gấu màu trắng tinh không lẫn sắc khác, mắt như chuông đồng, toát ra khí thế khủng bố.
– Yêu thú hậu kỳ nhị giai.
Lục Lâm Thiên cảm giác hơi thở từ người con gấu đã đến trình độ yêu thú hậu kỳ nhị giai, Vũ Sư nhất trọng cũng khó làm gì nó, đây là một loại Thổ Chi Yêu Hùng, da dày thịt béo, phòng ngự cực mạnh, rất khó đối phó.
Thổ Chi Yêu Hùng phát ra tiếng gầm đáng sợ:
– Grao!!!
Thân hình to lớn giẫm nền đất vọt lên, chi trước vỗ vào người Lục Lâm Thiên.
– To con, xem bản công tử giải quyết ngươi thế nào!
Lục Lâm Thiên không bỏ chạy, chân khí dồn dưới chân nhanh nhẹn né đòn công kích của Thổ Chi Yêu Hùng.
Con Thổ Chi Yêu Hùng, da dày thịt béo, phòng ngự cực mạnh nhưng hơi cồng kềnh, tốc độ không mau.
Lục Lâm Thiên gầm lên:
– Khai Sơn chưởng!
Lục Lâm Thiên né người, tay vỗ chưởng ấn vàng nhạt vào Thổ Chi Yêu Hùng to lớn, tăng nhanh tốc độ giáng xuống lưng nó.
Bùm!
Lục Lâm Thiên cảm giác bàn tay như vỗ trúng tảng đá, bàn tay hắn tê dại. Thổ Chi Yêu Hùng thì lảo đảo tiến lên trước mấy bước.
Thổ Chi Yêu Hùng gầm lên:
– Grao!
Thổ Chi Yêu Hùng xoay người vỗ mạnh vào Lục Lâm Thiên, lực lượng cường đại đè ép khí lưu vang tiếng xé gió.
Lục Lâm Thiên nhanh chóng thụt lùi. Không thể đấu cứng với Thổ Chi Yêu Hùng, sẽ chịu thiệt. Lục Lâm Thiên kết ấn, linh lực bốn phía tụ tập lại, gió đè ép không gian vặn vẹo, khí thế cường đại khuếch tán.
Một thanh đại đao màu đỏ nhanh chóng ngưng tụ trong tay Lục Lâm Thiên, quanh đại đao sóng gợn không gian lăn tăn, tiếng xé gió chói tai vang lên.
– Đao Hồn Trảm!
Cây đao linh lực màu đỏ xé dòng không khí ra như Thái sơn áp đỉnh, lực lượng cuồng bạo chém xuống Thổ Chi Yêu Hùng.
– Grao!
Vầng sáng nhạt đậm đặc ngưng tụ trên người Thổ Chi Yêu Hùng to lớn, nó nhìn chằm chằm đòn công kích của Lục Lâm Thiên, trong mắt lộ tia sợ hãi. Yêu thú đê giai không có trí tuệ cao, cảm thấy sợ sẽ chạy trốn, không như dã thú. Một số dã thú không biết chết là gì, sẽ bất chấp tất cả gϊếŧ đối thủ, rất khó giải quyết.
Nhưng yêu thú cao giai trí tuệ bằng nhân loại là khó đối phó nhất.
Đao đỏ như máu cắt vỡ hư không, nhát đao chém ra dẫn đến không gian chấn động, khí kình gào thét sinh ra tiếng nổ. Đao quang kéo theo chuỗi tàn ảnh, uy thế kinh khủng. Ánh sáng chói mắt bắn tới, đao chém mạnh vào người Thổ Chi Yêu Hùng.
Bùm!
Vầng sáng vàng nhạt trên người Thổ Chi Yêu Hùng vặn vẹo, thoáng chốc nứt vỡ. Sóng năng lượng khủng bố bạo động. Lực lượng sắc bén không gì sánh bằng khuếch tán, không gian vặn vẹo.
Thân hình to lớn của Thổ Chi Yêu Hùng bị xẻ đôi, đao quang tan biến trong không trung.
Lục Lâm Thiên kinh thán uy lực Đao Hồn kỹ của mình:
– Không uổng là linh kỹ huyền giai.
Lúc Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ thất trọng thi triển linh kỹ huyền giai này có thể gϊếŧ yêu thú hậu kỳ nhị giai, tức là hắn có thể gϊếŧ Vũ Sư nhất trọng bình thường.
Linh kỹ huyền giai, linh kỹ cũng là chia làm sáu giai: Thiên, địa, huyền, hoàng, tinh, thần. Tiểu gia tộc bình thường có Vũ kỹ sơ giai hoàng giai đã là trọng bảo, linh kỹ huyền giai càng khó khăn hơn. Vũ kỹ, linh kỹ huyền giai thì là trọng bảo trong đại môn đại phái. Vũ kỹ, linh kỹ mỗi lên một bậc uy lực sẽ mạnh hơn một đẳng cấp. Linh kỹ sơ giai huyền giai và linh kỹ cao giai hoàng giai chênh lệch như trời với đất.
Lục Lâm Thiên tu luyện Đao Hồn kỹ là linh kỹ sơ giai huyền giai, Chu Tước quyết là Vũ kỹ cao giai hoàng giai. Hiện tại Lục Lâm Thiên không chắc Tứ Thần quyết có phải là Vũ kỹ không, dù sao Chu Tước quyết khác biệt rất lớn với Vũ kỹ bình thường. Nhưng Lục Lâm Thiên biết rõ Chu Tước quyết là thủ đoạn mạnh nhất hiện nay của Lục Lâm Thiên, tuy Chu Tước quyết cỡ đẳng cấp Vũ kỹ cao giai hoàng giai nhưng uy lực mạnh hơn Đao Hồn kỹ một chút. Nếu giống như lần trước dùng lực lượng bên thứ ba dung hợp Chu Tước quyết, uy lực của Chu Tước quyết càng thêm cường đại, rất khủng bố.
Thủ đoạn thứ hai của Lục Lâm Thiên là Đao Hồn kỹ, thứ ba là Nộ Hải Cuồng Khiếu Vũ kỹ thủy hệ. Hiện tại Lục Lâm Thiên chỉ còn thiếu hai Vũ kỹ mộc hệ, phong hệ.
Dọn dẹp xong Lục Lâm Thiên đi về, cũng đã tới lúc nên về, dù sao hắn có một gốc Long Tu Thảo. Lục Lâm Thiên nhìn đốm đen trong lòng bàn tay mình, hắn cười khổ.
Lục Lâm Thiên đi về sơn động trong sơn cốc, hắn thấy Thôi Hồn Độc Suất đang điều tức, mặt trắng bệch, hơi thở tốt hơn một chút, vết thương trên vai đã kết già.
Cảm giác Lục Lâm Thiên trở về, lão nhân áo đen mở mắt ra hỏi dồn:
– Tìm thấy Long Tu Thảo chưa?
Dường như Long Tu Thảo giúp ích rất lớn cho Thôi Hồn Độc Suất.
Lục Lâm Thiên lấy ra Long Tu Thảo bình thường sẵn đưa cho Thôi Hồn Độc Suất:
– Đã đổi được.
Long Tu Thảo cao khoảng nửa thước, tỏa mùi thuốc đậm đặc. Chín miếng lá như râu, thân cỏ cong nên được gọi là Long Tu Thảo. Long Tu Thảo có tác dụng lớn trong việc giải độc, tăng mạnh linh khí, củng cố tinh thần nên giá trí rất cao.
Lão nhân áo đen mừng rỡ, sau đó nhìn Lục Lâm Thiên chằm chằm, nói:
– Ta sắp luyện chế đan dược, ngươi yên phận chút, không được quấy rầy ta.
Lục Lâm Thiên lùi vào góc hang:
– Mời tự nhiên.
Lục Lâm Thiên hào hứng nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế đan dược thế nào.
Thôi Hồn Độc Suất móc một dược đỉnh ra khỏi trữ vật giới chỉ:
Đinh!
Lục Lâm Thiên sớm chú ý trữ vật giới chỉ trên tay Thôi Hồn Độc Suất, người có trữ vật giới chỉ tất nhiên địa vị không thấp.
Chương 157 Đan dược ngũ phẩm (2)
Dược đỉnh cao cỡ một thước, màu xanh sậm, rậm rạp hoa văn tỏa ánh sáng nhạt. Phẩm chất dược đỉnh không tệ, Lục Lâm Thiên cảm giác dược đỉnh này không thua gì long đỉnh của hắn.
Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu đánh ra thủ ấn, linh lực tràn ngập trong tay lão rót vào dược đỉnh. Thoáng chốc trong dược đỉnh bùng cháy ngọn lửa, lửa rất nóng, không khí trong sơn động oi bức, nhiệt độ tăng nhanh.
Khi nhiệt độ lên cao nhất định, Lục Lâm Thiên thấy Thôi Hồn Độc Suất điều khiển lửa lớn nhỏ, mức độ quen thuộc hơn xa hắn. Lục Lâm Thiên nhìn hoa cả mắt.
Tiếp theo Thôi Hồn Độc Suất móc ra nhiều dược liệu lần lượt bỏ vào trong dược đỉnh luyện hóa. Lửa trong dược đỉnh đã đến mức độ cực kỳ chính xác, cái này cần có linh hồn lực rất mạnh mới khống chế nổi.
Thôi Hồn Độc Suất lấy ra dược liệu làm Lục Lâm Thiên ngạc nhiên, toàn là thứ đáng giá. Xem bộ dạng Thôi Hồn Độc Suất sắp luyện chế đan dược đẳng cấp ngũ phẩm trở lên.
Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế dược liệu làm Lục Lâm Thiên càng lúc càng ngạc nhiên, lão khống chế linh hồn lực và lửa cực kỳ chính xác, không lãng phí chút tài liệu nào, tốc độ rất nhanh.
Nhưng dược liệu rất nhiều, muốn luyện hóa cần nhiều thời gian. Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế cho Lục Lâm Thiên học lóm được nhiều. Từ khí thế của lão nhân áo đen, danh hiệu Độc Suất, Lục Lâm Thiên đoán Thôi Hồn Độc Suất có lẽ đến tình độ Linh Suất. Linh Giả Linh Suất, đây là cường giả.
Thôi Hồn Độc Suất tập trung tinh thần tu luyện, lão hết sức cẩn thận, từng bước luyện hóa các loại dược liệu.
Mãi đến ngày thứ hai Thôi Hồn Độc Suất mới tinh luyện hết dược liệu, thủ ấn lại thay đổi, lão thở hắt ra. Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu dung hợp linh dịch tinh luyện từ dược liệu.
Thủ ấn liên tục bay múa, lửa trong dược đỉnh cháy hừng hực, mùi thuốc đậm đặc tỏa ra. Lục Lâm Thiên không thấy, không cảm giác được tình huống trong dược đỉnh, nhưng nhìn mùi thuốc, hơi thở từ dược đỉnh thì linh dược chậm rãi ngưng tụ thành hình, tốc độ bình ổn, Linh Giả bình thường khó thể làm được.
Thời gian dần tổi, mùi dược trong sơn động càng lúc càng đậm đặc.
***
Lại một ngày qua đi, mùi thuốc trong sơn động đã đậm đặc quánh. Ngửi mùi thuốc làm Lục Lâm Thiên thầm giật mình, đan dược đẳng cấp gì mà trong mùi thơm chứa lực lượng cuồng bạo?
Ong ong ong!
Dược đỉnh rung bần bật như có lực lượng bạo lực đυ.ng vào dược đỉnh, rất thần dị.
Thôi Hồn Độc Suất hét lên:
– Tụ đan!
Thôi Hồn Độc Suất đổi thủ ấn, dược đỉnh rung lắc càng dữ dội hơn, lực lượng vô hình khuếch tán.
Đinh!
Trong dược đỉnh phát ra thanh âm trong trẻo, nắp dược đỉnh bật mở, một viên đan dược màu xanh to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh lao ra, đan dược xoay quanh trong sơn động.
Năng lượng cuồng bạo tràn ngập, đan dược tỏa ánh sáng chói mắt. Đan dược bay ra khỏi dược đỉnh, uy nhϊếp mạnh mẽ bao phủ sơn động hóa thành cột sáng chói mắt bắn ra ngoài hang.
Ầm ầm ầm!
Trong sơn cốc vang tiếng nổ điếc tai, một cột sáng bắn lên cao. Trong sơn động đá vụn rơi ầm ầm, hang rung lắc chốc lát sau mới ổn định lại.
Tay Thôi Hồn Độc Suất cầm viên đan dược màu xanh, ánh sáng đã thu vào đan, mùi thuốc đậm đặc và năng lượng cuồng bạo vẫn tỏa ra.
Mặt Lục Lâm Thiên trắng bệch, năng lượng cuồng bạo làm hắn chịu khổ nhiều, buộc hải vận dụng chân khí chống cự.
Lục Lâm Thiên tò mò hỏi:
– Đan dược này mấy phẩm?
đan dược ra khỏi đỉnh gây náo động lớn như vậy thật là đáng sợ, Lục Lâm Thiên đoán đẳng cấp đan dược chắc cỡ ngũ phẩm nhưng không dám kết luận là mấy giai. Lục Lâm Thiên chưa từng tiếp xúc loại đan dược đẳng cấp này.
Thôi Hồn Độc Suất trả lời:
– Chỉ là ngũ phẩm trung giai. Ta bị thương, chỉ luyện ra được đan dược ngũ phẩm, miễn cưỡng chữa lành vết thương một ít. Bây giờ ta phải trị thương, ước chừng mười ngày. Ngươi có thể đi ra ngoài hoặc ở lại trong hang.
Lục Lâm Thiên nói:
– Ta ở lại, nếu lão không cho ta thuốc giải mà đi luôn thì ta biết làm sao?
Thôi Hồn Độc Suất liếc Lục Lâm Thiên:
– Vậy ngươi cứ ở lại.
Thôi Hồn Độc Suất nuốt đan dược, bắt đầu trị thương.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng, mười ngày vừa lúc cho hắn tu luyện, chữa lành vết thương hoàn toàn. Lục Lâm Thiên ném đan dược tam phẩm vào miệng, hắn định thừa dịp luyện hóa ít đan dược tăng mạnh thực lực. Lần trước Lục Lâm Thiên dùng chân khí Vũ Sư ngũ trọng thi triển Chu Tước quyết, giờ hắn chỉ có thể dựa vào luyện hóa đan dược mới tăng mạnh chân khí nổi. May mắn đan dược trong tay Lục Lâm Thiên mặc dù phẩm cấp không cao nhưng số lượng nhiều, trong túi không gian của Đại thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn có khá nhiều đan dược.
Lục Lâm Thiên hơi xem trọng đan dược tam phẩm, còn nhị phẩm thì hắn ăn như nhai kẹo. Đan dược nhị phẩm không có tác dụng lớn cho Lục Lâm Thiên, hiện tại hắn là Vũ Sĩ thất trọng, ba trăm viên đan dược nhị phẩm cũng không khiến thực lực của hắn tăng mạnh một trọng.
Lát sau Lục Lâm Thiên điều tức, đan dược vào miệng tan thành năng lượng khổng lồ, hắn chậm rãi luyện hóa nó. Trong khí hải đan dược tăng dần chân khí, nhưng còn xa mới đột phá Vũ Sĩ bát trọng nổi.
Lục Lâm Thiên mải mê luyện hóa quên đi thời gian. Mười ngày không dài, đúng mười ngày sau lão nhân áo đen thở hắt ra, tỉnh lại.
– Phù phù.
Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện, hắn cảm giác trong đan dược khí hải tràn đầy chân khí, đẳng cấp đến trung giai Vũ Sĩ thất trọng. Luyện hóa đan dược không có hiệu quả lớn như trực tiếp thôn phệ chân khí.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Lục Lâm Thiên, vẻ mặt kinh ngạc nói:
– Mới mười ngày mà thực lực của tiểu tử tiến bộ nhiều.
Lục Lâm Thiên không giấu đi hơi thở nên không lừa được Thôi Hồn Độc Suất.
Lục Lâm Thiên nhìn Thôi Hồn Độc Suất:
– Vết thương của lão sao rồi?
Sắc mặt Thôi Hồn Độc Suất đã tốt hơn nhiều, khí thế càng mạnh, chắc vết thương không trầm trọng.
Thôi Hồn Độc Suất nhớ đến vết thương trên người, sắc mặt âm trầm nói:
– Không nghiêm trọng, nhưng muốn lành hẳn thì còn lâu.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Lục Lâm Thiên:
– Tiểu tử, ngươi rất can đảm, người bình thường ở trước mặt ta đã sợ run lẩy bẩy.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
– Ta có gì phải sợ hãi run rẩy? Tuy lão mạnh thật nhưng không lý do tùy tiện gϊếŧ ta đi?
Lục Lâm Thiên lại thầm lo lắng, nếu Thôi Hồn Độc Suất nổi hứng muốn lấy mạng hắn thì đúng là không có chỗ để kêu oan.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Hừ! Đừng dùng chiêu khích tướng trước mặt ta, vuốt mông ngựa cũng vô dụng. Ta muốn gϊếŧ người liền gϊếŧ, không ai ngăn được, cũng không lo được, miễn ta thích, nhưng ta đã hứa không gϊếŧ ngươi thì sẽ giữ lời. Chúng ta đi.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
– Đi? Chúng ta đi đâu?
– Kẻ thù của ta sẽ không ngờ ta chịu thiệt lớn thế này lại nhanh chóng trở về Cổ vực, ta phải làm ngược lẽ thường, trở về Cổ vực. Thù này sẽ có ngày ta trả!
Mắt Thôi Hồn Độc Suất bắn ra tia sáng lạnh làm Lục Lâm Thiên rùng mình. Nhìn ra được Thôi Hồn Độc Suất có thù rất sâu.
Lục Lâm Thiên ngây người:
– Đi Cổ vực?
