• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Thần chủ bí ẩn (2 Viewers)

  • Chương 601-605

Chương601

CHƯƠNG 601

“Cảnh sát, ông sai rồi, nó mới là hung thủ, chúng tôi đều là công dân chính nghĩa.”

“Đúng rồi đó cảnh sát, các người bắt sai rồi.”

Cảnh sát lớn tuổi cười lạnh: “Không hề bắt sai, chúng tôi đến đây là bắt đám truyền thông ác miệng các người đó.”

Nói xong, ông ta đi đến trước mặt Vương Bác Thần, nhìn Vương Bác Thần với vẻ rụt rè, không biết rốt cuộc là Vương Bác Thần có bối cảnh như thế nào, vậy mà lại khiến cấp trên quan tâm.

Ông ta nhận được mệnh lệnh của cấp trên, bắt hết tất cả đám người xông vào công ty Hoa Nguyện, một người cũng không thể bỏ qua, để sẩy một người thì sẽ hỏi tội ông ta.

“Anh Vương, anh không sao chứ, anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ xử lý theo pháp luật, trả lại cho anh sự công bằng.”

Vương Bác Thần bình thản nói: “Đưa đi đi.”

Lúc này, đám người đang xem livestream đều trọn tròn cả mắt.

Cảnh sát lại không bắt Vương Bác Thần, ngược lại bắt hết nhóm blogger này lại.

Có chuyện gì vậy.

Rốt cuộc Vương Bác Thần có lai lịch gì.

Với lần bắt giữ này, mức độ phát triển của vụ việc lại đẩy lên cao trào.

Cộng đồng mạng đều đang kêu oan thay cho đám người này.

“Anh Lượng bị bắt rồi, chắc chắn là trong đây có ẩn tình.”

“Anh em ạ, chúng ta hãy đẩy chuyện này lên, để chúng ta xem xem rốt cuộc cái tên Vương Bác Thần này là thần thánh phương nào mà lại dám làm như thế.”

“Tôi vô cùng hoài nghi, chắc chắn trong đây có hoạt động không thể đưa ra ánh sáng, chắc chắn người đứng sau công ty Hoa Nguyện đã ra tay.”

Internet đã bùng nổ, lượt truy cập lên đến hai trăm triệu.

Có rất nhiều blogger săn tin đều bị bắt, tất cả mọi người đều đang kêu oan, yêu cầu phải nghiêm trị Vương Bác Thần, nghiêm trị thế lực đứng sau Vương Bác Thần.

Sự việc càng ngày càng lên men, đến mức không thể ngăn cản được nữa.

Mà chủ nhiệm Lưu, tên đứng sau sự kiện lần này nhìn thấy nhiệt độ ở trên mạng thì đắc ý đến cực điểm.

“Hóa ra tên là Vương Bác Thần, một tên ở rể mà cũng dám đánh tao, tao muốn để mày phải thân bại danh liệt, để mày không thể ngóc đầu lên nổi.”

Cùng lúc đó, bên phía Vu tổng nhận được điện thoại của thư ký.

“Vu tổng, công ty Hoa Nguyện gặp phải phiền phức rồi, đang nổi rần rần ở trên mạng, chúng ta có nên thừa cơ hội lần này trực tiếp phong sát công ty Hoa Nguyện.”

Vợ chồng Vu tổng vẫn còn đang ở bệnh viện chăm sóc cho ba và con gái, căn bản không có thời gian xem điện thoại.

Nghe thấy tin tức này, trên mặt Vu tổng lộ ra nụ cười: “Đã như vậy, xem ra công ty Hoa Nguyện đi đến đường cùng rồi, không cần chúng ta ra tay mà tự chơi chết chính mình.”

“Và chắc chắn là những bên hợp tác với công ty Hoa Nguyện đã xảy ra sự rạn nứt với công ty Hoa Nguyện, cậu hãy lợi dụng cơ hội này lôi kéo những bên hợp tác với công ty Hoa Nguyện, nhớ rõ không thể chừa cho công ty Hoa Nguyện bất cứ một con đường sống nào.”
Chương602

CHƯƠNG 602

Trong điện thoại, thư ký thề thốt chắc nịch: “Vu tổng, tôi đã hiểu rồi, ông yên tâm đi, tôi nhất định sẽ khiến công ty Hoa Nguyện bị hủy diệt hoàn toàn.”

Vợ Vu tổng ngờ vực nói: “Để em lên mạng xem thử rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.”

Chuyện đám blogger bị bắt ở công ty Hoa Nguyện khiến sự việc càng dâng lên đến cao trào.

Càng ngày càng có nhiều blogger mượn cơ hội lần này để thu hút không ít fan hâm mộ, dưới sự trợ giúp của đám người này, sự kiện càng ngày càng lớn hơn.

Dưới facebook của cấp quốc gia nước R như bộ giám sát, bộ quốc phòng, lực lượng vũ trang, phải nói là sương mù dày đặc.

Tất cả mọi người đều đang yêu cầu điều tra nghiêm ngặt thế lực đứng sau lưng Vương Bác Thần, điều tra thế lực đứng sau lưng công ty Hoa Nguyện.

Mà cùng lúc đó, bộ quốc phòng tuyên bố một tin tức: người phát tán lời đồn sẽ nghiêm trị không tha.

Bộ lực lượng vũ trang: bát nháo.

Bộ giám sát: ngưng thêu dệt.

Nhìn thấy ba thông tin này, đám người đang kêu gào đều ngơ người.

Có ý gì vậy?

Một vài blogger cảm thấy chuyện này không thích hợp, lén lút xóa hết tất cả các thông tin mà mình đã đăng trong vòng hai ngày nay.

Chủ nhiệm Lưu vẫn luôn chú ý đến sự việc không khỏi giật mình.

Cốc cốc…

Đúng lúc này, cửa nhà chủ nhiệm Lưu bị người khác gõ vang.

“Mở cửa ra, chúng tôi là bộ cơ mật nước R.”

Bộ cơ mật nước R?

Sao bọn họ lại đến tìm mình?

Chủ nhiệm Lưu bị dọa hoảng sợ mặt cắt không còn giọt máu, muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện hai chân không theo sự khống chế của mình, hoảng sợ đến nỗi không thể cất bước.

Cùng lúc đó, cửa nhà ông ta bị phá vỡ.

Có mấy quân nhân bước vào, vẻ mặt lạnh lùng.

Chủ nhiệm Lưu phát hiện trên vai của người dẫn đầu có một vạch ba sao.

Tướng quân ba sao.

Người đến đây lại là một tướng quân ba sao.

Chủ nhiệm Lưu nhũn cả chân, ngã ngồi dưới đất.

Đám người lạnh lùng nhìn ông ta, thản nhiên nói: “Lưu Chí Cường, ông có dính líu đến việc tiết lộ cơ mật quốc gia, hãm hại đặc cấp công thần của quốc gia, hiện tại chính thức bắt giữ ông.”

Đặc cấp công thần quốc gia!

Sáu chữ này dọa làm đũng quần chủ nhiệm Lưu nóng lên, một chất lỏng màu vàng nhạt lập tức xuất hiện trên sàn nhà.

Vương Bác Thần không phải chỉ là một tên đi ở rể thôi à? Sao cậu ta lại là công thần quốc gia chứ.

“Đưa đi.”
Chương603

CHƯƠNG 603

Cùng lúc đó, ở khắp nơi trên cả nước, dù là một đám người không sợ chết đã xóa vài bài đăng hoặc là còn chưa xóa, đều bị mang đi hết tất cả.

Rất nhanh, bộ quốc phòng liền tuyên bố một đoạn video, bên trong là lời tường thuật của Lưu Chí Cường…

“Cái gì, thì ra sự thật là như vậy à, chúng ta đã bị lừa hết rồi.”

“Hóa ra là như vậy, thật là đáng chết, phải bị bắt mới được.”

“Những người lão làng trên facebook đâu hết rồi, sao bây giờ lại câm nín không chịu nói đi?”

“Xin lỗi, mắt của tôi bị mù, tôi không có đầu óc, thế mà lại bị những tên blogger này dắt mũi, tôi xin lỗi.”

Thoáng chớp mắt, những lời bình luận trên mạng thay đổi một cách chóng mặt, đồng loạt quay đầu chửi đám người tung tin đồn nhảm.

Chẳng ai ngờ tới sự việc lại lật nhanh như thế.

Nhóm người đăng tin đều đã bị tóm hết, ngắn nhất thì bị nhốt ba tháng, đồng thời còn không ngừng nói xin lỗi nhận sai lầm.

Mà lúc này, trong bệnh viện.

Vợ Vu tổng rít lên một tiếng, thiếu chút nữa là đã hù chết Vu tổng rồi.

“Em bị thần kinh cái gì vậy.”

Vu tổng tức giận.

Vợ Vu tổng nắm lấy tay Vu tổng, hoảng sợ nói: “Anh, anh mau nhìn trên mạng đi kìa, anh xem đi, tiểu thần y, tiểu thần y…”

“Tiểu thần y thế nào?”

Vu tổng giật lấy điện thoại, rồi vội vàng lướt xem.

“Cái gì!”

“Cái cái… Vương Bác Thần này chính là tiểu thần y, công ty Hoa Nguyện là của vợ tiểu thần y, công ty Hoa Nguyện bị bạo lực mạnh là bởi vì đoạn video tiểu thần y cứu ba và con gái do Lưu Chí Cường đăng gây ra.”

Nhìn thấy những tin tức này, Vu tổng hoàn toàn ngơ ngẩn, điện thoại rơi bộp xuống đất.

Anh ta còn đang cho người tìm kiếm tiểu thần y, nhưng mà không ngờ tiểu thần y lại là Vương Bác Thần.

Chính là đứa con riêng nhà họ Vương.

Quan trọng là công ty Hoa Nguyện mà anh ta muốn đẩy vào chỗ chết lại là của tiểu thần y.

“Bây giờ nên làm gì đây, bây giờ phải làm sao đây.” Vợ Vu tổng cuống cuồng.

Ngày hôm qua, Vương Bác Thần đã không màng đến hiềm khích trước kia mà cứu người thân của bọn họ, bọn họ muốn báo ơn, nhưng không tìm thấy người.

Nhưng mà ngày hôm nay, bởi vì chuyện cứu người mà Vương Bác Thần bị cộng đồng mạng chỉ trích.

Với lại lúc nãy Vu tổng còn lệnh cho thư ký nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đến phong sát công ty Hoa Nguyện.

“Gọi điện, nhanh gọi điện.”

Vu tổng điên rồi, vội vàng lấy điện thoại gọi cho thư ký.
Chương604

CHƯƠNG 604

“Cái gì, cậu nói cái gì chứ, cậu đã lôi kéo hết tất cả những người hợp tác với công ty Hoa Nguyện đến đây?”

Vu tổng cảm thấy đầu mình như bị người ta đập một búa, nổ vang ầm ầm.

Thư ký trong điện thoại vui vẻ nói: “Đúng vậy Vu tổng, chuyện trên mạng đã gây ra ảnh hưởng rất lớn với công ty Hoa Nguyện, những người hợp tác với bọn họ đã không dám hợp tác nữa, chúng ta lại trả một cái giá cao, cho nên bọn họ rất tình nguyện hợp tác với chúng ta. Hơn nữa, tôi cũng không cho công ty Hoa Nguyện có con đường sống, để những người hợp tác với bọn họ đứt từng đoạn nghĩa với công ty Hoa Nguyện, cho dù chúng ta có để bọn họ về thì bọn họ cũng về không được.”

Vu tổng như bị sét đánh.

Trễ rồi!

Chết tiệt!

Chậm một bước rồi!

Xem như công ty Hoa Nguyện đã tiêu rồi.

Thư ký hưng phấn hỏi: “Vu tổng, giám đốc có đang nghe không, Vu tổng có còn dặn dò gì nữa không?”

Vu tổng giận dữ hét lên: “Dặn dò mẹ mày thì có, mẹ kiếp, mày có muốn chết không hả, ai kêu mày ra tay nhanh như thế. Chết tiệt, tôi không quan tâm cậu dùng thủ đoạn gì, lập tức để những người kia quay về công ty Hoa Nguyện, ngay lập tức, nhanh lên.”

Thư ký ngơ ngác cả người.

“Vu tổng, không phải là chúng ta muốn phong sát công ty Hoa Nguyện hả? Sao giám đốc lại…”

“Ngậm miệng lại cho ông đây, nếu như công ty Hoa Nguyện xảy ra chuyện gì thì ông đây chơi chết cậu.”

“Nhưng mà… nhưng mà Vu tổng à, đã chậm rồi, các đối tác đều đã vạch mặt với công ty Hoa Nguyện, trở thành kẻ thù, không có khả năng hợp tác nữa…”

“Má.”

Vu tổng trực tiếp cúp điện thoại.

Gấp gáp đi tới đi lui, lần này làm mất lòng tiểu thần y rồi.

Nếu như không phải vì cứu ba và con gái của mình, căn bản sẽ không xuất hiện chuyện như thế.

Mà mình lại là lần thứ hai lấy oán trả ơn, nhân lúc cháy nhà mà hôi của.

“Vu Chiến, Giang Huệ, xảy ra chuyện gì vậy, sao lại hô to gọi nhỏ như thế.”

Ông cụ Vu ở trên giường bị đánh thức, hôm qua mới được Vương Bác Thần chữa trị xong, ông ta khôi phục khá tốt, đã có thể ngồi dậy, chỉ là không thể bước xuống giường. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giang Huệ, vợ Vu tổng cẩn thận nói: “Ba à, là như thế này, tiểu thần y cứu ba và Lệ Lệ…”

Nghe Giang Huệ nói xong, ông cụ Vu trợn to mắt, ân nhân cứu ông ta và cháu gái lại bởi vì chuyện cứu bọn họ mà gặp phải phiền phức, con của ông ta chẳng những không hỗ trợ mà còn lấy oán trả ơn, hủy hoại công ty người ta.

“Con con…”

Ông cụ Vu thiếu chút nữa là đã ngất đi, mặt mày run rẩy thở không ra hơi, phút chốc muốn ngã xuống.

“Ba ơi, ba…”

Vu Chiến và Giang Huệ hốt hoảng, vội vàng vuốt lưng cho ông cụ Vu.

“Con đến gần một chút.”

Ông cụ Vu ổn định hơi thở, nghiến răng nói.

“Ba, ba nói đi.”
Chương605

CHƯƠNG 605

Vu Chiến nhích mặt đến gần.

Chát chát chát!

Ông cụ Vu dùng hết sức lực của mình tát mấy cái vào mặt Vu Chiến: “Thằng con bất hiếu, cái thằng con bất hiếu này, sao mày không đi chết đi. Mày lập tức, lập tức đi xin lỗi cho tao. Không, đưa tao đi, tao muốn quỳ gối xin lỗi tiểu thần y.”



Nhà trẻ.

Dao Dao nắm chặt tay Vương Bác Thần đi đến lớp học của mình.

“Thầy Cung, ba của em đến rồi, ba em không phải là hung thủ giết người, mà là anh hùng, ba em đã cứu được ông và bạn.”

Dao Dao nói với giáo viên nam đã đẩy ngã mình.

Thầy Cung đẩy đẩy kính mắt, dò xét Vương Bác Thần, thản nhiên nói: “Được rồi, tôi đã biết rồi, đi vào đi.”

Nghe nói như thế, ánh mắt vốn dĩ tràn ngập ánh sáng của Dao Dao lập tức ảm đạm, vô cùng thất vọng, cực kỳ ấm ức.

Cô bé muốn để giáo viên nói với những bạn học khác rằng ba của cô bé là anh hùng.

Ánh mắt Vương Bác Thần trở nên lạnh lẽo: “Là thầy Cung có đúng không, là anh đã đẩy ngã con gái tôi đúng không, mong anh xin lỗi con gái tôi, đồng thời phải làm sáng tỏ sự thật.”

Thầy Cung không nhịn được mà nói: “Sao anh lắm chuyện thế. Được rồi, tôi đã biết rồi, không phải chỉ là cứu người ta thôi à, có gì mà ghê gớm chứ, muốn nhận thưởng thì đi tìm cảnh sát đi, ở đây là nhà trẻ, không phải là nơi để anh ra oai.”

“Anh có biết dạy con không hả? Chẳng trách con nhà anh lại không biết chuyện, tuổi còn nhỏ mà đã nghĩ toàn chuyện ác, bị anh ảnh hưởng có đúng không. Thượng bất chính, hạ tất loạn.”

Thầy Cung nói chuyện như xỉa xói người khác, căn bản không tôn trọng Vương Bác Thần.

Anh ta thấy một người ăn mặc bình thường như Vương Bác Thần, vừa nhìn là đã biết cái loại nghèo hèn rách nát, đắc tội thì đắc tội thôi, chẳng có gì to tát.

Còn kêu anh ta nói xin lỗi với một đứa con nít mới bốn tuổi, đúng là trò cười mà. Nếu như nói xin lỗi thì sao anh ta có thể ngóc đầu lên nổi với giáo viên khác đây, sao có thể giữ được sự tôn nghiêm của giáo viên?

Vương Bác Thần nheo mắt, anh không quan tâm người khác nói mình như thế nào, nhưng mà anh quyết không cho phép người khác sỉ nhục con gái anh.

“Dao Dao, con đi vào phòng học đi, để ba nói chuyện với giáo viên của con đã.”

Vương Bác Thần xoa xoa đầu Dao Dao.

Dao Dao ngoan ngoãn gật đầu rồi đi vào trong phòng học.

Thầy Cung thờ ơ nói: “Sao nào, lời tôi nói khiến anh cảm thấy khó chịu hả? Anh sợ mất mặt trước con gái mình à? Cái loại người như anh ấy, còn muốn mặt mũi.”

“Nhìn thấy là đã biết anh không phải là người có văn hóa, làm công nhân hả, chẳng trách con gái anh lại chẳng có giáo dục. Một tên công nhân có thể giáo dục con gái mình tốt được ư, không có năng lực đó thì đừng có sinh ra.”

“Mấy học trò trong lớp tôi, nếu như trong nhà không phải có công ty, nếu như không phải làm quan thì đều là kim chi ngọc diệp, làm gì có chỗ cho đứa con gái quê mùa của anh so sánh chứ. Tôi nói khó nghe một chút, nhưng mà anh cũng nghe cho tôi đi, anh nên làm đơn chuyển trường cho con gái mình, đừng làm ảnh hưởng đến những đứa nhỏ khác.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom