-
Chương 576-580
Chương 576
Đây là sỉ nhục, là nỗi nhục của quân nhân nước A!
“Xâm nhập Nam Hải của nước R chúng tôi, không để lại chút đồ thì muốn đi như vậy sao?”
Trên mặt Lâm Chấn Thiên tràn ngập chính khi, nở nụ cười gằn, nói: “Muốn đi, có thể, bảo tổng thống của các anh tới chuộc. Tàu sân bay của chúng ta xuất động, đó là một khoản chi phí không nhỏ, phí quân, phí tổn thất tinh thần… những cái này đều phải do nước A các anh bỏ ra.”
“Nguyên soái Lâm, anh đừng hiếp người quá đáng!!”
Richard tức tới mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Hiếp người quá đáng sao?”
Lâm Chấn Thiên đã cười: “Trong rừng rậm, kẻ mạnh sẽ tồn tại, đây không phải là tôn chỉ xưa nay của nước A các anh hay sao? Sao tới lượt bản thân các anh thì không được? Ổ? Tôi suýt nữa quên mất, phương Tây các anh, hay có thói tiêu chuẩn kép. Có điều, tiêu chuẩn kép vô dụng. Tất cả các anh đều là tù binh, không bằng lòng, vậy thì chết!”
Khi nói từ ‘chết’, một cỗ sát khí mãnh liệt tỏa ra từ trên người của Lâm Chấn Thiên!
Người đi theo Vương Bác Thần lớn lên, không một ai là kẻ lương thiện cả!
Đừng nhìn gương mặt quân tử của Lâm Chấn Thiên, nhưng không thiếu sự sát phạt quả quyết!
Đều là người bò ra từ trong đống người chết, đều là người nhìn chiến hữu từng người ngã xuống ở trước mặt mình mà giết trở ra!
Ba đại chiến thần của nước R do Vương Bác Thần dẫn dắt, đâu có ai không phải là sát phôi!
Đâu có ai không phải toàn thân đầy máu?
Đối với người mình, bọn họ dịu dàng như mùa xuân, đối với kẻ địch, bọn họ tàn khốc như mùa đông!
“Chúng tôi còn chưa có buông vũ khí!”
Richard giãy giụa, đây là một chút tôn nghiêm cuối cùng của người làm quân nhân như ông ta!
“Vậy sao? Vậy thì đánh thôi!”
Lâm Chấn Thiên giơ tay, muốn hạ lệnh!
Chỉ cần tay của anh hạ xuống, mấy vạn đại quân của nước R sẽ triển khai công kích đối với đám người Richard.
Richard giằng xé kịch liệt.
Ông ta biết, chỉ cần bên ông ta không buông vũ khí, cái chờ đợi đám người bọn họ chỉ có toàn quân bị diệt!
Huống chi, thần chủ của nước R vừa xuất hiện, đã cắt đứt xương sống của những người bọn họ!
Đã đánh tan hồn quân của bọn họ!
“Tướng quân Richard!”
“Phó tư lệnh!”
Các quan binh của nước R, mắt nhìn Richard!
Bọn họ rất rõ, chỉ cần Richard không đồng ý buông vũ khí, cái chờ đợi bọn họ chỉ có cái chết!
Hai tay của Richard đang run rẩy, cả người đang run rẩy, hai mắt đỏ ngầu, nhìn tất cả mọi người, nhìn những gương mặt trẻ đó của bọn họ, nhìn ánh mắt khát vọng được sống đó của bọn họ, nhìn ánh mắt van xin đó của bọn họ… cuối cùng bất lực nói: “Buông vũ khí đi.”
Nói xong câu này, Richard giống như bị rút hết sức lực toàn thân, mềm oặt ra đất.
Ngày hôm đó, cả thế giới đều dấy lên một trận gió bão mạnh mẽ!
Chương 577
Cục diện thế giới vô cùng căng thẳng!
Dựa theo giải mật sau đó nói, ngày hôm đó, sau khi đám người chiến thần Thanh Phong, chiến thần Trọng Thiên ra tay, các cường quốc như Đệ Nhất Đế Quốc, nước J, nước H, vũ khí hạt nhân cũng đã chuẩn bị sẵn để bắn rồi, chỉ cần thần chủ của nước R còn hạ lệnh triển khai báo thù thì sẽ mở ra một trận đại chiến thế giới thật sự!
Theo ghi chép lịch sử về sau, ngày hôm đó, cả thế giới đều đứng ở bờ vực của đại chiến thế giới.
Một mình thần chủ của nước R đã dọa cả thế giới run rẩy.
Về sau cũng có người suy đoán, cuộc đại chiến này căn bản không đánh được, bởi vì thần chủ của nước R có thủ đoạn ứng phó khác.
Cũng có người nói, thần chủ của nước R cho dù có mạnh nữa, cũng không thể đối đầu với cả thế giới, vì vậy anh lúc này vẫn chưa đạt được tới bước đó.
Hai bên không ai thuyết phục được ai, vì vậy hình thành hai trường phái lớn.
Có điều, những điều này đều ở chương sau.
Mọi người lúc này vẫn không biết, một cuộc đại trận cấp thế giới suýt nữa thì diễn ra.
Lãnh đạo các nước đều vô cùng lo lắng, không ngừng liên lạc cho nhau.
Nhóm cố vấn giỏi của các nước không ngừng suy đoán, sau khi chiến tranh bùng nổ, có thể thắng được không.
Các lãnh đạo cấp cao của tất cả các nước đều đang đợi tin tức, đợi thần chủ của nước R có ra lệnh báo thù không!
Chỉ cần thần chủ của nước R hạ lệnh báo thù, bọn họ đi vào đường cùng thì sẽ chủ động xuất kích!
Tất cả mọi người đều đang đợi!
Bí cảnh số 9 ở châu Phi, Kiều Thanh Phong giết hết toàn bộ hơn 30000 quân địch, dựng lên cảnh quan, cảnh cáo cường giả phương Tây, khiến người ta kinh hãi.
Bí cảnh số 17 ở châu Nam Cực, chiến thần Trọng Thiên làm càng tuyệt tình hơn, trực tiếp đẩy 20000 quân địch vào hầm băng, đông chết.
Tin tức truyền ra, toàn thế giới chấn động!
Các nước trên thế giới đều đang căng thẳng chờ đợi thời khắc phát động chiến tranh!
Bởi vì dựa theo tính cách của thần chủ nước R, tiếp theo chắc chắn sẽ triển khai trả thù!
Các lãnh đạo cấp cao của nước A sợ hãi.
Các lãnh đạo cấp cao của nước H run rẩy.
Sắc mặt của các lãnh đạo cấp cao nước J tái nhợt.
Mọi người đều đang đợi!
Đợi sự trả thù của thần chủ nước R!
Chỉ cần trả thù thì phát động chiến tranh, trực tiếp bắn vũ khí hạt nhân.
Mà lúc này, Vương Bác Thần đã về tới Hà Châu, đang uống rượu.
“Ngồi đi.”
Vương Bác Thần tùy ý chỉ, đám người Lâm Chấn Thiên, Vũ Trọng Thiên, Kiều Thanh Phong, Tư Lam, Canh Phong lũ lượt tìm chỗ ngồi xuống.
“Các vị, hãy dùng đầu người nhắm rượu, uống cạn ly này.”
Chương 578
Vương Bác Thần nâng ly, mọi người vội đứng dậy.
Sau đó, Vương Bác Thần nâng ly thứ hai lên, nói: “Lý rượu thứ hai này, kính các anh em chiến tử!”
Mọi người thần sắc nghiêm nghị.
Cả chặng đường này, không biết bao nhiêu anh em chôn xương sa trường.
Bọn họ có thể đi tới ngày hôm nay, là do vô số anh em dùng cơ thể máu thịt của mình trải ra!
“Ly thứ ba, kính cho thời thịnh thế khó có được này!”
“Các vị, hãy dùng đầu kẻ địch để nhắm rượu, thống khoái uống hết ly này!”
Đôi mắt hổ của Vương Bác Thần ngấn lệ, hiện lên đám người Phương Hồng Binh, những anh em đã theo anh vào sinh ra tử đó!
Những người đó đi theo anh sớm nhất, bây giờ cũng chỉ còn lại mấy người Lâm Chấn Thiên!
Một tướng thành công vạn bộ xương để lại!
Tính khí của Kiều Thanh Phong nóng nảy nhất, đứng dậy gầm lên: “Thần chủ, chúng ta đánh đi!”
“Thần chủ, đánh đi!”
“Báo thù cho các anh em đã chết!”
Lâm Chấn Thiên, Vũ Trọng Thiên, Tư Lam, Canh Phong, bốn đại chiến vương, tám đại chiến tướng, 12 Huyết Sát… mọi người đồng thanh hô lên, muốn báo thù, muốn cho kẻ địch biết, nước R không dễ chọc!
Muốn cho kẻ địch biết, giết một anh em của tôi, tôi giết trăm người của anh!
Vương Bác Thần cười quỷ dị, nói: “Tạm thời không vội, để bọn họ sợ hãi hai hôm đã.”
“Ba, con rất nhớ cô giáo Phương Viên, cũng nhớ ông Phương.”
Dao Dao chu miệng, không vui nói.
“Ông Phương đã đi tới nơi rất xa, cô giáo Phương Viên đã ra nước ngoài rồi.”
Vương Bác Thần an ủi một cách trái lòng, ông cụ mang Phương Viên đi là ai, đến nay chưa tra được tin tức.
Ông lão thần bí đó, đột nhiên chui ra, lại đột nhiên mất tích, cho dù là anh cũng không thể biết được thân phận của đối phương.
Thế giới này, ngọa hổ tàng long, một vào thứ, cho dù là Vương Bác Thần cũng không thể phán đoán được.
“Bác Thần, làm thế thân cho thần chủ rất nguy hiểm nhỉ?”
Trần Ngọc lo lắng thấp thỏm nhìn Vương Bác Thần, bây giờ bà ta chỉ muốn người một nhà có thể sống bình an.
Theo bà ta thấy, tình hình bây giờ đã rất tốt rồi. Trải qua nhiều chuyện như vậy, bà ta không mong cầu Vương Bác Thần và Triệu Thanh Hà có thể kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ cần gia đình có thể sống bên nhau, có thể khỏe mạnh bình an, là hạnh phúc lớn nhất.
Thù của chồng cũng coi như đã báo, hung thủ đã sa lưới, tâm nguyện cuối cùng của bà ta đã đạt được rồi.
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con chỉ là ứng phó một chút thôi, không có bao nhiêu nguy hiểm cả. Nguy hiểm thật sự, có đám Canh Phong ứng phó.”
Vương Bác Thần mỉm cười an ủi, vốn anh là muốn nói thân phận của mình cho bọn họ, nhưng trước đó bọn họ vì không tiếp xúc được tới tầng cao như vậy, cho nên không tin là thật.
Sau khi trở về trải qua nhiều chuyện như vậy, anh ngược lại cảm thấy người nhà biết càng ít càng là một loại bảo vệ. Đặc biệt là sau lần xảy ra hôn mê này, khiến anh quyết định tạm thời che giấu.
Chương 579
“Haizz, đứa trẻ này, cứ báo tin tốt không báo tin xấu, chuyện các con làm mẹ không hiểu, nhưng nghe một câu khuyên của mẹ, bình an mới là phúc, khỏe mạnh mới là thật.”
Trần Ngọc thở dài, đi vào bếp chuẩn bị thu dọn nấu cơm.
Triệu Thanh Hà tan làm trở về, Lan Tầm cũng tới ăn trực.
Mấy ngày nay, đều là Lan Tầm ở bên cô, nếu không cô e là không chống đỡ được rồi.
“Chào dì, chào anh rể.”
Lan Tầm nhìn thấy Vương Bác Thần luôn có chút câu nệ. Có là do quan sát từ tư cách người ngoài nên càng rõ một chút, cô ta cứ cảm thấy trên người Vương Bác Thần có một cỗ khí chất khó nói, khiến người ta kính sợ.
“Chào Dao Dao, làm bài tập xong chưa?”
Lan Tầm khụy người xoa cái đầu nhỏ của Dao Dao.
Dao Dao vốn còn vui vẻ muốn Lan Tầm bế, nghe thấy lời này thì sắc mặt lập tức xụ xuống, chu miệng nói: “Dì Tầm, không biết nói chuyện thì bớt nói, chẳng trách dì lớn như vậy rồi vẫn độc thân, dì đáng độc thân.”
Vương Bác Thần cười nói: “Tầm em đừng để bụng, đứa trẻ hư này không biết nói chuyện, độc thân tốt, cả ngày show ân ái cũng rất mệt, hơn nữa cơm chó ăn no có thể tiết kiệm không tiền cơm.”
Lan Tầm: “…”
Triệu Thanh Hà: “…”
“Anh rể, anh biết em thích điểm nào của anh không?” Lan Tầm nhìn Vương Bác Thần với ánh mắt u ám: “Em thích anh cách xa em một chút, cảm ơn.”
“Tầm, đừng quan tâm anh ấy, trong 10 năm, em chắc chắn có thể tìm được bạn trai.” Triệu Thanh Hà an ủi.
Lan Tầm cạn lời: “Chị Thanh Hà, chị còn không bằng đừng an ủi em đi. Em không phải chỉ ăn trực mấy bữa ở nhà chị thôi sao, gia đình các chị tới mức nhằm vào em như vậy không?”
“Dì nói này Tầm, cháu cũng mau chóng tìm một người đi, nếu không cả ngày bị chúng nó show cảm giác ưu việt. Đúng rồi, dì cảm thấy đứa nhỏ Tiểu Phong không tồi, cháu phải ra tay sớm.
Trần Ngọc bê đồ ăn đi ra, Vương Bác Thần đứng dậy đi vào bếp bê đồ ăn, Dao Dao sớm đã cầm đũa với hai mắt sáng rực.
Đứa trẻ này ham ăn, làm cái này cũng không được, ăn uống thì số 1!
Lan Tầm đỏ ửng mặt, nói: “Dì, cháu còn bé, không vội.”
Trần Ngọc ngồi xuống: “Không nhỏ nữa, dì nhớ khi bằng cháu thì đã sinh con rồi, giờ nếu là ở thời đại của bọn dì, cháu đã tính là cô gái già rồi.”
“…”
Lan Tầm vùi đầu ăn cơm, thế giới này không thân thiện với người độc thân lắm!
Ting ting ~ Ting ting ~
Vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
“Con đi mở cửa.”
Dao Dao hồ hởi nhảy xuống khỏi ghế trước, chạy lon ton đi mở cửa.
“Dì, dì tìm ai ạ.”
“Mày chính là đứa con gái hạ tiện do Vương Bác Thần sinh ra sao?”
Chương 580
Một giọng nói khiến người ta căm ghét của phụ nữ truyền vào, Vương Bác Thần ở đằng sau đi tới chợt nhíu mày, sắc mặt lập tức tối sầm.
Người tới không phải ai khác, chính là vợ của ba Vương Hạo của anh, Lưu Tư Kì!
Người đến không có ý tốt!
Dao Dao ngẩng gương mặt nhỏ lên, nhìn thấy trong nhà có khách tới, đôi mắt vui vẻ cong thành hình vầng trăng khuyết.
Nhưng lời nói ác độc của Lưu Tư Kì, giống như một con dao lạnh lẽo đâm mạnh vào tâm hồn vô cùng ngây thơ đó của Dao Dao.
Khóe miệng cong lên của Dao Dao xụ xuống, ấm ức tới mức ngân ngấn nước mắt, cô bé không hiểu, tại sao những người lớn này đều đối xử với mình như vậy.
Mình đã cố gắng học cách hiểu chuyện, đã rất ngoan rồi, tại sao vẫn lạnh lùng tàn nhẫn với mình như vậy.
“Ba.”
Dao Dao bặm môi quay đầu nhìn sang Vương Bác Thần, lao vào trong lòng của Vương Bác Thần, nước mắt lập tức rơi xuống.
Vương Bác Thần đau lòng không thôi, nước mắt nhìn sang Lưu Tư Kì, thù mới hận cũ dâng lên trong tim, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bà, cút ra ngoài cho tôi, nơi này không chào đón bà.”
Nhà họ Lưu là một trong những hào môn của kinh đô, năm đó sau khi Vương Hạo lừa tình cảm của mẹ rồi mất tích, chính là vì trở về lấy Lưu Tư Kì.
Anh không hận Lưu Tư Kì, những chuyện mà tên súc sinh Vương Hạo đó làm, Lưu Tư Kì không biết.
Điều khiến Vương Bác Thần thống hận Lưu Tư Kì là sự sỉ nhục của Lưu Tư Kì đối với mẹ anh năm đó khi mẹ dẫn anh tới nhà họ Vương.
Năm đó, là Lưu Tư Kì xúi giục Vương Hạo, suýt nữa đánh chết mẹ anh.
Đêm mưa đó, một đứa trẻ mấy tuổi như anh, ngồi trong vũng bùn, cố gắng ôm đầu của mẹ, khóc tới xé ruột xé gan.
Có lẽ là cảm động tới ông trời, mẹ cuối cùng đã sống.
Vương Bác Thần mãi mãi không quên được, Lưu Tư Kì năm đó đã ác độc như nào!
Lưu Tư Kì giàu có bức người lại không có chút ăn nhập với vẻ cao quý xinh đẹp của bà ta, bà ta khoanh tay hăm dọa: “Đồ con hoang, cậu vậy mà dám nói chuyện với tôi như vậy! Có điều cũng đúng, đồ con hoang do tiên nhân Lý Kì sinh ra có thể có giáo dưỡng gì chứ! Đồ con hoang, cậu thật to gan, dám đánh con gái của tôi, còn dám không theo Kim Nguyên tới dùng máu của cậu cứu con trai của tôi! Trong cơ thể của cậu chảy dòng máu của nhà họ Vương, tôi kêu cậu chết thì cậu phải chết! Lập tức theo tôi trở về, quỳ xuống xin lỗi con gái của tôi, dùng máu của cậu cứu con trai của tôi! Con trai của tôi nếu xảy ra mệnh hệ gì, tôi giết lũ chó các cậu!”
“Bà quá đáng quá rồi, con trai của bà sống hay chết có liên quan quái gì tới anh rể của tôi! Con trai của bà có bệnh, đó cũng là nghiệp do bà ta tạo ra, là báo ứng!”
Lan Tầm thật sự không nhìn nổi nữa, cô ta chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy, cầu người còn ra vẻ bà nội thiên hạ.
“Tiện nhân, cô tính là đồ chó má gì, cũng dám nói chuyện với tôi! Cô biết tôi là ai không? Tôi là cô cả của nhà họ Lưu ở kinh đô, cũng là chủ mẫu của nhà họ Vương ở kinh đô, quỳ xuống cho tôi, vả miệng!”
Lưu Tư Kì tức điên, còn chưa từng có ai dám nói chuyện với bà ta như vậy, thật sự là tị dân nơi khỉ ho cò gáy!
“Bà tốt nhất im miệng!”
Đây là sỉ nhục, là nỗi nhục của quân nhân nước A!
“Xâm nhập Nam Hải của nước R chúng tôi, không để lại chút đồ thì muốn đi như vậy sao?”
Trên mặt Lâm Chấn Thiên tràn ngập chính khi, nở nụ cười gằn, nói: “Muốn đi, có thể, bảo tổng thống của các anh tới chuộc. Tàu sân bay của chúng ta xuất động, đó là một khoản chi phí không nhỏ, phí quân, phí tổn thất tinh thần… những cái này đều phải do nước A các anh bỏ ra.”
“Nguyên soái Lâm, anh đừng hiếp người quá đáng!!”
Richard tức tới mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Hiếp người quá đáng sao?”
Lâm Chấn Thiên đã cười: “Trong rừng rậm, kẻ mạnh sẽ tồn tại, đây không phải là tôn chỉ xưa nay của nước A các anh hay sao? Sao tới lượt bản thân các anh thì không được? Ổ? Tôi suýt nữa quên mất, phương Tây các anh, hay có thói tiêu chuẩn kép. Có điều, tiêu chuẩn kép vô dụng. Tất cả các anh đều là tù binh, không bằng lòng, vậy thì chết!”
Khi nói từ ‘chết’, một cỗ sát khí mãnh liệt tỏa ra từ trên người của Lâm Chấn Thiên!
Người đi theo Vương Bác Thần lớn lên, không một ai là kẻ lương thiện cả!
Đừng nhìn gương mặt quân tử của Lâm Chấn Thiên, nhưng không thiếu sự sát phạt quả quyết!
Đều là người bò ra từ trong đống người chết, đều là người nhìn chiến hữu từng người ngã xuống ở trước mặt mình mà giết trở ra!
Ba đại chiến thần của nước R do Vương Bác Thần dẫn dắt, đâu có ai không phải là sát phôi!
Đâu có ai không phải toàn thân đầy máu?
Đối với người mình, bọn họ dịu dàng như mùa xuân, đối với kẻ địch, bọn họ tàn khốc như mùa đông!
“Chúng tôi còn chưa có buông vũ khí!”
Richard giãy giụa, đây là một chút tôn nghiêm cuối cùng của người làm quân nhân như ông ta!
“Vậy sao? Vậy thì đánh thôi!”
Lâm Chấn Thiên giơ tay, muốn hạ lệnh!
Chỉ cần tay của anh hạ xuống, mấy vạn đại quân của nước R sẽ triển khai công kích đối với đám người Richard.
Richard giằng xé kịch liệt.
Ông ta biết, chỉ cần bên ông ta không buông vũ khí, cái chờ đợi đám người bọn họ chỉ có toàn quân bị diệt!
Huống chi, thần chủ của nước R vừa xuất hiện, đã cắt đứt xương sống của những người bọn họ!
Đã đánh tan hồn quân của bọn họ!
“Tướng quân Richard!”
“Phó tư lệnh!”
Các quan binh của nước R, mắt nhìn Richard!
Bọn họ rất rõ, chỉ cần Richard không đồng ý buông vũ khí, cái chờ đợi bọn họ chỉ có cái chết!
Hai tay của Richard đang run rẩy, cả người đang run rẩy, hai mắt đỏ ngầu, nhìn tất cả mọi người, nhìn những gương mặt trẻ đó của bọn họ, nhìn ánh mắt khát vọng được sống đó của bọn họ, nhìn ánh mắt van xin đó của bọn họ… cuối cùng bất lực nói: “Buông vũ khí đi.”
Nói xong câu này, Richard giống như bị rút hết sức lực toàn thân, mềm oặt ra đất.
Ngày hôm đó, cả thế giới đều dấy lên một trận gió bão mạnh mẽ!
Chương 577
Cục diện thế giới vô cùng căng thẳng!
Dựa theo giải mật sau đó nói, ngày hôm đó, sau khi đám người chiến thần Thanh Phong, chiến thần Trọng Thiên ra tay, các cường quốc như Đệ Nhất Đế Quốc, nước J, nước H, vũ khí hạt nhân cũng đã chuẩn bị sẵn để bắn rồi, chỉ cần thần chủ của nước R còn hạ lệnh triển khai báo thù thì sẽ mở ra một trận đại chiến thế giới thật sự!
Theo ghi chép lịch sử về sau, ngày hôm đó, cả thế giới đều đứng ở bờ vực của đại chiến thế giới.
Một mình thần chủ của nước R đã dọa cả thế giới run rẩy.
Về sau cũng có người suy đoán, cuộc đại chiến này căn bản không đánh được, bởi vì thần chủ của nước R có thủ đoạn ứng phó khác.
Cũng có người nói, thần chủ của nước R cho dù có mạnh nữa, cũng không thể đối đầu với cả thế giới, vì vậy anh lúc này vẫn chưa đạt được tới bước đó.
Hai bên không ai thuyết phục được ai, vì vậy hình thành hai trường phái lớn.
Có điều, những điều này đều ở chương sau.
Mọi người lúc này vẫn không biết, một cuộc đại trận cấp thế giới suýt nữa thì diễn ra.
Lãnh đạo các nước đều vô cùng lo lắng, không ngừng liên lạc cho nhau.
Nhóm cố vấn giỏi của các nước không ngừng suy đoán, sau khi chiến tranh bùng nổ, có thể thắng được không.
Các lãnh đạo cấp cao của tất cả các nước đều đang đợi tin tức, đợi thần chủ của nước R có ra lệnh báo thù không!
Chỉ cần thần chủ của nước R hạ lệnh báo thù, bọn họ đi vào đường cùng thì sẽ chủ động xuất kích!
Tất cả mọi người đều đang đợi!
Bí cảnh số 9 ở châu Phi, Kiều Thanh Phong giết hết toàn bộ hơn 30000 quân địch, dựng lên cảnh quan, cảnh cáo cường giả phương Tây, khiến người ta kinh hãi.
Bí cảnh số 17 ở châu Nam Cực, chiến thần Trọng Thiên làm càng tuyệt tình hơn, trực tiếp đẩy 20000 quân địch vào hầm băng, đông chết.
Tin tức truyền ra, toàn thế giới chấn động!
Các nước trên thế giới đều đang căng thẳng chờ đợi thời khắc phát động chiến tranh!
Bởi vì dựa theo tính cách của thần chủ nước R, tiếp theo chắc chắn sẽ triển khai trả thù!
Các lãnh đạo cấp cao của nước A sợ hãi.
Các lãnh đạo cấp cao của nước H run rẩy.
Sắc mặt của các lãnh đạo cấp cao nước J tái nhợt.
Mọi người đều đang đợi!
Đợi sự trả thù của thần chủ nước R!
Chỉ cần trả thù thì phát động chiến tranh, trực tiếp bắn vũ khí hạt nhân.
Mà lúc này, Vương Bác Thần đã về tới Hà Châu, đang uống rượu.
“Ngồi đi.”
Vương Bác Thần tùy ý chỉ, đám người Lâm Chấn Thiên, Vũ Trọng Thiên, Kiều Thanh Phong, Tư Lam, Canh Phong lũ lượt tìm chỗ ngồi xuống.
“Các vị, hãy dùng đầu người nhắm rượu, uống cạn ly này.”
Chương 578
Vương Bác Thần nâng ly, mọi người vội đứng dậy.
Sau đó, Vương Bác Thần nâng ly thứ hai lên, nói: “Lý rượu thứ hai này, kính các anh em chiến tử!”
Mọi người thần sắc nghiêm nghị.
Cả chặng đường này, không biết bao nhiêu anh em chôn xương sa trường.
Bọn họ có thể đi tới ngày hôm nay, là do vô số anh em dùng cơ thể máu thịt của mình trải ra!
“Ly thứ ba, kính cho thời thịnh thế khó có được này!”
“Các vị, hãy dùng đầu kẻ địch để nhắm rượu, thống khoái uống hết ly này!”
Đôi mắt hổ của Vương Bác Thần ngấn lệ, hiện lên đám người Phương Hồng Binh, những anh em đã theo anh vào sinh ra tử đó!
Những người đó đi theo anh sớm nhất, bây giờ cũng chỉ còn lại mấy người Lâm Chấn Thiên!
Một tướng thành công vạn bộ xương để lại!
Tính khí của Kiều Thanh Phong nóng nảy nhất, đứng dậy gầm lên: “Thần chủ, chúng ta đánh đi!”
“Thần chủ, đánh đi!”
“Báo thù cho các anh em đã chết!”
Lâm Chấn Thiên, Vũ Trọng Thiên, Tư Lam, Canh Phong, bốn đại chiến vương, tám đại chiến tướng, 12 Huyết Sát… mọi người đồng thanh hô lên, muốn báo thù, muốn cho kẻ địch biết, nước R không dễ chọc!
Muốn cho kẻ địch biết, giết một anh em của tôi, tôi giết trăm người của anh!
Vương Bác Thần cười quỷ dị, nói: “Tạm thời không vội, để bọn họ sợ hãi hai hôm đã.”
“Ba, con rất nhớ cô giáo Phương Viên, cũng nhớ ông Phương.”
Dao Dao chu miệng, không vui nói.
“Ông Phương đã đi tới nơi rất xa, cô giáo Phương Viên đã ra nước ngoài rồi.”
Vương Bác Thần an ủi một cách trái lòng, ông cụ mang Phương Viên đi là ai, đến nay chưa tra được tin tức.
Ông lão thần bí đó, đột nhiên chui ra, lại đột nhiên mất tích, cho dù là anh cũng không thể biết được thân phận của đối phương.
Thế giới này, ngọa hổ tàng long, một vào thứ, cho dù là Vương Bác Thần cũng không thể phán đoán được.
“Bác Thần, làm thế thân cho thần chủ rất nguy hiểm nhỉ?”
Trần Ngọc lo lắng thấp thỏm nhìn Vương Bác Thần, bây giờ bà ta chỉ muốn người một nhà có thể sống bình an.
Theo bà ta thấy, tình hình bây giờ đã rất tốt rồi. Trải qua nhiều chuyện như vậy, bà ta không mong cầu Vương Bác Thần và Triệu Thanh Hà có thể kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ cần gia đình có thể sống bên nhau, có thể khỏe mạnh bình an, là hạnh phúc lớn nhất.
Thù của chồng cũng coi như đã báo, hung thủ đã sa lưới, tâm nguyện cuối cùng của bà ta đã đạt được rồi.
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con chỉ là ứng phó một chút thôi, không có bao nhiêu nguy hiểm cả. Nguy hiểm thật sự, có đám Canh Phong ứng phó.”
Vương Bác Thần mỉm cười an ủi, vốn anh là muốn nói thân phận của mình cho bọn họ, nhưng trước đó bọn họ vì không tiếp xúc được tới tầng cao như vậy, cho nên không tin là thật.
Sau khi trở về trải qua nhiều chuyện như vậy, anh ngược lại cảm thấy người nhà biết càng ít càng là một loại bảo vệ. Đặc biệt là sau lần xảy ra hôn mê này, khiến anh quyết định tạm thời che giấu.
Chương 579
“Haizz, đứa trẻ này, cứ báo tin tốt không báo tin xấu, chuyện các con làm mẹ không hiểu, nhưng nghe một câu khuyên của mẹ, bình an mới là phúc, khỏe mạnh mới là thật.”
Trần Ngọc thở dài, đi vào bếp chuẩn bị thu dọn nấu cơm.
Triệu Thanh Hà tan làm trở về, Lan Tầm cũng tới ăn trực.
Mấy ngày nay, đều là Lan Tầm ở bên cô, nếu không cô e là không chống đỡ được rồi.
“Chào dì, chào anh rể.”
Lan Tầm nhìn thấy Vương Bác Thần luôn có chút câu nệ. Có là do quan sát từ tư cách người ngoài nên càng rõ một chút, cô ta cứ cảm thấy trên người Vương Bác Thần có một cỗ khí chất khó nói, khiến người ta kính sợ.
“Chào Dao Dao, làm bài tập xong chưa?”
Lan Tầm khụy người xoa cái đầu nhỏ của Dao Dao.
Dao Dao vốn còn vui vẻ muốn Lan Tầm bế, nghe thấy lời này thì sắc mặt lập tức xụ xuống, chu miệng nói: “Dì Tầm, không biết nói chuyện thì bớt nói, chẳng trách dì lớn như vậy rồi vẫn độc thân, dì đáng độc thân.”
Vương Bác Thần cười nói: “Tầm em đừng để bụng, đứa trẻ hư này không biết nói chuyện, độc thân tốt, cả ngày show ân ái cũng rất mệt, hơn nữa cơm chó ăn no có thể tiết kiệm không tiền cơm.”
Lan Tầm: “…”
Triệu Thanh Hà: “…”
“Anh rể, anh biết em thích điểm nào của anh không?” Lan Tầm nhìn Vương Bác Thần với ánh mắt u ám: “Em thích anh cách xa em một chút, cảm ơn.”
“Tầm, đừng quan tâm anh ấy, trong 10 năm, em chắc chắn có thể tìm được bạn trai.” Triệu Thanh Hà an ủi.
Lan Tầm cạn lời: “Chị Thanh Hà, chị còn không bằng đừng an ủi em đi. Em không phải chỉ ăn trực mấy bữa ở nhà chị thôi sao, gia đình các chị tới mức nhằm vào em như vậy không?”
“Dì nói này Tầm, cháu cũng mau chóng tìm một người đi, nếu không cả ngày bị chúng nó show cảm giác ưu việt. Đúng rồi, dì cảm thấy đứa nhỏ Tiểu Phong không tồi, cháu phải ra tay sớm.
Trần Ngọc bê đồ ăn đi ra, Vương Bác Thần đứng dậy đi vào bếp bê đồ ăn, Dao Dao sớm đã cầm đũa với hai mắt sáng rực.
Đứa trẻ này ham ăn, làm cái này cũng không được, ăn uống thì số 1!
Lan Tầm đỏ ửng mặt, nói: “Dì, cháu còn bé, không vội.”
Trần Ngọc ngồi xuống: “Không nhỏ nữa, dì nhớ khi bằng cháu thì đã sinh con rồi, giờ nếu là ở thời đại của bọn dì, cháu đã tính là cô gái già rồi.”
“…”
Lan Tầm vùi đầu ăn cơm, thế giới này không thân thiện với người độc thân lắm!
Ting ting ~ Ting ting ~
Vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
“Con đi mở cửa.”
Dao Dao hồ hởi nhảy xuống khỏi ghế trước, chạy lon ton đi mở cửa.
“Dì, dì tìm ai ạ.”
“Mày chính là đứa con gái hạ tiện do Vương Bác Thần sinh ra sao?”
Chương 580
Một giọng nói khiến người ta căm ghét của phụ nữ truyền vào, Vương Bác Thần ở đằng sau đi tới chợt nhíu mày, sắc mặt lập tức tối sầm.
Người tới không phải ai khác, chính là vợ của ba Vương Hạo của anh, Lưu Tư Kì!
Người đến không có ý tốt!
Dao Dao ngẩng gương mặt nhỏ lên, nhìn thấy trong nhà có khách tới, đôi mắt vui vẻ cong thành hình vầng trăng khuyết.
Nhưng lời nói ác độc của Lưu Tư Kì, giống như một con dao lạnh lẽo đâm mạnh vào tâm hồn vô cùng ngây thơ đó của Dao Dao.
Khóe miệng cong lên của Dao Dao xụ xuống, ấm ức tới mức ngân ngấn nước mắt, cô bé không hiểu, tại sao những người lớn này đều đối xử với mình như vậy.
Mình đã cố gắng học cách hiểu chuyện, đã rất ngoan rồi, tại sao vẫn lạnh lùng tàn nhẫn với mình như vậy.
“Ba.”
Dao Dao bặm môi quay đầu nhìn sang Vương Bác Thần, lao vào trong lòng của Vương Bác Thần, nước mắt lập tức rơi xuống.
Vương Bác Thần đau lòng không thôi, nước mắt nhìn sang Lưu Tư Kì, thù mới hận cũ dâng lên trong tim, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bà, cút ra ngoài cho tôi, nơi này không chào đón bà.”
Nhà họ Lưu là một trong những hào môn của kinh đô, năm đó sau khi Vương Hạo lừa tình cảm của mẹ rồi mất tích, chính là vì trở về lấy Lưu Tư Kì.
Anh không hận Lưu Tư Kì, những chuyện mà tên súc sinh Vương Hạo đó làm, Lưu Tư Kì không biết.
Điều khiến Vương Bác Thần thống hận Lưu Tư Kì là sự sỉ nhục của Lưu Tư Kì đối với mẹ anh năm đó khi mẹ dẫn anh tới nhà họ Vương.
Năm đó, là Lưu Tư Kì xúi giục Vương Hạo, suýt nữa đánh chết mẹ anh.
Đêm mưa đó, một đứa trẻ mấy tuổi như anh, ngồi trong vũng bùn, cố gắng ôm đầu của mẹ, khóc tới xé ruột xé gan.
Có lẽ là cảm động tới ông trời, mẹ cuối cùng đã sống.
Vương Bác Thần mãi mãi không quên được, Lưu Tư Kì năm đó đã ác độc như nào!
Lưu Tư Kì giàu có bức người lại không có chút ăn nhập với vẻ cao quý xinh đẹp của bà ta, bà ta khoanh tay hăm dọa: “Đồ con hoang, cậu vậy mà dám nói chuyện với tôi như vậy! Có điều cũng đúng, đồ con hoang do tiên nhân Lý Kì sinh ra có thể có giáo dưỡng gì chứ! Đồ con hoang, cậu thật to gan, dám đánh con gái của tôi, còn dám không theo Kim Nguyên tới dùng máu của cậu cứu con trai của tôi! Trong cơ thể của cậu chảy dòng máu của nhà họ Vương, tôi kêu cậu chết thì cậu phải chết! Lập tức theo tôi trở về, quỳ xuống xin lỗi con gái của tôi, dùng máu của cậu cứu con trai của tôi! Con trai của tôi nếu xảy ra mệnh hệ gì, tôi giết lũ chó các cậu!”
“Bà quá đáng quá rồi, con trai của bà sống hay chết có liên quan quái gì tới anh rể của tôi! Con trai của bà có bệnh, đó cũng là nghiệp do bà ta tạo ra, là báo ứng!”
Lan Tầm thật sự không nhìn nổi nữa, cô ta chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy, cầu người còn ra vẻ bà nội thiên hạ.
“Tiện nhân, cô tính là đồ chó má gì, cũng dám nói chuyện với tôi! Cô biết tôi là ai không? Tôi là cô cả của nhà họ Lưu ở kinh đô, cũng là chủ mẫu của nhà họ Vương ở kinh đô, quỳ xuống cho tôi, vả miệng!”
Lưu Tư Kì tức điên, còn chưa từng có ai dám nói chuyện với bà ta như vậy, thật sự là tị dân nơi khỉ ho cò gáy!
“Bà tốt nhất im miệng!”
Bình luận facebook