-
Chương 91-95
Chương 91 Ba vòng khảo thí
Kiếp trước, Trương Huyền chỉ là một gã Trạch nam, không nói qua yêu đương, không biết suy đoán trong lòng nữ nhi nghĩ cái gì, càng không biết là liền vừa nãy chỉ trong vòng gần mười phút thời gian, đã đem Văn Tuyết tức giận đến chết đi sống lại.
Bất quá, coi như biết, cũng không là gì cả.
Đẹp đẽ cũng không thể mài ra để ăn. Then chốt là so với Thẩm lão sư, Hoàng Ngữ, ngươi còn kém mười vạn tám ngàn dặm, tự tin ở đâu vậy?
Hắn giờ phút này, không có rãnh quản những cái này, đi vào gian phòng đến giá sách gần hắn nhất, tùy tiện cầm lên mười cuốn sách, nhẹ nhàng lật một cái rồi tiếp theo thả xuống, tiếp tục cầm lấy một nhóm thư tịch tiếp theo.
Ào ào ào! Ào ào ào!
Âm thanh lật sách không dứt bên tai, từng quyển từng quyển thư tịch rất nhanh đã được ghi vào Thiên Đạo thư viện.
Vừa lật sách vừa nhìn, Trương Huyền cũng biết những gì người phục vụ kia nói đều đúng. Đây đích thật là chút tri thức trụ cột nhất dành cho luyện đan sư, trong đó bao quát phân biệt, tường giải, thuộc tính, phân loại các loại dược liệu, phối hợp giữa các dược liệu có thể xuất hiện xung đột hay không? ,...
Nếu như chỉ đọc thuộc lòng, cho dù mệt đến chết tươi e rằng cũng khó mà hoàn thành.
Khó trách luyện đan sư có thân phận cao quý như vậy. Chỉ cần học những thứ này thôi cũng cần phải tiêu tốn vô số thời gian và tâm huyết mà thường nhân khó mà tưởng tượng được.
- Hắn làm gì vậy?
Vẫn muốn chờ xem Trương Huyền xấu mặt, Văn Tuyết, thấy hắn liên tục lật sách, căn bản không có ý nhìn, tú mục chớp chớp, vẻ mặt không rõ.
- Rất có khả năng là không tìm được thư tịch mà bản thân muốn tìm. Không cần phải để ý đến hắn!
Người trung niên Lý thúc quay đầu liếc mắt nhìn, tùy tay cầm lên một quyển sách, đưa tới:
- Ngươi cũng xem một hồi đi, thời gian quý giá, đọc nhiều một quyển sách, có khi lại vừa vặn giúp ngươi qua sát hạch!
- Ừm! Văn Tuyết gật gù, không nói thêm nữa, tiếp nhận thư tịch, nhìn kỹ.
Bất kỳ chức nghiệp nào, đều cần nỗ lực học tập, không thể chỉ học một lần rồi thôi, luyện đan sư càng là như vậy.
Luyện chế đan dược, một cái đan phương thường thường hơn trăm loại dược liệu, nhận sai một dạng, sẽ dẫn đến hủy cả một lò đan dược, dược thảo biến thành phế phẩm, tổn hao công sức và tiền của, nên không thể qua loa được.
Rất nhanh, hai canh giờ đi qua.
Trương Huyền cũng vừa hay lật hết vài cuốn sách cuối cùng, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
- Khó trách danh sư khó có thể sát hạch thành công như vậy. Không nói cái khác, chỉ một cái luyện đan liền phức tạp như thế!
Trong lòng Trương Huyền Cảm khái một tiếng.
Lão sư truyền thừa tất cả tri thức mà chức nghiệp đều cần. Danh sư lợi hại phải tinh thông đủ các loại chức nghiệp, nói cách khác, danh sư không những có thể dạy người đột phá tu vi, mà còn luyện đan, luyện khí, trận pháp đủ loại chức nghiệp cũng có thể chỉ điểm.
Chính vì như thế, danh sư mới có thể được người người kính ngưỡng, trở thành thượng khách ở khắp mọi nơi.
Trương Huyền vốn tưởng rằng luyện đan rất đơn giản, chỉ cần có đan phương, đem từng loại dược liệu bỏ vào đan lô dựa theo trình tự là được, bây giờ nhìn lại căn bản không hề có chuyện như thế
Mỗi một loại dược liệu, niên đại không giống nhau, thuộc tính cũng không giống nhau, cùng những dược vật khác phối hợp lại, sẽ xuất hiện đủ loại biến hóa, nếu như chỉ biết bỏ dược liệu vào đan lô mà nói, là không thể luyện chế thành công.
Chỉ một cái chức nghiệp luyện đan đã phức tạp như vậy. Danh sư lợi hại nắm giữ nhiều loại chức nghiệp, ngẫm lại đều cảm thấy thật đáng sợ!
Mới vừa đi ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Văn Tuyết, mặt lãnh ngạo đứng ở cách đó không xa:
- Không nghĩ tới ta vẫn còn ở nơi này!
- Ngươi có ở nơi này hay không liên quan gì đến ta?
Trương Huyền không nói gì nhìn sang.Ta chỉ là muốn thi luyện đan học đồ mà thôi, ngươi ở đây cũng không ảnh hưởng gì đi!
- Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi, một lúc nữa sẽ có lúc ngươi sẽ phải khóc lóc! - Văn Tuyết nghiến răng nghiến lợi.
- Sát hạch lập tức bắt đầu rồi, vào đi thôi!
Người trung niên khoát tay áo một cái.
- Ừm! - Không để ý nữ nhân tự cho mình là đúng này, Trương Huyền nhấc chân đi vào gian phòng.
Gian phòng không lớn, chỉ có mấy chục mét vuông, bên trong đã ngồi mấy người, mỗi người lộ ra vẻ sốt sắng. Chỉ chốc lát sau, một lão giả đi tới.
- Là một vị nhất tinh trung cấp luyện đan sư duy nhất của luyện đan công hội ở Thiên Huyền Vương quốc, Âu Dương Thành tiền bối, đồng thời cũng là hội trưởng của luyện đan công hội ở Thiên Huyền Vương quốc!
- Đúng đấy! Ta còn tưởng rằng là Đỗ Mãn luyện đan sư, không nghĩ tới là hắn!
- Thảm rồi, ta nghe nói hắn nổi tiếng nghiêm khắc, một điểm may mắn đều không có...
Nhìn thấy lão nhân này, mấy người đang ngồi, từng cái từng cái vẻ mặt bi ai.
Luyện đan sư giống như danh sư, phân làm cửu tinh cấp, nhất tinh được xem như là thấp nhất.
Dù vậy, Thiên Huyền Vương quốc liền nhất tinh danh sư đều không có, nắm giữ nhất tinh luyện đan sư, xem như là rất tốt rồi.
Không để ý tới mọi người nói thầm, Âu Dương thành đi vào gian phòng, nhìn quanh một vòng:
- Chư vị có thể lại đây sát hạch, chắc hẳn đều có chút tự tin chứ hả?
- Ây...
Tất cả mọi người có chút lúng túng.
Không đi qua sát hạch, ai cũng không dám nói có trăm phần trăm tự tin.
- Nếu đến sát hạch, ta liền đem lời trong lòng nói rõ ràng ra, nếu như bị ta phát hiện thi gian lận, cả đời cấm thi! - Âu Dương thành vung tay lên.
- Vâng! - Mọi người gật đầu.
Thấy bọn họ đồng ý, Âu Dương thành gật gù:
- Theo quy định, ta hiện tại nói một chút sát hạch nội dung, sát hạch luyện đan học đồ tổng cộng có ba cửa! Thứ nhất, đề thi sát hạch! Trên đề thi là sẽ có tùy ý ra một ít dược liệu tri thức, chỉ có trả lời chính xác chín mươi phần trăm trở lên, mới coi như thông qua!
- Vòng thứ hai, giới hạn thời gian phân biệt tri thức! Chính là cho các ngươi một số dược liệu nhất định, trong thời gian hạn định, phán đoán ra cụ thể là món đồ gì, có công hiệu gì, thuộc tính như thế nào! Yêu cầu của vòng thi này là nhất định phải chính xác trăm phần trăm mới có thể thông qua!
- Cho tới vòng thứ ba, đơn giản hơn nhiều, chỉ là kiểm nghiệm tu vi! Nhất định phải đạt được võ giả tầng ba Chân Khí cảnh đỉnh phong mới được thông qua! Tại sao phải có yêu cầu này, rất đơn giản, luyện đan sư học đồ, là người nghe theo luyện đan sư sai phái, nếu như tu vi quá kém, khí lực đều không có, làm sao vận chuyển lô đỉnh, nhanh chóng phân biệt dược liệu?
Có thể lại đây sát hạch, cũng không biết học tập bao nhiêu năm, đối với cái này quy trình biết đến rất rõ ràng. Cũng chỉ có Trương Huyền xa lạ một ít, bất quá, nghe xong cũng là rõ ràng.
Vô cùng đơn giản, chỉ cần lát nữa đáp đúng, liền có thể thông qua, xem ra không tính quá khó...
- Nếu mọi người đều hiểu, hiện tại bắt đầu tiến hành vòng thi thứ nhất, đề thi sát hạch, thời gian làm bài là một canh giờ!
Âu Dương thành nói xong, lấy ra đề thi rồi phát cho mỗi người một bộ.
Trương Huyền liếc mắt nhìn, khóe miệng co rút.
Đề thi dày đặc một chồng, có tới mấy chục tờ.
Mấy chục tờ đề thi? Một canh giờ?
Tình cảnh này như thế nào lại tương tự như đi thi ở kiếp trước vậy?
Không nghĩ tới xuyên qua đến dị giới, đã thành lão sư mà còn cần trải qua sát hạch...
Ngẫm lại thực sự là say rồi.
- Bắt đầu trả lời câu hỏi!
Phát xong đề thi, không để ý tới mọi người, Âu Dương Thành lạnh lùng đứng ở một bên, hai tay chắp ở sau lưng, ngạo nghễ đứng thẳng.
Đừng xem hắn không thấy mọi người, thật có người muốn gian lận, nhất định sẽ bị bắt tại chỗ, trực tiếp đuổi ra ngoài.
Trương Huyền cũng không có ý định gian lận, cúi đầu nhìn về phía đề thi.
- Thiếu hụt!
Cầm lấy đề thi, trong lòng hô khẽ, đầu óc chấn động, một quyển thư tịch xuất hiện.
Liếc mắt nhìn, Trương Huyền dở khóc dở cười.
Chỉ thấy bên trên thư tịch viết: Thiên Huyền Vương quốc luyện đan sư công hội, luyện đan học đồ sát hạch đề thi, do một thợ dệt thủ công của bạch y phường dùng mạch cán rèn đúc, khuyết điểm: Một, trang giấy quá kém, không thích hợp cất giữ, dễ bị hư hỏng. Hai, không thể lưu giữ bút tích lại lâu, dễ dàng bị nhòe...
Con em gái nhà ngươi, ta muốn chính là giải đáp vấn đề, không phải những tờ giấy ghi đề thi này có khuyết điểm gì!
Cố nén kích động muốn thổ huyết, Trương Huyền không để ý tới tờ giấy ghi đề thi, mà là đem sự chú ý tập trung vào vấn đề ghi ở trên đề thi.
Chương 92 Ngươi mau từ bỏ đi
- Hãy miêu tả và phân tích tính đặc thù của Thanh Diệp Thảo và Địa Cương Hôi Chỉ Hoa. . .
- Trư Tâm Diệp có thể phối hợp với mấy loại dược liệu. . .
. . .
Câu hỏi trong bài thi lít nha lít nhít, giống y như những gì trước đó nữ nhân viên phục vụ Văn Tuyết kia nói, đều là những câu hỏi về dược liệu.
- Tìm kiếm! - Nhìn thấy những câu hỏi này, tinh thần Trương Huyền khẽ động, từng cuốn thư tịch từ trên giá sách bay tới, rơi xuống trước mắt hắn, sau đó không ngừng mở ra.
- Các rễ cây Thanh Diệp Thảo khác nhau có thể chia làm tử hành, hoàng hành, hắc hành, đặc thù của Địa Cương Hôi Chỉ Hoa gồm có. . .
Nhìn lấy nội dung của thư tịch trong đầu, Trương Huyền múa bút thành văn, nhanh chóng viết câu trả lời xuống.
Kiếp trước hắn đã đã quen dùng bút đầu cứng, mặc dù bút lông có chút khó dùng, nhưng dù sao tiền thân cũng đã từng học qua chuyên môn, chữ viết ra cũng không tính là quá xấu.
Rầm rầm!
Điền, đọc qua quá nhanh, từng trận vang lên ầm ầm.
Những người khác làm bài đều dựa theo từng ký ức, trầm tư suy nghĩ, mà hắn ngược lại thì sướng rồi, có Thiên Đạo thư viện trong tay, tất nhiên rất nhanh chóng liền có thể tìm tới đáp án, không cần suy nghĩ, không khác gì so với dùng phao quay cóp trong thời hiện đại chút nào, độ nhanh chóng, làm cho người líu lưỡi.
- Ừm ? – Âu Dương Thành nhìn quanh một vòng, đang muốn nhìn mọi người viết câu trả lời như thế nào, ngay sau đó liền thấy được một màn Trương Huyền múa bút thành văn, Âu Dương Thành nhướng mày, sắc mặt trầm xuống.
- Xem ra lại là một đứa con nhà giàu muốn thử vận khí đây mà!
Mỗi lần khảo hạch luyện đan học đồ, đều có không ít người biết rõ không thể thông qua, vẫn còn muốn tới đây thử vận khí chắc chắn người đó là một người ngông cuồng, những người này gia thế đủ mạnh đến nỗi không quan tâm tiền thế chấp hai ngàn kim tệ, chỉ muốn hiểu rõ hơn về cách ra đề, sau đó trở về ra sức học thuộc lòng một cách đối phó.
Đối với loại người này, tất nhiên là đáng xem thường.
So với đầu cơ trục lợi cũng không có gì khác biệt.
Không thể học thuộc lòng hơn mười vạn loại dược liệu, cho nên chỉ còn có thể nhờ vào may mắn để trở thành học đồ luyện đan, làm gì có chuyện tốt như vậy ?
