-
Chương 1336-1340
Chương 1336 Vô đề
Sắc mặt Công Tôn Viễn Huyền cứng ngắc, đầu ong ong, năm ngón tay không thể khống chế cứ run lên liên hồi.
Hắn rất muốn phủ nhận… nhưng mà hai chữ “hoàng liên” vừa ra đã chứng minh lời Lục các chủ nói là sự thật. Từ nãy đến giờ hắn đều không nhắc đến tên của địa phương đó.
“Việc này… việc này…”
Hắn nói năng lộn xộn, đầu óc trống rỗng.
Lục Châu vung tay áo nói: “Tinh hoa Hắc Diệu Thạch và Lam Thuỷ Tinh thì lão phu nhận. Còn việc của hoàng liên giới thì ngươi nên tự mình hiểu rõ. Tiễn khách.”
Tư Vô Nhai đứng lên đi tới trước mặt Công Tôn Viễn Huyền làm tư thế mời: “Xin mời.”
Công Tôn Viễn Huyền lắc đầu thở dài.
Điều này có nghĩa là bọn hắn phải từ bỏ hoàng liên giới, nếu không sẽ ở vào thế đối lập với Ma Thiên Các!
Khó chịu!
Công Tôn Viễn Huyền đành phải xoay người rời đi.
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện, Lục Châu cau mày lại.
“Hoàng liên giới đã bị phát hiện, nếu Đại Minh xuất thủ thì bên đó có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.”
Nghĩ vậy, Lục Châu mặc niệm thần thông, hai mắt hoá thành lam đồng, hình ảnh xuất hiện ——
“Lão Lục, ông nói xem có phải ta tu hành gặp vấn đề rồi không? Sao tự dưng lại lòi ra một mảnh liên diệp nữa là thế nào?” Chư Hồng Cộng chỉ vào pháp thân trước mặt và kim hoàn sau lưng pháp thân với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Lục Ly nói:
“Không biết, nhưng ta cảm thấy ngươi mạnh lên rồi.”
“Mạnh sao? Ta chẳng có cảm giác gì cả.”
“Đó là bởi vì ngày nào ngươi cũng ăn ăn ăn, mập lên rồi kìa. Chủ yếu là ta chưa khôi phục tu vi, nếu không đã có thể đối luyện với ngươi một phen. Không có đối thủ mạnh mẽ, ngươi sẽ không thể khảo sát được tu vi của mình tăng tiến thế nào.”
Chư Hồng Cộng than thở: “Xong, ta thành kẻ dị dạng!”
Lục Ly trầm tư một lát rồi lắc đầu:
“Đừng lo lắng, cổ tịch Lục gia từng ghi chép rằng tu hành giả có thể tiến vào cảnh giới thập nhất diệp, chỉ là trước đó phải khai mười hai Mệnh Cách đã. Người biết được điều này không nhiều. Thật kỳ quái… ngươi vậy mà lại khai thập nhất diệp.”
Chư Hồng Cộng rưng rưng nước mắt: “Nếu có sư phụ ta ở đây thì tốt rồi!”
Llt cau mày đáp: “Nếu ngay cả ta cũng không giải quyết được thì tìm sư phụ ngươi càng không có tác dụng gì. Hôm nay chúng ta đến cấm địa một chuyến, tìm hung thú lịch luyện thử xem sẽ biết ngay thôi.”
“Muốn đi thì ông đi đi, ta không đi!” Chư Hồng Cộng liên tục lắc đầu.
“Ngươi nhất định phải đi.”
“Đánh chết cũng không đi!”
“Ngươi liên tục đột phá đã khiến hung thú chú ý, một khi hung thú có biến động thì khả năng hoàng liên giới bại lộ càng lớn. Đến lúc đó ngươi không còn quyền quyết định ở đây nữa.” Lục Ly nói.
Vừa dứt lời, Hứa Vạn Thanh từ bên ngoài hốt hoảng chạy vào, quỳ gối xuống nói: “Giáo chủ, bệ hạ yêu cầu được gặp ngài.”
Chư Hồng Cộng lập tức đứng thẳng người lên, tay chắp sau lưng ra vẻ đạo mạo, uy nghiêm nói: “Yêu cầu?”
“Bệ hạ nói đây là trường hợp khẩn cấp, ngài nhất định phải tới.”
“Ai cho hắn lá gan ra lệnh cho bản giáo chủ?” Chư Hồng Cộng trừng mắt nói.
“Việc này… thuộc hạ không rõ.”
Lục Ly hỏi: “Bệ hạ có nói là việc gì không?”
“Nói là có sứ giả dị tộc đến, tu vi cao thâm mạt trắc, địa vị lớn vô cùng.”
“Hồi báo là Giáo chủ sẽ đến. Lui xuống đi.” Lục Ly xua tay.
“Vâng.”
Chờ Hứa Vạn Thanh rời đi, dáng vẻ nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh của Chư Hồng Cộng lập tức trở nên uể oải, hắn nghiêng sang một bên than thở:
“Thật mệt mỏi! Không hiểu sao đại sư huynh lúc đầu có thể giữ mãi động tác này, mỏi lưng gần chết!”
“Thôi, đừng phàn nàn nữa. Trong số các tu hành giả, ta chưa thấy ai sống thoải mái hơn ngươi đâu. Ta nhớ rõ ngươi từng kể về cửu đại đệ tử Ma Thiên Các, người nào tên Hải gì đó chịu rất nhiều đau khổ, còn người tên Tiểu Ngu thì thường bưng nước rửa chân cho ngươi? Đừng có ở trong phúc mà không biết phúc.”
“Không đúng, cửu sư muội của ta mới sống thoải mái nhất đó.” Chư Hồng Cộng nói, “Chờ sau này trở về ta sẽ kể thêm cho ông nghe.”
Lục Ly đứng lên nói: “Hẳn là bên phía hoàng đế đã xảy ra chuyện, chúng ta đến đó một chuyến đi.”
“Hắn xảy ra chuyện thì liên quan quái gì đến ta?”
“Không thể nói như thế, ngươi không có năng lực trị quốc, ta cũng không có. Nếu hắn xảy ra chuyện thì thiên hạ này ngươi quản nha? Huống hồ gì tài nguyên tu luyện của chúng ta còn cần hắn cung cấp, quan hệ giữa đôi bên là cùng có lợi. Nếu mà ngươi tiêu cực như vậy, sớm muộn gì hắn cũng tiêu cực theo. Nên nhân cơ hội này bày ra thực lực thập nhất diệp, từ nay về sau hoàng liên giới chỉ có ngươi là đệ nhất.”
Nghe vậy, hai mắt Chư Hồng Cộng toả sáng nói: “Nói có lý lắm. Chúng ta đi!”
“Đi đến đó trong một canh giờ là được, sau đó chúng ta còn phải đến cấm địa một chuyến.”
“. . .”
Lục Châu thu hồi thần thông.
Quan sát trong thời gian dài sẽ tiêu hao nhiều Thái Huyền chi lực, nếu bên phía Chư Hồng Cộng còn một canh giờ để di chuyển thì lát nữa sẽ xem tiếp vậy.
Lục Châu lựa chọn khu vực đột phá Mệnh Quan là dung nham cốc trong Thiên Luân sơn mạch.
Tuy có Mệnh Cách Chi Tâm chịu lửa của Tranh thú nhưng không có nghĩa là Lục Châu có thể chạm vào dòng nham tương lên đến hàng ngàn độ.
Trước khi vượt qua Mệnh Quan, Lục Châu còn cần phải xác nhận một vấn đề —— một trong tứ đại quỷ bộc đã chết, thiếu gia Tần gia lại là kẻ có thù tất báo, sau này nhất định sẽ ngóc đầu trở lại, đến lúc đó hắn sẽ phái một quỷ bộc khác đến sao?
Chương 1337 Vô đề
Lục Châu truyền tin cho Tư Vô Nhai, bảo hắn mang theo Triệu Hồng Phất đến đỉnh núi tuyết một chuyến, hoàn toàn phá huỷ phù văn thông đạo nơi đó.
Làm xong những việc này, Lục Châu mới yên tâm rời khỏi kinh đô, bay về phía Thiên Luân sơn mạch.
Một canh giờ sau.
Lục Châu xuất hiện phía trên Thiên Luân sơn mạch.
Trở lại chốn cũ, cảm khái vô cùng. Thời điểm đó hắn vẫn chỉ mới là cửu diệp, dùng hết toàn lực để đánh giết viện trưởng Thiên Vũ Viện Dư Trần Thù. Nay đã là Thiên Giới Bà Sa sáu Mệnh Cách, quay lại nơi này bỗng có cảm giác quan sát chúng sinh.
Lục Châu cũng nhìn thấy mấy tu hành giả cấp thấp đang bay tới bay lui tìm kiếm bảo vật trên sườn núi.
“Đây là nơi năm đó Dư Trần Thù chết, trận chiến kia có rất nhiều tu hành giả bỏ mạng, chúng ta kiên nhẫn tìm một chút, biết đâu nhặt được bảo bối, đời này không cần lo cơm ăn áo mặc nữa.”
“Đúng vậy, nghe nói lúc đó có Thiên Giới Bà Sa xuất hiện, là thật sao?”
“Ta không tận mắt nhìn thấy, nhưng việc đó chúng ta đừng quản, chỉ cần tìm kiếm trong đống bạch cốt là được, hẳn sẽ tìm được mấy thanh vũ khí tuỳ thân.”
Ba tu hành giả kiên nhẫn vô cùng, tiếp tục lần mò trên sườn núi.
Lục Châu vừa định bay vào hạp cốc bỗng nghe một người nói:
“Trước khi trời tối chúng ta phải nhanh chóng rời đi, cẩn thận có hung thú xuất hiện.”
“Ừm, con hung thú này thật đáng sợ, các đại tông môn xung quanh đều không làm gì được, Vân Sơn cũng đã phái người tới nhưng không giải quyết được nó, chúng ta vẫn nên tránh đi thì tốt hơn.”
Nghe nói như thế, hư ảnh Lục Châu loé lên rồi xuất hiện trước mặt ba người.
Ba người giật nảy mình, suýt tí nữa đã trượt chân lăn xuống chân núi.
Lục Châu vung tay, dùng cương khí giúp bọn hắn ổn định thân hình rồi nói: “Đừng sợ, bản toạ có việc muốn hỏi. Thành thật trả lời, bản toạ sẽ ban thưởng.”
Để tránh xuất hiện một ít phiền toái, Lục Châu tạm thời phải đổi xưng hô.
Thấy Lục Châu khí định thần nhàn, vân đạm phong khinh, ba người lập tức biết đây là tu hành giả có tu vi cực cao, bèn khom người nói: “Mời đại nhân hỏi.”
“Vừa rồi các ngươi nói nơi này có hung thú đáng sợ xuất hiện?”
“Thì ra ngài muốn hỏi việc này… Con hung thú này rất giảo hoạt, như thần long thấy đầu không thấy đuôi, thường xuyên xuất hiện tại Thiên Luân sơn mạch. Mấy ngày trước có tu hành giả bị nó ăn thịt, bộ dạng nó trông như thế nào thì không ai biết, chỉ biết là nó rất cường đại, mọi người đều bảo nhau không nên tuỳ tiện đến nơi này, đặc biệt là ban đêm.”
“Rất mạnh sao?” Lục Châu nghi hoặc hỏi.
“Người của Vân Sơn mười hai tông từng đến nhưng không làm được gì mà còn tử thương không ít, trong khi con hung thú kia lại không rụng một sợi lông nào. Chúng ta chỉ biết có thế, những thứ khác đều không rõ ràng.”
Lục Châu đạm mạc gật đầu. “Rất tốt.”
“Đại nhân, ngài nên rời khỏi nơi này trước khi trời tối, đừng tiến vào hạp cốc.” Nam tử trung niên nói.
“Bản toạ sẽ cân nhắc. Đây là phần thưởng dành cho ác ngươi ——”
Lục Châu tung chưởng về phía mấy toà cự thạch cách đó trăm mét. Chưởng ấn toả kim quang đánh ầm ầm vào cự thạch, cự thạch hoàn toàn bị đánh nát thành bã vụn.
Ba người ngơ ngác nhìn xem, không rõ vị đại nhân này đang làm gì.
Lục Châu nói: “Đi đi.”
Ba người vội chạy về phía đám cự thạch, cúi đầu xem xét, sau đó đứng lặng một lúc lâu mới tỉnh táo lại. Vừa quay đầu định cảm tạ vị đại nhân kia một phen thì đã chẳng thấy người đâu nữa.
Bên dưới đám cự thạch là từng chồng bạch cốt, vũ khí đan xen lớp lớp. Thiên giai trở lên thì không có, nhưng hoàng giai huyền giai hẳn là không ít.
. . .
Trong hạp cốc.
Lục Châu bay men theo dòng dung nham, nhiệt độ cao ập vào mặt nhưng nhờ có Mệnh Cách của Tranh thú nên hắn vẫn bình an vô sự bay qua.
Không bao lâu sau, Lục Châu đã đến địa phương trước đây gặp phải Dịch Nghiêu.
Lạch trời tựa như một cái khe khổng lồ, bên trong toàn bộ đều là dung nham đỏ rực thiêu đến nóng rát.
Nếu là tu hành giả bình thường thì đã không cách nào chịu đựng nổi.
Soạt ——
Dung nham dâng lên, Lục Châu gọi ra cương khí hộ thể ngăn cản. Càng đi về phía trước dung nham càng dày đặc, cũng may đều không thể phá vỡ tầng cương khí hộ thể trên người Lục Châu.
Bay được một khoảng thời gian, Lục Châu rốt cuộc cũng ngừng lại, ngồi xuống một tảng đá lớn, quyết định xem xét tình hình bên phía lão bát rồi mới tiếp tục tìm kiếm nơi thích hợp để đột phá Mệnh Quan.
Hai mắt Lục Châu nở rộ lam quang ——
Hoàng liên giới trông rất yên ổn, phong cảnh xinh đẹp như thế ngoại đào nguyên.
“Chư Hồng Cộng, lát nữa gặp bệ hạ nhớ đừng cứng nhắc quá.” Lục Ly căn dặn.
“Được được được, ta nghe lời ông hết.” Chư Hồng Cộng nói.
Phi liễn dừng lại bên ngoài hoàng cung, có không ít tu hành giả bay tới quỳ xuống hành lễ:
“Cung nghênh Thánh chủ, ngài rốt cuộc cũng đến rồi.”
Thánh chủ là xưng hào do Đại Khánh hoàng đế ban cho Chư Hồng Cộng, có ý nghĩa biểu tượng thay cho địa vị. Hoàng đế được xưng là Thánh thượng, vì thế xưng hô Thánh chủ có nghĩa là đôi bên ngang hàng với nhau.
“Miễn lễ.” Chư Hồng Cộng mỉm cười, chắp tay đi tới.
“Thánh chủ đại nhân, bệ hạ đang chờ ngài ở đại điện.”
“Được.”
Lục Ly giữ một người lại hỏi: “Những sứ giả kia có lai lịch như thế nào?”
Chương 1338 Vô đề
Người nọ lo lắng đáp: “Bọn hắn giết rất nhiều người, tiểu nhân không biết lai lịch bọn hắn, nhưng nghe công công nói những người này có tu vi rất cao. Bệ hạ không dám thất lễ nên mới mời Thánh chủ tới.”
“Dẫn đường.”
“Vâng.”
Cùng lúc đó, trong đại điện.
Đại Khánh hoàng đế Tái Hồng đang lo lắng nhìn ra cửa điện. “Còn chưa tới sao?”
Công công đứng ngoài điện khom người nói: “Bệ hạ, người chờ một chút.”
Trên hàng ghế bên trái đại điện có ba nam tử mặc trường bào không đợi được nữa, đồng loạt đứng dậy.
“Thánh chủ trong miệng ngươi đúng là có mặt mũi lớn thật. Chuyện này không cần thương nghị với hắn, đợi khi nào ta rảnh rỗi sẽ tìm hắn nói chuyện. Việc ta nói trước đó ngươi cân nhắc đến đâu rồi?” Một nam tử hỏi.
Đại Khánh hoàng đế đáp:
“Yêu cầu của hai vị có chút quá phận, các vị muốn Đại Khánh quanh năm cung cấp Hắc Diệu Thạch là việc thật phi lý. Cho dù điều động toàn bộ tu hành giả Đại Khánh cũng không cách nào thoả mãn yêu cầu này. Nếu đáp ứng các vị, trẫm làm sao có thể đối mặt với thương sinh trong thiên hạ?”
“Ngươi nên hiểu chuyện một chút, nếu không phải nể mặt ngươi là hoàng đế thì ta đã giết ngươi từ lâu.”
Nam tử vừa nói vừa dùng nhị chỉ điều động kiếm cương chĩa về phía hoàng đế.
Nhìn tia bạch sắc kiếm cương nhọn hoắc trước mặt, Tái Hồng cứng ngắc nói: “Ngươi muốn thế nào?”
“Đơn giản thôi, hoặc là lui vị, hoặc là cung cấp Hắc Diệu Thạch.”
Sắc mặt Tái Hồng rất khó coi, bàn tay đặt trên tay vịn long ỷ không ngừng rung động.
Bên ngoài đại điện, dưới sàn nhà đều là máu tươi, trong không trung tràn ngập mùi máu. Hai tên thái giám đứng ngoài cửa điện không ngừng run rẩy.
Đại Khánh hoàng đế Tái Hồng tận mắt nhìn thấy ba tên cao thủ chỉ dùng thời gian một chén trà đã phế bỏ toàn bộ cao thủ đại nội trong hoàng cung, thân hình hắn không khỏi run lên.
“Thời gian của chúng ta có hạn, bệ hạ, cho ngươi thời gian mười hơi thở để cân nhắc.” Nam tử nhìn thẳng vào mặt hoàng đế Tái Hồng.
Im lặng một lát, Đại Khánh hoàng đế cắn răng nói: “Được, trẫm đồng…”
“Chờ đã!”
Bên ngoài đại điện truyền đến âm thanh trầm thấp, sóng âm như thuỷ triều càn quét cả toà cung điện.
Đại Khánh hoàng đế vừa nghe được giọng nói này đã kích động đứng lên, cấp tốc đi xuống bậc thang, nhìn ra ngoài cửa điện:
“Thánh chủ đã tới, ba vị có thể hỏi hắn. Thánh chủ là huynh đệ kết bái của trẫm, nếu hắn đồng ý, trẫm cũng sẽ đồng ý.”
“Đến rất đúng lúc.”
Ba người xoay người nhìn về phía cửa đại điện.
Chư Hồng Cộng chắp tay sau lưng đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ tuỳ ý. Khi đi tới cửa cung điện, mùi máu tươi xộc vào mũi khiến sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc.
Hắn biết nhất định có cao thủ tu vi hơn xa lục diệp xuất hiện.
Phía sau lưng Chư Hồng Cộng và Lục Ly còn có mấy trăm tu hành giả Hồng Giáo trùng trùng điệp điệp đi tới.
Tu vi Lục Ly còn chưa khôi phục, đại đa số cao thủ Hồng Giáo đều chỉ có pháp thân Bách Kiếp Động Minh. Đoàn người như ong vỡ tổ đi tới khiến ba vị tu hành giả mặc bạch bào bỗng nghĩ tới một cụm từ —— một đám ô hợp.
Nam tử trung niên cầm đầu lộ ra nụ cười thắng lợi.
Khi Chư Hồng Cộng và Lục Ly sóng vai đi vào, Đại Khánh hoàng đế lập tức chạy tới kéo tay Chư Hồng Cộng nói:
“Hiền đệ, cuối cùng đệ cũng tới rồi!”
Chư Hồng Cộng lần đầu tiên bị người ta gọi là hiền đệ, toàn thân nổi hết da gà.
“Xảy ra chuyện gì khiến ngươi gấp gáp đến vậy, dùng giọng điệu ra lệnh gọi ta tới?”
“Trẫm cũng không còn cách nào khác, trên đường đi đệ cũng nhìn thấy rồi đó…”
Chư Hồng Cộng nhìn về phía ba tu hành giả mặc bạch bào đứng trong đại điện. Nam tử cầm đầu nói:
“Ngươi chính là Thánh chủ mà Đại Khánh hoàng đế nói tới?”
“Chính là ta, thì sao?”
“Chỉ là Bách Kiếp Động Minh mà mặt mũi không nhỏ nhỉ. Ba người chúng ta đến từ Đại Minh, tốn nửa năm mới vượt qua Vô Tận Hải đến được đây. Tu vi chúng ta là Thiên Giới Bà Sa, nhưng với kiến thức của ngươi hẳn là chưa từng nghe tới từ này.”
Chư Hồng Cộng nhướng mày nhìn Lục Ly: “Lão Lục, hắn vũ nhục trí thông minh của ta!”
Lục Ly nói: “Trí thông minh của ngươi vốn cũng chẳng cao gì cho cam.”
“Ông quá đáng nha! Chẳng phải chỉ là Thiên Giới Bà Sa thôi sao!” Chư Hồng Cộng cạn lời nói.
Ba nam tử lộ vẻ kinh ngạc, đột nhiên cảm thấy tên mập Thánh chủ này cũng có chút kiến thức.
Lục Ly bước lên trước một bước, nhìn ba người rồi hỏi: “Bạch liên giới?”
Ba người càng thêm kinh ngạc.
“Ngươi là ai?” Nam tử cầm đầu hỏi.
“Các ngươi là người Bạch Tháp hay Đại Minh vương đình?” Lục Ly hỏi.
Nghe vậy, trong lòng ba người không khỏi kinh hãi. “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Lục Ly hừ nhẹ một tiếng:
“Ngươi không xứng trò chuyện với ta. Cho dù là thẩm phán Bạch Tháp đến cũng không dám lỗ mãng trước mặt ta đâu.”
Nói xong Lục Ly trầm giọng xuống: “Ta phụng mệnh Hạ tháp chủ trấn thủ ở đây.”
“. . .”
Ba người đưa mắt nhìn nhau.
“Hắc Tháp! Ngươi là người Hắc Tháp?”
Tục ngữ có câu, không phải oan gia không gặp gỡ.
Cả đôi bên đều không biết hiện tại Hắc Tháp Bạch Tháp đã xảy ra biến hoá cực lớn. Lục Ly ở hoàng liên giới đã lâu, tu vi còn chưa khôi phục nên không thể liên hệ với Hắc Tháp. Về phần ba tu hành giả Bạch Tháp thì bay loạn khắp nơi trên Vô Tận Hải suốt nửa năm mới đến được nơi này.
Vụt —— ——
Ba người rút trường kiếm ra. Không khí trở nên căng như dây đàn.
Chương 1339 Vô đề
Lục Ly khẽ nhíu mày. Hắc Tháp cũng không trấn áp được bọn hắn?
“Từ xưa đến nay Hắc Tháp Bạch Tháp đều không đội trời chung, ngươi đến từ Hắc Tháp vậy thì dễ xử rồi.” Nam tử cầm đầu nói.
“Tất cả im miệng cho ta!” Chư Hồng Cộng đột nhiên cao giọng nói.
Ba người Bạch Tháp quay đầu nhìn Chư Hồng Cộng, không hiểu hắn muốn làm gì.
“Lão Lục là người Hắc Tháp, nhưng ta thì không.”
“Thế ngươi là ai?” Nam tử hỏi.
“Nói ra sẽ hù chết ngươi.”
Nam tử cười ha hả, sau đó tiếng cười đột ngột im bặt, cánh tay hắn đã tung chưởng về phía Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng cả kinh, lập tức nhấc tay đối chưởng.
Ầm!
Chưởng ấn biến mất, Chư Hồng Cộng vẫn đứng yên bất động. Hắn nhìn lại đôi tay đang mang quyền sáo của mình, lẩm bẩm nói:
“Ta mạnh như vậy sao?!”
Lục Ly nói: “Tu vi của ngươi đã tăng lên rất nhiều, một chưởng vừa rồi đã đạt tới cấp độ Thiên Giới Bà Sa.”
Sắc mặt nam tử trầm xuống. Bọn hắn lập tức tin rằng Lục Ly và Chư Hồng Cộng có tu vi Thiên Giới Bà Sa.
“Hắc Tháp phải chết.” Nam tử trợn mắt nhìn Lục Ly.
Đúng lúc này, một bạch bào nam tử khác đứng bên cạnh bỗng thấp giọng nói: “Có truyền tin.”
“Không nhận, chờ ta giải quyết xong sự tình trước mắt đã.”
“Nhưng đây đã là lần thứ ba…”
Chư Hồng Cộng cười ha hả nói: “Lão tử cho các ngươi thời gian gọi cứu viện đến đó. Nhớ ngày đó lão tử thống nhất Mãnh Long Sơn, các ngươi còn đang nghịch bùn đấy.”
Lục Ly thấp giọng hỏi: “Không phải là Mãnh Hổ sơn trại sao?”
“Còn phá game nữa ta sẽ mặc kệ ông đó.” Chư Hồng Cộng lườm Lục Ly một cái rồi sửa sang lại bộ dáng, trong đầu mường tượng ra cử chỉ của sư phụ để bắt chước.
Nam tử cầm đầu bực bội nhưng vẫn phải lui ra một góc, thiêu đốt phù chỉ truyền tin.
Không bao lâu sau, hắn đã nhận được tin tức. Đọc tới đọc lui một lượt, hắn lộ vẻ khó hiểu, nghi hoặc nói: “Sao có thể…?”
“Trong đó nói gì?” Một bạch bào nam tử khác hỏi.
“Rút lui khỏi hoàng liên giới.”
“Lão đại, không lầm chứ? Chúng ta vất vả lắm mới tới được đây, nói rút liền rút?”
“Quốc sư có lệnh, không được phép chống lại.” Nam tử cầm đầu đáp.
Lục Ly đứng đối diện nói:
“Coi như Công Tôn Viễn Huyền có tầm nhìn… Ta là Lục Ly, tử tôn của Lục thị ở Đại Đô thành Đại Viên. Ta cho các ngươi thời gian mười hơi thở để biến mất khỏi mắt ta.”
Lục thị?
Nam tử lắc đầu nói: “Đừng có tự mình đa tình, chẳng liên quan gì đến ngươi đâu.”
Lục Ly cười không nói. Những kẻ e sợ Lục gia đều nói y như vậy.
Nam tử vừa nghĩ tới mệnh lệnh trong phù chỉ đã thấy tâm phiền ý loạn, bèn nói:
“Ta khuyên Hắc Tháp các ngươi mau sớm rời khỏi đây. Còn ngươi nữa, tên mập chết tiệt, nơi này đã là địa bàn của Ma Thiên Các, chúng ta có tranh nhau cũng không ích gì. Nếu không phải vì quốc sư hạ mệnh lệnh không cho phép đại khai sát giới thì đã đã giết sạch các ngươi.”
Lục Ly ngây ngẩn.
Chư Hồng Cộng nghe vậy lập tức nhíu mày hỏi: “Ngươi lặp lại lần nữa?”
“Tên mập chết tiệt.”
“Câu sau đó cơ.”
Lục Ly: “. . .”
Bị mắng như vậy mà ngươi còn nhịn được sao?
“Nơi này đã là địa bàn của Ma Thiên Các.” Nam tử nói, “Không ngại nói cho các ngươi biết, hiện nay Ma Thiên Các danh chấn tứ phương, Lục các chủ đã định hoàng liên giới là nơi nuôi nhốt của hắn, các ngươi nên tỉnh lại đi.”
“Ma Thiên Các thì ta biết rõ, nhưng Lục các chủ là cọng hành nào?”
“Ngươi không biết Lục các chủ cũng rất bình thường.”
Chư Hồng Cộng lắc đầu nói:
“Chẳng lẽ không có ai nói cho các ngươi biết, bát đệ tử Ma Thiên Các chính là Chư Hồng Cộng ta?”
Nam tử ngơ ngác một chút rồi lắc đầu đáp: “Chưa từng nghe.”
“. . .”
“Bát đệ tử Ma Thiên Các? Bớt có lừa gạt người khác đi.” Nam tử lắc đầu.
Ai nói Chư Hồng Cộng là tên mập chết tiệt, hắn nhịn. Dù sao từ nhỏ đến lớn hắn đã nghe câu này quen rồi. Nhưng nói không biết bát đệ tử Ma Thiên Các hắn thì không cách nào nhịn được!
Hắn quay đầu hỏi: “Lão lục, ông nhịn được sao?”
“Không nhịn được.”
“Vậy ta có thể đánh xáp lá cà luôn không?”
“Thế sư phụ ngươi thường đánh người kiểu gì?” Lục Ly hỏi.
“Một bàn tay chụp chết.”
“Vậy ngươi không học được chút tinh tuý nào à?”
“Học không được, sư phụ keo kiệt không chịu dạy.”
“Thế thì tuỳ ngươi.”
Nghe vậy, Chư Hồng Cộng lập tức như con ngựa hoang mất cương, quyền sáo mang theo cương khí điên cuồng đánh tới.
Nam tử cầm đầu không ngờ Chư Hồng Cộng đột nhiên động thủ, liên tục né tránh, thối lui đến phía sau một cây cột trụ.
“Chỉ là thập diệp mà cũng dám phách lối. Dù sao giết ngươi cũng không vi phạm ý nguyện của Lục các chủ, có khi còn làm Lục các chủ vui vẻ nữa kìa.”
Nam tử tung chưởng đánh trả. Âm thanh cương khí giao thoa vang vọng trong đại điện.
Cột trụ trong điện xuất hiện vết nứt, rung động răng rắc không thôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cung điện cũng sẽ đổ sụp. Đại Khánh hoàng đế lập tức rút khỏi cung điện.
Chưởng ấn đánh lên người Chư Hồng Cộng lại không gây ra tổn thương khiến nam tử không khỏi kinh ngạc, bèn quay đầu gọi hai tên bạch bào nam tử còn lại.
“Đừng do dự nữa, xuất thủ đi!”
Hai người cấp tốc ra trận. Oanh!
Chư Hồng Cộng trở tay không kịp, bay ra khỏi đại điện. Lục Ly và các đệ tử Hồng Giáo cũng kéo ra ngoài.
Ba tên bạch bào nam tử lăng không đứng giữa không trung, tên cầm đầu nói: “Ngươi không phải thập diệp.”
“Ta vốn không phải là thập diệp.” Chư Hồng Cộng liếc mắt nhìn hắn, “Lão tử là thập nhất diệp!”
Chương 1340 Vô đề
Chư Hồng Cộng hét lớn một tiếng, gọi ra toà pháp thân cao 45 trượng, phía sau lưng pháp thân có một kim hoàn được mười một mảnh liên diệp bay vòng quanh, kim quang toả ra chói loá cả mắt.
Trong mắt nam tử tràn đầy kinh hãi, thất thanh nói: “Đây là pháp thân gì?”
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy. Nhưng mười một mảnh kim diệp thật sự rung động vô cùng.
Chư Hồng Cộng đạp đất lao tới, quyền cương va chạm với kiếm cương.
Nam tử vẫn còn đang ngây ngốc, trong nhận thức của hắn, chỉ có cường giả mười hai Mệnh Cách mới mở được thập nhất diệp. Tên mập này… có vấn đề!
Phanh phanh phanh.
Hơn ngàn đạo quyền cương ập đến trước mặt nam tử, hai người còn lại lập tức tham dự vào cuộc chiến. Pháp thân kim sắc đánh bay cả hai văng ra xa ——
“Pháp thân cũng có thể động?”
Hai người bay mấy chục mét mới miễn cưỡng ổn định lại thân hình, trong lòng kinh hãi không thôi.
Chư Hồng Cộng như mãnh hổ, không ngừng tung quyền về phía nam tử cầm đầu, kiến trúc xung quanh bị phá huỷ, tia lửa văng tung toé.
Nam tử không thể không gọi ra Tinh Bàn chắn trước người.
Lục Ly nhìn mà kinh ngạc. Thập nhất diệp lại có thể đánh ngang tay với Thiên Giới Bà Sa ba Mệnh Cách?
Hơn nữa rõ ràng Chư Hồng Cộng còn chưa khống chế pháp thân thuần thục. Với tình hình này, hắn có thể chiến thắng cả ba người chứ chẳng đùa.
Nam tử kháng trụ đến mệt mỏi, rốt cuộc lăng không trên bầu trời hô lớn:
“Dừng tay!”
Hai tên Thiên Giới Bà Sa cũng bay đến đứng bên cạnh hắn.
Nam tử quan sát Chư Hồng Cộng rồi nói: “Thì ra là cao thủ. Ta tên Vương Siêu, các hạ rốt cuộc là ai?”
Chư Hồng Cộng tức giận nói: “Lão tử vừa nói đó thôi, lão tử chính là người Ma Thiên Các!”
Vương Siêu nhíu mày nói: “Ma Thiên Các? Bớt có nói dối đi. Ngươi có làm vậy cũng không chiếm được tiện nghi gì. Chờ Lục các chủ đến, tất cả mọi người chỉ còn con đường chết.”
Hắn cảm thấy tranh đoạt với Chư Hồng Cộng chẳng có ý nghĩa gì.
Chư Hồng Cộng quả thật chưa từng nghe nói đến Lục các chủ nào.
Có lẽ do màu sắc của kim liên và hoàng liên khá giống nhau nên đối phương cũng không nhận ra thân phận hắn.
“Tên mập lùn chết tiệt, tốt nhất đừng đi theo bọn ta. Chúng ta đi thôi.”
Ba người không lưu lại mà bay về phía xa.
Mập còn có thể chịu được!
Nhưng dám mắng ta lùn?
Chư Hồng Cộng đạp không bay lên, lập tức đuổi theo.
Lục Ly vội vàng nói: “Giặc cùng đường chớ đuổi!”
Nhưng Chư Hồng Cộng không thèm để ý tới, toàn thân bắn vọt như lưu tinh.
Lục Ly trầm giọng nói: “Các đệ tử hạch tâm của Hồng Giáo đi theo ta! Cao thủ đại nội cũng cùng đi!”
“Vâng!”
Lục Ly dẫn đầu, mang theo mấy trăm cao thủ hoàng liên tới đồng loạt bay đi.
. . .
Vương Siêu một đường bay nhanh.
“Lão đại, hắn đi theo chúng ta.”
“Nếu muốn chết như vậy thì thành toàn cho hắn. Lát nữa hành động theo kế hoạch.” Vương Siêu nói.
“Lão đại, hình như quốc sư lại truyền tin.”
“Làm việc phải biết phân nặng nhẹ, lúc này phải xử lý chuyện trước mắt đã.”
“…Vâng.”
Ba người hạ xuống đứng trên ngọn cây. Tốc độ của Chư Hồng Cộng rất nhanh, bởi vì chưa quen với lực lượng này, hắn phải thắng mấy lần mới miễn cưỡng dừng lại thân hình.
Vương Siêu cố nén cười nói:
“Tên mập lùn chết tiệt này, ngươi dám đuổi theo bọn ta thật?”
“Ngươi nói lại lần nữa?”
“Tên mập lùn chết tiệt, tên mập lùn chết tiệt…”
Kỳ thực Chư Hồng Cộng không hề lùn chút nào, lại còn khá cao, chủ yếu là vì Vương Siêu quá cao nên nhìn ai cũng thấy lùn.
Chư Hồng Cộng tức giận muốn phát điên.
Vương Siêu cười nói: “Các ngươi đừng nhúng tay, xem ta tra tấn hắn thế nào.”
“Được, lão đại, tốc chiến tốc thắng.”
“Yên tâm.”
Vương Siêu bay vọt về phía Chư Hồng Cộng, kiếm trong tay không ngừng huy động, tốc độ nhanh hơn hẳn lúc ở trong hoàng cung.
Chư Hồng Cộng cả kinh tránh né, thỉnh thoảng lại giơ quyền sáo lên ngăn cản. Song phương lao vào kịch chiến, cương khí phát tiết khắp nơi.
“Chỉ có chút bản lãnh này cũng dám đuổi theo ta?”’
Đòn tấn công của Vương Siêu rất lăng lệ, kiếm cương lượn vòng bắn ra tứ phía, pháp thân Thiên Giới Bà Sa cao 45 trượng xuất hiện.
Năng lượng phát tiết chấn Chư Hồng Cộng bay ngược ra sau.
Đúng lúc này, Lục Ly dẫn theo đông đảo cao thủ bay tới.
Chư Hồng Cộng vội vàng nói: “Hay là lần sau đánh tiếp đi nha…”
Nói xong hắn quay đầu muốn đi.
“Ồ, sao không phách lối nữa đi? Ngươi đi không được.”
Thân hình Vương Siêu lấp loé, vừa ra tay chính là đại thần thông, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Chư Hồng Cộng, một kiếm đâm tới.
Ầm!
Chư Hồng Cộng nâng song quyền đón đỡ, lại bay ngược ra sau, khí huyết cuồn cuộn.
“Không rảnh chơi đùa với ngươi.” Vương Siêu ném trường kiếm đi, hai tay chập lại, nguyên khí quanh thân hợp thành một thể, dưới chân xuất hiện đồ án bát quái.
Đây là kiếm quyết của Đạo môn, hắn muốn ra sát chiêu.
Chư Hồng Cộng lui lại mấy bước, nhưng kiếm thế đã thành, toàn bộ kiếm cương hoá thành long quyển, mang theo lực lượng như dời non lấp biển đánh tới.
“Ta sắp xong đời.”
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Ly đuổi tới quát to: “Lão Chư, gọi ra Tinh Bàn!”
Chư Hồng Cộng ồ một tiếng, song quyền theo bản năng vạch một đường.
Nhưng thứ xuất hiện không phải Tinh Bàn mà là kim hoàn sau lưng pháp thân.
Kim hoàn vừa hiện ra, kiếm cương đầy trời rơi xuống. Phanh phanh phanh ——
Toàn bộ kiếm cương đều bị kim hoàn đón đỡ.
Chư Hồng Cộng thấy thế mừng rỡ nói: “Ta đúng là mạnh hơn rồi!”
Vương Siêu nhướng mày: “Nhưng ngươi vẫn phải chết!”
Sắc mặt Công Tôn Viễn Huyền cứng ngắc, đầu ong ong, năm ngón tay không thể khống chế cứ run lên liên hồi.
Hắn rất muốn phủ nhận… nhưng mà hai chữ “hoàng liên” vừa ra đã chứng minh lời Lục các chủ nói là sự thật. Từ nãy đến giờ hắn đều không nhắc đến tên của địa phương đó.
“Việc này… việc này…”
Hắn nói năng lộn xộn, đầu óc trống rỗng.
Lục Châu vung tay áo nói: “Tinh hoa Hắc Diệu Thạch và Lam Thuỷ Tinh thì lão phu nhận. Còn việc của hoàng liên giới thì ngươi nên tự mình hiểu rõ. Tiễn khách.”
Tư Vô Nhai đứng lên đi tới trước mặt Công Tôn Viễn Huyền làm tư thế mời: “Xin mời.”
Công Tôn Viễn Huyền lắc đầu thở dài.
Điều này có nghĩa là bọn hắn phải từ bỏ hoàng liên giới, nếu không sẽ ở vào thế đối lập với Ma Thiên Các!
Khó chịu!
Công Tôn Viễn Huyền đành phải xoay người rời đi.
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện, Lục Châu cau mày lại.
“Hoàng liên giới đã bị phát hiện, nếu Đại Minh xuất thủ thì bên đó có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.”
Nghĩ vậy, Lục Châu mặc niệm thần thông, hai mắt hoá thành lam đồng, hình ảnh xuất hiện ——
“Lão Lục, ông nói xem có phải ta tu hành gặp vấn đề rồi không? Sao tự dưng lại lòi ra một mảnh liên diệp nữa là thế nào?” Chư Hồng Cộng chỉ vào pháp thân trước mặt và kim hoàn sau lưng pháp thân với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Lục Ly nói:
“Không biết, nhưng ta cảm thấy ngươi mạnh lên rồi.”
“Mạnh sao? Ta chẳng có cảm giác gì cả.”
“Đó là bởi vì ngày nào ngươi cũng ăn ăn ăn, mập lên rồi kìa. Chủ yếu là ta chưa khôi phục tu vi, nếu không đã có thể đối luyện với ngươi một phen. Không có đối thủ mạnh mẽ, ngươi sẽ không thể khảo sát được tu vi của mình tăng tiến thế nào.”
Chư Hồng Cộng than thở: “Xong, ta thành kẻ dị dạng!”
Lục Ly trầm tư một lát rồi lắc đầu:
“Đừng lo lắng, cổ tịch Lục gia từng ghi chép rằng tu hành giả có thể tiến vào cảnh giới thập nhất diệp, chỉ là trước đó phải khai mười hai Mệnh Cách đã. Người biết được điều này không nhiều. Thật kỳ quái… ngươi vậy mà lại khai thập nhất diệp.”
Chư Hồng Cộng rưng rưng nước mắt: “Nếu có sư phụ ta ở đây thì tốt rồi!”
Llt cau mày đáp: “Nếu ngay cả ta cũng không giải quyết được thì tìm sư phụ ngươi càng không có tác dụng gì. Hôm nay chúng ta đến cấm địa một chuyến, tìm hung thú lịch luyện thử xem sẽ biết ngay thôi.”
“Muốn đi thì ông đi đi, ta không đi!” Chư Hồng Cộng liên tục lắc đầu.
“Ngươi nhất định phải đi.”
“Đánh chết cũng không đi!”
“Ngươi liên tục đột phá đã khiến hung thú chú ý, một khi hung thú có biến động thì khả năng hoàng liên giới bại lộ càng lớn. Đến lúc đó ngươi không còn quyền quyết định ở đây nữa.” Lục Ly nói.
Vừa dứt lời, Hứa Vạn Thanh từ bên ngoài hốt hoảng chạy vào, quỳ gối xuống nói: “Giáo chủ, bệ hạ yêu cầu được gặp ngài.”
Chư Hồng Cộng lập tức đứng thẳng người lên, tay chắp sau lưng ra vẻ đạo mạo, uy nghiêm nói: “Yêu cầu?”
“Bệ hạ nói đây là trường hợp khẩn cấp, ngài nhất định phải tới.”
“Ai cho hắn lá gan ra lệnh cho bản giáo chủ?” Chư Hồng Cộng trừng mắt nói.
“Việc này… thuộc hạ không rõ.”
Lục Ly hỏi: “Bệ hạ có nói là việc gì không?”
“Nói là có sứ giả dị tộc đến, tu vi cao thâm mạt trắc, địa vị lớn vô cùng.”
“Hồi báo là Giáo chủ sẽ đến. Lui xuống đi.” Lục Ly xua tay.
“Vâng.”
Chờ Hứa Vạn Thanh rời đi, dáng vẻ nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh của Chư Hồng Cộng lập tức trở nên uể oải, hắn nghiêng sang một bên than thở:
“Thật mệt mỏi! Không hiểu sao đại sư huynh lúc đầu có thể giữ mãi động tác này, mỏi lưng gần chết!”
“Thôi, đừng phàn nàn nữa. Trong số các tu hành giả, ta chưa thấy ai sống thoải mái hơn ngươi đâu. Ta nhớ rõ ngươi từng kể về cửu đại đệ tử Ma Thiên Các, người nào tên Hải gì đó chịu rất nhiều đau khổ, còn người tên Tiểu Ngu thì thường bưng nước rửa chân cho ngươi? Đừng có ở trong phúc mà không biết phúc.”
“Không đúng, cửu sư muội của ta mới sống thoải mái nhất đó.” Chư Hồng Cộng nói, “Chờ sau này trở về ta sẽ kể thêm cho ông nghe.”
Lục Ly đứng lên nói: “Hẳn là bên phía hoàng đế đã xảy ra chuyện, chúng ta đến đó một chuyến đi.”
“Hắn xảy ra chuyện thì liên quan quái gì đến ta?”
“Không thể nói như thế, ngươi không có năng lực trị quốc, ta cũng không có. Nếu hắn xảy ra chuyện thì thiên hạ này ngươi quản nha? Huống hồ gì tài nguyên tu luyện của chúng ta còn cần hắn cung cấp, quan hệ giữa đôi bên là cùng có lợi. Nếu mà ngươi tiêu cực như vậy, sớm muộn gì hắn cũng tiêu cực theo. Nên nhân cơ hội này bày ra thực lực thập nhất diệp, từ nay về sau hoàng liên giới chỉ có ngươi là đệ nhất.”
Nghe vậy, hai mắt Chư Hồng Cộng toả sáng nói: “Nói có lý lắm. Chúng ta đi!”
“Đi đến đó trong một canh giờ là được, sau đó chúng ta còn phải đến cấm địa một chuyến.”
“. . .”
Lục Châu thu hồi thần thông.
Quan sát trong thời gian dài sẽ tiêu hao nhiều Thái Huyền chi lực, nếu bên phía Chư Hồng Cộng còn một canh giờ để di chuyển thì lát nữa sẽ xem tiếp vậy.
Lục Châu lựa chọn khu vực đột phá Mệnh Quan là dung nham cốc trong Thiên Luân sơn mạch.
Tuy có Mệnh Cách Chi Tâm chịu lửa của Tranh thú nhưng không có nghĩa là Lục Châu có thể chạm vào dòng nham tương lên đến hàng ngàn độ.
Trước khi vượt qua Mệnh Quan, Lục Châu còn cần phải xác nhận một vấn đề —— một trong tứ đại quỷ bộc đã chết, thiếu gia Tần gia lại là kẻ có thù tất báo, sau này nhất định sẽ ngóc đầu trở lại, đến lúc đó hắn sẽ phái một quỷ bộc khác đến sao?
Chương 1337 Vô đề
Lục Châu truyền tin cho Tư Vô Nhai, bảo hắn mang theo Triệu Hồng Phất đến đỉnh núi tuyết một chuyến, hoàn toàn phá huỷ phù văn thông đạo nơi đó.
Làm xong những việc này, Lục Châu mới yên tâm rời khỏi kinh đô, bay về phía Thiên Luân sơn mạch.
Một canh giờ sau.
Lục Châu xuất hiện phía trên Thiên Luân sơn mạch.
Trở lại chốn cũ, cảm khái vô cùng. Thời điểm đó hắn vẫn chỉ mới là cửu diệp, dùng hết toàn lực để đánh giết viện trưởng Thiên Vũ Viện Dư Trần Thù. Nay đã là Thiên Giới Bà Sa sáu Mệnh Cách, quay lại nơi này bỗng có cảm giác quan sát chúng sinh.
Lục Châu cũng nhìn thấy mấy tu hành giả cấp thấp đang bay tới bay lui tìm kiếm bảo vật trên sườn núi.
“Đây là nơi năm đó Dư Trần Thù chết, trận chiến kia có rất nhiều tu hành giả bỏ mạng, chúng ta kiên nhẫn tìm một chút, biết đâu nhặt được bảo bối, đời này không cần lo cơm ăn áo mặc nữa.”
“Đúng vậy, nghe nói lúc đó có Thiên Giới Bà Sa xuất hiện, là thật sao?”
“Ta không tận mắt nhìn thấy, nhưng việc đó chúng ta đừng quản, chỉ cần tìm kiếm trong đống bạch cốt là được, hẳn sẽ tìm được mấy thanh vũ khí tuỳ thân.”
Ba tu hành giả kiên nhẫn vô cùng, tiếp tục lần mò trên sườn núi.
Lục Châu vừa định bay vào hạp cốc bỗng nghe một người nói:
“Trước khi trời tối chúng ta phải nhanh chóng rời đi, cẩn thận có hung thú xuất hiện.”
“Ừm, con hung thú này thật đáng sợ, các đại tông môn xung quanh đều không làm gì được, Vân Sơn cũng đã phái người tới nhưng không giải quyết được nó, chúng ta vẫn nên tránh đi thì tốt hơn.”
Nghe nói như thế, hư ảnh Lục Châu loé lên rồi xuất hiện trước mặt ba người.
Ba người giật nảy mình, suýt tí nữa đã trượt chân lăn xuống chân núi.
Lục Châu vung tay, dùng cương khí giúp bọn hắn ổn định thân hình rồi nói: “Đừng sợ, bản toạ có việc muốn hỏi. Thành thật trả lời, bản toạ sẽ ban thưởng.”
Để tránh xuất hiện một ít phiền toái, Lục Châu tạm thời phải đổi xưng hô.
Thấy Lục Châu khí định thần nhàn, vân đạm phong khinh, ba người lập tức biết đây là tu hành giả có tu vi cực cao, bèn khom người nói: “Mời đại nhân hỏi.”
“Vừa rồi các ngươi nói nơi này có hung thú đáng sợ xuất hiện?”
“Thì ra ngài muốn hỏi việc này… Con hung thú này rất giảo hoạt, như thần long thấy đầu không thấy đuôi, thường xuyên xuất hiện tại Thiên Luân sơn mạch. Mấy ngày trước có tu hành giả bị nó ăn thịt, bộ dạng nó trông như thế nào thì không ai biết, chỉ biết là nó rất cường đại, mọi người đều bảo nhau không nên tuỳ tiện đến nơi này, đặc biệt là ban đêm.”
“Rất mạnh sao?” Lục Châu nghi hoặc hỏi.
“Người của Vân Sơn mười hai tông từng đến nhưng không làm được gì mà còn tử thương không ít, trong khi con hung thú kia lại không rụng một sợi lông nào. Chúng ta chỉ biết có thế, những thứ khác đều không rõ ràng.”
Lục Châu đạm mạc gật đầu. “Rất tốt.”
“Đại nhân, ngài nên rời khỏi nơi này trước khi trời tối, đừng tiến vào hạp cốc.” Nam tử trung niên nói.
“Bản toạ sẽ cân nhắc. Đây là phần thưởng dành cho ác ngươi ——”
Lục Châu tung chưởng về phía mấy toà cự thạch cách đó trăm mét. Chưởng ấn toả kim quang đánh ầm ầm vào cự thạch, cự thạch hoàn toàn bị đánh nát thành bã vụn.
Ba người ngơ ngác nhìn xem, không rõ vị đại nhân này đang làm gì.
Lục Châu nói: “Đi đi.”
Ba người vội chạy về phía đám cự thạch, cúi đầu xem xét, sau đó đứng lặng một lúc lâu mới tỉnh táo lại. Vừa quay đầu định cảm tạ vị đại nhân kia một phen thì đã chẳng thấy người đâu nữa.
Bên dưới đám cự thạch là từng chồng bạch cốt, vũ khí đan xen lớp lớp. Thiên giai trở lên thì không có, nhưng hoàng giai huyền giai hẳn là không ít.
. . .
Trong hạp cốc.
Lục Châu bay men theo dòng dung nham, nhiệt độ cao ập vào mặt nhưng nhờ có Mệnh Cách của Tranh thú nên hắn vẫn bình an vô sự bay qua.
Không bao lâu sau, Lục Châu đã đến địa phương trước đây gặp phải Dịch Nghiêu.
Lạch trời tựa như một cái khe khổng lồ, bên trong toàn bộ đều là dung nham đỏ rực thiêu đến nóng rát.
Nếu là tu hành giả bình thường thì đã không cách nào chịu đựng nổi.
Soạt ——
Dung nham dâng lên, Lục Châu gọi ra cương khí hộ thể ngăn cản. Càng đi về phía trước dung nham càng dày đặc, cũng may đều không thể phá vỡ tầng cương khí hộ thể trên người Lục Châu.
Bay được một khoảng thời gian, Lục Châu rốt cuộc cũng ngừng lại, ngồi xuống một tảng đá lớn, quyết định xem xét tình hình bên phía lão bát rồi mới tiếp tục tìm kiếm nơi thích hợp để đột phá Mệnh Quan.
Hai mắt Lục Châu nở rộ lam quang ——
Hoàng liên giới trông rất yên ổn, phong cảnh xinh đẹp như thế ngoại đào nguyên.
“Chư Hồng Cộng, lát nữa gặp bệ hạ nhớ đừng cứng nhắc quá.” Lục Ly căn dặn.
“Được được được, ta nghe lời ông hết.” Chư Hồng Cộng nói.
Phi liễn dừng lại bên ngoài hoàng cung, có không ít tu hành giả bay tới quỳ xuống hành lễ:
“Cung nghênh Thánh chủ, ngài rốt cuộc cũng đến rồi.”
Thánh chủ là xưng hào do Đại Khánh hoàng đế ban cho Chư Hồng Cộng, có ý nghĩa biểu tượng thay cho địa vị. Hoàng đế được xưng là Thánh thượng, vì thế xưng hô Thánh chủ có nghĩa là đôi bên ngang hàng với nhau.
“Miễn lễ.” Chư Hồng Cộng mỉm cười, chắp tay đi tới.
“Thánh chủ đại nhân, bệ hạ đang chờ ngài ở đại điện.”
“Được.”
Lục Ly giữ một người lại hỏi: “Những sứ giả kia có lai lịch như thế nào?”
Chương 1338 Vô đề
Người nọ lo lắng đáp: “Bọn hắn giết rất nhiều người, tiểu nhân không biết lai lịch bọn hắn, nhưng nghe công công nói những người này có tu vi rất cao. Bệ hạ không dám thất lễ nên mới mời Thánh chủ tới.”
“Dẫn đường.”
“Vâng.”
Cùng lúc đó, trong đại điện.
Đại Khánh hoàng đế Tái Hồng đang lo lắng nhìn ra cửa điện. “Còn chưa tới sao?”
Công công đứng ngoài điện khom người nói: “Bệ hạ, người chờ một chút.”
Trên hàng ghế bên trái đại điện có ba nam tử mặc trường bào không đợi được nữa, đồng loạt đứng dậy.
“Thánh chủ trong miệng ngươi đúng là có mặt mũi lớn thật. Chuyện này không cần thương nghị với hắn, đợi khi nào ta rảnh rỗi sẽ tìm hắn nói chuyện. Việc ta nói trước đó ngươi cân nhắc đến đâu rồi?” Một nam tử hỏi.
Đại Khánh hoàng đế đáp:
“Yêu cầu của hai vị có chút quá phận, các vị muốn Đại Khánh quanh năm cung cấp Hắc Diệu Thạch là việc thật phi lý. Cho dù điều động toàn bộ tu hành giả Đại Khánh cũng không cách nào thoả mãn yêu cầu này. Nếu đáp ứng các vị, trẫm làm sao có thể đối mặt với thương sinh trong thiên hạ?”
“Ngươi nên hiểu chuyện một chút, nếu không phải nể mặt ngươi là hoàng đế thì ta đã giết ngươi từ lâu.”
Nam tử vừa nói vừa dùng nhị chỉ điều động kiếm cương chĩa về phía hoàng đế.
Nhìn tia bạch sắc kiếm cương nhọn hoắc trước mặt, Tái Hồng cứng ngắc nói: “Ngươi muốn thế nào?”
“Đơn giản thôi, hoặc là lui vị, hoặc là cung cấp Hắc Diệu Thạch.”
Sắc mặt Tái Hồng rất khó coi, bàn tay đặt trên tay vịn long ỷ không ngừng rung động.
Bên ngoài đại điện, dưới sàn nhà đều là máu tươi, trong không trung tràn ngập mùi máu. Hai tên thái giám đứng ngoài cửa điện không ngừng run rẩy.
Đại Khánh hoàng đế Tái Hồng tận mắt nhìn thấy ba tên cao thủ chỉ dùng thời gian một chén trà đã phế bỏ toàn bộ cao thủ đại nội trong hoàng cung, thân hình hắn không khỏi run lên.
“Thời gian của chúng ta có hạn, bệ hạ, cho ngươi thời gian mười hơi thở để cân nhắc.” Nam tử nhìn thẳng vào mặt hoàng đế Tái Hồng.
Im lặng một lát, Đại Khánh hoàng đế cắn răng nói: “Được, trẫm đồng…”
“Chờ đã!”
Bên ngoài đại điện truyền đến âm thanh trầm thấp, sóng âm như thuỷ triều càn quét cả toà cung điện.
Đại Khánh hoàng đế vừa nghe được giọng nói này đã kích động đứng lên, cấp tốc đi xuống bậc thang, nhìn ra ngoài cửa điện:
“Thánh chủ đã tới, ba vị có thể hỏi hắn. Thánh chủ là huynh đệ kết bái của trẫm, nếu hắn đồng ý, trẫm cũng sẽ đồng ý.”
“Đến rất đúng lúc.”
Ba người xoay người nhìn về phía cửa đại điện.
Chư Hồng Cộng chắp tay sau lưng đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ tuỳ ý. Khi đi tới cửa cung điện, mùi máu tươi xộc vào mũi khiến sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc.
Hắn biết nhất định có cao thủ tu vi hơn xa lục diệp xuất hiện.
Phía sau lưng Chư Hồng Cộng và Lục Ly còn có mấy trăm tu hành giả Hồng Giáo trùng trùng điệp điệp đi tới.
Tu vi Lục Ly còn chưa khôi phục, đại đa số cao thủ Hồng Giáo đều chỉ có pháp thân Bách Kiếp Động Minh. Đoàn người như ong vỡ tổ đi tới khiến ba vị tu hành giả mặc bạch bào bỗng nghĩ tới một cụm từ —— một đám ô hợp.
Nam tử trung niên cầm đầu lộ ra nụ cười thắng lợi.
Khi Chư Hồng Cộng và Lục Ly sóng vai đi vào, Đại Khánh hoàng đế lập tức chạy tới kéo tay Chư Hồng Cộng nói:
“Hiền đệ, cuối cùng đệ cũng tới rồi!”
Chư Hồng Cộng lần đầu tiên bị người ta gọi là hiền đệ, toàn thân nổi hết da gà.
“Xảy ra chuyện gì khiến ngươi gấp gáp đến vậy, dùng giọng điệu ra lệnh gọi ta tới?”
“Trẫm cũng không còn cách nào khác, trên đường đi đệ cũng nhìn thấy rồi đó…”
Chư Hồng Cộng nhìn về phía ba tu hành giả mặc bạch bào đứng trong đại điện. Nam tử cầm đầu nói:
“Ngươi chính là Thánh chủ mà Đại Khánh hoàng đế nói tới?”
“Chính là ta, thì sao?”
“Chỉ là Bách Kiếp Động Minh mà mặt mũi không nhỏ nhỉ. Ba người chúng ta đến từ Đại Minh, tốn nửa năm mới vượt qua Vô Tận Hải đến được đây. Tu vi chúng ta là Thiên Giới Bà Sa, nhưng với kiến thức của ngươi hẳn là chưa từng nghe tới từ này.”
Chư Hồng Cộng nhướng mày nhìn Lục Ly: “Lão Lục, hắn vũ nhục trí thông minh của ta!”
Lục Ly nói: “Trí thông minh của ngươi vốn cũng chẳng cao gì cho cam.”
“Ông quá đáng nha! Chẳng phải chỉ là Thiên Giới Bà Sa thôi sao!” Chư Hồng Cộng cạn lời nói.
Ba nam tử lộ vẻ kinh ngạc, đột nhiên cảm thấy tên mập Thánh chủ này cũng có chút kiến thức.
Lục Ly bước lên trước một bước, nhìn ba người rồi hỏi: “Bạch liên giới?”
Ba người càng thêm kinh ngạc.
“Ngươi là ai?” Nam tử cầm đầu hỏi.
“Các ngươi là người Bạch Tháp hay Đại Minh vương đình?” Lục Ly hỏi.
Nghe vậy, trong lòng ba người không khỏi kinh hãi. “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Lục Ly hừ nhẹ một tiếng:
“Ngươi không xứng trò chuyện với ta. Cho dù là thẩm phán Bạch Tháp đến cũng không dám lỗ mãng trước mặt ta đâu.”
Nói xong Lục Ly trầm giọng xuống: “Ta phụng mệnh Hạ tháp chủ trấn thủ ở đây.”
“. . .”
Ba người đưa mắt nhìn nhau.
“Hắc Tháp! Ngươi là người Hắc Tháp?”
Tục ngữ có câu, không phải oan gia không gặp gỡ.
Cả đôi bên đều không biết hiện tại Hắc Tháp Bạch Tháp đã xảy ra biến hoá cực lớn. Lục Ly ở hoàng liên giới đã lâu, tu vi còn chưa khôi phục nên không thể liên hệ với Hắc Tháp. Về phần ba tu hành giả Bạch Tháp thì bay loạn khắp nơi trên Vô Tận Hải suốt nửa năm mới đến được nơi này.
Vụt —— ——
Ba người rút trường kiếm ra. Không khí trở nên căng như dây đàn.
Chương 1339 Vô đề
Lục Ly khẽ nhíu mày. Hắc Tháp cũng không trấn áp được bọn hắn?
“Từ xưa đến nay Hắc Tháp Bạch Tháp đều không đội trời chung, ngươi đến từ Hắc Tháp vậy thì dễ xử rồi.” Nam tử cầm đầu nói.
“Tất cả im miệng cho ta!” Chư Hồng Cộng đột nhiên cao giọng nói.
Ba người Bạch Tháp quay đầu nhìn Chư Hồng Cộng, không hiểu hắn muốn làm gì.
“Lão Lục là người Hắc Tháp, nhưng ta thì không.”
“Thế ngươi là ai?” Nam tử hỏi.
“Nói ra sẽ hù chết ngươi.”
Nam tử cười ha hả, sau đó tiếng cười đột ngột im bặt, cánh tay hắn đã tung chưởng về phía Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng cả kinh, lập tức nhấc tay đối chưởng.
Ầm!
Chưởng ấn biến mất, Chư Hồng Cộng vẫn đứng yên bất động. Hắn nhìn lại đôi tay đang mang quyền sáo của mình, lẩm bẩm nói:
“Ta mạnh như vậy sao?!”
Lục Ly nói: “Tu vi của ngươi đã tăng lên rất nhiều, một chưởng vừa rồi đã đạt tới cấp độ Thiên Giới Bà Sa.”
Sắc mặt nam tử trầm xuống. Bọn hắn lập tức tin rằng Lục Ly và Chư Hồng Cộng có tu vi Thiên Giới Bà Sa.
“Hắc Tháp phải chết.” Nam tử trợn mắt nhìn Lục Ly.
Đúng lúc này, một bạch bào nam tử khác đứng bên cạnh bỗng thấp giọng nói: “Có truyền tin.”
“Không nhận, chờ ta giải quyết xong sự tình trước mắt đã.”
“Nhưng đây đã là lần thứ ba…”
Chư Hồng Cộng cười ha hả nói: “Lão tử cho các ngươi thời gian gọi cứu viện đến đó. Nhớ ngày đó lão tử thống nhất Mãnh Long Sơn, các ngươi còn đang nghịch bùn đấy.”
Lục Ly thấp giọng hỏi: “Không phải là Mãnh Hổ sơn trại sao?”
“Còn phá game nữa ta sẽ mặc kệ ông đó.” Chư Hồng Cộng lườm Lục Ly một cái rồi sửa sang lại bộ dáng, trong đầu mường tượng ra cử chỉ của sư phụ để bắt chước.
Nam tử cầm đầu bực bội nhưng vẫn phải lui ra một góc, thiêu đốt phù chỉ truyền tin.
Không bao lâu sau, hắn đã nhận được tin tức. Đọc tới đọc lui một lượt, hắn lộ vẻ khó hiểu, nghi hoặc nói: “Sao có thể…?”
“Trong đó nói gì?” Một bạch bào nam tử khác hỏi.
“Rút lui khỏi hoàng liên giới.”
“Lão đại, không lầm chứ? Chúng ta vất vả lắm mới tới được đây, nói rút liền rút?”
“Quốc sư có lệnh, không được phép chống lại.” Nam tử cầm đầu đáp.
Lục Ly đứng đối diện nói:
“Coi như Công Tôn Viễn Huyền có tầm nhìn… Ta là Lục Ly, tử tôn của Lục thị ở Đại Đô thành Đại Viên. Ta cho các ngươi thời gian mười hơi thở để biến mất khỏi mắt ta.”
Lục thị?
Nam tử lắc đầu nói: “Đừng có tự mình đa tình, chẳng liên quan gì đến ngươi đâu.”
Lục Ly cười không nói. Những kẻ e sợ Lục gia đều nói y như vậy.
Nam tử vừa nghĩ tới mệnh lệnh trong phù chỉ đã thấy tâm phiền ý loạn, bèn nói:
“Ta khuyên Hắc Tháp các ngươi mau sớm rời khỏi đây. Còn ngươi nữa, tên mập chết tiệt, nơi này đã là địa bàn của Ma Thiên Các, chúng ta có tranh nhau cũng không ích gì. Nếu không phải vì quốc sư hạ mệnh lệnh không cho phép đại khai sát giới thì đã đã giết sạch các ngươi.”
Lục Ly ngây ngẩn.
Chư Hồng Cộng nghe vậy lập tức nhíu mày hỏi: “Ngươi lặp lại lần nữa?”
“Tên mập chết tiệt.”
“Câu sau đó cơ.”
Lục Ly: “. . .”
Bị mắng như vậy mà ngươi còn nhịn được sao?
“Nơi này đã là địa bàn của Ma Thiên Các.” Nam tử nói, “Không ngại nói cho các ngươi biết, hiện nay Ma Thiên Các danh chấn tứ phương, Lục các chủ đã định hoàng liên giới là nơi nuôi nhốt của hắn, các ngươi nên tỉnh lại đi.”
“Ma Thiên Các thì ta biết rõ, nhưng Lục các chủ là cọng hành nào?”
“Ngươi không biết Lục các chủ cũng rất bình thường.”
Chư Hồng Cộng lắc đầu nói:
“Chẳng lẽ không có ai nói cho các ngươi biết, bát đệ tử Ma Thiên Các chính là Chư Hồng Cộng ta?”
Nam tử ngơ ngác một chút rồi lắc đầu đáp: “Chưa từng nghe.”
“. . .”
“Bát đệ tử Ma Thiên Các? Bớt có lừa gạt người khác đi.” Nam tử lắc đầu.
Ai nói Chư Hồng Cộng là tên mập chết tiệt, hắn nhịn. Dù sao từ nhỏ đến lớn hắn đã nghe câu này quen rồi. Nhưng nói không biết bát đệ tử Ma Thiên Các hắn thì không cách nào nhịn được!
Hắn quay đầu hỏi: “Lão lục, ông nhịn được sao?”
“Không nhịn được.”
“Vậy ta có thể đánh xáp lá cà luôn không?”
“Thế sư phụ ngươi thường đánh người kiểu gì?” Lục Ly hỏi.
“Một bàn tay chụp chết.”
“Vậy ngươi không học được chút tinh tuý nào à?”
“Học không được, sư phụ keo kiệt không chịu dạy.”
“Thế thì tuỳ ngươi.”
Nghe vậy, Chư Hồng Cộng lập tức như con ngựa hoang mất cương, quyền sáo mang theo cương khí điên cuồng đánh tới.
Nam tử cầm đầu không ngờ Chư Hồng Cộng đột nhiên động thủ, liên tục né tránh, thối lui đến phía sau một cây cột trụ.
“Chỉ là thập diệp mà cũng dám phách lối. Dù sao giết ngươi cũng không vi phạm ý nguyện của Lục các chủ, có khi còn làm Lục các chủ vui vẻ nữa kìa.”
Nam tử tung chưởng đánh trả. Âm thanh cương khí giao thoa vang vọng trong đại điện.
Cột trụ trong điện xuất hiện vết nứt, rung động răng rắc không thôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cung điện cũng sẽ đổ sụp. Đại Khánh hoàng đế lập tức rút khỏi cung điện.
Chưởng ấn đánh lên người Chư Hồng Cộng lại không gây ra tổn thương khiến nam tử không khỏi kinh ngạc, bèn quay đầu gọi hai tên bạch bào nam tử còn lại.
“Đừng do dự nữa, xuất thủ đi!”
Hai người cấp tốc ra trận. Oanh!
Chư Hồng Cộng trở tay không kịp, bay ra khỏi đại điện. Lục Ly và các đệ tử Hồng Giáo cũng kéo ra ngoài.
Ba tên bạch bào nam tử lăng không đứng giữa không trung, tên cầm đầu nói: “Ngươi không phải thập diệp.”
“Ta vốn không phải là thập diệp.” Chư Hồng Cộng liếc mắt nhìn hắn, “Lão tử là thập nhất diệp!”
Chương 1340 Vô đề
Chư Hồng Cộng hét lớn một tiếng, gọi ra toà pháp thân cao 45 trượng, phía sau lưng pháp thân có một kim hoàn được mười một mảnh liên diệp bay vòng quanh, kim quang toả ra chói loá cả mắt.
Trong mắt nam tử tràn đầy kinh hãi, thất thanh nói: “Đây là pháp thân gì?”
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy. Nhưng mười một mảnh kim diệp thật sự rung động vô cùng.
Chư Hồng Cộng đạp đất lao tới, quyền cương va chạm với kiếm cương.
Nam tử vẫn còn đang ngây ngốc, trong nhận thức của hắn, chỉ có cường giả mười hai Mệnh Cách mới mở được thập nhất diệp. Tên mập này… có vấn đề!
Phanh phanh phanh.
Hơn ngàn đạo quyền cương ập đến trước mặt nam tử, hai người còn lại lập tức tham dự vào cuộc chiến. Pháp thân kim sắc đánh bay cả hai văng ra xa ——
“Pháp thân cũng có thể động?”
Hai người bay mấy chục mét mới miễn cưỡng ổn định lại thân hình, trong lòng kinh hãi không thôi.
Chư Hồng Cộng như mãnh hổ, không ngừng tung quyền về phía nam tử cầm đầu, kiến trúc xung quanh bị phá huỷ, tia lửa văng tung toé.
Nam tử không thể không gọi ra Tinh Bàn chắn trước người.
Lục Ly nhìn mà kinh ngạc. Thập nhất diệp lại có thể đánh ngang tay với Thiên Giới Bà Sa ba Mệnh Cách?
Hơn nữa rõ ràng Chư Hồng Cộng còn chưa khống chế pháp thân thuần thục. Với tình hình này, hắn có thể chiến thắng cả ba người chứ chẳng đùa.
Nam tử kháng trụ đến mệt mỏi, rốt cuộc lăng không trên bầu trời hô lớn:
“Dừng tay!”
Hai tên Thiên Giới Bà Sa cũng bay đến đứng bên cạnh hắn.
Nam tử quan sát Chư Hồng Cộng rồi nói: “Thì ra là cao thủ. Ta tên Vương Siêu, các hạ rốt cuộc là ai?”
Chư Hồng Cộng tức giận nói: “Lão tử vừa nói đó thôi, lão tử chính là người Ma Thiên Các!”
Vương Siêu nhíu mày nói: “Ma Thiên Các? Bớt có nói dối đi. Ngươi có làm vậy cũng không chiếm được tiện nghi gì. Chờ Lục các chủ đến, tất cả mọi người chỉ còn con đường chết.”
Hắn cảm thấy tranh đoạt với Chư Hồng Cộng chẳng có ý nghĩa gì.
Chư Hồng Cộng quả thật chưa từng nghe nói đến Lục các chủ nào.
Có lẽ do màu sắc của kim liên và hoàng liên khá giống nhau nên đối phương cũng không nhận ra thân phận hắn.
“Tên mập lùn chết tiệt, tốt nhất đừng đi theo bọn ta. Chúng ta đi thôi.”
Ba người không lưu lại mà bay về phía xa.
Mập còn có thể chịu được!
Nhưng dám mắng ta lùn?
Chư Hồng Cộng đạp không bay lên, lập tức đuổi theo.
Lục Ly vội vàng nói: “Giặc cùng đường chớ đuổi!”
Nhưng Chư Hồng Cộng không thèm để ý tới, toàn thân bắn vọt như lưu tinh.
Lục Ly trầm giọng nói: “Các đệ tử hạch tâm của Hồng Giáo đi theo ta! Cao thủ đại nội cũng cùng đi!”
“Vâng!”
Lục Ly dẫn đầu, mang theo mấy trăm cao thủ hoàng liên tới đồng loạt bay đi.
. . .
Vương Siêu một đường bay nhanh.
“Lão đại, hắn đi theo chúng ta.”
“Nếu muốn chết như vậy thì thành toàn cho hắn. Lát nữa hành động theo kế hoạch.” Vương Siêu nói.
“Lão đại, hình như quốc sư lại truyền tin.”
“Làm việc phải biết phân nặng nhẹ, lúc này phải xử lý chuyện trước mắt đã.”
“…Vâng.”
Ba người hạ xuống đứng trên ngọn cây. Tốc độ của Chư Hồng Cộng rất nhanh, bởi vì chưa quen với lực lượng này, hắn phải thắng mấy lần mới miễn cưỡng dừng lại thân hình.
Vương Siêu cố nén cười nói:
“Tên mập lùn chết tiệt này, ngươi dám đuổi theo bọn ta thật?”
“Ngươi nói lại lần nữa?”
“Tên mập lùn chết tiệt, tên mập lùn chết tiệt…”
Kỳ thực Chư Hồng Cộng không hề lùn chút nào, lại còn khá cao, chủ yếu là vì Vương Siêu quá cao nên nhìn ai cũng thấy lùn.
Chư Hồng Cộng tức giận muốn phát điên.
Vương Siêu cười nói: “Các ngươi đừng nhúng tay, xem ta tra tấn hắn thế nào.”
“Được, lão đại, tốc chiến tốc thắng.”
“Yên tâm.”
Vương Siêu bay vọt về phía Chư Hồng Cộng, kiếm trong tay không ngừng huy động, tốc độ nhanh hơn hẳn lúc ở trong hoàng cung.
Chư Hồng Cộng cả kinh tránh né, thỉnh thoảng lại giơ quyền sáo lên ngăn cản. Song phương lao vào kịch chiến, cương khí phát tiết khắp nơi.
“Chỉ có chút bản lãnh này cũng dám đuổi theo ta?”’
Đòn tấn công của Vương Siêu rất lăng lệ, kiếm cương lượn vòng bắn ra tứ phía, pháp thân Thiên Giới Bà Sa cao 45 trượng xuất hiện.
Năng lượng phát tiết chấn Chư Hồng Cộng bay ngược ra sau.
Đúng lúc này, Lục Ly dẫn theo đông đảo cao thủ bay tới.
Chư Hồng Cộng vội vàng nói: “Hay là lần sau đánh tiếp đi nha…”
Nói xong hắn quay đầu muốn đi.
“Ồ, sao không phách lối nữa đi? Ngươi đi không được.”
Thân hình Vương Siêu lấp loé, vừa ra tay chính là đại thần thông, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Chư Hồng Cộng, một kiếm đâm tới.
Ầm!
Chư Hồng Cộng nâng song quyền đón đỡ, lại bay ngược ra sau, khí huyết cuồn cuộn.
“Không rảnh chơi đùa với ngươi.” Vương Siêu ném trường kiếm đi, hai tay chập lại, nguyên khí quanh thân hợp thành một thể, dưới chân xuất hiện đồ án bát quái.
Đây là kiếm quyết của Đạo môn, hắn muốn ra sát chiêu.
Chư Hồng Cộng lui lại mấy bước, nhưng kiếm thế đã thành, toàn bộ kiếm cương hoá thành long quyển, mang theo lực lượng như dời non lấp biển đánh tới.
“Ta sắp xong đời.”
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Ly đuổi tới quát to: “Lão Chư, gọi ra Tinh Bàn!”
Chư Hồng Cộng ồ một tiếng, song quyền theo bản năng vạch một đường.
Nhưng thứ xuất hiện không phải Tinh Bàn mà là kim hoàn sau lưng pháp thân.
Kim hoàn vừa hiện ra, kiếm cương đầy trời rơi xuống. Phanh phanh phanh ——
Toàn bộ kiếm cương đều bị kim hoàn đón đỡ.
Chư Hồng Cộng thấy thế mừng rỡ nói: “Ta đúng là mạnh hơn rồi!”
Vương Siêu nhướng mày: “Nhưng ngươi vẫn phải chết!”
Bình luận facebook