• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Đỉnh Phong Thiên Hạ (1 Viewer)

  • Chương 186-190

Chương 186 Bế quan tu luyện (2)

Trong một dãy núi liên miên, mây mù bám vào vách đá nguy nga. Trên sườn núi có rừng núi, trời trong xanh, thấp thoảng dãy kiến trúc hùng vĩ lung linh.

Trong dãy núi này, trên một tòa cô phong cây cối xum xuê, tre xanh rợp bóng, xung quanh là vách núi cheo leo. Từ trên nhìn xuống dãy núi xanh ngắt, cây cối rậm rạp, trời xanh bao la, vài áng mây bay dệt nên bức tranh phong cảnh thanh nhã tuyệt vời.

Trên núi mông lung, một nữ nhân nhìn phương xa. Ánh mắt mơ hồ, mặt mày vương nét sầu.

Một thanh âm trong trẻo vang lên:

– Vô Song tỷ!

Hai bóng dáng yêu kiều xuất hiện trên ngọn núi. Đi đẳng trước là thiếu nữ khí chất cao quý xinh đẹp, Độc Cô Băng Lan.

Thiếu nữ đi bên cạnh hai hàng chân mày dài, mắt to, da trắng, váy mỏng vẽ ra thân hình nhấp nhô, mặt có một đốm đỏ, là nha hoàn của Độc Cô Băng Lan, Thúy Ngọc.

Nữ nhân quay đầu nhìn hai thiếu nữ, mỉm cười hỏi:

– Băng Lan, Thúy Ngọc, sao các ngươi đến đây?

Nụ cười khuynh thành nhưng không ai may mắn được thấy.

Độc Cô Băng Lan cười nói:

– Muội vừa tu luyện về liền chạy đến thăm vô Song tỷ ngay. Nghe nói hôm qua vô Song tỷ vào Long Bảng, muội đến chúc mừng.

– Đó là thứ hạng cuối cùng trong Long bảng.

Lục vô Song cười nói:

– Tin tức của muội nhanh thật.

Nha hoàn Thúy Ngọc trêu đùa:

– Hiện tại trong tông có nhiều nam đệ tử bàn luận về vô Song tỷ, rất nhiều người theo đuổi vô Song tỷ.

Lục vô Song bật cười:

– Nha đầu này!

Ba nữ nhân cười giỡn trên núi.

***

Bảy ngày sau, trong mật thất Phi Linh Môn. Vầng sáng vàng đất đậm đặc bao phủ người Lục Lâm Thiên, khí thế trên người hắn mạnh hơn bảy ngày trước nhiều.

– Phù!

Lục Lâm Thiên thở hắt ra, ánh sáng vàng đất thu vào lỗ chân lông trên da.

Lục Lâm Thiên mở mắt ra, mắt lóe tia sáng:

– Vũ Sĩ bát trọng hậu kỳ.

Lục Lâm Thiên cảm giác đẳng cấp chân khí trong cơ thể. Luyện hóa chân khí của Vũ Sĩ bát trọng, trừ tạp chất để lại tinh túy, Lục Lâm Thiên chỉ từ sơ kỳ đến hậu kỳ Vũ Sĩ bát trọng.

Lục Lâm Thiên nhướng mày nói:

– Bây giờ bắt đầu tu luyện Huyết Hồn Ấn.

Nghĩ đến quá trình tu luyện Huyết Hồn Ấn là Lục Lâm Thiên rợn tóc gáy.

Ong ong ong!

Lục Lâm Thiên lấy Hỏa Long Đỉnh ra đặt trong mật thất, lại lấy nhiều dược liệu ra. Bỉ ngạn linh thảo, thông linh chi, tụ huyết linh chi vân vân, toàn là dược liệu đắt giá.

Lục Lâm Thiên cắn răng nói:

– Liều mạng, phải chịu được khổ cực mới vượt trên mọi người!

Sau khi tu luyện Huyết Hồn Ấn thành công là Lục Lâm Thiên có thể khống chế yêu thú cho mình dùng, vô hình trung tăng mạnh thực lực. Vì những điều này ăn chút đau khổ có là gì, trên đời không có bữa cơm nào miễn phí cả.

Lục Lâm Thiên kết ấn, linh lực rót vào miệng rồng, trong Hỏa Long Đỉnh tràn ngập lửa nóng cháy. Lục Lâm Thiên vung tay áo, một gốc dược liệu bị bỏ vào trong Hỏa Long Đỉnh.

Dược liệu vừa tiến vào thoáng chốc lửa nóng cháy bao bọc dược liệu, lửa phát ra niệt độ cao. Chốc lát sau dược liệu bị hòa tan.

Lục Lâm Thiên rất chăm chú, hắn không dám sơ sẩy chút nào. Dược liệu luyện chế Huyết Hồn Ấn cơ bản là nguyên liệu dùng để luyện chế đan dược tam phẩm. Lục Lâm Thiên ước chừng hắn khó luyện chế ra đan dược tam phẩm, nhưng có thể luyện hóa các dược liệu, tuy nhiên sẽ vất vả hơn những dược liệu khác, tiêu hao linh lực lớn hơn nhiều.

Lửa cuồn cuộn trong Hỏa Long Đỉnh, nhiệt độ mật thất nóng rực một cách đáng sợ. Dược liệu dần dần hóa thành linh dịch trong ngọn lửa.

Lục Lâm Thiên bỏ dược liệu thứ hai vào Hỏa Long Đỉnh, nhiệt độ cao khiến dược liệu nhanh chóng héo tàn, rồi chậm rãi bị luyện hóa.

Qua ba canh giờ, trước mặt Lục Lâm Thiên chỉ còn lại bỉ ngạn linh thảo, thông linh chi, tụ huyết linh chi. Ba loại dược liệu quý nhất, khó luyện hóa nhất, cũng là mấu chốt nhất để tu luyện Huyết Hồn Ấn.

Ba canh giờ luyện hóa dược liệu, Lục Lâm Thiên cảm giác linh lực của hắn bị tiêu hao khá nhiều. Lục Lâm Thiên do dự một lúc, lấy Linh Ngọc sàng ra khỏi trữ vật giới chỉ, ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng. Năng lượng vô hình chậm rãi thấm vào cơ thể Lục Lâm Thiên, năng lượng này có nhiều chấn phúc với linh lực của Lục Lâm Thiên, trong lúc này nó giúp đỡ rất nhiều.

Lục Lâm Thiên bỏ bỉ ngạn linh thảo vào Hỏa Long Đỉnh, tiếp tục luyện hóa. Bỉ ngạn linh thảo màu trắng tinh, dược khí đậm đặc. Dược liệu vào Hỏa Long Đỉnh tuy cành lá héo úa nhưng chính giữa bỉ ngạn linh thảo không héo nhanh mà tỏa ánh sáng trắng chói mắt như đang chống cự ngọn lửa luyện hóa nó.

Lục Lâm Thiên không bất ngờ gì. Bỉ ngạn linh thảo là vật dùng để luyện chế đan dược tam phẩm, trong số đan dược tam phẩm cũng có nhiều loại cần dùng bỉ ngạn linh thảo.

Nửa canh giờ sau bỉ ngạn linh thảo chảy ra chất lỏng tinh khiết, mùi thuốc đậm đặc phát ra từ Hỏa Long Đỉnh.

Lục Lâm Thiên cảm giác tình huống trong Hỏa Long Đỉnh, tiếp tục luyện hóa. Những linh dịch đã bị luyện hóa chưa phải thành phẩm, cần thanh lọc tạp chất bên trong.

Thời gian trôi qua, cứ tiếp tục cho đến lúc hoàng hôn ngày thứ hai, Lục Lâm Thiên ngồi trên Linh Ngọc sàng mặt trắng bệch. Kiểu tiêu hao kéo dài thế này thật tình khiến người không chịu nổi.

Gốc tụ huyết linh chi cuối cùng bị luyện ra linh dịch đậm đặc. Trong Hỏa Long Đỉnh có nhiều linh dịch đang ngưng tụ.

– Phù!

Lục Lâm Thiên thu về thủ ấn, nhanh chóng ném một viên đan dược vào miệng. Bước đầu tiên coi như thuận lợi hoàn thành, giờ Lục Lâm Thiên cần làm bước thứ hai, dùng linh hỏa đốt ra tinh huyết tinh thuần nhất trong cốt tủy. Đây mới là điều khiến Lục Lâm Thiên lo lắng nhất, hắn không biết mình có thể đối kháng nổi không.

Trong Thiên Linh Lục của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn ghi rõ nếu cơ thể không đối kháng lại linh hỏa đốt cháy, nhẹ thì bán thân bất toại, người bị thương nặng, về sau không thể tu luyện Huyết Hồn Ấn. Nặng thì trực tiếp bị linh hỏa đốt thành tro.

Lục Lâm Thiên chậm rãi điều tức, hắn nhíu mày, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có.

Lục Lâm Thiên cắn răng nói:

– Bắt đầu!

Cách chắt lọc tinh huyết Lục Lâm Thiên đã nhớ kỹ trong đầu, đánh ra một thủ ấn kỳ dị, tĩnh tâm ngồi trên Linh Ngọc sàng. Trong không gian khí hải trong đầu Lục Lâm Thiên linh lực tràn khắp người.

Lục Lâm Thiên run rẩy, thủ ấn kỳ dị thành hình.

Vù vù vù!

Thoáng chốc cơ thể Lục Lâm Thiên bùng cháy linh hỏa đốt từ đầu đến chân, lửa không cháy bên ngoài cơ thể mà tập trung bên trong, bao bọc gân cốt.

Lửa bùng cháy, cả người Lục Lâm Thiên run rẩy, cổ họng phát ra tiếng gầm đau đớn, khuôn mặt trắng không còn chút máu.

Cùng với tiếng hét của Lục Lâm Thiên, linh hỏa mất khống chế đốt cháy trong cơ thể hắn, trong cơn đau rát, linh hỏa đốt tới nội tạng hắn.

Người thường khó thể chịu nổi loại đau đớn này. Linh hỏa mất đi khống chế, không giống lúc trước Tiểu Long điểu khiển lửa đốt chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt đan. Tuy lửa vàng trong người Tiểu Long mạnh hơn linh hỏa nhiều nhưng có nó kiểm soát, không đốt người Lục Lâm Thiên với quy mô lớn, mục tiêu chỉ có chất độc.

Hiện giờ linh hỏa của Lục Lâm Thiên đã mất kiểm soát đốt cháy khắp nơi, cơ thể hắn vang lên tiếng kêu xèo xèo.
Chương 187 Đau nhức cháy người

Trong cơn đau nhức Lục Lâm Thiên nhanh chóng nhắm mắt lại, tinh thần chìm vào cơ thể. Lục Lâm Thiên chịu đựng cơn đau thấu óc cố gắng khống chế linh hỏa tiến vào gân cốt.

Tinh thần chui vào cơ thể, linh hồn Lục Lâm Thiên vô hình trung nhìn ngó, cảm ứng mọi thứ trong người. Linh hỏa tràn ngập trong cơ thể Lục Lâm Thiên, thiêu đốt kinh mạch, cơ bắp liên tục tạo ra những cơn đau nhức. Lửa nóng cháy xuyên qua kinh mạch dấy lên nỗi đau mãnh liệt.

Lúc này Lục Lâm Thiên cảm giác trong cơ thể hắn, trên máu thịt có chân khí ngưng tụ thành vật mỏng manh ngăn cách linh hỏa đốt cháy. Cơ thể Lục Lâm Thiên vốn đã mạnh mẽ, đoạn thời gian trước bị lửa của Tiểu Long vô tình rèn luyện giúp ích rất lớn. Nếu là thân thể bình thường bị linh hỏa đốt sẽ thành tro ngay.

Tuy cơ thể Lục Lâm Thiên mạnh nhưng lửa nóng cháy nhiệt độ cao tràn ngập trong người hắn, sắt thép còn bị nung đỏ chứ nói chi thân xác của hắn?

Nhiệt độ cao làm mồ hôi Lục Lâm Thiên rơi như mưa, nhiệt độ cao làm kinh mạch héo rút. Kinh mạch dày rộng cứng cỏi bị nhiệt độ cao thiêu đốt vặn vẹo, trông rất kinh khủng.

– Thu!

Lục Lâm Thiên cắn răng thu linh hỏa bao bọc vào gân cốt, linh hỏa tinh luyện ra tinh huyết trong cốt tủy mới được.

Linh hỏa từ cơ bắp co rụt về với cách cực kỳ huyền ảo trùm lên gân cốt như muốn bóc tách máu thịt của hắn ra, một lúc sau linh hỏa đã đốt cháy hết gân cốt toàn thân Lục Lâm Thiên.

Nỗi đau bị thiêu đốt gân cốt làm Lục Lâm Thiên rung bần bật, cắn chặt khớp hàm, máu chảy ra từ kẽ răng. Đau đớn đến từ cốt tủy khiến Lục Lâm Thiên cảm giác sống không bằng chết, thống khổ không muốn sống, đây chính là cảm giác trong truyền thuyết muốn sống mà không được muốn chết cũng không xong. Nhưng Lục Lâm Thiên không muốn chết, hắn phải cắn răng chịu đựng.

Linh hỏa đốt cháy gân cốt toàn thân Lục Lâm Thiên, trên bề mặt gân cốt khô ráo nóng bỏng. Quá trình đem lại đau đớn khiến máu và mồ hôi tràn ra từ lỗ chân lông Lục Lâm Thiên, miệng mũi trào máu. Trông Lục Lâm Thiên rất đáng sợ.

Đau, rất đau, đau không chịu nổi. Linh hỏa bao bọc khắp cơ thể hắn, thiêu đốt xương cốt, người nào chưa trải qua thì không thể tưởng tượng nổi nỗi đau đó, mặc dù hắn đã có chuẩn bị, nhưng cơn đau nhức đáng sợ hơn hơn Lục Lâm Thiên tưởng tượng rất nhiều.

Cuối cùng Lục Lâm Thiên không chịu nổi gào khan:

– A!!!

Cổ họng phun ra hơi thở nóng cháy thấy dễ chịu hơn một chút nhưng không giảm được đau đớn trong cơ thể Lục Lâm Thiên.

– A!!!

Cơ thể càng lúc càng đau, Lục Lâm Thiên không ngừng thê thảm kêu gào, như quỷ khóc sói tru rất là thê lương. May mắn bên ngoài không nghe thấy những gì trong mật thất.

Lục Lâm Thiên cố gắng chịu đựng đau đớn không phải người thường chịu nổi, máu thịt co rút. Lục Lâm Thiên cảm giác hắn sắp không chịu nổi nữa, mặt trắng bệch. Loại đau nhức này khiến đầu óc Lục Lâm Thiên bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ mơ hồ, người uể oải.

Ngay lúc này, trên Linh Ngọc sàng dâng lên ánh sáng đậm đặc, có năng lượng khổng lồ sắp chui ra.

– Phải cố gắng kiên trì. Tu luyện thành Huyết Hồn Ấn, về sau thực lực vô hình trung tăng mạnh, cường giả và kẻ yếu nằm ở phần có kiên trì được không. Nếu vượt qua thì ta chính là cường giả!

Lục Lâm Thiên cố gắng đối kháng, giữ vững tinh thần, điều khiển linh hỏa đốt cơ thể mình. Mặc kệ thân thể đi xuống địa ngục thì trong đầu Lục Lâm Thiên còn giữ sự tỉnh táo. Người Lục Lâm Thiên toát ra hơi thở thần dị như lão tăng nhập thiền.

Xoẹt!

Năng lượng trên Linh Ngọc sàng vốn định tuôn ra nhưng Lục Lâm Thiên toát ra hơi thở làm năng lượng co rút về Linh Ngọc sàng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong tra tấn vô tận, gân cốt của hắn có mảng máu chậm rãi chảy ra. Gân cốt toàn thân Lục Lâm Thiên như được màng máu bao bọc.

Lúc này Lục Lâm Thiên lại bắt đầu thay đổi thủ ấn, huyết màng trên gân cốt chuyển động dọc theo kinh mạch chậm rãi tụ lại.

Khi những màng máu tụ tập lại hình thành một đoàn tinh huyết đỏ thắm.

Lục Lâm Thiên lấy lại tinh thần từ trạng thái không minh, lòng thầm vui vẻ. Tinh huyết là máu huyết tinh thuần nhất trong cốt tủy, Lục Lâm Thiên điều khiển đoàn tinh huyết chuyển động nhanh trong cơ thể.

Trong khi tinh huyết di chuyển, Lục Lâm Thiên thu về linh lực, tắt linh hỏa. Tinh huyết đi qua gân cốt để lại mảnh sương mù, kinh mạch và máu thịt cùng nhau phát ra khí thể năng lượng màu đỏ nhạt. Cơ thể bị linh hỏa tổn thương chớp mắt phục hồi. Người Lục Lâm Thiên từ trong ra ngoài càng ngưng tụ, khuôn mặt trắng bệch của hắn hồng lên một chút.

Phụt!

Người Lục Lâm Thiên phun ra tinh huyết rơi vào Hỏa Long Đỉnh.

Thoáng chốc thủ ấn của Lục Lâm Thiên thay đổi, trong Hỏa Long Đỉnh lại bùng cháy ngọt lửa, bộc phát ra nhiệt độ cực kỳ khủng bố. Nhiệt độ cao kinh khủng ngưng tụ tinh huyết và linh dịch từ các dược liệu lại.

Lục Lâm Thiên trầm giọng quát:

– Tụ lại!

Thủ ấn không ngừng biến hóa điều động linh lực toàn thân rót vào Hỏa Long Đỉnh. Linh hồn lực gần như thực chất hóa trong đầu Lục Lâm Thiên vô hình rót vào Hỏa Long Đỉnh.

Linh lực hùng dũng, lửa càng bùng cháy dữ dội. Trong Hỏa Long Đỉnh lửa va chạm vách Hỏa Long Đỉnh rầm rầm. Trong Hỏa Long Đỉnh lửa nóng nhưng bên ngoài đỉnh thì vẫn lạnh lẽo chứng minh Hỏa Long Đỉnh không phải vật bình thường.

Trong Hỏa Long Đỉnh tràn ngập khí nóng, linh hồn Lục Lâm Thiên dòm chừng. Đoàn linh dịch và tinh huyết đang được linh hỏa bao bọc, bị lôi kéo từ từ tụ lại với nhau. Tuy linh dược và tinh huyết còn nhiều vật cản nhưng nhờ lửa cuồng bạo, linh hồn lực của Lục Lâm Thiên khống chế tinh diệu huyền ảo bao bọc, dung hợp linh dịch, tinh huyết lại.

Nhưng điều này cần một quá trình. Thời gian trôi qua, linh hỏa nóng cháy tiếp tục luyện hóa, những tinh huyết, linh dịch trộn lẫn vào nhau to cỡ ba bàn tay, tiếp tục luyện hóa, rút nhỏ còn cỡ một bàn tay.

Lại qua mấy canh giờ, linh dịch và tinh huyết đã là thu nhỏ chỉ còn một đoàn bé xíu. Linh dịch và tinh huyết hoàn toàn dung hợp với nhau biến thành màu đỏ xanh, năng lượng tinh thuần khuếch tán. Linh hỏa không thể đốt cháy năng lượng tinh thuần này, chỉ có thể áp súc chúng nó lại.

Thời gian lại lần nữa trôi nhanh, linh lực trong đầu Lục Lâm Thiên tiêu hao hầu như không còn, nếu không có Linh Ngọc sàng thần kỳ chống đỡ sợ là hắn không kiên trì tiếp được.

Lục Lâm Thiên trầm giọng quát:

– Tụ đan!

Linh hỏa nóng cháy, đoàn năng lượng đỏ xanh ngưng tụ lại, hình dạng viên đan dược chậm rãi hình thành, mùi thuốc đậm đặc tràn ngập.

Vù vù vù!

Linh hỏa gào thét, một lát sau Hỏa Long Đỉnh tỏa ánh sáng chói lòa, ánh sáng toát ra mùi máu thoang thoảng.

Ong ong ong!

Nắp Hỏa Long Đỉnh bật mở, một viên đan dược màu đỏ xanh bay ra, năng lượng đậm đặc lan tràn.

Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm viên đan dược được ánh sáng bao bọc lơ lửng trên Hỏa Long Đỉnh, khuôn mặt trắng bệch, khóe môi treo vệt máu cong lên nụ cười.

– Huyết Hồn Đan!

Lúc này từ luyện hóa dược liệu đến luyện hóa thành đan mất năm ngày, đan dược này là Huyết Hồn Đan, vật cần thiết để tu luyện Huyết Hồn Ấn.

– Phù.

Tay Lục Lâm Thiên đổi thủ ấn, há mồm, bụng phun ra lực hút. Huyết Hồn Đan trên Hỏa Long Đỉnh bị Lục Lâm Thiên nuốt vào bụng.
Chương 188 Bách luyện thành ấn

Đan dược vào bụng, Lục Lâm Thiên nhắm mắt lại ngay. Đan dược ở trong cơ thể hóa thành năng lượng khổng lồ khuếch tán, khuôn mặt trắng bệch của Lục Lâm Thiên dần hồng hào.

Trong cơ thể Lục Lâm Thiên, Huyết Hồn Đan biến thành năng lượng trực tiếp xông vào không gian khí hải linh lực trong đầu hắn, không một chút nào sót lại trong cơ thể.

Năng lượng khổng lồ ngưng tụ trong không gian khí hải, biểu tình của Lục Lâm Thiên vẫn trầm trọng như mấy hôm trước. Đã tới bước quan trọng nhất tu luyện Huyết Hồn Ấn.

Trong đầu Lục Lâm Thiên khống chế linh hồn lực hơi ngưng tụ từ sâu trong linh hồn chậm rãi đến gần, nhưng thử mấy lần, rõ ràng linh hồn lực bị lôi rồi chớp mắt sau hóa thành hư vô trở lại sâu trong linh hồn.

Linh hồn lực vốn là thứ hư vô mờ mịt, tuy lúc này ngưng tụ ra hình dạng nhưng nếu tách ra thì sẽ hóa thành hư vô ngay.

Lục Lâm Thiên khống chế linh hồn lực thử mấy chục lần nhưng không lần nào thành công, lòng thầm sốt ruột. Bước cuối cùng nếu thất bại thì mọi cố gắng trong năm ngày qua thành công cốc.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Chẳng lẽ phải là Linh Sư mới được sao?

Thất bại mấy chục lần, Lục Lâm Thiên thầm hối hận. Trong Thiên Linh Lục đã ghi nếu muốn tu luyện thành Huyết Hồn Ấn trừ chịu đựng đau đớn người bình thường khó chịu nổi ra cần có tu vi ít nhất là Linh Sư, vì chỉ đẳng cấp Linh Sư mới rút ra linh hồn lực ngưng tụ thành ấn được.

Thiên Linh Lục ghi dù là Linh Sư ngũ trọng muốn thành công tách ra linh hồn lực của mình trong một trăm người có một người đã là khá.

Ban đầu Lục Lâm Thiên không tin, lúc này hắn hối hận. Lục Lâm Thiên mới chỉ là tu vi Linh Sĩ bát trọng, không thể phân ly linh hồn lực ngưng tụ thành ấn được.

Lục Lâm Thiên thầm nhủ:

– Bình tĩnh, chắc chắn có cách nào đó. Trong Thiên Linh Lục ghi bước này cần bình tĩnh giải quyết, trong đầu không minh mới được.

Lục Lâm Thiên từ từ hít sâu, đẳng cấp Linh Sư có linh hồn lực mạnh hơn nhiều. Lục Lâm Thiên cảm nhận linh hồn lực của mình, hắn cho rằng mạnh hơn Linh Giả cùng đẳng cấp một chút. Linh Ngọc sàng và Linh hồn thần dịch giúp đỡ, trước đó Lục Lâm Thiên dùng hai viên linh đan, có lẽ linh hồn lực đã hơi ngưng tụ.

Theo Lục Lâm Thiên biết thì bình thường đến Linh Sư ngũ trọng mới khiến linh hồn lực ngưng thực được, Vũ Giả muốn làm đến tình độ này cần từ Vũ Phách trở lên. Cho nên Lục Lâm Thiên mới dám tu luyện Huyết Hồn Ấn vào lúc này.

Lục Lâm Thiên điều chỉnh lại, khống chế linh hồn lực hướng vào sâu trong linh hồn. Điều này thử thách trình độ khống chế linh hồn lực, nếu không kiểm soát linh hồn lực đến mức độ tinh diệu thì khó thể tách ra linh hồn lực.

– Thất bại!

Lục Lâm Thiên điều chỉnh chính mình, lại tiếp tục.

– Thất bại!

– Thất bại!

– Thất bại!

Cứ thất bại mãi, nhưng Lục Lâm Thiên không nóng nảy, ngược lại càng lúc càng bình tĩnh hơn. Qua các lần thất bại Lục Lâm Thiên tăng thêm kinh nghiệm, cũng dần chết lặng.

Thử đến lần thứ chín mươi tám thì sâu trong linh hồn có một luồng linh hồn lực thực chất hóa nhỏ bé bị Lục Lâm Thiên tâm niệm khống chế đến gần mép không gian khí hải linh lực.

Lục Lâm Thiên mừng như điên:

– Thành công!

Thủ ấn nhanh chóng biến đổi, Huyết Hồn Đan biến thành năng lượng trong không gian khí hải nhanh chóng thẩm thấu vào, quấn quýt với linh hồn lực thực chất hóa kia.

Lục Lâm Thiên quát to:

– Lấy tinh huyết làm dẫn, linh hồn làm ấn, ngưng tụ!

Thủ ấn thay đổi nhanh, linh hồn lực và Huyết Hồn Đan biến thành năng lượng hòa hợp lại tỏa ánh sáng chói mắt trong đầu Lục Lâm Thiên.

Trán Lục Lâm Thiên nhận lực kéo, mơ hồ có ánh sáng xuyên thấu qua đầu chân mày, toàn thân trên dưới toát ra hơi thở kỳ dị.

Linh hồn lực và Huyết Hồn Đan biến thành năng lượng dung hợp, ánh sáng càng lúc càng chói mắt, tựu như mặt trời.

– Grao grao!

Trong cơ thể Lục Lâm Thiên vang tiếng thú gầm như có như không, như tiếng sư rống hoặc như là hổ gầm, mơ hồ là tiếng long ngâm tiếng phượng hót.

Uy hϊếp hùng mạnh phát ra từ Lục Lâm Thiên, uy nhϊếp khiến tim người đập nhanh. Trong mật thất yên lặng không ai chứng kiến.

Bùm bùm bùm!

Trong đầu Lục Lâm Thiên vang tiếng nổ trầm đυ.c, ánh sáng chói mắt vỡ tung hóa thành vô số đốm sáng tán đi.

Những đốm sáng khuếch tán, năng lượng ảo xuất hiện trong đầu Lục Lâm Thiên, ảo ảnh đỏ rực như máu, ảo ảnh như rồng không phải rồng, như hổ không phải hổ, cực kỳ thần dị, tràn ngập uy nhϊếp khổng lồ.

Khóe môi treo vệt máu cong lên nụ cười:

– Thành công!

Lục Lâm Thiên gục ngã trên Linh Ngọc sàng, hắn đã kiệt sức. Lục Lâm Thiên kiên trì nhờ vào tâm chí, ý niệm. Lúc này tu luyện Huyết Hồn Ấn thành công, Lục Lâm Thiên không gượng nổi nữa.

Trên Linh Ngọc sàng tỏa ánh sáng nhạt nhanh chóng bao bọc người Lục Lâm Thiên, ánh sáng hóa thành vô số năng lượng nhỏ xíu thấm vào lỗ chân lông.

Khi Lục Lâm Thiên tỉnh lại cảm giác linh lực trong đầu phục hồi khá nhiều. Trong không gian linh hồn có một năng lượng hư ấn ở trong đó, cảm giác hình dạng của nó chính là Huyết Hồn Ấn.

Lục Lâm Thiên reo lên:

– Thành công, rốt cuộc thành công!

Lục Lâm Thiên bình tĩnh lại, háo hức vận dụng Huyết Hồn Ấn.

Huyết Hồn Ấn trong đầu Lục Lâm Thiên nhanh chóng hóa thành chui vào kinh mạch, lao ra các kinh mạch ngưng tụ vào bàn tay phải.

– Grao!

Tiếng long phượng sư tử hổ báo thú gầm phát ra từ lòng bàn tay phải, chấn động mật thất rung lắc, uy nhϊếp khổng lồ khuếch tán.

Trên lòng bàn tay phải của Lục Lâm Thiên thần dị xuất hiện một ấn quyết kỳ lạ, ấn quyết như rồng không phải rồng, như hổ không phải hổ, màu đỏ rực rất là huyền ảo.

Lục Lâm Thiên nhìn Huyết Hồn Ấn trên tay phải, khóe môi cong lên. Lục Lâm Thiên giấu đi Huyết Hồn Ấn, nếu có dịp hắn sẽ thử hiệu quả của nó.

Nhưng hiệu quả Huyết Hồn Ấn tùy theo thực lực, nói chính xác hơn là quyết định dựa vào linh hồn lực. Huyết Hồn Ấn không đơn thuần dựa vào chân khí, linh lực tràn ngập, chủ yếu nhất là nương tựa linh hồn.

Linh hồn lực càng cường đại thì uy lực Huyết Hồn Ấn càng mạnh, Lục Lâm Thiên phỏng chừng thực lực hiện tại của hắn chỉ khống chế được một con yêu thú nhị giai, khó thể đối phó với yêu thú tam giai.

Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng, Lục Lâm Thiên bắt đầu điều tức phục hồi linh lực, tiếp theo hắn sẽ thử luyện chế khôi lỗi.

Một ngày sau, Lục Lâm Thiên móc ra nhiều tài liệu tinh thiết, huyền tinh thạch thượng hảo, toàn là vật dùng để luyện chế khôi lỗi.

Hiện giờ Lục Lâm Thiên sắp thử luyện chế khôi lỗi có tên là Khôi lỗi Lang Nhân, loại khôi lỗi đơn giản nhất trong Thiên Linh Lục. Đẳng cấp loại khôi lỗi này toàn quyết định dựa vào tài liệu, thực lực của người luyện chế nó.

Không có tài liệu tốt thì dù mạnh mấy cũng không thể luyện chế ra khôi lỗi tốt. Không có thực lực cực mạnh, dù tài liệu tốt đến đâu cũng không luyện chế được khôi lỗi tốt. Hai thứ này không thể thiếu cái nào.

Nhưng hiện nay Lục Lâm Thiên không mơ xa, thực lực của hắn chưa đủ trình để luyện chế khôi lỗi đẳng cấp cao. Hiện tại Khôi lỗi Lang Nhân có thuận lợi sinh ra hay không là cả một vấn đề, dù sao đây là lần đầu tiên Lục Lâm Thiên luyện chế khôi lỗi, hắn chỉ có trí thức lý luân, chưa từng thực tiễn.
Chương 189 Khôi lỗi Lang Nhân

Nếu phân chia kỹ khôi lỗi thì bình thường có cửu cấp, mỗi đẳng cấp nói chia chính xác thì là sơ giai, trung giai, hậu giai. Thực lực, kỹ năng của khôi lỗi đến từ người luyện chế nó.

Nhìn đống tài liệu đặt trong mật thất, Lục Lâm Thiên cười khổ. Mấy ngày tiếp theo hắn sẽ phải cố gắng nhiều.

Thủ ấn thay đổi, linh lực vận chuyển. Luyện chế khôi lỗi khác rồi lại giống luyện chế vũ khí, chỉ có bước cuối là không giống. Tuy nhiên Lục Lâm Thiên chưa từng luyện chế binh khí bao giờ.

Linh lực rót vào Hỏa Long Đỉnh, Hỏa Long Đỉnh có thể dùng như khí đỉnh. Lửa bốc cháy trong Hỏa Long Đỉnh, một khối tinh thiết thượng hảo to lớn bị Lục Lâm Thiên ném vào trong.

Ngọn lửa cháy hừng hực bốc lên, bắt đầu luyện hóa.

Lục Lâm Thiên đã nhớ kỹ cách luyện chế khôi lỗi. Luyện chế khôi lỗi rất huyền ảo, không thể sơ sẩy, đi sai một bước là phải luyện chế lại, lãng phí linh lực. Tài liệu luyện chế khôi lỗi có giá trị rất lớn, đến lúc đó cũng thành sắt vụn.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Trong Phi Linh Môn luôn bình tĩnh như nước. Các đệ tử nghe tin chưởng môn đã chết, trừ số ít đệ tử đau thương ra đa số người ngạc nhiên một lúc rồi bình thản sống tiếp. Dù sao môn phái không liên quan gì lớn với bọn họ, Phi Linh Môn suy tàn đến bây giờ khiến họ không còn lòng trung thành.

Nhưng gần đây trong Phi Linh Môn hơi náo động, dựa theo quy định thì đệ tử trong môn phái mỗi năm năm đệ tử mới nhập môn có thể lĩnh một viên đan dược nhất phẩm tu luyện. Đệ tử cũ thì được lĩnh một viên đan dược nhị giai.

Năm năm trước Phi Linh Môn đã nợ đan dược của đệ tử một lần, thật sự là vì không có đan dược mà lấy ra. Lúc ấy Phi Linh Môn có gần ba trăm người, vì vụ nợ đệ tử mà một nửa đệ tử rời khỏi Phi Linh Môn.

Sau đó Lục Thanh hứa lần sau sẽ cùng trả nợ hai đợt mới ổn định lòng người. Hiện tại đã đến thời hạn năm năm, nhiều đệ tử xì xầm bàn tán. Chưởng môn đã chết, sợ là lần này cũng không có đan dược mà dùng. Nhiều đệ tử băn khoăn có nên rời khỏi Phi Linh Môn không?

Thực lực của bọn họ đa số là Vũ Đồ, Vũ Sĩ. Sau khi rời Phi Linh Môn bọn họ không khó tìm công tác, tốt hơn người bình thường nhiều. Uất ức ở lại Phi Linh Môn chẳng bằng tìm đường ra mới.

Nhiều đệ tử bàn tán:

– Ngươi nói xem lần này chúng ta có được nhận đan dược không?

– Ta thấy hy vọng mong manh. Chưởng môn đã chết, chúng ta tìm ai đòi lại?

– Chưởng môn chết nhưng còn trưởng lão.

– Mấy người không rõ ràng tình huống của Phi Linh Môn sao? Chắc không được phát đan dược đâu. Nếu lần này mà không được đan dược thì ta rời khỏi Phi Linh Môn cho rồi, không thể chết già tại đây, ta thà ra ngoài xông xáo một lần.

Nhiều người nảy ý muốn rời khỏi Phi Linh Môn, ai đều biết ở đây không có tương lai.

Năm ngày sau, trong mật thất, linh lực của Lục Lâm Thiên rót vào Hỏa Long Đỉnh, lửa hừng hực cháy. Mấy ngày này luyện chế tất cả tài liệu bị luyện thành dung dịch.

Linh hỏa không ngừng đốt cháy, trừ bỏ các tạp chất trong dung dịch, có như vậy mới ra thành quả hoàn mỹ nhất. Thân thể khôi lỗi có tạp chất sẽ giảm mạnh lực phòng ngự.

Lục Lâm Thiên trút linh lực ra, lửa trong Hỏa Long Đỉnh bùng cháy càng dữ dội, một đoàn dung dịch bắt đầu cuồn cuộn như dung nham trong núi lửa. Hơi nóng có thể đốt một người thành tro.

Lại một ngày qua đi, mặt Lục Lâm Thiên trắng không còn chút máu, tiêu hao kiểu này là cầm mạng ra liều. Dung dịch được luyện đến tình độ Lục Lâm Thiên vừa lòng.

Lục Lâm Thiên trầm giọng quát:

– Khôi lỗi thuật, ngưng!

Từng thủ ấn quái dị ngưng kết, các ánh sáng nhập vào Hỏa Long Đỉnh.

Xoẹt xoẹt xèo xèo xoẹt xoẹt!

Trong Hỏa Long Đỉnh, một đoàn dung dịch lao ra ngoài sau đó bị linh hỏa bao bọc lơ lửng trong không trung. Hơi nóng đốt mật thất đỏ rực.

Lục Lâm Thiên liên tục đánh ra thủ ấn, các ánh sáng trùm lên dung dịch, thấm vào trong, lửa cháy hừng hực. Mặt Lục Lâm Thiên càng trắng.

Ba canh giờ sau, đoàn dung dịch chậm rãi ngưng tụ thành hình dạng cao hai thước, các giọt chất lỏng nóng cháy xoay tròn nhỏ biến đổi theo quy tắc Lục Lâm Thiên kiểm soát.

Đoàn dung dịch cháy bỏng ngưng tụ ra thân hình thực chất, như người khổng lồ cao hai thước. Người khổng lồ đầu sói thân người, đôi chân to, cánh tay có móng vuốt sắc bén, cánh tay dài tới đầu gối, nhe hàm răng nanh sắc nhọn.

Lục Lâm Thiên lại đánh ra thủ ấn kỳ lạ bắn ra luồng sáng, toàn bộ dung dịch biến thành dòng nước bao bọc vật đầu sói mình người.

Vật đầu sói mình người tỏa sáng lấp lánh, ánh sáng màu sắt thép, sắc đỏ biến mất thay cho màu xanh đen kim loại.

Lục Lâm Thiên lại quát to:

– Ngưng tụ!

Thủ ấn chỉ vào vật đầu sói mình người, một đoàn sáng thần dị bắn ra. Ánh sáng hóa thành các tia sáng nhỏ như sợi chỉ bám vào mỗi khớp nối cánh tay, khuỷu tay, vai, eo, chân, miệng, đầu gối của vật đầu sói mình người.

Thủ ấn của Lục Lâm Thiên thay đổi, cánh tay, khuỷu tay, vai, eo, chân, miệng, đầu gối của vật đầu sói mình người hoạt động theo tiết tấu, như biến thành vật sống, không còn cứng nhắc.

– Khôi lỗi bí pháp!

Ánh mắt Lục Lâm Thiên nghiêm túc, thủ ấn thay đổi, các luồng sáng thần dị và tia sáng từ trán hắn bay vào thân thể vật đầu sói mình người.

Lúc này vật đầu sói mình người như sống lại, tự động nhúc nhích, mắt mở ra, đôi mắt trống rỗng tỏa ánh sáng chói lòa.

Một lát sau Lục Lâm Thiên liên tục đánh ra thủ ấn, vật đầu sói mình người làm nhiều động tác như né, nhảy, chuyển động, lăn, lùi, vung đấm, đá chân. Các động tác của vật đầu sói mình người rất nhanh nhạy, không trúc trắc.

– Phù.

Lục Lâm Thiên thu về thủ ấn, mặt không chút máu nhưng hắn cười toe toét.

Lục Lâm Thiên khẽ nói:

– Thành công!

Lục Lâm Thiên cười phá lên, mặt dày tự khen:

– Bản công tử thật là thiên tài, tự học thành tài a!

Trước mặt Lục Lâm Thiên là vật đầu sói mình người chính là Khôi lỗi Lang Nhân. Lục Lâm Thiên cảm giác rõ ràng có mối liên kết máu thịt với Khôi lỗi Lang Nhân, mới rồi khi hắn thi triển khôi lỗi bí pháp đã bày một linh hồn lực trên người nó. Lòng Lục Lâm Thiên máy động một cái là có thể khống chế Khôi lỗi Lang Nhân.

Lục Lâm Thiên đứng trước mặt Khôi lỗi Lang Nhân, chuẩn bị sẵn sàng xong lòng máy động nói:

– Công kích ta.

Vù vù vù!

Thoáng chốc đôi mắt trống rỗng của Khôi lỗi Lang Nhân lóe tia sáng, cú đấm mang theo gió rít đánh về phía Lục Lâm Thiên.

– Để xem thực lực của ngươi thế nào.

Lục Lâm Thiên đứng tấn, khom người vươn lên, ánh sáng màu vàng đất mỏng manh bao bọc, Khai Sơn chưởng đánh ra. Lục Lâm Thiên dốc hết sức cứng rắn đỡ, hắn rất muốn biết mình luyện chế khôi lỗi mạnh đến mức nào.

Bùm ầm!

Hai lực lượng va đυ.ng trong mật thất, vang tiếng nổ điếc tai chấn động văng vẳng không dứt. Cùng lúc đó, có một bóng người bị chấn lùi mấy bước đυ.ng vào vách đá.

Lục Lâm Thiên tựa vào vách tường, khí huyết cuồn cuộn, biểu tình cực kỳ ngạc nhiên:

– Chết tiệt, mạnh quá!

Lục Lâm Thiên sờ bàn tay tê dại của mình, Khôi lỗi Lang Nhân quá mạnh. Khai Sơn chưởng muốn đánh bại tu vi cùng đẳng cấp không khó khăn, nhưng Khôi lỗi Lang Nhân đỡ nổi chưởng của Lục Lâm Thiên thậm chí đẩy lùi, bản thân khôi lỗi không bị hao tổn gì.
Chương 190 Đề cử chưởng môn (1)

Thực lực như thế cộng thêm Khôi lỗi Lang Nhân không cần mạng, sẽ không sợ chết mà lùi bước, cơ thể mạnh mẽ, những đặc tính đáng sợ này dù Vũ Sư nhất trọng gặp phải cũng sẽ né mũi nhọn.

Lục Lâm Thiên cười tà:

– Hay thật, nếu rảnh ta sẽ luyện chế gần trăm con, sau này còn ai dám chọc ta?

Lục Lâm Thiên luyện chế Khôi lỗi Lang Nhân là nhị cấp hậu giai, thực lực không tệ. Có Khôi lỗi Lang Nhân ở bên cạnh Lục Lâm Thiên thì hắn tương đương có thêm bảo tiêu Vũ Sư nhất trọng, còn là bảo tiêu vô cùng trung thành.

Lục Lâm Thiên vừa lòng thu Khôi lỗi Lang Nhân vào túi không gian. Những thứ như túi không gian, trữ vật giới chỉ tuy không thể chứa hàng hóa nhưng có thể bỏ khôi lỗi vào, vấn đề là Khôi lỗi Lang Nhân rất to, nhưng túi không gian không chứa được bao nhiêu con.

Lục Lâm Thiên cất Hỏa Long Đỉnh vào trữ vật giới chỉ, hắn bắt đầu điều tức. Tu luyện thành Huyết Hồn Ấn, luyện chế Khôi lỗi Lang Nhân thành công, tính ra Lục Lâm Thiên ở trong mật thất đã hai mươi ngày.

Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên Linh Ngọc sàng điều tức, luyện chế Khôi lỗi Lang Nhân làm hắn kiệt sức.

Ba ngày sau, cánh cửa mật thất ầm ầm vang tiếng, một bóng người áo xanh đi ra ngoài.

Vù vù vù!

Một cái bóng vàng nhạt đáp xuống vai Lục Lâm Thiên, là Tiểu Long. Nhiều ngày không gặp Tiểu Long thân thiết cọ cọ mặt Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên nói:

– Được rồi, chúng ta trở về đi.

Lục Lâm Thiên quay về chỗ ở.

Lục Tâm Đồng thấy Lục Lâm Thiên người đầy vết máu thì hết hồn:

– Ca ca bị sao vậy? Ca ca bị thương hả?

Phương Tân Kỳ cũng giật mình.

Lục Lâm Thiên nói:

– Không bị thương, là không cẩn thận bị dính vào, ca ca đi tắm đây.

Lục Lâm Thiên đã quên lúc luyện chế Huyết Hồn Ấn người đầy máu, hắn vội đi vào phòng tắm rửa, thay áo xanh sạch sẽ.

Khi Lục Lâm Thiên ra khỏi gian phòng thì người sạch sẽ, vóc dáng mảnh khảnh, thân hình cao lớn, đôi mắt như ánh sao, da nâu đồng khỏe mạnh. Đường nét khuôn mặt như đao khắc, mày dài như kiếm, môi mỏng nhếch lên dường như luôn nở nụ cười tà.

Nhìn tiểu sư đệ trước mắt, tim Phương Tân Kỳ đập nhanh, gò má hây hồng. Phương Tân Kỳ không hiểu sao trong ngực như có nai con nhảy loạn.

Trương Minh Đào vội vàng xông vào thấy Lục Lâm Thiên liền nói:

– Sư đệ đã xuất quan rồi sao? Sư đệ có đây thì tốt, xảy ra chuyện lớn rồi!

Phương Tân Kỳ nói:

– Đại sư huynh, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

Lục Lâm Thiên chờ Trương Minh Đào trả lời.

Trương Minh Đào nói:

– Nhiều đệ tử vào đại điện đòi gặp ba vị trưởng lão, muốn đòi trưởng lão phát đan dược.

Phương Tân Kỳ biến sắc mặt nói:

– Suýt quên chuyện này, nhưng sư phụ của ta và nhóm Hoàng trưởng lão không có nhiều đan dược như thế.

Lục Lâm Thiên hỏi:

– Đan dược gì? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Lúc Lục Lâm Thiên tìm trong ký ức của Trương Minh Đào không có chuyện này.

– Sư đệ, là như vậy...

Trương Minh Đào kể đại khái vụ việc. Năm năm một lần Phi Linh Môn sẽ phát đan dược cho đệ tử, lần trước đã nợ nên có một nửa đệ tử bỏ đi, nếu lần này không phát đan dược e rằng nhiều đệ tử sẽ bỏ Phi Linh Môn đi hết.

Lục Lâm Thiên ngây người nghe Trương Minh Đào nói, hắn không ngờ Phi Linh Môn tụt dốc đến nông nỗi này. Nhớ ngày xưa Bạch Mi trưởng lão của Vân Dương tông có nói đệ tử mới vào tông môn sẽ được một viên đan dược tam phẩm. Trong Phi Linh Môn đệ tử mới chỉ được một viên đan dược nhất phẩm, năm năm mới có một viên đan dược nhị phẩm, chênh lệch quá lớn.

Phương Tân Kỳ nói:

– Chúng ta mau đi xem!

Ba người lớn và Lục Tâm Đồng đi ngay đến đại điện. Lục Lâm Thiên cũng muốn xem náo nhiệt, không biết ba trưởng lão có thể lấy ra một trăm viên đan dược không? Cộng với năm năm trước nợ đan dược cộng lại cũng không nhiều gì, Lục Lâm Thiên tu luyện Huyết Hồn Ấn tiêu hao số lượng kim tệ còn nhiều hơn thế, nhưng hoàn cảnh hiện tại của Phi Linh Môn thì chắc không trả nổi.

Lục Lâm Thiên biết rõ ba trưởng lão là cường giả Vũ Phách, chắc chắn có ít tiền riêng, nếu lấy ra thì đủ chi trả. Vấn đề là ba trưởng lão có nỡ lấy tiền riêng ra không.

Khi đám người Lục Lâm Thiên chạy tới nơi thì trong đại điện đã tụ tập hơn trăm người, trên cơ bản tất cả đệ tử bình thường đều có mặt. Bên trên đại điện có ba trưởng lão Trịnh Anh. Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu, hơn mười đệ tử thân truyền.

– Hoàng trưởng lão, hôm nay nên phát đan dược cho chúng đệ tử.

– Đúng rồi, bao gồm năm năm trước, chúng đệ tử tổng cộng được một viên đan dược nhị phẩm, một viên nhất phẩm.

Trong đại điện ồn ào lộn xộn, nhiều đệ tử đang đòi đan dược, rất giống công nhân biểu tình ở kiếp trước của Lục Lâm Thiên.

Hoàng Hải Ba đứng trên cao nét mặt sa sầm, nhướng mày nhìn đám đệ tử bình thường trong đại điện.

Hoàng Hải Ba quát to:

– Yên lặng đi, la lối cái gì?

Đám người im miệng ngay. Trưởng lão lên tiếng, mọi người không dám ồn ào.

Hoàng Hải Ba sắc mặt dịu lại nói:

– Chưởng môn vừa qua đời không lâu, chuyện này để từ từ rồi tính.

Một thanh âm trầm thấp vang lên:

– Chưởng môn qua đời, trong lòng chúng đệ tử rất đau buồn nên càng cần cố gắng nâng cao thực lực, tìm ra hung thủ biết chưởng môn để bao thù. Chúng đệ tử cần đan dược tu luyện, xin các trưởng lão hãy ban cho đan dược đi.

Mọi người ngoái đầu nhìn hướng phát ra thanh âm, ai mà to gan dám công khai đòi đan dược với trưởng lão? Ba trưởng lão đứng trên cao sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm người nói chuyện.

Lục Lâm Thiên cười tủm tỉm, người vừa nói là hắn.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Hoàng Hải Ba, bây giờ ta không gϊếŧ được các ngươi vậy sẽ kiếm chút rắc rối cho các ngươi, để các ngươi không sống yên. Ít nhất lần này cho các ngươi ói ra khố phòng tư nhân.

Mọi người thấy là tiểu sư huynh nói thì phồng lên can đảm, lớn tiếng la lối:

– Không sai, tiểu sư huynh nói đúng, chúng đệ tử cần đan dược! Chúng đệ tử phải cố gắng tu luyện báo thù cho chưởng môn!

– Chúng đệ tử muốn đan dược!

Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu, Trịnh Anh nhìn nhau. Hiện tại Phi Linh Môn không có gì, đào đâu ra đan dược? Phi Linh Môn chỉ là cái xác rỗng.

Trịnh Anh tiến lên trước, nhíu mày nói:

– Mọi người hãy yên lặng. Nói thật đi, chúng ta đều biết tình huống của Phi Linh Môn thế nào. Hiện tại Phi Linh Môn không lấy ra đan dược nổi, nhưng ta tin chỉ cần chúng ta cố gắng sau này sẽ tốt hơn, đan dược tam phẩm cũng không thành vấn đề.

Lục Lâm Thiên chỉ sợ mọi người không gây chuyện, hắn lại đổ dầu vào lửa:

– Trịnh trưởng lão nói có lý, nhưng đan dược tam phẩm là chuyện tương lai. Hiện tại chúng ta muốn đan dược tu luyện để nâng cao thực lực, có như vậy Phi Linh Môn mới mạnh lên, sau này Phi Linh Môn càng lớn mạnh. Cho nên bây giờ chúng ta cần đan dược!

Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu giận dữ trừng Lục Lâm Thiên. Trịnh Anh trưởng lão cũng lườm hắn một cú sắc lẻm.

– Chúng đệ tử muốn đan dược ngay bây giờ, không có đan dược thì chúng đệ tử rời khỏi đây thôi!

– Cứ lừa chúng ta, một năm lại chối một năm. Chúng ta không làm nữa, chúng ta phải rời khỏi Phi Linh Môn!
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Đỉnh Phong Thiên Hạ
Đỉnh Phong Thiên Hạ X
Trường Sinh Đỉnh Phong
Đỉnh Phong Võ Thuật
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom