• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện (3 Viewers)

  • Chương 1346-1350

Chương 1346 Vô đề

Lục Ly cau mày quan sát. Dưới ánh nắng rạng rỡ, hắn có thể nhìn thấy bên dưới mặt nước có một hắc ảnh khổng lồ như một ngọn núi đang di chuyển.

Trong lòng cả kinh, Lục Ly vội vàng nói: “Nhanh, bảo Đương Khang bay cao lên!”

“Nha.”

Chư Hồng Cộng cũng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, lập tức ra hiệu cho Đương Khang bay vút lên cao, tiến vào trong mây mù.

“Đừng xua tan sương mù, cứ chậm rãi bay trong mây thôi. Một khi bị phát hiện sẽ nguy hiểm vô cùng.” Lục Ly nói.

“Lão Lục, rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Hải thú chi vương.” Lục Ly đáp.

“Lại là hải thú chi vương? Hay là để ta xuống dưới đánh giết nó, lấy Mệnh Cách Chi Tâm?”

“Không.”

Lục Ly đáp chắc nịch, “Ngươi hiểu biết quá ít về hải thú. Lúc trước ta có năm Mệnh Cách, nhận mệnh lệnh của Hắc Tháp đến Vô Tận Hải đánh giết hải thú chi vương. Ngươi có biết vì sao ta phải giết nó không?”

“Ta không hỏi vì sao, cho ông tức chết luôn.” Chư Hồng Cộng ngúng nguẩy.

Lục Ly mặc kệ hắn, tiếp tục nói:

“Đó là bởi vì hải thú chi vương có năng lực thống trị. Cách một đoạn thời gian, hải thú chi vương sẽ dẫn đầu một đoàn hải thú cường đại đi tập kích thành trì của nhân loại. Vì bảo vệ nơi nuôi nhốt được an toàn, Hắc Tháp sẽ đánh giết nó.”

“Vậy tại sao không phái người mạnh hơn?” Chư Hồng Cộng khó hiểu hỏi.

“Tám Mệnh Cách là thẩm phán giả, trên nữa chính là trưởng lão, địa vị của bọn họ rất cao, không dễ dàng đi mạo hiểm. Trừ phi ta chết, bọn họ mới phái người khác đến để đảm bảo hải thú chi vương không thể tiếp tục tấn công.”

“Vậy sao lần này lại không có ai đến?”

“Không biết.” Lục Ly lắc đầu nói, “Chúng ta rời đi quá lâu, có lẽ Hắc Tháp đã xảy ra không ít biến cố. Cách nửa năm Hắc Tháp sẽ cử người đi tuần tra khu vực biển một lần. Đương nhiên chưa chắc hải thú chi vương sẽ xuất hiện, có đôi khi cũng sẽ tính sai thời gian, dẫn đến hải thú chi vương có cơ hội đổ bộ. Khi đó chỉ có thể phái thẩm phán giả ra tay, tốc chiến tốc thắng.”

“Hắc Tháp thật là hèn hạ.” Chư Hồng Cộng nói.

“Có lúc cũng là bất đắc dĩ…”

“Vậy bây giờ làm sao đây? Không có người Hắc Tháp đến, đám hải thú này chẳng phải sẽ không kiêng nể gì mà tấn công nhân loại sao?”

“Có lẽ chúng ta cách đất liền rất xa. Cũng có lẽ nơi này không phải Vô Tận Hải của hắc liên hay hồng liên… Nhiều khả năng lắm.” Lục Ly nói.

“Thôi xong… vậy là lạc đường thật rồi.”

“Không thể nào.” Lục Ly lấy trong ngực áo ra một khối ngọc bài toả quang mang nhàn nhạt.

Chư Hồng Cộng kinh ngạc hỏi: “Ông còn có đồ tốt như vậy?”

“Đây chẳng phải bảo bối gì cả, chỉ có tác dụng dẫn đường.”

Uuuuuu ——

Tiếng trầm thấp nghẹn ngào vang vọng đến chân trời, xuyên thẳng vào mây, chấn động màng nhĩ của hai người.

Lục Ly nhíu chặt mày, sắc mặt ngưng trọng nói: “Là hải thú chi vương cao giai.”

“. . .”

“Bây giờ ngươi mà xuống dưới sẽ trở thành món ngon trong bụng nó.” Lục Ly dập tắt suy nghĩ trong đầu Chư Hồng Cộng.

Chiến thắng một tên Vương Siêu đã quên mất mình là ai.

“Hải thú cao giai lợi hại như vậy?”

“Có lẽ chỉ có thẩm phán giả mới đối phó nổi… Không biết bọn họ đi đâu cả rồi, e là nhân loại sẽ gặp tai nạn.” Lục Ly thở dài một tiếng.

. . .

Tại hắc liên giới, trong Đại Viên vương đình.

Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp tay chắp sau lưng, đi tới đi lui trong hành lang.

Một bóng người cấp tốc lướt tới, quỳ xuống nói: “Bệ hạ, tiền tuyến báo lại, có hung thú trong Vô Tận Hải đang tiến về phía hồng liên giới.”

Hai mắt Hắc Hoàng loé lên tinh quang. “Tốt lắm, rốt cuộc trẫm cũng chờ được ngày này!”

“Bệ hạ, Trần Vũ Vương đến Hắc Diệu liên minh rồi. Tin rằng bọn họ sẽ nguyện ý hợp tác với chúng ta.”

“Tốt.”

Mục Nhĩ Thiếp quay đầu nói với tâm phúc Trương công công: “Bãi giá đến Ám Hồn Tông. Trẫm muốn đón dũng sĩ An Sắt trở về.”

“Vâng.”

Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp ngồi phi liễn bay về phía Ám Hồn Tông.

Trời chạng vạng tối, phi liễn đã tới Ám Hồn Sơn.

Mấy đệ tử Ám Hồn Tông cấp tốc bay lên, khom người nghênh đón:

“Bái kiến ngô hoàng, ngô hoàng vạn tuế!”

Mục Nhĩ Thiếp bước ra, chắp tay nói: “Miễn lễ. Tình hình dũng sĩ An Sắt của trẫm thế nào rồi?”

Trong mắt hắn, dũng sĩ An Sắt là thiên tài tu hành khó gặp, dưới sự giúp đỡ của Ám Hồn Tông, Mệnh Cách bị hao tổn hẳn là có thể khôi phục, không đến năm năm An Sắt sẽ trở lại trạng thái đỉnh phong. Đối với nhân tài bậc này, hắn đương nhiên phải tự mình đến đón.

Tên đệ tử ấp úng, khó lòng mở miệng.

Trương công công thấy vậy liền quát lớn: “Có lời gì mà không thể nói trước mặt bệ hạ?”

“Bệ hạ, không phải là không thể nói, mà là sợ ngài tức giận.”

“Cứ nói ra đi.” Mục Nhĩ Thiếp ra lệnh.

“An Sắt vốn là đại đệ tử Ám Hồn Tông, là đại sư huynh được người người kính sợ. Lần này bị thương quá mức nghiêm trọng, Thiên Hoa Đan và các loại thuốc khôi phục tu vi khác do Tông chủ lưu lại đều sử dụng hết. Dùng toàn bộ lực lượng của cả tông môn mới có thể giúp An Sắt khôi phục lại năm Mệnh Cách, muốn hoàn toàn khôi phục lại như xưa thì cần ít nhất mười năm.” Người kia vốn là trưởng lão của Ám Hồn Tông.

Mục Nhĩ Thiếp nghe vậy, nhíu mày nói: “Với năng lực của Ám Hồn Tông cũng không thể hoàn toàn khôi phục? Ngươi nên hiểu, dũng sĩ An Sắt là cánh tay phải của trẫm, trẫm có thể chờ, dù mười năm hay hai mươi năm cũng được. Chỉ cần hắn có thể khôi phục, trẫm đều có thể chờ.”
Chương 1347 Vô đề

“Hầy…” Trưởng lão kia thở dài một tiếng, “Mệnh Cung của hắn không biết vì sao bị thu nhỏ lại một nửa, Ám Hồn Tông không cách nào chữa trị.”

Trương công công nói:

“Ngươi không được lừa gạt bệ hạ, khi quân phạm thượng chính là tử tội.”

“Chính vì khi quân là tử tội nên thảo dân mới không dám khi quân. Bệ hạ, dũng sĩ An Sắt hiệu lực vì triều đình nhiều năm như vậy, ngài hãy đến xem hắn đi.” Trưởng lão làm tư thế mời.

Trương công công không dám lên tiếng mà quay đầu nhìn biểu tình trên mặt Mục Nhĩ Thiếp.

Trên thực tế, nếu An Sắt có thể khôi phục Mệnh Cách thì Ám Hồn Tông cũng được lợi không ít, đương nhiên sẽ không cố ý bỏ mặc hắn, càng không cần lừa gạt giấu diếm.

“Hồi cung.” Mục Nhĩ Thiếp hạ lệnh.

Trương công công cả kinh nói: “Bệ hạ, không đến thăm hắn một lần sao?”

“Trẫm đột nhiên cảm thấy khó chịu, ngày khác sẽ trở lại.”

Trương công công hầu hạ hoàng đế nhiều năm, lập tức hiểu ý, bèn cao giọng nói: “Hồi cung.”

Phi liễn quay đầu bay vào trong mây.

Mấy đệ tử Ám Hồn Tông khom người đưa tiễn, sau đó ngẩng đầu nhìn phi liễn từ từ biến mất.

Khoảng một khắc đồng hồ sau, An Sắt với vẻ mặt tái nhợt đạp không bay tới quảng trường Ám Hồn Tông, một tay cầm kiếm, trên người mặc bộ khôi giáp. Hắn hưng phấn hỏi:

“Trưởng lão, bệ hạ đâu rồi?”

“Đi rồi.”

“Đi rồi? Không thể nào, bệ hạ đã nói nhất định sẽ tới tiếp đón ta hồi cung, sao có thể đi được?” An Sắt không thể tin nổi.

“Tỉnh lại đi, ngươi đã không còn là An Sắt của năm đó. Ta đã kể rõ tình hình của ngươi cho bệ hạ biết, bệ hạ lập tức xoay người rời đi, chẳng buồn đến thăm ngươi một lần. Ngươi không phải tiểu hài tử, đến đạo lý này cũng không rõ hay sao?”

Thân hình An Sắt lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã rơi xuống.

Hắn nắm chặt trường kiếm trong tay, các đốt ngón tay đã trắng bệch.

“Không giết ngươi đã là không tệ, ta làm vậy cũng là vì ngươi mà thôi. Với bộ dạng này của ngươi mà tiến cung thì cũng chỉ có một con đường chết. Trước kia ngươi đắc tội với quá nhiều người, vừa vặn nhân cơ hội này, hãy thoái ẩn đi.” Trưởng lão nói.

“Thoái ẩn?”

“An Sắt!” Trưởng lão cao giọng nói, “Nếu ngươi vẫn không cam tâm, vậy thì sáng sớm mai đến hoàng cung đi.”

Trưởng lão nói xong lập tức rời đi.

An Sắt nhìn về phía chân trời, suy nghĩ đến xuất thần. Hắn cắn răng lấy Tinh Bàn ra, nhìn khu vực Mệnh Cách đã hoàn toàn mờ đi, kích động nói:

“Vì sao lại như thế?!”

“Ngươi đã không còn là thiên tài mười Mệnh Cách, chấp nhận hiện thực đi.” Cách đó không xa truyền tới một tiếng nói.

“Ta là đại sư huynh của ngươi!” An Sắt tức giận đáp.

“Đại sư huynh, ngươi tốt nhất đừng trêu chọc ta.” Người kia lễ phép khom người với An Sắt, sau đó đứng thẳng người lại, gọi ra pháp thân.

Một toà hắc sắc Thiên Giới Bà Sa cao bảy mươi lăm trượng xuất hiện, trên Tinh Bàn có tám khu vực Mệnh Cách toả ra quang mang. Sau đó pháp thân biến mất.

Không xuống tay với ngươi đã là không tệ.

Những năm gần đây, toàn bộ tài nguyên Ám Hồn Tông đều dùng hết trên người An Sắt. Bây giờ hắn bị người ta huỷ đi mười Mệnh Cách, dùng toàn bộ tài nguyên mới khôi phục được năm. Muốn các đệ tử đồng môn không có ý kiến gì là việc không thể nào.

An Sắt nhớ tới cảnh Lục Châu ra tay với mình, không cam lòng lẩm bẩm: “Rốt cuộc hắn đã dùng tà thuật gì?”

. . .

Trong Thiên Luân hạp cốc, nơi sâu nhất của dòng dung nham.

Lục Châu đang trong trạng thái chìm đắm vào việc lĩnh hội Thiên thư.

Ưu điểm của việc chìm đắm ý thức là có thể lĩnh hội Thiên thư một cách tốt nhất, nhưng khuyết điểm là mất đi năng lực sử dụng giác quan. Cho nên khoảng thời gian này hắn không có cách nào quan sát tình huống của đám đồ đệ.

[Ting — đệ tử Diệp Thiên Tâm ngưng tụ Thiên Giới Bà Sa thành công, ban thưởng 10.000 điểm công đức.]

[Diệp Thiên Tâm đã thoả mãn điều kiện xuất sư, xin hỏi có xuất sư không?]

Tiếng thông báo vang lên đột ngột khiến Lục Châu bừng tỉnh. Hắn mở mắt, nhìn lại bảng Hệ thống.

“Diệp Thiên Tâm?”

[Đệ tử sau khi xuất sư nhập thế sẽ cung cấp nhiều điểm thưởng cho sư phụ.]

Sao lại đột nhiên xuất sư?

Hắn vốn cho rằng người xuất sư trước hẳn là Tiểu Diên Nhi và Hải Loa, thiên phú của hai nàng vượt xa những người khác. Hai nàng đã là thập diệp từ lâu, tại Triệu Văn Quốc thu hoạch được rất nhiều Mệnh Cách Chi Tâm đã đủ để cả hai ngưng tụ Thiên Giới Bà Sa.

Huống hồ còn có lão đại lão nhị thỉnh thoảng lại ra ngoài đánh giết Mệnh Cách thú cấp thấp. Có bọn hắn hộ pháp, Tiểu Diên Nhi và Hải Loa rất an toàn.

Không ngờ Diệp Thiên Tâm lại là người xuất sư trước.

“Xuất sư.”

[Ting — đệ tử Diệp Thiên Tâm thành công xuất sư.]

[Ban thưởng một tấm Thẻ Ngẫu Nhiên, sử dụng thẻ này sẽ được ban thưởng ngẫu nhiên một đạo cụ quý giá.]

[Sau khi Diệp Thiên Tâm xuất sư sẽ thu hoạch được tư cách khai sơn lập phái và truyền đạo thu đồ, hạn mức thu nhận đồ tôn: ba người.]

[Dạy dỗ Diệp Thiên Tâm không còn nhận được điểm công đức.]

Nói thế nào thì xuất sư cũng là chuyện tốt.

Lục Châu nhìn về phía Thẻ Ngẫu Nhiên. “Sử dụng.”

[Ting — thu hoạch được một tấm Thẻ Nhược Điểm, thu hoạch được thương pháp Phá Trận Tử.]

[Thẻ Nhược Điểm: vạn vật trên thế gian đều có nhược điểm. Thẻ Nhược Điểm sẽ giúp ký chủ tìm thấy nhược điểm của đối phương. Thẻ này đã được thêm vào thương thành.]

“Cũng không tệ.”
Chương 1348 Vô đề

Lục Châu mở thương thành ra, giá bán của Thẻ Nhược Điểm là 20.000 điểm công đức một tấm.

Cũng tạm ổn.

Oanh! Phía Thiên Luân sơn mạch đột nhiên truyền đến tiếng vang rung trời.

Lục Châu nhìn lại Mệnh Cung trước mặt. “Còn thiếu một chút.”

Trên Mệnh Cung, sáu khu vực Mệnh Cách đang giao thoa với nhau, dung hợp lại thành một thể. Lục Châu có thể dùng ý niệm khống chế chúng nó tách ra, nhưng không thể hối thúc chúng dung hợp. Việc dung hợp chỉ thực hiện được sau khi đột phá Mệnh Quan.

Như vậy Lục Châu sẽ có hai cách thức che giấu Mệnh Cách: một là dùng ba mươi sáu hình tam giác che chắn hoàn toàn Mệnh Cung, đi theo phong cách lãnh khốc như Lam Hi Hoà. Hai là dựa vào việc sáu Mệnh Cách dung hợp với nhau để giả vờ như đó chỉ là một Mệnh Cách, cho dù đối phương biết hắn đang che giấu cũng không thể đoán được tu vi thật sự của hắn là bao nhiêu.

Ầm!

Một tảng đá lớn bị chấn động rơi xuống. Lục Châu nhướng mày đánh bay nó.

Ầm ầm ầm!

Tần suất đá vụn rơi càng lúc càng dày đặc.

“La Hán kim thân.”

Kim thân xuất hiện che chắn toàn bộ đá vụn.

“Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là hung thú?”

Lục Châu nhớ tới lúc mới đến hạp cốc đã nghe ba tu hành giả nói nơi này có một con Mệnh Cách thú đặc thù ẩn nấp, chẳng lẽ có người đang đánh nhau với hung thú?

Đúng là xui xẻo.

Lục Châu mặc niệm thần thông Thiên thư, thính lực bao trùm phương viên ngàn mét, nhưng đáng tiếc chẳng nghe được gì ngoài tiếng dung nham nóng chảy, có thể thấy được hắn đã tiến sâu đến mức nào.

Vẫn nên chuyên tâm thông qua Mệnh Quan thì hơn.

. . .

Tại một nơi gần Thiên Luân hạp cốc.

Rất đông tu hành giả bay đi lượn về, bốn phương tám hướng có đủ loại hung thú đang kịch chiến với nhân loại.

Ầm ầm ầm!

Trên trời có phi cầm, dưới đất có tẩu thú, từ Sơn Cao đến Linh Tê, Cuồng Mãng, Hổ Báo…

“Không được rồi, đám hung thú này quá đông, lại đột nhiên xuất hiện khắp Kiếm Nam đạo, Sơn Bắc đạo và Sơn Nam đạo. Chúng ta phải lui về thành thôi, chờ đợi cường giả đến cứu viện.”

Xung quanh Thiên Luân sơn mạch đều là thi thể nhân loại. Một ít loài phi cầm đang mổ xác người trông vô cùng rùng rợn.

Các tu hành giả đang chiến đấu đều máu me đầy người, thở hổn hà hổn hển.

“Kiếm Nam đạo có Cửu Trọng Điện trông coi, không quá nguy hiểm. Sơn Bắc đạo có Vân Sơn mười hai tông và Thiên Hoả Môn cũng không có vấn đề gì lớn. Chỉ có Thiên Luân sơn mạch là lỗ hổng duy nhất.”

“Từ bỏ Thiên Luân sơn mạch thôi, chúng ta rút lui, có lẽ trong quan sẽ phái cao thủ tới.”

“Trong quan? Đành trông cậy vào Ma Thiên Các.”

Mấy trăm tu hành giả đồng loạt bay đi. Phi cầm trên bầu trời càng lúc càng nhiều.

Oanh!

Một đạo thân ảnh khổng lồ từ xa chạy đến, chấn động toàn bộ đại địa. Hung thú khổng lồ có bộ dáng như một con sói.

“Tránh mau, là Mệnh Cách thú cấp thú vương!”

Ngaoooo ——

“Là U Minh Lang Vương! Thôi xong rồi!” Một tu hành giả hoảng sợ hét lên.

Sói là loài động vật quần cư, không bao giờ độc hành. Con Lang Vương kia cao gần năm mươi trượng, dài đến trăm trượng, nhảy lên một cái là ẩn vào trong mây mù.

Hình thể của U Minh Lang Vương tương đương với Thiên Giới Bà Sa năm, sáu Mệnh Cách.

“Phải bình tĩnh, mặc kệ đám hung thú khác, chúng ta nghĩ cách ngăn cản U Minh Lang Vương.”

Dưới sự lãnh đạo của Lang Vương, đàn sói ồ ạt vọt tới, ngửa mặt lên trời tru lên một tiếng dài.

Ngaooooo ——

“Thật kỳ quái, sao đàn sói này lại to gan như vậy, dám xông vào thành trì, không sợ bị tu hành giả giết chết sao?” Có người nghi hoặc hỏi.

“Không đơn giản như vậy đâu. Hồng liên xuất hiện nhiều đàn hung thú tấn công tại nhiều nơi, đây rõ ràng là một âm mưu.”

“Chúng nó thông minh như vậy?”

“Đừng quên tại Triệu Văn Quốc từng xuất hiện hung thú Anh Chiêu và Bồ Di cực kỳ thông minh.”

U Minh Lang Vương nhảy xuống tựa như thái sơn áp đỉnh, bốn chân to như trụ trời, đầu nó ngang tầm với đám tu hành giả đang lăng không chiến đấu, hai mắt loé lên tinh quang ——

“Đánh!”

Tiếng hô hào vang lên, mấy trăm tu hành giả lập tức gọi ra kiếm cương, đao cương, trận ấn… đủ loại thần thông ngập trời đánh về phía nó.

U Minh Lang Vương vọt thẳng vào trong đám người, điên cuồng cắn xé. Chỉ trong thoáng chốc nhân loại và đàn sói đã lao vào hỗn chiến, huyết nhục văng tung toé khắp nơi.

. . .

Cùng lúc đó trong địa phận Đại Đường có rất nhiều nơi xuất hiện bầy đàn hung thú tấn công.

Lý Vân Tranh dẫn theo bá quan văn võ vội vàng chạy đến Thiên Vũ Viện.

“Lão sư, Đại Đường nguy rồi, cầu xin ngài nghĩ biện pháp cứu lấy Đại Đường!” Lý Vân Tranh quỳ xuống trước mặt Tư Vô Nhai.

Tư Vô Nhai nhíu mày nói: “Việc này ta đã biết rồi. Lý Vân Tranh, ngươi là vua của một nước, khóc sướt mướt như vậy còn ra thể thống gì!”

Khi xử lý sự vụ thông thường Lý Vân Tranh rất bình ổn, nhưng bây giờ quốc gia đang lúc tồn vong, hắn đương nhiên không thể giữ được bình tĩnh.

Lý Vân Tranh đứng lên nói: “Lão sư, sư công đang ở đâu?”

“Sư công ngươi còn đang bế quan.” Tư Vô Nhai xoay người lại nói, “Nếu chỉ là hung thú thì không đến nỗi nào, nhưng vấn đề thật sự đáng sợ hơn ngươi tưởng nhiều.”

“Lão sư nói vậy là có ý gì?” Lý Vân Tranh nghi hoặc hỏi.

“Ta đã hỏi chuyện Anh Chiêu, hung thú tại bí ẩn chi địa đã cấu kết với nhân loại để nuốt chửng Đại Đường. Ta đang chờ những nhân loại đó xuất hiện đây.” Tư Vô Nhai nói.
Chương 1349 Vô đề

“Nhân loại?”

“Nếu ta đoán không sai, đám người đó hẳn là Đại Viên vương đình.” Tư Vô Nhai nói.

“Hắc liên giới?” Lý Vân Tranh hoảng hốt nói, “Bọn hắn không sợ sư công sao?”

“Chiến tranh không phải là chuyện của riêng một người nào. Thập đạo Đại Đường có năm đạo xuất hiện hung thú, nếu có cả hung thú cấp thú vương thì chúng ta phiền to rồi.” Tư Vô Nhai nói.

Hồng liên không có bao nhiêu Thiên Giới Bà Sa.

Từ khi việc lũng đoạn Mệnh Cách kết thúc, có một số Thiên Giới Bà Sa ra đời, nhưng thực lực tổng thể vẫn yếu hơn hắc liên rất nhiều. Nếu đôi bên bộc phát chiến tranh thì hậu quả khó mà lường được.

Đúng lúc này, Vương Đại Chuỳ từ bên ngoài bay vào nói:

“Thất tiên sinh, tại Thiên Luân sơn mạch phát hiện thú vương U Minh Lang Vương, tu hành giả nơi đó bị tử thương thảm trọng. Hiện tại có hơn trăm người đang ở Thiên Luân hạp cốc, những người khác đã lui về Vân Sơn.”

Tư Vô Nhai lắc đầu thở dài: “Việc nên đến vẫn phải đến. Bên Kiếm Nam đạo thế nào rồi?”

“Kiếm Nam đạo có Cửu Trọng Điện trông coi, không có quá nhiều vấn đề, chỉ mong không có thú vương xuất hiện. Giang Đông đạo ở gần hải vực, ta hoài nghi hải thú cũng sẽ tấn công. Sơn Nam đạo thì nhẹ nhõm hơn một chút, Lục các chủ đã từng huyết tẩy một trận ở đó, hung thú vẫn còn sợ hãi chưa dám xâm chiếm. Ngoài ra ta còn một tin tức không thể không nói… tại Sơn Bắc đạo và Giang Đông đạo phát hiện có phù văn thông đạo của hắc liên.” Vương Đại Chuỳ nói.

Lý Vân Tranh cả kinh: “Quả nhiên có hắc liên đứng phía sau chuyện này!”

Đúng là hoạ vô đơn chí.

Tư Vô Nhai nói: “Nếu ta đoán không lầm, Đại Viên vương đình đã âm mưu việc này từ lâu.”

Tư Vô Nhai đi tới bên bàn, chỉ tay vào tấm bản đồ da dê cổ:

“Nơi bọn hắn xuất hiện là Kiếm Nam đạo, Sơn Bắc đạo, Giang Đông đạo và Giang Bắc đạo, những địa phương này đều ở rất gần biên giới Đại Đường. Hung thú không thể sử dụng phù văn thông đạo nên chỉ có thể tấn công từ bên ngoài, cộng thêm phù văn thông đạo của hắc liên đưa tu hành giả đến sẽ tạo thành thế gọng kìm vây kín hồng liên.

“Ba khu vực lục địa có hung thú, lại thêm Giang Đông đạo có hải thú, nếu ta đoán không lầm thì sẽ có bốn con thú vương.”

Lý Vân Tranh nói: “Lão sư, ngài chắc chắn sao?” Hắn luôn cảm thấy Tư Vô Nhai có nội ứng nên mới biết rành rẽ như thế.

Tư Vô Nhai bình tĩnh nói: “Ngươi không cần hỏi nhiều. Việc cấp bách trước mắt là phải điều động cao thủ, phái người đến cả mười đạo Đại Đường để mê hoặc đối thủ. Ngươi lo cho tốt việc này là được.”

“Nhưng tu hành giả Đại Đường gánh không nổi hung thú bậc này nha…” Lý Vân Tranh ỉu xìu đáp.

“Ngươi cứ làm đi.”

“Vâng, ta nghe lời lão sư.” Nói xong Lý Vân Tranh rời khỏi Thiên Vũ Viện.

Vương Đại Chuỳ đi tới bên cạnh Tư Vô Nhai, khẽ nói: “Thất tiên sinh định vận dụng lực lượng Ma Thiên Các?”

Tư Vô Nhai mỉm cười nói: “Không hẳn.”

. . .

Trong Thiên Luân sơn mạch.

U Minh Lang Vương và bầy đàn hung thú đánh cho đám tu hành giả không còn đường lui, trên người ai nấy đều vương đầy máu tươi.

“Lui vào trong hạp cốc, đây là đường sống duy nhất của chúng ta.” Có người chỉ về phía hạp cốc nói.

“Trong đó đều là dung nham, đi vào cũng sẽ bị thiêu chết!”

“Thiêu chết còn hơn là bị cắn chết. Đi!!”

Hơn trăm tu hành giả hiện tại chỉ còn lại một nửa, đồng loạt bay về phía Thiên Luân hạp cốc.

Các bậc tiên hiền từng nói, mâu thuẫn giữa nhân loại và hung thú vĩnh viễn cũng không thể hoà hoãn, nhưng chẳng ai giải thích lý do tại sao.

Ngaooooo ——

Mấy chục tu hành giả liều mạng bay vào hạp cốc, đàn U Minh Lang cũng cấp tốc đuổi theo.

Đám tu hành giả vừa đánh vừa lui vào trong huyệt động. “An toàn rồi! Trước đừng tiến vào quá sâu, bên trong rất nóng và nguy hiểm, chúng ta tránh ở đây thôi.”

Ngaoooo!!

Mấy chục con U Minh Lang vây kín ngoài cửa động, ngửa mặt lên trời hú dài tựa như đang tuyên cáo thắng lợi, khiến đám tu hành giả hoảng sợ lui tuốt vào trong.

“Đừng sợ! Nơi này là động dung nham, hình thể của Lang Vương quá lớn không thể tiến vào, đám tiểu lang thì chúng ta có thể hợp lực giết chết.”

Hắn vừa dứt lời, trên đỉnh đầu chợt truyền tới âm thanh như thiên lôi bổ trúng, đá vụn ào ào rơi xuống.

Ầm ầm!

Đám người hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên.

“Lang Vương ở phía trên!”

“Đám hung thú này giảo hoạt hơn chúng ta tưởng.”

Lang Vương không ngừng đánh vào sơn mạch khiến cự thạch rơi ầm ầm. Đám người vội vàng gọi cương khí hộ thể và pháp thân ra ngăn trở cự thạch.

Trong số bọn hắn có rất nhiều người đã bị thương, cơn mưa cự thạch khiến vài người yếu ớt không chịu đựng nổi, suýt chút nữa đã rơi vào dòng dung nham.

Cùng lúc đó, hơn mười con U Minh Lang vọt vào trong động giương nanh múa vuốt. Đám tu hành giả lập tức thi triển kiếm cương đao cương bức lui bọn chúng.

Trên đỉnh đầu, cự thạch rơi xuống càng lúc càng nhiều. Có một nam một nữ không chịu được nữa, ôm mặt bật khóc.

“Khóc cái gì? Phế vật!” Nam tử cầm đầu mắng.

Khóc không giải quyết được vấn đề, còn ảnh hưởng đến tâm tình của mọi người. Trong mắt đàn lang sói, con mồi khóc thút thít lại càng thêm mỹ vị.

Hai tu hành giả kia bèn ngừng khóc.

Ầm ầm ——

Rốt cuộc đỉnh động cũng bị U Minh Lang Vương phá vỡ thành một lỗ hổng, đá vụn ồ ạt rơi xuống.

“Hỏng rồi! Bay vào trong mau!” Nam tử cầm đầu ra lệnh, đám người lập tức bay vào chỗ sâu trong huyệt động.
Chương 1350 Vô đề

Bọn họ đã không còn sức lo lắng về nhiệt độ cao, chỉ có thể liều mạng bay vào.

U Minh Lang Vương thò đầu vào trong lỗ hổng, nhe ra hàm răng trắng ởn.

Hai tu hành giả nhát gan vừa khóc thút thít ban nãy không kịp phản ứng, thậm chí đến kêu lên một tiếng cũng không kịp, đã bị Lang Vương ngoạm lấy lôi ra ngoài.

Ngaoooo ——

Lang Vương ngửa mặt lên trời hú dài, đàn sói lập tức ập vào hạp cốc.

Sói có một đặc điểm là, chỉ cần Lang Vương ra lệnh, mặc kệ đối phương có nguy hiểm cỡ nào thì bọn chúng cũng không hề cố kỵ mà xông lên.

“Cố chịu một chút! Nhiệt độ cao sẽ khiến đám U Minh Lang không chịu nổi!”

“Vấn đề là ta cũng chịu hết nổi rồi! Tiếp tục như vậy thì chúng ta cũng phải chết! Nóng quá đi mất.”

“Cố gắng lên, chỉ cần không chết thì sẽ thoát được thôi.”

“Mọi người tụ tập lại một chỗ, Thiên Giới Bà Sa đứng ở bên ngoài mở cương khí hộ thể lên.”

Đám người co cụm lại, năng lượng cộng hưởng cùng chống cự lại sóng nhiệt.

Oanh!

Trên đầu lại vang lên tiếng ầm ầm, nóc động lại bị U Minh Lang Vương phá tan.

“Khốn nạn! Súc sinh này quyết không cho chúng ta đường sống! Ta liều mạng với ngươi!”

Một Thiên Giới Bà Sa nghiến răng nghiến lợi hét lên, thừa dịp nóc động vừa bị khai thông, hắn đạp mạnh chân xông thẳng qua lỗ hổng đánh về phía U Minh Lang Vương.

Hơn vạn đạo kiếm cương đâm vào hai mắt Lang Vương nhưng nó chỉ hất đầu một cái, toàn bộ kiếm cương đều bị đánh bay.

Nam tử bị đánh văng ngược trở lại, mà bên dưới chính là dòng dung nham!

“Cứu hắn!”

“Không kịp!”

Đám tu hành giả chỉ còn biết trơ mắt nhìn hắn rơi vào dòng dung nham.

Đột nhiên có một đạo hoả quang từ trong dòng dung nham bắn vọt ra như sao băng.

“Cái gì thế?”

Đám tu hành giả nhìn thấy một thanh niên tuấn dật nửa trên để trần, dưới chân đạp hoả liên bay lướt qua dòng dung nham, tung chưởng về phía nam tử đang rơi xuống, đẩy hắn bay ngược trở về chỗ bọn họ.

Thanh niên không hề dừng lại mà bay tới đứng ngay bên dưới lỗ hổng.

“Đừng xúc động!” Nam tử cầm đầu hô lên.

Đúng lúc này, thanh niên nâng lên nhị chỉ tạo thành một tia kiếm cương dài trăm trượng phóng thẳng qua lỗ hổng, đâm trúng cằm U Minh Lang Vương!

Ngaoooo!!!

Lang Vương kêu thảm một tiếng, máu tươi nhỏ xuống.

Đám tu hành giả trợn tròn mắt nhìn, tự hỏi thanh niên kia rốt cuộc là ai mà lại có thể dùng một chiêu đánh U Minh Lang Vương bị thương.

Hai mắt thanh niên thâm thuý, hét lớn một tiếng: “Nghiệt súc! Quấy nhiễu lão phu thanh tu, lão phu không tha cho ngươi!”

Lòng bàn tay giơ thẳng lên trời, từng đạo kim chưởng bay vụt ra.

“Cửu Tự Chân Ngôn Đại Thủ Ấn! Kim chưởng? Đây là cao thủ kim liên? Ơ, nhưng sao lại có… hoả liên?”

Nếu xét về màu sắc thì hoả liên thuộc phạm trù của hồng liên mới đúng.

Nhưng khi hoả diễm có độ tinh khiết cao sẽ dần biến thành màu vàng kim… độ tinh khiết cao nhất chính là màu xanh lam.

Phanh phanh phanh…

Chưởng ấn liên tiếp đánh lui U Minh Lang Vương khiến nó không còn dám đứng trên nóc động. Nó lập tức ra lệnh cho đàn sói đánh vào trong.

“Cẩn thận!” Nam tử cầm đầu nhắc nhở.

Lục Châu không thèm nhìn đàn sói, dưới chân giẫm mạnh. Một màn kinh diễm khiến người hoa mắt xuất hiện ——

Hoả liên dưới chân xoay tròn, từng đoá hoả liên lớn bằng bàn tay bay ra ngoài, chỉ trong chốc lát đã lấp đầy huyệt động.

Phàm là U Minh Lang chạm vào hoả liên đều bị thiêu đốt đến cháy rụi. Hoả liên lao ra ngoài cửa động càn quét cả bầy lang sói.

Lục Châu quay đầu lại nói:

“Còn thất thần làm gì?”

“Vâng vâng vâng… Chúng ta mau ra ngoài!”

Đám người bay theo Lục Châu, vọt ra khỏi lỗ hổng trên nóc động, lăng không lơ lửng trên không trung.

Khi bọn hắn nhìn thấy vô số hoả liên xoay tròn cắn nuốt đàn U Minh Lang rồi từ từ tập hợp lại thành một đại hoả liên, ai nấy đều trợn mắt nhìn đến choáng váng.

“Đây… đây là chiêu thức gì?”

Bọn hắn kiến thức hạn hẹp, đương nhiên chưa từng nhìn thấy chiêu thức hùng vĩ bực này.

Lục Châu không rảnh để chú ý đến bọn hắn. Hắn đặt tên cho năng lực của Mệnh Quan thứ nhất là Hoả Nộ Kim Liên.

Liên toạ có thể phóng ra Nghiệp Hoả bao bọc lấy kim liên, tạo thành uy lực cực kỳ to lớn.

Lục Châu thẳng tay phóng thích chiêu thức, dùng đàn U Minh Lang để kiểm tra năng lực mới. Hư ảnh loé lên, Lục Châu xuất hiện phía trên đại hoả liên.

“Pháp thân.”

Một toà pháp thân kim liên cao sáu mươi lăm trượng sừng sững xuất hiện bên trên đại hoả liên.

Đám người ngẩng đầu kinh hô.

Pháp thân toả ra quang mang vạn trượng chiếu sáng toàn bộ Thiên Luân sơn mạch. Toà pháp thân mang hình dáng của một lão nhân tiên phong đạo cốt, không giận mà uy.

Nam tử vừa được cứu sống lập tức lăng không quỳ lạy nói:

“Thì ra là lão tiền bối! Xin thứ cho chúng ta có mắt mà không thấy thái sơn.”

Đám người đồng thời khom người vái Lục Châu một cái thật sâu.

Lục Châu đã lâu không gọi ra pháp thân, nay thấy pháp thân có bộ dạng lão niên uy phong cũng rất hài lòng.

Đại hoả liên xoay tròn với tốc độ thật nhanh, ngay cả đàn phi cầm trên bầu trời cũng không thoát được, đều bị tiểu hoả liên thu thập.

U Minh Lang Vương nhìn đàn sói đã chết sạch, hoảng sợ hú dài một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.

Lục Châu thản nhiên nói: “Các ngươi ở lại dập lửa, lão phu đi một lát sẽ quay lại.”

“Lão tiền bối đi cẩn thận.”

Pháp thân khổng lồ bị thu hồi, toàn thân Lục Châu hoá thành sao băng truy kích theo U Minh Lang Vương.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom