-
Chương 1341-1345
Chương 1341 Vô đề
Ngay khi long quyển sắp tiêu tán, Vương Siêu cấp tốc bay tới trước mặt Chư Hồng Cộng, tay cầm kiếm chém xuống.
Kiếm này mang theo lực lượng huỷ thiên diệt địa, kiếm cương dài đến ngàn mét. Chư Hồng Cộng thu hồi kim hoàn, dùng song quyền kẹp lấy.
Đám người quan chiến lập tức kinh hô.
“Thánh chủ thật lợi hại!”
Chư Hồng Cộng ngẩng đầu nhìn gương mặt vặn vẹo của Vương Siêu: “Ta lại ngăn được rồi.”
Vương Siêu thấy hắn đỡ đòn có vẻ nhẹ nhàng, không khỏi phẫn nộ nói:
“Ngươi giả heo ăn thịt hổ?”
“Cái gì mà giả heo với không giả heo? Hôm nay sẽ cho ngươi thấy sự lợi hại của bản đại gia!”
Ông ——
Kim sắc pháp thân đột nhiên vọt tới, kim hoàn trong tay quét ngang một vòng. Mười một mảnh lợi nhận trên kim hoàn bay ra chém vào cương khí hộ thể của Vương Siêu.
Phanh phanh phanh…
Cương khí hộ thể nứt toác.
Vương Siêu bị doạ đến kinh hãi, lập tức thu hồi kiếm cương bay thấp xuống.
“Hình như tốc độ của ta nhanh hơn ngươi.” Chư Hồng Cộng cũng hạ xuống, song quyền như ngọn núi lớn một trái một phải đánh tới.
Vương Siêu vội vàng đạp đất phóng về phía chân trời.
Nhưng kim sắc pháp thân đã chờ đợi sẵn, lập tức đè xuống. Ầm!
Nắm đấm của pháp thân đánh vào người Vương Siêu. Vương Siêu kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi.
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
Đệ tử Hồng Giáo hô vang trời.
Chư Hồng Cộng quay đầu lại phất tay: “Bình thường thôi. Nhớ năm đó khi còn ở Mãnh Hổ Sơn ta còn bá khí hơn nhiều.”
Đúng lúc này, Vương Siêu hai mắt đỏ bừng tràn ngập sát khí phóng lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tên mập lùn chết tiệt, chết đi cho ta ——”
Chư Hồng Cộng đang khoe khoang với các huynh đệ Hồng Giáo, vừa xoay người lại thì đã muộn, đành gọi ra cương khí hộ thể, dùng song quyền che chắn.
Kiếm cương đâm xuyên qua tầng cương khí hộ thể, chĩa thẳng vào trái tim Chư Hồng Cộng.
Nhưng mũi kiếm vừa chạm vào da thịt thì bị ngừng lại, phát ra thanh âm thanh thuý.
“Hả?” Vương Siêu cảm thấy kỳ quái.
Chư Hồng Cộng nhếch miệng cười một tiếng: “Thấy Bảo Thiền Y của lão tử thế nào?”
“Bảo Thiền Y?”
Chư Hồng Cộng nhếch môi cười tà khí, âm trầm nói: “Dám trào phúng lão tử, lão tử chặt đầu ngươi.”
Vừa nói hắn vừa ném Lệ Ngân Quyền Sáo ra ngoài. Pháp thân bắt lấy quyền sáo, hai đạo quyền cương to lớn như hai ngọn núi một trái một phải ập xuống.
“Tà thuật?!”
Vương Siêu hoàn toàn không ngờ được pháp thân có thể linh hoạt đến mức này, chỉ có thể cho rằng đây là tà thuật.
Ầm!
“A ——” Vương Siêu kêu lên một tiếng thảm thiết.
“Lần nữa.”
Pháp thân lại vung quyền cương. Oanh!
Vương Siêu phun máu tươi tung toé.
Chư Hồng Cộng thu hồi quyền sáo, đứng bên trên pháp thân. Kim hoàn vờn quanh, mười một mảnh liên diệp như lợi nhận chém về phía Vương Siêu.
Phanh phanh phanh…
Vương Siêu đã bị trọng thương, sao còn là đối thủ của Chư Hồng Cộng. Lợi khí nhẹ nhõm phá vỡ tầng cương khí hộ thể của hắn.
(Chú thích của tác giả: Lão bát phục dụng Mệnh Cách Chi Tâm tốt hơn của lão nhị, trong số đó còn có Mệnh Cách của hải thú chi vương.)
Xoẹt ——
Một diệp chém vào yết hầu. Pháp thân Thiên Giới Bà Sa xuất hiện rồi co lại.
[Ting — đánh giết một Mệnh Cách, thu hoạch được 6.000 điểm công đức.]
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
Chư Hồng Cộng không dám dương dương tự đắc như lúc nãy mà quay đầu nhìn về phía pháp thân của mình.
Sau một phen chiến đấu, hắn đã hiểu được bước đầu về pháp thân. Còn có kim hoàn với mười một mảnh liên diệp kia, uy lực còn lớn hơn cả quyền sáo của hắn.
Vương Siêu bị đánh bay ra xa, lăn lộn dưới đất. Hắn gian nan quay đầu nhìn về phía hai tên huynh đệ đồng hành.
“Các ngươi… các ngươi… còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Hai người này chỉ đứng nhìn từ xa, không có ý định tham dự chiến đấu. Thấy hắn bị hao tổn một Mệnh Cách mà cả hai vẫn giữ được bình tĩnh như vậy?
“Lão đại… ngươi bị thương rồi.”
Vương Siêu tức giận muốn giết người, nhưng hắn còn phải dựa vào hai người này, đành tập tễnh đứng dậy, mắt nhìn chằm chằm vào Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng cười nói: “Đây chỉ là bắt đầu thôi, hình như ta càng ngày càng lợi hại.”
“Ngươi…”
“Ta cái gì? Đây là do ngươi tự tìm.”
Vương Siêu âm trầm nhìn Chư Hồng Cộng. “Hôm nay… ta sẽ huyết tẩy Đại Khánh. Các ngươi một người cũng đừng hòng thoát.”
Hắn đã không còn cố kỵ gì nữa, hao tổn một Mệnh Cách khiến hắn hoàn toàn mất đi lý trí.
“Lại đây!” Hắn ra lệnh cho hai tên huynh đệ.
Hai bạch bào nam tử lập tức bay tới, rút kiếm ra.
“Giết sạch đám người này cho ta, Đại Khánh chỉ có bấy nhiêu cao thủ. Hắn không có Mệnh Cách…” Vương Siêu vừa chỉ vào Chư Hồng Cộng vừa nói.
Chư Hồng Cộng nhíu mày. “Ngươi mà dám động đến ta, sư phụ ta nhất định sẽ huyết tẩy Đại Minh.”
“Chờ ngươi còn sống rồi hãy nói câu này.” Vương Siêu vung tay.
Đúng lúc này, một tên huynh đệ đứng bên trái Vương Siêu đột nhiên huy kiếm.
Bạch sắc kiếm cương chém ngang một đường trông như cánh quạt, nhưng mục tiêu của nó không phải Chư Hồng Cộng mà là —— Vương Siêu.
“Các ngươi…” Vương Siêu trợn trừng mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Bạch bào nam tử đứng bên phải Vương Siêu cũng vung kiếm, chém vào bụng Vương Siêu mấy đạo kiếm cương.
Vương Siêu bị lực chấn bay rơi thành một đường vòng cung, đáp xuống đất, pháp thân Thiên Giới Bà Sa xuất hiện rồi co lại.
Hắn lại mất một Mệnh Cách.
“Xin lỗi lão đại, quốc sư có lệnh phải giết chết ngươi.”
Trên mặt Vương Siêu tràn đày vẻ không cam lòng, trong mắt lại ngập đầy kinh hãi. “Vì… vì sao?”
Chương 1342 Vô đề
“Đừng trách chúng ta hạ thủ vô tình, chúng ta là vì Đại Minh thôi. Vừa rồi khi ngươi quyết đấu với bát tiên sinh, quốc sư liên tục gửi đi ba đạo phù chỉ, ta lo lắng có chuyện lớn xảy ra nên đã nhận tin. Vì Đại Minh, ngươi phải chết.”
Cái gì mà vì Đại Minh? Cái gì mà bát tiên sinh?
Vương Siêu hoàn toàn ngây ngốc, đầu óc mơ hồ. Ngay cả Lục Ly đứng nhìn cũng chẳng hiểu nổi.
Hai bạch bào nam tử đột nhiên quỳ xuống trước mặt Chư Hồng Cộng:
“Xin bát tiên sinh thứ tội! Chúng ta có mắt mà không thấy thái sơn, không biết ngài là đồ đệ của Lục các chủ! Xin ngài khai ân!”
Vương Siêu: “? ? ?”
Chư Hồng Cộng nhướng mày, vừa định quát mắng một câu Lục các chủ là cọng hành nào thì Lục Ly đã đi tới, kéo tay hắn lại.
“Lão Chư.”
“Mắt ông không tốt thì đừng có nháy loạn như vậy… Có nháy thế nào thì người họ Lục kia cũng không phải sư phụ ta!” Chư Hồng Cộng nói, “Đời này ta chỉ có một vị sư phụ, cho dù lấy mạng ta cũng đừng hòng khiến ta phản bội sư phụ!”
Nếu nửa câu đầu Chư Hồng Cộng đã bước một chân vào vực thẳm thì nửa câu sau đã cứu hắn quay trở lại.
“Bất kể nói thế nào, ngài cũng đến từ Ma Thiên Các, đúng không?” Một bạch y nam tử nói.
“Đó là đương nhiên.”
“Thất sư huynh của ngài là Tư Vô Nhai, đúng không?”
“Ha ha, sư huynh ta nổi danh như vậy sao?”
“Quốc sư nói, phàm là người Ma Thiên Các thì đều là bằng hữu của chúng ta. Phàm là kẻ ra tay với Ma Thiên Các đều là địch nhân của chúng ta. Bất kể là ai, đều phải giết.”
“. . .”
Trong lòng Chư Hồng Cộng lập tức sinh nghi. Từ bao giờ mà Ma Thiên Các có mặt mũi lớn như vậy?
Ma Thiên Các chẳng có lấy một vị Thiên Giới Bà Sa, sao có thể khiến người của Đại Minh vương đình bỏ đi tôn nghiêm, tự ra tay với đồng đội của mình?
Đúng lúc này, Vương Siêu quát lớn một tiếng, toàn thân bộc phát cương khí hùng hậu đánh về phía Chư Hồng Cộng.
“Vương Siêu, ngươi thật to gan!”
Hai tên bạch y nam tử lập tức xông tới, phóng thích kiếm cương đánh lui Vương Siêu. Hai người không chút lưu tình, từng chiêu đều là chiêu thức lấy mạng.
Sau mấy hơi thở, thân thể Vương Siêu bị kiếm cương xuyên thủng, gần như không thể sống sót. Hắn vốn đã bị hao tổn hai Mệnh Cách, không còn là đối thủ của hai tên đồng bọn.
Chư Hồng Cộng cau mày nhìn bọn hắn.
Bảo Thiền Y truyền đến cảm giác mát lạnh, chỉ có khi bị thương mới có cảm giác này. Nhưng hắn không thể hoảng được, bèn chắp tay sau lưng như không có việc gì.
Sau khi Vương Siêu chết hẳn, hai bạch bào nam tử mới hạ xuống, quỳ gối nói: “Vương Siêu đã chết, mong bát tiên sinh tha thứ.”
“Rất tốt.”
“Đa tạ bát tiên sinh.”
“Hai người các ngươi coi như thức thời. Đã biết thân phận của ta thì chớ làm loạn.”
“Nhất định, nhất định.”
“Quốc sư đại nhân còn nói, nếu bát tiên sinh cần thì huynh đệ chúng ta nguyện ý ở lại nơi này phụ tá cho ngài.”
Chư Hồng Cộng quay đầu nhìn Lục Ly. Lục Ly lắc đầu.
Chư Hồng Cộng nói: “Không cần các ngươi hỗ trợ.”
Lục Ly tiến lên hỏi: “Có phù văn thông đạo không?”
“Không có, chúng ta chỉ vừa tìm thấy nơi này, không có mang theo phù văn sư.”
“Vậy làm sao các ngươi trở về?”
“Đi theo hướng phù chỉ, khoảng nửa năm sẽ về đến Đại Minh.”
Nửa năm…
Thời gian dài đến mức khiến người ta run cả da đầu.
Đúng lúc này, Đại Khánh hoàng đế và đám đông cao thủ hoàng thất khống chế phi liễn bay tới. Đứng trên không trung, hoàng đế quan sát bên dưới rồi cao giọng nói:
“Hiền đệ, trẫm đến rồi, trẫm dùng lực lượng cả nước đến giúp đệ đây!”
Chư Hồng Cộng: “. . .”
Hắn rất muốn mắng một câu, nhưng như thế quá đả kích lòng tin của đám người này, cũng không phù hợp thân phận Thánh chủ bèn thôi.
Chư Hồng Cộng quay đầu, cao giọng nói: “Bản giáo chủ được các ngươi tương trợ, nhất định có thể đại thắng!”
. . .
Xem đến đây, Lục Châu thu hồi thần thông.
Thời gian quan sát khá dài, Thái Huyền chi lực tiêu hao không ít.
Nếu lão bát đã không còn việc gì thì không cần phải quan sát thêm nữa. Dưới sự giúp đỡ của Lục Ly, ứng phó mấy chuyện còn lại không thành vấn đề.
“Công Tôn Viễn Huyền, xem như ngươi thức thời.”
Khi Chư Hồng Cộng truy kích Vương Siêu, Lục Châu đã lệnh cho Tư Vô Nhai truyền tin đến Đại Minh vương đình, thế nên mới có tình cảnh bạch y tu hành giả chém giết lẫn nhau.
Lục Châu đứng lên, tiếp tục đi sâu vào trong lòng dung nham.
Nhiệt độ cao bốc lên như thiêu như đốt, dòng dung nham đỏ rực chảy với tốc độ không nhanh nên Lục Châu có thể dễ dàng tránh thoát.
Hắn phi hành gần một canh giờ, rốt cuộc bay đến khu vực trông như chiếc hồ lô.
Dung nham từ miệng hồ lô rơi xuống đáy hồ lô, nhiệt lượng còn mãnh liệt hơn trước rất nhiều.
“Chính là nơi này.” Lục Châu cảm nhận được độ nóng đã là cực hạn.
Mồ hôi chảy đầm đìa, hắn đáp xuống một tảng đá dưới đáy hồ lô.
Xoẹt ——
Hoả diễm bốc lên, một góc trường bào bị tảng đá nóng cháy bén lửa. Lục Châu vung tay dập tắt ngọn lửa nhỏ.
Đá ở nơi này được hình thành từ chất liệu rất đặc thù, không chỉ là đá thông thường, nếu không chúng sớm đã biến thành vôi cả.
Lục Châu đạp không bay lên, phiêu phù trên không trung, khoanh chân ngồi xếp bằng, gọi ra liên toạ.
Lục Châu quan sát Mệnh Cách bên trong liên toạ, chờ đợi Mệnh Cung xuất hiện phản ứng.
Một canh giờ trôi qua, Mệnh Cung không có phản ứng.
Hai canh giờ trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì.
Chương 1343 Vô đề
Một canh giờ trôi qua, Mệnh Cung không có phản ứng.
Hai canh giờ trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì.
Cho đến khi canh giờ thứ ba kết thúc, Lục Châu mới cảm thấy trong đan điền khí hải xuất hiện một ngọn lửa hừng hực, cảm giác này rất giống với lúc khảm viên Mệnh Cách thứ sáu vào, nhưng không thống khổ bằng.
Sau đó, Lục Châu nhìn thấy Mệnh Cung bắt đầu biến hoá. Những khu vực góc cạnh như đang bị thiêu đốt, từ từ dung hợp giao thoa với nhau, cảm giác nhoi nhói như bị kim đâm xuất hiện…
“Phải bao lâu mới hoàn thành đây?”
Biến hoá xảy ra quá chậm, giữa hai khu vực Mệnh Cách chỉ mới xuất hiện một chút giao thoa nhỏ như sợi tóc. Đường kính của Mệnh Cung thường dài đến mấy mét, với tốc độ này thì biết năm nào tháng nào mới dung hợp xong?
Việc đã đến nước này, đành chậm rãi thực hiện vậy.
Lục Châu nhắm mắt lại, trước tiên phải ưu tiên khôi phục Thái Huyền chi lực, sau đó bắt đầu tu hành.
Khi tiến vào trạng thái lĩnh hội Thiên thư, trong não hải Lục Châu thanh minh sảng khoái vô cùng, dễ chịu chưa từng có.
Lục Châu đã thuộc nằm lòng Nhân Tự Quyển, chỉ cần ý niệm khẽ động đã có thể tiến vào trạng thái lĩnh hội.
Địa Tự Quyển thì không kém bao nhiêu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thuần thục.
Về phần Thiên Tự Quyển thì đến nay vẫn chưa có đầu mối.
Hiện tại Lục Châu có bảy loại thần thông, nếu không phải vì Thái Huyền chi lực quá nhanh hết thì chỉ riêng bảy loại này thôi đã đủ đê hắn tung hoành hắc liên giới và bạch liên giới.
Vậy thì Thiên Tự Quyển sẽ mạnh cỡ nào? Làm sao mới mở ra được? Lục Châu hoàn toàn không biết gì cả.
Hiện tại hắn chỉ có thể làm một việc, đó là lĩnh hội.
. . .
Cùng lúc đó, trong Thiên Vũ Viện.
Tư Vô Nhai và đám người Triệu Hồng Phất đang vây quanh bản đồ da dê cổ để thảo luận.
“Gia sư đã bế quan tu hành, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không xuất quan. Trong lúc này, chúng ta ngoài tu hành còn phải tìm cách xác định được vị trí của tam đại bí ẩn chi địa.” Tư Vô Nhai nói.
Hoàng Ngọc nói: “Việc này ngươi và Hồng Phất muội tử nghiên cứu là được. Ta và Đại Chuỳ sẽ tiến hành thăng cấp vũ khí cho các ngươi. Nghề ai nấy làm.”
“Có lý.” Vương Đại Chuỳ đứng cách đó không xa nói, “Thất tiên sinh, muốn thông qua Mệnh Quan khó lắm sao?”
“Còn tuỳ vào từng người. Nếu ngươi có thể tiếp nhận được mức thống khổ cực hạn thì sẽ thông qua nhanh hơn, ít thì ba tháng, nhiều thì hai, ba năm. Đến Thiên Giới Bà Sa có thể không cần ăn uống trong nửa năm, nhưng khi nhục thân sinh hoạt trong hoàn cảnh cực hạn thì dù là ai cũng sẽ xảy ra chút biến hoá. Chẳng hạn như ở sa mạc thì dù là tu hành giả cũng sẽ cảm thấy khát nước.” Tư Vô Nhai giải thích.
“Vậy trước đây khi thông qua Mệnh Quan, Các chủ mất bao nhiêu thời gian?”
Ai cũng cho rằng Lục Châu đã là tuyệt đỉnh cao thủ thông qua hai đại Mệnh Quan.
“Việc này ta không rõ, khi sư phụ tu hành đều không thích có người đến gần.” Tư Vô Nhai nói.
“Thật đáng tiếc, Lục các chủ có kinh nghiệm phong phú như thế lại còn muốn ngươi phải tự mình tìm hiểu.”
Có một khoảng thời gian Tư Vô Nhai vẫn luôn nghiên cứu về việc khai Mệnh Cách và Mệnh Cung.
Tư Vô Nhai nói: “Gia sư trước nay vẫn thế. Việc tu hành vốn là tuỳ theo năng lực mỗi người mà truyền dạy khác nhau. Lão nhân gia người có kinh nghiệm nhưng chưa chắc đã thích hợp với chúng ta.”
“Có đạo lý.”
. . .
Hoàng liên giới, trong hoàng cung Đại Khánh.
Vương Siêu chết khiến Chư Hồng Cộng có được địa vị tuyệt đối tại nơi này, dù là hoàng đế Tái Hồng cũng phải kém ba phần.
Trong điện Thánh chủ.
Lục Ly nói: “Sư phụ ngươi rất được nha, vậy mà có thể hù doạ đám người Đại Minh.”
“Chưa chắc là sư phụ ta đâu, tính tình sư phụ thế nào ta biết rõ hơn ông.”
“Nói cũng đúng. Họ Lục… có thể là người Lục gia ta, nhưng mà thúc thúc của ta tuy tu vi cao nhưng lại chưa đủ để quốc sư Đại Minh phải cúi đầu.” Lục Ly nói.
“Mặc kệ hắn, vẫn là nói tới việc pháp thân thập nhất diệp của ta đi.” Chư Hồng Cộng gọi ra pháp thân cỡ nhỏ, kim hoàn mang theo mười một mảnh liên diệp xuất hiện.
Lục Ly lắc đầu nói: “Chưa từng thấy, lại không có liên toạ, không có Mệnh Cách. Nhưng tu vi thật sự của ngươi đủ để chém giết Thiên Giới Bà Sa bốn Mệnh Cách.”
“Có khi nào đây là thiên phú bẩm sinh của ta không?”
“. . .” Lục Ly lườm hắn một cái rồi nói, “Dù sao thì tu vi của ngươi chắc chắn là Thiên Giới Bà Sa trở lên. Nếu muốn tu vi tăng thêm một bước thì e là hoàng liên giới không đủ cho ngươi nữa.”
“Vì sao chứ?” Chư Hồng Cộng đứng bật dậy như lò xo.
“Ngươi phục dụng tám viên Mệnh Cách Chi Tâm mới thành công khai thập nhất diệp. Để có được tám viên Mệnh Cách Chi Tâm này, hoàng liên giới đã hy sinh bao nhiêu người, chẳng lẽ trong lòng ngươi không biết? Nếu là ở nơi khác thì ngươi đừng hòng có được. Bọn hắn xem ngươi là tín ngưỡng, nguyện ý vì ngươi hy sinh tính mạng, ngươi cũng nên biết tự giác một chút.”
Chư Hồng Cộng nghe không hiểu.
Thấy đầu óc hắn mơ hồ, Lục Ly vỗ vai hắn, nghiêm túc nói:
“Trả tự do cho bọn hắn cũng chính là giải thoát cho ngươi. Hoàng liên giới sớm muộn gì cũng trở thành thứ trói buộc ngươi. Những thứ ngươi nói ta đã biên soạn thành sách, qua một đoạn thời gian nữa chúng ta có thể rời đi rồi.”
“. . .”
Chương 1344 Vô đề
“Mệnh Cách thú cao giai, cho dù toàn bộ hoàng liên giới cũng không phải là đối thủ của nó. Trên người ngươi có khí tức Thái Hư, dù nằm một chỗ tu vi cũng sẽ tăng trưởng, sớm muộn gì ngươi cũng mang tai hoạ đến cho bọn hắn.” Lục Ly nói.
Chư Hồng Cộng không muốn rời khỏi nơi này, nhưng vị trí hoàng liên giới đã bị Đại Minh biết được, có tiếp tục ở lại cũng không còn ý nghĩa gì.
“Vậy sau này ta còn có thể trở về không?”
“Đương nhiên là có thể. Sau này chúng ta có thể tạo ra phù văn thông đạo ở đây. Hắc Tháp có phù văn sư, ta sẽ nhờ bọn họ hỗ trợ. Hơn nữa khí tức Thái Hư trên người ngươi đã bị ta ẩn tàng, đừng có khoe khoang ra ngoài đấy.” Lục Ly tận tình khuyên bảo.
Chư Hồng Cộng biết Lục Ly rất chiếu cố mình.
“Sau khi trở về, ngươi hãy ở lại kim liên giới. Kim liên giới rất yếu, ta sẽ nghĩ biện pháp trợ giúp ngươi. Nếu sư phụ ngươi không dạy được ngươi thì để ta dạy.” Lục Ly nói.
“Lại nữa.”
Lời này Chư Hồng Cộng đã nghe đến phát chán.
“Không nói nữa, khoảng thời gian này ngươi hãy ổn định lại cảnh giới trước đã, ta cũng phải giải quyết vấn đề nơi này cho ổn thoả, sau đó ngươi theo ta trở về.”
Thời gian như thoi đưa, nửa năm trôi qua.
Tại Phong Minh Đảo, cả trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo đứng đầy trên đảo, trên không trung còn có phi liễn lăng không lơ lửng.
Đại Khánh hoàng đế nắm chặt tay Chư Hồng Cộng nói:
“Hiền đệ, chuyến này ngươi đi đến bao giờ mới quay trở về?”
Chư Hồng Cộng rút tay về. “Ta chỉ ra ngoài chơi một chút, lúc nào cũng có thể trở về.”
“Vậy hiền đệ tuyệt đối đừng quên nơi này, vị trí Thánh chủ trẫm vẫn sẽ giữ lại cho đệ.”
“Mấy năm nay khổ cực các ngươi rồi.” Chư Hồng Cộng nói.
“Đều là việc nhỏ. Hơn nữa, bốn vị hoàng muội của trẫm, ngươi đã cân nhắc chưa…”
“Khụ khụ khụ…” Lục Ly ho khan một trận.
Tái Hồng hoàng đế không khỏi xấu hổ.
Chư Hồng Cộng nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Bệ hạ, ta nhận hảo ý của ngươi là được rồi.”
“Hiền đệ bảo trọng.”
Chư Hồng Cộng nghiêm túc chắp tay nói với Tái Hồng: “Bảo trọng.”
Đào Cảnh và Hứa Vạn Thanh đồng thời bay tới. Bọn hắn còn nhớ rõ tình cảnh lần đầu tiên Chư Hồng Cộng đến Phong Minh Đảo.
Đào cảnh nói: “Ngài đã từng nói, trong vòng năm năm sẽ giúp Hồng Giáo trở thành thiên hạ đệ nhất giáo. Ngài làm được rồi… Nhưng nếu ngài rời đi, Hồng Giáo sau này phải làm sao?”
“Đương nhiên là để ngươi làm Giáo chủ.” Chư Hồng Cộng nói.
“Được rồi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta đi.” Lục Ly có vẻ quả quyết hơn nhiều.
Chư Hồng Cộng ngồi trên lưng Đương Khang, toàn thân nó toả ra quang hoa nhàn nhạt. Hắn quay đầu nhìn đám người, cao giọng nói: “Đều trở về đi!”
Cả trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo đồng loạt quỳ xuống hô vang:
“Cung tiễn Giáo chủ.”
Người không phải thánh hiền, ai có thể vô tình. Nhìn gương mặt đạm mạc của Lục Ly, Chư Hồng Cộng hỏi:
“Ông không thấy cảm động chút nào sao?”
“Ràng buộc càng ít, càng tiêu dao khoái hoạt. Ngươi không hiểu.” Lục Ly thở dài đáp.
Đương Khang đưa hai người bay vào Vô Tận Hải vô biên vô tận, không bao lâu sau đã biến mất khỏi tầm mắt.
. . .
Trước mặt toàn là biển xanh mênh mông vô bờ, Chư Hồng Cộng nói:
“Nếu lạc đường đến lục liên giới thì phải làm sao?”
“Sẽ không lạc đâu.” Lục Ly đáp, “Cách mỗi đoạn thời gian Hắc Tháp sẽ tiến hành kiểm kê nhân số thành viên một lần. Mệnh thạch của ta không tắt, bọn hắn sẽ lưu lại ấn ký trong Hắc Tháp để dẫn đường. Hơn nữa, trên đời này không có lục liên giới.”
“Sao ông chắc chắn được? Lúc trước ông cũng chưa từng thấy hoàng liên giới nha.”
“Lục liên cũng là thanh liên, thanh liên giới ẩn trong bí ẩn chi địa, là một nơi vô cùng mạnh mẽ. Ba mươi ngàn năm trước, nhân loại tử chiến với hung thú, người chết như rạ, bách tính lang bạt khắp nơi. Lục chân nhân hoành không xuất thế, trấn áp hắc liên giới, kết thúc thời đại chiến loạn kéo dài đến ngàn năm ở hắc liên. Thanh liên lui về trong bí ẩn chi địa, ngăn cách với thế giới bên ngoài, không còn qua lại nữa.”
“Sao toàn là họ Lục vậy? Một Lục các chủ rồi lại một Lục chân nhân… Đúng là khoác lác mà.” Chư Hồng Cộng lè lưỡi.
Lục Ly nghiêm mặt nói:
“Tổ tiên Lục gia ta không khoác lác. Khi về đến hắc liên, ngươi sẽ hiểu rõ sự vĩ đại của Lục chân nhân.”
“Được được được, ông nói gì cũng được hết.” Chư Hồng Cộng lười tranh cãi với hắn.
Đương Khang kêu lên mấy tiếng ụt ịt. Bọn hắn cố ý chọn ngày trời yên biển lặng để xuất phát. Mặt biển yên ả chỉ có gió nhẹ dập dờn, sóng biển cũng không lớn.
Lục Ly nói:
“Khi Vô Tận Hải không có sóng gió thì tương đối an toàn, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn yên ổn. Trên đường đi vẫn nên cẩn thận, đừng tuỳ tiện phát ra âm thanh. Nếu lần này lại gặp hải thú chi vương thì không ai cứu nổi ngươi đâu.”
“Yên tâm, ta sẽ cứu ông.” Sau khi đánh bại Vương Siêu, lòng tự tin của Chư Hồng Cộng đã lớn mạnh hơn nhiều.
Lục Ly không để ý tới hắn, khẽ nói: “Tăng tốc đi.”
Chư Hồng Cộng vỗ nhẹ vào Đương Khang, nó kêu lên ụt ịt rồi bay vụt đi như sao băng, khuất dạng vào trong mây trắng.
. . .
Trong động dung nham ở Thiên Luân hạp cốc.
Bị thiêu đốt suốt nửa năm, quần áo Lục Châu đã không còn lại bao nhiêu. Nhưng thân thể hắn trở nên tráng kiện hơn trước nhiều, khắp người ướt đẫm mồ hôi.
Hắn không thể nào ngờ được đã qua nửa năm mà vẫn chưa đột phá được Mệnh Quan.
Chương 1345 Vô đề
Quá trình dung hợp chỉ mới đạt tới chín phần mười, còn cần một khoảng thời gian nữa mới hoàn thành.
Nửa năm nay, Lục Châu gần như chỉ ở chỗ này rèn luyện, thỉnh thoảng sẽ dùng thần thông Thiên thư quan sát các đồ đệ.
Nhưng mấy ngày gần đây hắn phát hiện thần thông Thiên thư cũng không cách nào chống cự được loại thiêu đốt này nữa, càng lúc càng khó chịu, toàn thân như đang bị nướng cháy.
“Đột phá Mệnh Quan còn khó hơn lúc khảm viên Mệnh Cách thứ sáu nhiều…”
Lục Châu khó có thể tưởng tượng được những người mười hai Mệnh Cách, thậm chí mười ba Mệnh Cách làm sao chịu đựng được.
Lục Châu nhắm mắt lại, tiếp tục nhẫn nhịn cảm giác thiêu đốt như thể cốt tuỷ cũng muốn cháy đen.
Đảo mắt lại ba ngày trôi qua.
Xoẹt ——
Tiếng vang đặc thù khiến Lục Châu bừng tỉnh.
Hắn còn cho rằng đó là động tĩnh truyền tới từ dòng dung nham, nào ngờ vừa mở mắt đã thấy Mệnh Cung đang bốc cháy rừng rực.
“Không ổn.”
Lục Châu tung chưởng, chưởng ấn bao trùm cả toà Mệnh Cung.
Ầm!
Lục Châu ăn đau. Việc này chẳng khác nào đang tự đánh mình, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Chưởng ấn dập tắt hoả diễm.
“Lại bị tạm ngừng?”
Lúc này cảm giác bất an từ trong đan điền khí hải lại truyền tới. Vấn đề này sau khi Lục Châu trẻ lại vẫn còn tồn tại, đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tu hành càng sâu, tình huống này càng xuất hiện thường xuyên.
“Đây là cái giá phải trả để trẻ lại?” Lục Châu nhớ tới nhiệm vụ trước đây, bèn mở bảng Hệ thống ra xem.
[Pháp thân thứ hai: tập hợp Lam Thuỷ Tinh (4/9).]
Vẫn mắc kẹt ở chỗ này. Pháp thân thứ hai hẳn là mấu chốt để giải quyết vấn đề.
Lục Châu mặc niệm thần thông Thiên thư, quan sát tình huống của Minh Thế Nhân.
Khò khò khò…
Gâu gâu gâu!
Minh Thế Nhân quả nhiên vẫn đang ngủ khò.
Lục Châu không khỏi tức giận mắng: “Đồ hỗn trướng.”
Thái Huyền chi lực bộc phát ——
Minh Thế Nhân đang nằm ngáy khò khò trong một mảnh rừng rậm bị tiếng quát làm cho tỉnh lại, giật mình đứng lên.
Song chưởng đánh ra chưởng ấn, cây cối xung quanh biến thành bột phấn bay đầy trời.
Cùng Kỳ vẫy đuôi chạy tới. Minh Thế Nhân cảnh giác nhìn trước nhìn sau, sau đó mới gãi gãi đầu.
“Mẹ nó thì ra là nằm mơ. Mơ thấy cái gì không mơ, lại đi mơ thấy sư phụ làm chi.”
Gâu gâu gâu…
Minh Thế Nhân nói: “Đừng sủa nữa, ta đang đau đầu đây.”
Hắn ngẩng đầu nhìn chân trời tối tăm mờ mịt, đè nén đến mức khó thở.
“Thế mà đã nửa năm rồi, đi với ta đến Đại Thương một chuyến.”
Gâu gâu gâu! Cùng Kỳ lại sủa vài tiếng.
Minh Thế Nhân nghi hoặc nhìn ra bên ngoài rừng rậm. Ở nơi xa, trong cánh rừng mịt mờ sương khói bỗng xuất hiện từng đôi mắt phát sáng.
“Đàn sói?” Minh Thế Nhân sờ đầu Cùng Kỳ, “Đi thôi, ta nghĩ mình biết Lam Thuỷ Tinh đang ở đâu rồi.”
Cùng Kỳ không sủa nữa. Minh Thế Nhân nhảy lên lưng nó, đạp không bay về phía thành trì của nhân loại.
. . .
Lục Châu thu hồi thần thông.
Trong thời gian nửa năm, với bản sự của Minh Thế Nhân, không thể nào lại không tìm được Lam Thuỷ Tinh. Tu vi tổng thể của tử liên cũng không khác hồng liên là bao, với năng lực của Minh Thế Nhân sao có thể không có được đầu mối nào? Rốt cuộc là vấn đề ở đâu?
Vừa nghĩ đến đó, Lục Châu cảm giác được nhiệt độ lại tăng cao, càng thêm khó chịu so với lúc trước.
“Thái Huyền chi lực.”
Lục Châu chỉ còn lại một phần nhỏ Thái Huyền chi lực, khiến năng lực chịu đựng nhiệt độ của Mệnh Cung giảm đi không ít.
Mức độ dung hợp đã gần như hoàn thành, nhưng điểm cuối cùng lại gian nan dị thường.
Lục Châu muốn sử dụng Tử Lưu Ly, nhưng lại sợ hàn ý bên trong sẽ khiến nơi cực hạn không còn là cực hạn, từ đó ảnh hưởng đến khả năng đột phá Mệnh Quan.
Lục Châu đành thu Tử Lưu Ly lại, nhắm mắt tiến vào trạng thái lĩnh hội Thiên thư để khôi phục Thái Huyền chi lực.
. . .
Trong Vô Tận Hải vô biên vô tận.
Chư Hồng Cộng nằm ngáy khò khò trên lưng Đương Khang, nước miếng chảy ướt hết đám lông trên người nó.
Lục Ly không còn lời nào để nói. Cái loại hình tượng đần độn này của Chư Hồng Cộng chẳng có chút lực uy hiếp nào. Nếu không nhờ hắn luôn ở bên cạnh hiệp trợ thì mị lực nhân cách của Chư Hồng Cộng rất khó có thể khiến trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo thần phục.
Soạt ——
Hải vực trước mặt đột nhiên xuất hiện hải thú nhảy vọt ra khỏi mặt biển.
“Chuyện gì thế?” Lục Ly nghi hoặc nói.
Theo lý thuyết, trong thời tiết đẹp như vậy, hải thú đều rất yên ổn, sao lại nhảy ra khỏi mặt nước?
Hắn vội vàng đánh thức Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng dụi dụi mắt, mơ màng nói: “Tới rồi sao?”
“Còn sớm lắm. Cẩn thận một chút, phía trước có vấn đề.”
Thấy xung quanh vẫn toàn là biển cả, Chư Hồng Cộng chán nản, bất mãn nói:
“Biết vậy ta ở lại hoàng liên cho rồi. Bệ hạ đối xử với chúng ta tốt như vậy, ta suýt chút nữa đã có thể cưới vợ.”
Lục Ly nói:
“Nhưng ngươi có từng nghĩ tới, bọn họ chỉ là phù dung sớm nở tối tàn. Khi bọn họ già đi, ngươi vẫn có bộ dáng hệt như bây giờ. Chờ đến khi nhi tử ngươi già đi, ngươi vẫn chẳng có gì thay đổi. Rồi sau đó, ngươi ngồi bên giường nhìn con mình có mái tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo, khí tức yếu ớt trút hơi thở cuối cùng…”
“Thôi thôi, mẹ nó, ta phục ông rồi.” Chư Hồng Cộng vừa nghĩ tới cảnh đó đã bủn rủn cả người.
Soạt ——
Một con hải thú toàn thân đen nhánh nhảy ra khỏi mặt biển.
Ngay khi long quyển sắp tiêu tán, Vương Siêu cấp tốc bay tới trước mặt Chư Hồng Cộng, tay cầm kiếm chém xuống.
Kiếm này mang theo lực lượng huỷ thiên diệt địa, kiếm cương dài đến ngàn mét. Chư Hồng Cộng thu hồi kim hoàn, dùng song quyền kẹp lấy.
Đám người quan chiến lập tức kinh hô.
“Thánh chủ thật lợi hại!”
Chư Hồng Cộng ngẩng đầu nhìn gương mặt vặn vẹo của Vương Siêu: “Ta lại ngăn được rồi.”
Vương Siêu thấy hắn đỡ đòn có vẻ nhẹ nhàng, không khỏi phẫn nộ nói:
“Ngươi giả heo ăn thịt hổ?”
“Cái gì mà giả heo với không giả heo? Hôm nay sẽ cho ngươi thấy sự lợi hại của bản đại gia!”
Ông ——
Kim sắc pháp thân đột nhiên vọt tới, kim hoàn trong tay quét ngang một vòng. Mười một mảnh lợi nhận trên kim hoàn bay ra chém vào cương khí hộ thể của Vương Siêu.
Phanh phanh phanh…
Cương khí hộ thể nứt toác.
Vương Siêu bị doạ đến kinh hãi, lập tức thu hồi kiếm cương bay thấp xuống.
“Hình như tốc độ của ta nhanh hơn ngươi.” Chư Hồng Cộng cũng hạ xuống, song quyền như ngọn núi lớn một trái một phải đánh tới.
Vương Siêu vội vàng đạp đất phóng về phía chân trời.
Nhưng kim sắc pháp thân đã chờ đợi sẵn, lập tức đè xuống. Ầm!
Nắm đấm của pháp thân đánh vào người Vương Siêu. Vương Siêu kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi.
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
Đệ tử Hồng Giáo hô vang trời.
Chư Hồng Cộng quay đầu lại phất tay: “Bình thường thôi. Nhớ năm đó khi còn ở Mãnh Hổ Sơn ta còn bá khí hơn nhiều.”
Đúng lúc này, Vương Siêu hai mắt đỏ bừng tràn ngập sát khí phóng lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tên mập lùn chết tiệt, chết đi cho ta ——”
Chư Hồng Cộng đang khoe khoang với các huynh đệ Hồng Giáo, vừa xoay người lại thì đã muộn, đành gọi ra cương khí hộ thể, dùng song quyền che chắn.
Kiếm cương đâm xuyên qua tầng cương khí hộ thể, chĩa thẳng vào trái tim Chư Hồng Cộng.
Nhưng mũi kiếm vừa chạm vào da thịt thì bị ngừng lại, phát ra thanh âm thanh thuý.
“Hả?” Vương Siêu cảm thấy kỳ quái.
Chư Hồng Cộng nhếch miệng cười một tiếng: “Thấy Bảo Thiền Y của lão tử thế nào?”
“Bảo Thiền Y?”
Chư Hồng Cộng nhếch môi cười tà khí, âm trầm nói: “Dám trào phúng lão tử, lão tử chặt đầu ngươi.”
Vừa nói hắn vừa ném Lệ Ngân Quyền Sáo ra ngoài. Pháp thân bắt lấy quyền sáo, hai đạo quyền cương to lớn như hai ngọn núi một trái một phải ập xuống.
“Tà thuật?!”
Vương Siêu hoàn toàn không ngờ được pháp thân có thể linh hoạt đến mức này, chỉ có thể cho rằng đây là tà thuật.
Ầm!
“A ——” Vương Siêu kêu lên một tiếng thảm thiết.
“Lần nữa.”
Pháp thân lại vung quyền cương. Oanh!
Vương Siêu phun máu tươi tung toé.
Chư Hồng Cộng thu hồi quyền sáo, đứng bên trên pháp thân. Kim hoàn vờn quanh, mười một mảnh liên diệp như lợi nhận chém về phía Vương Siêu.
Phanh phanh phanh…
Vương Siêu đã bị trọng thương, sao còn là đối thủ của Chư Hồng Cộng. Lợi khí nhẹ nhõm phá vỡ tầng cương khí hộ thể của hắn.
(Chú thích của tác giả: Lão bát phục dụng Mệnh Cách Chi Tâm tốt hơn của lão nhị, trong số đó còn có Mệnh Cách của hải thú chi vương.)
Xoẹt ——
Một diệp chém vào yết hầu. Pháp thân Thiên Giới Bà Sa xuất hiện rồi co lại.
[Ting — đánh giết một Mệnh Cách, thu hoạch được 6.000 điểm công đức.]
“Thánh chủ đại nhân uy vũ!”
Chư Hồng Cộng không dám dương dương tự đắc như lúc nãy mà quay đầu nhìn về phía pháp thân của mình.
Sau một phen chiến đấu, hắn đã hiểu được bước đầu về pháp thân. Còn có kim hoàn với mười một mảnh liên diệp kia, uy lực còn lớn hơn cả quyền sáo của hắn.
Vương Siêu bị đánh bay ra xa, lăn lộn dưới đất. Hắn gian nan quay đầu nhìn về phía hai tên huynh đệ đồng hành.
“Các ngươi… các ngươi… còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Hai người này chỉ đứng nhìn từ xa, không có ý định tham dự chiến đấu. Thấy hắn bị hao tổn một Mệnh Cách mà cả hai vẫn giữ được bình tĩnh như vậy?
“Lão đại… ngươi bị thương rồi.”
Vương Siêu tức giận muốn giết người, nhưng hắn còn phải dựa vào hai người này, đành tập tễnh đứng dậy, mắt nhìn chằm chằm vào Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng cười nói: “Đây chỉ là bắt đầu thôi, hình như ta càng ngày càng lợi hại.”
“Ngươi…”
“Ta cái gì? Đây là do ngươi tự tìm.”
Vương Siêu âm trầm nhìn Chư Hồng Cộng. “Hôm nay… ta sẽ huyết tẩy Đại Khánh. Các ngươi một người cũng đừng hòng thoát.”
Hắn đã không còn cố kỵ gì nữa, hao tổn một Mệnh Cách khiến hắn hoàn toàn mất đi lý trí.
“Lại đây!” Hắn ra lệnh cho hai tên huynh đệ.
Hai bạch bào nam tử lập tức bay tới, rút kiếm ra.
“Giết sạch đám người này cho ta, Đại Khánh chỉ có bấy nhiêu cao thủ. Hắn không có Mệnh Cách…” Vương Siêu vừa chỉ vào Chư Hồng Cộng vừa nói.
Chư Hồng Cộng nhíu mày. “Ngươi mà dám động đến ta, sư phụ ta nhất định sẽ huyết tẩy Đại Minh.”
“Chờ ngươi còn sống rồi hãy nói câu này.” Vương Siêu vung tay.
Đúng lúc này, một tên huynh đệ đứng bên trái Vương Siêu đột nhiên huy kiếm.
Bạch sắc kiếm cương chém ngang một đường trông như cánh quạt, nhưng mục tiêu của nó không phải Chư Hồng Cộng mà là —— Vương Siêu.
“Các ngươi…” Vương Siêu trợn trừng mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Bạch bào nam tử đứng bên phải Vương Siêu cũng vung kiếm, chém vào bụng Vương Siêu mấy đạo kiếm cương.
Vương Siêu bị lực chấn bay rơi thành một đường vòng cung, đáp xuống đất, pháp thân Thiên Giới Bà Sa xuất hiện rồi co lại.
Hắn lại mất một Mệnh Cách.
“Xin lỗi lão đại, quốc sư có lệnh phải giết chết ngươi.”
Trên mặt Vương Siêu tràn đày vẻ không cam lòng, trong mắt lại ngập đầy kinh hãi. “Vì… vì sao?”
Chương 1342 Vô đề
“Đừng trách chúng ta hạ thủ vô tình, chúng ta là vì Đại Minh thôi. Vừa rồi khi ngươi quyết đấu với bát tiên sinh, quốc sư liên tục gửi đi ba đạo phù chỉ, ta lo lắng có chuyện lớn xảy ra nên đã nhận tin. Vì Đại Minh, ngươi phải chết.”
Cái gì mà vì Đại Minh? Cái gì mà bát tiên sinh?
Vương Siêu hoàn toàn ngây ngốc, đầu óc mơ hồ. Ngay cả Lục Ly đứng nhìn cũng chẳng hiểu nổi.
Hai bạch bào nam tử đột nhiên quỳ xuống trước mặt Chư Hồng Cộng:
“Xin bát tiên sinh thứ tội! Chúng ta có mắt mà không thấy thái sơn, không biết ngài là đồ đệ của Lục các chủ! Xin ngài khai ân!”
Vương Siêu: “? ? ?”
Chư Hồng Cộng nhướng mày, vừa định quát mắng một câu Lục các chủ là cọng hành nào thì Lục Ly đã đi tới, kéo tay hắn lại.
“Lão Chư.”
“Mắt ông không tốt thì đừng có nháy loạn như vậy… Có nháy thế nào thì người họ Lục kia cũng không phải sư phụ ta!” Chư Hồng Cộng nói, “Đời này ta chỉ có một vị sư phụ, cho dù lấy mạng ta cũng đừng hòng khiến ta phản bội sư phụ!”
Nếu nửa câu đầu Chư Hồng Cộng đã bước một chân vào vực thẳm thì nửa câu sau đã cứu hắn quay trở lại.
“Bất kể nói thế nào, ngài cũng đến từ Ma Thiên Các, đúng không?” Một bạch y nam tử nói.
“Đó là đương nhiên.”
“Thất sư huynh của ngài là Tư Vô Nhai, đúng không?”
“Ha ha, sư huynh ta nổi danh như vậy sao?”
“Quốc sư nói, phàm là người Ma Thiên Các thì đều là bằng hữu của chúng ta. Phàm là kẻ ra tay với Ma Thiên Các đều là địch nhân của chúng ta. Bất kể là ai, đều phải giết.”
“. . .”
Trong lòng Chư Hồng Cộng lập tức sinh nghi. Từ bao giờ mà Ma Thiên Các có mặt mũi lớn như vậy?
Ma Thiên Các chẳng có lấy một vị Thiên Giới Bà Sa, sao có thể khiến người của Đại Minh vương đình bỏ đi tôn nghiêm, tự ra tay với đồng đội của mình?
Đúng lúc này, Vương Siêu quát lớn một tiếng, toàn thân bộc phát cương khí hùng hậu đánh về phía Chư Hồng Cộng.
“Vương Siêu, ngươi thật to gan!”
Hai tên bạch y nam tử lập tức xông tới, phóng thích kiếm cương đánh lui Vương Siêu. Hai người không chút lưu tình, từng chiêu đều là chiêu thức lấy mạng.
Sau mấy hơi thở, thân thể Vương Siêu bị kiếm cương xuyên thủng, gần như không thể sống sót. Hắn vốn đã bị hao tổn hai Mệnh Cách, không còn là đối thủ của hai tên đồng bọn.
Chư Hồng Cộng cau mày nhìn bọn hắn.
Bảo Thiền Y truyền đến cảm giác mát lạnh, chỉ có khi bị thương mới có cảm giác này. Nhưng hắn không thể hoảng được, bèn chắp tay sau lưng như không có việc gì.
Sau khi Vương Siêu chết hẳn, hai bạch bào nam tử mới hạ xuống, quỳ gối nói: “Vương Siêu đã chết, mong bát tiên sinh tha thứ.”
“Rất tốt.”
“Đa tạ bát tiên sinh.”
“Hai người các ngươi coi như thức thời. Đã biết thân phận của ta thì chớ làm loạn.”
“Nhất định, nhất định.”
“Quốc sư đại nhân còn nói, nếu bát tiên sinh cần thì huynh đệ chúng ta nguyện ý ở lại nơi này phụ tá cho ngài.”
Chư Hồng Cộng quay đầu nhìn Lục Ly. Lục Ly lắc đầu.
Chư Hồng Cộng nói: “Không cần các ngươi hỗ trợ.”
Lục Ly tiến lên hỏi: “Có phù văn thông đạo không?”
“Không có, chúng ta chỉ vừa tìm thấy nơi này, không có mang theo phù văn sư.”
“Vậy làm sao các ngươi trở về?”
“Đi theo hướng phù chỉ, khoảng nửa năm sẽ về đến Đại Minh.”
Nửa năm…
Thời gian dài đến mức khiến người ta run cả da đầu.
Đúng lúc này, Đại Khánh hoàng đế và đám đông cao thủ hoàng thất khống chế phi liễn bay tới. Đứng trên không trung, hoàng đế quan sát bên dưới rồi cao giọng nói:
“Hiền đệ, trẫm đến rồi, trẫm dùng lực lượng cả nước đến giúp đệ đây!”
Chư Hồng Cộng: “. . .”
Hắn rất muốn mắng một câu, nhưng như thế quá đả kích lòng tin của đám người này, cũng không phù hợp thân phận Thánh chủ bèn thôi.
Chư Hồng Cộng quay đầu, cao giọng nói: “Bản giáo chủ được các ngươi tương trợ, nhất định có thể đại thắng!”
. . .
Xem đến đây, Lục Châu thu hồi thần thông.
Thời gian quan sát khá dài, Thái Huyền chi lực tiêu hao không ít.
Nếu lão bát đã không còn việc gì thì không cần phải quan sát thêm nữa. Dưới sự giúp đỡ của Lục Ly, ứng phó mấy chuyện còn lại không thành vấn đề.
“Công Tôn Viễn Huyền, xem như ngươi thức thời.”
Khi Chư Hồng Cộng truy kích Vương Siêu, Lục Châu đã lệnh cho Tư Vô Nhai truyền tin đến Đại Minh vương đình, thế nên mới có tình cảnh bạch y tu hành giả chém giết lẫn nhau.
Lục Châu đứng lên, tiếp tục đi sâu vào trong lòng dung nham.
Nhiệt độ cao bốc lên như thiêu như đốt, dòng dung nham đỏ rực chảy với tốc độ không nhanh nên Lục Châu có thể dễ dàng tránh thoát.
Hắn phi hành gần một canh giờ, rốt cuộc bay đến khu vực trông như chiếc hồ lô.
Dung nham từ miệng hồ lô rơi xuống đáy hồ lô, nhiệt lượng còn mãnh liệt hơn trước rất nhiều.
“Chính là nơi này.” Lục Châu cảm nhận được độ nóng đã là cực hạn.
Mồ hôi chảy đầm đìa, hắn đáp xuống một tảng đá dưới đáy hồ lô.
Xoẹt ——
Hoả diễm bốc lên, một góc trường bào bị tảng đá nóng cháy bén lửa. Lục Châu vung tay dập tắt ngọn lửa nhỏ.
Đá ở nơi này được hình thành từ chất liệu rất đặc thù, không chỉ là đá thông thường, nếu không chúng sớm đã biến thành vôi cả.
Lục Châu đạp không bay lên, phiêu phù trên không trung, khoanh chân ngồi xếp bằng, gọi ra liên toạ.
Lục Châu quan sát Mệnh Cách bên trong liên toạ, chờ đợi Mệnh Cung xuất hiện phản ứng.
Một canh giờ trôi qua, Mệnh Cung không có phản ứng.
Hai canh giờ trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì.
Chương 1343 Vô đề
Một canh giờ trôi qua, Mệnh Cung không có phản ứng.
Hai canh giờ trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì.
Cho đến khi canh giờ thứ ba kết thúc, Lục Châu mới cảm thấy trong đan điền khí hải xuất hiện một ngọn lửa hừng hực, cảm giác này rất giống với lúc khảm viên Mệnh Cách thứ sáu vào, nhưng không thống khổ bằng.
Sau đó, Lục Châu nhìn thấy Mệnh Cung bắt đầu biến hoá. Những khu vực góc cạnh như đang bị thiêu đốt, từ từ dung hợp giao thoa với nhau, cảm giác nhoi nhói như bị kim đâm xuất hiện…
“Phải bao lâu mới hoàn thành đây?”
Biến hoá xảy ra quá chậm, giữa hai khu vực Mệnh Cách chỉ mới xuất hiện một chút giao thoa nhỏ như sợi tóc. Đường kính của Mệnh Cung thường dài đến mấy mét, với tốc độ này thì biết năm nào tháng nào mới dung hợp xong?
Việc đã đến nước này, đành chậm rãi thực hiện vậy.
Lục Châu nhắm mắt lại, trước tiên phải ưu tiên khôi phục Thái Huyền chi lực, sau đó bắt đầu tu hành.
Khi tiến vào trạng thái lĩnh hội Thiên thư, trong não hải Lục Châu thanh minh sảng khoái vô cùng, dễ chịu chưa từng có.
Lục Châu đã thuộc nằm lòng Nhân Tự Quyển, chỉ cần ý niệm khẽ động đã có thể tiến vào trạng thái lĩnh hội.
Địa Tự Quyển thì không kém bao nhiêu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thuần thục.
Về phần Thiên Tự Quyển thì đến nay vẫn chưa có đầu mối.
Hiện tại Lục Châu có bảy loại thần thông, nếu không phải vì Thái Huyền chi lực quá nhanh hết thì chỉ riêng bảy loại này thôi đã đủ đê hắn tung hoành hắc liên giới và bạch liên giới.
Vậy thì Thiên Tự Quyển sẽ mạnh cỡ nào? Làm sao mới mở ra được? Lục Châu hoàn toàn không biết gì cả.
Hiện tại hắn chỉ có thể làm một việc, đó là lĩnh hội.
. . .
Cùng lúc đó, trong Thiên Vũ Viện.
Tư Vô Nhai và đám người Triệu Hồng Phất đang vây quanh bản đồ da dê cổ để thảo luận.
“Gia sư đã bế quan tu hành, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không xuất quan. Trong lúc này, chúng ta ngoài tu hành còn phải tìm cách xác định được vị trí của tam đại bí ẩn chi địa.” Tư Vô Nhai nói.
Hoàng Ngọc nói: “Việc này ngươi và Hồng Phất muội tử nghiên cứu là được. Ta và Đại Chuỳ sẽ tiến hành thăng cấp vũ khí cho các ngươi. Nghề ai nấy làm.”
“Có lý.” Vương Đại Chuỳ đứng cách đó không xa nói, “Thất tiên sinh, muốn thông qua Mệnh Quan khó lắm sao?”
“Còn tuỳ vào từng người. Nếu ngươi có thể tiếp nhận được mức thống khổ cực hạn thì sẽ thông qua nhanh hơn, ít thì ba tháng, nhiều thì hai, ba năm. Đến Thiên Giới Bà Sa có thể không cần ăn uống trong nửa năm, nhưng khi nhục thân sinh hoạt trong hoàn cảnh cực hạn thì dù là ai cũng sẽ xảy ra chút biến hoá. Chẳng hạn như ở sa mạc thì dù là tu hành giả cũng sẽ cảm thấy khát nước.” Tư Vô Nhai giải thích.
“Vậy trước đây khi thông qua Mệnh Quan, Các chủ mất bao nhiêu thời gian?”
Ai cũng cho rằng Lục Châu đã là tuyệt đỉnh cao thủ thông qua hai đại Mệnh Quan.
“Việc này ta không rõ, khi sư phụ tu hành đều không thích có người đến gần.” Tư Vô Nhai nói.
“Thật đáng tiếc, Lục các chủ có kinh nghiệm phong phú như thế lại còn muốn ngươi phải tự mình tìm hiểu.”
Có một khoảng thời gian Tư Vô Nhai vẫn luôn nghiên cứu về việc khai Mệnh Cách và Mệnh Cung.
Tư Vô Nhai nói: “Gia sư trước nay vẫn thế. Việc tu hành vốn là tuỳ theo năng lực mỗi người mà truyền dạy khác nhau. Lão nhân gia người có kinh nghiệm nhưng chưa chắc đã thích hợp với chúng ta.”
“Có đạo lý.”
. . .
Hoàng liên giới, trong hoàng cung Đại Khánh.
Vương Siêu chết khiến Chư Hồng Cộng có được địa vị tuyệt đối tại nơi này, dù là hoàng đế Tái Hồng cũng phải kém ba phần.
Trong điện Thánh chủ.
Lục Ly nói: “Sư phụ ngươi rất được nha, vậy mà có thể hù doạ đám người Đại Minh.”
“Chưa chắc là sư phụ ta đâu, tính tình sư phụ thế nào ta biết rõ hơn ông.”
“Nói cũng đúng. Họ Lục… có thể là người Lục gia ta, nhưng mà thúc thúc của ta tuy tu vi cao nhưng lại chưa đủ để quốc sư Đại Minh phải cúi đầu.” Lục Ly nói.
“Mặc kệ hắn, vẫn là nói tới việc pháp thân thập nhất diệp của ta đi.” Chư Hồng Cộng gọi ra pháp thân cỡ nhỏ, kim hoàn mang theo mười một mảnh liên diệp xuất hiện.
Lục Ly lắc đầu nói: “Chưa từng thấy, lại không có liên toạ, không có Mệnh Cách. Nhưng tu vi thật sự của ngươi đủ để chém giết Thiên Giới Bà Sa bốn Mệnh Cách.”
“Có khi nào đây là thiên phú bẩm sinh của ta không?”
“. . .” Lục Ly lườm hắn một cái rồi nói, “Dù sao thì tu vi của ngươi chắc chắn là Thiên Giới Bà Sa trở lên. Nếu muốn tu vi tăng thêm một bước thì e là hoàng liên giới không đủ cho ngươi nữa.”
“Vì sao chứ?” Chư Hồng Cộng đứng bật dậy như lò xo.
“Ngươi phục dụng tám viên Mệnh Cách Chi Tâm mới thành công khai thập nhất diệp. Để có được tám viên Mệnh Cách Chi Tâm này, hoàng liên giới đã hy sinh bao nhiêu người, chẳng lẽ trong lòng ngươi không biết? Nếu là ở nơi khác thì ngươi đừng hòng có được. Bọn hắn xem ngươi là tín ngưỡng, nguyện ý vì ngươi hy sinh tính mạng, ngươi cũng nên biết tự giác một chút.”
Chư Hồng Cộng nghe không hiểu.
Thấy đầu óc hắn mơ hồ, Lục Ly vỗ vai hắn, nghiêm túc nói:
“Trả tự do cho bọn hắn cũng chính là giải thoát cho ngươi. Hoàng liên giới sớm muộn gì cũng trở thành thứ trói buộc ngươi. Những thứ ngươi nói ta đã biên soạn thành sách, qua một đoạn thời gian nữa chúng ta có thể rời đi rồi.”
“. . .”
Chương 1344 Vô đề
“Mệnh Cách thú cao giai, cho dù toàn bộ hoàng liên giới cũng không phải là đối thủ của nó. Trên người ngươi có khí tức Thái Hư, dù nằm một chỗ tu vi cũng sẽ tăng trưởng, sớm muộn gì ngươi cũng mang tai hoạ đến cho bọn hắn.” Lục Ly nói.
Chư Hồng Cộng không muốn rời khỏi nơi này, nhưng vị trí hoàng liên giới đã bị Đại Minh biết được, có tiếp tục ở lại cũng không còn ý nghĩa gì.
“Vậy sau này ta còn có thể trở về không?”
“Đương nhiên là có thể. Sau này chúng ta có thể tạo ra phù văn thông đạo ở đây. Hắc Tháp có phù văn sư, ta sẽ nhờ bọn họ hỗ trợ. Hơn nữa khí tức Thái Hư trên người ngươi đã bị ta ẩn tàng, đừng có khoe khoang ra ngoài đấy.” Lục Ly tận tình khuyên bảo.
Chư Hồng Cộng biết Lục Ly rất chiếu cố mình.
“Sau khi trở về, ngươi hãy ở lại kim liên giới. Kim liên giới rất yếu, ta sẽ nghĩ biện pháp trợ giúp ngươi. Nếu sư phụ ngươi không dạy được ngươi thì để ta dạy.” Lục Ly nói.
“Lại nữa.”
Lời này Chư Hồng Cộng đã nghe đến phát chán.
“Không nói nữa, khoảng thời gian này ngươi hãy ổn định lại cảnh giới trước đã, ta cũng phải giải quyết vấn đề nơi này cho ổn thoả, sau đó ngươi theo ta trở về.”
Thời gian như thoi đưa, nửa năm trôi qua.
Tại Phong Minh Đảo, cả trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo đứng đầy trên đảo, trên không trung còn có phi liễn lăng không lơ lửng.
Đại Khánh hoàng đế nắm chặt tay Chư Hồng Cộng nói:
“Hiền đệ, chuyến này ngươi đi đến bao giờ mới quay trở về?”
Chư Hồng Cộng rút tay về. “Ta chỉ ra ngoài chơi một chút, lúc nào cũng có thể trở về.”
“Vậy hiền đệ tuyệt đối đừng quên nơi này, vị trí Thánh chủ trẫm vẫn sẽ giữ lại cho đệ.”
“Mấy năm nay khổ cực các ngươi rồi.” Chư Hồng Cộng nói.
“Đều là việc nhỏ. Hơn nữa, bốn vị hoàng muội của trẫm, ngươi đã cân nhắc chưa…”
“Khụ khụ khụ…” Lục Ly ho khan một trận.
Tái Hồng hoàng đế không khỏi xấu hổ.
Chư Hồng Cộng nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Bệ hạ, ta nhận hảo ý của ngươi là được rồi.”
“Hiền đệ bảo trọng.”
Chư Hồng Cộng nghiêm túc chắp tay nói với Tái Hồng: “Bảo trọng.”
Đào Cảnh và Hứa Vạn Thanh đồng thời bay tới. Bọn hắn còn nhớ rõ tình cảnh lần đầu tiên Chư Hồng Cộng đến Phong Minh Đảo.
Đào cảnh nói: “Ngài đã từng nói, trong vòng năm năm sẽ giúp Hồng Giáo trở thành thiên hạ đệ nhất giáo. Ngài làm được rồi… Nhưng nếu ngài rời đi, Hồng Giáo sau này phải làm sao?”
“Đương nhiên là để ngươi làm Giáo chủ.” Chư Hồng Cộng nói.
“Được rồi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta đi.” Lục Ly có vẻ quả quyết hơn nhiều.
Chư Hồng Cộng ngồi trên lưng Đương Khang, toàn thân nó toả ra quang hoa nhàn nhạt. Hắn quay đầu nhìn đám người, cao giọng nói: “Đều trở về đi!”
Cả trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo đồng loạt quỳ xuống hô vang:
“Cung tiễn Giáo chủ.”
Người không phải thánh hiền, ai có thể vô tình. Nhìn gương mặt đạm mạc của Lục Ly, Chư Hồng Cộng hỏi:
“Ông không thấy cảm động chút nào sao?”
“Ràng buộc càng ít, càng tiêu dao khoái hoạt. Ngươi không hiểu.” Lục Ly thở dài đáp.
Đương Khang đưa hai người bay vào Vô Tận Hải vô biên vô tận, không bao lâu sau đã biến mất khỏi tầm mắt.
. . .
Trước mặt toàn là biển xanh mênh mông vô bờ, Chư Hồng Cộng nói:
“Nếu lạc đường đến lục liên giới thì phải làm sao?”
“Sẽ không lạc đâu.” Lục Ly đáp, “Cách mỗi đoạn thời gian Hắc Tháp sẽ tiến hành kiểm kê nhân số thành viên một lần. Mệnh thạch của ta không tắt, bọn hắn sẽ lưu lại ấn ký trong Hắc Tháp để dẫn đường. Hơn nữa, trên đời này không có lục liên giới.”
“Sao ông chắc chắn được? Lúc trước ông cũng chưa từng thấy hoàng liên giới nha.”
“Lục liên cũng là thanh liên, thanh liên giới ẩn trong bí ẩn chi địa, là một nơi vô cùng mạnh mẽ. Ba mươi ngàn năm trước, nhân loại tử chiến với hung thú, người chết như rạ, bách tính lang bạt khắp nơi. Lục chân nhân hoành không xuất thế, trấn áp hắc liên giới, kết thúc thời đại chiến loạn kéo dài đến ngàn năm ở hắc liên. Thanh liên lui về trong bí ẩn chi địa, ngăn cách với thế giới bên ngoài, không còn qua lại nữa.”
“Sao toàn là họ Lục vậy? Một Lục các chủ rồi lại một Lục chân nhân… Đúng là khoác lác mà.” Chư Hồng Cộng lè lưỡi.
Lục Ly nghiêm mặt nói:
“Tổ tiên Lục gia ta không khoác lác. Khi về đến hắc liên, ngươi sẽ hiểu rõ sự vĩ đại của Lục chân nhân.”
“Được được được, ông nói gì cũng được hết.” Chư Hồng Cộng lười tranh cãi với hắn.
Đương Khang kêu lên mấy tiếng ụt ịt. Bọn hắn cố ý chọn ngày trời yên biển lặng để xuất phát. Mặt biển yên ả chỉ có gió nhẹ dập dờn, sóng biển cũng không lớn.
Lục Ly nói:
“Khi Vô Tận Hải không có sóng gió thì tương đối an toàn, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn yên ổn. Trên đường đi vẫn nên cẩn thận, đừng tuỳ tiện phát ra âm thanh. Nếu lần này lại gặp hải thú chi vương thì không ai cứu nổi ngươi đâu.”
“Yên tâm, ta sẽ cứu ông.” Sau khi đánh bại Vương Siêu, lòng tự tin của Chư Hồng Cộng đã lớn mạnh hơn nhiều.
Lục Ly không để ý tới hắn, khẽ nói: “Tăng tốc đi.”
Chư Hồng Cộng vỗ nhẹ vào Đương Khang, nó kêu lên ụt ịt rồi bay vụt đi như sao băng, khuất dạng vào trong mây trắng.
. . .
Trong động dung nham ở Thiên Luân hạp cốc.
Bị thiêu đốt suốt nửa năm, quần áo Lục Châu đã không còn lại bao nhiêu. Nhưng thân thể hắn trở nên tráng kiện hơn trước nhiều, khắp người ướt đẫm mồ hôi.
Hắn không thể nào ngờ được đã qua nửa năm mà vẫn chưa đột phá được Mệnh Quan.
Chương 1345 Vô đề
Quá trình dung hợp chỉ mới đạt tới chín phần mười, còn cần một khoảng thời gian nữa mới hoàn thành.
Nửa năm nay, Lục Châu gần như chỉ ở chỗ này rèn luyện, thỉnh thoảng sẽ dùng thần thông Thiên thư quan sát các đồ đệ.
Nhưng mấy ngày gần đây hắn phát hiện thần thông Thiên thư cũng không cách nào chống cự được loại thiêu đốt này nữa, càng lúc càng khó chịu, toàn thân như đang bị nướng cháy.
“Đột phá Mệnh Quan còn khó hơn lúc khảm viên Mệnh Cách thứ sáu nhiều…”
Lục Châu khó có thể tưởng tượng được những người mười hai Mệnh Cách, thậm chí mười ba Mệnh Cách làm sao chịu đựng được.
Lục Châu nhắm mắt lại, tiếp tục nhẫn nhịn cảm giác thiêu đốt như thể cốt tuỷ cũng muốn cháy đen.
Đảo mắt lại ba ngày trôi qua.
Xoẹt ——
Tiếng vang đặc thù khiến Lục Châu bừng tỉnh.
Hắn còn cho rằng đó là động tĩnh truyền tới từ dòng dung nham, nào ngờ vừa mở mắt đã thấy Mệnh Cung đang bốc cháy rừng rực.
“Không ổn.”
Lục Châu tung chưởng, chưởng ấn bao trùm cả toà Mệnh Cung.
Ầm!
Lục Châu ăn đau. Việc này chẳng khác nào đang tự đánh mình, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Chưởng ấn dập tắt hoả diễm.
“Lại bị tạm ngừng?”
Lúc này cảm giác bất an từ trong đan điền khí hải lại truyền tới. Vấn đề này sau khi Lục Châu trẻ lại vẫn còn tồn tại, đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tu hành càng sâu, tình huống này càng xuất hiện thường xuyên.
“Đây là cái giá phải trả để trẻ lại?” Lục Châu nhớ tới nhiệm vụ trước đây, bèn mở bảng Hệ thống ra xem.
[Pháp thân thứ hai: tập hợp Lam Thuỷ Tinh (4/9).]
Vẫn mắc kẹt ở chỗ này. Pháp thân thứ hai hẳn là mấu chốt để giải quyết vấn đề.
Lục Châu mặc niệm thần thông Thiên thư, quan sát tình huống của Minh Thế Nhân.
Khò khò khò…
Gâu gâu gâu!
Minh Thế Nhân quả nhiên vẫn đang ngủ khò.
Lục Châu không khỏi tức giận mắng: “Đồ hỗn trướng.”
Thái Huyền chi lực bộc phát ——
Minh Thế Nhân đang nằm ngáy khò khò trong một mảnh rừng rậm bị tiếng quát làm cho tỉnh lại, giật mình đứng lên.
Song chưởng đánh ra chưởng ấn, cây cối xung quanh biến thành bột phấn bay đầy trời.
Cùng Kỳ vẫy đuôi chạy tới. Minh Thế Nhân cảnh giác nhìn trước nhìn sau, sau đó mới gãi gãi đầu.
“Mẹ nó thì ra là nằm mơ. Mơ thấy cái gì không mơ, lại đi mơ thấy sư phụ làm chi.”
Gâu gâu gâu…
Minh Thế Nhân nói: “Đừng sủa nữa, ta đang đau đầu đây.”
Hắn ngẩng đầu nhìn chân trời tối tăm mờ mịt, đè nén đến mức khó thở.
“Thế mà đã nửa năm rồi, đi với ta đến Đại Thương một chuyến.”
Gâu gâu gâu! Cùng Kỳ lại sủa vài tiếng.
Minh Thế Nhân nghi hoặc nhìn ra bên ngoài rừng rậm. Ở nơi xa, trong cánh rừng mịt mờ sương khói bỗng xuất hiện từng đôi mắt phát sáng.
“Đàn sói?” Minh Thế Nhân sờ đầu Cùng Kỳ, “Đi thôi, ta nghĩ mình biết Lam Thuỷ Tinh đang ở đâu rồi.”
Cùng Kỳ không sủa nữa. Minh Thế Nhân nhảy lên lưng nó, đạp không bay về phía thành trì của nhân loại.
. . .
Lục Châu thu hồi thần thông.
Trong thời gian nửa năm, với bản sự của Minh Thế Nhân, không thể nào lại không tìm được Lam Thuỷ Tinh. Tu vi tổng thể của tử liên cũng không khác hồng liên là bao, với năng lực của Minh Thế Nhân sao có thể không có được đầu mối nào? Rốt cuộc là vấn đề ở đâu?
Vừa nghĩ đến đó, Lục Châu cảm giác được nhiệt độ lại tăng cao, càng thêm khó chịu so với lúc trước.
“Thái Huyền chi lực.”
Lục Châu chỉ còn lại một phần nhỏ Thái Huyền chi lực, khiến năng lực chịu đựng nhiệt độ của Mệnh Cung giảm đi không ít.
Mức độ dung hợp đã gần như hoàn thành, nhưng điểm cuối cùng lại gian nan dị thường.
Lục Châu muốn sử dụng Tử Lưu Ly, nhưng lại sợ hàn ý bên trong sẽ khiến nơi cực hạn không còn là cực hạn, từ đó ảnh hưởng đến khả năng đột phá Mệnh Quan.
Lục Châu đành thu Tử Lưu Ly lại, nhắm mắt tiến vào trạng thái lĩnh hội Thiên thư để khôi phục Thái Huyền chi lực.
. . .
Trong Vô Tận Hải vô biên vô tận.
Chư Hồng Cộng nằm ngáy khò khò trên lưng Đương Khang, nước miếng chảy ướt hết đám lông trên người nó.
Lục Ly không còn lời nào để nói. Cái loại hình tượng đần độn này của Chư Hồng Cộng chẳng có chút lực uy hiếp nào. Nếu không nhờ hắn luôn ở bên cạnh hiệp trợ thì mị lực nhân cách của Chư Hồng Cộng rất khó có thể khiến trăm ngàn đệ tử Hồng Giáo thần phục.
Soạt ——
Hải vực trước mặt đột nhiên xuất hiện hải thú nhảy vọt ra khỏi mặt biển.
“Chuyện gì thế?” Lục Ly nghi hoặc nói.
Theo lý thuyết, trong thời tiết đẹp như vậy, hải thú đều rất yên ổn, sao lại nhảy ra khỏi mặt nước?
Hắn vội vàng đánh thức Chư Hồng Cộng.
Chư Hồng Cộng dụi dụi mắt, mơ màng nói: “Tới rồi sao?”
“Còn sớm lắm. Cẩn thận một chút, phía trước có vấn đề.”
Thấy xung quanh vẫn toàn là biển cả, Chư Hồng Cộng chán nản, bất mãn nói:
“Biết vậy ta ở lại hoàng liên cho rồi. Bệ hạ đối xử với chúng ta tốt như vậy, ta suýt chút nữa đã có thể cưới vợ.”
Lục Ly nói:
“Nhưng ngươi có từng nghĩ tới, bọn họ chỉ là phù dung sớm nở tối tàn. Khi bọn họ già đi, ngươi vẫn có bộ dáng hệt như bây giờ. Chờ đến khi nhi tử ngươi già đi, ngươi vẫn chẳng có gì thay đổi. Rồi sau đó, ngươi ngồi bên giường nhìn con mình có mái tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo, khí tức yếu ớt trút hơi thở cuối cùng…”
“Thôi thôi, mẹ nó, ta phục ông rồi.” Chư Hồng Cộng vừa nghĩ tới cảnh đó đã bủn rủn cả người.
Soạt ——
Một con hải thú toàn thân đen nhánh nhảy ra khỏi mặt biển.
Bình luận facebook