-
Chương 1331-1335
Chương 1331 Vô đề
Nếu không phải Tư Vô Nhai đã nói từ trước, các nàng sẽ không tin tưởng! Nhưng sự thật chính là như thế, lam chưởng và lam sắc cương khí kia… khắp thiên hạ này chỉ có một mình sư phụ thi triển được.
“Sư phụ, người… vì sao người lại biến thành bộ dạng này?” Tiểu Diên Nhi khó chịu hỏi.
Những người khác đều không dám đến gần, chỉ dám đứng từ xa nhìn lại.
Cũng chỉ có hai vị tiểu tổ tông là dám nói ra mấy lời này, bọn hắn nên biết thân biết phận mà ngậm miệng thì hơn.
“Vi sư bây giờ không tốt sao?” Lục Châu hỏi.
Giọng Tiểu Diên Nhi dần nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Tốt a…”
Hải Loa cũng gật đầu.
Lục Châu hỏi Hải Loa: “Có bị thương không?”
Hải Loa lắc đầu đáp: “Xin lỗi sư phụ, đồ nhi không cố ý, lúc đó đồ nhi không nhận ra người…”
“Không sao.”
“Tạ sư phụ.”
“Đoạn thời gian này ngươi vẫn luôn luyện tập Triều Thánh Khúc?” Lục Châu hỏi.
“Vâng. Đồ nhi đã luyện Triều Thánh Khúc đến mức thuần thục. Nếu người có thời gian, có thể đến nghe một lần để đánh giá công lực đồ nhi được không?”
“Không được, vi sư còn rất nhiều việc phải làm. Ngươi hãy bảo các sư huynh sư tỷ giúp ngươi.” Lục Châu lắc đầu nói.
“Nha.” Hải Loa vừa định xoay người, bên cạnh bỗng có làn gió thổi qua.
Vù —— ——
Tư Vô Nhai và Lục Châu quay sang nhìn, chỉ kịp thấy một đạo hồng ảnh đã lao vút về nơi xa, trong chớp mắt không còn bóng dáng.
Lục Châu nghi hoặc nói: “Vì sao Diên Nhi lại bỏ chạy?”
Đã là tu hành giả, không có lý nào lại mắc tiểu đến không nhịn được.
Tư Vô Nhai chỉ cười cười không nói.
Hải Loa uỷ khuất nói: “Đồ nhi đành tìm các sư huynh vậy…”
Tư Vô Nhai lập tức khom người nói với Lục Châu:
“Sư phụ, lời cuối cùng của lão quỷ bộc có nhắc tới kim liên giới, đồ nhi cho rằng sự tình này không nhỏ. Ngoài ra trên tấm bản đồ da dê cổ đã có phát hiện mới.”
“Thật sao?”
“Sư phụ, mời người sang bên này, đồ nhi sẽ nói rõ ràng hơn.”
Lục Châu gật đầu, tiện tay phất một cái, ngọc bàn bị tổn hại bay vào lòng bàn tay hắn, hai người nhanh chóng bay vọt về phía Dưỡng Sinh điện.
Hải Loa: “? ? ?”
Hải Loa xoay người nhìn về phía đám người Ma Thiên Các.
Vu Chính Hải chớp chớp mắt, sau đó nói nhanh: “Nhị sư đệ, gần đây ta có ngộ ra một loại đao pháp mới, hay là chúng ta luận bàn một chút?”
“Đang có ý đó. Chỉ sợ huynh sẽ bị ta đánh bại.”
“Phải thử mới biết được.”
“Mời.”
Hai người vừa nói vừa lao ra khỏi hoàng cung.
Hải Loa giận dỗi liếc mắt nhìn mọi người, lầm bầm nói: “Triều Thánh Khúc nghe rất êm tai mà.”
“. . .”
Đám người lục tục kiếm chuyện làm.
Thẩm Tất và Hạ Trường Thu hiểu rất rõ quy tắc trên Ma Thiên Các, đã sớm tham gia thu dọn tàn cuộc. Một người đi đánh nát thi thể, một người đi chữa trị đạo văn.
Nhan Chân Lạc quay đầu nhìn ra sau lưng mới phát hiện lúc này chỉ còn một mình hắn đứng đó.
“Hoá ra Nhan tả sứ cũng am hiểu âm luật. Chúng ta đi thôi.” Hải Loa cười híp mắt nói.
“Đi… đi đâu?” Nhan Chân Lạc đột nhiên cảm thấy không ổn.
“Đi nghe Triều Thánh Khúc á.”
“Nghe nhạc?”
Trong ấn tượng của hắn, nghe nhạc là một phương thức giải trí rất thư giãn và hưởng thụ.
Đúng lúc này, mấy người Thẩm Tất đứng đằng xa vội vàng xua xua tay với hắn.
Nhan Chân Lạc hiểu ý, gật đầu với đám người rồi nói: “Đa tạ các vị nhường lại chuyện tốt này cho ta.”
Chắp tay một cái, Nhan Chân Lạc xoay người đi theo Hải Loa bay về điện của nàng.
Thẩm Tất ngơ ngác nhìn theo. Hạ Trường Thu cũng ngây ra hệt như hắn.
“Nhan tả sứ làm sao thế? Ta ra hiệu cho hắn đừng đi, sao hắn lại đi mất rồi?”
Thẩm Tất gãi gãi đầu: “Có lẽ Nhan tả sứ am hiểu âm luật thật.”
“Nói có lý.”
Đúng lúc này, trên vách tường đằng xa truyền tới tiếng chó sủa vang.
Đám người bị một con chó khổng lồ cao hơn đầu người làm cho giật nảy mình.
“Cẩu tử, đừng doạ mọi người.”
Minh Thế Nhân bước ra, vặn eo bẻ cổ mấy cái rồi cúi đầu nhìn xuống vết tích còn lại trên bãi chiến trường. Hắn tò mò hỏi:
“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Tứ tiên sinh, động tĩnh lớn như vậy mà ngài cũng ngủ được?” Hạ Trường Thu kinh ngạc nói.
“Gần đây thật sự rất buồn ngủ.” Minh Thế Nhân lại ngáp một cái.
Hạ Trường Thu cười híp mắt đi tới:
“Tứ tiên sinh, ngài không nhìn thấy trận chiến vừa rồi quả là đáng tiếc. Các chủ vừa mới chém giết một cường giả thích khách mười ba Mệnh Cách, hẳn là tu hành giả Thanh liên giới. Thất tiên sinh và Các chủ đã trở về nghiên cứu việc này.”
Minh Thế Nhân trừng mắt, tinh thần lập tức tỉnh táo lại: “Xảy ra chuyện lớn như vậy? Sư phụ ta đánh thắng cả cường giả mười ba Mệnh Cách?”
Hạ Trường Thu đáp:
“Tứ tiên sinh, để ta kể lại tỉ mỉ cho ngài nghe, trận chiến này vô cùng đặc sắc, có thể nói là kinh tâm động phách, hùng vĩ khí thế vô cùng…”
Thẩm Tất: “. . .”
Gâu gâu gâu!
Cẩu tử sủa mấy tiếng, một nữ hầu từ xa chạy tới, khom người nói:
“Tứ tiên sinh, Lục các chủ gọi ngài đến Dưỡng Sinh điện một chuyến, nói là có việc muốn thương thảo.”
“Gọi ta?”
Minh Thế Nhân không vui, trừng mắt liếc Cùng Kỳ một cái. Nhất định là do con chó này sủa vang nên mới bị sư phụ nghe thấy.
Hắn quay đầu nói với Hạ Trường Thu: “Lần sau gặp nhớ kể lại cho ta nghe.”
“Nhất định, nhất định.”
Minh Thế Nhân mang theo Cùng Kỳ rời đi.
Chương 1332 Vô đề
Hạ Trường Thu quay sang nói với Thẩm Tất:
“Trận chiến này các ngươi chỉ nhìn thấy mặt ngoài mà không nhìn được huyền cơ bên trong. Thủ đoạn phản lão hoàn đồng này chỉ có đại năng mới có thể làm được. Thất tiên sinh đã dặn dò chúng ta không nên nói lung tung, nhưng mà ta biết, người chiến thắng được thời gian sao có thể nhỏ yếu? A, Thẩm hộ pháp, trông ngươi có vẻ không hiểu. Không nói chuyện trẻ lại nữa, tránh cho người khác nghe được, ta chỉ nói trận đấu này…”
Thẩm Tất: “o(╯□╰)o?”
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện.
Minh Thế Nhân mang theo Cùng Kỳ cung kính đi vào đại điện, vừa đặt chân qua cổng, Cùng Kỳ đã vẫy đuôi chạy vào trong.
Minh Thế Nhân xạm mặt lại nhìn nó. Hừ, con chó đáng ghét này, lão tử cực khổ nuôi nấng ngươi, hốt phân dọn nước tiểu cho ngươi, nói trở mặt là trở mặt vậy hả?
Cùng Kỳ vừa thấy chính chủ lập tức vui vẻ phe phẩy chiếc đuôi, cắm mặt phóng như bay vào trong điện.
Gâu gâu gâu…
Minh Thế Nhân hết nói nổi, chỉ đành đi vào trong.
Vừa ngẩng đầu, hắn bỗng nhìn thấy Cùng Kỳ đang dụi đầu vào chân một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai hơn cả hắn, trong lòng thầm nghĩ, việc này sao mà nhịn được!
“Lão thất, người này là ai vậy, dám ngồi vào vị trí của sư phụ, chán sống rồi?” Minh Thế Nhân đi tới nói.
Tư Vô Nhai xấu hổ cúi đầu.
Tứ sư huynh sao lại phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy? Cùng Kỳ thiếu điều muốn dập đầu với sư phụ mà huynh cũng không nhìn ra?
Minh Thế Nhân mặc kệ, nghênh ngang đi tới quát cẩu tử: “Cẩu tử, cút ra xa một chút. Nhìn xem dáng vẻ không có tiền đồ của ngươi kìa!”
Gâu gâu gâu…
Tư Vô Nhai thở dài nói: “Tứ sư huynh, huynh thật to gan, dám lớn tiếng trước mặt sư phụ?”
“Sư phụ? Sư phụ ở đâu cơ?”
Minh Thế Nhân nhìn trái nhìn phải… Sau đó nhìn lại người thanh niên trước mặt, vừa định há mồm răn dạy một câu ——
Lúc này hắn mới nhận thấy người trước mặt ánh mắt thâm thuý, thần sắc lạnh nhạt, tư thái bình thản ung dung, dáng ngồi nghiêm chỉnh, khí tức trên người ôn hoà nhưng lại sâu không lường được.
Ánh mắt này, khí thế này, thái độ này…
Không phải chứ?!
Tư Vô Nhai nhìn thấy biểu tình trên mặt Minh Thế Nhân không ngừng biến hoá. Từ khó chịu đến nghi hoặc, rồi kinh ngạc, cuối cùng là căng thẳng.
Tư Vô Nhai bèn đưa tay ra hiệu tỏ ý hắn đoán đúng rồi.
Lục Châu vẫn nhìn Minh Thế Nhân chằm chằm không chớp mắt khiến hắn run rẩy không thôi. Minh Thế Nhân lập tức quỳ phịch xuống, ấp úng nói:
“Đồ nhi biết ngay mơ thấy lão bát không có chuyện gì tốt mà… Sư phụ tha mạng a!”
Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Việc này thì liên quan gì đến lão bát?”
“Không, không liên quan… Sư phụ, người không biết không có tội, ngài biến thành bộ dáng này, cho dù đồ nhi có mắt nhìn người tốt đến cỡ nào cũng khó lòng nhận ra nha!”
“Ngỗ nghịch phạm thương, sao vi sư tha cho ngươi được.” Lục Châu nói.
“Á?”
“Vi sư và lão thất đang thương thảo, dự định phái ngươi đến tử liên giới một chuyến để thu hồi Lam Thuỷ Tinh.”
Lục Châu lấy Lam Thuỷ Tinh ra đưa cho Minh Thế Nhân quan sát.
“Tử liên? Lam Thuỷ Tinh?” Minh Thế Nhân ngơ ngác tiếp nhận một lượng lớn tin tức. Sư phụ biến thành trẻ tuổi đã khiến hắn rất khó tiếp nhận, bây giờ lại nhảy ra tử liên và Lam Thuỷ Tinh.
Tư Vô Nhai nói: “Chúng ta nghe Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp nói tử liên giới có hai phần Lam Thuỷ Tinh. Hiện tại trong Ma Thiên Các cũng chỉ có tứ sư huynh thích hợp chấp hành nhiệm vụ này.”
“Tử liên… chắc là mạnh lắm? Hay là để đồ nhi về kim liên giới tìm thử xem?” Minh Thế Nhân nói.
“Ngươi nghĩ sao?” Lục Châu âm trầm hỏi.
Minh Thế Nhân lập tức ỉu xìu, trong lòng thầm ai oán một câu, đồ nhi giãy giụa một lần tượng trưng cũng không được sao?
Tư Vô Nhai nói:
“Tứ sư huynh đừng quá lo lắng, hôm trước ta đã thu hoạch được một số tin tức về tử liên giới từ Lục phủ. Nơi đó hẳn là giống hồng liên, với tu vi của huynh sẽ không gặp vấn đề gì.”
“Nhưng… ta mới là thập diệp mà!”
Gâu gâu gâu…
Cẩu tử, ngươi dám bán đứng ta, mẹ nó đợi ta trở về ta mần thịt ngươi đó, có tin không?
Gâu gâu gâu!
Lục Châu nhìn Minh Thế Nhân. “Ngươi làm việc luôn khiến vi sư yên tâm. Nhiệm vụ này chỉ có thể giao cho ngươi.”
Minh Thế Nhân đành quỳ xuống đất nói: “Đồ nhi… tuân mệnh.”
Tư Vô Nhai hiếu kỳ hỏi: “Tứ sư huynh, trước đây chẳng phải huynh rất thích ra ngoài ngao du sao? Loại chuyện này đối với huynh là chuyện tốt mà?”
Minh Thế Nhân miễn cưỡng cười nói: “Không có việc gì, ta đúng là thích ra ngoài ngao du.”
Trên thực tế, chẳng hiểu vì sao dạo gần đây hắn rất buồn ngủ, lúc nào cũng chỉ muốn lăn ra ngủ thôi.
“Vậy thì tốt, ngươi nghỉ ngơi mấy ngày rồi lên đường đi. Sẽ có người đưa ngươi đi bằng phù văn thông đạo của Đại Viên vương đình.” Lục Châu nói.
“Vâng.” Minh Thế Nhân nói, “Đồ nhi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Minh Thế Nhân đứng dậy nhìn Cùng Kỳ, khẽ gọi: “Cẩu tử.”
Gâu gâu gâu.
Cùng Kỳ không muốn đi nha.
“. . .”
Lục Châu nhìn Cùng Kỳ, được Minh Thế Nhân chăm sóc, hiện tại trông nó rất cường tráng, khác hẳn khi còn nhỏ.
“Đi đi.” Lục Châu vung tay.
Cùng Kỳ sủa gâu gâu hai tiếng rồi mới chạy theo Minh Thế Nhân rời khỏi Dưỡng Sinh điện.
Chương 1333 Vô đề
Tư Vô Nhai nói với Lục Châu: “Sư phụ, đây là biến hoá trên bản đồ da dê cổ.”
Bản đồ da dê cổ quá lớn, hắn không mang đến nên tự mình vẽ lại một phen.
“Chiếu theo lời của Lam tháp chủ, có đến bốn bí ẩn chi địa, nơi hạt giống Thái Hư sinh trưởng hẳn là địa phương hung hiểm nhất nằm ở khu vực hạch tâm. Xung quanh là ba bí ẩn chi địa khác, muốn đến được chỉ có ba con đường để đi. Một là đi qua con đường nguy hiểm như Hắc Thuỷ Huyền Động, hai là đi qua Vô Tận Hải cũng nguy hiểm không kém, lại còn xa xôi diệu vợi, ba là từ bí ẩn chi địa hạch tâm đi ra, thập tử vô sinh.”
Lục Châu nghi hoặc nói: “Ngươi chắc chắn địa đồ này là chính xác?”
“Đồ nhi không dám khẳng định trăm phần trăm, đây chỉ là suy đoán mà thôi.” Tư Vô Nhai đáp, “Đồ nhi và Cứu Thiên Viện vẫn luôn tìm thông tin trong cổ tịch nhưng đáng tiếc tin tức không đủ. Đồ nhi đang định nhờ Lục phủ hỗ trợ thu thập them cổ tịch.”
Lục Châu gật đầu nói: “Làm không tệ. Có lẽ đây chính là nguyên nhân dẫn tới thiên địa ràng buộc.”
Tư Vô Nhai giật mình nói: “Đồ nhi đúng là chưa nghĩ đến việc này.”
“Tiếp tục tra cứu đi, nhưng đừng để tu vi bị chững lại.” Lục Châu dặn dò.
“Vâng.”
Tư Vô Nhai lại nói, “Sư phụ, việc dung mạo của người thay đổi Ma Thiên Các đều đã biết, đồ nhi đã dặn bọn họ không truyền ra ngoài để tránh dẫn tới hiểu lầm như việc xảy ra bên Lục phủ.”
“Ngươi làm rất tốt.” Lục Châu gật đầu, “Tổ tiên Lục gia là chuyện của 30.000 năm trước. Hắn là đại năng, người biết hắn đương nhiên rất nhiều, cũng sẽ có không ít địch nhân.”
Việc này có thể miễn đi rất nhiều phiền phức.
Đúng là bất đắc dĩ. Có đôi khi đẹp trai cũng là một cái tội.
. . .
Trong một cổ bảo xanh um tươi tốt.
Mí mắt Tần Mạch Thương giần giật liên tục không thôi.
Một nam tử ăn mặc thanh nhã đi tới nói: “Tần thiếu chủ, quỷ bộc chết rồi.”
Hai mắt Tần Mạch Thương trợn trừng, trong mắt tràn ngập hận ý. “Ngay cả quỷ bộc cũng không phải là đối thủ của hắn?”
“Tần thiếu chủ, chuyện này nên dừng lại ở đây. Nếu tộc trưởng biết sẽ trách tội rất nặng.”
Tần Mạch Thương chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu không thể thở nổi.
Nam tử tiếp tục khuyên nhủ:
“Quân tử báo thù mười năm không muộn, cần gì phải nóng lòng trong một lúc nhất thời. Thực lực của đối thủ rõ ràng là rất mạnh, thừa dịp bây giờ còn có thể sửa chữa, chúng ta đổ cái chết của quỷ bộc cho hung thú là được, ngài cũng vì vậy mà bị hao tổn một Mệnh Cách. Cứ thế, ngài còn có thể quang minh chính đại đi tìm Tần chân nhân xin được chữa trị Mệnh Cách.”
Tần Mạch Thương nắm chặt nắm đấm phát ra tiếng răng rắc.
Nam tử nhẹ giọng nói:
“Lùi một bước, sóng yên biển lặng. Tần thiếu chủ là thiên tài tu hành hiếm thấy, đợi đến lúc chính ngài có thể báo thù thì tự tay bắt hắn lại mà bóp chết, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn việc bảo quỷ bộc tìm giết hắn sao?”
Nghe vậy, Tần Mạch Thương gật đầu, cắn răng nói: “Được, ta nhịn!”
Tần Mạch Thương cố gắng áp chế cơn tức giận trong lòng, hít sâu một hơi rồi thở ra, sau đó nói:
“Cứ làm theo lời ngươi nói, đổ lỗi cái chết của quỷ bộc cho hung thú, chuyện này phải giữ bí mật.”
Nam tử ăn mặc thanh nhã cười đáp: “Ta làm việc, thiếu chủ cứ yên tâm. Qua mấy ngày nữa thiếu chủ nhất định có thể đi gặp Tần chân nhân để khôi phục Mệnh Cách.”
“Ta chỉ sợ không thể khôi phục được.” Tần Mạch Thương lo lắng nói.
“Tần chân nhân có thủ đoạn thông thiên, nhất định có thể giúp thiếu chủ khôi phục Mệnh Cách. Thiếu chủ đừng lo lắng, người là tương lai của Tần gia, tuy Tần chân nhân ít khi lộ diện nhưng lại rất chiếu cố đến thế hệ trẻ tuổi trong gia tộc. Hơn nữa ta phải nhắc nhở thiếu chủ một điều, Tần chân nhân coi trọng người có phẩm hạnh tốt, chuyện của quỷ bộc nhất định phải sống để bụng chết mang theo, không được nói cho bất kỳ ai.” Nam tử căn dặn.
Tần Mạch Thương cau mày, hung hăng đấm một đấm lên bàn, khí huyết trong ngực dâng lên cuồn cuộn.
“Cũng may có ngươi nhắc nhở ta, nếu không sẽ làm hỏng đại sự mất.”
“Thiếu chủ hãy lấy đại cục làm trọng. Trong số các hậu nhân Tần gia, thiếu chủ có tu vi cao nhất, nếu biểu hiện tốt thì chỉ cần qua vài trăm năm, người sẽ đủ lông đủ cánh.”
Tần Mạch Thương khẽ gật đầu, tức giận trong lòng bay biến hơn phân nửa.
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện.
Lục Châu xem lại bảng công đức, khẽ lắc đầu.
Chiến đấu với quỷ bộc, điểm công đức bị hụt đi một phần, rõ ràng không có lời, nhưng xét về tổng thể thì không tính là thua thiệt, vì Lục Châu thu hoạch được một số tin tức và ngọc bàn.
Điểm công đức: 523.610 điểm
Lục Châu lấy ngọc bàn ra xem.
[Bát Quái Ngọc Bàn, đẳng cấp: Hồng, đã bị tổn hại.]
Ngọc bàn chỉ to bằng lòng bàn tay, trông tinh xảo xinh đẹp, nhưng uy lực của nó thì có thể so được với Hợp cấp. Có lẽ vì nó nằm trong tay của một cường giả mười ba Mệnh Cách.
“Đáng tiếc.”
Ngọc bàn không chịu nổi độ sắc bén của Vị Danh Kiếm, đã bị Vị Danh Kiếm phá hỏng.
“Đã hỏng rồi, vậy thì phân giải thôi.”
[Ting — phân giải Bát Quái Ngọc Bàn, thu hoạch được tinh hoa Hắc Diệu Thạch x 5.]
Chương 1334 Vô đề
“Vận khí không tệ, hiện tại đã có tổng cộng 51 phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch.”
Nếu bên phía Công Tôn Viễn Huyền có thể đưa tới một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch thì tốt, Lục Châu sẽ đủ nguyên liệu đề thăng một vũ khí lên Hợp cấp. Nhưng Lục Châu lại càng muốn có được Lam Thuỷ Tinh hơn.
Tử Lưu Ly lại rơi vào trạng thái “đang khôi phục”, Lục Châu chỉ có thể tự mình lĩnh hội Thiên thư.
. . .
Năm ngày trôi qua.
Thái Huyền chi lực đã khôi phục hoàn toàn, Lục Châu đang luyện công vận khí thì bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh ——
“Sư phụ, Công Tôn Viễn Huyền cầu kiến.” Tư Vô Nhai nói.
“Vào đi.”
Công Tôn Viễn Huyền dẫn theo hai tên thị vệ cung kính bước vào đại điện.
Thấy Lục Châu ngồi nghiêm chỉnh trên ghế chủ vị, hắn bước lên hành lễ: “Lục các chủ, lại gặp mặt rồi.”
Thấy Công Tôn Viễn Huyền mỉm cười thản nhiên mang theo tự tin, Lục Châu thầm nghĩ, không phải là đến gây chuyện đó chứ? Vừa mới đánh nhau với quỷ bộc xong, át chủ bài cũng dùng khá nhiều. Nếu giờ lại đánh thì sẽ lỗ to điểm công đức mất.
“Có mang Lam Thuỷ Tinh đến không?” Lục Châu hỏi thẳng.
Công Tôn Viễn Huyền phất tay, hai tên thị vệ lập tức mang chiếc rương tiến lên phía trước, mở nắp ra.
Chiếc rương không lớn, bên trong chứa đầy tinh hoa Hắc Diệu Thạch, số lượng này ít nhất là một trăm phần.
Đại Minh vương đình rộng rãi như vậy?
Ngay cả các thế lực đỉnh phong trong hắc liên giới cũng không lấy ra được nhiều tinh hoa Hắc Diệu Thạch như vậy. Hắc Tháp đã bị Lục Châu ép khô, hiện tại muốn bọn hắn đào ra 10 phần cũng không thể. Về phần bạch liên giới, khoáng sản chẳng phải đều bị Bạch Tháp chưởng quản hay sao? Đại Minh vương đình lấy ở đâu ra nhiều tinh hoa Hắc Diệu Thạch như vậy?
“Lục các chủ, vì muốn biểu hiện lòng áy náy, một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch này là Đại Minh vương đình đền bù cho ngài. Hy vọng Lục các chủ vui lòng thu nhận.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
Lục Châu vung tay, tinh hoa Hắc Diệu Thạch trong rương bay ra, theo thứ tự sắp xếp trước mặt hắn.
Lục Châu gật đầu nói: “Lão phu rất thưởng thức người thức thời.”
Công Tôn Viễn Huyền thở phào một tiếng rồi nói tiếp: “Không chỉ có thế.”
“Ồ?”
“Đây là Lam Thuỷ Tinh, mời Lục các chủ vui lòng nhận.”
Công Tôn Viễn Huyền lấy trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ, cung kính dâng lên cho Lục Châu.
Lục Châu mở ra, nhìn thấy viên Lam Thuỷ Tinh nằm yên trong hộp bèn hỏi: “Vốn là có thể chọn một trong hai, các ngươi lại đưa hết đến đây, không cảm thấy lỗ vốn sao?”
Công Tôn Viễn Huyền đáp:
“Có câu nói rất hay, thất phu vô tội, hoài bích có tội. Viên Lam Thuỷ Tinh này đối với vương đình đã không còn tác dụng, khí tức Thái Hư bên trên đã cực kỳ yếu ớt, không thể thu thập được nữa. Thay vì giữ lại, chẳng bằng tặng nó cho Lục các chủ. Ta đã thương lượng việc này với bệ hạ, lại đưa thêm một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch để thể hiện lòng thành của chúng ta. Mong Lục các chủ vui vẻ nhận cho.”
Lục Châu gật đầu, thu hồi Lam Thuỷ Tinh.
[Pháp thân thứ hai: tập hợp Lam Thuỷ Tinh (4/9).]
Còn năm phần nữa.
Chỗ Tiêu Vân Hoà có ba phần, tử liên giới có hai phần.
Minh Thế Nhân đi tử liên giới, hẳn là có thể mang về. Lục Châu rất yên tâm về năng lực làm việc của hắn.
“Lục các chủ, sau này xin hãy chiếu cố nhiều hơn.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
“Người kính lão phu một thước, lão phu kính người một trượng. Ân oán giữa lão phu và Đại Minh vương đình xoá bỏ từ đây.” Lục Châu nói.
Hắn không phải loại người tính toán chi li, đã hợp tác thì đôi bên cùng có lợi.
“Đa tạ Lục các chủ, bệ hạ bảo ta nhắn với ngài, nếu Lục các chủ có thời gian, mời ngài đến kinh đô gặp mặt… Lục các chủ xin đừng hiểu lầm, vốn là bệ hạ phải tới bái phỏng ngài nhưng hoàn cảnh của bệ hạ không tốt, không thể xa nhà quá lâu.”
“Sau này hãy nói.”
Lục Châu nhìn trăm viên tinh hoa Hắc Diệu Thạch trước mặt, khẽ hỏi: “Các ngươi có được mỏ quặng Hắc Diệu Thạch?”
Công Tôn Viễn Huyền xấu hổ đáp: “Mấy năm nay chúng ta vẫn luôn phái người khảo sát, tìm được một mỏ quặng ở sơn mạch phía bắc. Đây là toàn bộ tinh hoa Hắc Diệu Thạch luyện ra được trong năm năm nay.”
“Hắc Diệu Thạch không phải đã bị Bạch Tháp lũng đoạn rồi sao?” Tư Vô Nhai chợt hỏi.
“Đúng là như vậy, nhưng mấy năm nay Lam tháp chủ chỉ chuyên tâm tìm kiếm người nối nghiệp, rất ít khi hỏi đến chuyện của Hắc Diệu Thạch. Hơn nữa Bạch Tháp vẫn luôn đấu với Hắc Tháp, vương đình khai thác vài mỏ Hắc Diệu Thạch cũng không ảnh hưởng đến Bạch Tháp là bao.”
Lục Châu gật đầu, chậm rãi nói: “Lão phu hỏi, ngươi hãy thành thật trả lời.”
“Mời Lục các chủ hỏi.”
“Ngươi thật sự không biết tung tích của những phần Lam Thuỷ Tinh khác?” Lục Châu nghiêm túc hỏi.
Công Tôn Viễn Huyền không dám thất lễ, thở dài đáp:
“Thật không dám giấu diếm, chuyện này Lục các chủ nên hỏi Hắc Hoàng thì hơn. Trước kia hắn điên cuồng tìm kiếm Lam Thuỷ Tinh, sau sự kiện kế hoạch Thái Hư, số người tham gia còn sống sót ở hắc liên giới là nhiều nhất. Ngoại trừ hồng liên, bọn hắn còn một chỗ nuôi nhốt khác… Chỉ là sự tình này rất cơ mật, người ngoài không thể biết được. Chúng ta từng phái tu hành giả cường đại tới Vô Tận Hải tìm kiếm nơi nuôi nhốt của bọn hắn, nhưng cuối cùng đều bị lạc đường, đành phải trở về.”
Tư Vô Nhai kinh ngạc nói: “Ngay cả các ngươi cũng không biết?”
Chương 1335 Vô đề
Công Tôn Viễn Huyền lắc đầu.
Tư Vô Nhai cười nói: “Đại Minh vương đình lớn như vậy, ta không tin các ngươi không có nội gián lẫn vào Đại Viên.”
Công Tôn Viễn Huyền xấu hổ nói:
“Trước đây đúng là từng có nội gián, nhưng phương pháp này càng lúc càng khó thực hiện. Phái phàm nhân đi thì làm việc không lưu loát, cũng khó lòng được trọng dụng. Phái tu hành giả đi thì một khi sử dụng nguyên khí sẽ bị bại lộ. Muốn thay đổi màu sắc pháp thân là việc cực kỳ khó khăn, cần ít nhất mười năm để tiến hành dung nhập và đồng hoá.”
Tư Vô Nhai gật đầu: “Ta tin ngươi.”
“Đa tạ.”
Nói đến đây, Công Tôn Viễn Huyền chắp tay hỏi Lục Châu: “Không biết Lục các chủ đi khắp nơi tìm kiếm Lam Thuỷ Tinh để làm gì?”
“Không liên quan đến ngươi.” Lục Châu thản nhiên đáp.
“Ta không có ý gì khác, chỉ là nếu Lục các chủ muốn thu hoạch khí tức Thái Hư thì có thể thử đến bí ẩn chi địa. Năng lực của ngài cao như vậy, có thể đánh bại Lam tháp chủ, khiếp tập thể Hắc Tháp hạ thấp, nếu đến bí ẩn chi địa tìm được hạt giống Thái Hư thì sẽ có thể đạt được rất nhiều Lam Thuỷ Tinh.”
Lục Châu nghe vậy mới nghĩ đến, nếu Lam Thuỷ Tinh đến từ bí ẩn chi địa, lại còn là đất trồng hạt giống Thái Hư, vì sao không đến thẳng đó cho rồi?
Đáng tiếc…
Lão phu chỉ mới có sáu Mệnh Cách, qua đó chẳng phải là đi tìm chết sao?
Lục Châu nói: “Bí ẩn chi địa rất hung hiểm, lão phu không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.”
Công Tôn Viễn Huyền khom người nói:
“Lục các chủ thật là thẳng thắn khiến ta vô cùng bội phục. Rất nhiều tu hành giả tự xưng tu vi cao thâm, không để hung thú vào mắt. Ta đã từng đến bí ẩn chi địa, nhưng chỉ đi được nửa đường đã không thể không quay về. Kế hoạch Thái Hư trước kia cũng có đến mấy ngàn người cùng đồng hành mới miễn cưỡng đến được bí ẩn chi địa, nếu ai cả gan tự mình đi vào, chỉ e là dữ nhiều lành ít. Người thẳng thắn như Lục các chủ đúng là đã ít càng thêm ít.”
Tư Vô Nhai: “. . .”
Trình độ vỗ mông ngựa này của ngươi đã ngang ngửa với đám người Lão Niên Các rồi đó.
“Ngươi từng đến bí ẩn chi địa?”
“Chỉ đi được nửa đường. Nơi đó điều kiện ác liệt, bóng tối u ám, rất khó nhìn rõ ràng, hung thú nơi đó hầu hết đều kết thành từng đội quân, đi đến đâu cũng có thể gặp hung thú cao đến trăm mét. Nếu lúc còn sống được đến Thái Hư một lần, dù có chết ta cũng sẽ nhắm mắt.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
“Ngươi cho rằng Thái Hư thật sự có tồn tại trên đời này?” Lục Châu hỏi.
“Ta tin là vậy.” Công Tôn Viễn Huyền nói, “Nếu có thể, Đại Minh vương đình nguyện ý hợp tác với Ma Thiên Các cùng tạo ra đại nghiệp.”
Thì ra đây mới là chủ ý của các ngươi. Lục Châu không nói gì.
Công Tôn Viễn Huyền lại nói tiếp:
“Hiện nay Bạch Tháp ngày càng suy tàn, Lam tháp chủ cũng còn không tới năm năm tuổi thọ. Một khi nàng ta rời đi, quyền uy của Bạch Tháp sẽ kết thúc. Nếu Ma Thiên Các và Đại Minh vương đình liên hợp, dù là Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp và Hắc Tháp cũng phải nhượng bộ lui binh. Bệ hạ đã nói, nếu ngài chịu hợp tác, chúng ta nguyện ý chia cho ngài một nửa sản lượng Hắc Diệu Thạch và một nửa số lượng Mệnh Cách Chi Tâm mà chúng ta thu hoạch được.”
Nói đến đây hắn dừng lại, quan sát biểu tình trên mặt Lục Châu.
Đáng tiếc dù có quan sát kỹ cỡ nào, Lục Châu vẫn giữ phong thái bình tĩnh vô ba.
“Tiếp tục đi.” Lục Châu nói.
Có hy vọng?
Công Tôn Viễn Huyền lập tức nói: “Ngoài ra… chúng ta còn có một bảo địa, nguyện ý chia sẻ với Lục các chủ.”
“Nói nghe xem.” Lục Châu cũng cảm thấy hứng thú.
Công Tôn Viễn Huyền nói:
“Từ xưa đến nay, vô số tiên hiền đều muốn thăm dò bản nguyên thiên địa ràng buộc nhưng không một ai tìm ra đáp án. Các bậc tiên hiền cho ra đủ loại lý luận, có người nói rằng thế giới ban đầu vốn là một thể, bởi vì một số nguyên nhân bất khả kháng nên lục địa mới bị tách ra. Nhưng không ai biết rốt cuộc đại thế giới lớn cỡ nào. Thế là nhân loại không ngừng thăm dò, mong sẽ tìm được tân thế giới. Hắc liên cũng vậy mà bạch liên cũng thế, dù là hồng liên hay kim liên cũng không khác gì nhau. Ngoài những thế giới này ra… Đại Minh cũng tìm được một thế giới khác.”
Trên mặt hắn lộ vẻ tự hào.
“Loại tìm kiếm này cực kỳ gian nan, không có mục tiêu xác định, chỉ có thể không ngừng phi hành trong Vô Tận Hải vô biên vô tận. Hàng năm đều có vô số tu hành giả táng thân trong Vô Tận Hải, cũng may đến nửa năm trước, chúng ta mới phát hiện một địa phương hoàn toàn mới…”
Ngữ khí Công Tôn Viễn Huyền trầm xuống, vô cùng nghiêm túc nói:
“Bọn họ còn nhỏ yếu hơn cả kim liên, người mạnh nhất chỉ có tu vi lục diệp. Nhưng gần đây có một chút thay đổi nên Đại Minh vương đình quyết định động thủ. Không biết Lục các chủ có hứng thú hay không?”
“. . .”
Lục Châu nhìn Công Tôn Viễn Huyền chằm chằm không chớp mắt. “Có bao nhiêu người biết rõ chuyện này?”
“Bệ hạ, ta và Thiên Cơ Các.” Công Tôn Viễn Huyền đáp, “Hiện tại lại có thêm hai vị. Đây chính là thành ý hôm nay của ta!”
Thành ý đúng là rất đủ. Đáng tiếc… lại nhầm đối tượng.
Lục Châu nói:
“Thành ý của ngươi lão phu nhận. Nhưng mà… lão phu không thể không nói cho ngươi biết một sự thật tàn khốc.”
“Mời Lục các chủ nói.”
“Hoàng liên giới là nơi lão phu nuôi nhốt.”
“. . .”
Nếu không phải Tư Vô Nhai đã nói từ trước, các nàng sẽ không tin tưởng! Nhưng sự thật chính là như thế, lam chưởng và lam sắc cương khí kia… khắp thiên hạ này chỉ có một mình sư phụ thi triển được.
“Sư phụ, người… vì sao người lại biến thành bộ dạng này?” Tiểu Diên Nhi khó chịu hỏi.
Những người khác đều không dám đến gần, chỉ dám đứng từ xa nhìn lại.
Cũng chỉ có hai vị tiểu tổ tông là dám nói ra mấy lời này, bọn hắn nên biết thân biết phận mà ngậm miệng thì hơn.
“Vi sư bây giờ không tốt sao?” Lục Châu hỏi.
Giọng Tiểu Diên Nhi dần nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Tốt a…”
Hải Loa cũng gật đầu.
Lục Châu hỏi Hải Loa: “Có bị thương không?”
Hải Loa lắc đầu đáp: “Xin lỗi sư phụ, đồ nhi không cố ý, lúc đó đồ nhi không nhận ra người…”
“Không sao.”
“Tạ sư phụ.”
“Đoạn thời gian này ngươi vẫn luôn luyện tập Triều Thánh Khúc?” Lục Châu hỏi.
“Vâng. Đồ nhi đã luyện Triều Thánh Khúc đến mức thuần thục. Nếu người có thời gian, có thể đến nghe một lần để đánh giá công lực đồ nhi được không?”
“Không được, vi sư còn rất nhiều việc phải làm. Ngươi hãy bảo các sư huynh sư tỷ giúp ngươi.” Lục Châu lắc đầu nói.
“Nha.” Hải Loa vừa định xoay người, bên cạnh bỗng có làn gió thổi qua.
Vù —— ——
Tư Vô Nhai và Lục Châu quay sang nhìn, chỉ kịp thấy một đạo hồng ảnh đã lao vút về nơi xa, trong chớp mắt không còn bóng dáng.
Lục Châu nghi hoặc nói: “Vì sao Diên Nhi lại bỏ chạy?”
Đã là tu hành giả, không có lý nào lại mắc tiểu đến không nhịn được.
Tư Vô Nhai chỉ cười cười không nói.
Hải Loa uỷ khuất nói: “Đồ nhi đành tìm các sư huynh vậy…”
Tư Vô Nhai lập tức khom người nói với Lục Châu:
“Sư phụ, lời cuối cùng của lão quỷ bộc có nhắc tới kim liên giới, đồ nhi cho rằng sự tình này không nhỏ. Ngoài ra trên tấm bản đồ da dê cổ đã có phát hiện mới.”
“Thật sao?”
“Sư phụ, mời người sang bên này, đồ nhi sẽ nói rõ ràng hơn.”
Lục Châu gật đầu, tiện tay phất một cái, ngọc bàn bị tổn hại bay vào lòng bàn tay hắn, hai người nhanh chóng bay vọt về phía Dưỡng Sinh điện.
Hải Loa: “? ? ?”
Hải Loa xoay người nhìn về phía đám người Ma Thiên Các.
Vu Chính Hải chớp chớp mắt, sau đó nói nhanh: “Nhị sư đệ, gần đây ta có ngộ ra một loại đao pháp mới, hay là chúng ta luận bàn một chút?”
“Đang có ý đó. Chỉ sợ huynh sẽ bị ta đánh bại.”
“Phải thử mới biết được.”
“Mời.”
Hai người vừa nói vừa lao ra khỏi hoàng cung.
Hải Loa giận dỗi liếc mắt nhìn mọi người, lầm bầm nói: “Triều Thánh Khúc nghe rất êm tai mà.”
“. . .”
Đám người lục tục kiếm chuyện làm.
Thẩm Tất và Hạ Trường Thu hiểu rất rõ quy tắc trên Ma Thiên Các, đã sớm tham gia thu dọn tàn cuộc. Một người đi đánh nát thi thể, một người đi chữa trị đạo văn.
Nhan Chân Lạc quay đầu nhìn ra sau lưng mới phát hiện lúc này chỉ còn một mình hắn đứng đó.
“Hoá ra Nhan tả sứ cũng am hiểu âm luật. Chúng ta đi thôi.” Hải Loa cười híp mắt nói.
“Đi… đi đâu?” Nhan Chân Lạc đột nhiên cảm thấy không ổn.
“Đi nghe Triều Thánh Khúc á.”
“Nghe nhạc?”
Trong ấn tượng của hắn, nghe nhạc là một phương thức giải trí rất thư giãn và hưởng thụ.
Đúng lúc này, mấy người Thẩm Tất đứng đằng xa vội vàng xua xua tay với hắn.
Nhan Chân Lạc hiểu ý, gật đầu với đám người rồi nói: “Đa tạ các vị nhường lại chuyện tốt này cho ta.”
Chắp tay một cái, Nhan Chân Lạc xoay người đi theo Hải Loa bay về điện của nàng.
Thẩm Tất ngơ ngác nhìn theo. Hạ Trường Thu cũng ngây ra hệt như hắn.
“Nhan tả sứ làm sao thế? Ta ra hiệu cho hắn đừng đi, sao hắn lại đi mất rồi?”
Thẩm Tất gãi gãi đầu: “Có lẽ Nhan tả sứ am hiểu âm luật thật.”
“Nói có lý.”
Đúng lúc này, trên vách tường đằng xa truyền tới tiếng chó sủa vang.
Đám người bị một con chó khổng lồ cao hơn đầu người làm cho giật nảy mình.
“Cẩu tử, đừng doạ mọi người.”
Minh Thế Nhân bước ra, vặn eo bẻ cổ mấy cái rồi cúi đầu nhìn xuống vết tích còn lại trên bãi chiến trường. Hắn tò mò hỏi:
“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Tứ tiên sinh, động tĩnh lớn như vậy mà ngài cũng ngủ được?” Hạ Trường Thu kinh ngạc nói.
“Gần đây thật sự rất buồn ngủ.” Minh Thế Nhân lại ngáp một cái.
Hạ Trường Thu cười híp mắt đi tới:
“Tứ tiên sinh, ngài không nhìn thấy trận chiến vừa rồi quả là đáng tiếc. Các chủ vừa mới chém giết một cường giả thích khách mười ba Mệnh Cách, hẳn là tu hành giả Thanh liên giới. Thất tiên sinh và Các chủ đã trở về nghiên cứu việc này.”
Minh Thế Nhân trừng mắt, tinh thần lập tức tỉnh táo lại: “Xảy ra chuyện lớn như vậy? Sư phụ ta đánh thắng cả cường giả mười ba Mệnh Cách?”
Hạ Trường Thu đáp:
“Tứ tiên sinh, để ta kể lại tỉ mỉ cho ngài nghe, trận chiến này vô cùng đặc sắc, có thể nói là kinh tâm động phách, hùng vĩ khí thế vô cùng…”
Thẩm Tất: “. . .”
Gâu gâu gâu!
Cẩu tử sủa mấy tiếng, một nữ hầu từ xa chạy tới, khom người nói:
“Tứ tiên sinh, Lục các chủ gọi ngài đến Dưỡng Sinh điện một chuyến, nói là có việc muốn thương thảo.”
“Gọi ta?”
Minh Thế Nhân không vui, trừng mắt liếc Cùng Kỳ một cái. Nhất định là do con chó này sủa vang nên mới bị sư phụ nghe thấy.
Hắn quay đầu nói với Hạ Trường Thu: “Lần sau gặp nhớ kể lại cho ta nghe.”
“Nhất định, nhất định.”
Minh Thế Nhân mang theo Cùng Kỳ rời đi.
Chương 1332 Vô đề
Hạ Trường Thu quay sang nói với Thẩm Tất:
“Trận chiến này các ngươi chỉ nhìn thấy mặt ngoài mà không nhìn được huyền cơ bên trong. Thủ đoạn phản lão hoàn đồng này chỉ có đại năng mới có thể làm được. Thất tiên sinh đã dặn dò chúng ta không nên nói lung tung, nhưng mà ta biết, người chiến thắng được thời gian sao có thể nhỏ yếu? A, Thẩm hộ pháp, trông ngươi có vẻ không hiểu. Không nói chuyện trẻ lại nữa, tránh cho người khác nghe được, ta chỉ nói trận đấu này…”
Thẩm Tất: “o(╯□╰)o?”
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện.
Minh Thế Nhân mang theo Cùng Kỳ cung kính đi vào đại điện, vừa đặt chân qua cổng, Cùng Kỳ đã vẫy đuôi chạy vào trong.
Minh Thế Nhân xạm mặt lại nhìn nó. Hừ, con chó đáng ghét này, lão tử cực khổ nuôi nấng ngươi, hốt phân dọn nước tiểu cho ngươi, nói trở mặt là trở mặt vậy hả?
Cùng Kỳ vừa thấy chính chủ lập tức vui vẻ phe phẩy chiếc đuôi, cắm mặt phóng như bay vào trong điện.
Gâu gâu gâu…
Minh Thế Nhân hết nói nổi, chỉ đành đi vào trong.
Vừa ngẩng đầu, hắn bỗng nhìn thấy Cùng Kỳ đang dụi đầu vào chân một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai hơn cả hắn, trong lòng thầm nghĩ, việc này sao mà nhịn được!
“Lão thất, người này là ai vậy, dám ngồi vào vị trí của sư phụ, chán sống rồi?” Minh Thế Nhân đi tới nói.
Tư Vô Nhai xấu hổ cúi đầu.
Tứ sư huynh sao lại phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy? Cùng Kỳ thiếu điều muốn dập đầu với sư phụ mà huynh cũng không nhìn ra?
Minh Thế Nhân mặc kệ, nghênh ngang đi tới quát cẩu tử: “Cẩu tử, cút ra xa một chút. Nhìn xem dáng vẻ không có tiền đồ của ngươi kìa!”
Gâu gâu gâu…
Tư Vô Nhai thở dài nói: “Tứ sư huynh, huynh thật to gan, dám lớn tiếng trước mặt sư phụ?”
“Sư phụ? Sư phụ ở đâu cơ?”
Minh Thế Nhân nhìn trái nhìn phải… Sau đó nhìn lại người thanh niên trước mặt, vừa định há mồm răn dạy một câu ——
Lúc này hắn mới nhận thấy người trước mặt ánh mắt thâm thuý, thần sắc lạnh nhạt, tư thái bình thản ung dung, dáng ngồi nghiêm chỉnh, khí tức trên người ôn hoà nhưng lại sâu không lường được.
Ánh mắt này, khí thế này, thái độ này…
Không phải chứ?!
Tư Vô Nhai nhìn thấy biểu tình trên mặt Minh Thế Nhân không ngừng biến hoá. Từ khó chịu đến nghi hoặc, rồi kinh ngạc, cuối cùng là căng thẳng.
Tư Vô Nhai bèn đưa tay ra hiệu tỏ ý hắn đoán đúng rồi.
Lục Châu vẫn nhìn Minh Thế Nhân chằm chằm không chớp mắt khiến hắn run rẩy không thôi. Minh Thế Nhân lập tức quỳ phịch xuống, ấp úng nói:
“Đồ nhi biết ngay mơ thấy lão bát không có chuyện gì tốt mà… Sư phụ tha mạng a!”
Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Việc này thì liên quan gì đến lão bát?”
“Không, không liên quan… Sư phụ, người không biết không có tội, ngài biến thành bộ dáng này, cho dù đồ nhi có mắt nhìn người tốt đến cỡ nào cũng khó lòng nhận ra nha!”
“Ngỗ nghịch phạm thương, sao vi sư tha cho ngươi được.” Lục Châu nói.
“Á?”
“Vi sư và lão thất đang thương thảo, dự định phái ngươi đến tử liên giới một chuyến để thu hồi Lam Thuỷ Tinh.”
Lục Châu lấy Lam Thuỷ Tinh ra đưa cho Minh Thế Nhân quan sát.
“Tử liên? Lam Thuỷ Tinh?” Minh Thế Nhân ngơ ngác tiếp nhận một lượng lớn tin tức. Sư phụ biến thành trẻ tuổi đã khiến hắn rất khó tiếp nhận, bây giờ lại nhảy ra tử liên và Lam Thuỷ Tinh.
Tư Vô Nhai nói: “Chúng ta nghe Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp nói tử liên giới có hai phần Lam Thuỷ Tinh. Hiện tại trong Ma Thiên Các cũng chỉ có tứ sư huynh thích hợp chấp hành nhiệm vụ này.”
“Tử liên… chắc là mạnh lắm? Hay là để đồ nhi về kim liên giới tìm thử xem?” Minh Thế Nhân nói.
“Ngươi nghĩ sao?” Lục Châu âm trầm hỏi.
Minh Thế Nhân lập tức ỉu xìu, trong lòng thầm ai oán một câu, đồ nhi giãy giụa một lần tượng trưng cũng không được sao?
Tư Vô Nhai nói:
“Tứ sư huynh đừng quá lo lắng, hôm trước ta đã thu hoạch được một số tin tức về tử liên giới từ Lục phủ. Nơi đó hẳn là giống hồng liên, với tu vi của huynh sẽ không gặp vấn đề gì.”
“Nhưng… ta mới là thập diệp mà!”
Gâu gâu gâu…
Cẩu tử, ngươi dám bán đứng ta, mẹ nó đợi ta trở về ta mần thịt ngươi đó, có tin không?
Gâu gâu gâu!
Lục Châu nhìn Minh Thế Nhân. “Ngươi làm việc luôn khiến vi sư yên tâm. Nhiệm vụ này chỉ có thể giao cho ngươi.”
Minh Thế Nhân đành quỳ xuống đất nói: “Đồ nhi… tuân mệnh.”
Tư Vô Nhai hiếu kỳ hỏi: “Tứ sư huynh, trước đây chẳng phải huynh rất thích ra ngoài ngao du sao? Loại chuyện này đối với huynh là chuyện tốt mà?”
Minh Thế Nhân miễn cưỡng cười nói: “Không có việc gì, ta đúng là thích ra ngoài ngao du.”
Trên thực tế, chẳng hiểu vì sao dạo gần đây hắn rất buồn ngủ, lúc nào cũng chỉ muốn lăn ra ngủ thôi.
“Vậy thì tốt, ngươi nghỉ ngơi mấy ngày rồi lên đường đi. Sẽ có người đưa ngươi đi bằng phù văn thông đạo của Đại Viên vương đình.” Lục Châu nói.
“Vâng.” Minh Thế Nhân nói, “Đồ nhi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Minh Thế Nhân đứng dậy nhìn Cùng Kỳ, khẽ gọi: “Cẩu tử.”
Gâu gâu gâu.
Cùng Kỳ không muốn đi nha.
“. . .”
Lục Châu nhìn Cùng Kỳ, được Minh Thế Nhân chăm sóc, hiện tại trông nó rất cường tráng, khác hẳn khi còn nhỏ.
“Đi đi.” Lục Châu vung tay.
Cùng Kỳ sủa gâu gâu hai tiếng rồi mới chạy theo Minh Thế Nhân rời khỏi Dưỡng Sinh điện.
Chương 1333 Vô đề
Tư Vô Nhai nói với Lục Châu: “Sư phụ, đây là biến hoá trên bản đồ da dê cổ.”
Bản đồ da dê cổ quá lớn, hắn không mang đến nên tự mình vẽ lại một phen.
“Chiếu theo lời của Lam tháp chủ, có đến bốn bí ẩn chi địa, nơi hạt giống Thái Hư sinh trưởng hẳn là địa phương hung hiểm nhất nằm ở khu vực hạch tâm. Xung quanh là ba bí ẩn chi địa khác, muốn đến được chỉ có ba con đường để đi. Một là đi qua con đường nguy hiểm như Hắc Thuỷ Huyền Động, hai là đi qua Vô Tận Hải cũng nguy hiểm không kém, lại còn xa xôi diệu vợi, ba là từ bí ẩn chi địa hạch tâm đi ra, thập tử vô sinh.”
Lục Châu nghi hoặc nói: “Ngươi chắc chắn địa đồ này là chính xác?”
“Đồ nhi không dám khẳng định trăm phần trăm, đây chỉ là suy đoán mà thôi.” Tư Vô Nhai đáp, “Đồ nhi và Cứu Thiên Viện vẫn luôn tìm thông tin trong cổ tịch nhưng đáng tiếc tin tức không đủ. Đồ nhi đang định nhờ Lục phủ hỗ trợ thu thập them cổ tịch.”
Lục Châu gật đầu nói: “Làm không tệ. Có lẽ đây chính là nguyên nhân dẫn tới thiên địa ràng buộc.”
Tư Vô Nhai giật mình nói: “Đồ nhi đúng là chưa nghĩ đến việc này.”
“Tiếp tục tra cứu đi, nhưng đừng để tu vi bị chững lại.” Lục Châu dặn dò.
“Vâng.”
Tư Vô Nhai lại nói, “Sư phụ, việc dung mạo của người thay đổi Ma Thiên Các đều đã biết, đồ nhi đã dặn bọn họ không truyền ra ngoài để tránh dẫn tới hiểu lầm như việc xảy ra bên Lục phủ.”
“Ngươi làm rất tốt.” Lục Châu gật đầu, “Tổ tiên Lục gia là chuyện của 30.000 năm trước. Hắn là đại năng, người biết hắn đương nhiên rất nhiều, cũng sẽ có không ít địch nhân.”
Việc này có thể miễn đi rất nhiều phiền phức.
Đúng là bất đắc dĩ. Có đôi khi đẹp trai cũng là một cái tội.
. . .
Trong một cổ bảo xanh um tươi tốt.
Mí mắt Tần Mạch Thương giần giật liên tục không thôi.
Một nam tử ăn mặc thanh nhã đi tới nói: “Tần thiếu chủ, quỷ bộc chết rồi.”
Hai mắt Tần Mạch Thương trợn trừng, trong mắt tràn ngập hận ý. “Ngay cả quỷ bộc cũng không phải là đối thủ của hắn?”
“Tần thiếu chủ, chuyện này nên dừng lại ở đây. Nếu tộc trưởng biết sẽ trách tội rất nặng.”
Tần Mạch Thương chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu không thể thở nổi.
Nam tử tiếp tục khuyên nhủ:
“Quân tử báo thù mười năm không muộn, cần gì phải nóng lòng trong một lúc nhất thời. Thực lực của đối thủ rõ ràng là rất mạnh, thừa dịp bây giờ còn có thể sửa chữa, chúng ta đổ cái chết của quỷ bộc cho hung thú là được, ngài cũng vì vậy mà bị hao tổn một Mệnh Cách. Cứ thế, ngài còn có thể quang minh chính đại đi tìm Tần chân nhân xin được chữa trị Mệnh Cách.”
Tần Mạch Thương nắm chặt nắm đấm phát ra tiếng răng rắc.
Nam tử nhẹ giọng nói:
“Lùi một bước, sóng yên biển lặng. Tần thiếu chủ là thiên tài tu hành hiếm thấy, đợi đến lúc chính ngài có thể báo thù thì tự tay bắt hắn lại mà bóp chết, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn việc bảo quỷ bộc tìm giết hắn sao?”
Nghe vậy, Tần Mạch Thương gật đầu, cắn răng nói: “Được, ta nhịn!”
Tần Mạch Thương cố gắng áp chế cơn tức giận trong lòng, hít sâu một hơi rồi thở ra, sau đó nói:
“Cứ làm theo lời ngươi nói, đổ lỗi cái chết của quỷ bộc cho hung thú, chuyện này phải giữ bí mật.”
Nam tử ăn mặc thanh nhã cười đáp: “Ta làm việc, thiếu chủ cứ yên tâm. Qua mấy ngày nữa thiếu chủ nhất định có thể đi gặp Tần chân nhân để khôi phục Mệnh Cách.”
“Ta chỉ sợ không thể khôi phục được.” Tần Mạch Thương lo lắng nói.
“Tần chân nhân có thủ đoạn thông thiên, nhất định có thể giúp thiếu chủ khôi phục Mệnh Cách. Thiếu chủ đừng lo lắng, người là tương lai của Tần gia, tuy Tần chân nhân ít khi lộ diện nhưng lại rất chiếu cố đến thế hệ trẻ tuổi trong gia tộc. Hơn nữa ta phải nhắc nhở thiếu chủ một điều, Tần chân nhân coi trọng người có phẩm hạnh tốt, chuyện của quỷ bộc nhất định phải sống để bụng chết mang theo, không được nói cho bất kỳ ai.” Nam tử căn dặn.
Tần Mạch Thương cau mày, hung hăng đấm một đấm lên bàn, khí huyết trong ngực dâng lên cuồn cuộn.
“Cũng may có ngươi nhắc nhở ta, nếu không sẽ làm hỏng đại sự mất.”
“Thiếu chủ hãy lấy đại cục làm trọng. Trong số các hậu nhân Tần gia, thiếu chủ có tu vi cao nhất, nếu biểu hiện tốt thì chỉ cần qua vài trăm năm, người sẽ đủ lông đủ cánh.”
Tần Mạch Thương khẽ gật đầu, tức giận trong lòng bay biến hơn phân nửa.
. . .
Trong Dưỡng Sinh điện.
Lục Châu xem lại bảng công đức, khẽ lắc đầu.
Chiến đấu với quỷ bộc, điểm công đức bị hụt đi một phần, rõ ràng không có lời, nhưng xét về tổng thể thì không tính là thua thiệt, vì Lục Châu thu hoạch được một số tin tức và ngọc bàn.
Điểm công đức: 523.610 điểm
Lục Châu lấy ngọc bàn ra xem.
[Bát Quái Ngọc Bàn, đẳng cấp: Hồng, đã bị tổn hại.]
Ngọc bàn chỉ to bằng lòng bàn tay, trông tinh xảo xinh đẹp, nhưng uy lực của nó thì có thể so được với Hợp cấp. Có lẽ vì nó nằm trong tay của một cường giả mười ba Mệnh Cách.
“Đáng tiếc.”
Ngọc bàn không chịu nổi độ sắc bén của Vị Danh Kiếm, đã bị Vị Danh Kiếm phá hỏng.
“Đã hỏng rồi, vậy thì phân giải thôi.”
[Ting — phân giải Bát Quái Ngọc Bàn, thu hoạch được tinh hoa Hắc Diệu Thạch x 5.]
Chương 1334 Vô đề
“Vận khí không tệ, hiện tại đã có tổng cộng 51 phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch.”
Nếu bên phía Công Tôn Viễn Huyền có thể đưa tới một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch thì tốt, Lục Châu sẽ đủ nguyên liệu đề thăng một vũ khí lên Hợp cấp. Nhưng Lục Châu lại càng muốn có được Lam Thuỷ Tinh hơn.
Tử Lưu Ly lại rơi vào trạng thái “đang khôi phục”, Lục Châu chỉ có thể tự mình lĩnh hội Thiên thư.
. . .
Năm ngày trôi qua.
Thái Huyền chi lực đã khôi phục hoàn toàn, Lục Châu đang luyện công vận khí thì bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh ——
“Sư phụ, Công Tôn Viễn Huyền cầu kiến.” Tư Vô Nhai nói.
“Vào đi.”
Công Tôn Viễn Huyền dẫn theo hai tên thị vệ cung kính bước vào đại điện.
Thấy Lục Châu ngồi nghiêm chỉnh trên ghế chủ vị, hắn bước lên hành lễ: “Lục các chủ, lại gặp mặt rồi.”
Thấy Công Tôn Viễn Huyền mỉm cười thản nhiên mang theo tự tin, Lục Châu thầm nghĩ, không phải là đến gây chuyện đó chứ? Vừa mới đánh nhau với quỷ bộc xong, át chủ bài cũng dùng khá nhiều. Nếu giờ lại đánh thì sẽ lỗ to điểm công đức mất.
“Có mang Lam Thuỷ Tinh đến không?” Lục Châu hỏi thẳng.
Công Tôn Viễn Huyền phất tay, hai tên thị vệ lập tức mang chiếc rương tiến lên phía trước, mở nắp ra.
Chiếc rương không lớn, bên trong chứa đầy tinh hoa Hắc Diệu Thạch, số lượng này ít nhất là một trăm phần.
Đại Minh vương đình rộng rãi như vậy?
Ngay cả các thế lực đỉnh phong trong hắc liên giới cũng không lấy ra được nhiều tinh hoa Hắc Diệu Thạch như vậy. Hắc Tháp đã bị Lục Châu ép khô, hiện tại muốn bọn hắn đào ra 10 phần cũng không thể. Về phần bạch liên giới, khoáng sản chẳng phải đều bị Bạch Tháp chưởng quản hay sao? Đại Minh vương đình lấy ở đâu ra nhiều tinh hoa Hắc Diệu Thạch như vậy?
“Lục các chủ, vì muốn biểu hiện lòng áy náy, một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch này là Đại Minh vương đình đền bù cho ngài. Hy vọng Lục các chủ vui lòng thu nhận.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
Lục Châu vung tay, tinh hoa Hắc Diệu Thạch trong rương bay ra, theo thứ tự sắp xếp trước mặt hắn.
Lục Châu gật đầu nói: “Lão phu rất thưởng thức người thức thời.”
Công Tôn Viễn Huyền thở phào một tiếng rồi nói tiếp: “Không chỉ có thế.”
“Ồ?”
“Đây là Lam Thuỷ Tinh, mời Lục các chủ vui lòng nhận.”
Công Tôn Viễn Huyền lấy trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ, cung kính dâng lên cho Lục Châu.
Lục Châu mở ra, nhìn thấy viên Lam Thuỷ Tinh nằm yên trong hộp bèn hỏi: “Vốn là có thể chọn một trong hai, các ngươi lại đưa hết đến đây, không cảm thấy lỗ vốn sao?”
Công Tôn Viễn Huyền đáp:
“Có câu nói rất hay, thất phu vô tội, hoài bích có tội. Viên Lam Thuỷ Tinh này đối với vương đình đã không còn tác dụng, khí tức Thái Hư bên trên đã cực kỳ yếu ớt, không thể thu thập được nữa. Thay vì giữ lại, chẳng bằng tặng nó cho Lục các chủ. Ta đã thương lượng việc này với bệ hạ, lại đưa thêm một trăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch để thể hiện lòng thành của chúng ta. Mong Lục các chủ vui vẻ nhận cho.”
Lục Châu gật đầu, thu hồi Lam Thuỷ Tinh.
[Pháp thân thứ hai: tập hợp Lam Thuỷ Tinh (4/9).]
Còn năm phần nữa.
Chỗ Tiêu Vân Hoà có ba phần, tử liên giới có hai phần.
Minh Thế Nhân đi tử liên giới, hẳn là có thể mang về. Lục Châu rất yên tâm về năng lực làm việc của hắn.
“Lục các chủ, sau này xin hãy chiếu cố nhiều hơn.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
“Người kính lão phu một thước, lão phu kính người một trượng. Ân oán giữa lão phu và Đại Minh vương đình xoá bỏ từ đây.” Lục Châu nói.
Hắn không phải loại người tính toán chi li, đã hợp tác thì đôi bên cùng có lợi.
“Đa tạ Lục các chủ, bệ hạ bảo ta nhắn với ngài, nếu Lục các chủ có thời gian, mời ngài đến kinh đô gặp mặt… Lục các chủ xin đừng hiểu lầm, vốn là bệ hạ phải tới bái phỏng ngài nhưng hoàn cảnh của bệ hạ không tốt, không thể xa nhà quá lâu.”
“Sau này hãy nói.”
Lục Châu nhìn trăm viên tinh hoa Hắc Diệu Thạch trước mặt, khẽ hỏi: “Các ngươi có được mỏ quặng Hắc Diệu Thạch?”
Công Tôn Viễn Huyền xấu hổ đáp: “Mấy năm nay chúng ta vẫn luôn phái người khảo sát, tìm được một mỏ quặng ở sơn mạch phía bắc. Đây là toàn bộ tinh hoa Hắc Diệu Thạch luyện ra được trong năm năm nay.”
“Hắc Diệu Thạch không phải đã bị Bạch Tháp lũng đoạn rồi sao?” Tư Vô Nhai chợt hỏi.
“Đúng là như vậy, nhưng mấy năm nay Lam tháp chủ chỉ chuyên tâm tìm kiếm người nối nghiệp, rất ít khi hỏi đến chuyện của Hắc Diệu Thạch. Hơn nữa Bạch Tháp vẫn luôn đấu với Hắc Tháp, vương đình khai thác vài mỏ Hắc Diệu Thạch cũng không ảnh hưởng đến Bạch Tháp là bao.”
Lục Châu gật đầu, chậm rãi nói: “Lão phu hỏi, ngươi hãy thành thật trả lời.”
“Mời Lục các chủ hỏi.”
“Ngươi thật sự không biết tung tích của những phần Lam Thuỷ Tinh khác?” Lục Châu nghiêm túc hỏi.
Công Tôn Viễn Huyền không dám thất lễ, thở dài đáp:
“Thật không dám giấu diếm, chuyện này Lục các chủ nên hỏi Hắc Hoàng thì hơn. Trước kia hắn điên cuồng tìm kiếm Lam Thuỷ Tinh, sau sự kiện kế hoạch Thái Hư, số người tham gia còn sống sót ở hắc liên giới là nhiều nhất. Ngoại trừ hồng liên, bọn hắn còn một chỗ nuôi nhốt khác… Chỉ là sự tình này rất cơ mật, người ngoài không thể biết được. Chúng ta từng phái tu hành giả cường đại tới Vô Tận Hải tìm kiếm nơi nuôi nhốt của bọn hắn, nhưng cuối cùng đều bị lạc đường, đành phải trở về.”
Tư Vô Nhai kinh ngạc nói: “Ngay cả các ngươi cũng không biết?”
Chương 1335 Vô đề
Công Tôn Viễn Huyền lắc đầu.
Tư Vô Nhai cười nói: “Đại Minh vương đình lớn như vậy, ta không tin các ngươi không có nội gián lẫn vào Đại Viên.”
Công Tôn Viễn Huyền xấu hổ nói:
“Trước đây đúng là từng có nội gián, nhưng phương pháp này càng lúc càng khó thực hiện. Phái phàm nhân đi thì làm việc không lưu loát, cũng khó lòng được trọng dụng. Phái tu hành giả đi thì một khi sử dụng nguyên khí sẽ bị bại lộ. Muốn thay đổi màu sắc pháp thân là việc cực kỳ khó khăn, cần ít nhất mười năm để tiến hành dung nhập và đồng hoá.”
Tư Vô Nhai gật đầu: “Ta tin ngươi.”
“Đa tạ.”
Nói đến đây, Công Tôn Viễn Huyền chắp tay hỏi Lục Châu: “Không biết Lục các chủ đi khắp nơi tìm kiếm Lam Thuỷ Tinh để làm gì?”
“Không liên quan đến ngươi.” Lục Châu thản nhiên đáp.
“Ta không có ý gì khác, chỉ là nếu Lục các chủ muốn thu hoạch khí tức Thái Hư thì có thể thử đến bí ẩn chi địa. Năng lực của ngài cao như vậy, có thể đánh bại Lam tháp chủ, khiếp tập thể Hắc Tháp hạ thấp, nếu đến bí ẩn chi địa tìm được hạt giống Thái Hư thì sẽ có thể đạt được rất nhiều Lam Thuỷ Tinh.”
Lục Châu nghe vậy mới nghĩ đến, nếu Lam Thuỷ Tinh đến từ bí ẩn chi địa, lại còn là đất trồng hạt giống Thái Hư, vì sao không đến thẳng đó cho rồi?
Đáng tiếc…
Lão phu chỉ mới có sáu Mệnh Cách, qua đó chẳng phải là đi tìm chết sao?
Lục Châu nói: “Bí ẩn chi địa rất hung hiểm, lão phu không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.”
Công Tôn Viễn Huyền khom người nói:
“Lục các chủ thật là thẳng thắn khiến ta vô cùng bội phục. Rất nhiều tu hành giả tự xưng tu vi cao thâm, không để hung thú vào mắt. Ta đã từng đến bí ẩn chi địa, nhưng chỉ đi được nửa đường đã không thể không quay về. Kế hoạch Thái Hư trước kia cũng có đến mấy ngàn người cùng đồng hành mới miễn cưỡng đến được bí ẩn chi địa, nếu ai cả gan tự mình đi vào, chỉ e là dữ nhiều lành ít. Người thẳng thắn như Lục các chủ đúng là đã ít càng thêm ít.”
Tư Vô Nhai: “. . .”
Trình độ vỗ mông ngựa này của ngươi đã ngang ngửa với đám người Lão Niên Các rồi đó.
“Ngươi từng đến bí ẩn chi địa?”
“Chỉ đi được nửa đường. Nơi đó điều kiện ác liệt, bóng tối u ám, rất khó nhìn rõ ràng, hung thú nơi đó hầu hết đều kết thành từng đội quân, đi đến đâu cũng có thể gặp hung thú cao đến trăm mét. Nếu lúc còn sống được đến Thái Hư một lần, dù có chết ta cũng sẽ nhắm mắt.” Công Tôn Viễn Huyền nói.
“Ngươi cho rằng Thái Hư thật sự có tồn tại trên đời này?” Lục Châu hỏi.
“Ta tin là vậy.” Công Tôn Viễn Huyền nói, “Nếu có thể, Đại Minh vương đình nguyện ý hợp tác với Ma Thiên Các cùng tạo ra đại nghiệp.”
Thì ra đây mới là chủ ý của các ngươi. Lục Châu không nói gì.
Công Tôn Viễn Huyền lại nói tiếp:
“Hiện nay Bạch Tháp ngày càng suy tàn, Lam tháp chủ cũng còn không tới năm năm tuổi thọ. Một khi nàng ta rời đi, quyền uy của Bạch Tháp sẽ kết thúc. Nếu Ma Thiên Các và Đại Minh vương đình liên hợp, dù là Hắc Hoàng Mục Nhĩ Thiếp và Hắc Tháp cũng phải nhượng bộ lui binh. Bệ hạ đã nói, nếu ngài chịu hợp tác, chúng ta nguyện ý chia cho ngài một nửa sản lượng Hắc Diệu Thạch và một nửa số lượng Mệnh Cách Chi Tâm mà chúng ta thu hoạch được.”
Nói đến đây hắn dừng lại, quan sát biểu tình trên mặt Lục Châu.
Đáng tiếc dù có quan sát kỹ cỡ nào, Lục Châu vẫn giữ phong thái bình tĩnh vô ba.
“Tiếp tục đi.” Lục Châu nói.
Có hy vọng?
Công Tôn Viễn Huyền lập tức nói: “Ngoài ra… chúng ta còn có một bảo địa, nguyện ý chia sẻ với Lục các chủ.”
“Nói nghe xem.” Lục Châu cũng cảm thấy hứng thú.
Công Tôn Viễn Huyền nói:
“Từ xưa đến nay, vô số tiên hiền đều muốn thăm dò bản nguyên thiên địa ràng buộc nhưng không một ai tìm ra đáp án. Các bậc tiên hiền cho ra đủ loại lý luận, có người nói rằng thế giới ban đầu vốn là một thể, bởi vì một số nguyên nhân bất khả kháng nên lục địa mới bị tách ra. Nhưng không ai biết rốt cuộc đại thế giới lớn cỡ nào. Thế là nhân loại không ngừng thăm dò, mong sẽ tìm được tân thế giới. Hắc liên cũng vậy mà bạch liên cũng thế, dù là hồng liên hay kim liên cũng không khác gì nhau. Ngoài những thế giới này ra… Đại Minh cũng tìm được một thế giới khác.”
Trên mặt hắn lộ vẻ tự hào.
“Loại tìm kiếm này cực kỳ gian nan, không có mục tiêu xác định, chỉ có thể không ngừng phi hành trong Vô Tận Hải vô biên vô tận. Hàng năm đều có vô số tu hành giả táng thân trong Vô Tận Hải, cũng may đến nửa năm trước, chúng ta mới phát hiện một địa phương hoàn toàn mới…”
Ngữ khí Công Tôn Viễn Huyền trầm xuống, vô cùng nghiêm túc nói:
“Bọn họ còn nhỏ yếu hơn cả kim liên, người mạnh nhất chỉ có tu vi lục diệp. Nhưng gần đây có một chút thay đổi nên Đại Minh vương đình quyết định động thủ. Không biết Lục các chủ có hứng thú hay không?”
“. . .”
Lục Châu nhìn Công Tôn Viễn Huyền chằm chằm không chớp mắt. “Có bao nhiêu người biết rõ chuyện này?”
“Bệ hạ, ta và Thiên Cơ Các.” Công Tôn Viễn Huyền đáp, “Hiện tại lại có thêm hai vị. Đây chính là thành ý hôm nay của ta!”
Thành ý đúng là rất đủ. Đáng tiếc… lại nhầm đối tượng.
Lục Châu nói:
“Thành ý của ngươi lão phu nhận. Nhưng mà… lão phu không thể không nói cho ngươi biết một sự thật tàn khốc.”
“Mời Lục các chủ nói.”
“Hoàng liên giới là nơi lão phu nuôi nhốt.”
“. . .”
Bình luận facebook