Lục Lâm Thiên có nghe nói về Cổ vực, xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô là đến Cổ vực. Nhưng muốn vượt qua Sơn mạch Vụ Đô sẽ mất hơn nửa năm, dù cưỡi yêu thú bay cũng cần hai tháng.
Chương 158 Đi Cổ vực (1)
Lục Lâm Thiên trầm giọng hỏi:
– Chẳng lẽ lão muốn ta đi với lão?
Sâu trong Sơn mạch Vụ Đô có nhiều yêu thú cao giai, Lục Lâm Thiên không muốn đi chút nào. Hơn nữa Lục Lâm Thiên cần phải đi Vân Dương tông, nếu cùng Thôi Hồn Độc Suất đến Cổ vực muốn trở về sẽ rất rắc rối.
Thôi Hồn Độc Suất trả lời:
– Đúng vậy! Vết thương của ta chưa lành hẳn, cần có người sai khiến.
Lục Lâm Thiên nói:
– Ta thuê một bà vυ" cho lão sai khiến được không? Lão thích thiếu phụ thì ta cũng tìm được, ta không muốn đi Cổ vực, lão làm ơn tha cho ta.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi thích thì cứ đi, nhưng một năm sau ta mới cho thuốc giải, ngươi cứ đến Cổ vực tìm ta, đó là nếu như ngươi có thể tìm thấy ta.
Lục Lâm Thiên lẩm bẩm:
– Coi như lão giỏi.
Mạng nhỏ nằm trong tay đối phương, Lục Lâm Thiên chỉ có thể nghe theo Thôi Hồn Độc Suất bài bố.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta đi, tìm dong binh đoàn đi Cổ vực, chúng ta lẫn vào trong dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên ậm ừ:
– Biết rồi.
Trong Sơn mạch Vụ Đô có nhiều dong binh đoàn đi Cổ vực, dọc đường đi sẽ hái linh dược, bắt yêu thú, hộ thống thương nhân hoặc người xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô qua lại giữa Cổ vực và Linh Vũ đại lục.
Loại dong binh đoàn này thông thường rất mạnh, nếu không có thực lực mà muốn đi qua Sơn mạch Vụ Đô là chuyện không thể. Sâu trong Sơn mạch Vụ Đô đầy yêu thú tam giai, cũng có nhiều yêu thú tứ giai. Nếu xui đυ.ng trúng yêu thú ngũ giai cũng không lạ gì.
Đổi lại mỗi lần dong binh đoàn đều thu hoạch lớn hơn, hay có Linh Giả đi chung. Lục Lâm Thiên nghe Lam Linh nói Bạch Lang dong binh đoàn thuộc loại dong binh đoàn mạo hiểm này.
Nhưng Bạch Lang dong binh đoàn bị một Trưởng lão Vạn Thú tông tiêu diệt chỉ trong một đêm, có thể tưởng tượng Vạn Thú tông mạnh cỡ nào.
Lục Lâm Thiên đi theo Thôi Hồn Độc Suất rời khỏi sơn cốc. Thôi Hồn Độc Suất nhìn phương hướng, tiến tới trước.
Thôi Hồn Độc Suất hỏi:
– Có biết gần đây có dong binh đoàn nào nghỉ chân không?
Lục Lâm Thiên trả lời:
– Đằng trước có một cái.
Lần trước ra ngoài Lục Lâm Thiên tình cờ phát hiện một sơn cốc nơi dong binh nghỉ tạm.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Chúng ta tìm một dong binh đoàn, khiến bọn họ hộ tống chúng ta đi Cổ vực.
Lục Lâm Thiên hỏi:
– Nếu kẻ thù của lão ở bên này chẳng phải càng dễ bị phát hiện sao?
Hiện nay người Lục Lâm Thiên có độc, hắn không mong Thôi Hồn Độc Suất gặp phải kẻ thù.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn họ sẽ không ngờ ta khiến dong binh đoàn hộ tống đi. Nhớ kỹ là từ bây giờ ngươi chính là cháu của ta, còn ta là thúc thúc của ngươi, tránh cho trên đường đi bị người nghi ngờ.
Lục Lâm Thiên nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm:
– Lão ăn hϊếp ta?
Bỗng dưng có thêm một thúc thúc, không chơi kiểu này!
– Vớ vẩn, ta ăn hϊếp ngươi thế nào? Ta làm thúc của ngươi đã là xem trọng ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất lườm Lục Lâm Thiên:
– Đến Cổ vực rồi ta sẽ trừ độc cho ngươi, nhưng nếu trên đường đi ngươi giở trò gì sẽ chết rất thảm. Chút thực lực của ngươi thì ta chỉ cần một đầu ngón tay đủ nghiền nát.
Lục Lâm Thiên bất đắc dĩ nói:
– Ta làm sao dám? Mạng nhỏ của ta rất đáng giá, hy vọng lão cũng giữ lời hứa, đến Cổ vực làm ơn giải độc cho ta.
Hai người vượt qua mấy ngọn núi. Có Thôi Hồn Độc Suất đi theo ích lợi duy nhất là Lục Lâm Thiên không cần cẩn thận những khi đi ngang rừng cây.
Một sơn cốc xuất hiện trước mắt Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất. Trong sơn cốc rộn ràng tiếng người đã lâu mới nghe thấy, khá là náo nhiệt. Sơn cốc cỡ hai ngàn thước, có nhiều kiến trúc gỗ. Lúc hai người vào sơn cốc, Thôi Hồn Độc Suất giấu đi hơi thở, bề ngoài như một lão nhân bình thường, không thấy dấu hiệu gì là lão quái vật khí thế cực kỳ cường đại.
Trong sơn cốc có nhiều người ngồi dưới đất, trước mặt bày một tấm vải, đặt các loại dược liệu, da lông yêu thú đê giai vân vân để buôn bán. Có người bán binh khí. Trông như chợ giao dịch, nhiều người đang cò kè mặc cả.
Khá nhiều thương nhân trực tiếp mua dược liệu, những thứ khác ở nơi đám dong binh đoàn tụ hợp lại. Trong Sơn mạch Vụ Đô thường có những chỗ nhốn nháo thế này.
Lục Lâm Thiên quan sát sơn cốc, so với chỗ dong binh đoàn tụ tập lần trước hắn cùng Lam Linh ghét qua thì nơi này náo nhiệt hơn.
Lục Lâm Thiên đi vào một chỗ trông như tửu quán, tiểu nhị nhiệt tình chào hỏi:
– Hai vị đại nhân muốn nghỉ lại hay ăn gì?
Lục Lâm Thiên móc hai mươi khối kim tệ ra giao cho tiểu nhị:
– Có đồ ăn gì ngon cứ bưng lên. Sẵn đây xin hỏi chỗ này có dong binh đoàn đi Cổ vực không? Chúng ta muốn nhờ dong binh đoàn hộ tống đi Cổ vực.
Muốn hỏi thăm tin tức dong binh đoàn thì các tiểu nhị tia mắt nhanh nhẹn, biêt nhiều tin tức nhất.
Thấy kim tệ thì mắt tiểu nhị càng nhiệt tình hơn:
– Đại nhân, vừa lúc chỗ chúng ta có một dong binh đoàn đi Cổ vực, ta sẽ hỏi thăm xem bọn họ có thể mang các vị đi hơn, nhưng không thể thiếu phí dụng.
Lục Lâm Thiên nói:
– Cái này không thành vấn đề, nếu ngươi làm tốt lát nữa ta sẽ thưởng.
Lục Lâm Thiên biết ngay tìm tiểu nhị là chính xác.
Tiểu nhị vui vẻ nói:
– Vâng, mời đại nhân ngồi chờ, ta đi hỏi ngay, cũng sẽ bưng đồ ăn lên.
Chỗ này hiếm khi gặp người rộng rãi như Lục Lâm Thiên, tiểu nhị đưa hai người Thôi Hồn Độc Suất ngồi xuống đại sảnh, chạy đi làm việc.
Lục Lâm Thiên quan sát bốn phía, trong đại sảnh có mười cái bàn, một nửa đã hết chỗ. Mọi người ngước lên nhìn Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất rồi tiếp tục ăn đồ của mình.
Trong chỗ các dong binh nghỉ ngơi có một quy định ngầm là không được tùy tiện đánh lộn gây chuyện, nếu không rất có thể sẽ bị đánh hội đồng. Tại đây dù ngươi mang nhiều báu vật, bình thường sẽ không bị cướp, đương nhiên đó là lúc bình thường.
Một lát sau, có tiểu nhị bưng nhiều thức ăn lên. Đã nhiều ngày Lục Lâm Thiên không ăn cơm, giờ ăn thả cửa. Tu vi của Lục Lâm Thiên chưa đủ tình độ mấy tháng không ăn cơm.
Lục Lâm Thiên thấy Thôi Hồn Độc Suất chỉ ngồi ngó thì lễ phép mời:
– Lão không ăn sao?
Lục Lâm Thiên biết thực lực của Thôi Hồn Độc Suất không cần ăn cái gì.
Thôi Hồn Độc Suất lườm Lục Lâm Thiên:
– Gọi ta là thúc.
Thôi Hồn Độc Suất tiếp tục bảo:
– Ngũ cốc hoa màu, rượu thịt vào bụng để lại trọc khí, lâu dần thân thể chịu ảnh hưởng. Sau này cơ thể nặng nề kéo theo tu vi không thể tiến bộ, cho nên ngươi ăn chúng nó ít chút đi.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
– Có thật không?
Ăn chút gì mà hỏng việc tu luyện thì đúng là khủng khϊếp.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Tin hay không tùy ngươi, chờ khi tu vi cao ngươi sẽ hiểu.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống. Có lẽ Thôi Hồn Độc Suất nói đúng, nhưng hơi phóng đại. Trên đời này có ai không ăn gì?
Lục Lâm Thiên thấy tiểu nhị vừa rồi đưa một nam nhân cao to đến. Nam nhân khá đặc biệt, vóc dáng vạm vỡ, sau khi cõng thanh đại đao, khí thế siêu phàm.
Tiểu nhị tới gần bàn Lục Lâm Thiên, giới thiệu:
– Đại nhân, vị này chính là Tam đoàn trưởng đại nhân của Thanh Phong dong binh đoàn, có thể đưa các người đi Cổ vực.
Chương 159 Đi Cổ vực (2)
Nam nhân cõng đao nhìn chằm chằm Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất, hỏi:
– Các người là ai? Muốn đi Cổ vực làm gì?
Lục Lâm Thiên đứng lên nói chuyện:
– Tam đoàn trưởng, đây là thúc của tại hạ. Chúng ta bị một con yêu thú tam giai trong Sơn mạch Vụ Đô tập kích, có sáu người chết, chỉ thúc điệt chúng ta trốn thoát nên không đi Cổ vực được. Muốn nhờ quý dong binh đoàn mang chúng ta đi đoạn đường.
Lục Lâm Thiên cảm nhận khí thế từ nam nhân cõng đao, hắn ngạc nhiên vì tu vi của gã cỡ Vũ Sư bát trọng trở lên, ngang ngửa nữ nhân độc ác kia.
Nghĩ đến nữ nhân độc ác là lòng Lục Lâm Thiên rực cháy lửa giận, thù này không trả không là quân tử. Sau này hắn mà gặp lại nữ nhân độc ác kia thì quyết tâm tính sổ với nàng.
Nam nhân cõng đao nói:
– Thì ra là vậy, trùng hợp chúng ta nghỉ ngơi tại đây, mang theo các người cũng được, nhưng giá tiền thì mỗi người hai vạn kim tệ, không mặc cả. Nếu đồng ý thì bây giờ lên đường ngay, đoàn chúng ta sắp xuất phát.
– Hai vạn kim tệ một người.
Lục Lâm Thiên thầm nhủ giá hơi mắc, hắn nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm. Hai vạn kim tệ một người, tổng cộng bốn vạn kim tệ là số tiền lớn, hắn không muốn bỏ tiền ra khơi khơi.
Thôi Hồn Độc Suất móc hai gốc dược liệu màu xanh biếc ra:
– Ta không có kim tệ nhưng có hai gốc Bách Linh thảo chắc cỡ bốn vạn năm ngàn kim tệ. Ta dùng hai gốc Bách Linh thảo đổi bốn vạn kim tệ, đồng ý không?
Lục Lâm Thiên kinh ngạc nói:
– Bách Linh thảo!
Lão độc vật này mang theo nhiều dược liệu thật, toàn là đồ tốt. Bách Linh thảo quý giá hơn Long Tu Thảo một chút.
Nam nhân cõng đao nói:
– Đương nhiên được, mời hai vị theo ta, chúng ta đang định xuất phát đi Cổ vực.
Hai gốc Bách Linh thảo tổng giá trị trên bốn vạn kim tệ, gã sẽ bán được năm vạn kim tệ nên đương nhiên không từ chối.
Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất đi theo nam nhân cõng đao ra khỏi tửu quán. Trong lúc trò chuyện Lục Lâm Thiên được biết nam nhân cõng đao tên Hạ Thanh Sơn, Tam đoàn trưởng của Thanh Phong dong binh đoàn. Thanh Phong dong binh đoàn có ba đoàn trưởng, một trăm ba mươi thành viên. Nhưng chỉ có ba mươi người đi Cổ vực, có đại đoàn trưởng, nhị đoàn trưởng đi chung. Đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm thực lực Vũ Phách ngũ trọng, nhị đoàn trưởng Lý Phong Linh Sư cửu trọng.
Thanh Phong dong binh đoàn có ba mươi người, hộ tống ba người đi Cổ vực, cộng thêm Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất là năm người. Ba người khác trả giá hai vạn năm ngàn kim tệ được hộ tống từ Thành Vụ Đô đi. Chuyến này Thanh Phong dong binh đoàn chỉ hộ tống năm người đã kiếm được mười mấy vạn kim tệ, tuy lời nhiều nhưng đó là lấy mạng ra đổi. Đi sâu vào Sơn mạch Vụ Đô tùy thời gặp nguy hiểm. Nhưng có yêu thú phi hành nên đi đường an toàn hơn chút, nhưng nếu gặp phải yêu thú phi hành khác tấn công thì vẫn nguy hiểm như thường.
Vì hai gốc Bách Linh thảo nên Hạ Thanh Sơn khá là khách sáo với Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất. Trong lúc nói chuyện Hạ Thanh Sơn đưa Lục Lâm Thiên đến hỗ đất trống đằng sau sơn cốc, nơi đó có ba con yêu thú phi hành khổng lồ chờ sẵn. Ba con yêu thú phi hành thể tích to lớn, đứng trên mặt đất cao hai thước rưỡi, dài bảy, tám thước, thân hình khổng lồ.
Lục Lâm Thiên cảm giác hơi thở từ người yêu thú phi hành:
– Yêu thú phi hành phong hệ hậu kỳ nhị giai, Hắc Đầu Giác Trĩ.
Lục Lâm Thiên rất ngạc nhiên, tốc độ của Hắc Đầu Giác Trĩ khá nhanh, hiếm thấy.
Trên đất trống, Lục Lâm Thiên thấy có ba mươi người đứng xung quanh. Hạ Thanh Sơn đến trước mặt một nam nhân mặc áo ngắn, một nam nhân trung niên mặc trường bào màu trắng xì xầm gì đó rồ i móc hai gốc Bách Linh thảo ra.
Nam nhân mặc áo ngắn đi tới chỗ Lục Lâm Thiên và Thôi Hồn Độc Suất, nhìn hai người một lúc sau nói:
– Ta là đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm của Thanh Phong dong binh đoàn, hai vị hãy cùng chúng ta đi Cổ vực. Thanh Phong dong binh đoàn sẽ chịu trách nhiệm an toàn cho hai vị.
Lục Lâm Thiên nói:
– Vậy xin đa tạ đại đoàn trưởng.
– Không cần cảm ơn, chúng ta thu tiền rồi.
Hoàng Kỳ Phàm nói:
– Hiện tại chúng ta xuất phát đi.
Ong ong ong!
Tiếng rít trầm thấp vang lên, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh bay lên. Đôi cánh to lớn lớn hơn thân hình, hai cánh duỗi ra dài mười, mười ba thước.
Hoàng Kỳ Phàm dặn dò:
– Hai vị hãy ngồi trên chính giữa lưng yêu thú đi, có ba người khác cũng đi Cổ vực. Chúng ta sẽ mất khoảng một tháng là đến Cổ vực.
Lục Lâm Thiên cảm ơn. Thôi Hồn Độc Suất không nói tiếng vào, thực lực như lão khinh thường dài dòng với đám người dong binh đoàn này.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ bay lên cao, đã có người nhảy lên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ. Lục Lâm Thiên vận dụng chân khí tụ dưới chân giẫm đất lấy đà nhảy lên lưng con Hắc Đầu Giác Trĩ chính giữa.
Vù vù vù!
Thôi Hồn Độc Suất lắc người lặng lẽ đáp xuống cạnh Lục Lâm Thiên. Có mười một người ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, trừ Lục Lâm Thiên, Thôi Hồn Độc Suất ra còn chín người khác.
Lưng Hắc Đầu Giác Trĩ rộng tám, chín thước, mười một người ngồi không chật chội, nếu có thêm người thì hơi thiếu chỗ.
Lục Lâm Thiên liếc trộm chín người khác. Sáu người là thành viên Thanh Phong dong binh đoàn, trong đó có nhị đoàn trưởng Lý Phong mặc áo trắng. Năm người khác thực lực cỡ Vũ Sư.
Trừ sáu người ra còn có ba vị khách đi Cổ vực. Một phu nhân trung niên, thân hình khá nẩy nở. Một thanh niên tóc ngắn mặc trường bào, một thanh niên tóc dài mặc hoa phục.
Lục Lâm Thiên nhìn thanh niên tóc dài hoa phục lâu hơn chút, vì trong nam nhân thì người này thuộc loại đẹp trai, nếu trong kiếp trước của Lục Lâm Thiên đủ chuẩn làm mặt trắng chờ phú bà nuôi, y như Giả Bảo Ngọc trong sách.
Cảm giác ánh mắt của Lục Lâm Thiên, thanh niên mặc hoa phục khoanh chân ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nghiêng đầu liếc hướng Lục Lâm Thiên. Mắt thanh niên hoa phục sáng ngời chứa áp lực người lạ đừng tới gần, mơ hồ toát ra lạnh lẽo.
Lục Lâm Thiên thu về tầm mắt, thầm nghĩ:
– Người này thật lạnh lùng.
Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ.
Mọi người ngồi ổn định, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đập cánh bay lên trên cao sơn mạch thẳng hướng Cổ vực.
Trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, Thôi Hồn Độc Suất nhắm mắt tĩnh tọa suốt, hơi thở nhàn nhạt khuếch tán, dường như lão đang điều tức.
Lục Lâm Thiên sớm nuốt hai viên đan dược tam phẩm, lúc này hắn luyện hóa năng lượng đan dược trong cơ thể thành chân khí tin thuần rót vào khí hải đan dược.
Mọi người ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ không nói chuyện, bên tai chỉ có tiếng Hắc Đầu Giác Trĩ vỗ cánh kéo khí lưu rít. Mọi người đều đang điều tức.
Thời gian chậm rãi trôi. Bảy ngày sau, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đáp xuống đất. Vị trí đáp là một sơn cốc, cũng là nơi dong binh tụ tập. Có nhiều dong binh đoàn, đoàn đội đã ở đây.
Mọi người vào trong tửu quán ăn uống no nê, bảy ngày nay người thực lực kém mỗi ngày ăn lương khô cầm hơi.
Nghỉ ngơi xong đám người lại xuất hiện đi. Lục Lâm Thiên hỏi được chút tin tức từ đại đoàn trưởng Hoàng Kỳ Phàm. Phía trước là khu vực sâu trong Sơn mạch Vụ Đô, bên trong không còn chỗ cho dong binh đoàn cư trú, thông thường dong binh đoàn đến đây thì ngừng lại.
« Chương Trước
Chương 160 Ai không ‘đi lớn’? (1)
Tiếp tục đi vào sẽ gặp nhiều yêu thú cao giai, khá nhiều dong binh mạo hiểm đi vào rồi không bao giờ trở ra nữa.
Cùng ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nhưng mọi người không nói chuyện với nhau. Đặc biệt là thanh niên tóc dài mặc hoa phục, hầu như không lên tiếng bao giờ, chỉ toàn khoanh chân nhắm mắt.
Thôi Hồn Độc Suất cũng vậy, chìm trong điều tức, mặc kệ Lục Lâm Thiên.
Lại năm ngày qua đi, Lục Lâm Thiên chợt cảm giác l*иg ngực mấp máy, Tiểu Long luôn ngủ ấy bỗng nhúc nhích.
Lục Lâm Thiên chợt mở mắt ra:
– Tiểu Long sắp tiến hóa sao?
Tiểu Long mấp máy một chút rồi ngừng, dường như lại chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt nóng nảy táo bạo như gặp cường địch, người lắc lư kinh động mọi người.
– Két két!!!
Người Thanh Phong dong binh đoàn trấn an ba con Hắc Đầu Giác Trĩ dần bình tĩnh lại, mọi người căng thẳng cảnh giác.
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hình như vừa rồi Tiểu Long phát ra chút hơi thở khiến ba con Hắc Đầu Giác Trĩ xao động. Tiểu Long đột phá vào lúc này không đúng lúc, nếu bị người phát hiện nó là linh hoàng thú thì rắc rối.
Tiểu Long tiếp tục ngủ, Lục Lâm Thiên thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến Cổ vực thì Tiểu Long muốn đột phá lúc nào cũng được, ít ra không gây chú ý.
– Mới rồi làm sao vậy?
– Cứ tưởng gặp yêu thú phi hành nào tập kích, làm ta hết hồn.
Lý Phong Linh Sư cửu trọng lộ biểu tình khó hiểu:
– Mới rồi có hơi thở quái dị thoáng qua nhưng biến mất ngay, rất kỳ lạ.
Mới rồi Lý Phong cảm giác có hơi thở kỳ lạ lóe qua nhưng bây giờ không còn dấu vết.
Tiếp theo mọi người nghi ngờ bàn tán, nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Hai ngày sau, trong khi mọi người đang nhắm mắt điều tức thì Hoàng Kỳ Phàm ngồi trên con Hắc Đầu Giác Trĩ bay đằng trước nhất hét to một tiếng:
– Có yêu thú phi hành tập kích, chú ý!
Mọi người bừng tỉnh, nhìn chăm chú trước mặt. Có con yêu thú khổng lồ to cỡ ba mươi thước đập cánh bay tới, yêu thú phi hành thân hình như én, đầu to như con điêu, vuốt sắc nhọn, mắt lóe tia hung ác.
Lý Phong nói với đám người:
– Xem thể tích thì là Bạch Đầu Điêu, yêu thú phong hệ sơ kỳ tam giai.
Ầm!
Trong không trung phía trước Hoàng Kỳ Phàm đã đứng thẳng trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ, hộ thân cương khí dựng lên bao phủ gã và Hắc Đầu Giác Trĩ vào trong. Bàn tay Hoàng Kỳ Phàm liên tục đổi thủ ấn, một cây trường thương màu xanh hóa thành luồng sáng bay hướng Bạch Đầu Điêu.
Lực lượng cuồng bạo rít gào chấn phá hư không, xé rách dòng không khí đâm vào Bạch Đầu Điêu khổng lồ.
Bạch Đầu Điêu rít lên:
– Két két!
Bạch Đầu Điêu đập cánh, đôi cánh dấy lên giông bão hàng trăm thước quét hướng trường thương, khí lưu cuồng bạo khác xé gió va chạm vào Hoàng Kỳ Phàm.
Hoàng Kỳ Phàm hét to một tiếng:
– Súc sinh muốn chết!
Thủ ấn thay đổi, không khí thuộc tính thủy đè ép. Một quả cầu nước to mấy chục thước bay lên cao, hai tay Hoàng Kỳ Phàm đẩy mạnh, chân khí tuôn ra.
Quả cầu nước khổng lồ đυ.ng vào khí lưu cuồng bạo. Hai lực lượng va chạm nổ tung trong không trung.
Ầm ầm ầm!
Quả cầu nước đυ.ng tan bão khí lưu, giọt nước rơi tung tóe, phương xa hóa thành khí lưu tan biến trong hư không.
Bạch Đầu Điêu ăn đau hét lên:
– Két két!
Cơ thể khổng lồ bị lực lượng đè lảo đảo, nó trừng mắt nhìn Hoàng Kỳ Phàm, rồi đập cánh xoay người bỏ chạy. Yêu thú tam giai có linh trí khá cao, Bạch Đầu Điêu cảm giác thực lực của đối phương mạnh thì không dám trêu chọc nữa.
Hoàng Kỳ Phàm thu về thủ ấn, trường thương ở trên bầu trời hóa thành luồng sáng bay vào tay gã. Hoàng Kỳ Phàm không đuổi theo Bạch Đầu Điêu, yêu thú phi hành không dễ bắt, chúng có thiên phú phi hành khiến nhiều cường giả chịu thua.
Lục Lâm Thiên liếc Thôi Hồn Độc Suất ngồi cạnh mình, thầm nghĩ:
– Lão độc vật bình tĩnh hay thật.
Mới rồi mọi người căng thẳng thần kinh chỉ có lão độc vật là không mở mắt cái nào.
Thanh niên hoa phục chỉ hé mắt liếc Bạch Đầu Điêu một cái rồi tiếp tục nhắm mắt lại.
Hoàng Kỳ Phàm ở phía trước lên tiếng:
– Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi đi.
Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ đáp xuống một sơn cốc. Không biết Sơn mạch Vụ Đô to cỡ nào, trong thời gian này mọi người vẫn luôn bay bên trên không trung của sơn mạch Vụ Đô.
Dưới sơn mạch toàn là rừng cây, sơn cốc. Rừng rậm rạp che kín không gian. Ba con Hắc Đầu Giác Trĩ được thành viên Tam đoàn trưởng chăm sóc đang nghỉ ngơi, chúng nó không thể cứ liên tục bay đi được.
Mọi người nghỉ ngơi trong sơn mạch.
Hoàng Kỳ Phàm mở miệng nói:
– Nơi này đã rất nguy hiểm, ít ai vào sâu trong Sơn mạch Vụ Đô thế này. Nếu mọi chuyện thuận lợi chúng ta có một tháng để đến Cổ vực. Nhưng có một chặng đường rất nguy hiểm, đến gần khu vực Cổ vực thì an toàn hơn nhiều. Cho nên nửa tháng tiếp theo là thời kỳ chúng ta nguy hiểm nhất.
Chủ yếu là nói cho năm người Lục Lâm Thiên nghe, thành viên Tam đoàn trưởng đều rõ ràng nguy hiểm trên đường đi.
Phụ nhân trung niên hỏi:
– Hoàng đoàn trưởng, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Phụ nhân có thân hình nảy nở, dáng người lồi lõm toát ra khí chất thành thục làm nhiều dong binh liếc trộm liên tục.
Hoàng Kỳ Phàm ngước nhìn bầu trời, trả lời:
– Chúng ta đã đi con đường này mười lần, không có chuyện gì xảy ra, hy vọng lần này cũng bình an.
Hoàng Kỳ Phàm biết rõ sơn mạch đằng trước nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện gì thì tiêu đời.
Ngực Lục Lâm Thiên lại mấp máy.
– Tiểu Long!
Tiểu Long bắt đầu biến hóa.
– Sắp đột phá sao?
Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống, hắn cảm giác Tiểu Long đã đến lúc đột phá.
Lục Lâm Thiên nói với mọi người:
– Ta đi trút bầu tâm sự chút.
Hạ Thanh Sơn nói:
– Đi gần đây được rồi, chỗ này cực kỳ nguy hiểm, đừng đi quá xa.
– Biết rồi!
Lục Lâm Thiên vội vàng chạy đi, hắn biết sơn cốc này nằm sâu trong Sơn mạch Vụ Đô, nguy hiểm hơn hẳn vòng ngoài. Nhưng Tiểu Long sắp đột phá, Lục Lâm Thiên hết cách. Có lẽ Tiểu Long đột phá sẽ dẫn đến náo động, không thể để ai phát hiện.
Lục Lâm Thiên vội chạy lên một đỉnh núi. Tiểu Long luôn ngủ say lúc này vặn vẹo kịch liệt, khí thế cường đại khuếch tán, áp lực vô hình mạnh mẽ.
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên đang định lôi Tiểu Long ra thì một cái bóng vàng nhạt tự động nhảy ra rơi xuống đất, ánh sáng chói lòa lan tràn.
Ánh sáng nở rộ, thân hình Tiểu Long hiện ra. Mắt thường thấy rõ Tiểu Long không ngừng biến to, năm thước, mười thước, mười lăm thước...
Trong lúc đó Tiểu Long phát ra hơi thở làm Lục Lâm Thiên cảm nhận cuồng bạo và đáng sợ. Hơi thở đó xuyên thấu linh hồn, kéo theo linh hồn cùng dao động.
Giây lát sau Lục Lâm Thiên không còn cảm giác bị áp chế nữa, ngược lại thấy thân thiết với áp lực này. Lục Lâm Thiên đoán có lẽ vì hắn và Tiểu Long có huyết khế nên hơi thở này không áp chế hắn.
Khí thế trên người Tiểu Long càng lúc càng tăng cao, thân hình tạm dừng khoảng mười lăm thước, đây là thể tích lớn nhất của Tiểu Long mà Lục Lâm Thiên từng gặp.
– Mười sáu thước, mười tám thước, hai mươi thước, hai mươi lăm thước...
Bình luận facebook