• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Đỉnh Phong Thiên Hạ (2 Viewers)

  • Chương 131-135

Chương 131 Ma luyện trong sơn mạch (3)

Nhìn thấy một màn này, Lục Lâm Thiên cũng kinh ngạc không ngớt, thực lực của Tiểu Long quả thực kinh khủng, hỏa diễm màu vàng trên người mang theo uy thế cuồng bạo, hiện tại hắn ngày càng hiếu kỳ về thân phận của nó.

Lại nhìn đầu Đại Địa Khiếu Lang kia, Lục Lâm Thiên lập tức đem da lông hoàn chỉnh của nó lột ra. Giá trị của đám da lông này vô cùng xa xỉ a, da lông yêu thú đối với Linh giả mà nói có không ít công dụng. Trên Thiên Linh lục có không ít thứ cần dùng tới da lông yêu thú để luyện chế.

Sau khi thu hồi da lông của nó, Lục Lâm Thiên lại tiếp tục hành trình ma luyện của mình, Tiểu long thì lại vui vẻ xoay quanh vai Lục Lâm Thiên, hai con mắt không ngừng di chuyển, quét chung quanh rừng cây.

Lục Lâm Thiên phát hiện ra, có Tiểu long bên người thì độ an toàn trong sơn mạch này sẽ tăng lên rất nhiều. Đầu Đại Địa Khiếu Lang kia chính là do nó phát hiện ra. Một khi phát hiện ra điều bất thường nó sẽ thông báo cho hắn trước. Cho dù phụ cận có xuất hiện Yêu thú gì cũng khó thoát khỏi sự quan sát của nó.

Thời gian chậm rãi trôi qua, một người một thú không ngừng di chuyển trong núi nói. Mỗi một ngày đều không ngừng tôi luyện, tùy thời đều có thể gặp phải nguy hiểm.

Nửa tháng sau, tại một sườn núi không có cây cối, có hai đầu hắc báo cao bằng nửa con người một trái một phải nhìn Lục Lâm Thiên, hai mắt tham lam nhìn hắn. Trong mắt chúng nó hiện tại, Lục Lâm Thiên chính là thực vật của chúng nó.

Nhìn hai con hắc báo trước mặt, đây là lần thứ hai Lục Lâm Thiên gặp trong ngọn núi này. Mấy ngày hôm trước gặp một đầu, lại phát hiện đầu hắc báo này chỉ là nhị giai sơ kỳ mà thôi, Lục Lâm Thiên sau khi tu luyện nửa tháng cũng có lý giải về trình độ của các yêu thú.

Đẳng cấp của đám yêu thú này không giống nhân loại, đắng cấp tu luyện của Vũ giả và linh giả mỗi một tầng đều căn cứ thực lực chia làm cửu trọng, còn yêu thú thì chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Cho nên nếu gặp phải yêu thú đẳng cấp nhị giai hậu kỳ vậy thì cực kỳ khó đối phó. Cho dù Cửu trọng Vũ sĩ cũng vô pháp đánh lại, trên phương diện bản thế, yêu thú so với nhân loại mạnh hơn không ít.

Chỉ là, ông trời công bằng, yêu thú có bản thể cường hãn, thế nhưng nhân loại lại có trí tuệ và tốc độ tu luyện vượt trội hơn so với yêu thú nhiều lần. Đương nhiên tại phương diện trí tuệ, một khi yêu thú đạt tới tứ giai, lúc đó sẽ mở ra linh trí, trí tuệ không dưới con người, đồng thời nói tiếng người cũng không phải là chuyện gì đáng kinh ngạc.

Thế nhưng ở phương diện tu luyện, thân thể nhân loại cũng chính là thân thể thích hợp cho việc tu luyện nhất. Vì vậy, mặc kệ là yêu thú hay linh thú đều có thể hóa hình tu luyện. Chỉ là, muốn hóa hình phải đạt tới yêu thú thất giai. Yêu thú thất giai a, trên Linh Vũ đại lục này dường như có cực ít, chí ít cũng không có mấy con lộ diện.

Mà hai đầu hắc báo trước mặt hắn lúc này, chỉ da lông của nó cũng vô cùng cường hãn, tốc độ vô cùng nhanh. Thân là phong hệ yêu thú, tốc độ giống như một đạo thiểm điện, cực kỳ khó đối phó. Cũng may bọn nó không phải phong hệ phi hành yêu thú, nếu là yêu thú phi hành, vậy thì càng thêm khó đối phó, hắn chỉ có thể chạy mà thôi.

- Tiểu Long, ngươi thành thật một chút cho ta. Khi nào ta bảo ngươi ra hỗ trợ ngươi mới được ra.

Cảm giác Tiểu Long trong ống tay áo rục rịch, Lục Lâm Thiên ra lệnh một tiếng. Hắn cần tôi luyện chính mình a. Nếu như để Tiểu long ra ngoài, khứu giác linh thú vô cùng lĩnh mẫn, bọn nó căn bản không dám tới gần. Mà mỗi lần Tiểu Long xuất thủ, hắn lại không thể xuất ra toàn lực. Đám nhị giai yêu thú này căn bản không phải là đối thủ của nó. Sau khi ngửi thấy mùi của nó đều vô cùng kiêng kị.

Nghe Lục Lâm Thiên nói vậy Tiểu long mới bình tĩnh trở lại.

Lúc này hai đầu hắc báo vây quanh Lục Lâm Thiên. Cả người bọn nó một màu đen, chỉ có đôi mắt là màu đỏ, màu răng màu trắng.

Trong thoáng chốc, hắc báo bên trái phóng về phía Lục Lâm Thiên, trong miệng phát ra một đạo phong nhận màu trắng cắt vỡ không khí chung quanh, mang theo tiếng xé gió hướng về phía Lục Lâm Thiên, tốc độ nhanh như thiểm điện.

Lục Lâm Thiên biết muốn tách cả hai ra đối phó là chuyện không có khả năng. Thế nhưng vào lúc này hắn cũng chỉ có thể toàn lực ứng phó, chân khí tức thì bạo phát, Thanh Linh khải giáp nhanh chóng xuất hiện trên người, chân khẽ nhảy một cái, thân thể lập tức tiến về phía trước. Không ngờ hắn lại không tránh đạo phong nhận này.

Hưu...

Một đạo phong nhận lập tức đánh vào một khối đá cao mấy thước đằng sau hắn, tức thì khối đá vỡ tan thành mấy mảnh, vô số đá vụn rơi xuống.

Lúc này Lục Lâm Thiên đang ở trên không trung, chân khí quanh thân lưu động, Thanh Linh khải giáp trên người tràn ngập quang mang hoàng sắc, mùi của Tiểu Long từ trên Thanh Linh khải giáp phát ra áp chế hai đầu hắc báo này.

Thanh Linh khải giáp này dùng máu của Tiểu Long làm vật dẫn, trên đó có mùi của nó, mà mùi của nó quả thực có tác dụng uy hϊếp không nhỏ đối với yêu thú. Đoạn thời gian trước Lục Lâm Thiên đã phát hiện ra đặc điểm này của Thanh Linh khải giáp, thực lực của hắn càng mạnh thì mùi cũng càng mạnh.

Có Thanh Linh khải giáp trên người, đối với công kích của hai đầu hắc báo này hắn cũng yên tâm đôi chút. Hai đầu hắc báo này chính là nhị giai yêu thú phong hệ sơ kỳ, bằng vào thực lực của hắn cũng không phải không thể ứng phó nổi.

Như lúc bình thường mà nói, yêu thú tuy rằng lợi hại, thế nhưng thực lực của hắn hiện giờ là Vũ sĩ lục trọng, đối phó với hai đầu yêu thú phong hệ sơ kỳ này tuy rằng là khó khăn thế nhưng không phải là không có khả năng.

Tuy rằng có chút cơ hội đối phó với hai đầu hắc báo này thế nhưng bọn chúng lại có tốc độ cực nhanh, cực kỳ khó chịu.

Một lát sau, tay Lục Lâm Thiên kết thủ ấn, năm đạo kình khí mang theo sự nóng bỏng bắn về phía một đầu hắc báo, chủ động công kích.

Rống.

Đầu hắc báo bên phải phẫn nộ gầm lớn một tiếng, thân thể bỗng nhiên nhảy dựng lên. Năm đạo kình khí của Lục Lâm Thiên không ngờ lại bị nó xé nát ra, đồng thời trong miệng nó đột nhiên bắn ra một đạo phong nhận hướng về phía Lục Lâm Thiên.

Thân thể Lục Lâm Thiên rơi xuống mặt đất, nhanh chóng thối lui, hữu kinh vô hiểm tránh khỏi đạo phong nhận này. Đạo phong nhận xẹt qua người hắn va chạm với mặt đất tạo thành một cái hố sâu, bụi mù bốc lên.

Đạo công kích thứ nhất vừa xong thì đạo thứ hai cũng đến, nhưng lần này nó dùng lợi trảo và phong nhận đồng thời công kích về phía Lục Lâm Thiên. Nhị giai yêu thú, trí tuệ tuy rằng không bằng nhân loại, thế nhưng trí tuệ so với trẻ con nhân loại mạnh hơn không ít.

Lục Lâm Thiên lần thứ hai nhảy lên, tay hắn nắm lại, lần thứ hai xuất ra năm đạo kình khí đánh về phía trước.

Hỏa ảnh tuy rằng chỉ là vũ kỹ Tinh cấp, thế nhưng tốc độ lại cực nhanh, Lục Lâm Thiên vận dụng nó vô cùng thành thạo, tuyệt đối không thể khinh thường.
Chương 132 Nộ hải cuồng khiếu (1)

Sưu Sưu....

Năm đạo kình khí bắn về phía trước mang theo tiếng xé gió, trong mắt đầu hắc báo kia hiện lên sự kinh hoàng. Đầu hắc báo này đã có trí tuệ, đương nhiên có thể cảm giác sự nguy hiểm trong đó.

Nhưng đầu hắc báo này cũng không có tránh né, thân là yêu thú phong hệ nó phát ra thiên phú cực hạn của mình, dùng tốc độ tránh đi.

Dưới tốc độ không thể tưởng tượng được của nó, năm đạo kình khí của Lục Lâm Thiên lần thứ hai thất bại. Mà lúc này một trảo của đầu hắc báo thứ hai đã từ phía sau lưng Lục Lâm Thiên đánh tới.

- Hừ, ăn một chưởng của ta.

Lục Lâm Thiên khẽ quát một tiếng, đồng thời đối với tốc độ của hai đầu hắc báo này có chút nhận thức mới. Trong lòng thầm nghĩ phải xử lý một đầu trước mới được. Nghĩ tới đây, Lục Lâm Thiên đem tính mạng mình đặt cược vào Thanh Linh khải giáp, giải quyết đầu hắc báo trước mắt.

- Khai sơn chưởng.

Lục Lâm Thiên quát lên một tiếng, hoàn toàn không để ý tới đầu hắc báo phía sau, chân khí bùng lên, không khí chu vi chung quanh hắn rung động, lấy hắn làm trung tâm, chu vi không gian chung quanh tức thì cuồng loạn, chân khí chạy loạn, đánh ra một đạo chưởng ấn về phía lưng đầu hắc báo trước mặt.

Động vật có thân hình lớn trên cơ bản đều vô cùng cường hãn, rất mạnh, thế nhưng cũng có một khuyết điểm, phòng ngự một phần nào đó vô cùng yếu.

Nói thì chậm thực ra rất nhanh, lúc này chưởng ấn mang theo lực lượng cường hãn do Lục Lâm Thiên đánh ra đã va chạm với lưng đầu hắc báo khiến cho thân thể nó bị đánh bay đi, miệng phun máu.

Phanh.

Lúc này, từ lưng Lục Lâm Thiên truyền đến cảm giác đau đớn. Một trảo của đầu hắc báo thứ hai đánh vào trên Thanh Linh khải giáp, để lại năm vết thương, lợi trảo của nó so với trong tưởng tượng của hắn còn cường hãn hơn nhiều. Vết thương trên lưng hắn lúc này đang chảy máu, cũng may có Thanh Linh khải giáp chống đỡ, chỉ bị thương chút da thịt mà thôi, thế nhưng sự đau nhức này cũng khiến cho mồ hôi hắn ứa ra.

- Chết tiệt.

Lục Lâm Thiên thầm mắng một tiếng, thân thể nhanh chóng lùi lại. Sau một trảo thành công, đầu hắc báo này há miệng ra muốn cắn vào cổ hắn.

- Nộ diễm quyền.

Lục Lâm Thiên đã sớm có chuẩn bị, hỏa hệ vũ kỹ Nộ diễm quyền được ngưng kết, quyền ấn nhanh chóng được đánh ra mang theo lực lượng cuồng bạo, mạnh mẽ đối đầu một trảo này của hắc báo, tuyệt đối không để cho nó dễ chịu.

Phanh!

Nộ diễm quyền đánh vào bụng của hắc báo, kình khí khuếch tán ra bốn phía. Một quyền này Lục Lâm Thiên đã thi triển lực lượng mạnh nhất của Vũ sĩ lục trọng. Sau khi cố sức đánh một chưởng, máu trên lưng Lục Lâm Thiên lại không ngừng chảy ra, lúc này Thanh Linh khải giáp cũng không có cách nào chữa trị ngay được.

Nhưng hiệu quả của một chiêu này cũng vô cùng lớn, đầu hắc báo kia bị một quyền của hắn đánh bay, đập vào trên mặt đất cách đó mười thước, mặt đất chung quanh chấn động.

Trong nháy mắt, khi chứng kiến thực lực của Lục Lâm Thiên, hai đầu hắc báo cố gắng đứng lên rồi nhanh chóng bỏ trốn.

- Muốn chạy sao? Lưu lại đi.

Lục Lâm Thiên khẽ quát một tiếng, thủ ấn trong tay lần thứ hai biến hóa, hỏa diễm khuếch tán, cố nén thương thế trong người đánh về phía trước.

Sưu! Sưu!

Tiếng xé gió vang lên, trong sát na năm đạo hỏa diễm đánh vào người hai đầu hắc báo, một đầu hắc báo trên người xuất hiện ba lỗ máu, đầu còn lại có hai lỗ, máu không ngừng chảy ra. Hai đầu hắc báo lập tức ngã xuống đất.

- Lực phòng ngự tuy rằng không mạnh mẽ như Đại Địa Khiếu Lang thế nhưng vẫn vô cùng cường hãn.

Lục Lâm Thiên đi tới bên cạnh hai đầu hắc báo, lúc này hai đầu hắc báo đã hoàn toàn tắt thở, chân khí xuất hiện, hai đạo hỏa ảnh phân biệt tiến vào trong đầu hai đầu hắc báo.

Máu tươi không ngừng chảy ra, hai đầu hắc báo hoàn toàn bỏ mình. Trong thời gian này, ngoài tôi luyện cùng yêu thú thì kỹ thuật và kinh nghiệm giao chiến của hắn cũng tăng lên không ít. Mà hắn cũng vô tình trở nên tàn nhẫn hơn trước, toàn thân có một cỗ sát khí vô hình. Loại sát khí này không phải chỉ cần dính máu tươi là có được.

Trong núi non này có không ít cường giả, trên người thường có sát khí khiến cho yêu thú không dám tới gần, đối với nhân loại cũng có tác dụng uy hϊếp không nhỏ.

- Một trảo của đầu hắc báo này quả thực lợi hại.

Lưng Lục Lâm Thiên lúc này lại truyền đến cơn đau khiến cho hắn nhủ thầm một tiếng. Sau đó lập tức thanh lý vết thương, tuy rằng chảy máu một chút thế nhưng cũng không nhiều, vết thương cũng không sâu.

Quanh thân hắn lập tức được bao trùm bởi hoàng sắc quang mang nhàn nhạt, chân khí trong kinh mạch lưu chuyển, vết thương sau lưng đang không ngừng khép lại.

Phì Phì....

Tiểu Long từ trong ống tay áo bò lên vai Lục Lâm Thiên, sau khi nhìn thấy vết thương trên lưng hắn nó quay đầu lại khẽ kêu vài tiếng, đôi mắt nhỏ dường như đang trừng mắt nhìn hắn, có lẽ muốn nói gì đó.

- Được rồi, ta không sao, chỉ là vết thương nhẹ mà thôi. Lần sau nếu gặp phải yêu thú không đối phó được ta sẽ cho ngươi ra mặt. Nếu không có sự phân phó của ta, ngươi không nên xuất hiện.

Lục Lâm Thiên và Tiểu long tâm ý tương thông, tuy rằng hắn không biết Tiểu Long muốn nói gì, thế nhưng ý tứ của nó hắn hiểu. Nó đang trách tại sao không để nó xuất thủ khiến cho hắn bị thương như vậy.

Lần này bị thương, Lục Lâm Thiên cũng không để ở trong lòng, một chút thương thế nhỏ này cũng không chịu nổi thì hắn không cần ở trong dãy núi này tu luyện nữa. Nếu như mọi việc đều nhờ Tiểu Long hỗ trợ thì bản thân hắn cũng không thể chân chính tôi luyện nữa. Nó khác hoàn toàn với mục tiêu tôi luyện của hắn.

- Tiếp tục xuất phát.

Sau khi thu thập mọi thứ, Lục Lâm Thiên lại tiếp tục khởi hành. Sau mấy canh giờ đi qua một mảnh rừng rậm, lúc này trước mặt Lục Lâm Thiên xuất hiện một sơn cốc bí mật.

Sơn cốc này bị rừng cây che dấu, trong sơn cốc có không ít núi non trùng điệp, nếu nhìn qua thì không ai biết nơi đây có một cái sơn cốc.

Trung ương sơn cốc khói mù lượn lờ, như ẩn như hiện, bên ngoài thì có một con sông rộng, cũng không biết là chảy về đâu, tiếng nước chảy không ngừng vang lên.

- Địa phương tốt a.

Trong lòng Lục Lâm Thiên không nhịn được mà cảm khái một tiếng, không nghĩ tới trong dãy núi này lại có một địa phương như vậy, thật đúng là ngoài dự đoán của hắn.

- Đúng lúc thiếu một điểm dừng chân a, thôi thì nghỉ ở đây vậy.

Nhìn nơi này, trong lòng Lục Lâm Thiên thầm quyết định nơi này tạm thời chính là điểm dừng chân sau này của hắn. Tu luyện thì chỉ cần đi về bốn phía là được rồi, bản thân hắn cũng có thừa thời gian, có lẽ nên nghiên cứu Linh lục mà sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn lưu lại cho hắn.

Một lúc lâu sau, ở một nơi cách bờ sông không xa có một sơn động thiên nhiên xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên.

- Đây rồi.

Lục Lâm Thiên cười, nơi này vừa khéo cho hắn tu luyện. Trong nhẫn trữ vật của hắn còn có vũ kỹ thủy hệ Hoàng cấp sơ giai trong bảo tàng của Bạch Lang dong binh đoàn mà hắn còn chưa có thời gian tu luyện.
Chương 133 Nộ hải cuồng khiếu (2)

Nếu như tu luyện vũ kỹ Thủy hệ vậy thì thực lực của hắn sẽ mạnh hơn một chút. Đối với bản thân hắn mà nói tuy rằng còn có Chu Tước Quyết, Đao Hồn kỹ, hai đại tuyệt chiêu, thế nhưng hai đại tuyệt chiêu, hai lá bài tẩy này mỗi một lần thi triển đều phải tiêu hao không ít, một lần thi triển phải trả một cái giá lớn, đặc biệt là Chu Tước quyết, cái giá để thi triển nó thực sự hắn không chịu nổi.

Mà ngoại trừ Chu Tước Quyết, Đao Hồn kỹ ra bản thân hắn còn có Khai Sơn Chưởng, Nộ Diễm Quyền, Hỏa Ảnh, tất cả chỉ là Tinh cấp vũ kỹ. Tuy rằng thích hợp với thực lực của hắn hiện giờ, nhưng có lúc uy lực lại quá nhỏ, lúc thi triển có chút không hợp ý hắn.

Vũ kỹ thủy hệ kia chính là vũ kỹ Hoàng Cấp sơ giai, nhất định sẽ mạnh hơn không ít so với vũ kỹ Tinh Cấp.

Bên trong sơn động, Lục Lâm Thiên móc ba hộp gấm bên trong nhẫn trữ vật ra, lại nghĩ tới Lam Linh kia lấy đi hai chiếc túi trữ vật trống không, hắn sảng khoái hơn không ít. Cũng may khi trước hắn luôn luôn đề phòng trong mọi trường hợp, lại thêm chiếc nhẫn trữ vật này có công năng ẩn dấu bản thân nó, bằng không cũng bị lột đi rồi a. Lại nói, chỉ tính riêng giá trị hai chiếc túi trữ vật cũng hơn một ngàn kim tệ, đó là con số lớn đó.

- Lam Linh, lần sau gặp lại ngươi bản công tử sẽ cho ngươi biết bản công tử không phải là người dễ chọc.

Lục Lâm Thiên hậm hực nói một tiếng, nữ nhân này dám chém mình một đao, mình không thể buông tha cho nàng.

Sau khi lấy ra ba hộp gấm tâm tình của hắn dường như mới tốt hơn một chút. Ngoại trừ gần sáu mươi vạn kim tệ kia ra, những thứ trong hộp gấm tuyệt đối là bảo vật. Một viên linh đan, một quyển vũ kỹ hoàng cấp sơ giai Thủy hệ, còn có Linh hồn thần dịch kia.

- Linh hồn thần dịch a, đây rốt cuộc là bảo vật gì?

Lục Lâm Thiên mở bình nhỏ trong hộp gấm ra, bên trong có dịch thể trong suốt, một cỗ khí tức cuồng bạo phát ra khiến cho trái tim Lục Lâm Thiên run rẩy, lực lượng này quả nhiên bá đạo.

- Nữ nhân kia nói đây là bảo vật của Vạn Thú Tông, không thể lãng phí được.

Lục Lâm Thiên nhìn vào bình ngọc này, năng lượng kia dường như đang triệu hoán bản thân hắn. Chỉ là hắn cũng không dám trực tiếp luyện hóa, trước tiên làm theo kế hoạch lúc trước đã đề ra là tu luyện vũ kỹ Thủy hệ.

Hắn đóng hộp gấm chứa Linh hồn thần dịch lại, đem ngọc giản vũ kỹ Thủy hệ ra bên ngoài rồi khoanh chân ngồi xuống, đem một giọt máu nhỏ vào ngọc giản.

Trong nháy mắt, ngọc giản phát ra quang mang chói mắt, năng lượng thủy hệ cuồng bạo trong ngọc giản bạo phát, năng lượng thủy hệ trong người Lục Lâm Thiên tức thì chuyển động tạo thành một tầng lam sắc quang mang bên ngoài thân thể hắn.

Lúc này trong ngọc giản bắn ra một đạo quang mang tiến vào trong mi tâm Lục Lâm Thiên, hóa thành những văn tự.

Một lát sau, quang mang trên ngọc giản mờ đi, trở thành một ngọc giản bình thường. Mà lúc này đám văn tự kia đã hoàn toàn lưu lại trong đầu Lục Lâm Thiên.

- Nộ hải cuồng khiếu.

Lục Lâm Thiên nói nhỏ một tiếng. Từ tin tức trong ngọc giản kia mà hắn biết được, vũ kỹ Thủy hệ này chính là vũ kỹ công kích, chiến lực bất phàm. Mạnh nhất chính là chieu cuối cùng Nộ Hải Cuồng Khiếu, lúc thi triển có thể khiến cho biển động, tạo thành một dòng xoáy lớn, trong dòng xoáy này vạn vật đều bị phá hủy, vô cùng cường hãn.

- Không hổ là vũ kỹ Hoàng cấp, nên bắt đầu tu luyện a.

Khóe miệng Lục Lâm Thiên khẽ nhếch lên, nở một nụ cười yếu ớt. Nếu như thực sự chờ đến khi hắn luyện tới cực hạn thì thực lực của hắn lại tăng lên một mảng lớn rồi a.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mà lúc này trong núi non trùng điệp, náo nhiệt đã tới cực hạn. Trong thời gian qua bên ngoài không ngừng truyền tới tin tức bảo tàng, cũng có không ít người nghe tin đều chạy tới đây, sự mê hoặc của bảo tàng không mấy người có thể chống lại.

Lúc này, trong một lầu các ở thành Vụ Đô, có một thân ảnh xinh đẹp đang đứng đó. Nhìn kỹ một chút thì thấy nữ nhân này khoác lên mình bộ trang phục màu xanh, ống tay áo có những đường chỉ màu bạc điểm xuyến cho bộ trang phục. Nếu từ phía sau nhìn lại thì quả thực nàng có một vóc dáng không thể chê, vẻ đẹp thướt tha, đường cong hoàn mỹ, kiều đồn săn chắc với đôi chân thon dài.

- Tiểu thư, sao người lại tới đây? Chúng ta cần phải trở về a.

Một thân ảnh đi tới phía sau nữ nhân này, đó chính là nha hoàn của nàng, niên kỷ khoảng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo thanh tú. Nếu là một đại hành gia nhìn vào có lẽ sẽ kinh ngạc không ngớt, nha hoàn này không ngờ lại là một Vũ sĩ, ở khoảng Thất đến Bát trọng, bằng vào niên kỷ của nàng mà tu luyện được tới cảnh giới này quả thực thiên phú vô cùng tốt.

- Ta tạm thời không quay về, thật vất vả mới ra ngoài được một chuyến a. Nghe nói trong sơn mạch Vụ Đô có bảo tàng, chúng ta đi xem một chút.

Nữ tử mặc trang phục màu xanh này quay đầu, quả thực chỉ bằng vào dung mạo này của nàng cũng khiến cho người ta kinh hãi.

Nữ tử này cùng lắm cũng chỉ hai mươi tuổi, hoa nhường nguyệt thẹn, ánh mắt ướŧ áŧ, làn da trắng mịn, đôi môi nhỏ nhắn trắng hồng, má có vài sợi tóc rũ xuống lại làm tăng thêm vài phần phong tình của nàng. Nếu nhìn xuống dưới thì thấy eo của nàng vô cùng nhỏ nhắn, cả thân thể dường như không có chút tỳ vết, hoàn mỹ như tiên tử ở nhân gian vậy.

- Tiểu thư, không được đâu. Hai vị trưởng lão còn đang chờ chúng ta đó. Cho dù người muốn đi cũng phải hỏi hai vị trưởng lão một câu mới được a.

Nha hoàn kia nói, dường như nàng cũng biết tính tình của tiểu tử nhà mình, nàng không dám để tiểu thư xông loạn ra ngoài.

- Sợ cái gì, nếu như nói cho bọn họn thì chúng ta sẽ không được ra ngoài. Lần này vất vả lắm ta mới được ra bên ngoài một chuyến, nếu như ngươi không đi theo ta vậy thì ta đi một mình vậy.

Nữ tử mặc trang phục màu xanh kia khẽ nói.

- Thế nhưng tiểu thư, chúng ta...

- Chúng ta cái gì? Cảnh sắc sơn mạch Vụ Đô nhất định vô cùng đẹp, chúng ta đi du ngoạn một chút thôi.

Nha hoàn kia còn chưa nói xong đã bị nữ tử này cắt đứt. Nàng vừa nói xong thì lập tức từ lầu hai nhảy xuống phía dưới rồi hiên ngang rời đi.

- Tiểu thư, chờ ta một chút.

Nha hoàn kia kinh hãi, nhanh chóng nhảy xuống phía dưới đuổi theo.

Bên trong sơn mạch Vụ Đô, tại vực sâu gần nơi Bạch Lang dong binh đoàn dấu bảo vật có một đám người tụ tập. Thế nhưng đã tròn một tháng kể từ khi truyền ra tin tức cũng không có một ai tìm được bảo tàng, ngay cả bảo tàng trong tay ai cũng không biết được.

Chỉ là trên đời này không có bức tường nào không lọt gió. Đã có lời đòn rằng bảo tàng rơi vào tay một nam một nữ, tuổi đều vô cùng trẻ, nam mặc bộ trang phục màu trắng, nữ dáng người nóng bỏng, mặc trang phục đệ tử Vạn Thú Tông.

Mặc dù có tin tức về bảo tàng thế nhưng lại không có ai tìm được hai người kia. Hai người kia giống như đã bốc hơi khỏi nơi này vậy. Cả đám đều nhất trí tin rằng sau khi hai người này tìm thấy bảo tàng đã trốn đi, chỉ cần tiếp tục tìm nhất định sẽ tìm được hai người bọn họ.
Chương 134 Gặp ám toán (1)

Trong sơn cốc bí mật, lúc này Lục Lâm Thiên đang đứng bên cạnh bờ sông, chân khi toàn thân vận chuyển, thủ ấn trong tay biến đổi, một đạo lam sắc quang mang được ngưng kết, con sông trước mặt đột nhiên nổi sóng, một bóng nước cao chừng nửa thước được ngưng kết ra.

Bóng nước sau khi được ngưng kết ra thì không ngừng xoay tròn, năng lượng Thủy hệ cuồng bạo đầy rẫy trong không trung.

Phá.

Lục Lâm Thiên quát lên một tiếng, thủ ấn trong tay biến đổi, bóng nước kia bị ném vào một tảng đá lớn gần đó, bóng nước tức thì vỡ ra.

Phanh...

Tảng đá tức thì rung động, sau đó có một đống đá vụn bắn ra. Tảng đá lớn như vậy thế nhưng dưới công kích của bóng nước kia cũng bị nứt ra.

- Còn chưa thuần thục cho lắm. Vũ kỹ Hoàng cấp sơ giai a, tu luyện quả thực khó khăn.

Lục Lâm Thiên thầm nói một câu, thủ ấn trong tay lại biến đổi, từng đạo chân khí thủy hệ liên tục được ngưng kết lại.

Xuy xuy...

Tiểu Long bò quanh tảng đá, sau đó nhìn về phía Lục Lâm Thiên, một lát sau nó cảm thấy chán nản, tự bò đi tìm chỗ chơi.

Lục Lâm Thiên bình tĩnh lại, không vội tu luyện Nộ hải cuồng khiếu vội. Vũ kỹ càng cao cấp càng không thể tu luyện thành công được trong một sớm một chiều. Đặc biệt vũ kỹ càng cao cấp càng khó có thể tu luyện.

Tính nhẫn nại Lục Lâm Thiên hắn không thiếu. Nghị lực sao? Hắn càng không thiếu. Vì vậy ở trong sơn cốc này hắn không cảm thấy buồn chán, trái lại luôn trong một loại trạng thái kỳ diệu, ở đây rất an tĩnh, thích hợp cho việc tĩnh tâm tu luyện.

Hắn còn biết lúc này bên ngoài sơn cốc đám người dong binh đoàn kia đang lục tung từng nơi để tìm hắn. Thù bị đuổi gϊếŧ nhất định phải báo, không báo quả thù này quả thực không hợp với tính cách thường ngày của hắn.

Hơn nữa trong hoàn cảnh này, Lục Lâm Thiên cũng có một loại cảm giác gấp gáp, bản thân hắn nhất định phải mau chóng tăng cường thực lực mới được. Cho nên hắn liên tục tu luyện, tốc độ cũng vô cùng nhanh chóng. Trong thời gian nửa tháng tiến vào giai đoạn nhập môn của vũ kỹ. Người bình thường cho dù có ba tháng cũng không có thành tích như vậy. Nếu như có người biết nhất định cũng kinh ngạc không ngớt.

Ban đêm, ánh mặt trời rời khỏi sơn cốc, toàn bộ sơn cốc được bao phủ bởi màu đen, Lục Lâm Thiên thu hồi chân khí, ngừng tu luyện.

Lúc Lục Lâm Thiên trở về sơn động thì thấy Tiểu Long đang kéo một đầu thỏ rừng về sơn động, đầu không ngừng lúc lắc, đôi mắt nhỏ nhắn nhìn vào Lục Lâm Thiên, dường như có chút đắc ý.

- Ngươi thật lợi hại nha.

Lục Lâm Thiên vỗ vỗ đầu nó. Đoạn thời gian này mỗi ngày nó đều đi bắt dã thú kéo về sơn động, mà bản thân hắn cũng không có thời gian đi tìm thức ăn.

Phì Phì...

Tiểu Long lắc lắc đầu, vô cùng đắc ý bò lên vai Lục Lâm Thiên.

Sau khi thỏ rừng nướng xong, một người một thú ăn như sói như hổ, lượng thức ăn của Tiểu Long cũng vô cùng lớn. Chỉ là hắn cũng không cho nó ăn nhiều như vậy. Những thứ này đều là đồ chín a, cũng không phải yêu thú, nó ăn vào cũng không có chỗ tốt gì.

Mà theo quan sát của hắn, mỗi lần Tiểu Long ăn sống yêu thú ít nhiều cũng có chỗ tốt, lớp da trên người nó càng ngày càng sáng bóng, thể tích chậm rãi tăng trưởng.

Bất mãn vì không được nếm mỹ vị, Tiểu long thở phì phò nhìn Lục Lâm Thiên rồi lập tức bò lên trên tảng đá bên trong sơn động, không thèm để ý tới Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên cười thầm, Tiểu Long cũng biết giận. Chỉ là, mỗi lần nó tức giận không được nửa giờ, sau đó lại chạy đến với hắn.

- Đủ no rồi. Sau khi ăn vào một viên đan dược nếu như có thể đột phá tới Vũ sĩ thất trọng thì thực lực của ta cũng tăng lên một mảng lớn.

Lục Lâm Thiên khoanh chân ngồi xuống, móc năm khỏa tam phẩm đan dược, hai khỏa đan dược chữa thương - phục khí hoàn ra, mỗi thứ ăn vào một viên. Ba khỏa còn lại, đều có tác dụng tăng cường chân khí, chính là Chân dương đan. Hiện tại hắn dự định ăn vào một khỏa để chuẩn bị cho việc đột phá. Tam phẩm đan dược hiện tại hẳn có thể giúp hắn đột phá Vũ sĩ thất trọng. Thế nhưng năng lượng cần để hắn đột phá hiện tại càng ngày càng lớn. Tam phẩm đan dược chắc hẳn cũng vô pháp giúp hắn đột phá tới bát trọng.

Từ khi luyện hóa thực khí của đám người Bạo Lang dong binh đoàn kia cũng đã một tháng, tới bây giờ hắn mới dám thôn phệ đan dược để đột phá. Nam thúc đã từng nói, ngàn vạn lần không nên lạm dụng thôn phệ, đừng vì cái trước mắt mà ảnh hưởng tới việc tu luyện sau này.

Lầu cao vạn trượng đất vẫn phải ở trên mặt đất, căn cơ bất ổn thì phía trên cũng dễ đổ nát, đạo lý này Lục Lâm Thiên tự nhiên hiểu được, cho nên hắn không dám có chút sơ ý. Tuy rằng muốn dùng tốc độ nhanh nhất để tăng cường thực lực của mình, thế nhưng cũng cần phải từng bước tiến lên.

Có m dương linh vũ quyết, tốc độ của hắn đã nhanh hơn rất nhiều người, một chút thời gian củng cố căn cơ cũng không tính là gì. Nếu như vì cái trước mắt mà ảnh hưởng tới tu vi sau này vậy thì thảm rồi.

Ăn vào đan dược, một cỗ năng lượng to lớn tức thì khuếch tán trong cơ thể Lục Lâm Thiên. Mà Lục Lâm Thiên cũng nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện, vận chuyển m dương linh vũ quyết bắt đầu luyện hóa đoàn năng lượng này.

Gần đây Lục Lâm Thiên đều tu luyện và tôi luyện cho nên gân cốt toàn thân lúc nào cũng ở trạng thái mệt mỏi. Lúc này trong cơ thể lại xuất hiện một đoàn năng lượng thật lớn khiến cho xương cốt cũng hấp thu năng lượng, gân cốt cơ thể cũng nhanh chóng khôi phục, càng trở nên cường hãn hơn.

Trên phương diện bản thể, Lục Lâm Thiên cũng có chút tự tin. Thân thể hắn đã từng được Nam thúc rèn luyện qua, tẩy tủy đan cũng dùng một tháng. Nếu so về thể chất, trong những kẻ tu vi cùng cấp hắn cũng coi như là thượng đẳng, hơn nữa lại có Thanh Linh khải giáp, lực phòng ngự của hắn cũng coi như cường hãn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, lúc này chân khí trong cơ thể hắn thông qua lỗ chân lông không ngừng tiết ra ngoài, chủ yếu lấy thổ hệ là chính. Trong các hệ mà hắn tu luyện, so về lực công kích và phòng ngự thì thổ hệ là cường hãn nhất. Thủy hệ linh mẫn nhất, lực phòng ngự cũng gần bằng thổ hệ. Phong hệ thì có tốc độ nhanh, mộc hệ thì quỷ dị khiến cho người ta khó lòng phòng bị, hỏa hệ khiến cho người khác kinh khủng.

Từng hệ có ưu, nhược điểm riêng, thế nhưng không có mấy người có thể tu luyện hai thuộc tính. Vì vậy Vũ giả hai thuộc tính dường như vô cùng quý giá. Nếu có thể lợi dụng sự đặc thù của song thuộc tính thì thực lực sẽ vô cùng cường hãn.

Nếu như tu vi ngang nhau, Vũ giả đơn hệ gặp phải Vũ giả song hệ, cơ hội thắng vô cùng mỏng manh.

Theo thời gian, năng lượng của Thực dương đan trong cơ thể hắn càng ngày càng ít đi, mà chân khí tinh thuần ngày càng nhiều lên. Đám hoàng sắc quang mang bên ngoài cơ thể Lục Lâm Thiên càng lúc càng đậm, mang theo năng lượng cuồng bạo, nếu có người đi qua cũng sẽ đoán được Lục Lâm Thiên trong lúc vô ý đã đột phá.

Loại khí thế nàng càng ngày càng mạnh. Trên tảng đá, Tiểu Long cảm nhận được cỗ khí thế này, nó lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Lục Lâm Thiên.
Chương 135 Gặp ám toán (2)

Kỳ thực Lục Lâm Thiên lúc này đột phá cũng không có bất trắc. Sau khi luyện hóa đám thực khí kia cũng đã đạt tới Vũ sĩ lục trọng đỉnh phong, hôm nay lại luyện hóa Thực dương đan, đột phá cũng là chuyện bình thường.

Quang mang trên người Lục Lâm Thiên càng ngày càng đậm. Vào lúc này, bên trong đan điền của Lục Lâm Thiên, chân khí, kinh mạch cũng tràn đầy năng lượng. Kinh mạch bành trướng, đau đớn bắt đầu xuất hiện.

- Tụ cho ta.

Lục Lâm Thiên quát lên, tay không ngừng tạo thủ ấn.

Phanh...

Trong đan điền truyền đến một tiếng trầm đυ.c, đồng thời trong thiên địa dường như có một lực lượng vô hình bị Lục Lâm Thiên hút vào thân thể qua lỗ chân lông.

Khí thế trên người Lục Lâm Thiên tiếp tục được kéo lên, so với lúc trước còn mạnh hơn gấp bội.

Cứ như thế cho tới sáng sớm, ánh sáng thứ nhất xuyên qua khe lá cũng là lúc Lục Lâm Thiên đình chỉ việc tu luyện. Hắn khẽ thở ra một ngụm trọc khí. Lúc này khí thế của hắn đã hoàn toàn khác so với ngày hôm qua.

Cảm giác được năng lượng Thực dương đan trong cơ thể đã tiêu hao phân nửa hắn không khỏi có chút đau xót. Một viên Thực dương đan có giá trị mấy nghìn kim tệ. Nếu như toàn dùng đan dược mà đột phá thì quả thực là đốt tiền rồi.

- Tiếp tục tu luyện Nộ hải cuồng khiếu thôi.

Lục Lâm Thiên đứng dậy, vỗ áo bào trên người, lập tức có một đạo thiểm điện rơi vào trên vai hắn.

- Ồ? Ngươi hết tức giận rồi sao?

Lục Lâm Thiên vuốt ve Tiểu Long, cười cười nói.

Phì Phì...

Tiểu Long liếc mắt nhìn Lục Lâm Thiên, sao đó trườn xuống rồi biến mất trong sơn cốc.

Lục Lâm Thiên mỉm cười rồi tiếp tục tới bờ sông tu luyện Nộ hải cuồng khiếu. Ở bờ sông tu luyện vũ kỹ thủy hệ ít nhiều cũng có chút tác dụng, đây cũng chính là nguyên nhân mà Lục Lâm Thiên chọn đây làm nơi đặt chân.

Nước sông không ngừng cuộn sóng, lúc này Lục Lâm Thiên đang không ngừng ngưng kết bóng nước đánh về phía những tảng đá chung quanh.

So với khi trước, hiện tại Lục Lâm Thiên lúc thi triển ngày càng cảm thấy thuận tay hơn, ngưng kết nhanh hơn, uy lực mạnh hơn so với ban đầu.

Hai canh giờ sau, Lục Lâm Thiên dừng tập luyện, khoanh chân ngồi xuống một tảng đá. Loại tu luyện này cũng tiêu hao không nhỏ, nên dừng lại khôi phục một chút. Vũ kỹ hoàng cấp này so với Tinh cấp mạnh hơn không ít, thế nhưng tiêu hao chân khí cũng nhiều hơn rất nhiều.

Tối qua đột phá tới Võ sĩ thất trọng, hôm nay thi triển Nộ hải cuồng khiếu, uy lực lớn hơn không ít a. Cũng ngày càng thành thạo, chỉ là tiêu hao chân khí không ít, tuy rằng không bằng Chu Tước quyết, thế nhưng cũng cực kinh người.

Ngoài sơn cốc, hai đạo thân ảnh cẩn thận đi vào trong rừng rậm.

- Đã hơn một tháng rồi, một nam một nữ kia rốt cuộc đang ở nơi nào?

Trong rừng rậm, có một hán tử cụt tay đang lầm bầm nói, phía trước hắn có một đại hán đang mở đường. Hai người này đều là người của Bạo Lang dong binh đoàn. Đại hán cụt tay này chính là tam đầu mục bị Lam Linh chém a.

- Tam đội chưởng, có khi nào đôi nam nữ kia đã chạy thoát rồi không? Bằng không một tháng qua chúng ta cũng không tìm được bọn họ.

Đại hán phía trước nói.

- Không có khả năng, bọn chúng nhất định đang trốn ở một nơi nào đó. Ồ, không ngờ nơi đây lại có một sơn cốc hùng vĩ như vậy.

- Đằng kia, tiểu tử kia ở ngay trong sơn cốc.

Hán tử gầy gò nhìn về phía Lục Lâm Thiên đang khoanh chân ngồi nói.

- Ngươi nhanh chóng đi thông báo cho lão nhị và lão đại, ta ở đây trông chừng bọn họ, đừng đả thảo kinh xà, cũng đừng để cho đám dong binh đoàn khác biết, cẩn thận một chút.

Nhị đầu lĩnh kia nói.

- Vâng.

Đại hán mở đường nói xong lập tức nhanh chóng lui về phía sau, hán tử cụt tay thì ngồi giám thị trong một bụi cỏ lớn.

- Chờ đám người lão đại tới không chừng tiểu tử này lại chạy mất.

Tam đầu mục kia nhìn vào Lục Lâm Thiên phía xa, có chút do dự nghĩ.

- Tiểu tử này tu vi cũng chỉ đạt tới Vũ sĩ mà thôi, hẳn có thể đối phó dễ dàng, nữ nhân kia chắc hẳn không ở trong sơn cốc. Trước tiên đối phó với tiểu tử này cũng không tồi, sau đó bảo tàng chính là của ta a.

Hán tử gầy gò nhìn vào Lục Lâm Thiên, vẻ tham lam trong mắt hiện lên, lập tức bắt đầu di chuyển về phía trước. Tốc độ của hắn vô cùng chậm chạp, dường như sợ làm kinh động tới đối phương.

Thời gian chậm rãi trôi qua, lúc này Lục Lâm Thiên vẫn còn đang điều tức, hắn không ngờ sơn cốc bí mật như vậy lại có thể bị người ta phát hiện ra.

Trong lúc chân khí trong cơ thể chậm rãi khôi phục, đột nhiên Lục Lâm Thiên cảm thấy có chút không đúng, tuy rằng không biết là gì, nhưng hắn là Linh giả, có chút nhạy cảm đối với sát khí.

- Có nguy hiểm.

Lục Lâm Thiên nhanh chóng có phản ứng, trong sơn cốc độc nhiên có khí tức khác. Hắn đã đến đây một đoạn thời gian, khí tức trong cốc đã sớm nắm rõ như lòng bàn tay.

- Hai mươi trượng, bất ngờ đánh chết tiểu tử này hẳn không thành vấn đề.

Lúc này hán tử gầy gò đã đi tới phía sau cách hăn chừng hai mươi trượng, ẩn thân ở dưới một khối dá lớn. Hán tử này nghĩ, đối phương chỉ có tu vi Vũ sĩ mà thôi, bản thân hắn một kích đánh lén, nếu như thành công cũng có chín thành đánh chết đối phương.

Sau khi quyết định, ánh mắt hán tử trở nên âm tàm, thân thể lặng yên không chút tiếng động đột nhiên như một cái bóng bắn về phía sau Lục Lâm Thiên, đâm thẳng về phía trái tim Lục Lâm Thiên.

Chỉ cần một trượng nữa là đánh tới người Lục Lâm Thiên. Lúc này Lục Lâm Thiên đã sớm có chuẩn bị bố trí hộ thân cương trí, miệng khẽ nở một nụ cười. Đại hán gầy gò nhìn thấy Lục Lâm Thiên cười mà không biết vì sao, chỉ là hắn cảm giác có chút nguy hiểm, trường kiếm càng nhanh hơn vài phần, mũi kiếm nhanh chóng đâm về phía Lục Lâm Thiên.

- Trả thù a. Vậy thì bắt đầu từ ngươi. Ta cũng thử một chút phân lượng của Nộ hải cuồng khiếu a.

Trong sát na đó, Lục Lâm Thiên ổn định thân thể, thủ ấn trong tay không ngừng biến đổi.

- Nộ hải cuồng khiếu.

Lục Lâm Thiên quát lên một tiếng, quang mang quanh thân tức thì biến thành lam sắc, một cỗ lực lượng cuồng bạo khuếch tán ra bốn phía.

Tiếng quát vừa chấm dứt thì hắn khẽ quát tay, thủ ấn trong tay nhanh chóng tiến về phía trước. Chu vi không gian chung quanh tức thì có vô số năng lượng thủy hệ tụ tập lại bằng một tốc độ kinh người, nhanh chóng hướng về phía trước người Lục Lâm Thiên, tụ tập tạo thành một màn mưa trước mặt hắn, có vẻ vô cùng quỷ dị.

Lúc này mũi kiếm của hán tử kia cũng đã đâm thẳng đến, thế nhưng khi mũi kiếm chạm vào màn mưa lại thủy chung không thể tiến thêm một tấc, dường như bị thứ nào đó giữ lại.

Mà vào lúc này, sắc mặt tam đầu mục cũng chuyển thành kinh hãi. Rõ ràng đối phương chỉ có tu vi Vũ sĩ, thế nhưng thực lực không ngờ lại kinh khủng như vậy. Mà thứ khiến cho hắn chân chính kinh hãi chính là lúc ở trong vực sâu, rõ ràng hắn thấy đối phương là Vũ giả hỏa hệ, thế nhưng lúc này lại thi triển Vũ kỹ thủy hệ.

- Ngươi, ngươi là Vũ giả song hệ.

Hán tử gầy gò kinh hãi hét lên một tiếng. Một kích không thành công khiến cho hắn muốn rút kiếm lại, thế nhưng sắc mặt hắn nhanh chóng đại biến.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Đỉnh Phong Thiên Hạ
Đỉnh Phong Thiên Hạ X
Trường Sinh Đỉnh Phong
Đỉnh Phong Võ Thuật
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom