-
Chương 1351-1355
Chương 1351 Vô đề
Hoả Nộ Kim Liên có uy lực cực lớn, lửa cũng lan tràn rất nhanh. Nếu không kịp thời dập tắt sẽ gây nguy hiểm cho toàn bộ hồng liên giới.
Đám tu hành giả lập tức lao vọt xuống, thi triển thần thông để dập lửa.
“Lão tiền bối rốt cuộc là ai nhỉ? Các ngươi có biết không?” Có người nghi hoặc nói.
“Không biết, chưa từng nghe nói tới nhân vật này. Nhưng pháp thân là lão niên, còn có màu vàng kim… Có lẽ là cao thủ đến từ kim liên giới.”
“Cao thủ kim liên giới? Là Ma Thiên Các sao?”
“Có khả năng. Lúc trước Dư Trần Thù bị Lục các chủ đánh bại ở chỗ này. Người vừa rồi tướng mạo tuổi trẻ nhưng tuổi tác thật không nhỏ, có khi là đệ tử Ma Thiên Các cũng nên.”
Đám người gật đầu tán thành.
. . .
Lục Châu đạp trên đại hoả liên bay thẳng một đường đuổi theo U Minh Lang Vương.
Dưới đại địa, U Minh Lang Vương đang phi nước đại với tốc độ cực nhanh. Thân thể cao lớn của nó khi nhảy lên ẩn hẳn vào trong mây mù, lúc đáp xuống đất lại khiến đại địa chấn động kịch liệt.
Một chiêu Hoả Nộ Kim Liên vừa rồi đúng là rất chói lọi hoa mỹ nhưng đồng thời cũng tiêu hao hết một nửa lực lượng Mệnh Cách. Không hổ là năng lực của Mệnh Quan.
Một Mệnh Cách có thể phóng ra bốn lần cương ấn quang trụ, nhưng một Mệnh Quan chỉ có thể phóng thích lực lượng hai lần.
U Minh Lang Vương đột nhiên thay đổi phương hướng, hai mắt bắn ra hàn quang đánh gãy đám cổ thụ che trời xung quanh.
Lục Châu thi triển ba lần đại thần thông thuật, lơ lửng trước mặt U Minh Lang Vương. “Súc sinh, không trốn nữa sao?”
Phía sau U Minh Lang Vương lúc này là Vô Tận Hải mênh mông vô bờ, nó đã không thể lui thêm.
U Minh Lang Vương cúi thấp đầu xuống làm ra động tác chuẩn bị tấn công, miệng không ngừng phát ra tiếng ngao ngao, trong mắt lộ hung quang.
Động tĩnh quá lớn đã thu hút không ít tu hành giả gần đó, một đám tu hành giả lớn gan lăng không đứng trên ngọn cây quan sát.
“Là U Minh Lang Vương.”
Không một ai dám đến gần. “Người trẻ tuổi kia là ai? Thật can đảm.”
“Tứ đạo Đại Đường đều bị hung thú tấn công, tại hồng liên giới, người dám đơn đấu với thú vương không có mấy ai.”
Ngaoooo ——
U Minh Lang Vương rốt cuộc cũng tung người nhảy lên, nhào về phía Lục Châu. Trong mắt nó Lục Châu nhỏ bé vô cùng, nhưng nó không dám khinh thường chút nào. Nhân loại nhỏ bé này chỉ bổ một cái đã có thể huỷ thiên diệt địa.
“Pháp thân.”
Một toà pháp thân kim sắc cao sáu mươi lăm trượng đột ngột xuất hiện, Tinh Bàn ngăn trước mặt Lang Vương.
Ầm!
U Minh Lang Vương đâm sầm vào Tinh Bàn tạo thành cuồng phong cương khí tàn phá bừa bãi, đám tu hành giả đang quan sát không thể không gọi ra cương khí hộ thể.
“Kim sắc pháp thân? Là đại năng kim liên giới?” Có người kinh hô.
Lục Châu nhảy lên cao, Vị Danh Kiếm xuất hiện trong tay chém xuống. Kiếm cương dài trăm trượng toả quang mang chói mắt chém thẳng vào đầu U Minh Lang Vương.
Lang Vương bị đau, cuộn người lại né tránh, trên mặt nó lúc này toàn là vết máu.
“Hẳn là đại năng sáu Mệnh Cách trở lên, nếu không sẽ không thể dễ dàng phá vỡ tầng phòng ngự của thú vương như thế.”
“Sáu Mệnh Cách? Kim liên giới mạnh như vậy rồi sao?”
“Lục các chủ Ma Thiên Các đã khai mười hai Mệnh Cách từ lâu, kim liên giới có sáu Mệnh Cách cũng rất bình thường.”
“Kim liên bị trói buộc tu vi, chỉ trong một thời gian ngắn mà đã vượt qua cả hồng liên? Mẹ nó quá biến thái rồi.”
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Lục Châu mang theo pháp thân bay tới, kiếm cương như vũ bão đâm về phía U Minh Lang Vương.
Chỉ trong mấy hơi thở, toàn thân Lang Vương đã đầy vết thương, nó tru một tiếng thật dài, thanh âm rung chuyển cả thiên địa.
“Nếu ta đoán không nhầm thì vị cao thủ kiếm đạo này là nhị đệ tử Ngu Thượng Nhung của Ma Thiên Các.” Có người nói.
“Nhị đệ tử Ngu Thượng Nhung?”
“Thế gian này có rất ít người có thể phát huy kiếm đạo đến cảnh giới như thế. Người này có thể chính là Ngu Thượng Nhung.”
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, Lang Vương lại phát ra từng đạo âm thanh chấn động khiến màng nhĩ của bọn hắn đau nhói.
“Nó đang cuồng hoá!”
“Chúng ta có nên tiến lên hỗ trợ không?”
“Đừng tìm đường chết!”
Phanh phanh phanh…
Thế cục vẫn là đơn phương nghiền ép.
Lục Châu không ngừng huy động kiếm cương. Dù Lang Vương đã tiến vào trạng thái cuồng hoá nhưng vẫn bị kiếm cương cắt chém đến máu tươi đầy người, không có một chỗ nào trên người nó còn lành lặn.
“Con hung thú này thật là ngoan cường.” Mỗi kiếm của Lục Châu đều đâm trúng nó, vậy mà nó vẫn không chết. Xương cốt nó cứng như bàn thạch, cứng đến khó tin.
“Lão phu nhất định phải giết ngươi.”
Lục Châu tung người bay lên, Vị Danh Kiếm lơ lửng trước mặt hắn. Song chưởng hợp lại, trăm vạn đạo kiếm cương phủ đầy bầu trời.
Thân thể Lang Vương run lên, nó cảm nhận được lực uy hiếp cực kỳ cường đại, lập tức quay đầu phi nước đại nhảy vào trong biển.
Lục Châu mang theo trăm vạn đạo kiếm cương bay về phía Vô Tận Hải, toàn bộ kiếm cương tập hợp lại, theo Vị Danh Kiếm đâm thẳng vào U Minh Lang Vương đang chạy dưới biển.
Phanh phanh phanh…
Kiếm cương như du long ào ào trút xuống, Vị Danh Kiếm phá vỡ xương cốt của nó, máu tươi lan ra nhuộm đỏ cả mặt biển.
Những tia kiếm cương khác theo thứ tự đâm qua lỗ hổng xuyên thủng người U Minh Lang Vương.
Ngaoooo —— ——
Chương 1352 Vô đề
U Minh Lang Vương thét lên một tiếng nghẹn ngào, nó điên cuồng vặn vẹo thân thể khiến sóng biển văng lên đến tận trời, đại hải rung động.
Ước chừng qua một khắc đồng hồ, nước biển dần an tĩnh lại, thân thể nó từ từ chìm vào biển cả, tiếng thét dần trở nên trầm thấp…
Cuối cùng U Minh Lang Vương nằm im không hề động đậy.
[Ting — đánh giết U Minh Lang Vương, thu hoạch được 10.000 điểm công đức.]
Đám người quan chiến há hốc mồm đến mức mồm miệng khô khốc.
Lục Châu nhấc tay, Vị Danh Kiếm vù vù rung động, kiếm cương tàn phá bừa bãi trên thi thể U Minh Lang Vương.
Trước khi thi thể nó chìm vào đáy biển, Vị Danh Kiếm đã đào ra Mệnh Cách Chi Tâm.
Vù ——
Một viên Mệnh Cách Chi Tâm sáng lóng lánh to bằng nắm tay chậm rãi bay vào tay Lục Châu.
[Mệnh Cách Chi Tâm của U Minh Lang Vương, năng lực: u đồng nhìn ban đêm, sức chịu đựng dẻo dai.]
“Cũng không tệ.”
Lục Châu định thu hồi Mệnh Cách Chi Tâm nhưng lúc này mới phát hiện áo mình đã bị huỷ trong động dung nham, đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Tiền tài không để ngoài thân, cầm trên tay như thế sẽ khiến một số người có tâm làm loạn.
“Tiền bối cẩn thận.”
Cách đó mấy ngàn mét trên một ngọn cây, có tu hành giả truyền âm nói.
Lục Châu đã cảm giác được mặt biển truyền đến động tĩnh quỷ dị. Sóng biển càng lúc càng lớn, chứng tỏ có vật gì đó đang lướt về phía này.
Đám tu hành giả cấp tốc lướt tới đến cách Lục Châu mấy chục mét thì dừng lại, lăng không quan sát.
Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Các ngươi biết hải thú đột kích?”
“Đại Đường có nhiều địa phương bộc phát thú tai, hiện tại đa số tu hành giả đều lui về canh giữ thành trì.”
“Vì sao hung thú lại vô duyên vô cớ xuất hiện?”
Mấy tu hành giả lắc đầu tỏ vẻ không rõ.
“Các ngươi lui về thành trì đi.” Lục Châu thản nhiên nói.
“Vâng.”
Đám tu hành giả vừa xoay người định rời đi, trên mặt biển đằng xa bỗng truyền đến tiếng đánh nhau.
Ai nấy đều quay đầu nhìn lại.
Trên biển xuất hiện một toà kim sắc pháp thân bay tới bay lui, không ngừng đánh bay đám hải thú vừa nhảy vọt ra khỏi mặt biển. Người kia có sức chiến đấu kinh người.
“Lại là kim sắc pháp thân?!” Đám người kinh ngạc hô lên.
Lục Châu cũng nghi hoặc không kém. Kim liên giới từ khi nào lại có cao thủ bậc này? Dám đến hồng liên, lại một thân một mình tiến vào Vô Tận Hải, kịch đấu với đám hải thú.
Soạt ——
Sóng biển văng cao đến tận trời. Pháp thân ngày càng hiện rõ, kim hoàn rực rỡ sau lưng toả quang mang chói mắt.
Nhìn thấy kim hoàn, Lục Châu theo bản năng nghĩ: “Là Ngu Thượng Nhung?”
Nhưng ngay sau đó hắn đã nhìn ra điểm khác biệt… Một bóng người đang vung nắm đấm đánh rơi từng con hải thú.
“Ha ha ha… muốn ăn thịt lão tử? Các ngươi còn non lắm!”
Khoảng cách càng lúc càng gần, Lục Châu cũng đã nhìn rõ ràng diện mạo đối phương.
“Lão bát?”
Đương Khang từ phía chân trời bay tới, Lục Ly đứng trên lưng nó, cao giọng nói: “Lão bát, sau lưng!”
“Yên tâm, nhìn lão tử đánh nó thành phân này!”
Quyền cương trút xuống, cự thú bị đánh bay ra ngoài, thân thể còn chưa kịp rơi xuống biển thì đầu đã nổ tung.
“Ha ha ha… lão tử đúng là mạnh siêu hạng! Về tới Ma Thiên Các, ngay cả đại sư huynh và nhị sư huynh cũng không dám bắt nạt lão tử nữa đâu!”
Chư Hồng Cộng và Lục Ly trở về bình an vô sự, nhưng mấy ngày này lại thấy đám hải thú ngo ngoe rục rịch muốn tấn công đất liền bèn một đường đánh giết chúng.
“Đừng đắc ý quá sớm, chúng ta vất vả lắm mới tránh được hải thú chi vương, ngươi chỉ giết cự thú thông thường mà thôi. Loại cự thú này đến thập diệp cũng đối phó được, thứ đáng sợ nhất vẫn là Mệnh Cách thú và thú vương.”
“Không sao, phía trước chính là đất liền rồi.” Chư Hồng Cộng nhe răng trợn mắt nói.
“Ta cảm giác được có điểm không thích hợp, hình như phương hướng chỉ dẫn xảy ra biến cố… ta hoài nghi toàn bộ Hắc Tháp đang xuất động.” Lục Ly nói.
“Tập thể Hắc Tháp ra nghênh đón chúng ta? Lão Lục, không nhìn ra địa vị của ông cao như vậy nha!”
Lục Ly lắc đầu nói:
“Không cao như ngươi nghĩ đâu, ta chỉ là một thành viên bình thường. Tập thể Hắc Tháp xuất động làm việc, không ai dẫn đường cho chúng ta trở về nên phương hướng mới bị thay đổi. Rất có thể nơi này không phải là hắc liên giới.”
“Sợ cái gì, có lão tử ở đây, bảo đảm ông sẽ được an toàn.”
Hắn vừa dứt lời, lít nha lít nhít hải thú dưới biển đột nhiên điên cuồng vọt lên bờ.
Chư Hồng Cộng giật nảy mình, thu hồi pháp thân, lăng không lơ lửng quan sát mặt biển. “Xảy ra chuyện gì thế? Mấy ngày nay thật là kỳ quái.”
“Đây hẳn là thú tai.” Lục Ly nói.
“Tập thể Hắc Tháp xuất động là để ngăn cản đám hải thú này sao?” Chư Hồng Cộng hỏi, vì Lục Ly đã từng thực hiện nhiệm vụ này.
Lục Ly lắc đầu nói:
“Không thể nào, lúc này mà ngăn cản thì đã quá muộn, huống chi Hắc Tháp cao thủ nhiều như mây, chỉ cần xuất động một, hai thẩm phán giả là có thể giải quyết, không có lý nào lại vận dụng toàn bộ Hắc Tháp.”
“Thôi nghĩ nhiều làm gì, lên bờ đã rồi tính, mệt muốn chết!” Chư Hồng Cộng nhảy lên lưng Đương Khang, bay về phía bờ biển.
Cách bờ biển khoảng ngàn mét, Chư Hồng Cộng chợt nói: “Phía trước có người.”
Hai người nhìn thấy đám tu hành giả đang lăng không đứng trên bờ biển nhìn mình. Lục Ly nói: “Bọn họ đến ngăn cản thú tai?”
“Mặc kệ đi, ở trần kiểu đó vừa nhìn đã thấy không có tố chất.” Chư Hồng Cộng cưỡi Đương Khang bay tới.
Chương 1353 Vô đề
Đương Khang đột nhiên bay nhanh gấp đôi, có vẻ cực kỳ hưng phấn.
Chư Hồng Cộng nghi hoặc nói: “Chậm chút, chậm chút…”
Cách bờ biển còn năm trăm mét, Chư Hồng Cộng khống chế Đương Khang, há miệng mắng: “Cho ta chút mặt mũi coi. Sắp đến nơi rồi còn gấp gáp cái gì?”
Đương Khang quả nhiên bay chậm lại.
Lục Châu nhìn Lục Ly và Chư Hồng Cộng, trong mắt đều là thương hải tang điền.
Chư Hồng Cộng hiện tại đã béo hơn xưa một chút, trông có vẻ rất phúc hậu. Lục Ly thì càng thêm trầm ổn.
Phía bên này, hai người cũng đang quan sát Lục Châu. Lục Ly chú ý thấy mặt biển đỏ thẫm và bóng dáng mơ hồ của U Minh Lang Vương, trong lòng không khỏi cả kinh.
“U Minh Lang Vương?”
Lục Ly lại nhìn về phía người trẻ tuổi để trần nửa người. Trông quen mắt lắm. Cực kỳ quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra đó là ai.
Chư Hồng Cộng cao giọng nói: “Êi, hải thú đang kéo tới, muốn giữ mạng thì mau trốn đi, bản Giáo chủ không rảnh cứu các ngươi.”
Lục Châu nói:
“Nghiệt đồ, còn không mau lăn xuống đây?”
Cái gì mà nghiệt đồ?
Cái gì mà lăn xuống?
Giọng nói này có chút quen tai…
Chư Hồng Cộng lườm nguýt một cái: “Không rảnh so đo với ngươi. Đứng giữa trời không mặc áo, ngươi nghĩ mình là Hải thần chắc?”
“Làm càn.”
Sóng âm lăn lộn đánh tới.
Đương Khang giật nảy mình, nó đột nhiên đứng thẳng người dậy, hất văng Lục Ly và Chư Hồng Cộng rồi bay vọt lên. Đến trước mặt Lục Châu, nó cúi đầu thật thấp, đuôi phe phẩy, tỏ vẻ vô cùng nhu thuận và thuần phục.
Chư Hồng Cộng: “? ? ?”
Lục Châu sờ đầu Đương Khang, khẽ gật đầu rồi đáp xuống bờ biển. Đương Khang cũng ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lục Châu, nằm ở bên cạnh.
Lục Ly nghi hoặc nhìn một màn này, khẽ hỏi: “Chư Hồng Cộng… heo nhà ngươi làm phản rồi?”
Chư Hồng Cộng nuốt một ngụm nước bọt, những hồi ức trên Ma Thiên Các bị một tiếng “làm càn” kích phát.
Không phải chứ…
Lục Châu vẫn vân đạm phong khinh đứng chờ Chư Hồng Cộng lăn xuống.
Chư Hồng Cộng vốn suy nghĩ chậm, đứng trước tình cảnh như vậy, đừng nói là hắn, dù là bất cứ ai cũng rất khó có thể tiếp nhận.
Chư Hồng Cộng dụi dụi mắt, lúng túng nhìn Đương Khang. “Đương Khang!”
Đương Khang vẫn nằm im không nhúc nhích.
“Hừ, lão tử cực khổ nuôi ngươi lớn đến chừng này, ngươi lại dám làm phản? Chê lão tử không đẹp trai như hắn có phải không?” Chư Hồng Cộng vừa mắng vừa lao vụt xuống.
Khi còn cách ba mươi mét, Lục Châu đột nhiên nâng tay đánh ra một chưởng.
“Ma Đà Thủ Ấn.”
Chư Hồng Cộng giật mình hô lên: “Xem pháp thân của ta đây!”
Ông ——
Toà pháp thân không kim liên mười một diệp xuất hiện, Ma Đà Thủ Ấn đột nhiên loé lên lam quang, tóm lấy Chư Hồng Cộng.
Oanh! Pháp thân biến mất, Chư Hồng Cộng cũng kêu thảm thiết, không ngừng giãy giụa.
“Thả ta ra! Thả ta ra…”
Nhưng dù hắn có giãy thế nào cũng không tránh thoát được trói buộc của Ma Đà Thủ Ấn.
“Lão Lục, ông còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau cứu ta!” Chư Hồng Cộng hét lớn.
Lục Ly lao xuống, chưởng ấn vươn thẳng về phía trước. Lục Châu lạnh nhạt nâng tay, hai tay tương đối.
Lục Ly đột nhiên cảm nhận được một loại lực lượng mênh mông sâu thẳm chui vào lòng bàn tay mình, thầm hô một tiếng không ổn, lập tức bay vọt ra sau, cách mấy trăm mét mới dừng lại, kinh hãi nhìn Lục Châu.
Chư Hồng Cộng: “. . .”
Lục Châu quay đầu nhìn Chư Hồng Cộng, đạm mạc nói: “Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh?”
Thanh âm này, giọng điệu này lại khiến hắn nhớ về những hồi ức không chịu nổi!
Bực mình hà!
Chư Hồng Cộng tức giận nói: “Ta ghét nhất là có kẻ giả mạo sư phụ ta. Ăn một đấm đi!”
Quyền cương bộc phát đánh về phía Lục Châu. Lục Châu nhàn nhã lui từng bước, không ngừng đánh ra chưởng ấn ngăn trở quyền cương.
Liên tục mấy trăm quyền… Khi Lục Châu lui được khoảng trăm thước, Chư Hồng Cộng đột nhiên ngẩng đầu cười nói: “Sau lưng ngươi kìa!”
Lục Châu không nhìn ra sau mà vẫn chỉ nhìn chằm chằm Chư Hồng Cộng.
Phía sau lưng Lục Châu, kim hoàn mang theo mười một mảnh liên diệp chém tới.
“Phật Tổ kim thân.”
Kim thân cao sáu mươi lăm trượng xuất hiện. Chư Hồng Cộng không khỏi sửng sốt. Mười một mảnh liên diệp đều bị kim thân ngăn trở.
Lục Ly cau mày, sắc mặt ngưng trọng nhìn kim thân: “Là cao thủ Phật gia, Chư Hồng Cộng, chạy mau!!”
“Nha!” Chư Hồng Cộng thu hồi kim hoàn, quay đầu bay nhanh.
Tay trái Lục Châu vung chưởng, một chiêu Đại Vô Uý Ấn đánh vào lưng Chư Hồng Cộng.
Ầm!
Chư Hồng Cộng ngã ập xuống mặt cát trong tư thế chó đớp kứt.
Lục Châu thu hồi kim thân và Ma Đà Thủ Ấn, nhìn Chư Hồng Cộng nói: “Khai thập nhất diệp thì dám không xem ai ra gì rồi?”
Chư Hồng Cộng càng cảm thấy quen thuộc… Nếu không nhìn mặt người này, hắn sẽ cho rằng mình đang đối mặt với sư phụ.
Lục Ly bay lướt xuống đỡ Chư Hồng Cộng dậy.
“Chúng ta và các hạ không oán không thù, sao phải khó xử nhau?” Lục Ly biết hai người đều không phải đối thủ của người ta, nhưng thấy đối phương không ra tay ác độc nên muốn nói lý lẽ một phen.
Lục Châu nhìn Lục Ly, thoáng dò xét. “Tu vi vẫn chưa khôi phục.”
Lục Ly kinh hãi không thôi. Vậy mà cũng nhìn ra?
“Tiền bối, đi mau!” Đám tu hành giả quan chiến cấp tốc bay tới, cung kính nói: “Người của hắc liên đến rồi!”
“Hắc liên?” Lục Ly quay đầu nhìn về phương hướng người kia vừa chỉ.
Trên bầu trời có khoảng năm mươi tên tu hành giả mặc hắc bào đang nhanh chóng lướt tới, trong tay mỗi người đều cầm trường kích và trận kỳ.
“Hắc Tháp?” Lục Ly lẩm bẩm.
Chương 1354 Vô đề
Chư Hồng Cộng cau mày nói: “Quá tốt, người một nhà!”
“Không đúng. Vì sao Hắc Tháp lại xuất hiện ở chỗ này?”
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, năm mươi tu hành giả mặc hắc bào đã đáp xuống, vây quanh đám người.
“Hắc Tháp làm việc, mọi tu hành giả Thiên Giới Bà Sa của hồng liên giới mau đi theo chúng ta một chuyến.”
Tu hành giả mặc hắc bào đứng giữa đoàn người nói.
Lục Châu ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người Hắc Tháp. Một nửa trong số đó là Hắc Ngô Vệ, có hai thẩm phán giả… ngay cả tứ trưởng lão Lữ Tư cũng ở đây?
Lục Ly cao giọng nói:
“Ta là Lục Ly, thành viên của Hắc Tháp, đều là người một nhà.”
Tứ trưởng lão Lữ Tư nói: “Lục Ly phản bội Hắc Tháp đã nhiều năm, bây giờ còn dám ra mặt? Bắt lại.”
Sáu tên Hắc Ngô Vệ nhanh như thiểm điện vây chặt lấy Lục Ly.
Lục Ly cau mày nói: “Ta gặp sự cố, không thể trở về, chưa từng phản bội Hắc Tháp, mong Lữ trưởng lão minh giám.”
“Về Hắc Tháp rồi giải thích sau.” Lữ Tư nói.
“Thôi xong…” Chư Hồng Cộng lắc đầu.
Lữ Tư quay đầu nhìn Lục Châu: “Ngươi cũng đi cùng.”
Lục Châu liếc mắt nhìn đám người, thản nhiên nói: “Xem ra lần trước lão phu giáo huấn các ngươi chưa đủ.”
Hả?
“Thời đại chiến loạn, các hạ thứ lỗi.” Lữ Tư vung tay lên, “Bắt lại toàn bộ.”
Hai tên hắc bào tu hành giả lao vọt về phía Lục Châu.
Lục Châu nhanh như thiểm điện đánh ra hai chưởng, hai tên tu hành giả đối chưởng, cánh tay tê rần bèn bay ngược trở về.
Lữ Tư nhíu mày, xem ra thanh niên cởi trần này cũng có chút bản lãnh. “Người trẻ tuổi, ra ngoài làm việc nên khiêm tốn một chút thì hơn.”
Hắn lại phất tay lần nữa. Lần này có mười Hắc Ngô Vệ lao lên.
Ngay khi mười người kia tụ lại, Lục Châu mặc niệm thần thông Thiên thư Chúng Sinh Ngôn Âm.
“Cút ——”
Sóng âm lấy Lục Châu làm trung tâm xạ kích ra tứ phía. Ngay cả Lục Ly, Chư Hồng Cộng và Đương Khang cũng không ngoại lệ, đều bị bắn ngược ra xa. Đầu óc Chư Hồng Cộng ong ong, màng nhĩ đau nhức.
Xong đời, ngay cả tuyệt chiêu của sư phụ cũng có thể bắt chước?
Đối mặt với sóng âm ẩn chứa Thái Huyền chi lực, đám Hắc Ngô Vệ khí huyết cuồn cuộn, mặt mũi trắng bệch, có năm sáu người tu vi thấp thậm chí còn bị thổ huyết.
Tứ trưởng lão Lữ Tư gọi ra vách tường cương khí ngăn trở âm công nhưng vẫn bị chấn động đến chật vật, tâm thần khuấy động.
Chư Hồng Cộng và Lục Ly ngẩng đầu nhìn về phía người trẻ tuổi cởi trần kia.
Trong lúc bọn hắn còn đang kinh nghi, mái tóc của người trẻ tuổi đột nhiên biến thành màu trắng, làn da hồng hào nhanh chóng bị năm tháng khắc lên những nếp nhăn vằn vện.
Một gương mặt tang thương với dáng vẻ tiên phong đạo cốt xuất hiện trước mặt mọi người.
Lục Châu quyết định sử dụng một tấm Thẻ Dịch Dung. Không còn cách nào khác, trên đời này có quá nhiều đồ ngu xuẩn.
Chư Hồng Cộng ngây ngốc hoàn toàn. Đám người Hắc Tháp cũng ngẩn ngơ.
Trong đầu bọn hắn bắt đầu tái hiện hình ảnh Hắc Tháp tập thể bị hạ thấp…
“Đáp xuống!”
Lữ Tư lập tức ra lệnh. Đám thành viên Hắc Tháp vội vàng hạ xuống đất.
Lữ Tư hai tay xách vạt áo chạy vội đến trước mặt Lục Châu, quỳ phịch xuống đất, chắp tay nói: “Lữ Tư bái kiến Lục các chủ!”
“. . .”
Cái gì cơ? Đây chính là Lục các chủ?
Đám thành viên Hắc Tháp cũng vội vàng quỳ xuống đất, miệng hô vang: “Bái kiến Lục các chủ!”
Lục Ly nhíu chặt mày, đầu óc tựa như bột nhão không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Hắn vừa định quay đầu nói một câu với Chư Hồng Cộng thì ——
Chư Hồng Cộng sửa sang quần áo, hai tay chập lại rồi quỳ phịch xuống đất, mông vểnh lên, đầu cúi rạp xuống đất, cất cao giọng nói:
“Đồ nhi bái kiến sư phụ!”
Cái tư thế quỳ lạy đặc sắc này chỉ mình Chư Hồng Cộng dám làm.
Lục Ly lại ngơ ngác.
Tâm lý con người rất dễ bị ảnh hưởng. Khi một đám người ngưu bức hơn mình cùng quỳ xuống thì mình cũng sẽ tự động làm theo.
Lục Ly mơ mơ hồ hồ quỳ một gối xuống. Đám tu hành giả quan chiến cũng hấp tấp làm theo.
Tập thể Hắc Tháp không dám thở mạnh, thậm chí không ai có can đảm nhìn thẳng vào Lục Châu. Trên mặt Lữ Tư ướt đẫm mồ hôi, hai tay khẽ run.
Lục Châu không để ý đến bọn hắn mà xoay người lại nhìn Chư Hồng Cộng. “Lão bát.”
Chư Hồng Cộng run lên, vội vàng đáp:
“Thì ra là sư phụ đại giá quang lâm, vừa rồi người dịch dung thật sự là đăng phong tạo cực, khó lòng phân biệt. Sư phụ.. sư phụ.. huhu đồ nhi sai rồi!”
Bộp bộp bộp. Hắn dập đầu xuống bãi cát.
Lục Châu thản nhiên nói: “Ngươi đúng là đồ nhi ngoan của vi sư. Dám không để vi sư vào mắt rồi?”
“Không không không, làm gì có chuyện đó! Sư phụ, chủ yếu là vì thuật dịch dung của người quá cao siêu, đồ nhi tu vi nông cạn không cách nào phân biệt. Cho dù lá gan đồ nhi lớn bằng trời cũng không dám ngỗ nghịch phạm thượng a!”
Lục Châu nói: “Ngươi nói xấu vi sư sau lưng, còn cho là vi sư không biết?”
Chư Hồng Cộng giật mình ngẩng đầu lên, xua xua tay:
“Không thể nào, không có việc này đâu. Đồ nhi kính ngưỡng sư phụ có thiên địa nhật nguyệt chứng giám. Lão Lục cũng có thể làm chứng. Mỗi khi lão Lục nói xấu người, đồ nhi đều ngay thẳng phê bình hắn đó ——”
Lục Ly: “. . .”
Lục Châu nhìn sang Lục Ly. “Còn nhớ lão phu không?”
Lục Ly nhớ tới bộ dáng trẻ tuổi của Lục Châu, cảm thấy cực kỳ quen mắt nhưng lại không nghĩ ra là ai. Nhưng bộ dạng lão nhân này thì hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Chương 1355 Vô đề
“Lão phu đã từng gặp ngươi ở Thiên Luân sơn mạch. Ngươi còn tặng lão phu một tấm bản đồ Mệnh Cách.” Lục Châu nhắc nhở.
Lục Ly lúc này mới ồ lên: “Ta nhớ ra rồi! Ngươi chính là tu hành giả thập diệp kia?”
Chư Hồng Cộng nói: “Sư phụ, lão Lục nói hắn có rất nhiều lời muốn nói trực tiếp với người.”
“Thật sao?” Lục Châu vuốt râu.
Lục Ly lập tức lắc đầu: “Đừng nghe lão bát nói bậy, Lục Ly ta có sao nói vậy, có việc gì cũng sẽ nói thẳng. Chúng ta mới gặp có một lần, làm gì có chuyện để nói?”
“Lão Lục, lúc ở Đại Khánh ông đâu có nói như vậy đâu.”
“Thôi.” Lục Châu ngắt lời Chư Hồng Cộng, nhìn sang Lục Ly. “Lão phu biết ngươi muốn nói gì.”
Lục Ly mộng bức nhìn Lục Châu.
“Ngươi muốn gia nhập Ma Thiên Các có đúng không?”
“Việc này…” Lục Ly ngơ ngẩn. Gia nhập cái gì chứ?
Lục Châu lạnh nhạt nói:
“Nếu ngươi muốn gia nhập thì lão phu sẽ cho ngươi đảm nhiệm chức vụ Hữu sứ Ma Thiên Các, ngươi có bằng lòng không?”
Chư Hồng Cộng kinh ngạc nhìn sư phụ, miệng lẩm bẩm: “Sư phụ, đây là Lục Ly đó, Lục Ly là người của Hắc Tháp, là Thiên Giới Bà Sa…”
“Tự mình vả miệng.” Lục Châu liếc hắn một cái.
Chát.
Chư Hồng Cộng lập tức tự vả vào miệng mình, cười hắc hắc nói: “Đồ nhi lắm chuyện, đồ nhi không nên xen vào.”
“Lữ Tư.” Lục Châu gọi.
“Mời Lục các chủ nói.” Giọng Lữ Tư có chút run rẩy.
“Lục Ly muốn gia nhập Ma Thiên Các của lão phu, các ngươi có ý kiến gì không?”
Lữ Tư lắc đầu nguầy nguậy:
“Không có, không có ý kiến, đương nhiên là không có! Lục Ly được gia nhập Ma Thiên Các chính là phúc khí của hắn!”
Lục Ly: “? ? ?”
Tứ trưởng lão vì sao lại có vẻ xun xoe như vậy? Đám người Hắc Tháp vẫn còn quỳ dưới đất là thế nào?
Lục Châu hỏi: “Hạ Tranh Vanh đâu?”
“Ta sẽ tự mình báo cáo việc này với Hạ tháp chủ, xin Lục các chủ cứ yên tâm. Việc Lục Ly gia nhập Ma Thiên Các tuyệt đối sẽ không ai dám nói một tiếng ‘không’.”
“Rất tốt.”
Lục Châu lại quay sang nói với Lục Ly: “Nể tình ngươi chiếu cố lão bát, bản toạ phá lệ cho ngươi gia nhập Ma Thiên Các. Nên biết rằng trên đời này có rất nhiều người muốn gia nhập Ma Thiên Các mà không được. Đây chính là cơ hội của ngươi.”
Lục Ly: “. . .”
“Đương nhiên, vào Ma Thiên Các phải tuân thủ quy củ của Ma Thiên Các.” Lục Châu nói.
Lục Ly vẫn còn mộng bức, đầu óc đặc quánh lại như bột hồ.
“Đều đứng lên đi.”
Đám người Hắc Tháp đứng dậy. Những tu hành giả quan chiến cũng run rẩy không thôi, cứ ngỡ như mình đang nằm mơ.
Chư Hồng Cộng lại dập đầu nói: “Đồ nhi không đứng dậy vội, đã lâu không gặp sư phụ, tâm tình đồ nhi rất vui vẻ, muốn quỳ lâu thêm một chút để bày tỏ tâm ý.”
“. . .”
Ngươi thật là xuất sắc. Lục Ly bất đắc dĩ liếc hắn một cái.
“Lục Ly, lão phu đang chờ ngươi lên tiếng.”
“Việc này… việc này…”
Lữ Tư vội nói: “Việc này cái gì mà việc này. Lục các chủ coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi. Lục Ly, còn không mau tranh thủ thời gian bái kiến Lục các chủ?”
Cái quái gì đây? Quyền uy, tôn nghiêm và cốt khí của Hắc Tháp đi đâu cả rồi?
Lục Ly phát hiện ra mọi thành viên Hắc Tháp đều đang nhìn mình chằm chằm, ngay cả Lục Châu cũng thế. Hắn bèn khom người, cúi đầu nói:
“Lục Ly bái kiến Các chủ.”
[Ting — thu hoạch được một tên thuộc hạ, ban thưởng 1.000 điểm công đức.]
“Rất tốt.”
Lục Châu gật đầu, xoay người đi về phía đám người Lữ Tư.
Chư Hồng Cộng thấy thế bèn dịch người đến bên cạnh Lục Châu, ngẩng đầu lên vừa lau cát trên trán vừa nói:
“Lão Lục, có ánh mắt nha.”
“… Tới ngươi nữa.” Lục Ly cảm giác như mình lọt vào trong sương mù, tựa như nhà quê vừa lên tỉnh, không theo kịp thời đại.
“Lão Lục, sư phụ ta cảm kích ngươi nên mới cho ngươi gia nhập Ma Thiên Các đó.” Chư Hồng Cộng nói.
Lục Châu quay đầu lại nói: “Ngươi nói cái gì?”
“Không có a… đồ nhi đang nói sư phụ anh minh thần võ, có thể khiến lão Lục cam tâm tình nguyện gia nhập Ma Thiên Các.” Chư Hồng Cộng vội vàng lấp liếm.
Lục Châu không thèm để ý đến hắn nữa mà lạnh nhạt vuốt râu nhìn Lữ Tư:
“Hắc Tháp không ở yên trong hắc liên giới mà đến đây làm gì?”
“Chúng ta nhận được tin tức Đại Viên vương đình và Hắc Diệu liên minh có ý định xâm chiếm hồng liên. Trước lúc đó, nhiều nơi trong hồng liên giới xuất hiện hung thú tấn công, mà thực lực Hắc Tháp lại bị yếu đi sau sự kiện Hắc Tháp tập thể hạ thấp, thế nên muốn nhân cơ hội này vớt đi một ít Mệnh Cách thú. Vừa rồi, vừa rồi… ta thấy trong tay ngài có Mệnh Cách Chi Tâm nên… Lục các chủ thứ tội!”
Lục Ly và Chư Hồng Cộng nhìn về phía viên Mệnh Cách Chi Tâm. \
“Đây là…” Lục Ly nhất thời không nhận ra đây là Mệnh Cách Chi Tâm của hung thú nào.
Lục Châu thoáng điều động nguyên khí để viên Mệnh Cách Chi Tâm khôi phục lại quang mang.
“Mệnh Cách Chi Tâm của thú vương?!” Lục Ly kinh ngạc nói.
“Đây là Mệnh Cách Chi Tâm của U Minh Lang Vương.” Lục Châu giải thích.
Đám người xôn xao. Lục Ly và Chư Hồng Cộng quay đầu nhìn về phía mặt nước biển vẫn còn nhuốm máu, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Lục Châu tiếp tục nói: “Vậy cũng không cần xuất động nhiều người như thế. Vì sao Hạ Tranh Vanh không đến?”
“Chúng ta đến đây thu hoạch Mệnh Cách Chi Tâm, không có ý định bộc phát mâu thuẫn với vương đình. Lần thú tai này khác với trước đây, ta hoài nghi có hung thú trí tuệ cao đứng đằng sau thao túng. Cho nên Hắc Tháp mới vận dụng toàn bộ lực lượng, đề phòng có chuyện không hay xảy ra.”
Hoả Nộ Kim Liên có uy lực cực lớn, lửa cũng lan tràn rất nhanh. Nếu không kịp thời dập tắt sẽ gây nguy hiểm cho toàn bộ hồng liên giới.
Đám tu hành giả lập tức lao vọt xuống, thi triển thần thông để dập lửa.
“Lão tiền bối rốt cuộc là ai nhỉ? Các ngươi có biết không?” Có người nghi hoặc nói.
“Không biết, chưa từng nghe nói tới nhân vật này. Nhưng pháp thân là lão niên, còn có màu vàng kim… Có lẽ là cao thủ đến từ kim liên giới.”
“Cao thủ kim liên giới? Là Ma Thiên Các sao?”
“Có khả năng. Lúc trước Dư Trần Thù bị Lục các chủ đánh bại ở chỗ này. Người vừa rồi tướng mạo tuổi trẻ nhưng tuổi tác thật không nhỏ, có khi là đệ tử Ma Thiên Các cũng nên.”
Đám người gật đầu tán thành.
. . .
Lục Châu đạp trên đại hoả liên bay thẳng một đường đuổi theo U Minh Lang Vương.
Dưới đại địa, U Minh Lang Vương đang phi nước đại với tốc độ cực nhanh. Thân thể cao lớn của nó khi nhảy lên ẩn hẳn vào trong mây mù, lúc đáp xuống đất lại khiến đại địa chấn động kịch liệt.
Một chiêu Hoả Nộ Kim Liên vừa rồi đúng là rất chói lọi hoa mỹ nhưng đồng thời cũng tiêu hao hết một nửa lực lượng Mệnh Cách. Không hổ là năng lực của Mệnh Quan.
Một Mệnh Cách có thể phóng ra bốn lần cương ấn quang trụ, nhưng một Mệnh Quan chỉ có thể phóng thích lực lượng hai lần.
U Minh Lang Vương đột nhiên thay đổi phương hướng, hai mắt bắn ra hàn quang đánh gãy đám cổ thụ che trời xung quanh.
Lục Châu thi triển ba lần đại thần thông thuật, lơ lửng trước mặt U Minh Lang Vương. “Súc sinh, không trốn nữa sao?”
Phía sau U Minh Lang Vương lúc này là Vô Tận Hải mênh mông vô bờ, nó đã không thể lui thêm.
U Minh Lang Vương cúi thấp đầu xuống làm ra động tác chuẩn bị tấn công, miệng không ngừng phát ra tiếng ngao ngao, trong mắt lộ hung quang.
Động tĩnh quá lớn đã thu hút không ít tu hành giả gần đó, một đám tu hành giả lớn gan lăng không đứng trên ngọn cây quan sát.
“Là U Minh Lang Vương.”
Không một ai dám đến gần. “Người trẻ tuổi kia là ai? Thật can đảm.”
“Tứ đạo Đại Đường đều bị hung thú tấn công, tại hồng liên giới, người dám đơn đấu với thú vương không có mấy ai.”
Ngaoooo ——
U Minh Lang Vương rốt cuộc cũng tung người nhảy lên, nhào về phía Lục Châu. Trong mắt nó Lục Châu nhỏ bé vô cùng, nhưng nó không dám khinh thường chút nào. Nhân loại nhỏ bé này chỉ bổ một cái đã có thể huỷ thiên diệt địa.
“Pháp thân.”
Một toà pháp thân kim sắc cao sáu mươi lăm trượng đột ngột xuất hiện, Tinh Bàn ngăn trước mặt Lang Vương.
Ầm!
U Minh Lang Vương đâm sầm vào Tinh Bàn tạo thành cuồng phong cương khí tàn phá bừa bãi, đám tu hành giả đang quan sát không thể không gọi ra cương khí hộ thể.
“Kim sắc pháp thân? Là đại năng kim liên giới?” Có người kinh hô.
Lục Châu nhảy lên cao, Vị Danh Kiếm xuất hiện trong tay chém xuống. Kiếm cương dài trăm trượng toả quang mang chói mắt chém thẳng vào đầu U Minh Lang Vương.
Lang Vương bị đau, cuộn người lại né tránh, trên mặt nó lúc này toàn là vết máu.
“Hẳn là đại năng sáu Mệnh Cách trở lên, nếu không sẽ không thể dễ dàng phá vỡ tầng phòng ngự của thú vương như thế.”
“Sáu Mệnh Cách? Kim liên giới mạnh như vậy rồi sao?”
“Lục các chủ Ma Thiên Các đã khai mười hai Mệnh Cách từ lâu, kim liên giới có sáu Mệnh Cách cũng rất bình thường.”
“Kim liên bị trói buộc tu vi, chỉ trong một thời gian ngắn mà đã vượt qua cả hồng liên? Mẹ nó quá biến thái rồi.”
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Lục Châu mang theo pháp thân bay tới, kiếm cương như vũ bão đâm về phía U Minh Lang Vương.
Chỉ trong mấy hơi thở, toàn thân Lang Vương đã đầy vết thương, nó tru một tiếng thật dài, thanh âm rung chuyển cả thiên địa.
“Nếu ta đoán không nhầm thì vị cao thủ kiếm đạo này là nhị đệ tử Ngu Thượng Nhung của Ma Thiên Các.” Có người nói.
“Nhị đệ tử Ngu Thượng Nhung?”
“Thế gian này có rất ít người có thể phát huy kiếm đạo đến cảnh giới như thế. Người này có thể chính là Ngu Thượng Nhung.”
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, Lang Vương lại phát ra từng đạo âm thanh chấn động khiến màng nhĩ của bọn hắn đau nhói.
“Nó đang cuồng hoá!”
“Chúng ta có nên tiến lên hỗ trợ không?”
“Đừng tìm đường chết!”
Phanh phanh phanh…
Thế cục vẫn là đơn phương nghiền ép.
Lục Châu không ngừng huy động kiếm cương. Dù Lang Vương đã tiến vào trạng thái cuồng hoá nhưng vẫn bị kiếm cương cắt chém đến máu tươi đầy người, không có một chỗ nào trên người nó còn lành lặn.
“Con hung thú này thật là ngoan cường.” Mỗi kiếm của Lục Châu đều đâm trúng nó, vậy mà nó vẫn không chết. Xương cốt nó cứng như bàn thạch, cứng đến khó tin.
“Lão phu nhất định phải giết ngươi.”
Lục Châu tung người bay lên, Vị Danh Kiếm lơ lửng trước mặt hắn. Song chưởng hợp lại, trăm vạn đạo kiếm cương phủ đầy bầu trời.
Thân thể Lang Vương run lên, nó cảm nhận được lực uy hiếp cực kỳ cường đại, lập tức quay đầu phi nước đại nhảy vào trong biển.
Lục Châu mang theo trăm vạn đạo kiếm cương bay về phía Vô Tận Hải, toàn bộ kiếm cương tập hợp lại, theo Vị Danh Kiếm đâm thẳng vào U Minh Lang Vương đang chạy dưới biển.
Phanh phanh phanh…
Kiếm cương như du long ào ào trút xuống, Vị Danh Kiếm phá vỡ xương cốt của nó, máu tươi lan ra nhuộm đỏ cả mặt biển.
Những tia kiếm cương khác theo thứ tự đâm qua lỗ hổng xuyên thủng người U Minh Lang Vương.
Ngaoooo —— ——
Chương 1352 Vô đề
U Minh Lang Vương thét lên một tiếng nghẹn ngào, nó điên cuồng vặn vẹo thân thể khiến sóng biển văng lên đến tận trời, đại hải rung động.
Ước chừng qua một khắc đồng hồ, nước biển dần an tĩnh lại, thân thể nó từ từ chìm vào biển cả, tiếng thét dần trở nên trầm thấp…
Cuối cùng U Minh Lang Vương nằm im không hề động đậy.
[Ting — đánh giết U Minh Lang Vương, thu hoạch được 10.000 điểm công đức.]
Đám người quan chiến há hốc mồm đến mức mồm miệng khô khốc.
Lục Châu nhấc tay, Vị Danh Kiếm vù vù rung động, kiếm cương tàn phá bừa bãi trên thi thể U Minh Lang Vương.
Trước khi thi thể nó chìm vào đáy biển, Vị Danh Kiếm đã đào ra Mệnh Cách Chi Tâm.
Vù ——
Một viên Mệnh Cách Chi Tâm sáng lóng lánh to bằng nắm tay chậm rãi bay vào tay Lục Châu.
[Mệnh Cách Chi Tâm của U Minh Lang Vương, năng lực: u đồng nhìn ban đêm, sức chịu đựng dẻo dai.]
“Cũng không tệ.”
Lục Châu định thu hồi Mệnh Cách Chi Tâm nhưng lúc này mới phát hiện áo mình đã bị huỷ trong động dung nham, đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Tiền tài không để ngoài thân, cầm trên tay như thế sẽ khiến một số người có tâm làm loạn.
“Tiền bối cẩn thận.”
Cách đó mấy ngàn mét trên một ngọn cây, có tu hành giả truyền âm nói.
Lục Châu đã cảm giác được mặt biển truyền đến động tĩnh quỷ dị. Sóng biển càng lúc càng lớn, chứng tỏ có vật gì đó đang lướt về phía này.
Đám tu hành giả cấp tốc lướt tới đến cách Lục Châu mấy chục mét thì dừng lại, lăng không quan sát.
Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Các ngươi biết hải thú đột kích?”
“Đại Đường có nhiều địa phương bộc phát thú tai, hiện tại đa số tu hành giả đều lui về canh giữ thành trì.”
“Vì sao hung thú lại vô duyên vô cớ xuất hiện?”
Mấy tu hành giả lắc đầu tỏ vẻ không rõ.
“Các ngươi lui về thành trì đi.” Lục Châu thản nhiên nói.
“Vâng.”
Đám tu hành giả vừa xoay người định rời đi, trên mặt biển đằng xa bỗng truyền đến tiếng đánh nhau.
Ai nấy đều quay đầu nhìn lại.
Trên biển xuất hiện một toà kim sắc pháp thân bay tới bay lui, không ngừng đánh bay đám hải thú vừa nhảy vọt ra khỏi mặt biển. Người kia có sức chiến đấu kinh người.
“Lại là kim sắc pháp thân?!” Đám người kinh ngạc hô lên.
Lục Châu cũng nghi hoặc không kém. Kim liên giới từ khi nào lại có cao thủ bậc này? Dám đến hồng liên, lại một thân một mình tiến vào Vô Tận Hải, kịch đấu với đám hải thú.
Soạt ——
Sóng biển văng cao đến tận trời. Pháp thân ngày càng hiện rõ, kim hoàn rực rỡ sau lưng toả quang mang chói mắt.
Nhìn thấy kim hoàn, Lục Châu theo bản năng nghĩ: “Là Ngu Thượng Nhung?”
Nhưng ngay sau đó hắn đã nhìn ra điểm khác biệt… Một bóng người đang vung nắm đấm đánh rơi từng con hải thú.
“Ha ha ha… muốn ăn thịt lão tử? Các ngươi còn non lắm!”
Khoảng cách càng lúc càng gần, Lục Châu cũng đã nhìn rõ ràng diện mạo đối phương.
“Lão bát?”
Đương Khang từ phía chân trời bay tới, Lục Ly đứng trên lưng nó, cao giọng nói: “Lão bát, sau lưng!”
“Yên tâm, nhìn lão tử đánh nó thành phân này!”
Quyền cương trút xuống, cự thú bị đánh bay ra ngoài, thân thể còn chưa kịp rơi xuống biển thì đầu đã nổ tung.
“Ha ha ha… lão tử đúng là mạnh siêu hạng! Về tới Ma Thiên Các, ngay cả đại sư huynh và nhị sư huynh cũng không dám bắt nạt lão tử nữa đâu!”
Chư Hồng Cộng và Lục Ly trở về bình an vô sự, nhưng mấy ngày này lại thấy đám hải thú ngo ngoe rục rịch muốn tấn công đất liền bèn một đường đánh giết chúng.
“Đừng đắc ý quá sớm, chúng ta vất vả lắm mới tránh được hải thú chi vương, ngươi chỉ giết cự thú thông thường mà thôi. Loại cự thú này đến thập diệp cũng đối phó được, thứ đáng sợ nhất vẫn là Mệnh Cách thú và thú vương.”
“Không sao, phía trước chính là đất liền rồi.” Chư Hồng Cộng nhe răng trợn mắt nói.
“Ta cảm giác được có điểm không thích hợp, hình như phương hướng chỉ dẫn xảy ra biến cố… ta hoài nghi toàn bộ Hắc Tháp đang xuất động.” Lục Ly nói.
“Tập thể Hắc Tháp ra nghênh đón chúng ta? Lão Lục, không nhìn ra địa vị của ông cao như vậy nha!”
Lục Ly lắc đầu nói:
“Không cao như ngươi nghĩ đâu, ta chỉ là một thành viên bình thường. Tập thể Hắc Tháp xuất động làm việc, không ai dẫn đường cho chúng ta trở về nên phương hướng mới bị thay đổi. Rất có thể nơi này không phải là hắc liên giới.”
“Sợ cái gì, có lão tử ở đây, bảo đảm ông sẽ được an toàn.”
Hắn vừa dứt lời, lít nha lít nhít hải thú dưới biển đột nhiên điên cuồng vọt lên bờ.
Chư Hồng Cộng giật nảy mình, thu hồi pháp thân, lăng không lơ lửng quan sát mặt biển. “Xảy ra chuyện gì thế? Mấy ngày nay thật là kỳ quái.”
“Đây hẳn là thú tai.” Lục Ly nói.
“Tập thể Hắc Tháp xuất động là để ngăn cản đám hải thú này sao?” Chư Hồng Cộng hỏi, vì Lục Ly đã từng thực hiện nhiệm vụ này.
Lục Ly lắc đầu nói:
“Không thể nào, lúc này mà ngăn cản thì đã quá muộn, huống chi Hắc Tháp cao thủ nhiều như mây, chỉ cần xuất động một, hai thẩm phán giả là có thể giải quyết, không có lý nào lại vận dụng toàn bộ Hắc Tháp.”
“Thôi nghĩ nhiều làm gì, lên bờ đã rồi tính, mệt muốn chết!” Chư Hồng Cộng nhảy lên lưng Đương Khang, bay về phía bờ biển.
Cách bờ biển khoảng ngàn mét, Chư Hồng Cộng chợt nói: “Phía trước có người.”
Hai người nhìn thấy đám tu hành giả đang lăng không đứng trên bờ biển nhìn mình. Lục Ly nói: “Bọn họ đến ngăn cản thú tai?”
“Mặc kệ đi, ở trần kiểu đó vừa nhìn đã thấy không có tố chất.” Chư Hồng Cộng cưỡi Đương Khang bay tới.
Chương 1353 Vô đề
Đương Khang đột nhiên bay nhanh gấp đôi, có vẻ cực kỳ hưng phấn.
Chư Hồng Cộng nghi hoặc nói: “Chậm chút, chậm chút…”
Cách bờ biển còn năm trăm mét, Chư Hồng Cộng khống chế Đương Khang, há miệng mắng: “Cho ta chút mặt mũi coi. Sắp đến nơi rồi còn gấp gáp cái gì?”
Đương Khang quả nhiên bay chậm lại.
Lục Châu nhìn Lục Ly và Chư Hồng Cộng, trong mắt đều là thương hải tang điền.
Chư Hồng Cộng hiện tại đã béo hơn xưa một chút, trông có vẻ rất phúc hậu. Lục Ly thì càng thêm trầm ổn.
Phía bên này, hai người cũng đang quan sát Lục Châu. Lục Ly chú ý thấy mặt biển đỏ thẫm và bóng dáng mơ hồ của U Minh Lang Vương, trong lòng không khỏi cả kinh.
“U Minh Lang Vương?”
Lục Ly lại nhìn về phía người trẻ tuổi để trần nửa người. Trông quen mắt lắm. Cực kỳ quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra đó là ai.
Chư Hồng Cộng cao giọng nói: “Êi, hải thú đang kéo tới, muốn giữ mạng thì mau trốn đi, bản Giáo chủ không rảnh cứu các ngươi.”
Lục Châu nói:
“Nghiệt đồ, còn không mau lăn xuống đây?”
Cái gì mà nghiệt đồ?
Cái gì mà lăn xuống?
Giọng nói này có chút quen tai…
Chư Hồng Cộng lườm nguýt một cái: “Không rảnh so đo với ngươi. Đứng giữa trời không mặc áo, ngươi nghĩ mình là Hải thần chắc?”
“Làm càn.”
Sóng âm lăn lộn đánh tới.
Đương Khang giật nảy mình, nó đột nhiên đứng thẳng người dậy, hất văng Lục Ly và Chư Hồng Cộng rồi bay vọt lên. Đến trước mặt Lục Châu, nó cúi đầu thật thấp, đuôi phe phẩy, tỏ vẻ vô cùng nhu thuận và thuần phục.
Chư Hồng Cộng: “? ? ?”
Lục Châu sờ đầu Đương Khang, khẽ gật đầu rồi đáp xuống bờ biển. Đương Khang cũng ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lục Châu, nằm ở bên cạnh.
Lục Ly nghi hoặc nhìn một màn này, khẽ hỏi: “Chư Hồng Cộng… heo nhà ngươi làm phản rồi?”
Chư Hồng Cộng nuốt một ngụm nước bọt, những hồi ức trên Ma Thiên Các bị một tiếng “làm càn” kích phát.
Không phải chứ…
Lục Châu vẫn vân đạm phong khinh đứng chờ Chư Hồng Cộng lăn xuống.
Chư Hồng Cộng vốn suy nghĩ chậm, đứng trước tình cảnh như vậy, đừng nói là hắn, dù là bất cứ ai cũng rất khó có thể tiếp nhận.
Chư Hồng Cộng dụi dụi mắt, lúng túng nhìn Đương Khang. “Đương Khang!”
Đương Khang vẫn nằm im không nhúc nhích.
“Hừ, lão tử cực khổ nuôi ngươi lớn đến chừng này, ngươi lại dám làm phản? Chê lão tử không đẹp trai như hắn có phải không?” Chư Hồng Cộng vừa mắng vừa lao vụt xuống.
Khi còn cách ba mươi mét, Lục Châu đột nhiên nâng tay đánh ra một chưởng.
“Ma Đà Thủ Ấn.”
Chư Hồng Cộng giật mình hô lên: “Xem pháp thân của ta đây!”
Ông ——
Toà pháp thân không kim liên mười một diệp xuất hiện, Ma Đà Thủ Ấn đột nhiên loé lên lam quang, tóm lấy Chư Hồng Cộng.
Oanh! Pháp thân biến mất, Chư Hồng Cộng cũng kêu thảm thiết, không ngừng giãy giụa.
“Thả ta ra! Thả ta ra…”
Nhưng dù hắn có giãy thế nào cũng không tránh thoát được trói buộc của Ma Đà Thủ Ấn.
“Lão Lục, ông còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau cứu ta!” Chư Hồng Cộng hét lớn.
Lục Ly lao xuống, chưởng ấn vươn thẳng về phía trước. Lục Châu lạnh nhạt nâng tay, hai tay tương đối.
Lục Ly đột nhiên cảm nhận được một loại lực lượng mênh mông sâu thẳm chui vào lòng bàn tay mình, thầm hô một tiếng không ổn, lập tức bay vọt ra sau, cách mấy trăm mét mới dừng lại, kinh hãi nhìn Lục Châu.
Chư Hồng Cộng: “. . .”
Lục Châu quay đầu nhìn Chư Hồng Cộng, đạm mạc nói: “Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh?”
Thanh âm này, giọng điệu này lại khiến hắn nhớ về những hồi ức không chịu nổi!
Bực mình hà!
Chư Hồng Cộng tức giận nói: “Ta ghét nhất là có kẻ giả mạo sư phụ ta. Ăn một đấm đi!”
Quyền cương bộc phát đánh về phía Lục Châu. Lục Châu nhàn nhã lui từng bước, không ngừng đánh ra chưởng ấn ngăn trở quyền cương.
Liên tục mấy trăm quyền… Khi Lục Châu lui được khoảng trăm thước, Chư Hồng Cộng đột nhiên ngẩng đầu cười nói: “Sau lưng ngươi kìa!”
Lục Châu không nhìn ra sau mà vẫn chỉ nhìn chằm chằm Chư Hồng Cộng.
Phía sau lưng Lục Châu, kim hoàn mang theo mười một mảnh liên diệp chém tới.
“Phật Tổ kim thân.”
Kim thân cao sáu mươi lăm trượng xuất hiện. Chư Hồng Cộng không khỏi sửng sốt. Mười một mảnh liên diệp đều bị kim thân ngăn trở.
Lục Ly cau mày, sắc mặt ngưng trọng nhìn kim thân: “Là cao thủ Phật gia, Chư Hồng Cộng, chạy mau!!”
“Nha!” Chư Hồng Cộng thu hồi kim hoàn, quay đầu bay nhanh.
Tay trái Lục Châu vung chưởng, một chiêu Đại Vô Uý Ấn đánh vào lưng Chư Hồng Cộng.
Ầm!
Chư Hồng Cộng ngã ập xuống mặt cát trong tư thế chó đớp kứt.
Lục Châu thu hồi kim thân và Ma Đà Thủ Ấn, nhìn Chư Hồng Cộng nói: “Khai thập nhất diệp thì dám không xem ai ra gì rồi?”
Chư Hồng Cộng càng cảm thấy quen thuộc… Nếu không nhìn mặt người này, hắn sẽ cho rằng mình đang đối mặt với sư phụ.
Lục Ly bay lướt xuống đỡ Chư Hồng Cộng dậy.
“Chúng ta và các hạ không oán không thù, sao phải khó xử nhau?” Lục Ly biết hai người đều không phải đối thủ của người ta, nhưng thấy đối phương không ra tay ác độc nên muốn nói lý lẽ một phen.
Lục Châu nhìn Lục Ly, thoáng dò xét. “Tu vi vẫn chưa khôi phục.”
Lục Ly kinh hãi không thôi. Vậy mà cũng nhìn ra?
“Tiền bối, đi mau!” Đám tu hành giả quan chiến cấp tốc bay tới, cung kính nói: “Người của hắc liên đến rồi!”
“Hắc liên?” Lục Ly quay đầu nhìn về phương hướng người kia vừa chỉ.
Trên bầu trời có khoảng năm mươi tên tu hành giả mặc hắc bào đang nhanh chóng lướt tới, trong tay mỗi người đều cầm trường kích và trận kỳ.
“Hắc Tháp?” Lục Ly lẩm bẩm.
Chương 1354 Vô đề
Chư Hồng Cộng cau mày nói: “Quá tốt, người một nhà!”
“Không đúng. Vì sao Hắc Tháp lại xuất hiện ở chỗ này?”
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, năm mươi tu hành giả mặc hắc bào đã đáp xuống, vây quanh đám người.
“Hắc Tháp làm việc, mọi tu hành giả Thiên Giới Bà Sa của hồng liên giới mau đi theo chúng ta một chuyến.”
Tu hành giả mặc hắc bào đứng giữa đoàn người nói.
Lục Châu ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người Hắc Tháp. Một nửa trong số đó là Hắc Ngô Vệ, có hai thẩm phán giả… ngay cả tứ trưởng lão Lữ Tư cũng ở đây?
Lục Ly cao giọng nói:
“Ta là Lục Ly, thành viên của Hắc Tháp, đều là người một nhà.”
Tứ trưởng lão Lữ Tư nói: “Lục Ly phản bội Hắc Tháp đã nhiều năm, bây giờ còn dám ra mặt? Bắt lại.”
Sáu tên Hắc Ngô Vệ nhanh như thiểm điện vây chặt lấy Lục Ly.
Lục Ly cau mày nói: “Ta gặp sự cố, không thể trở về, chưa từng phản bội Hắc Tháp, mong Lữ trưởng lão minh giám.”
“Về Hắc Tháp rồi giải thích sau.” Lữ Tư nói.
“Thôi xong…” Chư Hồng Cộng lắc đầu.
Lữ Tư quay đầu nhìn Lục Châu: “Ngươi cũng đi cùng.”
Lục Châu liếc mắt nhìn đám người, thản nhiên nói: “Xem ra lần trước lão phu giáo huấn các ngươi chưa đủ.”
Hả?
“Thời đại chiến loạn, các hạ thứ lỗi.” Lữ Tư vung tay lên, “Bắt lại toàn bộ.”
Hai tên hắc bào tu hành giả lao vọt về phía Lục Châu.
Lục Châu nhanh như thiểm điện đánh ra hai chưởng, hai tên tu hành giả đối chưởng, cánh tay tê rần bèn bay ngược trở về.
Lữ Tư nhíu mày, xem ra thanh niên cởi trần này cũng có chút bản lãnh. “Người trẻ tuổi, ra ngoài làm việc nên khiêm tốn một chút thì hơn.”
Hắn lại phất tay lần nữa. Lần này có mười Hắc Ngô Vệ lao lên.
Ngay khi mười người kia tụ lại, Lục Châu mặc niệm thần thông Thiên thư Chúng Sinh Ngôn Âm.
“Cút ——”
Sóng âm lấy Lục Châu làm trung tâm xạ kích ra tứ phía. Ngay cả Lục Ly, Chư Hồng Cộng và Đương Khang cũng không ngoại lệ, đều bị bắn ngược ra xa. Đầu óc Chư Hồng Cộng ong ong, màng nhĩ đau nhức.
Xong đời, ngay cả tuyệt chiêu của sư phụ cũng có thể bắt chước?
Đối mặt với sóng âm ẩn chứa Thái Huyền chi lực, đám Hắc Ngô Vệ khí huyết cuồn cuộn, mặt mũi trắng bệch, có năm sáu người tu vi thấp thậm chí còn bị thổ huyết.
Tứ trưởng lão Lữ Tư gọi ra vách tường cương khí ngăn trở âm công nhưng vẫn bị chấn động đến chật vật, tâm thần khuấy động.
Chư Hồng Cộng và Lục Ly ngẩng đầu nhìn về phía người trẻ tuổi cởi trần kia.
Trong lúc bọn hắn còn đang kinh nghi, mái tóc của người trẻ tuổi đột nhiên biến thành màu trắng, làn da hồng hào nhanh chóng bị năm tháng khắc lên những nếp nhăn vằn vện.
Một gương mặt tang thương với dáng vẻ tiên phong đạo cốt xuất hiện trước mặt mọi người.
Lục Châu quyết định sử dụng một tấm Thẻ Dịch Dung. Không còn cách nào khác, trên đời này có quá nhiều đồ ngu xuẩn.
Chư Hồng Cộng ngây ngốc hoàn toàn. Đám người Hắc Tháp cũng ngẩn ngơ.
Trong đầu bọn hắn bắt đầu tái hiện hình ảnh Hắc Tháp tập thể bị hạ thấp…
“Đáp xuống!”
Lữ Tư lập tức ra lệnh. Đám thành viên Hắc Tháp vội vàng hạ xuống đất.
Lữ Tư hai tay xách vạt áo chạy vội đến trước mặt Lục Châu, quỳ phịch xuống đất, chắp tay nói: “Lữ Tư bái kiến Lục các chủ!”
“. . .”
Cái gì cơ? Đây chính là Lục các chủ?
Đám thành viên Hắc Tháp cũng vội vàng quỳ xuống đất, miệng hô vang: “Bái kiến Lục các chủ!”
Lục Ly nhíu chặt mày, đầu óc tựa như bột nhão không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Hắn vừa định quay đầu nói một câu với Chư Hồng Cộng thì ——
Chư Hồng Cộng sửa sang quần áo, hai tay chập lại rồi quỳ phịch xuống đất, mông vểnh lên, đầu cúi rạp xuống đất, cất cao giọng nói:
“Đồ nhi bái kiến sư phụ!”
Cái tư thế quỳ lạy đặc sắc này chỉ mình Chư Hồng Cộng dám làm.
Lục Ly lại ngơ ngác.
Tâm lý con người rất dễ bị ảnh hưởng. Khi một đám người ngưu bức hơn mình cùng quỳ xuống thì mình cũng sẽ tự động làm theo.
Lục Ly mơ mơ hồ hồ quỳ một gối xuống. Đám tu hành giả quan chiến cũng hấp tấp làm theo.
Tập thể Hắc Tháp không dám thở mạnh, thậm chí không ai có can đảm nhìn thẳng vào Lục Châu. Trên mặt Lữ Tư ướt đẫm mồ hôi, hai tay khẽ run.
Lục Châu không để ý đến bọn hắn mà xoay người lại nhìn Chư Hồng Cộng. “Lão bát.”
Chư Hồng Cộng run lên, vội vàng đáp:
“Thì ra là sư phụ đại giá quang lâm, vừa rồi người dịch dung thật sự là đăng phong tạo cực, khó lòng phân biệt. Sư phụ.. sư phụ.. huhu đồ nhi sai rồi!”
Bộp bộp bộp. Hắn dập đầu xuống bãi cát.
Lục Châu thản nhiên nói: “Ngươi đúng là đồ nhi ngoan của vi sư. Dám không để vi sư vào mắt rồi?”
“Không không không, làm gì có chuyện đó! Sư phụ, chủ yếu là vì thuật dịch dung của người quá cao siêu, đồ nhi tu vi nông cạn không cách nào phân biệt. Cho dù lá gan đồ nhi lớn bằng trời cũng không dám ngỗ nghịch phạm thượng a!”
Lục Châu nói: “Ngươi nói xấu vi sư sau lưng, còn cho là vi sư không biết?”
Chư Hồng Cộng giật mình ngẩng đầu lên, xua xua tay:
“Không thể nào, không có việc này đâu. Đồ nhi kính ngưỡng sư phụ có thiên địa nhật nguyệt chứng giám. Lão Lục cũng có thể làm chứng. Mỗi khi lão Lục nói xấu người, đồ nhi đều ngay thẳng phê bình hắn đó ——”
Lục Ly: “. . .”
Lục Châu nhìn sang Lục Ly. “Còn nhớ lão phu không?”
Lục Ly nhớ tới bộ dáng trẻ tuổi của Lục Châu, cảm thấy cực kỳ quen mắt nhưng lại không nghĩ ra là ai. Nhưng bộ dạng lão nhân này thì hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Chương 1355 Vô đề
“Lão phu đã từng gặp ngươi ở Thiên Luân sơn mạch. Ngươi còn tặng lão phu một tấm bản đồ Mệnh Cách.” Lục Châu nhắc nhở.
Lục Ly lúc này mới ồ lên: “Ta nhớ ra rồi! Ngươi chính là tu hành giả thập diệp kia?”
Chư Hồng Cộng nói: “Sư phụ, lão Lục nói hắn có rất nhiều lời muốn nói trực tiếp với người.”
“Thật sao?” Lục Châu vuốt râu.
Lục Ly lập tức lắc đầu: “Đừng nghe lão bát nói bậy, Lục Ly ta có sao nói vậy, có việc gì cũng sẽ nói thẳng. Chúng ta mới gặp có một lần, làm gì có chuyện để nói?”
“Lão Lục, lúc ở Đại Khánh ông đâu có nói như vậy đâu.”
“Thôi.” Lục Châu ngắt lời Chư Hồng Cộng, nhìn sang Lục Ly. “Lão phu biết ngươi muốn nói gì.”
Lục Ly mộng bức nhìn Lục Châu.
“Ngươi muốn gia nhập Ma Thiên Các có đúng không?”
“Việc này…” Lục Ly ngơ ngẩn. Gia nhập cái gì chứ?
Lục Châu lạnh nhạt nói:
“Nếu ngươi muốn gia nhập thì lão phu sẽ cho ngươi đảm nhiệm chức vụ Hữu sứ Ma Thiên Các, ngươi có bằng lòng không?”
Chư Hồng Cộng kinh ngạc nhìn sư phụ, miệng lẩm bẩm: “Sư phụ, đây là Lục Ly đó, Lục Ly là người của Hắc Tháp, là Thiên Giới Bà Sa…”
“Tự mình vả miệng.” Lục Châu liếc hắn một cái.
Chát.
Chư Hồng Cộng lập tức tự vả vào miệng mình, cười hắc hắc nói: “Đồ nhi lắm chuyện, đồ nhi không nên xen vào.”
“Lữ Tư.” Lục Châu gọi.
“Mời Lục các chủ nói.” Giọng Lữ Tư có chút run rẩy.
“Lục Ly muốn gia nhập Ma Thiên Các của lão phu, các ngươi có ý kiến gì không?”
Lữ Tư lắc đầu nguầy nguậy:
“Không có, không có ý kiến, đương nhiên là không có! Lục Ly được gia nhập Ma Thiên Các chính là phúc khí của hắn!”
Lục Ly: “? ? ?”
Tứ trưởng lão vì sao lại có vẻ xun xoe như vậy? Đám người Hắc Tháp vẫn còn quỳ dưới đất là thế nào?
Lục Châu hỏi: “Hạ Tranh Vanh đâu?”
“Ta sẽ tự mình báo cáo việc này với Hạ tháp chủ, xin Lục các chủ cứ yên tâm. Việc Lục Ly gia nhập Ma Thiên Các tuyệt đối sẽ không ai dám nói một tiếng ‘không’.”
“Rất tốt.”
Lục Châu lại quay sang nói với Lục Ly: “Nể tình ngươi chiếu cố lão bát, bản toạ phá lệ cho ngươi gia nhập Ma Thiên Các. Nên biết rằng trên đời này có rất nhiều người muốn gia nhập Ma Thiên Các mà không được. Đây chính là cơ hội của ngươi.”
Lục Ly: “. . .”
“Đương nhiên, vào Ma Thiên Các phải tuân thủ quy củ của Ma Thiên Các.” Lục Châu nói.
Lục Ly vẫn còn mộng bức, đầu óc đặc quánh lại như bột hồ.
“Đều đứng lên đi.”
Đám người Hắc Tháp đứng dậy. Những tu hành giả quan chiến cũng run rẩy không thôi, cứ ngỡ như mình đang nằm mơ.
Chư Hồng Cộng lại dập đầu nói: “Đồ nhi không đứng dậy vội, đã lâu không gặp sư phụ, tâm tình đồ nhi rất vui vẻ, muốn quỳ lâu thêm một chút để bày tỏ tâm ý.”
“. . .”
Ngươi thật là xuất sắc. Lục Ly bất đắc dĩ liếc hắn một cái.
“Lục Ly, lão phu đang chờ ngươi lên tiếng.”
“Việc này… việc này…”
Lữ Tư vội nói: “Việc này cái gì mà việc này. Lục các chủ coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi. Lục Ly, còn không mau tranh thủ thời gian bái kiến Lục các chủ?”
Cái quái gì đây? Quyền uy, tôn nghiêm và cốt khí của Hắc Tháp đi đâu cả rồi?
Lục Ly phát hiện ra mọi thành viên Hắc Tháp đều đang nhìn mình chằm chằm, ngay cả Lục Châu cũng thế. Hắn bèn khom người, cúi đầu nói:
“Lục Ly bái kiến Các chủ.”
[Ting — thu hoạch được một tên thuộc hạ, ban thưởng 1.000 điểm công đức.]
“Rất tốt.”
Lục Châu gật đầu, xoay người đi về phía đám người Lữ Tư.
Chư Hồng Cộng thấy thế bèn dịch người đến bên cạnh Lục Châu, ngẩng đầu lên vừa lau cát trên trán vừa nói:
“Lão Lục, có ánh mắt nha.”
“… Tới ngươi nữa.” Lục Ly cảm giác như mình lọt vào trong sương mù, tựa như nhà quê vừa lên tỉnh, không theo kịp thời đại.
“Lão Lục, sư phụ ta cảm kích ngươi nên mới cho ngươi gia nhập Ma Thiên Các đó.” Chư Hồng Cộng nói.
Lục Châu quay đầu lại nói: “Ngươi nói cái gì?”
“Không có a… đồ nhi đang nói sư phụ anh minh thần võ, có thể khiến lão Lục cam tâm tình nguyện gia nhập Ma Thiên Các.” Chư Hồng Cộng vội vàng lấp liếm.
Lục Châu không thèm để ý đến hắn nữa mà lạnh nhạt vuốt râu nhìn Lữ Tư:
“Hắc Tháp không ở yên trong hắc liên giới mà đến đây làm gì?”
“Chúng ta nhận được tin tức Đại Viên vương đình và Hắc Diệu liên minh có ý định xâm chiếm hồng liên. Trước lúc đó, nhiều nơi trong hồng liên giới xuất hiện hung thú tấn công, mà thực lực Hắc Tháp lại bị yếu đi sau sự kiện Hắc Tháp tập thể hạ thấp, thế nên muốn nhân cơ hội này vớt đi một ít Mệnh Cách thú. Vừa rồi, vừa rồi… ta thấy trong tay ngài có Mệnh Cách Chi Tâm nên… Lục các chủ thứ tội!”
Lục Ly và Chư Hồng Cộng nhìn về phía viên Mệnh Cách Chi Tâm. \
“Đây là…” Lục Ly nhất thời không nhận ra đây là Mệnh Cách Chi Tâm của hung thú nào.
Lục Châu thoáng điều động nguyên khí để viên Mệnh Cách Chi Tâm khôi phục lại quang mang.
“Mệnh Cách Chi Tâm của thú vương?!” Lục Ly kinh ngạc nói.
“Đây là Mệnh Cách Chi Tâm của U Minh Lang Vương.” Lục Châu giải thích.
Đám người xôn xao. Lục Ly và Chư Hồng Cộng quay đầu nhìn về phía mặt nước biển vẫn còn nhuốm máu, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Lục Châu tiếp tục nói: “Vậy cũng không cần xuất động nhiều người như thế. Vì sao Hạ Tranh Vanh không đến?”
“Chúng ta đến đây thu hoạch Mệnh Cách Chi Tâm, không có ý định bộc phát mâu thuẫn với vương đình. Lần thú tai này khác với trước đây, ta hoài nghi có hung thú trí tuệ cao đứng đằng sau thao túng. Cho nên Hắc Tháp mới vận dụng toàn bộ lực lượng, đề phòng có chuyện không hay xảy ra.”
Bình luận facebook