- Hừ, mỗi lần khảo hạch, bất kể là đề hình hay câu hỏi, cũng đều không giống nhau, chưa bao giờ có chuyện lặp lại, coi như ngươi đến nhiều lần cũng đều vô dụng thôi, xem ra phải chỉnh đốn thật tốt loại tập tục này, không phải ỷ vào có tiền là suốt ngày cứ tới đây khảo hạch, để những người thuộc nghề nghiệp khác nhìn thấy thì còn ra thể thống gì của nghề luyện đan dược nữa chứ?
Vung tay áo một cái, trong lòng Âu Dương Thành hừ một tiếng.
Mặc dù bài thi vấn đáp không thể đem hết toàn bộ đặc tính của hơn mười vạn loại dược liệu ra hỏi, nhưng lại có tính bao quát rất rộng, không có am hiểu cực kỳ sâu sắc đối với dược vật, dược tính của chúng, thì chắc chắn không thể nào trả lời đúng được hơn chín mươi phần trăm trở lên.
Trương Huyền trẻ tuổi như vậy, câu hỏi còn chưa đọc đã ngồi đó viết lung tung, vẽ loạn xạ, trong mắt Âu Dương Thành trong nháy mắt Trương Huyền liền bị phán thành một kẻ chỉ biết đầu cơ trục lợi, là con nhà giàu tiêu tiền như rác.
Luyện đan sư kỵ nhất là những kẻ chỉ ra vẻ hiểu biết, không thể có chút lơ là và sai lầm nào, nếu có chút sai sót nào, tổn thất dược liệu là nhỏ, làm chết một mạng người mới là chuyện lớn!
Chính vì vậy, khảo hạch học đồ, bên ngoài có ba loại người vào thi, trên thực tế nhân viên giám thị còn phải quan sát thí sinh thật kỹ, còn người giống như kẻ trước mắt này, câu hỏi trong đề còn chưa nhìn thấy rõ mà cứ ở đó tùy tiện viết hý hoáy, vừa nhìn liền biết thái độ có vấn đề.
Không cần đổi bài thi, trong nội tâm Âu Dương Thành liền phán định từ sâu trong nội tâm chắc chắn rằng Trương Huyền không cách nào thi đậu.
Cũng không phải ước đoán của hắn quá mức chủ quan, nhưng mọi người đã gặp qua ai trả lời câu hỏi trong bài thi, mà không cần nhìn câu hỏi đã hỳ hục viết hay không ? Có gặp qua rồi cũng không cần nghĩ, hắn chính là đang chém gió để mọi người nghĩ rằng hắn làm được bài đó!
Suy nghĩ cũng không suy nghĩ, liền trực tiếp trả lời, nhất định là chém gió thành bão!
Bất cứ ai nhìn thấy chắc chắn cũng sẽ giống như Âu Dương Thành, sợ rằng cũng sẽ không tin hắn có thể trả lời đúng hết tất cả các câu hỏi trong bài.
Không đến nửa canh giờ, Trương Huyền đã điền xong toàn bộ mười mấy tờ bài thi.
Hô!
Thở ra một hơi, Trương Huyền lại kiểm tra qua một lần, không có vấn đề, liền giao cho giám thị.
- Nộp bài thi rồi? Nhanh như vậy?
- Chắc là biết rõ mình làm không được điểm nào, nên chủ động từ bỏ rồi đó!
- Ai, nói thật, khảo hạch thực sự quá khó khăn, chủ động từ bỏ cũng là chuyện bình thường. . .
- Chủ động từ bỏ không có gì đáng nói, quan trọng là kỳ này do Âu Dương tiền bối làm giám thị, ta nghĩ tên tiểu tử này gặp phải xui xẻo rồi. . .
. . .
Nhìn thấy Trương Huyền nộp bài thi, mọi người phía dưới liền xôn xao một trận đoán già đoán non.
Khảo hạch một canh giờ mà hắn chỉ làm trong chưa đến một nửa thời gian liền nộp bài thi, trong lịch sử khảo hạch học đồ, còn chưa bao giờ thấy qua chuyện này.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người cảm thấy hắn không phải là đã làm xong, mà là hắn không biết làm, thực sự không có lòng tin nên không tiếp tục làm nữa.
- Khi nào thì kỳ khảo hạch tiếp theo bắt đầu? - Không để ý tới lời bàn luận của mọi người, Trương Huyền đưa bài thi đưa cho Âu Dương Thành xong liền hỏi.
Thu bài thi xong chắc chắn sẽ có thời gian đổi sang kỳ khảo hạch tiếp theo, xác định thời gian để hắn có thể chuẩn bị.
Không hỏi còn được, nghe thấy Trương Huyền hỏi như thế, Âu Dương Thành chỉ cảm thấy lửa giận thiêu đốt, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát.
Ngươi cái gì cũng sẽ không trả lời đúng, cứ viết linh ta linh tinh, cho dù có kỳ khảo hạch tiếp theo, cũng không có liên quan gì đến ngươi đâu!
Khảo hạch luyện đan học đồ, chỉ có người xếp hạng nhất trong kỳ này mới có tư cách tham gia kỳ khảo hạch tiếp theo, chỉ với tài nghệ này của ngươi, còn dám ở đây chờ kỳ khảo hạch tiếp theo. . .
Ngươi chưa tỉnh ngủ à?
Bất quá, hắn dù sao hắn cũng là luyện đan sư chính thức, mặc dù tức giận muốn bốc hỏa, nhưng cũng sẽ không tính toán chấp nhặt với những học đồ chỉ mới thi lần đầu không biết luật lệ, Âu Dương Thành liền nhịn xuống mà trả lời Trương Huyền:
- Ngươi cứ chờ ở bên ngoài, được thông báo thì vào thi kỳ tiếp theo, không có thông báo, tức là đã thi rớt, có thể đi về!
- A! - Trương Huyền gật đầu, ra khỏi phòng.
- Tên ngông cuồng! - Hắn vừa rời đi, Âu Dương Thành liền tiện tay bóp bài thi đặt trên bàn thành một cục, ném qua một bên.
Thứ người như vậy, không nên xem bài thi của hắn, nhìn sẽ chỉ khiến bản thân tăng thêm lửa giận mà thôi.
. . .
Trương Huyền ra khỏi phòng.
Có được Thiên Đạo thư viện, chỉ là khảo hạch những kiến thức này với hắn mà nói quá đơn giản, không có bất kỳ độ khó gì.
- Ngươi nộp bài thi rồi? Khảo hạch không phải kéo dài một canh giờ sao? Sao chỉ mới nửa canh giờ đã đi ra rồi?
Người đàn ông trung niên tên Lý thúc nhìn thấy hắn đi tới, cực kỳ kinh ngạc.
Bài thi khảo hạch học đồ, có rất nhiều câu hỏi, mỗi lần làm hắn phải vừa suy nghĩ vừa viết hý hoáy may ra mới có thể làm xong được, thậm chí có vài câu hỏi hắn còn chưa đọc kỹ được, lúc này viết câu trả lời sai, không thi đậu được, tên nhóc này vừa vào nửa canh giờ liền chạy ra, cũng sắp đi về rồi!
- Cái này còn phải nghĩ sao? Chắc chắn là cảm thấy khó mà bỏ, tự trách mình! - Văn Tuyết nở nụ cười.
Không phải ngươi đóng kịch rất giỏi sao?
Không kiếm sân khấu mà làm diễn viên đi, chạy vào đây khảo hạch học đồ, bây giờ biết khó rồi chứ gì!
- Ha ha! - Nghe thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền cũng lười giải thích.
Hơn nữa, cho dù có giải thích, đối phương chắc chắn cũng sẽ không tin, hắn còn tốn nước bọt thêm, thôi thì cứ chờ kết quả đi, tự nhiên tất cả mọi người sẽ hiểu.
- Thế nào, chột dạ? Hết đóng kịch được rồi chứ gì? Biết mình thi không đậu rồi chứ gì? - Loại vẻ mặt này, trong mắt Văn Tuyết chính là biểu hiện của sự chột dạ.
- Đầu óc có bệnh hay sao, ngươi nên dành thời gian chữa bệnh đi, đừng nên đứng ở chỗ này lải nhải nữa. - Đối với nữ nhân này, Trương Huyền thật sự có chút bó tay rồi, vừa thấy mặt đã nhắm vào mình, làm như mình vừa mới cưỡng gian nàng ta không bằng.
Đúng là có bệnh!
Trương Huyền cẩn thận nhớ lại một chút, tiền thân hình như cũng không quen biết nàng a?
Nếu không biết, nàng ta cố ý gây sự với mình làm gì ?
Trương Huyền không hiểu cho lắm.
- Ngươi. . . - Vốn cho rằng tên nhóc này bị mình vạch trần, chắc chắn hắn sẽ biết xấu hổ mà tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng hắn lại không như vậy, mà lại còn lẽ thẳng khí hùng nói đầu óc mình có bệnh!
Ngươi mới có bệnh! Cả người ngươi đều có bệnh!
Văn Tuyết hô hấp dồn dập, ngực không ngừng chập trùng lên xuống, cả người sắp tức giận đến bùng nổ.
- Há, ta đã biết! - Linh quang trong đầu Trương Huyền lóe lên, hắn nghĩ đến một lý do, rốt cuộc đã hiểu được đối phương vì sao cứ luôn tìm bản thân mình kiếm chuyện, trong mắt mang theo ý thương hại, nhịn không được lắc đầu, trong lời nói của hắn liền mang theo thành khẩn và khuyên bảo tận tình.
- Ngươi nghĩ rằng cứ đến kiếm chuyện với ta, ta sẽ chú ý đến ngươi, từ đó bắt đầu để ý ngươi! Loại ý nghĩ này cực kỳ ngây thơ đó ngươi có biết không, ta nói rõ ràng cho ngươi biết, làm như vậy sẽ chỉ khiến ta càng thêm chán ghét, càng thêm phản tác dụng!
Nói đến đây, Trương Huyền thở dài một tiếng:
-Ta chỉ thích những nữ nhân dịu dàng trang nhã, sẽ không thích ngươi đâu, ngươi từ bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi!
Chương 93 Phê duyệt bài thi
Kiếp trước khi hắn lên trung học cũng từng vì yêu thích một cô gái mà cố ý biểu hiện trước mặt đối phương, thậm chí còn tìm cách chống đối chỉ vì muốn hấp dẫn sự chú ý của nàng.
Nữ nhân này ngay từ lúc mới gặp vẫn luôn đối nghịch với mình, có lẽ cũng vì như vậy.
Nếu không, làm sao lại biểu hiện như vậy?
Aizzz, dung mạo ngươi cũng không đến nỗi xấu, nhất định có không ít nam nhân theo đuổi. Sao ngươi lại cứ phải bám theo ta làm gì?
Trương Huyền vô cùng phiền muộn.
Bị người theo đuổi cũng không phải chuyện tốt.
Người xuyên việt Alexander a!
- Hết hi vọng?
Văn Tuyết lảo đảo suýt ngã. Nàng cảm thấy sắp phun cạn máu, cả người sắp phát điên rồi!
Rõ ràng ngươi cố ý gây sự để thu hút sự chú ý của ta đấy!
Lúc nào biến thành ta cố ý tìm ngươi gây phiền phức?
Em gái ngươi!
Ngươi giải thích một chút cho ta, ánh mắt thương hại kia của ngươi là cái quỷ gì? Để cho ta hết hi vọng cái quỷ gì?
Dù thế nào, ta cũng là đại mỹ nữ, được vô số người yêu mến. Tại sao bây giờ lại giống như nếu không phải là ngươi, ta không thể gả đi đâu được?
Răng cắn “ken…két”, khuôn mặt của Văn Tuyết không ngừng run rẩy như sắp nổ.
Ngay lúc nàng sắp không nhịn được định xuất thủ với gia hỏa tự cho là đúng này, chỉ thấy hắn thở dài lắc đầu, đi đến một chiếc ghế ngồi xuống.
Vân đạm phong khinh, lướt gió đạp mây.
- Được rồi! Văn Tuyết, đây là cửa Khảo hạch đường. Vạn nhất bị luyện đan sư nhìn thấy, về sau muốn khảo hạch sẽ rất khó khăn! – Lý thúc mở miệng.
- Ân! – Nghe như vậy, Văn Tuyết đành ngồi xuống cưỡng chế lửa giận.
Nơi nay là phía ngoài cửa của Khảo hạch đường, luyện đan sư đại nhân thường xuất hiện. Nếu để bọn họ nhìn thấy bản thân nổi giận chiến đấu cùng người khác, dĩ nhiên sẽ để lại ấn tượng xấu. Lần sau mình muốn khảo hạch học đồ sẽ rất khó thông qua.
- Coi như ngươi may mắn. Một lát nữa có kết quả, xem ta giáo huấn ngươi thế nào!
Văn Tuyết lạnh lùng nhìn gia hỏa tự luyến một chút, nghiến răng nghiến lợi.
Không thèm để ý đến nữ nhân “thầm mến mình”, Trương Huyền ngồi trên ghế cẩn thận sắp xếp lại kiến thức đã học được.
Tin tức liên quan đến dược liệu rất nhiều, do vô số tiền bối đúc kết ra được, vì vậy cũng không có quá nhiều sai lầm. Nếu có, Trương Huyền sẽ tìm ra rồi cẩn thận nghiên cứu.
Trong lúc hắn đang đắm chìm trong Thiên Đạo Thư Viện đọc sách, thời gian khảo hạch vòng một kết thúc, mọi người đều nộp bài thi.
- Các ngươi ra ngoài chờ kết quả. Những người vượt qua kỳ thi sẽ được thông báo để tham dự vòng tiếp theo.
Âu Dương Thành xua tay đuổi mọi người ra, cầm lấy bút đỏ, bắt đầu chấm bài thi.
Thơi gian trôi qua, lông mày lão dựng lên, sắc mặt ngày càng âm trầm.
- Âu Dương huynh, thế nào rồi? Lần khảo hạch này có người vượt qua sao? Ta vừa đúng lúc cần một học đồ.
Ngay khi lão vừa chấm xong tất cả bài thi, một người trung niên đi nhanh tới.
Đây là một vị nhất tinh khác của Luyện đan sư công hội, Đỗ Mãn.
- Thông qua? Ngươi xem những bài thi này. Câu trả lời đều là rắm chó! Nếu để chúng làm học đồ, ta sợ Luyện đan sư công hội đều phải hổ thẹn!
Đặt bút đỏ sang một bên, Âu Dương Thành thuận tay cầm lên một chồng bài thi đã được sửa, tức giận hừ hừ nói.
- Ta xem một chút!
Đỗ Mãn luyện đan sư đi đến chiếc bàn trước mặt, lật ra bài thi vừa được phê duyệt. Chỉ nhìn một chút, hắn cũng phải nhăn mày.
Bọn hắn nghĩ nội dung khảo hạch cũng không phải quá khó. Nhưng nhìn những bài thi này, câu trả lời loạn thất bát tao, thậm chí không ít thuộc tính của dược liệu bị viết sai.
Nếu để cho loại người này trở thành học đồ, chắc chắn sẽ làm mất đi tên tuổi của Luyện đan sư công hội.
- Ừm? Bài thi này là sao? Âu Dương huynh không chấm sao?
Liên tục lật bảy, tám bài, Đỗ Mãn luyện đan sư không hề hài lòng. Bỗng hắn nhìn thấy một cục giấy đã bị vo tròn vứt trên bàn. Phía trên không có dấu vết của bút đỏ, hiển nhiên chưa từng được chấm qua.
- Đây là của một tên công tử bột ngông cuồng viết ra, khẳng định càng tệ hại. Ta không cần nhìn cũng biết chắc chắn không thông qua được. Tốt nhất là không động vào đỡ bực mình thêm!
Nhớ tới gia hỏa múa bút thành văn lúc nãy, tâm trạng Âu Dương Thành càng tệ.
Một kẻ chỉ viết nửa canh giờ liền nộp bài thi, tất nhiên không thể thông qua, không cần xem xét!
Dù thế nào, những lần trước khảo hạch, ít cũng có ba, bốn tên có thể thông qua vòng một. Lần này ngược lại, chấm nửa ngày chỉ có hai người, còn lại đều trả lời sai bét!
- Công tử bột? Ta nhìn một chút xem hắn trả lời thế nào mà để ngươi đến nhìn cũng không muốn liền trực tiếp đánh trượt… - Đỗ Mãn lắc đầu, tiện tay mở bài thi ra.
- Hả? – Hắn vừa nhìn thấy bài thi, cằm liền rớt xuống đất.
Xoạt… xoạt…
Ngay sau đó truyền đến tiếng lật bài thi liên tục. Đỗ Mãn ngày càng kinh ngạc, từ biểu lộ không thèm để ý chút nào dần trở nên ngày càng ngưng trọng.
- Thế nào? Có phải gia hỏa này trả lời quá không thể tưởng tượng được? – Thấy nét mặt của Đỗ Mãn, Âu Dương Thành hừ một tiếng:
- Một tên công tử bột ỷ có tiền bèn tà trộn vào khảo hạch. Thật không coi Luyện đan sư công hội ra gì…
- Không phải! Âu Dương huynh, ngươi cũng nhìn đi…
Đỗ Mãn vội vàng cắt ngang lời nói phẫn nộ của đối phương, đưa bài thi tới.
- Có gì phải nhìn? Dù sao cũng là không thông qua…
Nói thầm một câu, Âu Dương Thành cúi đầu nhìn sang. Chỉ lướt qua, giống như Đỗ Mãn, con mắt lão trợn tròn, không nhịn được kêu lên kinh ngạc.
- Ồ?
Lật sang trang thứ hai:
- Ừm?
Lật trang thứ ba:
- A?
Đến trang thứ tư:
- Mẹ nó!
…
Trên mặt Âu Dương Thành, các loại biểu lộ được trình diễn vô cùng đặc sắc. Tay lão không ngừng lật bài thi.
Rất nhanh sau đó, mấy chục trang bài thi đã được hắn đọc xong. Con mắt Âu Dương Thành như muốn rơi trên đất, không thể tưởng tượng được nói:
- Chuyện này sao có thể? Không có… Không có một lỗi sai nào?
- Đúng vậy a! Vậy mà không hề có lỗi sai. Có mấy nơi là chúng ta cố ý đưa ra câu hỏi khó, nếu không cẩn thận đến ta cũng bị lừa, phạm phải sai lầm…
Đỗ Mãn cũng tràn đầy khó tin.
Sở dĩ bọn họ tự tin với bài thi này như vậy vì có vài câu rất hiếm gặp, ngay cả bọn họ là luyện đan sư chính quy cũng phải suy nghĩ cẩn thận, thậm chí đọc qua tài liệu cũng chưa chắc đưa ra đáp án chính xác.
Vậy mà bây giờ, bài thi này không những trả ời rõ ràng, mà…một lỗi sai cũng không có!
Chuyên này… Hắn làm thế nào?
- Không có bất kỳ lỗi sai nào… Làm sao Âu Dương huynh khẳng định bài thi này không thể thông qua?
Sau khi khiếp sợ, Đỗ Mãn không nhịn được bèn hỏi.
Từ trước đến nay, Luyện đan sư công hội của Thiên Huyền vương quốc chưa từng xuất hiện bài thi trả lời tốt như vậy. Thiên tài bậc này lại bị vị Âu Dương huynh này đến cả nhìn cũng không thèm đã trực tiếp phán trượt, quá võ đoán đi!
- Ta… - Âu Dương Thành đỏ mặt, nghẹn họng cả buổi không nói nên lời.
Lão luôn nổi danh là người nghiêm túc cẩn thận, khiến vô số người khâm phục. Kết quả hôm nay,…
Một tát nảy lửa, đau nhức…
Rõ ràng hắn thấy tiểu tử này chỉ dùng nửa canh giờ đã hoàn thành bài thi, liền không thèm để ý đến. Tại sao mà tất cả đều trả lời đúng rồi?
Loại tốc độ này, dù cho là hắn, cũng không làm được đi!
Chẳng lẽ trình độ nghiên cứu dược đạo của tiểu tử này vượt qua cả bản thân?
Nói một người có tri thức về dược đạo hơn cả mình là công tử bột, không thể thi đỗ?
Mẹ nó! Không cần bẫy nhau như vậy chứ!
Âu Dương Thành chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc, tựa như bị táo bón.
Chương 94 Giới hạn thời gian phân biệt tri thức
Hô!
Sau khi thở ra một hơi, Trương Huyền mở mắt ra.
Sau nửa ngày nghiên cứu, hắn đối với tri thức về dược liệu, hiểu rõ nhiều hơn.
Lúc trước ở trong gian phòng kia, sau khi nhìn thấy rất nhiều tri thức, giờ khắc này tất cả đã biến thành tri thức của chính hắn.
Thiên Đạo thư viện, không những có thể phục chế bí tịch, tổ hợp thành Thiên Đạo thần công, mà dùng để học tập tri thức cũng cực kỳ nhanh.
Thịch thịch thịch thịch!
Một loạt tiếng bước chân truyền đến.
- Là học đồ Chu Hoa Hoa, nửa năm trước mới thi đậu!
- Không phải nói hắn đã thành học đồ cho Đỗ Mãn luyện đan sư sao?
- Đúng đấy, lúc này đi ra, khẳng định là tuyên bố thành tích!
- Chỉ mong ta có thể thông qua...
...
Nhìn thấy chủ nhân của tiếng bước chân, tất cả mọi người chờ ở ngoài cửa đều rùng mình, liền vội vàng đứng dậy.
- Thành tích đã có, ta có thể vạch trần khuôn mặt giả vờ giả vịt của ngươi rồi, ta xem ngươi còn có thể tiếp tục giả vờ hay không!
Văn Tuyết cười lạnh, nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt.
Nói thật, nếu không phải sớm biết cái tên này chính là một tên công tử bột, nàng chắc cũng sẽ cảm thấy được đối phương thật sự có khả năng có chút bản lĩnh.
Bởi vì... hắn giả vờ quá giỏi!
Thi xong đến hiện tại, gần như đã qua một canh giờ, vì hấp dẫn sự chú ý của mình, hắn quả nhiên có thể ngồi không nhúc nhích, đúng là đủ độc đủ tàn nhẫn!
Bất quá... tất cả vô dụng thôi!
Vừa nãy triệt để đắc tội bản thân ta, giờ lại muốn thay đổi cái nhìn của ta, không có cửa đâu!
- Vòng thứ nhất đề thi sát hạch, tổng cộng có ba người thông qua!
Học đồ gọi là Chu Hoa Hoa kia đi tới trước cửa, lấy ra trang giấy trong tay, bắt đầu nói ra:
- Người thứ nhất, Lộ Viễn thành Tôn Đào, tỷ lệ chính xác, chín mươi mốt phần trăm!
- A, là ta? Ta được thông qua ư...
Âm thanh kết thúc, một người thanh niên hưng phấn nhảy lên.
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, vô số người ước ao, hâm mộ.
Tuy rằng chỉ thông qua một hạng trong ba hạng mục sát hạch, nhưng cho thấy người này đã tiếp cận luyện đan học đồ.
Liền ngay cả Văn Tuyết cũng tú mục lấp loé, tràn đầy sùng bái.
- Thứ hai, Tử Vân thành Tiễn Văn Man, tỷ lệ chính xác, chín mươi phần trăm!
- Là ta... - Nghe nói như thế, lại một người đứng dậy, sắc mặt đỏ lên.
- Cái cuối cùng, Thiên Huyền thành Trương Huyền, tỷ lệ chính xác...
Chu Hoa Hoa tựa hồ có hơi không thể tin được, cẩn thận hướng trên giấy nhìn sang, lại dụi dụi con mắt, lúc này mới xác nhận, âm thanh hơi có chút run rẩy:
- Một trăm phần... trăm!
- Cái gì?
- Trăm phần trăm?
- Như vậy là... tất cả đáp án đều chính xác?
- Sao có thể có chuyện đó?
- Đề thi khó như thế mà tất cả đều đáp đúng, Trương Huyền này là vị cao nhân nào?
- Đúng vậy, là ai?
...
Nghe được người thứ ba thông qua lại có thể có tỷ lệ chính xác là trăm phần trăm, tất cả mọi người đều bùng nổ, từng người từng người cẩn thận tìm kiếm, muốn nhìn một chút, người nào gọi là Trương Huyền.
- Được rồi, ba vị đã thông qua mời đến đến hạng mục sát hạch thứ hai!
Chu Hoa Hoa đánh gãy mọi người nghị luận, quay đầu đi vào phòng thi.
Hai người thông qua, vừa nãy đứng dậy vội vàng đi theo.
Trương Huyền cũng đứng lên.
- Ba cái tên đều báo ra rồi, làm sao, còn không thừa nhận cái gì cũng đều không biết..
Thấy hắn đứng dậy, Văn Tuyết cười lạnh một tiếng, chính muốn nói chuyện, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, con mắt trợn tròn, không nhịn được nói:
- Ngươi... Ngươi... Tên gọi là gì?
- Trương Huyền!
Chẳng muốn tiếp tục để ý tới cái nữ nhân nông cạn này, Trương Huyền nhấc chân đi vào phòng thi.
- Trương Huyền? Hắn... là Trương Huyền?
- Sát hạch tỷ lệ chính xác trăm phần trăm?
Văn Tuyết chấn động, sắc mặt trắng bệch, trong nháy mắt cảm giác mình giống như một thằng hề, mất mặt xấu hổ.
Trước vẫn nói người ta là giả vờ giả vịt, bản lĩnh gì cũng đều không có, kết quả... Thi được kết quả trước nay chưa từng có, tỷ lệ chính xác trăm phần trăm!
Thật hay giả?
Ngươi không phải ngay cả thi cái gì cũng không biết sao?
Ngươi không phải thi sách gì cũng chưa từng xem sao?
Tên lừa đảo...
Quả thực chính là tên lừa đảo!
Coi như đần độn cái gì cũng không biết mà sát hạch lại max điểm... Đại ca, ngươi là đang chơi ta à!
Văn Tuyết liền cảm thấy toàn bộ khuôn mặt nóng bừng, sắp điên rồi.
- Một cái gia hỏa chỉ biết lật sách... Lại có thể thi max điểm?
Lý thúc ở một bên, con mắt cũng trợn lên như sắp rơi trên mặt đất.
Mẹ nó!
Vừa nãy hắn cũng cho rằng đối phương chính là tới chơi, không nghĩ tới lợi hại như vậy.
Hắn từ lúc thiếu niên thi đến hiện tại đều không thông qua vòng thứ nhất, cái tên này lại có thể trực tiếp đạt được max điểm...
Thực sự là người so với người làm người ta tức chết mà.
- Là gia hỏa chỉ thi nửa canh giờ liền nộp bài thi kia!
- Ta còn tưởng rằng hắn là từ bỏ, không nghĩ tới lại có thể là max điểm...
- Quá mạnh! Nửa canh giờ liền làm chính xác tất cả, hắn làm sao học?
Những người khác cũng nhận ra được Trương Huyền, từng người từng người trong đầu mê muội.
...
Không biết bên ngoài mọi người đã sắp điên rồi, giờ khắc này Trương Huyền một lần nữa ngồi trên ghế, ở trước mặt là một cái bàn dài. Trên mặt bàn, đã bày đủ loại dược liệu, cơ bản đều là dược liệu mà trên thị trường không thấy được, vô cùng lạ.
- Trên bàn tổng cộng có mười loại dược liệu, cho các ngươi thời gian một nén nhang, đem tên gọi, thuộc tính, cách dùng tất cả của chúng viết ra giấy! Một hạng này, nhất định phải chính xác trăm phần trăm mới có thể thông qua!
Âu Dương thành đứng ở trên đài, vung tay lên: - Bắt đầu tính giờ!
Vòng thi thứ hai, nhận biết dược liệu, cần chính xác trăm phần trăm, nói cách khác, mười cây dược liệu, nhận sai một cây sẽ bị đào thải ngay lập tức.
Trương Huyền nhìn về phía cây dược liệu thứ nhất.
Là một gốc thực vật mà lá, hoa và rễ cây đều có màu xanh.
- Thanh Tu thảo!
Nhớ tới đồ vật ghi chép trong một quyển sách, một cái tên hiện lên ở trong đầu.
Tiếp theo trong Thiên Đạo thư viện, miêu tả liên quan với Thanh Tu thảo hiện lên ở trước mắt, tiện tay viết vào phiếu trả lời.
Viết xong cái thứ nhất, bắt đầu xem cái thứ hai.
Những dược liệu này tuy rằng rất lạ, nhưng đối với tri thức hắn nắm giữ hiện tại mà nói, không tính là gì, rất nhanh viết xong chín cái, còn kém cái cuối cùng.
Đây là một cây thực vật kỳ quái giống như cây hoa cúc, lá cây màu trắng, màu xám đen rễ cây.
Đang suy nghĩ là thực vật gì, đột nhiên sửng sốt, không nhịn được cười khổ, vỗ trán một cái.
Thật là khờ!
Nắm giữ cái máy gian lận Thiên Đạo thư viện này, phân biệt thuốc còn phải khó khăn như vậy sao?
Ngón tay duỗi về phía trước, đem dược liệu nhẹ nhàng cầm lấy.
Hô!
Quả nhiên, một quyển sách hiện lên ở trước mắt, bên trên tỉ mỉ viết cái này dược liệu tên gì, nắm giữ ưu điểm cùng thiếu hụt ra sao.
Tiếp theo lại dùng tay sờ soạng một lần tất cả chín cây dược liệu đã phân biệt lúc trước.
Hầu như đều giống với kết quả hắn nhìn ra, chỉ có một gốc không giống.
Trương Huyền biết Thiên Đạo thư viện không có sai, lập tức đổi thành đáp án chính xác.
Tất cả viết xong, chỉ dùng nửa nén hương thời gian.
Đem đáp án nộp đi tới.
Trước cho rằng hắn là tới quấy rối, trong lòng không chú ý. Hiện tại, biết được hắn lấy hạng thứ nhất sát hạch đạt được max điểm, Âu Dương Thành không dám tiếp tục xem thường, vội vàng cầm lấy đáp án xem kỹ.
Đỗ Mãn luyện đan sư cũng đi tới bên cạnh.
Nhìn đáp án ghi trên mặt phiếu, từng cái từng cái đối chiếu.
Một bên xem một bên thoả mãn gật đầu.
Thiếu niên viết nội dung, không những tên gọi giống nhau, dược liệu thuộc tính, đặc thù, công hiệu giống như đúc, không có một chút nào sai lầm.
Đang muốn khen hai câu, cho rằng hắn nhất định có thể thông qua sát hạch, đột nhiên đồng thời ngừng lại, từng cái từng cái sững sờ ở tại chỗ.
Rất nhanh, hai người còn lại cũng đem đáp đề nộp đi tới, Âu Dương Thành xem xong, nhìn quanh một vòng, đưa ra kết quả:
- Được rồi, ta tuyên bố người thông qua vòng thứ hai, chỉ có một người là Lộ Viễn thành Tôn Đào!
Chương 95 Long Lân thảo
- Là ta ? - Tôn Đào hưng phấn nắm đấm xiết chặt, nhìn hai người xung quanh Trương Huyền một chút, cái cổ giương lên, tràn đầy cao ngạo.
Luyện qua hai vòng khảo hạch, thân phận học đồ của hắn cũng có thể coi như là ván đã đóng thuyền rồi.
Không để ý tới cái tên tự luyến không dứt Tôn Đào này, sao hắn lại không nghe thấy mình được xướng tên? Trương Huyền nhướng mày.
Không nên a.
Hắn đã dùng Thiên Đạo thư viện kiểm tra toàn bộ rồi, không lý nào lại có thể phạm sai lầm, làm sao biết không có cách nào có thể thông qua ?
- Hai vị luyện đan sư đại nhân, xin hỏi ta sai chỗ nào?
Nhịn không được, Trương Huyền đi lên phía trước.
- Làm sao ? Ngươi muốn thắc mắc về nhận định của hai vị đại nhân sao? Sai thì cũng đã sai rồi, nhất định là ngươi không nhận ra được gốc của một dược liệu nào đó, hoặc là viết sai ở đâu đó!
Tôn Đào ngăn ở phía trước, vung tay áo một cái, lời nói mang theo ý vị ân cần dạy dỗ:
- Trở về học lại cho kỹ đi, lý luận là lý luận, thực tiễn là thực tiễn, ngươi lý luận trả lời không sai, nhưng không nhận ra dược liệu, tất nhiên sẽ không thể trở thành một học viên học nghề luyện đan được! – Giọng nói của hắn rất nặng, nhưng cử chỉ vẫn rất ưu nhã.
Tiểu tử, không phải mới vừa rồi ngươi rất đắc ý sao?
Bài thi khảo hạch max điểm thật là dọa người , bất quá, cũng chỉ là một tên vô dụng mà thôi!
- Gốc kia là Ngư Lân Thảo nhưng ngươi lại viết sai, viết thành Long Lân Thảo! – Nghe thấy câu hỏi của hắn, Âu Dương Thành mở miệng:
- Không nên nản chí, bài thi khảo hạch ngươi có thể được max điểm, cho thấy rõ đối với lý giải dược lý ngươi đã đạt đến cảnh giới nhất định, về sau chỉ cần quan sát dược liệu cho thật tốt, hai cái kết hợp với nhau, lần sau chắc chắn có thể thông qua!
- Đúng vậy a, ngươi còn trẻ, không nên nóng nảy, chỉ cần khiêm tốn hiếu học, kết hợp thực tiễn, hẳn là không bao lâu nữa, ngươi chắc chắn sẽ có thể trở thành học đồ luyện đan chân chính! - Luyện đan sư Đỗ Mãn cũng nói.
Nếu là người bình thường, hai người họ chắc có giải thích họ cũng sẽ không hiểu, nhưng đối với người trước mắt này, mới vừa được max điểm, ngay cả bọn hắn cũng có thiện cảm rất lớn đối với các thiên tài.
- Ngươi nói cái này? - Trương Huyền giờ mới hiểu được bản thân tại sao lại không thể thông qua kỳ khảo hạch thứ hai, hắn trở lại cầm một gốc dược liệu trên bàn cầm lấy, nghiêm túc nhìn qua hai vị giám khảo:
- Các ngươi thật sự cho rằng đây là Ngư Lân Thảo?
- Đương nhiên, rễ cây như vảy cá, cành lá có màu nâu xanh, không phải Ngư Lân Thảo thì còn có thể là gì được nữa?
Hai giám khảo đại nhân Âu Dương Thành và Đỗ Mãn vẫn chưa trả lời, Tôn Đào đã tràn đầy kiêu ngạo mở miệng.
Ngư Lân Thảo là một loại dược liệu rất dễ bị nhầm lẫn, thật sự có đặc thù giống như Tôn Đào nói, rễ cây tựa như vảy cá, cành lá có màu xám xanh.
Mặc dù rất ít gặp, nhưng trong thư tịch cũng đã có ghi chép lại về loại thảo này.
Loại dược liệu Trương Huyền đã viết sai chính là cái này.
- Chẳng lẽ không phải?
Âu Dương Thành hiển nhiên đồng ý với phán định của Tôn Đào, nghi ngờ nhìn qua Trương Huyền.
- Dĩ nhiên không phải! - Trương Huyền lắc đầu:
- Hai vị luyện đan sư, thậm chí ngay cả thi dược liệu là cái gì mà các người cũng không biết, liền phán kết luận là người khác thi không đạt, hai người như vậy có phải là đã quá tắc trách rồi không?
- Làm càn! - Tôn Đào thấy tên thanh niên trước mắt chỉ ở đó lòe người, lúc này cắt ngang:
- Luyện đan sư đại nhân tự mình ra đề, sao lại có thể sai? Ngươi đừng có ở đây nói hươu nói vượn. . .
Hắn thông qua khảo hạch, rất có khả năng hắn chính là học đồ của hai giám khảo này, đương nhiên có thể hắn đã biết trước đáp án.
- Có phải ta ở đây nói hươu nói vượn hay không rất đơn giản! Bên ngoài có thư tịch, làm phiền ngươi đi đem quyển sách ở giá cuối cùng mang đến đây! – Không muốn phí lời với tên nhóc này, Trương Huyền thản nhiên nói.
- Hoa Hoa, ngươi đi lấy tới! - Âu Dương Thành và Đỗ Mãn liếc mắt nhìn nhau, sau đó ra lệnh cho một người đứng sau mình.
Người được chỉ định gật gật đầu sau đó đi ra ngoài, chỉ chốc lát mang tới một quyển sách, chính là quyển mà Trương Huyền nói, trong sách có tường thuật tóm lược đặc thù của các loại dược liệu.
- Lật đến trang thứ mười bảy, có miêu tả về Ngư Lân Thảo rất kỹ càng! - Trương Huyền nói.
Học đồ Chu Hoa Hoa nghe xong nhịn không được liền lật ra đến trang mà Trương Huyền nói, quả nhiên tìm được giải thích cặn kẽ về đặc điểm của Ngư Lân Thảo.
- Số trang mà hắn cũng có thể nhớ kỹ?
Hai vị luyện đan sư Âu Dương Thành và Đỗ Mãn cũng nhìn sang, cả người của hai người họ đồng thời chấn động, vẻ mặt lộ ra bất ngờ không thể tưởng tượng nổi.
Ngư Lân Thảo là dược liệu bọn hắn lấy ra ngẫu nhiên, trước đó hoàn toàn không có tiết lộ tin tức này ra bên ngoài, tất nhiên cũng không có khả năng ăn gian!
Một hơi nói ra quyển sách nằm ở đâu, giá thứ mấy, quyển thứ mấy trên giá, lại còn đọc đúng số trang. . . Loại này trí nhớ đã có thể nói là thiên tài.
- Làm phiền ngươi đọc dòng giới thiệu về Ngư Lân Thảo một lần cho mọi người nghe! - Không để ý tới sự khiếp sợ của bọn hắn, Trương Huyền nói tiếp.
- Ngư Lân Thảo, sinh trưởng tại đầm lầy chi địa, rễ cây hiện lên vảy như vảy cá trạng, toàn thân xám xanh, cành lá đỉnh chóp hơi có chút trắng, Ngư Lân Thảo đã phát triển hoàn toàn có lá ước chừng như hạt đậu nành. . .
Luyện đan học đồ Chu Hoa Hoa vừa đọc một hồi cũng nhỏ giọng từ từ, bởi vì ngay cả hắn cũng phát hiện những đặc tính này so với "Ngư Lân Thảo" trên bàn có rất nhiều điểm bất đồng.
- Cành lá ở đỉnh chóp của Ngư Lân Thảo hơi có chút trắng, cái này không có! Ngư Lân Thảo đã phát triển hoàn toàn có hạt như hạt đậu nành, mà loại dược liệu này, mỗi cái lá đều lớn cỡ chừng một móng tay, rõ ràng là lớn hơn rất nhiều! - Trương Huyền đem giơ dược liệu trong tay lên, nói tỉ mỉ sự khác biệt này.
- Cái này. . . - Âu Dương Thành, Đỗ Mãn vội vàng cầm sách trong tay Chu Hoa Hoa xem thử, nhìn một lần nữa, quả nhiên cũng phát hiện không ít chỗ khác biệt.
- Nếu không phải Ngư Lân Thảo, cái kia chính là loại dược liệu tương tự như nó, rất nhiều trong dược liệu, cũng có rất nhiều loại tương tự nhau, chỉ có do ta viết loại kia Long Lân Thảo! Nếu như các ngươi cảm thấy loại dược liệu này không tồn tại, có thể quay trở lại gian phòng vừa mới lấy quyển sách này, nhìn giá sách thứ tư góc trên bên phải, có một bản trứ tác của tiền bối Lưu Đạt Tiên, trang thứ năm mươi bốn có ghi chép rất kỹ càng!
Lưu Đạt Tiên là một luyện đan sư rất nổi danh từ ba mươi năm trước, từng xâm nhập đất cằn sỏi đá tìm kiếm dược liệu, dày công viết ra những quyển sách rất có giá trị.
- Tuy nhiên, nếu như các người vẫn còn không tin, ta còn có biện pháp khác để phân biệt! - Trương Huyền cười cười:
- Ngư Lân Thảo là một loại dược liệu tính nhiệt, chẻ rễ cây ra, biết chảy ra chất lỏng màu nhũ bạch, mà loại Long Lân thảo này, là dược liệu tính hàn, vậy khi chẻ ra, chất lỏng chảy ra sẽ có màu vàng nhạt, cũng phát ra hàn khí ẩm ẩm! Hai vị luyện đan sư đều là những người rành về dược liệu, chắc đặc điểm cơ sở đơn giản ấy hẳn là đủ để phân rõ đây là Ngư Lân Thảo hay Long Lân thảo ha.
- Chuyện này. . . - Đỗ Mãn vừa đưa mắt liếc nhìn Chu Hoa Hoa ý bảo hắn đi tìm sách lần nữa cho bọn họ xem, hai tay của hắn vừa dùng sức, nhẹ nhàng xé một cái.
Lạch cạch!
Rễ cây "Ngư Lân Thảo" trong tay bị xé, một dòng chất lỏng màu vàng nhạt từ từ chảy ra, cho người ta một loại cảm giác lành lạnh.
- Quả đúng là như vậy. - Hai người lung lay.
Những gì là hắn vừa nói thật sự là không sai chút nào.
Bụi dược liệu này thế mà lại thật sự không phải là Ngư Lân Thảo!
Giờ phút này, Chu Hoa Hoa cũng đi tới, trong tay cầm một quyển, tại trang thứ năm mươi bốn quả nhiên cũng tìm được thông tin ghi chép liên quan tới Long Lân Thảo, miêu tả về giống y như loại dược liệu mà bọn họ đang cầm trên tay.
Bọn hắn đường đường là giám khảo, thế mà lại đưa ra đáp án sai lầm cho người ta phê chữa. . .
Âu Dương Thành, Đỗ Mãn chỉ cảm thấy trên mặt nóng hừng hực.
Gian phòng yên tĩnh một trận giống như không có ai trong đó.
Tất cả mọi người nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt, giống như là nhìn lấy một con quái vật.
Mẹ nó, có thể nhớ kỹ khác nhau giữa Long Lân Thảo và Ngư Lân Thảo cũng không tính là gì, nhưng nhớ kỹ một quyển sách ở đâu, ở giá sách thứ mấy, trang nào. . .
Đây cũng quá trâu bò đi!
Hắn có phải là người không vậy?
Tôn Đào vừa rồi vẫn muốn thể hiện, chế giễu dạy dỗ Trương Huyền, lúc này lại đần độn chết chân ngay tại chỗ, thân thể không ngừng run rẩy, khóc không ra nước mắt.
Đúng là lấy trứng trọi với đá, nếu Tôn Đào sớm biết đối phương có loại trí nhớ này, đánh chết hắn cũng sẽ không chế giễu y rồi a!
Lần này thì hay rồi, cười nhạo người ta không thành, giờ đành phải giả dạng ngu xuẩn!
Nếu dưới đất có một cái hố, khẳng định hắn đã sớm chui vào rồi. . .
Kiếp trước, Trương Huyền chỉ là một gã Trạch nam, không nói qua yêu đương, không biết suy đoán trong lòng nữ nhi nghĩ cái gì, càng không biết là liền vừa nãy chỉ trong vòng gần mười phút thời gian, đã đem Văn Tuyết tức giận đến chết đi sống lại.
Bất quá, coi như biết, cũng không là gì cả.
Đẹp đẽ cũng không thể mài ra để ăn. Then chốt là so với Thẩm lão sư, Hoàng Ngữ, ngươi còn kém mười vạn tám ngàn dặm, tự tin ở đâu vậy?
Hắn giờ phút này, không có rãnh quản những cái này, đi vào gian phòng đến giá sách gần hắn nhất, tùy tiện cầm lên mười cuốn sách, nhẹ nhàng lật một cái rồi tiếp theo thả xuống, tiếp tục cầm lấy một nhóm thư tịch tiếp theo.
Ào ào ào! Ào ào ào!
Âm thanh lật sách không dứt bên tai, từng quyển từng quyển thư tịch rất nhanh đã được ghi vào Thiên Đạo thư viện.
Vừa lật sách vừa nhìn, Trương Huyền cũng biết những gì người phục vụ kia nói đều đúng. Đây đích thật là chút tri thức trụ cột nhất dành cho luyện đan sư, trong đó bao quát phân biệt, tường giải, thuộc tính, phân loại các loại dược liệu, phối hợp giữa các dược liệu có thể xuất hiện xung đột hay không? ,...
Nếu như chỉ đọc thuộc lòng, cho dù mệt đến chết tươi e rằng cũng khó mà hoàn thành.
Khó trách luyện đan sư có thân phận cao quý như vậy. Chỉ cần học những thứ này thôi cũng cần phải tiêu tốn vô số thời gian và tâm huyết mà thường nhân khó mà tưởng tượng được.
- Hắn làm gì vậy?
Vẫn muốn chờ xem Trương Huyền xấu mặt, Văn Tuyết, thấy hắn liên tục lật sách, căn bản không có ý nhìn, tú mục chớp chớp, vẻ mặt không rõ.
- Rất có khả năng là không tìm được thư tịch mà bản thân muốn tìm. Không cần phải để ý đến hắn!
Người trung niên Lý thúc quay đầu liếc mắt nhìn, tùy tay cầm lên một quyển sách, đưa tới:
- Ngươi cũng xem một hồi đi, thời gian quý giá, đọc nhiều một quyển sách, có khi lại vừa vặn giúp ngươi qua sát hạch!
- Ừm! Văn Tuyết gật gù, không nói thêm nữa, tiếp nhận thư tịch, nhìn kỹ.
Bất kỳ chức nghiệp nào, đều cần nỗ lực học tập, không thể chỉ học một lần rồi thôi, luyện đan sư càng là như vậy.
Luyện chế đan dược, một cái đan phương thường thường hơn trăm loại dược liệu, nhận sai một dạng, sẽ dẫn đến hủy cả một lò đan dược, dược thảo biến thành phế phẩm, tổn hao công sức và tiền của, nên không thể qua loa được.
Rất nhanh, hai canh giờ đi qua.
Trương Huyền cũng vừa hay lật hết vài cuốn sách cuối cùng, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
- Khó trách danh sư khó có thể sát hạch thành công như vậy. Không nói cái khác, chỉ một cái luyện đan liền phức tạp như thế!
Trong lòng Trương Huyền Cảm khái một tiếng.
Lão sư truyền thừa tất cả tri thức mà chức nghiệp đều cần. Danh sư lợi hại phải tinh thông đủ các loại chức nghiệp, nói cách khác, danh sư không những có thể dạy người đột phá tu vi, mà còn luyện đan, luyện khí, trận pháp đủ loại chức nghiệp cũng có thể chỉ điểm.
Chính vì như thế, danh sư mới có thể được người người kính ngưỡng, trở thành thượng khách ở khắp mọi nơi.
Trương Huyền vốn tưởng rằng luyện đan rất đơn giản, chỉ cần có đan phương, đem từng loại dược liệu bỏ vào đan lô dựa theo trình tự là được, bây giờ nhìn lại căn bản không hề có chuyện như thế
Mỗi một loại dược liệu, niên đại không giống nhau, thuộc tính cũng không giống nhau, cùng những dược vật khác phối hợp lại, sẽ xuất hiện đủ loại biến hóa, nếu như chỉ biết bỏ dược liệu vào đan lô mà nói, là không thể luyện chế thành công.
Chỉ một cái chức nghiệp luyện đan đã phức tạp như vậy. Danh sư lợi hại nắm giữ nhiều loại chức nghiệp, ngẫm lại đều cảm thấy thật đáng sợ!
Mới vừa đi ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Văn Tuyết, mặt lãnh ngạo đứng ở cách đó không xa:
- Không nghĩ tới ta vẫn còn ở nơi này!
- Ngươi có ở nơi này hay không liên quan gì đến ta?
Trương Huyền không nói gì nhìn sang.Ta chỉ là muốn thi luyện đan học đồ mà thôi, ngươi ở đây cũng không ảnh hưởng gì đi!
- Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi, một lúc nữa sẽ có lúc ngươi sẽ phải khóc lóc! - Văn Tuyết nghiến răng nghiến lợi.
- Sát hạch lập tức bắt đầu rồi, vào đi thôi!
Người trung niên khoát tay áo một cái.
- Ừm! - Không để ý nữ nhân tự cho mình là đúng này, Trương Huyền nhấc chân đi vào gian phòng.
Gian phòng không lớn, chỉ có mấy chục mét vuông, bên trong đã ngồi mấy người, mỗi người lộ ra vẻ sốt sắng. Chỉ chốc lát sau, một lão giả đi tới.
- Là một vị nhất tinh trung cấp luyện đan sư duy nhất của luyện đan công hội ở Thiên Huyền Vương quốc, Âu Dương Thành tiền bối, đồng thời cũng là hội trưởng của luyện đan công hội ở Thiên Huyền Vương quốc!
- Đúng đấy! Ta còn tưởng rằng là Đỗ Mãn luyện đan sư, không nghĩ tới là hắn!
- Thảm rồi, ta nghe nói hắn nổi tiếng nghiêm khắc, một điểm may mắn đều không có...
Nhìn thấy lão nhân này, mấy người đang ngồi, từng cái từng cái vẻ mặt bi ai.
Luyện đan sư giống như danh sư, phân làm cửu tinh cấp, nhất tinh được xem như là thấp nhất.
Dù vậy, Thiên Huyền Vương quốc liền nhất tinh danh sư đều không có, nắm giữ nhất tinh luyện đan sư, xem như là rất tốt rồi.
Không để ý tới mọi người nói thầm, Âu Dương thành đi vào gian phòng, nhìn quanh một vòng:
- Chư vị có thể lại đây sát hạch, chắc hẳn đều có chút tự tin chứ hả?
- Ây...
Tất cả mọi người có chút lúng túng.
Không đi qua sát hạch, ai cũng không dám nói có trăm phần trăm tự tin.
- Nếu đến sát hạch, ta liền đem lời trong lòng nói rõ ràng ra, nếu như bị ta phát hiện thi gian lận, cả đời cấm thi! - Âu Dương thành vung tay lên.
- Vâng! - Mọi người gật đầu.
Thấy bọn họ đồng ý, Âu Dương thành gật gù:
- Theo quy định, ta hiện tại nói một chút sát hạch nội dung, sát hạch luyện đan học đồ tổng cộng có ba cửa! Thứ nhất, đề thi sát hạch! Trên đề thi là sẽ có tùy ý ra một ít dược liệu tri thức, chỉ có trả lời chính xác chín mươi phần trăm trở lên, mới coi như thông qua!
- Vòng thứ hai, giới hạn thời gian phân biệt tri thức! Chính là cho các ngươi một số dược liệu nhất định, trong thời gian hạn định, phán đoán ra cụ thể là món đồ gì, có công hiệu gì, thuộc tính như thế nào! Yêu cầu của vòng thi này là nhất định phải chính xác trăm phần trăm mới có thể thông qua!
- Cho tới vòng thứ ba, đơn giản hơn nhiều, chỉ là kiểm nghiệm tu vi! Nhất định phải đạt được võ giả tầng ba Chân Khí cảnh đỉnh phong mới được thông qua! Tại sao phải có yêu cầu này, rất đơn giản, luyện đan sư học đồ, là người nghe theo luyện đan sư sai phái, nếu như tu vi quá kém, khí lực đều không có, làm sao vận chuyển lô đỉnh, nhanh chóng phân biệt dược liệu?
Có thể lại đây sát hạch, cũng không biết học tập bao nhiêu năm, đối với cái này quy trình biết đến rất rõ ràng. Cũng chỉ có Trương Huyền xa lạ một ít, bất quá, nghe xong cũng là rõ ràng.
Vô cùng đơn giản, chỉ cần lát nữa đáp đúng, liền có thể thông qua, xem ra không tính quá khó...
- Nếu mọi người đều hiểu, hiện tại bắt đầu tiến hành vòng thi thứ nhất, đề thi sát hạch, thời gian làm bài là một canh giờ!
Âu Dương thành nói xong, lấy ra đề thi rồi phát cho mỗi người một bộ.
Trương Huyền liếc mắt nhìn, khóe miệng co rút.
Đề thi dày đặc một chồng, có tới mấy chục tờ.
Mấy chục tờ đề thi? Một canh giờ?
Tình cảnh này như thế nào lại tương tự như đi thi ở kiếp trước vậy?
Không nghĩ tới xuyên qua đến dị giới, đã thành lão sư mà còn cần trải qua sát hạch...
Ngẫm lại thực sự là say rồi.
- Bắt đầu trả lời câu hỏi!
Phát xong đề thi, không để ý tới mọi người, Âu Dương Thành lạnh lùng đứng ở một bên, hai tay chắp ở sau lưng, ngạo nghễ đứng thẳng.
Đừng xem hắn không thấy mọi người, thật có người muốn gian lận, nhất định sẽ bị bắt tại chỗ, trực tiếp đuổi ra ngoài.
Trương Huyền cũng không có ý định gian lận, cúi đầu nhìn về phía đề thi.
- Thiếu hụt!
Cầm lấy đề thi, trong lòng hô khẽ, đầu óc chấn động, một quyển thư tịch xuất hiện.
Liếc mắt nhìn, Trương Huyền dở khóc dở cười.
Chỉ thấy bên trên thư tịch viết: Thiên Huyền Vương quốc luyện đan sư công hội, luyện đan học đồ sát hạch đề thi, do một thợ dệt thủ công của bạch y phường dùng mạch cán rèn đúc, khuyết điểm: Một, trang giấy quá kém, không thích hợp cất giữ, dễ bị hư hỏng. Hai, không thể lưu giữ bút tích lại lâu, dễ dàng bị nhòe...
Con em gái nhà ngươi, ta muốn chính là giải đáp vấn đề, không phải những tờ giấy ghi đề thi này có khuyết điểm gì!
Cố nén kích động muốn thổ huyết, Trương Huyền không để ý tới tờ giấy ghi đề thi, mà là đem sự chú ý tập trung vào vấn đề ghi ở trên đề thi.
Chương 92 Ngươi mau từ bỏ đi
- Hãy miêu tả và phân tích tính đặc thù của Thanh Diệp Thảo và Địa Cương Hôi Chỉ Hoa. . .
- Trư Tâm Diệp có thể phối hợp với mấy loại dược liệu. . .
. . .
Câu hỏi trong bài thi lít nha lít nhít, giống y như những gì trước đó nữ nhân viên phục vụ Văn Tuyết kia nói, đều là những câu hỏi về dược liệu.
- Tìm kiếm! - Nhìn thấy những câu hỏi này, tinh thần Trương Huyền khẽ động, từng cuốn thư tịch từ trên giá sách bay tới, rơi xuống trước mắt hắn, sau đó không ngừng mở ra.
- Các rễ cây Thanh Diệp Thảo khác nhau có thể chia làm tử hành, hoàng hành, hắc hành, đặc thù của Địa Cương Hôi Chỉ Hoa gồm có. . .
Nhìn lấy nội dung của thư tịch trong đầu, Trương Huyền múa bút thành văn, nhanh chóng viết câu trả lời xuống.
Kiếp trước hắn đã đã quen dùng bút đầu cứng, mặc dù bút lông có chút khó dùng, nhưng dù sao tiền thân cũng đã từng học qua chuyên môn, chữ viết ra cũng không tính là quá xấu.
Rầm rầm!
Điền, đọc qua quá nhanh, từng trận vang lên ầm ầm.
Những người khác làm bài đều dựa theo từng ký ức, trầm tư suy nghĩ, mà hắn ngược lại thì sướng rồi, có Thiên Đạo thư viện trong tay, tất nhiên rất nhanh chóng liền có thể tìm tới đáp án, không cần suy nghĩ, không khác gì so với dùng phao quay cóp trong thời hiện đại chút nào, độ nhanh chóng, làm cho người líu lưỡi.
- Ừm ? – Âu Dương Thành nhìn quanh một vòng, đang muốn nhìn mọi người viết câu trả lời như thế nào, ngay sau đó liền thấy được một màn Trương Huyền múa bút thành văn, Âu Dương Thành nhướng mày, sắc mặt trầm xuống.
- Xem ra lại là một đứa con nhà giàu muốn thử vận khí đây mà!
Mỗi lần khảo hạch luyện đan học đồ, đều có không ít người biết rõ không thể thông qua, vẫn còn muốn tới đây thử vận khí chắc chắn người đó là một người ngông cuồng, những người này gia thế đủ mạnh đến nỗi không quan tâm tiền thế chấp hai ngàn kim tệ, chỉ muốn hiểu rõ hơn về cách ra đề, sau đó trở về ra sức học thuộc lòng một cách đối phó.
Đối với loại người này, tất nhiên là đáng xem thường.
So với đầu cơ trục lợi cũng không có gì khác biệt.
Không thể học thuộc lòng hơn mười vạn loại dược liệu, cho nên chỉ còn có thể nhờ vào may mắn để trở thành học đồ luyện đan, làm gì có chuyện tốt như vậy ?
