-
Chương 586-590
Chương 586
Vương Bác Thần vốn dĩ không có ý định xử lý ông ta, cầm lấy hộp cơm muốn rời đi, nhưng lại bị chủ nhiệm Lưu kéo lấy cánh tay.
“Cậu hại chết người ta còn muốn rời đi? Chúng tôi đều đã nhìn thấy rồi!”
Chủ nhiệm Lưu lời lẽ chính nghĩa nói.
“Buông tay.”
Vương Bác Thần cau mày, không vui nhìn chằm chằm chủ nhiệm Lưu.
Chủ nhiệm Lưu dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hừ nói: “Tôi không buông cậu có thể làm gì được tôi? Hai ông cháu này đã bị cậu hại chết, cậu chính là hung thủ giết người!”
Răng rắc!
Đột nhiên, chỉ nghe thấy âm thanh gãy xương vang lên, chủ nhiệm Lưu kêu lên một tiếng kêu thảm thiết giống như tiếng heo bị giết, ôm lấy cánh tay, quỳ trên mặt đất, đau đớn đến mức ngũ quan trở nên vặn vẹo, mồ hôi lạnh rơi lã chã không ngừng.
“A…tay của tôi đứt rồi, tay của tôi đứt rồi….”
“Bây giờ đi bệnh viện vẫn còn kịp đấy.”
Vương Bác Thần lạnh lùng ném lại một câu, đối với cả kẻ tiểu nhân lúc cứu người không thấy bóng dáng đâu nhưng lại đi lòe thiên hạ, anh căn bản không thèm quan tâm.
Những người xung quanh cũng có chút tức giận với lời nói của chủ nhiệm Lưu, lúc nãy mặc dù bọn họ không cứu người, nhưng mọi người đều có thể nhìn thấy, nếu như không phải Vương Bác Thần dẫn đầu đi cứu người, sợ là hai ông cháu này đã không còn một chút hi vọng nào.
“Xe cứu thương của bên phía bệnh viện đều được điều đi rồi, không có xe, bây giờ phải làm sao.”
Người lúc nãy gọi 115 vội vàng nói.
Vương Bác Thần nhíu chặt mày lại, mặc dù tính mạng của hai ông cháu này đã được anh giữ lại, trong vòng 24h sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng kéo dài thêm một phút, hi vọng cứu được càng khó dự đoán.
Không kịp nghĩ nhiều, Vương Bác Thần tiện tay chỉ, hét lên nói: “Anh, lái xe đến đây, lập tức đưa đến bệnh viện.”
Gặp phải trường hợp nhiều người như vậy, nhất định phải chỉ rõ một người giúp đỡ, nếu không mọi người đều sẽ không ra tay.
Nhưng một khi bị chỉ rõ, dưới sự chú ý của nhiều người như vậy, người bị chỉ kia xác xuất rất lớn sẽ ngại từ chối.
Nên, người đàn ông trung niên bị Vương Bác Thần chỉ, khuôn mặt than khóc thảm thiết, chỉ có thể lái xe của mình đến.
Những người khác lần lượt giúp đỡ, khiêng hai ông cháu lên xe. Thấy những người khác sợ phiền phức mà không muốn tham gia, Vương Bác Thần chỉ có thể tự mình đi theo xe.
Kéo Vương Bác Thần lại nói: “Cậu, cậu phải làm chứng cho tôi, tôi là người tốt làm việc tốt, cậu phải làm chứng cho tôi.”
Vương Bác Thần suốt ruột hét lên: “Câm miệng, mau lái xe!”
Người đàn ông trung niên không khỏi run rẩy, ông ta cảm thấy nếu như mình không làm theo lời Vương Bác Thần nói, sẽ không có kết quả tốt, theo bản năng làm theo mệnh lệnh mà Vương Bác Thần nói.
Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng đã đến bệnh viện.
Hai ông cháu được đưa vào phòng cấp cứu, người đàn ông trung niên cũng chạy mất dép, sợ liên lụy đến mình.
“Cậu là người nhà hả? Mời cậu ký tên.”
Một bác sĩ đi đến nói.
Chương 587
Vương Bác Thần nói: “Tôi không phải là người nhà, tôi chỉ là người đưa bọn họ đến đây, có lẽ người nhà cũng sắp đến rồi, mọi người đợi một chút. Bây giờ tôi phải đưa cơm cho vợ tôi.”
Bác sĩ lắc đầu nói: “Trước khi người nhà đến, cậu không thể đi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, bác sĩ chúng tôi không gánh được cái trách nhiệm này.”
Vương Bác Thần không bận tâm nói: “Vậy thì được, tôi ký tên trước.”
Ký xong, vẫn chưa được đi, đợi người nhà đến.
Vương Bác Thần chỉ có thể gọi điện thoại cho Triệu Thanh Hà, bảo cô gọi đồ ăn ngoài, bên mình xảy ra chút chuyện.
Sau khi dặn dò xong, lại không yên tâm, anh lại gọi điện thoại cho Lan Tầm, bảo cô ta trông chừng Triệu Thanh Hà ăn cơm.
“Ba tôi đâu? Ba tôi đâu?”
“Con gái tôi đâu? Con gái tôi đâu?”
Đúng lúc này, có mấy người vội vàng, hớt hải chạy đến, có lẽ là người nhà của hai ông cháu kia.
“Ba và con gái ông đang cấp cứu, là chàng trai trẻ này đưa đến.”
Bác sĩ chỉ vào Vương Bác Thần.
Người đàn ông đứng đầu túm lấy cổ áo Vương Bác Thần, vô cùng tức giận hét lên: “Là cậu đâm vào ba và con gái tôi đúng không!”
Vợ của người đàn ông này ở phía sau vô cùng đau khổ gào lên: “Súc sinh, tên súc sinh này, nếu như con gái tôi gặp bất trắc, tôi bắt cậu phải đền mạng!”
“Là cậu ấy đưa đến, các người buông tay ra, đây là bệnh viện!”
Bác sĩ vội vàng ngăn lại, giải thích nói: “Nếu như không phải chàng trai trẻ này kịp thời đưa đến, ba và con gái ông đã nguy hiểm đến tính mạng rồi.”
Vương Bác Thẩn hiểu tâm trạng của bọn họ, vì vậy không hề quan tâm, chỉ vuốt thẳng cổ áo.
Người nhà đã đến rồi, Vương Bác Thần cũng không cần thiết phải ở lại, muốn rời đi, nhưng lại bị vợ của người đàn ông ngăn lại.
Vợ của người đàn ông khóc lóc, mắng chửi: “Nếu như không phải cậu ta đâm vào ba và con gái tôi, cậu ta sao có thể có lòng tốt đưa đến bệnh viện! Cậu đổi lại mạng cho con gái tôi! Nếu như con gái tôi xảy ra chuyện, tôi muốn cậu không được chết tử tế! Cậu đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn!”
Ánh mắt Vương Bác Thần lập tức lạnh đi, thờ ơ nói: “Ồ? Vậy bà định lấy oán báo ơn?”
“Vu…Vu tổng!” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.
Đúng lúc này, chủ nhiệm Lưu treo cánh tay đi ra, nhìn thấy người đàn ông, vội vàng chạy bước nhỏ đến.
Lúc nhìn thấy Vương Bác Thần, giây phút đó ông ta lập tức phản ứng lại.
Hai ông cháu bị tông kia chính là ba và con gái của Vu tổng!
Vu tổng này không đơn giản, ông là ông chủ ngoại lai, tài sản hùng hậu, nghe nói muốn tham gia vào dự án khu Hà Châu mới, không phải là người mà những gia tộc giàu có ở thành phố Hà Châu kia có thể so sánh.
Vừa gặp Vương Bác Thần, chủ nhiệm Lưu đã cảm thấy cánh tay bị đứt ra càng đau hơn, trong mắt tràn đầy sự oán hận và độc ác, đôi mắt đảo đảo, thề thốt nói: “Vu tổng, tôi có thể làm chứng, chính tên này đã hại ba và con gái của ông. Lúc ba và con gái ông được chúng tôi cứu ra vốn dĩ vẫn còn có thể cứu được, nhưng tên này đã dùng kim đâm linh tinh lên ngực của ba và con gái ông, mới khiến bọn họ trở nên nghiêm trọng như thế này!”
Chương 588
Vốn dĩ Vu tổng còn đang nghi ngờ, có phải mình đã hiểu nhầm rồi, nhưng lời nói thêm dầu vào lửa này của chủ nhiệm Lưu, đột nhiên khiến Vu tổng nổi giận đùng đùng!
Ba và con gái của ông ta vốn dĩ vẫn còn cứu được, là tên này hại chết!!
Chủ nhiệm Lưu còn sợ hiệu quả chưa đủ, vội vàng dùng cánh tay vẫn còn khỏe mạnh móc điện thoại ra, mở video ra nói: “Vu tổng, bà Vu, tôi sợ tên này chối cãi, nên trước đó đã quay video lại rồi.”
Lúc này, người tận mắt nhìn thấy chỉ có chủ nhiệm Lưu và Vương Bác Thần, mà Vương Bác Thần không thèm giải thích, hơn nữa anh nói cũng không có ai tin.
Để mặc cho một mình chủ nhiệm Lưu nói linh tinh!
Video này quay lúc Vương Bác Thần châm kim cứu người, nhưng trong cảnh tượng này, hai ông cháu vẫn đang rên rỉ, nhưng sau khi Vương Bác Thần châm kim, đột nhiên không có tiếng gì nữa, cơ thể run rẩy cũng không có động tĩnh gì nữa!
“Còn nói không phải cậu!!”
Video này, quả thật chính là thêm dầu vào lửa!
Ba và con gái vốn dĩ vẫn còn phát ra tiếng, sau khi bị tên này châm kim, hoàn toàn không phát ra tiếng nữa, cũng không động đậy nữa!
Bà Vu vô cùng tức giận, trong mắt giống như phun ra lửa.
“Cậu dám hại ba và con gái của tôi, tôi muốn mạng của cậu!”
Vu tổng lại túm lấy cổ áo Vương Bác Thần, một nắm đấm đánh đến.
Vương Bác Thần né tránh, lạnh lùng nói: “Ông xác định muốn tin lời nói của ông ta?”
Chủ nhiệm Lưu nghiến răng nghiến lợi nói: “Vu tổng, cánh tay của tôi chính là vì ngăn cản cậu ta hại ba và con gái ông nên mới bị cậu ta đánh gãy!”
“Cậu đền mạng cho ba và con gái của tôi!”
Vợ của Vu tổng giống như bị điên bổ nhào đến, túm lấy mặt Vương Bác Thần.
“Mẹ nó, tôi đánh chết cậu!”
Vu tổng lại tát một cái lên mặt Vương Bác Thần.
Chát!
Chát!
Chỉ nghe thấy hai tiếng tát lanh lảnh vang lên, trên mặt Vu tổng và vợ đã bị Vương Bác Thần tát cho hai cái, đánh đến mức hai người đầu óc quay cuồng.
Vương Bác Thần lạnh lùng nói: “Hai cái tát này là tôi để hai người tỉnh táo lại!”
Chủ nhiệm Lưu bị dọa sợ, giống như vịt bị bóp cổ kêu cạc cạc hét lên: “Cậu, cậu hại chết ba và con gái của Vu tổng, bây giờ còn dám đánh vợ chồng Vu tổng, cậu chết chắc rồi!”
“Được lắm, được lắm, hung thủ giết người, còn dám ngông cuồng như vậy, tôi phải khiến cậu chết không có chỗ chôn thân!”
Vu tổng che mặt đỡ lấy vợ, lửa giận đã cháy lên đến đỉnh đầu, chỉ muốn giết chết Vương Bác Thần, lấy điện thoại ra gọi điện thoại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phùng Lâm, ba và con gái tôi xảy ra tai nạn giao thông, còn bị người ta hại chết, hung thủ còn đánh tôi và vợ tôi, trong mười phút ông không đến, cái chức này của ông làm đến đây thôi!”
Không ai có thể ngờ đến, Vương Bác Thần lại dám ra tay đánh người!
Nhất thời, vợ chồng Vu tổng và chủ nhiệm Lưu đã bị luồng sát khí tỏa ra từ trên người Vương Bác Thần làm cho sợ hãi!
Chương 589
Vợ của Vu tổng không dám đi lên, đứng ở cách đó không xa oán hận nhìn Vương Bác Thần, che mặt, mắng cũng không dám mắng, sợ lại bị đánh.
“Đúng là quá ngông cuồng, hại chết ba và con gái của Vu Tổng, còn dám lên mặt, đúng là vô pháp vô thiên!!”
Chủ nhiệm Lưu đã được trải nghiệm sự tàn nhẫn của Vương Bác Thần, chỉ dám đứng một bên sủa, nhưng không dám có hành động gì khác.
“Thằng nhóc, cậu còn không biết Vu tổng là ai đúng không? Cứ đợi đi, xem Vu tổng xử lý cậu như thế nào!”
“Ông câm miệng cho tôi.”
Vương Bác Thần nhìn ông ta.
Chủ nhiệm Lưu không hiểu sao lại rùng mình, lời nói lập tức bị kẹt lại trong cổ họng, cũng không dám nói ra nữa.
Những bác sĩ ở bên cạnh không thể tin được nhìn Vương Bác Thần, đúng là vô cùng kinh ngạc!
Thằng nhóc này là ai?
Ngay cả vợ chồng Vu tổng cũng bị đánh!
Hơn nữa, chủ nhiệm Lưu từ trước đến nay vẫn luôn ngang ngược, lại bị một câu nói của anh trấn áp đến mức không dám nói gì!
“Cậu, cậu đừng ngông cuồng, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu!”
Vu tổng tức giận đến mức cả người run rẩy, chỉ vào Vương Bác Thần, đau buồn, thâm độc nói.
“Vu tổng, tên khốn nào dám ra tay với ông? Tôi sẽ bắt cậu ta lại!”
Chưa đến mười phút, Phùng Lâm khuôn mặt tràn đầy sự sợ hãi dẫn theo mười mấy tên cảnh sát khí thế mạnh mẽ xông vào.
“Chính là cậu ta đã đánh Vu tổng, còn hại chết ba và con gái của Vu tổng, các anh mau bắt cậu ta lại! Tôi có thể làm chứng! Cánh tay này của tôi chính là bị cậu ta đánh gãy! Tên này là một tên côn đồ cực kỳ hung hãn!”
Vừa thấy Phùng Lâm đưa theo người đến, chủ nhiệm Lưu lập tức đứng thẳng eo, khí thế mạnh mẽ nói.
“Phùng Lâm, cậu ta là hung thủ giết người, chính cậu ta đã hại chết ba và con gái tôi, mau bắt cậu ta lại! Nếu như cậu ta không sao, tôi thề, tôi nhất định sẽ dùng tất cả quan hệ, khiến ông không thể gánh nổi!”
Vợ của Vu tổng tức giận uy hiếp nói.
Mồ hôi trên trán Phùng Lâm lập tức chảy xuống.
Đừng nói là Vu tổng, vợ của Vu tổng vốn xuất thân từ hào môn, quan hệ rất lớn, chỉ cần một mình người này, ông ta đã không thể động đến rồi, đừng nói là Vu tổng.
Vu tổng lạnh lùng nói: “Phùng Lâm, tôi không quan tâm ông dùng cách gì, tôi muốn cả đời này cậu ta không thể ra ngoài được! Ông không xử lý được cậu ta, tôi sẽ xử lý ông!”
Phùng Lâm nghe thấy vậy, tinh thần bất an vì lo lắng tai họa sẽ ập đến, vội vàng bày tỏ: “Vâng, vâng, vâng, tôi nhất định sẽ làm tốt, tuyệt đối không để tên loạn người hung hãn này tiêu diêu ngoài vòng pháo luật!”
“Bắt người lại cho tôi! Đúng là quá ngông cuồng, một người hung ác như thế này, chắc chắn không thể để anh ta ở ngoài tiếp tục làm hại xã hội.”
Mấy tên cảnh sát vội vàng đi lên, muốn khống chế Vương Bác Thần.
Chương 590
Vương Bác Thần mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Vu tổng, thờ ơ nói: "Ông xác định?"
Phùng Lâm tức giận nói: “Tôi đang ở đây mà còn dám uy hiếp Vu tổng, tôi thất cậu ăn phải gan hùm tim gấu rồi! Đưa đi cho tôi!”
Vương Bác Thần vẫn bình tĩnh nói: “Đưa tôi đi thì dễ, nhưng đến lúc đó, ông sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi đi ra.”
Vu tổng nheo nửa mắt, độc ác nói: “Tôi muốn cậu ta, sống không bằng chết!!”
Chủ nhiệm Lưu thù hằn nói: “Mẹ nó, cậu đã thành phạm nhân rồi, còn dám uy hiếp Vu tổng, cái đồ không biết sống chết, tôi xem cậu làm thế nào…”
Vẫn chưa nói xong, một ánh mắt của Vương Bác Thần đã nhìn sang, cơ thể chủ nhiệm Lưu không khỏi run rẩy, giống như rơi vào hầm băng, cả người lạnh toát!
“Vu tổng, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ cho một câu trả lời, tôi tuyệt đối sẽ không để phần tử không tuân thủ pháp luật này tiêu diêu ngoài pháp luật! Tôi đưa cậu ta về trước, sau đó lại đến thăm ông cụ.”
Phùng Lâm làm ra dáng vẻ thấp kém, sợ Vu tổng không hài lòng, vội vàng dùng ánh mắt ra ám hiệu: Tôi nhất định sẽ khiến tên tiểu tử này sống không bằng chết!”
“Vu tổng, ông nhất định không thể bỏ qua cho tên côn đồ hung hãn kia, cậu ta chính là hung thủ giết người, nếu như không phải do cậu ta, ba và con gái của ông chắc chắn không nguy hiểm giống như bây giờ. Tôi là bác sĩ, tình huống lúc đó tôi phán đoán rất chuẩn.”
Sau khi Vương Bác Thần bị đưa đi, chủ nhiệm Lưu đã để lộ ra bộ mặt tiểu nhân, quạt gió châm lửa ở trước mặt Vu tổng.
Vu tổng nhìn thấy tấm biển ‘đang cấp cứu’ vẫn còn sáng đèn của phòng phẫu thuật, đau buồn nói: “Chủ nhiệm Lưu, tôi rất cảm ơn ông đã đứng ra nói lên công lý, ông yên tâm, tôi sẽ không đối xử bạc với ông.”
Trong lòng chủ nhiệm Lưu vô cùng đắc ý, nhưng trên mặt vẫn vô cùng đau buồn, oai phong lẫm liệt nói: “Vu tổng, ông quá nghiêm trọng rồi, tôi là bác sĩ, bác sĩ có lòng nhân từ, cứu người là thiên chức của tôi, tôi tin, đổi lại là bất kỳ một bác sĩ nào khác, đều sẽ làm như vậy.”
Vợ của Vu tổng đã khóc đến mềm nhũn, được Vu tổng ôm vào lòng.
Ba tiếng sau, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng được mở ra, vợ chồng Vu tổng vội vàng chạy lên, lo lắng hỏi: “Bác sĩ Hồ, ba và con gái tôi sao rồi.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Bác sĩ Hồ tháo khẩu trang ra, lau cái trán toàn là mồ hôi, nói: “Đã thoát khỏi nguy hiểm rồi, may mà đưa đến kịp thời, nếu không hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.”
Nghe thấy câu nói này, vợ chồng Vu tổng lập tức thở phào nhẹ nhõm, xem ra đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.
Vu tổng kích động nói: “Bác sĩ Hồ, cảm ơn ông, cảm ơn ông, tôi nhất định sẽ không quên ơn cứu mạng này của ông.”
Bác sĩ Hồ lắc đầu nói: “Trước tiên ông đừng cảm ơn tôi vội, người ông nên cảm ơn nhất chính là vị thần y kịp thời cứu chữa cho ba và con gái ông, nếu như không ổn định mạch tim, ba và con gái của ông không thể cầm cự được đến khi được đưa đến bệnh viện. Vị thần y kia đâu? Tôi nhất định phải gặp cậu ấy, đúng là dùng kim như thần, lại dùng cả quỷ châm thất truyền bao nhiêu năm qua.”
“Ông, ông nói cái gì?”
Vu tổng cứ nghĩ mình nghe nhầm, vội vàng hỏi một câu.
Chủ nhiệm Lưu bị dọa đến mức sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy “Không thể nào, tuyệt đối không thể, cậu ta, cậu ta sao có thể là thần y, tuyệt đối không thể!”
Bác sĩ Hồ không kiên nhẫn nói: “Vu tổng, ông nghe không hiểu sao? Nếu như không có vị thần y kia, ba và con gái ông, lúc đưa đến bệnh viện đã chết rồi! Là cậu ta dùng quỷ châm, ổn định mạch tim của ba và con gái ông, cứu được tính mạng của ba và con gái ông, tranh thủ đủ thời gian để chúng tôi cấp cứu. Là vị thần y kia cứu tính mạng của ba và con gái ông, duy trì được trong vòng 24 tiếng!!”
Vương Bác Thần vốn dĩ không có ý định xử lý ông ta, cầm lấy hộp cơm muốn rời đi, nhưng lại bị chủ nhiệm Lưu kéo lấy cánh tay.
“Cậu hại chết người ta còn muốn rời đi? Chúng tôi đều đã nhìn thấy rồi!”
Chủ nhiệm Lưu lời lẽ chính nghĩa nói.
“Buông tay.”
Vương Bác Thần cau mày, không vui nhìn chằm chằm chủ nhiệm Lưu.
Chủ nhiệm Lưu dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hừ nói: “Tôi không buông cậu có thể làm gì được tôi? Hai ông cháu này đã bị cậu hại chết, cậu chính là hung thủ giết người!”
Răng rắc!
Đột nhiên, chỉ nghe thấy âm thanh gãy xương vang lên, chủ nhiệm Lưu kêu lên một tiếng kêu thảm thiết giống như tiếng heo bị giết, ôm lấy cánh tay, quỳ trên mặt đất, đau đớn đến mức ngũ quan trở nên vặn vẹo, mồ hôi lạnh rơi lã chã không ngừng.
“A…tay của tôi đứt rồi, tay của tôi đứt rồi….”
“Bây giờ đi bệnh viện vẫn còn kịp đấy.”
Vương Bác Thần lạnh lùng ném lại một câu, đối với cả kẻ tiểu nhân lúc cứu người không thấy bóng dáng đâu nhưng lại đi lòe thiên hạ, anh căn bản không thèm quan tâm.
Những người xung quanh cũng có chút tức giận với lời nói của chủ nhiệm Lưu, lúc nãy mặc dù bọn họ không cứu người, nhưng mọi người đều có thể nhìn thấy, nếu như không phải Vương Bác Thần dẫn đầu đi cứu người, sợ là hai ông cháu này đã không còn một chút hi vọng nào.
“Xe cứu thương của bên phía bệnh viện đều được điều đi rồi, không có xe, bây giờ phải làm sao.”
Người lúc nãy gọi 115 vội vàng nói.
Vương Bác Thần nhíu chặt mày lại, mặc dù tính mạng của hai ông cháu này đã được anh giữ lại, trong vòng 24h sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng kéo dài thêm một phút, hi vọng cứu được càng khó dự đoán.
Không kịp nghĩ nhiều, Vương Bác Thần tiện tay chỉ, hét lên nói: “Anh, lái xe đến đây, lập tức đưa đến bệnh viện.”
Gặp phải trường hợp nhiều người như vậy, nhất định phải chỉ rõ một người giúp đỡ, nếu không mọi người đều sẽ không ra tay.
Nhưng một khi bị chỉ rõ, dưới sự chú ý của nhiều người như vậy, người bị chỉ kia xác xuất rất lớn sẽ ngại từ chối.
Nên, người đàn ông trung niên bị Vương Bác Thần chỉ, khuôn mặt than khóc thảm thiết, chỉ có thể lái xe của mình đến.
Những người khác lần lượt giúp đỡ, khiêng hai ông cháu lên xe. Thấy những người khác sợ phiền phức mà không muốn tham gia, Vương Bác Thần chỉ có thể tự mình đi theo xe.
Kéo Vương Bác Thần lại nói: “Cậu, cậu phải làm chứng cho tôi, tôi là người tốt làm việc tốt, cậu phải làm chứng cho tôi.”
Vương Bác Thần suốt ruột hét lên: “Câm miệng, mau lái xe!”
Người đàn ông trung niên không khỏi run rẩy, ông ta cảm thấy nếu như mình không làm theo lời Vương Bác Thần nói, sẽ không có kết quả tốt, theo bản năng làm theo mệnh lệnh mà Vương Bác Thần nói.
Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng đã đến bệnh viện.
Hai ông cháu được đưa vào phòng cấp cứu, người đàn ông trung niên cũng chạy mất dép, sợ liên lụy đến mình.
“Cậu là người nhà hả? Mời cậu ký tên.”
Một bác sĩ đi đến nói.
Chương 587
Vương Bác Thần nói: “Tôi không phải là người nhà, tôi chỉ là người đưa bọn họ đến đây, có lẽ người nhà cũng sắp đến rồi, mọi người đợi một chút. Bây giờ tôi phải đưa cơm cho vợ tôi.”
Bác sĩ lắc đầu nói: “Trước khi người nhà đến, cậu không thể đi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, bác sĩ chúng tôi không gánh được cái trách nhiệm này.”
Vương Bác Thần không bận tâm nói: “Vậy thì được, tôi ký tên trước.”
Ký xong, vẫn chưa được đi, đợi người nhà đến.
Vương Bác Thần chỉ có thể gọi điện thoại cho Triệu Thanh Hà, bảo cô gọi đồ ăn ngoài, bên mình xảy ra chút chuyện.
Sau khi dặn dò xong, lại không yên tâm, anh lại gọi điện thoại cho Lan Tầm, bảo cô ta trông chừng Triệu Thanh Hà ăn cơm.
“Ba tôi đâu? Ba tôi đâu?”
“Con gái tôi đâu? Con gái tôi đâu?”
Đúng lúc này, có mấy người vội vàng, hớt hải chạy đến, có lẽ là người nhà của hai ông cháu kia.
“Ba và con gái ông đang cấp cứu, là chàng trai trẻ này đưa đến.”
Bác sĩ chỉ vào Vương Bác Thần.
Người đàn ông đứng đầu túm lấy cổ áo Vương Bác Thần, vô cùng tức giận hét lên: “Là cậu đâm vào ba và con gái tôi đúng không!”
Vợ của người đàn ông này ở phía sau vô cùng đau khổ gào lên: “Súc sinh, tên súc sinh này, nếu như con gái tôi gặp bất trắc, tôi bắt cậu phải đền mạng!”
“Là cậu ấy đưa đến, các người buông tay ra, đây là bệnh viện!”
Bác sĩ vội vàng ngăn lại, giải thích nói: “Nếu như không phải chàng trai trẻ này kịp thời đưa đến, ba và con gái ông đã nguy hiểm đến tính mạng rồi.”
Vương Bác Thẩn hiểu tâm trạng của bọn họ, vì vậy không hề quan tâm, chỉ vuốt thẳng cổ áo.
Người nhà đã đến rồi, Vương Bác Thần cũng không cần thiết phải ở lại, muốn rời đi, nhưng lại bị vợ của người đàn ông ngăn lại.
Vợ của người đàn ông khóc lóc, mắng chửi: “Nếu như không phải cậu ta đâm vào ba và con gái tôi, cậu ta sao có thể có lòng tốt đưa đến bệnh viện! Cậu đổi lại mạng cho con gái tôi! Nếu như con gái tôi xảy ra chuyện, tôi muốn cậu không được chết tử tế! Cậu đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn!”
Ánh mắt Vương Bác Thần lập tức lạnh đi, thờ ơ nói: “Ồ? Vậy bà định lấy oán báo ơn?”
“Vu…Vu tổng!” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.
Đúng lúc này, chủ nhiệm Lưu treo cánh tay đi ra, nhìn thấy người đàn ông, vội vàng chạy bước nhỏ đến.
Lúc nhìn thấy Vương Bác Thần, giây phút đó ông ta lập tức phản ứng lại.
Hai ông cháu bị tông kia chính là ba và con gái của Vu tổng!
Vu tổng này không đơn giản, ông là ông chủ ngoại lai, tài sản hùng hậu, nghe nói muốn tham gia vào dự án khu Hà Châu mới, không phải là người mà những gia tộc giàu có ở thành phố Hà Châu kia có thể so sánh.
Vừa gặp Vương Bác Thần, chủ nhiệm Lưu đã cảm thấy cánh tay bị đứt ra càng đau hơn, trong mắt tràn đầy sự oán hận và độc ác, đôi mắt đảo đảo, thề thốt nói: “Vu tổng, tôi có thể làm chứng, chính tên này đã hại ba và con gái của ông. Lúc ba và con gái ông được chúng tôi cứu ra vốn dĩ vẫn còn có thể cứu được, nhưng tên này đã dùng kim đâm linh tinh lên ngực của ba và con gái ông, mới khiến bọn họ trở nên nghiêm trọng như thế này!”
Chương 588
Vốn dĩ Vu tổng còn đang nghi ngờ, có phải mình đã hiểu nhầm rồi, nhưng lời nói thêm dầu vào lửa này của chủ nhiệm Lưu, đột nhiên khiến Vu tổng nổi giận đùng đùng!
Ba và con gái của ông ta vốn dĩ vẫn còn cứu được, là tên này hại chết!!
Chủ nhiệm Lưu còn sợ hiệu quả chưa đủ, vội vàng dùng cánh tay vẫn còn khỏe mạnh móc điện thoại ra, mở video ra nói: “Vu tổng, bà Vu, tôi sợ tên này chối cãi, nên trước đó đã quay video lại rồi.”
Lúc này, người tận mắt nhìn thấy chỉ có chủ nhiệm Lưu và Vương Bác Thần, mà Vương Bác Thần không thèm giải thích, hơn nữa anh nói cũng không có ai tin.
Để mặc cho một mình chủ nhiệm Lưu nói linh tinh!
Video này quay lúc Vương Bác Thần châm kim cứu người, nhưng trong cảnh tượng này, hai ông cháu vẫn đang rên rỉ, nhưng sau khi Vương Bác Thần châm kim, đột nhiên không có tiếng gì nữa, cơ thể run rẩy cũng không có động tĩnh gì nữa!
“Còn nói không phải cậu!!”
Video này, quả thật chính là thêm dầu vào lửa!
Ba và con gái vốn dĩ vẫn còn phát ra tiếng, sau khi bị tên này châm kim, hoàn toàn không phát ra tiếng nữa, cũng không động đậy nữa!
Bà Vu vô cùng tức giận, trong mắt giống như phun ra lửa.
“Cậu dám hại ba và con gái của tôi, tôi muốn mạng của cậu!”
Vu tổng lại túm lấy cổ áo Vương Bác Thần, một nắm đấm đánh đến.
Vương Bác Thần né tránh, lạnh lùng nói: “Ông xác định muốn tin lời nói của ông ta?”
Chủ nhiệm Lưu nghiến răng nghiến lợi nói: “Vu tổng, cánh tay của tôi chính là vì ngăn cản cậu ta hại ba và con gái ông nên mới bị cậu ta đánh gãy!”
“Cậu đền mạng cho ba và con gái của tôi!”
Vợ của Vu tổng giống như bị điên bổ nhào đến, túm lấy mặt Vương Bác Thần.
“Mẹ nó, tôi đánh chết cậu!”
Vu tổng lại tát một cái lên mặt Vương Bác Thần.
Chát!
Chát!
Chỉ nghe thấy hai tiếng tát lanh lảnh vang lên, trên mặt Vu tổng và vợ đã bị Vương Bác Thần tát cho hai cái, đánh đến mức hai người đầu óc quay cuồng.
Vương Bác Thần lạnh lùng nói: “Hai cái tát này là tôi để hai người tỉnh táo lại!”
Chủ nhiệm Lưu bị dọa sợ, giống như vịt bị bóp cổ kêu cạc cạc hét lên: “Cậu, cậu hại chết ba và con gái của Vu tổng, bây giờ còn dám đánh vợ chồng Vu tổng, cậu chết chắc rồi!”
“Được lắm, được lắm, hung thủ giết người, còn dám ngông cuồng như vậy, tôi phải khiến cậu chết không có chỗ chôn thân!”
Vu tổng che mặt đỡ lấy vợ, lửa giận đã cháy lên đến đỉnh đầu, chỉ muốn giết chết Vương Bác Thần, lấy điện thoại ra gọi điện thoại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phùng Lâm, ba và con gái tôi xảy ra tai nạn giao thông, còn bị người ta hại chết, hung thủ còn đánh tôi và vợ tôi, trong mười phút ông không đến, cái chức này của ông làm đến đây thôi!”
Không ai có thể ngờ đến, Vương Bác Thần lại dám ra tay đánh người!
Nhất thời, vợ chồng Vu tổng và chủ nhiệm Lưu đã bị luồng sát khí tỏa ra từ trên người Vương Bác Thần làm cho sợ hãi!
Chương 589
Vợ của Vu tổng không dám đi lên, đứng ở cách đó không xa oán hận nhìn Vương Bác Thần, che mặt, mắng cũng không dám mắng, sợ lại bị đánh.
“Đúng là quá ngông cuồng, hại chết ba và con gái của Vu Tổng, còn dám lên mặt, đúng là vô pháp vô thiên!!”
Chủ nhiệm Lưu đã được trải nghiệm sự tàn nhẫn của Vương Bác Thần, chỉ dám đứng một bên sủa, nhưng không dám có hành động gì khác.
“Thằng nhóc, cậu còn không biết Vu tổng là ai đúng không? Cứ đợi đi, xem Vu tổng xử lý cậu như thế nào!”
“Ông câm miệng cho tôi.”
Vương Bác Thần nhìn ông ta.
Chủ nhiệm Lưu không hiểu sao lại rùng mình, lời nói lập tức bị kẹt lại trong cổ họng, cũng không dám nói ra nữa.
Những bác sĩ ở bên cạnh không thể tin được nhìn Vương Bác Thần, đúng là vô cùng kinh ngạc!
Thằng nhóc này là ai?
Ngay cả vợ chồng Vu tổng cũng bị đánh!
Hơn nữa, chủ nhiệm Lưu từ trước đến nay vẫn luôn ngang ngược, lại bị một câu nói của anh trấn áp đến mức không dám nói gì!
“Cậu, cậu đừng ngông cuồng, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu!”
Vu tổng tức giận đến mức cả người run rẩy, chỉ vào Vương Bác Thần, đau buồn, thâm độc nói.
“Vu tổng, tên khốn nào dám ra tay với ông? Tôi sẽ bắt cậu ta lại!”
Chưa đến mười phút, Phùng Lâm khuôn mặt tràn đầy sự sợ hãi dẫn theo mười mấy tên cảnh sát khí thế mạnh mẽ xông vào.
“Chính là cậu ta đã đánh Vu tổng, còn hại chết ba và con gái của Vu tổng, các anh mau bắt cậu ta lại! Tôi có thể làm chứng! Cánh tay này của tôi chính là bị cậu ta đánh gãy! Tên này là một tên côn đồ cực kỳ hung hãn!”
Vừa thấy Phùng Lâm đưa theo người đến, chủ nhiệm Lưu lập tức đứng thẳng eo, khí thế mạnh mẽ nói.
“Phùng Lâm, cậu ta là hung thủ giết người, chính cậu ta đã hại chết ba và con gái tôi, mau bắt cậu ta lại! Nếu như cậu ta không sao, tôi thề, tôi nhất định sẽ dùng tất cả quan hệ, khiến ông không thể gánh nổi!”
Vợ của Vu tổng tức giận uy hiếp nói.
Mồ hôi trên trán Phùng Lâm lập tức chảy xuống.
Đừng nói là Vu tổng, vợ của Vu tổng vốn xuất thân từ hào môn, quan hệ rất lớn, chỉ cần một mình người này, ông ta đã không thể động đến rồi, đừng nói là Vu tổng.
Vu tổng lạnh lùng nói: “Phùng Lâm, tôi không quan tâm ông dùng cách gì, tôi muốn cả đời này cậu ta không thể ra ngoài được! Ông không xử lý được cậu ta, tôi sẽ xử lý ông!”
Phùng Lâm nghe thấy vậy, tinh thần bất an vì lo lắng tai họa sẽ ập đến, vội vàng bày tỏ: “Vâng, vâng, vâng, tôi nhất định sẽ làm tốt, tuyệt đối không để tên loạn người hung hãn này tiêu diêu ngoài vòng pháo luật!”
“Bắt người lại cho tôi! Đúng là quá ngông cuồng, một người hung ác như thế này, chắc chắn không thể để anh ta ở ngoài tiếp tục làm hại xã hội.”
Mấy tên cảnh sát vội vàng đi lên, muốn khống chế Vương Bác Thần.
Chương 590
Vương Bác Thần mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Vu tổng, thờ ơ nói: "Ông xác định?"
Phùng Lâm tức giận nói: “Tôi đang ở đây mà còn dám uy hiếp Vu tổng, tôi thất cậu ăn phải gan hùm tim gấu rồi! Đưa đi cho tôi!”
Vương Bác Thần vẫn bình tĩnh nói: “Đưa tôi đi thì dễ, nhưng đến lúc đó, ông sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi đi ra.”
Vu tổng nheo nửa mắt, độc ác nói: “Tôi muốn cậu ta, sống không bằng chết!!”
Chủ nhiệm Lưu thù hằn nói: “Mẹ nó, cậu đã thành phạm nhân rồi, còn dám uy hiếp Vu tổng, cái đồ không biết sống chết, tôi xem cậu làm thế nào…”
Vẫn chưa nói xong, một ánh mắt của Vương Bác Thần đã nhìn sang, cơ thể chủ nhiệm Lưu không khỏi run rẩy, giống như rơi vào hầm băng, cả người lạnh toát!
“Vu tổng, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ cho một câu trả lời, tôi tuyệt đối sẽ không để phần tử không tuân thủ pháp luật này tiêu diêu ngoài pháp luật! Tôi đưa cậu ta về trước, sau đó lại đến thăm ông cụ.”
Phùng Lâm làm ra dáng vẻ thấp kém, sợ Vu tổng không hài lòng, vội vàng dùng ánh mắt ra ám hiệu: Tôi nhất định sẽ khiến tên tiểu tử này sống không bằng chết!”
“Vu tổng, ông nhất định không thể bỏ qua cho tên côn đồ hung hãn kia, cậu ta chính là hung thủ giết người, nếu như không phải do cậu ta, ba và con gái của ông chắc chắn không nguy hiểm giống như bây giờ. Tôi là bác sĩ, tình huống lúc đó tôi phán đoán rất chuẩn.”
Sau khi Vương Bác Thần bị đưa đi, chủ nhiệm Lưu đã để lộ ra bộ mặt tiểu nhân, quạt gió châm lửa ở trước mặt Vu tổng.
Vu tổng nhìn thấy tấm biển ‘đang cấp cứu’ vẫn còn sáng đèn của phòng phẫu thuật, đau buồn nói: “Chủ nhiệm Lưu, tôi rất cảm ơn ông đã đứng ra nói lên công lý, ông yên tâm, tôi sẽ không đối xử bạc với ông.”
Trong lòng chủ nhiệm Lưu vô cùng đắc ý, nhưng trên mặt vẫn vô cùng đau buồn, oai phong lẫm liệt nói: “Vu tổng, ông quá nghiêm trọng rồi, tôi là bác sĩ, bác sĩ có lòng nhân từ, cứu người là thiên chức của tôi, tôi tin, đổi lại là bất kỳ một bác sĩ nào khác, đều sẽ làm như vậy.”
Vợ của Vu tổng đã khóc đến mềm nhũn, được Vu tổng ôm vào lòng.
Ba tiếng sau, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng được mở ra, vợ chồng Vu tổng vội vàng chạy lên, lo lắng hỏi: “Bác sĩ Hồ, ba và con gái tôi sao rồi.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Bác sĩ Hồ tháo khẩu trang ra, lau cái trán toàn là mồ hôi, nói: “Đã thoát khỏi nguy hiểm rồi, may mà đưa đến kịp thời, nếu không hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.”
Nghe thấy câu nói này, vợ chồng Vu tổng lập tức thở phào nhẹ nhõm, xem ra đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.
Vu tổng kích động nói: “Bác sĩ Hồ, cảm ơn ông, cảm ơn ông, tôi nhất định sẽ không quên ơn cứu mạng này của ông.”
Bác sĩ Hồ lắc đầu nói: “Trước tiên ông đừng cảm ơn tôi vội, người ông nên cảm ơn nhất chính là vị thần y kịp thời cứu chữa cho ba và con gái ông, nếu như không ổn định mạch tim, ba và con gái của ông không thể cầm cự được đến khi được đưa đến bệnh viện. Vị thần y kia đâu? Tôi nhất định phải gặp cậu ấy, đúng là dùng kim như thần, lại dùng cả quỷ châm thất truyền bao nhiêu năm qua.”
“Ông, ông nói cái gì?”
Vu tổng cứ nghĩ mình nghe nhầm, vội vàng hỏi một câu.
Chủ nhiệm Lưu bị dọa đến mức sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy “Không thể nào, tuyệt đối không thể, cậu ta, cậu ta sao có thể là thần y, tuyệt đối không thể!”
Bác sĩ Hồ không kiên nhẫn nói: “Vu tổng, ông nghe không hiểu sao? Nếu như không có vị thần y kia, ba và con gái ông, lúc đưa đến bệnh viện đã chết rồi! Là cậu ta dùng quỷ châm, ổn định mạch tim của ba và con gái ông, cứu được tính mạng của ba và con gái ông, tranh thủ đủ thời gian để chúng tôi cấp cứu. Là vị thần y kia cứu tính mạng của ba và con gái ông, duy trì được trong vòng 24 tiếng!!”
Bình luận facebook