-
Chương 141-145
Chương 141 Rơi vào vây công (1)
- Một nam một nữ đó cũng thật tình, nếu sớm rời đi thì chúng ta không cần lo âu hoảng hốt thế này, giờ vẫn cứ quanh quẩn ở đây. Trời ơi, chỉ mong ta đừng gặp bọn họ, ta không muốn chết. Tiểu Đào Hồng còn chờ ta trở về chuộc thân cho nàng, ta đã hứa rồi.
- Hy vọng người khác tìm được bọn họ, chúng ta đừng gặp phải.
Ba nam nhân áo đen cẩn thận đi trong rừng cây, Bạo Lang dong binh đoàn liên tục có thành viên bị đánh chết làm bọn họ thầm run.
Chợt một thanh âm trầm thấp lạnh lùng vang lên:
- Các ngươi rất xui, gặp rồi đây.
Từ ngọn cây cao chọc trời có ba chỉ ấn nóng rực kèm theo tiếng xé gió sắc bén bay tới.
Phản ứng đầu tiên của ba nam nhân áo đen là nhìn sau lưng, nhưng không ngờ ba chỉ ấn đến từ trên đầu. Chớp mắt ba lỗ máu hiện ra, ba người chưa thấy là ai đã bị đánh chết.
Lục Lâm Thiên nhảy xuống thân cây, trải qua rèn luyện trong Sơn mạch Vụ Đô, hiện tại kinh nghiệm đánh nhau hay kỹ xảo của hắn đã tiến bộ lớn. Cộng với Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ thất trọng, thực lực hơn xa lúc ở Trấn Thanh Vân nhiều.
Ba nam nhân áo đen chỉ là Vũ Sĩ tam trọng, không đánh lại Lục Lâm Thiên được. Dọn dẹp hiện trường xong Lục Lâm Thiên rời đi, tiếp tục đến nơi khác.
Lục Lâm Thiên không tìm được gì trên người ba nam nhân áo đen, hắn nghĩ tài sản của Bạo Lang dong binh đoàn đều ở trong tay ba thủ lĩnh.
Năm canh giờ sau, hai nam nhân mặc áo đen chết trong một sơn cốc, Lục Lâm Thiên lại nghênh ngang đi tiếp.
Bốn canh giờ sau, có ba nam nhân khác tắt thở. Trong đó Tiểu Long đánh chết một người, Lục Lâm Thiên gϊếŧ hai. Trong vòng một ngày Lục Lâm Thiên gϊếŧ tám người, toàn bộ là người của Bạo Lang dong binh đoàn.
Hôm nay Lục Lâm Thiên gặp người của nhiều dong binh đoàn khác nhưng hắn nhanh chóng tránh đi trước khi chạm mặt.
Ban đêm, Lục Lâm Thiên tìm một sơn động ẩn khuất. Hắn lấy Linh Ngọc sàng ra khỏi trữ vật giới chỉ, ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện hóa Linh hồn thần dịch trong không gian khí hải linh lực trong đầu.
Các tia năng lượng bị Lục Lâm Thiên luyện hóa, hóa thành linh lực tinh thuần tụ tập trong không gian khí hải, hơi thở quanh thân hắn tiếp tục tăng lên. Năng lượng quá khổng lồ, Lục Lâm Thiên cảm giác linh lực của mình tăng nhanh vùn vụt.
Trong lúc luyện hóa Linh Ngọc sàng truyền một luồng năng lượng vào người Lục Lâm Thiên, khiến hắn luyện hóa năng lượng càng thêm tinh thuần.
Lục Lâm Thiên có suy đoán về Linh Ngọc sàng, có lẽ sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn không hoàn toàn hiểu biết công hiệu của Linh Ngọc sàng. Đêm qua trong lúc nguy cấp, Linh Ngọc sàng đã cứu mạng Lục Lâm Thiên. Linh Ngọc sàng như đã thông linh, có lẽ nó ẩn giấu bí mật gì đó.
Một đêm chậm rãi trôi, trong rừng cây có nhiều yêu thú, dã thú gầm rống. Sơn động tràn ngập mùi của Tiểu Long nên không có yêu thú nào dám đến gần, Lục Lâm Thiên có thể yên tâm tu luyện.
Đến rạng sáng khí thế quanh thân Lục Lâm Thiên tăng lên, vầng sáng trắng trong suốt bao bọc cơ thể hắn trở nên rực rỡ chói lòa.
Trong đầu Lục Lâm Thiên có nhiều linh lực tràn ngập trong không gian khí hải. Linh lực trướng căng rồi áp súc, không gian khí hải lại được khuếch trương. Khí thế trên người Lục Lâm Thiên tăng mạnh một hơi lên đến Linh Sĩ đệ tứ trọng.
Khí thế quanh quẩn thật lâu, khi tia ban mai chiếu xuống, Lục Lâm Thiên chậm rãi thu về ánh sáng quanh thân, ngừng tu luyện.
Lục Lâm Thiên thở hắt ra:
- Phù!
Lục Lâm Thiên đứng dậy. Tiểu Long vặn vẹo người hăng hái bò vào lòng bàn tay Lục Lâm Thiên, đầu nhỏ lắc lư, dường như Tiểu Long rất vui vì hắn đột phá.
Cảm giác linh lực Linh Sĩ đệ tứ trọng, khóe môi Lục Lâm Thiên cong lên. Hắn quay sang cất Linh Ngọc sàng. Lục Lâm Thiên ngày càng quý trọng Linh Ngọc sàng hơn, nó không đơn giản, có lẽ sau này hắn sẽ tìm hiểu xem bên trong Linh Ngọc sàng chứa bí mật gì.
Lục Lâm Thiên đột phá Linh Sĩ đệ tứ trọng đã cảm giác được năng lượng khổng lồ chứa trong Linh hồn thần dịch, hắn chỉ mới luyện hóa được ba phần mười năng lượng này.
Cùng với đột phá, linh hồn lực hư vô trong đầu Lục Lâm Thiên ngưng tụ hơn nhiều, giống trẻ sơ sinh trong tử ©υиɠ mẫu thân, từ một đoàn tinh khí huyết dịch cuối cùng ngưng tụ thành hình rồi trưởng thành. Linh hồn trong đầu Lục Lâm Thiên cũng vậy, bắt đầu thành hình, từ từ trưởng thành.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
- Tiểu Long, chúng ta đi, hôm nay không cho ngươi ra tay.
Tiểu Long xoe tròn mắt trừng Lục Lâm Thiên, nó chui vào trong ống tay áo của hắn, nó lại giận dỗi rồi.
Trong một góc rừng có tiếng gào thảm thiết phá vỡ tĩnh lặng.
- A!!!
Khi có người chạy tới, trên cái cây to đã treo ba cái xác cột bằng dây leo. Ngực mỗi người thủng một lỗ, miệng sùi bọt mép, con ngươi tan rã, bộ dạng chết rất thê thảm.
Trên cây cao có hàng chữ viết bằng máu: Bạo Lang dong binh đoàn, không chừa một người, tiếp tục trả thù.
- Rốt cuộc Bạo Lang dong binh đoàn đắc tội ai mà mấy ngày nay đã có mười mấy người chết.
- Chắc đắc tội cường giả nào đó, giờ đối phương đến trả thù.
- Nói chung Bạo Lang dong binh đoàn chọc phải người không nên chọc, chúng ta cũng nên cẩn thận chút, đừng trêu vào người này.
Nhiều người tụ tập lại thấy ba cái xác thì xì xầm bàn tán, không ai muốn dây dưa với loại người này.
Chỉ trong vài ngày có một nửa thành viên Bạo Lang dong binh đoàn bị gϊếŧ, còn lại mười người cảm thấy bất an, nỗi sợ chết chóc bao trùm trong lòng bọn họ.
Nam nhân cầm cây búa cao giọng quát mắng:
- Chết tiệt, ta phải lột da hai người kia ra!
Nam nhân vạm vỡ nổi giận nói:
- Tụ tập mọi người lại hết, ngươi và ta chia đội đi lùng sục, phải tìm ra bọn chúng!
Nhị thủ lĩnh giận dữ nói:
- Nếu ta tìm ra hai người đó chắc chắn sẽ chém nát chúng ra!
Trong một sơn cốc, một con yêu thú nhị giai trung giai nằm trước mặt Lục Lâm Thiên, hắn vốn rất nhiều công sức mới gϊếŧ được nó. Lục Lâm Thiên cười vừa lòng, dọn dẹp rồi ra khỏi sơn cốc.
Trong Sơn mạch Vụ Đô này khu vực giáp ranh bình thường chỉ có yêu thú nhị giai, rừng sâu mới có yêu thú tam giai. Xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô là Cổ vực. Nghe nói muốn đi Cổ vực cần vượt qua tận cùng Sơn mạch Vụ Đô, nơi có yêu thú tứ giai khủng bố, cường giả đẳng cấp Vũ Phách cũng không dám tùy tiện đi qua đó.
Lục Lâm Thiên cực kỳ vừa lòng mình tiến bộ trong thời gian này. Trong Vũ Giả ngũ hệ hiện tại Lục Lâm Thiên chỉ còn thiếu Vũ kỹ phong hệ, mộc hệ. Còn lại Vũ kỹ hỏa hệ, thổ hệ, thủy hệ đều có đủ. Lục Lâm Thiên có hai loại Vũ kỹ hỏa hệ là Nộ Diễm Quyền, Hỏa Ảnh Chỉ. Tuy chỉ là Vũ kỹ sơ giai tinh giai nhưng sức Lục Lâm Thiên bây giờ đã đủ dùng.
Vũ kỹ phong hệ có tốc độ nhanh nhất, Vũ kỹ mộc hệ xảo quyệt nhất. Hai thuộc tính Vũ kỹ này là thứ Lục Lâm Thiên mong chờ, khi nào hắn tu luyện hết ngũ hệ, khi đó thực lực sẽ tiến bộ thêm một bậc.
Nhưng Vũ kỹ hai thuộc tính này cũng đã khó cầu, Lục Lâm Thiên định chờ khi nào đến Vân Dương tông sẽ tìm cách sau. Có bốn loại Vũ kỹ, một loại linh kỹ, Chu Tước quyết kỳ lạ, tạm thời đủ cho Lục Lâm Thiên dùng.
Chương 142 Rơi vào vây công (2)
- Bạo Lang dong binh đoàn còn mười người, trừ hai thủ lĩnh ra có tám thành viên, tiếp tục.
Buổi sáng Lục Lâm Thiên từ trong đầu thành viên Bạo Lang dong binh đoàn thăm dò tình huống, nắm rõ tình hình Bạo Lang dong binh đoàn. Lục Lâm Thiên sử dụng Sưu Linh Thuật quen tay hơn nhiều.
Tám thành viên Bạo Lang dong binh đoàn thực lực khá mạnh, cao nhất là Vũ Sĩ thất trọng, những người khác cỡ Vũ Sĩ tam trọng, tứ trọng. Lục Lâm Thiên không để bụng cỡ như bọn họ, miễn không đυ.ng phải hai thủ lĩnh là được.
Lục Lâm Thiên nhận định bây giờ hắn thúc giục Thanh Linh khải giáp muốn gϊếŧ Vũ Sĩ bát trọng không khó. Nếu vận dụng Vũ kỹ hoàng giai Nộ Hải Cuồng Khiếu gϊếŧ Vũ Sư nhất trọng có lẽ cũng không khó. Lần trước Lục Lâm Thiên có phần may mắn mưu lợi mới gϊếŧ được Tam thủ lĩnh nhưng uy lực của Nộ Hải Cuồng Khiếu cũng rất mạnh.
- Đao Hồn kỹ, Chu Tước quyết tuy uy lực mạnh mẽ nhưng không thể tùy tiện sử dụng, thứ đó tiêu hao quá đáng sợ.
- Ủa? Là người của Bạo Lang dong binh đoàn!
Trong một góc rừng có hai bóng người xuất hiện, đôi mắt Lục Lâm Thiên tối sầm, là người của Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên thầm nhủ:
- Đến đây, lại hai người.
Lục Lâm Thiên lặng lẽ tới gần. Đánh ngay trước mặt khó gϊếŧ người, dễ mời đến người khác nên Lục Lâm Thiên chọn cách đánh lén, vừa mau vừa có hiệu quả.
Hai nam nhân, một trước một sau cẩn thận tiến lên, mắt liếc bốn phía lộ tia sợ hãi.
Lục Lâm Thiên cười khẩy thầm nghĩ:
- Hai Vũ Sĩ tam trọng, không thành vấn đề.
Chân khí phát tán, Lục Lâm Thiên lao ra từ bụi cỏ chớp mắt lao hướng hai nam nhân. Hai luồng Hỏa Ảnh Chỉ xé gió bay ra.
- Nguy rồi!
Tiếng xé gió sắc bén ập đến từ sau lưng, hai nam nhân có tu vi Vũ Sĩ tam trọng, không yếu. Hai người biến sắc mặt cùng ngoái đầu, lập tức dựng lên hộ thân cương khí quanh thân.
Nhưng hai nam nhân bối rối vội dựng hộ thân cương khí nên sức phòng ngự có hạn, Hỏa Ảnh Chỉ xé gió lao nhanh tới trước mặt bọn họ.
Xoẹt Xoẹt!
Thoáng chốc hộ thân cương khí của hai nam nhân tan vỡ, hai người không kịp né trách, ngực thủng lỗ máu. Hai nam nhân cứng ngắc té xuống đất.
Đột nhiên Lục Lâm Thiên nét mặt sa sầm nói:
- Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên nhanh nhẹn lùi sang bên cạnh, trong ý thức vô hình trung cảm giác vô số nguy hiểm đến gần.
Ba bóng người xuất hiện gần chỗ Lục Lâm Thiên vừa đứng.
- Tiểu tử, ta xem lần này ngươi trốn đi đâu được?
Người nói chuyện là Nhị thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm ba người trước mặt:
- Vũ Sư tam trọng, một Vũ Sĩ tứ trọng, một Vũ Sĩ tam trọng.
Xem ra hai nam nhân vừa rồi là mồi dụ Lục Lâm Thiên ra.
Lục Lâm Thiên nhìn chăm chú ba người phỏng đoán thực lực của bọn họ. Nhị thủ lĩnh không dễ đối phó, nếu nam nhân vạm vỡ Đại thủ lĩnh đến thì càng rắc rối hơn.
Lục Lâm Thiên sắc mặt âm trầm, thầm nghĩ đi trước là hơn. Chân khí vận chuyển dưới chân, Lục Lâm Thiên nhảy người ra sau.
Nam nhân cầm búa hét to một tiếng:
- Muốn trốn? Không dễ vậy!
Nam nhân cầm búa nhanh như chớp lao lên, lưỡi búa rạch phá hư không chém lưng Lục Lâm Thiên.
Lưỡi búa xé dòng khí hùng hổ lao tới, uy lực không thể khinh thường. Đòn công kích của Vũ Sư tam trọng không thua gì Lục Vô Song. Lúc ở Lục gia Lục Lâm Thiên từng đánh nhau với Lục Vô Song, biết sự lợi hại của Vũ Sư. Ánh sáng vàng nhanh chóng bao phủ toàn thân Lục Lâm Thiên, Thanh Linh khải giáp đã bao bọc người, hắn nhanh chóng né thoát nhát búa.
Rầm!
Lưỡi búa chém vào một thân cây to rách một đường sâu mấy thước, cây lắc lư, lá cây rơi đầy đất.
Trong thời gian này nam nhân cầm búa đã ngăn trước mặt Lục Lâm Thiên.
- Tiểu tử, ta muốn báo thù cho lão tam, chém chết ngươi!
Nhị thủ lĩnh huơ búa to lại chém xuống, chân khí cuồng bạo chấn động dòng khí xung quanh vặn vẹo.
Lục Lâm Thiên nhanh như chớp né tránh, chân khí tuôn ra vỗ một chưởng. Chưởng màu vàng đất đập vào lưng Nhị thủ lĩnh.
Nam nhân cầm búa hừ lạnh một tiếng:
- Hừ!
Chưởng ấn biến đổi, chân mang theo khí kình mạnh mẽ đá sau ra, người vặn vẹo quay về.
Hai lực lượng tuôn ra, trong lực công kích chứa lực lượng cường đại nhanh chóng trút xuống, khí lưu tan tác. Lục Lâm Thiên bị đẩy ra, một luồng sức mạnh dồn vào tay hắn.
May mà có Thanh Linh khải giáp ngăn lại phần lớn sức mạnh, Lục Lâm Thiên không bị tổn thương quá lớn. Nhưng hắn càng cảnh giác thực lực Vũ Sư tam trọng hơn.
Nam nhân cầm búa lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, ngươi dám đối phó Bạo Lang dong binh đoàn chúng ta, đây là muốn chết!
Lúc này hai nam nhân Vũ Sĩ tứ trọng, Vũ Sĩ tam trọng tự chém ra nhát đao, một là Vũ Giả thổ hệ, một là Vũ Giả thủy hệ, đòn công kích rít gào lao tới trước mặt Lục Lâm Thiên.
Lúc này Lục Lâm Thiên đành nhờ vào Tiểu Long hỗ trợ:
- Tiểu Long, mau giúp ta!
Lục Lâm Thiên hiểu thực lực của Tiểu Long, đối phó những Vũ Sĩ nhị giai hoàn toàn không thành vấn đề.
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên chưa nói xong một luồng sáng vàng nhanh như chớp bay ra khỏi ống tay áo. Ánh sáng vàng cực nhanh, mắt người khó bắt giữ. Luồng đao quang của Vũ Sĩ tứ trọng bị ánh sáng vàng đυ.ng nát.
Chỉ chớp mắt ánh sáng vàng rơi vào cổ nam nhân Vũ Sĩ tứ trọng, tiếng hét thảm vang lên:
- A!!!
Vũ Sĩ tứ trọng té dưới đất.
- Phá!
Lục Lâm Thiên tung một chiêu Nộ Diễm Quyền, ánh sáng nóng rực đánh vào đao quang của Vũ Sĩ tam trọng. Hai luồng kình khí đυ.ng chạm tan tác. Vũ Sĩ tam trọng lảo đảo thụt lùi, đẳng cấp Vũ Sĩ tam trọng không đỡ nổi một kích dốc hết sức của Vũ Sĩ thất trọng, khóe môi gã chảy máu.
- Chết đi!
Lục Lâm Thiên tấn công dồn dập, toàn dùng sát chiêu. Nhân từ với kẻ thù là đào mồ chôn mình. Năm Hỏa Ảnh Chỉ xé gió bay đi.
Vẻ mặt của nam nhân Vũ Sĩ tam trọng đầy vẻ kinh hoàng, vội vàng dựng lên hộ thân cương khí. Nhưng hai Hỏa Ảnh Chỉ đã đâm nát hộ thân cương khí, còn lại ba Hỏa Ảnh Chỉ để lại ba lỗ thủng trên người Vũ Sĩ tam trọng.
Nhị thủ lĩnh cầm búa kinh ngạc kêu lên:
- Ngươi là Vũ Giả song hệ?
Nhị thủ lĩnh nhìn chằm chằm Tiểu Long đã leo lên vai Lục Lâm Thiên, yêu thú nho nhỏ lại có thể chớp mắt gϊếŧ Vũ Giả tu vi Vũ Sĩ tứ trọng, yêu thú này không tầm thường.
Kinh ngạc qua đi, nam nhân cầm búa này bàn tay tỏa ánh sáng trắng chói mắt, luồng sáng xuyên qua rừng cây nổ tung trên bầu trời.
Lòng Lục Lâm Thiên trầm xuống:
- Nguy rồi!
Nhị thủ lĩnh đang kêu gọi người khác đến, Lục Lâm Thiên phải rời đi ngay khi còn kịp.
Đã tung ra tín hiệu, Nhị thủ lĩnh không do dự gì nữa, gã huơ búa to, lưỡi búa cắt khí lưu dấy lên kình khí cuồng bạo, tiếng xé gió chói tai chém xuống đầu Lục Lâm Thiên.
Cảm giác kình khí hung mãnh truyền đến, Lục Lâm Thiên biến sắc mặt. Trong lòng bàn tay Lục Lâm Thiên bắn ra kình khí, nhanh chóng lùi ra sau, Khai Sơn chưởng ập đến.
Nam nhân cầm búa hét to một tiếng:
- Phá!
Nhát búa chém xuống, Khai Sơn chưởng nứt vỡ. Nhị thủ lĩnh dấn tới trước đuổi theo Lục Lâm Thiên, hơi khom người, nhát búa đến tiếp.
Nhị thủ lĩnh rống to:
- Tiểu tử, ngươi đi chết đi!
Chương 143 Cô nương nóng bỏng (1)
- Gri gri!!!
Tiểu Long bay vọt ra khỏi vai Lục Lâm Thiên nhanh như chớp hướng tới Nhị thủ lĩnh, tốc độ cực mau, nhanh không thua gì tia chớp.
Nhị thủ lĩnh nét mặt sa sầm, lưỡi búa chém ngang hướng tới Tiểu Long ngăn giữa hai người. Yêu thú kỳ lạ làm Nhị thủ lĩnh hơi băn khoăn nên không dám khinh thường.
Xẹt xẹt xẹt!
Quanh thân Tiểu Long khuếch tán lửa màu vàng, miệng phun ra lửa vàng. Không gian vặn vẹo, lửa đốt không khí, khí lưu bị lửa đốt cháy.
- Đây là yêu thú gì?
Nhị thủ lĩnh cảm giác nhiệt độ nóng cháy, chân khí của gã hơi chạm vào lửa vàng liền bị đốt tan. Nhị thủ lĩnh chưa từng thấy yêu thú nào khủng bố như vậy, gã nhanh chóng lùi lại. Nam nhân cầm búa không dám đối kháng ngọn lửa vàng.
Nhưng tốc độ của Tiểu Long vượt sức tưởng tượng của Nhị thủ lĩnh, chớp mắt xuyên qua khí lưu không gian. Thân hình nho nhỏ biến dài mười lăm thước, thô cỡ miệng chén, vảy vàng rậm rạp phủ thân thể phát ra ánh sáng chói mắt.
Đầu Tiểu Long đột nhiên to ra, thè lưỡi ra, răng nanh sắc nhọn lóe tia sáng lạnh. Uy nhϊếp khổng lồ khuếch tán không gian, các yêu thú gần đó cảm nhận hơi thở vô hình trong không khí sợ hãi chạy tứ tán.
Đây là lần thứ hai Lục Lâm Thiên trông thấy cơ thể Tiểu Long thay đổi, so với lần trước thì lần này thân hình Tiểu Long lớn hơn nhiều.
Nhị thủ lĩnh trân trân nhìn Tiểu Long biến hình, cực kỳ kinh ngạc kêu lên:
- Đây là...!
Khí thế từ người Tiểu Long khiến linh hồn Nhị thủ lĩnh cảm nhận nguy hiểm cực độ.
Lục Lâm Thiên định tiến lên hỗ trợ nhưng Tiểu Long truyền ý thức không cho hắn xen vào, nó muốn một mình đối phó Nhị thủ lĩnh. Lục Lâm Thiên không biết tại sao Tiểu Long muốn làm vậy nhưng chắc chắn có lý do của nó.
Lục Lâm Thiên không lo Tiểu Long gặp nguy hiểm, lúc ở Lục gia, cường giả đẳng cấp Vũ Phách còn không thể làm thương Tiểu Long được, Nhị thủ lĩnh mới chỉ là Vũ Sư, tất nhiên không thể gây tổn thương cho Tiểu Long.
Vυ"t!!!
Cơ thể Tiểu Long căng ra, nó vọt tới trước hóa thành tàn ảnh màu vàng lao vào Nhị thủ lĩnh. Tiểu Long như cây roi dài xé gió bay tới.
Nhị thủ lĩnh giật nảy mình, nhưng gã dù gì thì cũng là có tu vi Vũ Sư, gã múa búa to, bóng búa rợp trời chắn trước mặt. Chân khí cuồng bào tràn ra.
Răng rắc!
Kình khí va chạm, khí lưu trong không gian bị đè ép, vang tiếng nổ trầm đυ.c. Người Tiểu Long đυ.ng mạnh vào màn búa làm màn phòng ngự bị lõm vào trong. Nhị thủ lĩnh kinh ngạc lảo đảo thụt lùi.
Tiểu Long đáp xuống đất, nó không thể lơ lửng trong không trung quá lâu. Ngay khi Tiểu Long chạm đất, Nhị thủ lĩnh kết ấn, chân khí tuôn trào. Mặt đất nứt nẻ li ti, đất cát bay lên, cây to chọc trời xung quanh lung lay.
Mặt đất bốc lên đất cáts thành cơn bão thổi hướng Tiểu Long, khí thế cường đại ầm ầm khuếch tán. Mấy cây to xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Lục Lâm Thiên lo lắng hét lên:
- Tiểu Long cẩn thận!
- Gri gri!
Đôi mắt đen láy của Tiểu Long vẫn rất bình tĩnh. Ngay khi bão cát ập hướng Tiểu Long, cơ thể dài hơn mười trượng vọt lên chui vào trong bão cát.
Ngọn lửa bao phủ người Tiểu Long. Trong bão cát khủng bố, Tiểu Long xuyên thủng một con đường, bão cát không thể đến gần nó.
Xẹt xẹt xẹt!
Tốc độ quá nhanh, Nhị thủ lĩnh chỉ thấy một luồng sáng vàng xuyên thấu đòn công kích của gã rồi đυ.ng mạnh vào người gã. Răng nhọn xé nát hộ thân cương khí, Nhị thủ lĩnh hoảng hốt chém xuống một búa.
Đinh!
Búa to chém xuống lưng Tiểu Long nhưng chỉ để lại một vết hằn nhạt nhòa, miệng Tiểu Long thì cắn ngay cổ Nhị thủ lĩnh.
Da Nhị thủ lĩnh khô héo, mặt gã trắng bệch, tròng mắt lồi ra, chỉ giây lát gã rút nhỏ một vòng thành xác chết.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc kêu lên:
- Tiểu Long gϊếŧ Nhị thủ lĩnh?
Tuy Lục Lâm Thiên biết Tiểu Long không đơn giản nhưng hắn không rõ thực lực mạnh nhất của nó đến trình độ gì, xem tình hình vừa rồi có lẽ chưa phải tất cả thực lực của Tiểu Long.
Lục Lâm Thiên đến bên cạnh Tiểu Long, cẩn thận kiểm tra lưng nó:
- Tiểu Long có sao không?
Mới rồi nhát búa của Nhị thủ lĩnh chém trúng Tiểu Long làm Lục Lâm Thiên rất lo, may mắn nó không bị gì, trừ vết hằn mờ ra không còn gì khác.
Tiểu Long ngước lên nhìn Lục Lâm Thiên, khóe môi treo tơ máu, nó đắc ý lắc đầu:
- Xì xì!
Cơ thể Tiểu Long biến thành kích cỡ mười lăm ly thước, nhỏ hơn vừa rồi gấp trăm lần.
- Chúng ta nên đi.
Lục Lâm Thiên lục tìm một túi không gian trên người Nhị thủ lĩnh, sau đó một người một thú đi nhanh. Lục Lâm Thiên đã thấy nhiều người kéo đến gần.
Lục Lâm Thiên rời đi không lâu có mấy người xuất hiện, tiếp theo có người lục tục chạy tới.
- Hình như là Nhị đương gia của Bạo Lang dong binh đoàn, sao thành ra thế này?
- Trên cổ có vết thương, là yêu thú làm, chắc chắn là yêu thú tam giai!
- Mấy người này thì bị người đánh chết, có cường giả mang yêu thú theo. Cách gϊếŧ người giống như người đã gϊếŧ các thành viên Bạo Lang dong binh đoàn.
Bạo Lang dong binh đoàn đã đắc tội với ai? Bây giờ Nhị đương gia cũng chết, đó là Vũ Sư tam trọng.
Có mấy bóng người chen lấn đám đông đến gần xác Nhị thủ lĩnh, là đám người Đại thủ lĩnh cao to. Nam nhân vạm vỡ nhìn chằm chằm mấy cái xác dưới đất, đôi mắt lạnh băng. Đại thủ lĩnh nhìn tín hiệu liền chạy tới ngay, nhưng không ngờ vẫn chậm một bước.
Một nam nhân hoảng loạn hỏi:
- Đại đoàn trưởng, chúng ta làm gì bây giờ?
Nhị đoàn trưởng đã chết, các thành viên biết không đánh lại hung thủ.
Nam nhân vạm vỡ rống to:
- Tìm! Phải tìm ra bọn chúng!
Đám người xung quanh xem náo nhiệt xong lục tục rời đi.
Hai canh giờ sau, trong một rừng cây trong sơn mạch, Lục Lâm Thiên dừng bước.
Lục Lâm Thiên hỏi:
- Tiểu Long sao vậy?
Tiểu Long nằm trên vai Lục Lâm Thiên, quanh người tỏa ánh sáng mờ nhạt.
Tiểu Long thè lưỡi, mắt nhỏ muốn nói gì với Lục Lâm Thiên:
- Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
- Ngươi nói là sắp đột phá?
Tiểu Long gật nhẹ đầu, bò vào ngực Lục Lâm Thiên, ngủ thϊếp đi.
Lục Lâm Thiên nghĩ Tiểu Long muốn một mình đánh nhau với Nhị thủ lĩnh chắc vì nó cảm giác Nhị thủ lĩnh giúp ích cho nó, sau khi nuốt lực lượng của gã thì có thể đột phá.
Lục Lâm Thiên thì thầm:
- Ngươi cứ đột phá đi.
Không biết lần này Tiểu Long đột phá mất bao lâu, một mình Lục Lâm Thiên ở trong Sơn mạch Vụ Đô càng phải hết sức cẩn thận.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
- Tìm chỗ an toàn đã.
Lục Lâm Thiên định bụng trốn một thời gian, hắn không đánh lại Đại thủ lĩnh của Bạo Lang dong binh đoàn, dù có vạn dụng Chu Tước quyết cũng thua. Sau khi Lục Lâm Thiên sử dụng Chu Tước quyết thì hắn sẽ nguy hiểm khi lang thang trong Sơn mạch Vụ Đô.
Lục Lâm Thiên nhìn phương hướng, hắn biến mất tại chỗ. Trong thời gian này Lục Lâm Thiên sẽ tranh thủ luyện hóa Linh hồn thần dịch trong không gian khí hải trong đầu.
Ban đêm Lục Lâm Thiên tìm thấy một chỗ ẩn khuất. Trên hiệp cốc có mấy sơn động thiên nhiên, một sơn động thích hợp cho Lục Lâm Thiên cư ngụ.
Hiệp cốc này rất ẩn khuất, bên dưới có cái ao nước trong. Ao bốc hơi nước, là suối nước nóng hiếm gặp.
Chương 144 Cô nương nóng bỏng (2)
Thấy suối nước nóng Lục Lâm Thiên liền nhảy vào tắm kỳ, rồi vào sơn động. Đầu tiên Lục Lâm Thiên nhỏ máu nhận chủ túi không gian của Nhị thủ lĩnh, mở túi ra, hắn mỉm cười. Trong túi không gian có tài sản giá trị hơi bị lớn, ba viên đan dược tam phẩm, hai mươi viên đan dược nhị phẩm, ba vạn kim tệ, nhiều dược liệu khác, da lông yêu thú linh tinh, xem như thu hoạch không nhỏ.
Lục Lâm Thiên cất kim tệ, lấy Linh Ngọc sàng ra, khoanh chân ngồi, hắn chậm rãi luyện hóa năng lượng khổng lồ trong Linh hồn thần dịch.
Trong thời gian tiếp theo Lục Lâm Thiên không rời khỏi sơn động, hắn nghĩ nếu hoàn toàn chuyển hóa Linh hồn thần dịch thành năng lượng, đẳng cấp Linh Giả ít nhất có thể đến Linh Sĩ lục trọng trở lên. Thực lực của Lục Lâm Thiên sẽ tăng mạnh, uy lực khi thi triển Đao Hồn kỹ sẽ mạnh hơn nhiều.
Một lát sau quanh người Lục Lâm Thiên tràn ngập vầng sáng trắng trong suốt, 1linh lực khuếch tán, khí thế tăng lên. Lục Lâm Thiên tiến vào trạng thái tu luyện.
Thời gian chậm rãi trôi. Lục Lâm Thiên trong trạng thái tu luyện không có khái niệm về thời gian, hoàn toàn chìm đắm vào tu luyện, linh lực trong đầu không ngừng tăng mạnh.
Trong Sơn mạch Vụ Đô thật lâu không có tin về kho báu, những người kéo đến đây bắt đầu bỏ đi. Dù sao người vào Sơn mạch Vụ Đô vì đào vàng, nếu không có kho báu cũng cần tìm dược liệu, yêu thú vớt vát.
Trên một sườn núi có hai bóng người bước chậm, đi đầu là thiếu nữ xinh đẹp mặc áo xanh, vóc dáng thướt tha. Đi đằng sau là một nha hoàn thanh tú.
Nha hoàn thanh tú càu nhàu:
- Tiểu thư, chúng ta đi vào đã lâu, hay mình về đi?
Thiếu nữ tuyệt sắc đi đằng trước nói:
- Chúng ta còn chưa tìm được kho báu, làm sao đi được? Nếu ngươi sợ thì về trước.
Nha hoàn thanh tú đi sau phàn nàn:
- Tiểu thư quên sao? Hôm nay có yêu thú tam giai tập kích chúng ta, làm ta suýt mất mạng!
Thiếu nữ tuyệt sắc nói:
- Chỉ là yêu thú tam giai sơ kỳ, ta cũng đã gϊếŧ nó, ngươi sợ gì?
Chợt năm bóng người xuất hiện trên sườn núi.
- Ha ha ha! Ra là hai cô nương, dám một mình đến Sơn mạch Vụ Đô?
Là năm nam nhân, hai người có khí thế Vũ Sư, ba người đẳng cấp Vũ Sĩ.
Nha hoàn thanh tú dựa vào gần thiếu nữ tuyệt sắc, vẻ mặt hoảng sợ kêu lên:
- Tiểu thư!
Thiếu nữ tuyệt sắc nhìn chằm chằm năm người, ánh mắt sắc bén bắn ra tia lạnh:
- Các ngươi là ai?
Nam nhân dẫn đầu mặc áo vàng, khoảng bốn mươi tuổi, tóc ngắn mắt hí.
- Ha ha ha ha! Chúng ta là ai?
Nam nhân áo vàng cười xong nheo mắt nói:
- Giao hết mọi thứ trên người của các ngươi ra, bao gồm thân thể, chúng ta sẽ tha cho hai cô nương con đường sống.
Một nam nhân cười da^ʍ:
- Đại ca, hai cô nương này còn non, không chừng còn trong trắng.
Ánh mắt dâʍ ɖu͙© quét qua thân hình yêu kiều của thiếu nữ tuyệt sắc.
Một nam nhân khác cười khả ổ:
- Ha ha ha,, vừa lúc để chúng ta khai bao. Tiểu cô nương đừng sợ, ca ca rất dịu dàng.
Thiếu nữ tuyệt sắc nhướng mày nói:
- Đồ vô sỉ, xéo ngay, nếu không ta sẽ không khách sáo!
Mặt thiếu nữ tuyệt sắc lạnh băng, mắt bắn ra khí thế khϊếp người.
Nam nhân thủ lĩnh cao to cười da^ʍ:
- Cô nương nóng bỏng, ta thích!
Nam nhân thủ lĩnh cao to đi hướng thiếu nữ tuyệt sắc:
- Cho ca ca ôm một cái...
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Đáng chết!
Không biết thiếu nữ tuyệt sắc làm gì, không ai thấy rõ, một tàn ảnh màu xanh lóe ánh sáng lam cắt vỡ dòng không khí xé giao bay tới.
Nam nhân thủ lĩnh cao to giật mình kêu lên:
- Vũ Sư thủy hệ!
Nam nhân thủ lĩnh cao to không ngờ thiếu nữ yểu điệu lại là Vũ Sư, khí thế không dưới gã.
Nam nhân thủ lĩnh cao to nhanh chóng thụt lùi, gã có thực lực Vũ Sư ngũ trọng, trong khu vực biên giới Sơn mạch Vụ Đô này hiếm khi gặp đối thủ. Nam nhân thủ lĩnh cao to làm nghề mua bán ăn cướp trấn lột, trước giờ gã chưa từng thua ai.
Nam nhân áo vàng vừa thụt lùi vừa cong lưng rồi vọt lên, thoáng chốc né tránh tàn ảnh màu lam. Ánh sáng vàng đất bao bọc quyền ấn đập mạnh vào thiếu nữ tuyệt sắc.
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Hừ!
Người thiếu nữ tuyệt sắc tuôn ra chân khí vàng đất, nắm tay ngọc cũng tràn ngập ánh sáng vàng đất đấm tới.
Bùm!
Vang tiếng nổ trầm đυ.c trên sườn núi, không gian nơi hai quyền ấn va chạm khuếch tán chân khí, mặt đất bị lực lượng cường đại nổi gió tốc lên một lớp, cát đá vụn bay đầy.
Nam nhân áo vàng phun ra búng máu:
- Phụt.
Nam nhân áo vàng không phải chủ động thụt lùi mà là bị đánh bay, đập mạnh xuống đất.
Nam nhân áo vàng té xuống đất lại phun búng máu, biểu tình kinh hoàng:
- Vũ Sư cửu trọng song hệ...
Nam nhân áo vàng không ngờ đối phương là Vũ Sư cửu trọng song hệ.
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Chết đi!
Tay thiếu nữ tuyệt sắc bắn ra ánh sáng xanh thoáng chốc đến trước mặt nam nhân áo vàng.
Nam nhân áo vàng vùng vẫy bò dậy. Lại một luồng sáng xanh bay tới. Lực lượng cường đại nâng cơ thể nam nhân áo vàng lên trên cao rồi té cái rầm xuống đất, gã há mồm hộc máu xen lẫn mảnh nhỏ nội tạng, giây lát sau tắt thở.
- Đại ca chết rồi, chạy mau!
Bốn nam nhân khác biểu tình kinh hoàng co giò chạy trốn.
Thiếu nữ tuyệt sắc lại hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Không biết tự lượng sức mình, dám trêu vào bản tiểu thư!
Luồng sáng lam bay vào tay thiếu nữ tuyệt sắc, biến mất, nàng không định đuổi theo bốn người kia.
Nha hoàn thanh tú run rẩy nói:
- Tiểu thư, chúng ta trở về đi, nơi này quá nguy hiểm.
Thiếu nữ tuyệt sắc mỉm cười nói:
- Sợ gì? Có gì mà nguy hiểm, chúng ta tìm kho báu tiếp, khi nào tìm được ta sẽ chia cho ngươi một phần.
Nha hoàn thanh tú lẩm bẩm:
- Tiểu thư, ta sợ không có mạng lấy.
Nha hoàn thanh tú moi ra một túi trữ vật từ người nam nhân áo vàng, nhỏ máu nhận chủ.
Nha hoàn thanh tú nói:
- Tiểu thư, tên này thu hoạch không nhỏ, có ba viên đan dược tam phẩm, hơn một vạn kim tệ.
- Cho ngươi, tự xử lý đi.
Thiếu nữ tuyệt sắc mỉm cười nói:
- Chúng ta đi tiếp.
Nha hoàn thanh tú than thở nhỏ giọng nói:
- Hai vị Trưởng lão có nhìn thấy ta để lại ký hiệu dẫn đường không đây? Mau đến mang tiểu thư về đi.
Thời gian chậm rãi trôi. Mười ngày sau, trong sơn động trong hiệp cốc, màn sáng trắng trong suốt rực rỡ bao phủ Lục Lâm Thiên, khí thế không ngừng tăng vọt.
Trong cơ thể Lục Lâm Thiên, trong đầu hắn, linh lực trong không gian khí hải tràn ngập linh khí, như biển mây bao phủ cả bầu trời.
Linh lực vẫn còn tiếp tục tăng thêm. Đầu óc Lục Lâm Thiên đau nhức, không gian linh lực trướng mạnh, thanh âm trầm đυ.c như tiếng nổ.
Vù vù vù!
Trong sơn động, khí thế từ người Lục Lâm Thiên vọt lên độ cao mới, năng lượng vô hình nhưng cảm nhận rõ ràng trong thiên địa chui vào lỗ chân lông của Lục Lâm Thiên.
Trong đầu Lục Lâm Thiên cảm giác linh khí tràn đầy gấp mấy lần, toàn thân rất dễ chịu. Sâu trong đầu Lục Lâm Thiên, linh hồn vô hình kia càng thực chất hóa. Gió thổi cỏ lay gì quanh đây đều nằm trong cảm giác của Lục Lâm Thiên.
Chương 145 Ngươi xui xẻo (1)
Lục Lâm Thiên thở phào:
- Đột phá Linh Sĩ ngũ trọng, rốt cuộc đến Linh Sĩ lục trọng.
Lục Lâm Thiên cảm giác trong đầu tràn đầy linh lực, hắn nhếch môi cười. Một phần mười Linh hồn thần dịch khiến Lục Lâm Thiên từ Linh Sĩ nhị trọng đột phá đến lục trọng, hiện tại còn một phần mười năng lượng chưa bị luyện hóa.
Đây mới chỉ là một phần mười Linh hồn thần dịch. Nghĩ đến Linh hồn thần dịch Lục Lâm Thiên lại bật cười. May mắn Linh hồn thần dịch không bị Lam Linh lấy đi, nếu không hắn lỗ to rồi. Trong một chốc Lục Lâm Thiên không có cách nào tăng mạnh linh lực, luyện chế đan dược tăng mạnh linh lực hơi rắc rối, giờ có Linh hồn thần dịch bên người trong thời gian ngắn hắn không cần lo vấn đề tu luyện linh lực.
Khiến Lục Lâm Thiên ngạc nhiên nhất là nhờ Linh hồn thần dịch và Linh Ngọc sàng, linh hồn lực trong đầu hắn càng lúc càng thực chất hóa. Lục Lâm Thiên nhận được ích lợi, diện tích quan sát xung quanh rộng hơn nhiều, tất cả thay đổi này có lẽ về sau giúp ích rất lớn trong việc tu luyện.
- Còn một phần mười năng lượng chưa luyện hóa, tiếp tục!
Lục Lâm Thiên bắt đầu luyện hóa tiếp. Trong Sơn mạch Vụ Đô này Lục Lâm Thiên không thiếu thời gian, cùng lắm về Vân Dương tông trễ chút. Lục Lâm Thiên gặp họa lớn không chết, Vân Dương tông không đến nỗi quét chổi đuổi hắn đi?
Thời gian lại trôi qua. Hai ngày sau, Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện, thở hắn ra, ánh mắt sâu thẳm như ao nước.
Lục Lâm Thiên nhỏ giọng nói:
- Được rồi, dung hợp hoàn toàn trước sau đó lại dùng Linh hồn thần dịch.
Lúc này Lục Lâm Thiên đã hoàn toàn luyện hóa Linh hồn thần dịch trong đầu, tu vi Linh Giả ổn định đẳng cấp Linh Sĩ lục trọng. Trong thời gian này linh lực của Lục Lâm Thiên tiến bộ kinh khủng.
Tuy Lục Lâm Thiên đã hoàn toàn luyện hóa năng lượng trong Linh hồn thần dịch nhưng sau khi luyện hóa linh lực Linh hồn thần dịch và linh lực trong cơ thể dung hợp còn cần một quá trình. Lục Lâm Thiên không dám lại luyện hóa, tránh cho sau này tu luyện gặp tác dụng phụ thì xui.
- Vũ Sĩ thất trọng, Linh Sĩ lục trọng, chắc thực lực lại tăng mạnh nhiều.
Lục Lâm Thiên nhếch môi nở nụ cười lười biếng. Lúc Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ tứ trọng có thể liều mạng với Vũ Sĩ cửu trọng, hiện tại đẳng cấp Vũ Sĩ thất trọng càng mạnh hơn. Nhưng Lục Lâm Thiên vẫn còn yếu nếu muốn đối đầu với Đại thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên nhìn Tiểu Long trong ngực mình:
- Tiểu Long còn chưa đột phá xong.
Lục Lâm Thiên cảm giác được Tiểu Long tiến vào một loại trạng thái kỳ diệu, tốt nhất không nên quấy rầy nó.
Lục Lâm Thiên nhỏ giọng nói:
- Đi ra ngoài tìm hiểu tin tức Bạo Lang dong binh đoàn xem.
Lục Lâm Thiên cất Linh Ngọc sàng vào trữ vật giới chỉ, rời khỏi hiệp cốc.
Bạo Lang dong binh đoàn còn lại năm người, Lục Lâm Thiên không định tha cho người nào. Không trả mối thù này không phải tính cách của Lục Lâm Thiên, hơn nữa lấy bọn họ làm bia rèn luyện cũng không tệ, ít ra nhờ thế mà gần đây hắn tiến bộ rất nhiều.
Mười hai ngày, Lục Lâm Thiên không biết hiện thành viên Bạo Lang dong binh đoàn đã đi tới đâu. Trong sơn mạch bao la này muốn tìm vài người không dễ gì.
Đột nhiên một luồng hương khí chui vào mũi Lục Lâm Thiên:
- Mùi gì... Là dược liệu!
Lục Lâm Thiên đoán được ngay bên trái có dược liệu.
Phía bên trái gần đó Lục Lâm Thiên trông thấy bên dưới tảng đá to có một gốc linh chi màu tím, mùi dược liệu khuếch tán từ đó.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
- Tử Linh Chi.
Tử Linh Chi không tệ, bình thường cần dùng nó luyện chế các loại đan dược tam phẩm, hái xuống Tử Linh Chi rồi thu vào mấy trữ vật giới chỉ, thời gian này ở trong sơn mạch Lục Lâm Thiên cũng kiếm được không ít dược tài, sau này hắn muốn luyện chế đan dược cũng tiện hơn nhiều.
Hái Tử Linh Chi xong Lục Lâm Thiên đi tiếp, dọc theo đường đi tìm kiếm tin tức về Bạo Lang dong binh đoàn. Có lẽ thành viên Bạo Lang dong binh đoàn đang tìm Lục Lâm Thiên khắp nơi, bọn họ sẽ không chạy xa.
Thủ lĩnh là nam nhân vạm vỡ kia thực lực rất mạnh, Lục Lâm Thiên phải suy nghĩ cách đối phó. Nếu trực tiếp đối kháng nam nhân thủ lĩnh cao to thì Lục Lâm Thiên chỉ có nước chạy trốn, hoặc không kịp trốn. Hiện Lục Lâm Thiên không có yêu thú tam giai bên cạnh, Tiểu Long bận đột phá không giúp gì cho hắn được.
Nhưng lúc này Lục Lâm Thiên đã đột phá Linh Giả đến Linh Sĩ lục trọng, lại có Đao Hồn kỹ, Nộ Hải Cuồng Khiếu, Thanh Linh khải giáp, Chu Tước quyết. Lục Lâm Thiên thầm nghĩ lỡ như phải ngay mặt đối kháng nam nhân thủ lĩnh cao to chưa chắc không đánh lại.
Sơn mạch Vụ Đô, trong khu vực đá lởm chởm, xung quanh không có rừng cây, một nơi khá kỳ lạ. Hai bóng dáng thướt tha đi tới, đó là thiếu nữ tuyệt sắc áo lục, nha hoàn thanh tú.
Trong khu đá lởm chởm, một nam nhân áo đen nói:
- Đại đoàn trưởng nhìn kìa, hình như là nữ nhân Vạn Thú tông!
Năm người đang nghỉ ngơi trong khu đá lởm chởm, từ xa thấy hai người đến gần. Năm người này là thành viên còn lại của Bạo Lang dong binh đoàn.
Thiếu nữ tuyệt sắc mặc áo lục nhìn từ xa khá giống nữ nhân Vạn Thú tông.
Nam nhân vạm vỡ lạnh nhạt nói:
- Không phải người Vạn Thú tông, không biết hai người đó trốn đi đâu. Chúng ta phải tìm ra hai tên gϊếŧ người đó!
Nam nhân vạm vỡ quyết tâm chiếm kho báu, cũng biết gã đã hoàn toàn đắc tội người Vạn Thú tông. Cho dù gã không tìm hai người kia, chờ khi bọn họ trở về Vạn Thú tông cũng sẽ dẫn cường giả đến gϊếŧ, nên gã không thể tha cho hai người đó.
Một nam nhân áo đen cao to sợ hãi nói:
- Đại đoàn trưởng, Nhị đoàn trưởng đã bị gϊếŧ, một nam một nữ kia quá mạnh, chúng ta khó thể đối phó.
Bốp!
Nam nhân áo đen mới nói xong bị nam nhân cao to tát một cái, năm dấu tay hiện rõ.
Nam nhân cao to hét to một tiếng:
- Phế vật, nếu bọn họ đủ mạnh đã sớm tìm chúng ta, còn chờ chúng ta tìm bọn họ sao? Lão nhị, lão tam chắc là bị đánh lén. Chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không bị đối phương ám toán.
Nam nhân cao to nhìn chằm chằm hai bóng người từ xa đến gần, nói:
- Hừ! Tự đưa lên cửa, vừa lúc đang cần dập lửa.
Khu đá lởm chởm, thiếu nữ tuyệt sắc áo lục dừng bước, quay sang nói với nha hoàn thanh tú bên cạnh mình:
- Có người đến, ngươi cẩn thận chút, người đến thực lực không tệ.
Trong một đống đá có một nam nhân cao to lao ra.
- Tiểu cô nương, giao đồ vật trên người ra lại theo ta vài ngày thì ta sẽ thả đi, nếu không ta sẽ không khách sáo!
Nam nhân cao to nhìn chằm chằm thiếu nữ tuyệt sắc áo lục trước mắt, gã ngây người. Thiếu nữ này quá đẹp, đẹp tới mức như không dính chút khói lửa trần gian vậy.
Bốn nam nhân áo đen khác cũng chạy ra. Bọn họ nhìn thiếu nữ tuyệt sắc áo lục, đều giật mình. Thiếu nữ đẹp làm người ta nghẹt thở.
Thiếu nữ tuyệt sắc áo lục lạnh nhạt nói:
- Các ngươi tốt nhất là cút ngay, nếu không thì ta không ngại làm thịt cả đám.
Thiếu nữ tuyệt sắc áo lục quét mắt năm người, hờ hững không quan tâm.
Nam nhân cao to nói:
- Hôm nay tâm tình của ta không tốt, nàng đừng để ta dùng sức mạnh. Nàng đẹp như vậy làm ta không nỡ tổn thương.
- Một nam một nữ đó cũng thật tình, nếu sớm rời đi thì chúng ta không cần lo âu hoảng hốt thế này, giờ vẫn cứ quanh quẩn ở đây. Trời ơi, chỉ mong ta đừng gặp bọn họ, ta không muốn chết. Tiểu Đào Hồng còn chờ ta trở về chuộc thân cho nàng, ta đã hứa rồi.
- Hy vọng người khác tìm được bọn họ, chúng ta đừng gặp phải.
Ba nam nhân áo đen cẩn thận đi trong rừng cây, Bạo Lang dong binh đoàn liên tục có thành viên bị đánh chết làm bọn họ thầm run.
Chợt một thanh âm trầm thấp lạnh lùng vang lên:
- Các ngươi rất xui, gặp rồi đây.
Từ ngọn cây cao chọc trời có ba chỉ ấn nóng rực kèm theo tiếng xé gió sắc bén bay tới.
Phản ứng đầu tiên của ba nam nhân áo đen là nhìn sau lưng, nhưng không ngờ ba chỉ ấn đến từ trên đầu. Chớp mắt ba lỗ máu hiện ra, ba người chưa thấy là ai đã bị đánh chết.
Lục Lâm Thiên nhảy xuống thân cây, trải qua rèn luyện trong Sơn mạch Vụ Đô, hiện tại kinh nghiệm đánh nhau hay kỹ xảo của hắn đã tiến bộ lớn. Cộng với Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ thất trọng, thực lực hơn xa lúc ở Trấn Thanh Vân nhiều.
Ba nam nhân áo đen chỉ là Vũ Sĩ tam trọng, không đánh lại Lục Lâm Thiên được. Dọn dẹp hiện trường xong Lục Lâm Thiên rời đi, tiếp tục đến nơi khác.
Lục Lâm Thiên không tìm được gì trên người ba nam nhân áo đen, hắn nghĩ tài sản của Bạo Lang dong binh đoàn đều ở trong tay ba thủ lĩnh.
Năm canh giờ sau, hai nam nhân mặc áo đen chết trong một sơn cốc, Lục Lâm Thiên lại nghênh ngang đi tiếp.
Bốn canh giờ sau, có ba nam nhân khác tắt thở. Trong đó Tiểu Long đánh chết một người, Lục Lâm Thiên gϊếŧ hai. Trong vòng một ngày Lục Lâm Thiên gϊếŧ tám người, toàn bộ là người của Bạo Lang dong binh đoàn.
Hôm nay Lục Lâm Thiên gặp người của nhiều dong binh đoàn khác nhưng hắn nhanh chóng tránh đi trước khi chạm mặt.
Ban đêm, Lục Lâm Thiên tìm một sơn động ẩn khuất. Hắn lấy Linh Ngọc sàng ra khỏi trữ vật giới chỉ, ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện hóa Linh hồn thần dịch trong không gian khí hải linh lực trong đầu.
Các tia năng lượng bị Lục Lâm Thiên luyện hóa, hóa thành linh lực tinh thuần tụ tập trong không gian khí hải, hơi thở quanh thân hắn tiếp tục tăng lên. Năng lượng quá khổng lồ, Lục Lâm Thiên cảm giác linh lực của mình tăng nhanh vùn vụt.
Trong lúc luyện hóa Linh Ngọc sàng truyền một luồng năng lượng vào người Lục Lâm Thiên, khiến hắn luyện hóa năng lượng càng thêm tinh thuần.
Lục Lâm Thiên có suy đoán về Linh Ngọc sàng, có lẽ sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn không hoàn toàn hiểu biết công hiệu của Linh Ngọc sàng. Đêm qua trong lúc nguy cấp, Linh Ngọc sàng đã cứu mạng Lục Lâm Thiên. Linh Ngọc sàng như đã thông linh, có lẽ nó ẩn giấu bí mật gì đó.
Một đêm chậm rãi trôi, trong rừng cây có nhiều yêu thú, dã thú gầm rống. Sơn động tràn ngập mùi của Tiểu Long nên không có yêu thú nào dám đến gần, Lục Lâm Thiên có thể yên tâm tu luyện.
Đến rạng sáng khí thế quanh thân Lục Lâm Thiên tăng lên, vầng sáng trắng trong suốt bao bọc cơ thể hắn trở nên rực rỡ chói lòa.
Trong đầu Lục Lâm Thiên có nhiều linh lực tràn ngập trong không gian khí hải. Linh lực trướng căng rồi áp súc, không gian khí hải lại được khuếch trương. Khí thế trên người Lục Lâm Thiên tăng mạnh một hơi lên đến Linh Sĩ đệ tứ trọng.
Khí thế quanh quẩn thật lâu, khi tia ban mai chiếu xuống, Lục Lâm Thiên chậm rãi thu về ánh sáng quanh thân, ngừng tu luyện.
Lục Lâm Thiên thở hắt ra:
- Phù!
Lục Lâm Thiên đứng dậy. Tiểu Long vặn vẹo người hăng hái bò vào lòng bàn tay Lục Lâm Thiên, đầu nhỏ lắc lư, dường như Tiểu Long rất vui vì hắn đột phá.
Cảm giác linh lực Linh Sĩ đệ tứ trọng, khóe môi Lục Lâm Thiên cong lên. Hắn quay sang cất Linh Ngọc sàng. Lục Lâm Thiên ngày càng quý trọng Linh Ngọc sàng hơn, nó không đơn giản, có lẽ sau này hắn sẽ tìm hiểu xem bên trong Linh Ngọc sàng chứa bí mật gì.
Lục Lâm Thiên đột phá Linh Sĩ đệ tứ trọng đã cảm giác được năng lượng khổng lồ chứa trong Linh hồn thần dịch, hắn chỉ mới luyện hóa được ba phần mười năng lượng này.
Cùng với đột phá, linh hồn lực hư vô trong đầu Lục Lâm Thiên ngưng tụ hơn nhiều, giống trẻ sơ sinh trong tử ©υиɠ mẫu thân, từ một đoàn tinh khí huyết dịch cuối cùng ngưng tụ thành hình rồi trưởng thành. Linh hồn trong đầu Lục Lâm Thiên cũng vậy, bắt đầu thành hình, từ từ trưởng thành.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
- Tiểu Long, chúng ta đi, hôm nay không cho ngươi ra tay.
Tiểu Long xoe tròn mắt trừng Lục Lâm Thiên, nó chui vào trong ống tay áo của hắn, nó lại giận dỗi rồi.
Trong một góc rừng có tiếng gào thảm thiết phá vỡ tĩnh lặng.
- A!!!
Khi có người chạy tới, trên cái cây to đã treo ba cái xác cột bằng dây leo. Ngực mỗi người thủng một lỗ, miệng sùi bọt mép, con ngươi tan rã, bộ dạng chết rất thê thảm.
Trên cây cao có hàng chữ viết bằng máu: Bạo Lang dong binh đoàn, không chừa một người, tiếp tục trả thù.
- Rốt cuộc Bạo Lang dong binh đoàn đắc tội ai mà mấy ngày nay đã có mười mấy người chết.
- Chắc đắc tội cường giả nào đó, giờ đối phương đến trả thù.
- Nói chung Bạo Lang dong binh đoàn chọc phải người không nên chọc, chúng ta cũng nên cẩn thận chút, đừng trêu vào người này.
Nhiều người tụ tập lại thấy ba cái xác thì xì xầm bàn tán, không ai muốn dây dưa với loại người này.
Chỉ trong vài ngày có một nửa thành viên Bạo Lang dong binh đoàn bị gϊếŧ, còn lại mười người cảm thấy bất an, nỗi sợ chết chóc bao trùm trong lòng bọn họ.
Nam nhân cầm cây búa cao giọng quát mắng:
- Chết tiệt, ta phải lột da hai người kia ra!
Nam nhân vạm vỡ nổi giận nói:
- Tụ tập mọi người lại hết, ngươi và ta chia đội đi lùng sục, phải tìm ra bọn chúng!
Nhị thủ lĩnh giận dữ nói:
- Nếu ta tìm ra hai người đó chắc chắn sẽ chém nát chúng ra!
Trong một sơn cốc, một con yêu thú nhị giai trung giai nằm trước mặt Lục Lâm Thiên, hắn vốn rất nhiều công sức mới gϊếŧ được nó. Lục Lâm Thiên cười vừa lòng, dọn dẹp rồi ra khỏi sơn cốc.
Trong Sơn mạch Vụ Đô này khu vực giáp ranh bình thường chỉ có yêu thú nhị giai, rừng sâu mới có yêu thú tam giai. Xuyên qua Sơn mạch Vụ Đô là Cổ vực. Nghe nói muốn đi Cổ vực cần vượt qua tận cùng Sơn mạch Vụ Đô, nơi có yêu thú tứ giai khủng bố, cường giả đẳng cấp Vũ Phách cũng không dám tùy tiện đi qua đó.
Lục Lâm Thiên cực kỳ vừa lòng mình tiến bộ trong thời gian này. Trong Vũ Giả ngũ hệ hiện tại Lục Lâm Thiên chỉ còn thiếu Vũ kỹ phong hệ, mộc hệ. Còn lại Vũ kỹ hỏa hệ, thổ hệ, thủy hệ đều có đủ. Lục Lâm Thiên có hai loại Vũ kỹ hỏa hệ là Nộ Diễm Quyền, Hỏa Ảnh Chỉ. Tuy chỉ là Vũ kỹ sơ giai tinh giai nhưng sức Lục Lâm Thiên bây giờ đã đủ dùng.
Vũ kỹ phong hệ có tốc độ nhanh nhất, Vũ kỹ mộc hệ xảo quyệt nhất. Hai thuộc tính Vũ kỹ này là thứ Lục Lâm Thiên mong chờ, khi nào hắn tu luyện hết ngũ hệ, khi đó thực lực sẽ tiến bộ thêm một bậc.
Nhưng Vũ kỹ hai thuộc tính này cũng đã khó cầu, Lục Lâm Thiên định chờ khi nào đến Vân Dương tông sẽ tìm cách sau. Có bốn loại Vũ kỹ, một loại linh kỹ, Chu Tước quyết kỳ lạ, tạm thời đủ cho Lục Lâm Thiên dùng.
Chương 142 Rơi vào vây công (2)
- Bạo Lang dong binh đoàn còn mười người, trừ hai thủ lĩnh ra có tám thành viên, tiếp tục.
Buổi sáng Lục Lâm Thiên từ trong đầu thành viên Bạo Lang dong binh đoàn thăm dò tình huống, nắm rõ tình hình Bạo Lang dong binh đoàn. Lục Lâm Thiên sử dụng Sưu Linh Thuật quen tay hơn nhiều.
Tám thành viên Bạo Lang dong binh đoàn thực lực khá mạnh, cao nhất là Vũ Sĩ thất trọng, những người khác cỡ Vũ Sĩ tam trọng, tứ trọng. Lục Lâm Thiên không để bụng cỡ như bọn họ, miễn không đυ.ng phải hai thủ lĩnh là được.
Lục Lâm Thiên nhận định bây giờ hắn thúc giục Thanh Linh khải giáp muốn gϊếŧ Vũ Sĩ bát trọng không khó. Nếu vận dụng Vũ kỹ hoàng giai Nộ Hải Cuồng Khiếu gϊếŧ Vũ Sư nhất trọng có lẽ cũng không khó. Lần trước Lục Lâm Thiên có phần may mắn mưu lợi mới gϊếŧ được Tam thủ lĩnh nhưng uy lực của Nộ Hải Cuồng Khiếu cũng rất mạnh.
- Đao Hồn kỹ, Chu Tước quyết tuy uy lực mạnh mẽ nhưng không thể tùy tiện sử dụng, thứ đó tiêu hao quá đáng sợ.
- Ủa? Là người của Bạo Lang dong binh đoàn!
Trong một góc rừng có hai bóng người xuất hiện, đôi mắt Lục Lâm Thiên tối sầm, là người của Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên thầm nhủ:
- Đến đây, lại hai người.
Lục Lâm Thiên lặng lẽ tới gần. Đánh ngay trước mặt khó gϊếŧ người, dễ mời đến người khác nên Lục Lâm Thiên chọn cách đánh lén, vừa mau vừa có hiệu quả.
Hai nam nhân, một trước một sau cẩn thận tiến lên, mắt liếc bốn phía lộ tia sợ hãi.
Lục Lâm Thiên cười khẩy thầm nghĩ:
- Hai Vũ Sĩ tam trọng, không thành vấn đề.
Chân khí phát tán, Lục Lâm Thiên lao ra từ bụi cỏ chớp mắt lao hướng hai nam nhân. Hai luồng Hỏa Ảnh Chỉ xé gió bay ra.
- Nguy rồi!
Tiếng xé gió sắc bén ập đến từ sau lưng, hai nam nhân có tu vi Vũ Sĩ tam trọng, không yếu. Hai người biến sắc mặt cùng ngoái đầu, lập tức dựng lên hộ thân cương khí quanh thân.
Nhưng hai nam nhân bối rối vội dựng hộ thân cương khí nên sức phòng ngự có hạn, Hỏa Ảnh Chỉ xé gió lao nhanh tới trước mặt bọn họ.
Xoẹt Xoẹt!
Thoáng chốc hộ thân cương khí của hai nam nhân tan vỡ, hai người không kịp né trách, ngực thủng lỗ máu. Hai nam nhân cứng ngắc té xuống đất.
Đột nhiên Lục Lâm Thiên nét mặt sa sầm nói:
- Nguy rồi!
Lục Lâm Thiên nhanh nhẹn lùi sang bên cạnh, trong ý thức vô hình trung cảm giác vô số nguy hiểm đến gần.
Ba bóng người xuất hiện gần chỗ Lục Lâm Thiên vừa đứng.
- Tiểu tử, ta xem lần này ngươi trốn đi đâu được?
Người nói chuyện là Nhị thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm ba người trước mặt:
- Vũ Sư tam trọng, một Vũ Sĩ tứ trọng, một Vũ Sĩ tam trọng.
Xem ra hai nam nhân vừa rồi là mồi dụ Lục Lâm Thiên ra.
Lục Lâm Thiên nhìn chăm chú ba người phỏng đoán thực lực của bọn họ. Nhị thủ lĩnh không dễ đối phó, nếu nam nhân vạm vỡ Đại thủ lĩnh đến thì càng rắc rối hơn.
Lục Lâm Thiên sắc mặt âm trầm, thầm nghĩ đi trước là hơn. Chân khí vận chuyển dưới chân, Lục Lâm Thiên nhảy người ra sau.
Nam nhân cầm búa hét to một tiếng:
- Muốn trốn? Không dễ vậy!
Nam nhân cầm búa nhanh như chớp lao lên, lưỡi búa rạch phá hư không chém lưng Lục Lâm Thiên.
Lưỡi búa xé dòng khí hùng hổ lao tới, uy lực không thể khinh thường. Đòn công kích của Vũ Sư tam trọng không thua gì Lục Vô Song. Lúc ở Lục gia Lục Lâm Thiên từng đánh nhau với Lục Vô Song, biết sự lợi hại của Vũ Sư. Ánh sáng vàng nhanh chóng bao phủ toàn thân Lục Lâm Thiên, Thanh Linh khải giáp đã bao bọc người, hắn nhanh chóng né thoát nhát búa.
Rầm!
Lưỡi búa chém vào một thân cây to rách một đường sâu mấy thước, cây lắc lư, lá cây rơi đầy đất.
Trong thời gian này nam nhân cầm búa đã ngăn trước mặt Lục Lâm Thiên.
- Tiểu tử, ta muốn báo thù cho lão tam, chém chết ngươi!
Nhị thủ lĩnh huơ búa to lại chém xuống, chân khí cuồng bạo chấn động dòng khí xung quanh vặn vẹo.
Lục Lâm Thiên nhanh như chớp né tránh, chân khí tuôn ra vỗ một chưởng. Chưởng màu vàng đất đập vào lưng Nhị thủ lĩnh.
Nam nhân cầm búa hừ lạnh một tiếng:
- Hừ!
Chưởng ấn biến đổi, chân mang theo khí kình mạnh mẽ đá sau ra, người vặn vẹo quay về.
Hai lực lượng tuôn ra, trong lực công kích chứa lực lượng cường đại nhanh chóng trút xuống, khí lưu tan tác. Lục Lâm Thiên bị đẩy ra, một luồng sức mạnh dồn vào tay hắn.
May mà có Thanh Linh khải giáp ngăn lại phần lớn sức mạnh, Lục Lâm Thiên không bị tổn thương quá lớn. Nhưng hắn càng cảnh giác thực lực Vũ Sư tam trọng hơn.
Nam nhân cầm búa lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, ngươi dám đối phó Bạo Lang dong binh đoàn chúng ta, đây là muốn chết!
Lúc này hai nam nhân Vũ Sĩ tứ trọng, Vũ Sĩ tam trọng tự chém ra nhát đao, một là Vũ Giả thổ hệ, một là Vũ Giả thủy hệ, đòn công kích rít gào lao tới trước mặt Lục Lâm Thiên.
Lúc này Lục Lâm Thiên đành nhờ vào Tiểu Long hỗ trợ:
- Tiểu Long, mau giúp ta!
Lục Lâm Thiên hiểu thực lực của Tiểu Long, đối phó những Vũ Sĩ nhị giai hoàn toàn không thành vấn đề.
Vù vù vù!
Lục Lâm Thiên chưa nói xong một luồng sáng vàng nhanh như chớp bay ra khỏi ống tay áo. Ánh sáng vàng cực nhanh, mắt người khó bắt giữ. Luồng đao quang của Vũ Sĩ tứ trọng bị ánh sáng vàng đυ.ng nát.
Chỉ chớp mắt ánh sáng vàng rơi vào cổ nam nhân Vũ Sĩ tứ trọng, tiếng hét thảm vang lên:
- A!!!
Vũ Sĩ tứ trọng té dưới đất.
- Phá!
Lục Lâm Thiên tung một chiêu Nộ Diễm Quyền, ánh sáng nóng rực đánh vào đao quang của Vũ Sĩ tam trọng. Hai luồng kình khí đυ.ng chạm tan tác. Vũ Sĩ tam trọng lảo đảo thụt lùi, đẳng cấp Vũ Sĩ tam trọng không đỡ nổi một kích dốc hết sức của Vũ Sĩ thất trọng, khóe môi gã chảy máu.
- Chết đi!
Lục Lâm Thiên tấn công dồn dập, toàn dùng sát chiêu. Nhân từ với kẻ thù là đào mồ chôn mình. Năm Hỏa Ảnh Chỉ xé gió bay đi.
Vẻ mặt của nam nhân Vũ Sĩ tam trọng đầy vẻ kinh hoàng, vội vàng dựng lên hộ thân cương khí. Nhưng hai Hỏa Ảnh Chỉ đã đâm nát hộ thân cương khí, còn lại ba Hỏa Ảnh Chỉ để lại ba lỗ thủng trên người Vũ Sĩ tam trọng.
Nhị thủ lĩnh cầm búa kinh ngạc kêu lên:
- Ngươi là Vũ Giả song hệ?
Nhị thủ lĩnh nhìn chằm chằm Tiểu Long đã leo lên vai Lục Lâm Thiên, yêu thú nho nhỏ lại có thể chớp mắt gϊếŧ Vũ Giả tu vi Vũ Sĩ tứ trọng, yêu thú này không tầm thường.
Kinh ngạc qua đi, nam nhân cầm búa này bàn tay tỏa ánh sáng trắng chói mắt, luồng sáng xuyên qua rừng cây nổ tung trên bầu trời.
Lòng Lục Lâm Thiên trầm xuống:
- Nguy rồi!
Nhị thủ lĩnh đang kêu gọi người khác đến, Lục Lâm Thiên phải rời đi ngay khi còn kịp.
Đã tung ra tín hiệu, Nhị thủ lĩnh không do dự gì nữa, gã huơ búa to, lưỡi búa cắt khí lưu dấy lên kình khí cuồng bạo, tiếng xé gió chói tai chém xuống đầu Lục Lâm Thiên.
Cảm giác kình khí hung mãnh truyền đến, Lục Lâm Thiên biến sắc mặt. Trong lòng bàn tay Lục Lâm Thiên bắn ra kình khí, nhanh chóng lùi ra sau, Khai Sơn chưởng ập đến.
Nam nhân cầm búa hét to một tiếng:
- Phá!
Nhát búa chém xuống, Khai Sơn chưởng nứt vỡ. Nhị thủ lĩnh dấn tới trước đuổi theo Lục Lâm Thiên, hơi khom người, nhát búa đến tiếp.
Nhị thủ lĩnh rống to:
- Tiểu tử, ngươi đi chết đi!
Chương 143 Cô nương nóng bỏng (1)
- Gri gri!!!
Tiểu Long bay vọt ra khỏi vai Lục Lâm Thiên nhanh như chớp hướng tới Nhị thủ lĩnh, tốc độ cực mau, nhanh không thua gì tia chớp.
Nhị thủ lĩnh nét mặt sa sầm, lưỡi búa chém ngang hướng tới Tiểu Long ngăn giữa hai người. Yêu thú kỳ lạ làm Nhị thủ lĩnh hơi băn khoăn nên không dám khinh thường.
Xẹt xẹt xẹt!
Quanh thân Tiểu Long khuếch tán lửa màu vàng, miệng phun ra lửa vàng. Không gian vặn vẹo, lửa đốt không khí, khí lưu bị lửa đốt cháy.
- Đây là yêu thú gì?
Nhị thủ lĩnh cảm giác nhiệt độ nóng cháy, chân khí của gã hơi chạm vào lửa vàng liền bị đốt tan. Nhị thủ lĩnh chưa từng thấy yêu thú nào khủng bố như vậy, gã nhanh chóng lùi lại. Nam nhân cầm búa không dám đối kháng ngọn lửa vàng.
Nhưng tốc độ của Tiểu Long vượt sức tưởng tượng của Nhị thủ lĩnh, chớp mắt xuyên qua khí lưu không gian. Thân hình nho nhỏ biến dài mười lăm thước, thô cỡ miệng chén, vảy vàng rậm rạp phủ thân thể phát ra ánh sáng chói mắt.
Đầu Tiểu Long đột nhiên to ra, thè lưỡi ra, răng nanh sắc nhọn lóe tia sáng lạnh. Uy nhϊếp khổng lồ khuếch tán không gian, các yêu thú gần đó cảm nhận hơi thở vô hình trong không khí sợ hãi chạy tứ tán.
Đây là lần thứ hai Lục Lâm Thiên trông thấy cơ thể Tiểu Long thay đổi, so với lần trước thì lần này thân hình Tiểu Long lớn hơn nhiều.
Nhị thủ lĩnh trân trân nhìn Tiểu Long biến hình, cực kỳ kinh ngạc kêu lên:
- Đây là...!
Khí thế từ người Tiểu Long khiến linh hồn Nhị thủ lĩnh cảm nhận nguy hiểm cực độ.
Lục Lâm Thiên định tiến lên hỗ trợ nhưng Tiểu Long truyền ý thức không cho hắn xen vào, nó muốn một mình đối phó Nhị thủ lĩnh. Lục Lâm Thiên không biết tại sao Tiểu Long muốn làm vậy nhưng chắc chắn có lý do của nó.
Lục Lâm Thiên không lo Tiểu Long gặp nguy hiểm, lúc ở Lục gia, cường giả đẳng cấp Vũ Phách còn không thể làm thương Tiểu Long được, Nhị thủ lĩnh mới chỉ là Vũ Sư, tất nhiên không thể gây tổn thương cho Tiểu Long.
Vυ"t!!!
Cơ thể Tiểu Long căng ra, nó vọt tới trước hóa thành tàn ảnh màu vàng lao vào Nhị thủ lĩnh. Tiểu Long như cây roi dài xé gió bay tới.
Nhị thủ lĩnh giật nảy mình, nhưng gã dù gì thì cũng là có tu vi Vũ Sư, gã múa búa to, bóng búa rợp trời chắn trước mặt. Chân khí cuồng bào tràn ra.
Răng rắc!
Kình khí va chạm, khí lưu trong không gian bị đè ép, vang tiếng nổ trầm đυ.c. Người Tiểu Long đυ.ng mạnh vào màn búa làm màn phòng ngự bị lõm vào trong. Nhị thủ lĩnh kinh ngạc lảo đảo thụt lùi.
Tiểu Long đáp xuống đất, nó không thể lơ lửng trong không trung quá lâu. Ngay khi Tiểu Long chạm đất, Nhị thủ lĩnh kết ấn, chân khí tuôn trào. Mặt đất nứt nẻ li ti, đất cát bay lên, cây to chọc trời xung quanh lung lay.
Mặt đất bốc lên đất cáts thành cơn bão thổi hướng Tiểu Long, khí thế cường đại ầm ầm khuếch tán. Mấy cây to xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Lục Lâm Thiên lo lắng hét lên:
- Tiểu Long cẩn thận!
- Gri gri!
Đôi mắt đen láy của Tiểu Long vẫn rất bình tĩnh. Ngay khi bão cát ập hướng Tiểu Long, cơ thể dài hơn mười trượng vọt lên chui vào trong bão cát.
Ngọn lửa bao phủ người Tiểu Long. Trong bão cát khủng bố, Tiểu Long xuyên thủng một con đường, bão cát không thể đến gần nó.
Xẹt xẹt xẹt!
Tốc độ quá nhanh, Nhị thủ lĩnh chỉ thấy một luồng sáng vàng xuyên thấu đòn công kích của gã rồi đυ.ng mạnh vào người gã. Răng nhọn xé nát hộ thân cương khí, Nhị thủ lĩnh hoảng hốt chém xuống một búa.
Đinh!
Búa to chém xuống lưng Tiểu Long nhưng chỉ để lại một vết hằn nhạt nhòa, miệng Tiểu Long thì cắn ngay cổ Nhị thủ lĩnh.
Da Nhị thủ lĩnh khô héo, mặt gã trắng bệch, tròng mắt lồi ra, chỉ giây lát gã rút nhỏ một vòng thành xác chết.
Lục Lâm Thiên kinh ngạc kêu lên:
- Tiểu Long gϊếŧ Nhị thủ lĩnh?
Tuy Lục Lâm Thiên biết Tiểu Long không đơn giản nhưng hắn không rõ thực lực mạnh nhất của nó đến trình độ gì, xem tình hình vừa rồi có lẽ chưa phải tất cả thực lực của Tiểu Long.
Lục Lâm Thiên đến bên cạnh Tiểu Long, cẩn thận kiểm tra lưng nó:
- Tiểu Long có sao không?
Mới rồi nhát búa của Nhị thủ lĩnh chém trúng Tiểu Long làm Lục Lâm Thiên rất lo, may mắn nó không bị gì, trừ vết hằn mờ ra không còn gì khác.
Tiểu Long ngước lên nhìn Lục Lâm Thiên, khóe môi treo tơ máu, nó đắc ý lắc đầu:
- Xì xì!
Cơ thể Tiểu Long biến thành kích cỡ mười lăm ly thước, nhỏ hơn vừa rồi gấp trăm lần.
- Chúng ta nên đi.
Lục Lâm Thiên lục tìm một túi không gian trên người Nhị thủ lĩnh, sau đó một người một thú đi nhanh. Lục Lâm Thiên đã thấy nhiều người kéo đến gần.
Lục Lâm Thiên rời đi không lâu có mấy người xuất hiện, tiếp theo có người lục tục chạy tới.
- Hình như là Nhị đương gia của Bạo Lang dong binh đoàn, sao thành ra thế này?
- Trên cổ có vết thương, là yêu thú làm, chắc chắn là yêu thú tam giai!
- Mấy người này thì bị người đánh chết, có cường giả mang yêu thú theo. Cách gϊếŧ người giống như người đã gϊếŧ các thành viên Bạo Lang dong binh đoàn.
Bạo Lang dong binh đoàn đã đắc tội với ai? Bây giờ Nhị đương gia cũng chết, đó là Vũ Sư tam trọng.
Có mấy bóng người chen lấn đám đông đến gần xác Nhị thủ lĩnh, là đám người Đại thủ lĩnh cao to. Nam nhân vạm vỡ nhìn chằm chằm mấy cái xác dưới đất, đôi mắt lạnh băng. Đại thủ lĩnh nhìn tín hiệu liền chạy tới ngay, nhưng không ngờ vẫn chậm một bước.
Một nam nhân hoảng loạn hỏi:
- Đại đoàn trưởng, chúng ta làm gì bây giờ?
Nhị đoàn trưởng đã chết, các thành viên biết không đánh lại hung thủ.
Nam nhân vạm vỡ rống to:
- Tìm! Phải tìm ra bọn chúng!
Đám người xung quanh xem náo nhiệt xong lục tục rời đi.
Hai canh giờ sau, trong một rừng cây trong sơn mạch, Lục Lâm Thiên dừng bước.
Lục Lâm Thiên hỏi:
- Tiểu Long sao vậy?
Tiểu Long nằm trên vai Lục Lâm Thiên, quanh người tỏa ánh sáng mờ nhạt.
Tiểu Long thè lưỡi, mắt nhỏ muốn nói gì với Lục Lâm Thiên:
- Xèo xèo!
Lục Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
- Ngươi nói là sắp đột phá?
Tiểu Long gật nhẹ đầu, bò vào ngực Lục Lâm Thiên, ngủ thϊếp đi.
Lục Lâm Thiên nghĩ Tiểu Long muốn một mình đánh nhau với Nhị thủ lĩnh chắc vì nó cảm giác Nhị thủ lĩnh giúp ích cho nó, sau khi nuốt lực lượng của gã thì có thể đột phá.
Lục Lâm Thiên thì thầm:
- Ngươi cứ đột phá đi.
Không biết lần này Tiểu Long đột phá mất bao lâu, một mình Lục Lâm Thiên ở trong Sơn mạch Vụ Đô càng phải hết sức cẩn thận.
Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:
- Tìm chỗ an toàn đã.
Lục Lâm Thiên định bụng trốn một thời gian, hắn không đánh lại Đại thủ lĩnh của Bạo Lang dong binh đoàn, dù có vạn dụng Chu Tước quyết cũng thua. Sau khi Lục Lâm Thiên sử dụng Chu Tước quyết thì hắn sẽ nguy hiểm khi lang thang trong Sơn mạch Vụ Đô.
Lục Lâm Thiên nhìn phương hướng, hắn biến mất tại chỗ. Trong thời gian này Lục Lâm Thiên sẽ tranh thủ luyện hóa Linh hồn thần dịch trong không gian khí hải trong đầu.
Ban đêm Lục Lâm Thiên tìm thấy một chỗ ẩn khuất. Trên hiệp cốc có mấy sơn động thiên nhiên, một sơn động thích hợp cho Lục Lâm Thiên cư ngụ.
Hiệp cốc này rất ẩn khuất, bên dưới có cái ao nước trong. Ao bốc hơi nước, là suối nước nóng hiếm gặp.
Chương 144 Cô nương nóng bỏng (2)
Thấy suối nước nóng Lục Lâm Thiên liền nhảy vào tắm kỳ, rồi vào sơn động. Đầu tiên Lục Lâm Thiên nhỏ máu nhận chủ túi không gian của Nhị thủ lĩnh, mở túi ra, hắn mỉm cười. Trong túi không gian có tài sản giá trị hơi bị lớn, ba viên đan dược tam phẩm, hai mươi viên đan dược nhị phẩm, ba vạn kim tệ, nhiều dược liệu khác, da lông yêu thú linh tinh, xem như thu hoạch không nhỏ.
Lục Lâm Thiên cất kim tệ, lấy Linh Ngọc sàng ra, khoanh chân ngồi, hắn chậm rãi luyện hóa năng lượng khổng lồ trong Linh hồn thần dịch.
Trong thời gian tiếp theo Lục Lâm Thiên không rời khỏi sơn động, hắn nghĩ nếu hoàn toàn chuyển hóa Linh hồn thần dịch thành năng lượng, đẳng cấp Linh Giả ít nhất có thể đến Linh Sĩ lục trọng trở lên. Thực lực của Lục Lâm Thiên sẽ tăng mạnh, uy lực khi thi triển Đao Hồn kỹ sẽ mạnh hơn nhiều.
Một lát sau quanh người Lục Lâm Thiên tràn ngập vầng sáng trắng trong suốt, 1linh lực khuếch tán, khí thế tăng lên. Lục Lâm Thiên tiến vào trạng thái tu luyện.
Thời gian chậm rãi trôi. Lục Lâm Thiên trong trạng thái tu luyện không có khái niệm về thời gian, hoàn toàn chìm đắm vào tu luyện, linh lực trong đầu không ngừng tăng mạnh.
Trong Sơn mạch Vụ Đô thật lâu không có tin về kho báu, những người kéo đến đây bắt đầu bỏ đi. Dù sao người vào Sơn mạch Vụ Đô vì đào vàng, nếu không có kho báu cũng cần tìm dược liệu, yêu thú vớt vát.
Trên một sườn núi có hai bóng người bước chậm, đi đầu là thiếu nữ xinh đẹp mặc áo xanh, vóc dáng thướt tha. Đi đằng sau là một nha hoàn thanh tú.
Nha hoàn thanh tú càu nhàu:
- Tiểu thư, chúng ta đi vào đã lâu, hay mình về đi?
Thiếu nữ tuyệt sắc đi đằng trước nói:
- Chúng ta còn chưa tìm được kho báu, làm sao đi được? Nếu ngươi sợ thì về trước.
Nha hoàn thanh tú đi sau phàn nàn:
- Tiểu thư quên sao? Hôm nay có yêu thú tam giai tập kích chúng ta, làm ta suýt mất mạng!
Thiếu nữ tuyệt sắc nói:
- Chỉ là yêu thú tam giai sơ kỳ, ta cũng đã gϊếŧ nó, ngươi sợ gì?
Chợt năm bóng người xuất hiện trên sườn núi.
- Ha ha ha! Ra là hai cô nương, dám một mình đến Sơn mạch Vụ Đô?
Là năm nam nhân, hai người có khí thế Vũ Sư, ba người đẳng cấp Vũ Sĩ.
Nha hoàn thanh tú dựa vào gần thiếu nữ tuyệt sắc, vẻ mặt hoảng sợ kêu lên:
- Tiểu thư!
Thiếu nữ tuyệt sắc nhìn chằm chằm năm người, ánh mắt sắc bén bắn ra tia lạnh:
- Các ngươi là ai?
Nam nhân dẫn đầu mặc áo vàng, khoảng bốn mươi tuổi, tóc ngắn mắt hí.
- Ha ha ha ha! Chúng ta là ai?
Nam nhân áo vàng cười xong nheo mắt nói:
- Giao hết mọi thứ trên người của các ngươi ra, bao gồm thân thể, chúng ta sẽ tha cho hai cô nương con đường sống.
Một nam nhân cười da^ʍ:
- Đại ca, hai cô nương này còn non, không chừng còn trong trắng.
Ánh mắt dâʍ ɖu͙© quét qua thân hình yêu kiều của thiếu nữ tuyệt sắc.
Một nam nhân khác cười khả ổ:
- Ha ha ha,, vừa lúc để chúng ta khai bao. Tiểu cô nương đừng sợ, ca ca rất dịu dàng.
Thiếu nữ tuyệt sắc nhướng mày nói:
- Đồ vô sỉ, xéo ngay, nếu không ta sẽ không khách sáo!
Mặt thiếu nữ tuyệt sắc lạnh băng, mắt bắn ra khí thế khϊếp người.
Nam nhân thủ lĩnh cao to cười da^ʍ:
- Cô nương nóng bỏng, ta thích!
Nam nhân thủ lĩnh cao to đi hướng thiếu nữ tuyệt sắc:
- Cho ca ca ôm một cái...
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Đáng chết!
Không biết thiếu nữ tuyệt sắc làm gì, không ai thấy rõ, một tàn ảnh màu xanh lóe ánh sáng lam cắt vỡ dòng không khí xé giao bay tới.
Nam nhân thủ lĩnh cao to giật mình kêu lên:
- Vũ Sư thủy hệ!
Nam nhân thủ lĩnh cao to không ngờ thiếu nữ yểu điệu lại là Vũ Sư, khí thế không dưới gã.
Nam nhân thủ lĩnh cao to nhanh chóng thụt lùi, gã có thực lực Vũ Sư ngũ trọng, trong khu vực biên giới Sơn mạch Vụ Đô này hiếm khi gặp đối thủ. Nam nhân thủ lĩnh cao to làm nghề mua bán ăn cướp trấn lột, trước giờ gã chưa từng thua ai.
Nam nhân áo vàng vừa thụt lùi vừa cong lưng rồi vọt lên, thoáng chốc né tránh tàn ảnh màu lam. Ánh sáng vàng đất bao bọc quyền ấn đập mạnh vào thiếu nữ tuyệt sắc.
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Hừ!
Người thiếu nữ tuyệt sắc tuôn ra chân khí vàng đất, nắm tay ngọc cũng tràn ngập ánh sáng vàng đất đấm tới.
Bùm!
Vang tiếng nổ trầm đυ.c trên sườn núi, không gian nơi hai quyền ấn va chạm khuếch tán chân khí, mặt đất bị lực lượng cường đại nổi gió tốc lên một lớp, cát đá vụn bay đầy.
Nam nhân áo vàng phun ra búng máu:
- Phụt.
Nam nhân áo vàng không phải chủ động thụt lùi mà là bị đánh bay, đập mạnh xuống đất.
Nam nhân áo vàng té xuống đất lại phun búng máu, biểu tình kinh hoàng:
- Vũ Sư cửu trọng song hệ...
Nam nhân áo vàng không ngờ đối phương là Vũ Sư cửu trọng song hệ.
Thiếu nữ tuyệt sắc hừ lạnh một tiếng:
- Chết đi!
Tay thiếu nữ tuyệt sắc bắn ra ánh sáng xanh thoáng chốc đến trước mặt nam nhân áo vàng.
Nam nhân áo vàng vùng vẫy bò dậy. Lại một luồng sáng xanh bay tới. Lực lượng cường đại nâng cơ thể nam nhân áo vàng lên trên cao rồi té cái rầm xuống đất, gã há mồm hộc máu xen lẫn mảnh nhỏ nội tạng, giây lát sau tắt thở.
- Đại ca chết rồi, chạy mau!
Bốn nam nhân khác biểu tình kinh hoàng co giò chạy trốn.
Thiếu nữ tuyệt sắc lại hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Không biết tự lượng sức mình, dám trêu vào bản tiểu thư!
Luồng sáng lam bay vào tay thiếu nữ tuyệt sắc, biến mất, nàng không định đuổi theo bốn người kia.
Nha hoàn thanh tú run rẩy nói:
- Tiểu thư, chúng ta trở về đi, nơi này quá nguy hiểm.
Thiếu nữ tuyệt sắc mỉm cười nói:
- Sợ gì? Có gì mà nguy hiểm, chúng ta tìm kho báu tiếp, khi nào tìm được ta sẽ chia cho ngươi một phần.
Nha hoàn thanh tú lẩm bẩm:
- Tiểu thư, ta sợ không có mạng lấy.
Nha hoàn thanh tú moi ra một túi trữ vật từ người nam nhân áo vàng, nhỏ máu nhận chủ.
Nha hoàn thanh tú nói:
- Tiểu thư, tên này thu hoạch không nhỏ, có ba viên đan dược tam phẩm, hơn một vạn kim tệ.
- Cho ngươi, tự xử lý đi.
Thiếu nữ tuyệt sắc mỉm cười nói:
- Chúng ta đi tiếp.
Nha hoàn thanh tú than thở nhỏ giọng nói:
- Hai vị Trưởng lão có nhìn thấy ta để lại ký hiệu dẫn đường không đây? Mau đến mang tiểu thư về đi.
Thời gian chậm rãi trôi. Mười ngày sau, trong sơn động trong hiệp cốc, màn sáng trắng trong suốt rực rỡ bao phủ Lục Lâm Thiên, khí thế không ngừng tăng vọt.
Trong cơ thể Lục Lâm Thiên, trong đầu hắn, linh lực trong không gian khí hải tràn ngập linh khí, như biển mây bao phủ cả bầu trời.
Linh lực vẫn còn tiếp tục tăng thêm. Đầu óc Lục Lâm Thiên đau nhức, không gian linh lực trướng mạnh, thanh âm trầm đυ.c như tiếng nổ.
Vù vù vù!
Trong sơn động, khí thế từ người Lục Lâm Thiên vọt lên độ cao mới, năng lượng vô hình nhưng cảm nhận rõ ràng trong thiên địa chui vào lỗ chân lông của Lục Lâm Thiên.
Trong đầu Lục Lâm Thiên cảm giác linh khí tràn đầy gấp mấy lần, toàn thân rất dễ chịu. Sâu trong đầu Lục Lâm Thiên, linh hồn vô hình kia càng thực chất hóa. Gió thổi cỏ lay gì quanh đây đều nằm trong cảm giác của Lục Lâm Thiên.
Chương 145 Ngươi xui xẻo (1)
Lục Lâm Thiên thở phào:
- Đột phá Linh Sĩ ngũ trọng, rốt cuộc đến Linh Sĩ lục trọng.
Lục Lâm Thiên cảm giác trong đầu tràn đầy linh lực, hắn nhếch môi cười. Một phần mười Linh hồn thần dịch khiến Lục Lâm Thiên từ Linh Sĩ nhị trọng đột phá đến lục trọng, hiện tại còn một phần mười năng lượng chưa bị luyện hóa.
Đây mới chỉ là một phần mười Linh hồn thần dịch. Nghĩ đến Linh hồn thần dịch Lục Lâm Thiên lại bật cười. May mắn Linh hồn thần dịch không bị Lam Linh lấy đi, nếu không hắn lỗ to rồi. Trong một chốc Lục Lâm Thiên không có cách nào tăng mạnh linh lực, luyện chế đan dược tăng mạnh linh lực hơi rắc rối, giờ có Linh hồn thần dịch bên người trong thời gian ngắn hắn không cần lo vấn đề tu luyện linh lực.
Khiến Lục Lâm Thiên ngạc nhiên nhất là nhờ Linh hồn thần dịch và Linh Ngọc sàng, linh hồn lực trong đầu hắn càng lúc càng thực chất hóa. Lục Lâm Thiên nhận được ích lợi, diện tích quan sát xung quanh rộng hơn nhiều, tất cả thay đổi này có lẽ về sau giúp ích rất lớn trong việc tu luyện.
- Còn một phần mười năng lượng chưa luyện hóa, tiếp tục!
Lục Lâm Thiên bắt đầu luyện hóa tiếp. Trong Sơn mạch Vụ Đô này Lục Lâm Thiên không thiếu thời gian, cùng lắm về Vân Dương tông trễ chút. Lục Lâm Thiên gặp họa lớn không chết, Vân Dương tông không đến nỗi quét chổi đuổi hắn đi?
Thời gian lại trôi qua. Hai ngày sau, Lục Lâm Thiên ngừng tu luyện, thở hắn ra, ánh mắt sâu thẳm như ao nước.
Lục Lâm Thiên nhỏ giọng nói:
- Được rồi, dung hợp hoàn toàn trước sau đó lại dùng Linh hồn thần dịch.
Lúc này Lục Lâm Thiên đã hoàn toàn luyện hóa Linh hồn thần dịch trong đầu, tu vi Linh Giả ổn định đẳng cấp Linh Sĩ lục trọng. Trong thời gian này linh lực của Lục Lâm Thiên tiến bộ kinh khủng.
Tuy Lục Lâm Thiên đã hoàn toàn luyện hóa năng lượng trong Linh hồn thần dịch nhưng sau khi luyện hóa linh lực Linh hồn thần dịch và linh lực trong cơ thể dung hợp còn cần một quá trình. Lục Lâm Thiên không dám lại luyện hóa, tránh cho sau này tu luyện gặp tác dụng phụ thì xui.
- Vũ Sĩ thất trọng, Linh Sĩ lục trọng, chắc thực lực lại tăng mạnh nhiều.
Lục Lâm Thiên nhếch môi nở nụ cười lười biếng. Lúc Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ tứ trọng có thể liều mạng với Vũ Sĩ cửu trọng, hiện tại đẳng cấp Vũ Sĩ thất trọng càng mạnh hơn. Nhưng Lục Lâm Thiên vẫn còn yếu nếu muốn đối đầu với Đại thủ lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn.
Lục Lâm Thiên nhìn Tiểu Long trong ngực mình:
- Tiểu Long còn chưa đột phá xong.
Lục Lâm Thiên cảm giác được Tiểu Long tiến vào một loại trạng thái kỳ diệu, tốt nhất không nên quấy rầy nó.
Lục Lâm Thiên nhỏ giọng nói:
- Đi ra ngoài tìm hiểu tin tức Bạo Lang dong binh đoàn xem.
Lục Lâm Thiên cất Linh Ngọc sàng vào trữ vật giới chỉ, rời khỏi hiệp cốc.
Bạo Lang dong binh đoàn còn lại năm người, Lục Lâm Thiên không định tha cho người nào. Không trả mối thù này không phải tính cách của Lục Lâm Thiên, hơn nữa lấy bọn họ làm bia rèn luyện cũng không tệ, ít ra nhờ thế mà gần đây hắn tiến bộ rất nhiều.
Mười hai ngày, Lục Lâm Thiên không biết hiện thành viên Bạo Lang dong binh đoàn đã đi tới đâu. Trong sơn mạch bao la này muốn tìm vài người không dễ gì.
Đột nhiên một luồng hương khí chui vào mũi Lục Lâm Thiên:
- Mùi gì... Là dược liệu!
Lục Lâm Thiên đoán được ngay bên trái có dược liệu.
Phía bên trái gần đó Lục Lâm Thiên trông thấy bên dưới tảng đá to có một gốc linh chi màu tím, mùi dược liệu khuếch tán từ đó.
Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:
- Tử Linh Chi.
Tử Linh Chi không tệ, bình thường cần dùng nó luyện chế các loại đan dược tam phẩm, hái xuống Tử Linh Chi rồi thu vào mấy trữ vật giới chỉ, thời gian này ở trong sơn mạch Lục Lâm Thiên cũng kiếm được không ít dược tài, sau này hắn muốn luyện chế đan dược cũng tiện hơn nhiều.
Hái Tử Linh Chi xong Lục Lâm Thiên đi tiếp, dọc theo đường đi tìm kiếm tin tức về Bạo Lang dong binh đoàn. Có lẽ thành viên Bạo Lang dong binh đoàn đang tìm Lục Lâm Thiên khắp nơi, bọn họ sẽ không chạy xa.
Thủ lĩnh là nam nhân vạm vỡ kia thực lực rất mạnh, Lục Lâm Thiên phải suy nghĩ cách đối phó. Nếu trực tiếp đối kháng nam nhân thủ lĩnh cao to thì Lục Lâm Thiên chỉ có nước chạy trốn, hoặc không kịp trốn. Hiện Lục Lâm Thiên không có yêu thú tam giai bên cạnh, Tiểu Long bận đột phá không giúp gì cho hắn được.
Nhưng lúc này Lục Lâm Thiên đã đột phá Linh Giả đến Linh Sĩ lục trọng, lại có Đao Hồn kỹ, Nộ Hải Cuồng Khiếu, Thanh Linh khải giáp, Chu Tước quyết. Lục Lâm Thiên thầm nghĩ lỡ như phải ngay mặt đối kháng nam nhân thủ lĩnh cao to chưa chắc không đánh lại.
Sơn mạch Vụ Đô, trong khu vực đá lởm chởm, xung quanh không có rừng cây, một nơi khá kỳ lạ. Hai bóng dáng thướt tha đi tới, đó là thiếu nữ tuyệt sắc áo lục, nha hoàn thanh tú.
Trong khu đá lởm chởm, một nam nhân áo đen nói:
- Đại đoàn trưởng nhìn kìa, hình như là nữ nhân Vạn Thú tông!
Năm người đang nghỉ ngơi trong khu đá lởm chởm, từ xa thấy hai người đến gần. Năm người này là thành viên còn lại của Bạo Lang dong binh đoàn.
Thiếu nữ tuyệt sắc mặc áo lục nhìn từ xa khá giống nữ nhân Vạn Thú tông.
Nam nhân vạm vỡ lạnh nhạt nói:
- Không phải người Vạn Thú tông, không biết hai người đó trốn đi đâu. Chúng ta phải tìm ra hai tên gϊếŧ người đó!
Nam nhân vạm vỡ quyết tâm chiếm kho báu, cũng biết gã đã hoàn toàn đắc tội người Vạn Thú tông. Cho dù gã không tìm hai người kia, chờ khi bọn họ trở về Vạn Thú tông cũng sẽ dẫn cường giả đến gϊếŧ, nên gã không thể tha cho hai người đó.
Một nam nhân áo đen cao to sợ hãi nói:
- Đại đoàn trưởng, Nhị đoàn trưởng đã bị gϊếŧ, một nam một nữ kia quá mạnh, chúng ta khó thể đối phó.
Bốp!
Nam nhân áo đen mới nói xong bị nam nhân cao to tát một cái, năm dấu tay hiện rõ.
Nam nhân cao to hét to một tiếng:
- Phế vật, nếu bọn họ đủ mạnh đã sớm tìm chúng ta, còn chờ chúng ta tìm bọn họ sao? Lão nhị, lão tam chắc là bị đánh lén. Chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không bị đối phương ám toán.
Nam nhân cao to nhìn chằm chằm hai bóng người từ xa đến gần, nói:
- Hừ! Tự đưa lên cửa, vừa lúc đang cần dập lửa.
Khu đá lởm chởm, thiếu nữ tuyệt sắc áo lục dừng bước, quay sang nói với nha hoàn thanh tú bên cạnh mình:
- Có người đến, ngươi cẩn thận chút, người đến thực lực không tệ.
Trong một đống đá có một nam nhân cao to lao ra.
- Tiểu cô nương, giao đồ vật trên người ra lại theo ta vài ngày thì ta sẽ thả đi, nếu không ta sẽ không khách sáo!
Nam nhân cao to nhìn chằm chằm thiếu nữ tuyệt sắc áo lục trước mắt, gã ngây người. Thiếu nữ này quá đẹp, đẹp tới mức như không dính chút khói lửa trần gian vậy.
Bốn nam nhân áo đen khác cũng chạy ra. Bọn họ nhìn thiếu nữ tuyệt sắc áo lục, đều giật mình. Thiếu nữ đẹp làm người ta nghẹt thở.
Thiếu nữ tuyệt sắc áo lục lạnh nhạt nói:
- Các ngươi tốt nhất là cút ngay, nếu không thì ta không ngại làm thịt cả đám.
Thiếu nữ tuyệt sắc áo lục quét mắt năm người, hờ hững không quan tâm.
Nam nhân cao to nói:
- Hôm nay tâm tình của ta không tốt, nàng đừng để ta dùng sức mạnh. Nàng đẹp như vậy làm ta không nỡ tổn thương.
Bình luận facebook