- Hừ, mỗi lần khảo hạch, bất kể là đề hình hay câu hỏi, cũng đều không giống nhau, chưa bao giờ có chuyện lặp lại, coi như ngươi đến nhiều lần cũng đều vô dụng thôi, xem ra phải chỉnh đốn thật tốt loại tập tục này, không phải ỷ vào có tiền là suốt ngày cứ tới đây khảo hạch, để những người thuộc nghề nghiệp khác nhìn thấy thì còn ra thể thống gì của nghề luyện đan dược nữa chứ?
Vung tay áo một cái, trong lòng Âu Dương Thành hừ một tiếng.
Mặc dù bài thi vấn đáp không thể đem hết toàn bộ đặc tính của hơn mười vạn loại dược liệu ra hỏi, nhưng lại có tính bao quát rất rộng, không có am hiểu cực kỳ sâu sắc đối với dược vật, dược tính của chúng, thì chắc chắn không thể nào trả lời đúng được hơn chín mươi phần trăm trở lên.
Trương Huyền trẻ tuổi như vậy, câu hỏi còn chưa đọc đã ngồi đó viết lung tung, vẽ loạn xạ, trong mắt Âu Dương Thành trong nháy mắt Trương Huyền liền bị phán thành một kẻ chỉ biết đầu cơ trục lợi, là con nhà giàu tiêu tiền như rác.
Luyện đan sư kỵ nhất là những kẻ chỉ ra vẻ hiểu biết, không thể có chút lơ là và sai lầm nào, nếu có chút sai sót nào, tổn thất dược liệu là nhỏ, làm chết một mạng người mới là chuyện lớn!
Chính vì vậy, khảo hạch học đồ, bên ngoài có ba loại người vào thi, trên thực tế nhân viên giám thị còn phải quan sát thí sinh thật kỹ, còn người giống như kẻ trước mắt này, câu hỏi trong đề còn chưa nhìn thấy rõ mà cứ ở đó tùy tiện viết hý hoáy, vừa nhìn liền biết thái độ có vấn đề.
Không cần đổi bài thi, trong nội tâm Âu Dương Thành liền phán định từ sâu trong nội tâm chắc chắn rằng Trương Huyền không cách nào thi đậu.
Cũng không phải ước đoán của hắn quá mức chủ quan, nhưng mọi người đã gặp qua ai trả lời câu hỏi trong bài thi, mà không cần nhìn câu hỏi đã hỳ hục viết hay không ? Có gặp qua rồi cũng không cần nghĩ, hắn chính là đang chém gió để mọi người nghĩ rằng hắn làm được bài đó!
Suy nghĩ cũng không suy nghĩ, liền trực tiếp trả lời, nhất định là chém gió thành bão!
Bất cứ ai nhìn thấy chắc chắn cũng sẽ giống như Âu Dương Thành, sợ rằng cũng sẽ không tin hắn có thể trả lời đúng hết tất cả các câu hỏi trong bài.
Không đến nửa canh giờ, Trương Huyền đã điền xong toàn bộ mười mấy tờ bài thi.
Hô!
Thở ra một hơi, Trương Huyền lại kiểm tra qua một lần, không có vấn đề, liền giao cho giám thị.
- Nộp bài thi rồi? Nhanh như vậy?
- Chắc là biết rõ mình làm không được điểm nào, nên chủ động từ bỏ rồi đó!
- Ai, nói thật, khảo hạch thực sự quá khó khăn, chủ động từ bỏ cũng là chuyện bình thường. . .
- Chủ động từ bỏ không có gì đáng nói, quan trọng là kỳ này do Âu Dương tiền bối làm giám thị, ta nghĩ tên tiểu tử này gặp phải xui xẻo rồi. . .
. . .
Nhìn thấy Trương Huyền nộp bài thi, mọi người phía dưới liền xôn xao một trận đoán già đoán non.
Khảo hạch một canh giờ mà hắn chỉ làm trong chưa đến một nửa thời gian liền nộp bài thi, trong lịch sử khảo hạch học đồ, còn chưa bao giờ thấy qua chuyện này.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người cảm thấy hắn không phải là đã làm xong, mà là hắn không biết làm, thực sự không có lòng tin nên không tiếp tục làm nữa.
- Khi nào thì kỳ khảo hạch tiếp theo bắt đầu? - Không để ý tới lời bàn luận của mọi người, Trương Huyền đưa bài thi đưa cho Âu Dương Thành xong liền hỏi.
Thu bài thi xong chắc chắn sẽ có thời gian đổi sang kỳ khảo hạch tiếp theo, xác định thời gian để hắn có thể chuẩn bị.
Không hỏi còn được, nghe thấy Trương Huyền hỏi như thế, Âu Dương Thành chỉ cảm thấy lửa giận thiêu đốt, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát.
Ngươi cái gì cũng sẽ không trả lời đúng, cứ viết linh ta linh tinh, cho dù có kỳ khảo hạch tiếp theo, cũng không có liên quan gì đến ngươi đâu!
Khảo hạch luyện đan học đồ, chỉ có người xếp hạng nhất trong kỳ này mới có tư cách tham gia kỳ khảo hạch tiếp theo, chỉ với tài nghệ này của ngươi, còn dám ở đây chờ kỳ khảo hạch tiếp theo. . .
Ngươi chưa tỉnh ngủ à?
Bất quá, hắn dù sao hắn cũng là luyện đan sư chính thức, mặc dù tức giận muốn bốc hỏa, nhưng cũng sẽ không tính toán chấp nhặt với những học đồ chỉ mới thi lần đầu không biết luật lệ, Âu Dương Thành liền nhịn xuống mà trả lời Trương Huyền:
- Ngươi cứ chờ ở bên ngoài, được thông báo thì vào thi kỳ tiếp theo, không có thông báo, tức là đã thi rớt, có thể đi về!
- A! - Trương Huyền gật đầu, ra khỏi phòng.
- Tên ngông cuồng! - Hắn vừa rời đi, Âu Dương Thành liền tiện tay bóp bài thi đặt trên bàn thành một cục, ném qua một bên.
Thứ người như vậy, không nên xem bài thi của hắn, nhìn sẽ chỉ khiến bản thân tăng thêm lửa giận mà thôi.
. . .
Trương Huyền ra khỏi phòng.
Có được Thiên Đạo thư viện, chỉ là khảo hạch những kiến thức này với hắn mà nói quá đơn giản, không có bất kỳ độ khó gì.
- Ngươi nộp bài thi rồi? Khảo hạch không phải kéo dài một canh giờ sao? Sao chỉ mới nửa canh giờ đã đi ra rồi?
Người đàn ông trung niên tên Lý thúc nhìn thấy hắn đi tới, cực kỳ kinh ngạc.
Bài thi khảo hạch học đồ, có rất nhiều câu hỏi, mỗi lần làm hắn phải vừa suy nghĩ vừa viết hý hoáy may ra mới có thể làm xong được, thậm chí có vài câu hỏi hắn còn chưa đọc kỹ được, lúc này viết câu trả lời sai, không thi đậu được, tên nhóc này vừa vào nửa canh giờ liền chạy ra, cũng sắp đi về rồi!
- Cái này còn phải nghĩ sao? Chắc chắn là cảm thấy khó mà bỏ, tự trách mình! - Văn Tuyết nở nụ cười.
Không phải ngươi đóng kịch rất giỏi sao?
Không kiếm sân khấu mà làm diễn viên đi, chạy vào đây khảo hạch học đồ, bây giờ biết khó rồi chứ gì!
- Ha ha! - Nghe thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền cũng lười giải thích.
Hơn nữa, cho dù có giải thích, đối phương chắc chắn cũng sẽ không tin, hắn còn tốn nước bọt thêm, thôi thì cứ chờ kết quả đi, tự nhiên tất cả mọi người sẽ hiểu.
- Thế nào, chột dạ? Hết đóng kịch được rồi chứ gì? Biết mình thi không đậu rồi chứ gì? - Loại vẻ mặt này, trong mắt Văn Tuyết chính là biểu hiện của sự chột dạ.
- Đầu óc có bệnh hay sao, ngươi nên dành thời gian chữa bệnh đi, đừng nên đứng ở chỗ này lải nhải nữa. - Đối với nữ nhân này, Trương Huyền thật sự có chút bó tay rồi, vừa thấy mặt đã nhắm vào mình, làm như mình vừa mới cưỡng gian nàng ta không bằng.
Đúng là có bệnh!
Trương Huyền cẩn thận nhớ lại một chút, tiền thân hình như cũng không quen biết nàng a?
Nếu không biết, nàng ta cố ý gây sự với mình làm gì ?
Trương Huyền không hiểu cho lắm.
- Ngươi. . . - Vốn cho rằng tên nhóc này bị mình vạch trần, chắc chắn hắn sẽ biết xấu hổ mà tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng hắn lại không như vậy, mà lại còn lẽ thẳng khí hùng nói đầu óc mình có bệnh!
Ngươi mới có bệnh! Cả người ngươi đều có bệnh!
Văn Tuyết hô hấp dồn dập, ngực không ngừng chập trùng lên xuống, cả người sắp tức giận đến bùng nổ.
- Há, ta đã biết! - Linh quang trong đầu Trương Huyền lóe lên, hắn nghĩ đến một lý do, rốt cuộc đã hiểu được đối phương vì sao cứ luôn tìm bản thân mình kiếm chuyện, trong mắt mang theo ý thương hại, nhịn không được lắc đầu, trong lời nói của hắn liền mang theo thành khẩn và khuyên bảo tận tình.
- Ngươi nghĩ rằng cứ đến kiếm chuyện với ta, ta sẽ chú ý đến ngươi, từ đó bắt đầu để ý ngươi! Loại ý nghĩ này cực kỳ ngây thơ đó ngươi có biết không, ta nói rõ ràng cho ngươi biết, làm như vậy sẽ chỉ khiến ta càng thêm chán ghét, càng thêm phản tác dụng!
Nói đến đây, Trương Huyền thở dài một tiếng:
-Ta chỉ thích những nữ nhân dịu dàng trang nhã, sẽ không thích ngươi đâu, ngươi từ bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi!
Chương 93 Phê duyệt bài thi
Kiếp trước khi hắn lên trung học cũng từng vì yêu thích một cô gái mà cố ý biểu hiện trước mặt đối phương, thậm chí còn tìm cách chống đối chỉ vì muốn hấp dẫn sự chú ý của nàng.
Nữ nhân này ngay từ lúc mới gặp vẫn luôn đối nghịch với mình, có lẽ cũng vì như vậy.
Nếu không, làm sao lại biểu hiện như vậy?
Aizzz, dung mạo ngươi cũng không đến nỗi xấu, nhất định có không ít nam nhân theo đuổi. Sao ngươi lại cứ phải bám theo ta làm gì?
Trương Huyền vô cùng phiền muộn.
Bị người theo đuổi cũng không phải chuyện tốt.
Người xuyên việt Alexander a!
- Hết hi vọng?
Văn Tuyết lảo đảo suýt ngã. Nàng cảm thấy sắp phun cạn máu, cả người sắp phát điên rồi!
Rõ ràng ngươi cố ý gây sự để thu hút sự chú ý của ta đấy!
Lúc nào biến thành ta cố ý tìm ngươi gây phiền phức?
Em gái ngươi!
Ngươi giải thích một chút cho ta, ánh mắt thương hại kia của ngươi là cái quỷ gì? Để cho ta hết hi vọng cái quỷ gì?
Dù thế nào, ta cũng là đại mỹ nữ, được vô số người yêu mến. Tại sao bây giờ lại giống như nếu không phải là ngươi, ta không thể gả đi đâu được?
Răng cắn “ken…két”, khuôn mặt của Văn Tuyết không ngừng run rẩy như sắp nổ.
Ngay lúc nàng sắp không nhịn được định xuất thủ với gia hỏa tự cho là đúng này, chỉ thấy hắn thở dài lắc đầu, đi đến một chiếc ghế ngồi xuống.
Vân đạm phong khinh, lướt gió đạp mây.
- Được rồi! Văn Tuyết, đây là cửa Khảo hạch đường. Vạn nhất bị luyện đan sư nhìn thấy, về sau muốn khảo hạch sẽ rất khó khăn! – Lý thúc mở miệng.
- Ân! – Nghe như vậy, Văn Tuyết đành ngồi xuống cưỡng chế lửa giận.
Nơi nay là phía ngoài cửa của Khảo hạch đường, luyện đan sư đại nhân thường xuất hiện. Nếu để bọn họ nhìn thấy bản thân nổi giận chiến đấu cùng người khác, dĩ nhiên sẽ để lại ấn tượng xấu. Lần sau mình muốn khảo hạch học đồ sẽ rất khó thông qua.
- Coi như ngươi may mắn. Một lát nữa có kết quả, xem ta giáo huấn ngươi thế nào!
Văn Tuyết lạnh lùng nhìn gia hỏa tự luyến một chút, nghiến răng nghiến lợi.
Không thèm để ý đến nữ nhân “thầm mến mình”, Trương Huyền ngồi trên ghế cẩn thận sắp xếp lại kiến thức đã học được.
Tin tức liên quan đến dược liệu rất nhiều, do vô số tiền bối đúc kết ra được, vì vậy cũng không có quá nhiều sai lầm. Nếu có, Trương Huyền sẽ tìm ra rồi cẩn thận nghiên cứu.
Trong lúc hắn đang đắm chìm trong Thiên Đạo Thư Viện đọc sách, thời gian khảo hạch vòng một kết thúc, mọi người đều nộp bài thi.
- Các ngươi ra ngoài chờ kết quả. Những người vượt qua kỳ thi sẽ được thông báo để tham dự vòng tiếp theo.
Âu Dương Thành xua tay đuổi mọi người ra, cầm lấy bút đỏ, bắt đầu chấm bài thi.
Thơi gian trôi qua, lông mày lão dựng lên, sắc mặt ngày càng âm trầm.
- Âu Dương huynh, thế nào rồi? Lần khảo hạch này có người vượt qua sao? Ta vừa đúng lúc cần một học đồ.
Ngay khi lão vừa chấm xong tất cả bài thi, một người trung niên đi nhanh tới.
Đây là một vị nhất tinh khác của Luyện đan sư công hội, Đỗ Mãn.
- Thông qua? Ngươi xem những bài thi này. Câu trả lời đều là rắm chó! Nếu để chúng làm học đồ, ta sợ Luyện đan sư công hội đều phải hổ thẹn!
Đặt bút đỏ sang một bên, Âu Dương Thành thuận tay cầm lên một chồng bài thi đã được sửa, tức giận hừ hừ nói.
- Ta xem một chút!
Đỗ Mãn luyện đan sư đi đến chiếc bàn trước mặt, lật ra bài thi vừa được phê duyệt. Chỉ nhìn một chút, hắn cũng phải nhăn mày.
Bọn hắn nghĩ nội dung khảo hạch cũng không phải quá khó. Nhưng nhìn những bài thi này, câu trả lời loạn thất bát tao, thậm chí không ít thuộc tính của dược liệu bị viết sai.
Nếu để cho loại người này trở thành học đồ, chắc chắn sẽ làm mất đi tên tuổi của Luyện đan sư công hội.
- Ừm? Bài thi này là sao? Âu Dương huynh không chấm sao?
Liên tục lật bảy, tám bài, Đỗ Mãn luyện đan sư không hề hài lòng. Bỗng hắn nhìn thấy một cục giấy đã bị vo tròn vứt trên bàn. Phía trên không có dấu vết của bút đỏ, hiển nhiên chưa từng được chấm qua.
- Đây là của một tên công tử bột ngông cuồng viết ra, khẳng định càng tệ hại. Ta không cần nhìn cũng biết chắc chắn không thông qua được. Tốt nhất là không động vào đỡ bực mình thêm!
Nhớ tới gia hỏa múa bút thành văn lúc nãy, tâm trạng Âu Dương Thành càng tệ.
Một kẻ chỉ viết nửa canh giờ liền nộp bài thi, tất nhiên không thể thông qua, không cần xem xét!
Dù thế nào, những lần trước khảo hạch, ít cũng có ba, bốn tên có thể thông qua vòng một. Lần này ngược lại, chấm nửa ngày chỉ có hai người, còn lại đều trả lời sai bét!
- Công tử bột? Ta nhìn một chút xem hắn trả lời thế nào mà để ngươi đến nhìn cũng không muốn liền trực tiếp đánh trượt… - Đỗ Mãn lắc đầu, tiện tay mở bài thi ra.
- Hả? – Hắn vừa nhìn thấy bài thi, cằm liền rớt xuống đất.
Xoạt… xoạt…
Ngay sau đó truyền đến tiếng lật bài thi liên tục. Đỗ Mãn ngày càng kinh ngạc, từ biểu lộ không thèm để ý chút nào dần trở nên ngày càng ngưng trọng.
- Thế nào? Có phải gia hỏa này trả lời quá không thể tưởng tượng được? – Thấy nét mặt của Đỗ Mãn, Âu Dương Thành hừ một tiếng:
- Một tên công tử bột ỷ có tiền bèn tà trộn vào khảo hạch. Thật không coi Luyện đan sư công hội ra gì…
- Không phải! Âu Dương huynh, ngươi cũng nhìn đi…
Đỗ Mãn vội vàng cắt ngang lời nói phẫn nộ của đối phương, đưa bài thi tới.
- Có gì phải nhìn? Dù sao cũng là không thông qua…
Nói thầm một câu, Âu Dương Thành cúi đầu nhìn sang. Chỉ lướt qua, giống như Đỗ Mãn, con mắt lão trợn tròn, không nhịn được kêu lên kinh ngạc.
- Ồ?
Lật sang trang thứ hai:
- Ừm?
Lật trang thứ ba:
- A?
Đến trang thứ tư:
- Mẹ nó!
…
Trên mặt Âu Dương Thành, các loại biểu lộ được trình diễn vô cùng đặc sắc. Tay lão không ngừng lật bài thi.
Rất nhanh sau đó, mấy chục trang bài thi đã được hắn đọc xong. Con mắt Âu Dương Thành như muốn rơi trên đất, không thể tưởng tượng được nói:
- Chuyện này sao có thể? Không có… Không có một lỗi sai nào?
- Đúng vậy a! Vậy mà không hề có lỗi sai. Có mấy nơi là chúng ta cố ý đưa ra câu hỏi khó, nếu không cẩn thận đến ta cũng bị lừa, phạm phải sai lầm…
Đỗ Mãn cũng tràn đầy khó tin.
Sở dĩ bọn họ tự tin với bài thi này như vậy vì có vài câu rất hiếm gặp, ngay cả bọn họ là luyện đan sư chính quy cũng phải suy nghĩ cẩn thận, thậm chí đọc qua tài liệu cũng chưa chắc đưa ra đáp án chính xác.
Vậy mà bây giờ, bài thi này không những trả ời rõ ràng, mà…một lỗi sai cũng không có!
Chuyên này… Hắn làm thế nào?
- Không có bất kỳ lỗi sai nào… Làm sao Âu Dương huynh khẳng định bài thi này không thể thông qua?
Sau khi khiếp sợ, Đỗ Mãn không nhịn được bèn hỏi.
Từ trước đến nay, Luyện đan sư công hội của Thiên Huyền vương quốc chưa từng xuất hiện bài thi trả lời tốt như vậy. Thiên tài bậc này lại bị vị Âu Dương huynh này đến cả nhìn cũng không thèm đã trực tiếp phán trượt, quá võ đoán đi!
- Ta… - Âu Dương Thành đỏ mặt, nghẹn họng cả buổi không nói nên lời.
Lão luôn nổi danh là người nghiêm túc cẩn thận, khiến vô số người khâm phục. Kết quả hôm nay,…
Một tát nảy lửa, đau nhức…
Rõ ràng hắn thấy tiểu tử này chỉ dùng nửa canh giờ đã hoàn thành bài thi, liền không thèm để ý đến. Tại sao mà tất cả đều trả lời đúng rồi?
Loại tốc độ này, dù cho là hắn, cũng không làm được đi!
Chẳng lẽ trình độ nghiên cứu dược đạo của tiểu tử này vượt qua cả bản thân?
Nói một người có tri thức về dược đạo hơn cả mình là công tử bột, không thể thi đỗ?
Mẹ nó! Không cần bẫy nhau như vậy chứ!
Âu Dương Thành chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc, tựa như bị táo bón.
Chương 94 Giới hạn thời gian phân biệt tri thức
Hô!
Sau khi thở ra một hơi, Trương Huyền mở mắt ra.
Sau nửa ngày nghiên cứu, hắn đối với tri thức về dược liệu, hiểu rõ nhiều hơn.
Lúc trước ở trong gian phòng kia, sau khi nhìn thấy rất nhiều tri thức, giờ khắc này tất cả đã biến thành tri thức của chính hắn.
Thiên Đạo thư viện, không những có thể phục chế bí tịch, tổ hợp thành Thiên Đạo thần công, mà dùng để học tập tri thức cũng cực kỳ nhanh.
Thịch thịch thịch thịch!
Một loạt tiếng bước chân truyền đến.
- Là học đồ Chu Hoa Hoa, nửa năm trước mới thi đậu!
- Không phải nói hắn đã thành học đồ cho Đỗ Mãn luyện đan sư sao?
- Đúng đấy, lúc này đi ra, khẳng định là tuyên bố thành tích!
- Chỉ mong ta có thể thông qua...
...
Nhìn thấy chủ nhân của tiếng bước chân, tất cả mọi người chờ ở ngoài cửa đều rùng mình, liền vội vàng đứng dậy.
- Thành tích đã có, ta có thể vạch trần khuôn mặt giả vờ giả vịt của ngươi rồi, ta xem ngươi còn có thể tiếp tục giả vờ hay không!
Văn Tuyết cười lạnh, nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt.
Nói thật, nếu không phải sớm biết cái tên này chính là một tên công tử bột, nàng chắc cũng sẽ cảm thấy được đối phương thật sự có khả năng có chút bản lĩnh.
Bởi vì... hắn giả vờ quá giỏi!
Thi xong đến hiện tại, gần như đã qua một canh giờ, vì hấp dẫn sự chú ý của mình, hắn quả nhiên có thể ngồi không nhúc nhích, đúng là đủ độc đủ tàn nhẫn!
Bất quá... tất cả vô dụng thôi!
Vừa nãy triệt để đắc tội bản thân ta, giờ lại muốn thay đổi cái nhìn của ta, không có cửa đâu!
- Vòng thứ nhất đề thi sát hạch, tổng cộng có ba người thông qua!
Học đồ gọi là Chu Hoa Hoa kia đi tới trước cửa, lấy ra trang giấy trong tay, bắt đầu nói ra:
- Người thứ nhất, Lộ Viễn thành Tôn Đào, tỷ lệ chính xác, chín mươi mốt phần trăm!
- A, là ta? Ta được thông qua ư...
Âm thanh kết thúc, một người thanh niên hưng phấn nhảy lên.
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, vô số người ước ao, hâm mộ.
Tuy rằng chỉ thông qua một hạng trong ba hạng mục sát hạch, nhưng cho thấy người này đã tiếp cận luyện đan học đồ.
Liền ngay cả Văn Tuyết cũng tú mục lấp loé, tràn đầy sùng bái.
- Thứ hai, Tử Vân thành Tiễn Văn Man, tỷ lệ chính xác, chín mươi phần trăm!
- Là ta... - Nghe nói như thế, lại một người đứng dậy, sắc mặt đỏ lên.
- Cái cuối cùng, Thiên Huyền thành Trương Huyền, tỷ lệ chính xác...
Chu Hoa Hoa tựa hồ có hơi không thể tin được, cẩn thận hướng trên giấy nhìn sang, lại dụi dụi con mắt, lúc này mới xác nhận, âm thanh hơi có chút run rẩy:
- Một trăm phần... trăm!
- Cái gì?
- Trăm phần trăm?
- Như vậy là... tất cả đáp án đều chính xác?
- Sao có thể có chuyện đó?
- Đề thi khó như thế mà tất cả đều đáp đúng, Trương Huyền này là vị cao nhân nào?
- Đúng vậy, là ai?
...
Nghe được người thứ ba thông qua lại có thể có tỷ lệ chính xác là trăm phần trăm, tất cả mọi người đều bùng nổ, từng người từng người cẩn thận tìm kiếm, muốn nhìn một chút, người nào gọi là Trương Huyền.
- Được rồi, ba vị đã thông qua mời đến đến hạng mục sát hạch thứ hai!
Chu Hoa Hoa đánh gãy mọi người nghị luận, quay đầu đi vào phòng thi.
Hai người thông qua, vừa nãy đứng dậy vội vàng đi theo.
Trương Huyền cũng đứng lên.
- Ba cái tên đều báo ra rồi, làm sao, còn không thừa nhận cái gì cũng đều không biết..
Thấy hắn đứng dậy, Văn Tuyết cười lạnh một tiếng, chính muốn nói chuyện, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, con mắt trợn tròn, không nhịn được nói:
- Ngươi... Ngươi... Tên gọi là gì?
- Trương Huyền!
Chẳng muốn tiếp tục để ý tới cái nữ nhân nông cạn này, Trương Huyền nhấc chân đi vào phòng thi.
- Trương Huyền? Hắn... là Trương Huyền?
- Sát hạch tỷ lệ chính xác trăm phần trăm?
Văn Tuyết chấn động, sắc mặt trắng bệch, trong nháy mắt cảm giác mình giống như một thằng hề, mất mặt xấu hổ.
Trước vẫn nói người ta là giả vờ giả vịt, bản lĩnh gì cũng đều không có, kết quả... Thi được kết quả trước nay chưa từng có, tỷ lệ chính xác trăm phần trăm!
Thật hay giả?
Ngươi không phải ngay cả thi cái gì cũng không biết sao?
Ngươi không phải thi sách gì cũng chưa từng xem sao?
Tên lừa đảo...
Quả thực chính là tên lừa đảo!
Coi như đần độn cái gì cũng không biết mà sát hạch lại max điểm... Đại ca, ngươi là đang chơi ta à!
Văn Tuyết liền cảm thấy toàn bộ khuôn mặt nóng bừng, sắp điên rồi.
- Một cái gia hỏa chỉ biết lật sách... Lại có thể thi max điểm?
Lý thúc ở một bên, con mắt cũng trợn lên như sắp rơi trên mặt đất.
Mẹ nó!
Vừa nãy hắn cũng cho rằng đối phương chính là tới chơi, không nghĩ tới lợi hại như vậy.
Hắn từ lúc thiếu niên thi đến hiện tại đều không thông qua vòng thứ nhất, cái tên này lại có thể trực tiếp đạt được max điểm...
Thực sự là người so với người làm người ta tức chết mà.
- Là gia hỏa chỉ thi nửa canh giờ liền nộp bài thi kia!
- Ta còn tưởng rằng hắn là từ bỏ, không nghĩ tới lại có thể là max điểm...
- Quá mạnh! Nửa canh giờ liền làm chính xác tất cả, hắn làm sao học?
Những người khác cũng nhận ra được Trương Huyền, từng người từng người trong đầu mê muội.
...
Không biết bên ngoài mọi người đã sắp điên rồi, giờ khắc này Trương Huyền một lần nữa ngồi trên ghế, ở trước mặt là một cái bàn dài. Trên mặt bàn, đã bày đủ loại dược liệu, cơ bản đều là dược liệu mà trên thị trường không thấy được, vô cùng lạ.
- Trên bàn tổng cộng có mười loại dược liệu, cho các ngươi thời gian một nén nhang, đem tên gọi, thuộc tính, cách dùng tất cả của chúng viết ra giấy! Một hạng này, nhất định phải chính xác trăm phần trăm mới có thể thông qua!
Âu Dương thành đứng ở trên đài, vung tay lên: - Bắt đầu tính giờ!
Vòng thi thứ hai, nhận biết dược liệu, cần chính xác trăm phần trăm, nói cách khác, mười cây dược liệu, nhận sai một cây sẽ bị đào thải ngay lập tức.
Trương Huyền nhìn về phía cây dược liệu thứ nhất.
Là một gốc thực vật mà lá, hoa và rễ cây đều có màu xanh.
- Thanh Tu thảo!
Nhớ tới đồ vật ghi chép trong một quyển sách, một cái tên hiện lên ở trong đầu.
Tiếp theo trong Thiên Đạo thư viện, miêu tả liên quan với Thanh Tu thảo hiện lên ở trước mắt, tiện tay viết vào phiếu trả lời.
Viết xong cái thứ nhất, bắt đầu xem cái thứ hai.
Những dược liệu này tuy rằng rất lạ, nhưng đối với tri thức hắn nắm giữ hiện tại mà nói, không tính là gì, rất nhanh viết xong chín cái, còn kém cái cuối cùng.
Đây là một cây thực vật kỳ quái giống như cây hoa cúc, lá cây màu trắng, màu xám đen rễ cây.
Đang suy nghĩ là thực vật gì, đột nhiên sửng sốt, không nhịn được cười khổ, vỗ trán một cái.
Thật là khờ!
Nắm giữ cái máy gian lận Thiên Đạo thư viện này, phân biệt thuốc còn phải khó khăn như vậy sao?
Ngón tay duỗi về phía trước, đem dược liệu nhẹ nhàng cầm lấy.
Hô!
Quả nhiên, một quyển sách hiện lên ở trước mắt, bên trên tỉ mỉ viết cái này dược liệu tên gì, nắm giữ ưu điểm cùng thiếu hụt ra sao.
Tiếp theo lại dùng tay sờ soạng một lần tất cả chín cây dược liệu đã phân biệt lúc trước.
Hầu như đều giống với kết quả hắn nhìn ra, chỉ có một gốc không giống.
Trương Huyền biết Thiên Đạo thư viện không có sai, lập tức đổi thành đáp án chính xác.
Tất cả viết xong, chỉ dùng nửa nén hương thời gian.
Đem đáp án nộp đi tới.
Trước cho rằng hắn là tới quấy rối, trong lòng không chú ý. Hiện tại, biết được hắn lấy hạng thứ nhất sát hạch đạt được max điểm, Âu Dương Thành không dám tiếp tục xem thường, vội vàng cầm lấy đáp án xem kỹ.
Đỗ Mãn luyện đan sư cũng đi tới bên cạnh.
Nhìn đáp án ghi trên mặt phiếu, từng cái từng cái đối chiếu.
Một bên xem một bên thoả mãn gật đầu.
Thiếu niên viết nội dung, không những tên gọi giống nhau, dược liệu thuộc tính, đặc thù, công hiệu giống như đúc, không có một chút nào sai lầm.
Đang muốn khen hai câu, cho rằng hắn nhất định có thể thông qua sát hạch, đột nhiên đồng thời ngừng lại, từng cái từng cái sững sờ ở tại chỗ.
Rất nhanh, hai người còn lại cũng đem đáp đề nộp đi tới, Âu Dương Thành xem xong, nhìn quanh một vòng, đưa ra kết quả:
- Được rồi, ta tuyên bố người thông qua vòng thứ hai, chỉ có một người là Lộ Viễn thành Tôn Đào!
Chương 95 Long Lân thảo
- Là ta ? - Tôn Đào hưng phấn nắm đấm xiết chặt, nhìn hai người xung quanh Trương Huyền một chút, cái cổ giương lên, tràn đầy cao ngạo.
Luyện qua hai vòng khảo hạch, thân phận học đồ của hắn cũng có thể coi như là ván đã đóng thuyền rồi.
Không để ý tới cái tên tự luyến không dứt Tôn Đào này, sao hắn lại không nghe thấy mình được xướng tên? Trương Huyền nhướng mày.
Không nên a.
Hắn đã dùng Thiên Đạo thư viện kiểm tra toàn bộ rồi, không lý nào lại có thể phạm sai lầm, làm sao biết không có cách nào có thể thông qua ?
- Hai vị luyện đan sư đại nhân, xin hỏi ta sai chỗ nào?
Nhịn không được, Trương Huyền đi lên phía trước.
- Làm sao ? Ngươi muốn thắc mắc về nhận định của hai vị đại nhân sao? Sai thì cũng đã sai rồi, nhất định là ngươi không nhận ra được gốc của một dược liệu nào đó, hoặc là viết sai ở đâu đó!
Tôn Đào ngăn ở phía trước, vung tay áo một cái, lời nói mang theo ý vị ân cần dạy dỗ:
- Trở về học lại cho kỹ đi, lý luận là lý luận, thực tiễn là thực tiễn, ngươi lý luận trả lời không sai, nhưng không nhận ra dược liệu, tất nhiên sẽ không thể trở thành một học viên học nghề luyện đan được! – Giọng nói của hắn rất nặng, nhưng cử chỉ vẫn rất ưu nhã.
Tiểu tử, không phải mới vừa rồi ngươi rất đắc ý sao?
Bài thi khảo hạch max điểm thật là dọa người , bất quá, cũng chỉ là một tên vô dụng mà thôi!
- Gốc kia là Ngư Lân Thảo nhưng ngươi lại viết sai, viết thành Long Lân Thảo! – Nghe thấy câu hỏi của hắn, Âu Dương Thành mở miệng:
- Không nên nản chí, bài thi khảo hạch ngươi có thể được max điểm, cho thấy rõ đối với lý giải dược lý ngươi đã đạt đến cảnh giới nhất định, về sau chỉ cần quan sát dược liệu cho thật tốt, hai cái kết hợp với nhau, lần sau chắc chắn có thể thông qua!
- Đúng vậy a, ngươi còn trẻ, không nên nóng nảy, chỉ cần khiêm tốn hiếu học, kết hợp thực tiễn, hẳn là không bao lâu nữa, ngươi chắc chắn sẽ có thể trở thành học đồ luyện đan chân chính! - Luyện đan sư Đỗ Mãn cũng nói.
Nếu là người bình thường, hai người họ chắc có giải thích họ cũng sẽ không hiểu, nhưng đối với người trước mắt này, mới vừa được max điểm, ngay cả bọn hắn cũng có thiện cảm rất lớn đối với các thiên tài.
- Ngươi nói cái này? - Trương Huyền giờ mới hiểu được bản thân tại sao lại không thể thông qua kỳ khảo hạch thứ hai, hắn trở lại cầm một gốc dược liệu trên bàn cầm lấy, nghiêm túc nhìn qua hai vị giám khảo:
- Các ngươi thật sự cho rằng đây là Ngư Lân Thảo?
- Đương nhiên, rễ cây như vảy cá, cành lá có màu nâu xanh, không phải Ngư Lân Thảo thì còn có thể là gì được nữa?
Hai giám khảo đại nhân Âu Dương Thành và Đỗ Mãn vẫn chưa trả lời, Tôn Đào đã tràn đầy kiêu ngạo mở miệng.
Ngư Lân Thảo là một loại dược liệu rất dễ bị nhầm lẫn, thật sự có đặc thù giống như Tôn Đào nói, rễ cây tựa như vảy cá, cành lá có màu xám xanh.
Mặc dù rất ít gặp, nhưng trong thư tịch cũng đã có ghi chép lại về loại thảo này.
Loại dược liệu Trương Huyền đã viết sai chính là cái này.
- Chẳng lẽ không phải?
Âu Dương Thành hiển nhiên đồng ý với phán định của Tôn Đào, nghi ngờ nhìn qua Trương Huyền.
- Dĩ nhiên không phải! - Trương Huyền lắc đầu:
- Hai vị luyện đan sư, thậm chí ngay cả thi dược liệu là cái gì mà các người cũng không biết, liền phán kết luận là người khác thi không đạt, hai người như vậy có phải là đã quá tắc trách rồi không?
- Làm càn! - Tôn Đào thấy tên thanh niên trước mắt chỉ ở đó lòe người, lúc này cắt ngang:
- Luyện đan sư đại nhân tự mình ra đề, sao lại có thể sai? Ngươi đừng có ở đây nói hươu nói vượn. . .
Hắn thông qua khảo hạch, rất có khả năng hắn chính là học đồ của hai giám khảo này, đương nhiên có thể hắn đã biết trước đáp án.
- Có phải ta ở đây nói hươu nói vượn hay không rất đơn giản! Bên ngoài có thư tịch, làm phiền ngươi đi đem quyển sách ở giá cuối cùng mang đến đây! – Không muốn phí lời với tên nhóc này, Trương Huyền thản nhiên nói.
- Hoa Hoa, ngươi đi lấy tới! - Âu Dương Thành và Đỗ Mãn liếc mắt nhìn nhau, sau đó ra lệnh cho một người đứng sau mình.
Người được chỉ định gật gật đầu sau đó đi ra ngoài, chỉ chốc lát mang tới một quyển sách, chính là quyển mà Trương Huyền nói, trong sách có tường thuật tóm lược đặc thù của các loại dược liệu.
- Lật đến trang thứ mười bảy, có miêu tả về Ngư Lân Thảo rất kỹ càng! - Trương Huyền nói.
Học đồ Chu Hoa Hoa nghe xong nhịn không được liền lật ra đến trang mà Trương Huyền nói, quả nhiên tìm được giải thích cặn kẽ về đặc điểm của Ngư Lân Thảo.
- Số trang mà hắn cũng có thể nhớ kỹ?
Hai vị luyện đan sư Âu Dương Thành và Đỗ Mãn cũng nhìn sang, cả người của hai người họ đồng thời chấn động, vẻ mặt lộ ra bất ngờ không thể tưởng tượng nổi.
Ngư Lân Thảo là dược liệu bọn hắn lấy ra ngẫu nhiên, trước đó hoàn toàn không có tiết lộ tin tức này ra bên ngoài, tất nhiên cũng không có khả năng ăn gian!
Một hơi nói ra quyển sách nằm ở đâu, giá thứ mấy, quyển thứ mấy trên giá, lại còn đọc đúng số trang. . . Loại này trí nhớ đã có thể nói là thiên tài.
- Làm phiền ngươi đọc dòng giới thiệu về Ngư Lân Thảo một lần cho mọi người nghe! - Không để ý tới sự khiếp sợ của bọn hắn, Trương Huyền nói tiếp.
- Ngư Lân Thảo, sinh trưởng tại đầm lầy chi địa, rễ cây hiện lên vảy như vảy cá trạng, toàn thân xám xanh, cành lá đỉnh chóp hơi có chút trắng, Ngư Lân Thảo đã phát triển hoàn toàn có lá ước chừng như hạt đậu nành. . .
Luyện đan học đồ Chu Hoa Hoa vừa đọc một hồi cũng nhỏ giọng từ từ, bởi vì ngay cả hắn cũng phát hiện những đặc tính này so với "Ngư Lân Thảo" trên bàn có rất nhiều điểm bất đồng.
- Cành lá ở đỉnh chóp của Ngư Lân Thảo hơi có chút trắng, cái này không có! Ngư Lân Thảo đã phát triển hoàn toàn có hạt như hạt đậu nành, mà loại dược liệu này, mỗi cái lá đều lớn cỡ chừng một móng tay, rõ ràng là lớn hơn rất nhiều! - Trương Huyền đem giơ dược liệu trong tay lên, nói tỉ mỉ sự khác biệt này.
- Cái này. . . - Âu Dương Thành, Đỗ Mãn vội vàng cầm sách trong tay Chu Hoa Hoa xem thử, nhìn một lần nữa, quả nhiên cũng phát hiện không ít chỗ khác biệt.
- Nếu không phải Ngư Lân Thảo, cái kia chính là loại dược liệu tương tự như nó, rất nhiều trong dược liệu, cũng có rất nhiều loại tương tự nhau, chỉ có do ta viết loại kia Long Lân Thảo! Nếu như các ngươi cảm thấy loại dược liệu này không tồn tại, có thể quay trở lại gian phòng vừa mới lấy quyển sách này, nhìn giá sách thứ tư góc trên bên phải, có một bản trứ tác của tiền bối Lưu Đạt Tiên, trang thứ năm mươi bốn có ghi chép rất kỹ càng!
Lưu Đạt Tiên là một luyện đan sư rất nổi danh từ ba mươi năm trước, từng xâm nhập đất cằn sỏi đá tìm kiếm dược liệu, dày công viết ra những quyển sách rất có giá trị.
- Tuy nhiên, nếu như các người vẫn còn không tin, ta còn có biện pháp khác để phân biệt! - Trương Huyền cười cười:
- Ngư Lân Thảo là một loại dược liệu tính nhiệt, chẻ rễ cây ra, biết chảy ra chất lỏng màu nhũ bạch, mà loại Long Lân thảo này, là dược liệu tính hàn, vậy khi chẻ ra, chất lỏng chảy ra sẽ có màu vàng nhạt, cũng phát ra hàn khí ẩm ẩm! Hai vị luyện đan sư đều là những người rành về dược liệu, chắc đặc điểm cơ sở đơn giản ấy hẳn là đủ để phân rõ đây là Ngư Lân Thảo hay Long Lân thảo ha.
- Chuyện này. . . - Đỗ Mãn vừa đưa mắt liếc nhìn Chu Hoa Hoa ý bảo hắn đi tìm sách lần nữa cho bọn họ xem, hai tay của hắn vừa dùng sức, nhẹ nhàng xé một cái.
Lạch cạch!
Rễ cây "Ngư Lân Thảo" trong tay bị xé, một dòng chất lỏng màu vàng nhạt từ từ chảy ra, cho người ta một loại cảm giác lành lạnh.
- Quả đúng là như vậy. - Hai người lung lay.
Những gì là hắn vừa nói thật sự là không sai chút nào.
Bụi dược liệu này thế mà lại thật sự không phải là Ngư Lân Thảo!
Giờ phút này, Chu Hoa Hoa cũng đi tới, trong tay cầm một quyển, tại trang thứ năm mươi bốn quả nhiên cũng tìm được thông tin ghi chép liên quan tới Long Lân Thảo, miêu tả về giống y như loại dược liệu mà bọn họ đang cầm trên tay.
Bọn hắn đường đường là giám khảo, thế mà lại đưa ra đáp án sai lầm cho người ta phê chữa. . .
Âu Dương Thành, Đỗ Mãn chỉ cảm thấy trên mặt nóng hừng hực.
Gian phòng yên tĩnh một trận giống như không có ai trong đó.
Tất cả mọi người nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt, giống như là nhìn lấy một con quái vật.
Mẹ nó, có thể nhớ kỹ khác nhau giữa Long Lân Thảo và Ngư Lân Thảo cũng không tính là gì, nhưng nhớ kỹ một quyển sách ở đâu, ở giá sách thứ mấy, trang nào. . .
Đây cũng quá trâu bò đi!
Hắn có phải là người không vậy?
Tôn Đào vừa rồi vẫn muốn thể hiện, chế giễu dạy dỗ Trương Huyền, lúc này lại đần độn chết chân ngay tại chỗ, thân thể không ngừng run rẩy, khóc không ra nước mắt.
Đúng là lấy trứng trọi với đá, nếu Tôn Đào sớm biết đối phương có loại trí nhớ này, đánh chết hắn cũng sẽ không chế giễu y rồi a!
Lần này thì hay rồi, cười nhạo người ta không thành, giờ đành phải giả dạng ngu xuẩn!
Nếu dưới đất có một cái hố, khẳng định hắn đã sớm chui vào rồi. . .
Bình luận facebook