-
Chương 126-130
Chương 126: Hái dược (1)
Bình nguyên lộng gió, im ắng vô thường, thông đạo tại cánh cổng hắc thạch khổng lồ đã đóng lại. Lão già họ Tần râu tóc bạc trắng, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn, chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi tại đây.
"Bốp!" Đột nhiên một bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn vỗ mạnh vào sau lưng lão già, khiến lão đau đớn kêu lên một hồi!
“Tần sư đệ, lâu rồi không gặp, lần trước khi ta thức dậy không biết đệ đã trốn đi đâu, lần này thì đừng hòng nhé hehe!” Thanh âm trong trẻo vang lên, từ phía sau lão già có một thân ảnh nữ hài nhảy ra cười đùa.
Lão già vẫn đang không ngừng lấy tay xoa xoa phần lưng vừa bị nữ hài vỗ, sắc mặt trở nên khổ sở, đối với nữ hài van xin nói: “Tọa sư tỷ đừng hành hạ bộ xương già này nữa được không? Tiểu đệ chịu hết nổi rồi.”
Nữ hài khả ái giơ tay kéo lấy bộ râu dài của lão ta, sắc mặt cố làm vẻ tức giận đáp: “Lần trước đệ hứa với ta rằng lần sau khi ta thức dậy, sẽ đưa ta đi ngoại quốc tiêu diệt cả đám tà sĩ, rồi bắt thật nhiều sủng thú quý hiếm. Giờ định khi nào mới thực hiện đây?”
“Hiện tại đệ đang thực thi nghiệm vụ của tông môn, để lần khác nhé.”
Nghe vậy, sắc mặt Thanh Loan càng không vui hơn, cánh tay nhỏ nhắn cầm nắm râu của lão già khua qua khua lại, khiến lão chỉ biết chật vật hướng cái đầu theo để tránh việc bị dựt đứt đám râu trắng đó. Trông thấy cảnh tượng một tiểu thí hài đang hành hạ một lão già gần đất xa trời như thế, khiến không ít quản sự phía dưới quay mặt đi, không dám nhìn lại.
“Hồi đệ còn nhỏ ta tắm cho đệ suốt, vậy mà giờ đủ lông đủ cánh rồi chẳng xem người sư tỷ này ra gì nữa phải không? Lần này đệ mà không đưa ta xuất ngoại, đừng hòng ta để yên cho!”
Bàn tay nhăn nheo vội che cái miệng nhỏ xinh của nữ hài lại, lão già đảo mắt nhìn những người khác rồi khổ sở nói nhỏ: “Sư tỷ đừng kể lại chuyện khi còn nhỏ nữa, người khác nghe thấy thì mất mặt lắm.”
Đúng lúc này có hai thân ảnh khác bay tới, đáp xuống gần hai trưởng lão Toạ Sơn tông này. Một trung niên cao gầy, khoác y phục rộng thùng thình, trông vẻ mặt chắc chắn là một kẻ lạnh lùng, ông là trưởng lão Khống Trùng quật. Bên cạnh là một mỹ phụ quyến rũ, bề ngoài chừng 30, dung mạo xinh đẹp đậm nét dụ hoặc, dưới miệng có nốt ruồi son, nàng là trưởng lão Thuần Nữ phường.
“Lâu rồi không gặp, Tọa tỷ, Tần nguyên hữu.”
“Ồ, là Nghiêm nguyên hữu và Nam nguyên hữu đấy à?” Lão già vui mừng, có thêm hai người này khuyên ngăn, có lẽ lão sẽ được an nhàn mà dưỡng già ở đây, chứ không phải đi làm tạp dịch cho vị sư tỷ khó chiều bên cạnh nữa.
Khi bốn trưởng lão đang bàn luận chuyện gì đó, thì xung quanh cánh cổng lớn, có chừng chục quản sự trong ba thế lực, mỗi người canh tại một hướng, thực thi công sự của bản thân.
Dù có hộ nhau khuyên giải thì cuối cùng ba người kia cũng phải chịu thua, lão già khọm nhom họ Tần với vẻ mặt buồn khổ, cùng nữ hài Tọa Thanh Loan hóa thành hai luồng độn quang, bắn đi tới chân trời. Hai người còn lại chỉ biết bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vậy là công việc tổng sự canh phòng tại nơi đây, chỉ còn có hai người họ.
“Nam huynh, huynh nghĩ lần này đệ tử thấp giai của Tọa Sơn tông có sống sót được quá 20 người không?” Nữ tử quyến rũ đang ngồi hưởng trà cùng trung niên họ Nam, liền hỏi người đối diện một câu.
Vị trưởng lão Khống Trùng quật suy nghĩ chốc lát, rồi trả lời: “Có lẽ được, lần này ta trông thấy trong đám đệ tử Luyện Nguyên cảnh của họ, có vài tên còn phi thường trẻ tuổi, rất có tiền đồ. Nếu Tọa Sơn tông đã chấp nhận để đám tiểu gia hỏa đó, được tiến vào bên trong Vạn Dược Giới, chắc chắn họ đã phát cho bảo vật giữ mạng rồi.”
“Huynh nói nghe cũng có lý.” Mỹ phụ họ Nghiêm đáp, ánh mắt lộ vẻ suy tư như đang tập trung nghĩ điều gì đó.
Trong khi đấy, tại bên trong mảnh không gian rộng lớn, tách biệt với thế giới bên ngoài này, những đệ tử tham gia của các thế lực đang không ngừng hành động, tìm kiếm, thu hái linh thảo quý hiếm.
Cổng nối vào bên trong Vạn Dược Giới chỉ duy trì ổn định chừng một tháng, nên trong vòng một tháng này, mỗi một đệ tử phải tìm được thật nhiều dược liệu nhất có thể.
Một thanh niên dung mạo bình thường, đã bỏ đi bộ y phục đại biểu tông môn, mà khoác lên người bộ hắc y, di chuyển nhanh chóng dưới một khu rừng nguyên sinh hoang dã. Trong tay cầm theo tấm bản đồ cổ, sau 30 năm chắc chắn trong thế giới này đã có biến hóa, nhưng dựa theo bản đồ vẫn sẽ biết được đại khái từng nơi.
Ngay khi bay vào bên trong thông đạo, trải qua một trận đầu choáng mắt hoa, A Diệt đã xuất hiện ngay cạnh cánh rừng này, xung quanh không phát hiện thêm bất kì ai. Nghe nói người tiến vào bên trong thông đạo, sẽ ngẫu nhiên xuất hiện tại nơi nào đó trong phạm vi ngàn dặm xung quanh cái cổng mà họ thông qua, nên hắn chỉ có một mình tại khu vực này cũng là điều bình thường.
Trên cánh tay trái của A Diệt có một trận bàn nhỏ, thứ này chính là dụng cụ tra tìm vị trí của những người đồng môn, được quản sự đeo lên cho từng đệ tử, hắn liền không chần chừ mà đập nát. Hắn muốn được tự do hành động một mình, không bị bất kì kẻ nào phát hiện tung tích, chuyện sư huynh đệ đồng môn sát hại lẫn nhau để đoạt bảo xảy ra không ít, nên hắn rất cẩn thận.
Hiện giờ chỉ chiến đấu bằng kĩ năng của bản thân, thì hắn đã có thực lực của Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong thông thường rồi. Nếu kết hợp thêm pháp trận trong chiến đấu, toàn lực thi triển mọi thủ đoạn, nói hắn vô địch trong cảnh giới này hoàn toàn không có gì sai, thậm chí có đủ khả năng chiến một trận với bán bộ Hiển Hóa cảnh!
Biết rõ chiến lực bản thân như vậy, A Diệt mới đủ tự tin để đăng kí tham gia chuyến hái thảo này. Mục tiêu chính không có gì khác ngoài tích đủ yêu cầu, để khi trở ra có thể đổi lấy được vài viên Tạo Hóa đan. Chứ với tư chất cực thấp của hắn, dù có Thất thải hồ quang và nguyên lực mang phẩm cấp tứ giai đỉnh, tỉ lệ đột phá thành công cũng chỉ chừng gần hai phần mười mà thôi!
Qua nửa ngày, A Diệt vẫn chưa gặp bất kì ai, như thể trong thế giới rộng lớn này chỉ có mỗi mình hắn là nhân loại vậy. Lúc này hắn vừa diệt sát một đầu ma thú tam giai đỉnh cao, có chút mất sức liền nhảy lên một cành cây cao mà nghỉ ngơi, khôi phục nguyên lực.
“Đã là đầu ma thú tam giai thứ mười rồi, dù đã rất cẩn thận nhưng vẫn không tránh khỏi chạm trán bọn chúng, hơn nữa con nào cũng đều có tu vi ít nhất là nhị giai đỉnh phong trở lên, vùng đất này quả thực rất nguy hiểm.” Hắn chỉ biết cảm thán trong lòng.
Trong tay xuất hiện một tấm giấy, trên mặt giấy ghi rất nhiều thông tin của các loại thiên tài địa bảo, những thứ được ghi trên đây đều là những linh thảo quý hiếm, tông phái yêu cầu các đệ tử tiến nhập Vạn Dược Giới phải cật lực thu hoạch. Nếu đệ tử tìm được linh thảo quý mà không phải thứ có ghi trên đây, thì họ được phép giữ làm của riêng, hoặc cống hiến cho tông phái.
Cất lại tấm giấy vào nạp giới, hắn thở dài lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Phải mười loại linh dược khác nhau mới có thể đổi được một viên Tạo Hóa đan, mà tìm cả nửa ngày ta còn chẳng biết được hình dạng của linh thảo là như thế nào nữa.”
Từ khi tiến nhập thế giới này rồi bắt đầu tìm kiếm, hắn đã thu hoạch được không ít thảo dược quý hiếm, nhưng vẫn chưa thấy một cây linh dược nào, chứ đừng nói là hái được một trong những loại linh dược thượng phẩm được yêu cầu trên tờ giấy. Nhưng hắn không nản trí, sau khi khôi phục nguyên lực tới đỉnh phong, thân ảnh hắn tiếp tục di chuyển khắp nơi dưới cánh rừng bao la.
Chiều tà, khi vừa diệt sát một bầy ma thú có thực lực không kém, A Diệt mệt mỏi thu lấy ma hạch, rồi chuẩn bị rời đi. Đột nhiên nguy hiểm tìm đến, chỉ thấy có hai thân ảnh nhanh như thiểm điện, từ hai hướng trái ngược nhau phóng tới hướng hắn. Ngay khi vừa tiếp cận đã tung ra một quyền cực mạnh, hai tiếng búp búp vang lên đinh tai.
Xung quanh họ Diệt không biết từ lúc nào xuất hiện ba cây trận kỳ, chúng tạo ra một lớp vách ngăn vô hình bao quanh, cản lại công kích của hai kẻ kia. Sắc mặt A Diệt có chút bất ngờ, hắn đã vô cùng cẩn thận, mỗi khi xuất thủ với ma thú, đều dùng thần niệm kiểm tra xung quanh liên tục, nhưng vẫn để hai tên này tiếp cận mà không hề hay biết!
Thân ảnh hắn bắn ngược ra xa, rồi nhìn kĩ hai bóng người kia, cuối cùng hắn cũng biết ra lý do tại sao bản thân không phát hiện ra bọn chúng: “Thì ra là hai cỗ khôi lỗi, hơn nữa còn có thêm thủ đoạn che giấu giao động nguyên lực đặc thù, hèn gì ngay cả trận pháp cảm ứng cũng không phát hiện ra.”
Trước mắt hắn là hai người đàn ông trẻ tuổi, thân hình to lớn, sắc mặt không chút biểu cảm, nhìn kĩ mới có thể phát hiện làn da họ không phải huyết nhục mà là kim loại màu da. Khôi lỗi thường có giao động nguyên lực rất nhỏ, hai tên này còn được bố trí thêm thủ đoạn che giấu nguyên lực trên thân, nên A Diệt trước đó không phát hiện ra là điều đương nhiên.
Nhìn những hoa văn đặc thù trên y phục hai cỗ khôi lỗi trước mặt, A Diệt lên tiếng: “Thì ra đồ chơi của Thiên Khôi môn, không biết hai kẻ đang chỉ huy đống sắt vụn này đang trốn ở đâu đây? Nghĩ rằng chỉ dùng hai món đồ chơi này đánh lén ta, là có thể thành công đắc thủ được cơ à!”
Chương 127: Hái dược (2)
Thân ảnh hắc y di chuyển nhanh như cơn gió, luồn lách dưới cánh rừng nhiệt đới rộng lớn. Phía sau có hai kẻ khác đang truy đuổi theo, chính là hai cỗ khôi lỗi đẳng cấp cao.
Không phải A Diệt đánh không lại nên mới bỏ chạy, mà hắn phải tìm cho ra tung tích của hai kẻ đang chỉ huy khôi lỗi phía sau, chứ hắn không thừa hơi đánh với hai khối sắt vụn vô tri. Loại khôi lỗi này, người chưởng khống không thể cách xa quá nửa dặm, vì vậy chỉ cần chạy quanh vài vòng, hắn không tin không tìm ra chúng.
“Theo tin tức về những thế lực khác, thì đệ tử của Thiên Khôi môn thường có kĩ năng chiến đấu cận thân rất kém, vì chúng quá chuyên tâm cho lĩnh vực khôi lỗi. Chỉ cần tìm thấy hai tên khốn kia, ta sẽ giúp chúng ngừng thở ngay!”
Vừa nghĩ tới đây, hắn đã mơ hồ phát hiện ra chút giao động nguyên lực trong một cái hang nhỏ. Khóe miệng kéo lên đường cong, hắn vờ như không hề hay biết mà chỉ vô tình chạy ngang qua đó, phía sau không xa, hai khôi lỗi đang cố tăng tốc bám theo.
Trong cái hang nhỏ nơi mà họ Diệt sắp chạy ngang qua, có hai gã trung niên đang nhắm mắt, ngồi xếp bằng, hai tay không ngừng kết ấn, giao động nguyên lực nhè nhẹ phát ra, được một pháp trận nhỏ xung quanh che đậy lại. Tuy thân thể bọn chúng ngồi đây, nhưng thần thức thì đang kí gửi trên cỗ khôi lỗi rồi điều khiển nó.
Một gã lên tiếng: “Sư huynh, tên khốn này chạy nhanh quá, dù vừa chiến đấu một trận với bầy ma thú tam giai xong, không ngờ hắn vẫn còn nhiều sức như thế. Chúng ta... có nên từ bỏ không?”
Nghe vậy, gã còn lại có chút tức giận liền đáp: “Hiếm lắm chúng ta mới có thể gặp một con bò lạc tại vùng ngoài như thế này, phải cố gắng diệt sát được hắn, thu lấy nạp giới. Càng có thêm nhiều đồ tốt, tỉ lệ chúng ta tìm được nhiều linh dược, và toàn mạng rời khỏi nơi này càng lớn.”
“Sư huynh nói đúng, vào những vùng trong, làm gì có kẻ nào còn dám hành động một mình như tên đần ngoài kia chứ. Đây chính là cơ hội tốt để chúng ta thu thập thêm vật phẩm, tăng thêm thủ đoạn về sau.” Gã sư đệ liền nghe theo tên còn lại, sau đó cả hai tiếp tục thúc dục khôi lỗi tăng tốc nhanh hơn.
“Rầm!” Đột nhiên cả hang động này rung lên bần bật, lớp đá trần phía trên tức thì nứt vỡ rồi rơi xuống như mưa. Hai gã kia giật bắn mình vội vàng mở mắt, hai tay không ngừng tung ra rất nhiều phù lục, nhằm đánh tan đám đất đá đang rơi xuống phía bản thân.
Vừa rồi khi A Diệt vừa chạy qua phía trên hang động này, hắn liền xoay người lại rồi cấp tốc ném ra vô số phù bạo. Cứ ngỡ mục tiêu công kích của hắn là hai cỗ khôi lỗi đã đuổi đến gần, nào ngờ toàn bộ số phù bạo đó, được hắn bắn xuống hang động phía dưới, khiến hai gã đang chỉ huy khôi lỗi rơi vào tình huống nguy hiểm.
Hai cỗ khôi lỗi vì không được thần thức của chủ nhân tập trung khống chế, nên nhất thời khựng lại, cử động có phần chậm chạp. Nhân cơ hội đó, A Diệt linh hoạt luồn lách qua, trở lại ngay phía trên hang động vừa sụp đổ, vung tay bắn xuống mấy tấm phù bạo đỉnh giai!
Sau khi những vụ nổ đinh tai qua đi, xuất hiện phía dưới là hai thân ảnh trung niên đang rất chật vật, nhìn qua có thể thấy chúng bị thương không nhẹ, nếu không phải có nguyên phù phòng ngự, chắc chắn chúng đã không lành lặn rồi.
“Tốc độ phản ứng trước tình huống nguy hiểm của hai kẻ các ngươi kém thật đấy.” A Diệt cười lạnh, khinh thường nói.
Sau đó không chậm trễ mà phóng thẳng tới phía hai gã kia, chiến đao xuất hiện trong tay, trông hắn như đầu mãnh thú khi nhìn thấy con mồi vậy. Phía sau không xa, hai cỗ khôi lỗi chợt động, chạy tới ngăn cản hắc y thanh niên lại. Vì hiện tại hai khôi lỗi này đang được thôi động bằng phương thức thủ công, chứ không phải được thần niệm của chủ nhân nhập vào, nên hành động không còn được linh hoạt nữa.
Hai gã trung niên vừa phi hành bỏ chạy, vừa ve vẩy các ngón tay liên tục, thôi động khôi lỗi phía sau ngăn cản kẻ địch lại. Sắc mặt tên nào cũng đều tái nhợt, chúng biết lần này đá phải thiết bản rồi.
Chiến đấu vài chiêu, A Diệt đã đánh lui hai khôi lỗi, sau đó bứt tốc bắn đi theo hướng hai gã trung niên kia. Vừa tiếp cận, hắn đã bị mấy tấm nguyên phù dạng công kích bay vào mặt, nhưng rất nhanh vòng quang tráo từ nguyên phù phòng ngự đã hiện lên bao bọc cơ thể.
Chiến đao bổ chém không ngừng, hai gã kia chỉ có thể chật vật thối lui, thời gian tồn tại của lớp màng bảo vệ quanh thân sắp hết, hai kẻ đó cũng không còn nguyên phù, cái chết đang đến gần hơn. Hai cỗ khôi lỗi phía sau cấp tốc lao tới, khi nắm đấm của một tên sắp chạm đến sau lưng A Diệt, thì cũng là lúc thủ cấp của một gã trung niên rơi xuống!
Một cỗ khôi lỗi chợt đứng im bất động, chỉ còn một tên vẫn đang hoạt động, nhưng cũng không được linh hoạt, vì người điều khiển nó đang đứng trước làn ranh sinh tử.
“Xoẹt!”
A Diệt mệt mỏi thở dốc, nguyên lực trong người đã tiêu hao không ít, phải đánh hai trận liên tiếp khiến hắn có chút ăn không tiêu. Dưới chân là hai thi thể không đầu, máu tươi vẫn đang không ngừng chảy ra, lênh láng trên một mảng đất.
Phất tay thu lấy hai chiếc nạp giới, cùng hai cỗ khôi lỗi vẫn chưa hề bị hư hại gì, thân ảnh họ Diệt tức thì rời xa khỏi khu vực này, không lâu sau đó đã có rất nhiều ma thú theo mùi máu mà tìm tới nơi đây. Hai đệ tử Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong của Thiên Khôi môn, hiện tại chỉ còn sót lại vài mảnh y phục rách rưới, trên mảnh đất quạnh liêu.
Tại một nơi an toàn vô danh, cách địa điểm diễn ra trận chiến vừa rồi chừng vài dặm, A Diệt đang nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực ở đây. Trong nạp giới của hai kẻ vừa ngã xuống kia, có không ít đồ tốt, khiến họ Diệt chú ý nhất chính là điển tịch nghiên cứu về khôi lỗi thuật, và vô số nguyên vật liệu chế tạo khôi lỗi.
Tại nội môn Tọa Sơn tông cũng có đệ tử kiêm tu trên phương diện khôi lỗi thuật, nhưng số lượng không được nhiều. Hắn trước kia cũng có hứng thú với lĩnh vực này, nhưng vì phải tập trung tu luyện tu vi và pháp trận, nên không có thêm thời gian nghiên cứu.
Sau khi khôi phục trạng thái bản thân tới đỉnh phong, hắn tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm linh thảo, nhiều lần chạm trán ma thú mạnh mẽ, vẫn không hề ngần ngại mà vượt qua. Đi qua ngày đầu tiên trong Vạn Dược Giới, tuy chưa tìm được gốc linh dược nào, nhưng A Diệt đã có thu hoạch không nhỏ.
Trong mảnh không gian hạ vực này, một ngàn nguyên sĩ Luyện Nguyên cảnh đỉnh cao, hiện tại không rõ còn có mấy trăm, vẫn đang tích cực thi hành nhiệm vụ được giao. Họ không ngại đặt bản thân vào những vùng hiểm địa, với mục tiêu không gì khác ngoài linh dược quý hiếm, có thể dùng để đổi lấy Tạo Hóa đan, thêm cơ hội đổi đời cho bọn họ.
Một đầu tam giai đỉnh phong ma thú vừa đi theo tử thần, thi thể to lớn của nó đổ rầm xuống mặt đất. Cách đó không xa, A Diệt đang cẩn thận thu lấy một gốc linh dược đang tản mát ra hương thơm nhè nhẹ.
“Gốc Cao Móng Quỷ này chỉ là linh dược hạ phẩm, không phải loại nào có trong yêu cầu của tông phái hết. Thôi, có còn hơn không, đem về bán đi cũng không dưới 500 nguyên thạch đâu.” Hắn ta vừa lẩm bẩm vừa thu lấy linh dược, rồi quay lại cắt phăng đầu ma thú kia ra, tìm xem có ma hạch hay không.
Ngày tiếp theo, tại một thung lũng cách vị trí ban đầu hắn xuất hiện rất xa, tiếp tục có một cuộc chiến nổ ra, và kẻ thua cuộc là một đầu ma thú tam giai đỉnh phong. A Diệt nhìn thi thể con thú trước mặt, suy tư lẩm bẩm: “Ma thú thủ hộ tại những nơi có linh dược hạ phẩm đã là tam giai cực hạn rồi, nếu là linh dược trung phẩm như trong tờ giấy yêu cầu, chẳng lẽ nơi đó sẽ có ma thú tứ giai?”
Không nghĩ nhiều, hiện tại hắn chỉ biết đi được bước nào thì lo bước đó, thu lấy toàn bộ dược tài tại thung lũng này, rồi ngự khí ở khoảng không thấp, tiếp tục quá trình tìm kiếm. Trên người hắn có treo vài cây trận kỳ nhỏ, chúng tạo ra một loại trận pháp đặc biệt, có thể giúp thần thức thăm dò của hắn được tăng cường, trên cả phạm vi lẫn độ chính xác.
Nhìn thông tin đống linh dược ghi trên tấm giấy, A Diệt không khỏi thở dài, đã vài ngày trôi qua rồi mà hắn vẫn chưa tìm được một gốc linh dược đúng yêu cầu nào. Linh dược tông môn yêu cầu tìm kiếm và thu hoạch có năm mươi mấy loại, đều có phẩm chất từ trung phẩm linh dược trở lên, hơn nữa đều là loại quý hiếm, bên ngoài có tiền chưa chắc mua được.
Đột nhiên hắn như phát hiện ra điều gì nên liền dừng lại, thân ảnh cấp tốc ngự khí bay nhanh xuống phía dưới, đồng thời cố gắng thu liễm toàn bộ khí tức đang phát ra trên thân. Hắn chạy tới trốn sau mấy tảng đá lớn, thò đầu ra quan sát nơi đang không ngừng phát ra những tiếng nổ lớn.
Chỉ thấy phía dưới cách nơi hắn đang trốn vài trăm trượng, tại một vùng đồng bằng, có ba thân ảnh nam tử, đang bao vây quanh một tòa pháp trận nhỏ. Bọn chúng mỗi tên đều sai khiến một đầu ma thú tam giai, không ngừng công kích lên lớp màng chắn bên ngoài pháp trận.
Tập trung nhìn kĩ hơn, A Diệt chỉ trông thấy một thân ảnh mơ hồ đang đứng tại trung tâm pháp trận, nhìn dáng vẻ thì có thể nhận biết đó là một nữ tử. Có thể ba kẻ kia đang vây gϊếŧ nữ tử này để đoạt bảo, mà cô ta lại là một pháp trận sư ưu tú nên hai bên nhất thời lâm vào thế giằng co.
Chứng kiến ba tên nam tử lớn tuổi liên tục chửi rủa, chỉ huy ma thú công kích pháp trận đang bảo vệ một nữ tử bên trong, họ Diệt chỉ cười khẩy: “Người của Luyện Thú sơn quả nhiên bá đạo như trong lời đồn, chuyến này thú vị rồi đây.”
Chương 128: Hái dược (3)
Lớp tường hư ảo phía ngoài cùng của trận pháp xoay chuyển, chúng hấp thu năng lượng thổ thuộc tính dưới mặt đất, sau đó tạo ra những tấm cự khiên màu đất rắn chắc.
Xung quanh pháp trận, ba đầu ma thú vẫn đang không ngừng công kích, cho dù chỉ có thể khiến lớp phòng ngự ngoài cùng của tòa pháp trận này có chút lung lay, chúng cũng không bỏ cuộc.
Thời gian một bữa cơm sau, ba gã nam tử cùng ma thú của chúng phải mất sức chín trâu mười hai hổ, mới có thể đánh tan hết mấy lớp phòng ngự bên ngoài của pháp trận. Hiện giờ chỉ còn duy nhất một vòng quang tráo nhỏ bé cuối cùng mà thôi, mắt thường đã có thể nhìn thấy rõ ràng người đang đứng bên trong là ai.
Một nữ tử xinh đẹp, thân thể đầy đặn nở nang, nhìn bề ngoài chỉ chừng mười tám, đôi mươi, y phục trên người đại biểu cho đệ tử Thuần Nữ phường. Lúc này sắc mặt cô ta lộ rõ sự hoảng sợ, hai tay không ngừng bắt pháp quyết, thôi động mấy cây trận kỳ quanh thân tỏa ra quang mang sáng chói hơn nữa, tăng mức phòng ngự lên cao nhất có thể.
Ba gã nam tử cùng đầu ma thú của chúng đều đã thấm mệt, nhưng thấy thành công đã tới ngay trước mắt nên không ai muốn nghỉ ngơi, vẫn cố gắng cùng nhau công kích tòa pháp trận. Ba tên đó có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 9, mà ba đầu ma thú cũng đều là tam giai đỉnh cao, vì vậy dù chúng có yếu sức hơn đi nữa, cũng không sợ để một nữ tử chỉ có tu vi tầng 6 chạy thoát.
“Rầm!” Lớp phòng ngự cuối cùng chả mấy chốc đã vỡ vụn, ba đầu ma thú liền bao vây nữ tử lại, đồng thời một gã nam tử chợt động, lao tới muốn áp chế cô ta. Lúc này nữ nhân kia chỉ biết vung tay, ném ra rất nhiều phù bạo mà mình có, nhìn qua đã biết kĩ năng chiến đấu cá nhân của cô ta chẳng ra gì rồi.
Hai gã nam tử đứng bao vây bên ngoài, trông thấy nữ nhân kia sắp bị đồng bạn chế trụ, không khỏi hưng phấn mỉm cười. Nhưng bọn chúng còn chưa kịp cười lên thành tiếng, thì biến cố đã tìm tới.
Chỉ thấy hai đạo lục quang lướt qua lướt lại một vòng, lập tức ba gã nam tử này ngã xuống, trở thành những cỗ thi thể vô hồn. Ba đầu ma thú phát hiện chủ nhân của mình đã chết, nhưng chưa kịp làm gì thì đã lập tức ngã lăn ra đất, thân thể còn nguyên vẹn nhưng thần hồn đã bị diệt theo chủ nhân.
Mắt đẹp trợn trừng, đôi môi anh đào há hốc, khuôn mặt xinh xắn của nữ tử kia lộ rỗ vẻ khó tin, ba gã đàn ông đáng sợ như lang sói, vậy mà trong nháy mắt đã trở thành cái xác không. Cố nén lại kích động, cô ta biết có người vừa ra tay đánh lén, diệt sát ba gã này, nhưng có phải cứu mình hay không thì chưa rõ, biết đâu người đó cũng có ý xấu...
Cách đó không xa có một tên thanh niên thân mang hắc y, ngự khí bay tới gần phía cô ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt của người vừa đến, nữ tử này mới thở phào, tay ôm quyền rồi mỉm cười chân thành lên tiếng:
“Đa tạ nguyên huynh đã ra tay cứu thϊếp thân một mạng... từ lúc còn ở ngoài bình nguyên, thϊếp thân đã thấy mặt nguyên huynh rất quen, không biết chúng ta từng gặp nhau ở đâu chăng?”
Họ Diệt vừa đặt chân xuống đất, liền phất tay thu lấy toàn bộ nạp giới trên thân ba cỗ thi thể, rồi tiếp tục chỉ huy hai thanh phi đao, cắt phăng đầu ba con ma thú, tìm kiếm ma hạch. Hai thanh phi đao của hắn một màu trắng, một màu đỏ, đều thuộc Huyền giai hạ phẩm, là hai món bảo cụ có phẩm chất cao nhất hắn thu hoạch được, trong bảo tàng Lệ Lập.
Chỉ trong thời gian ché trà nhỏ hắn đã hành động xong, liền quay đầu sang nhìn nữ tử xinh đẹp kia rồi mỉm cười đáp: “Người cầm phiến đá nhỏ, tại phường thị Kim Phất trấn trên địa thành Đàm Mang, gần mười năm về trước!”
Nữ tử kinh ngạc liền đưa tay lên che miệng, đôi mắt càng trợn to hơn nhìn hắn, qua một hồi lâu mới lên tiếng: “Không ngờ nguyên huynh chính là cậu thiếu niên năm đó, người mua được một phiến đá mà thϊếp thân cảm thấy có chút bất phàm.”
Trong đầu cô ta nhớ lại cảnh tượng hồi đó, thời điểm đấy tu vi của cô đã vừa đạt tới tầng 3, trong khi thiếu niên mà cô muốn mua lại phiến đá chỉ là tầng 1 mà thôi. Không ngờ hiện tại người thiếu niên năm đó đã có được tu vi kinh khủng bậc này, hơn nữa còn trở thành đệ tử Tọa Sơn tông, thế lực đỉnh tiêm trong quốc gia.
“Không ngờ mới qua chút năm, mà nguyên huynh tu vi đã tăng tiến tới tầng cao nhất tại Luyện Nguyên cảnh, đã thế còn có thể dễ dàng diệt sát ba kẻ đồng giai, quả thực khiến thϊếp thân thấy khó tin.” Nữ tử thở dài cảm thán.
A Diệt khoanh tay, đi vòng quanh trận pháp vừa sụp đổ, vừa quan sát vừa nói: “Ba kẻ kia đã sức cùng lực kiệt khi phá trận pháp phòng ngự của nguyên hữu rồi, hơn nữa thời khác đó chúng chỉ chú ý đến cô, không đảo thần thức xung quanh, nên tại hạ mới có thể dễ dàng đắc thủ như vậy.
..Nguyên hữu tuy tu vi còn dậm chân tại tầng 6, nhưng kĩ nghệ trên phương diện trận pháp lại phi thường cao, cần gì phải hâm mộ kẻ như tại hạ chứ.”
“Nguyên huynh quá khen, gia tộc nhỏ của thϊếp thân nổi danh nhờ kĩ nghệ bày bố pháp trận, thân là con gái của tộc trưởng đương nhiệm, tất nhiên thϊếp thân phải biết chút da lông như này.”
Sau đó hai người trò chuyện qua lại một hồi, A Diệt đã nói cho nữ tử kia biết tên của mình, đồng dạng nữ tử kia cũng đã cho hắn biết tên. Nàng tên Hàn Thanh Bình, người của Hàn gia, một gia tộc trung lưu tại địa thành Đàm Mang, tất cả tộc nhân đa phần đều có thiên phú rất cao trên phương diện trận pháp.
Năm xưa vì mơ hồ nhìn ra phiến đá mà A Diệt vừa mua được, có giấu trận đồ huyền bí nào đó bên trong, nên nữ tử này mới có ý định muốn mua lại để về nghiên cứu. Vì thế mới gián tiếp gây nên xung đột giữa A Diệt và thiếu gia họ Lục, nhưng chuyện đó nàng không hề hay biết.
Họ Diệt cũng đã biết lí do tại sao nữ tử tu vi thấp kém này lại có mặt trong Vạn Dược Giới. Huynh trưởng của cô ta trúng một loại độc hiếm có, mà một loại dược liệu để điều chế thuốc giải chỉ có trong nơi này, nên nàng mới cầu xin trưởng bối trong tông cho cho mình một suốt tiến nhập.
Hàn Thanh Bình không phải đệ tử tầng hạch tâm, nên không hề có ai trong tông lo cho tính mạng nàng mà ngăn cản. Tuy thực lực cá nhân yếu kém, nhưng trình độ pháp trận rất cao, cho cô đủ thời gian, thì tạo ra một đại trận có thể chống lại Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong hoàn toàn có khả năng. Nhờ vậy mà cô mới được một suốt tiến nhập Vạn Dược Giới này.
“Không biết vì sao ba tên này lại nhất quyết muốn bắt Hàn nguyên hữu như vậy? Có ẩn tình gì nguyên hữu không muốn nói ra chăng?” A Diệt đột nhiên hỏi một câu khiến nữ tử kia sắc mặt có chút biến đổi.
Suy tư một hồi, cô ta thở dài rồi thành thật đáp: “Thứ bọn chúng muốn trên người thϊếp thân chính là một khối kì thạch, có thể chỉ dẫn tới vị trí sinh trưởng của ba linh dược quý hiếm!”
“Thật sao?” A Diệt không giấu nổi sự kinh ngạc, hắn đã từng nghe nói về kì thạch có thể cảm ứng linh dược, chúng được thiên nhiên hình thành, số lượng rất ít, nằm rải rác tại những nơi bất kì trong Vạn Dược Giới. Chỉ cần có một khối kì thạch, chắc chắn sẽ tìm được ít nhất ba gốc linh dược quý hiếm!
Nữ tử xinh xắn họ Hàn nhẹ gật đầu: “Khi thϊếp thân đang dựa theo khối kì thạch để đi tới vị trí của linh dược, do không cẩn thận nên đã bị ba tên đó phát hiện ra kì thạch, vậy nên mới bị chúng vây công như thế.”
Còn một lí do nữa mà nàng không nói vì xấu hổ, chính là ba kẻ kia cũng nổi lên du͙© vọиɠ với dung mạo nàng, muốn bắt về để giải tỏa nhu cầu cá nhân.
Thấy A Diệt âm trầm như đang suy nghĩ gì đó, nữ tử này có chút e sợ hắn ta sẽ hành động như ba gã kia, liền mỉm cười nói:
“Diệt huynh đã ra tay cứu giúp thϊếp thân một mạng, thϊếp thân cũng không nên độc hưởng kì ngộ một mình. Nếu huynh nguyện ý đi theo bảo vệ thϊếp thân, trong suốt chặng đường mà khối kì thạch chỉ dẫn, thϊếp thân xin nhường lại cho Diệt huynh hai gốc linh dược! Một gốc khác và toàn bộ thảo dược còn lại sẽ là của thϊếp thân, không biết huynh thấy như nào?”
Diệt Chúng Sinh nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, cười thâm ý rồi gật đầu đồng ý. Thấy vậy Hàn mỹ nữ mới thở phào nhẹ nhóm, bộ dáng căng thẳng đã bớt đi vài phần.
Ý nghĩ gϊếŧ người cướp của không phải chưa từng hiện lên trong đầu A Diệt, chỉ là hắn còn đang cân nhắc mà thôi. Nào ngờ nữ nhân này không phải chỉ được cái mã, đầu óc cũng thông minh, biết đối nhân xử thế, nguyện ý chia cho hắn phần thu hoạch cao hơn để hắn giảm bớt ý muốn gϊếŧ người đoạt bảo.
Dù đã quen biết từ xưa nhưng hai người cũng chẳng có giao tình gì, nên nữ tử họ Hàn kia vẫn rất đề phòng hắn, bộ dáng có chút lo sợ của nàng khiến A Diệt mắc cười. Hai người ngự khí phi hành tại gần mặt đất, lần theo phương hướng mà khối kì thạch trong tay họ Hàn đang chỉ, dần dần rời xa vị trí ban nãy.
Trên đường đi, hai người trao đổi tâm đắc tại phương diện trận pháp, khá là hợp nhau. Đây cũng là một trong những lí do khiến A Diệt ra tay cứu nữ tử này, vì hắn thực sự muốn biết thêm nhiều cách bày bố pháp trận, từ miệng một người trong gia tộc chuyên nghiên cứu pháp trận lâu năm.
Một người là hậu nhân dòng chính của gia tộc chuyên môn pháp trận, một người có được truyền thừa của pháp trận đại sư, cả hai hiện đều là trận pháp sư ưu tú, nên nói chuyện trên phương diện này phi thường ăn khớp nhau, bầu không khí không còn vẻ căng thẳng như trước nữa.
Chương 129: Theo kì thạch
Trong một sơn cốc u tĩnh, giữa trung tâm có một cây linh thảo đứng sừng sững, toàn thân mang màu vàng nhạt, không ngừng phát tán ra hương thơm ngào ngạt.
Tại vùng ven sơn cốc, có hai thân ảnh một nam một nữ đang loay hoay bố trí một tòa pháp trận to lớn, phải mất không ít thời gian thì họ mới hoàn thành. A Diệt phủi tay rồi đưa mắt nhìn nữ tử xinh đẹp bên cạnh, nói: “Giờ tại hạ sẽ đi dụ ma thú thủ hộ gốc linh thảo đó đến đây, Hàn nguyên hữu nhớ điều động pháp trận đúng thời điểm đấy.”
“Diệt huynh yên tâm, thϊếp thân nhất định sẽ không làm huynh thất vọng.” Nữ tử kia liền mỉm cười chắc chắn đáp.
Sau đó, thân ảnh hắc y ngự khí bay tới gần gốc linh dược tại vùng trung tâm sơn cốc. Nơi đây vẫn phi thường tĩnh lặng, không có bất kì chuyện gì phát sinh, cho tới khi họ Diệt chỉ còn cách linh thảo chừng một trượng.
“Gào!” Một tiếng gầm rống uy hϊếp vang lên, theo sau âm thanh đó là một thân ảnh cự thú to lớn, từ một cái hố sâu lao lên. Đầu ma thú này có thân hình như tê giác, toàn thân màu nâu đen, to lớn hơn con người rất nhiều, đôi mắt nó đỏ ké đầy sát khí, nhìn chằm chằm nhân loại trước mắt.
Cảm ứng kĩ càng một phen, A Diệt tự tin cười nói: “Thì ra chỉ là một đầu súc sinh tam giai đỉnh phong, làm ta cứ lo xa quá.”
Nói rồi hắn tức thì lao tới muốn đối chiến với đầu ma thú kia, thanh chiến đao trong tay vần vũ, hai thanh phi đao Huyền giai bay lượn huyền ảo. Lập tức một người một thú giao tranh dữ dội, từng đòn tung ra đều muốn lấy mạng đối phương, trận chiến ngày càng kịch liệt.
Từ xa chứng kiến tràng cảnh A Diệt trực diện chiến đấu với đầu ma thú đáng sợ kia, Hàn Thanh Bình không khỏi hâm mộ: “Ma thú trong đây hung hãn hơn ma thú đồng giai bên ngoài không ít, vậy mà Diệt huynh vẫn có thể chiếm ưu thế lớn như vậy, thật là lợi hại.”
Trận pháp do A Diệt và Thanh Bình liên thủ bố trí, mục đích để có thể tạm thời vây nhốt ma thú tứ giai. Nhưng ma thú thủ hộ linh dược trong sơn cốc này chỉ là tam giai, nên A Diệt có thể dùng chính sức của mình để đối phó được. Dù sao pháp trận này khi thôi động sẽ tiêu hao rất nhiều nguyên thạch trung phẩm, nếu không cần dùng tới thì càng tốt.
Tuyệt chiến chừng thời gian ba tuần trà, A Diệt đã diệt sát được đầu ma thú kia, sau đó liền ngồi im tại chỗ khôi phục nguyên lực. Hắn không sợ mùi máu của cái thi thể bên cạnh hấp dẫn ma thú khác tới, vì quanh sơn cốc mấy trăm trượng, hoàn toàn không có một đàn ma thú nào cả. (Nhắc lại chú thích: 1 tuần trà = 1 phút.)
Hàn Thanh Bình vui mừng vì không cần phải dùng tới pháp trận, cô ta liền nhanh chóng thu dọn lại toàn bộ trận kỳ, cũng coi như chờ đợi họ Diệt khôi phục. A Diệt không sợ khi sức mình giảm đi thì nữ tử kia sẽ làm gì đó gây bất lợi, đơn giản vì thực lực cô ta quá kém, mà pháp trận hắn cũng tinh thông, nên nếu cô ta dùng pháp trận để đối phó hắn thì hắn càng không coi vào đâu.
May mắn nữ tử xinh đẹp kia biết suy nghĩ, sau khi thu lại pháp trận, liền tới gần nơi hắn ngồi rồi cũng ngồi xếp bằng chờ đợi, không hề có ý gây hại cho hắn, cũng không hề tới gần gốc linh dược trước. Không lâu sau A Diệt đã khôi phục được hơn chín thành nguyên lực, hai người liền cùng nhau đi tới vùng trung tâm, nơi gốc linh thảo vẫn đang đung đưa cành lá theo từng cơn gió.
“Gốc Hy Thiêm này là trung phẩm linh dược có trong yêu cầu của các tông môn, Diệt huynh hãy nhổ lấy rồi tạm thời cất giữ đi, đợi sau khi chúng ta thu hoạch đủ tất cả ba gốc linh dược sẽ phân chia cũng chưa muộn.” Mỹ nhân họ Hàn mỉm cười đề nghị.
A Diệt nghe vậy chỉ khẽ cười gật đầu, sau đó tiến tới cẩn thận nhổ gốc linh dược này lên, rồi nhanh chóng cất vào trong một chiếc nạp giới có khả năng dưỡng mộc. Xong việc, hắn vừa phủi tay vừa hỏi: “Hàn nguyên hữu không sợ tại hạ sau khi thu hoạch đủ ba gốc linh dược, sẽ bỏ chạy ngay sao?”
“Diệt huynh thực lực cao cường, trên đường đi gặp ma thú nhảy ra tấn công, đều do một tay huynh tiêu diệt, nên để linh dược ở chỗ huynh là an toàn nhất. Hơn nữa thϊếp thân cảm thấy huynh sẽ không phải loại người xấu đâu, ta rất có lòng tin với huynh đó.”
Nghe câu trả lời này, A Diệt cũng chỉ biết cười cười vuốt sống mũi, đúng thật hắn sẽ không khốn nạn đến mức chiếm lấy toàn bộ số linh dược mà bỏ đi. Sau đó hai người tiếp tục phi hành, đi theo phương hướng mà khối kì thạch trong tay Thanh Bình chỉ đến.
Nơi thứ hai cũng là một sơn cốc âm u, cách sơn cốc ban nãy chừng ba mươi dặm, tại đây có một cây Xuyên Khung, linh dược nằm trên yêu cầu cần thu hoạch của tông môn. Nơi này có hai đầu ma thú đồng loài thủ hộ, chúng có tu vi tam giai đỉnh phong. Từng con yếu hơn chút so với ma thú thủ hộ tại sơn cốc đầu tiên, nhưng hai con hợp lực thì mức độ nguy hiểm tăng lên nhiều.
A Diệt phải toàn lực xuất thủ, kết hợp giữa kĩ năng chiến đấu cùng kĩ nghệ pháp trận. Nữ tử họ Hàn cũng nhanh chóng bố trí ra một pháp trận công kích tầm xa, sau đó thôi động trận pháp tấn công hai đầu ma thú kia, hỗ trợ cho họ Diệt. Lần này phải mất thời gian gần một bữa cơm, hai người mới có thể đưa hai đầu ma thú kia đi theo tử thần, trên mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi.
Sau khi khôi phục, thu lấy gốc Xuyên Khung rồi cất vào nạp giới có gốc Hy Thiêm, hai người một nam một nữ này lại tiếp tục lên đường. Hai sơn cốc vừa rồi, ngoại trừ linh dược ra, các loại thảo dược cũng có không ít, mà theo thỏa thuận thì tất cả thảo dược đều thuộc về Thanh Bình, nên lúc này cô ta đang vui vẻ vì đã thu hoạch được nhiều thảo dược quý hiếm.
Nơi cuối cùng nằm rất xa sơn cốc ban nãy, cách vài trăm dặm, hai người phi hành còn không ít lần bị ma thú ven đường tập kích, phải đến khi trời gần tối mới tới được mục tiêu. Vừa chỉ đến địa điểm thứ ba cũng là cuối cùng, khối kì thạch trong tay Thanh Bình liền vỡ vụn, hệt như một người lính dũng cảm, khi đã hoàn thành xong sứ mệnh thì mỉm cười mà hy sinh trên chiến trường.
Hai người ngồi xếp bằng tại một nơi an toàn để khôi phục nguyên lực tiêu hao khi phi hành, không lâu sau mới tiến vào trong vùng thung lũng tĩnh mịch. Cả khu vực này âm u đen tối, gây cho người ta cảm giác thấp thỏm khó chịu, A Diệt không hề hấn gì nhưng nữ tử họ Hàn đã có chút lo sợ trên mặt.
Trải qua một hồi tìm kiếm, hai người đều kinh ngạc khi nhìn tới đầm lầy giữa vùng thung lũng này. Tại trung tâm đầm lầy, có hai đóa hoa giống với hoa sen, đang tỏa ra quang mang nhu hòa, vươn mình đứng thẳng giữa hồ. Hai đóa hoa đó mang vẻ đẹp không dính bụi trần, mọc lên giữa đầm lầy đầy bùn bẩn, mà toàn thân không mang mùi bùn.
Mỹ nhân Thanh Bình phấn khởi kích động nói: “Tốt quá rồi Diệt huynh, không ngờ nơi này lại có tới hai gốc linh dược, hơn nữa đều là Thục Mẫu Sen, linh dược rất có giá trị!”
A Diệt nhíu mày suy tư, trong lòng hắn cảm thấy có gì đó không ổn, trầm ngâm chốc lát mới lên tiếng: “Chưa chắc có chuyện tốt như vậy đâu! Thường thì linh dược khi sinh trưởng cần hấp thu rất nhiều nguyên khí trong thiên địa, nên trong phạm vi vài chục trượng quanh nó sẽ chẳng có một gốc thảo dược nào sống được, chứ đừng nói là linh dược khác.”
Nghe vậy, họ Hàn như đã hiểu ra ý tứ của hắn, sắc mặt trầm xuống, nói: “Diệt huynh nói rất có lý, cùng một vùng mà có hai gốc linh dược mọc tự nhiên không phải hiếm, nhưng chúng phải mọc cách nhau ít nhất mấy chục trượng, để tránh tranh đoạt nguyên khí lẫn nhau. Mà hai đóa Thục Mẫu Sen kia lại có thể sinh trưởng ngay cạnh nhau như thế, đúng là có điểm kì quái!”
Tạm thời chưa truy xét chuyện này vội, hai người cấp tốc bố trí ra một tòa đại trận, có khả năng vây khốn cả ma thú tứ giai trong thời gian ngắn. Thục Mẫu Sen là linh dược thượng phẩm, hơn nữa còn có hai đóa, hai người đều cho rằng khả năng rất lớn ma thú thủ hộ tại nơi đây có tu vi tứ giai.
Sau khi bố trí thành công trận pháp, A Diệt ngự khí bay vòng vèo khắp cái thung lũng này, nhưng không hề phát hiện ra chút khí tức của một đầu ma thú nào. Cuối cùng khi không còn chờ đợi được nữa, hai người đã quyết định thử thu lấy một gốc linh dược.
A Diệt không dám trực tiếp bay ra giữa đầm lầy mà nhổ gốc sen lên, trước hết hắn thử chưởng khống mấy thanh phi đao, bay xung quanh hai gốc linh dược kia, đôi lúc còn có vài thanh bắn xuống dưới nước, xem có công kích trúng thứ gì hay không.
Linh dược muốn thu hoạch, cách đơn giản nhất là phải trực tiếp dùng tay nhổ lên, không thể từ xa cách không nhổ lên hay dùng bảo cụ cắt lấy được. A Diệt chỉ huy đống phi đao bay loạn giữa đầm lầy, mục đích chỉ để xem có ma thú nào đang trốn phía dưới hay không mà thôi, nếu có, chắc chắn chúng đã ngoi lên đánh bay hết mấy thanh phi đao đang làm loạn rồi.
Khi không phát hiện ra bất kì điều gì khả nghi hay gây nguy hiểm, họ Diệt đã ngự khí bay ra giữa đầm lầy tối đen, chuẩn bị thử nhổ lấy một đóa Thục Mẫu Sen. Đứng ngay sát bờ hồ, nữ tử họ Hàn đang có vài cây trận kỳ bay quanh người, chúng có thể phóng ra công kích bất kì lúc nào, nếu như thấy A Diệt gặp nguy hiểm.
Hai bàn tay nắm chặt ngay phía dưới đóa sen, sau đó dùng sức kéo mạnh lên, khi không thấy nhấc được gốc linh dược lên chút nào, A Diệt liền dùng sức mạnh hơn để kéo lấy. Đột nhiên, thời khắc này, trong thâm tâm hắn cấp tốc nổi lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt, lông tóc toàn thân dựng đứng, như cảnh báo cho hắn tử vong đang đến rất gần!
Chương 130: Giao dịch
Bảo vật tự động hộ chủ được chủ động thúc dục, ngay sau là uy năng của một tấm nguyên phù phòng ngự phẩm chất cao, hai vòng quang tráo rắn chắc tức thì hiện lên bao bọc thân thể A Diệt.
“Ầm!” Một cái miệng lớn như chậu máu, bên trong chứa đầy răng nhọn, từ sâu dưới đầm lầy phóng lên, đớp mạnh tới người hắn!
“Rộp!” Hai lớp phòng ngự cứ ngỡ rằng rắn chắc, nào ngờ không đến một hơi thở đã bị hai hàm răng sắc nhọn cắn vỡ vụn. Bất quá, nhiêu đó thời gian đủ để họ Diệt kịp phản ứng rồi hành động. Chân đạp mạnh lên một chiếc răng to lớn, thân ảnh hắn bật lùi ra sau, khi gần lui tới bờ đầm lầy, thì cái miệng quái thú đó đã cấp tốc ngoạm đến!
Họ Diệt tế ra tấm thuẫn trước người, toàn lực thúc dục nó hóa to ra, nguyên lực lưu chuyển trên bề mặt tấm thuẫn, nâng mức phòng ngự lên cực cao. Cùng lúc đó, nữ tử tại phía xa mới kịp trở tay, sau khi bắt pháp quyết, liền chỉ huy pháp trận công kích đầu ma thú đáng sợ kia.
Một luồng sáng được bắn ra từ tổ hợp bảy cây trận kỳ, oanh kích mạnh lên một bên mặt quái thú, nhờ vậy mà lực tấn công của nó bị giảm đi không ít, khi miệng lớn đâm tới tấm thuẫn của họ Diệt, đã không hề khiến hắn bị đánh bay.
Vừa đặt chân trên mặt đất, A Diệt liền ngự khí bay nhanh tới phía nữ tử họ Hàn, vừa rồi đầu ma thú to lớn kia bị nàng công kích, hiện tại đã bắt đầu chuyển hướng sang phía cô ta. Thấy con quái thú với đôi mắt chứa đầy sát khí, nhìn chằm chằm tới phía mình, rồi bắt đầu lao tới, khiến nữ tử này không khỏi bủn rủn tay chân, nhất thời không thể di chuyển mảy may.
“Vυ"t!” Thân ảnh người thanh niên bay vụt qua, bế lấy thân thể mềm mại của nàng, rồi toàn lực bắn tới vị trí tòa trận pháp lớn, đã được hai người bố trí từ sớm. Ngay phía sau hắn không quá một trượng, chính là đầu quái thú với cái miệng đầy răng nhọn kia, phóng theo không rời.
“Hàn nguyên hữu, ngay lúc này!” A Diệt khi vừa bay qua trung tâm tòa đại trận, liền quát lên, hai chân vẫn đang thúc dục Phi La Sơn bay với tốc độ cực hạn.
Trên tay nữ tử đang được A Diệt bế trong lòng, liền xuất hiện một trận bàn, một tay cô ta bấm pháp quyết, rồi nhanh chóng thôi động tòa đại trận này. Tức thì, phía dưới mặt đất có vô số trận kỳ đang tàn hình liền hiện ra, không ngừng phát ra quang mang sáng chói, tạo thành một vòng hoa văn kì bí rộng lớn, đang xoay chuyển không ngừng.
Tòa đại trận có phạm vi rộng gần 20 trượng, hiện đã được thôi động hoàn toàn, ngay khi A Diệt vừa bay ra khỏi phạm vi đó, thì đầu ma thú đuổi theo ngay phía sau đã đâm sấp mặt lên lớp vách ngăn vô hình. Thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, trái tim đang đập mạnh cũng dần trở lại trạng thái bình thường, đặt nhẹ nữ tử họ Hàn xuống, cả hai không hẹn mà cùng lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lúc này hai người mới có thời gian, để quan sát rõ cả thân thể khổng lồ của đầu ma thú đáng sợ kia. Chỉ thấy nó là một đầu mãng giao cực kỳ to lớn, cái đầu dữ tợn, thân dài phải tới mười trượng, lớp vảy cứng cáp màu xám ánh bạc, tại phần đuôi, bất ngờ có một đóa hoa sen trông rất bắt mắt.
A Diệt đưa mắt nhìn ra giữa đầm lầy, nơi đó hiện giờ chỉ còn một đóa Thục Mẫu Sen mà thôi, hắn như hiểu ra tất cả liền thở dài lên tiếng: “Thì ra một đóa Mẫu Sen tại đầm lầy là do đầu Ngụy Liên Giao này hiển hóa ra, không biết đã có bao nhiêu sinh linh chết dưới chiêu này của nó rồi, đúng là một súc sinh giảo hoạt.”
“Tứ giai ma thú Ngụy Liên Giao, hơn nữa loài này thuộc hàng khá trong các loài ma thú, cái đuôi của nó có thể biến hóa thành tất cả các loại hoa, ngay cả khí tức của linh dược cũng có thể bắt trước, thật là một thần thông nguy hiểm!” Mỹ nữ họ Hàn không khỏi kinh hãi trước trò lừa bịp, từ thần thông bẩm sinh của đầu ma thú trước mắt.
Cách thức săn mồi của đầu ma thú đó tại nơi này, nó sẽ biến đóa hoa ở đuôi thành Thục Mẫu Sen, rồi trốn sâu dưới đầm lầy, chỉ để đóa sen nổi lên mặt nước mà thôi. Đầu nó sẽ hướng lên phía hai đóa sen mà trực sẵn, chỉ cần có con mồi tiếp cận phạm vi hai đóa hoa, nó sẽ lập tức phóng lên ngoạm lấy con mồi.
Lúc này, đầu mãng giao đang điên cuồng công kích lên những vách tường vô hình, nhưng cũng chỉ khiến chúng khẽ lung lay mà thôi, hoàn toàn không thể phá vỡ. A Diệt bấy giờ đã phi hành ra giữa đầm lầy, tuy biết mối nguy tiềm ẩn đã được giải quyết, nhưng hắn vẫn không khỏi rùng mình khi bay đến phạm vi này.
Dùng thật nhiều sức mới nhổ được gốc Thục Mẫu Sen lên, hắn liền bỏ vào nạp giới, nơi có hai cây linh dược quý khác, sau đó trở lại bờ hồ nơi họ Hàn đang đứng chờ.
Nhìn tới đầu ma thú đang bị vậy khốn, nữ tử này nói: “Pháp trận đó phải chừng vài tuần trà nữa mới hết năng lượng mà ngừng hoạt động, giờ chúng ta chỉ cần phi hành đi cách nơi này thật xa, hoàn toàn có thể thoát khỏi đầu mãng giao kia.”
Họ Diệt gật đầu, nhưng trước khi đi hắn còn nhanh chóng rút lấy vài cây trận kỳ, được bố trí tại những góc không quá trọng yếu, điều này chỉ khiến tòa đại trận yếu đi chút mà thôi. Thấy nữ tử họ Hàn nhìn mình với ánh mắt lo lắng xen lẫn khó hiểu, hắn liền giải thích: “Mỗi cây trận kỳ trung phẩm này giá cũng không rẻ đâu, tiết kiệm được chút nào hay chút ấy thôi.”
Không lâu sau, hai thân ảnh trẻ tuổi, một nam một nữ ngự khí phi hành với tốc độ rất nhanh, rời xa khỏi vùng thung lũng u tối đó. Nữ tử Thanh Bình chỉ có tu vi tầng 6, nên tốc độ cùng thời gian phi hành sẽ không được cao. Nhưng cô ta bố trí một trận đồ nhỏ gắn trên bảo cụ phi hành của mình, nên tốc độ được tăng lên không ít, đồng thời có thể duy trì bay trong thời gian dài.
Hai người sánh vai phi hành dưới bầu trời đêm đen tối, sau một hồi lâu khi đã cách xa vùng thung lũng không dưới trăm dặm mới ngừng lại. Bọn họ tìm được một sơn động nhỏ an toàn, liền vào trong đó nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực, mỗi người ngồi xếp bằng ở một góc xa nhau, đợi tới khi trời sáng sẽ tiếp tục tính bước hành động tiếp theo.
Sáng sớm hôm sau, bên trong sơn động, A Diệt phất tay liền có ba gốc linh dược xuất hiện, trôi nổi trước mặt hắn và nữ tử họ Hàn. Trông ba kỳ chân trước mắt, không ngừng phát ra quang ma ôn hòa, tỏa ra mùi thơm nhẹ phi thường dễ chịu, khiến mỹ nhân kia không khỏi động tâm, nhưng vẫn cố bình tĩnh lại.
“Hàn nguyên hữu, theo ước định thì một trong ba gốc linh dược này sẽ là của các hạ, hãy cứ tự nhiên mà chọn lấy thứ mình muốn đi.” A Diệt thấy nữ tử trước mặt có vẻ ngượng ngùng, liền mở miệng nói.
Ngập ngừng trong chốc lát, nữ tử này mới hít sâu một hơi tiếp thêm dũng khí, rồi mở miệng nói lên một đề nghị: “Thϊếp thân có một việc muốn nhờ Diệt huynh, nếu nguyên huynh đồng ý, thì cả ba gốc linh dược này đều thuộc về huynh, thϊếp thân sẽ không lấy một gốc nào cả. Không biết nguyên huynh thấy thế nào?”
“Ồ, vậy Hàn nguyên hữu cứ thử nói ra việc muốn nhờ để tại hạ suy xét đã.” A Diệt nghe vậy cũng có chút kích động vì sẽ được cả ba gốc linh dược, nhưng vẫn phải hỏi cho rõ ràng trước rồi mới biết có nên đồng ý hay không.
Hàn mỹ nữ thành thật đáp lời: “Không giấu gì Diệt huynh, lần này thϊếp thân tiến nhập Vạn Dược Giới này, mục tiêu chính là có thể thu về tay được một gốc Mã Đề, làm chủ dược để điều chế thuốc giải độc cho huynh trưởng. Theo thông tin trước kia thϊếp thân thu thập được, thì loại linh dược đó chỉ có trong phạm vi vùng trong của mảnh đất này, nhưng càng tiến sâu sẽ càng nguy hiểm...
..Việc muốn nhờ Diệt huynh chính là: Huynh có thể bảo hộ cho thϊếp thân vào đến vùng trong để tìm kiếm Mã Đề? Nếu nguyên huynh đồng ý, thì không chỉ một gốc linh dược kia, mà tất cả thảo dược trên đường đi thϊếp thân đã thu thập được, đều sẽ là của Diệt huynh!”
Họ Diệt trầm ngâm suy nghĩ một hồi, nếu không có nữ tử này nhờ vả thì hắn cũng sẽ tiến vào sâu hơn, có khi còn tới tận vùng trung tâm, nên đem theo cô ta cũng không phải không thể. Chỉ là có một người vướng bận, nếu lâm vào tình huống nguy hiểm sẽ rất khó xử lý chu toàn, nhưng hắn cũng không muốn bỏ qua một gốc linh dược.
“Mã Đề tuy là trung phẩm linh dược, nhưng ngoài tác dụng giải độc ra thì chẳng còn công dụng nào khác, hơn nữa cũng không có trong danh sách những thứ cần thu thập của các môn phái, nên sẽ không có quá nhiều kẻ cạnh tranh.” Nghĩ vậy, A Diệt suy tính chuyện này cũng không phải quá khó, nên sau một hồi cũng gật đầu đồng ý.
“Tại hạ đồng ý hộ tống Hàn nguyên hữu vào đến vùng trong của hạ vực này, chỉ là sau khi vào trong thì việc tìm kiếm Mã Đề các hạ hãy tự thực hiện, tại hạ còn phải tìm linh dược mình cần. Một điều nữa, trên đường đi các hạ phải nghe theo mọi xắp xếp của tại hạ, không được tự ý hành động lạ, nếu không may để bản thân lâm vào hoàn cảnh sinh tử, các hạ hãy tự chịu!”
Nữ tử họ Hàn vui mừng kích động, liền mỉm cười rạng ngời gật đầu với hắn: “Diệt huynh yên tâm, thϊếp thân nhất định sẽ nghe theo lời chỉ đạo của huynh, chắc chắn sẽ không kéo chân sau của huynh đâu!”
Dung nhan xinh đẹp ấy khi mỉm cười tươi tắn lại càng tuyệt diễm hơn, khiến họ Diệt không khỏi ngơ ngẩn trong thoáng chốc. Rất nhanh hắn đã điều chỉnh sắc mặt về trạng thái bình thường, không để cho mỹ nhân ngồi đối diện phát hiện.
Không lâu sau, hai người tiếp tục ngự khí phi hành, tiến nhập vào vùng sâu hơn nữa, nơi có nhiều linh dược quý hiếm hơn, cũng như nhiều hiểm nguy rình rập hơn.
Bình nguyên lộng gió, im ắng vô thường, thông đạo tại cánh cổng hắc thạch khổng lồ đã đóng lại. Lão già họ Tần râu tóc bạc trắng, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn, chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi tại đây.
"Bốp!" Đột nhiên một bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn vỗ mạnh vào sau lưng lão già, khiến lão đau đớn kêu lên một hồi!
“Tần sư đệ, lâu rồi không gặp, lần trước khi ta thức dậy không biết đệ đã trốn đi đâu, lần này thì đừng hòng nhé hehe!” Thanh âm trong trẻo vang lên, từ phía sau lão già có một thân ảnh nữ hài nhảy ra cười đùa.
Lão già vẫn đang không ngừng lấy tay xoa xoa phần lưng vừa bị nữ hài vỗ, sắc mặt trở nên khổ sở, đối với nữ hài van xin nói: “Tọa sư tỷ đừng hành hạ bộ xương già này nữa được không? Tiểu đệ chịu hết nổi rồi.”
Nữ hài khả ái giơ tay kéo lấy bộ râu dài của lão ta, sắc mặt cố làm vẻ tức giận đáp: “Lần trước đệ hứa với ta rằng lần sau khi ta thức dậy, sẽ đưa ta đi ngoại quốc tiêu diệt cả đám tà sĩ, rồi bắt thật nhiều sủng thú quý hiếm. Giờ định khi nào mới thực hiện đây?”
“Hiện tại đệ đang thực thi nghiệm vụ của tông môn, để lần khác nhé.”
Nghe vậy, sắc mặt Thanh Loan càng không vui hơn, cánh tay nhỏ nhắn cầm nắm râu của lão già khua qua khua lại, khiến lão chỉ biết chật vật hướng cái đầu theo để tránh việc bị dựt đứt đám râu trắng đó. Trông thấy cảnh tượng một tiểu thí hài đang hành hạ một lão già gần đất xa trời như thế, khiến không ít quản sự phía dưới quay mặt đi, không dám nhìn lại.
“Hồi đệ còn nhỏ ta tắm cho đệ suốt, vậy mà giờ đủ lông đủ cánh rồi chẳng xem người sư tỷ này ra gì nữa phải không? Lần này đệ mà không đưa ta xuất ngoại, đừng hòng ta để yên cho!”
Bàn tay nhăn nheo vội che cái miệng nhỏ xinh của nữ hài lại, lão già đảo mắt nhìn những người khác rồi khổ sở nói nhỏ: “Sư tỷ đừng kể lại chuyện khi còn nhỏ nữa, người khác nghe thấy thì mất mặt lắm.”
Đúng lúc này có hai thân ảnh khác bay tới, đáp xuống gần hai trưởng lão Toạ Sơn tông này. Một trung niên cao gầy, khoác y phục rộng thùng thình, trông vẻ mặt chắc chắn là một kẻ lạnh lùng, ông là trưởng lão Khống Trùng quật. Bên cạnh là một mỹ phụ quyến rũ, bề ngoài chừng 30, dung mạo xinh đẹp đậm nét dụ hoặc, dưới miệng có nốt ruồi son, nàng là trưởng lão Thuần Nữ phường.
“Lâu rồi không gặp, Tọa tỷ, Tần nguyên hữu.”
“Ồ, là Nghiêm nguyên hữu và Nam nguyên hữu đấy à?” Lão già vui mừng, có thêm hai người này khuyên ngăn, có lẽ lão sẽ được an nhàn mà dưỡng già ở đây, chứ không phải đi làm tạp dịch cho vị sư tỷ khó chiều bên cạnh nữa.
Khi bốn trưởng lão đang bàn luận chuyện gì đó, thì xung quanh cánh cổng lớn, có chừng chục quản sự trong ba thế lực, mỗi người canh tại một hướng, thực thi công sự của bản thân.
Dù có hộ nhau khuyên giải thì cuối cùng ba người kia cũng phải chịu thua, lão già khọm nhom họ Tần với vẻ mặt buồn khổ, cùng nữ hài Tọa Thanh Loan hóa thành hai luồng độn quang, bắn đi tới chân trời. Hai người còn lại chỉ biết bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vậy là công việc tổng sự canh phòng tại nơi đây, chỉ còn có hai người họ.
“Nam huynh, huynh nghĩ lần này đệ tử thấp giai của Tọa Sơn tông có sống sót được quá 20 người không?” Nữ tử quyến rũ đang ngồi hưởng trà cùng trung niên họ Nam, liền hỏi người đối diện một câu.
Vị trưởng lão Khống Trùng quật suy nghĩ chốc lát, rồi trả lời: “Có lẽ được, lần này ta trông thấy trong đám đệ tử Luyện Nguyên cảnh của họ, có vài tên còn phi thường trẻ tuổi, rất có tiền đồ. Nếu Tọa Sơn tông đã chấp nhận để đám tiểu gia hỏa đó, được tiến vào bên trong Vạn Dược Giới, chắc chắn họ đã phát cho bảo vật giữ mạng rồi.”
“Huynh nói nghe cũng có lý.” Mỹ phụ họ Nghiêm đáp, ánh mắt lộ vẻ suy tư như đang tập trung nghĩ điều gì đó.
Trong khi đấy, tại bên trong mảnh không gian rộng lớn, tách biệt với thế giới bên ngoài này, những đệ tử tham gia của các thế lực đang không ngừng hành động, tìm kiếm, thu hái linh thảo quý hiếm.
Cổng nối vào bên trong Vạn Dược Giới chỉ duy trì ổn định chừng một tháng, nên trong vòng một tháng này, mỗi một đệ tử phải tìm được thật nhiều dược liệu nhất có thể.
Một thanh niên dung mạo bình thường, đã bỏ đi bộ y phục đại biểu tông môn, mà khoác lên người bộ hắc y, di chuyển nhanh chóng dưới một khu rừng nguyên sinh hoang dã. Trong tay cầm theo tấm bản đồ cổ, sau 30 năm chắc chắn trong thế giới này đã có biến hóa, nhưng dựa theo bản đồ vẫn sẽ biết được đại khái từng nơi.
Ngay khi bay vào bên trong thông đạo, trải qua một trận đầu choáng mắt hoa, A Diệt đã xuất hiện ngay cạnh cánh rừng này, xung quanh không phát hiện thêm bất kì ai. Nghe nói người tiến vào bên trong thông đạo, sẽ ngẫu nhiên xuất hiện tại nơi nào đó trong phạm vi ngàn dặm xung quanh cái cổng mà họ thông qua, nên hắn chỉ có một mình tại khu vực này cũng là điều bình thường.
Trên cánh tay trái của A Diệt có một trận bàn nhỏ, thứ này chính là dụng cụ tra tìm vị trí của những người đồng môn, được quản sự đeo lên cho từng đệ tử, hắn liền không chần chừ mà đập nát. Hắn muốn được tự do hành động một mình, không bị bất kì kẻ nào phát hiện tung tích, chuyện sư huynh đệ đồng môn sát hại lẫn nhau để đoạt bảo xảy ra không ít, nên hắn rất cẩn thận.
Hiện giờ chỉ chiến đấu bằng kĩ năng của bản thân, thì hắn đã có thực lực của Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong thông thường rồi. Nếu kết hợp thêm pháp trận trong chiến đấu, toàn lực thi triển mọi thủ đoạn, nói hắn vô địch trong cảnh giới này hoàn toàn không có gì sai, thậm chí có đủ khả năng chiến một trận với bán bộ Hiển Hóa cảnh!
Biết rõ chiến lực bản thân như vậy, A Diệt mới đủ tự tin để đăng kí tham gia chuyến hái thảo này. Mục tiêu chính không có gì khác ngoài tích đủ yêu cầu, để khi trở ra có thể đổi lấy được vài viên Tạo Hóa đan. Chứ với tư chất cực thấp của hắn, dù có Thất thải hồ quang và nguyên lực mang phẩm cấp tứ giai đỉnh, tỉ lệ đột phá thành công cũng chỉ chừng gần hai phần mười mà thôi!
Qua nửa ngày, A Diệt vẫn chưa gặp bất kì ai, như thể trong thế giới rộng lớn này chỉ có mỗi mình hắn là nhân loại vậy. Lúc này hắn vừa diệt sát một đầu ma thú tam giai đỉnh cao, có chút mất sức liền nhảy lên một cành cây cao mà nghỉ ngơi, khôi phục nguyên lực.
“Đã là đầu ma thú tam giai thứ mười rồi, dù đã rất cẩn thận nhưng vẫn không tránh khỏi chạm trán bọn chúng, hơn nữa con nào cũng đều có tu vi ít nhất là nhị giai đỉnh phong trở lên, vùng đất này quả thực rất nguy hiểm.” Hắn chỉ biết cảm thán trong lòng.
Trong tay xuất hiện một tấm giấy, trên mặt giấy ghi rất nhiều thông tin của các loại thiên tài địa bảo, những thứ được ghi trên đây đều là những linh thảo quý hiếm, tông phái yêu cầu các đệ tử tiến nhập Vạn Dược Giới phải cật lực thu hoạch. Nếu đệ tử tìm được linh thảo quý mà không phải thứ có ghi trên đây, thì họ được phép giữ làm của riêng, hoặc cống hiến cho tông phái.
Cất lại tấm giấy vào nạp giới, hắn thở dài lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Phải mười loại linh dược khác nhau mới có thể đổi được một viên Tạo Hóa đan, mà tìm cả nửa ngày ta còn chẳng biết được hình dạng của linh thảo là như thế nào nữa.”
Từ khi tiến nhập thế giới này rồi bắt đầu tìm kiếm, hắn đã thu hoạch được không ít thảo dược quý hiếm, nhưng vẫn chưa thấy một cây linh dược nào, chứ đừng nói là hái được một trong những loại linh dược thượng phẩm được yêu cầu trên tờ giấy. Nhưng hắn không nản trí, sau khi khôi phục nguyên lực tới đỉnh phong, thân ảnh hắn tiếp tục di chuyển khắp nơi dưới cánh rừng bao la.
Chiều tà, khi vừa diệt sát một bầy ma thú có thực lực không kém, A Diệt mệt mỏi thu lấy ma hạch, rồi chuẩn bị rời đi. Đột nhiên nguy hiểm tìm đến, chỉ thấy có hai thân ảnh nhanh như thiểm điện, từ hai hướng trái ngược nhau phóng tới hướng hắn. Ngay khi vừa tiếp cận đã tung ra một quyền cực mạnh, hai tiếng búp búp vang lên đinh tai.
Xung quanh họ Diệt không biết từ lúc nào xuất hiện ba cây trận kỳ, chúng tạo ra một lớp vách ngăn vô hình bao quanh, cản lại công kích của hai kẻ kia. Sắc mặt A Diệt có chút bất ngờ, hắn đã vô cùng cẩn thận, mỗi khi xuất thủ với ma thú, đều dùng thần niệm kiểm tra xung quanh liên tục, nhưng vẫn để hai tên này tiếp cận mà không hề hay biết!
Thân ảnh hắn bắn ngược ra xa, rồi nhìn kĩ hai bóng người kia, cuối cùng hắn cũng biết ra lý do tại sao bản thân không phát hiện ra bọn chúng: “Thì ra là hai cỗ khôi lỗi, hơn nữa còn có thêm thủ đoạn che giấu giao động nguyên lực đặc thù, hèn gì ngay cả trận pháp cảm ứng cũng không phát hiện ra.”
Trước mắt hắn là hai người đàn ông trẻ tuổi, thân hình to lớn, sắc mặt không chút biểu cảm, nhìn kĩ mới có thể phát hiện làn da họ không phải huyết nhục mà là kim loại màu da. Khôi lỗi thường có giao động nguyên lực rất nhỏ, hai tên này còn được bố trí thêm thủ đoạn che giấu nguyên lực trên thân, nên A Diệt trước đó không phát hiện ra là điều đương nhiên.
Nhìn những hoa văn đặc thù trên y phục hai cỗ khôi lỗi trước mặt, A Diệt lên tiếng: “Thì ra đồ chơi của Thiên Khôi môn, không biết hai kẻ đang chỉ huy đống sắt vụn này đang trốn ở đâu đây? Nghĩ rằng chỉ dùng hai món đồ chơi này đánh lén ta, là có thể thành công đắc thủ được cơ à!”
Chương 127: Hái dược (2)
Thân ảnh hắc y di chuyển nhanh như cơn gió, luồn lách dưới cánh rừng nhiệt đới rộng lớn. Phía sau có hai kẻ khác đang truy đuổi theo, chính là hai cỗ khôi lỗi đẳng cấp cao.
Không phải A Diệt đánh không lại nên mới bỏ chạy, mà hắn phải tìm cho ra tung tích của hai kẻ đang chỉ huy khôi lỗi phía sau, chứ hắn không thừa hơi đánh với hai khối sắt vụn vô tri. Loại khôi lỗi này, người chưởng khống không thể cách xa quá nửa dặm, vì vậy chỉ cần chạy quanh vài vòng, hắn không tin không tìm ra chúng.
“Theo tin tức về những thế lực khác, thì đệ tử của Thiên Khôi môn thường có kĩ năng chiến đấu cận thân rất kém, vì chúng quá chuyên tâm cho lĩnh vực khôi lỗi. Chỉ cần tìm thấy hai tên khốn kia, ta sẽ giúp chúng ngừng thở ngay!”
Vừa nghĩ tới đây, hắn đã mơ hồ phát hiện ra chút giao động nguyên lực trong một cái hang nhỏ. Khóe miệng kéo lên đường cong, hắn vờ như không hề hay biết mà chỉ vô tình chạy ngang qua đó, phía sau không xa, hai khôi lỗi đang cố tăng tốc bám theo.
Trong cái hang nhỏ nơi mà họ Diệt sắp chạy ngang qua, có hai gã trung niên đang nhắm mắt, ngồi xếp bằng, hai tay không ngừng kết ấn, giao động nguyên lực nhè nhẹ phát ra, được một pháp trận nhỏ xung quanh che đậy lại. Tuy thân thể bọn chúng ngồi đây, nhưng thần thức thì đang kí gửi trên cỗ khôi lỗi rồi điều khiển nó.
Một gã lên tiếng: “Sư huynh, tên khốn này chạy nhanh quá, dù vừa chiến đấu một trận với bầy ma thú tam giai xong, không ngờ hắn vẫn còn nhiều sức như thế. Chúng ta... có nên từ bỏ không?”
Nghe vậy, gã còn lại có chút tức giận liền đáp: “Hiếm lắm chúng ta mới có thể gặp một con bò lạc tại vùng ngoài như thế này, phải cố gắng diệt sát được hắn, thu lấy nạp giới. Càng có thêm nhiều đồ tốt, tỉ lệ chúng ta tìm được nhiều linh dược, và toàn mạng rời khỏi nơi này càng lớn.”
“Sư huynh nói đúng, vào những vùng trong, làm gì có kẻ nào còn dám hành động một mình như tên đần ngoài kia chứ. Đây chính là cơ hội tốt để chúng ta thu thập thêm vật phẩm, tăng thêm thủ đoạn về sau.” Gã sư đệ liền nghe theo tên còn lại, sau đó cả hai tiếp tục thúc dục khôi lỗi tăng tốc nhanh hơn.
“Rầm!” Đột nhiên cả hang động này rung lên bần bật, lớp đá trần phía trên tức thì nứt vỡ rồi rơi xuống như mưa. Hai gã kia giật bắn mình vội vàng mở mắt, hai tay không ngừng tung ra rất nhiều phù lục, nhằm đánh tan đám đất đá đang rơi xuống phía bản thân.
Vừa rồi khi A Diệt vừa chạy qua phía trên hang động này, hắn liền xoay người lại rồi cấp tốc ném ra vô số phù bạo. Cứ ngỡ mục tiêu công kích của hắn là hai cỗ khôi lỗi đã đuổi đến gần, nào ngờ toàn bộ số phù bạo đó, được hắn bắn xuống hang động phía dưới, khiến hai gã đang chỉ huy khôi lỗi rơi vào tình huống nguy hiểm.
Hai cỗ khôi lỗi vì không được thần thức của chủ nhân tập trung khống chế, nên nhất thời khựng lại, cử động có phần chậm chạp. Nhân cơ hội đó, A Diệt linh hoạt luồn lách qua, trở lại ngay phía trên hang động vừa sụp đổ, vung tay bắn xuống mấy tấm phù bạo đỉnh giai!
Sau khi những vụ nổ đinh tai qua đi, xuất hiện phía dưới là hai thân ảnh trung niên đang rất chật vật, nhìn qua có thể thấy chúng bị thương không nhẹ, nếu không phải có nguyên phù phòng ngự, chắc chắn chúng đã không lành lặn rồi.
“Tốc độ phản ứng trước tình huống nguy hiểm của hai kẻ các ngươi kém thật đấy.” A Diệt cười lạnh, khinh thường nói.
Sau đó không chậm trễ mà phóng thẳng tới phía hai gã kia, chiến đao xuất hiện trong tay, trông hắn như đầu mãnh thú khi nhìn thấy con mồi vậy. Phía sau không xa, hai cỗ khôi lỗi chợt động, chạy tới ngăn cản hắc y thanh niên lại. Vì hiện tại hai khôi lỗi này đang được thôi động bằng phương thức thủ công, chứ không phải được thần niệm của chủ nhân nhập vào, nên hành động không còn được linh hoạt nữa.
Hai gã trung niên vừa phi hành bỏ chạy, vừa ve vẩy các ngón tay liên tục, thôi động khôi lỗi phía sau ngăn cản kẻ địch lại. Sắc mặt tên nào cũng đều tái nhợt, chúng biết lần này đá phải thiết bản rồi.
Chiến đấu vài chiêu, A Diệt đã đánh lui hai khôi lỗi, sau đó bứt tốc bắn đi theo hướng hai gã trung niên kia. Vừa tiếp cận, hắn đã bị mấy tấm nguyên phù dạng công kích bay vào mặt, nhưng rất nhanh vòng quang tráo từ nguyên phù phòng ngự đã hiện lên bao bọc cơ thể.
Chiến đao bổ chém không ngừng, hai gã kia chỉ có thể chật vật thối lui, thời gian tồn tại của lớp màng bảo vệ quanh thân sắp hết, hai kẻ đó cũng không còn nguyên phù, cái chết đang đến gần hơn. Hai cỗ khôi lỗi phía sau cấp tốc lao tới, khi nắm đấm của một tên sắp chạm đến sau lưng A Diệt, thì cũng là lúc thủ cấp của một gã trung niên rơi xuống!
Một cỗ khôi lỗi chợt đứng im bất động, chỉ còn một tên vẫn đang hoạt động, nhưng cũng không được linh hoạt, vì người điều khiển nó đang đứng trước làn ranh sinh tử.
“Xoẹt!”
A Diệt mệt mỏi thở dốc, nguyên lực trong người đã tiêu hao không ít, phải đánh hai trận liên tiếp khiến hắn có chút ăn không tiêu. Dưới chân là hai thi thể không đầu, máu tươi vẫn đang không ngừng chảy ra, lênh láng trên một mảng đất.
Phất tay thu lấy hai chiếc nạp giới, cùng hai cỗ khôi lỗi vẫn chưa hề bị hư hại gì, thân ảnh họ Diệt tức thì rời xa khỏi khu vực này, không lâu sau đó đã có rất nhiều ma thú theo mùi máu mà tìm tới nơi đây. Hai đệ tử Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong của Thiên Khôi môn, hiện tại chỉ còn sót lại vài mảnh y phục rách rưới, trên mảnh đất quạnh liêu.
Tại một nơi an toàn vô danh, cách địa điểm diễn ra trận chiến vừa rồi chừng vài dặm, A Diệt đang nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực ở đây. Trong nạp giới của hai kẻ vừa ngã xuống kia, có không ít đồ tốt, khiến họ Diệt chú ý nhất chính là điển tịch nghiên cứu về khôi lỗi thuật, và vô số nguyên vật liệu chế tạo khôi lỗi.
Tại nội môn Tọa Sơn tông cũng có đệ tử kiêm tu trên phương diện khôi lỗi thuật, nhưng số lượng không được nhiều. Hắn trước kia cũng có hứng thú với lĩnh vực này, nhưng vì phải tập trung tu luyện tu vi và pháp trận, nên không có thêm thời gian nghiên cứu.
Sau khi khôi phục trạng thái bản thân tới đỉnh phong, hắn tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm linh thảo, nhiều lần chạm trán ma thú mạnh mẽ, vẫn không hề ngần ngại mà vượt qua. Đi qua ngày đầu tiên trong Vạn Dược Giới, tuy chưa tìm được gốc linh dược nào, nhưng A Diệt đã có thu hoạch không nhỏ.
Trong mảnh không gian hạ vực này, một ngàn nguyên sĩ Luyện Nguyên cảnh đỉnh cao, hiện tại không rõ còn có mấy trăm, vẫn đang tích cực thi hành nhiệm vụ được giao. Họ không ngại đặt bản thân vào những vùng hiểm địa, với mục tiêu không gì khác ngoài linh dược quý hiếm, có thể dùng để đổi lấy Tạo Hóa đan, thêm cơ hội đổi đời cho bọn họ.
Một đầu tam giai đỉnh phong ma thú vừa đi theo tử thần, thi thể to lớn của nó đổ rầm xuống mặt đất. Cách đó không xa, A Diệt đang cẩn thận thu lấy một gốc linh dược đang tản mát ra hương thơm nhè nhẹ.
“Gốc Cao Móng Quỷ này chỉ là linh dược hạ phẩm, không phải loại nào có trong yêu cầu của tông phái hết. Thôi, có còn hơn không, đem về bán đi cũng không dưới 500 nguyên thạch đâu.” Hắn ta vừa lẩm bẩm vừa thu lấy linh dược, rồi quay lại cắt phăng đầu ma thú kia ra, tìm xem có ma hạch hay không.
Ngày tiếp theo, tại một thung lũng cách vị trí ban đầu hắn xuất hiện rất xa, tiếp tục có một cuộc chiến nổ ra, và kẻ thua cuộc là một đầu ma thú tam giai đỉnh phong. A Diệt nhìn thi thể con thú trước mặt, suy tư lẩm bẩm: “Ma thú thủ hộ tại những nơi có linh dược hạ phẩm đã là tam giai cực hạn rồi, nếu là linh dược trung phẩm như trong tờ giấy yêu cầu, chẳng lẽ nơi đó sẽ có ma thú tứ giai?”
Không nghĩ nhiều, hiện tại hắn chỉ biết đi được bước nào thì lo bước đó, thu lấy toàn bộ dược tài tại thung lũng này, rồi ngự khí ở khoảng không thấp, tiếp tục quá trình tìm kiếm. Trên người hắn có treo vài cây trận kỳ nhỏ, chúng tạo ra một loại trận pháp đặc biệt, có thể giúp thần thức thăm dò của hắn được tăng cường, trên cả phạm vi lẫn độ chính xác.
Nhìn thông tin đống linh dược ghi trên tấm giấy, A Diệt không khỏi thở dài, đã vài ngày trôi qua rồi mà hắn vẫn chưa tìm được một gốc linh dược đúng yêu cầu nào. Linh dược tông môn yêu cầu tìm kiếm và thu hoạch có năm mươi mấy loại, đều có phẩm chất từ trung phẩm linh dược trở lên, hơn nữa đều là loại quý hiếm, bên ngoài có tiền chưa chắc mua được.
Đột nhiên hắn như phát hiện ra điều gì nên liền dừng lại, thân ảnh cấp tốc ngự khí bay nhanh xuống phía dưới, đồng thời cố gắng thu liễm toàn bộ khí tức đang phát ra trên thân. Hắn chạy tới trốn sau mấy tảng đá lớn, thò đầu ra quan sát nơi đang không ngừng phát ra những tiếng nổ lớn.
Chỉ thấy phía dưới cách nơi hắn đang trốn vài trăm trượng, tại một vùng đồng bằng, có ba thân ảnh nam tử, đang bao vây quanh một tòa pháp trận nhỏ. Bọn chúng mỗi tên đều sai khiến một đầu ma thú tam giai, không ngừng công kích lên lớp màng chắn bên ngoài pháp trận.
Tập trung nhìn kĩ hơn, A Diệt chỉ trông thấy một thân ảnh mơ hồ đang đứng tại trung tâm pháp trận, nhìn dáng vẻ thì có thể nhận biết đó là một nữ tử. Có thể ba kẻ kia đang vây gϊếŧ nữ tử này để đoạt bảo, mà cô ta lại là một pháp trận sư ưu tú nên hai bên nhất thời lâm vào thế giằng co.
Chứng kiến ba tên nam tử lớn tuổi liên tục chửi rủa, chỉ huy ma thú công kích pháp trận đang bảo vệ một nữ tử bên trong, họ Diệt chỉ cười khẩy: “Người của Luyện Thú sơn quả nhiên bá đạo như trong lời đồn, chuyến này thú vị rồi đây.”
Chương 128: Hái dược (3)
Lớp tường hư ảo phía ngoài cùng của trận pháp xoay chuyển, chúng hấp thu năng lượng thổ thuộc tính dưới mặt đất, sau đó tạo ra những tấm cự khiên màu đất rắn chắc.
Xung quanh pháp trận, ba đầu ma thú vẫn đang không ngừng công kích, cho dù chỉ có thể khiến lớp phòng ngự ngoài cùng của tòa pháp trận này có chút lung lay, chúng cũng không bỏ cuộc.
Thời gian một bữa cơm sau, ba gã nam tử cùng ma thú của chúng phải mất sức chín trâu mười hai hổ, mới có thể đánh tan hết mấy lớp phòng ngự bên ngoài của pháp trận. Hiện giờ chỉ còn duy nhất một vòng quang tráo nhỏ bé cuối cùng mà thôi, mắt thường đã có thể nhìn thấy rõ ràng người đang đứng bên trong là ai.
Một nữ tử xinh đẹp, thân thể đầy đặn nở nang, nhìn bề ngoài chỉ chừng mười tám, đôi mươi, y phục trên người đại biểu cho đệ tử Thuần Nữ phường. Lúc này sắc mặt cô ta lộ rõ sự hoảng sợ, hai tay không ngừng bắt pháp quyết, thôi động mấy cây trận kỳ quanh thân tỏa ra quang mang sáng chói hơn nữa, tăng mức phòng ngự lên cao nhất có thể.
Ba gã nam tử cùng đầu ma thú của chúng đều đã thấm mệt, nhưng thấy thành công đã tới ngay trước mắt nên không ai muốn nghỉ ngơi, vẫn cố gắng cùng nhau công kích tòa pháp trận. Ba tên đó có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 9, mà ba đầu ma thú cũng đều là tam giai đỉnh cao, vì vậy dù chúng có yếu sức hơn đi nữa, cũng không sợ để một nữ tử chỉ có tu vi tầng 6 chạy thoát.
“Rầm!” Lớp phòng ngự cuối cùng chả mấy chốc đã vỡ vụn, ba đầu ma thú liền bao vây nữ tử lại, đồng thời một gã nam tử chợt động, lao tới muốn áp chế cô ta. Lúc này nữ nhân kia chỉ biết vung tay, ném ra rất nhiều phù bạo mà mình có, nhìn qua đã biết kĩ năng chiến đấu cá nhân của cô ta chẳng ra gì rồi.
Hai gã nam tử đứng bao vây bên ngoài, trông thấy nữ nhân kia sắp bị đồng bạn chế trụ, không khỏi hưng phấn mỉm cười. Nhưng bọn chúng còn chưa kịp cười lên thành tiếng, thì biến cố đã tìm tới.
Chỉ thấy hai đạo lục quang lướt qua lướt lại một vòng, lập tức ba gã nam tử này ngã xuống, trở thành những cỗ thi thể vô hồn. Ba đầu ma thú phát hiện chủ nhân của mình đã chết, nhưng chưa kịp làm gì thì đã lập tức ngã lăn ra đất, thân thể còn nguyên vẹn nhưng thần hồn đã bị diệt theo chủ nhân.
Mắt đẹp trợn trừng, đôi môi anh đào há hốc, khuôn mặt xinh xắn của nữ tử kia lộ rỗ vẻ khó tin, ba gã đàn ông đáng sợ như lang sói, vậy mà trong nháy mắt đã trở thành cái xác không. Cố nén lại kích động, cô ta biết có người vừa ra tay đánh lén, diệt sát ba gã này, nhưng có phải cứu mình hay không thì chưa rõ, biết đâu người đó cũng có ý xấu...
Cách đó không xa có một tên thanh niên thân mang hắc y, ngự khí bay tới gần phía cô ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt của người vừa đến, nữ tử này mới thở phào, tay ôm quyền rồi mỉm cười chân thành lên tiếng:
“Đa tạ nguyên huynh đã ra tay cứu thϊếp thân một mạng... từ lúc còn ở ngoài bình nguyên, thϊếp thân đã thấy mặt nguyên huynh rất quen, không biết chúng ta từng gặp nhau ở đâu chăng?”
Họ Diệt vừa đặt chân xuống đất, liền phất tay thu lấy toàn bộ nạp giới trên thân ba cỗ thi thể, rồi tiếp tục chỉ huy hai thanh phi đao, cắt phăng đầu ba con ma thú, tìm kiếm ma hạch. Hai thanh phi đao của hắn một màu trắng, một màu đỏ, đều thuộc Huyền giai hạ phẩm, là hai món bảo cụ có phẩm chất cao nhất hắn thu hoạch được, trong bảo tàng Lệ Lập.
Chỉ trong thời gian ché trà nhỏ hắn đã hành động xong, liền quay đầu sang nhìn nữ tử xinh đẹp kia rồi mỉm cười đáp: “Người cầm phiến đá nhỏ, tại phường thị Kim Phất trấn trên địa thành Đàm Mang, gần mười năm về trước!”
Nữ tử kinh ngạc liền đưa tay lên che miệng, đôi mắt càng trợn to hơn nhìn hắn, qua một hồi lâu mới lên tiếng: “Không ngờ nguyên huynh chính là cậu thiếu niên năm đó, người mua được một phiến đá mà thϊếp thân cảm thấy có chút bất phàm.”
Trong đầu cô ta nhớ lại cảnh tượng hồi đó, thời điểm đấy tu vi của cô đã vừa đạt tới tầng 3, trong khi thiếu niên mà cô muốn mua lại phiến đá chỉ là tầng 1 mà thôi. Không ngờ hiện tại người thiếu niên năm đó đã có được tu vi kinh khủng bậc này, hơn nữa còn trở thành đệ tử Tọa Sơn tông, thế lực đỉnh tiêm trong quốc gia.
“Không ngờ mới qua chút năm, mà nguyên huynh tu vi đã tăng tiến tới tầng cao nhất tại Luyện Nguyên cảnh, đã thế còn có thể dễ dàng diệt sát ba kẻ đồng giai, quả thực khiến thϊếp thân thấy khó tin.” Nữ tử thở dài cảm thán.
A Diệt khoanh tay, đi vòng quanh trận pháp vừa sụp đổ, vừa quan sát vừa nói: “Ba kẻ kia đã sức cùng lực kiệt khi phá trận pháp phòng ngự của nguyên hữu rồi, hơn nữa thời khác đó chúng chỉ chú ý đến cô, không đảo thần thức xung quanh, nên tại hạ mới có thể dễ dàng đắc thủ như vậy.
..Nguyên hữu tuy tu vi còn dậm chân tại tầng 6, nhưng kĩ nghệ trên phương diện trận pháp lại phi thường cao, cần gì phải hâm mộ kẻ như tại hạ chứ.”
“Nguyên huynh quá khen, gia tộc nhỏ của thϊếp thân nổi danh nhờ kĩ nghệ bày bố pháp trận, thân là con gái của tộc trưởng đương nhiệm, tất nhiên thϊếp thân phải biết chút da lông như này.”
Sau đó hai người trò chuyện qua lại một hồi, A Diệt đã nói cho nữ tử kia biết tên của mình, đồng dạng nữ tử kia cũng đã cho hắn biết tên. Nàng tên Hàn Thanh Bình, người của Hàn gia, một gia tộc trung lưu tại địa thành Đàm Mang, tất cả tộc nhân đa phần đều có thiên phú rất cao trên phương diện trận pháp.
Năm xưa vì mơ hồ nhìn ra phiến đá mà A Diệt vừa mua được, có giấu trận đồ huyền bí nào đó bên trong, nên nữ tử này mới có ý định muốn mua lại để về nghiên cứu. Vì thế mới gián tiếp gây nên xung đột giữa A Diệt và thiếu gia họ Lục, nhưng chuyện đó nàng không hề hay biết.
Họ Diệt cũng đã biết lí do tại sao nữ tử tu vi thấp kém này lại có mặt trong Vạn Dược Giới. Huynh trưởng của cô ta trúng một loại độc hiếm có, mà một loại dược liệu để điều chế thuốc giải chỉ có trong nơi này, nên nàng mới cầu xin trưởng bối trong tông cho cho mình một suốt tiến nhập.
Hàn Thanh Bình không phải đệ tử tầng hạch tâm, nên không hề có ai trong tông lo cho tính mạng nàng mà ngăn cản. Tuy thực lực cá nhân yếu kém, nhưng trình độ pháp trận rất cao, cho cô đủ thời gian, thì tạo ra một đại trận có thể chống lại Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong hoàn toàn có khả năng. Nhờ vậy mà cô mới được một suốt tiến nhập Vạn Dược Giới này.
“Không biết vì sao ba tên này lại nhất quyết muốn bắt Hàn nguyên hữu như vậy? Có ẩn tình gì nguyên hữu không muốn nói ra chăng?” A Diệt đột nhiên hỏi một câu khiến nữ tử kia sắc mặt có chút biến đổi.
Suy tư một hồi, cô ta thở dài rồi thành thật đáp: “Thứ bọn chúng muốn trên người thϊếp thân chính là một khối kì thạch, có thể chỉ dẫn tới vị trí sinh trưởng của ba linh dược quý hiếm!”
“Thật sao?” A Diệt không giấu nổi sự kinh ngạc, hắn đã từng nghe nói về kì thạch có thể cảm ứng linh dược, chúng được thiên nhiên hình thành, số lượng rất ít, nằm rải rác tại những nơi bất kì trong Vạn Dược Giới. Chỉ cần có một khối kì thạch, chắc chắn sẽ tìm được ít nhất ba gốc linh dược quý hiếm!
Nữ tử xinh xắn họ Hàn nhẹ gật đầu: “Khi thϊếp thân đang dựa theo khối kì thạch để đi tới vị trí của linh dược, do không cẩn thận nên đã bị ba tên đó phát hiện ra kì thạch, vậy nên mới bị chúng vây công như thế.”
Còn một lí do nữa mà nàng không nói vì xấu hổ, chính là ba kẻ kia cũng nổi lên du͙© vọиɠ với dung mạo nàng, muốn bắt về để giải tỏa nhu cầu cá nhân.
Thấy A Diệt âm trầm như đang suy nghĩ gì đó, nữ tử này có chút e sợ hắn ta sẽ hành động như ba gã kia, liền mỉm cười nói:
“Diệt huynh đã ra tay cứu giúp thϊếp thân một mạng, thϊếp thân cũng không nên độc hưởng kì ngộ một mình. Nếu huynh nguyện ý đi theo bảo vệ thϊếp thân, trong suốt chặng đường mà khối kì thạch chỉ dẫn, thϊếp thân xin nhường lại cho Diệt huynh hai gốc linh dược! Một gốc khác và toàn bộ thảo dược còn lại sẽ là của thϊếp thân, không biết huynh thấy như nào?”
Diệt Chúng Sinh nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, cười thâm ý rồi gật đầu đồng ý. Thấy vậy Hàn mỹ nữ mới thở phào nhẹ nhóm, bộ dáng căng thẳng đã bớt đi vài phần.
Ý nghĩ gϊếŧ người cướp của không phải chưa từng hiện lên trong đầu A Diệt, chỉ là hắn còn đang cân nhắc mà thôi. Nào ngờ nữ nhân này không phải chỉ được cái mã, đầu óc cũng thông minh, biết đối nhân xử thế, nguyện ý chia cho hắn phần thu hoạch cao hơn để hắn giảm bớt ý muốn gϊếŧ người đoạt bảo.
Dù đã quen biết từ xưa nhưng hai người cũng chẳng có giao tình gì, nên nữ tử họ Hàn kia vẫn rất đề phòng hắn, bộ dáng có chút lo sợ của nàng khiến A Diệt mắc cười. Hai người ngự khí phi hành tại gần mặt đất, lần theo phương hướng mà khối kì thạch trong tay họ Hàn đang chỉ, dần dần rời xa vị trí ban nãy.
Trên đường đi, hai người trao đổi tâm đắc tại phương diện trận pháp, khá là hợp nhau. Đây cũng là một trong những lí do khiến A Diệt ra tay cứu nữ tử này, vì hắn thực sự muốn biết thêm nhiều cách bày bố pháp trận, từ miệng một người trong gia tộc chuyên nghiên cứu pháp trận lâu năm.
Một người là hậu nhân dòng chính của gia tộc chuyên môn pháp trận, một người có được truyền thừa của pháp trận đại sư, cả hai hiện đều là trận pháp sư ưu tú, nên nói chuyện trên phương diện này phi thường ăn khớp nhau, bầu không khí không còn vẻ căng thẳng như trước nữa.
Chương 129: Theo kì thạch
Trong một sơn cốc u tĩnh, giữa trung tâm có một cây linh thảo đứng sừng sững, toàn thân mang màu vàng nhạt, không ngừng phát tán ra hương thơm ngào ngạt.
Tại vùng ven sơn cốc, có hai thân ảnh một nam một nữ đang loay hoay bố trí một tòa pháp trận to lớn, phải mất không ít thời gian thì họ mới hoàn thành. A Diệt phủi tay rồi đưa mắt nhìn nữ tử xinh đẹp bên cạnh, nói: “Giờ tại hạ sẽ đi dụ ma thú thủ hộ gốc linh thảo đó đến đây, Hàn nguyên hữu nhớ điều động pháp trận đúng thời điểm đấy.”
“Diệt huynh yên tâm, thϊếp thân nhất định sẽ không làm huynh thất vọng.” Nữ tử kia liền mỉm cười chắc chắn đáp.
Sau đó, thân ảnh hắc y ngự khí bay tới gần gốc linh dược tại vùng trung tâm sơn cốc. Nơi đây vẫn phi thường tĩnh lặng, không có bất kì chuyện gì phát sinh, cho tới khi họ Diệt chỉ còn cách linh thảo chừng một trượng.
“Gào!” Một tiếng gầm rống uy hϊếp vang lên, theo sau âm thanh đó là một thân ảnh cự thú to lớn, từ một cái hố sâu lao lên. Đầu ma thú này có thân hình như tê giác, toàn thân màu nâu đen, to lớn hơn con người rất nhiều, đôi mắt nó đỏ ké đầy sát khí, nhìn chằm chằm nhân loại trước mắt.
Cảm ứng kĩ càng một phen, A Diệt tự tin cười nói: “Thì ra chỉ là một đầu súc sinh tam giai đỉnh phong, làm ta cứ lo xa quá.”
Nói rồi hắn tức thì lao tới muốn đối chiến với đầu ma thú kia, thanh chiến đao trong tay vần vũ, hai thanh phi đao Huyền giai bay lượn huyền ảo. Lập tức một người một thú giao tranh dữ dội, từng đòn tung ra đều muốn lấy mạng đối phương, trận chiến ngày càng kịch liệt.
Từ xa chứng kiến tràng cảnh A Diệt trực diện chiến đấu với đầu ma thú đáng sợ kia, Hàn Thanh Bình không khỏi hâm mộ: “Ma thú trong đây hung hãn hơn ma thú đồng giai bên ngoài không ít, vậy mà Diệt huynh vẫn có thể chiếm ưu thế lớn như vậy, thật là lợi hại.”
Trận pháp do A Diệt và Thanh Bình liên thủ bố trí, mục đích để có thể tạm thời vây nhốt ma thú tứ giai. Nhưng ma thú thủ hộ linh dược trong sơn cốc này chỉ là tam giai, nên A Diệt có thể dùng chính sức của mình để đối phó được. Dù sao pháp trận này khi thôi động sẽ tiêu hao rất nhiều nguyên thạch trung phẩm, nếu không cần dùng tới thì càng tốt.
Tuyệt chiến chừng thời gian ba tuần trà, A Diệt đã diệt sát được đầu ma thú kia, sau đó liền ngồi im tại chỗ khôi phục nguyên lực. Hắn không sợ mùi máu của cái thi thể bên cạnh hấp dẫn ma thú khác tới, vì quanh sơn cốc mấy trăm trượng, hoàn toàn không có một đàn ma thú nào cả. (Nhắc lại chú thích: 1 tuần trà = 1 phút.)
Hàn Thanh Bình vui mừng vì không cần phải dùng tới pháp trận, cô ta liền nhanh chóng thu dọn lại toàn bộ trận kỳ, cũng coi như chờ đợi họ Diệt khôi phục. A Diệt không sợ khi sức mình giảm đi thì nữ tử kia sẽ làm gì đó gây bất lợi, đơn giản vì thực lực cô ta quá kém, mà pháp trận hắn cũng tinh thông, nên nếu cô ta dùng pháp trận để đối phó hắn thì hắn càng không coi vào đâu.
May mắn nữ tử xinh đẹp kia biết suy nghĩ, sau khi thu lại pháp trận, liền tới gần nơi hắn ngồi rồi cũng ngồi xếp bằng chờ đợi, không hề có ý gây hại cho hắn, cũng không hề tới gần gốc linh dược trước. Không lâu sau A Diệt đã khôi phục được hơn chín thành nguyên lực, hai người liền cùng nhau đi tới vùng trung tâm, nơi gốc linh thảo vẫn đang đung đưa cành lá theo từng cơn gió.
“Gốc Hy Thiêm này là trung phẩm linh dược có trong yêu cầu của các tông môn, Diệt huynh hãy nhổ lấy rồi tạm thời cất giữ đi, đợi sau khi chúng ta thu hoạch đủ tất cả ba gốc linh dược sẽ phân chia cũng chưa muộn.” Mỹ nhân họ Hàn mỉm cười đề nghị.
A Diệt nghe vậy chỉ khẽ cười gật đầu, sau đó tiến tới cẩn thận nhổ gốc linh dược này lên, rồi nhanh chóng cất vào trong một chiếc nạp giới có khả năng dưỡng mộc. Xong việc, hắn vừa phủi tay vừa hỏi: “Hàn nguyên hữu không sợ tại hạ sau khi thu hoạch đủ ba gốc linh dược, sẽ bỏ chạy ngay sao?”
“Diệt huynh thực lực cao cường, trên đường đi gặp ma thú nhảy ra tấn công, đều do một tay huynh tiêu diệt, nên để linh dược ở chỗ huynh là an toàn nhất. Hơn nữa thϊếp thân cảm thấy huynh sẽ không phải loại người xấu đâu, ta rất có lòng tin với huynh đó.”
Nghe câu trả lời này, A Diệt cũng chỉ biết cười cười vuốt sống mũi, đúng thật hắn sẽ không khốn nạn đến mức chiếm lấy toàn bộ số linh dược mà bỏ đi. Sau đó hai người tiếp tục phi hành, đi theo phương hướng mà khối kì thạch trong tay Thanh Bình chỉ đến.
Nơi thứ hai cũng là một sơn cốc âm u, cách sơn cốc ban nãy chừng ba mươi dặm, tại đây có một cây Xuyên Khung, linh dược nằm trên yêu cầu cần thu hoạch của tông môn. Nơi này có hai đầu ma thú đồng loài thủ hộ, chúng có tu vi tam giai đỉnh phong. Từng con yếu hơn chút so với ma thú thủ hộ tại sơn cốc đầu tiên, nhưng hai con hợp lực thì mức độ nguy hiểm tăng lên nhiều.
A Diệt phải toàn lực xuất thủ, kết hợp giữa kĩ năng chiến đấu cùng kĩ nghệ pháp trận. Nữ tử họ Hàn cũng nhanh chóng bố trí ra một pháp trận công kích tầm xa, sau đó thôi động trận pháp tấn công hai đầu ma thú kia, hỗ trợ cho họ Diệt. Lần này phải mất thời gian gần một bữa cơm, hai người mới có thể đưa hai đầu ma thú kia đi theo tử thần, trên mặt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi.
Sau khi khôi phục, thu lấy gốc Xuyên Khung rồi cất vào nạp giới có gốc Hy Thiêm, hai người một nam một nữ này lại tiếp tục lên đường. Hai sơn cốc vừa rồi, ngoại trừ linh dược ra, các loại thảo dược cũng có không ít, mà theo thỏa thuận thì tất cả thảo dược đều thuộc về Thanh Bình, nên lúc này cô ta đang vui vẻ vì đã thu hoạch được nhiều thảo dược quý hiếm.
Nơi cuối cùng nằm rất xa sơn cốc ban nãy, cách vài trăm dặm, hai người phi hành còn không ít lần bị ma thú ven đường tập kích, phải đến khi trời gần tối mới tới được mục tiêu. Vừa chỉ đến địa điểm thứ ba cũng là cuối cùng, khối kì thạch trong tay Thanh Bình liền vỡ vụn, hệt như một người lính dũng cảm, khi đã hoàn thành xong sứ mệnh thì mỉm cười mà hy sinh trên chiến trường.
Hai người ngồi xếp bằng tại một nơi an toàn để khôi phục nguyên lực tiêu hao khi phi hành, không lâu sau mới tiến vào trong vùng thung lũng tĩnh mịch. Cả khu vực này âm u đen tối, gây cho người ta cảm giác thấp thỏm khó chịu, A Diệt không hề hấn gì nhưng nữ tử họ Hàn đã có chút lo sợ trên mặt.
Trải qua một hồi tìm kiếm, hai người đều kinh ngạc khi nhìn tới đầm lầy giữa vùng thung lũng này. Tại trung tâm đầm lầy, có hai đóa hoa giống với hoa sen, đang tỏa ra quang mang nhu hòa, vươn mình đứng thẳng giữa hồ. Hai đóa hoa đó mang vẻ đẹp không dính bụi trần, mọc lên giữa đầm lầy đầy bùn bẩn, mà toàn thân không mang mùi bùn.
Mỹ nhân Thanh Bình phấn khởi kích động nói: “Tốt quá rồi Diệt huynh, không ngờ nơi này lại có tới hai gốc linh dược, hơn nữa đều là Thục Mẫu Sen, linh dược rất có giá trị!”
A Diệt nhíu mày suy tư, trong lòng hắn cảm thấy có gì đó không ổn, trầm ngâm chốc lát mới lên tiếng: “Chưa chắc có chuyện tốt như vậy đâu! Thường thì linh dược khi sinh trưởng cần hấp thu rất nhiều nguyên khí trong thiên địa, nên trong phạm vi vài chục trượng quanh nó sẽ chẳng có một gốc thảo dược nào sống được, chứ đừng nói là linh dược khác.”
Nghe vậy, họ Hàn như đã hiểu ra ý tứ của hắn, sắc mặt trầm xuống, nói: “Diệt huynh nói rất có lý, cùng một vùng mà có hai gốc linh dược mọc tự nhiên không phải hiếm, nhưng chúng phải mọc cách nhau ít nhất mấy chục trượng, để tránh tranh đoạt nguyên khí lẫn nhau. Mà hai đóa Thục Mẫu Sen kia lại có thể sinh trưởng ngay cạnh nhau như thế, đúng là có điểm kì quái!”
Tạm thời chưa truy xét chuyện này vội, hai người cấp tốc bố trí ra một tòa đại trận, có khả năng vây khốn cả ma thú tứ giai trong thời gian ngắn. Thục Mẫu Sen là linh dược thượng phẩm, hơn nữa còn có hai đóa, hai người đều cho rằng khả năng rất lớn ma thú thủ hộ tại nơi đây có tu vi tứ giai.
Sau khi bố trí thành công trận pháp, A Diệt ngự khí bay vòng vèo khắp cái thung lũng này, nhưng không hề phát hiện ra chút khí tức của một đầu ma thú nào. Cuối cùng khi không còn chờ đợi được nữa, hai người đã quyết định thử thu lấy một gốc linh dược.
A Diệt không dám trực tiếp bay ra giữa đầm lầy mà nhổ gốc sen lên, trước hết hắn thử chưởng khống mấy thanh phi đao, bay xung quanh hai gốc linh dược kia, đôi lúc còn có vài thanh bắn xuống dưới nước, xem có công kích trúng thứ gì hay không.
Linh dược muốn thu hoạch, cách đơn giản nhất là phải trực tiếp dùng tay nhổ lên, không thể từ xa cách không nhổ lên hay dùng bảo cụ cắt lấy được. A Diệt chỉ huy đống phi đao bay loạn giữa đầm lầy, mục đích chỉ để xem có ma thú nào đang trốn phía dưới hay không mà thôi, nếu có, chắc chắn chúng đã ngoi lên đánh bay hết mấy thanh phi đao đang làm loạn rồi.
Khi không phát hiện ra bất kì điều gì khả nghi hay gây nguy hiểm, họ Diệt đã ngự khí bay ra giữa đầm lầy tối đen, chuẩn bị thử nhổ lấy một đóa Thục Mẫu Sen. Đứng ngay sát bờ hồ, nữ tử họ Hàn đang có vài cây trận kỳ bay quanh người, chúng có thể phóng ra công kích bất kì lúc nào, nếu như thấy A Diệt gặp nguy hiểm.
Hai bàn tay nắm chặt ngay phía dưới đóa sen, sau đó dùng sức kéo mạnh lên, khi không thấy nhấc được gốc linh dược lên chút nào, A Diệt liền dùng sức mạnh hơn để kéo lấy. Đột nhiên, thời khắc này, trong thâm tâm hắn cấp tốc nổi lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt, lông tóc toàn thân dựng đứng, như cảnh báo cho hắn tử vong đang đến rất gần!
Chương 130: Giao dịch
Bảo vật tự động hộ chủ được chủ động thúc dục, ngay sau là uy năng của một tấm nguyên phù phòng ngự phẩm chất cao, hai vòng quang tráo rắn chắc tức thì hiện lên bao bọc thân thể A Diệt.
“Ầm!” Một cái miệng lớn như chậu máu, bên trong chứa đầy răng nhọn, từ sâu dưới đầm lầy phóng lên, đớp mạnh tới người hắn!
“Rộp!” Hai lớp phòng ngự cứ ngỡ rằng rắn chắc, nào ngờ không đến một hơi thở đã bị hai hàm răng sắc nhọn cắn vỡ vụn. Bất quá, nhiêu đó thời gian đủ để họ Diệt kịp phản ứng rồi hành động. Chân đạp mạnh lên một chiếc răng to lớn, thân ảnh hắn bật lùi ra sau, khi gần lui tới bờ đầm lầy, thì cái miệng quái thú đó đã cấp tốc ngoạm đến!
Họ Diệt tế ra tấm thuẫn trước người, toàn lực thúc dục nó hóa to ra, nguyên lực lưu chuyển trên bề mặt tấm thuẫn, nâng mức phòng ngự lên cực cao. Cùng lúc đó, nữ tử tại phía xa mới kịp trở tay, sau khi bắt pháp quyết, liền chỉ huy pháp trận công kích đầu ma thú đáng sợ kia.
Một luồng sáng được bắn ra từ tổ hợp bảy cây trận kỳ, oanh kích mạnh lên một bên mặt quái thú, nhờ vậy mà lực tấn công của nó bị giảm đi không ít, khi miệng lớn đâm tới tấm thuẫn của họ Diệt, đã không hề khiến hắn bị đánh bay.
Vừa đặt chân trên mặt đất, A Diệt liền ngự khí bay nhanh tới phía nữ tử họ Hàn, vừa rồi đầu ma thú to lớn kia bị nàng công kích, hiện tại đã bắt đầu chuyển hướng sang phía cô ta. Thấy con quái thú với đôi mắt chứa đầy sát khí, nhìn chằm chằm tới phía mình, rồi bắt đầu lao tới, khiến nữ tử này không khỏi bủn rủn tay chân, nhất thời không thể di chuyển mảy may.
“Vυ"t!” Thân ảnh người thanh niên bay vụt qua, bế lấy thân thể mềm mại của nàng, rồi toàn lực bắn tới vị trí tòa trận pháp lớn, đã được hai người bố trí từ sớm. Ngay phía sau hắn không quá một trượng, chính là đầu quái thú với cái miệng đầy răng nhọn kia, phóng theo không rời.
“Hàn nguyên hữu, ngay lúc này!” A Diệt khi vừa bay qua trung tâm tòa đại trận, liền quát lên, hai chân vẫn đang thúc dục Phi La Sơn bay với tốc độ cực hạn.
Trên tay nữ tử đang được A Diệt bế trong lòng, liền xuất hiện một trận bàn, một tay cô ta bấm pháp quyết, rồi nhanh chóng thôi động tòa đại trận này. Tức thì, phía dưới mặt đất có vô số trận kỳ đang tàn hình liền hiện ra, không ngừng phát ra quang mang sáng chói, tạo thành một vòng hoa văn kì bí rộng lớn, đang xoay chuyển không ngừng.
Tòa đại trận có phạm vi rộng gần 20 trượng, hiện đã được thôi động hoàn toàn, ngay khi A Diệt vừa bay ra khỏi phạm vi đó, thì đầu ma thú đuổi theo ngay phía sau đã đâm sấp mặt lên lớp vách ngăn vô hình. Thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, trái tim đang đập mạnh cũng dần trở lại trạng thái bình thường, đặt nhẹ nữ tử họ Hàn xuống, cả hai không hẹn mà cùng lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lúc này hai người mới có thời gian, để quan sát rõ cả thân thể khổng lồ của đầu ma thú đáng sợ kia. Chỉ thấy nó là một đầu mãng giao cực kỳ to lớn, cái đầu dữ tợn, thân dài phải tới mười trượng, lớp vảy cứng cáp màu xám ánh bạc, tại phần đuôi, bất ngờ có một đóa hoa sen trông rất bắt mắt.
A Diệt đưa mắt nhìn ra giữa đầm lầy, nơi đó hiện giờ chỉ còn một đóa Thục Mẫu Sen mà thôi, hắn như hiểu ra tất cả liền thở dài lên tiếng: “Thì ra một đóa Mẫu Sen tại đầm lầy là do đầu Ngụy Liên Giao này hiển hóa ra, không biết đã có bao nhiêu sinh linh chết dưới chiêu này của nó rồi, đúng là một súc sinh giảo hoạt.”
“Tứ giai ma thú Ngụy Liên Giao, hơn nữa loài này thuộc hàng khá trong các loài ma thú, cái đuôi của nó có thể biến hóa thành tất cả các loại hoa, ngay cả khí tức của linh dược cũng có thể bắt trước, thật là một thần thông nguy hiểm!” Mỹ nữ họ Hàn không khỏi kinh hãi trước trò lừa bịp, từ thần thông bẩm sinh của đầu ma thú trước mắt.
Cách thức săn mồi của đầu ma thú đó tại nơi này, nó sẽ biến đóa hoa ở đuôi thành Thục Mẫu Sen, rồi trốn sâu dưới đầm lầy, chỉ để đóa sen nổi lên mặt nước mà thôi. Đầu nó sẽ hướng lên phía hai đóa sen mà trực sẵn, chỉ cần có con mồi tiếp cận phạm vi hai đóa hoa, nó sẽ lập tức phóng lên ngoạm lấy con mồi.
Lúc này, đầu mãng giao đang điên cuồng công kích lên những vách tường vô hình, nhưng cũng chỉ khiến chúng khẽ lung lay mà thôi, hoàn toàn không thể phá vỡ. A Diệt bấy giờ đã phi hành ra giữa đầm lầy, tuy biết mối nguy tiềm ẩn đã được giải quyết, nhưng hắn vẫn không khỏi rùng mình khi bay đến phạm vi này.
Dùng thật nhiều sức mới nhổ được gốc Thục Mẫu Sen lên, hắn liền bỏ vào nạp giới, nơi có hai cây linh dược quý khác, sau đó trở lại bờ hồ nơi họ Hàn đang đứng chờ.
Nhìn tới đầu ma thú đang bị vậy khốn, nữ tử này nói: “Pháp trận đó phải chừng vài tuần trà nữa mới hết năng lượng mà ngừng hoạt động, giờ chúng ta chỉ cần phi hành đi cách nơi này thật xa, hoàn toàn có thể thoát khỏi đầu mãng giao kia.”
Họ Diệt gật đầu, nhưng trước khi đi hắn còn nhanh chóng rút lấy vài cây trận kỳ, được bố trí tại những góc không quá trọng yếu, điều này chỉ khiến tòa đại trận yếu đi chút mà thôi. Thấy nữ tử họ Hàn nhìn mình với ánh mắt lo lắng xen lẫn khó hiểu, hắn liền giải thích: “Mỗi cây trận kỳ trung phẩm này giá cũng không rẻ đâu, tiết kiệm được chút nào hay chút ấy thôi.”
Không lâu sau, hai thân ảnh trẻ tuổi, một nam một nữ ngự khí phi hành với tốc độ rất nhanh, rời xa khỏi vùng thung lũng u tối đó. Nữ tử Thanh Bình chỉ có tu vi tầng 6, nên tốc độ cùng thời gian phi hành sẽ không được cao. Nhưng cô ta bố trí một trận đồ nhỏ gắn trên bảo cụ phi hành của mình, nên tốc độ được tăng lên không ít, đồng thời có thể duy trì bay trong thời gian dài.
Hai người sánh vai phi hành dưới bầu trời đêm đen tối, sau một hồi lâu khi đã cách xa vùng thung lũng không dưới trăm dặm mới ngừng lại. Bọn họ tìm được một sơn động nhỏ an toàn, liền vào trong đó nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực, mỗi người ngồi xếp bằng ở một góc xa nhau, đợi tới khi trời sáng sẽ tiếp tục tính bước hành động tiếp theo.
Sáng sớm hôm sau, bên trong sơn động, A Diệt phất tay liền có ba gốc linh dược xuất hiện, trôi nổi trước mặt hắn và nữ tử họ Hàn. Trông ba kỳ chân trước mắt, không ngừng phát ra quang ma ôn hòa, tỏa ra mùi thơm nhẹ phi thường dễ chịu, khiến mỹ nhân kia không khỏi động tâm, nhưng vẫn cố bình tĩnh lại.
“Hàn nguyên hữu, theo ước định thì một trong ba gốc linh dược này sẽ là của các hạ, hãy cứ tự nhiên mà chọn lấy thứ mình muốn đi.” A Diệt thấy nữ tử trước mặt có vẻ ngượng ngùng, liền mở miệng nói.
Ngập ngừng trong chốc lát, nữ tử này mới hít sâu một hơi tiếp thêm dũng khí, rồi mở miệng nói lên một đề nghị: “Thϊếp thân có một việc muốn nhờ Diệt huynh, nếu nguyên huynh đồng ý, thì cả ba gốc linh dược này đều thuộc về huynh, thϊếp thân sẽ không lấy một gốc nào cả. Không biết nguyên huynh thấy thế nào?”
“Ồ, vậy Hàn nguyên hữu cứ thử nói ra việc muốn nhờ để tại hạ suy xét đã.” A Diệt nghe vậy cũng có chút kích động vì sẽ được cả ba gốc linh dược, nhưng vẫn phải hỏi cho rõ ràng trước rồi mới biết có nên đồng ý hay không.
Hàn mỹ nữ thành thật đáp lời: “Không giấu gì Diệt huynh, lần này thϊếp thân tiến nhập Vạn Dược Giới này, mục tiêu chính là có thể thu về tay được một gốc Mã Đề, làm chủ dược để điều chế thuốc giải độc cho huynh trưởng. Theo thông tin trước kia thϊếp thân thu thập được, thì loại linh dược đó chỉ có trong phạm vi vùng trong của mảnh đất này, nhưng càng tiến sâu sẽ càng nguy hiểm...
..Việc muốn nhờ Diệt huynh chính là: Huynh có thể bảo hộ cho thϊếp thân vào đến vùng trong để tìm kiếm Mã Đề? Nếu nguyên huynh đồng ý, thì không chỉ một gốc linh dược kia, mà tất cả thảo dược trên đường đi thϊếp thân đã thu thập được, đều sẽ là của Diệt huynh!”
Họ Diệt trầm ngâm suy nghĩ một hồi, nếu không có nữ tử này nhờ vả thì hắn cũng sẽ tiến vào sâu hơn, có khi còn tới tận vùng trung tâm, nên đem theo cô ta cũng không phải không thể. Chỉ là có một người vướng bận, nếu lâm vào tình huống nguy hiểm sẽ rất khó xử lý chu toàn, nhưng hắn cũng không muốn bỏ qua một gốc linh dược.
“Mã Đề tuy là trung phẩm linh dược, nhưng ngoài tác dụng giải độc ra thì chẳng còn công dụng nào khác, hơn nữa cũng không có trong danh sách những thứ cần thu thập của các môn phái, nên sẽ không có quá nhiều kẻ cạnh tranh.” Nghĩ vậy, A Diệt suy tính chuyện này cũng không phải quá khó, nên sau một hồi cũng gật đầu đồng ý.
“Tại hạ đồng ý hộ tống Hàn nguyên hữu vào đến vùng trong của hạ vực này, chỉ là sau khi vào trong thì việc tìm kiếm Mã Đề các hạ hãy tự thực hiện, tại hạ còn phải tìm linh dược mình cần. Một điều nữa, trên đường đi các hạ phải nghe theo mọi xắp xếp của tại hạ, không được tự ý hành động lạ, nếu không may để bản thân lâm vào hoàn cảnh sinh tử, các hạ hãy tự chịu!”
Nữ tử họ Hàn vui mừng kích động, liền mỉm cười rạng ngời gật đầu với hắn: “Diệt huynh yên tâm, thϊếp thân nhất định sẽ nghe theo lời chỉ đạo của huynh, chắc chắn sẽ không kéo chân sau của huynh đâu!”
Dung nhan xinh đẹp ấy khi mỉm cười tươi tắn lại càng tuyệt diễm hơn, khiến họ Diệt không khỏi ngơ ngẩn trong thoáng chốc. Rất nhanh hắn đã điều chỉnh sắc mặt về trạng thái bình thường, không để cho mỹ nhân ngồi đối diện phát hiện.
Không lâu sau, hai người tiếp tục ngự khí phi hành, tiến nhập vào vùng sâu hơn nữa, nơi có nhiều linh dược quý hiếm hơn, cũng như nhiều hiểm nguy rình rập hơn.
Bình luận facebook