-
Chương 581-585
Chương 581: Tần Ninh hồi hộp
Hạ công tử của cổ quốc Đại Hạ kia lúc này nhìn cửa lớn từ từ mở ra, thản nhiên nói: “Không xem náo nhiệt nữa, đi thôi!”
Thân ảnh hắn ta lóe lên, mấy chục người phía sau hắn ta lập tức đi theo.
“Thận cung mở rồi, đi vào!”
Từng âm thanh lúc này vang lên, mọi người đã chán hóng chuyện, vội vàng đi vào trong cửa lớn. Những âm thanh xé gió vang lên liên tiếp, hàng ngàn vạn người tụ tập trước cửa cung lúc này đều biến mất.
Tần Ninh nhìn những bóng người xông lên kia, hơi nhíu mày.
“Tiểu Minh, lần sau ta sẽ đưa ngươi đến Cổ gia, đích thân cho trưởng tộc Cổ gia dập đầu tạ lỗi, lần này ca có chuyện quan trọng cần làm!”
“Vâng!”
Kiếm Tiểu Minh trực tiếp đá bay Cổ Đồng vốn đang nửa sống nửa chết kia.
Tần Ninh nhìn sang đám Cổ Thu Sương, hừ nói: “Nếu không phải lần này Thận cung có ý nghĩa không tầm thường với ta, hôm nay các ngươi đều phải chết. Ngày khác ta nhất định tới thăm Cổ gia, để xem thế gia truyền thừa hơn mười vạn năm có cái bộ dạng gì!”
Tần Ninh nói xong, rồi dẫn mọi người đi nhanh như gió.
Sắc mặt Cổ Thu Sương lúc này cực kỳ khó coi.
“Mau chữa trị cho Cổ Đồng, chuẩn bị đi vào Thận cung”.
“Vâng!”
Lúc này, từng nhóm người đều đi vào Thận cung tìm kiếm.
Lần đi vào Thiên Thận cung này, đều là vì Thận cung mà tới.
Thận cung do lão nhân Thiên Thận để lại, ẩn chứa bị mật và bảo vật cực lớn.
Năm đó, lão nhân Thiên Thận chính là người sánh ngang với những nhân vật lớn có đẳng cấp thông thiên như Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, tôn giả Thanh Vân, tôn giả Đại Hoang.
Thận cung mà ông ấy lưu lại há lại là nơi đơn giản?
Từng bóng người nhảy vào Thận cung, không hề quan tâm xem có nguy hiểm gì không.
Soạt...
Tần Ninh dẫn theo mọi người, đứng ngoài cửa cung, đột nhiên lại dừng lại.
“Ca, sao vậy?”
Tần Ninh lúc này dừng chân không tiến lên, thân thể hơi run, đó cũng không phải vì sợ hãi mà là vì... mong chờ, vui mừng, do dự.
Dường như rất muốn đi, nhưng lại không dám đi.
Đây là lần đầu cậu ta thấy Tần Ninh như vậy.
“Sư phụ, có sao không?”, Thẩm Văn Hiên lo lắng hỏi.
“Không sao!”
Tần Ninh thở một hơi, chỉnh lại quần áo, nhìn hai người: “Có được không?”
“Hả?”
“Hả?”
Hai người đều sửng sốt.
Cái gì có được không cơ?
Tần Ninh cười mắng: “Ý ta là, ta ăn mặc thế này, đẹp không?”
Tần Ninh lúc này mặc đồ trắng, thân không nhiễm bụi trần, chân đi giày trắng, quấn đai lưng tơ vàng, thân thể thon dài, nhìn rất đẹp trai. Trên gương mặt là hàm răng trắng, môi mỏng, mũi thẳng, một đôi mắt linh động, tương xứng với hai hàng lông mày.
Tóc dài buộc gọn, tóc mái phủ trên trán, hai lọn tóc theo gió phất phơ, nhìn rất xuất trần phiêu dật, văn nhã mà thản nhiên.
Có điều, gương mặt lại hiện ra một chút hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh... hồi hộp!
“Hỏi các ngươi cũng vô dụng!”, Tần Ninh nhìn lão Vệ, hỏi: “Lão Vệ, được không?”
“Rất đẹp, công tử, rất ổn!”
“Ừ!”
Tần Ninh lại thở ra, bộ dạng trịnh trọng như đế vương đăng cơ vậy, càng giống một cô gái ngại ngùng đứng trên kiệu hoa.
Mọi người cảm thấy rất kỳ quái!
“Được rồi, xuất phát thôi!”
Tần Ninh sải bước ra, đi vào Thận cung.
Trước mặt có đình đài lầu các, rường cột chạm trổ nối nhau san sát, làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Mà trong ấy đã có những bóng người đi tới đi lui.
“Hửm?”
Lão Vệ nhìn quanh, nhíu mày.
“Sao vậy?”, Tần Ninh không hiểu nói.
“Công tử... có gì đó không đúng lắm...”
Lão Vệ từ từ nói: “Nơi này dao động không giống năm xưa nữa, dường như... bị ai động vào...”
Lời này nói ra, tim Tần Ninh “thịch” một cái.
Lão Vệ lại nói: “Có điều cũng chỉ là có ai đó không cẩn thận xông vào mà thôi, chắc sẽ không đến được Mặc cốc đâu”.
Tần Ninh gật đầu, lòng hơi trầm xuống.
Thật sự không được xảy ra sai sót gì!
Tôm cát nhỏ cũng kinh ngạc không thôi. Chẳng lẽ còn có ai khuấy động được những gì mà Cửu U Đại Đế bố trí sao? Không thể, trên Cửu U đại lục, không một ai có khả năng này hết.
Mà những người khác thì đều ngơ ngác không hiểu.
Cuộc đối thoại của Tần Ninh với lão Vệ quá là kỳ quái, bọn họ không hiểu gì cả.
“Công tử, giờ chú ng ta đi đâu?”
Tần Ninh nhìn phía trước, nói: “Điện Thiên Ninh!”
Thận cung năm đó là nơi trung tâm của Thiên Thận cung, bên trong có vô số cung điện tầng tầng lớp lớp, rộng rãi đồ sộ.
Dưới sự chỉ dẫn của Tần Ninh, một nhóm mười mấy người xuất hiện ở trước một tòa cung điện.
“Điện Thiên Ninh!”
Kiếm Tiểu Minh đi lên trước, nói: “Trùng hợp thật đấy, trên đỉnh Thanh Vân tông có đỉnh Huyền Ninh, ở đây có điện Thiên Ninh!”
“Không phải trùng hợp đâu!”
Thiên Linh Lung đi ra phía trước, nhìn ba chữ rồng bay phượng múa, nói: “Các ngươi không thấy nét chữ kia rất quen thuộc sao?”
Thẩm Văn Hiên liền đáp: “Giống ba chữ ở thành Thiên Vũ, cùng chữ trước cửa sơn môn Thanh Vân tông nữa”.
Thiên Linh Lung gật đầu: “Nếu ta đoán không lầm thì chắc là do một người viết ra”.
“Thanh Vân tông là do tôn giả Thanh Vân tạo nên, mà tôn giả Thanh Vân là đồ nhi của Cửu U Đại Đế. Ta thấy sách cổ ghi chép lại rằng, Vũ Đế của Vũ gia cùng Cửu U Đại Đế từng có một trận chiến, và là bạn bè thân thiết của nhau!”
“Đánh nhau? Nhưng vẫn là bạn bè thân thiết?”
Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.
Tôm cát nhỏ hùng hổ nói: “Ngươi biết cái gì, năm đó Vũ Đế và Cửu U Đại Đế không đánh nhau không quen biết. Về sau Vũ Đế bị Cửu U Đại Đế đánh cho một trận, liền ngoan ngoãn, từ sau không dám xưng Đế nữa”.
Thiên Linh Lung lúc này gật đầu nói: “Mà lão nhân Thiên Thận, theo ta được biết là, khi trận chiến Phần Ma năm đó kết thúc, cũng tiêu hao gần hết, Thiên Thận cung gần như bị đứt mất truyền thừa, cho nên lão nhân Thiên Thận bi thương không dứt, liền thỉnh cầu Cửu U Đại Đế ra tay, giúp phong ấn Thiên Thận cung ở một không gian bị nứt ra!”
“Ba người này có mối quan hệ sâu sắc với Cửu U Đại Đế, nếu ta đoán không sai thì đều do Cửu U Đại Đế viết hết!”
Thiên Linh Lung nói xong, nhìn Tần Ninh.
Đỉnh Huyền Ninh, điện Thiên Ninh, không biết sau này còn xuất hiện những chữ “Ninh” nào khác nữa không?
Mà cô ta nhớ rằng, trong ghi chép Cửu U, họ của Cửu U Đại Đế chính là Tần!
Những thứ này có liên quan đến “Ninh”, không lẽ...
“Khà khà, quả nhiên là Linh Lung tâm, thông tuệ thật đấy”, tôm cát nhỏ không biết đã nhảy lên vai Thiên Linh Lung từ lúc nào, cười híp mắt nói: “Nhưng cô nhóc à, biết càng nhiều thì chết càng sớm đó!”
Đáy lòng Thiên Linh Lung thót lên một cái, mỉm cười nói: “Ta chẳng qua chỉ đoán mò theo sách cũ thôi, chắc gì đã là thật”.
Tần Ninh lúc này không nói nhiều, đi lên phía trước, đẩy cửa vào.
Điện Thiên Ninh!
Ghi lại quá nhiều hồi ức của hắn.
Ở đây, có thời gian mà hắn cùng Tần Kinh Mặc trải qua.
Cũng có những kỷ niệm mà hắn không muốn xuất hiện.
Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa lớn mở ra, một đại điện to lớn lại lộ ra sự vắng vẻ.
Mà ở trung tâm, có một chiếc ghế ngạo nghễ đứng yên, trên đó có một bức tượng, cực kỳ sống động.
Mọi người lập tức tản ra, đi tới, nhìn quanh cảnh trí của đại điện, tấm tắc khen đẹp.
Tần Ninh từng bước đi tới trung tâm đại điện, nhìn thân ảnh giao nhau trên kia, mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng lộ ra.
Chương 582: Cực Thượng Thần Điện
Trên ghế đó có một thanh niên mặc đồ màu xanh.
Hai tay bình tĩnh đặt ở hai bên ghế, mặc đang dù đang ngồi nhưng vẫn nhìn được tư thế mạnh mẽ.
Khuôn mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra sự nghiêm nghị lạnh lùng, một đôi mắt sâu màu nâu, ánh sáng ẩn hiện, chân mày đậm, sống mũi cao cùng đôi môi đẹp đẽ khiến người ta không khỏi mê đắm.
Thiên Linh Lung và Hoàng Phủ Yên Nhiên nhìn thấy bức tượng đó thì đều say đắm thật lâu.
“Đúng là một người đẹp trai mê người!”, Hoàng Phủ Yên Nhiên không khỏi nói ra lời trong lòng.
Thiên Linh Lung cũng gật đầu tán thành.
Hai người đều là phụ nữ, không khỏi bị pho tượng hấp dẫn. Nếu như đứng trước mặt người thật, thì e là hai cô gái xinh đẹp này cũng trở nên say đắm mất.
“Ơ? Cái gì thế này!?”
Kiếm Tiểu Minh lúc này nhìn quanh đại điện, than thở: “Ca, nơi này ngoài những bức tranh tường ra thì không có gì khác hả? Chúng ta đến đây làm gì?”
“Nhóc con, chẳng qua là ngươi không biết bí mật của nơi này mà thôi!”
Mà lúc này, một giọng nói âm trầm đột nhiên vang lên.
Ở bên ngoài đại điện, có những bóng người chậm rãi đi vào.
Những người này đều mặc áo dài đen, trước trán cũng bọc một tấm vải đen, bên trên đó viết một chữ “Mộ” rồng bay phượng múa!
“Con cháu Mộ Vương!”
Thiên Linh Lung nhìn cách ăn mặc của họ, liền kinh ngạc thốt lên.
Năm đó, dưới trướng Minh Uyên là tam Hoàng thất Vương, trong đó con cháu ba Vương là Sở Vương, Địch Vương, Hạng Vương đều ở bên ngoài Cửu U, xây dựng ba cương quốc đứng đầu hiển hách.
Mà con cháu bốn Vương còn lại thì lui về Cửu U, ẩn giấu đi.
Những người này hiển nhiên là con cháu Mộ Vương.
“Cũng biết không ít nhỉ”.
Thanh niên đứng đầu mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.
“Tại hạ Mộ Xán, con cháu của Mộ Vương!”
Mộ Xán tự giới thiệu mình, nhìn Kiếm Tiểu Minh, nói: “Ngươi vừa nói ở đây đều là tranh ảnh, nên không thú vị? Đó là do ngươi không biết gì!”
Mộ Xán lúc này mỉm cười, như kiểu mình nói rất có lí.
Kiếm Tiểu Minh phản bác: “Vậy ngươi nói cái này có gì đặc biệt?”
Mộ Xán khẽ nhếch miệng, một ông già sau lưng tập tễnh đi tới.
“Bạn nhỏ, nơi đây ẩn chứa một bí mật kinh thiên, thậm chí là, toàn bộ mật địa của Thiên Thận cung đều không sánh bằng!”
Ông già này bị thọt, chân thấp chân cao đi tới đại điện, nhìn bức tranh hai bên, sắc mặt tràn đầy khao khát.
“Ông là ai nữa?”
“Không được láo xược, đây là một lão tiền bối của Mộ gia ta, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ngươi nghe là được rồi!”
Mộ Xán lúc này quát lên một tiếng.
Nhưng cũng không bài xích nhóm người Tần Ninh ở đây.
Mà Tần Ninh đứng ở trước pho tượng kia, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, phảng phất như rơi vào trong hồi ức. Người bên ngoài đều như biến mất cả, cũng chẳng để ý đến người Mộ gia.
“Lão Kỳ, ngài từ từ nói đi ạ!”, Mộ Xán lúc này nhìn ông già thọt chân, cung kính nói.
Ông già thọt chân kia mới đi tới bức họa đầu đầu tiên, nhìn nó, tay chân ông ta đều run rẩy.
Nhóm Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu là vì sao?
Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Ông ơi, ông đừng nhử nữa, trong bức tranh này cũng chỉ có một bé trai ba, bốn tuổi và một thiếu niên mười mấy tuổi thôi mà?”
“Ha ha....”
Mộ Kỳ lúc này mỉm cười nói: “Đây không phải là thiếu niên và bé trai bình thường đâu”.
“Thiếu niên kia, tên là Tần Kinh Mặc, các ngươi chắc không biết, còn đứa bé kia, chính là Cửu U Đại Đế từng uy chấn Cửu U!”
Lời này nói ra, mọi người tức thì đều ngơ ngẩn.
Cửu U Đại Đế?
Bức tranh tường này liên quan đến Cửu U Đại Đế sao?
Toàn bộ Cửu U đại lục đều biết Cửu U Đại Đế chính là hùng tài của thời đại đó, tương đương với một sự vô địch.
Tôn giả Thanh Vân nổi danh cùng Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, lão nhân Thiên Thận, tôn giả Đại Hoang, và chính là đồ nhi của Cửu U Đại Đế.
Mà ba vị đồ tôn cực kỳ xuất sắc của Cửu U Đại Đế chính là Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên và Kiếm Âm Sơn cũng để lại truyền thuyết vô tận.
Thậm chí, Mộ gia của hiện tại, nếu Cửu U Đại Đế không xuất hiện thì cũng sẽ không có sự huy hoàng như ngày nay.
Hơn nữa, kể cả là các nhân vật lớn vẫn còn uy danh như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu, thì ở thời đại đó, ai cũng giấu kín như bưng tục danh của Cửu U Đại Đế.
Nếu như nói Vũ Đế, tôn giả Thanh Vân, Hoàng Phủ Nhất Cầu là người mở ra thời đại mới.
Thì Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên lại là hùng tài một đời.
Còn Cửu U Đại Đế chính là người vượt qua cả thời địa.
Có thể lấy tên Cửu U đại lục, người đời gọi là Cửu U Đại Đế, đủ để thấy sự uy danh hiển hách.
Bức tranh liên quan đến hắn, nói là không có bí mật, ai tin?
Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Bức tranh này có lẽ là do Cửu U Đại Đế gọi người đến làm!”
“Nói đúng ra là, Cửu U Đại Đế mời ai đó vẽ lại. Bức tranh tường này không phải ghi lại cuộc đời của Cửu U Đại Đế, mà là của Tần Kinh Mặc!”
“Ngọc khuyết thanh sam xuân phong nghênh.”
“Bộ ỷ các thai vạn thiên ngữ!”
“Tửu đào thiên bôi vấn lạc hoa.”
“Thùy nhân bất tri mặc như dạ!”
Mộ Kỳ chậm rãi nói: “Tần Kinh Mặc, một người đàn ông cơ hồ không hề xuất hiện trong sách cổ, nhưng lại là người có ảnh hưởng nhất với Cửu U Đại Đế!”
Kiếm Tiểu Minh lúc này lại nói: “Lão đại gia, ông có thể nói kỹ hơn được không? Lời thơ này... có ý gì vậy?”
Mộ Kỳ nhìn bức tranh tường, bước đi khập khiễng, hướng về phía trước, cười nói: “Năm đó, việc Cửu U Đại Đế xuất hiện ở trên Cửu U đại lục chính là một điều bí ẩn”.
“Lúc Cửu U Đại Đế còn nhỏ thì là một cô nhi, không cha không mẹ, liền gặp được Tần Kinh Mặc lớn hơn mình mấy tuổi”.
“Hai người này từ đó sống nương tựa lẫn nhau, Tần Kinh Mặc, Tần Tiểu Mặc!”
Kèm theo lời giảng giải của ông già, mọi người lần nữa nhìn lại tranh tường trên điện Thiên Ninh, đều dần dần hiểu được ý nghĩa bên trong.
Đây là một ghi chép!
Ghi chép lại mối quan hệ của Tần Kinh Mặc – một nhân vật bị giấu đi trong lịch sử - với Cửu U Đại Đế.
Thiên Linh Lung lúc này đột nhiên nói: “Vậy hóa ra Cửu U Đại Đế có tục danh là Tần Tiểu Mặc sao?”
“Cũng không phải, chuyện này còn liên quan đến sau đó nữa”.
Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Hai người nương tựa vào nhau, cùng nhau trưởng thành. Mười năm sau, Tần Kinh Mặc trở thành thanh niên, Tần Tiểu Mặc cũng là thiếu niên hai mươi tuổi”.
“Hai người cùng nhau bái vào một tông môn ở Cửu U đại lục đương thời!”
Mộ Kỳ từ từ nói: “Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện!”
Lời này nói ra, mấy người Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu đều biến đổi nét mặt.
“Sao vậy?”, mấy đứa nhỏ như Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm đều không hiểu vì sao.
Thiên Đạo Nhất cười khổ nói: “Cực Thượng Thần Điện, cũng khó trách các ngươi không biết. Hơn mười vạn năm trước, khi các đại năng như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu chưa xuất hiện, thực lực mạnh mẽ nhất của Cửu U đại lục chính là Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện truyền thừa mấy chục vạn năm không ngừng, kẻ mạnh nhiều như mây, có người còn nói đã xuất hiện cao thủ vô địch cảnh giới Hóa Thần”.
“Nhưng không biết vì sao, lại đột nhiên bị hủy diệt, biến mất không thấy, cũng là một chuyện khó hiểu!”
Mộ Kỳ nhìn Thiên Đạo Nhất, cười nói: “Cũng không phải là đột nhiên biến mất, mà là bị người hủy diệt, mất tích trong dòng sông lịch sử của Cửu U đại lục”.
Bị người hủy diệt? Một tông môn mạnh mẽ như thế, cho đến giờ, toàn bộ thế lực trên Cửu U đại lục cũng không có ai sánh bằng như vậy đi, sao lại có thể bị người hủy diệt được?
“Là Tần Tiểu Mặc làm!”, Thiên Linh Lung nói.
Mộ Kỳ gật đầu.
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện, yên lặng như chết.
Chương 583: Chuyện cũ của Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc
Ở đây, bao gồm cả Thiên Đạo Nhất và Lý Dương Chiêu cũng không hiểu lắm về phần lịch sử đó.
Nhóm Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh thì càng không cần nói.
Nhưng bọn họ biết Cửu U Đại Đế mạnh mẽ, đến mức không ai dám phỏng đoán.
Nhưng bọn họ không ngờ là mạnh bậc này!
Một người, hủy diệt cả một tông môn!
Hơn nữa, Cực Thượng Thần Điện kia nghe ra còn mạnh hơn bốn tông môn lớn, thế gia cổ kia nhiều lắm.
Thật sự khó mà tin tưởng nổi.
Mà nghe vậy, Tần Ninh đứng trước pho tượng, lúc này khẽ nhếch miệng cười khổ, lẩm bẩm: “Đó là bọn chúng đáng chết, đúng không? Đại ca Kinh Mặc?”
“Tại sao chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lên tiếng, hỏi ra vấn đề mà tất cả đều muốn biết.
“Bởi vì, Tần Kinh Mặc chết”.
Mộ Kỳ lúc này tiếp tục nói: “Năm đó, Tần Kinh Mặc cùng Tần Tiểu Mặc cùng nhau gia nhập Cực Thượng Thần Điện, Tần Kinh Mặc kia thiên phú ngạo nghễ, được xưng là thiên chi kiêu tử của Cực Thượng Thần Điện, còn là một trong bốn đại Thần Tử”.
“Thần Tử của Cực Thượng Thần Điện, đại diện cho điện chủ tương lai, thống lĩnh Cực Thượng Thần Điện”.
Lý Nhất Phàm không khỏi nói: “Vậy còn Tần Tiểu Mặc? Cũng chính là Cửu U Đại Đế?”
“Tần Tiểu Mặc lúc ấy thiên phú không xuất chúng, trong số nhiều đệ tử cũng không tính là đặc biệt, chỉ có thể nói là bình thường”.
Mộ Kỳ đi đến bức họa tiếp theo, tiếp tục nói: “Thay đổi, chính là bắt đầu từ sự kiện đó”.
“Ông à, ông đừng câu thời gian như vậy nữa được không?”, Kiếm Tiểu Minh ngứa ngáy nói.
Mộ Kỳ phảng phất như trầm mình vào trong bức họa, nói: “Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc quen nhau hơn mười năm, thân như hình với bóng, không phải anh em ruột nhưng lại thân thiết hơn cả anh em ruột. Có điều, Tần Kinh Mặc dù sao cũng là một trong bốn đại Thần Tử, đương nhiên sẽ có người tính kế”.
“Mà cũng vì lí do này, Tần Kinh Mặc vì Tần Tiểu Mặc bị bắt mà đi vào trong Vô Cực Thần Sơn của Cực Thượng Thần Điện”.
“Vô Cực Thần Sơn?”
Thiên Linh Lung lúc này cau mày nói: “Nhưng là cấm địa của hiện tại...”
“Không sai, lúc ấy nó không phải là cấm địa mà là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, dù là đệ tử nòng cốt cũng không được tùy ý đi vào”.
“Nhưng lúc ấy, Tần Kinh Mặc bị lừa, tưởng rằng Tần Tiểu Mặc bị người bắt vào bên trong Vô Cực Thần Sơn”.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đột nhiên nói: “Là có người muốn hãm hại Tần Kinh Mặc sao? Nhất định là một trong ba Thần Tử kia. Chẳng qua, cho dù Tần Kinh Mặc đi vào trong cấm địa thì cũng đâu có đáng chết? Dù sao Tần Kinh Mặc cũng là Thần Tử cơ mà!”
“Đúng là không đáng chết, nhưng khi ấy, Vô Cực Thần Sơn là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, cũng là con đường thông với Ma tộc dưới mặt đất. Tần Kinh Mặc đi vào Vô Cực Thần Sơn, đám Ma tộc đó cũng từ ấn mà ra”.
“Mà Cực Thượng Thần Điện, vì trấn áp Ma tộc mà phong ấn toàn bộ Vô Cực Thần Sơn, nên vị Thần Tử đó cũng vì thế mà bị phong ấn vào luôn.
Nghe vậy, mọi người cũng cảm thấy cách làm của Cực Thượng Thần Điện như vậy là dễ hiểu.
Dù sao người Ma tộc mà đánh vào đại lục thì thương vong sẽ càng nhiều.
“Vậy còn Tần Tiểu Mặc?”
“Không ai biết Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc ở trong Vô Cực Thần Sơn rốt cuộc đã thế nào, cũng không ai biết, Tần Tiểu Mặc đã phá hủy toàn bộ Cực Thượng Thần Điện ra sao”.
Mộ Kỳ cười ha hả: “Có điều là dựa vào nội dung của bức tranh thì cũng có thể hiểu được chút ít”.
Mọi người lúc này nhìn về bức họa.
“Xem ý nghĩa của bức họa, thì Tần Tiểu Mặc đúng là bị người ta bắt rồi đưa vào trong Vô Cực Thần Sơn, Tần Kinh Mặc đi vào cứu hắn, hai người cùng bị phong ấn ở trong đó”.
“Vì cứu lấy Tần Tiểu Mặc mà Tần Kinh Mặc bị một Cự Ma chém giết, Tần Tiểu Mặc liền ở lại trong Vô Cực Thần Sơn, chuyên tâm tu hành ba năm...”
Nhìn thông tin trên bức tranh, mọi người đều sửng sốt.
Ba năm thời gian, tu hành ở một nơi tràn đầy ma khí, mà sau đó xuất quan, liền hủy diệt toàn bộ Cực Thượng Thần Điện.
Chuyện này...
Tất cả mọi người đều không dám tin.
Thật sự không thể nào tin tưởng nổi chuyện này.
Ba năm, từ một đệ tử bình thường mà trở thành một Đại Đế nổi danh? Đùa hả.
“Các ngươi xem!”
Lúc này, Mộ Xán nhìn vào chỗ sâu nhất của tranh tường, nói: “Ta biết vì sao Tần Tiểu Mặc có thể hủy diệt được Cực Thượng Thần Điện”.
“Trong bức tranh này hiện lên tin tức rằng, Cực Thượng Thần Điện có giao dịch bí mật với Ma tộc!”
“Vô Cực Thần Sơn kia được Cực Thượng Thần Điện phong làm Thánh sơn, là cố ý che mắt người khác, thực ra là làm cho Ma tộc trong lúc thần không biết quỷ không hay mở ra con đường thông lên mặt đất”.
Mọi người nhìn bức họa, một lúc lâu sau cũng không thể bình tĩnh lại được.
Tần Kinh Mặc!
Tần Tiểu Mặc!
Hóa ra còn có một bí mật không ai biết về Cửu U Đại Đế như vậy.
Mộ Kỳ lúc này lại nói: “Sau đó, Cực Thượng Thần Điện biến mất vô dạng, các cổ quốc, thế gia cổ mới coi như thở phào được, dần dần có danh tiếng trên Cửu U đại lục”.
“Mà danh tiếng của Cửu U Đại Đế cũng dần dần vang dội, ở thời kỳ đó đúng là người mạnh san sát”.
Lúc này, bức tranh tường trong đại điện vẫn chưa kết thúc.
Mọi người tiếp tục đi xem.
“Bức tranh này tựa hồ ghi lại... câu chuyện về Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc sao?”, Kiếm Tiểu Minh lại nói: “Không phải Tần Kinh Mặc đã chết sao?”
“Cửu U Đại Đế từ nhỏ đã coi Tần Kinh Mặc như huynh như cha, coi người này như linh hồn của mình vậy. Tần Kinh Mặc bỏ mình, sao hắn có thể từ bỏ!”
Mộ Kỳ thở dài nói “Cho nên, sau khi Cửu U Đại Đế vang danh khắp vùng đất Cửu U, thì đã du lãm toàn bộ Cửu U đại lục, thậm chí là các đại lục lân cận, ngày qua ngày, năm qua năm, liên tục tìm kiếm cách giúp Tần Kinh Mặc sống lại”.
“Vậy hắn có tìm được không?”
“Ta cũng không rõ...”, Mộ Kỳ lắc đầu nói: “Có điều năm đó, Cửu U Đại Đế đồng ý lão nhân Thiên Thận giúp phong ấn Thiên Thận cung là vì Cửu U Đại Đế đã để lại một tuyệt địa bên trong Thiên Thận cung – Mặc cốc!”
“Mặc cốc?”
Nghe đến Mặc cốc, Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh cùng Thiên Linh Lung đều nhìn sang Tần Ninh.
Cái tên này, Tần Ninh không chỉ nhắc đến một lần. Hình như lần này Tần Ninh cũng đến vì Mặc cốc.
Thiên Linh Lung có điều suy nghĩ, nhìn Mộ Kỳ, lại nói: “Vậy Mộ lão tiền bối có biết tên thật của Cửu U Đại Đế là gì không?”
Mộ Kỳ cười ha hả đáp: “Không nói đến ta có biết hay không, khéo đến tôn giả Thanh Vân còn không rõ tục danh của sư tôn mình là gì ấy chứ”.
Thiên Linh Lung nhìn Tần Ninh, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
“Nghe nói, đương nhiên, cũng chỉ là truyền thuyết thôi nhé, thật hay giả không chắc chắn, Cửu U Đại Đế tìm được phương pháp làm Tần Kinh Mặc sống lại, tổn hao tâm huyết cả đời, thậm chí còn đến đại lục Thương Lan mênh mông tìm một vài thiên tài địa bảo nữa”.
“Hơn nữa, cũng đã thành công rồi!”
Thành công?
Nghe vậy, mọi người càng cả kinh.
Cải từ hoàn sinh! Thật sự tồn tại?
Chương 584: Nâng lên đem đi
“Sao có thể chứ?”
Lập tức có người nói: “Nếu thành công, vậy tại sao không có ghi chép về Tần Kinh Mặc trong sách cổ chứ?”
“Đúng vậy, cải tử hoàn sinh... thật quá vô lý? Cho dù là thần cũng chưa chắc đã làm được mà!”
Mộ Kỳ lại nói: “Ta nói rồi, đó là truyền thuyết, còn trong lúc ấy rốt cuộc xảy ra những gì thì không ai biết. Hơn nữa, Cửu U Đại Đế biến mất hơn mười vạn năm, không ai thấy bóng dáng, hiện tại có còn sống hay không cũng không rõ nữa là...”
Nghe vậy, mọi người đều cảm thấy khó tin.
Nếu thật sự có thể khải tử hoàn sinh, vậy đó không còn là người nữa mà là thần rồi!
Mặc dù là cảnh giới Hóa Thần cũng chẳng thể làm được nữa là.
Mộ Kỳ nói xong, dẫn theo người Mộ gia nhìn quanh bốn phía đại điện.
Mà lúc này mọi người cũng tản ra, vẫn còn đang suy nghĩ về những lời Mộ Kỳ vừa nói.
Hóa ra Cửu U Đại Đế từng tên là Tần Tiểu Mặc.
Hơn nữa, Cửu U Đại Đế là cô nhi từ nhỏ, có một vị đại ca như huynh như cha tên Tần Kinh Mặc.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đi đến bên cạnh Tần Ninh, ngồi xổm xuống, nói: “Ca, huynh vừa mới nghe người ta kể đó, cải tử hoàn sinh là thật sao?”
“Thật mà!”
Tần Ninh nhìn bức tượng kia, cười nói: “Một nhân vật chưa được ghi lại trong sách cổ thật sự vẫn tồn tại, có lẽ về sau ngươi còn được gặp đó”.
Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh sửng sốt.
“Ca, huynh đừng dọa ta... vậy thì đó sẽ là người thật hay là hồn quỷ chứ...”
Nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, Tần Ninh không nhiều lời mà chỉ lẳng lặng đứng trước bia đá.
“Những tên đó cứ ở đây đi qua đi lại, ta xem là không có lòng tốt gì”, Kiếm Tiểu Minh nhìn đám người Mộ gia, thấp giọng nói: “Ca, huynh nói xem bọn họ đang tìm cái gì vậy?”
“Có lẽ chính họ cũng không biết mình đang muốn tìm cái gì”.
Tần Ninh lúc này phất tay nói: “Được, nghe xong chuyện cũ rồi thì chúng ta đi thôi”.
“Nâng bức tượng này lên rồi đem đi nào”.
“Vâng vâng, được... hả?”, Kiếm Tiểu Minh vừa đồng ý xong thì nhìn lại Tần Ninh: “Ca, huynh nghiêm túc hả?”
“Vác cái bức tượng này đi?”
Kiếm Tiểu Minh nhìn bức tượng nói: “Huynh đừng dọa ta chứ...”
“Nâng thì nâng đi, lắm lời thế?”
Kiếm Tiểu Minh đi tới bức tượng kia, chắp tay nói: “Vị tiền bối này, ta chỉ nghe lệnh làm việc thôi, xin đừng trách tội ta đó!”
Kiếm Tiểu Minh nói xong, đi lên trên, nâng bức tượng.
“Ơ?”
Nhưng vừa nâng lên thì Kiếm Tiểu Minh liền sửng sốt.
Bức tượng này cho người ta một cảm giác, vốn là rất nặng, nhưng khi nâng lên thì lại rất nhẹ, như là... cân nặng của một người vậy.
“Làm sao vậy?”
Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm cùng Thiên Linh Lung cũng đi qua hỏi.
“Bức tượng này nhẹ quá, như đang cõng một người vậy, kỳ lạ thật...”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi lẩm bẩm.
Thiên Linh Lung nhìn bức tượng kia, từ từ nói: “Hơn nữa chất liệu của bức tượng này rất đặc thù, khiến người ta thấy kỳ lạ”.
“Không chỉ vậy đâu, trong bức tượng này còn có một mùi linh dược nhàn nhạt cơ...”, Thẩm Văn Hiên cũng nói.
Bốn người lẩm bẩm nhìn bức tượng.
Tần Ninh dẫn mọi người rời khỏi đây.
Đám người Mộ Kỳ vẫn bồi hồi như cũ, tựa hồ như phát hiện chút gì đó, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Tần Ninh đi ra khỏi đại điện, lúc này toàn bộ Thiên Thận cung đầy người qua lại.
Rất nhiều đệ tử tông môn hạng hai, hạng ba đều đang đi tìm bảo vật.
Những tông môn đỉnh cao, thế gia, sớm đã chiếm lấy hết các cung điện nguy nga rộng rãi rồi, bọn họ chỉ có thể đi qua đi lại ở mấy cung điện nhỏ hơn.
“Đây là Thiên Thận cung hả? Sao chẳng có cái gì vậy!”
“Đúng vậy đó, Thiên Thận cung không phải do lão nhân Thiên Thận truyền lại hay sao? Tại sao toàn linh khí hỏng vậy”.
“Đừng nhắc nữa, ta toàn tìm được linh khí tứ phẩm, ngũ phẩm thôi...”
Các võ giả đi qua đi lại, thất vọng vô cùng.
Tần Ninh nghe vậy thì nhăn mày.
Tôm cát nhỏ cùng lão Vệ cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
“Công tử...”, lão Vệ chắp tay nói nhỏ: “Có điều gì đó không đúng lắm, Thiên Thận cung toàn chí bảo, mà cũng phải hơn mười ngàn món, phân tán ở các cung điện...”
Tôm cát nhỏ ngắt lời: “Ta cứ tưởng năm đó ngài đã vơ vét hết rồi, không lẽ... đã có người đi vào trong Thiên Thận cung?”
“Không thể nào...”
Tần Ninh lúc này khí phách nói: “Trừ phi là trên cả cảnh giới Hóa Thần, nhưng Cửu U đại lục làm gì có ai”.
“Vậy cũng có khả năng là đến từ đại lục khác?”
Tôm cát nhỏ nói xong, thấy Tần Ninh sầm mặt, liền không nói gì nữa.
Nó biết chuyện này có ý nghĩa gì với Tần Ninh.
“Đi, đến Mặc cốc!”
Tần Ninh vung tay, dẫn mọi người xuyên qua tầng tầng cung điện, hướng về phía sâu của Thận cung.
Rầm rầm...
Đột nhiên, trong lúc mọi người đi đường, chỗ sâu phía trước phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
“Là phía Mặc cốc!”
Sắc mặt Tần Ninh kinh hãi, gia tăng tốc độ, lão Vệ cùng tôm cát nhỏ cũng theo sát nút.
Nhóm Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu càng không dám qua loa.
Mấy tiểu bối Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên cũng không hiểu vì sao, nhưng vẫn đuổi theo.
Oanh...
Lại một loạt tiếng nổ vang lên, trời đất lúc này hoàn toàn chấn động.
Sắc mặt Tần Ninh càng thêm khó coi.
Dường như có người cố ý muốn xông vào trong Mặc cốc.
“Nếu như có người quấy rồi người ở bên trong, ta sẽ khiến các ngươi chết hết!”, Tần Ninh thấp giọng nói, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.
Soạt soạt soạt...
Cuối cùng, mười mấy người đi đến nơi sâu nhất.
Ở phần cuối cung điện, có một con đường lớn nối thẳng vào trong sơn cốc.
Lúc này, trước sơn cốc có một cửa vuông trắng đen, ngạo nghễ đứng thẳng. Từng bóng người đứng vững ở trước cửa sơn cốc, có mấy người phi thân lên, muốn liên kết phá vỡ cửa vào.
“Các ngươi đang làm cái gì vậy?”
Tần Ninh quát lên, đứng trước sơn cốc, nhìn mấy người đó.
Tề U Ngữ của U Minh Tông.
Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ.
Kiếm Phong Tuyết của Kiếm Các.
Bao gồm cả người Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia, Cổ gia... cũng ở đây.
Thấy đám người này, ánh mắt Tần Ninh trở nên lạnh lùng, hạ xuống đất.
“Là ngươi!”
Trong đám người, có hai bóng dáng khóa chặt vào Tần Ninh.
Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ!
Cổ Thu Sương của Cổ gia!
Vương Khiếu Lâm thấy Tần Ninh thì giận dữ hét lên: “Là ngươi giết Vương Thanh Trạch của Thánh Vương Phủ ta, nhãi con, ngươi còn dám xuất hiện ở đây à”.
Cổ Thu Sương lúc này cũng sầm mặt nhìn Tần Ninh, chưa lên tiếng.
“Dừng tay!”
Tần Ninh nhìn mấy kẻ muốn mạnh mẽ phá vỡ phong ấn của Mặc cốc, quát lên: “Đây không phải nơi các ngươi có thể đến, nên cút về đâu thì cút đi!”
“Ha ha...”, Vương Khiếu Lâm lúc này cười ha hả: “Nhãi con, ngày chết của ngươi đến rồi đó, không biết à?”
“Giết đệ tử Thánh Vương Phủ, coi như là thiên thần hạ phàm cũng không cứu được ngươi”.
Vương Khiếu Lầm hừ nói: “Hôm nay, ta sẽ giải quyết ngươi trước, rồi cùng các vị phá Mặc cốc này ra”.
Chương 585: Đi vào Mặc Cốc
Vương Khiếu Lâm vừa nói vừa sải bước đi ra, tu vi của cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển trực tiếp bộc lộ ra ngoài.
“Ha ha, suốt dọc đường đi chưa làm được gì, dạng nhãi nhép này để tôm gia ta giúp Tần đại gia xử lý...”
Một tiếng cười ha ha vừa vang lên, đột nhiên bóng dáng của tôm cát nhỏ biến mất, một tiếng thổi vù vang lên, máu chảy khắp cổ của Vương Khiếu Lâm, đầu của ông ta rơi xuống đất.
Cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển đã bị giết chết.
Trong khoảnh khắc đó, đám người của Thánh Vương Phủ đều sững sờ.
Chuyện này là sao vậy?
Cổ Thu Sương lúc này cũng lộ ra vẻ kinh hãi, hoảng sợ nhìn Tần Ninh.
Bên cạnh tên tiểu tử này vậy mà lại có một vị cường giả tuyệt thế?
“Tên này thì sao?”
Tôm cát nhỏ nhìn về phía Tần Ninh, cười hì hì nói.
“Trực tiếp giết chết!”
Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh lạnh nhạt, ngữ khí kiên định không một chút dao động.
“Được thôi!”
“Ngươi dám!”
Cổ Thu Sương lúc này quát lớn: “Ta chính là người của Cổ gia Lĩnh Nam, ngươi dám giết ta, Cổ gia nhất định sẽ không tha cho ngươi”.
“Không tha cho ta? Hôm nay ai dám đi vào Mặc Cốc, giết không tha”.
Tần Ninh sải bước đi ra, nhìn về phía trước, một luồng sát ý dần dần hiện ra.
Cùng lúc đó, lão Vệ cũng thản nhiên nhìn xung quanh.
Lần này, Tề U Ngữ, Kiếm Phong Tuyết và người của Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia cũng không dám lỗ mãng.
Tần Ninh đã chứng minh một điều, cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển ở trước mặt hắn chẳng là cái gì hết.
Các trưởng lão thế gia, cường giả các môn phái lúc này đều căng thẳng nhìn Tần Ninh.
Người đàn ông dẫn đội của Hoang gia nhìn về phía Tần Ninh, chậm rãi nói: “Tần công tử, không biết ngài có suy nghĩ như nào?”
Kiếm Phong Tuyết cũng nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Tần tông chủ, Mặc Cốc có thể nói là nơi bí ẩn nhất trong Thiên Thận Cung, chẳng lẽ ngài muốn độc chiếm sao?”
“Cho dù ngài có thể khống chế bọn ta ở chỗ này, nhưng một khi rời khỏi đây thì ngài dường như cũng không thể bắt các môn phái khác cúi đầu được?”
Ý tứ của Kiếm Phong Tuyết rất rõ ràng.
Bên cạnh Tần Ninh có cao thủ hội tụ, có thể áp chế bọn họ ở chỗ này.
Nhưng một khi rời khỏi Thiên Thận Cung, các trưởng lão và các môn phái cùng ra tay thì đến khi ấy, Tần Ninh có cái gì phải nhả ra hết, nếu không hậu quả không thể gánh nổi đâu.
Tần Ninh nhìn về phía đám người, chậm rãi nói: “Ta lười giải thích với các ông, chỗ này ai dám tiến vào giết không tha, không tin lời ta nói thì các ông cứ thử xem!”
Tần Ninh đi thẳng đến trước Mặc Cốc, nhìn đám người, nói tiếp: “Ta thật sự rất mong các ông thử một chút!”
Tôm cát nhỏ nhìn đám người, trên hai cái càng vẫn còn dính máu đỏ tươi, còn lão Vệ cũng im lặng đứng ở bên cạnh Tần Ninh.
Đám người Thiên Đạo Nhất, Lý Nhất Phàm lần lượt đi đến.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đang vác một pho tượng, bộ dạng trông rất buồn cười.
Mấy người thế hệ trẻ đứng ở trong đám người nhìn thấy trận thế này cũng rất kinh ngạc.
Dường như đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh tức giận như vậy.
Hơn nữa lần đối đầu này là các trưởng lão thế gia và Tứ đại tông môn.
Hoàng Phủ gia còn dễ nói chuyện, dù sao thì Hoàng Phủ Hùng vẫn còn phải nhờ Tần Ninh chữa bệnh.
Vũ gia cũng không phải bàn, có tôm cát nhỏ ở đây Vũ gia cũng không dám làm bừa.
Thế nhưng Hoang gia và Cổ gia Lĩnh Nam thì cũng không phải dạng dễ trêu chọc.
Hơn nữa hậu nhân của Mộ Vương - Mộ gia cũng đang nhìn chòng chọc như hổ đói.
Không chỉ thế, nhưng môn phái khác bây giờ cũng nhìn ngó chằm chằm bọn họ.
Loại cảm giác này thật sự quá bất thường.
Tần Ninh không ngại đối đầu với các thế gia, môn phái lớn, chẳng lẽ là vì đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.
Rốt cuộc là báu vật gì mà lại quý giá như vậy?
Ánh mắt của Tần Ninh quét qua đám người, Vương Khiếu Lâm đã trực tiếp bỏ mạng, bây giờ không một ai dám động vào xúi quẩy.
Tất cả mọi người đều không ngờ được rằng bên cạnh Tần Ninh lại có một vị cảnh giới Hoá Thần mạnh mẽ như vậy.
Nhìn thấy tất cả mọi người đều im lặng không nói, Tần Ninh hừ một tiếng, sải bước đi ra.
Lúc này, mấy người nhóm Thiên Linh Lung nhìn thấy rõ khi Tần Ninh xoay người hai tay chạm vào cửa cốc, đôi tay ấy đang run rẩy.
Mấy người đương nhiên biết Tần Ninh cũng không phải sợ mà phát run.
Lúc trước đối mặt với tông chủ U Minh Tông U Động Thiên, Tần Ninh vẫn cười nói thản nhiên, bây giờ chỉ là cường giả cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển của mấy thế gia, đại tông môn, hắn sẽ không sợ.
Ngay cả trong lòng mấy người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Thiên Linh Lung và Kiếm Tiểu Minh cũng nghĩ dường như ở trong trời đất này không có thứ gì khiến Tần Ninh sợ hãi hết.
Mà giờ phút này, hai tay của Tần Ninh đang run lên, hoàn toàn không phải là vì các thế lực đông đảo đang bao vây nhưng một cử động nhỏ cũng không dám động.
Mà là do đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.
“Công tử...”
Lão Vệ đột nhiên gọi to một tiếng khiến Tần Ninh đột nhiên bừng tỉnh.
“Hả?”
Tần Ninh bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía lão Vệ, chậm chạp nói: “Ta...”
“Không sao cả!”
Lão Vệ ôn hoà cười nói: “Công tử yên tâm đi!”
Tần Ninh lúc này gật đầu, đáy mắt hiện lên một tia nhẹ nhõm.
Đợi hơn mười vạn năm cuối cùng cũng đã chờ được, trải qua bao lần luân hồi, vùng đất nhớ nhung vạn lần đang ở ngay trước mắt, có gì mà phải sợ.
Hai tay chạm vào nơi mở cửa trên cửa cốc, cùng lúc đó, trong lòng bàn tay của Tần Ninh hiện lên từng đường linh văn, những đường linh văn này bắt đầu tản ra, giống như những con cá bơi vào biển cả, lúc này biến mất không một dấu vết.
Đại môn sơn cốc lúc này chậm rãi mở ra.
Lão Vệ nhìn đám người nhóm Thiên Đạo Nhất, nhận lấy bức tượng từ trong tay của Kiếm Tiểu Minh, dặn dò: “Các ngươi đứng ở chỗ này chờ ta”.
Đám người nhóm Thiên Đạo Nhất gật đầu.
Cho tới tận bây giò bọn họ cũng không biết Tần Ninh rốt cuộc muốn làm gì.
Chỉ có một người duy nhất trong đám người là Thiên Linh Lung hơi nhíu mày.
Ba người Tần Ninh, lão Vệ và tôm cát nhỏ chầm chậm bước vào bên trong Mặc Cốc.
Lúc này, Tần Ninh đi vào bên trong Mặc Cốc, cả cơ thể đột nhiên run lên.
Soạt...
Sau đó, bóng hình của Tần Ninh biến mất, trực tiếp tiến vào bên trong cốc.
Lối vào sơn cốc đủ cho mười người cùng đi song song, sau khi đi qua một thông đạo dài hơn một trăm mét, chỗ sâu nhất có bố cục giống như một vại nước vậy.
Giờ phút này, ở nơi sâu nhất sơn cốc, vùng trung tâm có một cây cổ thụ che trời mọc ra khỏi mặt đất.
Lá cây cổ thụ đó rất kỳ lạ, trông giống như mảnh dao vỡ vụn.
Nhưng bây giờ, trên mỗi cành của cây cổ thụ ấy đều có một báu vật không tầm thường.
Tôm cát nhỏ nhìn cây cổ thụ đầy rẫy bảo vật trời đất ở ngay trước mặt, lập tức nghẹn họng nhìn trân trân.
“Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm”.
“Lục Mặc Ô Tham ba mươi vạn năm”.
“Đây là... Tử Quỳnh Ngọc Tương bảy mươi vạn năm!”
“...”
Nhìn thấy những bảo vật thần thánh trên thân cây đại thụ, hai mắt của tôm cát nhỏ sắp rớt ra ngoài.
Cái này... quả thật đúng là thiên đường trong mộng, là vùng đất thiên đường của các võ giả tu hành.
Hơn nữa cây đại thụ cao ngút không thấy điểm cuối, có thể tưởng tượng được nơi đây đầy rẫy vô số bảo vật của đất trời.
Càng lên cao hình như càng quý giá.
Chỉ tính riêng Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm kia thôi cũng đủ khiến mấy lão già của cổ quốc, những thế gia cổ xưa trên toàn bộ Cửu U Đại Lục đích thân ra tay tranh đoạt, đủ khiến Cửu U Đại Lục này máu chảy thành sông.
Thế nhưng ở nơi đây thì nó chỉ được coi là đồ có giá trị thấp nhất mà thôi.
Tôm cát nhỏ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Đại đế, ngài trước đây rốt cuộc đã tiêu hao bao nhiêu bảo vật trời đất vậy!”
Lão Vệ lúc này mở miệng nói: “Đại đế trước lúc rời khỏi Cửu U đã ghé thăm hàng vạn đại lục, thu thập tổng cộng chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín loại linh tài!”
“Nhờ đó ở chỗ này dùng thần thuật tối cao đổi mạng với trời cuối cùng mới khiến một tia thần thức của Tần Kinh Mặc quay về”.
“Mà tia thần thức ở đây sau chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm liên tục thu thập hội tụ...”
“Hơn nữa trước đây bởi vì đại đế thu thập thần bảo gây ra động tĩnh quá lớn cho nên mới quyết định bố trí mật địa ở trong Thiên Thận Cung để che giấu tai mắt người ngoài!”
Nghe thấy lời này của lão Vệ, hai mắt tôm cát nhỏ trợn trừng.
Hạ công tử của cổ quốc Đại Hạ kia lúc này nhìn cửa lớn từ từ mở ra, thản nhiên nói: “Không xem náo nhiệt nữa, đi thôi!”
Thân ảnh hắn ta lóe lên, mấy chục người phía sau hắn ta lập tức đi theo.
“Thận cung mở rồi, đi vào!”
Từng âm thanh lúc này vang lên, mọi người đã chán hóng chuyện, vội vàng đi vào trong cửa lớn. Những âm thanh xé gió vang lên liên tiếp, hàng ngàn vạn người tụ tập trước cửa cung lúc này đều biến mất.
Tần Ninh nhìn những bóng người xông lên kia, hơi nhíu mày.
“Tiểu Minh, lần sau ta sẽ đưa ngươi đến Cổ gia, đích thân cho trưởng tộc Cổ gia dập đầu tạ lỗi, lần này ca có chuyện quan trọng cần làm!”
“Vâng!”
Kiếm Tiểu Minh trực tiếp đá bay Cổ Đồng vốn đang nửa sống nửa chết kia.
Tần Ninh nhìn sang đám Cổ Thu Sương, hừ nói: “Nếu không phải lần này Thận cung có ý nghĩa không tầm thường với ta, hôm nay các ngươi đều phải chết. Ngày khác ta nhất định tới thăm Cổ gia, để xem thế gia truyền thừa hơn mười vạn năm có cái bộ dạng gì!”
Tần Ninh nói xong, rồi dẫn mọi người đi nhanh như gió.
Sắc mặt Cổ Thu Sương lúc này cực kỳ khó coi.
“Mau chữa trị cho Cổ Đồng, chuẩn bị đi vào Thận cung”.
“Vâng!”
Lúc này, từng nhóm người đều đi vào Thận cung tìm kiếm.
Lần đi vào Thiên Thận cung này, đều là vì Thận cung mà tới.
Thận cung do lão nhân Thiên Thận để lại, ẩn chứa bị mật và bảo vật cực lớn.
Năm đó, lão nhân Thiên Thận chính là người sánh ngang với những nhân vật lớn có đẳng cấp thông thiên như Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, tôn giả Thanh Vân, tôn giả Đại Hoang.
Thận cung mà ông ấy lưu lại há lại là nơi đơn giản?
Từng bóng người nhảy vào Thận cung, không hề quan tâm xem có nguy hiểm gì không.
Soạt...
Tần Ninh dẫn theo mọi người, đứng ngoài cửa cung, đột nhiên lại dừng lại.
“Ca, sao vậy?”
Tần Ninh lúc này dừng chân không tiến lên, thân thể hơi run, đó cũng không phải vì sợ hãi mà là vì... mong chờ, vui mừng, do dự.
Dường như rất muốn đi, nhưng lại không dám đi.
Đây là lần đầu cậu ta thấy Tần Ninh như vậy.
“Sư phụ, có sao không?”, Thẩm Văn Hiên lo lắng hỏi.
“Không sao!”
Tần Ninh thở một hơi, chỉnh lại quần áo, nhìn hai người: “Có được không?”
“Hả?”
“Hả?”
Hai người đều sửng sốt.
Cái gì có được không cơ?
Tần Ninh cười mắng: “Ý ta là, ta ăn mặc thế này, đẹp không?”
Tần Ninh lúc này mặc đồ trắng, thân không nhiễm bụi trần, chân đi giày trắng, quấn đai lưng tơ vàng, thân thể thon dài, nhìn rất đẹp trai. Trên gương mặt là hàm răng trắng, môi mỏng, mũi thẳng, một đôi mắt linh động, tương xứng với hai hàng lông mày.
Tóc dài buộc gọn, tóc mái phủ trên trán, hai lọn tóc theo gió phất phơ, nhìn rất xuất trần phiêu dật, văn nhã mà thản nhiên.
Có điều, gương mặt lại hiện ra một chút hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh... hồi hộp!
“Hỏi các ngươi cũng vô dụng!”, Tần Ninh nhìn lão Vệ, hỏi: “Lão Vệ, được không?”
“Rất đẹp, công tử, rất ổn!”
“Ừ!”
Tần Ninh lại thở ra, bộ dạng trịnh trọng như đế vương đăng cơ vậy, càng giống một cô gái ngại ngùng đứng trên kiệu hoa.
Mọi người cảm thấy rất kỳ quái!
“Được rồi, xuất phát thôi!”
Tần Ninh sải bước ra, đi vào Thận cung.
Trước mặt có đình đài lầu các, rường cột chạm trổ nối nhau san sát, làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Mà trong ấy đã có những bóng người đi tới đi lui.
“Hửm?”
Lão Vệ nhìn quanh, nhíu mày.
“Sao vậy?”, Tần Ninh không hiểu nói.
“Công tử... có gì đó không đúng lắm...”
Lão Vệ từ từ nói: “Nơi này dao động không giống năm xưa nữa, dường như... bị ai động vào...”
Lời này nói ra, tim Tần Ninh “thịch” một cái.
Lão Vệ lại nói: “Có điều cũng chỉ là có ai đó không cẩn thận xông vào mà thôi, chắc sẽ không đến được Mặc cốc đâu”.
Tần Ninh gật đầu, lòng hơi trầm xuống.
Thật sự không được xảy ra sai sót gì!
Tôm cát nhỏ cũng kinh ngạc không thôi. Chẳng lẽ còn có ai khuấy động được những gì mà Cửu U Đại Đế bố trí sao? Không thể, trên Cửu U đại lục, không một ai có khả năng này hết.
Mà những người khác thì đều ngơ ngác không hiểu.
Cuộc đối thoại của Tần Ninh với lão Vệ quá là kỳ quái, bọn họ không hiểu gì cả.
“Công tử, giờ chú ng ta đi đâu?”
Tần Ninh nhìn phía trước, nói: “Điện Thiên Ninh!”
Thận cung năm đó là nơi trung tâm của Thiên Thận cung, bên trong có vô số cung điện tầng tầng lớp lớp, rộng rãi đồ sộ.
Dưới sự chỉ dẫn của Tần Ninh, một nhóm mười mấy người xuất hiện ở trước một tòa cung điện.
“Điện Thiên Ninh!”
Kiếm Tiểu Minh đi lên trước, nói: “Trùng hợp thật đấy, trên đỉnh Thanh Vân tông có đỉnh Huyền Ninh, ở đây có điện Thiên Ninh!”
“Không phải trùng hợp đâu!”
Thiên Linh Lung đi ra phía trước, nhìn ba chữ rồng bay phượng múa, nói: “Các ngươi không thấy nét chữ kia rất quen thuộc sao?”
Thẩm Văn Hiên liền đáp: “Giống ba chữ ở thành Thiên Vũ, cùng chữ trước cửa sơn môn Thanh Vân tông nữa”.
Thiên Linh Lung gật đầu: “Nếu ta đoán không lầm thì chắc là do một người viết ra”.
“Thanh Vân tông là do tôn giả Thanh Vân tạo nên, mà tôn giả Thanh Vân là đồ nhi của Cửu U Đại Đế. Ta thấy sách cổ ghi chép lại rằng, Vũ Đế của Vũ gia cùng Cửu U Đại Đế từng có một trận chiến, và là bạn bè thân thiết của nhau!”
“Đánh nhau? Nhưng vẫn là bạn bè thân thiết?”
Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.
Tôm cát nhỏ hùng hổ nói: “Ngươi biết cái gì, năm đó Vũ Đế và Cửu U Đại Đế không đánh nhau không quen biết. Về sau Vũ Đế bị Cửu U Đại Đế đánh cho một trận, liền ngoan ngoãn, từ sau không dám xưng Đế nữa”.
Thiên Linh Lung lúc này gật đầu nói: “Mà lão nhân Thiên Thận, theo ta được biết là, khi trận chiến Phần Ma năm đó kết thúc, cũng tiêu hao gần hết, Thiên Thận cung gần như bị đứt mất truyền thừa, cho nên lão nhân Thiên Thận bi thương không dứt, liền thỉnh cầu Cửu U Đại Đế ra tay, giúp phong ấn Thiên Thận cung ở một không gian bị nứt ra!”
“Ba người này có mối quan hệ sâu sắc với Cửu U Đại Đế, nếu ta đoán không sai thì đều do Cửu U Đại Đế viết hết!”
Thiên Linh Lung nói xong, nhìn Tần Ninh.
Đỉnh Huyền Ninh, điện Thiên Ninh, không biết sau này còn xuất hiện những chữ “Ninh” nào khác nữa không?
Mà cô ta nhớ rằng, trong ghi chép Cửu U, họ của Cửu U Đại Đế chính là Tần!
Những thứ này có liên quan đến “Ninh”, không lẽ...
“Khà khà, quả nhiên là Linh Lung tâm, thông tuệ thật đấy”, tôm cát nhỏ không biết đã nhảy lên vai Thiên Linh Lung từ lúc nào, cười híp mắt nói: “Nhưng cô nhóc à, biết càng nhiều thì chết càng sớm đó!”
Đáy lòng Thiên Linh Lung thót lên một cái, mỉm cười nói: “Ta chẳng qua chỉ đoán mò theo sách cũ thôi, chắc gì đã là thật”.
Tần Ninh lúc này không nói nhiều, đi lên phía trước, đẩy cửa vào.
Điện Thiên Ninh!
Ghi lại quá nhiều hồi ức của hắn.
Ở đây, có thời gian mà hắn cùng Tần Kinh Mặc trải qua.
Cũng có những kỷ niệm mà hắn không muốn xuất hiện.
Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa lớn mở ra, một đại điện to lớn lại lộ ra sự vắng vẻ.
Mà ở trung tâm, có một chiếc ghế ngạo nghễ đứng yên, trên đó có một bức tượng, cực kỳ sống động.
Mọi người lập tức tản ra, đi tới, nhìn quanh cảnh trí của đại điện, tấm tắc khen đẹp.
Tần Ninh từng bước đi tới trung tâm đại điện, nhìn thân ảnh giao nhau trên kia, mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng lộ ra.
Chương 582: Cực Thượng Thần Điện
Trên ghế đó có một thanh niên mặc đồ màu xanh.
Hai tay bình tĩnh đặt ở hai bên ghế, mặc đang dù đang ngồi nhưng vẫn nhìn được tư thế mạnh mẽ.
Khuôn mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra sự nghiêm nghị lạnh lùng, một đôi mắt sâu màu nâu, ánh sáng ẩn hiện, chân mày đậm, sống mũi cao cùng đôi môi đẹp đẽ khiến người ta không khỏi mê đắm.
Thiên Linh Lung và Hoàng Phủ Yên Nhiên nhìn thấy bức tượng đó thì đều say đắm thật lâu.
“Đúng là một người đẹp trai mê người!”, Hoàng Phủ Yên Nhiên không khỏi nói ra lời trong lòng.
Thiên Linh Lung cũng gật đầu tán thành.
Hai người đều là phụ nữ, không khỏi bị pho tượng hấp dẫn. Nếu như đứng trước mặt người thật, thì e là hai cô gái xinh đẹp này cũng trở nên say đắm mất.
“Ơ? Cái gì thế này!?”
Kiếm Tiểu Minh lúc này nhìn quanh đại điện, than thở: “Ca, nơi này ngoài những bức tranh tường ra thì không có gì khác hả? Chúng ta đến đây làm gì?”
“Nhóc con, chẳng qua là ngươi không biết bí mật của nơi này mà thôi!”
Mà lúc này, một giọng nói âm trầm đột nhiên vang lên.
Ở bên ngoài đại điện, có những bóng người chậm rãi đi vào.
Những người này đều mặc áo dài đen, trước trán cũng bọc một tấm vải đen, bên trên đó viết một chữ “Mộ” rồng bay phượng múa!
“Con cháu Mộ Vương!”
Thiên Linh Lung nhìn cách ăn mặc của họ, liền kinh ngạc thốt lên.
Năm đó, dưới trướng Minh Uyên là tam Hoàng thất Vương, trong đó con cháu ba Vương là Sở Vương, Địch Vương, Hạng Vương đều ở bên ngoài Cửu U, xây dựng ba cương quốc đứng đầu hiển hách.
Mà con cháu bốn Vương còn lại thì lui về Cửu U, ẩn giấu đi.
Những người này hiển nhiên là con cháu Mộ Vương.
“Cũng biết không ít nhỉ”.
Thanh niên đứng đầu mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.
“Tại hạ Mộ Xán, con cháu của Mộ Vương!”
Mộ Xán tự giới thiệu mình, nhìn Kiếm Tiểu Minh, nói: “Ngươi vừa nói ở đây đều là tranh ảnh, nên không thú vị? Đó là do ngươi không biết gì!”
Mộ Xán lúc này mỉm cười, như kiểu mình nói rất có lí.
Kiếm Tiểu Minh phản bác: “Vậy ngươi nói cái này có gì đặc biệt?”
Mộ Xán khẽ nhếch miệng, một ông già sau lưng tập tễnh đi tới.
“Bạn nhỏ, nơi đây ẩn chứa một bí mật kinh thiên, thậm chí là, toàn bộ mật địa của Thiên Thận cung đều không sánh bằng!”
Ông già này bị thọt, chân thấp chân cao đi tới đại điện, nhìn bức tranh hai bên, sắc mặt tràn đầy khao khát.
“Ông là ai nữa?”
“Không được láo xược, đây là một lão tiền bối của Mộ gia ta, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ngươi nghe là được rồi!”
Mộ Xán lúc này quát lên một tiếng.
Nhưng cũng không bài xích nhóm người Tần Ninh ở đây.
Mà Tần Ninh đứng ở trước pho tượng kia, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, phảng phất như rơi vào trong hồi ức. Người bên ngoài đều như biến mất cả, cũng chẳng để ý đến người Mộ gia.
“Lão Kỳ, ngài từ từ nói đi ạ!”, Mộ Xán lúc này nhìn ông già thọt chân, cung kính nói.
Ông già thọt chân kia mới đi tới bức họa đầu đầu tiên, nhìn nó, tay chân ông ta đều run rẩy.
Nhóm Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu là vì sao?
Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Ông ơi, ông đừng nhử nữa, trong bức tranh này cũng chỉ có một bé trai ba, bốn tuổi và một thiếu niên mười mấy tuổi thôi mà?”
“Ha ha....”
Mộ Kỳ lúc này mỉm cười nói: “Đây không phải là thiếu niên và bé trai bình thường đâu”.
“Thiếu niên kia, tên là Tần Kinh Mặc, các ngươi chắc không biết, còn đứa bé kia, chính là Cửu U Đại Đế từng uy chấn Cửu U!”
Lời này nói ra, mọi người tức thì đều ngơ ngẩn.
Cửu U Đại Đế?
Bức tranh tường này liên quan đến Cửu U Đại Đế sao?
Toàn bộ Cửu U đại lục đều biết Cửu U Đại Đế chính là hùng tài của thời đại đó, tương đương với một sự vô địch.
Tôn giả Thanh Vân nổi danh cùng Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, lão nhân Thiên Thận, tôn giả Đại Hoang, và chính là đồ nhi của Cửu U Đại Đế.
Mà ba vị đồ tôn cực kỳ xuất sắc của Cửu U Đại Đế chính là Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên và Kiếm Âm Sơn cũng để lại truyền thuyết vô tận.
Thậm chí, Mộ gia của hiện tại, nếu Cửu U Đại Đế không xuất hiện thì cũng sẽ không có sự huy hoàng như ngày nay.
Hơn nữa, kể cả là các nhân vật lớn vẫn còn uy danh như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu, thì ở thời đại đó, ai cũng giấu kín như bưng tục danh của Cửu U Đại Đế.
Nếu như nói Vũ Đế, tôn giả Thanh Vân, Hoàng Phủ Nhất Cầu là người mở ra thời đại mới.
Thì Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên lại là hùng tài một đời.
Còn Cửu U Đại Đế chính là người vượt qua cả thời địa.
Có thể lấy tên Cửu U đại lục, người đời gọi là Cửu U Đại Đế, đủ để thấy sự uy danh hiển hách.
Bức tranh liên quan đến hắn, nói là không có bí mật, ai tin?
Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Bức tranh này có lẽ là do Cửu U Đại Đế gọi người đến làm!”
“Nói đúng ra là, Cửu U Đại Đế mời ai đó vẽ lại. Bức tranh tường này không phải ghi lại cuộc đời của Cửu U Đại Đế, mà là của Tần Kinh Mặc!”
“Ngọc khuyết thanh sam xuân phong nghênh.”
“Bộ ỷ các thai vạn thiên ngữ!”
“Tửu đào thiên bôi vấn lạc hoa.”
“Thùy nhân bất tri mặc như dạ!”
Mộ Kỳ chậm rãi nói: “Tần Kinh Mặc, một người đàn ông cơ hồ không hề xuất hiện trong sách cổ, nhưng lại là người có ảnh hưởng nhất với Cửu U Đại Đế!”
Kiếm Tiểu Minh lúc này lại nói: “Lão đại gia, ông có thể nói kỹ hơn được không? Lời thơ này... có ý gì vậy?”
Mộ Kỳ nhìn bức tranh tường, bước đi khập khiễng, hướng về phía trước, cười nói: “Năm đó, việc Cửu U Đại Đế xuất hiện ở trên Cửu U đại lục chính là một điều bí ẩn”.
“Lúc Cửu U Đại Đế còn nhỏ thì là một cô nhi, không cha không mẹ, liền gặp được Tần Kinh Mặc lớn hơn mình mấy tuổi”.
“Hai người này từ đó sống nương tựa lẫn nhau, Tần Kinh Mặc, Tần Tiểu Mặc!”
Kèm theo lời giảng giải của ông già, mọi người lần nữa nhìn lại tranh tường trên điện Thiên Ninh, đều dần dần hiểu được ý nghĩa bên trong.
Đây là một ghi chép!
Ghi chép lại mối quan hệ của Tần Kinh Mặc – một nhân vật bị giấu đi trong lịch sử - với Cửu U Đại Đế.
Thiên Linh Lung lúc này đột nhiên nói: “Vậy hóa ra Cửu U Đại Đế có tục danh là Tần Tiểu Mặc sao?”
“Cũng không phải, chuyện này còn liên quan đến sau đó nữa”.
Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Hai người nương tựa vào nhau, cùng nhau trưởng thành. Mười năm sau, Tần Kinh Mặc trở thành thanh niên, Tần Tiểu Mặc cũng là thiếu niên hai mươi tuổi”.
“Hai người cùng nhau bái vào một tông môn ở Cửu U đại lục đương thời!”
Mộ Kỳ từ từ nói: “Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện!”
Lời này nói ra, mấy người Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu đều biến đổi nét mặt.
“Sao vậy?”, mấy đứa nhỏ như Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm đều không hiểu vì sao.
Thiên Đạo Nhất cười khổ nói: “Cực Thượng Thần Điện, cũng khó trách các ngươi không biết. Hơn mười vạn năm trước, khi các đại năng như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu chưa xuất hiện, thực lực mạnh mẽ nhất của Cửu U đại lục chính là Cực Thượng Thần Điện!”
“Cực Thượng Thần Điện truyền thừa mấy chục vạn năm không ngừng, kẻ mạnh nhiều như mây, có người còn nói đã xuất hiện cao thủ vô địch cảnh giới Hóa Thần”.
“Nhưng không biết vì sao, lại đột nhiên bị hủy diệt, biến mất không thấy, cũng là một chuyện khó hiểu!”
Mộ Kỳ nhìn Thiên Đạo Nhất, cười nói: “Cũng không phải là đột nhiên biến mất, mà là bị người hủy diệt, mất tích trong dòng sông lịch sử của Cửu U đại lục”.
Bị người hủy diệt? Một tông môn mạnh mẽ như thế, cho đến giờ, toàn bộ thế lực trên Cửu U đại lục cũng không có ai sánh bằng như vậy đi, sao lại có thể bị người hủy diệt được?
“Là Tần Tiểu Mặc làm!”, Thiên Linh Lung nói.
Mộ Kỳ gật đầu.
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện, yên lặng như chết.
Chương 583: Chuyện cũ của Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc
Ở đây, bao gồm cả Thiên Đạo Nhất và Lý Dương Chiêu cũng không hiểu lắm về phần lịch sử đó.
Nhóm Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh thì càng không cần nói.
Nhưng bọn họ biết Cửu U Đại Đế mạnh mẽ, đến mức không ai dám phỏng đoán.
Nhưng bọn họ không ngờ là mạnh bậc này!
Một người, hủy diệt cả một tông môn!
Hơn nữa, Cực Thượng Thần Điện kia nghe ra còn mạnh hơn bốn tông môn lớn, thế gia cổ kia nhiều lắm.
Thật sự khó mà tin tưởng nổi.
Mà nghe vậy, Tần Ninh đứng trước pho tượng, lúc này khẽ nhếch miệng cười khổ, lẩm bẩm: “Đó là bọn chúng đáng chết, đúng không? Đại ca Kinh Mặc?”
“Tại sao chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lên tiếng, hỏi ra vấn đề mà tất cả đều muốn biết.
“Bởi vì, Tần Kinh Mặc chết”.
Mộ Kỳ lúc này tiếp tục nói: “Năm đó, Tần Kinh Mặc cùng Tần Tiểu Mặc cùng nhau gia nhập Cực Thượng Thần Điện, Tần Kinh Mặc kia thiên phú ngạo nghễ, được xưng là thiên chi kiêu tử của Cực Thượng Thần Điện, còn là một trong bốn đại Thần Tử”.
“Thần Tử của Cực Thượng Thần Điện, đại diện cho điện chủ tương lai, thống lĩnh Cực Thượng Thần Điện”.
Lý Nhất Phàm không khỏi nói: “Vậy còn Tần Tiểu Mặc? Cũng chính là Cửu U Đại Đế?”
“Tần Tiểu Mặc lúc ấy thiên phú không xuất chúng, trong số nhiều đệ tử cũng không tính là đặc biệt, chỉ có thể nói là bình thường”.
Mộ Kỳ đi đến bức họa tiếp theo, tiếp tục nói: “Thay đổi, chính là bắt đầu từ sự kiện đó”.
“Ông à, ông đừng câu thời gian như vậy nữa được không?”, Kiếm Tiểu Minh ngứa ngáy nói.
Mộ Kỳ phảng phất như trầm mình vào trong bức họa, nói: “Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc quen nhau hơn mười năm, thân như hình với bóng, không phải anh em ruột nhưng lại thân thiết hơn cả anh em ruột. Có điều, Tần Kinh Mặc dù sao cũng là một trong bốn đại Thần Tử, đương nhiên sẽ có người tính kế”.
“Mà cũng vì lí do này, Tần Kinh Mặc vì Tần Tiểu Mặc bị bắt mà đi vào trong Vô Cực Thần Sơn của Cực Thượng Thần Điện”.
“Vô Cực Thần Sơn?”
Thiên Linh Lung lúc này cau mày nói: “Nhưng là cấm địa của hiện tại...”
“Không sai, lúc ấy nó không phải là cấm địa mà là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, dù là đệ tử nòng cốt cũng không được tùy ý đi vào”.
“Nhưng lúc ấy, Tần Kinh Mặc bị lừa, tưởng rằng Tần Tiểu Mặc bị người bắt vào bên trong Vô Cực Thần Sơn”.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đột nhiên nói: “Là có người muốn hãm hại Tần Kinh Mặc sao? Nhất định là một trong ba Thần Tử kia. Chẳng qua, cho dù Tần Kinh Mặc đi vào trong cấm địa thì cũng đâu có đáng chết? Dù sao Tần Kinh Mặc cũng là Thần Tử cơ mà!”
“Đúng là không đáng chết, nhưng khi ấy, Vô Cực Thần Sơn là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, cũng là con đường thông với Ma tộc dưới mặt đất. Tần Kinh Mặc đi vào Vô Cực Thần Sơn, đám Ma tộc đó cũng từ ấn mà ra”.
“Mà Cực Thượng Thần Điện, vì trấn áp Ma tộc mà phong ấn toàn bộ Vô Cực Thần Sơn, nên vị Thần Tử đó cũng vì thế mà bị phong ấn vào luôn.
Nghe vậy, mọi người cũng cảm thấy cách làm của Cực Thượng Thần Điện như vậy là dễ hiểu.
Dù sao người Ma tộc mà đánh vào đại lục thì thương vong sẽ càng nhiều.
“Vậy còn Tần Tiểu Mặc?”
“Không ai biết Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc ở trong Vô Cực Thần Sơn rốt cuộc đã thế nào, cũng không ai biết, Tần Tiểu Mặc đã phá hủy toàn bộ Cực Thượng Thần Điện ra sao”.
Mộ Kỳ cười ha hả: “Có điều là dựa vào nội dung của bức tranh thì cũng có thể hiểu được chút ít”.
Mọi người lúc này nhìn về bức họa.
“Xem ý nghĩa của bức họa, thì Tần Tiểu Mặc đúng là bị người ta bắt rồi đưa vào trong Vô Cực Thần Sơn, Tần Kinh Mặc đi vào cứu hắn, hai người cùng bị phong ấn ở trong đó”.
“Vì cứu lấy Tần Tiểu Mặc mà Tần Kinh Mặc bị một Cự Ma chém giết, Tần Tiểu Mặc liền ở lại trong Vô Cực Thần Sơn, chuyên tâm tu hành ba năm...”
Nhìn thông tin trên bức tranh, mọi người đều sửng sốt.
Ba năm thời gian, tu hành ở một nơi tràn đầy ma khí, mà sau đó xuất quan, liền hủy diệt toàn bộ Cực Thượng Thần Điện.
Chuyện này...
Tất cả mọi người đều không dám tin.
Thật sự không thể nào tin tưởng nổi chuyện này.
Ba năm, từ một đệ tử bình thường mà trở thành một Đại Đế nổi danh? Đùa hả.
“Các ngươi xem!”
Lúc này, Mộ Xán nhìn vào chỗ sâu nhất của tranh tường, nói: “Ta biết vì sao Tần Tiểu Mặc có thể hủy diệt được Cực Thượng Thần Điện”.
“Trong bức tranh này hiện lên tin tức rằng, Cực Thượng Thần Điện có giao dịch bí mật với Ma tộc!”
“Vô Cực Thần Sơn kia được Cực Thượng Thần Điện phong làm Thánh sơn, là cố ý che mắt người khác, thực ra là làm cho Ma tộc trong lúc thần không biết quỷ không hay mở ra con đường thông lên mặt đất”.
Mọi người nhìn bức họa, một lúc lâu sau cũng không thể bình tĩnh lại được.
Tần Kinh Mặc!
Tần Tiểu Mặc!
Hóa ra còn có một bí mật không ai biết về Cửu U Đại Đế như vậy.
Mộ Kỳ lúc này lại nói: “Sau đó, Cực Thượng Thần Điện biến mất vô dạng, các cổ quốc, thế gia cổ mới coi như thở phào được, dần dần có danh tiếng trên Cửu U đại lục”.
“Mà danh tiếng của Cửu U Đại Đế cũng dần dần vang dội, ở thời kỳ đó đúng là người mạnh san sát”.
Lúc này, bức tranh tường trong đại điện vẫn chưa kết thúc.
Mọi người tiếp tục đi xem.
“Bức tranh này tựa hồ ghi lại... câu chuyện về Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc sao?”, Kiếm Tiểu Minh lại nói: “Không phải Tần Kinh Mặc đã chết sao?”
“Cửu U Đại Đế từ nhỏ đã coi Tần Kinh Mặc như huynh như cha, coi người này như linh hồn của mình vậy. Tần Kinh Mặc bỏ mình, sao hắn có thể từ bỏ!”
Mộ Kỳ thở dài nói “Cho nên, sau khi Cửu U Đại Đế vang danh khắp vùng đất Cửu U, thì đã du lãm toàn bộ Cửu U đại lục, thậm chí là các đại lục lân cận, ngày qua ngày, năm qua năm, liên tục tìm kiếm cách giúp Tần Kinh Mặc sống lại”.
“Vậy hắn có tìm được không?”
“Ta cũng không rõ...”, Mộ Kỳ lắc đầu nói: “Có điều năm đó, Cửu U Đại Đế đồng ý lão nhân Thiên Thận giúp phong ấn Thiên Thận cung là vì Cửu U Đại Đế đã để lại một tuyệt địa bên trong Thiên Thận cung – Mặc cốc!”
“Mặc cốc?”
Nghe đến Mặc cốc, Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh cùng Thiên Linh Lung đều nhìn sang Tần Ninh.
Cái tên này, Tần Ninh không chỉ nhắc đến một lần. Hình như lần này Tần Ninh cũng đến vì Mặc cốc.
Thiên Linh Lung có điều suy nghĩ, nhìn Mộ Kỳ, lại nói: “Vậy Mộ lão tiền bối có biết tên thật của Cửu U Đại Đế là gì không?”
Mộ Kỳ cười ha hả đáp: “Không nói đến ta có biết hay không, khéo đến tôn giả Thanh Vân còn không rõ tục danh của sư tôn mình là gì ấy chứ”.
Thiên Linh Lung nhìn Tần Ninh, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
“Nghe nói, đương nhiên, cũng chỉ là truyền thuyết thôi nhé, thật hay giả không chắc chắn, Cửu U Đại Đế tìm được phương pháp làm Tần Kinh Mặc sống lại, tổn hao tâm huyết cả đời, thậm chí còn đến đại lục Thương Lan mênh mông tìm một vài thiên tài địa bảo nữa”.
“Hơn nữa, cũng đã thành công rồi!”
Thành công?
Nghe vậy, mọi người càng cả kinh.
Cải từ hoàn sinh! Thật sự tồn tại?
Chương 584: Nâng lên đem đi
“Sao có thể chứ?”
Lập tức có người nói: “Nếu thành công, vậy tại sao không có ghi chép về Tần Kinh Mặc trong sách cổ chứ?”
“Đúng vậy, cải tử hoàn sinh... thật quá vô lý? Cho dù là thần cũng chưa chắc đã làm được mà!”
Mộ Kỳ lại nói: “Ta nói rồi, đó là truyền thuyết, còn trong lúc ấy rốt cuộc xảy ra những gì thì không ai biết. Hơn nữa, Cửu U Đại Đế biến mất hơn mười vạn năm, không ai thấy bóng dáng, hiện tại có còn sống hay không cũng không rõ nữa là...”
Nghe vậy, mọi người đều cảm thấy khó tin.
Nếu thật sự có thể khải tử hoàn sinh, vậy đó không còn là người nữa mà là thần rồi!
Mặc dù là cảnh giới Hóa Thần cũng chẳng thể làm được nữa là.
Mộ Kỳ nói xong, dẫn theo người Mộ gia nhìn quanh bốn phía đại điện.
Mà lúc này mọi người cũng tản ra, vẫn còn đang suy nghĩ về những lời Mộ Kỳ vừa nói.
Hóa ra Cửu U Đại Đế từng tên là Tần Tiểu Mặc.
Hơn nữa, Cửu U Đại Đế là cô nhi từ nhỏ, có một vị đại ca như huynh như cha tên Tần Kinh Mặc.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đi đến bên cạnh Tần Ninh, ngồi xổm xuống, nói: “Ca, huynh vừa mới nghe người ta kể đó, cải tử hoàn sinh là thật sao?”
“Thật mà!”
Tần Ninh nhìn bức tượng kia, cười nói: “Một nhân vật chưa được ghi lại trong sách cổ thật sự vẫn tồn tại, có lẽ về sau ngươi còn được gặp đó”.
Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh sửng sốt.
“Ca, huynh đừng dọa ta... vậy thì đó sẽ là người thật hay là hồn quỷ chứ...”
Nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, Tần Ninh không nhiều lời mà chỉ lẳng lặng đứng trước bia đá.
“Những tên đó cứ ở đây đi qua đi lại, ta xem là không có lòng tốt gì”, Kiếm Tiểu Minh nhìn đám người Mộ gia, thấp giọng nói: “Ca, huynh nói xem bọn họ đang tìm cái gì vậy?”
“Có lẽ chính họ cũng không biết mình đang muốn tìm cái gì”.
Tần Ninh lúc này phất tay nói: “Được, nghe xong chuyện cũ rồi thì chúng ta đi thôi”.
“Nâng bức tượng này lên rồi đem đi nào”.
“Vâng vâng, được... hả?”, Kiếm Tiểu Minh vừa đồng ý xong thì nhìn lại Tần Ninh: “Ca, huynh nghiêm túc hả?”
“Vác cái bức tượng này đi?”
Kiếm Tiểu Minh nhìn bức tượng nói: “Huynh đừng dọa ta chứ...”
“Nâng thì nâng đi, lắm lời thế?”
Kiếm Tiểu Minh đi tới bức tượng kia, chắp tay nói: “Vị tiền bối này, ta chỉ nghe lệnh làm việc thôi, xin đừng trách tội ta đó!”
Kiếm Tiểu Minh nói xong, đi lên trên, nâng bức tượng.
“Ơ?”
Nhưng vừa nâng lên thì Kiếm Tiểu Minh liền sửng sốt.
Bức tượng này cho người ta một cảm giác, vốn là rất nặng, nhưng khi nâng lên thì lại rất nhẹ, như là... cân nặng của một người vậy.
“Làm sao vậy?”
Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm cùng Thiên Linh Lung cũng đi qua hỏi.
“Bức tượng này nhẹ quá, như đang cõng một người vậy, kỳ lạ thật...”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi lẩm bẩm.
Thiên Linh Lung nhìn bức tượng kia, từ từ nói: “Hơn nữa chất liệu của bức tượng này rất đặc thù, khiến người ta thấy kỳ lạ”.
“Không chỉ vậy đâu, trong bức tượng này còn có một mùi linh dược nhàn nhạt cơ...”, Thẩm Văn Hiên cũng nói.
Bốn người lẩm bẩm nhìn bức tượng.
Tần Ninh dẫn mọi người rời khỏi đây.
Đám người Mộ Kỳ vẫn bồi hồi như cũ, tựa hồ như phát hiện chút gì đó, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Tần Ninh đi ra khỏi đại điện, lúc này toàn bộ Thiên Thận cung đầy người qua lại.
Rất nhiều đệ tử tông môn hạng hai, hạng ba đều đang đi tìm bảo vật.
Những tông môn đỉnh cao, thế gia, sớm đã chiếm lấy hết các cung điện nguy nga rộng rãi rồi, bọn họ chỉ có thể đi qua đi lại ở mấy cung điện nhỏ hơn.
“Đây là Thiên Thận cung hả? Sao chẳng có cái gì vậy!”
“Đúng vậy đó, Thiên Thận cung không phải do lão nhân Thiên Thận truyền lại hay sao? Tại sao toàn linh khí hỏng vậy”.
“Đừng nhắc nữa, ta toàn tìm được linh khí tứ phẩm, ngũ phẩm thôi...”
Các võ giả đi qua đi lại, thất vọng vô cùng.
Tần Ninh nghe vậy thì nhăn mày.
Tôm cát nhỏ cùng lão Vệ cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
“Công tử...”, lão Vệ chắp tay nói nhỏ: “Có điều gì đó không đúng lắm, Thiên Thận cung toàn chí bảo, mà cũng phải hơn mười ngàn món, phân tán ở các cung điện...”
Tôm cát nhỏ ngắt lời: “Ta cứ tưởng năm đó ngài đã vơ vét hết rồi, không lẽ... đã có người đi vào trong Thiên Thận cung?”
“Không thể nào...”
Tần Ninh lúc này khí phách nói: “Trừ phi là trên cả cảnh giới Hóa Thần, nhưng Cửu U đại lục làm gì có ai”.
“Vậy cũng có khả năng là đến từ đại lục khác?”
Tôm cát nhỏ nói xong, thấy Tần Ninh sầm mặt, liền không nói gì nữa.
Nó biết chuyện này có ý nghĩa gì với Tần Ninh.
“Đi, đến Mặc cốc!”
Tần Ninh vung tay, dẫn mọi người xuyên qua tầng tầng cung điện, hướng về phía sâu của Thận cung.
Rầm rầm...
Đột nhiên, trong lúc mọi người đi đường, chỗ sâu phía trước phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
“Là phía Mặc cốc!”
Sắc mặt Tần Ninh kinh hãi, gia tăng tốc độ, lão Vệ cùng tôm cát nhỏ cũng theo sát nút.
Nhóm Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu càng không dám qua loa.
Mấy tiểu bối Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên cũng không hiểu vì sao, nhưng vẫn đuổi theo.
Oanh...
Lại một loạt tiếng nổ vang lên, trời đất lúc này hoàn toàn chấn động.
Sắc mặt Tần Ninh càng thêm khó coi.
Dường như có người cố ý muốn xông vào trong Mặc cốc.
“Nếu như có người quấy rồi người ở bên trong, ta sẽ khiến các ngươi chết hết!”, Tần Ninh thấp giọng nói, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.
Soạt soạt soạt...
Cuối cùng, mười mấy người đi đến nơi sâu nhất.
Ở phần cuối cung điện, có một con đường lớn nối thẳng vào trong sơn cốc.
Lúc này, trước sơn cốc có một cửa vuông trắng đen, ngạo nghễ đứng thẳng. Từng bóng người đứng vững ở trước cửa sơn cốc, có mấy người phi thân lên, muốn liên kết phá vỡ cửa vào.
“Các ngươi đang làm cái gì vậy?”
Tần Ninh quát lên, đứng trước sơn cốc, nhìn mấy người đó.
Tề U Ngữ của U Minh Tông.
Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ.
Kiếm Phong Tuyết của Kiếm Các.
Bao gồm cả người Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia, Cổ gia... cũng ở đây.
Thấy đám người này, ánh mắt Tần Ninh trở nên lạnh lùng, hạ xuống đất.
“Là ngươi!”
Trong đám người, có hai bóng dáng khóa chặt vào Tần Ninh.
Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ!
Cổ Thu Sương của Cổ gia!
Vương Khiếu Lâm thấy Tần Ninh thì giận dữ hét lên: “Là ngươi giết Vương Thanh Trạch của Thánh Vương Phủ ta, nhãi con, ngươi còn dám xuất hiện ở đây à”.
Cổ Thu Sương lúc này cũng sầm mặt nhìn Tần Ninh, chưa lên tiếng.
“Dừng tay!”
Tần Ninh nhìn mấy kẻ muốn mạnh mẽ phá vỡ phong ấn của Mặc cốc, quát lên: “Đây không phải nơi các ngươi có thể đến, nên cút về đâu thì cút đi!”
“Ha ha...”, Vương Khiếu Lâm lúc này cười ha hả: “Nhãi con, ngày chết của ngươi đến rồi đó, không biết à?”
“Giết đệ tử Thánh Vương Phủ, coi như là thiên thần hạ phàm cũng không cứu được ngươi”.
Vương Khiếu Lầm hừ nói: “Hôm nay, ta sẽ giải quyết ngươi trước, rồi cùng các vị phá Mặc cốc này ra”.
Chương 585: Đi vào Mặc Cốc
Vương Khiếu Lâm vừa nói vừa sải bước đi ra, tu vi của cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển trực tiếp bộc lộ ra ngoài.
“Ha ha, suốt dọc đường đi chưa làm được gì, dạng nhãi nhép này để tôm gia ta giúp Tần đại gia xử lý...”
Một tiếng cười ha ha vừa vang lên, đột nhiên bóng dáng của tôm cát nhỏ biến mất, một tiếng thổi vù vang lên, máu chảy khắp cổ của Vương Khiếu Lâm, đầu của ông ta rơi xuống đất.
Cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển đã bị giết chết.
Trong khoảnh khắc đó, đám người của Thánh Vương Phủ đều sững sờ.
Chuyện này là sao vậy?
Cổ Thu Sương lúc này cũng lộ ra vẻ kinh hãi, hoảng sợ nhìn Tần Ninh.
Bên cạnh tên tiểu tử này vậy mà lại có một vị cường giả tuyệt thế?
“Tên này thì sao?”
Tôm cát nhỏ nhìn về phía Tần Ninh, cười hì hì nói.
“Trực tiếp giết chết!”
Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh lạnh nhạt, ngữ khí kiên định không một chút dao động.
“Được thôi!”
“Ngươi dám!”
Cổ Thu Sương lúc này quát lớn: “Ta chính là người của Cổ gia Lĩnh Nam, ngươi dám giết ta, Cổ gia nhất định sẽ không tha cho ngươi”.
“Không tha cho ta? Hôm nay ai dám đi vào Mặc Cốc, giết không tha”.
Tần Ninh sải bước đi ra, nhìn về phía trước, một luồng sát ý dần dần hiện ra.
Cùng lúc đó, lão Vệ cũng thản nhiên nhìn xung quanh.
Lần này, Tề U Ngữ, Kiếm Phong Tuyết và người của Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia cũng không dám lỗ mãng.
Tần Ninh đã chứng minh một điều, cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển ở trước mặt hắn chẳng là cái gì hết.
Các trưởng lão thế gia, cường giả các môn phái lúc này đều căng thẳng nhìn Tần Ninh.
Người đàn ông dẫn đội của Hoang gia nhìn về phía Tần Ninh, chậm rãi nói: “Tần công tử, không biết ngài có suy nghĩ như nào?”
Kiếm Phong Tuyết cũng nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Tần tông chủ, Mặc Cốc có thể nói là nơi bí ẩn nhất trong Thiên Thận Cung, chẳng lẽ ngài muốn độc chiếm sao?”
“Cho dù ngài có thể khống chế bọn ta ở chỗ này, nhưng một khi rời khỏi đây thì ngài dường như cũng không thể bắt các môn phái khác cúi đầu được?”
Ý tứ của Kiếm Phong Tuyết rất rõ ràng.
Bên cạnh Tần Ninh có cao thủ hội tụ, có thể áp chế bọn họ ở chỗ này.
Nhưng một khi rời khỏi Thiên Thận Cung, các trưởng lão và các môn phái cùng ra tay thì đến khi ấy, Tần Ninh có cái gì phải nhả ra hết, nếu không hậu quả không thể gánh nổi đâu.
Tần Ninh nhìn về phía đám người, chậm rãi nói: “Ta lười giải thích với các ông, chỗ này ai dám tiến vào giết không tha, không tin lời ta nói thì các ông cứ thử xem!”
Tần Ninh đi thẳng đến trước Mặc Cốc, nhìn đám người, nói tiếp: “Ta thật sự rất mong các ông thử một chút!”
Tôm cát nhỏ nhìn đám người, trên hai cái càng vẫn còn dính máu đỏ tươi, còn lão Vệ cũng im lặng đứng ở bên cạnh Tần Ninh.
Đám người Thiên Đạo Nhất, Lý Nhất Phàm lần lượt đi đến.
Kiếm Tiểu Minh lúc này đang vác một pho tượng, bộ dạng trông rất buồn cười.
Mấy người thế hệ trẻ đứng ở trong đám người nhìn thấy trận thế này cũng rất kinh ngạc.
Dường như đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh tức giận như vậy.
Hơn nữa lần đối đầu này là các trưởng lão thế gia và Tứ đại tông môn.
Hoàng Phủ gia còn dễ nói chuyện, dù sao thì Hoàng Phủ Hùng vẫn còn phải nhờ Tần Ninh chữa bệnh.
Vũ gia cũng không phải bàn, có tôm cát nhỏ ở đây Vũ gia cũng không dám làm bừa.
Thế nhưng Hoang gia và Cổ gia Lĩnh Nam thì cũng không phải dạng dễ trêu chọc.
Hơn nữa hậu nhân của Mộ Vương - Mộ gia cũng đang nhìn chòng chọc như hổ đói.
Không chỉ thế, nhưng môn phái khác bây giờ cũng nhìn ngó chằm chằm bọn họ.
Loại cảm giác này thật sự quá bất thường.
Tần Ninh không ngại đối đầu với các thế gia, môn phái lớn, chẳng lẽ là vì đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.
Rốt cuộc là báu vật gì mà lại quý giá như vậy?
Ánh mắt của Tần Ninh quét qua đám người, Vương Khiếu Lâm đã trực tiếp bỏ mạng, bây giờ không một ai dám động vào xúi quẩy.
Tất cả mọi người đều không ngờ được rằng bên cạnh Tần Ninh lại có một vị cảnh giới Hoá Thần mạnh mẽ như vậy.
Nhìn thấy tất cả mọi người đều im lặng không nói, Tần Ninh hừ một tiếng, sải bước đi ra.
Lúc này, mấy người nhóm Thiên Linh Lung nhìn thấy rõ khi Tần Ninh xoay người hai tay chạm vào cửa cốc, đôi tay ấy đang run rẩy.
Mấy người đương nhiên biết Tần Ninh cũng không phải sợ mà phát run.
Lúc trước đối mặt với tông chủ U Minh Tông U Động Thiên, Tần Ninh vẫn cười nói thản nhiên, bây giờ chỉ là cường giả cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển của mấy thế gia, đại tông môn, hắn sẽ không sợ.
Ngay cả trong lòng mấy người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Thiên Linh Lung và Kiếm Tiểu Minh cũng nghĩ dường như ở trong trời đất này không có thứ gì khiến Tần Ninh sợ hãi hết.
Mà giờ phút này, hai tay của Tần Ninh đang run lên, hoàn toàn không phải là vì các thế lực đông đảo đang bao vây nhưng một cử động nhỏ cũng không dám động.
Mà là do đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.
“Công tử...”
Lão Vệ đột nhiên gọi to một tiếng khiến Tần Ninh đột nhiên bừng tỉnh.
“Hả?”
Tần Ninh bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía lão Vệ, chậm chạp nói: “Ta...”
“Không sao cả!”
Lão Vệ ôn hoà cười nói: “Công tử yên tâm đi!”
Tần Ninh lúc này gật đầu, đáy mắt hiện lên một tia nhẹ nhõm.
Đợi hơn mười vạn năm cuối cùng cũng đã chờ được, trải qua bao lần luân hồi, vùng đất nhớ nhung vạn lần đang ở ngay trước mắt, có gì mà phải sợ.
Hai tay chạm vào nơi mở cửa trên cửa cốc, cùng lúc đó, trong lòng bàn tay của Tần Ninh hiện lên từng đường linh văn, những đường linh văn này bắt đầu tản ra, giống như những con cá bơi vào biển cả, lúc này biến mất không một dấu vết.
Đại môn sơn cốc lúc này chậm rãi mở ra.
Lão Vệ nhìn đám người nhóm Thiên Đạo Nhất, nhận lấy bức tượng từ trong tay của Kiếm Tiểu Minh, dặn dò: “Các ngươi đứng ở chỗ này chờ ta”.
Đám người nhóm Thiên Đạo Nhất gật đầu.
Cho tới tận bây giò bọn họ cũng không biết Tần Ninh rốt cuộc muốn làm gì.
Chỉ có một người duy nhất trong đám người là Thiên Linh Lung hơi nhíu mày.
Ba người Tần Ninh, lão Vệ và tôm cát nhỏ chầm chậm bước vào bên trong Mặc Cốc.
Lúc này, Tần Ninh đi vào bên trong Mặc Cốc, cả cơ thể đột nhiên run lên.
Soạt...
Sau đó, bóng hình của Tần Ninh biến mất, trực tiếp tiến vào bên trong cốc.
Lối vào sơn cốc đủ cho mười người cùng đi song song, sau khi đi qua một thông đạo dài hơn một trăm mét, chỗ sâu nhất có bố cục giống như một vại nước vậy.
Giờ phút này, ở nơi sâu nhất sơn cốc, vùng trung tâm có một cây cổ thụ che trời mọc ra khỏi mặt đất.
Lá cây cổ thụ đó rất kỳ lạ, trông giống như mảnh dao vỡ vụn.
Nhưng bây giờ, trên mỗi cành của cây cổ thụ ấy đều có một báu vật không tầm thường.
Tôm cát nhỏ nhìn cây cổ thụ đầy rẫy bảo vật trời đất ở ngay trước mặt, lập tức nghẹn họng nhìn trân trân.
“Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm”.
“Lục Mặc Ô Tham ba mươi vạn năm”.
“Đây là... Tử Quỳnh Ngọc Tương bảy mươi vạn năm!”
“...”
Nhìn thấy những bảo vật thần thánh trên thân cây đại thụ, hai mắt của tôm cát nhỏ sắp rớt ra ngoài.
Cái này... quả thật đúng là thiên đường trong mộng, là vùng đất thiên đường của các võ giả tu hành.
Hơn nữa cây đại thụ cao ngút không thấy điểm cuối, có thể tưởng tượng được nơi đây đầy rẫy vô số bảo vật của đất trời.
Càng lên cao hình như càng quý giá.
Chỉ tính riêng Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm kia thôi cũng đủ khiến mấy lão già của cổ quốc, những thế gia cổ xưa trên toàn bộ Cửu U Đại Lục đích thân ra tay tranh đoạt, đủ khiến Cửu U Đại Lục này máu chảy thành sông.
Thế nhưng ở nơi đây thì nó chỉ được coi là đồ có giá trị thấp nhất mà thôi.
Tôm cát nhỏ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Đại đế, ngài trước đây rốt cuộc đã tiêu hao bao nhiêu bảo vật trời đất vậy!”
Lão Vệ lúc này mở miệng nói: “Đại đế trước lúc rời khỏi Cửu U đã ghé thăm hàng vạn đại lục, thu thập tổng cộng chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín loại linh tài!”
“Nhờ đó ở chỗ này dùng thần thuật tối cao đổi mạng với trời cuối cùng mới khiến một tia thần thức của Tần Kinh Mặc quay về”.
“Mà tia thần thức ở đây sau chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm liên tục thu thập hội tụ...”
“Hơn nữa trước đây bởi vì đại đế thu thập thần bảo gây ra động tĩnh quá lớn cho nên mới quyết định bố trí mật địa ở trong Thiên Thận Cung để che giấu tai mắt người ngoài!”
Nghe thấy lời này của lão Vệ, hai mắt tôm cát nhỏ trợn trừng.
Bình luận facebook