-
Chương 591-595
Chương 591
Cái gì!!
Là, là tên tiểu tử kia cứu ba và con gái mình?
Cái, cái này sao có thể chứ?
Mình lại lấy oán báo ơn, còn bảo Phùng Lâm bắt cậu ta lại!!
Đầu của Vu tổng giống như bị một cái gậy đập mạnh vào một cái, vang lên tiếng ù ù!
Lời của bác sĩ, làm thức tỉnh, khiến ông ta suýt nữa ngã xuống!
Ông ta lại bảo Phùng Lâm bắt ân nhân cứu mạng, thần y chân chính đi!
Ông ta, còn muốn vị thần y đã cứu ba và con gái của mình sống không bằng chết!
Chát!
Đột nhiên, Vu tổng quay người lại tát thật mạnh lên mặt chủ nhiệm Lưu, vô cùng tức giận mắng: “Mẹ nó, cái đồ cặn bã nhà ông!”
“Vu tổng, tôi, tôi…”
Chủ nhiệm Lưu bị dọa sợ, bị cái tát này đánh đến mức ngã xuống đất, cà lăm đến mức một câu cũng không nói ra được.
Vợ của Vu tổng sắc mặc trắng bệch nói: “Bây, bây giờ phải làm sau, chúng ta, chúng ta đã hiểu nhầm rồi, còn lấy oán báo ơn, phải làm sao đây! Còn bảo cảnh sát bắt cậu ta đi!”
“Cái gì?”
Bác sĩ Hồ nghe thấy câu này, trực tiếp sững sờ, sau đó phản ứng lại, vị thần y kia đã bị xem thành người gây ra chuyện!
Ông ta lạnh lùng nhìn vợ chồng Vu tổng, nói: “Hừ, hai người đúng là có mắt như mù, không biết thần y chân chính, lại còn bảo người bắt đi! Hai người làm tốt thật đó!”
Bác sĩ Hồ cười khẩy nói: “Tốt nhất hai người mời thần y kia về đây, bởi vì quỷ châm của vị thần y kia, chúng tôi không dám động vào, chỉ cần động vào, ba và con gái của ông sẽ chết ngay lập tức!”
Ầm!
Nghe thấy lời của bác sĩ Hồ, vợ chồng Vu tổng như sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng!
Ông ta cho rằng, chàng trai trẻ đó chỉ ổn định mạng của ba và con gái ông ta, nhưng không nghĩ tới, châm mà người đó thực hiện, không ai dám động vào!
Mà ông ta, lại tự tay đưa thần y có thể cứu ba và con gái mình vào tù!
“Con mẹ nhà ông!!!”
Vu tổng tức giận không nói ra lời, ánh mắt âm trầm nhìn chủ nhiệm Lưu.
“Đều do thứ tiểu nhân ông hại, đều do ông!”
Vu tổng phu nhân giận điên, họ tin lời của chủ nhiệm Lưu, xém chút lấy mạng ba và con gái!!
Vu tổng đạp một cú lên mặt chủ nhiệm Lưu, hung ác mắng: “Tiểu thần y đánh gãy một tay ông quá nhẹ!!”
“Vu tổng, Vu tổng, hiểu lầm, hiểu lầm thôi, tha cho tôi, tha cho tôi, đây là hiểu lầm.”
Chủ nhiệm Lưu sợ ngây người, ông ta không nghĩ tới chuyện lại phát triển tới bước này!
Nếu sớm biết sẽ như vậy, cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám.
Chương 592
Đáng tiếc, trên đời này, xưa nay không có “sớm biết!”
Vu tổng vô cùng tức giận cầm cái ghế bên cạnh lên, phang xuống cánh tay còn lại của chủ nhiệm Lưu.
Rắc!
Chỉ nghe thấy một tiếng vang thanh thúy, cánh tay kia của chủ nhiệm Lưu cũng bị đập gãy.
Bác sĩ Hồ lạnh lùng nói: “Vẫn là bớt lãng phí thời gian đi mời thần y quay lại đi.”
“Đúng đúng đúng, tôi đi mời tiểu thần y, tôi nhất định phải mời cậu ta quay lại.”
Vu tổng xông ra ngoài như nổi điên.
Mà lúc này, Phùng Lâm bị Vương Bác Thần chọc tức đến đầu bốc khói, xém chút ói máu.
Phùng Lâm đập tay lên bàn, đứng dậy tức giận hét lên: “Tôi hỏi anh lần nữa, làm nghề gì!”
Vương Bác Thần nhàn nhạt nói: “Ông, không đủ tư cách.”
“Ngông cuồng! Ngông cuồng!”
Phùng Lâm tức giận toàn thân run rẩy, ông ta chưa từng thấy ai hống hách như vậy!
“Được, cho anh cơ hội anh không trân trọng, vậy anh tự cầu nhiều phúc đi!”
Phùng Lâm dùng ánh mắt ra hiệu cho cấp dưới, người dưới hiểu rõ, lập tức đứng dậy, đi phá camera giám sát.
“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, tôi không tin, còn tra không ra thân phận của anh!”
Phùng Lâm cười lạnh, ông ta chưa từng nhìn thấy người tới đây rồi còn có thể tiếp tục cứng miệng, ông ta chính là có cách khiến anh mở miệng!
“Vậy sao?”
Vương Bác Thần cười trêu tức.
“Kêu người bên kho tài liệu lập tức tra cho tôi, xem anh ta từng phạm tội gì!”
Câu này của Phùng Lâm vừa nói ra, cấp dưới lập tức hiểu rõ, tên nhóc này dù là trong sạch, cũng có thể đưa vào tù, cách cái chết không xa.
Mặt Vương Bác Thần vẫn nở nụ cười lạnh, điều này khiến Phùng Lâm càng thêm lửa giận ngút trời.
Nụ cười lạnh đó là trào phúng ông ta, sỉ nhục ông ta!
Thực là tìm chết!
Phùng Lâm dùng ánh mắt ra hiệu, rồi xoay người ra ngoài.
Mấy người còn lại nhìn nhau, đều biết nên làm thế nào.
Hôm nay không chỉnh chết thằng oắt này, Phùng Lâm sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Mấy người đứng dậy, đi về phía Vương Bác Thần bị khống chế trên ghế.
Lúc này, Phùng Lâm vào phòng tài liệu, không vui hỏi: “Tra thấy chưa? Có vết nhơ nào không?”
Nhân viên tài liệu sợ hãi đứng dậy, nói: “Cục, cục trưởng, ông, ông xem xem, đây, đây…”
Phùng Lâm tức giận nói: “Chuyện gì mà dọa cậu thành như vậy, là giết người hay là phóng hỏa? Gan nhỏ như thỏ đế, tôi thấy cậu không muốn làm nữa rồi!”
Nói rồi, Phùng Lâm đi tới, trên màn hình đầu tiên là tư liệu của Vương Bác Thần, là tuyệt mật cấp 5A quốc gia!
Phùng Lâm mặt mày tái nhợt, bạch bạch bạch lùi về sau ba bước mới đứng vững cơ thể.
Chương 593
“Chuyện này, chuyện này không thể nào, sao có thể là tuyệt mật cấp 5A! Anh ta rốt cuộc là ai!!”
Cùng lúc này, thủ đô.
Văn phòng quốc chủ.
Vị thượng tướng năm sao vội vàng chạy vào: “Quốc chủ, có người động vào cấm lệnh tư liệu của Vương thần chủ.”
Quốc chủ ngẩng phắt đầu, lạnh giọng nói: “Bất kể là ai, bắt lại!”
“Cấp 5A! Cấp 5A! Sao có thể là cấp 5A! Anh ta rốt cuộc là ai! Rốt cuộc là ai!”
Phùng Lâm sợ hãi thét chói tai, hồn cũng sắp bay đi mất, ngồi phịch mông xuống đất.
Sao lại thế này!
Tên nhóc đó không phải hung thủ sao?
Không phải hại chết ba và con gái của Vu tổng sao?
Tư liệu của anh ta sao lại trở thành tuyệt mật cấp 5A!!
Chính vào lúc này, Vu tổng xông vào, hổn hển hét lên: “Phùng Lâm, ông đâu rồi? Ông nhốt cậu ta ở đâu rồi! Nếu cậu ta thiếu một cọng lông, ông chờ về vườn đi!”
Phùng Lâm ngây người!
Con mẹ nó!
Đầu óc ông có bệnh à!
Người kêu tôi bắt người là ông!
Bây giờ ngược lại chạy tới hùng hồn hỏi tội tôi!
Nhưng vừa nghĩ tới bối cảnh của Vu tổng, Phùng Lâm lại xìu: “Vu tổng, ông thế này là…”
Vu tổng đỏ mắt, kéo cổ áo Phùng Lâm, tức giận gào lên: “Mau dẫn tôi đi! Nếu cậu ta xảy ra chuyện, tôi muốn mạng của ông!”
Ầm!
Ầm!
Ầm! Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Chính vào lúc này, trong phòng thẩm vấn, truyền tới tiếng va chạm.
Sắc mặt Vu tổng biến đổi, hung ác nói: “Ông, ông con mẹ nó đã làm gì!”
Phùng Lâm đổ mồ hôi ròng ròng: “Vu tổng, đây, đây là ông nói, ông nói muốn…”
Vu tổng phất một bạt tai lên mặt Phùng Lâm, mắng: “Tôi con mẹ nó đầu óc toàn phân, ông con mẹ nó cũng vậy sao? Tôi con mẹ nó đầu óc có bệnh, ông con mẹ nó cũng vậy sao! Mau mở cửa, không mở cửa ông con mẹ nó muốn làm gì!”
Phùng Lâm vội cho người mở cửa, ông ta đã không còn mong mình có thể có kết quả tốt rồi.
Từ chuyển biến thái độ của Vu tổng đã có thể nhìn ra, lần này, thật sự chọc vào nhân vật không thể chọc rồi!
Chọc phải chân long rồi!
Liên tưởng tới tuyệt mật cấp 5A vừa rồi, lại nghĩ tới tên nhóc này đã hại chết ba và con gái Vu tổng, bây giờ Vu tổng còn đích thân chạy tới, thái độ chuyển biến 360 độ không góc chết!
Trêu chọc nhân vật thế này, mình chết chắc rồi!
Chương 594
Tuy nhiên, giây phút cửa được mở ra.
Vu tổng và Phùng Lâm đều nghệch mặt!
Chỉ thấy Vương Bác Thần thờ ơ ngồi trên ghế, bất động như núi.
Mà nằm trên đất lại là những cảnh sát định ra tay với anh.
“Tiểu, tiểu thần y, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi bị tên tiểu nhân chủ nhiệm Lưu kia lừa, tôi không phải người, tôi con mẹ nó khốn khiếp, xin cậu tha thứ cho tôi, chỉ cần cậu tha thứ cho tôi, tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào!”
Vu tổng trước đó còn hận không thể ăn tươi nuốt sống Vương Bác Thần, lúc này lại như cháu chắt, gật đầu khom lưng, lưng sắp khom tới đất rồi.
Vương Bác Thần vẫn ngồi, không mở miệng, chỉ bình tĩnh châm điếu thuốc.
Phùng Lâm sợ sắp tè ra quần, xém chút quỳ xuống, nơm nớp nói: “Thưa ngài, tôi xin lỗi, xin lỗi, là tôi có mắt không tròng không biết chân long, xin ngài thứ tội, xin ngài thứ tội. Ngài mau rời đi nơi này, đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi.”
Vương Bác Thần không để ý Vu tổng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Phùng Lâm, nói: “Ông hiện tại, gánh nổi chứ?”
Vừa nghe câu này, Phùng Lâm lập tức sợ hãi quỳ phịch xuống đất, dập đầu cầu xin: “Thưa ngài, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, ngài xem tôi như cái rắm đi, tôi sai rồi, tôi sai rồi.”
Vu tổng thầm nghi hoặc trong lòng, không biết Phùng Lâm tại sao lại sợ hãi như vậy. Nhưng ông ta không kịp nghĩ nhiều, cung kính nói: “Tiểu thần y, trước đó là tôi lỗ mãng, tin lời xàm ngôn của tiểu nhân, hiểu lầm cậu, tôi tạ tội với cậu. Xin cậu dời bước, cứu ba và con gái tôi. Nhà họ Vu chúng tôi, nhất định sẽ vĩnh viễn ghi nhớ đại ân đại đức của cậu.”
Vương Bác Thần lại như không nghe thấy lời của Vu tổng, càng như không nhìn thấy ông ta, nhìn Phùng Lâm nói: “Ông lấy tiền lương quốc gia phát cho ông, đi làm chó cho nhà người khác, ông đê tiện hay là làm chó nghiện?”
Lời này của Vương Bác Thần khiến Vu tổng dựng đứng da gà, không biết ông ta nghĩ tới chuyện đáng sợ gì, sắc mặt xoạch một cái tái nhợt, mồ hôi lạnh ròng ròng.
Phùng Lâm mặt như tro tàn, không nói được câu nào, như chó chết mềm oặt trên đất.
Vương Bác Thần lười cả liếc mắt ông ta một cái.
Vu tổng lắp bắp nói: “Tiểu, tiểu thần y, tôi sai rồi, ngài đại nhân đại lượng, xử lý tôi thế nào cũng được, xin ngài cứu ba và…”
Vương Bác Thần ngồi trên ghế thẩm vấn, nhìn ông ta, không lên tiếng.
Vu tổng thấy Phùng Lâm quỳ trên đất, lời còn lại ngưng bặt, bỗng nhớ tới lời Vương Bác Thần từng nói trong bệnh viện.
“Dẫn tôi đi thì dễ, nhưng đến lúc đó, ông phải quỳ xuống cầu tôi ra.”
Vu tổng rùng mình, mặt đỏ bừng.
Đánh mặt thật hơi nhanh một chút!
Mồ hôi lạnh dọc theo gò má chảy xuống, áo sơ mi bên trong của ông ta đã ướt đẫm.
Ông ta chợt phát hiện, chàng trai trước mắt này rất thản nhiên, nhưng mình nhìn không thấu.
Ông ta cảm thấy mình lúc này như đang đối mặt với một tòa núi, khí thế anh ngồi đó tản ra khiến ông ta cảm thấy như đối mặt với các ông lớn thực thụ ở thủ đô.
Không, khí thế còn mạnh hơn các ông lớn ấy!
Đầu gối Vu tổng dần khuỵu xuống, có thể nhìn ra, ông ta đang giãy giụa!
Chương 595
Người có thân phận như ông ta, nếu quỳ gối một người trẻ tuổi đôi mươi, còn khó coi hơn cả giết ông ta.
Phịch!
Vu tổng quỳ trước mặt Vương Bác Thần, hai tay chống đất, giọng khô khan: “Tiểu thần y, tôi xin lỗi, là tôi có mắt không tròng không biết chân thần, hi vọng ngài đại nhân đại lượng, đừng…”
Vương Bác Thần lại không thèm để ý ông ta, đứng dậy trực tiếp bỏ đi.
“Tiểu thần y, tiểu thần y, nếu ngài không tha thứ cho tôi, tôi sẽ tiếp tục quỳ. …”
Vu tổng nôn nóng, vội ôm chặt lấy chân Vương Bác Thần.
Vương Bác Thần lãnh đạm nói: “Vậy ông quỳ đi.”
Nói xong, Vương Bác Thần khẽ hất, toàn thân Vu tổng bị hất ra, nghênh ngang rời đi.
Vu tổng hối hận hung hăng tát mình vài bạt tai!
“Mày thật là ngu, mày ngu như heo ấy!”
Bây giờ, còn ai có thể đả động vị tiểu thần y này?
Còn ai dám rút quỷ châm trên người ba và con gái?
Ông ta chợt nhớ tới một người – Đệ nhất thần y nước R – Hoa Mạnh Trường!
Nhưng Hoa Mạnh Trường thần long thấy đuôi không thấy đầu, mình đi đâu tìm ông ấy đây? Dù có thể tìm thấy, cũng không kịp rồi.
Phải làm sao đây?
“Mày không phải người, mày thật sự không phải người!”
Vu tổng lại hung hăng cho mình vài bạt tai, gấp đến sắp khóc tới nơi.
Ông ta đắc tội tiểu thần y rồi.
Mấu chốt nhất là, ông ta đến Hà Châu, là vì chủ mẫu nhà họ Vương, phong sát công ty Hoa Nguyện.
Từ khi đến tới nay, vẫn chưa quen thuộc bên này, căn bản không biết tiểu thần y này họ gì tên chi, cũng không biết anh ở đâu.
Làm sao đây! Làm sao đây!
Nếu ba và con gái có mệnh hệ nào, ông ta chính là hung thủ hại chết họ, cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho mình!
Vu tổng vô cùng ủ rũ quay về bệnh viện, vợ đi tới vừa muốn nói chuyện, Vu tổng lập tức quỳ xuống đất, ôm đùi vợ khóc đứt gan đứt ruột nói: “Tiểu thần y không tha thứ cho tôi, tôi vô dụng, đều là lỗi của tôi, là tôi hại chết ba và con gái…”
Vu tổng phu nhân kinh ngạc nói: “Ba và con gái không sao rồi, tiểu thần y không phải đã tha thứ cho ông rồi sao? Cậu ấy mới đi không lâu, ba và con gái đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.”
“Cái gì!”
Vu tổng sững sờ.
Tiểu thần y đã tới?
Anh đã cứu ba và con gái mình?
Đây lại là thế nào?
Cái gì!!
Là, là tên tiểu tử kia cứu ba và con gái mình?
Cái, cái này sao có thể chứ?
Mình lại lấy oán báo ơn, còn bảo Phùng Lâm bắt cậu ta lại!!
Đầu của Vu tổng giống như bị một cái gậy đập mạnh vào một cái, vang lên tiếng ù ù!
Lời của bác sĩ, làm thức tỉnh, khiến ông ta suýt nữa ngã xuống!
Ông ta lại bảo Phùng Lâm bắt ân nhân cứu mạng, thần y chân chính đi!
Ông ta, còn muốn vị thần y đã cứu ba và con gái của mình sống không bằng chết!
Chát!
Đột nhiên, Vu tổng quay người lại tát thật mạnh lên mặt chủ nhiệm Lưu, vô cùng tức giận mắng: “Mẹ nó, cái đồ cặn bã nhà ông!”
“Vu tổng, tôi, tôi…”
Chủ nhiệm Lưu bị dọa sợ, bị cái tát này đánh đến mức ngã xuống đất, cà lăm đến mức một câu cũng không nói ra được.
Vợ của Vu tổng sắc mặc trắng bệch nói: “Bây, bây giờ phải làm sau, chúng ta, chúng ta đã hiểu nhầm rồi, còn lấy oán báo ơn, phải làm sao đây! Còn bảo cảnh sát bắt cậu ta đi!”
“Cái gì?”
Bác sĩ Hồ nghe thấy câu này, trực tiếp sững sờ, sau đó phản ứng lại, vị thần y kia đã bị xem thành người gây ra chuyện!
Ông ta lạnh lùng nhìn vợ chồng Vu tổng, nói: “Hừ, hai người đúng là có mắt như mù, không biết thần y chân chính, lại còn bảo người bắt đi! Hai người làm tốt thật đó!”
Bác sĩ Hồ cười khẩy nói: “Tốt nhất hai người mời thần y kia về đây, bởi vì quỷ châm của vị thần y kia, chúng tôi không dám động vào, chỉ cần động vào, ba và con gái của ông sẽ chết ngay lập tức!”
Ầm!
Nghe thấy lời của bác sĩ Hồ, vợ chồng Vu tổng như sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng!
Ông ta cho rằng, chàng trai trẻ đó chỉ ổn định mạng của ba và con gái ông ta, nhưng không nghĩ tới, châm mà người đó thực hiện, không ai dám động vào!
Mà ông ta, lại tự tay đưa thần y có thể cứu ba và con gái mình vào tù!
“Con mẹ nhà ông!!!”
Vu tổng tức giận không nói ra lời, ánh mắt âm trầm nhìn chủ nhiệm Lưu.
“Đều do thứ tiểu nhân ông hại, đều do ông!”
Vu tổng phu nhân giận điên, họ tin lời của chủ nhiệm Lưu, xém chút lấy mạng ba và con gái!!
Vu tổng đạp một cú lên mặt chủ nhiệm Lưu, hung ác mắng: “Tiểu thần y đánh gãy một tay ông quá nhẹ!!”
“Vu tổng, Vu tổng, hiểu lầm, hiểu lầm thôi, tha cho tôi, tha cho tôi, đây là hiểu lầm.”
Chủ nhiệm Lưu sợ ngây người, ông ta không nghĩ tới chuyện lại phát triển tới bước này!
Nếu sớm biết sẽ như vậy, cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám.
Chương 592
Đáng tiếc, trên đời này, xưa nay không có “sớm biết!”
Vu tổng vô cùng tức giận cầm cái ghế bên cạnh lên, phang xuống cánh tay còn lại của chủ nhiệm Lưu.
Rắc!
Chỉ nghe thấy một tiếng vang thanh thúy, cánh tay kia của chủ nhiệm Lưu cũng bị đập gãy.
Bác sĩ Hồ lạnh lùng nói: “Vẫn là bớt lãng phí thời gian đi mời thần y quay lại đi.”
“Đúng đúng đúng, tôi đi mời tiểu thần y, tôi nhất định phải mời cậu ta quay lại.”
Vu tổng xông ra ngoài như nổi điên.
Mà lúc này, Phùng Lâm bị Vương Bác Thần chọc tức đến đầu bốc khói, xém chút ói máu.
Phùng Lâm đập tay lên bàn, đứng dậy tức giận hét lên: “Tôi hỏi anh lần nữa, làm nghề gì!”
Vương Bác Thần nhàn nhạt nói: “Ông, không đủ tư cách.”
“Ngông cuồng! Ngông cuồng!”
Phùng Lâm tức giận toàn thân run rẩy, ông ta chưa từng thấy ai hống hách như vậy!
“Được, cho anh cơ hội anh không trân trọng, vậy anh tự cầu nhiều phúc đi!”
Phùng Lâm dùng ánh mắt ra hiệu cho cấp dưới, người dưới hiểu rõ, lập tức đứng dậy, đi phá camera giám sát.
“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, tôi không tin, còn tra không ra thân phận của anh!”
Phùng Lâm cười lạnh, ông ta chưa từng nhìn thấy người tới đây rồi còn có thể tiếp tục cứng miệng, ông ta chính là có cách khiến anh mở miệng!
“Vậy sao?”
Vương Bác Thần cười trêu tức.
“Kêu người bên kho tài liệu lập tức tra cho tôi, xem anh ta từng phạm tội gì!”
Câu này của Phùng Lâm vừa nói ra, cấp dưới lập tức hiểu rõ, tên nhóc này dù là trong sạch, cũng có thể đưa vào tù, cách cái chết không xa.
Mặt Vương Bác Thần vẫn nở nụ cười lạnh, điều này khiến Phùng Lâm càng thêm lửa giận ngút trời.
Nụ cười lạnh đó là trào phúng ông ta, sỉ nhục ông ta!
Thực là tìm chết!
Phùng Lâm dùng ánh mắt ra hiệu, rồi xoay người ra ngoài.
Mấy người còn lại nhìn nhau, đều biết nên làm thế nào.
Hôm nay không chỉnh chết thằng oắt này, Phùng Lâm sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Mấy người đứng dậy, đi về phía Vương Bác Thần bị khống chế trên ghế.
Lúc này, Phùng Lâm vào phòng tài liệu, không vui hỏi: “Tra thấy chưa? Có vết nhơ nào không?”
Nhân viên tài liệu sợ hãi đứng dậy, nói: “Cục, cục trưởng, ông, ông xem xem, đây, đây…”
Phùng Lâm tức giận nói: “Chuyện gì mà dọa cậu thành như vậy, là giết người hay là phóng hỏa? Gan nhỏ như thỏ đế, tôi thấy cậu không muốn làm nữa rồi!”
Nói rồi, Phùng Lâm đi tới, trên màn hình đầu tiên là tư liệu của Vương Bác Thần, là tuyệt mật cấp 5A quốc gia!
Phùng Lâm mặt mày tái nhợt, bạch bạch bạch lùi về sau ba bước mới đứng vững cơ thể.
Chương 593
“Chuyện này, chuyện này không thể nào, sao có thể là tuyệt mật cấp 5A! Anh ta rốt cuộc là ai!!”
Cùng lúc này, thủ đô.
Văn phòng quốc chủ.
Vị thượng tướng năm sao vội vàng chạy vào: “Quốc chủ, có người động vào cấm lệnh tư liệu của Vương thần chủ.”
Quốc chủ ngẩng phắt đầu, lạnh giọng nói: “Bất kể là ai, bắt lại!”
“Cấp 5A! Cấp 5A! Sao có thể là cấp 5A! Anh ta rốt cuộc là ai! Rốt cuộc là ai!”
Phùng Lâm sợ hãi thét chói tai, hồn cũng sắp bay đi mất, ngồi phịch mông xuống đất.
Sao lại thế này!
Tên nhóc đó không phải hung thủ sao?
Không phải hại chết ba và con gái của Vu tổng sao?
Tư liệu của anh ta sao lại trở thành tuyệt mật cấp 5A!!
Chính vào lúc này, Vu tổng xông vào, hổn hển hét lên: “Phùng Lâm, ông đâu rồi? Ông nhốt cậu ta ở đâu rồi! Nếu cậu ta thiếu một cọng lông, ông chờ về vườn đi!”
Phùng Lâm ngây người!
Con mẹ nó!
Đầu óc ông có bệnh à!
Người kêu tôi bắt người là ông!
Bây giờ ngược lại chạy tới hùng hồn hỏi tội tôi!
Nhưng vừa nghĩ tới bối cảnh của Vu tổng, Phùng Lâm lại xìu: “Vu tổng, ông thế này là…”
Vu tổng đỏ mắt, kéo cổ áo Phùng Lâm, tức giận gào lên: “Mau dẫn tôi đi! Nếu cậu ta xảy ra chuyện, tôi muốn mạng của ông!”
Ầm!
Ầm!
Ầm! Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Chính vào lúc này, trong phòng thẩm vấn, truyền tới tiếng va chạm.
Sắc mặt Vu tổng biến đổi, hung ác nói: “Ông, ông con mẹ nó đã làm gì!”
Phùng Lâm đổ mồ hôi ròng ròng: “Vu tổng, đây, đây là ông nói, ông nói muốn…”
Vu tổng phất một bạt tai lên mặt Phùng Lâm, mắng: “Tôi con mẹ nó đầu óc toàn phân, ông con mẹ nó cũng vậy sao? Tôi con mẹ nó đầu óc có bệnh, ông con mẹ nó cũng vậy sao! Mau mở cửa, không mở cửa ông con mẹ nó muốn làm gì!”
Phùng Lâm vội cho người mở cửa, ông ta đã không còn mong mình có thể có kết quả tốt rồi.
Từ chuyển biến thái độ của Vu tổng đã có thể nhìn ra, lần này, thật sự chọc vào nhân vật không thể chọc rồi!
Chọc phải chân long rồi!
Liên tưởng tới tuyệt mật cấp 5A vừa rồi, lại nghĩ tới tên nhóc này đã hại chết ba và con gái Vu tổng, bây giờ Vu tổng còn đích thân chạy tới, thái độ chuyển biến 360 độ không góc chết!
Trêu chọc nhân vật thế này, mình chết chắc rồi!
Chương 594
Tuy nhiên, giây phút cửa được mở ra.
Vu tổng và Phùng Lâm đều nghệch mặt!
Chỉ thấy Vương Bác Thần thờ ơ ngồi trên ghế, bất động như núi.
Mà nằm trên đất lại là những cảnh sát định ra tay với anh.
“Tiểu, tiểu thần y, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi bị tên tiểu nhân chủ nhiệm Lưu kia lừa, tôi không phải người, tôi con mẹ nó khốn khiếp, xin cậu tha thứ cho tôi, chỉ cần cậu tha thứ cho tôi, tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào!”
Vu tổng trước đó còn hận không thể ăn tươi nuốt sống Vương Bác Thần, lúc này lại như cháu chắt, gật đầu khom lưng, lưng sắp khom tới đất rồi.
Vương Bác Thần vẫn ngồi, không mở miệng, chỉ bình tĩnh châm điếu thuốc.
Phùng Lâm sợ sắp tè ra quần, xém chút quỳ xuống, nơm nớp nói: “Thưa ngài, tôi xin lỗi, xin lỗi, là tôi có mắt không tròng không biết chân long, xin ngài thứ tội, xin ngài thứ tội. Ngài mau rời đi nơi này, đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi.”
Vương Bác Thần không để ý Vu tổng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Phùng Lâm, nói: “Ông hiện tại, gánh nổi chứ?”
Vừa nghe câu này, Phùng Lâm lập tức sợ hãi quỳ phịch xuống đất, dập đầu cầu xin: “Thưa ngài, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, ngài xem tôi như cái rắm đi, tôi sai rồi, tôi sai rồi.”
Vu tổng thầm nghi hoặc trong lòng, không biết Phùng Lâm tại sao lại sợ hãi như vậy. Nhưng ông ta không kịp nghĩ nhiều, cung kính nói: “Tiểu thần y, trước đó là tôi lỗ mãng, tin lời xàm ngôn của tiểu nhân, hiểu lầm cậu, tôi tạ tội với cậu. Xin cậu dời bước, cứu ba và con gái tôi. Nhà họ Vu chúng tôi, nhất định sẽ vĩnh viễn ghi nhớ đại ân đại đức của cậu.”
Vương Bác Thần lại như không nghe thấy lời của Vu tổng, càng như không nhìn thấy ông ta, nhìn Phùng Lâm nói: “Ông lấy tiền lương quốc gia phát cho ông, đi làm chó cho nhà người khác, ông đê tiện hay là làm chó nghiện?”
Lời này của Vương Bác Thần khiến Vu tổng dựng đứng da gà, không biết ông ta nghĩ tới chuyện đáng sợ gì, sắc mặt xoạch một cái tái nhợt, mồ hôi lạnh ròng ròng.
Phùng Lâm mặt như tro tàn, không nói được câu nào, như chó chết mềm oặt trên đất.
Vương Bác Thần lười cả liếc mắt ông ta một cái.
Vu tổng lắp bắp nói: “Tiểu, tiểu thần y, tôi sai rồi, ngài đại nhân đại lượng, xử lý tôi thế nào cũng được, xin ngài cứu ba và…”
Vương Bác Thần ngồi trên ghế thẩm vấn, nhìn ông ta, không lên tiếng.
Vu tổng thấy Phùng Lâm quỳ trên đất, lời còn lại ngưng bặt, bỗng nhớ tới lời Vương Bác Thần từng nói trong bệnh viện.
“Dẫn tôi đi thì dễ, nhưng đến lúc đó, ông phải quỳ xuống cầu tôi ra.”
Vu tổng rùng mình, mặt đỏ bừng.
Đánh mặt thật hơi nhanh một chút!
Mồ hôi lạnh dọc theo gò má chảy xuống, áo sơ mi bên trong của ông ta đã ướt đẫm.
Ông ta chợt phát hiện, chàng trai trước mắt này rất thản nhiên, nhưng mình nhìn không thấu.
Ông ta cảm thấy mình lúc này như đang đối mặt với một tòa núi, khí thế anh ngồi đó tản ra khiến ông ta cảm thấy như đối mặt với các ông lớn thực thụ ở thủ đô.
Không, khí thế còn mạnh hơn các ông lớn ấy!
Đầu gối Vu tổng dần khuỵu xuống, có thể nhìn ra, ông ta đang giãy giụa!
Chương 595
Người có thân phận như ông ta, nếu quỳ gối một người trẻ tuổi đôi mươi, còn khó coi hơn cả giết ông ta.
Phịch!
Vu tổng quỳ trước mặt Vương Bác Thần, hai tay chống đất, giọng khô khan: “Tiểu thần y, tôi xin lỗi, là tôi có mắt không tròng không biết chân thần, hi vọng ngài đại nhân đại lượng, đừng…”
Vương Bác Thần lại không thèm để ý ông ta, đứng dậy trực tiếp bỏ đi.
“Tiểu thần y, tiểu thần y, nếu ngài không tha thứ cho tôi, tôi sẽ tiếp tục quỳ. …”
Vu tổng nôn nóng, vội ôm chặt lấy chân Vương Bác Thần.
Vương Bác Thần lãnh đạm nói: “Vậy ông quỳ đi.”
Nói xong, Vương Bác Thần khẽ hất, toàn thân Vu tổng bị hất ra, nghênh ngang rời đi.
Vu tổng hối hận hung hăng tát mình vài bạt tai!
“Mày thật là ngu, mày ngu như heo ấy!”
Bây giờ, còn ai có thể đả động vị tiểu thần y này?
Còn ai dám rút quỷ châm trên người ba và con gái?
Ông ta chợt nhớ tới một người – Đệ nhất thần y nước R – Hoa Mạnh Trường!
Nhưng Hoa Mạnh Trường thần long thấy đuôi không thấy đầu, mình đi đâu tìm ông ấy đây? Dù có thể tìm thấy, cũng không kịp rồi.
Phải làm sao đây?
“Mày không phải người, mày thật sự không phải người!”
Vu tổng lại hung hăng cho mình vài bạt tai, gấp đến sắp khóc tới nơi.
Ông ta đắc tội tiểu thần y rồi.
Mấu chốt nhất là, ông ta đến Hà Châu, là vì chủ mẫu nhà họ Vương, phong sát công ty Hoa Nguyện.
Từ khi đến tới nay, vẫn chưa quen thuộc bên này, căn bản không biết tiểu thần y này họ gì tên chi, cũng không biết anh ở đâu.
Làm sao đây! Làm sao đây!
Nếu ba và con gái có mệnh hệ nào, ông ta chính là hung thủ hại chết họ, cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho mình!
Vu tổng vô cùng ủ rũ quay về bệnh viện, vợ đi tới vừa muốn nói chuyện, Vu tổng lập tức quỳ xuống đất, ôm đùi vợ khóc đứt gan đứt ruột nói: “Tiểu thần y không tha thứ cho tôi, tôi vô dụng, đều là lỗi của tôi, là tôi hại chết ba và con gái…”
Vu tổng phu nhân kinh ngạc nói: “Ba và con gái không sao rồi, tiểu thần y không phải đã tha thứ cho ông rồi sao? Cậu ấy mới đi không lâu, ba và con gái đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.”
“Cái gì!”
Vu tổng sững sờ.
Tiểu thần y đã tới?
Anh đã cứu ba và con gái mình?
Đây lại là thế nào?
Bình luận facebook