• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Đỉnh Phong Thiên Hạ (2 Viewers)

  • Chương 136-140

Chương 136 Trả thù huyết tinh (1)

Lúc này toàn bộ không gian dường như đều run rẩy. Mặt nước dưới sông nổi lên từng cơn sóng, không ngừng gào thét, dùng tốc độ nhanh nhất tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Dòng xoáy giống như những con sóng lớn ở biển rộng, không những ầm ĩ mà còn mang theo khí tức kinh khủng khiến cho người ta sợ hãi. Cả không gian dường như run rẩy, vòng xoáy lại tiếp tục cao dần lên hơn mấy chục thước.

Thân bị vây trong dòng xoáy, hai mắt hán tử lộ ra vẻ kinh hoàng, một cỗ lực lượng khổng lồ áp chế thực lực hắn, hộ thân cương khí của hắn bắt đầu vặn vẹo, lực lượng cuồng bạo cũng không ngừng trùng kích tới, thân thể dường như cũng sắp tan thành những mãnh nhỏ.

- Đi chết đi, Nộ Hải Cuồng Khiếu.

Lục Lâm Thiên kết ấn một lần cuối cùng, đem một nửa chân khí trong người rút đi. Tiếng quát vừa chấm dứt cũng là lúc hắn đem hai tay đẩy về phía trước, lúc này dòng xoáy cũng càng trở nên kích động, uy áp sắc bén từ trong truyền ra bên ngoài, không gian chung quanh cũng rung động theo.

Một vòng xoáy lớn như vậy quả thực giống như biển cả tức giận, lực lượng này có biết bao kinh khủng.

Phanh Phanh.

Dòng xoáy cuối cùng cũng vỡ ra tạo thành tiếng nổ đinh tai nhức óc, kình khí giống như một cơn lốc đem tất cả mọi thứ trong sơn cốc cuốn đi. Một lát sau thì ngừng lại, thế nhưng trong phạm vi sơn cốc, nơi dòng xoáy phá tan tất cả đột nhiên lại xuất hiện mưa rào.

Phốc..

Dòng xoáy vỡ tan, hán tử gầy gò có cảm giác thân thể mình bị một lực lượng đánh xuống, hộ thân cương khí cũng vô pháp ngăn lại, âm hưởng nghiền nát vang lên, lực lượng cường hãn từ bốn phương tám hướng không ngừng trùng kích lục phủ ngũ tạng của hắn.

Cùng lúc đó miệng hán tử gầy gò phun ra một ngụm máu, bên trong đó còn có không ít nội tạng bị nghiền nát. Cả thân thể bị đánh bay về phía sau. Công kích của đối phương căn bản không phải là thứ mà một Vũ sĩ bình thường có thể phát ra, dưới lực lượng kinh khủng này, ngay cả lục phủ ngũ tạng của hắn cũng bị nghiền nát.

- Ngươi ẩn dấu thực lực...

Hán tử nhìn vào Lục Lâm Thiên, ánh mắt toát lên vẻ không cam lòng, rồi ngừng thở. Cho đến lúc chết hắn vẫn tin rằng Lục Lâm Thiên ẩn dấu thực lực, thực lực của Lục Lâm Thiên tuyệt không thể là Vũ Sĩ.

Lúc này sắc mặt Lúc Lâm Thiên cũng trắng bệch đi tới bên cạnh thi thể hán tử. May mắn hắn dựa vào cảm giác nhạy cảm này mà phát hiện được nguy hiểm, sau đó đề phòng, bằng không người chết hiện tại chính là hắn rồi.

Đồng thời Lục Lâm Thiên cũng không khỏi cảm thán sự cường hãn của vũ kỹ Hoàng cấp Nộ hải cuồng khiếu này mang lại. Tuy rằng khi thi triển tạo ra uy lực cực lớn, ngay cả hán tử này là nhất trọng Vũ Sư cũng không đỡ được, thế nhưng lại tiêu hao quá lớn. Kết quả này cũng khiến hắn hài lòng, phải biết rằng hắn chỉ là Vũ sĩ thất trọng mà thôi.

Sau khi đánh chết tam đầu lĩnh của Bạo Lang dong binh đoàn, Lục Lâm Thiên cũng biết lúc này hắn thắng là do lợi dụng tốt ưu thế địa hình, nếu như ở địa phương khác hắn thi triển Nộ hải cuồng khiếu, uy lực nhất định không cường hãn như vậy. Mà hiện tại, ở cạnh con sông này, uy lực của vũ kỹ Thủy hệ quả thực được tăng lên không ít.

Hơn nữa, tam đầu lĩnh Bạo Lang dong binh đoàn muốn đánh lén hắn mà không biết hắn đã sớm có chuẩn bị, khiến cho đối phương trở tay không kịp, cũng đã chiếm không ít ưu thế, lúc này mới có thể dùng một chiêu đánh chết đối phương.

- Lần sau mọi khắc phải cẩn thận hơn mới được.

Lục Lâm Thiên âm thầm nói một câu, sau đó gỡ túi trữ vật bên người hán tử kia tu lại.

Sưu...

Một đạo quang mang hoàng sắc chợt phóng đến rồi dừng lại trên vai Lục Lâm Thiên, ngoại trừ Tiểu Long đương nhiên là không còn thứ gì khác. Tiểu Long dùng ánh mắt quan tâm nhìn Lục Lâm Thiên, dường như nó muốn hỏi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì tại sao lại có động tĩnh lớn như vậy, khiến cho nó đang chơi ở xa cũng bị kinh động.

- Không có việc gì, chỉ là chúng ta đã bị phát giác, nơi này đã không còn an toàn, chúng ta phải lập tức rời khỏi đây.

Lục Lâm Thiên nói với Tiểu Long, hắn tu luyện Nộ hải cuồng khiếu miễn cưỡng coi như quá quan, tuy rằng chưa đủ thành thạo, bằng vào thực lực hiện tại cũng khó có thể phát huy ra uy lực cực hạn của nó, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể nhanh chóng chạy đi.

Sau khi thu thập một phen, một người một thú nhanh chóng rời khỏi sơn cốc. Sơn cốc này đã không còn là bí mật nữa, Lục Lâm Thiên hắn đương nhiên sẽ không lưu lại nơi này, đám người Bạo Lang dong binh đoàn hẳn sẽ lập tức tới đây.

Ba canh giờ sau khi Lục Lâm Thiên rời khỏi sơn cốc thì có gần hai mươi người nhanh chóng tiến vào bên trong sơn cốc, chính là đám người đại hán to lớn của Bạo Lang dong binh đoàn.

Mà cảnh vật trong sơn cốc lúc này cũng khiến cho đám người Bạo Lang dong binh đoàn kinh hãi.

Chỉ thấy trên tảng đá phía trước người tam đầu lĩnh của bọn họ bị chặt thành mấy khúc, phía trên còn có một loại chữ viết bằng máu:

- Trả thù bắt đầu từ đây, hắn chỉ là người thứ nhất, kế tiếp sẽ là từng người trong các ngươi.

- Lão đại, lão tam chết thật là thảm a.

Nhị đầu lĩnh nhìn một màn này tức thì nổi giận, trong lòng hận không thể chém đôi một nam một nữ kia.

- Tìm cho ta, nhất định bọn chúng còn chưa đi xa, nhất định phải tìm ra bọn chúng.

Đại hán cầm đầu cả giận, đây chính là kɧıêυ ҡɧí©ɧ trần trụi.

Rống.

Tại một nơi khác lúc này có một đầu cự viên thân thể cao chừng hai thước đang rống lên với Lục Lâm Thiên.

- Hùng Viên, yêu thú mộc hệ.

Lục Lâm Thiên nhìn vào đầu cự viên này, đầu yêu thú này từ khí thế mà phán đoán hẳn đã tới nhị giai hậu kỳ, coi như là Vũ sĩ cửu trọng cũng khó mà thắng được nó.

Đầu Hùng viên này chính là một yên thú đặc thù, diện mạo một nửa giống gấu, một nửa giống vượn, tốc độ cực nhanh, mắt so với mắt trâu còn lớn hơn không ít, toàn thân được bao phủ bởi một tầng lông rậm rạp, tuy rằng là yêu thú mộc hệ thế nhưng lực phòng ngự cũng rất mạnh.

Sưu...

Đầu Hùng viên này nhanh chóng công kích, thân thể to lớn bắn thẳng về phía trước, móng vuốt hạ xuống.

Phanh.

Chân khí Lục Lâm Thiên nhanh chóng xuất hiện, hai tay đẩy ra Khai Sơn Chưởng ngạnh kháng một trảo của nó. Không khí chung quanh vang lên âm thanh bạo liệt, sau đó thân thể của Lục Lâm Thiên lảo đảo lùi về phía sau một bước, bàn tay truyền đến cảm giác tê dại.

Sưu... Sưu... Sưu...

Thân thể Lục Lâm Thiên còn chưa ổn định thì đúng lúc này thân thể cao vót của Hùng viên đã xuất hiện trước mặt hắn, kèm theo đó có mấy đạo thụ đằng màu xanh.

- Hỏa ảnh chỉ.

Vẻ mặt Lục Lâm Thiên trầm xuống, vũ kỹ hỏa hệ - Hỏa Ảnh Chỉ được ngưng kết ra, trong nháy mắt ngăn trở mấy đạo thụ đằng do Hùng viên tạo ra.

Mấy đạo thụ đằng kia cũng do năng lượng mộc hệ ngưng kết mà ra, lúc này hai cỗ năng lượng va chạm với nhau, tức thì đều biến mất trên không trung. Lần thứ hai Lục Lâm Thiên lọt vào một cỗ xung lực thật lớn, thân thể thối lui và bước, trong lòng thầm nghĩ thực lực đầu Hùng viên này quả thực là lợi hại a.
Chương 137 Trả thù huyết tinh (2)

Lục Lâm Thiên nhanh chóng lùi lại, thế nhưng tốc độ đầu Hùng viên kia cũng vô cùng kinh người, thân thể giống như là mũi tên rời khỏi cung bắn về phía Lục Lâm Thiên, mang theo hai trảo tát về phía Lục Lâm Thiên. Hai trảo hoàn toàn được bao phủ bởi vỏ cây, nhìn qua có vẻ vô cùng kỳ dị.

Đám vỏ cây này chính là một loại thiên phú của Hùng viên, có thể tăng cường lực phòng ngự và công kích, mộc hệ yêu thú a, chính là yêu thú xảo quyệt và khó đối phó nhất.

Lục Lâm Thiên cả kinh, đầu yêu thú nhị giai hậu kỳ này quả thực khó đôi phó, nếu như đánh nhau lúc nữa chỉ sợ sẽ kéo tới không ít phiền toái.

Xuy...

Đúng lúc này, từ trong ống tay áo của Lục Lâm Thiên bắn ra một đạo thiệm điện hoàng sắc, một cỗ hỏa diễm bắn thẳng về phía trước.

Dưới hỏa diễm hoàng sắc này, đám vỏ cây kỳ dị bao phủ móng vuốt của Hùng viên tức thì hóa thành tro tàng.

Rống...

Tiếng gầm rú có chút kinh khủng vang lên, lúc này Tiểu Long đang cắn vào móng vuốt của đầu Hùng Viên, hàm răng nanh nhỏ bé không ngừng hung hăng cắn xé khiến cho đầu Hùng Viên không nhịn được mà rít gào, máu tươi từ móng vuốt không ngừng chảy xuống mặt đất.

Sau khi cảm nhận được khí tức của Tiểu Long, đầu Hùng Viên kia bắt đầu có ý nghĩ rút lui, từ trên người Tiểu Long nó cảm nhận được một thứ khiến nó rất là kiêng kị.

Thế nhưng đúng lúc đó đầu Hùng Viên này cảm thấy hoa mắt, thân thể Tiểu Long giống như vô hình lúc này đã cắn tới cổ của nó, cho dù da nó có dày cũng không thể ngăn cản được Tiểu Long cắn vào.

Đầu Hùng Viên này ngay cả kêu cũng chưa kịp đã lập tức ngã xuống mặt đất tạo thành chấn động mạnh mẽ, lúc này nó chỉ còn là một thi thể mà thôi.

Phì Phì...

Tiểu Long xoay quanh cổ Hùng Viên, cái đầu nhỏ có chút đắc ý nhìn về phía LỤc Lâm Thiên, dường như nó muốn nói cho hắn biết nên cho nó ra tay đối phó đầu Hùng Viên này trước.

- Bảo ngươi không nên nhúng tay vào, ngươi lại không nghe lời.

Lục Lâm Thiên có chút bất đắt dĩ trừng mắt nhìn nó. Thế nhưng trong lòng hắn cũng kinh ngạc không ngớt, trong Sơn mạch Vụ Đô này nếu nói về tiến bộ thì sự tiến bộ của Tiểu Long quả thực vô cùng kinh khủng. Bởi vì nguyên do thôn phệ một lượng lớn yêu thú khiến cho hiện tại đánh chết một đầu yêu thú nhị giai hậu kỳ lại là một chuyện vô cùng nhẹ nhàng đối với nó.

Sưu...

Sau khi nghe thấy Lục Lâm Thiên không những không tán dương mà lại còn quở trách nó vài câu tức thì nó thở phì phò nhìn Lục Lâm Thiên một chút rồi trở lại ống tay áo trên người hắn.

Lục Lâm Thiên khẽ mỉm cười, sau đó lột da đầu Hùng Viên này bỏ vào trong nhẫn trữ vật, hai túi trữ vật của hắn đều bị Lam Linh cầm đi, hiện tại hắn cũng chỉ có thể để mọi thứ vào nhẫn không gian mà thôi.

Sau khi thu thập một phen Lục Lâm Thiên tiếp tục đi về phía trước, trong lòng hắn thầm nghĩ hiện tại hẳn đám người Bạo Lang dong binh đoàn kia đã thấy kiệt tác của hắn a.

- Bạo Lang dong binh đoàn, đến phiên các ngươi rồi, cứ chờ đó mà xem.

Trong mắt Lục Lâm Thiên hiện lên hàn ý.

Ba ngày sau, tại một con suối nhỏ trong núi, có hai đại hán mặc trang phục màu đen đang ngồi đó nghỉ ngơi, người bên trái chợt nói:

- Đôi nam nữ này chạy thật nhanh a, tam đội trưởng của chúng ta cũng chết trên tay bọn họ, nếu như chúng ta gặp phải họ không phải là chết chắc rồi sao?

Đại hán kia nói xong ánh mắt nhìn về phía chung quanh, hắn cũng không muốn chạm mặt một nam một nữ kia a.

- Thật không? Vận khí của các ngươi quả thực không tốt rồi.

Một đạo thân ảnh tức thì xuất hiện ở phía sau hai người, năm đạo hỏa ảnh mang theo tiếng xé gió bắn về phía hai đại hán.

- Là ngươi?

Sắc mặt hai đại hán đột nhiên trắng bệch, nhanh chóng thối lui. Bọn hắn đã từng nhìn thấy kết cục của tam đội trưởng, lúc này trong lòng nào có tâm tư chống lại.

Thế nhưng Lục Lâm Thiên mai phục lâu như vậy, lại đột nhiên đánh lén, thực lực của hai đại hán này cũng không cao, chỉ là Vũ sĩ nhị trọng, làm sao có thể thoát khỏi tay hắn được.

Trong lúc cấp bách, hai hán tử nhanh chóng tạo ra hộ thân cương khí, muốn ngăn cản năm đạo hỏa ảnh này.

Sưu.... Sưu...

Hộ thân cương khí do hai người ngưng tụ ra cũng không thể chống đỡ được năm đạo hỏa ảnh, trong thoáng chốc, bốn đạo hỏa ảnh nhanh choáng xuyên qua hộ thân cương khí bắn vào ngực hai đại hán, máu tươi bắn ra tứ phía.

- Tiếp theo.

Sau khi để lại mấy chữ bằng máu trên mặt đất, Lục Lâm Thiên lại lập tức rời đi, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi. Dù sao hắn cũng ở trong Sơn mạch Vụ Đô này lịch lãm, không bằng mượn đám người Bạo Lang dong binh đoàn này rèn luyện một phen. Đối với người trong Bạo Lang dong binh đoàn này, người hắn cố kỵ cũng chỉ có nhị vị đầu lĩnh còn lại mà thôi. Những người hắn hắn đều có thể đối phó.

Sau một đêm, tại một chỗ bên cạnh vực sâu, phía sau lưng ba đại hán mặc trang phục hắc sắc đột nhiên xuất hiện dấu tay màu đỏ tươi và một đạo hoàng sắc quang mang.

- A...

Ba tiếng kêu thảm thiết truyền về phía xa.

Hai người thét lên một tiếng rồi lập tức ngã gục, người còn lại thì lấy tay che ngực, sắc mặt trắng bệch, thế nhưng chưa có mất mạng ngay lập tức.

- Là ngươi, ngươi muốn gì?

Đại hán này nhìn vào thân ảnh đột nhiên xuất hiện này hỏi một câu, ánh mắt tuyệt vọng.

- Ta muốn thử Sưu linh thuật một chút mà thôi.

Thân ảnh kia lạnh nhạt nói một tiếng sau đó kết thủ ấn, quang mang trên ngón tay bắt đầu xuất hiện rồi rơi vào thiên linh cái của hán tử kia.

Đại hán kia muốn dãy giụa thế nhưng nhanh chóng không thể động đậy được nữa, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, toàn thân co quắp không ngừng.

- A.

Một lát sau đại hán kêu thảm một tiếng, lúc này con ngươi đã trắng dã, miệng sùi bọt. Lúc này Lục Lâm Thiên mới thu hồi tay lại, khóe miệng nở một nụ cười khổ.

- Sưu linh thuật này quả thực khó tu luyện a.

Nhìn thi thể trên mặt đất Lục Lâm Thiên thở dài một hơi, đương nhiên không phải vì đại hán này chết đi mà bởi vì Sưu linh thuật của bản thân. Dựa theo ghi chép trong Thiên Linh lục, một khi tu luyện Sưu linh thuật thành công có thể đơn giản lục soát linh hồn đối phương, thế nhưng cũng không có đoạt đi tính mạng của đối phương. Chỉ là, một khi thi triển sẽ khiến cho linh hồn của đối phương tổn tưởng, đối với tu luyện ngày sau có không ít chướng ngại. Để cho người khác đùa giỡn linh hồn của mình, không bị tổn hại mới là lạ.

Thu thập một phen, Lục Lâm Thiên và Tiểu Long tiếp tục rời đi. Từ trong đầu đại hán này mà hắn biết được, hóa ra chuyện bảo tàng này đã hấp dẫn không ít người tới đây. Thảo nào sơn mạch gần đây bốn phía đều có không ít người, mà đám người Bạo Lang đang tỏa ra bốn phía tìm hắn và Lam Linh.

Sau khi hiểu rõ một số chuyện của Bạo Lang dong binh đoàn, hắn càng thêm nắm chắc việc đối phó với bọn chúng. Đây cũng coi như là một loại tôi luyện đi, tuy rằng Bạo Lang dong binh đoàn nhiều người, thế nhưng hắn có thể đánh bại từng người một, sau đó đối phó với hai tên kia cũng không muộn.
Chương 138 Trả thù huyết tinh (3)

- Tiểu thư, nơi này rất nguy hiểm, chúng ta mau trở về thôi.

Mặt trời ngả về phía tây, lúc này trong rừng vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng dã thú và yêu thú rống lên từ phía xa truyền lại.

- Sợ cái gì. Vài ngày nay ngoại trừ đυ.ng phải yêu thú nhị giai ra chẳng phải không có nguy hiểm gì sao? Chúng ta tiếp tục đi, nghe nói bảo tàng ở phía trước.

Trong rừng, có một nha hoàn thanh tú đi theo một nữ nữ tuyệt mỹ, đang không ngừng nói chuyện.

- Tiểu thư, nếu người xảy ra chuyện gì, vậy ta thảm rồi.

Nha hoàn thanh tú kia có chút bất đắc dĩ nói.

Vào đêm, tại một chỗ bí mật trong sơn cốc, Lục Lâm Thiên tìm được một sơn động thiên nhiên, khoanh chân ngồi trên Linh ngọc sàng tu luyện. Trong khoảng thời gian này, khi tu luyện buổi tối hắn đều ngồi trên Linh ngọc sàng. Quả nhiên Linh ngọc sàng có tác dụng hỗ trợ cho việc tu luyện linh lực của hắn. Hiện tại tu vi linh lực tụt lại phía sau xa như vậy khiến cho hắn có chút sốt ruột. Lúc này, chung quanh thân thể Lục Lâm Thiên được bao phủ bởi một tầng quang mang hoàng sắc.

Phù.

Một lát sau, Lục Lâm Thiên thở ra một ngụm trọc khí, khí tức bản thân mạnh lên không ít. Lúc này dược lực của Chân dương đan đã bị hắn luyện hóa hoàn toàn, tu vi của hắn đã tới đỉnh thất trọng, chân khí cũng không tăng lên là bao.

- Mỗi một trọng càng về sau tiêu hao càng lớn a.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ, tuy rằng có thể luyện hóa liên tục thế nhưng thân thể cũng cần có một quá trình củng cố, nếu quá nôn nóng sẽ khiến cho căn cơ bất ổn, đó chính là đại sự a.

- Khống thú thuật.

Trong đầu, Lục Lâm Thiên đang chăm chú nghiên cứu Thiên Linh Lục. Trong khoảng thời gian này có hắn đã có nhận thức mới về Thiên Linh Lục, chỉ có một từ có thể hình dung về nó, chính là kinh khủng.

Sau khi kiểm tra ghi chép về khống thú thuật, lần trước lại nhìn thấy Lam Linh thao túng Liệt Hỏa Yêu Ưng, Lục Lâm Thiên cảm thấy nếu như mình có thể khống chế một đám lớn yêu thú thì tốt biết bao. Đó là chuyện ngưu bức cỡ nào a. Khống thú thuật trên Thiên Linh Lục so với công pháp của Vạn Thú Tông cao minh hơn không biết bao nhiêu lần.

Lục Lâm Thiên nhíu mày, khống thú thuật tuy rằng lợi hại, thế nhưng yêu cầu cũng cực cao. Nếu như Vũ giả bình thường muốn khống chế một ít yêu thú sơ giai cần có một linh hồn lực rất mạnh.

Thế nhưng so với Vũ giả, Linh giả bình thường tu luyện linh hồn lực, cho nên bọn họ có một cơ sở linh hồn lực rất tốt. Cho nên linh hồn lực của Linh giả mạnh hơn Vũ giả không ít.

Mà Vũ giả tu luyện chân khí, thân thể lại vô cùng mạnh mẽ, cho nên nếu xét về phương diện thân thể thì Vũ giả chiếm không ít ưu thế trong cận chiến.

Điều khiến cho Lục Lâm Thiên có chút lo lắng chính là, trong Thiên Linh Lục có một số ghi chép, kiến giải về công pháp Ngự Thú Ấn của Ngự Thú Tông, tuy rằng có thể khống chế yêu thú thế nhưng tiêu hao lại quá lớn, đặc biệt là yêu thú bản mạng thì tiêu hao lại cực kỳ lớn.

Đám yêu thú bản mạng của Ngự Thú Tông có thể theo sự đột phá của chủ nhân mà tăng cương thực lực, bởi vì đám yêu thú này cần dựa vào máu huyết của chủ nhân nuôi nấng.

Loại bản mạng yêu thú này giống như một nửa thân thể của chủ nhân vậy. Trong lúc giao chiến, phối hợp giữa chủ nhân và yêu thú như nước chảy mây trôi, vô cùng ăn ý. Cho nên gặp phải đệ tử có bản mạng yêu thú thì vô cùng khó nhằn.

Lục Lâm Thiên cũng không ngốc. Liệt Hỏa Yêu Ưng kia chính là bản mạng yêu thú của nàng, thảo nào mỗi một lần thôi động đều tiêu hao một lượng lớn tinh huyết, thêm nữa hẳn là nàng mới bồi dưỡng nó thành bản mạng yêu thú không lâu trước đó, bằng không thì có thể tùy thời thôi động bản mạng yêu thú a.

Mà Khống thú thuật được ghi chép trong Thiên linh lục thì lại khác. Nó tạo một đạo huyết hồn ấn trong đầu yêu thú. Có huyết hồn ấn này, chỉ bằng một đạo ý niệm trong đầu chủ nhân là có khiến yêu thú chết đi.

Yêu thú bị khống thú thuật không chế còn có thể tiếp tục tu luyện, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì. Chỉ là, khống thú thuật này còn có yêu cầu đối với cường độ linh hồn vô cùng hà khắc. Hơn cũng chỉ có linh giả mới có thể bố trí huyết hồn ấn trong đầu yêu thú.

Ví dụ như linh giả có tu vi tam trọng có thể bố trí huyết hồn ấn trong đầu yêu thú nhị giai sơ kỳ mà thôi. Khống thú thuật này nếu gặp phải yêu thú có tu vi mạnh hơn hoặc bằng linh giả thì cũng không có cách nào thi triển được huyết hồn ấn. Coi như là bằng tu vi cũng rất khó. Vì vậy khống thú thuật này có yêu cầu vô cùng hà khắc về linh hồn. Chỉ cần một chút sơ ý có thể khiến cho linh giả thất bại, nhẹ thì tu vi tổn hao, nặng thì có thể bỏ mình.

Muốn thi triển khống thú thuật thì trước tiên phải tu luyện huyết hồn ấn, mà tu luyện huyết hồn ấn thì cực kỳ khó khăn.

Nhìn phương pháp tu luyện huyết hồn ấn xong Lục Lâm Thiên cũng không nhịn được mà hít vào một hơi. Huyết hồn ấn này khi tu luyện phải dùng một lượng lớn máu huyết, lại thêm nhiều loại dược liệu phụ trợ luyện hóa thành đan dược. Sau khi ăn đan dược này đem linh hồn lực ngưng kết thành ấn. Huyết hồn ấn được tạo ra này cũng quyết định sự mạnh yếu của linh hồn lực, chỉ cần linh hồn lực được ngưng kết thành ấn thì khi đánh vào đầu yêu thú là có thể thi triển khống thú thuật khống chế yêu thú.

Nói thì đơn giản thế nhưng chỉ cần tính tới quá trình tiêu hao máu huyết kia cũng khiến cho Lục Lâm Thiên kinh hãi. Máu này phải chính là tinh huyết trong huyết mạch, cốt tủy của bản thân mới có tác dụng.

Tinh huyết trong cốt tủy, chính là máu huyết thuần khiết nhất. Trên Thiên Linh lục cũng ghi chép lại phương pháp lấy tinh huyết từ trong cốt tủy. Phương pháp dễ dàng nhất chính là ngưng kết ra linh hỏa trong cơ đem nó thiêu đốt cốt tủy của bản thân, thế nhưng loại đau đớn muốn sống không được muốn chết không xong này quả thực không có mấy người có thể kiên trì được.

- Kháo, quả thực là biến thái.

Lục Lâm Thiên hít vào một ngụm lương khí. Muốn tu luyện huyết hồn ấn này trước tiên phải liều mạng a, ngẫm lại thật đáng sợ.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước một lát rồi lại tiếp tục nghiên cứu ghi chép về khôi lỗi trên Thiên linh lục. Phương pháp luyện chế quả thực có không ít. Các đại thế lực lớn, các tông phái, tỷ lệ người sở hữu khôi lỗi cực kỳ nhỏ nhoi, thế nhưng có những người độc ác sẽ gián tiếp đem người hầu luyện chế thành khôi lỗi.

Mà tài liệu để luyện chế khôi lỗi hầu như đều là tài liệu luyện khí. Dùng tài liệu tốt nhất mới có thể đảm bảo lực phòng ngự của khôi lỗi, thực lực của khôi lỗi được quyết định bởi thực lực người luyện chế nó và tài liệu luyện khí phụ trợ.

Tài liệu luyện chế khôi lỗi đều có giá trị xa xỉ. Một khôi lỗi có thể chống lại Võ sư nhất trọng, giá trị mấy vạn kim tệ. Nếu như có thể luyện chế ra khôi lỗi có thể đối phó với võ giả Võ phách, vậy thì chí ít nó cũng có giá mười vạn kim tệ.
Chương 139 Lực lượng đột phá (1)

Khôi lỗi tuyệt đối trung thành, vĩnh viễn không phản bội người. Thường thường có rất nhiều ngươi thích đem theo khôi lỗi bên người. Chỉ là vật như khôi lỗi này bình thường đều là hàng hiếm, linh giả rất thưa thớt, mà linh giả luyện chế khôi lỗi lại càng ít. Muốn mua một kiện khôi lỗi cho dù cấp bậc thấp cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Có nhiều phương pháp luyện chế ra khôi lỗi, ví dụ như dùng đá luyện ra Thạch khôi lỗi. Còn có người dùng thi cốt yêu thú, linh thú hoàn chỉnh luyện ra yêu thú khôi lỗi. Mặt khác còn có phương pháp mà hắn vừa nói qua chính là trực tiếp đem người sống luyện thành cương thi khôi lỗi.

- Có dịp phải thử một chút xem có thể luyện chế ra khôi lỗi hay không a.

Lục Lâm Thiên thì thào nói, trên người hắn hiện tại cũng có không ít của cải, nếu như muốn mua một ít tài luyện luyện chế khôi lỗi hẳn cũng không thành vấn đề.

Cuối cùng trên thiên linh lục có ghi chép một bộ phận về trận pháp. Trận pháp chính là lực lượng vô cùng thần kỳ, có đôi khi chỉ bằng một trận pháp cũng có thể chống lại công kích của vô số cường giả.

Trận pháp chia làm trận pháp công kích, trận pháp phòng ngự, trận pháp mê hoặc, mỗi một loại đều có tác dụng riêng. Thế nhưng hiện nay người hiểu được bày binh bố trận cực kỳ thưa thớt.

Trận pháp chính là tụ tập, dẫn lực thiên địa để bày binh bố trận. Đầu tiên cần phải nghiên cứu các loại học vấn về thiên địa học. Thế nhưng học thức vô biên, không phải trong một sớm một chiều là có thể lý giải thấu triệt.

- Thiên linh lục quả thực vô cùng cường hãn a.

Thu hồi Thiên linh lục, Lục Lâm Thiên thở ra một ngụm trọc khí, lại nhớ tới dường như trên người hắn còn có túi trữ vật của tam đầu mục Bạo Lang donh binh đoàn kia a. Lập tức hắn đem túi trữ vật ra rồi lấy máu nhận chủ.

- Coi như cũng được.

Sau khi kiểm tra một lượt không gian bên trong, trên mặt Lục Lâm Thiên hiện lên chút tiếu ý. Trong túi trữ vật có đến mười khỏa nhị phẩm đan dược mà một viên tam phẩm đan dược chữa thương. Còn có ngọc tinh tạp trên trăm vạn kim tệ, lại còn có một đống linh dược. Đại bộ phận đều là linh dược luyện chế nhất, nhị phẩm đan dược. Cũng có một chút tài liệu dùng để luyện chế tam phẩm đan dược. Nếu tính về giá trị cũng trên trăm vạn kim tệ. Những thứ này quả thực cũng có tác dụng không ít với hắn, giữ chúng lại sau này khỏi phải chạy khắp nơi tìm tài liệu a.

Thu hồi túi trữ vật, Lục Lâm Thiên lại không nhịn được móc hộp gấm thứ hai ra. Cũng chính là hộp gấm chứa Linh hồn thần dịch và linh đan.

Mở hộp gấm chứa linh đan ra thì ngay lập tức có một cỗ lực lượng cuồng bạo khuếch tán ra khiến cho trái tim Lục Lâm Thiên nhảy dựng lên, linh lực trong cơ thể không tự chủ được mà vận chuyển.

Lục Lâm Thiên vội vãn đóng hộp gấm này, dược lực của linh đan này quả thực vô cùng cuồng bạo, không phải thứ mà hiện tại hắn có thể thôn phệ. Bằng vào tu vi hiện tại của hắn nếu như thôn phệ linh đan này, phỏng chừng chỉ bằng vào dược lực cuồng bạo kia cũng khiến cho kinh mạch trong cơ thể hắn đứt thành từng khúc, trở thành một phế nhân. Không có thực lực không nên thôn phệ dược lực khổng lồ như vậy a, Nam thúc cũng đã sớm nói như vậy với hắn.

- Phải nghĩ biện pháp tăng cường thực lực thôi.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ, hiện giờ bản thân hắn đã là Võ sĩ bát trọng, thế nhưng ở phương diện linh giả, đẳng cấp vẫn nhu cũ dừng lại ở mức độ Linh sĩ nhị trọng. Coi như là hiện tại có linh ngọc sàng cũng vô pháp đột phá lên tam trọng. Đẳng cấp cách nhau quá xa a. Đến lúc đó coi như là phương diện võ giả đột phá lên cửu trọng, phương diện linh giả theo không kịp thì hắn cũng vô pháp đột phá, không chừng còn khiến kinh mạch nổ tung mà chết.

- Linh hồn thần dịch này rốt cuộc là dạng bảo vật gì.

Lục Lâm Thiên mở hộp gấm chứa Linh hồn thần dịch ra rồi lấy bình ngọc kia ngắm nghía một chút. Một mùi hương thoải mái tràn ngập không gian.

- Không hổ là bảo vật của Vạn Thú Tông. Hít vào cũng có chỗ tốt.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ, khi hít mùi hương từ bình ngọc này hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể dường như vận chuyển nhanh hơn không ít. Mùi hương này dường như có tác dụng đối với linh lực của hắn.

- Chẳng lẽ là có tác dụng đối với linh lực sao?

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ. Công pháp khống thú của Vạn Thú Tông cũng cần linh hồn lực cường đại chống đỡ, Linh hồn thần dịch này của bọn họ hẳn cũng dùng để tăng cường linh hồn lực.

Nhìn Linh hồn thần dịch trong tay, Lục Thiếu lại càng tin tưởng phán đoán của mình không sai. Hơn nữa bằng vào mùi mà nó phát ra khi nãy quả thực có trợ giúp đối với linh lực của hắn.

- Uống.

Lục Lâm Thiên do dự một chút rồi cắn răng quyết định. Hắn phải nhanh chóng đột phá linh lực.

Sau khi mở bình ngọc thì trong không khí lập tức tràn ngập một mùi đặt dị, nhưng lại rất ôn hòa, không có chút cuồng bạo nào. Mùi hương này tỏa ra mơ hồ có thể khiến cho người ta muốn ăn uống, nhịn không được mà nuốt vào một ngụm.

- Bảo vật rồi, năng lực hẳn là cực đại, đủ để ta thăng cấp, phỏng chừng dùng một phần mười là đủ.

Lục Lâm Thiên nói nhỏ một câu, bình ngọc này cũng không cao, cho nên sức chứa không lớn lắm, một phần mười chỉ bằng một chén trà nhỏ mà thôi.

Lục Lâm Thiên lập tức uống Linh hồn thần dịch không có chút do dự, sau đó lại thu hồi bình ngọc.

Sau khi Linh hồn thần dịch vào cơ thể hắn cảm thấy vô cùng sảng khoái, miệng giống như ăn phải lá bạc hà, có một mùi hương thoang thoảng, tươi mát vấn vương quanh miệng.

Đúng lúc này, linh dịch bị Lục Lâm Thiên nuốt vào đã tiến vào trong bụng, trong nháy mắt Linh hồn thần dịch này hóa thành một cỗ nhiệt lưu vô cùng mãnh liệt khuếch tán ra chung quanh giống như một đầu mãnh thú chưa thuần hóa không ngừng xông loạn trong cơ thể hắn.

Lực lượng khủng khiếp này cũng không có chạy loạn qua kinh mạch mà chạy vào chỗ khí hải nơi linh lực chiếm giữ, khiến cho khí hải của hắn đau đớn.

Linh hồn thần dịch nhìn như vô cùng ôn hòa, thế nhưng lúc này lại biến thành một cỗ năng lượng quả thực chỉ có thể dùng từ kinh khủng để hình dụng. Cỗ nhiệt lưu mà nó biến thành lúc này giống như dã thú không ngừng chạy loạn trong người hắn, đấu đá lung tung. Dưới uy thế kinh khủng này khí hải hắn đâu có thể chịu được, lúc này từng cơn đau nhức hướng về phía não bộ của hắn mà truyền tới.

- A....

Lục Lâm Thiên không nhịn được mà kêu lớn một tiếng, lực lượng này chạy loạn trong đầu hắn khiến cho hắn vô cùng đau đớn.

Lục Lâm Thiên không ngờ tới chỉ bằng vào một phần mười số linh dịch kia cũng đã cường hãn tới mức độ này, lực lượng cuồng bạo này dường như trong thoáng chốc có thể phá hủy được không gian trong đầu hắn.

Lục Lâm Thiên cũng không biết, Linh hồn thần dịch này chính là một trong những bảo vật đỉnh cấp của Vạn Thú Tông. Giống như hắn suy đoán nó có tác dụng tăng cường linh hồn, đệ tử trong Vạn Thú Tông quả thực rất chú trọng ở phương diện linh hồn của mình. Thế nên coi như là võ giả của Vạn Thú Tông cũng có linh hồn lực cao hơn võ giả bên ngoài.
Chương 140 Lực lượng đột phá (2)

Linh hồn thần dịch chính là thứ được sản xuất ra từ trong bảo địa của Vạn Thú tông, một trăm năm cũng chỉ được một chiếc bình nhỏ này thôi. Trong Vạn Thú Tông cũng chỉ có đệ tử được chỉ định làm tông chủ kế tiếp mới được phép dùng. Lúc dùng nó cũng phải vô cùng cẩn thận, đồng thời còn cần dùng không ít đan dược phụ trợ ôn hòa, mỗi một lần chỉ có thể dùng một hoặc hai phần mười mà thôi.

Thế nhưng hiện tại Lục Lâm Thiên cũng dùng một phần mười, hắn tự cho là rất ít, thế nhưng năng lượng ẩn chưa bên trong Linh hồn thần dịch cũng vô cùng kinh khủng. Năng lượng quá lớn, phiền phức rồi, phải lập tức luyện hóa nó. Cỗ năng lượng khổng lồ này liên tục quấy rối, đồng thời còn đang tiếp tục mở rộng, bành trướng trong cơ thế. Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì khí hải của hắn sẽ bị vỡ nát, linh hồn cũng bị phá hủy. Tới lúc đó bản thân hắn không chết cũng sẽ trở thành kẻ ngu ngốc.

Lục Lâm Thiên biết hậu quả kinh khủng của việc này, hắn cắn chặt răng, gắt gao bảo vệ tâm thần của mình. Hắn không thể chết một cách uất ức như thế này. Hắn còn chưa có trở thành cường giả, hắn còn muốn chiếu cố mẫu thân, ngay cả thân xử nam còn chưa có phá, không được chết như thế này.

Lục Lâm Thiên dùng tâm trí gắt gao đống đỡ, đồng thời thủ ấn ngưng kết, bắt đầu vận dụng m dương linh võ quyết cấp tốc luyện hóa cỗ năng lượng kinh khủng này.

Trong đầu hắn hiện tại đầy rẫy năng lượng, muốn luyện hóa đám năng lượng kinh khủng này cũng vô cùng phiền phức, sự đau đớn truyền đến khiến cho sắc mặt hắn trắng bệch.

- Kháo, ta không tin là không được, luyện hóa cho bản công tử.

Lục Lâm Thiên hò hét trong lòng, cố gắng chống đỡ sự đau nhức, lần thứ hai luyện hóa.

Mà đúng lúc này, trên Linh ngọc sàng, một cỗ năng lượng mát mẻ từ dưới chân Lục Lâm Thiên truyền vào cơ thể, lập tức tiến vào vòng linh khí. Theo sự xuất hiện của cô năng lượng này đám năng lượng cuồng bạo kia đã bị trung hòa, dưới sự tham gia của cỗ năng lượng mát mẻ này đám năng lượng cuồng bạo kia đã ôn hòa hơn không ít.

- Luyện hóa.

Lục Lâm Thiên lúc này tự nhiên biết tới biến hóa của Linh ngọc sàng, trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc đồng thời cũng không có thời gian để ý tới nó, hắn nhanh chóng vận chuyển m dương linh võ quyết bắt đầu luyện hóa năng lượng ẩn chứa trong Linh hồn thần dịch, quanh thân lúc này được bao phủ bởi một tầng quang mang màu trắng. Lúc này linh ngọc sàng đã khôi phục bộ sáng trước đó.

Khoảng thời gian từ lúc Lục Lâm Thiên tiến vào tu luyện chậm rãi luyện hóa năng lượng cuồng bạo cho tới khi luyện hóa xong cũng vô cùng nhanh chóng. Giống như là linh lực, chỉ cần luyện hóa một chút là có thể trở thành linh lực thuần khiết vậy.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Lục Lâm Thiên đang chăm chú nhìn vào khí hải của mình, năng lượng luyện hóa từ Linh hồn thần dịch hiện tại đang chiếm một nửa, còn linh lực ban đầu của hắn chiếm nửa còn lại. Lẽ nào năng lượng của Linh hồn thần dịch sau khi luyện hóa vẫn chưa hẳn là linh lực?

Thế nhưng rõ ràng Lục Lâm Thiên có thể cảm giác được sự tiến bộ của mình. Một cỗ khí tức xuất phát từ Linh hồn thần dịch trong khí hải truyền tới chỗ sâu trong linh hồn, tẩm bổ cho linh hồn chưa được ngưng kết thành hình của hắn. Toàn thân hắn lúc này vô cùng thoải mái, giống như là trẻ con nằm trong lòng mẹ vậy.

Năng lượng quá mức khổng lồ của Lục Lâm Thiên khiến cho hắn ngơn gác.

Mà lúc này trên Linh ngọc sáng có thêm một cỗ năng lượng được hội tụ, cỗ năng lượng này sau khi làm ôn hòa năng lượng cuồng bạo cũng bị Lục Lâm Thiên luyện hóa trở thành chân khí tinh thuần của mình.

Lúc đó, Lục Lâm Thiên cảm giác linh lực trong đầu hắn không ngừng khuếch tán, có một cỗ năng lượng vô cùng lớn được áp súc lại. Quang mang quanh thân hắn vô cùng chói mắt, linh lực trong khí hải nhanh chóng tăng lên gấp mấy lần.

Một cỗ lực lượng chạy tới chỗ sâu thẳm trong đầu hắn, lúc này, linh hồn có chút hư vô mờ mịt kia của hắn dường dư bắt đất thực chất hóa hơn không ít.

Linh hồn lực, chính là vật hư vô mờ mịt, không ảnh không hình, mà Võ giả, Linh giả sau khi tu luyện tới một trình độ nhất định có thể đem nó hóa thành thực chất. Tới trình độ nhất định còn có thể rời khỏi cơ thể a. Nói không xa, Thánh Thủ Linh Tôn chính là tồn tại đạt tới cấp độ này, một đạo linh hồn có thể lưu lại mấy ngàn năm.

- Đột phá Linh sĩ nhị trọng rồi a. Cố gắng đột phá tam trọng vậy.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ trong lòng. Đã lâu nay hắn chưa đột phá được tu vi Linh sĩ, mà lúc này cỗ năng lượng trong khí hải kia hắn mới chỉ luyện hóa được không đến một phần mười a.

- Tiếp tục luyện hóa. Lục Lâm Thiên thầm nghĩ trong lòng, tiếp tục luyện hóa năng lượng bên trong Linh hồn thần dịch.

Ánh sáng ban mai chiếu xuống núi nói, vạn vật dường như đều từ trạng thái ngủ say tỉnh lại. Ánh mặt trời chiếu xuống những giọt sương trên lá, hơi nước bốc lên, không khí được tẩy rửa một lần khiến cho người ta vô cùng sảng khoái.

Sưu...

Trong sơn động, Lục Lâm Thiên thở ra một ngụm trọc khí, lập tức đình chỉ tu luyện, quang mang nhàn nhạt quanh thân nhanh chóng thu vào cơ thể, hai mắt bắt ra tinh quang thâm thúy, ánh mắt vô cùng trong suốt.

- Linh sĩ tam trọng đỉnh phỏng, đêm nay hẳn có thể đột phá tới tứ trọng.

Cảm giác được linh lực trên người, trong lòng Lục Lâm Thiên không nhịn được mà kinh hãi. Chân khí dưới sự giúp đỡ của Linh hồn thần dịch không ngờ lại mạnh mẽ hơn không ít.

Lúc này hắn cảm giác được linh hồn của chính mình, hắn cũng vô cũng kinh ngạc. Vốn linh hồn kia hư vô mờ mịt, lúc này hắn lại cảm nhận được sự tồn tại của nó. Quả thực tác dụng của Linh hồn thần dịch với linh hồn vô cùng lớn.

- Linh hồn thần dịch, không hổ là bảo vật của Vạn Thú Tông.

Lục Lâm Thiên cảm thán, lần này không tới được Vân Dương Tông ngược lại lại là một chuyện tốt đối với hắn. Trong sơn mạch Vụ Đô này hắn đã chiếm được không ít thứ tốt, lại còn bái một vị sư phụ tiện nghi, chiến được Thiên Linh lục bao người mơ ước. Lúc này lại thêm bảo vật của Vạn Thú Tông nữa. Nếu như ngày đó hắn đi tới Vân Dương Tông sợ rằng cũng không có những cơ hội này.

- Tần Thiên Hạo, chờ ta trở về a, để xem ngươi mạnh hay ta mạnh.

Lục Lâm Thiên mỉm cười thầm nghĩ:

- Tần Thiên Hạo, chờ khi ta trở lại đợi xem ngươi mạnh hay ta mạnh hơn.

Lúc trước trong trấn Thanh Vân, Tần Thiên Hạo được kiểm tra là Linh Sĩ đệ tam trọng, hiện tại Lục Lâm Thiên đã đột phá đến Linh Sĩ đệ tam trọng. Khi về Vân Dương tông, Lục Lâm Thiên thật muốn nhìn xem đệ tử thân truyền được Vân Dương tông chú trọng bồi dưỡng so với kỳ ngộ của hắn thì ai mạnh ai yếu.

Lục Lâm Thiên gói gém hành lý rời khỏi sơn động, ban ngày tu luyện ở đây không an toàn.

- Bạo Lang dong binh đoàn, lại tiếp tục nào.

***

Trong một khu rừng có ba nam nhân mặc đồ đen cẩn thận đi đường.

- Xui xẻo quá, năm người Hoàng Lão Tam đã chết, chỉ mong chúng ta đừng gặp tiểu tử kia.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Đỉnh Phong Thiên Hạ
Đỉnh Phong Thiên Hạ X
Trường Sinh Đỉnh Phong
Đỉnh Phong Võ Thuật
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom