• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Thần chủ bí ẩn (1 Viewer)

  • Chương 581-585

Chương 581

Vương Bác Thần bế Dao Dao, trong mắt vụt qua sát cơ, nếu không phải là người nhà đều ở đây, anh sớm đã tát một cái chết Lưu Tư Kì rồi.

“Bác Thần, anh đừng manh động.”

Triệu Thanh Hà sợ Vương Bác Thần làm ra chuyện manh động, vội vàng chặn ở trước mặt. Dù sao Vương Bác Thần là người của nhà họ Vương, sau này nói không chừng sẽ về nhà họ Vương, một khi bây giờ làm sai chuyện, sau này sẽ bất lợi đối với Vương Bác Thần.

Vì vậy bình tĩnh nói: “Dì chính là dì của nhà họ Vương nhỉ? Dì, trong này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, Bác Thần không phải là người làm bừa. Nói cho cùng mọi người đều là người một nhà, có hiểu lầm gì mọi người ngồi xuống nói là được, dì thấy sao? Nếu Bác Thần có chỗ nào làm không đúng, cháu thay Bác Thần xin lỗi dì, xin lỗi dì ạ.”

Bốp!

Triệu Thanh Hà có lòng tốt, nhưng cái đổi lại lại là một cái tát mạnh của Lưu Tư Kỳ.

Cái tát này đánh khi không kịp phòng bị, không ai ngờ Lưu Tư Kì lại ngang ngược không nói lý như vậy!

“Cô tính là cái thá gì, một con tiện nhân, cũng xứng bám víu quan hệ với tôi!”

Lưu Tư Kì nói xong lại tát cái nữa, nhưng bị Vương Bác Thần tóm được!

Sắc mặt của Vương Bác Thần tối sầm, hai mắt nhìn chằm chằm Lưu Tư Kì, lạnh lùng nói: “Bà tìm chết!!”

Ánh mắt lạnh lẽo của Vương Bác Thần giống như một con dao lạnh băng, nhìn chằm chằm Lưu Tư Kì.

Dọa cho Lưu Tư Kì vô thức lùi lại một bước, trong lòng chợt run rẩy, mạnh ngoài mồm nói: “Cậu, cậu muốn làm gì!”

“Bác Thần, đừng.” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Triệu Thanh Hà túm cánh tay của Vương Bác Thần, nói với Lưu Tư Kì: “Dì, cháu khuyên dì một câu, đều là người một nhà, làm việc đừng quá tuyệt tình. Nếu dì còn nói ngang ngược nữa, cháu sẽ không cản Bác Thần, tới lúc đó xảy ra chút chuyện gì đó đừng trách cháu không nhắc dì. Tính tình của Bác Thần nhà chúng cháu không tốt, dì tốt nhất đừng chọc.”

Lan Tầm tức tối nói: “Người phụ nữ già tôi nói cho bà biết, thấy bà là trưởng bối chúng tôi mới khách sáo với bà như vậy, bà đừng có vênh mặt! Các người đã làm gì trong lòng các người biết rõ, lấy đâu ra mặt mũi chạy tới cửa thế? Muốn nhờ anh rể của nhờ cứu người? Được, các người quỳ xuống xin lỗi nhận lỗi với anh rể của tôi, anh rể của tôi nói không chừng đại phát từ bi, sẽ cứu thằng con trai đoản mệnh đó của bà!”

“Các người, các người dám nói chuyện với tôi như vậy! Các người thật to gan! Tiện nhân, cô dám nói con trai tôi là thằng đoản mệnh, cô tìm chết!”

Lưu Tư Kì tức giận vô cùng, nhưng không dám ra tay nữa, bà ta hối hận khi tới một mình.

Vốn tưởng loại nhà nghèo này, bản thân xuất hiện thì có thể chấn nhiếp được, nhưng không ngờ đối phương hoàn toàn không sợ bà ta!

“Rất tốt, rất tốt, các người nhớ đây cho tôi!” Lưu Tư Kì chỉ vào đám người Vương Bác Thần, hăm dọa: “Có lúc các người sẽ hối hận, tôi ngược lại muốn nhìn xem, các người có thể hống hách tới khi nào!”

“Dám nói chuyện với tôi như vậy, xem tôi xử lý các người như nào! Một lũ sâu bọ hạ tiện, các người là thứ gì chứ, tôi có thể tới cửa chính là phúc tổ tông của các ngươi tu 18 đời thôi! Còn vênh mặt với tôi, tôi thấy các người…”

Bốp!

Đột nhiên, Vương Bác Thần tát mạnh một cái vào mặt Lưu Tư Kì.
Chương 582

“Cậu, cậu dám đánh tôi!!”

Lưu Tư Kì ôm gò má, nhìn Vương Bác Thần không dám tin.

Vương Bác Thần u ám nói: “Cút, không cút thì chết!”

“Các người, các người đợi đấy cho tôi!”

Lưu Tư Kì nhìn thấy tay của Vương Bác Thần lại giơ lên thì bị dọa xoay người chạy.

“Bác Thần, anh sau này đừng manh động như vậy, vũ lực không giải quyết được vấn đề, anh ngộ nhỡ chịu thiệt thì phải làm sao?”

Triệu Thanh Hà có chút trách móc nói.

Lan Tần tức tối nói: “Chị Thanh Hà, chị là quá lương thiện rồi, đối với loại người ác như vậy thì không thể lương thiện được. Nên ăn miếng trả miếng, nếu không bà ta sẽ vênh cái mặt lên trời! Em cảm thấy anh rể làm không sai, nếu không phải cái tát đó của anh rể, người phụ nữ già đó không biết còn muốn mắng ra những lời ác độc gì nữa.”

Lúc này, Trần Ngọc bế Dao Dao từ trong nhà đi ra, vừa rồi bà ta sợ dọa tới đứa trẻ nên chạy vào trong.

“Thanh Hà, lần này Bác Thần làm đúng, đối với loại người này không thể nương tay được, nếu không bà ta còn tới bắt nạt con.”

Lần này, Trần Ngọc không có nói lời tốt đẹp giống như trước, mà tức tối nói: “Nếu không phải bà ta, năm đó mẹ chồng của con và Bác Thần cũng sẽ không bị bắt nạt thành như kia!”

Đối với những gì mẹ của Vương Bác Thần phải chịu năm đó, Trần Ngọc cũng có sự đồng cảm sâu sắc.

Những năm nay, sau khi chồng của bà ta bị hại chết, bà ta và Triệu Thanh Hà nuôi đứa trẻ sống như nào, những vất vả và khổ sở trong đó chỉ có bản thân bọn họ biết.

Cho nên bà ta rất có thể hiểu được tâm trạng của Vương Bác Thần.

Huống chi, bà ta bây giờ hoàn toàn coi Vương Bác Thần thành con trai của mình, đương nhiên sẽ đứng về phía Vương Bác Thần.

Triệu Thanh Hà thở dài nói: “Con chỉ là lo lắng, chúng ta nhà nghèo, căn bản không đấu lại nhà họ Vương. Đó là hào môn đỉnh cấp ở kinh đô, có khối tài sản mấy trăm nghìn tỷ. Huống chi, còn có một nhà họ Lưu!”

Lan Tầm vốn muốn nói chuyện lập tức á khẩu.

Phải, nhà họ Vương và nhà họ Lưu, đó là hào môn đỉnh cấp ở kinh đô, không phải là một công ty Hoa Nguyện nhỏ bé có thể đấu được.

“Đừng lo lắng, mọi chuyện có anh.”

Vương Bác Thần an ủi nói.

Trong lòng Triệu Thanh Hà chợt ấm áp, nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với hiện thực. Vương Bác Thần chỉ là thế thân của thần chủ, hơn nữa thần chủ và thuộc hạ của thần chủ đã giúp chuyện lớn như vậy rồi, không thể chuyện gì cũng làm phiền người ta.

Điều Triệu Thanh Hà càng lo lắng hơn là nếu thần chủ giúp nhà mình quá nhiều, tương lai khi Vương Bác Thần làm việc cho thần chủ sẽ phải bỏ ra càng nhiều.

Nói không chừng, còn sẽ bỏ cả mạng vào.

Đây mới là chỗ Triệu Thanh Hà thật sự lo lắng!

Mà lúc này, Lưu Tư Kì tức phát điên, lập tức gọi một cuộc điện thoại, ác độc nói: “Tôi mặc kệ dùng cách gì, tôi muốn trong vòng 3 ngày, nhìn thấy công ty Hoa Nguyện đóng cửa! Tôi muốn nhìn thấy gia đình con hoang đó của Vương Bác Thần quỳ ở trước mặt tôi van xin!”
Chương 583

Triệu Thanh Hà ở bên này còn không biết Lưu Tư Kì đã cho người hạ lệnh phong sát, muốn phong sát công ty Hoa Nguyện, muốn trong vòng ba ngày khiến công ty Hoa Nguyện phá sản.

Trong nhóm ông trùm thật sự của giới thương nghiệp Giang Nam Đạo gồm chín người nào đó đang thảo luận chuyện này.

“Công ty Hoa Nguyện là công ty nào? Chưa từng nghe nói, rốt cuộc làm sao đắc tội với bà Vương vậy?”

“Đoán chắc là công ty nhỏ không có tiếng tăm nào đó, không có mắt chọc phải bà Vương.”

“Công ty Hoa Nguyện? Tôi hình như từng nghe qua ở đâu đó, tôi hỏi thử.”

Một cuộc điện thoại của Lưu Tư Kì lập tức khiến giới thương nghiệp thượng lưu của Giang Nam Đạo bùng nổ.

Một công ty nhỏ không có mắt, vậy mà đắc tội với bà Vương, thật là tìm chết.

“Hình như khoảng thời gian trước công ty mà những con kiến của thương hội Giang Nam muốn thâu tóm là công ty Hoa Nguyện.”

Có ông trùm nghi hoặc hỏi.

Ông trùm thật sự, trước giờ đều khinh thường tham gia thương hội gì đó.

Cái giới cấp thấp đó, chỉ có những gia tộc không nổi danh kia mới coi trọng.

Đến cấp bậc như bọn họ, cũng chỉ quan tâm một chút tới những giới thương nghiệp cấp tỉnh của bản địa, bọn họ phần nhiều vẫn là lăn lộn ở giới kinh thành, cấp bậc toàn quốc, thậm chí là diễn đàn kinh tế thế giới cấp bậc cao hơn, giới kinh tế tài chính thế giới…

“Nói như vậy, tôi hình như có chút ấn tượng rồi.”

Một ông trùm nào đó trả lời một câu trong nhóm.

Nhóm này, là nhóm riêng của chín người bọn họ.

Ở cả năm tỉnh Giang Nam Đạo, người thật sự có thể trở thành ông trùm tư bản chỉ có chín người bọn họ!

Nhà họ Chu trước đó cũng nằm trong giới của bọn họ, có điều nhà họ Chu bị diệt, không có ai biết chuyện gì cả, trở thành một vụ án treo.

Nghe nói là phía trên muốn xử lý nhà họ Chu, những người tham gia bữa tiệc ngày hôm đó, cũng giữ kín như bưng, không ai dám nhắc tới.

Có điều, nhà họ Chu đã trở thành phù du, sức ảnh hưởng của chín người này lại vẫn vậy.

Lại có một ông trùm gửi tin nhắn: “Công ty Hoa Nguyện là một ty nhỏ không nổi tiếng ở thành phố Hà Châu, CEO là Triệu Thanh Hà. Triệu Thanh Hà này khá thú vị, tôi gửi tư liệu cho các ông xem.”

“He, không đơn giản nha, một công ty nhỏ như vậy, vậy mà dính líu thâm như thế.”

“Ha ha, nơi bé tí như thành phố Hà Châu thật sự lắm rùa cạn. Dựa theo thông tin đáng tin, Vương Bác Thần người chồng ở rể của Triệu Thanh Hà, là con riêng của gia chủ Vương, chẳng trách bà Vương muốn phong sát công ty Hoa Nguyện.”

“Nhìn kiểu này không cần chúng ta ra tay, chỉ cần truyền ra tin này, công tỷ nhỏ giống như này trực tiếp bị dọa chết rồi.”

“Thú vị, các ông đừng xem thường công ty này, không bình thường đâu, tôi cứ cảm thấy Vương Bác Thần đó có chút quỷ dị. Trong tư liệu nói cậu ta là lính giải ngũ trở về, sau khi cậu ta trở về, Triệu Thanh Hà vốn bị người của nhà họ Triệu xem thường, từ từ nuốt chửng cả tập đoàn Triệu Thị, những người của nhà họ Triệu từng ngược đãi gia đình của Triệu Thanh Hà đều chết một cách lạ lùng.”
Chương 584

“Ở đây cũng có, Vương Bác Thần sau khi trở về, cục diện vốn có của thành phố Hà Châu bị phá vỡ, nhà họ Lý gần như bị diệt, tập đoàn Lý Thị bị Triệu Thanh Hà nắm cổ phần, những gia tộc khác hoặc trở thành đối tác hợp tác của công ty Hoa Nguyện, hoặc xảy ra vấn đề…”

“Nói như vậy, quả thật có chút quỷ dị, những chuyện này là xảy ra sau khi Vương Bác Thần trở về, đứa con trai riêng này của nhà họ Vương không đơn giản.’

“Tôi thấy vẫn là đừng vội ra tay, trước tiên điều tra Vương Bác Thần này đã, tránh xảy ra vấn đề. Mọi người đừng quên, thần chủ là ở thành phố Hà Châu!”

“Bỏ đi, các ông chơi đi, tôi không tham gia, nhà họ Vương đâu thiếu sự giúp đỡ của tôi.”

“Tôi cũng không góp vui nữa.”

Nhất thời, mấy người không tham gia chuyện này nữa, chỉ vì thần chủ tọa trấn Hà Châu!

Một khi xảy ra chuyện, không ai gánh nổi trách nhiệm!

“Bà Vương nếu đã dám nói như vậy, đương nhiên là đã suy nghĩ tới những điều này. Với thực lực của nhà họ Vương, nếu không tra ra nội tình của Vương Bác Thần, đương nhiên không dám gây chuyện ở dưới mí mắt của thần chủ…”

“Vậy… trước tiên phái người thử xem?”

“Mẹ, con đi đưa cơm cho Thanh Hà đây, cô ấy ăn không quen đồ ăn ở bên ngoài.”

Vương Bác Thần nói một tiếng, cầm hộp cơm đi ra ngoài.

Cả ngày hôm nay Triệu Thanh Hà đều bận rộn ở công ty, bữa trưa cũng là Vương Bác Thần đưa đến.

“Đi đường chú ý an toàn.”

Trần Ngọc đang tắm cho Dao Dao, dặn dò.

“Con biết rồi.”

Vương Bác Thần đi ra khỏi nhà, lái một chiếc xe máy điện đi đến công ty Hoa Nguyện.

Lúc đi qua giao lộ, lại gặp phải một tai nạn giao thông.

Một chiếc Audi A6 và một chiếc xe tải lớn đâm vào nhau, phần đầu cuẩ chiếc xe Audi bị đâm lõm vào trong, người trong xe không rõ sống chết.

Nhìn thấy cảnh tượng này, không ít người đã bị dọa sợ đến mức sững sờ, nửa ngày cũng không phản ứng lại.

“Mau cứu người!”

Vương Bác Thần hét lớn một tiếng, xông lên đầu tiên.

Đây là ngã tư, lưu lượng xe rất lớn, đột nhiên xảy ra một vụ tại nạn giao thông nghiêm trọng như thế này, rất có khả năng dẫn đến tai nạn liên hoàn. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Mọi người mau giúp một tay, cứu người trước.”

Trong trường hợp như thế này, có người dẫn đầu, nhưng người khác cũng sẽ ra tay giúp đỡ.

Mấy người ở bên cạnh nhanh chóng phản ứng lại, người đi cứu người, người đi gọi 115.

Mọi người hợp lực cứu được một cô gái người toàn là máu từ trong chiếc Audi.

Bên trong còn có một người nữa, nhưng bị kẹt giữa ghế và thân xe, không dám cử động linh tinh, chỉ cần cử động là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

“Mọi người tránh ra.”

Vương Bác Thần hét lên một tiếng, tay phải dùng lực, cố gắng xé tấm tôn ra, sau đó xê dịch ghế ngồi, lúc này mới cứu được cụ già trong xe ra.

“Bây giờ phải làm sao, xe cứu thương không đến kịp, vết thương quá nghiêm trọng.”
Chương 585

Có người lo lắng nói.

Cho dù là cô gái trẻ hay là cụ già, đều đã bị thương rất nặng.

Mà tài xế, đã chết ngay sau khi đầu xe bị đâm phải, vô cùng thê thảm, gần như trở thành một với chiếc xe.

“Mọi người có ai đem theo kim không? Mau đưa cho tôi.”

Vương Bác Thần vội vàng hét lên một tiếng.

Đúng lúc này, trong nhóm người vẫn đứng ở bên cạnh quan sát, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng đứng ra, thong thả, ung dung đỡ kính, ra lệnh nói: “Đừng hành động linh tinh, tôi là chủ nhiệm Lưu của bệnh viện số một, cứu người là thiên chức của tôi, mọi người đến bệnh viện số một có thể hỏi thăm về tôi.”

Ông ta chỉ vào cô gái và cụ già, thề một cách thành tâm nói: “Dưới tình huống này, tốt nhất là không được hành động linh tinh, ông cháu bọn họ đã gần kề cái chết rồi, tốt nhất đừng hành động linh tinh, tránh cho chết càng nhanh hơn. Cậu nhóc, tốt nhất cậu đừng hành động linh tinh, nếu không người chết rồi, cậu không thoát khỏi trách nhiệm đâu.”

“Tôi, tôi có hai cái kim băng, có được không?”

Một cô gái lấy ra hai cái kim băng nói.

“Mau đưa cho tôi.”

Vương Bác Thần trực tiếp tách chiếc kim băng ra, muốn đâm vào ngực của cô gái.

“Dừng tay, cậu muốn làm gì! Cậu muốn hại chết cô ấy sao! Đừng hành động linh tinh, cậu không hiểu những lời tôi nói sao!”

Chủ nhiệm Lưu nổi giận, túm lấy tay Vương Bác Thần, muốn ngăn cản Vương Bác Thần.

“Cút ra!”

Vương Bác Thần nổi giận hét lên một tiếng, đẩy chủ nhiệm Lưu ngã xuống đất.

Giây phút sống chết, không cho phép chậm trễ, phải tranh thủ từng giây từng phút! Chủ nhiệm Lưu này, lúc nãy khi cứu người không thấy ông ta ra tay, bây giờ lại giả vờ giả vịt.

Vương Bác Thần vội vàng lần lượt đâm hai cây kim vào ngực hai ông cháu, ổn định mạch tim, sau đó lại xé mấy mảng vải từ trên quần áo, dùng một kỹ thuật rất đặc biệt để băng bó.

Làm xong tất cả những thứ này, Vương Bác Thần mới xem như thở phào nhẹ nhõm, tính mạng của hai ông cháu này tạm thời đã được giữ, ít nhất trong vòng 24h sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.

Có khoảng thời gian này, bên phía bệnh viện cũng có thể chữa trị khỏi.

Mà lúc này, chủ nhiệm Lưu đứng lên mắng chửi: “Mẹ nó, không biết tốt xấu là gì, người chết rồi cậu sẽ không thoát khỏi trách nhiệm đâu! Người ta đã khỏi rồi, hai ông cháu này vốn dĩ không chết nhanh như vây, bây giờ bị thằng nhóc này làm linh tinh, bây giờ sắp chết rồi!”

Nói xong, chủ nhiệm Lưu còn quay lại Vương Bác Thần, muốn đăng lên.

Vương Bác Thần thờ ơ nói: “Cái giá của việc quay tôi, ông không gánh vác được đâu.”

Chủ nhiệm Lưu đang định gửi video đi lập tức sững sờ lại, nhìn nụ cười khẩy, lạnh lùng kia của Vương Bác Thần, trong lòng chủ nhiệm Lưu không hiểu sao lại hoảng loạn.

Nhưng vì mặt mũi, vẫn cứng miệng nói: “Này, cậu làm linh tinh, hại chết người ta, còn dám uy hiếp tôi sao? Ngược lại tôi muốn xem xem, cậu có thể làm gì tôi? Mọi người đều đã nhìn thấy, người này chính là hung thủ giết người, mọi người hãy nhớ khuôn mặt này của cậu ta!”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom