• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Ma Đế Nghịch Thần (1 Viewer)

  • Chương 136-140

Chương 136: Ẩn nguy

“Phi Kiếm Quyết – Đại Kiếm Kích!”

Cự kiếm kéo theo lục sắc quang mang phóng thẳng xuống bình nguyên vô danh, ầm một tiếng, oanh kích thẳng lên thân thể to lớn của một đầu cự sư, khiến nó gầm lên đau đớn. Mục nhãn nằm dọc trên trán đầu sư tử kia khởi quang, tức thì một luồng sáng vàng phóng thẳng lên phía thân ảnh A Diệt với tốc độ rất nhanh!

“Vυ"t!” Họ Diệt phản xạ trong nháy mắt, tránh né thành công luồng hào quang bắn tới, nhưng trong lòng vẫn chưa hết hoảng sợ với đòn tấn công vừa rồi, chỉ cần chậm lại nửa hơi thở thôi, thì ngực hắn lúc này có lẽ đã thủng một lỗ lớn rồi.

Phía dưới, ngay khi đầu Dị Mục Sư phát động công kích kẻ đang phi hành trên không là A Diệt, thì hai kẻ khác đã hành động. Một thân ảnh mập mạp nhưng di chuyển rất nhanh, lướt qua một đường vòng cung, dáng một đòn cực mạnh lên giữa bụng cự sư. Tại hướng khác, thanh niên cao gầy họ Triệu tung cước xông tới, tại mũi chân hắn có điểm một đầu kiến độc, trông có vẻ rất nguy hiểm.

Hai thân ảnh lướt qua thân thể cự thú to lớn, tên nào tên nấy đều không khỏi thở dốc, nguyên lực tiêu hao trong đòn vừa rồi quả thực quá nhiều. Từ trên không trung, A Diệt phi xuống mà chậm rãi tiếp đất, mỉm cười đi tới phía hai tên kia. Phía sau hắn, thân thể to lớn của tứ giai ma thú Dị Mục Sư liền đổ rầm, máu tươi thi nhau tuôn trào, khí tức sinh mệnh đã tiêu tán.

Phục dụng vài viên đan dược, sau đó Triệu Bất Chính xoay người lại, mỉm cười ôm quyền với họ Diệt: “Đa ta Diệt nguyên hữu đã ra tay tương trợ, nếu không lần này hai huynh đệ tại hạ có lẽ phải dùng tới những thủ đoạn hại cả địch lẫn ta, mới có thể diệt sát được đầu súc sinh này mất.”

“Thực sự đa tạ Diệt huynh.” Tên mập lùn Nặc Lan Thực cũng mỉm cười, hướng phía hắn mà chắp tay ôm quyền.

A Diệt khẽ cười khoát khoát tay, đáp: “Tiện tay mà thôi, đúng lúc tại hạ đi ngang qua đây, thấy hai vị nguyên hữu vất vả giao chiến với đầu súc sinh kia, nên góp chút sức mọn.”

Sáng sớm ngày hôm nay, A Diệt đã đưa Hàn Thanh Bình an toàn đi ra khỏi vùng trong của Vạn Dược Giới, sau đó nói lời từ biệt rồi mỗi người một ngả.

Lúc chia tay, hắn còn được nàng ta tặng một bộ trận đồ, nghe nàng nói trong bộ trận đồ đó có chứa trận pháp tâm huyết nhất mà nàng từng sáng tạo ra, trình độ tạo nghệ tại phương diện này của nàng rất cao, nên thứ đó quý giá mức nào A Diệt hẳn rất rõ.

Hắn cũng tặng lại cho mỹ nữ họ Hàn một bộ trận đồ và một cuốn điển tịch, đều liên quan đến một tòa đại trận thuần công kích cực mạnh. Sau khi nàng rời đi, di chuyển tới những vùng an toàn, ít có tranh đấu, đợi ngày thông đạo khai mở sẽ thoát giới, thì A Diệt lại càng tiến sâu hơn, đến những khu vực nguy hiểm hơn nữa.

Trong khi phi hành tìm tới những vùng có linh dược, hắn cảm thấy xung quanh có chút im ắng cùng hụt hẫng, nhất thời chưa quen lại với cái cảm giác độc hành như xưa. Cảm giác đó kéo dài chưa lâu thì hắn đã bắt gặp người quen, trông thấy trên một vùng bình nguyên, hai tên nam tử là Triệu Bất Chính cùng Nặc Lan Thực, đang chật vật đối đầu với một ma thú mạnh mẽ, hắn liền ra tay tương trợ.

“Không biết tại sao hai vị lại trêu tới đầu Dị Mục Sư này làm gì? Ta thấy quanh đây đâu có gốc linh dược nào đâu, súc sinh này hẳn không phải là ma thú thủ hộ linh dược.”

Nghe A Diệt hỏi vậy, gã họ Triệu cười khổ trả lời: “Không giấu gì nguyên hữu, tại hạ có việc quan trọng cần đến ma hạch tứ giai, mà cách đây không lâu phát hiện đầu Dị Mục Sư này bị thương không nhẹ, nên đã đánh chủ ý lên nó. Nào ngờ súc sinh này tàn nhưng không phế, nếu không có Diệt huynh đệ tương trợ, có lẽ hai huynh đệ bọn ta phải tốn một phen khổ chiến rồi.”

Họ Diệt như hiểu ra, gật gật đầu: “Ra là thế, xem ra tại hạ hơi nhiều chuyện rồi.”

Đúng lúc này, thanh âm vui mừng của gã Thực mập vang lên: “Tốt quá, đầu súc sinh này có ma hạch, không ngờ ngay mục tiêu đầu tiên mà chúng ta đã thu hoạch được ma hạch rồi, tốt quá rồi!”

Nghe vậy, họ Triệu cũng vui vẻ không thôi, sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng. Nhận ra bản thân có chút thất thố trước mặt A Diệt, hắn liền điều chỉnh lại tâm trạng, rồi mỉm cười nói: “Ma hạch tứ phẩm giá trị không nhỏ, lần này huynh đệ ta kiếm được cũng nhờ có một phần công lao của Diệt nguyên hữu, không biết nguyên hữu muốn nguyên thạch hay thảo dược? Tại hạ sẽ trả đủ.”

“Thôi, tại hạ chỉ tiện tay góp chút lực, công lao chính vẫn nằm trên người hai vị, không nên khách sáo như vậy.” Vừa rồi hắn cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lắm, hắn ra tay chỉ đơn giản là muốn hai tên này nợ mình chút nhân tình mà thôi, vì hắn biết hai tên này không phải hạng thường, sau này ắt thành tài.

“Nếu Diệt nguyên hữu đã nói như vậy thì huynh đệ tại hạ cũng không khách sáo nữa, công trợ lực ngày hôm nay của nguyên hữu, tại hạ sẽ luôn ghi nhớ.” Nói đoạn, giới chỉ hắn lóe lên, một bộ y phục thanh tao xuất hiện, tự động khoác trên thân hắn, giọng điệu hắn không giấu nổi một tia tự hào nói tiếp:

“Địa Thanh cốc – Triệu Bất Chính, xin hứa sẽ dốc lòng tương trợ, nếu một ngày nào đó Diệt nguyên hữu cần tới!”

Sắc mặt A Diệt có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như lúc thường, vì trước đó hắn đã mơ hồ đoán ra thân phận của hai kẻ này rồi. Giới chỉ trên ngón tay của hắn cũng phát quang, một tấm lệnh bài xuất hiện, lơ lửng bên cạnh hắn:

“Tọa Sơn tông – Diệt Chúng Sinh, đa tạ lời hứa hẹn này của Triệu nguyên hữu, nếu sau này tại hạ thực sự gặp phải sự tình khó một mình giải quyết, nhất định sẽ tìm tới làm phiền các hạ.”

Khi biết thân phận của A Diệt, hai tên kia bất ngờ không thôi, sau đó gã họ Triệu ngẩng mặt cười lớn: "Haha, không ngờ tại đây, ba người chúng ta lại là đệ tử của cả Tam đại phái!”

Nghe vậy, A Diệt hơi nao nao, liền quay đầu sang nhìn tới gã mập, chỉ thấy hắn đang cười tươi, trong tay phe phẩy một tấm lệnh bài, trên bề mặt lệnh bài có hình một thanh trường kiếm rất bắt mắt.

Họ Triệu liền giải thích: “Thực sư đệ là đệ tử của Thiên Kiếm các, năm xưa khi chưa ra nhập môn phái, thì hai người bọn ta có chung một sư phụ, nên đến giờ vẫn bảo trì gọi nhau là sư huynh sư đệ, dù cho không cùng một thế lực.”

A Diệt gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ba người lúc này có vẻ đều rất cao hứng, không ai ngờ ba người họ, mỗi người đều thuộc một thế lực đỉnh tiêm. Tọa Sơn tông, Địa Thanh cốc, Thiên Kiếm các, ba thế lực cự đầu tại Phần Quốc, được giới tu hành kính cẩn gọi với cái tên: Tam đại phái.

Cao hứng trò chuyện thêm một hồi, sau đó A Diệt tạm biệt hai người kia, tự mình bay về một hướng khác. Trước khi đi, họ Triệu còn nhắc nhở hắn phải đề cao cảnh giác hơn, vì mấy ngày gần đây, hai huynh đệ họ đã vài lần phát hiện người của Ám Minh hội, một thế lực nhất lưu chuyên làm những việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Ám Minh hội thường đào tạo nguyên sĩ có khả năng ẩn nặc, mang thiên phú của bậc thích khách, biến họ thành sát thủ lợi hại. Công việc thường làm của chúng là mật thám, hoặc nhận ủy thách của ai đó mà đi ám sát các nguyên sĩ khác. Theo lời của gã họ Triệu thì đệ tử trong thế lực này, chính diện giao đấu chả ăn được ai, nhưng cắn trộm thì là vô địch.

“Có lẽ đám Ám Minh hội đã đánh hơi được những người còn sống sót có thu hoạch lớn sau đợt thú triều, nên bắt đầu hướng lưỡi đao tới những người này. Mong rằng Hàn nữ tử đó không gặp bất chắc gì, còn về phần ta, các ngươi đến bao nhiêu ta tiếp bấy nhiêu!” Vừa phi hành, hắn vừa lẩm nhẩm trong đầu, mức độ cảnh giác đã tăng lên không ít.

...........

Trên đỉnh của một ngọn núi vô danh, có không dưới ba mươi thân ảnh tập chung tại đây, ai nấy đều khoác trên người y phục đệ tử Tọa Sơn tông. Đám người này bề ngoài đều có bộ dáng trung niên và già lão, khí tức trên thân không ngoài dự đoán đều là Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong, bọn họ nhắm mắt đứng bất động tại chỗ, không ai nói một lời nào.

Đột nhiên có một bóng đen di chuyển quỷ dị dưới cánh rừng tại lưng chừng ngọn núi này, chỉ sau vài hơi thở, bóng đen đó đã đi tới ngay phía trước đám người kia, lộ ra là thân ảnh một gã nam tử hắc y che kín mặt.

Thần bí hắc y ôm quyền với ba chục người trước mặt, sau đó thanh âm khàn khàn lên tiếng: “Bọn ta đã tra ra tung tích của hắn, cũng dự đoán được địa điểm tiếp theo mà hắn đang hướng tới, chuyện kế tiếp các ngươi hãy tự quyết định.”

Lời vừa dứt, một tấm ngọc giản đã bay đến trước mặt một lão già trong đám người, tức thì thần bí hắc y biến mất vô ảnh vô tung.

Đám người không ai để ý tới tên đó biến mất ra sao, ánh mắt tất cả đều dồn đến phía lão già đang dò xét ngọc giản trong tay. Sau khi đảo thần thức qua bên trong ngọc giản, lão già nở một nụ cười lạnh, liền phất tay ra hiệu cho những người xung quanh: “Hành động thôi, khiến tên đó nằm lại vĩnh viễn trong Vạn Dược Giới này nào!”
Chương 137: Sát cục

Hắc u vực, một hiểm địa cực kỳ nổi danh tại vùng trong của Vạn Dược Giới, thuộc hạ vực, gần phạm vi nơi này đã nổ ra một trận chiến lớn. Ngày hôm nay, đã có một người thà rơi xuống hắc u vực chứ không chịu chết dưới lưỡi kiếm của kẻ địch!

Đêm trong Vạn Dược Giới cũng như bên ngoài, bầu trời được một lớp màn đen tối bao phủ, vô vàn ánh sao lấp lánh điểm trên tấm màn đó, một ánh nguyệt dạ treo tại trung tâm, luôn dõi theo bản thân ta dù có đi đến cuối chân trời.

Đêm nay là một đêm không ngủ, tiếng xé gió vang lên không ngừng, hàng mấy chục thân ảnh ngự khí phi hành với tốc độ cao, bắn đi trên bầu trời sao. Công kích các loại liên tiếp được tung ra từ khắp bốn phương tám hướng, chúng chỉ có một mục tiêu duy nhất, chính là thân ảnh một tên thanh niên trẻ tuổi, bộ dáng chật vật, đang đạp Phi La Sơn toàn lực bỏ chạy.

Kẻ đang phải thảm hại chạy trốn không ai khác chính là Diệt Chúng Sinh, mà lạ thay, gần ba chục thân ảnh đang truy sát hắn, tất cả đều mặc y phục đệ tử Tọa Sơn tông trên thân!

Đã qua vài ngày kể từ khi A Diệt chia tay mấy người vừa quen trước đó, trở thành độc hành giả trong hạ vực này. Hồi chiều hắn may mắn phát hiện một gốc linh dược có trong yêu cầu của môn phái, sau một hồi dò xét kĩ càng, không phát hiện có kẻ nào gần khu vực đó, thì hắn mới động thủ đối đầu với ma thú thủ hộ.

Nào ngờ ngay sau khi vừa hạ được hai đầu ma thú tam giai đỉnh phong thủ hộ tại nơi đó, trong lúc đang điều tức khôi phục nguyên lực thì hắn bất ngờ bị tấn công. Gần mười tên nguyên sĩ có khả năng ẩn thuật cực kỳ lợi hại, nhân lúc hắn đang chú tâm điều tức đã ra tay đánh lén. Cũng may bao quanh A Diệt là một tòa pháp trận phòng ngự, nên hắn chỉ bị chút dư lực gây thương tích nhẹ mà thôi.

Khi biết bản thân bị đám người đồng môn ám toán, hắn đã rất tức giận mà đại chiến với mấy lão già kia, với thực lực tiếp cận bán bộ Hiển Hóa của bản thân, A Diệt đã đánh trọng thương ba tên và diệt sát hai tên!

Sau đó hắn cấp tốc phi hành bỏ chạy, nào ngờ đâu cái hố mà đám đồng môn chuẩn bị cho hắn quá lớn, không chỉ có gần mười tên có ý muốn gϊếŧ hắn, mà bên ngoài còn có hơn hai mươi gã cùng mấy tòa pháp trận đợi hắn đi ra. Một hồi khổ chiến diễn ra sau đó, họ Diệt mất rất nhiều vật phẩm trên thân mới có thể phá trận, đột phá vòng vây mà ngự khí bỏ chạy.

Ba tên bị gϊếŧ, năm tên trọng thương tạm thời mất đi khả năng chiến đấu, vẫn còn hơn hai mươi tên đang cấp tốc truy sát hắn, tất cả đều là đệ tử Tọa Sơn tông với nhau, khiến trong lòng A Diệt tức anh ách.

Hắn đã nhận ra mấy tên cầm đầu trong đám người truy bắt mình, đều là tộc nhân Bạch gia, không ngờ bọn cẩu tặc đó lại ép hắn tới mức này. Trước đây là tên Bạch Trình không ngừng phái đàn em bắt nạt hắn, muốn hắn giao ra cơ duyên trên thân. Sau đó còn bị gã Bạch Hóa Nguyên không màng thân phận mà ra tay ám toán, giờ tới lượt cả đám người Bạch gia này.

“Không ngờ đám người Bạch gia lại ra tay quyết đoán như vậy, ta chỉ là một tên đệ tử có tư chất kém, khả năng đột phá phi thường thấp, một kẻ như ta đáng lẽ ra không đáng được bọn chúng để vào trong mắt mới đúng chứ? Sao lại điều động nhiều người như vậy chỉ để vây gϊếŧ ta tại nơi này?” Dù không hiểu rõ chuyện gì nhưng tình thế lúc này hắn vẫn phải cật lực chạy trốn.

Từ khi tông môn chốt danh sách các đệ tử tham gia hái dược tại Vạn Dược Giới, hắn đã chú ý tất cả 200 đệ tử tham gia tại hạ vực này rồi. Trong số những người tham gia có hơn mười tên là tộc nhân Bạch gia, hầu hết đều rất cao tuổi, đã gia nhập nội môn rất lâu rồi. Mà hiện tại tất cả những người họ Bạch đó, đều có mặt trong nhóm người đang truy sát hắn.

Số còn lại đều là các đệ tử già đời trong nội môn, bị coi là đệ tử già mả, không biết đám Bạch gia hứa trả thù lao hậu hĩnh bậc nào, mới có thể đả động đến nhiều người như thế. Lúc này hai mươi mấy người phía sau đằng đằng sát khí, chỉ cần kéo ngắn được chút khoảng cách, liền ra tay phóng ra thần thông công kích hắn.

A Diệt đang phi hành phía trước đột nhiên lách người chuyển hướng, thình lình một đầu ma thú há cái miệng lớn đớp lên ngay vị trí ban nãy của hắn. Phía sau, đám người truy đuổi cũng không ít tên bị ma thú tập kích, nhất thời lại vơi đi một vài tên phải ở lại đối phó với đám ma thú này.

Nhìn thân ảnh tên thanh niên đang kiệt lực bay phía trước, đã qua một hồi lâu rồi mà vẫn chưa gϊếŧ được hắn, lão già cầm đầu đám người không khỏi tức giận vô cùng. Lão chính là một tộc nhân Bạch gia, chi thứ của tên Bạch Trình, sát cục ngày hôm nay đều do lão một tay bố trí, tất cả đều vì một câu nói hời hợt phát ra từ miệng gã Bạch Trình vài tháng trước.

Chuyện Bạch Trình không ưa A Diệt, còn nhiều lần cử đàn em gây khó dễ cho hắn, đám người thân cận với Bạch Trình trong nội môn không ai không biết. Tất cả đều cho rằng họ Diệt là một tên nghé con không sợ cọp, dám đối đầu với thiên tài sở hữu Linh nguyên mạch, sau này chắc chắn sống không bằng chết!

Chỉ là không ngờ sau nhiều lần bị răn dạy, A Diệt vẫn không khuất phục trước Bạch Trình, cơ duyên từng kiếm được không chịu giao ra, nên đã triệt để khiến thiên tài họ Bạch giận. Vốn một tên tư chất thấp kém thì không đáng để Bạch Trình cho vào trong mắt, nhưng A Diệt ngày càng tăng tiến tu vi nhanh, khiến họ Bạch càng tức giận hơn.

Sau một lần triệt để điều tra, Bạch Trình đã biết chính xác thứ gọi là cơ duyên trên người A Diệt, thực ra thứ đó đối với họ Bạch cũng không quá quan trọng, nhưng hắn ta không muốn để A Diệt có thể thuận lợi thăng tiến nữa.

Vài tháng trước, trước khi bắt đầu bế quan lâu dài để thử trùng kích bình cảnh, Bạch Trình đã hời hợt nói một câu rằng: “Ta muốn sau khi xuất quan, sẽ không còn thấy tên hèn mọn đó còn có thể tung tăng như lúc này nữa!”

Chính vì câu nói đó mà sau khi hay tin A Diệt cũng tham gia hái dược, lão già này đã dốc hết vốn liếng để thôi động đám đồng tộc, và rất nhiều đồng môn già lão muốn tiến nhập Vạn Dược Giới, cùng lão tạo ra một sát cục để gϊếŧ hắn.

Bạch Trình là thiên tài tuyệt thế trong tông môn, đột phá Hiển Hóa cảnh là chuyện ván đã đóng thuyền, hơn nữa với Linh nguyên mạch, chắc chắn hắn sẽ tiến được rất xa. Ở trong gia tộc, hắn ta có quyền uy rất cao, chỉ đứng sau tộc trưởng và một vài vị trưởng bối già lão. Nếu lão già này có thể gϊếŧ được A Diệt khiến hắn ta vui, thì lão sẽ nhận được không ít chỗ tốt, phân nhánh của lão trong Bạch gia cũng sẽ được nhiều lợi ích hơn.

Ban nãy những người bị A Diệt gϊếŧ chết hoặc gây trọng thương, hầu hết đều thuộc loại có thực lực thấp nhất trong đám ba chục người này. Hai chục tên lúc này đang truy đuổi hắn ta, mỗi người đều có thực lực tổng thể cao hơn Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong không ít, nhiều kẻ còn có trình độ rất cao tại phương diện khác, dù sao đa phần bọn chúng đều đã ngoài năm mươi.

Toàn lực phi hành không màng phương hướng, đám một chạy hai chục đuổi này đã bay tới bên trên một vùng hiểm địa nổi danh, tên là hắc u vực. Chỉ thấy phía dưới là một hố sâu cực kỳ rộng lớn, có đường kính hơn dặm, dưới vực sâu là một mảng tối thui, nghe nói chưa từng có kẻ nào rơi xuống đó mà còn sống sót cả.

Bầu trời nổi lên tiếng sấm, mây đen càng tô điểm thêm vẻ âm u cho màn đêm, những vì sao sáng giờ đã chẳng còn thấy đâu, tại một góc khuất tầm mây, thấp thoáng một ngôi sao mờ nhạt, lênh đênh giữa bầu trời. Hơi lạnh trong không khí ngày một nhiều lên, những hạt mưa thi nhau trút xuống, từng giọt mưa nặng trĩu mạnh mẽ đập xuống mặt đất, khí ẩm ướt bốc lên.

Cạnh bờ hắc u vực, mặc cho mưa ồ ạt trút xuống, chừng hai chục thân ảnh vẫn đang cuồng chiến, bảo cụ bay đầy trời, ánh sáng các màu lóe lên liên tục, thần thông được tung ra không ngừng.

Tại phạm vi xung quanh vực hắc u này, có một lực hút khá mạnh, khiến tốc độ phi hành bị giảm đi đáng kể, nên A đã Diệt bị đám người này bắt kịp.

Họ Diệt rất bất ngờ vì trong phần ghi chú trên bản đồ, hoàn toàn không nhắc đến chuyện khu vực này có lực hút ghê gớm tới vậy, chẳng lẽ bản đồ cũng đã bị đám người Bạch gia động tay vào? Hiện tại bọn chúng đã triển khai vây công, không ít kẻ tung ra sở học của bản thân, uy năng tạo ra không thể coi thường.

Bỏ vào miệng viên đan dược cấp tốc khôi phục nguyên lực cuối cùng, Diệt Chúng Sinh biết hiện tại rất khó có thể tiếp tục chạy trốn, nên quyết định điên cuồng một phen, gϊếŧ được bao nhiêu thì gϊếŧ.

Dưới bầu trời đầy mưa đang hung hăng rụng xuống, một con thú nhỏ bị dồn đến đường cùng, đã lộ ra răng nanh của bản thân, hóa thành đầu mãnh thú phản kháng mạnh bạo!
Chương 138: Đường cùng

Vô số giọt mưa nặng hạt dã xuống không ngừng, tại mảnh chiến trường này, mùi huyết tinh ngày càng nồng hơn, máu tươi của nhiều nguyên sĩ đã chảy ra trôi theo dòng nước.

Thanh Cổ Thiết chiến đao đã nồng nặc đầy tử khí, thân ảnh người thanh niên tắm rửa dưới mưa máu, dù có bao nhiêu công kích bắn tới, hắn đều hung hăng chống đỡ toàn bộ. Đám người xung quanh đầy kinh hãi trước sự điên cuồng này của hắn, nên nhất thời không kẻ nào dám làm chim đầu đàn cả, ai nấy đều đứng từ xa phát động công kích.

Trải qua đợt thú triều, tuy thu hoạch rất lớn, nhưng các vật phẩm hữu ích trong chiến đấu cũng vì thế mà tiêu hao rất nhiều. Hiện giờ A Diệt không còn bao nhiêu nguyên phù hay phù lục nữa, trận kỳ cũng chẳng còn bao nhiêu cây, bảo vật tự động hộ chủ đã dùng hết sạch. Thứ duy nhất hắn dựa vào lúc này, chính là thanh chiến đao trong tay, cùng hai thanh phi đao đang bay lượn quanh người.

“Trước đó ta từng mơ hồ phát hiện có người của Ám Minh hội bám theo, cứ nghĩ rằng bọn chúng vì linh dược trên người ta mà tới, không ngờ mục đích thực sự là do thám hành tung của ta, để báo cho đám khốn nạn các ngươi.” A Diệt âm trầm nói lên suy đoán, hắn cũng tự trách bản thân không tìm ra cách thoát khỏi tầm mắt của tên Ám Minh hội đó.

Lão già cầm đầu đám người tên là Bạch Hiểm Dạ, nghe vậy liền cười lạnh: “Giờ ngươi có biết cũng làm được gì chứ, thỏ con giãy chết mà thôi, không muốn phải chịu đau đớn thì hãy mau tự sát đi!”

“Hừ, dù có chết ta cũng phải kéo theo mấy tấm đệm lưng!” Thân ảnh hắn phóng nhanh tới một phía, điên cuồng vung đao công kích ba lão già tại hướng đó, khiến chúng phải gắng sức đối phó.

Nếu mấy tên này liều mình xông lên tấn công A Diệt, thì chắc chắn chả bao lâu hắn sẽ chết, nhưng làm vậy bên đám người cũng không tránh khỏi ngã xuống vài tên, nên không kẻ nào dám đi đầu cả. Hiện giờ hắn lại công về một phía, những kẻ ở các hướng khác liền phát động công tới phía sau.

Có phù bảo sư, pháp trận sư, luyện khí sư, huyễn thuật sư, địa văn sư, điều khôi sư, cùng nhiều phương diện khác. Ai nấy đều không giấu bài mà thi triển những đòn công kích mạnh bạo, nhắm thẳng đến thân ảnh tên thanh niên đang điên cuồng kia.

Bầu trời ngày càng âm u, ngôi sao duy nhất đã dần bị mây mù che khuất, như một con thuyền đang rất lênh đênh giữa biển đen. Mưa vẫn cứ rơi, chiến đấu vẫn không ngừng kéo dài, chú thỏ nhỏ bị mười mấy con cáo già vây công, thi nhau cắn xé, đang dần bị vắt kiệt sức lực.

Mấy món bảo cụ công kích, kéo theo nguyên lực đủ mọi màu sắc bắn tới sau lưng họ Diệt, tức thì có vài cây trận kỳ bay ra, tạo lên một lớp lá chắn phòng ngự, chống đỡ lại đám bảo cụ đó. A Diệt lúc này chỉ quan tâm tới đối thủ trước mắt, hai tay cầm thật chặt chiến đao, đâm chém không ngừng ba lão già trước mặt, một phần tâm niệm điều động hai thanh phi đao hỗ trợ tấn công.

Nguyên lực mộc thuộc tính tứ phẩm cực kỳ vượt trội, hùng hậu mà dẻo dai, một phần còn không ngừng chữa trị thương thế trên thân hắn. Nhưng tốc độ điều trị của nội tại công pháp, sao có thể bằng tốc độ gây ra thương tích của đám cáo già này chứ, ngay khi A Diệt gϊếŧ được một gã, thì hắn cũng bị ba thanh kiếm ghim chặt trên người, có thanh còn xuyên từ trước ra sau.

Những cây trận kỳ còn sót trong nạp giới đều đã dùng hết uy năng, các loại phù lục cũng chẳng còn, một thanh phi đao đã bị mạnh mẽ cướp đi. Hiện giờ, dưới cơn mưa đang trút xuống lạnh lẽo da thịt, thân ảnh máu me của A Diệt chỉ còn thanh chiến đao sứt mẻ trong tay, cùng một thanh phi đao bay vòng quanh người.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn đã từng có ý nghĩ: “Nếu giờ ta nhảy xuống cái vực sâu kia liệu có con đường sống nào không?”

Hắn không biết dưới hắc u vực có gì, mà lực hút tại miệng hố rất mạnh, Luyện Nguyên cảnh không thể phi hành qua trên, nghe nói chưa ai rơi xuống đó mà còn có mạng nhặt về cả. Nhưng hiện tại hắn đã bị dồn đến bước đường cùng, nếu chiến đấu cứ tiếp tục thì chừng vài chén trà nữa hắn sẽ chết.

Căn bản vì sát cục lần này của đám người Bạch gia quá bất ngờ, hắn không hề biết trước để chuẩn bị một tòa đại trận cường đại, như cái lần đối đầu với đám chấp sự ngoại môn. Cũng không thể trách được hắn, khả năng ẩn nặc và thăm dò tung tích của đám người Ám Minh hội quá cao minh, dù sao hắn cũng không hiểu rõ phương thức hoạt động của bọn chúng là như thế nào.

Dốc toàn bộ sức lực mà phản kháng, thủ đoạn trên thân đều thi triển ra, trong giới chỉ có vật phẩm nào hỗ trợ chiến đấu đều đã sử dụng, kết quả hắn chỉ diệt sát được hai tên, đánh trọng thương vài tên nữa.

Lão già Bạch Hiểm Dạ cùng với bốn lão già họ Bạch khác, thực lực chân chính cũng đã tiếp cận bán bộ Hiển Hóa, nên mỗi đòn công kích của bọn chúng đều phi thường mạnh, khiến A Diệt hộc không ít máu tươi. Sau khi diệt sát được kẻ thứ hai trong đám người, hắn đã là đèn cạn dầu, sức lực không còn mấy, nguyên lực trong thân thể không tới một phần mười!

Tiếng sấm vang lên, bầu trời đôi lúc chớp sáng, từng giọt mưa nặng hạt rơi trúng thân ảnh huyết nhân khiến hắn run rẩy, tay đang cố gắng rút ra đống đao kiếm cắm trên thân. Đối diện hắn, mấy lão già cùng nhau thôi động uy năng của bảo cụ Huyền giai trong tay, sau đó hợp kích bắn tới.

A Diệt cố gắng kiên cường ngạnh kháng, vì lúc này hắn không đủ nhanh để tránh né, mấy đạo quang sắc bắn tới, va chạm trực diện lên lưỡi đao mà hắn chém ra. Tiếng gãy nát vang lên, thân ảnh đầy máu bị bắn ngược ra sau hơn chục trượng, để lại một vệt máu dài đang dần trôi theo dòng nước mưa.

[Cổ Thiết chiến đao – hủy]

“Haha, bọn ta phải điều động những ba mươi cao thủ đến để đối phó ngươi, ngươi có chết cũng nên cảm thấy vinh dự!” Lão già Bạch Hiểm Dạ cười vang đắc ý, sau đó thân ảnh chợt động, vèo một cái đã xuất hiện ngay phía trước A Diệt, tung cước đạp bay hắn để phát tiết.

Sau một hồi hành hung, giải tỏa cơn giận vì đã phải tốn bao nhiêu sức lực truy đuổi tên phế nhân trước mặt này, lão ta mới lấy ra thanh trường kiếm, chuẩn bị kết liễu hắn. Bất chợt vài tấm phù bạo cuối cùng từ nạp giới A Diệt bay ra, phát nổ để đẩy lui lão già, huyết nhân với đôi mắt âm lãnh cực kỳ lạnh lẽo liếc lão một cái, khiến lão ta đột nhiên cảm thấy rét run trong linh hồn.

Sau đó Diệt Chúng Sinh với thân thể bầy nhầy đầy máu tươi, dùng số sức lực cuối cùng lao nhanh tới miệng hắc u vực, rồi thả mình xuống đó. Mấy kẻ khác có chút không kịp trở tay, bọn chúng ai nấy đều tiếc nuối, A Diệt rơi xuống đó chắc chắn phải chết, nhưng bọn chúng tiếc mấy cái giới chỉ trên người hắn cũng bị chôn vùi theo.

Thân thể tàn phế thấm đẫm máu tươi vô lực rơi xuống hắc u vực, trên cái thân ảnh tàn tạ ấy vẫn còn không ít vũ khí ghim tại da thịt, như một mỡ rác thải huyết đỏ giữa vực đen u tối. Mưa vẫn cứ trút xuống, rơi trúng thân thể ấy, gây lạnh lẽo tâm can. Trên bầu trời âm u, ngôi sao cuối cùng cũng đã bị mây đen che phủ, chỉ còn lại một màu đen tĩnh mịch, cùng tiếng sét vang rền.

“Tất cả kết thúc rồi sao? Mục tiêu còn chưa đạt được mà.”

Giữa đêm đen vang đầy tiếng sấm, cơn mưa nặng hạt như xé nát tâm can, mắt chỉ thấy một màu tối tăm, vì sao duy nhất lặn mất từ bao giờ? Gió dưới vực ùa vào lòng rét buốt, nhìn trời nhớ về mộng ước đầy nhớ thương, nụ cười người ấy in hằn trong tâm trí, không thể nào nhìn thấy được nữa rồi, người ta ướt đẫm là máu hay mưa? Giờ cũng không còn quan trọng nữa...

Giữa không gian chỉ một màu đen tĩnh mịch ấy, thân ảnh tàn phế của một huyết nhân cứ thế rơi thẳng xuống, tâm trí của cái thân thể này không biết có còn đó?

Ý niệm của hắn bấy giờ vẫn không muốn bỏ cuộc, hắn giãy giụa, muốn vùng lên một lần nữa, không chấp nhận kết thức như thế này.

Một cỗ thần niệm cường đại phát tán ra khắp thân thể, cố gắng cử động cánh tay, đôi mắt hắn mở ra, vẻ kiên quyết hiện rõ trên khuôn mặt. Miệng nghiến răng gầm thét: “Nếu các ngươi dồn ta tới một bước này, thì ta cũng không cố kị gì nữa. Bước đúng không còn đường, thì ta chấp nhận bước trật để thành ma!”

Một chiếc nạp giới đã khá lâu hắn không động tới, bị hắn ném tại góc khuất trong chiếc giới chỉ chính, lúc này thình lình xuất hiện trên một ngón tay hắn. Một tia sáng lóe lên, vật duy nhất trong chiếc nạp giới đó được đem ra ngoại giới, chính là tấm lệnh bài đen thui mà năm xưa bà lão quỷ dị đã đưa cho hắn!

Dùng chút sức lực cuối cùng bóp nát tấm lệnh bài ấy, tức thì một luồng lực lượng khủng khϊếp hút hắn vào trong một cái hố đen! Thân ảnh huyết nhân đang rơi tự do giữa hắc u vực, đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung, nơi đây lại trở về trạng thái tĩnh mịch như chưa từng có thứ gì rơi xuống.

Đầu óc quay cuồng, chóng mặt buồn nôn một hồi dài, thân ảnh A Diệt liền bất ngờ xuất hiện trong cái hang động kín, rơi bịch xuống nền, như trái cà chua rơi xuống, chất đỏ bắn ra khắp nơi.

“Tiểu gia hỏa ngươi cuối cùng cũng tới, đúng như bà già này dự đoán. Thế nào? Ngươi đã có quyết định chính thức chưa?” Tại trung tâm nơi đây vẫn là bà già ghê tởm đó, đang ngồi gật gù trên một tảng đá lớn, tay chân vẫn bị mấy sợi xích khóa chặt. Đôi mắt mụ lóe lên, miệng cười quỷ dị mà hỏi hắn, những nếp nhăn trên mặt thắt lại càng thêm đáng sợ.

Thân thể A Diệt lúc này như một bãi bầy nhầy nằm liệt tại chỗ, máu tươi không ngừng chảy ra, hắn cố gắng mở miệng, đôi mắt lộ rõ sự quyết đoán: “Ta chấp nhận, dù có bất kì yêu cầu hay tác dụng phụ gì ta cũng đều chấp nhận!”

“Hắc hắc, rất tốt, gia hỏa ngươi lựa chọn như vậy là đúng rồi đấy. Giờ ta sẽ bắt đầu để ma khí quán nhập cơ thể ngươi, cưỡng ép thức tỉnh Dị ma mạch ẩn sâu trong người ngươi, biến ngươi trở thành ma tu chân chính!”

Dứt lời, mụ ta giơ một cánh tay nhăn nheo đáng sợ lên, tức thì có vô số luồng khí đen xuất hiện rải rác khắp hang động, sau đó điên cuồng quán thâu xuống thân thể tàn phế kia. Thanh âm mụ già chậm rãi vang lên: “Quá trình này có thể kéo dài tới mười này, hơn nữa sẽ phi thường đau đớn, tiểu tử ngươi nhất định phải gắng chịu đựng để có thể vượt qua đấy!”

Tiếng gào thét đau đớn thê lương của Diệt Chúng Sinh vang lên không ngớt, nhưng hắn vẫn cố gắng chịu đựng, kiệt lực không để cho ý thức mình mơ hồ đi, nhất định hắn phải vượt qua được giai đoạn này. Con đường hắn cần đi còn rất dài, mục tiêu còn cách hắn rất xa, hơn nữa hắn còn muốn báo thù, muốn gϊếŧ sạch những người đã khiến hắn lâm đến bước đường cùng này.

“Nhập ma thì đã sao? Ác nhân thì đã sao? Để có thể gặp lại người thân duy nhất của mình trên thế gian, ta sẽ cố gắng tu luyện mạnh lên bằng bất cứ giá nào, dù có phải hóa ma ta cũng cam lòng!”
Chương 139: Đao mới

Bầu trời đêm nay không trăng cũng chẳng có sao, chỉ một màu đen u tối tĩnh mịch, hàn khí thoang thoảng, gió thổi rét buốt. Trước một lối thông đạo nối ra ngoại giới, có một thân ảnh đang ngồi chễm chệ cách đó không xa, như đang đợi chờ ai đó tới.

Người này toàn thân bốc đầy hắc khí, không rõ diện mạo, nhìn thân hình có thể nhận ra là một nam tử. Bên tay hắn cầm một cây chiến đao huyết hồng, vác ngang qua vai, tay còn lại khẽ đung đưa theo từng cơn gió, khí thế phát tán ra như muốn nói người sống chớ đến gần.

..............

Tại hang động kín nằm sâu dưới nội môn Tọa Sơn tông, sau chừng mười ngày chịu đựng ma khí quán thể, Diệt Chúng Sinh hiện tại đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm, thành công thức tỉnh ma mạch trong cơ thể.

Hiện tại hắn đang ngồi xếp bằng, điều tức lại khí huyết trong thân thể, tiện thể dùng thần thức dò xét xem bản thân có chỗ nào bất ổn không. Trông bộ dáng hắn lúc này hoàn toàn khỏe mạnh, khí tức cường thịnh, trên người không còn một vết thương nào.

Thần thức hắn có thể nhìn thấy, bên trong đan điền của mình ngoài nguyên cầu đại biểu cho nguyên sĩ ra, còn có một hắc cầu đen thui bay vòng quanh nguyên cầu, cả hai đã liên kết với nhau. Hắc cầu đó hình thành từ Dị ma mạch, có thể nói hiện giờ hắn là nguyên ma song tu, tu luyện cả nguyên lực lẫn ma lực.

Điều này trước đó vài ngày mụ già đáng sợ kia đã lý giải, nói rằng nếu để ma mạch trong người hắn thức tỉnh hoàn toàn, chấn áp nguyên mạch triệt để, biến hắn thành ma sĩ chân chính, chắc chắn khi ra bên ngoài sẽ bị cường giả phát hiện mà diệt sát ngay. Dù sao hắn đang sống tại Phần Quốc, còn là đệ tử Tọa Sơn tông, ở trong môi trường như vậy nếu bị lộ là ma tu thì chỉ có đi bán muối.

Vì vậy mới có con đường nguyên ma song tu này, ngoài sáng hắn vẫn là một nguyên sĩ chân chính, sở hữu Nhân nguyên mạch hạ phẩm, nguyên lực mộc thuộc tính. Trong tối hắn là một ma sĩ, sở hữu Dị ma mạch hiếm có, ma lực tinh thuần đến mức đám ma tu quỷ đạo còn lâu mới so bì được.

Sâu trong xương cốt hắn còn tồn tại chút thất thải dịch, khi lượng lớn ma khí quán thể, đám thất thải dịch kia đã phản kháng lại ma khí sau đó hai bên triệt tiêu lẫn nhau. Thất thải dịch đã hoàn toàn bị triệt tiêu sạch, bất quá chúng đã lọc được một lượng không nhỏ ma khí thành nguyên khí tinh thuần, giúp tu vi hắn tăng lên đến Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong.

Nhưng trong lòng A Diệt không có gì là vui ngược lại còn âm trầm. Tu vi đạt tới tầng 9 viên mãn cũng chỉ giúp hắn tăng thêm chút độ hùng hậu nguyên lực mà thôi, về thực lực sẽ không thể tăng thêm, vì hắn đã đạt tới chiến lực cực hạn ở cảnh giới này từ lâu. Mà tu vi tăng cấp tốc như thế còn có khả năng gây mất ổn định, phù phiếm, khó củng cố.

Điều bất ổn nhất mà hắn nhận ra, là bản thân không thể dùng được thất thải dịch của thất thải quang hồ nữa, ma lực trong cơ thể hắn đối nghịch với thứ đó, nên sẽ triệt tiêu chúng. Nói ngắn gọn lại, từ giờ hắn không thể dùng Thất thải hồ quang để hỗ trợ đột phá cảnh giới được nữa, xem như mất đi một trợ lực quan trọng!

Đôi mắt hắn từ từ mở ra, miệng hé mở, nhả ra một hơi hắc khí. Sau đó chậm rãi đứng dậy, vận động tay chân, cảm giác cơ thể không khác trước kia chút nào, chỉ là sâu bên trong đan điền có thêm một cỗ lực lượng hắc ám mà thôi.

Khi ma khí quán thể, cũng đã hỗ trợ tái tạo thân thể hắn, chữa lành mọi vết thương từ trong ra đến ngoài, nên lúc này hắn cũng chẳng bất ngờ gì khi thấy mình lành lặn. Hắn bước tới phía bà lão ngồi không xa, rồi ôm quyền thi lễ: “Đa tạ ơn tái tạo của tiền bối, hiện giờ vãn bối đã bước theo con đường ma tu chính thức, không biết tiền bối có điều gì chỉ dạy?”

Mụ già cười hắc hắc một hồi, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Tiểu tử ngươi cũng coi là thông minh, đúng là bà già sắp chết ta đây có việc cần nhờ, nên mới giúp ngươi như thế này. Nhưng với thực lực cùng sự hiểu biết của ngươi hiện tại, còn lâu mới thực hiện được yêu cầu của ta, nên khi rời khỏi đây hãy cứ hảo hảo tu luyện cho tốt đi.”

“Thế nhưng...” A Diệt còn chưa kịp nêu lên nghi vấn, thì mụ ta đã nói tiếp: “Không cần hỏi nhiều, đây là lễ vật ta tặng cho người chúc mừng ngày ngươi nhập ma thành công, thứ này sẽ theo ngươi suốt chặng đường dài sau này đấy, hơn nữa sẽ rất có hữu ích đối với ngươi.”

Vừa nói, mụ vừa vung tay ném ra một thứ bay tới trước mặt họ Diệt, chỉ thấy đó là một khối cầu màu đen tuyền to chừng nắm đấm. Hắn làm theo lời mụ ta chỉ, đưa cánh tay trái lên, chạm một ngón tay vào khối cầu, tức thì một giọt máu của hắn được trích ra, dung nhập lên thứ đen tuyền đó, lập tức nhận chủ thành công.

Khối cầu chợt động, nhảy lên cánh tay trái của A Diệt, hóa thành một miếng giáp tay bọc quanh cánh tay hắn, từ phần khuỷu tay kéo dài xuống đến cổ tay, miếng giáp mang một màu đen tuyền không mấy bắt mắt. Họ Diệt có thể cảm nhận được thứ này chính là một món bảo cụ cho ma sĩ sử dụng, nhưng hắn cũng không biết làm thế nào để có thể thôi động.

“Thứ đó là một món vũ khí đặc thù của ma sĩ, hơn nữa còn có không gian chứa vật rất rộng ở bên trong, tác dụng như nạp giới. Nhưng tiểu tử ngươi sẽ không thể chủ động lấy được đồ bên trong, thứ này đã sinh ra khí linh, mỗi khi đến thời điểm thích hợp, nó sẽ tự giác lấy vật phẩm bên trong ra cho ngươi!”

Nghe bà lão nhàn nhạt nói vậy, A Diệt không khỏi bất ngờ, hắn biết khí linh là gì, khi một vật phẩm vô tri gì đó đạt đến một tình trạng nhất định, sẽ sinh ra linh trí của riêng nó, được gọi là khí linh. Không ngờ cái giáp tay này cũng có linh trí riêng, nói vậy thì vật này thực sự là một vật phẩm phi thường đặc thù.

Biểu hiện thất thố của hắn đã bị bà lão thu hết vào trong mắt, mụ ta cũng không cảm thấy lạ gì, sau đó tiếp tục lên tiếng: “Trong đó có tất cả mọi thứ ta chuẩn bị sẵn cho tiểu tử ngươi trên con đường tu ma sắp tới, công pháp, ma kỹ, vũ khí, bí tịch, và cả việc ta muốn nhờ ngươi thực hiện nữa, khi ngươi có đủ thực lực, khí linh sẽ tự biết lấy ra.”

Xắp xếp lại từ ngữ trong đầu, sau đó hắn vội ôm quyền: “Đa tạ sự chỉ dạy của tiền bối, vậy hiện giờ vãn bối có thể ra bên ngoài chưa?”

“Nếu ngươi đã muốn đi thì ta cũng chẳng muốn giữ lại làm gì, ta sẽ thi pháp đưa ngươi trở lại nơi ngươi đã bóp nát tấm lệnh bài. Ta có thể cảm nhận nơi đó có một lực hút không nhỏ, rất nguy hiểm với ngươi, vì vậy ta sẽ làm chệch hướng chuyển tống một chút, đưa ngươi đến địa phương an toàn hơn!”

A Diệt vui mừng không thôi, vội vàng hành lễ cảm tạ mụ già, hắn cũng không khỏi chấn động trước thần thông của mụ, cách giới chuyển tống, còn có thể cảm ứng đến phạm vi đó, thật sự quá bá đạo.

Mụ già bắt đầu bấm pháp quyết, chỉ tay về phía thân ảnh A Diệt, miệng lại căn dặn hắn: “Nên nhớ khi thực lực còn nhỏ yếu như hiện tại, tuyệt đối không để lộ bản thân là ma tu cho bất kì ai, dù là người ngươi tin tưởng nhất cũng không thể, hay là đám ma tu khác lại càng không.

..Thứ bao bọc trên tay ngươi, còn có tác dụng che giấu khí tức ma lực trong người ngươi, chỉ cần không phải tồn tại thượng vị đích thân dò xét, chắc chắn sẽ không có kẻ nào nhận ra ngươi là ma tu!”

Lại một hồi đầu choáng mắt hoa, cảm giác quay cuồng buồn nôn ập tới, A Diệt cố gắng chịu đựng, lúc này thanh âm mụ già lại vang lên bên tai: “Ước nguyện cuối đời của ta đã có ngươi thực hiện, ta cũng không còn sống được bao lâu nữa, từ giờ ngươi hãy quên sự tồn tại của mụ già này đi, cũng đừng nhắc đến ta trước mặt bất kì ai...”

"Ngươi cũng đừng nghĩ lấy chỗ tốt từ ta mà không cần đáp lại, sau này nếu ngươi đủ thực lực mà không chịu thực hiện ước nguyện của ta, thì thứ đang bọc trên tay ngươi sẽ tự bạo với uy lực cực mạnh! Hãy nhớ, thứ đó đã đeo vào thì vĩnh viễn không thể tháo ra."

Cảm giác quay cuồng biến mất, hắn bất ngờ mở mắt ra, chỉ thấy bản thân đang đứng ngay gần hắc u vực, đúng tại cái nơi mà hắn bị đám người đồng môn vây công. Nơi này hiện tại chỉ còn vô số mảnh vụn bảo cụ, cùng với mùi tử khí chưa tan đi hoàn toàn.

Bước tới nhặt lên mấy mảnh kim loại cứng rắn, sắc mặt A Diệt âm trầm, đây chính là Cổ Thiết chiến đao đã bị hủy trước đó. Món bảo cụ đầu tiên đi theo hắn, cũng là thứ vũ khí hắn vừa tay nhất, quen thuộc nhất, lúc này chỉ còn là đống sắt vụn.

Khi hắn vừa gom nhặt hết mảnh vỡ của thanh chiến đao đó cất vào trong giới chỉ, thì bất ngờ có một thanh âm vang lên trong đầu hắn, giọng nói quỷ dị, không thể phân biệt nam hay nữ, hệt như tiếng ma quỷ.

“Chỉ là một thanh chiến đao hạ đẳng thôi mà, ngươi đâu cần gom nhặt như thế. Nếu ngươi thuận dùng dạng vũ khí này, ta sẽ cho ngươi một thanh chiến đao lợi hại hơn nhiều!”

A Diệt có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, liền chậm rãi lên tiếng: “Ngươi chính là khí linh của cái giáp bọc tay này?”

“Coi là thế đi, thôi không nói về ta nữa, nếu ngươi chưa có vũ khí thuận tay, ta sẽ cho ngươi một cái.” Thanh âm vừa dứt, cái giáp tay liền lóe sáng, một thanh chiến đao thình lình xuất hiện trước mặt A Diệt, tản mát ra khí tức sắc bén bức nhân.

“Đây là Phệ Huyết chiến đao, ta cũng không rõ có nó từ bao giờ, nhưng đã rất lâu nó không được dùng tới nên phẩm chất bị suy giảm không ít, hiện giờ chỉ là bảo cụ Huyền giai thượng phẩm thôi.”

“Huyền giai thượng phẩm?” Tay hắn hơi run cầm lấy thanh đao, hắn không ngờ nó lại cực kỳ đầm tay, cầm rất thích. Thanh chiến đao trông rất uy mãnh, thân đao có màu đen bạc phát ra ngân quang nhè nhẹ, được trạm trổ điêu khắc các hoa văn họa tiết rất tinh vi. Lưỡi đao sắc bén sáng loáng, có màu huyết hồng, tản mát khí tức ham muốn máu huyết.

Thấy hắn thích thứ vũ khí mới như vậy, giọng điệu khí linh đắc ý hơn vài phần, giải thích: “Thanh đao này có thể tiến cấp, chỉ cần hấp thu đủ máu huyết, giống với cái tên, nó có khả năng thôn phệ huyết nhục, giúp tăng cường năng lực. Tuy thực lực của ngươi hiện tại chưa thể thôi động thần thông của thanh đao này, nhưng dùng nó như vũ khí thông thường đã phi thường lợi hại rồi.”

Diệt Chúng Sinh vung đao không ngừng, làm vài đường cơ bản, cảm giác phi thường thuận tay, càng nhìn càng thấy thích thanh Phệ Huyết chiến đao này. Nhớ đến thanh đao của bản thân trước đó đã bị đám người đồng môn hủy, sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, sát ý nổi đầy trong ánh mắt.

Khí linh cảm thấy hơi lạ, liền hỏi: “Ngươi sao vậy?”

Hắn ta âm trầm nhìn lưỡi thanh chiến đao trong tay, chậm rãi đáp: “Ngươi có phát hiện, lưỡi của thanh đao này chưa đủ đỏ không?”

Khí linh như hiểu ra ý hắn, liền cười quỷ dị trả lời: "Hắc hắc, phải dùng máu người mới có thể nhuộm đỏ hơn được.”

“Đúng, nhất là máu của người mang họ Bạch!”
Chương 140: Rửa hận

Sau khi Vạn Dược Giới khai mở được nửa tháng, đã có một trận vây công lớn diễn ra tại phạm vi hắc u vực, trận vây công đó qua đi đã hơn mười ngày, tức là không tới năm ngày nữa là vùng không gian này sẽ đóng lại. Hiện tại, những nguyên sĩ còn sống sót đều đang gấp rút tìm kiếm linh dược trong mấy ngày cuối cùng này, chừng một, hai ngày nữa sẽ cấp tốc trở ra.

Ngày hôm nay có một chuyện kinh hoàng mà không mấy ai biết, đệ tử thuộc thế lực đỉnh tiêm Tọa Sơn tông, lần lượt thi nhau ngã xuống. Cho dù độc hành, hay nhóm hai người hoặc ba người, đều không tránh khỏi cái chết, tất cả bọn chúng đều có một điểm chung là đã từng tham gia trận vây công mười ngày trước.

“Xoẹt!” Đường đao lướt qua, thủ cấp rơi xuống, thân thể không đầu đang quỳ trước mặt Diệt Chúng Sinh liền đổ rầm, cái thi thể này cũng mang y phục đệ tử Tọa Sơn tông. Thu lại vũ khí, họ Diệt lẩm bẩm: “Tên cuối cùng rồi, giờ chỉ còn mười mấy kẻ mang họ Bạch còn đang được thở mà thôi, mong rằng các ngươi sẽ trân trọng những ngày cuối đời này!”

Ngày hôm nay, hắn đã gϊếŧ sạch đám đồng môn đã từng hỗ trợ người của Bạch gia vây công hắn, giờ chỉ còn một mục tiêu duy nhất bên trong không gian này, chính là đám người họ Bạch. Tức thì hắn liền quay lại phía sau, hỏi ba người hắc y đang đứng khúm núm: “Các ngươi tìm ra tung tích của bọn chúng chưa?”

Tên trung niên đứng ở giữa liền vội vàng trả lời: “Rồi, tất cả nguyên sĩ Tọa Sơn tông có họ Bạch mà còn sống sót, đều đã tập chung lại với nhau, đến tầm bảo tại một hiểm địa cách đây khá xa, dường như đó sẽ là lần hành động cuối cùng của bọn chúng. Dựa theo phương hướng, chắc chắn khi xong việc, bọn chúng sẽ theo đường sông Thủy Cái để về thông đạo.”

Ba kẻ hắc y này gồm hai nam một nữ, tên đứng giữa là nam tử trung niên, hai nam nữ đứng bên cạnh trông bề ngoài chỉ chừng 30 tuổi, cả ba đều là đệ tử Ám Minh hội.

Thế lực của họ từ đầu có chừng hai mươi mấy người tiến nhập vùng không gian này, đến sáng nay chỉ còn năm người sống sót, nào ngờ A Diệt không biết dùng cách gì có thể tìm đến nơi tập hợp của bọn chúng, diệt sát hai tên dám phản kháng!

Ba người này bị A Diệt đưa một ấn kí kì dị vào trong người, giờ hắn có thể gϊếŧ bọn chúng chỉ bằng một ý niệm. Hắn sai khiến ba tên này, tìm kiếm tung tích của tất cả những kẻ đã vây công hắn trước kia, rồi đến từng nơi gϊếŧ từng người. Được A Diệt hứa rằng sau khi xong việc, sẽ giải khai ấn kí, nên ba kẻ này mới bất đắc dĩ phải hành động theo lệnh của hắn.

Từ khi A Diệt khai mở ma mạch, kiêm tu cả ma lực, thì không hiểu sao thần niệm của hắn tăng cao lên rất nhiều, hơn nữa còn rất mẫn cảm với ma tà khí. Mà xui thay, đám người Ám Minh hội tuy không phải ma tu quỷ đạo, nhưng công pháp đa phần đều có thiên hướng hắc ám, âm tà, nên họ Diệt mới có thể dễ dàng tìm ra được tung tích, rồi đi tới chế trụ bọn chúng.

“Các ngươi làm tốt lắm.” A Diệt mỉm cười gật gật đầu, sau đó chậm rãi tiến tới gần ba người kia. Cả ba người kia đều hoảng sợ, trung niên hắc y vội nói: “Trước đó ngươi đã hứa, khi bọn ta tìm được tung tích của toàn bộ đám ngươi kia thì ngươi sẽ thả bọn ta đi cơ mà. Ngươi muốn nuốt lời hứa sao? Nên nhớ rằng làm như vậy sẽ khiến bản tâm bị lung lay đó!”

Họ Diệt cười hắc hắc nói rõ: “Các ngươi nhớ kĩ câu đầu tiên ta nói lúc đó không? Ta nói rằng nếu các ngươi không có ý làm hại ta, thì ta sẽ không làm tổn hại gì các ngươi cả, chỉ cần làm xong việc ta giao, các ngươi sẽ được giải thoát...”

“..Mấy kẻ lúc trước bám theo ta, rồi tiết lộ hành tung của ta cho đám người Bạch gia chẳng phải là các ngươi sao? Như thế có nghĩa là các ngươi có ý muốn hại ta, vậy ta gϊếŧ các ngươi đâu có trái với lời hứa!”

Dứt lời, hắn búng tay, ấn kí được gieo trên ba người trước mặt liền tự bạo, khiến cả ba trọng thương khó mà nhúc nhích. Tên nam tử bộ dáng trẻ tuổi trước đó đang có ám thương, nên lúc này không chịu nổi nữa liền tắt thở. Gã trung niên là còn sung sức nhất, vừa lấy ra vũ khí trong giới chỉ, chuẩn bị phản kích kẻ trước mặt, nhưng một thanh phi đao lướt qua liền cắt đứt đầu gã.

Nữ tử còn lại phun ra đầy máu tươi, sắc mặt sợ hãi tột độ, gắng gượng quỳ xuống cầu xin hắn: “Xin đại nhân tha mạng cho tiểu nữ, trước đó truy lùng hành tung của ngài cũng là do đại sư huynh chỉ thị, chứ tiểu nữ hoàn toàn không có thù oán gì với đại nhân cả... Nếu đại nhân không chê, tiểu nữ xin đi theo hầu hạ ngài!”

“Ồ, ý tưởng hay đấy, mà trông ngươi cũng có chút tư sắc.” Lúc này A Diệt đã đi đến đứng ngay phía trước cô ta, khi nữ tử này ngẩng mặt lên, đưa ánh mắt cầu xin đối với hắn, hắn chỉ cười nhẹ, tay khẽ vuốt ve cái cằm trắng nõn dưới khuôn mặt đang hoảng sợ kia.

“Bẹp!” Xoay tay một cái, xương cổ đã gãy, đầu của cô ta xoay ngược hẳn ra sau, hắn vung tay quăng cái thi thể mềm mại kia đi, tay còn lại giơ lên hút lấy ba chiếc nạp giới về.

Đột nhiên ánh mắt hắn quay phắt tới một hướng, thân ảnh chợt động liền phóng đi rất nhanh, tại một rừng cây cách đó khá xa, hai người một nam một nữ hoảng sợ vội lùi lại. Cành cây bọn họ vừa đứng tức thì bị cắt thành nhiều khúc, rơi rụng xuống phía dưới.

“Cường Đao ổ, Đường Hoa viên, hai người các ngươi thuộc hai thế lực khác nhau mà lại đi theo nhau tính làm cái trò gì đây, muôn nhắm đến ta đúng không?” A Diệt đứng ngạo nghễ trên một cành cây cao, đưa ánh mắt trách vấn xuống phía đôi nam nữ kia.

Lúc này hắn chợt nhận ra, gã đại hán thuộc thế lực Cường Đao ổ phía dưới chính là một tên đã từng thu thập chiến lợi phẩm, sau đợt thú triều tại dãy sơn mạch ngày ấy cùng bọn hắn. Khóe miệng hắn bất giác cong lên, ánh mắt không giấu nổi sự tham lam, trong nạp giới của tên kia ít nhất cũng có trăm viên ma hạch tam giai cùng chục gốc linh dược.

Gã đại hán phía dưới trong lòng kêu khổ không thôi, vừa rồi khi cùng tình nhân bên cạnh đi ngang qua nơi này, đã vô tình phát hiện ra A Diệt, gã cũng nhận ra hắn chính là tên có nhiều thu hoạch nhất sau lần thú triều.

Thế là gã cùng nữ tử này trốn tại đây theo dõi, tiện thể lên kế hoạch vây gϊếŧ họ Diệt. Nào ngờ cách nhau hơn trăm trượng, hơn nữa hai người này còn tận lực thu liễm khí tức, thế mà vẫn bị đối phương cảm ứng được.

“Chàng sao không phản bác lại hắn? Hai chúng ta hợp lực, chẳng lẽ lại sợ tên đó sao?” Nữ tử thấy gã đại hán im lặng không nói gì, khiến bản thân yếu thế trước đối phương, liền lên tiếng thúc dục, sau đó dùng ánh mắt khıêυ khí©h nhìn lên người thanh niên phía trên. Nữ nhân này chừng hai mươi mấy, ngoài thân hình nở nang ra, thì dung mạo tầm thường, không đáng chú ý.

A Diệt không nói nhiều, hắn cũng không thèm nghe hai người phía dưới nói thêm câu gì, ban nãy hắn đã cảm nhận được sát khí hướng về phía mình từ hai người này, như thế là đủ rồi. Không hiểu sao từ khi bước lên thêm con đường ma tu, thâm tâm hắn luôn có cảm giác thích gϊếŧ chóc, muốn tắm máu của kẻ khác.

Gã đại hán vội lấy ra thanh cự đao, đối chiến gay gắt với người thanh niên cầm chiến đao trước mặt. Nữ tử thuộc thế lực Đường Hoa viên, lúc này đã lùi ra rất xa phạm vi giao chiến của hai người, sau đó lấy ra một cây cung, bắt đầu xả tên tới phía thân ảnh kẻ định, trợ giúp tình lang.

Giao thủ qua thời gian chén trà nhỏ, A Diệt biết nếu không dùng thêm nhiều vật phẩm hỗ trợ, sẽ không thể diệt sát kẻ trước mắt nhanh chóng được, dù sao hắn cũng là một trong những người có thể sống sót qua đợt thú triều hung hiểm ngày ấy. Mà nữ tử phía xa tuy chỉ có tu vi tầng 8, nhưng kĩ nghệ bắn cung không tệ, gây cho hắn không ít phiền phức.

“Ta còn phải trở về gần thông đạo để chuẩn bị quà cho đám người Bạch gia nữa, không thể tốn thêm nhiều thời gian tại nơi đây.” Dứt lời, một màn quỷ dị phát sinh, toàn thân A Diệt bốc lên đầy hắc khí, khí tức trên thân cũng tăng lên bất thường, phóng thích ra luồng lực lượng hắc ám rùng rợn!

Một đao chém ra, thanh cự đao trong tay gã đại hán liền gãy đôi, lưỡi của thanh chiến đao không dừng lại mà tiếp tục bổ xuống, chia đôi gã đại hán đó ra. Nữ tử từ xa thấy vậy kinh hoàng tột độ, run rẩy hét lên: “Ngươi...ngươi là ma tu! Tại sao có thể vào được trong này?...Ta sẽ ra ngoài báo với các vị trưởng bối bắt ngươi!”

Thân ảnh cô ta toàn lực phi hành bỏ chạy, với nguyên lực phong thuộc tính, tốc độ phi hành không phải nguyên sĩ đồng giai có thể so sánh. Đột nhiên bảo cụ phi hành dưới chân cô ta dừng lại rồi rơi xuống, theo đó là thân thể đầy đặn không đầu cũng rơi xuống ngay sau!

Cách đó không xa, A Diệt nhìn vào thủ cấp nữ tử trong tay mình, miệng lẩm bẩm: “Chuyện ta là ma tu không thể để lộ ra, nên ngươi hãy giữ bí mật này giúp ta nhé, ta rất tin tưởng ngươi, vì ngươi chết sẽ phi thường kín miệng.”

Ngày hôm sau, hắn đã có mặt gần phạm vi thông đạo liên thông ra thế giới bên ngoài. Hắn đi tới khu vực sông Thủy Cái, bắt đầu chuẩn bị những món quà, để tiếp đón đám sư huynh đệ đồng môn họ Bạch trở về. Chỉ còn ba ngày nữa là thông đạo đóng lại, chắc chắn trong nay mai, họ sẽ về tới nơi đây.

Chuẩn bị xong, hắn lấy từ nạp giới ra một cái ghế đá lớn, được trạm khắc hoa văn rồng bay phượng múa rất đẹp và oai hùng, hắn cũng chẳng nhớ tìm được cái ghế này trong nạp giới của tên nào nữa. Thân ảnh hắn ngồi chễm chệ trên cái ghế đó, một tay cầm lấy thanh huyết đao, vác ngang qua vai, chờ đón những người đồng môn đáng mến.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom