-
Chương 106-110
Chương 106 Phiền não mới (hạ)
Nếu cứ tiếp tục tu luyện với tốc độ như bây giờ, chắc chắn đến cuối học kỳ hắn có thể khiến tu vi của năm học viên này tăng mạnh, một tiếng hét lên kinh người.
Tuy nhiên lần này chỉ có nửa tháng là đến hạn định ước chiến, thật sự là một nhiệm vụ khó khắn.
Dù là Vương Dĩnh, Triệu Nhã, Trịnh Dương, Lưu Dương hay Viên Đào, thân thể họ đều có vấn đề nọ vấn đề kia. Dù cho hắn biết được các khiếm khuyết đó cũng khó có thể giải quyết trong một thời gian ngắn như vậy.
Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra khuyết điểm, nhưng sẽ không đưa ra phương pháp giải quyết chính xác.
Phương pháp giải quyết vấn đề của mấy học viên này đều do bản thân nghiên cứu thật nhiều thư tịch mới tìm ra được, vì vậy hiệu quả cũng chỉ ở mức trung bình.
Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, đến những vấn đề đó còn không thể giải quyết, làm sao có thể để bọn họ đột nhiên tu vi tiến nhanh, thực lực tăng mạnh?
Đương nhiên, nếu như hắn truyền thụ Thiên Đạo Thần Công chi bọn họ, nhất định có thể khiến tu vi tiến nhanh. Nhưng Trương Huyền cũng biết, bộ công pháp này trừ mình ra, không thể truyền thụ cho những người khác.
Thất phu vô tội, mang ngọc có tội. Một khi bộ công pháp này bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ mang đến tai họa ngập đầu.
Mặc dù hắn có thư viện, cái máy gian lận này, có thể nhìn ra điểm yếu, nhưng đối mặt với cường giả chân chính cũng là vô dụng.
Không nói đến liệu cường giả chân chính có loại thiếu sót này hay không. Cho dù có, tốc độ và lực lượng không theo kịp người ta, thì dù đánh trúng cũng không có khả năng làm tổn thương đối phương!
- Trịnh Dương còn đơn giản một chút, ta có thể nghĩ biện pháp tìm cho hắn một bộ võ kỹ. Chỉ cần trong nửa tháng hắn tu luyện có chút thành tựu là có thể ứng phó đại cục!
- Với Vương Dĩnh, mặc dù ta đã phá vỡ huyệt đạo bị phong bế ở hai chân, nhưng tổn thương tròn hai năm, thể nội căn cơ của nàng đã tổn thương nghiêm trọng. Vô luận kinh mạch hay cơ bắp đều cần thời gian dài ôn dưỡng. Phương pháp bình thường tuyệt đối không thể giúp nàng triệt để khôi phục, thậm chí nâng cao tu vi chỉ trong nửa tháng. Trừ khi… dùng đặc thù dược dịch tẩm bổ!
- Lưu Dương thì cần một chút đan dược thông suốt kinh mạch, làm tan ra hững kinh mạch bị tắc nghẽn.
- Triệu Nhã, Viên Đào giống trước đó, cần nghĩ ra biện pháp kích hoạt thể chất là được!
Nói nghe đơn giản, nhưng thực tế lại rất khó.
Không nói cái khác, chỉ nhìn vào người dễ nhất là Trịnh Dương. Hắn tu luyện thương pháp đã nhiều năm, nếu đổi sang tu luyện những vũ kỹ khác, một khi không thể lĩnh ngộ, thuần thục, ngược lại sẽ trở thành nét bút hỏng, thực lực không tăng mà giảm!
Võ kỹ, uy lực lớn thì tu luyện chậm, mà uy lực nhỏ lại không có tác dụng. Nửa tháng lĩnh ngộ và tu luyện thuần thục… Có thể thấy bao nhiêu khó khăn.
- Về phần võ kỹ tạm thời không vội. Vương Dĩnh cần dược dịch, luyện đan sư công hội hẳn là có. Nói cách khác, vấn đề của bốn người Triệu Nhã, toàn bộ có thể giải quyết ở Luyện đan sư công hội!
Trong mắt Trương Huyền ánh lên sự quyết tâm:
- Xem ra hôm nay Luận đan là việc không thể tránh khỏi, hơn nữa ta nhất định phải thông qua!
Trên thực tế, sau khi mối đe dọa bị trục xuất qua đi, hắn cứ nghĩ bản thân có thể thả lỏng và dạy học một cách nhàn nhã. Nhưng Lục Tầm lại từ đâu chạy đến đánh vào mặt hắn. Là một người xuyên việt, lại có ngón tay vàng, sao Trương Huyền đâu thể để kẻ khác trèo lên đầu lên cổ mình được? Làm sao còn mặt mũi sống?
Những câu dạng sông có khúc, người có lúc đều là nói nhảm. Báo thù không cách đêm. Nếu vị minh tinh lão sư này đã đưa mặt ra, hắn đương nhiên không thể hạ thủ lưu tình a!
Hơn nữa, mặc dù có vẻ như hắn đã giải quyết xong vụ việc với phòng Giáo dục và sẽ không bị sa thải trong thời gian ngắn. Nhưng thực tế, vẫn đang có không ít người đang chờ để chế giễu hắn. Dù sao thì vụ lấy thân phận lão sư đánh mặt lão đạo sẽ khiến học viện mang tiếng xấu. Bất kỳ địa phương nào cũng không cho phép một tên gia hỏa tùy thời có thể bùng nổ này tồn tại!
Một khi thi đấu tân sinh thua, các loại áp lực khẳng định sẽ lũ lượt kéo đến, khiến bước đi của hắn ngày càng khó khăn.
Cho nên, hắn nhất định phải thắng, dù phải bỏ ra giá cao hơn nữa.
Về việc tại sao hắn không dứt áo ra đi, trời đất bao la mặc ta tiêu dao… Thân là lão sư, khi đang khiêu chiến với người khác lại rời đi, đồng nghĩa với việc chạy trốn. Nó sẽ để lại vết nhơ trong hồ sơ của hắn trong toàn bộ Giáo sư công hội. Đến lúc đó, đừng nói danh sư, chỉ sợ giáo viên cao cấp cũng không đạt được.
Mấu chốt nhất là, năm học viên này đã triệt để tín nhiệm hắn, coi hắn như người quan trọng nhất trong nhân sinh. Hắn là lão sư, càng không thể để bọn họ thất vọng a!
- Được rồi! Bây giờ ta sẽ bắt đầu giảng bài! – Sau khi thầm quyết định, Trương Huyền không còn sốt ruột nữa mà bắt đầu giảng bài như bình thường.
Bài giảng của hắn là tổng kết chính xác nhất của toàn bộ thư tịch trong Tàng thư các.
Mặc dù không có gì thú vị nhưng lại thâm ảo dị thường, khiến người ta có một loại cảm giác như đốn ngộ.
Không chỉ năm học viên này được lợi không nhỏ, ngay cả Vương Đào, Vương Nham, Triệu Nham Phong đứng một bên dự thính cũng kích động đến đỏ mặt, như ăn nhân sâm vậy!
Giờ phút này, bọn hắn đều rõ ràng, dù chỉ làm học viên dự thính, không thể đạt được sự chỉ điểm cá nhân của Trương Huyền, nhưng bọn hắn cũng kiếm lợi lớn!
Chỉ cần lắng tai nghe, tu vi của họ chắc chắn sẽ có thể nhanh chóng tiến bộ.
Trương lão sư đang giảng giải một hệ thống tu luyện mới, một quan niệm mới, đủ để phá vỡ giá trị quan của toàn bộ giới tu luyện.
- Bài học hôm nay đến đây thôi! Các ngươi đều trở về tu luyện thật tốt, ngày mai ta sẽ đến kiểm tra tu vi!
Nhìn đồng hồ, thấy đã gần giữa trưa, Trương Huyền khoát tay áo.
- Ân! – Đám người Triệu Nhã đứng dậy cáo từ.
- Luận đan chuẩn bị bắt đầu, ta cũng nên đến đó thôi!
Biết thời gian không chờ đợi ai. Nếu đã xin luận đan, Trương Huyền nhất định sẽ không bỏ cuộc. Hắn đi ra lớp học, cất bước về phía Luyện đan sư công hội.
Vừa tiến vào công hội liền thấy Văn Tuyết tiến lên đón.
Hôm qua, trong mắt nàng là sự khinh miệt, hôm nay lại là sự kính sợ.
Mặc dù người trước mắt này nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng hắn đã là luyện đan học đồ, dĩ nhiên nàng không dám đắc tội.
- Âu Dương luyện đan sư để ta ở đây đợi ngươi. Hắn nói mười vị luyện đan sư đã tới đầy đủ, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu. Đương nhiên, nếu bây giờ ngươi đổi ý, hắn cũng có thể làm chủ giúp ngươi hủy bỏ lần luận đan này!
Văn Tuyết nhìn sang, nói.
- Không cần hủy bỏ! – Trương Huyền lắc đầu.
Chỉ là khảo hạch luyện đan sư, hắn không muốn tốn quá nhiều thời gian. Nếu hôm nay có thể bắt đầu, chẳng có lý do gì để từ bỏ!
- Mời đi bên này! – Giống như đã đoán trước được quyết định của hắn, Văn Tuyết lắc đầu, dẫn đường tiến lên phía trước.
Vẫn là địa phương đã khảo hạch trước đó, nhưng càng đi vào sâu hơn. Rất nhanh, hai người đi tới một phòng khách rộng rãi.
Căn phòng rộng khoảng mấy trăm mét vuông. Bên trong có mười cái ghế được xếp thành vòng tròn. Phía sau cùng là một đan lô đang cháy hừng hực, cho người ta cảm giác cực nóng.
Luận đan, muốn biết câu trả lời chính xác hay không, cần kiểm nghiệm tại chỗ. Tác dụng của đan lô chính là như vậy.
- Trương Huyền, ngươi đã đến! Bây giờ nếu ngươi đổi ý vẫn còn kịp. Ngươi yên tâm, ta có thể giúp ngươi trong vòng nửa năm luyện chế ra đan dược, để ngươi khảo hạch luyện đan sư thành công!
Cửa phòng “Kẹt kẹt” mở ra, Âu Dương Thành đi đến. Trong lời nói của lão mang theo an ủi.
Hắn vẫn không hề nghĩ rằng người trẻ tuổi này có thể thông qua Luận đan.
- Nửa năm quá dài! – Trương Huyền lắc đầu.
Nói đùa! Nếu có thời gian nửa năm, hắn cũng chẳng cần phiền toái chạy đến Luyện đan sư công hội tìm sách như vậy.
- Tốt a! – Thấy hắn kiên trì như vậy, không có biện pháp khuyên can, Âu Dương Thành không nhịn được lắc đầu.
Theo hắn nghĩ, Trương Huyền chỉ là trẻ tuổi nóng tính. Một khi vấp ngã, khẳng định sẽ biết luận đan khó khăn nhường nào.
- Chư vị, tất cả vào đi!
Sau tiếng hét, rất nhiều con người bước vào phòng. Không nhiều không ít, vừa tròn mười, có người trung niên, cũng có lão giả. Nhưng người nhỏ tuổi nhất cũng đều hơn bốn mươi tuổi.
Đỗ Mãn luyện đan sư trước kia cũng xuất hiện.
Những người này đều mặc trường bào đặc biệt của Luyện đan sư, trước ngực đeo một huy chương đặc thù có một ngôi sao vô cùng chói mắt.
Luyện đan sư nhất phẩm!
Chương 107 Luận đan bắt đầu
Dựa theo quy trình bình thường, muốn sát hạch luyện đan sư nhất phẩm cần phải có luyện đan sư hai sao tọa trấn rồi khảo hạch.
Trương Huyền thi không phải luyện đan, mà là Luận đan, mười vị cùng cấp là có thể khảo hạch, bất quá, toàn bộ quá trình sát hạch cần dùng ghi chép ngọc tinh ghi chép xuống, để chờ tổng bộ có thể bất cứ lúc nào kiểm tra, thậm chí một ít luyện đan học đồ, đều có tư cách kiểm tra, một khi phát hiện cố ý nhường, hết thảy luyện đan sư tham dự sát hạch đều sẽ bị khai trừ tư cách luyện đan sư.
Chính vì như thế, Luận đan không ai dám nhường, thế lực có to lớn đến đâu đi nữa, quan hệ có mạnh mẽ đến như thế nào cũng không được.
- Âu Dương hội trưởng, ngươi nói có người Luận đan? Sẽ không là cái tên nhóc con miệng còn hôi sữa này chứ!
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, nhìn Trương Huyền một chút, tất cả đều một mặt quái lạ, một người luyện đan sư mở miệng nói.
Người có thể đến Luận đan, không phải danh sư chính là đối với đan dược hiểu rõ cực sâu, kiến thức uyên bác, mọi người nhận được tin tức, đều cho rằng sẽ là một vị lão đầu râu tóc bạc trắng, nằm mơ đều không nghĩ tới, chỉ là một thanh niên chưa tới hai mươi tuổi.
Âu Dương hội trưởng ngươi xác định không phải đùa giỡn mấy người chúng ta đi?
Luyện đan giống như ủ rượu đế, càng lâu năm càng thơm, tuổi tuy rằng không có nghĩa là biết nhiều, nhưng nhiều năm nghiên cứu, khẳng định so với vừa mới học tập ắt phải tốt hơn nhiều.
Một cái gia hỏa chưa tới hai mươi tuổi, muốn sát hạch Luận đan...
Từng này tuổi coi như là học tập từ trong bụng mẹ cũng có thể học được bao nhiêu tri thức?
- Trương Huyền tuy rằng tuổi trẻ, nhưng hiểu biết về dược liệu lại cực kỳ thâm sâu, đề thi sát hạch học đồ thậm chí đạt được max điểm!
Thấy mọi người nghi vấn, Âu Dương Thành giải thích.
- Max điểm?
- Điều này cũng không tính là gì đi!
- Đề thi cấp học đồ chỉ là sát hạch dược tính, chủng loại, đặc thù của dược liệu, có thể trả lời max điểm, chỉ có thể nói rõ hắn cơ sở vững chắc, chỉ bằng vào điểm ấy, liền muốn tiến hành Luận đan đem chúng ta gọi lại đây, có phải là có chút quá võ đoán?
- Luyện đan không những là hiểu rõ dược tính, chủng loại, đặc thù của dược liệu đơn giản như lúc sát hạch học đồ, còn cần lý giải cùng cảm ngộ đối với đan đạo, nếu như chỉ bằng vào biết một chút cơ sở liền muốn trở thành luyện đan sư, có phải là ý nghĩ có chút quá hão huyền hay không?
Mọi người bĩu môi, tràn đầy xem thường.
Đề thi, là dùng để tiến hành sát hạch luyện Đan học đồ, chính thức luyện đan sư, quanh năm giao tiếp cùng dược vật, cơ bản đều có thể thi max điểm, không tính là gì.
- Ây...
Thấy mình còn chưa mở miệng, liền bị nhiều như vậy người khinh bỉ, Trương Huyền có chút bất đắc dĩ.
Luyện đan sư muốn thực sự là càng già càng tốt, ngươi còn trẻ như vậy, kinh nghiệm cao được bao nhiêu, đã thành đan mấy lần, đã thất bại bao nhiêu lần? E rằng toàn bộ đều là kinh nghiệm thất bại đi. Còn luyện đan, ngươi không có luyện thành tro là tốt lắm rồi.
- Khặc khặc!
Ho khan một tiếng, đánh gãy mọi người nghị luận, Trương Huyền mở miệng:
- Âu Dương hội trưởng đem chư vị tìm đến, không phải đến luận tuổi, ta tuy rằng tuổi trẻ, lại không có nghĩa là trên phương diện luyện đan không đuổi kịp các vị!
- Đuổi kịp chúng ta? Liền luyện đan sư đều không phải, đã tự kiêu không để chúng ta vào mắt?
- Người trẻ tuổi là nên khiêm tốn một chút, đối với đan dược không hiểu nhiều, liền dám Luận đan, lá gan có thể thật là lớn!
- Gia hỏa hung hăng, một lúc nữa Luận đan bắt đầu, hi vọng ngươi miệng cũng có thể giống như hiện tại, chậm rãi mà nói!
...
Trương Huyền không nói lời nào cũng còn tốt, vừa mở miệng là lần thứ hai thành đối tượng đả kích.
Mọi người từng người từng người một giận dữ, hận không thể đem mở miệng hắn mà cắt lưỡi đi.
Luận đan, trên thực tế tương đương với một người khiêu chiến mười vị luyện đan sư.
Những luyện Đan sư bị Âu Dương Thành tìm đến, mỗi một cái tại Thiên Huyền vương quốc đều có tiếng tăm rất lớn, địa vị rất cao, nếu như thua bởi một vị danh sư, một lão nhân tóc bạc trắng thì không sao, một tên nhóc con miệng còn hôi sữa, gia hỏa không đủ hai mươi tuổi, nếu thật sự để hắn giành chiến thắng, bọn họ còn biết giấu mặt vào đâu?
Vì lẽ đó, mọi người vừa đến, là đã không định cho hắn sắc mặt tốt, muốn ra đòn phủ đầu, phá hủy sự tự tin của hắn
Đáng tiếc là phải khiến họ thất vọng. Kiếp trước là thân Trạch nam, kinh nghiệm mỗi ngày khẩu chiến trên mạng cùng đủ loại người, nói chung là dù bị chửi như chó không phải vẫn kiên cường sống sót?
Cho nên cấp bậc khẩu chiến này không có bất kỳ tác dụng gì đối với Trương Huyền.
- Được rồi!
Thấy mọi người càng ngày càng ồn ào, còn chưa bắt đầu Luận đan, mùi thuốc súng đã đậm đặc, Âu Dương Thành tức xạm mặt lại, vội vã đánh gãy mọi người:
- Nói cái khác đều vô dụng, hết thảy đều muốn lấy thực lực nói chuyện, có thực lực, mặc kệ tuổi trẻ hay không đều được, nếu triệu tập mọi người lại đây Luận đan, vậy cũng chớ nói những điều vô dụng nữa, trực tiếp bắt đầu đi!
- Hiện tại ta trước tiên nói một chút về quy củ của Luận đan.
Chỉ lo mọi người lại nói tiếp ra những lời khó nghe, Âu Dương Thành vung hai tay lên, bắt đầu giải thích:
- Luận đan, không phải là biện luận, mà là do mười vị luyện đan sư đưa ra câu hỏi, người dự thi Luận đan trả lời, chỉ cần có một vấn đề trả lời không được hoặc là trả lời sai lầm, sẽ bị phán thất bại! Nếu vấn đề đưa ra mà song phương đều không xác định được tính chính xác của đáp án, có thể tại chỗ tiến hành thực nghiệm, cũng chính là luyện đan, lý luận của người nào có thể luyện ra phẩm chất đan dược cao hơn thì người đó là người thắng lợi.
- Đương nhiên, vấn đề mà luyện đan sư đưa ra câu hỏi, chỉ có thể trong phạm vi kiến thức của luyện đan sư nhất phẩm, không thể vượt qua; Cũng không thể cố ý nhấc lên một ít bí ẩn không người hiểu rõ.
Nói đến đây Âu Dương Thành nhìn quanh một vòng:
- Chư vị còn có nghi vấn gì không?
Quy tắc rất đơn giản, giải thích lên cũng rất dễ dàng.
- Không có!
Mọi người đồng thời gật đầu.
Làm một vị luyện đan sư, coi như chưa từng nghe tới Luận đan, sau khi được mời tới khảo hạch, cũng khẳng định đã phải tìm hiểu đồ vật liên quan, biết đến rất rõ ràng.
Coi như có thể đưa ra câu hỏi, cũng là có hạn chế, nếu không, ngươi trực tiếp hỏi tam phẩm đan dược làm sao luyện chế, hỏi một ít thủ pháp luyện đan cao thâm, một cái luyện đan học đồ đánh chết cũng không cách nào trả lời a.
- Nếu không có nghi vấn, vậy thì...
Âu Dương Thành vung tay lên, đang muốn tuyên bố bắt đầu, liền thấy Trương Huyền đứng lên, một mặt chính khí:
- Trước không vội!
- Làm sao? Giờ mới biết sợ? E rằng đã chậm đi!
- Coi như ngươi muốn đổi ý, cũng không kịp, hoặc là bắt đầu Luận đan, hoặc là trực tiếp chịu thua!
Mọi người thấy hắn kêu ngừng, còn tưởng rằng hắn muốn từ bỏ, tất cả đều cười gằn nhìn sang.
- Đổi ý? Liền trình độ như các ngươi cũng muốn để ta đổi ý?
Trương Huyền bĩu môi, trực tiếp mở ra chế độ kéo cừu hận.
- Ngươi nói cái gì?
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, mười vị luyện đan sư nhất thời như ong vỡ tổ, từng cái từng cái trợn mắt nhìn, hận không thể đem hắn xé thành mảnh nhỏ.
Một ông già lên tiếng hét lớn!
- Thật không tiện, ta không phải nói trình độ của ngươi không được, mà là nói... trình độ của tất cả các vị đang ngồi ở đây cũng không được!
Hai tay Trương Huyền chắp ở sau lưng, mang theo thái độ ngạo mạn.
Làm sao?
Muốn đấu võ mồm với ta, có tin hay không lão tử nói một câu sẽ để các ngươi tức chết?
- Ngươi...
- Ngông cuồng!
- Tiểu nhi vô tri!
Quả nhiên, mọi người trong nháy mắt nổ tung, từng cái từng cái giống như hít thuốc lắc, tức giận đến mặt đỏ bừng.
Thấy đã chọc giận được mấy người kia, bản thân thành đối tượng đả kích, Trương Huyền lúc này mới thoả mãn gật gù khẽ mỉm cười, nhìn về phía Âu Dương Thành:
- Âu Dương hội trưởng, bọn họ cảm thấy ta trẻ tuổi, có chút xem thường, nói thật, ta cũng xem thường bọn họ. Như vậy đi, chỉ biện luận thì quá vô vị, không bằng gia tăng độ khó.
- Gia tăng độ khó?
Âu Dương Thành hơi nhướng mày.
Luận đan đã rất khó khăn, còn muốn gia tăng độ khó? Làm sao thêm?
Những người khác cũng tràn đầy nghi hoặc.
Tiểu tử, ngươi lẽ nào cảm thấy chết còn chưa đủ thảm, còn muốn lại tìm thêm kích thích?
- Rất đơn giản, Luận đan chỉ là lý luận, nói tới nhiều hơn nữa cũng đều là lời nói suông!
Không để ý tới ánh mắt quái dị của mọi người, Trương Huyền vẫy tay một cái, mang theo dáng vẻ thiên hạ ngoài ta thì còn ai:
- Không bằng như vậy, ở đây bất luận vị luyện đan sư nào, chỉ cần dám ở trước mặt ta luyện đan, bất luận hắn lấy thủ pháp gì để luyện đan, ta đều có thể vạch ra tên gọi của thủ pháp, sai lầm trong quá trình luyện đan, chỉ cần ở đây bất luận một ai cảm thấy đưa ra sai lầm không đúng, ta có thể lập tức chịu thua!
Chương 108 Mạnh Nham
- Cái gì ?
- Chúng ta là luyện đan sư chính thức, ngươi chỉ là một học đồ, lại dám lên mặt dạy bảo bọn ta?
- Ngươi còn ở đó làm bộ làm tịch gì nữa? Thủ pháp luyện đan của chúng ta có nhiều mặt, đừng nói là vạch trần sai lầm, có thể nhận ra bọn ta đang dùng thủ pháp gì coi như ngươi thắng!
Nghe thấy lời nói của Trương Huyền, đám người lập tức như ong vỡ tổ.
Một tên nhóc con miệng còn hôi sữa, lại còn nói chỉ cần bọn hắn luyện đan, liền có thể nhìn ra thủ pháp, chỉ ra sai sót, đây là đầu óc bị vô nước hay là lừa bịp đây?
- Hắn... Điên rồi sao?
Mấy người như Âu Dương Thành, Văn Tuyết cũng đều sắp phát điên lên.
Luận đan, nhiều nhất chỉ đem ra một vài vấn đề để nói, cho dù có chút hiếm thấy, nhưng chỉ cần quen thuộc các thủ pháp luyện đan, rất có thể được cân nhắc cho luận đan, hắn lại ở đó đòi chỉ ra thủ pháp và sai lầm... Đây là cái quỷ gì?
Luyện đan giống như viết chữ, một vạn người thì có một vạn kiểu chữ, cùng một loại đan dược, thủ pháp luyện chế không có một ngàn cũng chí ít có hơn tám trăm loại, chủng loại phong phú, chiêu số phức tạp, hơi có một chút chênh lệch, lại trở thành một thủ pháp khác rồi.
Mặt khác, một loại luyện đan thủ pháp có thể truyền từ đời này sang đời khác, đồng thời công xuất luyện chế thành đan thuốc, nếu không phải làm đi làm lại cả trăm lần, thì ai cũng có thể làm được rồi. Không nói đến chuyện hoàn mỹ hay không hoàn mỹ, chí ít những thầy luyện đan này, mỗi ngày đều sử dụng, chẳng lẽ họ không nhận ra bất kỳ chỗ sai lầm nào.
Đừng nói là một vị luyện đan sư tam phẩm, luyện đan sư có cấp bậc càng cao, thì liền khó mà tìm thấy sai lầm của bọn họ!
Đây cũng không phải là khó gia tăng, mà là thay đổi quy tắc, đem độ khó thăng cấp đến vô biên vô hạn!
Nếu như nói học đồ luận đan chỉ là phép trừ trong phạm vi một trăm thì Trương Huyền đưa ra yêu cầu này tương đương thăng cấp lên hàng ngàn hàng vạn lần!
Độ khó của cái này không phải là ngừng gia tăng, mà là đã gia tăng đến không có cực hạn rồi.
Đại ca, ngươi xác định không có nói đùa chứ?
Văn Tuyết nhìn Trương Huyền giống như nhìn quái vật.
Hôm qua ngay cảTàng thư khố của công hội luyện đan sư ở đâu hắn cũng không biết, khảo hạch học đồ nên đọc sách gì hắn cũng không biết, hôm nay liền trở thành tuyệt thế đại cao thủ, ở trong này nói nhăn nói cuội, nếu như tự mình nhìn thấy quá trình đọc sách của hắn, người khác khi nghe thấy những điều này đều sẽ cho rằng hắn là bị tinh thần phân liệt.
Một người cho dù có khác biệt, nhưng cũng không thể khác biệt lớn như vậy đi!
Coi như muốn nổ, cũng không cần chơi lớn như vậy đi!
- Sao vậy? Không dám đồng ý? Là do các người sợ ta vạch trần sai lầm các ngươi, khiến cho các ngươi mất mặt có phải không? Hay là sợ thủ pháp của mình bị ta nói toạc ra, cảm thấy không còn mặt mũi?
Không để ý tới ánh mặt mọi người nhìn hắn như quái vật, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.
Trên đường tới hắn còn không sao.
Mặc dù nhìn qua hết toàn bộ sách trong Tàng thư khố của công hội luyện đan sư, nhưng hắn phải biết, muốn hoàn thành luận đan, e rằng cũng rất khó khăn.
Dù sao ở đây cũng có nhiều luyện đan sư như vậy, ai ai cũng có nhiều năm kinh nghiệm luyện đan, có thể nói ra một hai cái thư tịch đã đọc rõ ràng không thể nào giải quyết được vấn đề!
Một khi không đáp lại được, liền thua!
Đã như vậy, nên nghĩ biện pháp để bọn hắn không đề cập tới những vấn đề này.
Đối với người khác, nhìn bọn hắn luyện đan, vạch trần được thủ pháp và sai lầm, đã là phương pháp biện luận cực kỳ bất thường rồi, nhưng Trương Huyền có được Thiên Đạo thư viện, có thể tuỳ ý nhìn ra bất cứ thiếu hụt gì, ngay cả chuyện hiếm thấy nhất, ở trên người hắn liền biến thành cực kỳ đơn giản.
Luyện đan sư luyện đan cũng giống như võ giả khi thi triển võ kỹ, chỉ cần nhìn qua, sẽ có thư tịch xuất hiện.
Cho nên, Trương Huyền vừa đến liền cố ý khiến cho bọn chúng tức giận, để đám người đó nổi điên lên, sau đó lại lấy giọng điệu khinh miệt ranói, đám người này nhất định sẽ cảm thấy hắn ngạo mạn vô lễ mà đồng ý.
Chỉ cần bọn họ đồng ý loại phương thức khảo hạch này...
Hắc hắc, tiểu tử, nhìn xem ta có chơi chết các ngươi không!
- Nếu ngươi đã muốn tìm đường chết thì bọn ta đành tiễn ngươi một đoạn vậy!
- Đúng vậy, để ngươi khoác lác một chút đi, một lát nữa có khóc cũng không kịp!
...
Quả nhiên, vừa mới kích bọn họ một lần nữa, đám người tất cả đều sắp khè ra lửa.
Từng người đều hận không thể mở miệng chửi mười tám đời tổ tiên Trương Huyền một lần.
Không có mặt mũi, không có mặt mũi... cái đầu ngươi!
Ta đã dám nói, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh này!
Mười vị luyện đan sư từng người đều có ý chí chiến đấu sôi sục.
Nếu không phải cố kỵ thân phận mình là một luyện đan sư chính thức chỉ sợ bọn họ đã sớm xông lên, đánh hắn một trận.
- Nếu chư vị có lòng tin sẽ làm được như vậy, vậy thì bắt đầu đi! – Nhìn thấy bọn họ sảng khoái đồng ý như vậy, Trương Huyền cười hắc hắc, nhìn về phía Âu Dương Thành đứng giữa:
- Âu Dương hội trưởng, có thể bắt đầu chưa?
- Ây... Được rồi!
Không ngờ tới một trận luận đan lại nhanh chóng biến thành dạng này, Âu Dương Thành đầy bất đắc dĩ, giờ phút này cho dù hắn không đồng ý thì cũng không còn cách nào khác.
- Không biết vị nào muốn thử đầu tiên? Trương mỗ có thể chỉ điểm miễn phí cho người đó! - Ống tay áo Trương Huyền hất lên, tạo ra một luồng gió mát.
Sắc mặt mọi người lại xanh lét lần nữa.
- Ta hết nhịn nổi rồi, chư vị, hãy cho ta giáo huấn tên tiểu tử này trước đi!
Rốt cục, một cái luyện đan sư cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa, hùng hổ đứng lên.
Hắn là một người trung niên người, tầm hơn bốn mươi tuổi, mặt xám xanh, hai mắt sáng như đèn lồng, vừa nhìn liền biết tính tình của hắn không tốt lắm.
- Là Mạnh Nham luyện đan sư!
- Mạnh Nham mặc dù tính tình nóng nảy, nhưng lại là nhất phẩm luyện đan sư sơ kỳ đỉnh phong, có thể luyện chế hơn mười dạng đan dược hạng nhất, không thể khinh thường!
- Đúng vậy a, hắn sư xuất danh môn, thủ phápluyện đan cũng rất nhiều, để hắn xuất thủ là thích hợp nhất!
Nhìn thấy người đàn ông trung niên ra mặt, tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu.
Có thể trở thành nhất phẩm luyện đan sư, đâu phải là chuyện đơn giản, vị này Mạnh Nham Đan sư này, mặc dù không phải là người có trình độ cao nhất trong số tất cả mọi người ở đây, nhưng chắc chắn là không phải thấp nhất, vừa đủ để xem tên nhóc này có bao nhiêu cuồng vọng.
- Tiểu tử, ta sẽ đi luyện đan ngay bây giờ, nếu như một lát nữa ngươi không nói được ta dùng thủ pháp gì để luyện thành, không chỉ ra được khuyết điểm, chống mắt lên mà coi ta sẽ giáo huấn ngươi như thế nào!
Hừ lạnh một tiếng, Mạnh Nham nhanh chân đi vào lô đỉnh trước mặt.
Hắn tiện tay lấy một chút dược liệu từ trên giá thuốc cách đó không xa, chân khí thổi động, khiến lô hỏa đốt mạnh hơn một chút.
Hừng hực!
Lửa đỏ đốt lớn, đan lô lập tức phát ra tiếng vang, giống như là một tiếng chuông lớn.
Hô hô hô!
Từng cây dược liệu rơi vào trong đó theo trình tự, dưới nhiệt độ cao nhiệt thiêu đốt, tỏa ra mùi thuốc vốn có.
- Đây chính là luyện đan?
Mặc dù Trương Huyền đã đọc qua không ít sách vở trong Tàng thư khố của công hội, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy tận mắt nhìn thấy người ta luyện đan.
- Lợi hại thật! - Trong lòng Trương Huyền không tự chủ được mà tán thưởng.
Mặc dù bàn về tu vi, hắn không thấp hơn so với những người này, nhưng muốn làm dược liệu bay vào trong lô đỉnh như nước chảy mây trôi, không chút trì trệ cũng không có chút chần chừ nào, bất kỳ vị thuốc nào cũng đều có thể phát huy vừa đủ dược lực, hắn làm không được.
Làm được như vậy chắc chắn là không thể nào không tập luyện làm đi làm lại nhiều lần.
Lý luận lại nhiều, cũng không có nghĩa là thực tiễn cũng có thể đơn giản như vậy.
Nhìn một hồi, kết hợp phân tích tri thức học được trong các sách đã đọc trong tàng thư khố trước đó, Trương Huyền rất nhanh phát hiện...
Nếu là người bình thường, dù có đồ chơi gì cũng nhìn không ra!
Đừng nói là nhìn ra khuyết điểm, ngay cả đối phương đang dùng thủ pháp gì họ cũng không thể biết được.
Khó trách đám người này vừa nghe thấy yêu cầu của hắn, đều muốn hỏi hắn có phải bị điên rồi hay không, từ quá trình luyện đan của hắn có thể nhìn thấy thủ pháp là gì, có thiếu hụt gì, đừng nói là một cái học đồ, không có loại nhãn lực của Thiên Đạo thư viện, cho dù là một luyện đan sư có trình độ cao như hội trưởng Âu Dương, nhìn thấy cũng liền sẽ tối tăm mặt mũi.
- Thiếu hụt!
Chỉ nhờ vào tri thức chắc chắn không thể nhìn ra khuyết điểm trong thủ pháp của hắn là gì, Trương Huyền cũng lười phân tích, tinh thần khẽ động.
Ông!
Một tiếng vang lên, Thiên Đạo thư viện chấn động, một quyển sách đột ngột xuất hiện trong não hải của Trương Huyền.
Trên sách ghi rõ thủ pháp mà vị Mạnh Nham luyện đan sư này đang thực hiện cũng như khuyết điểm của hắn.
- Chuyện này…
Tiện tay lật sách xem, chỉ nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền cảm thấy cổ quái.
Chương 109 Tĩnh tâm đan
- Khá lắm!
- Tay nghề của Mạnh Nham đã đạt tới lô hỏa thuần thanh!
- Đúng vậy a! Nếu hắn có thể nhìn ra khuyết điểm của thủ pháp như vậy, ta sẽ bẻ đầu mình xuống!
…
Trương Huyền quan sát, những luyện đan sư khác cũng tập trung chú ý lên người Mạnh Nham, vừa nhìn vừa gật đầu.
Bọn họ đều có thể nhận ra thủ pháp của đối phương, bản thân cũng đã từng sử dụng qua, vì vậy không coi là hiếm thấy.
Chính vì vậy, khuyết điểm càng ít hơn. Dù cho là bọn hắn cũng không mảy may nhìn ra đối phương có điểm nào không đúng. Tất cả đều nghiêm ngặt tiến hành theo quy tắc, nước chảy mây trôi, không xuất hiện một tơ một hào sai lầm nào.
- Âu Dương hội trưởng, hắn… có thể nhìn ra thủ pháp và khuyết điểm sao?
Văn Tuyết là người đưa Trương Huyền tới đây. Sau đó nàng cũng không rời đi mà đứng ngay sau lưng Âu Dương Thành, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Nàng thậm chí còn không phải một học đồ nên có xem cũng không hiểu rất nhiều bí quyết, chỉ hi vọng vị hội trưởng trước mắt này có thể nhìn ra cái gì.
- Khuyết điểm? – Âu Dương Thành lắc đầu:
- Ta nói thật, bộ thủ pháp này của Mạnh Nham được dùng để luyện đan đã hơn ba trăm năm, vô số người đều sử dụng. Dù cho có sai lầm cũng đã sớm bị người sửa chữa. Vì vậy, dù là trình độ như ta cũng không nhìn ra!
- Ngươi cũng nhìn không ra? – Văn Tuyết che miệng.
Âu Dương Thành là luyện đan sư có trình độ cao nhất của Thiên Huyền vương quốc, đã đạt đến nhất tinh trung kỳ từ lâu. Đến lão còn không nhận ra, vị Trương Huyền trước mắt này sao có thể nhìn ra?
Hô!
Sau một lúc, ngọn lửa yếu bớt đi, Mạnh Nham mở nắp lô đỉnh. Trong nháy mắt, một mùi hương thơm của thuốc lan tỏa khắp căn phòng.
Đan thành!
Mạnh Nham nhẹ nhàng lấy từ trong lò luyện đan ra ba viên đan dược lớn tầm trái nhãn. Từng viên đều no tròn, mượt mà, mang theo ánh sáng đặc hữu.
- Được! Tốt lắm! Không hổ là Mạnh Nham đan sư! Chẳng những có thể luyện chế ra đan dược mà còn để nó đạt đến cấp bậc sung mãn. Lợi hại! Lợi hại!
Nhìn thấy đan dược trong lòng bàn tay của hắn, đám người không khỏi cảm khái.
Sau khi đan dược được luyện thành sẽ căn cứ vào vẻ bề người khác biệt mà phân chia thành bốn cấp bậc theo thứ tự là thành đan, sung mãn, hoàn mỹ và đan văn.
Bình thường, một vị nhất phẩm sơ kỳ luyện đan sư, luyện chế nhất phẩm đan dược có thể đạt đến cấp độ thành đan đã rất không tệ. Hiện tại những viên đan dược này lại đạt đến cảnh giới sung mãn, để đan dược mượt mà no đủ, cũng coi như phát huy vượt qua khả năng thường ngày.
- Hừ! Tiểu tử, ta đã luyện chế xong đan dược. Ngươi hãy nói xem vừa rồi ta đã sử dụng phương pháp gì, có gì thiếu sót?
Mạnh Nham trở lại ghế ngồi, lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền.
Nghe thấy lời này, mọi người đều tập trung nhìn tới Trương Huyền. Bọn họ muốn xem tiểu tử ngông cuồng này cuối cùng có thể nói ra từ ngữ kinh người gì.
Tất cả vốn cho rằng hắn sẽ lập tức mở miệng, không nghĩ tới nhìn sang chỉ thấy ánh mắt hắn nhìn lên một góc bốn mươi lăm độ, cả người toát ra ưu thương nhàn nhạt. Kẻ đó chậm rãi lắc đầu, thở dài cái thượt:
- Aizzz!
- Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!
Thấy tiểu tử này vẫn tiếp tục làm bộ làm tịch, Mạnh Nham xiết chặt tay, đập mạnh lên bàn.
Bành!
Lực lượng của hắn lớn vô cùng, đồng thời lại đang tức giận, một đấm xuống khiến cái bàn lập tức xuất hiện vết rách, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nứt vỡ.
- Nếu ngươi đã không thấy mất mặt, ta đành bắt đầu nói vậy!
Cảm thấy đã chín muồi, Trương Huyền bèn cúi đầu nói thẳng:
- Nếu ta không nhìn lầm, ngươi vừa rồi luyện chế đan dược võ giả thường dùng, Tĩnh Tâm đan đi!
- Không sai! – Mạnh nahm gật đầu.
Chỉ cần là luyện đan sư sẽ rất dễ dàng nhận ra đây loại đan dược gì, vì vậy câu này cũng không coi là có bản lĩnh gì.
- Ngươi dùng phương pháp tên là Tĩnh Thủy Thập Thức! – Trương Huyền nói tiếp.
- Cái này… Không sai! Ta dùng chính là Tĩnh Thủy Thập Thức. đây là bộ thủ pháp luyện chế Tĩnh Tâm đan tốt nhất. Ngươi có thể nhận ra cũng không khó khăn gì!
Mạnh Nham hơi giật mình, không nghĩ đối phương có thể liên tục nói ra, nhưng hắn cũng không thèm quan tâm.
Tĩnh Thủy Thập Thức là phương pháp đặc biệt để luyện chế Tĩnh Tâm đan. Nghe nói thủ pháp này do một vị luyện đan sư trong lúc quan sát tại đầm nước trong khe suối sáng tạo ra. Toàn bộ thủ pháp tinh tế, tỉ mỉ, điềm tĩnh. Trong đó không có quá nhiều dao động kịch liệt, an tĩnh như suối nước, chậm rãi chảy xuôi. Thủ pháp này để luyện chế Tĩnh Tâm đan sẽ làm gia tăng sức mạnh, dễ dàng giúp đan thành.
Một khi đã nhìn ra hắn luyện chế Tĩnh Tâm đan thì đoán ra thủ pháp là Tĩnh Thủy Thập Thức cũng không khó khăn gì.
- Đúng vậy, điều đó không có ý nghĩa gì nhiều. Tuy nhiên, đáng tiếc là bộ Tĩnh Thủy Thập Thức này đã bị ngươi thay đổi hoàn toàn, làm mất đi hàm nghĩa ban đầu.
Trương Huyền vung tay lên, nghiêm khắc nói.
- Hoàn toàn thay đổi? Đánh rắm! Nếu hoàn toàn thay đổi, tại sao ta có thể luyện chế ra Tĩnh Tâm đan, thậm chí còn ở cấp bậc sung mãn? – Mạnh Nham khẽ nói.
- Nếu ngươi đã không tin, vậy ta sẽ nói cho ngươi nghe!
Trương Huyền tiến lên hai bước, đến trước mặt hắn, cầm đan dược bóp nát. Hắn nhìn quanh mọi người:
- Ai có thể nói cho ta biết viên đan dược này có công hiệu gì?
- Tĩnh Tâm đan là đan dược nhất phẩm, có thể trợ giúp tu luyện giả tĩnh tâm, không suy nghĩ lung tung. Đan dược cấp bậc này đều có tác dụng đối với võ giả tầng tám Tông Sư trở xuống, là một trong những đan dược có lượng tiêu thụ tốt nhất công hội!
Văn Tuyết đứng một bên trả lời.
Nàng là phục vụ viên của công hội, lại trực tiếp bán các loại đan dược, vì vậy hiểu rất rõ Tĩnh Tâm đan này.
- Không sai! Loại đan dược này có thể trợ giúp tu luyện giả tĩnh tâm an thần. – Trương Huyền hài lòng gật đầu.
- Đáng tiếc, Mạnh Nham đan sư luyện chế mấy viên đan được này lại không có hiệu quả như vậy. Không những thế, nếu đem đan dược này cho người ăn, không cẩn thận còn khiến họ tẩu hỏa nhập ma!
- Ngươi nói bậy… - Mạnh Nham sầm mặt lại.
Đối phương nói như vậy là ngang nhiên nghi ngờ đan dược của hắn, đồng nghĩa với tát hắn ngay trước mặt mọi người.
- Ngươi không cần vội vàng giải thích, nghe ta nói hết đã! – Trương Huyền không để ý đến tiếng gào thét của đối phương, tiếp tục mở miệng:
- Nếu viên đan dược này được Mạnh Nham đan sư luyện chế từ hôm qua thì ta chắc chắn sẽ không nói những lời này. Đáng tiếc, bây giờ là hôm nay chứ không phải hôm qua. Viên đan dược này nhất định là phế phẩm!
- Hôm qua? Hôm nay?
- Cái này khác gì nhau?
- Tiểu tử, có vấn đề gì hãy nói cho rõ ràng, đừng ở đó hồ ngôn loạn ngữ!
…
Nghe những lời nói của Trương Huyền, đám người đều không hiểu gì, không nhịn được hô lên.
- Bây giờ ta sẽ giải thích cho các ngươi nghe! Điều quan trọng để luyện chế đan dược không phải chỉ riêng thu pháp và kỹ xảo, mà hơn hết chính là tâm thần! Luyện đan sư luyện chế đan dược cần đem tâm thần của mình dung nhập vào trong đó mới để cho dược hiệu tăng cao! Luyện chế Tĩnh Tâm đan cần tâm thần yên tĩnh, tâm bình khí hòa mới có thể để đan dược hoàn mỹ không tỳ vết. Chắc hẳn các ngươi cũng nhìn thấy, vừa rồi Mạnh Nham đan sư vô cùng nóng nảy, nói một câu đã nổi giận đùng đùng, trong lòng bốc hỏa. Hắn như vậy, sao có thể luyện chế ra Tĩnh Tâm đan làm người khác an thần, tĩnh tâm?
Trương Huyền nhẹ nhàng gõ xuống chiếc bàn trước mặt Mạnh Nham.
Cái bàn này vừa rồi mới nhận một cú đấm của đối phương nên đã xuất hiện vết rách. Giờ phút này nó không chịu nổi nữa liền vỡ vụn tại chỗ.
Thấy cảnh này, đám người đều run lên.
Đúng là như vậy! Luyện đan có quan hệ rất lớn vối tâm cảnh. Mạnh Nham đang nóng nảy như vậy lại luyện chế Tĩnh tâm đan quả thực không đúng lúc.
- Đương nhiên, dù tính khí có chút nóng nảy cũng không đến mức luyện hỏng đan dược. Quan trọng nhất là… trong lòng Mạnh Nham đan sư có chứa sát khí. Nếu ta đoán không nhầm, sáng hôm nay ngươi vừa mới giết người. Hơn nữa trong hơi thở của ngươi còn mang theo oán niệm, chắc là do bị người tín nhiệm phản bội. Chính sát khí và oán niệm này đã truyền vào trong Tĩnh Tâm đan. Mặc dù chỉ có một tơ một hào, nhưng đối với tu luyện giả lại trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến người dùng dễ tảu hỏa nhập ma, thậm chế gây án mạng!
Trương Huyền nói.
- Ngươi… ngươi…
Thân thể Mạnh Nham run rẩy, giống như nhìn thấy ác quỷ. Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Chương 110 Ngươi sắp phải chết
Giống như những gì Trương Huyền nói, trong lòng Mạnh Nham đúng thật là mang theo rất nhiều oán niệm và sát khí.
Cũng thật sự bị người mình tín nhiệm phản bội.
Chỉ là, đây đều là những chuyện xảy ra sáng hôm nay, vốn cho rằng lửa giận đã tiêu tan, nhưng có nằm mơ hắn cũng không ngờ, bản thân mình vậy mà lại đem loại tâm tình này rút ra trong lúc đang luyện đan!
Hơn nữa. . . sao, sao hắn có thể nhìn ra được ?
Cũng vì mình luyện đan dược một chút, hắn liền có thể thấy được sao?
Chuyện này sao có thể ?
- Thật sao?
- Chuyện này…
Nhìn thấy biểu hiện của Mạnh Nham, đám người có ngốc cũng biết chắc chắn những lời Trương Huyền nói là đúng!
Từng người đưa mắt nhìn nhau, không thể nào mà tin được.
Nhìn một luyện đan sư đang luyện uyển chuyển như vậy, sao hắn có thể nhìn ra sát khí trong đó chứ, còn có thể nhìn ra được chuyện Mạnh Nham bị người mà hắn tín nhiệm phản bội, ngươi. . . là học đồ đi thi luận đan hay là học đồ đi thi coi bói đây chứ?
- Nếu như mọi người cảm thấy lời nói của ta có vấn đề, rất đơn giản, công hội không phải có Thí Đan Thú sao, hoàn toàn có thể đem Tĩnh Tâm đan này đến cho nó uống thử, xem xem nó sẽ trở nên yên tĩnh, hay là táo bạo! - Nhìn thấy Mạnh Nham cũng không trả lời, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.
Công hội luyện đan sư được thành lập nhằm đảm bảo nguồn gốc và chất lượng của dược liệu, bình thường đều sẽ chuẩn bị một Thí Đan Thú.
Loại Man Thú này, đối với đan dược mẫn cảm mười phần, sau khi cho nó sử dụng, có thể căn cứ vào phản ứng của nó, mà biết được công hiệu của dược vật.
So với thế giới hiện đại của Trương Huyền lúc trước, Thí Đan Thú cũng giống như chuột bạch dùng để làm thí nghiệm vậy, chỉ có thông qua thí nghiệm trên chúng, mới có thể khiến mọi người tin dùng loại thuốc mới được bào chế ra, cũng là vì đảm bảo an toàn cho tín mạng của người dùng.
- Ừ! - Âu Dương Thành gật gật đầu, một học đồ luyện đan sư đi ra ngoài, không bao lâu sau, đã đem một Man Thú giống như chuột bạch tới, mở miệng của nó ra, cho ăn một viên Tĩnh Tâm đan.
Một lát sau, Thí Đan Thú bắt đầu nóng nảy, trong lồng chạy tán loạn khắp nơi, nắm, bắt loạn, hoàn toàn không ngoan ngoãn như lúc ban đầu.
- Tĩnh Tâm đan bình thường, sau khi Thí Đan Thú uống vào hẳn là sẽ ngoan ngoãn nằm trong lồng, còn loại Tĩnh Tâm đan này, sau khi uống xong, rõ ràng còn nôn nóng hơn lúc nãy. . . - Trương Huyền đang nói chuyện, liền thấy Thí Đan Thú bên trong lồng vừa mới uống Tĩnh Tâm đan đột nhiên chạy đến trước mặt một con Thí Đan Thú khác, trực tiếp nằm sấp lên người con người ta, cưỡng ép lên xuống pít-tông mà vận động.
- Khụ khụ, không chỉ có như thế, còn rất mãnh liệt * nói rõ chẳng những không cách nào làm cho người ta ‘tĩnh tâm’, mà còn mang theo lửa giận và dục vọng mãnh liệt! Bởi vậy, nếu ta đoán không lầm, người mà Mạnh Nham Đan sư giết hôm nay, hẳn là một nữ nhân, hơn nữa còn là người phụ nữ từng cùng chung chăn gối với hắn, cuối cùng phản bội hắn! Cho nên mới khiến hắn nổi giận như thế, đến mức luyện chế trong dược vật còn mang theo tính chiếm hữu mãnh liệt điên cuồng!
- Chuyện này… - Nhìn thấy Thí Đan Thú trong lồng, cưỡng chế đè ép một con khác, hoàn toàn không cho con người ta cơ hội phản kháng, Bá Vương ngạnh thượng cung, chư vị luyện đan sư đưa mắt nhìn nhau.
Cái này mẹ nó thực sự là Tĩnh Tâm đan sao?
Đây không phải là xuân dược à!
May là không cho người khác ăn, nếu không, tâm chẳng những không yên tĩnh được, mà còn biến thành. . .
Khụ khụ, nhất định sẽ thành đại họa a!
Tất cả mọi người đều giật mình trước những gì họ nhìn thấy.
- Buổi sáng hôm nay ta phát hiện ta tiểu thiếp sủng ái nhất, vậy mà lại đi vụng trộm với quản gia, dưới cơn nóng giận, ta đã đánh gục hai người này tại chỗ! – Thấy ánh mắt mọi người đều tập trung về phía mình, Mạnh Nham lắc đầu, nói.
Nếu đối phương đều đã nói đến cặn kẽ đến như vậy, hắn cũng không còn gì có thể giấu giếm thêm được nữa.
Chuyện này khiến hắn phẫn nộ, cảm xúc cả ngày cũng không thể nào dằn xuống được, bởi vậy mới thứ vừa ra mặt, đã để Trương Huyền nhìn thấu từ đầu đến chân.
- Là thật sao?
- Một lần luyện đan liền có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy?
. . .
Mạnh Nham vừa thừa nhận xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Trương Huyền như nhìn thấy quái vật, lúc nãy còn muốn nói những lời khinh thị, mà bây giờ tất cả đều ngưng trọng lại.
Luyện đan có thể phản ánh được trái tim của người luyện, thật sự có thể. . . Từ luyện đan có thể nhìn ra luyện đan sư buổi sáng vừa mới giết người, mà người đó lại còn là tiểu thiếp của chính mình. . .
Mẹ nó, ngươi không phải là bộ khoái chứ?!
Không phải. . . Làm sao có thể nhìn ra được ?
- Tốt, khuyết điểm cũng đã nói, Mạnh Nham Đan sư, còn cần ta nói tiếp không? - Không để ý tới sự kinh ngạc của mọi người, Trương Huyền cười nói.
Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra tất cả khuyết điểm, nhìn ra đối phương bị tiểu thiếp phản bội, trong đan dược tất nhiên sẽchứa đựng sát khí và oán khí, dễ như trở bàn tay.
- Không cần, ta nhận thua! - Mạnh Nham mở miệng thừa nhận.
Chỗ có nhiều luyện đan sư như vậy đều không có ai nhìn ra quá trìnhluyện chế đan dược của hắn có vấn đề, ngay cả chính hắn cũng không cảm giác được, đối phương một chút đã nhìn thấy toàn bộ, còn biết nhiều như vậy. . . Khiến Mạnh Nhamkhông phục không được!
- Liền. . . nhận thua rồi?
Văn Tuyết đứng một bên trừng to mắt.
Thường thường chỉ có học đồ nhận thua đối với một luyện đan sư…
Làm gì có chuyện một luyện đang sư lại đi nhận thua với học đồ?
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật sự là không thể tin được.
Bất quá, ngẫm lại cũng giật mình, những chuyện này cũng có thể nhìn ra, nhãn lực của tên nhóc này thực sự quá lợi hại, Mạnh Nham Đan sư muốn không nhận thua cũng không được a!
- Được, vị kế tiếp!
Người thứ nhất đã nhận thua, coi như là Trương Huyền đã có một khởi đầu tốt đẹp, Trương Huyền cười khanh khách nhìn về phía chín ngườicòn lại.
- Ta tới đây! - Một lão già đứng dậy.
Nếu như nói trước đó tất cả mọi người cảm thấy Trương Huyền là tới quấy rối, nhưng sau khi trải qua tình hình của Mạnh Nham Đan sư, xem như có thể thấy rõ ràng, tên nhóc này thực ra chính là một cao thủ, cao thủ trong cao thủ!
Chẳng trách hắn lại tự tin như vậy, dám luận đan, còn dám gia tăng độ khó của bài thi.
- Là Trần Tiêu Đan sư!
- Trần Đan sư mặc dù không phải luyện đan sư có cấp bậc cao nhất trong số chúng ta, lại là người có tuổi tác lớn nhất!
- Hắn tính tình nhu hòa, không giống như tính khí nóng nảy của Mạnh Nham kia, ta phục!
. . .
Thấy lão đứng dậy, tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu.
Vị này Trần Tiêu Đan sư, là người có tuổi tác lớn nhất trong số mười vị đan sư ở đây, cũng là người ổn trọng nhất, hắn xuất thủ, chắc chắn không có vấn đề gì.
Hô hô hô!
Lô hỏa gào thét, không bao lâu sau, mấy đan dược bên trong đều bị lấy ra ngoài.
Trần đan sư cũng điều chế loại đan giống như Mạnh Nham đan sư làm lúc nãy, cũng là Tĩnh Tâm đan , động tác cũng sung mãn mượt mà như vậy, lóe ra hào quang, nhưng rõ ràng Trần đan sư là người có cấp bậc cao hơn, có thể nói là đã đạt đến hoàn mỹ.
- Tốt, đan dược của ta đã luyện chế xong, thủ pháp không cần ngươi nói, ta cũng có thể nói ra, cũng giống như thủ pháp của Mạnh Nham Đan sư, là Tĩnh Thủy Thập Thức, nếu như ngươi có thể nói ra khuyết điểm, để cho ta tin phục ngươi, ta liền nhận thua! - Trần Tiêu Đan sư cầm đan dược trong tay, thản nhiên nói.
- Lợi hại!
- Chiêu này đúng là hung ác a!
- Dùng thủ pháp giống nhau cùng luyện chế một loại đan dược như nhau, vừa rồi vì tronglòng Mạnh Nham Đan sư có sát khí, dẫn đến sai sót khi luyện đan, nhưng Trần Tiêu Đan sư tâm tình bình thản, tính tình ổn định, rốt cuộc Trương Huyền kia có tìm ra được thiếu sót gì không đây?
- Coi lần này hắn còn khoa môi múa mép được nữa hay không!
. . .
Nhìn thấy cử động của Trần Tiêu Đan sư, trong lòng mọi người thầm hô, gừng càng già càng cay.
Ngay cả Trương Huyền cũng không nhịn được gật đầu.
Đối phương đúng thật là rất thông minh.
Mặc dù bên ngoài nói cho Trương Huyền biết lão dùng thủ pháp giống vậy, không cần hắnphải suy đi nghĩ lại, nhưng trên thực tế độ khó lớn hơn lúc nãy.
Bất quá, đối với Thiên Đạo thư viện mà nói. . . Không là cái gì cả!
Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua, mặt không biểu tình:
-Nếu như ta nhìn không lầm, thì Trần Tiêu Đan sư gần đây nhất hẳn là giấc ngủ không tốt lắm, cơm cũng nuốt không trôi có phải như vậy không?
- A? - Trần Tiêu Đan sư sững sờ:
- Đúng thật là gần đây ta ăn không ngon, ngủ cũng không yên, bất quá. . . Chuyện này có liên quan gì đến điều chế đan dược chứ?
Ta coi như không ăn cơm, không ngủ được, cũng không thành một khuyết điểm để ngươi có thể bắt thóp chứ?
Ngươi chỉ cần nói ta luyện đan có gì thiếu sót, nói ta tình trạng sức khỏe của ta ra đây làm gì ?
Hơn nữa. . .
Ta ăn không ngon, ngủ không yên,ngươi. . . Làm sao mà ngươi biết được?
- Không sao? Sai! Không những có sao, hơn nữa còn có liên quan rất lớn!
Trương Huyền lắc đầu.
- Quan hệ rất lớn? Liên quan gì? Nói ta nghe thử một chút? - Trần Tiêu Đan sư nhịn xuống nhìn qua.
- Ha ha, nếu ta đoán không lầm. . . Ngươi sắp phải chết! - Trương Huyền tỉnh bơ nói.
Nếu cứ tiếp tục tu luyện với tốc độ như bây giờ, chắc chắn đến cuối học kỳ hắn có thể khiến tu vi của năm học viên này tăng mạnh, một tiếng hét lên kinh người.
Tuy nhiên lần này chỉ có nửa tháng là đến hạn định ước chiến, thật sự là một nhiệm vụ khó khắn.
Dù là Vương Dĩnh, Triệu Nhã, Trịnh Dương, Lưu Dương hay Viên Đào, thân thể họ đều có vấn đề nọ vấn đề kia. Dù cho hắn biết được các khiếm khuyết đó cũng khó có thể giải quyết trong một thời gian ngắn như vậy.
Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra khuyết điểm, nhưng sẽ không đưa ra phương pháp giải quyết chính xác.
Phương pháp giải quyết vấn đề của mấy học viên này đều do bản thân nghiên cứu thật nhiều thư tịch mới tìm ra được, vì vậy hiệu quả cũng chỉ ở mức trung bình.
Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, đến những vấn đề đó còn không thể giải quyết, làm sao có thể để bọn họ đột nhiên tu vi tiến nhanh, thực lực tăng mạnh?
Đương nhiên, nếu như hắn truyền thụ Thiên Đạo Thần Công chi bọn họ, nhất định có thể khiến tu vi tiến nhanh. Nhưng Trương Huyền cũng biết, bộ công pháp này trừ mình ra, không thể truyền thụ cho những người khác.
Thất phu vô tội, mang ngọc có tội. Một khi bộ công pháp này bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ mang đến tai họa ngập đầu.
Mặc dù hắn có thư viện, cái máy gian lận này, có thể nhìn ra điểm yếu, nhưng đối mặt với cường giả chân chính cũng là vô dụng.
Không nói đến liệu cường giả chân chính có loại thiếu sót này hay không. Cho dù có, tốc độ và lực lượng không theo kịp người ta, thì dù đánh trúng cũng không có khả năng làm tổn thương đối phương!
- Trịnh Dương còn đơn giản một chút, ta có thể nghĩ biện pháp tìm cho hắn một bộ võ kỹ. Chỉ cần trong nửa tháng hắn tu luyện có chút thành tựu là có thể ứng phó đại cục!
- Với Vương Dĩnh, mặc dù ta đã phá vỡ huyệt đạo bị phong bế ở hai chân, nhưng tổn thương tròn hai năm, thể nội căn cơ của nàng đã tổn thương nghiêm trọng. Vô luận kinh mạch hay cơ bắp đều cần thời gian dài ôn dưỡng. Phương pháp bình thường tuyệt đối không thể giúp nàng triệt để khôi phục, thậm chí nâng cao tu vi chỉ trong nửa tháng. Trừ khi… dùng đặc thù dược dịch tẩm bổ!
- Lưu Dương thì cần một chút đan dược thông suốt kinh mạch, làm tan ra hững kinh mạch bị tắc nghẽn.
- Triệu Nhã, Viên Đào giống trước đó, cần nghĩ ra biện pháp kích hoạt thể chất là được!
Nói nghe đơn giản, nhưng thực tế lại rất khó.
Không nói cái khác, chỉ nhìn vào người dễ nhất là Trịnh Dương. Hắn tu luyện thương pháp đã nhiều năm, nếu đổi sang tu luyện những vũ kỹ khác, một khi không thể lĩnh ngộ, thuần thục, ngược lại sẽ trở thành nét bút hỏng, thực lực không tăng mà giảm!
Võ kỹ, uy lực lớn thì tu luyện chậm, mà uy lực nhỏ lại không có tác dụng. Nửa tháng lĩnh ngộ và tu luyện thuần thục… Có thể thấy bao nhiêu khó khăn.
- Về phần võ kỹ tạm thời không vội. Vương Dĩnh cần dược dịch, luyện đan sư công hội hẳn là có. Nói cách khác, vấn đề của bốn người Triệu Nhã, toàn bộ có thể giải quyết ở Luyện đan sư công hội!
Trong mắt Trương Huyền ánh lên sự quyết tâm:
- Xem ra hôm nay Luận đan là việc không thể tránh khỏi, hơn nữa ta nhất định phải thông qua!
Trên thực tế, sau khi mối đe dọa bị trục xuất qua đi, hắn cứ nghĩ bản thân có thể thả lỏng và dạy học một cách nhàn nhã. Nhưng Lục Tầm lại từ đâu chạy đến đánh vào mặt hắn. Là một người xuyên việt, lại có ngón tay vàng, sao Trương Huyền đâu thể để kẻ khác trèo lên đầu lên cổ mình được? Làm sao còn mặt mũi sống?
Những câu dạng sông có khúc, người có lúc đều là nói nhảm. Báo thù không cách đêm. Nếu vị minh tinh lão sư này đã đưa mặt ra, hắn đương nhiên không thể hạ thủ lưu tình a!
Hơn nữa, mặc dù có vẻ như hắn đã giải quyết xong vụ việc với phòng Giáo dục và sẽ không bị sa thải trong thời gian ngắn. Nhưng thực tế, vẫn đang có không ít người đang chờ để chế giễu hắn. Dù sao thì vụ lấy thân phận lão sư đánh mặt lão đạo sẽ khiến học viện mang tiếng xấu. Bất kỳ địa phương nào cũng không cho phép một tên gia hỏa tùy thời có thể bùng nổ này tồn tại!
Một khi thi đấu tân sinh thua, các loại áp lực khẳng định sẽ lũ lượt kéo đến, khiến bước đi của hắn ngày càng khó khăn.
Cho nên, hắn nhất định phải thắng, dù phải bỏ ra giá cao hơn nữa.
Về việc tại sao hắn không dứt áo ra đi, trời đất bao la mặc ta tiêu dao… Thân là lão sư, khi đang khiêu chiến với người khác lại rời đi, đồng nghĩa với việc chạy trốn. Nó sẽ để lại vết nhơ trong hồ sơ của hắn trong toàn bộ Giáo sư công hội. Đến lúc đó, đừng nói danh sư, chỉ sợ giáo viên cao cấp cũng không đạt được.
Mấu chốt nhất là, năm học viên này đã triệt để tín nhiệm hắn, coi hắn như người quan trọng nhất trong nhân sinh. Hắn là lão sư, càng không thể để bọn họ thất vọng a!
- Được rồi! Bây giờ ta sẽ bắt đầu giảng bài! – Sau khi thầm quyết định, Trương Huyền không còn sốt ruột nữa mà bắt đầu giảng bài như bình thường.
Bài giảng của hắn là tổng kết chính xác nhất của toàn bộ thư tịch trong Tàng thư các.
Mặc dù không có gì thú vị nhưng lại thâm ảo dị thường, khiến người ta có một loại cảm giác như đốn ngộ.
Không chỉ năm học viên này được lợi không nhỏ, ngay cả Vương Đào, Vương Nham, Triệu Nham Phong đứng một bên dự thính cũng kích động đến đỏ mặt, như ăn nhân sâm vậy!
Giờ phút này, bọn hắn đều rõ ràng, dù chỉ làm học viên dự thính, không thể đạt được sự chỉ điểm cá nhân của Trương Huyền, nhưng bọn hắn cũng kiếm lợi lớn!
Chỉ cần lắng tai nghe, tu vi của họ chắc chắn sẽ có thể nhanh chóng tiến bộ.
Trương lão sư đang giảng giải một hệ thống tu luyện mới, một quan niệm mới, đủ để phá vỡ giá trị quan của toàn bộ giới tu luyện.
- Bài học hôm nay đến đây thôi! Các ngươi đều trở về tu luyện thật tốt, ngày mai ta sẽ đến kiểm tra tu vi!
Nhìn đồng hồ, thấy đã gần giữa trưa, Trương Huyền khoát tay áo.
- Ân! – Đám người Triệu Nhã đứng dậy cáo từ.
- Luận đan chuẩn bị bắt đầu, ta cũng nên đến đó thôi!
Biết thời gian không chờ đợi ai. Nếu đã xin luận đan, Trương Huyền nhất định sẽ không bỏ cuộc. Hắn đi ra lớp học, cất bước về phía Luyện đan sư công hội.
Vừa tiến vào công hội liền thấy Văn Tuyết tiến lên đón.
Hôm qua, trong mắt nàng là sự khinh miệt, hôm nay lại là sự kính sợ.
Mặc dù người trước mắt này nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng hắn đã là luyện đan học đồ, dĩ nhiên nàng không dám đắc tội.
- Âu Dương luyện đan sư để ta ở đây đợi ngươi. Hắn nói mười vị luyện đan sư đã tới đầy đủ, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu. Đương nhiên, nếu bây giờ ngươi đổi ý, hắn cũng có thể làm chủ giúp ngươi hủy bỏ lần luận đan này!
Văn Tuyết nhìn sang, nói.
- Không cần hủy bỏ! – Trương Huyền lắc đầu.
Chỉ là khảo hạch luyện đan sư, hắn không muốn tốn quá nhiều thời gian. Nếu hôm nay có thể bắt đầu, chẳng có lý do gì để từ bỏ!
- Mời đi bên này! – Giống như đã đoán trước được quyết định của hắn, Văn Tuyết lắc đầu, dẫn đường tiến lên phía trước.
Vẫn là địa phương đã khảo hạch trước đó, nhưng càng đi vào sâu hơn. Rất nhanh, hai người đi tới một phòng khách rộng rãi.
Căn phòng rộng khoảng mấy trăm mét vuông. Bên trong có mười cái ghế được xếp thành vòng tròn. Phía sau cùng là một đan lô đang cháy hừng hực, cho người ta cảm giác cực nóng.
Luận đan, muốn biết câu trả lời chính xác hay không, cần kiểm nghiệm tại chỗ. Tác dụng của đan lô chính là như vậy.
- Trương Huyền, ngươi đã đến! Bây giờ nếu ngươi đổi ý vẫn còn kịp. Ngươi yên tâm, ta có thể giúp ngươi trong vòng nửa năm luyện chế ra đan dược, để ngươi khảo hạch luyện đan sư thành công!
Cửa phòng “Kẹt kẹt” mở ra, Âu Dương Thành đi đến. Trong lời nói của lão mang theo an ủi.
Hắn vẫn không hề nghĩ rằng người trẻ tuổi này có thể thông qua Luận đan.
- Nửa năm quá dài! – Trương Huyền lắc đầu.
Nói đùa! Nếu có thời gian nửa năm, hắn cũng chẳng cần phiền toái chạy đến Luyện đan sư công hội tìm sách như vậy.
- Tốt a! – Thấy hắn kiên trì như vậy, không có biện pháp khuyên can, Âu Dương Thành không nhịn được lắc đầu.
Theo hắn nghĩ, Trương Huyền chỉ là trẻ tuổi nóng tính. Một khi vấp ngã, khẳng định sẽ biết luận đan khó khăn nhường nào.
- Chư vị, tất cả vào đi!
Sau tiếng hét, rất nhiều con người bước vào phòng. Không nhiều không ít, vừa tròn mười, có người trung niên, cũng có lão giả. Nhưng người nhỏ tuổi nhất cũng đều hơn bốn mươi tuổi.
Đỗ Mãn luyện đan sư trước kia cũng xuất hiện.
Những người này đều mặc trường bào đặc biệt của Luyện đan sư, trước ngực đeo một huy chương đặc thù có một ngôi sao vô cùng chói mắt.
Luyện đan sư nhất phẩm!
Chương 107 Luận đan bắt đầu
Dựa theo quy trình bình thường, muốn sát hạch luyện đan sư nhất phẩm cần phải có luyện đan sư hai sao tọa trấn rồi khảo hạch.
Trương Huyền thi không phải luyện đan, mà là Luận đan, mười vị cùng cấp là có thể khảo hạch, bất quá, toàn bộ quá trình sát hạch cần dùng ghi chép ngọc tinh ghi chép xuống, để chờ tổng bộ có thể bất cứ lúc nào kiểm tra, thậm chí một ít luyện đan học đồ, đều có tư cách kiểm tra, một khi phát hiện cố ý nhường, hết thảy luyện đan sư tham dự sát hạch đều sẽ bị khai trừ tư cách luyện đan sư.
Chính vì như thế, Luận đan không ai dám nhường, thế lực có to lớn đến đâu đi nữa, quan hệ có mạnh mẽ đến như thế nào cũng không được.
- Âu Dương hội trưởng, ngươi nói có người Luận đan? Sẽ không là cái tên nhóc con miệng còn hôi sữa này chứ!
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, nhìn Trương Huyền một chút, tất cả đều một mặt quái lạ, một người luyện đan sư mở miệng nói.
Người có thể đến Luận đan, không phải danh sư chính là đối với đan dược hiểu rõ cực sâu, kiến thức uyên bác, mọi người nhận được tin tức, đều cho rằng sẽ là một vị lão đầu râu tóc bạc trắng, nằm mơ đều không nghĩ tới, chỉ là một thanh niên chưa tới hai mươi tuổi.
Âu Dương hội trưởng ngươi xác định không phải đùa giỡn mấy người chúng ta đi?
Luyện đan giống như ủ rượu đế, càng lâu năm càng thơm, tuổi tuy rằng không có nghĩa là biết nhiều, nhưng nhiều năm nghiên cứu, khẳng định so với vừa mới học tập ắt phải tốt hơn nhiều.
Một cái gia hỏa chưa tới hai mươi tuổi, muốn sát hạch Luận đan...
Từng này tuổi coi như là học tập từ trong bụng mẹ cũng có thể học được bao nhiêu tri thức?
- Trương Huyền tuy rằng tuổi trẻ, nhưng hiểu biết về dược liệu lại cực kỳ thâm sâu, đề thi sát hạch học đồ thậm chí đạt được max điểm!
Thấy mọi người nghi vấn, Âu Dương Thành giải thích.
- Max điểm?
- Điều này cũng không tính là gì đi!
- Đề thi cấp học đồ chỉ là sát hạch dược tính, chủng loại, đặc thù của dược liệu, có thể trả lời max điểm, chỉ có thể nói rõ hắn cơ sở vững chắc, chỉ bằng vào điểm ấy, liền muốn tiến hành Luận đan đem chúng ta gọi lại đây, có phải là có chút quá võ đoán?
- Luyện đan không những là hiểu rõ dược tính, chủng loại, đặc thù của dược liệu đơn giản như lúc sát hạch học đồ, còn cần lý giải cùng cảm ngộ đối với đan đạo, nếu như chỉ bằng vào biết một chút cơ sở liền muốn trở thành luyện đan sư, có phải là ý nghĩ có chút quá hão huyền hay không?
Mọi người bĩu môi, tràn đầy xem thường.
Đề thi, là dùng để tiến hành sát hạch luyện Đan học đồ, chính thức luyện đan sư, quanh năm giao tiếp cùng dược vật, cơ bản đều có thể thi max điểm, không tính là gì.
- Ây...
Thấy mình còn chưa mở miệng, liền bị nhiều như vậy người khinh bỉ, Trương Huyền có chút bất đắc dĩ.
Luyện đan sư muốn thực sự là càng già càng tốt, ngươi còn trẻ như vậy, kinh nghiệm cao được bao nhiêu, đã thành đan mấy lần, đã thất bại bao nhiêu lần? E rằng toàn bộ đều là kinh nghiệm thất bại đi. Còn luyện đan, ngươi không có luyện thành tro là tốt lắm rồi.
- Khặc khặc!
Ho khan một tiếng, đánh gãy mọi người nghị luận, Trương Huyền mở miệng:
- Âu Dương hội trưởng đem chư vị tìm đến, không phải đến luận tuổi, ta tuy rằng tuổi trẻ, lại không có nghĩa là trên phương diện luyện đan không đuổi kịp các vị!
- Đuổi kịp chúng ta? Liền luyện đan sư đều không phải, đã tự kiêu không để chúng ta vào mắt?
- Người trẻ tuổi là nên khiêm tốn một chút, đối với đan dược không hiểu nhiều, liền dám Luận đan, lá gan có thể thật là lớn!
- Gia hỏa hung hăng, một lúc nữa Luận đan bắt đầu, hi vọng ngươi miệng cũng có thể giống như hiện tại, chậm rãi mà nói!
...
Trương Huyền không nói lời nào cũng còn tốt, vừa mở miệng là lần thứ hai thành đối tượng đả kích.
Mọi người từng người từng người một giận dữ, hận không thể đem mở miệng hắn mà cắt lưỡi đi.
Luận đan, trên thực tế tương đương với một người khiêu chiến mười vị luyện đan sư.
Những luyện Đan sư bị Âu Dương Thành tìm đến, mỗi một cái tại Thiên Huyền vương quốc đều có tiếng tăm rất lớn, địa vị rất cao, nếu như thua bởi một vị danh sư, một lão nhân tóc bạc trắng thì không sao, một tên nhóc con miệng còn hôi sữa, gia hỏa không đủ hai mươi tuổi, nếu thật sự để hắn giành chiến thắng, bọn họ còn biết giấu mặt vào đâu?
Vì lẽ đó, mọi người vừa đến, là đã không định cho hắn sắc mặt tốt, muốn ra đòn phủ đầu, phá hủy sự tự tin của hắn
Đáng tiếc là phải khiến họ thất vọng. Kiếp trước là thân Trạch nam, kinh nghiệm mỗi ngày khẩu chiến trên mạng cùng đủ loại người, nói chung là dù bị chửi như chó không phải vẫn kiên cường sống sót?
Cho nên cấp bậc khẩu chiến này không có bất kỳ tác dụng gì đối với Trương Huyền.
- Được rồi!
Thấy mọi người càng ngày càng ồn ào, còn chưa bắt đầu Luận đan, mùi thuốc súng đã đậm đặc, Âu Dương Thành tức xạm mặt lại, vội vã đánh gãy mọi người:
- Nói cái khác đều vô dụng, hết thảy đều muốn lấy thực lực nói chuyện, có thực lực, mặc kệ tuổi trẻ hay không đều được, nếu triệu tập mọi người lại đây Luận đan, vậy cũng chớ nói những điều vô dụng nữa, trực tiếp bắt đầu đi!
- Hiện tại ta trước tiên nói một chút về quy củ của Luận đan.
Chỉ lo mọi người lại nói tiếp ra những lời khó nghe, Âu Dương Thành vung hai tay lên, bắt đầu giải thích:
- Luận đan, không phải là biện luận, mà là do mười vị luyện đan sư đưa ra câu hỏi, người dự thi Luận đan trả lời, chỉ cần có một vấn đề trả lời không được hoặc là trả lời sai lầm, sẽ bị phán thất bại! Nếu vấn đề đưa ra mà song phương đều không xác định được tính chính xác của đáp án, có thể tại chỗ tiến hành thực nghiệm, cũng chính là luyện đan, lý luận của người nào có thể luyện ra phẩm chất đan dược cao hơn thì người đó là người thắng lợi.
- Đương nhiên, vấn đề mà luyện đan sư đưa ra câu hỏi, chỉ có thể trong phạm vi kiến thức của luyện đan sư nhất phẩm, không thể vượt qua; Cũng không thể cố ý nhấc lên một ít bí ẩn không người hiểu rõ.
Nói đến đây Âu Dương Thành nhìn quanh một vòng:
- Chư vị còn có nghi vấn gì không?
Quy tắc rất đơn giản, giải thích lên cũng rất dễ dàng.
- Không có!
Mọi người đồng thời gật đầu.
Làm một vị luyện đan sư, coi như chưa từng nghe tới Luận đan, sau khi được mời tới khảo hạch, cũng khẳng định đã phải tìm hiểu đồ vật liên quan, biết đến rất rõ ràng.
Coi như có thể đưa ra câu hỏi, cũng là có hạn chế, nếu không, ngươi trực tiếp hỏi tam phẩm đan dược làm sao luyện chế, hỏi một ít thủ pháp luyện đan cao thâm, một cái luyện đan học đồ đánh chết cũng không cách nào trả lời a.
- Nếu không có nghi vấn, vậy thì...
Âu Dương Thành vung tay lên, đang muốn tuyên bố bắt đầu, liền thấy Trương Huyền đứng lên, một mặt chính khí:
- Trước không vội!
- Làm sao? Giờ mới biết sợ? E rằng đã chậm đi!
- Coi như ngươi muốn đổi ý, cũng không kịp, hoặc là bắt đầu Luận đan, hoặc là trực tiếp chịu thua!
Mọi người thấy hắn kêu ngừng, còn tưởng rằng hắn muốn từ bỏ, tất cả đều cười gằn nhìn sang.
- Đổi ý? Liền trình độ như các ngươi cũng muốn để ta đổi ý?
Trương Huyền bĩu môi, trực tiếp mở ra chế độ kéo cừu hận.
- Ngươi nói cái gì?
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, mười vị luyện đan sư nhất thời như ong vỡ tổ, từng cái từng cái trợn mắt nhìn, hận không thể đem hắn xé thành mảnh nhỏ.
Một ông già lên tiếng hét lớn!
- Thật không tiện, ta không phải nói trình độ của ngươi không được, mà là nói... trình độ của tất cả các vị đang ngồi ở đây cũng không được!
Hai tay Trương Huyền chắp ở sau lưng, mang theo thái độ ngạo mạn.
Làm sao?
Muốn đấu võ mồm với ta, có tin hay không lão tử nói một câu sẽ để các ngươi tức chết?
- Ngươi...
- Ngông cuồng!
- Tiểu nhi vô tri!
Quả nhiên, mọi người trong nháy mắt nổ tung, từng cái từng cái giống như hít thuốc lắc, tức giận đến mặt đỏ bừng.
Thấy đã chọc giận được mấy người kia, bản thân thành đối tượng đả kích, Trương Huyền lúc này mới thoả mãn gật gù khẽ mỉm cười, nhìn về phía Âu Dương Thành:
- Âu Dương hội trưởng, bọn họ cảm thấy ta trẻ tuổi, có chút xem thường, nói thật, ta cũng xem thường bọn họ. Như vậy đi, chỉ biện luận thì quá vô vị, không bằng gia tăng độ khó.
- Gia tăng độ khó?
Âu Dương Thành hơi nhướng mày.
Luận đan đã rất khó khăn, còn muốn gia tăng độ khó? Làm sao thêm?
Những người khác cũng tràn đầy nghi hoặc.
Tiểu tử, ngươi lẽ nào cảm thấy chết còn chưa đủ thảm, còn muốn lại tìm thêm kích thích?
- Rất đơn giản, Luận đan chỉ là lý luận, nói tới nhiều hơn nữa cũng đều là lời nói suông!
Không để ý tới ánh mắt quái dị của mọi người, Trương Huyền vẫy tay một cái, mang theo dáng vẻ thiên hạ ngoài ta thì còn ai:
- Không bằng như vậy, ở đây bất luận vị luyện đan sư nào, chỉ cần dám ở trước mặt ta luyện đan, bất luận hắn lấy thủ pháp gì để luyện đan, ta đều có thể vạch ra tên gọi của thủ pháp, sai lầm trong quá trình luyện đan, chỉ cần ở đây bất luận một ai cảm thấy đưa ra sai lầm không đúng, ta có thể lập tức chịu thua!
Chương 108 Mạnh Nham
- Cái gì ?
- Chúng ta là luyện đan sư chính thức, ngươi chỉ là một học đồ, lại dám lên mặt dạy bảo bọn ta?
- Ngươi còn ở đó làm bộ làm tịch gì nữa? Thủ pháp luyện đan của chúng ta có nhiều mặt, đừng nói là vạch trần sai lầm, có thể nhận ra bọn ta đang dùng thủ pháp gì coi như ngươi thắng!
Nghe thấy lời nói của Trương Huyền, đám người lập tức như ong vỡ tổ.
Một tên nhóc con miệng còn hôi sữa, lại còn nói chỉ cần bọn hắn luyện đan, liền có thể nhìn ra thủ pháp, chỉ ra sai sót, đây là đầu óc bị vô nước hay là lừa bịp đây?
- Hắn... Điên rồi sao?
Mấy người như Âu Dương Thành, Văn Tuyết cũng đều sắp phát điên lên.
Luận đan, nhiều nhất chỉ đem ra một vài vấn đề để nói, cho dù có chút hiếm thấy, nhưng chỉ cần quen thuộc các thủ pháp luyện đan, rất có thể được cân nhắc cho luận đan, hắn lại ở đó đòi chỉ ra thủ pháp và sai lầm... Đây là cái quỷ gì?
Luyện đan giống như viết chữ, một vạn người thì có một vạn kiểu chữ, cùng một loại đan dược, thủ pháp luyện chế không có một ngàn cũng chí ít có hơn tám trăm loại, chủng loại phong phú, chiêu số phức tạp, hơi có một chút chênh lệch, lại trở thành một thủ pháp khác rồi.
Mặt khác, một loại luyện đan thủ pháp có thể truyền từ đời này sang đời khác, đồng thời công xuất luyện chế thành đan thuốc, nếu không phải làm đi làm lại cả trăm lần, thì ai cũng có thể làm được rồi. Không nói đến chuyện hoàn mỹ hay không hoàn mỹ, chí ít những thầy luyện đan này, mỗi ngày đều sử dụng, chẳng lẽ họ không nhận ra bất kỳ chỗ sai lầm nào.
Đừng nói là một vị luyện đan sư tam phẩm, luyện đan sư có cấp bậc càng cao, thì liền khó mà tìm thấy sai lầm của bọn họ!
Đây cũng không phải là khó gia tăng, mà là thay đổi quy tắc, đem độ khó thăng cấp đến vô biên vô hạn!
Nếu như nói học đồ luận đan chỉ là phép trừ trong phạm vi một trăm thì Trương Huyền đưa ra yêu cầu này tương đương thăng cấp lên hàng ngàn hàng vạn lần!
Độ khó của cái này không phải là ngừng gia tăng, mà là đã gia tăng đến không có cực hạn rồi.
Đại ca, ngươi xác định không có nói đùa chứ?
Văn Tuyết nhìn Trương Huyền giống như nhìn quái vật.
Hôm qua ngay cảTàng thư khố của công hội luyện đan sư ở đâu hắn cũng không biết, khảo hạch học đồ nên đọc sách gì hắn cũng không biết, hôm nay liền trở thành tuyệt thế đại cao thủ, ở trong này nói nhăn nói cuội, nếu như tự mình nhìn thấy quá trình đọc sách của hắn, người khác khi nghe thấy những điều này đều sẽ cho rằng hắn là bị tinh thần phân liệt.
Một người cho dù có khác biệt, nhưng cũng không thể khác biệt lớn như vậy đi!
Coi như muốn nổ, cũng không cần chơi lớn như vậy đi!
- Sao vậy? Không dám đồng ý? Là do các người sợ ta vạch trần sai lầm các ngươi, khiến cho các ngươi mất mặt có phải không? Hay là sợ thủ pháp của mình bị ta nói toạc ra, cảm thấy không còn mặt mũi?
Không để ý tới ánh mặt mọi người nhìn hắn như quái vật, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.
Trên đường tới hắn còn không sao.
Mặc dù nhìn qua hết toàn bộ sách trong Tàng thư khố của công hội luyện đan sư, nhưng hắn phải biết, muốn hoàn thành luận đan, e rằng cũng rất khó khăn.
Dù sao ở đây cũng có nhiều luyện đan sư như vậy, ai ai cũng có nhiều năm kinh nghiệm luyện đan, có thể nói ra một hai cái thư tịch đã đọc rõ ràng không thể nào giải quyết được vấn đề!
Một khi không đáp lại được, liền thua!
Đã như vậy, nên nghĩ biện pháp để bọn hắn không đề cập tới những vấn đề này.
Đối với người khác, nhìn bọn hắn luyện đan, vạch trần được thủ pháp và sai lầm, đã là phương pháp biện luận cực kỳ bất thường rồi, nhưng Trương Huyền có được Thiên Đạo thư viện, có thể tuỳ ý nhìn ra bất cứ thiếu hụt gì, ngay cả chuyện hiếm thấy nhất, ở trên người hắn liền biến thành cực kỳ đơn giản.
Luyện đan sư luyện đan cũng giống như võ giả khi thi triển võ kỹ, chỉ cần nhìn qua, sẽ có thư tịch xuất hiện.
Cho nên, Trương Huyền vừa đến liền cố ý khiến cho bọn chúng tức giận, để đám người đó nổi điên lên, sau đó lại lấy giọng điệu khinh miệt ranói, đám người này nhất định sẽ cảm thấy hắn ngạo mạn vô lễ mà đồng ý.
Chỉ cần bọn họ đồng ý loại phương thức khảo hạch này...
Hắc hắc, tiểu tử, nhìn xem ta có chơi chết các ngươi không!
- Nếu ngươi đã muốn tìm đường chết thì bọn ta đành tiễn ngươi một đoạn vậy!
- Đúng vậy, để ngươi khoác lác một chút đi, một lát nữa có khóc cũng không kịp!
...
Quả nhiên, vừa mới kích bọn họ một lần nữa, đám người tất cả đều sắp khè ra lửa.
Từng người đều hận không thể mở miệng chửi mười tám đời tổ tiên Trương Huyền một lần.
Không có mặt mũi, không có mặt mũi... cái đầu ngươi!
Ta đã dám nói, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh này!
Mười vị luyện đan sư từng người đều có ý chí chiến đấu sôi sục.
Nếu không phải cố kỵ thân phận mình là một luyện đan sư chính thức chỉ sợ bọn họ đã sớm xông lên, đánh hắn một trận.
- Nếu chư vị có lòng tin sẽ làm được như vậy, vậy thì bắt đầu đi! – Nhìn thấy bọn họ sảng khoái đồng ý như vậy, Trương Huyền cười hắc hắc, nhìn về phía Âu Dương Thành đứng giữa:
- Âu Dương hội trưởng, có thể bắt đầu chưa?
- Ây... Được rồi!
Không ngờ tới một trận luận đan lại nhanh chóng biến thành dạng này, Âu Dương Thành đầy bất đắc dĩ, giờ phút này cho dù hắn không đồng ý thì cũng không còn cách nào khác.
- Không biết vị nào muốn thử đầu tiên? Trương mỗ có thể chỉ điểm miễn phí cho người đó! - Ống tay áo Trương Huyền hất lên, tạo ra một luồng gió mát.
Sắc mặt mọi người lại xanh lét lần nữa.
- Ta hết nhịn nổi rồi, chư vị, hãy cho ta giáo huấn tên tiểu tử này trước đi!
Rốt cục, một cái luyện đan sư cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa, hùng hổ đứng lên.
Hắn là một người trung niên người, tầm hơn bốn mươi tuổi, mặt xám xanh, hai mắt sáng như đèn lồng, vừa nhìn liền biết tính tình của hắn không tốt lắm.
- Là Mạnh Nham luyện đan sư!
- Mạnh Nham mặc dù tính tình nóng nảy, nhưng lại là nhất phẩm luyện đan sư sơ kỳ đỉnh phong, có thể luyện chế hơn mười dạng đan dược hạng nhất, không thể khinh thường!
- Đúng vậy a, hắn sư xuất danh môn, thủ phápluyện đan cũng rất nhiều, để hắn xuất thủ là thích hợp nhất!
Nhìn thấy người đàn ông trung niên ra mặt, tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu.
Có thể trở thành nhất phẩm luyện đan sư, đâu phải là chuyện đơn giản, vị này Mạnh Nham Đan sư này, mặc dù không phải là người có trình độ cao nhất trong số tất cả mọi người ở đây, nhưng chắc chắn là không phải thấp nhất, vừa đủ để xem tên nhóc này có bao nhiêu cuồng vọng.
- Tiểu tử, ta sẽ đi luyện đan ngay bây giờ, nếu như một lát nữa ngươi không nói được ta dùng thủ pháp gì để luyện thành, không chỉ ra được khuyết điểm, chống mắt lên mà coi ta sẽ giáo huấn ngươi như thế nào!
Hừ lạnh một tiếng, Mạnh Nham nhanh chân đi vào lô đỉnh trước mặt.
Hắn tiện tay lấy một chút dược liệu từ trên giá thuốc cách đó không xa, chân khí thổi động, khiến lô hỏa đốt mạnh hơn một chút.
Hừng hực!
Lửa đỏ đốt lớn, đan lô lập tức phát ra tiếng vang, giống như là một tiếng chuông lớn.
Hô hô hô!
Từng cây dược liệu rơi vào trong đó theo trình tự, dưới nhiệt độ cao nhiệt thiêu đốt, tỏa ra mùi thuốc vốn có.
- Đây chính là luyện đan?
Mặc dù Trương Huyền đã đọc qua không ít sách vở trong Tàng thư khố của công hội, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy tận mắt nhìn thấy người ta luyện đan.
- Lợi hại thật! - Trong lòng Trương Huyền không tự chủ được mà tán thưởng.
Mặc dù bàn về tu vi, hắn không thấp hơn so với những người này, nhưng muốn làm dược liệu bay vào trong lô đỉnh như nước chảy mây trôi, không chút trì trệ cũng không có chút chần chừ nào, bất kỳ vị thuốc nào cũng đều có thể phát huy vừa đủ dược lực, hắn làm không được.
Làm được như vậy chắc chắn là không thể nào không tập luyện làm đi làm lại nhiều lần.
Lý luận lại nhiều, cũng không có nghĩa là thực tiễn cũng có thể đơn giản như vậy.
Nhìn một hồi, kết hợp phân tích tri thức học được trong các sách đã đọc trong tàng thư khố trước đó, Trương Huyền rất nhanh phát hiện...
Nếu là người bình thường, dù có đồ chơi gì cũng nhìn không ra!
Đừng nói là nhìn ra khuyết điểm, ngay cả đối phương đang dùng thủ pháp gì họ cũng không thể biết được.
Khó trách đám người này vừa nghe thấy yêu cầu của hắn, đều muốn hỏi hắn có phải bị điên rồi hay không, từ quá trình luyện đan của hắn có thể nhìn thấy thủ pháp là gì, có thiếu hụt gì, đừng nói là một cái học đồ, không có loại nhãn lực của Thiên Đạo thư viện, cho dù là một luyện đan sư có trình độ cao như hội trưởng Âu Dương, nhìn thấy cũng liền sẽ tối tăm mặt mũi.
- Thiếu hụt!
Chỉ nhờ vào tri thức chắc chắn không thể nhìn ra khuyết điểm trong thủ pháp của hắn là gì, Trương Huyền cũng lười phân tích, tinh thần khẽ động.
Ông!
Một tiếng vang lên, Thiên Đạo thư viện chấn động, một quyển sách đột ngột xuất hiện trong não hải của Trương Huyền.
Trên sách ghi rõ thủ pháp mà vị Mạnh Nham luyện đan sư này đang thực hiện cũng như khuyết điểm của hắn.
- Chuyện này…
Tiện tay lật sách xem, chỉ nhìn thoáng qua, Trương Huyền liền cảm thấy cổ quái.
Chương 109 Tĩnh tâm đan
- Khá lắm!
- Tay nghề của Mạnh Nham đã đạt tới lô hỏa thuần thanh!
- Đúng vậy a! Nếu hắn có thể nhìn ra khuyết điểm của thủ pháp như vậy, ta sẽ bẻ đầu mình xuống!
…
Trương Huyền quan sát, những luyện đan sư khác cũng tập trung chú ý lên người Mạnh Nham, vừa nhìn vừa gật đầu.
Bọn họ đều có thể nhận ra thủ pháp của đối phương, bản thân cũng đã từng sử dụng qua, vì vậy không coi là hiếm thấy.
Chính vì vậy, khuyết điểm càng ít hơn. Dù cho là bọn hắn cũng không mảy may nhìn ra đối phương có điểm nào không đúng. Tất cả đều nghiêm ngặt tiến hành theo quy tắc, nước chảy mây trôi, không xuất hiện một tơ một hào sai lầm nào.
- Âu Dương hội trưởng, hắn… có thể nhìn ra thủ pháp và khuyết điểm sao?
Văn Tuyết là người đưa Trương Huyền tới đây. Sau đó nàng cũng không rời đi mà đứng ngay sau lưng Âu Dương Thành, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Nàng thậm chí còn không phải một học đồ nên có xem cũng không hiểu rất nhiều bí quyết, chỉ hi vọng vị hội trưởng trước mắt này có thể nhìn ra cái gì.
- Khuyết điểm? – Âu Dương Thành lắc đầu:
- Ta nói thật, bộ thủ pháp này của Mạnh Nham được dùng để luyện đan đã hơn ba trăm năm, vô số người đều sử dụng. Dù cho có sai lầm cũng đã sớm bị người sửa chữa. Vì vậy, dù là trình độ như ta cũng không nhìn ra!
- Ngươi cũng nhìn không ra? – Văn Tuyết che miệng.
Âu Dương Thành là luyện đan sư có trình độ cao nhất của Thiên Huyền vương quốc, đã đạt đến nhất tinh trung kỳ từ lâu. Đến lão còn không nhận ra, vị Trương Huyền trước mắt này sao có thể nhìn ra?
Hô!
Sau một lúc, ngọn lửa yếu bớt đi, Mạnh Nham mở nắp lô đỉnh. Trong nháy mắt, một mùi hương thơm của thuốc lan tỏa khắp căn phòng.
Đan thành!
Mạnh Nham nhẹ nhàng lấy từ trong lò luyện đan ra ba viên đan dược lớn tầm trái nhãn. Từng viên đều no tròn, mượt mà, mang theo ánh sáng đặc hữu.
- Được! Tốt lắm! Không hổ là Mạnh Nham đan sư! Chẳng những có thể luyện chế ra đan dược mà còn để nó đạt đến cấp bậc sung mãn. Lợi hại! Lợi hại!
Nhìn thấy đan dược trong lòng bàn tay của hắn, đám người không khỏi cảm khái.
Sau khi đan dược được luyện thành sẽ căn cứ vào vẻ bề người khác biệt mà phân chia thành bốn cấp bậc theo thứ tự là thành đan, sung mãn, hoàn mỹ và đan văn.
Bình thường, một vị nhất phẩm sơ kỳ luyện đan sư, luyện chế nhất phẩm đan dược có thể đạt đến cấp độ thành đan đã rất không tệ. Hiện tại những viên đan dược này lại đạt đến cảnh giới sung mãn, để đan dược mượt mà no đủ, cũng coi như phát huy vượt qua khả năng thường ngày.
- Hừ! Tiểu tử, ta đã luyện chế xong đan dược. Ngươi hãy nói xem vừa rồi ta đã sử dụng phương pháp gì, có gì thiếu sót?
Mạnh Nham trở lại ghế ngồi, lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền.
Nghe thấy lời này, mọi người đều tập trung nhìn tới Trương Huyền. Bọn họ muốn xem tiểu tử ngông cuồng này cuối cùng có thể nói ra từ ngữ kinh người gì.
Tất cả vốn cho rằng hắn sẽ lập tức mở miệng, không nghĩ tới nhìn sang chỉ thấy ánh mắt hắn nhìn lên một góc bốn mươi lăm độ, cả người toát ra ưu thương nhàn nhạt. Kẻ đó chậm rãi lắc đầu, thở dài cái thượt:
- Aizzz!
- Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!
Thấy tiểu tử này vẫn tiếp tục làm bộ làm tịch, Mạnh Nham xiết chặt tay, đập mạnh lên bàn.
Bành!
Lực lượng của hắn lớn vô cùng, đồng thời lại đang tức giận, một đấm xuống khiến cái bàn lập tức xuất hiện vết rách, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nứt vỡ.
- Nếu ngươi đã không thấy mất mặt, ta đành bắt đầu nói vậy!
Cảm thấy đã chín muồi, Trương Huyền bèn cúi đầu nói thẳng:
- Nếu ta không nhìn lầm, ngươi vừa rồi luyện chế đan dược võ giả thường dùng, Tĩnh Tâm đan đi!
- Không sai! – Mạnh nahm gật đầu.
Chỉ cần là luyện đan sư sẽ rất dễ dàng nhận ra đây loại đan dược gì, vì vậy câu này cũng không coi là có bản lĩnh gì.
- Ngươi dùng phương pháp tên là Tĩnh Thủy Thập Thức! – Trương Huyền nói tiếp.
- Cái này… Không sai! Ta dùng chính là Tĩnh Thủy Thập Thức. đây là bộ thủ pháp luyện chế Tĩnh Tâm đan tốt nhất. Ngươi có thể nhận ra cũng không khó khăn gì!
Mạnh Nham hơi giật mình, không nghĩ đối phương có thể liên tục nói ra, nhưng hắn cũng không thèm quan tâm.
Tĩnh Thủy Thập Thức là phương pháp đặc biệt để luyện chế Tĩnh Tâm đan. Nghe nói thủ pháp này do một vị luyện đan sư trong lúc quan sát tại đầm nước trong khe suối sáng tạo ra. Toàn bộ thủ pháp tinh tế, tỉ mỉ, điềm tĩnh. Trong đó không có quá nhiều dao động kịch liệt, an tĩnh như suối nước, chậm rãi chảy xuôi. Thủ pháp này để luyện chế Tĩnh Tâm đan sẽ làm gia tăng sức mạnh, dễ dàng giúp đan thành.
Một khi đã nhìn ra hắn luyện chế Tĩnh Tâm đan thì đoán ra thủ pháp là Tĩnh Thủy Thập Thức cũng không khó khăn gì.
- Đúng vậy, điều đó không có ý nghĩa gì nhiều. Tuy nhiên, đáng tiếc là bộ Tĩnh Thủy Thập Thức này đã bị ngươi thay đổi hoàn toàn, làm mất đi hàm nghĩa ban đầu.
Trương Huyền vung tay lên, nghiêm khắc nói.
- Hoàn toàn thay đổi? Đánh rắm! Nếu hoàn toàn thay đổi, tại sao ta có thể luyện chế ra Tĩnh Tâm đan, thậm chí còn ở cấp bậc sung mãn? – Mạnh Nham khẽ nói.
- Nếu ngươi đã không tin, vậy ta sẽ nói cho ngươi nghe!
Trương Huyền tiến lên hai bước, đến trước mặt hắn, cầm đan dược bóp nát. Hắn nhìn quanh mọi người:
- Ai có thể nói cho ta biết viên đan dược này có công hiệu gì?
- Tĩnh Tâm đan là đan dược nhất phẩm, có thể trợ giúp tu luyện giả tĩnh tâm, không suy nghĩ lung tung. Đan dược cấp bậc này đều có tác dụng đối với võ giả tầng tám Tông Sư trở xuống, là một trong những đan dược có lượng tiêu thụ tốt nhất công hội!
Văn Tuyết đứng một bên trả lời.
Nàng là phục vụ viên của công hội, lại trực tiếp bán các loại đan dược, vì vậy hiểu rất rõ Tĩnh Tâm đan này.
- Không sai! Loại đan dược này có thể trợ giúp tu luyện giả tĩnh tâm an thần. – Trương Huyền hài lòng gật đầu.
- Đáng tiếc, Mạnh Nham đan sư luyện chế mấy viên đan được này lại không có hiệu quả như vậy. Không những thế, nếu đem đan dược này cho người ăn, không cẩn thận còn khiến họ tẩu hỏa nhập ma!
- Ngươi nói bậy… - Mạnh Nham sầm mặt lại.
Đối phương nói như vậy là ngang nhiên nghi ngờ đan dược của hắn, đồng nghĩa với tát hắn ngay trước mặt mọi người.
- Ngươi không cần vội vàng giải thích, nghe ta nói hết đã! – Trương Huyền không để ý đến tiếng gào thét của đối phương, tiếp tục mở miệng:
- Nếu viên đan dược này được Mạnh Nham đan sư luyện chế từ hôm qua thì ta chắc chắn sẽ không nói những lời này. Đáng tiếc, bây giờ là hôm nay chứ không phải hôm qua. Viên đan dược này nhất định là phế phẩm!
- Hôm qua? Hôm nay?
- Cái này khác gì nhau?
- Tiểu tử, có vấn đề gì hãy nói cho rõ ràng, đừng ở đó hồ ngôn loạn ngữ!
…
Nghe những lời nói của Trương Huyền, đám người đều không hiểu gì, không nhịn được hô lên.
- Bây giờ ta sẽ giải thích cho các ngươi nghe! Điều quan trọng để luyện chế đan dược không phải chỉ riêng thu pháp và kỹ xảo, mà hơn hết chính là tâm thần! Luyện đan sư luyện chế đan dược cần đem tâm thần của mình dung nhập vào trong đó mới để cho dược hiệu tăng cao! Luyện chế Tĩnh Tâm đan cần tâm thần yên tĩnh, tâm bình khí hòa mới có thể để đan dược hoàn mỹ không tỳ vết. Chắc hẳn các ngươi cũng nhìn thấy, vừa rồi Mạnh Nham đan sư vô cùng nóng nảy, nói một câu đã nổi giận đùng đùng, trong lòng bốc hỏa. Hắn như vậy, sao có thể luyện chế ra Tĩnh Tâm đan làm người khác an thần, tĩnh tâm?
Trương Huyền nhẹ nhàng gõ xuống chiếc bàn trước mặt Mạnh Nham.
Cái bàn này vừa rồi mới nhận một cú đấm của đối phương nên đã xuất hiện vết rách. Giờ phút này nó không chịu nổi nữa liền vỡ vụn tại chỗ.
Thấy cảnh này, đám người đều run lên.
Đúng là như vậy! Luyện đan có quan hệ rất lớn vối tâm cảnh. Mạnh Nham đang nóng nảy như vậy lại luyện chế Tĩnh tâm đan quả thực không đúng lúc.
- Đương nhiên, dù tính khí có chút nóng nảy cũng không đến mức luyện hỏng đan dược. Quan trọng nhất là… trong lòng Mạnh Nham đan sư có chứa sát khí. Nếu ta đoán không nhầm, sáng hôm nay ngươi vừa mới giết người. Hơn nữa trong hơi thở của ngươi còn mang theo oán niệm, chắc là do bị người tín nhiệm phản bội. Chính sát khí và oán niệm này đã truyền vào trong Tĩnh Tâm đan. Mặc dù chỉ có một tơ một hào, nhưng đối với tu luyện giả lại trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến người dùng dễ tảu hỏa nhập ma, thậm chế gây án mạng!
Trương Huyền nói.
- Ngươi… ngươi…
Thân thể Mạnh Nham run rẩy, giống như nhìn thấy ác quỷ. Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Chương 110 Ngươi sắp phải chết
Giống như những gì Trương Huyền nói, trong lòng Mạnh Nham đúng thật là mang theo rất nhiều oán niệm và sát khí.
Cũng thật sự bị người mình tín nhiệm phản bội.
Chỉ là, đây đều là những chuyện xảy ra sáng hôm nay, vốn cho rằng lửa giận đã tiêu tan, nhưng có nằm mơ hắn cũng không ngờ, bản thân mình vậy mà lại đem loại tâm tình này rút ra trong lúc đang luyện đan!
Hơn nữa. . . sao, sao hắn có thể nhìn ra được ?
Cũng vì mình luyện đan dược một chút, hắn liền có thể thấy được sao?
Chuyện này sao có thể ?
- Thật sao?
- Chuyện này…
Nhìn thấy biểu hiện của Mạnh Nham, đám người có ngốc cũng biết chắc chắn những lời Trương Huyền nói là đúng!
Từng người đưa mắt nhìn nhau, không thể nào mà tin được.
Nhìn một luyện đan sư đang luyện uyển chuyển như vậy, sao hắn có thể nhìn ra sát khí trong đó chứ, còn có thể nhìn ra được chuyện Mạnh Nham bị người mà hắn tín nhiệm phản bội, ngươi. . . là học đồ đi thi luận đan hay là học đồ đi thi coi bói đây chứ?
- Nếu như mọi người cảm thấy lời nói của ta có vấn đề, rất đơn giản, công hội không phải có Thí Đan Thú sao, hoàn toàn có thể đem Tĩnh Tâm đan này đến cho nó uống thử, xem xem nó sẽ trở nên yên tĩnh, hay là táo bạo! - Nhìn thấy Mạnh Nham cũng không trả lời, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.
Công hội luyện đan sư được thành lập nhằm đảm bảo nguồn gốc và chất lượng của dược liệu, bình thường đều sẽ chuẩn bị một Thí Đan Thú.
Loại Man Thú này, đối với đan dược mẫn cảm mười phần, sau khi cho nó sử dụng, có thể căn cứ vào phản ứng của nó, mà biết được công hiệu của dược vật.
So với thế giới hiện đại của Trương Huyền lúc trước, Thí Đan Thú cũng giống như chuột bạch dùng để làm thí nghiệm vậy, chỉ có thông qua thí nghiệm trên chúng, mới có thể khiến mọi người tin dùng loại thuốc mới được bào chế ra, cũng là vì đảm bảo an toàn cho tín mạng của người dùng.
- Ừ! - Âu Dương Thành gật gật đầu, một học đồ luyện đan sư đi ra ngoài, không bao lâu sau, đã đem một Man Thú giống như chuột bạch tới, mở miệng của nó ra, cho ăn một viên Tĩnh Tâm đan.
Một lát sau, Thí Đan Thú bắt đầu nóng nảy, trong lồng chạy tán loạn khắp nơi, nắm, bắt loạn, hoàn toàn không ngoan ngoãn như lúc ban đầu.
- Tĩnh Tâm đan bình thường, sau khi Thí Đan Thú uống vào hẳn là sẽ ngoan ngoãn nằm trong lồng, còn loại Tĩnh Tâm đan này, sau khi uống xong, rõ ràng còn nôn nóng hơn lúc nãy. . . - Trương Huyền đang nói chuyện, liền thấy Thí Đan Thú bên trong lồng vừa mới uống Tĩnh Tâm đan đột nhiên chạy đến trước mặt một con Thí Đan Thú khác, trực tiếp nằm sấp lên người con người ta, cưỡng ép lên xuống pít-tông mà vận động.
- Khụ khụ, không chỉ có như thế, còn rất mãnh liệt * nói rõ chẳng những không cách nào làm cho người ta ‘tĩnh tâm’, mà còn mang theo lửa giận và dục vọng mãnh liệt! Bởi vậy, nếu ta đoán không lầm, người mà Mạnh Nham Đan sư giết hôm nay, hẳn là một nữ nhân, hơn nữa còn là người phụ nữ từng cùng chung chăn gối với hắn, cuối cùng phản bội hắn! Cho nên mới khiến hắn nổi giận như thế, đến mức luyện chế trong dược vật còn mang theo tính chiếm hữu mãnh liệt điên cuồng!
- Chuyện này… - Nhìn thấy Thí Đan Thú trong lồng, cưỡng chế đè ép một con khác, hoàn toàn không cho con người ta cơ hội phản kháng, Bá Vương ngạnh thượng cung, chư vị luyện đan sư đưa mắt nhìn nhau.
Cái này mẹ nó thực sự là Tĩnh Tâm đan sao?
Đây không phải là xuân dược à!
May là không cho người khác ăn, nếu không, tâm chẳng những không yên tĩnh được, mà còn biến thành. . .
Khụ khụ, nhất định sẽ thành đại họa a!
Tất cả mọi người đều giật mình trước những gì họ nhìn thấy.
- Buổi sáng hôm nay ta phát hiện ta tiểu thiếp sủng ái nhất, vậy mà lại đi vụng trộm với quản gia, dưới cơn nóng giận, ta đã đánh gục hai người này tại chỗ! – Thấy ánh mắt mọi người đều tập trung về phía mình, Mạnh Nham lắc đầu, nói.
Nếu đối phương đều đã nói đến cặn kẽ đến như vậy, hắn cũng không còn gì có thể giấu giếm thêm được nữa.
Chuyện này khiến hắn phẫn nộ, cảm xúc cả ngày cũng không thể nào dằn xuống được, bởi vậy mới thứ vừa ra mặt, đã để Trương Huyền nhìn thấu từ đầu đến chân.
- Là thật sao?
- Một lần luyện đan liền có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy?
. . .
Mạnh Nham vừa thừa nhận xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Trương Huyền như nhìn thấy quái vật, lúc nãy còn muốn nói những lời khinh thị, mà bây giờ tất cả đều ngưng trọng lại.
Luyện đan có thể phản ánh được trái tim của người luyện, thật sự có thể. . . Từ luyện đan có thể nhìn ra luyện đan sư buổi sáng vừa mới giết người, mà người đó lại còn là tiểu thiếp của chính mình. . .
Mẹ nó, ngươi không phải là bộ khoái chứ?!
Không phải. . . Làm sao có thể nhìn ra được ?
- Tốt, khuyết điểm cũng đã nói, Mạnh Nham Đan sư, còn cần ta nói tiếp không? - Không để ý tới sự kinh ngạc của mọi người, Trương Huyền cười nói.
Thiên Đạo thư viện có thể nhìn ra tất cả khuyết điểm, nhìn ra đối phương bị tiểu thiếp phản bội, trong đan dược tất nhiên sẽchứa đựng sát khí và oán khí, dễ như trở bàn tay.
- Không cần, ta nhận thua! - Mạnh Nham mở miệng thừa nhận.
Chỗ có nhiều luyện đan sư như vậy đều không có ai nhìn ra quá trìnhluyện chế đan dược của hắn có vấn đề, ngay cả chính hắn cũng không cảm giác được, đối phương một chút đã nhìn thấy toàn bộ, còn biết nhiều như vậy. . . Khiến Mạnh Nhamkhông phục không được!
- Liền. . . nhận thua rồi?
Văn Tuyết đứng một bên trừng to mắt.
Thường thường chỉ có học đồ nhận thua đối với một luyện đan sư…
Làm gì có chuyện một luyện đang sư lại đi nhận thua với học đồ?
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật sự là không thể tin được.
Bất quá, ngẫm lại cũng giật mình, những chuyện này cũng có thể nhìn ra, nhãn lực của tên nhóc này thực sự quá lợi hại, Mạnh Nham Đan sư muốn không nhận thua cũng không được a!
- Được, vị kế tiếp!
Người thứ nhất đã nhận thua, coi như là Trương Huyền đã có một khởi đầu tốt đẹp, Trương Huyền cười khanh khách nhìn về phía chín ngườicòn lại.
- Ta tới đây! - Một lão già đứng dậy.
Nếu như nói trước đó tất cả mọi người cảm thấy Trương Huyền là tới quấy rối, nhưng sau khi trải qua tình hình của Mạnh Nham Đan sư, xem như có thể thấy rõ ràng, tên nhóc này thực ra chính là một cao thủ, cao thủ trong cao thủ!
Chẳng trách hắn lại tự tin như vậy, dám luận đan, còn dám gia tăng độ khó của bài thi.
- Là Trần Tiêu Đan sư!
- Trần Đan sư mặc dù không phải luyện đan sư có cấp bậc cao nhất trong số chúng ta, lại là người có tuổi tác lớn nhất!
- Hắn tính tình nhu hòa, không giống như tính khí nóng nảy của Mạnh Nham kia, ta phục!
. . .
Thấy lão đứng dậy, tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu.
Vị này Trần Tiêu Đan sư, là người có tuổi tác lớn nhất trong số mười vị đan sư ở đây, cũng là người ổn trọng nhất, hắn xuất thủ, chắc chắn không có vấn đề gì.
Hô hô hô!
Lô hỏa gào thét, không bao lâu sau, mấy đan dược bên trong đều bị lấy ra ngoài.
Trần đan sư cũng điều chế loại đan giống như Mạnh Nham đan sư làm lúc nãy, cũng là Tĩnh Tâm đan , động tác cũng sung mãn mượt mà như vậy, lóe ra hào quang, nhưng rõ ràng Trần đan sư là người có cấp bậc cao hơn, có thể nói là đã đạt đến hoàn mỹ.
- Tốt, đan dược của ta đã luyện chế xong, thủ pháp không cần ngươi nói, ta cũng có thể nói ra, cũng giống như thủ pháp của Mạnh Nham Đan sư, là Tĩnh Thủy Thập Thức, nếu như ngươi có thể nói ra khuyết điểm, để cho ta tin phục ngươi, ta liền nhận thua! - Trần Tiêu Đan sư cầm đan dược trong tay, thản nhiên nói.
- Lợi hại!
- Chiêu này đúng là hung ác a!
- Dùng thủ pháp giống nhau cùng luyện chế một loại đan dược như nhau, vừa rồi vì tronglòng Mạnh Nham Đan sư có sát khí, dẫn đến sai sót khi luyện đan, nhưng Trần Tiêu Đan sư tâm tình bình thản, tính tình ổn định, rốt cuộc Trương Huyền kia có tìm ra được thiếu sót gì không đây?
- Coi lần này hắn còn khoa môi múa mép được nữa hay không!
. . .
Nhìn thấy cử động của Trần Tiêu Đan sư, trong lòng mọi người thầm hô, gừng càng già càng cay.
Ngay cả Trương Huyền cũng không nhịn được gật đầu.
Đối phương đúng thật là rất thông minh.
Mặc dù bên ngoài nói cho Trương Huyền biết lão dùng thủ pháp giống vậy, không cần hắnphải suy đi nghĩ lại, nhưng trên thực tế độ khó lớn hơn lúc nãy.
Bất quá, đối với Thiên Đạo thư viện mà nói. . . Không là cái gì cả!
Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua, mặt không biểu tình:
-Nếu như ta nhìn không lầm, thì Trần Tiêu Đan sư gần đây nhất hẳn là giấc ngủ không tốt lắm, cơm cũng nuốt không trôi có phải như vậy không?
- A? - Trần Tiêu Đan sư sững sờ:
- Đúng thật là gần đây ta ăn không ngon, ngủ cũng không yên, bất quá. . . Chuyện này có liên quan gì đến điều chế đan dược chứ?
Ta coi như không ăn cơm, không ngủ được, cũng không thành một khuyết điểm để ngươi có thể bắt thóp chứ?
Ngươi chỉ cần nói ta luyện đan có gì thiếu sót, nói ta tình trạng sức khỏe của ta ra đây làm gì ?
Hơn nữa. . .
Ta ăn không ngon, ngủ không yên,ngươi. . . Làm sao mà ngươi biết được?
- Không sao? Sai! Không những có sao, hơn nữa còn có liên quan rất lớn!
Trương Huyền lắc đầu.
- Quan hệ rất lớn? Liên quan gì? Nói ta nghe thử một chút? - Trần Tiêu Đan sư nhịn xuống nhìn qua.
- Ha ha, nếu ta đoán không lầm. . . Ngươi sắp phải chết! - Trương Huyền tỉnh bơ nói.
Bình luận facebook