• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện (3 Viewers)

  • Chương 1321-1325

Chương 1321 Vô đề

Thấy Hải Loa nhìn quanh, Ngu Thượng Nhung đưa bã vụn trong tay cho Hải Loa, khẽ nói: "Cầm đi."

"Tạ ơn nhị sư huynh tặng lễ vật."

"Không phải lễ vật, đem vứt giùm ta là được." Ngu Thượng Nhung nói.

". . ."

Hải Loa dẩu môi, giậm chân giận dỗi rồi xoay người rời đi.

Ngu Thượng Nhung khẽ lắc đầu mỉm cười. Tính tình tiểu sư muội bị lây của Tiểu Diên Nhi rồi?

. . .

Cùng lúc đó.

Tại kinh thành, lão giả lưng còng nhìn ngọc bàn trong tay dần dần ảm đạm, trên mặt xuất hiện nụ cười xảo trá.

Vừa rồi ngọc bàn toả ra quang mang đại thịnh, sau đó lại ảm đạm vô quang. Lúc này lại xuất hiện quang mang nhàn nhạt.

Lão giả lưng còng ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung.

"Tìm được ngươi rồi."

Tại chỗ lão đứng chỉ còn lưu lại từng đạo tàn ảnh, lão lao vọt về phía hoàng cung. Bách tính đi trên đường chỉ cảm thấy có một trận gió lạnh vừa thổi qua, ngoài ra chẳng nhìn thấy gì khác.

Chưa tới một khắc đồng hồ sau, thân ảnh lão giả lưng còng đã xuất hiện trên tường thành.

"Người đáng thương tất có chỗ đáng hận, người đáng hận tất có điểm đáng buồn... Nhỏ yếu chính là điểm đáng buồn nhất ở nơi này."

Lão nhảy xuống, phóng về phía mấy toà cung điện.

Lão giả lưng còng không phải người ngu xuẩn, mà ngược lại, sở dĩ Tần Mạch Thương phái lão đến báo thù là bởi vì lão làm việc luôn rất cẩn thận, người Tần gia đều gọi lão là Đà gia. Lão làm việc rất quỷ dị, lúc nào cũng có một số ý tưởng kỳ diệu.

Lão giả lưng còng đi qua Thái Cực điện, lại đi qua Tuyên Chính điện, trên đường đi có không ít thái giám cung nữ lui tới nhưng không một người nào có thể phát giác ra nơi này có một cao thủ thần bí đang lẻn vào.

"Có mấy vị tiên sinh Ma Thiên Các tọa trấn hoàng cung, chỗ an toàn nhất trên đời này chính là ở đây chứ đâu nữa."

Trong hành lang cách đó không xa, mấy cung nữ thái giám vừa đi lại vừa thảo luận mấy câu.

Hư ảnh lão giả lưng còng nhoáng lên, xuất hiện trên trên nóc nhà gần đó. Lão cúi thấp người quan sát đám thái giám.

"Nghe nói Tháp chủ Bạch Tháp Lam Hi Hoà là cao thủ mười ba Mệnh Cách cũng phải thua trong tay Lục các chủ, một chiêu cũng không tiếp được."

Nghe được lời này, lão giả lưng còng khẽ nhíu mày. Nơi này có cao thủ?!

"...Mấy trăm Thiên Giới Bà Sa của Hắc Tháp, kể cả Hạ Tranh Vanh mười hai Mệnh Cách cũng bị Lục các chủ dùng một chiêu đánh bại. Chỉ có một chiêu... khi đó Lam tháp chủ cũng có mặt, bị doạ đến mức phải bỏ chạy trở về Bạch Tháp. Tình cảnh lúc đó hủy thiên diệt địa, càn khôn đảo ngược, âm dương... âm dương..."

"Âm dương bất xứng! Cái thứ chưa từng đọc sách thì bớt khoe chữ đi."

"Nói tóm lại là rất lợi hại."

Đám thái giám nghị luận mấy câu rồi không nói gì nữa, đi về phía xa.

Lão giả lưng còng vẻ mặt nghiêm túc, hai mắt toả ra lục quang, cẩn thận cảm thụ từng động tĩnh gió thổi cỏ lay khắp bốn phía.

"Thật sự có cao thủ như vậy?"

Lão giả lưng còng có chút không dám tin. Lão lấy ngọc bàn ra, phong bế quang hoa, ngọc bàn khẽ rung động.

Khí tức của Thanh Thiền Ngọc đang ở ngay gần đây nhưng rất yếu ớt, phải đứng cách đủ gần thì ngọc bàn mới cảm ứng rõ ràng được.

Lão cất kỹ ngọc bàn, toàn thân như một cơn gió lướt về phía Tĩnh Ninh cung.

Khi bay qua một toà cung điện, lão giả lưng còng nhìn thấy một thanh bào kiếm khách đang đi trên đường.

"Kiếm khách?"

Nơi này là hoàng cung, nếu đối phương là đại nội cao thủ sẽ không ăn mặc như vậy, trông chẳng khác gì một tán tu trong tu hành giới.

Lão thử cảm giác khí tức của thanh bào kiếm khách… Lục quang trong mắt loé lên, khoé miệng lão khẽ nhếch.

"Chỉ có thập diệp."

Lão giả lưng còng không muốn để ý tới tên kiếm khách này.

Trong mắt lão, thập diệp chính là một con kiến nhỏ bé đến không thể nhỏ bé hơn, đến mức lão chẳng muốn phải lãng phí tinh lực để giẫm chết nó. Thế nhưng khí chất của tên kiếm khách này cùng với loại khí tức kỳ lạ kia khiến lão cảm thấy rất kỳ quái.

Có đôi khi trực giác của một người sẽ chuẩn xác đến khó tin.

Lão giả lưng còng cảm thấy con kiến này rất đặc biệt, đặc biệt đến mức lão muốn tự mình bóp chết nó ——

Chỉ là thập diệp, đi trên đường còn cao ngạo như vậy làm gì. Kiếp sau hãy cụp đuôi mà làm người.

Bàn tay lão chạm vào ngọc bàn, trên ngọc bàn toát ra từng sợi khói xanh. Khói xanh tựa như độc xà bay lướt về phía Ngu Thượng Nhung.

Khói xanh hóa thành một làn gió nhẹ thổi phất qua gương mặt góc cạnh của Ngu Thượng Nhung.

Ngu Thượng Nhung dừng bước, đưa mắt nhìn sang hai bên. Thấy mọi thứ vẫn bình thường, hắn tiếp tục cất bước tiến về phía trước.

Lão giả lưng còng nhíu mày: "Không chết?"

Không có khả năng, không có đạo lý!

Làn khói xanh mà lão vừa thi triển ra chính là một loại vu thuật cực kỳ quỷ dị ẩn bên trong ngọc bàn, là một loại thuật giết người rất khó có thể phát hiện. Một khi bị khói xanh bám vào người, da thịt sẽ thối rữa ngay lập tức, chỉ còn lại một bộ xương.

Lão giả lưng còng cảm thấy trong hoàng cung có thể có cao thủ cường đại tồn tại nên mới thi triển loại thủ đoạn giết người vô hình bằng vu thuật này.

Lão thu liễm toàn bộ khí tức trên người, biến bản thân thành một vật chết không còn khí tức rồi gọi ra một làn khói xanh khác. Khói xanh bay ra giữa không trung biến thành cơn gió mát lướt về phía Ngu Thượng Nhung, lần này gió lớn hơn vừa rồi một chút.

Nhưng cơn gió này vẫn thổi ngang người Ngu Thượng Nhung mà không để lại bất kỳ di chứng gì.
Chương 1322 Vô đề

"Sao có thể?" Lão giả lưng còng không thể tin nổi, đôi mắt xanh lục như độc xà nhìn thẳng vào thanh bào kiếm khách đang chậm rãi đi dưới mặt đất.

Lão không tin vu thuật của mình lại thất bại. Nhưng khi vừa nâng tay lên định xuất thủ lần nữa ——

"Xin lỗi, quá tam ba bận."

Ngu Thượng Nhung đạp đất bay lên phóng về phía mái điện, thân ảnh như thiểm điện, trường kiếm huy động, kiếm cương nở rộ như pháo hoa.

Vù!

Lão giả lưng còng hoá thành một cơn gió lướt đi mất. Lão không thể bại lộ.

Ngu Thượng Nhung lăng không lơ lửng trên nóc đại điện, nhìn về phía ngọn gió vừa lướt đi, khẽ nói: “Cao thủ.”

Hắn không tiếp tục đuổi theo mà quay trở về trong cung điện, định báo lại chuyện này cho Tư Vô Nhai.

Nhưng mà...

Lão giả lưng còng bay lướt ra khỏi cung điện rồi quay đầu nhìn lại, phát hiện Ngu Thượng Nhung không đuổi theo, lập tức nhíu mày: "Sao có thể không chết..."

Lão vốn định dẫn dụ thanh bào kiếm khách ra, sau đó thần không biết quỷ không hay giết chết kẻ này. Nhưng không ngờ đối phương lại không thèm đuổi theo.

Vì sao lại như thế?

Rõ ràng trên người hắn chỉ có khí tức thập diệp... Rõ ràng là yếu đến không thể yếu hơn, nhưng kiếm thuật lại mạnh đến mức khiến người ta giận sôi.

Lão giả lưng còng lập tức bay vòng trở về, lướt đến trên tường thành nhìn lại, nhưng thanh bào kiếm khách đã không còn thấy bóng dáng.

Lão giả lấy ngọc bàn ra, cấp tốc lướt về phía hậu điện, tốc độ nhanh đến cực hạn, không bao lâu sau đã xuất hiện trên không trung một toà đại điện.

Ngọc bàn khẽ rung động.

"Chính là chỗ này... nơi phát ra khí tức Thanh Thiền Ngọc."

Phản ứng của ngọc bàn đã chứng minh điều này.

Đúng lúc này, lão giả nhìn thấy trong hoa viên có một nữ tử ưu nhã đang ngồi trong lương đình, trước mặt nàng đặt một cây cổ cầm tinh xảo vô cùng.

Mỗi khi nữ tử kia di động, ngọc bàn sẽ xuất hiện ba động theo.

"Thì ra Thanh Thiền Ngọc nằm trong tay ngươi..."

Lão thử cảm giác tu vi của nữ tử. Kết quả giống với thanh bào kiếm khách kia, đều rất nhỏ yếu, nhỏ yếu đến mức lão chẳng có chút hứng thú nào.

Nhưng mà lão vẫn cực kỳ cẩn thận. Bởi vì kẻ có thể đánh hạ một Mệnh Cách của thiếu chủ Tần Mạch Thương thì sao có thể là kẻ yếu?

Dù nói thế nào thì hôm nay, mục đích chính của lão khi đến đây là để báo thù cho thiếu chủ, lão nhất định phải giết người!

Ngọc bàn xoay tròn, khói xanh toát ra biến thành hình cự xà, giương nanh múa vuốt nhào về phía nữ tử.

Vù!

Khói xanh bay lướt qua. Nữ tử kia vẫn bình an vô sự, không chỉ không xảy ra chuyện gì mà còn cảm thấy tâm tình vui vẻ, trên mặt nàng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Lão giả lưng còng: "? ? ?"

Hôm nay thật đúng là gặp quỷ.

Một tên thanh bào kiếm khách giết không chết thì thôi đi, bây giờ lại thêm một tiểu nha đầu cũng không nể mặt mũi, dù gì ta cũng đang công kích ngươi đó, phối hợp diễn một chút có được không?

Tâm tình lão giả lưng còng muốn sụp đổ...

Lão đã ý thức được có lẽ do vu thuật có vấn đề chứ không phải đám kiến hôi này mạnh mẽ bao nhiêu!

"Nhỏ yếu chính là cái tội."

Lão giả tạo thành thủ ấn, từng đạo thanh ấn dung nhập vào màu trời khiến người ta rất khó phát giác. Đây chính là một trong những ưu thế lớn của bọn hắn.

Đúng lúc này, nữ tử kia nâng tay, mười ngón tay như bay như múa, cổ cầm rung động. Một đạo cầm cương cực lớn xuất hiện trước người nử tử.

Giai điệu du dương truyền ra như thuỷ triều, phô thiên cái địa đánh tới.

"Không đúng, là cao thủ!"

Lão giả lưng còng giật mình, thu hồi thanh ấn, lướt về phía hậu phương và ẩn nấp sau một toà kiến trúc.

"Không vội, chờ một chút vậy. Có thể kháng cự được vu thuật sao có thể là kẻ yếu."

Lão quyết định không tiếp tục sử dụng vu thuật mà cẩn thận chờ thời cơ thích hợp, cho đối thủ một kích chí mạng.

Lão giả lưng còng ẩn nấp, trong lòng không khỏi tán thưởng, không ngờ một hồng liên giới nhỏ bé như vậy lại có tàng long ngoạ hổ ẩn tàng dù mặt ngoài bọn hắn đều có vẻ yếu ớt không thể chịu nổi.

Còn may lão nô đủ cẩn thận. Thiếu chủ, một Mệnh Cách của ngài bị đánh hạ cũng không oan.

Cùng lúc đó, Ngu Thượng Nhung đã truyền tin tức này cho Tư Vô Nhai. Lão thất thông minh, nhất định có thể nghĩ ra phương pháp ứng phó tốt hơn.

Ngu Thượng Nhung có thể sống đến hôm nay cũng nhờ vào khả năng phán đoán vô cùng chuẩn xác của hắn. Hắn có thể đoán ra cơn gió vừa rồi mình gặp phải có thực lực vượt xa bản thân, chỉ là hắn không rõ vì sao đối phương không đánh lấy một chiêu đã bỏ chạy.

Thực lực đối phương cao cường, Ngu Thượng Nhung đương nhiên sẽ không đuổi theo.

Sau khi biết được tin tức này, Tư Vô Nhai đặc biệt coi trọng, lập tức đi tới Dưỡng Sinh điện khom người nói:

"Sư phụ, có thích khách, xin sư phụ nhất định phải cẩn thận."

Lục Châu đang nhắm mắt ngồi tu hành trong Dưỡng Sinh điện, nghe vậy bèn mở mắt ra. Có lẽ vì phải đóng vai lão nhân quá lâu nên lời nói cử chỉ và tâm thái hiện tại của hắn đều chẳng khác gì một ông cụ non. Đương nhiên dù mang dung mạo trẻ trung nhưng uy tín của hắn vẫn cao vô cùng.

"Đã biết."

Lục Châu đáp lại một câu rồi dừng việc tu hành lại. Nghĩ tới phù văn thông đạo trên đỉnh núi tuyết, Lục Châu mặc niệm khứu giác thần thông.

Lần theo ký ức về mùi vị trong não hải, Lục Châu không ngừng tăng lên phạm vi bao trùm thần thông.
Chương 1323 Vô đề

Trong phạm vi trăm mét không có phát hiện, phạm vi ngàn mét cũng không có phát hiện.

Lục Châu tiếp tục mở rộng thần thông bao phủ cả Tuyên Chính điện và hậu cung, cuối cùng bao trùm cả hoàng cung. Thích khách sẽ núp ở đâu đây?

Lục Châu vừa suy tư vừa tìm kiếm. Đối phương đã dám đến, chắc chắn tu vi của hắn cao hơn Tần Mạch Thương nhiều, phải giữ lại đầy đủ Thái Huyền chi lực để sử dụng.

Khi khứu giác thần thông lướt qua một bức tường vây, Lục Châu bỗng ngửi thấy một mùi quen thuộc. "Tìm ra rồi."

Mùi mà hắn vừa ngửi được giống hệt mùi lưu lại trên ngọn núi tuyết.

Hư ảnh Lục Châu lóe lên, cửa Dưỡng Sinh điện mở ra rồi đóng lại, một trận gió bay lướt qua người Tư Vô Nhai rồi biến mất không thấy gì nữa.

"Sư phụ?" Tư Vô Nhai dụi dụi mắt, "Ta hoa mắt rồi sao?"

Nhưng rất nhanh hắn đã ý thức được không phải, lập tức phi hành đuổi theo sau.

. . .

Lão giả lưng còng trốn phía sau công trình kiến trúc, lợi dụng ngọc bàn để xác định vị trí của Thanh Thiền Ngọc, chính là xung quanh tiểu cô nương đang ngồi đánh đàn kia.

Lão cảm giác ba động xung quanh, sau khi chắc chắn không có người tới gần và cũng không có khí tức cường đại nào, hai mắt lão toát ra lục quang, một cỗ sát khí từ trên người lão từ từ khuếch tán ra.

"Hôm nay dù là ai tới cũng đừng hòng cứu được ngươi."

Lão vừa dứt lời, hồng cương đột nhiên xuất hiện đầy trời, ồ ạt tấn công về phía lão giả lưng còng.

Lão giả lưng còng lập tức cả kinh. “Nha đầu, ngươi đã phát hiện ra ta?”

Trực giác của Hải Loa rất tốt, sau khi những hiện tượng dị thường liên tục xuất hiện, nàng đã phát hiện ra sự tồn tại của địch nhân. Hải Loa đạp không bay lên, toàn thân xoay tròn, Cửu Huyền Cầm bộc phát ra âm công dồn dập như mưa to gió lớn.

Lão giả lưng còng mau chóng bay vọt đi, trong lòng bàn tay hiện ra quang:

"Tiểu nha đầu ngu ngốc, ngươi dám trêu chọc ta?"

Tu vi lão cực cao, thấy âm luật mãnh liệt vượt xa tu vi thập diệp, lão quyết định dùng một kích tất sát.

Hải Loa bay vút về sau. Hồng cương đầy trời cùng âm công tụ tập lại một chỗ như đao cương chém về phía lão giả, nhưng nàng phát hiện tất cả chiêu thức tấn công của mình chỉ vẻn vẹn khiến tốc độ của lão chậm đi một chút mà thôi.

Hải Loa cau mày, nàng nhận ra địch nhân rất cường đại. "Sao lại mạnh như vậy?"

Nhưng nàng làm sao biết được, cảnh giới tu vi của đối thủ hơn nàng rất rất xa, nàng có thể khiến tốc độ của lão chậm đi một chút đã là vô cùng ghê gớm.

Thân ảnh lão giả lưng còng nhanh như thiểm điện vọt tới, năm ngón tay vươn ra quặp xuống như móc câu chụp về phía nàng.

Hải Loa nâng Cửu Huyền Cầm lên, ra sức búng dây đàn. Tang tang tang ——

Âm công bắn ra rất khó nghe, chói tai vô cùng, tựa như là tạp âm khiến lão giả lưng còng tâm phiền ý loạn.

Đây chính là một trong những ưu thế của âm công. Tu hành giả có nhục thân cường đại, tu vi cao thâm, nhưng chung quy vẫn không phải kẻ điếc. Người có tâm trí không tĩnh, lục căn không tịnh thì cho dù có tu vi cao cũng sẽ bị âm công quấy nhiễu.

Vấn đề tâm lý cũng là một trong những nhược điểm của con người.

Lão giả càng nghe càng phẫn nộ, quyết định dùng toàn lực ứng phó. Lão tung chưởng vỗ nát toàn bộ âm công và âm cương.

Rốt cuộc chênh lệch giữa đôi bên vẫn quá lớn.

Hải Loa rơi xuống đất, nàng đã không còn sức lực chống cự. Nàng không sợ hãi, chỉ là theo bản năng ngoảnh đầu đi.

Ngay khi thanh chưởng chuẩn bị ập xuống đánh nàng tan thành tro bụi thì ——

Ầm!

Lão giả lưng còng bị một đạo lam quang đánh bay, toàn thân xoay tròn như chong chóng, không ngừng bị đẩy ra sau, khi bay đến hơn trăm mét thì thân ảnh của lão bỗng nhoáng lên một cái rồi biến mất.

Hải Loa mở mắt ra, đôi mắt to chớp chớp, miệng thì thào: "Ta… ta không chết?"

Một thân ảnh đang đứng chắn ở trước mặt nàng, chỉ có bóng lưng, nhưng bóng lưng kia thẳng tắp mà kiên nghị tựa như núi thái sơn, vững chãi không ai có thể rung chuyển.

Người đó thả lỏng hai tay đặt ở phía sau, mắt nhìn về phía trước.

Hải Loa hiếu kì không thôi, lập tức đi sang bên cạnh để nhìn rõ gương mặt đối phương… Đó là một nam tử trẻ tuổi có dung mạo xuất trần.

"Đa tạ tiểu tiên sinh ra tay cứu giúp." Hải Loa rất lễ phép nói.

Lục Châu không để ý đến nàng mà tiếp tục nhìn chằm chằm vào phương hướng lão giả lưng còng vừa biến mất.

Nha đầu này, tiên sinh thì tiên sinh, vì sao còn phải thêm một chữ “tiểu” phía trước làm gì?

"Tiểu, tiểu..." Hải Loa thấy đối phương không trả lời, định đến gần hắn để nói lời cảm ơn.

Cách đó không xa trên nóc nhà có một thân ảnh bay lướt đến nói: "Tiểu sư muội, không được vô lễ."

"Nhị sư huynh?"

"Còn không mau bái kiến sư phụ?" Ngu Thượng Nhung nói.

Hải Loa không hiểu ra làm sao.

Lục Châu không có thời gian giải thích những chuyện này, mũi chân điểm nhẹ, toàn thân bay lướt lên không trung đuổi theo người kia.

Hải Loa ấp úng nói: "Nhị sư huynh, huynh đang nói đùa phải không?"

Ngu Thượng Nhung cười nói:

"Nhị sư huynh giống người thích nói đùa?"

"Thế thì không phải... Đó thật sự là sư phụ?" Hải Loa giơ ngón tay lên chỉ về bóng ảnh phía xa.
Chương 1324 Vô đề

"Không thể giả được." Ngu Thượng Nhung bay lướt xuống đứng bên cạnh Hải Loa, "Sư phụ tìm được một kiện thánh vật giúp hấp thụ sinh cơ."

Hải Loa lộ vẻ kinh ngạc.

Tư Vô Nhai cũng từ xa bay tới, đáp xuống đứng trước mặt hai người.

"Sư phụ đâu rồi?"

Ngu Thượng Nhung chỉ tay về cung điện phía bắc.

Tư Vô Nhai quay đầu nhìn Hải Loa, nói: "Ta nghe được tiếng Cửu Huyền Cầm mới biết nơi này xuất hiện thích khách."

Hải Loa nói: "Thất sư huynh, các huynh đều biết người đó là sư phụ?"

Tư Vô Nhai nói: "Hiện tại không có thời gian giải thích với muội, thân phận của sư phụ rất đặc thù, chuyện này không nên truyền ra ngoài, đồng môn biết rõ là được."

Nếu Tư Vô Nhai chưa từng chứng kiến chuyện của Lục gia thì cũng cho rằng không cần giấu diếm. Nhưng bây giờ xem ra, làm vậy rất dễ dẫn tới phiền toái không cần thiết.

"Nha." Hải Loa gật đầu.

Tư Vô Nhai bay lướt về phía xa.

Ngu Thượng Nhung lạnh nhạt mà đứng, chợt lên tiếng: "Tiểu sư muội, trông muội có vẻ không vui cho lắm."

"Hình như sư phụ không thích muội..." Hải Loa lầm bầm nói.

Ngu Thượng Nhung mỉm cười an ủi nàng: "Đừng có nghĩ nhiều, muội nhập môn trễ nhất nên không hiểu rõ tính tình sư phụ. Sư phụ đối với ai cũng như thế cả."

"Thật sao?"

"Dù là cửu sư muội cũng sẽ có lúc bị mắng mà. Chỉ là muội chưa có cơ hội nhìn thấy thôi." Ngu Thượng Nhung nói.

Phanh.

Một đạo hồng long lượn vòng bay đến, Tiểu Diên Nhi đạp trên Phạm Thiên Lăng chạy tới, nhìn trái nhìn phải rồi nói: "Đâu có việc gì đâu, nhị sư huynh lại lừa gạt muội! Sư phụ ở đâu chứ?"

Ngu Thượng Nhung: "? ? ?"

Vốn cho rằng Hải Loa sẽ thương tâm, nào ngờ ——

Hải Loa tựa như nhìn thấy tri âm, lập tức đạp khôn bay lên đứng bên cạnh Tiểu Diên Nhi, kéo tay nàng lại nói khẽ: "Cửu sư tỷ, nói cho tỷ nghe một bí mật, sư phụ trở nên trẻ tuổi rồi!"

Tiểu Diên Nhi gãi đầu, nghe không hiểu.

Ngu Thượng Nhung bất đắc dĩ lắc đầu: "Các muội cẩn thận đó."

Nói xong, thân ảnh hắn nhẹ như chim yến bay vút vào không trung, đuổi theo kẻ xâm nhập.

. . .

Lục Châu bay đến cung điện phía bắc, vừa đạp không hành tẩu vừa vận dụng khứu giác thần thông.

Trên không trung lưu lại mùi hương quen thuộc, Lục Châu thỉnh thoảng bay sang bên trái, thỉnh thoảng lại tấp sang phải, cho đến khi dừng lại.

Lục Châu xác định con chuột kia đang ẩn nấp trong khu vực này, không chạy ra được. Tuyên Chính điện lúc này đã phủ đầy cao thủ đại nội, đạo văn trên tường thành cũng đã mở ra.

Thần thông Thiên thư nói cho Lục Châu biết khí tức nơi này là nặng nhất.

Lục Châu trầm thấp nói: “Ngươi cho rằng mình có thể thoát khỏi lòng bàn tay lão phu?”

Lục Châu biết đối phương có thể nghe được lời mình nói nên không vội vã, vẫn lăng không lơ lửng đứng trên bầu trời, mặc niệm thính giác và khứu giác thần thông.

Động tĩnh bốn phía dù là tiếng gió thổi cỏ lay đều truyền vào tai hắn.

Lục Châu đột nhiên xoay người, nhấc tay chưởng về phía bắc ——

Chưởng ấn mang theo kim quang lóng lánh đánh vào mái ngói lưu ly trên nóc điện, mái ngói vỡ vụn ra.

Lão giả lưng còng cả kinh lăng không lui lại, thân ảnh bại lộ trước mặt Lục Châu.

Lục Châu lạnh nhạt nhìn hắn. “Tiểu nhân vật.”

Lão giả lưng còng nhìn chằm chằm Lục Châu. “Ngươi cũng có tài đấy.”

Lục Châu nói: “Lão phu đang sầu vì không tìm thấy ngươi, không ngờ thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào.”

Lão giả lưng còng chậm rãi lấy ngọc bàn ra xem, ngọc bàn khẽ rung động với biên độ không lớn, lão thu hồi ngọc bàn rồi hỏi Lục Châu:

“Thanh Thiền Ngọc đang nằm trong tay ngươi?”

Lục Châu cũng không vội vã xuất thủ, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, đối phương đến từ Tần gia ở thanh liên giới, nếu có thể hỏi rõ ràng để ngăn chặn phiền phức liên tiếp sau này thì không còn gì tốt hơn.

Hắn không trả lời câu hỏi của lão giả mà hỏi ngược lại:

“Người trẻ tuổi đó là chủ tử của ngươi?”

Lão giả lưng còng hừ một tiếng: “Ngươi lấy Thanh Thiền Ngọc của thiếu chủ thì thôi, lại còn đánh giết một Mệnh Cách của ngài, ngươi ra tay ác độc như vậy sao ta có thể tha thứ cho ngươi?”

Đúng lúc này, Ngu Thượng Nhung từ xa lướt tới, tốc độ như thiểm điện khiến lão giả lưng còng có hơi chột dạ.

Vừa rồi khi tung chưởng giết Hải Loa, lão đã cùng Lục Châu đối chưởng nên có thể cảm nhận được người trước mặt có tu vi cao thâm.

Nhưng thật kỳ quái, ba động của ngọc bàn lại không lớn, chứng tỏ đối phương không phải là siêu cấp cao thủ. Càng kỳ quái hơn là đối phương còn có thể tìm ra vị trí của lão, năng lực nhận biết mạnh mẽ bậc này sao có thể là kẻ yếu?

Ngu Thượng Nhung nói: “Theo lời ngươi, ngươi có thể ra tay giết người nhưng lại không cho phép người khác giết ngươi? Lời nguỵ biện như vậy cũng nói ra được?”

Lão giả lưng còng nhìn Ngu Thượng Nhung, âm trầm nói: “Tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào.”

Ngu Thượng Nhung lắc đầu, khom người nói với Lục Châu:

“Sư phụ, loại người hồ đồ ngu xuẩn này không xứng để người tự mình xuất thủ. Giao cho đồ nhi, đồ nhi nhất định sẽ chém rụng đầu hắn.”

Biểu tình trên mặt lão giả lưng còng không được tự nhiên. Lục Châu khoát tay nói:

“Nhìn xem là được.”

“Vâng.” Ngu Thượng Nhung cung kính lui sang một bên.

“Hắn là đồ đệ của ngươi?” Lão giả lưng còng hỏi.
Chương 1325 Vô đề

Lời còn chưa dứt, lại một người nữa mang theo đôi cánh dài rộng từ xa bay lướt tới.

“Sư phụ.” Tư Vô Nhai dừng lại nói, “Tiểu sư muội không có việc gì.”

Lão giả lưng còng lại thử cảm giác thực lực Tư Vô Nhai… vẫn chưa tới thập diệp.

“Nha đầu kia cũng là đồ đệ của ngươi?” Lục quang trong mắt lão giả càng lúc càng tăng.

Vận khí đúng là không tốt. Hoàng cung lớn như vậy, đi chỗ nào cũng gặp phải đồ đệ hắn. Lão giả lưng còng đã mặc định đẳng cấp của Lục Châu rất cao.

Lục Châu nói: “Người vừa rồi ngươi định giết chính là đồ nhi của lão phu.”

Lão giả cười ha hả: “Xem ra ta đã xem thường các ngươi rồi.”

“Ngươi vừa ra tay đã ép người vào đường chết, lão phu chỉ lấy đi một Mệnh Cách của chủ tử ngươi đã là rất nương tay. Lão phu không ngờ hắn lại không biết hối cải.”

Lão giả lưng còng lắc đầu nói:

“Lão nô báo thù cho chủ tử là việc thiên kinh địa nghĩa. Lão nô cảm thấy người nên hối cải không phải thiếu chủ, mà là ngươi.”

Lục Châu mặc kệ lão, lấy Thái Hư Kính ra.

Thái Hư Kính chiếu rọi kim quang bắn thẳng về phía lão giả lưng còng khiến lão theo bản năng bay ngược ra sau hòng né tránh.

Lục Châu lăng không bay lên, tay phải cầm Thái Hư Kính chiếu rọi vào người lão.

Tư Vô Nhai nhắc nhở: “Sư huynh, lui lại.”

Hắn lo lắng lão già này sẽ thừa cơ sư phụ chưa sẵn sàng mà bắt bọn hắn làm con tin, như vậy sư phụ sẽ rơi vào thế bị động.

Ngu Thượng Nhung hiểu ý, lập tức cùng Tư Vô Nhai bay lùi về sau, nhập vào đám người Vu Chính Hải và mấy vị hộ pháp Ma Thiên Các đang từ xa bay tới.

Tốc độ của lão giả lưng còng không nhanh bằng tốc độ ánh sáng.

Khi kim quang rọi lên người lão, sau lưng lão chỉ xuất hiện một cái bóng mờ, bản thể không hề hiện ra.

Lão giả lưng còng hừ lạnh một tiếng: “Ngươi còn chưa đủ thực lực nhìn trộm tu vi của ta.”

Lục Châu thản nhiên nói: “Nói bây giờ còn quá sớm.”

Bàn tay Lục Châu xuất hiện lam quang truyền vào Thái Hư Kính. Lam quang rọi vào thân ảnh lão giả ——

Sau lưng lão giả xuất hiện một cái bóng mờ từ từ trở nên rõ ràng, đó là một khôi nô, phía sau khôi nô mới là pháp thân của lão.

Pháp thân toả ra làn khói xanh lượn lờ tựa như dây lụa kết nối thanh sắc Tinh Bàn và bản thể. Ba mươi sáu hình tam giác trên Tinh Bàn nở rộ như hoa cúc, thanh quang che khuất đi khu vực Mệnh Cách.

Dưới chân pháp thân là toà thanh liên, Mệnh Cung được lam quang của Lục Châu chiếu rọi nên bại lộ ra rõ ràng, trong Mệnh Cung có mười ba Mệnh Cách đang toả quang mang!

Khác với Lam Hi Hoà một chút, ngoại trừ là cường giả mười ba Mệnh Cách, lão giả lưng còng còn là thập nhất diệp!

Lam Hi Hoà từng nói, con đường tu hành của nàng xảy ra sự cố, cảnh giới tiếp theo của mười hai Mệnh Cách lẽ ra phải là thập nhất diệp.

Rõ ràng lão giả lưng còng đã khai thập nhất diệp thành công rồi thuận lợi tiến vào mười ba Mệnh Cách.

“Mỗi mười hai Mệnh Cách có thể mở được một diệp?” Trong lòng Lục Châu khẽ động.

Lục Châu thu hồi Thái Hư Kính, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Không ngờ đối phương có mười ba Mệnh Cách, lại còn có khôi nô phòng thân.

Lão giả lưng còng vừa tức giận vừa kinh ngạc: “Lam quang? Ngươi có thể nhìn trộm pháp thân của ta?”

“Lão phu còn tưởng là ngươi rất lợi hại. Chỉ là mười ba Mệnh Cách lại dám lớn lối như vậy?” Lục Châu nói.

“Khẩu khí không nhỏ. Ngươi chính là người có thể chiến thắng cường giả mười ba Mệnh Cách?”

“Ở thanh liên giới cũng có truyền thuyết về lão phu sao?”

“Ta nhổ vào!!” Thân ảnh lão giả lấp loé, chỉ trong giây lát đã xuất hiện trước mặt Lục Châu.

Nơi xa, các tu hành giả đang quan sát cũng lộ vẻ hưng phấn.

“Mau nhìn xem, Lục các chủ lại sắp treo đối thủ lên mà đánh kìa!”

“Vẫn là phong cách cũ, chưa từng thay đổi.”

Hạ Trường Thu cũng mỉm cười quan sát trận chiến sắp diễn ra, trong não hải đã soạn sẵn hơn mười ngàn chữ vỗ mông ngựa.

Nhưng mà ——

Ầm!

Lão giả lưng còng tung ra thanh chưởng, ngọc bàn trong tay bắn ra làn khói xanh.

Lục Châu nhấc tay ngăn trở thanh chưởng nhưng làn khói xanh vòng qua chưởng ấn đâm thẳng vào cương khí hộ thể.

Dưới sự va chạm mạnh, Lục Châu bị chấn bay ngược ra sau!

Đỡ Đòn Chí Mạng -1!

Lần thứ nhất giao thủ, hoàn toàn không kịp đề phòng.

Không ngờ tốc độ của lão giả lại nhanh hơn cả Lam Hi Hoà. Lục Châu ổn định lại thân hình nhìn lão.

Lão giả lưng còng cười nói: “Cố làm ra vẻ, chẳng có chút phong phạm cao thủ nào.”

“Đây là lực lượng Mệnh Cách gì?” Lục Châu hỏi.

“Vẫn chưa tới lúc sử dụng lực lượng Mệnh Cách đâu.”

Lục Châu không biết lực lượng Mệnh Cách cao nhất của đối phương là gì, nếu là Mệnh Cách cùi bắp thì sử dụng Thẻ Hàng Cách sẽ rất lãng phí. Hơn nữa lão giả này còn có khôi nô hộ thân, cực khó đối phó.

Tuy cũng là mười ba Mệnh Cách như Lam Hi Hoà nhưng lão giả có nhiều hơn một liên diệp, tu vi đã gia tăng về chất.

“Đừng lo lắng, Các chủ chỉ đang làm nóng người thôi. Mọi người nhìn đi, chẳng phải Các chủ không có việc gì sao?” Hạ Trường Thu bình thản nói.

“Ngươi không nói ta chẳng thấy có vấn đề gì. Nhưng ngươi nói vậy ta lại thấy bắt đầu lo lắng.” Mạnh Trường Đông lườm hắn một cái.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom