• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Đỉnh Phong Thiên Hạ (2 Viewers)

  • Chương 181-185

Chương 181 Làm thịt nó (2)

Trịnh Anh nói với mười đệ tử thân truyền khác:

– Lui ra hết đi.

Trong mắt Trịnh Anh tràn ngập cô đơn.

Mọi người tán đi.

Trương Minh Đào đến gần Lục Lâm Thiên:

– Sư đệ mạnh quá, người La Sát Môn cũng không đánh lại sư đệ.

Lục Tâm Đồng ngửa đầu, ánh mắt kiên cường nói:

– Ca ca đương nhiên lợi hại, sau này Tâm Đồng lớn lên cũng phải giỏi như ca ca!

Lục Lâm Thiên nói với Trương Minh Đào:

– Sau này chúng ta phải hết sức cẩn thận.

Lục Lâm Thiên vừa phô bày thực lực e rằng sẽ gây chú ý với Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu, không dễ đối phó hai người này.

Trương Minh Đào nói:

– Ừm! Ta sẽ âm thầm điều tra là kẻ nào gϊếŧ sư phụ.

Hai người quay về chỗ ở, bên ngoài có nhiều đệ tử bình thường chờ sẵn, thấy Trương Minh Đào và Lục Lâm Thiên thì chạy tới, hưng phấn líu ríu.

– Sư huynh!

– Chào sư huynh!

Trương Minh Đào kinh ngạc hỏi:

– Sao các người đến đây?

Một tên mập đầu trọc chen lấn lên trên:

– Chúng ta đến thăm sư huynh, không biết tên của vị sư huynh này là gì?

Lục Lâm Thiên có chút ấn tượng với tên mập đầu trọc, ban đầu là gã la lớn giọng nhất.

Trương Minh Đào cười nói:

– Sau này các người kêu tiểu sư huynh là được.

Đám đệ tử bình thường đồng thanh kêu lên:

– Chào tiểu sư huynh!

Tuy Lục Lâm Thiên đến Phi Linh Môn chưa được một ngày nhưng ở trong lòng các đệ tử bình thường đã xem hắn như người trong nhà, tôn sùng hắn từ tận đáy lòng. Nhiều năm qua lần đầu tiên có người dám dạy dỗ La Sát Môn.

Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:

– Mọi người không cần đa lễ.

Lần này Lục Lâm Thiên ngoài ý muốn được chút địa vị trong lòng đám đệ tử bình thường.

– Tiểu sư huynh mới thi triển Vũ kỹ là đẳng cấp gì? Tinh cấp cao giai sao?

– Tiếc rằng Hoàng trưởng lão xen vào, nếu không đã cho người La Sát Môn bài học nhớ đời, làm thịt nó!

– Tiểu sư huynh lợi hại nhất, đánh bại được người La Sát Môn, chắc là Vũ Sư.

Đám người lao nhao bàn tán, vẻ mặt hưng phấn như thể mới rồi là bọn họ ra tay trút giận.

Một thanh niên gầy gò bối rối chạy tới, sốt ruột nói:

– Nguy rồi, Tôn Nguyên sắp không chống nổi, bị thương quá nặng!

Trương Minh Đào nóng nảy:

– Cái gì? Để ta đi xem!

Đám người kéo nhau chạy đi. Không lâu sau Lục Lâm Thiên đi theo đoàn người vượt qua mấy con đường lát đá đến dãy kiến trúc khác, đại điện đã cũ kỹ.

Trong một gian phòng có khoảng mười thanh niên luống cuống tay chân đứng trong phòng. Trên chiếc giường rộng rãi có năm thanh niên mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Thanh niên bên trái đã hôn mê.

Đám thanh niên khỏe mạnh thấy Trương Minh Đào đến thì kêu lên:

– Đại sư huynh, Tôn Nguyên không chống nổi nữa rồi, hắn bị thương quá nặng.

Lục Lâm Thiên nhìn năm thanh niên trên giường, là mấy người bị La Sát Môn đánh. Vết thương rất nặng, người La Sát Môn đúng là không nương tay chút nào.

Trương Minh Đào sắc mặt âm trầm chạy nhanh tới gần người bên trái kiểm tra, mở miệng nói:

– Vết thương quá nặng, bó tay rồi. La Sát Môn chết tiệt, khốn nạn!

Đám người biểu tình trầm trọng. Đại sư huynh chịu thua thì bọn họ cũng bó tay.

– Mau đi tìm trưởng lão, không chừng trưởng lão sẽ có cách.

– Miễn đi, nhóm Hoàng trưởng lão mặc kệ chúng ta chết sống, dù sao không phải đệ tử thân truyền.

Đám người chen chúc trong phòng ồn ào, ai cũng bất lực.

Lục Lâm Thiên nhíu mày nói:

– Để ta xem thử.

Đám đệ tử Phi Linh Môn thật là trẻ mồ côi không ai thương, cũng tội.

Đám người lập tức tránh ra một con đường:

– Mời tiểu sư huynh.

Lục Lâm Thiên đến gần thanh niên nằm bên tay trái bị thương nặng nhất, cẩn thận kiểm tra. Lục Lâm Thiên nâng thanh niên đang hôn mê dậy, chân khí chậm rãi rót vào lưng thanh niên.

Một lát sau bụng thanh niên co rút, phun ra búng máu đen:

– Phụt.

Thanh niên từ từ tỉnh dậy.

Lục Lâm Thiên nhét viên đan dược trị thương nhị phẩm vào miệng thanh niên:

– Đừng nói chuyện, nuốt đan dược xuống, tập trung trị thương, khoảng mời ngày nửa tháng là khỏe.

Mọi người mừng rỡ reo lên:

– Tỉnh rồi, tiểu sư huynh giỏi quá!

Cùng là sư huynh đệ bơ vơ thường tình cảm sẽ rất tốt, thấy thanh niên khỏe thì bọn họ rất mừng.

Lục Lâm Thiên nhìn bọn họ, thầm cảm thán. Nếu ở trong đại môn đại phái thì tình cảm sư huynh đệ cũng không tốt như vậy. Trong đại môn đại phái vì ích lợi, tương lai, sư huynh đệ đấu đá với nhau, ít có mối quan hệ tốt đẹp.

Trong Phi Linh Môn này không có gì, toàn là đệ tử mồ côi nhưng có tình bạn chân thành nhất. Hèn gì kiếp trước có người bảo nam nhân là phải cùng nhau vác súng, cùng đi phố đèn đỏ, có như thế tình cảm mới chân thành.

Lục Lâm Thiên móc ra bốn viên đan dược trị thương nhị phẩm khác cho bốn đệ tử bị thương nặng ăn:

– Các người cũng nuốt một viên đan dược, điều tức vài ngày thì sẽ khỏe.

– Đan dược nhị phẩm, là đan dược nhị phẩm!

Đám đệ tử Phi Linh Môn ngạc nhiên trợn mắt há hốc mồm. Trong mắt Lục Lâm Thiên bây giờ thì đan dược nhị phẩm không là gì, nhưng với đệ tử Phi Linh Môn thì khác. Trong Phi Linh Môn đừng nói đan dược nhị phẩm, bọn họ thậm chí chưa từng dùng đan dược nhất phẩm.

Một viên đan dược nhị phẩm giá trị mấy trăm kim tệ, một con số quá lớn với các đệ tử Phi Linh Môn. Bọn họ không có nguồn kinh tế, không thể mua đan dược được.

Trương Minh Đào ngạc nhiên nhìn Lục Lâm Thiên lấy ra đan dược nhị phẩm, gã là đại đệ tử Phi Linh Môn, từ lúc nhập môn đến bây giờ chỉ dùng qua hai viên đan dược nhất phẩm.

Lục Lâm Thiên cười cười dắt tay Lục Tâm Đồng về chỗ ở.

Hoàng hôn, một nữ đệ tử đến chơi.

Lục Tâm Đồng chào hỏi:

– Tân Kỳ tỷ tỷ!

– Tâm Đồng.

Nữ đệ tử nắm tay Lục Tâm Đồng hỏi:

– Tâm Đồng đã ăn gì chưa?

Lục Tâm Đồng trả lời:

– Chưa, ca ca đang định làm.

Lục Lâm Thiên quan sát nữ đệ tử, hắn đã gặp nàng trong đại điện, là đại đệ tử của Trịnh Anh. Cung trang xanh nhạt, mặt mày không tinh xảo nhưng nhìn mát mắt, miệng nhỏ mắt to, có hai lúm đồng tiền. Cung trang vẽ ra đường cong nhấp nhô, khí chất hiền hòa như tỷ tỷ nhà bên.

Nữ đệ tử nhìn Lục Lâm Thiên, tò mò hỏi:

– Ngươi thật sự là đệ tử chưởng môn sư bá nhận?

Ban ngày nữ đệ tử có trông thấy Lục Lâm Thiên đánh nhau.

Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:

– Nàng thấy sao? Chẳng lẽ có chuyện nhận bậy sư phụ?

Nữ đệ tử sửng sốt:

– Cũng đúng.

Nữ đệ tử nói tiếp:

– Ta tên Phương Tân Kỳ, sau này gọi ta là lục sư tỷ đi, thời gian ta nhập môn xếp thứ sáu. Lam bà bà đã chết, sư phụ kêu ta đến chăm sóc Tâm Đồng, sau này ta cũng ở đây.

Lục Lâm Thiên khẽ ừ:

– Ừm!

Lục Lâm Thiên đang suy nghĩ nên dàn xếp Lục Tâm Đồng như thế nào, có Phương Tân Kỳ chăm sóc tiểu cô nương thì hắn không cần lo.

Lục Tâm Đồng chớp mắt hỏi:

– Thật không Tân Kỳ tỷ tỷ?

Phương Tân Kỳ nói:

– Thật, sau này Tân Kỳ tỷ tỷ sẽ chăm sóc Tâm Đồng thật tốt.

Lục Lâm Thiên nói:

– Lục sư tỷ đến vừa lúc, làm chút đồ ăn cho Tâm Đồng đi, ta đi tu luyện.

Nói xong Lục Lâm Thiên trở về phòng mình. Trương Minh Đào đã dọn dẹp một căn phòng cho hắn, gần thác nước sau núi, Lục Lâm Thiên rất thích.
Chương 182 Bóng đen mật mưu

Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng trên giường, hắn thẫn thờ nghĩ vẩn vơ. Sợ là hắn sẽ phải ở lại Phi Linh Môn, không có chỗ đặt chân nào khác, huống chi Lục Lâm Thiên đã đồng ý sẽ báo thù cho phụ thân của Lục Tâm Đồng.

Nếu ở lại Phi Linh Môn sẽ có nguy hiểm, Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu là hung thủ gϊếŧ Lục Thanh thì sẽ có tật giật mình ra tay xử luôn Lục Lâm Thiên, hắn cần cảnh giác.

Tiểu Long bò ra khỏi tay áo Lục Lâm Thiên, ngước đầu nhìn hắn:

– Xèo xèo!

Tiểu Long tò mò nhìn Lục Lâm Thiên ngây người, mắt nhỏ xoe tròn.

Lục Lâm Thiên vuốt ve Tiểu Long, nói:

– Sau này nếu ngươi buồn thì ra sau núi chơi, nhưng cẩn thận chút.

Thực lực như Tiểu Long sẽ không gặp nguy hiểm khi ở quanh đây, mỗi ngày giấu nó trong tay áo cũng tội. Nhưng để Tiểu Long xuất hiện trước mặt người ngoài thì Lục Lâm Thiên lo có người nhận ra thân phận của nó.

Tiểu Long co duỗi lưỡi, nhẹ gật đầu:

– Xèo xèo!

Bộ dạng Tiểu Long như nghe hiểu lời Lục Lâm Thiên, rất đáng yêu.

– Tiếp tục tu luyện.

Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng chậm rãi tu luyện, trong Phi Linh Môn không quá an toàn nên hắn không lấy Linh Ngọc sàng ra.

Một lát sau, Lục Lâm Thiên tiến vào trạng thái tu luyện, Linh hồn thần dịch trong đầu còn một chút chưa luyện hóa xong. Đẳng cấp linh lực của Lục Lâm Thiên cách Linh Sĩ bát trọng trung kỳ không còn xa.

Vầng sáng trong suốt bao phủ Lục Lâm Thiên, hắn chìm trong tu luyện, thời gian chậm rãi trôi qua.

Ban đêm, ánh trăng nhạt rắc xuống mặt đất. Dưới ánh trăng mờ tối, một bóng người rời khỏi Phi Linh Môn, chớp mắt biến mất.

Trong một khu rừng rậm rạp, một bóng người nhảy lên mấy lần chui vào trong rừng.

Bóng người vào rừng cây, lại một bóng đen khác xuất hiện.

– Làm sao rồi? Đã tìm thấy chưởng môn ấn phù chưa?

– Không, trên người của hắn không có chưởng môn ấn phù, nữ nhi của chưởng môn quay về, có vẻ cũng không mang theo.

– Vậy chưởng môn ấn phù đi đâu? Nghe nói không có chưởng môn ấn phù thì không mở mật thất ra được.

– Đúng vậy! Chưởng môn ấn phù là mấu chốt, nếu không có chìa khóa thì vô dụng. Nhưng có một tiểu quỷ bỗng dưng xuất hiện, nói là đệ tử Lục Thanh vừa nhận, ta nghi ngờ chưởng môn ấn phù ở trên người hắn.

Bóng đen nhíu mày hỏi:

– Hôm nay trong môn phái của ngươi có người đánh đệ tử môn ta, là người kia sao?

– Đúng rồi. Tiểu tử đó lai lịch kỳ lạ, thi triển Vũ kỹ hoàng giai. Vũ kỹ cao nhất Phi Linh Môn cũng không đến hoàng giai, tiểu tử này không giống là đệ tử của Lục Thanh.

– Vậy gϊếŧ hắn là xong.

– Khó, sư muội của ta đã hơi nghi ngờ, và sư muội cũng giữ chìa khóa. Cộng với nếu tiểu tử kia có chưởng môn ấn phù chắc chắn sẽ giấu đi, gϊếŧ hắn rồi càng khó tìm hơn.

– Vậy ngươi tìm cách đi, phải tìm ra chưởng môn ấn phù, cố gắng nhanh lên!

– Biết rồi, nhưng trong thời gian này kêu người trong môn của ngươi ít đến Phi Linh Môn kiếm chuyện đi, tránh cho tiểu tử kia xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.

– Biết rồi, tiểu tử đó dám bị thương người trong môn của ta, nhớ giữ mạng hắn lại cho ta.

Bóng đen tung người biến mất.

Chỉ còn lại một người đứng tại chỗ chốc lát sau cũng xoay người quay về Phi Linh Môn.

Một đêm qua đi, chân trời phía đông lộ ra tia sáng, trong Phi Linh sơn ríu rít tiếng chim hót.

Lúc này toàn bộ Phi Linh sơn bao phủ trong ánh ban mai dịu dàng. Mùi thơm theo làn gió bay ra từ rừng cây.

Khi tia ban mai thứ nhất bắn xuyên qua sương mù, sắc trời sáng rực. Một đêm đã qua, nắng sớm bình yên nhẹ nhàng, không nóng cháy ồn ào, khiến người tĩnh tâm, vui vẻ thoải mái. Chân trời có mấy ngôi sao nép mình vào màn trời.

Lục Lâm Thiên tu luyện cả đêm, hắn thở hắt ra:

– Phù!

Lúc này Linh hồn thần dịch trong đầu Lục Lâm Thiên đã bị luyện hóa hết, đẳng cấp linh lực đúng như hắn dự tính, chỉ đến trung kỳ Linh Sĩ bát trọng là cùng, cách Linh Sĩ cửu trọng còn xa.

Lần đầu tiên dùng một phần mười Linh hồn thần dịch Lục Lâm Thiên đột phá bốn tầng, lần này chỉ đột phá hai tầng. Lục Lâm Thiên phỏng chừng nếu hắn lại dùng một phần mười Linh hồn thần dịch vậy chỉ đủ để đột phá một tầng Linh Sư.

Lục Lâm Thiên chỉ vừa luyện hóa Linh hồn thần dịch không lâu, nếu lại tiếp tục thì bây giờ không phải lúc tốt nhất. Lục Lâm Thiên quyết định đột phá đẳng cấp Vũ Giả đến đỉnh Vũ Sĩ cửu trọng rồi tính tiếp, khi đó lại sử dụng Linh hồn thần dịch sẽ một hơi đột phá Vũ Giả và Linh Sư.

Bên ngoài phòng vọng vào giọng Lục Tâm Đồng non nớt:

– Ca ca tỉnh chưa? Dậy ăn sáng thôi!

Lục Lâm Thiên mở cửa phòng:

– Tâm Đồng dậy sớm thật, hôm nay muội rất xinh.

Lục Tâm Đồng mặc váy hồng sạch sẽ, cột tóc đen nhánh, dưới hàng lông mày là đôi mắt đen láy trong suốt, rèm mi dài trang sức đôi mắt đẹp như hai hạt nho thủy tinh, khuôn mặt trẻ con, thật là tiểu mỹ nhân bại hoại trong tương lai.

Lục Tâm Đồng cười ngại ngùng:

– Xinh thật không?

Lục Tâm Đồng kéo tay Lục Lâm Thiên đi hướng đại sảnh, tiểu cô nương tung tăng như bươm bướm rất đáng yêu.

Trong sảnh, Phương Tân Kỳ mời Lục Lâm Thiên:

– Tiểu sư đệ, ăn bữa sáng đi.

Trên bàn bày nhiều đồ ăn nhưng toàn là thanh đạm, Phi Linh Môn không có nhiều tiền để ăn món mặn.

Lục Lâm Thiên ngồi xuống, khách sáo nói:

– Đa tạ sư tỷ.

Lục Lâm Thiên nếm tay nghề của Phương Tân Kỳ, nấu khá ngon.

Lục Lâm Thiên khen:

– Rất ngon, rất khá.

Phương Tân Kỳ mỉm cười nói:

– Thấy ngon thì ăn nhiều chút.

Phương Tân Kỳ cố ý vô tình liếc trộm Lục Lâm Thiên.

Phương Tân Kỳ hỏi:

– Tiểu sư đệ học Vũ kỹ từ đâu vậy? Uy lực rất mạnh.

Lục Lâm Thiên đáp:

– Trước kia vô tình học được, tàm tạm, đệ cũng rất vừa lòng.

Phương Tân Kỳ tò mò hỏi:

– Tỷ nghe nói hôm qua sư đệ một hơi lấy ra nhiều đan dược nhị phẩm, không biết trước kia sư đệ làm cái gì?

Buổi chiều Lục Lâm Thiên lấy năm viên đan dược nhị phẩm ra mà không chớp mắt cái nào, chuyện này đã đồn khấp đệ tử Phi Linh Môn.

Lục Lâm Thiên trả lời:

– Trước khi gặp sư phụ thì đệ luôn tìm dược liệu trong Sơn mạch Vụ Đô để bán, khá là may mắn, mỗi lần đều tìm được nhiều dược liệu.

Phương Tân Kỳ kinh ngạc hỏi:

– Sơn mạch Vụ Đô? Sư tỷ nghe nói chỗ đó rất nguy hiểm, tiểu sư đệ dám đi một mình?

– Cũng không có gì, cẩn thận chút là được.

Lục Lâm Thiên ăn sáng xong, nói:

– Đệ muốn ra ngoài một chuyến, xin giao Tâm Đồng cho lục sư tỷ.

Phương Tân Kỳ nói:

– Không thành vấn đề, bên ngoài hơi lộn xộn nhưng với thực lực của tiểu sư đệ chắc không gặp nguy hiểm gì, tuy nhiên cẩn thận thì hơn.

Lục Lâm Thiên nói:

– Đệ biết, đa tạ sư tỷ quan tâm.

Lục Lâm Thiên rời khỏi nơi ở.

Dọc đường đi Lục Lâm Thiên gặp nhiều đệ tử Phi Linh Môn bình thường, bọn họ tôn kính chào hắn.

– Kính chào tiểu sư huynh!

– Kính chào tiểu sư huynh!

Lục Lâm Thiên nhẹ gật đầu, rất là bất đắc dĩ. Có vẻ hắn rất được hoan nghênh.

Lục Lâm Thiên rời khỏi Phi Linh Môn, đi thẳng tới trấn nhỏ gần nhất.

Lục Lâm Thiên biết địa hình, thôn trấn bên này từ trong não Trương Minh Đào nên không cần hỏi thăm ai.
Chương 183 Bị đánh lén trong sơn cốc

Theo Lục Lâm Thiên biết trấn nhỏ tên trấn Hoa Môn, là trấn gần Phi Linh sơn nhất, số người khá đông và náo nhiệt. Trong trấn có cửa hàng buôn bán đan dược, binh khí, dược liệu nên là nơi Vũ Giả, Linh Giả tụ tập.

Lục Lâm Thiên định mua một ít dược liệu mình thiếu, và tài liệu luyện chế khôi lỗi để sắp tới luyện chế thành Huyết Hồn Ấn, cũng thử xem có thể luyện ra khôi lỗi đê giai không.

Trong thời gian này Lục Lâm Thiên nghiên cứu cẩn thận mọi thứ ghi trong Thiên Linh Lục của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn, cảm thấy đã hiểu rõ, hắn quyết định tự làm thử.

Chờ khi luyện Huyết Hồn Ấn thành công là Lục Lâm Thiên có thể điều khiển yêu thú, đây là thủ đoạn rất mạnh. Về khôi lỗi, nếu Lục Lâm Thiên luyện chế gần trăm khôi lỗi mang theo bên người thì dù đυ.ng phải cường giả cũng có thể lấy con rối đè người, hắn thì thừa dịp chạy trốn.

– Xèo xèo!

Vừa ra khỏi Phi Linh Môn thì Tiểu Long nhanh nhẹn bò lên vai Lục Lâm Thiên, nghểnh đầu nhỏ nhìn xung quanh. Ngẫu nhiên Tiểu Long cố ý phát ra hơi thở hù dã thú chim bay bốn phía run cầm cập.

Lục Lâm Thiên ra lệnh Tiểu Long thu hơi thở về, tránh cho gây rắc rối. Tiểu Long càng lớn thì càng như con nít, rất là bướng bỉnh. Gần đây Tiểu Long không thích ở trong tay áo Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên vào trấn nhỏ, đám đông tới lui nhốn nháo. Lục Lâm Thiên xem xét đa phần là Vũ Giả, có cả người bình thường. Lục Lâm Thiên bất ngờ thấy hai Linh Giả đẳng cấp Linh Sĩ đi trên đường, mấy Vũ Giả đi theo sau hai người.

Trong trấn có nhiều cửa hàng bán vũ khí, dược liệu, đan dược vân vân là ít nhất, đa số là cửa hàng bán y phục, đồ linh tinh.

Tuy nhiên cửa hàng bán vũ khí, dược liệu, đan dược vân vân tụ lại một khu bên đường.

Lục Lâm Thiên đi dạo một vòng trong thị trấn, vào cửa hàng bán y phục trước, hắn mua nhiều váy đẹp cho Lục Tâm Đồng. Lục Lâm Thiên đi cửa hàng bán dược liệu, đan dược, vũ khí lớn nhất con phố.

Lục Lâm Thiên nhìn tấm biển:

– Tụ Bảo Môn.

Cái tên như miếu thần tài.

Một nhân viên lanh lẹ đi lên hỏi:

– Đại nhân cần mua gì?

Lục Lâm Thiên bất ngờ nhìn nhân viên, tu vi Vũ Sĩ nhất trọng.

Lục Lâm Thiên liệt kê:

– Ta muốn mua bỉ ngạn linh thảo, thông linh chi, tụ huyết linh chi, và thượng hảo tinh thiết, huyền tinh thạch...

– Không biết các người có không?

Những thứ Lục Lâm Thiên liệt kê rất nhiều, toàn là vật cần thết để tu luyện Huyết Hồn Ấn, luyện chế khôi lỗi.

Nhân viên sửng sốt:

– Có, đương nhiên là có, mời đại nhân vào.

Bỉ ngạn linh thảo, thông linh chi, tụ huyết linh chi toàn là thứ đắt tiền, đây là mối làm ăn lớn, một số vật phẩm khác cũng có giá trị không nhỏ. Nhân viên mời Lục Lâm Thiên vào trong, kêu một lão nhân năm mươi tuổi đến tiếp chuyện.

Lão nhân năm mươi tuổi xem xét Lục Lâm Thiên:

– Vị tiểu ca này, ta là quản sự cửa hàng. Tiểu ca muốn mua nhiều thứ, có nhiều món giá trị lớn, không biết...

Lục Lâm Thiên chỉ khoảng mười sáu, bảy tuổi, đống đồ hắn muốn mua cộng lại khoảng chục vạn kim tệ. Lão nhân nghi ngờ không biết thiếu niên này có đủ kim tệ không.

Lục Lâm Thiên thản nhiên nói:

– Yên tâm, không quỵt nợ các người đâu.

Hiện nay Lục Lâm Thiên không thiếu tiền, hắn có kho báu của Bạch Lang dong binh đoàn, được đến năm mươi vạn kim tệ. Những thứ khác tìm trong Sơn mạch Vụ Đô cộng lại khoảng mười vạn kim tệ. Nếu bán hết dược liệu, đan dược trong Sơn mạch Vụ Đô cũng cỡ mười vạn kim tệ nữa. Chủ yếu là trong túi không gian của đại đoàn trưởng Bạo Lang dong binh đoàn có nhiều đan dược, dược liệu.

Lão nhân quản sự cười toe toét:

– Vậy đại nhân chờ chút, ta đi chuẩn bị ngay cho đại nhân.

Đây là mối làm ăn lớn hơn chục vạn kim tệ hiếm có trong tiệm, lão nhân quản sự thậm chí thay đổi cả xưng hô.

Lục Lâm Thiên chờ trong nội đường một lúc sau có người bưng trà bánh lên chiêu đãi. Chốc lát sau lão nhân quản sự mang theo ba nhân viên mỗi người ôm cái bao to đến trước mặt Lục Lâm Thiên.

Lão nhân quản sự cung kính nói:

– Đại nhân, đây là dược liệu, tài liệu đại nhân muốn. Đại nhân kiểm tra xem còn sót cái gì không.

– Bỉ ngạn linh thảo, thông linh chi, tụ huyết linh chi, tinh thiết, huyền tinh thạch...

Lục Lâm Thiên kiểm tra từng món, hắn không muốn đi lần thứ hai.

Xác định đầy đủ rồi Lục Lâm Thiên nói:

– Đã đủ, tính tiền đi.

Lão nhân quản sự nói ngay:

– Đại nhân, đã tính xong, tổng cộng mười vạn năm ngàn ba trăm kim tệ, bỏ số lẻ còn chẵn mười vạn năm ngàn kim tệ.

Lục Lâm Thiên sớm biết mấy thứ này không rẻ nhưng không ngờ tốn hết chục vạn kim tệ, thầm giật mình. Âm Dương Linh Vũ quyết thật là đốt tiền, tu luyện khống thú thuật và khôi lỗi trong Thiên Linh Lục cũng tiêu tiền.

Lục Lâm Thiên nói:

– Nhiều vậy các người chỉ cho ta số lẻ sao? Ăn lời nhiều vậy? Thôi thì tính mười vạn kim tệ đi, năm ngàn kim tệ xem như bớt giá, nếu được thì tốt, không thì ta đổi tiệm khác.

Lão nhân quản sự khó xử:

– Đại nhân, cái này...

Trừ đi năm ngàn kim tệ là quá nhiều.

Lục Lâm Thiên đứng dậy định đi:

– Không được sao? Vậy ta đổi tiệm khác.

Mua đồ giá trị mười vạn kim tệ, Lục Lâm Thiên biết bên bán lời khá nhiều, dù trừ đi năm ngàn kim tệ thì vẫn lời to. Nếu ở trong Thiên Bảo Môn, Lục Lâm Thiên có thẻ khách quý thì được bớt hơn hai vạn kim tệ, tiếc rằng trấn nhỏ không có Thiên Bảo Môn.

Lão nhân quản sự nói:

– Được rồi, coi như bớt giá cho đại nhân, sau này đại nhân có gì cần xin lại ghé đến.

Lão nhân quản sự thấy Lục Lâm Thiên định đi thì cắn răng đồng ý.

Lục Lâm Thiên lấy mấy thẻ ngọc tinh ra:

– Đây.

Trên các thẻ rải rác số kim tệ cộng lại cũng đủ tiền.

Lão nhân quản sự khá ngạc nhiên vì thiếu niên mang theo nhiều thẻ ngọc tinh đến vậy, không biết hắn có lai lịch gì.

Liên tục cà bốn thẻ ngọc tinh mới đủ mười vạn kim tệ, Lục Lâm Thiên bỏ hết tài liệu luyện chế khôi lỗi, các dược liệu vào túi không gian, rời khỏi cửa hàng.

Sau khi Lục Lâm Thiên đi, bốn bóng người ra khỏi Tụ Bảo Môn, xa xa bám theo hắn.

Mua xong mọi thứ cần thiết, Lục Lâm Thiên định về Phi Linh Môn ngay, tìm chỗ yên lặng bế quan một đoạn thời gian xem có thể tu luyện Huyết Hồn Ấn thành công để luyện chế khôi lỗi không.

Nghĩ đến tu luyện Huyết Hồn Ấn là Lục Lâm Thiên rùng mình. Rất khó tu luyện Huyết Hồn Ấn, đầu tiên cần dùng máu của mình cộng mấy loại dược liệu luyện hóa thành đan, tiếp theo luyện hóa, phụ trợ thêm linh hồn lực mới ngưng tụ thành ấn.

Chỉ có tu luyện Huyết Hồn Ấn mới đủ sức thi triển khống thú thuật khống chế yêu thú, tinh huyết phải rút từ cốt tủy của mình, có thể tưởng tượng nổi đau đó dữ dội cỡ nào.

Lục Lâm Thiên rời khỏi trấn nhỏ, trên đường trở lại Phi Linh Môn hiếm có bóng người. Lục Lâm Thiên đi ngang qua sơn cốc, lúc này là giữa trưa, mùa hè nóng cháy. Hoa cỏ dại bị mặt trời đốt khô, không khí nóng nực.

Bầu trời xanh trong không áng mây, mặt trời nóng nướng cháy sơn cốc. Tảng đá bốc khói như mây như sương trong không trung, nhìn càng nóng hơn.
Chương 184 Xem coi ai chết

Lục Lâm Thiên chợt nhướng cao mày, sắc mặt âm trầm, tiếp tục đi tới.

Lát sau một tiếng quát vang lên sau lưng Lục Lâm Thiên:

– Đứng lại!

Lục Lâm Thiên quay người lại:

– Bám theo lâu như vậy rốt cuộc chịu ra?

Bốn nam nhân theo dõi Lục Lâm Thiên khoảng hai mươi tám, chín tuổi, người lớn tuổi nhất khoảng ba mươi. Người lớn tuổi nhất mặc trường sam màu xanh, mặt có vết đao.

Nam nhân mặt sẹo nhìn Lục Lâm Thiên:

– Tiểu tử, giao hết đồ trên người ra đây.

Lục Lâm Thiên hỏi:

– Các ngươi là ai?

Lục Lâm Thiên xem khí thế của bốn nam nhân thực lực kém nhất là Vũ Sĩ lục trọng, một Vũ Sĩ bát trọng, một Vũ Sĩ cửu trọng. Nam nhân mặt sẹo đến đẳng cấp Vũ Sư nhị trọng.

Lục Lâm Thiên sớm biết có bốn người bám theo mình. Trong Sơn mạch Vụ Đô luôn phải cảnh giác, quan sát xung quanh. Lục Lâm Thiên thói quen cảnh giác từng giây từng phút, khi đi ra Tụ Bảo Môn hắn phát hiện có người theo đuôi mình.

Nam nhân tu vi Vũ Sĩ lục trọng lạnh lùng quát:

– Chúng ta là ai có cho ngươi biết cũng vô dụng, chỉ trách ngươi khoe tiền làm gì, chết đi!

Bàn tay nam nhân Vũ Sĩ lục trọng ngưng tụ hỏa chưởng nóng cháy, vạn chân khí dưới chân nhanh như chớp lao hướng Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên cười nhạt:

– Hừ! Xem coi ai chết!

Ngay khi chưởng ấn nóng cháy của Vũ Sĩ lục trọng sắp đến gần thì Lục Lâm Thiên đạp đất, cong người, thân hình như cung tên kéo căng. Thớ thịt căng cứng, chân khí nóng bỏng bộc phát. Tiếng năng lượng nổ giòn vang, Lục Lâm Thiên co nắm tay ngưng tụ quyền ấn.

Trên quyền ấn lóe tia lửa, hơi thở nóng cháy khuếch tán lao thẳng vào chưởng ấn. Nắm đấm chứa kình phong xé rách không khí, kình khí vô hình mang theo hơi nóng cháy va chạm mạnh với chưởng ấn lửa.

Bùm bùm!

Thanh âm trầm đυ.c vang lên từ vị trí lực lượng đυ.ng chạm. Lửa tứ tán, hơi thở nóng cháy tràn ra. Trong thời tiết nóng nực bốc khói xám đậm đặc như mây như khói.

Nắm đấm của Lục Lâm Thiên tuôn ra kình khí cường đại ập vào bàn tay Vũ Sĩ lục trọng, đè gã oằn người xuống, bàn tay vang tiếng xương gãy.

Vũ Sĩ lục trọng rú lên:

– A!

Vẻ mặt Lục Lâm Thiên hờ hững nhanh chóng thò tay trái, thủ ấn thay đổi, năm chỉ ấn nóng rực ngưng tụ trên đầu ngón tay. Năng lượng chân khí bộc phát, năm chỉ ấn mạnh mẽ đâm vào nam nhân Vũ Sĩ lục trọng.

– Hỏa Ảnh chỉ!

Lục Lâm Thiên thi triển Hỏa Ảnh chỉ uy lực mạnh hơn lúc mới vào Sơn mạch Vụ Đô nhiều, cộng với nam nhân chỉ có tu vi Vũ Sĩ lục trọng, bản thân hắn là đẳng cấp Vũ Sĩ bát trọng. Cách biệt hai tầng tu vi đó là chênh lệch cực lớn.

Vù vù vù!

Năm Hỏa Ảnh chỉ gần trong gang tấc chứa kình khí cường đại vô hình tạc nổ ngực nam nhân Vũ Sĩ lục trọng, đẩy gã lùi ra sau. Ngực nam nhân Vũ Sĩ lục trọng thủng năm cái lỗ chảy máu ròng ròng.

Bùm!

Tất cả diễn ra trong hai giây, nam nhân Vũ Sĩ lục trọng giờ là cái xác nằm dưới đất. Ba người khác vẻ mặt kinh hoàng.

Lục Lâm Thiên lạnh lùng nhìn xác chết dưới đất, với người muốn hại mình thì hắn không bao giờ buông tha. Từ xưa cá tính của Lục Lâm Thiên đã sát phạt dứt khoát, cộng với tôi luyện trong Sơn mạch Vụ Đô khiến hắn càng biết làm sao đối phó kẻ thù.

Lục Lâm Thiên không giấu khí thế tuôn ra từ thân thể, nam nhân mặt sẹo Vũ Sư nhị trọng kinh ngạc kêu lên:

– Vũ Sĩ bát trọng!

Hai nam nhân đứng bên cạnh nét mặt sa sầm. Chỉ chớp đã chết một đồng bạn.

Người Lục Lâm Thiên toát ra khí thế xen lẫn sát khí, sát khí sắc bén như đao quang. Người chưa trải qua lửa máu tôi luyện thì không có loại khí thế sắc bén này, thiếu niên áo xanh chắc chắn không đơn giản như bề ngoài của hắn.

Nam nhân tu vi Vũ Sĩ bát trọng quát to:

– Không ngờ có chút công phu, để mạng lại!

Đồng bạn bị gϊếŧ khiến nam nhân Vũ Sĩ bát trọng rất tức giận, tay cầm cây gậy sắt màu xanh, một đầu nhọn, một đầu dẹp tựa như loan đao lóe tia sắc lạnh.

Vũ khí rút ra từ tay nam nhân Vũ Sĩ bát trọng, khí thế mạnh mẽ xé rách không khí. Đá vụn trong sơn cốc bị hất bay lên, chân khí thuộc tính thổ bộc phát, nam nhân Vũ Sĩ bát trọng vọt hướng Lục Lâm Thiên.

Nam nhân Vũ Sĩ cửu trọng, nam nhân mặt sẹo Vũ Sư nhị trọng cũng lao vào Lục Lâm Thiên. Chân khí cuồng bạo, bọn họ định vây công Lục Lâm Thiên, không chút nương tay. Có thể thấy được ba người quen làm nghề chặn đường cướp bóc nhiều lần, chỉ mong nhanh chóng gϊếŧ đối thủ, không có đạo nghĩa gì hết.

Sắc mặt Lục Lâm Thiên âm trầm, trong tình huống nguy cấp vẫn không hốt hoảng. Mấy người này chưa đủ sức làm khó được Lục Lâm Thiên, chỗ này không bóng người, hắn có thể thoải mái bộc lộ thực lực.

Lục Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng:

– Cùng nhau lên vậy cùng chịu chết đi!

Chân khí hùng dũng như nước lũ xuyên qua kinh mạch rộng, thủ ấn nhanh nhẹn.

– Thanh Linh khải giáp!

Chớp mắt người Lục Lâm Thiên phủ lớp không gian vảy vàng nhạt trông rất thần dị, khí thế tăng vọt. Cùng thực lực tu vi Vũ Sĩ bát trọng nhưng Lục Lâm Thiên phát ra khí thế mạnh hơn đối thủ nhiều. Nếu so sánh khí thế của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng tựa mưa rào thì khí thế trên người Lục Lâm Thiên là mưa to.

Tất cả là vì kinh mạch trong người Lục Lâm Thiên rộng dày hơn người cùng tu vi, chân khí chuyển động nhanh hơn, mạnh hơn, khí thế cường đại hơn nhiều. Cùng một đòn công kích, Lục Lâm Thiên vận dụng thì có uy lực lớn hơn rất nhiều.

Thanh Linh khải giáp bao quanh thân Lục Lâm Thiên, khi ba đối thủ kinh ngạc thì phút giây đó hắn vung chưởng. Chưởng ấn màu vàng đất ngưng tụ, chân giẫm mạnh xuống đất. Năng lượng chân khí vàng đất tuôn ra từ bàn chân Lục Lâm Thiên, chân khí cường đại dao động thành lực đẩy mạnh mẽ khiến Lục Lâm Thiên hóa thành bóng đen vọt hướng Vũ Sĩ bát trọng.

Vũ Sĩ bát trọng cầm vũ khí kinh ngạc kêu lên:

– Vũ Giả song hệ?

Chân khí rót vào vũ khí nhiều hơn, vũ khí lóe ánh sáng sắc bén rạch phá không khí, kình khí rít gào đâm mạnh vào Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên ở giữa không trung vẻ mặt hờ hững nhìn quang nhận sắc bén đâm tới gần, người chợt lóe, ngực hắn chỉ trong tích tắc né thoát quang nhận, rồi huy động chưởng ấn công kích nam nhân Vũ Sĩ bát trọng.

Biểu tình Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng giật mình, gã không ngờ tốc độ của đối thủ mau vậy. Vũ Sĩ bát trọng dựng hộ thân cương quyển vàng đất quanh thân, vội vàng vỗ chưởng nghênh đón Lục Lâm Thiên.

Chưởng ấn ngưng tụ ẩn chứa kình khí hùng hồn đánh tan dòng không khí. Nhưng lúc này mắt Lục Lâm Thiên bắn tia sắc bén, lù lù bất động, người không dịch chuyển một li. Lục Lâm Thiên mặc kệ chưởng đập trúng vai mình, chưởng ấn của hắn vỗ vàog ngực nam nhân Vũ Sĩ bát trọng.

Chưởng ấn phá hộ thân cương quyển của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng, kình khí cường đại từ chưởng ấn ập xuống.

Bùm bùm bùm!

Thanh âm như sấm vang vọng trong sơn cốc. Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng phun búng máu, bị đánh bay xuống dưới đập mạnh vào khối đá to trong sơn cốc, đá nứt ra.

Tất cả nói thì dài nhưng chỉ xảy ra trong hai giây. Lục Lâm Thiên dựa vào Thanh Linh khải giáp, cơ thể mạnh mẽ trực tiếp va chạm với chưởng lực từ Vũ Sĩ bát trọng. Đúng như dự đoán, chưởng của đối thủ trừ khiến ngực Lục Lâm Thiên sôi trào máu ra không tạo thành vết thương gì.
Chương 185 Bế quan tu luyện (1)

Quyền ấn của nam nhân Vũ Sĩ cửu trọng phá mở không gian oanh thẳng vào lưng Lục Lâm Thiên, đã gần trong gang tấc:

– Tiểu tử chết đi!

Lục Lâm Thiên sớm tính toán hết mọi thứ. Ba người cùng công kích, Lục Lâm Thiên bị vây công phải cùng lúc đánh với cả ba.

Lục Lâm Thiên cảm giác lực lượng cường đại ập đến từ sau lưng còn một khoảng ngắn, kình phong làm lưng hắn tê dại. Tu vi Vũ Sĩ cửu trọng mạnh hơn Vũ Sĩ bát trọng nhiều.

Lục Lâm Thiên không quay đầu lại, phất tay áo, ánh sáng vàng bắn ra. Lục Lâm Thiên vọt tới trước nghênh đón chưởng của Vũ Sư nhị trọng.

Chưởng của Vũ Sư nhị trọng vỗ xuống đầu Lục Lâm Thiên làm da đầu hắn tê dại, tóc thổi rối tung.

Tốc độ của Lục Lâm Thiên làm Vũ Sư nhị trọng rất ngạc nhiên, sắc mặt càng âm trầm. Vũ Sư nhị trọng không cho Lục Lâm Thiên có thời gian thở dốc, nhanh như chớp vọt lên.

Vũ Sư nhị trọng bỗng cầm thanh trường kiếm đen nhạt, thân kiếm trắng tinh. Kiếm quang vẽ thành đường cong kèm theo kình khí mạnh mẽ rạch dòng không khí thành hình quạt chặn kín không gian trước mặt Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên nhanh chóng thụt lùi, nhếch môi cười nhạt. Lục Lâm Thiên kết thủ ấn, linh lực xung quanh tụ tập, lực gió khủng bố đè ép không gian vặn vẹo, khí thế cường đại khuếch tán. Linh đao đỏ rực như lửa ngưng tụ lại, quanh thân đao không gian gợn sóng, tiếng gió rít sắc nhọn vang lên.

– Đao Hồn Trảm!

Linh đao đỏ ngưng tụ trong tay Lục Lâm Thiên rạch dòng không khí quét ngang như Thái sơn áp đỉnh, lực lượng cuồng bạo chém vào lưới kiếm quang đằng trước.

Linh đao cắt phá hư không, nhát đao chém khiến không gian chấn động. Kình khí rít gào nổ đì đùng, đao quang dấy lên tàn ảnh mang theo uy thế kinh khủng, ánh sáng chói mắt bắn ra. Đẳng cấp Linh Giả của linh lực đã đến Linh Sĩ bát trọng, thi triển uy lực Đao Hồn Trảm càng thêm khủng bố.

Linh đao đυ.ng phải kiếm quang của nam nhân mặt sẹo đâm thủng qua, không gian vặn vẹo, năng lượng bạo động. Tất cả vượt dự đoán của nam nhân mặt sẹo, đao quang khủng bố đã chém vào người gã.

Xoẹt!

Không có tiếng nổ năng lượng, chỉ có tiếng cắt đứt. Hộ thân cương quyển trước mặt nam nhân mặt sẹo nứt vỡ, lực lượng không gì sánh bằng khuếch tán, không gian xung quanh vặn vẹo. Nam nhân mặt sẹo bị xẻ đôi, máu tuôn ra, con ngươi nở to tràn đầy hoảng sợ. Đến đây thì nam nhân mặt sẹo biết đối phương là Linh Giả, vận dụng linh kỹ.

Vù vù vù!

Kiếm quang cuồng bạo bị đao quang xuyên thấu vẫn không dừng lại, tiếp tục chụp xuống Lục Lâm Thiên. Nhưng sau khi nam nhân mặt sẹo bị gϊếŧ, kiếm quang hóa thành năng lượng tan biến trong không trung.

Mặt Lục Lâm Thiên trắng bệch, thi triển Đao Hồn kỹ tiêu hao khá nhiều linh lực.

– A!

Cùng lúc đó, không trung phía trước vang tiếng hét thảm. Tiểu Long cắn cổ nam nhân Vũ Sĩ cửu trọng, thoáng chốc gã thành cái xác khô.

Lục Lâm Thiên đi tới bên cạnh nam nhân Vũ Sĩ bát trọng té trên tảng đá to:

– Vẫn chưa chết sao?

Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng mặt trắng bệch, khóe môi loang lổ vết máu, vẻ mặt kinh hoàng không nói nên lời, thở ra nhiều hít vào ít. Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng kinh hoàng lắc đầu, vùng vẫy muốn thụt lùi nhưng gã không thể nhúc nhích.

Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng nằm mơ cũng không ngờ một thiếu niên nhìn mảnh khảnh thế mà thực lực khủng bố đến nhường này. Bọn họ đã nhìn lầm, người trong môn cũng đã lầm.

Lục Lâm Thiên nhỏ giọng nói:

– Không chết thì tốt.

Thủ ấn thay đổi, một trảo ấn chụp xuống đỉnh đầu Vũ Sĩ bát trọng, lực lượng cắn nuốt tuôn ra.

– A!

Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng phát ra tiếng rú cuối cùng, thoáng chốc da trên người khô héo. Nửa phút sau nam nhân Vũ Sĩ bát trọng thành cái xác khô.

Lục Lâm Thiên thu về thủ ấn, sắc mặt âm trầm nói:

– Tụ Bảo Môn, món nợ này về sau sẽ tính sổ.

Lục Lâm Thiên vừa nuốt chân khí của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng vừa tìm tòi trong đầu óc gã. Kẻ phái bốn nam nhân chặn gϊếŧ Lục Lâm Thiên là do Tụ Bảo Môn phái ra.

Tuy Tụ Bảo Môn là cửa hàng lớn nhất trong trấn nhưng sau lưng làm hành động chặn gϊếŧ cướp bóc kiếm lời không vốn. Gặp người thực lực thấp, lộ tiền trong cửa hàng sẽ bị chặn gϊếŧ ngay.

Lục Lâm Thiên lần mò trong bốn cái xác, chỉ có nam nhân mặt sẹo là có một túi không gian. Lục Lâm Thiên nhỏ máu nhận chủ, trong túi không gian có vạn kim tệ, hơn mười viên đan dược nhị phẩm và tạp vật, thu hoạch bình thường.

Tiểu Long trướng to, há mồm nuốt bốn cái xác.

– Xèo xèo!

Tiểu Long thu nhỏ người, lại xoay quanh trên vai Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên vuốt đầu Tiểu Long, nói:

– Chúng ta trở về thôi.

Tiểu Long co duỗi lưỡi, ngước đầu nhỏ làm nũng dụi vào cổ Lục Lâm Thiên:

– Xèo xèo!

Một người một thú trở về Phi Linh Môn, Lục Lâm Thiên yêu cầu Tiểu Long buộc phải chui vào ống tay áo.

Dọc đường đi, các đệ tử Phi Linh Môn bình thường tôn kính chào Lục Lâm Thiên.

– Chào tiểu sư huynh!

Lục Lâm Thiên đến chỗ ở, Lục Tâm Đồng chạy ra, khuôn mặt nhỏ nhăn cười tươi:

– Ca ca!

Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:

– Nào, ca ca mua y phục cho Tâm Đồng, nhìn xem có thích không?

Lục Lâm Thiên lấy ra nhiều y phục và váy mua cho Lục Tâm Đồng cất trong túi không gian.

Lục Tâm Đồng vui vẻ nhảy cẫng lên:

– Nhiều quá, Tâm Đồng có đồ mới mặc, tạ ơn ca ca!

Lục Tâm Đồng hôn lên mặt Lục Lâm Thiên một cái.

Phương Tân Kỳ cười đi ra:

– Tiểu sư đệ đã về.

Trương Minh Đào cũng có mặt.

Lục Lâm Thiên khẽ ừ:

– Ừm!

Lục Lâm Thiên hỏi Trương Minh Đào:

– Sư huynh, Phi Linh Môn có mật thất luyện công nào an toàn không? Đệ muốn bế quan tu luyện mấy ngày.

Trương Minh Đào hiểu ý:

– Mật thất an toàn?

Mật thất an toàn ý chỉ nơi đám người Hoàng Hải Ba không thể tùy ý ra vào.

– Có, đẳng sau núi, nơi sư phụ thường hay bế quan tu luyện.

Trương Minh Đào hỏi:

– Sư đệ định bế quan bao lâu?

Lục Lâm Thiên trả lời:

– Không biết, ít thì nửa tháng, lâu thì hai tháng.

Lần này bế quan Lục Lâm Thiên định tu luyện Huyết Hồn Ấn, ngoài ra luyện chế khôi lỗi cũng tốn thời gian.

Thác nước sau núi cách chỗ Lục Lâm Thiên ở không xa, mật thất nằm trong ngọn núi đá to lớn.

Trương Minh Đào dẫn Lục Lâm Thiên đi vào mật thất. Quanh mật thất là đá dày, đóng cửa đá nặng nề lại trừ phi mở ra từ bên trong nếu không sẽ không thể mở ra. Trước kia đây là mật thất Lục Thanh bế quan tu luyện.

Lục Lâm Thiên đi vào mật thất, quan sát xung quanh, diện tích rộng đủ dùng. Về Tiểu Long thì Lục Lâm Thiên kêu nó canh giữ bên ngoài mật thất, một là bảo vệ an toàn cho hắn, hai là Tiểu Long có thể đi sau núi chơi.

Lục Lâm Thiên ngồi xếp bằng bắt ấn.

– Luyện hóa trước đã.

Năng lượng chân khí Lục Lâm Thiên nuốt của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng chưa bị luyện hóa, sau khi luyện hóa xong tu luyện Huyết Hồn Ấn sẽ chắc ăn hơn.

Một lát sau, Lục Lâm Thiên tiến vào trạng thái tu luyện. Trong cơ thể Lục Lâm Thiên luyện hóa năng lượng chân khí đã cắn nuốt, từng tia chân khí tinh thuần chảy qua kinh mạch tụ trong đan điền khí hải.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ánh sáng vàng đất nhạt bao bọc quanh thân Lục Lâm Thiên, khí thế của hắn tăng dần lê, tất cả tiến vào cảnh giới kỳ diệu.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Đỉnh Phong Thiên Hạ
Đỉnh Phong Thiên Hạ X
Trường Sinh Đỉnh Phong
Đỉnh Phong Võ Thuật
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom