• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Ma Đế Nghịch Thần (2 Viewers)

  • Chương 76-80

Chương 76: Cư ngụ

Luồng độn quang xanh sẫm bay với tốc độ rất nhanh, chả mấy chốc đã tới trên không trung đỉnh núi này rồi dừng lại, để lộ ra một thân ảnh.

“Bái kiến Lôi sư bá!” Chưởng môn cùng với những quản sự khác đều cung kính ôm quyền cúi chào thân ảnh trên không kia. Lúc này cả đám tân đệ tử mới vội vàng thi lễ rồi đồng thanh hô:

“Chúng đệ tử ra mắt sư tổ!”

Trên không trung là một người đàn ông cao lớn cường tráng, nhìn bề ngoài chừng 50 tuổi, trông bộ dáng cực kì uy nghiêm, khí cao vạn trượng. Ông chắp hai tay ra phía sau, sừng sững đứng đó, dưới chân ông có một đóa bỉ ngạn to lớn mang màu xanh sẫm, xung quanh những cánh hoa có vô số tia sét lóe lên.

Trông thấy đám đệ tử có vẻ sợ hãi, không được tự nhiên, nhiều tên còn run rẩy toàn thân, ông ta liền phất tay thu liễm toàn bộ khí tức lại. Lúc này đám tiểu gia hỏa mới có thể hít thở lại được như bình thường, rồi dùng ánh mắt kính sợ hướng tới thân ảnh vĩ ngạn trên cao kia.

“Vượt Tam Nan, tu Luyện Nguyên, tạo Hiển Hóa, kết Bỉ Ngạn.”

Đó chính là câu tục ngữ đã truyền lưu từ xa xưa trong giới tu hành cho đến tận bây giờ. Bỉ Ngạn chính là cảnh giới cao nhất tại hạ vị, được coi là cường giả chính thức uy chấn một phương, hôm nay được chứng kiến, không ít kẻ kinh sợ cùng hâm mộ không thôi.

Rất nhiều kẻ chưa từng được tận mắt chứng kiến nguyên sĩ cảnh giới bậc này, ngay cả đám con cháu đại thế gia cũng như vậy. Chỉ có vài thiên kiêu tuyệt thế, mới từng được diện kiến lão tổ tông Bỉ Ngạn cảnh trong gia tộc mình mà thôi, nên hiện tại số người không tỏ ra thất thố có rất ít.

Bỉ ngạn biến mất, thân hình cường tráng của vị trưởng lão họ Lôi từ từ hạ xuống, rồi đáp trước mặt nhóm người chưởng môn. Ông ta lên tiếng, giọng nói rất uy nghiêm:

“Tiếp đây ta sẽ mở ra kết giới để các ngươi đi vào trong đó diện kiến trước tượng của lão tổ, sau đó phải rời khỏi nơi này trước thời gian nửa nén hương đấy.”

Đám người chưởng môn cung kính vâng dạ, mà đám đệ tử thì cúi người hành lễ: “Rõ, thưa sư tổ.”

Đôi mắt Lôi trưởng lão đảo qua đám tám trăm tân đệ tử này, chỉ dừng lại tại ba thân ảnh gồm Tiêu Huyền, Liễu Băng Nghi, Bạch Trình trong thoáng chốc rồi hướng đi nơi khác. Sau đó ông bước tới trước cánh cổng lớn, hay tay thi pháp bắt đầu mở kết giới.

Trên trán A Diệt đổ đầy mồ hôi, vừa rồi khi bị vị trưởng lão kia nhìn lướt qua, hắn đã cảm thấy bản thân mình không thể giấu nổi một chút bí mật gì nữa! Những đệ tử khác đều cảm thấy như vậy, ai nấy đều toàn thân lạnh buốt, kinh hãi không thôi.

“Nửa nén hương sau, kết giới sẽ tự động đóng lại, nhớ ra khỏi đây trước thời gian đó.” Sau khi mở ra kết giới, Lôi trưởng lão chỉ nhắc nhở thêm một câu như vậy, rồi không quan tâm gì nữa mà xoay người rời đi. Thân thể ông phát sáng, sau đó hóa thành một luồng độn quang phá không bay đi, lóe cái đã thấy ở cuối chân trời rồi!

“Đây... chính là năng lực của nguyên sĩ Bỉ Ngạn cảnh sao? Thật là vi diệu.” A Diệt hâm mộ tột cùng, mong muốn một ngày nào đó có thể đạt tới cảnh giới kia, có được uy năng cường đại.

Năm xưa khi đối mặt với trung niên nhân đã đưa Ngân Dạ đi, lúc đó hắn chỉ là một phàm nhân nên chưa thể cảm nhận được sự cường đại từ người đó. Hơn nữa ông ta cũng đã thu liễm toàn bộ khí tức, vì vậy hai huynh muội A Diệt mới có thể thản nhiên mà nói chuyện với ông ta như thế. Cho tới tận bây giờ hắn vẫn chưa thể phán đoán ra cảnh giới của trung niên nhân đó thuộc tầng thứ nào.

Khi vị Lôi trưởng lão rời đi, mọi người không khỏi thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt sùng bái cùng kích động vẫn chưa giảm. Sau đó chưởng môn dẫn đầu đoàn người, đi vào bên trong vùng trung tâm của đỉnh núi này, tới trước một bức tượng cực kì to lớn và kiêu hùng.

Bức tượng điêu khắc một người đàn ông cao lớn, có khí thôn sơn hà, phảng phất như một vị đại năng cường đại. Chỉ là một bức tượng đứng đó, nhưng lại tạo cho chúng đệ tử có cảm giác đang đối diện với một tồn tại cao thượng thực sự. Đứng trước bức tượng như thần linh kia, bọn họ chỉ là những con kiến nhỏ bé mà thôi.

“Đây chính là lão tổ đời thứ nhất, người đã gây dựng nên Tọa Sơn tông hùng mạnh này, một cường giả vĩ đại, từng giữ ngôi vị đệ nhất nguyên sĩ Phần Quốc!”

Chưởng môn hô lớn: “Tất cả tân đệ tử hãy hành lễ trước lão tổ.”

“Chúng đệ tử bái kiến lão tổ.” Cả đám người đồng loạt hành lễ, vô số người cung kính phát ra từ tận đáy lòng.

Sau khi nghe chưởng môn và vài vị quản sự phát biểu thêm vài lời, rồi cả đám đi ra khỏi nơi này trước khi kết giới đóng lại. Nghe các vị trưởng bối trong tông căn dặn, sau đó đám hơn tám trăm tân đệ tử này giải tán, đi theo các vị sư huynh lâu năm trong tông đến nơi ở sau này của mình.

Vô số nhóm người ngự khí bay tản ra khắp nơi tại những dãy núi vùng rìa ngoài của tông, nơi đó chính là chỗ sinh hoạt của các đệ tử nội môn thông thường. Cứ chừng 30 người một nhóm, họ được nội môn đệ tử lâu năm có vai trò chấp sự dẫn đi tham quan và nhận nơi ở.

Lúc này A Diệt đang đi cùng một nhóm đệ tử chủ yếu có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, thuộc tầng lớp kém nhất trong tông môn. Do lần này bị ma thú tứ giai tàn sát những thí sinh mạnh tại kì khảo hạch, nên mới có nhiều người ngang tu vi với họ Diệt ở trong tông. Chứ như những lần trước thì số đệ tử nội môn chỉ có tu vi tầng 4 cực kì thưa thớt.

Nhóm bọn họ được một vị chấp sự sư tỷ họ Trương tiếp dẫn, cô ta có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 9, nhìn bề ngoài chỉ chừng 30 tuổi nhưng có lẽ tuổi tác thật sẽ cao hơn. Dung nhan cô kiều diễm, da thịt trắng nõn, toàn thân toát lên vẻ thành thục bá mị khó tả, đúng chất của một người phụ nữ trưởng thành.

Đoàn người bay ngang qua nhiều nơi, được vị sư tỷ đó nhiệt tình giới thiệu từng nơi đáng chú ý. Như tàng kinh các, bảo cụ các, luyện đan các, tạo phù các, và đáng chú ý nhất là quản quỹ các, nơi đổi điểm cống hiến để lấy những vật phẩm cần thiết về tay.

“Tọa Sơn tông chúng ta tại nội môn có hơn một vạn đệ tử! Trong đó nếu tính cả tân đệ tử năm nay thì đã có chừng mười hai ngàn đệ tử Luyện Nguyên cảnh.” Trương sư tỷ vừa bay vừa giảng giải cùng giới thiệu, sau đó cô ta chỉ tay xuống phía dưới nói tiếp:

“Toàn bộ vùng rìa ngoài bao quanh những dãy núi trung tâm, rộng hơn vạn dặm chính là nơi ở của đệ tử chúng ta.” Nói rồi cô ta hạ xuống, mọi người phía sau cũng như vậy, cả đám đặt chân xuống một thạch đài rộng lớn.

Nơi đây nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn, phía trên không xa có mây mù lượn lờ, trông cực kì thơ mộng. Xung quanh có vô số những dãy kiến trúc cổ kính nhưng vô cùng đẹp đẽ, những tòa thạch viện, lầu các mọc san sát nhau. Bọn họ được vị Trương sư tỷ dẫn đi nhìn qua sân luyện võ, khu nhà bếp, kho vũ khí, cùng nhiều nơi thiết yếu khác, cuối cùng đi tới phòng ở riêng.

Mỗi trang viện đều rất rộng, cũng không quá gần nhau để đảm bảo sự riêng tư của các đệ tử. Trong mỗi một phòng đều được bố trí cấm chế pháp trận, tránh bị người khác dùng thần thông để nghe lén hay nhìn xuyên qua tường, ngoài ra còn có thể chống đỡ được trước những công kích tương đối mạnh.

Khi nhận phòng, họ Diệt được phát một bộ trận đồ, đây chính là thứ để khống chế cấm pháp trong phòng riêng của hắn, từ giờ căn phòng đó do hắn làm chủ. Những tân đệ tử khác cũng đều như vậy, mỗi người đều đã chọn xong một phòng riêng của bản thân.

“Được rồi, từ giờ nơi đây chính là nhà của các vị sư đệ, sư muội. Mọi người sẽ có một tháng tự do để thích ứng với cuộc sống trong tông, từ tháng thứ hai sẽ phải đi nhận một công việc cho đệ tử, nếu không tài nguyên được phát hàng tháng sẽ bị cắt bớt đó!”

“Tỷ đi đây, gặp chuyện gì khó cứ đến trang viện tại ngọn núi phía nam tìm sư tỷ nhé.” Vị sư tỷ này rất nhiệt tình, mỉm cười tươi tắn chào tạm biệt mọi người, sau đó mới rời đi. Lúc này những tân đệ tử liền giải tán, ai về phòng người nấy, hoặc bay đi tham quan khắp nơi.

Thân ảnh Diệt Chúng Sinh bước đi trên hành lang dài mà đẹp đẽ, từng chiếc cột lan can đều được đúc từ đồng đỏ ánh kim, chưa bao giờ hắn được sống tại một nơi sa hoa như hiện tại.

Giương mắt nhìn lên mặt trời treo trên cao, rồi lại nhìn xuống phía dưới những dãy núi vô tận, bất giác hắn nhận ra bản thân đã leo lên tới một bước này.

Từ một kẻ nghèo hèn sống trên núi hoang, gia cảnh khó khăn ăn mặc rách rưới, một thiếu niên mồ côi phải sống qua ngày bằng từng đồng xu lẻ. Giờ đây đã trở thành đệ tử nội môn Tọa Sơn tông, là một phần tử trong cỗ thế lực khổng lồ đứng hàng đầu đất nước. Trở thành một vị nguyên sĩ cao cao tại thượng trong mắt phàm nhân, sở hữu những thần thông không tưởng.

Để đi tới một bước này, hắn đã phải trải qua bao chông gai, sóng gió, nhiều lần lâm vào hoàn cảnh cửu tử nhất sinh. Nhưng hắn chưa bao giờ bỏ cuộc, hắn luôn hết mình vượt qua mọi khó khăn, chấp niệm trong lòng chưa bao giờ bị lung lay. Tất cả chỉ muốn có thể được gặp lại một người, người thân duy nhất còn tồn tại trên thế gian này.

“Ngân Dạ, huynh đã có được một thân phận nhất định trong giới nguyên sĩ rồi, đã trưởng thành và hiểu biết nhiều hơn, không còn là một tiểu tử ngu ngơ năm đó nữa.” Tâm hắn độc thoại.

“Huynh sẽ tiếp tục cất bước trên con đường này, không ngừng đột phá, Luyện Nguyên cảnh sẽ không phải điểm dừng chân của huynh. Nhất định, một ngày nào đó huynh sẽ trở thành cường giả nắm giữ thực lực cường đại trong tay, có đủ tư cách cùng năng lực để đi đến đứng trước mặt muội!”

Đôi mắt người thanh niên long lanh sáng ngời, nhìn về hướng chân trời mà tự nhủ, phương hướng mà người con gái năm ấy đã rời đi.

Hồi 1: Cất bước. Đã hết!

Tác giả: Các bạn ủng hộ mình để có thêm động lực viết tiếp hồi 2 nhé.
Chương 77: Xài điểm

Quản quỹ các, nơi tụ tập đông đệ tử và có nhiều sinh ý nhất trong tông. Nơi đây nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn, gọi là ‘các’ nhưng thực chất là một tòa thạch tháp khổng lồ, đỉnh chọc lên đến những tầng mây.

Trong đại sảnh tại tầng một, vô số đệ tử ra vào lĩnh tài nguyên tu luyện hàng tháng, rồi xem qua danh sách vật phẩm đổi bằng điểm cống hiến. Đa số đệ tử lui tới trong mấy ngày gần đây đều thuộc lứa tân đệ tử mới nhập tông, bọn họ muốn biến số điểm cống hiến trên người mình thành tài nguyên tu luyện hữu ích.

Một đệ tử có dung mạo bình thường, tu vi thuộc hàng thấp kém, bộ dáng tầm thường không đáng chú ý bước vào bên trong đại sảnh. Hắn là Diệt Chúng Sinh, cùng mục đích như bao đệ tử khác, tới đây lĩnh thưởng tháng này rồi sử dụng điểm cống hiến.

Hai tay cung kính đưa tấm lệnh bài thân phận cho một mỹ phụ, họ Diệt lên tiếng: “Thưa sư thúc, đệ tử tới lĩnh tài nguyên tháng này.”

Bà ta hờ hững cầm lấy tấm lệnh bài về xem xét qua, sau đó trả lại A Diệt, đồng thời tay còn lại nhẹ vẫy, một chiếc nạp giới sơ giai rơi vào tay hắn. Họ Diệt cúi người chào rồi thối lui, thần niệm hắn kiểm tra bên trong giới chỉ thì trông thấy đã đủ cả ba thứ. Ba mươi nguyên thạch hạ phẩm, hai tấm phiếu để nghe giảng tại núi chủ sơn và một viên Bách Thảo đan.

Sau đó hắn đi tới phía khác, mượn lấy một cuốn danh sách các vật phẩm đổi bằng điểm cống hiến, ngồi tại một góc chăm chú lật xem từng trang. Không như những đệ tử khác, tìm nguyên kỹ, bảo cụ hoặc nguyên phù cường đại. Thứ A Diệt cần nhất hiện tại là cách để có thể nhanh chóng tăng lên tu vi, hắn không muốn dậm chân tại một tầng thứ quá lâu.

Trong danh sách có rất nhiều vật phẩm hấp dẫn người xem, nhưng A Diệt đều cố gắng nhịn, sau đó nhanh chóng lật tới những trang ghi về đan dược.

“Đây rồi, Bách Linh đan, thể nâng cao của Bách Thảo đan, có tác dụng tăng tiến tu vi nhanh gấp 10 tới 12 lần bình thường tùy vào tư chất mỗi người, dược lực kéo dài trong một tháng!”

Mọi loại đan dược mà tông phái cung cấp cho đệ tử trong tông, đều thuộc hàng cao cấp mà an toàn, khi phục dụng hoàn toàn không có di chứng gì về sau, vậy nên A Diệt rất an tâm.

Không như trước kia, hắn mua một số đan dược giúp tăng tốc độ tu luyện tại những hội đấu giá, hầu hết đều có chút di chứng về sau. Nếu không phải thân thể đã được tẩy luyện qua Chân Giải thánh thủy, thì chắc hiện giờ căn cơ của hắn đã mất ổn định. Giờ đây hắn phi thường ưng ý trước Bách Linh đan, nhưng cái giá phải trả cũng không hề rẻ.

Mỗi một viên Bách Linh đan có giá 25 điểm cống hiến, trong khi Bách Thảo đan chỉ có giá 2 điểm! Nhưng không có gì lạ vì tác dụng của loại đan dược này quá tốt, Bách Thảo đan xa không thể so bì được.

Bách Thảo đan mỗi viên chỉ có thể giúp nguyên sĩ tu luyện 3 ngày, ngang với 21 ngày khi tu luyện theo cách thông thường. Còn Bách Linh đan khi phục dụng thì nguyên sĩ chỉ cần tu luyện trong một tháng, đã xấp xỉ bằng một năm tu luyện thông thường rồi!

Từ trước tới nay A Diệt mỗi ngày vẫn luôn phục dụng những loại dược chất, cùng đan dược giúp tăng tốc độ tu luyện từ từ. Theo hắn tính toán, nếu dựa thêm vào Bách Thảo đan được phân phát hàng tháng nữa, chừng gần 4 năm hắn có thể đạt tới tầng 5 Luyện Nguyên cảnh, một khoảng thời gian rất dài.

“Thôi vậy, nên dùng hạ sách đó thôi, tu vi tăng tiến nhanh được nhường nào thì hay nhường ấy.” Tự nhủ xong, A Diệt liền đi tới nơi trao đổi điểm cống hiến, hắn muốn lấy hết đồ vật không cần thiết ra dâng hiến cho tông phái, để đổi được điểm cống hiến.

Tông phái không cho phép dùng nguyên thạch mua điểm cống hiến, chỉ có thể dùng vật phẩm có giá trị cống nạp cho tông để được tặng lại điểm mà thôi. Phía ngoài Quản quỹ các này có không ít khu chợ giao dịch tự phát, được các đệ tử dựng lên, mục đích để trao đổi vật phẩm kiếm điểm cống hiến.

Nhưng A Diệt thà chịu chút thiệt thòi khi cống hiến bảo vật trực tiếp tại đây, chứ không trao đổi phía ngoài kia mà rước họa vào thân. Phải biết trên người hắn còn không ít đồ tốt lấy ra từ bảo tàng Chân Giải, mà vẫn chưa tìm thấy nơi an toàn để bán đi được. Vừa hay trong tông có nơi đổi điểm như thế này, dù có lỗ chút thì vẫn tốt hơn là bị nhiều kẻ dòm ngó.

Nơi cống hiến vật phẩm là ở trong những căn phòng kín, chứ không phải tại đại sảnh. A Diệt lục lọi, đem toàn bộ những vật phẩm có giá trị trong nạp giới của mình ra, chất thành đống trên bàn. Tràng cảnh này khiến vị sư thúc có vai trò trưởng quỹ ngồi đối diện không khỏi kinh ngạc, tuy vật phẩm hắn lấy ra không quá mức chân quý nhưng số lượng lại rất nhiều.

Lão trưởng quỹ kiểm tra qua mọi vật phẩm, bỏ ra một vài thứ không đáng giá, sau đó tính nhẩm một hồi, rồi thưởng lại cho họ Diệt 20 điểm cống hiến. Điều này khiến hắn thầm cảm thán không thôi, số vật phẩm hắn vừa dâng hiến nếu bán ra bên ngoài phải kiếm về được xấp xỉ một ngàn nguyên thạch, vậy mà giờ đây chỉ đổi được có nhiêu đây điểm cống hiến.

Sau đó hắn lấy ra nốt hai quyển trục được thưởng, là công pháp nhị phẩm mộc thuộc tính, và bộ nguyên kỹ đao pháp dâng trả lại cho tông môn.

Dù sao công pháp chủ tu của hắn hiện tại không kém hơn bộ được tông phái ban thưởng là bao, còn nguyên kỹ thì phải có cấp bậc Luyện Nguyên cực hạn hắn mới luyện, chứ cấp đỉnh cao thì thôi hắn bỏ qua. Nói chung là phẩm chất của hai quyển trục này không quá cao nên hắn không muốn phí thời gian, tốt nhất nên toàn lực tăng tiến tu vi.

“Vật phẩm được tông môn ban tặng, nếu dâng trả lại sẽ không được thưởng nhiều điểm cống hiến đâu, hai quyển trục này sư điệt chỉ có thể lấy về được 2 điểm mà thôi.” Lão trưởng quỹ nhàn nhạt nói.

“Đệ tử đã rõ, xin đa tạ sư thúc.” A Diệt buồn thầm nhưng ngoài mặt vẫn rất cung kính.

Tổng tất cả lại hắn có 54 điểm cống hiến, hắn không chần chừ liền đổi lấy hai viên Bách Linh đan. Hai viên đan dược to chừng ngón tay cái, có màu xanh lục, tỏa ra hương thơm của vô số loại linh dược được hòa quyện vào nhau. Bốn điểm còn lại hắn đổi lấy hai viên Bách Thảo đan rồi nhanh chóng trở về nơi ở của mình, bế quan tu luyện.

Nghe lão trưởng quỹ nói Bách Linh đan cung không đủ cầu, lần này do có đợt tân đệ tử gia nhập nên Luyện đan các mới đưa ra số lượng lớn. Chứ thông thường mỗi tháng số lượng suất ra không quá 10 viên. Giờ nghĩ lại A Diệt không khỏi thở phào, thầm khen bản thân mình nhanh trí vét sạch gia tài ra để đổi lấy hai viên, nếu không sau này cũng không biết kiếm đâu để mua nữa.

Trong căn phòng cổ kính mà lại toát lên nét đẹp sa hoa, A Diệt ngồi xếp bằng giữa phòng. Bên trong nội môn nồng độ nguyên khí trong thiên địa rất hùng hậu, tại những trang viện của đệ tử còn cao hơn nữa, rất thích hợp cho việc tu luyện.

Hắn ngồi im trong trang viện của mình, tu luyện đến hơn một tháng sau mới chịu xuất quan.

...............

Bước ra khỏi cửa, khuôn mặt A Diệt mang theo nét tươi cười, hắn không ngờ tác dụng của Bách Linh đan lại thực sự hiệu quả cao như vậy. Thời gian qua hắn đã dùng hết hai viên Bách Thảo đan cùng một viên Bách Linh đan, tất nhiên còn có thêm những đan dược phụ trợ khác, kết quả là lực bổn nguyên tại tầng 4 của hắn đã tăng lên ba thành!

“Tu luyện hơn một tháng mà tu vi tăng lên cứ như đã qua hơn một năm rồi vậy. Còn lại một viên Bách Linh đan, mấy nữa cần nắm bắt thời gian mà phục dụng. Còn hiện giờ thì nên đi kiếm việc làm thôi, kẻo bị cắt bớt tài nguyên tháng này.”

Hắn ngự khí bay đến ‘Sự vụ các’ tìm những công việc thông thường, mà có nhiều thời gian rảnh để tu luyện. Trong tông có rất nhiều việc vặt để cho đám đệ tử tu vi thấp đi làm, như chăn nuôi ma thú, trồng trọt và chăm sóc thảo dược, canh gác động phủ cho cấp trên, thậm chí có cả dắt thú cưng của các vị sư thúc đi dạo.

Sau một hồi suy tính thì hắn nhận công việc trông coi kho dược liệu luyện đan, rồi ngự khí bay đến Luyện đan các. Trên đường đi hắn bắt gặp không ít tân đệ tử, cũng có chào hỏi và trò chuyện vài câu với một vài người. Hắn biết được một tin tức rằng, không ít đệ tử cùng lứa với hắn chỉ sau một tháng nhập tông đã thăng tiến thêm một tầng tu vi.

Điều này cũng bình thường, vì đa số tân đệ tử có tư chất cao đều đủ điểm cống hiến để đổi lấy Bách Linh đan, nên lập tức thăng tiến tu vi mà trước đó chưa tích lũy đủ là chuyện đương nhiên.

Diệt Chúng Sinh hiện tại đã tròn 20 tuổi, hắn đặt ra mục tiêu trước mắt rằng trong vòng một năm tới phải đạt đến Luyện Nguyên cảnh tầng 5.

Hiện tại thân ảnh hắn đã đi tới trước Luyện đan các, tòa thạch điện to lớn này có hình dáng như một cái đỉnh luyện đan khổng lồ. Hắn mang theo tờ phiếu nhận việc, chậm rãi bước đến bên trong luyện đan các này.
Chương 78: Phản sát

Dưới bầu trời đêm tối, những vì sao sáng được mắc trên tấm màn bóng đêm, trăng treo trên cao, ánh sáng mờ nhạt chiếu xuống rọi qua từng kẽ lá, hất xuống chút đốm sáng nhẹ trên mặt đất giữa rừng sâu.

Thân ảnh người thanh niên bình phàm, thân mang hắc y, chậm rãi bước đi dưới cánh rừng vô danh này. Khi vài tia sáng từ vầng trăng soi qua kẽ lá mà chiếu xuống nhân ảnh đó, lộ ra là một khuôn mặt bình thường, không có chút điểm đáng chú ý.

Dị biến xảy ra! Đột nhiên có một thanh tiểu phi đao không biết từ đâu phóng tới, lóe cái đã xuất hiện ngay sau gáy người thanh niên hắc y.

“Cuối cùng cũng chịu động thủ rồi sao?” Thanh niên đó khóe miệng cong lên lộ ra ý cười, người này không ai khác chính là Diệt Chúng Sinh.

Thân thể linh hoạt né tránh khỏi những thanh phi đao công kích tới, đếm sơ qua phải có trên mười đòn ám kích, được phóng ra từ sau những gốc cây tại khắp tứ phía. Đôi chân hắn vận dụng vân di bộ, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện dưới bầu trời đêm đen u tối, luồn lách qua từng gốc cây hướng tới một phía.

Trốn sau gốc cây lớn mà A Diệt đang hướng tới có một nhân ảnh bịt mặt, y phục thông thường không thể nhìn ra thân phận. Hắn ta hoảng loạn lui nhanh lại, đồng thời thôi động thanh phi đao bay trở về để bảo vệ bản thân, nhưng đã quá muộn.

Ngay lúc này họ Diệt đã xuất hiện ở phía sau lưng hắn, một đao hung hăng được tung ra, kéo theo luồng chiến lực lục sắc mạnh mẽ. Xoẹt một tiếng máu tươi bắn tung tóe, thủ cấp của kẻ này lìa khỏi thân thể, lăn đi xa tít.

“Chết đi!” Đột nhiên tại hướng khác có một gã lao ra, hai tay giơ lên cao cầm thanh cự kiếm chuẩn bị bổ mạnh xuống đầu A Diệt. Hắn chẳng thèm xoay đầu nhìn lại, bàn tay lật lại chỉ một ngón lên trên, chỉ huy bảo cụ mà bản thân đã chuẩn bị từ trước.

Tức thì mặt đất thủng ra một lỗ, từ dưới đó bắn lên một luồng lam quang, chính là Trường Băng Kiếm.

“Phốc!” Thanh kiếm bắn xuyên qua mi tâm khiến gã ta vô lực ngã sấp mặt xuống đất, thanh cự kiếm trong tay cũng rơi theo xuống, cắm trên lưng của chủ nhân mình.

“Cái gì? Luyện Nguyên cảnh tầng 5?” Một thanh âm kinh ngạc thốt lên tại phía xa, A Diệt nhìn qua hướng âm thanh vừa vang lên thì trông thấy một tên bịt mặt khác. Tên đó trông bộ dáng có vẻ như già dặn hơn những kẻ khác, nguyên lực giao động tại tầng 6 Luyện Nguyên cảnh.

Bấy giờ họ Diệt đã phát hiện ra, xung quanh hắn cách chừng 20 trượng đổ lại có không ít bóng người, đứng thành vòng tròn bao vây hắn tại giữa. Tên nào tên nấy đều bịt mặt, mặc y phục hết sức tầm thường, trong tay cầm vũ khí, bộ dáng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Hiện tại đám người này không còn ẩn trốn nữa nên khí tức cứ mặc mà phóng thích ra, thần thức của A Diệt có thể biết rõ vị trí cùng tu vi của những kẻ này. Có chừng 8 tên, tu vi tầng 4 và tầng 5 lẫn lộn, chỉ có duy nhất một gã đạt tới tầng 6, nhìn qua cũng biết hắn là chỉ huy của đám người này.

A Diệt vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh không chút e sợ, bình thản lên tiếng: “Không cần che diện mục lại làm gì đâu, ta biết các ngươi là ai!”

Gã chỉ huy của đám người nghe vậy, ánh mắt không hề tỏ ra chút gợn sóng, dù sao chuyện này cũng dễ đoán, A Diệt không nói hẳn ra chỉ là muốn giữ lại một lớp da mặt mỏng manh giữa hai bên mà thôi.

Gã ta đáp lời: “Ngươi biết hay không thì vẫn chẳng thay đổi được kết cục phải chết của mình đâu, cho dù hiện tại tu vi của ngươi đã tinh tiến được thêm một tầng, thì ngày này năm sau vẫn là ngày giỗ của ngươi!”

Dứt lời hắn liền phất tay, lập tức những tên còn lại hành động, di chuyển qua lại sau những gốc cây, đôi khi bắn ra bảo cụ hoặc nguyên thuật công kích hắn. A Diệt nguy nhưng không hoảng, hắn biết đám người này khó đối phó, nhưng hắn không sợ.

Đám người này có 10 tên, hai kẻ tu vi tầng 4 đã bị hắn diệt sát, hiện tại còn 8 kẻ hơn nữa khó dối phó hơn nhiều. Không thể dùng thế nhất kích tất sát như vừa rồi được nữa, càng không thể gây bất ngờ vì hiện tại bọn họ đã biết thực lực thật sự của hắn, đã có đề phòng.

“Không còn nhiều nữa, nhưng vẫn phải dùng thôi.” Nghĩ đoạn, A Diệt liền lấy ra một tấm cường nguyên phù rồi dán lên người, nhất thời tu vi hắn đạt tới tầng 6 Luyện Nguyên cảnh. Hiện tại hắn đã biết xuất xứ của loại phù lục cấp cao này, có tiền cũng không mua được, nhưng trong hoàn cảnh này thì hắn vẫn phải dùng mà thôi.

“Véo!” Thân ảnh A Diệt di chuyển quỷ dị mà rất nhanh, đi đến đâu phóng ra vô số phù bạo đến đó, gây cháy nổ rất nhiều cây cối giúp gia tăng tầm nhìn. Hắn nhanh chóng áp sát một tên, rồi điên cuồng vung đao đánh chém gã ta khiến y chật vật thối lui liên tục.

Nguyên phù, nguyên kỹ bắt đầu được tung ra, A Diệt vẫn không hề nao núng mà né tránh toàn bộ, đòn nào không tránh kịp thì đón đỡ, cứ thế một trận chiến lớn bạo khởi. Âm thanh binh khí va chạm, âm thanh nguyên lực phá hoại địa hình, âm thanh những vụ nổ đều liên tiếp vang lên không ngớt.

Giữa bầu trời đêm đen tối, cả một mảng rừng bốc cháy sáng rọi, từ xa cũng có thể trông thấy.

“Phi Kiếm Quyết – Cửu Kiếm Kích!”

“Vυ"t vυ"t!” Chín thanh phi kiếm kéo theo lục mang bắn đi với tốc độ rất nhanh, đâm chết thêm hai gã đã là đèn cạn dầu. Lúc này chỉ còn lại bốn tên bịt mặt mà thôi, gã chỉ huy và ba kẻ có tu vi tầng 5 Luyện Nguyên cảnh, hiển nhiên họ Diệt chọn quả hồng mềm mà bóp trước.

“Nguyên Cự Chưởng!” Gã chỉ huy quát lớn, đồng thời phóng tới phía A Diệt, hung hăng tung ra một chưởng. Trước người hắn liền hiện ra tấm Thiết Mộc thuẫn, ngăn chặn hoàn toàn đòn công kích mạnh bạo này, thân thể bị lực xung kích đẩy ngược về phía sau.

Biến cố xảy ra với tên cầm đầu này, ngay khi thân ảnh A Diệt bị đẩy lùi lại thì từ trên người hắn bay ra bốn cây trận kỳ, cắm xuống đất bao quanh gã ta lại. Ngay tức thì họ Diệt thôi động trận bàn trên tay, khiến bốn cây trận kỳ phát quang, sau đó tạo ra một l*иg giam năng lượng vây nhốt gã ta bên trong!

“Ngươi ở yên đấy mà xem ta xử lí ba kẻ còn lại đi!” Nói đoạn, A Diệt bạo tốc, thân ảnh nhanh như thiểm điện phóng tới phía ba kẻ còn lại.

Ba kẻ kia vội vã phóng xuất bảo cụ, bảo hộ bản thân rồi mới tính đến chuyện tấn công. Tuy tu vi của A Diệt hiện tại đã được phù lục kéo lên một tầng, cao hơn bọn chúng, nhưng chúng có tới ba người nên không hề sợ chiến. Nguyên phù đang phát sáng được A Diệt ném ra, ba tên kia trông thấy vội vã thối lui, đồng thời khống chế tấm thuẫn bay lên che chắn thân thể.

Trong nạp giới họ Diệt còn không ít nguyên phù cao giai, kiếm được từ những thí sinh đã bị hắn diệt sát hồi tham gia khảo hạch. Hầu hết mỗi tấm đều chỉ còn một lần sử dụng nên không thể bán được, hiện tại đã đến lúc chúng phát huy tác dụng.

Một công ba lui, cứ thế bọn chúng bị dồn tới một bãi đất trống, A Diệt mỉm cười liền tế xuất ra bộ trận bàn, bắt đầu thôi động nó.

“Sao lại có trận kỳ tại đây? Hắn ta đã bố trí trận pháp ở đây từ bao giờ?” Âm thanh một nữ tử kinh ngạc vang lên. Hai kẻ còn lại nghe vậy đều cả kinh, muốn nhanh chóng rời khỏi phạm vi này nhưng đã quá muộn.

Pháp trận khởi, dưới chân ba kẻ kia xuất hiện một vòng luân quang phát sáng, bán kính chừng 10 trượng, chứa đầy hoa văn kì bí bên trong, trên đỉnh đầu cũng có thêm một vòng luân quang như vậy hiện ra.

“Hỏa Lôi trận khởi!” A Diệt vừa dứt lời, mặt đất nơi ba kẻ kia đang đứng liền bốc cháy dữ dội, đồng thời trên bầu trời có vô số lôi quang đánh xuống!

Một tay họ Diệt ấn xuống mặt đất, thôi động toàn bộ rễ cây tại vùng này trồi lên quấn quanh ba kẻ kia lại, khiến chúng không thể thoát nổi ra khỏi phạm vi trận pháp. Lửa nóng đốt cháy từ phía dưới, sét đánh từ phía trên xuống, một cảnh tượng hết sức đáng sợ.

“Sư huynh, xin sư huynh hãy tha cho sư đệ, chúng sư đệ cũng là bị người ta bắt ép mà thôi, thực sự không có thù oán gì với sư huynh hết!” Lúc này hai kẻ kia đã sắp không chịu được, hoảng hốt kêu lớn, cầu xin liên tục.

Nữ tử còn lại cũng như vậy, không ngừng van xin: “Xin sư huynh tha cho sư muội một mạng, sư muội bị bọn chúng bắt ép đi theo mà thôi, muội hứa từ giờ sẽ đi theo hầu hạ sư huynh đến hết đời!”

A Diệt cười lạnh, vẫn không hề ngừng vận chuyển pháp trận, một khi có ý muốn gϊếŧ hắn thì hắn sẽ nhất quyết không tha. Không cần quan tâm huynh đệ đồng môn hay thương hoa tiếc ngọc gì hết, tất cả đều phải chết.

“Một đám đệ tử ngoại môn mà dám ám toán với đệ tử nội môn, chuyện này mà truyền đến tai quản sự thì các ngươi sẽ sống không bằng chết đó. Thế nên để ta cho các ngươi được ra đi một cách thanh thản hơn, hãy yên nghỉ nhé các vị sư đệ, sư muội!”

Dứt lời, Diệt Chúng Sinh phất tay, thanh Trường Băng Kiếm bay qua một vòng, cắt ba cái đầu rơi xuống. Mặt hắn không hề đổi sắc mà xoay người lại, nhìn thẳng tới phía gã chỉ huy của đám thi thể này, hiện giờ đang bị vây nhốt trong một l*иg giam nhỏ.

Ánh mắt của gã ta lộ rõ sự sợ hãi, hắn không thể ngờ rằng kết quả lại là như thế này, chỉ trong thời gian ngắn mà kẻ trước mắt đã diệt sát toàn bộ người đi theo hắn. Khuôn mặt cố nặn ra nét cười, thấp thỏm lên tiếng:

“Diệt sư huynh... có gì thì chúng ta có thể từ từ nói... sư đệ có thể cho huynh biết người đứng sau sai khiến chúng đệ là kẻ nào!”

A Diệt lộ ra nét cười xem thường, đáp lời: “Ngươi không nói thì ta cũng biết bọn chúng là ai rồi, thế nên ngươi không có chút hữu dụng gì với ta đâu. Ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!”
Chương 79: Kẻ đứng sau

Sáng sớm hôm sau, bên trong một mật thất vô danh, có vài thân ảnh đang ngồi quanh một chiếc bàn đơn sơ, bàn bạc chuyện gì đó. Những kẻ này ai nấy đều có bộ dáng người cao tuổi, tên trẻ nhất trông cũng chừng 50 rồi.

Một gã đập mạnh tay xuống thành ghế, tức giận quát: “Đúng là lũ vô dụng mà, chỉ là một tên tân đệ tử nội môn thôi mà không thể hạ sát được, thậm chí còn mất luôn chục cái mạng!”

Mấy lão già kia nghe vậy đều âm trầm, không nói nên lời, một gã khác lên tiếng: “Chúng ta đã quá xem thường vị Diệt sư đệ này rồi, không ngờ hắn có khả năng một mình diệt sát mười tên nguyên sĩ, trong đó có vài tên tu vi còn cao hơn hắn!”

Lão già khác cũng nói lên suy nghĩ: “Ta rất khó tin hắn có thực lực như vậy, cho dù hắn có thăng tiến tới tầng 5 Luyện Nguyên cảnh, cũng không thể nào diệt sát đội hình mà chúng ta phái đi được.”

Tên có tuổi tác lớn nhất trong đám người lúc này chậm rãi lên tiếng: “Hiện giờ chúng ta tạm thời đừng manh động nữa, để mọi chuyện lắng xuống một thời gian đã. Trước mắt hãy lo liệu sao cho cái chết đêm qua của mười vị sư đệ, không liên quan gì tới chúng ta đi!”

“Sư huynh nói phải, trước hết phải tìm cái cớ thích hợp cho cái chết của đám vô dụng kia đã.”

“Hiện tại, đệ tử ngoại môn có tu vi không kém mà chúng ta có thể sai khiến được, còn số lượng không nhiều. Lần sau khi hành động, phải bố trí sao cho thật ổn thỏa mới được!” Một lão già lẩm bẩm.

Sau đó mấy lão già này bàn bạc thêm chốc lát, rồi nhanh chóng giải tán, đi xử lí sự vụ của riêng mình.

............

Giữa trưa, Diệt Chúng Sinh đi tới Sự vụ các trong nội môn, hắn như ngựa quen đường cũ đi một mạch tới một phía trong đại sảnh, chào hỏi với lão già thủ quỹ tại đó. Nạp giới lóe lên, từ bên trong bay ra ba khối ma hạch xanh lam sáng bóng, trông cực kì bắt mắt.

“Ồ, còn chưa tới chục ngày mà sư đệ đã hoàn thành nhiệm vụ rồi cơ đấy, săn gϊếŧ mấy đầu ma thú nhị giai hệ thủy không phải dễ đâu.” Lão già thủ quỹ vừa kiểm tra mấy khối ma hạch vừa cười nói.

“May mắn mà thôi, gần đây đang tới mùa mưa nên ma thú thủy thuộc tính xuất hiện nhiều hơn thông thường.” A Diệt không kiêu cũng chẳng thẹn đáp lời.

Kiểm tra ba khối ma hạch không có gì dị thường, lão già liền đóng dấu lên tờ phiếu nhiệm vụ của A Diệt. Sau đó trả lại tấm phiếu cho hắn: “Nhiệm vụ thu thập ba khối ma hạch nhị giai thủy thuộc tính tại ngoại biên sơn mạch đã hoàn thành, sư đệ được thưởng 1 điểm cống hiến.”

“Đa tạ sư huynh, giờ sư đệ xin phép.” Nói rồi hai người ôm quyền chào nhau, sau đó A Diệt nhanh chóng trở về trang viện của mình.

Ngoại biên sơn mạch do vô số dãy núi ngoại sơn ngay sát Tọa Sơn tông hình thành, có phạm vi vô cùng rộng lớn, chứa vô số tài nguyên phong phú và là nơi sinh sống của rất nhiều quần thể ma thú. Đó là nơi rèn luyện thực chiến phổ biến nhất của đệ tử Tọa Sơn tông, cũng là nơi thi hành những nhiệm vụ nguy hiểm, giúp đệ tử có thêm nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn.

Ngồi trong phòng, A Diệt đang bôi thuốc lên vết thương mà cuộc chiến đêm qua đã để lại. Hắn không ngờ tên chỉ huy của đám người đêm qua lại khó nuốt tới như vậy, suýt nữa thì lật thuyền trong mương, cũng may trước nay hắn làm việc gì đều luôn giữ lại ám chiêu.

Họ Diệt biết rõ những kẻ đứng sau lưng đám người đêm qua là ai, chính là mấy lão chấp sự cao cấp đang giữ chức vụ ngoài ngoại môn. Những kẻ có mặt trong cùng căn thạch điện ở cái hôm hắn báo danh, lúc đó khi biết tư chất của A Diệt cực kém mà tu vi trong thời gian ngắn lại tăng nhanh, hiển nhiên có đại cơ duyên trên người, thì đã có rất nhiều kẻ để lộ ra sát ý rồi.

Mấy lão già phụ trách ghi chép thông tin của những thí sinh trong căn thạch điện ngày hôm đó, đều là đệ tử nội môn già mả. Họ giữ chức vụ chấp sự cao cấp hoạt động tại ngoại môn, tu vi đều từ tầng 7 Luyện Nguyên cảnh trở lên. Từ cái lúc hoàn tất báo danh rồi bước ra khỏi căn thạch điện đó, A Diệt biết rõ bản thân đã là mục tiêu nhắm tới của mấy lão già kia rồi.

Mấy lão già kia có sự vụ trên thân, không thể tùy tiện rời khỏi vị trí công sự của mình, nên chỉ có thể sai khiến đám đệ tử ngoại môn dưới trướng đi ám thích A Diệt mà thôi. Ngoại biên sơn mạch là nơi rèn luyện của mọi đệ tử, nên đám ngoại môn ấy mới có thể tự do đi lại mà tìm kiếm tung tích của A Diệt.

Suốt một năm qua, bọn chúng đã lẩn trốn rồi ám sát A Diệt ba lần, mỗi khi hắn rời khỏi nội môn đi thực thi nhiệm vụ, chỉ là chưa lần nào điều động nhiều người như đêm qua mà thôi. Nhờ vậy mà họ Diệt đã cảnh giác hơn nhiều, ngày hôm qua còn bố trí trước một tòa pháp trận tại gần nơi xảy ra trận chiến.

“Cứ mỗi lần ta ra ngoài phạm vi nội môn thì đám người đó đều biết, chứng tỏ trong đám đệ tử nội môn có kẻ đã tuồn hành tung của ta ra ngoài ngoại môn! Từ giờ phải đề phòng nhiều hơn mới được.” Hắn ta tự nhủ, hai bàn tay bất giác nắm chặt lại.

Hiện tại đã qua hơn một năm kể từ khi A Diệt trở thành đệ tử nội môn Tọa Sơn tông, tức là hắn đã sống tại nơi đây được một năm rồi, và hiện giờ hắn đã 21 tuổi. Ngay tháng trước hắn đã thành công thăng tiến lên tầng 5 Luyện Nguyên cảnh, sau một quãng thời gian không ngừng tu luyện, tiêu sài toàn bộ tài nguyên trên người.

Kết quả này phần lớn dựa vào 3 viên Bách Linh đan cùng với hơn chục viên Bách Thảo đan. Khi dùng hết 2 viên Bách Linh đan đổi được ngay hồi mới nhập tông, thì bổn nguyên lực tại tầng 4 của hắn đã tăng lên sáu thành.

Sau gần mười tháng hắn tích đủ điểm để đổi lấy thêm một viên, lúc này lượng bổn nguyên lực hắn có đã là bảy thành, khi phục dụng hết dược lực của viên thứ ba này lượng bổn nguyên tại tầng 4 của hắn đã gần đạt đỉnh. Chịu khó tu luyện thêm vài tháng, cuối cùng cũng đã đạt được thành quả xứng đáng, chỉ trong một năm hắn đã tăng thêm được một tầng thực lực.

Đầu giờ chiều, A Diệt ngự khí bay tới Luyện đan các, rồi bước vào bên trong kho cất chứa dược liệu, tiếp tục làm công việc trực kho trường kì của mình. Công việc này không có gì khó khăn lắm, chỉ cần trông coi nơi này không để cho dược liệu bị thất thoát là được, và phải nhớ tên từng loại để khi có người tới tìm, mình còn biết loại đó nằm ở vị trí nào mà đem ra.

Nguyên lực của hắn là mộc thuộc tính nên rất được ưu tiên cho công việc trông coi dược liệu, hay chăm sóc vườn thảo dược. Cũng như nguyên sĩ hỏa thuộc tính thì thích hợp cho luyện đan, kim thuộc tính là luyện khí và bảo cụ, thổ thuộc tính thì đào khoáng thạch, quặng các loại vậy.

Công việc trông coi kho dược liệu luyện đan này, mỗi tháng hắn được 3 điểm cống hiến và 50 nguyên thạch hạ phẩm. Hơn nữa cứ hai tháng hắn lại nhận nhiệm vụ rèn luyện tại ngoại biên sơn mạch một lần, nên chỉ chừng 8 tháng là hắn đã có hơn 25 điểm cống hiến để đổi lấy Bách Linh đan rồi.

Loại đan dược cao giai này cung không đủ cầu, nếu không phải A Diệt khá thân quen với một vị sư thúc luyện đan sư tại đây, được ông ta giữ lại cho một suất đổi lấy, thì hắn đã không có được viên Bách Linh đan thứ 3 để mà phục dụng rồi.

Khi hắn đang ngồi nghiên cứu cuốn sách viết về pháp trận trong tay, thì có một thân ảnh bước vào trong nhà kho này. Người tới là một trung niên nhân tóc hoa râm, có gương mặt phúc hậu ôn hòa, bộ dáng tiên phong đạo cốt. A Diệt trông thấy lão ta liền vôi vã đứng lên hành lễ:

“Bái kiến Dược sư thúc, không biết sư thúc tới đây muốn lấy loại dược liệu nào vậy?”

“Haha đều đã là người quen, lần sau không cần hành lễ như thế này đâu, ta tới để lấy Bổ Thiên thảo ấy mà.” Lão già mỉm cười ôn hòa đáp.

“Vậy đệ tử ©υиɠ kính không bằng tuân mệnh, xin sư thúc chờ một chút.” Nói rồi hắn liền mở một khay gỗ trên vách tường ra, lấy từ trong đó ra một hộp gỗ rồi hai tay đưa tới trước mặt vị sư thúc này.

Ông ta nhận lấy rồi mở nắp chiếc hộp ra quan sát gốc dược liệu bên trong, sau đó mỉm cười khen ngợi: “Quả là một tiểu gia hỏa chăm chỉ, gốc Bổ Thiên thảo này vẫn tươi tốt như vài tháng trước, xem ra Diệt sư điệt đã thuần dưỡng nó không ít thời gian nhỉ.”

A Diệt liền cười đáp: “Chỉ là mỗi nửa tháng bỏ ra hai canh giờ dùng nguyên lực mộc thuộc tính thuần dưỡng qua mà thôi, là công việc mà đệ tử nên làm, cũng không có gì vất vả đâu.”

Ông ta gật đầu tán thưởng, sau đó xoay người rời đi, trước khi bước ra khỏi cửa ông ta còn nói một câu: “Lô Bách Linh đan tiếp tới ra lò, lão phu sẽ bảo người giữ lại cho sư điệt một suất để có thể đổi lấy.”

“Đệ tử xin đa tạ sư thúc.” A Diệt vui mừng ôm quyền cúi chào, đợi bóng lưng ông ta biến mất thì mới trở lại bình thường. Muốn sống trong nội môn này dễ dàng hơn, thì phải luôn giữ thái độ cung kính với bề trên như vậy, không được bỏ qua bất cứ sự việc nhỏ nhặt nào.

Rồi hắn lại ngồi xuống nghiên cứu cuốn sách pháp trận, giờ đây trình độ trận pháp của hắn đã xem như một pháp trận sư chân chính. Gần một năm trước hắn đã phát hiện ra bí mật của phiến đá nhỏ, mà hắn luôn cảm thấy bất phàm kia, cái phiến đá mà vì nó hắn đã đắc tội với gia tộc họ Lục tại Kim Phất trấn năm xưa ấy.

Phải là nguyên sĩ có chút am hiểu về trận pháp mới có thể mở ra bí mật của phiến đá, đó là lí do tại sao lúc mới có nó, hắn không thể tìm ra manh mối gì. Trong phiến đá đó cất chứa truyền thừa của một vị pháp trận đại sư đã qua đời cách đây rất lâu rồi, chứa sở học cùng tâm huyết cả đời trên phương diện pháp trận của vị tiền bối đó.

A Diệt hiện giờ xem như người kế thừa duy nhất của vị tiền bối kia, từ lúc chiếm được truyền thừa này, hắn đã luôn chăm chỉ nghiên cứu cùng học hỏi. Điểm cống hiến đổi đan dược còn thừa, hắn đều dùng để đổi lấy các công cụ bố trí pháp trận. Mỗi khi đến chủ sơn nghe chỉ điểm, hắn cũng đều hỏi các sư thúc nơi đó về phương diện pháp trận.

Vậy nên chỉ sau gần một năm, hắn đã từ một tên gà mờ tại phương diện này, trở thành một pháp trận sư chân chính.
Chương 80: Áp bức

Trên ngọn núi chủ sơn, một trong những ngọn núi có lượng nguyên khí trong thiên địa dày đặc nhất nội môn Tọa Sơn tông. Từ nửa trên của ngọn núi kéo dài lên tới đỉnh, có vô số quảng trường tu luyện, để cho rất nhiều đệ tử tới đây tu hành và nghe các vị sư thúc chỉ điểm.

Một quảng trường rộng lớn tại lưng chừng núi, lúc này trời đã dần tối, các đệ tử đều đang lục tục đứng dậy, trở về nơi ở của mình. Tại một góc trên bình đài, thanh niên Diệt Chúng Sinh đang bày ra kỹ nghệ pháp trận của bản thân, cho vị sư thúc ngồi trước mặt quan sát.

Khi họ Diệt vừa trình diễn hoàn tất, ông ta liền vỗ tay, bắt đầu đánh giá: “Tuy tư chất của Diệt sư điệt khá thấp, nhưng năng khiếu trên phương diện trận pháp này lại rất không tồi. Chỉ qua 2 năm mà đã có thành tựu bậc này, có thể coi như một pháp trận sư ưu tú rồi!”

“Sư thúc quá khen rồi, đệ tử cũng chỉ là cố hết sức mình mà học hỏi thôi.” A Diệt cung kính đáp lời.

Sau đó vị sư thúc kia chỉ điểm thêm vài điều khiến A Diệt thu được nhiều lợi ích hơn, hắn liền cung kính ôm quyền rồi mới ngự khí trở về. Nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, ông ta cười nhạt lẩm bẩm: “Vị sư điệt này chí ít sau này sẽ đem lại chút đóng góp cho tông môn.”

Các cao tầng trong tông rất muốn những đệ tử tầm thường như A Diệt kiêm tu trên một phương diện khác, ngoài tu luyện chiến lực thuần túy ra. Vì nguyên sĩ Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong trong tông có rất nhiều, thêm bớt vài trăm người cũng chẳng tạo thành vấn đề gì lớn. Dù sao hơn phân nửa số đệ tử Luyện Nguyên cảnh trong tông, sẽ bị kẹt tại cảnh giới này cả đời.

Như A Diệt hiện giờ kiêm tu thêm bày bố pháp trận, sau này chí ít có thể trở thành một pháp trận sư cao giai, năng lực của hắn lúc đó sẽ giúp ích được cho tông phái nhiều hơn, so với một tên đệ tử chỉ biết chiến đấu thông thường. Nên khi thấy A Diệt xin chỉ điểm về phương diện pháp trận, vị sư thúc kia mới vui vẻ đồng ý, mục đích chỉ vì muốn hắn sau này có ích hơn.

Theo quan điểm của các cao tầng, thì đám đệ tử có tư chất tầm thường chắc chắn cả đời vô vọng đột phá Hiển Hóa. Vậy thì không nên dồn quá nhiều tinh lực vào việc tăng tiến tu vi làm gì, có hơn kém nhau vài tầng thực lực, thì nửa đời sau đều sẽ kẹt tại Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong như nhau cả thôi.

Tốt nhất khi còn trẻ nên kiêm tu thêm một hoặc hai phương diện khác, để sau này về già còn có chút tác dụng cho tông môn, chứ không phải chỉ biết ăn và ngủ chờ hết thọ nguyên mà chết.

............

Thân ảnh A Diệt đứng trên bảo cụ phi hành Phi La Sơn, như mọi khi bay trở về trang viện của mình, muốn chỉnh sửa lại pháp trận theo những lời chỉ điểm một phen. Tốc độ bay của hắn không nhanh lắm, nhưng phía dưới phạm vi rìa ngoài này toàn là đồi núi gập gềnh nên rất ít ai chạy bộ, tốt nhất cứ chậm rãi phi hành là được.

“Vậy mà ta đã sống được 2 năm tại nơi này rồi.” A Diệt ngắm nhìn cảnh vật nơi đây rồi cảm thán trong lòng, bất giác hắn đã tu luyện tại nơi này trong khoảng thời gian không hề ít như vậy.

“Nếu không vào được nội môn này, có lẽ giờ đây ta còn chưa làm đầy được phân nửa bổn nguyên lực tại tầng 4 nữa, chứ đừng nói đến chuyện đột phá tầng 5.”

Trong đây có đầy đủ mọi điều kiện giúp cho tu vi của nguyên sĩ nhanh chóng tăng cao, như thiên địa nguyên khí vô cùng đậm đặc. Có đan dược giúp tăng tốc độ thăng tiến tu vi mà lại vô cùng an toàn, có những công việc kiếm được nguyên thạch dễ dàng hơn bên ngoài. Có nhiều điển tịch của tiền nhân để học hỏi, có được sự chỉ điểm của nguyên sĩ cảnh giới cao.

Hấp dẫn nhất là có thể đổi lấy bất cứ bảo vật quý giá nào chỉ bằng điểm cống hiến, không cần phải liều mạng tranh đoạt tại những vùng hiểm địa như bên ngoài. Và quan trọng nhất là được cái tông phái khổng lồ này che chở, chỉ cần mang danh đệ tử nội môn Tọa Sơn tông, thì đi đến đâu cũng thuộc hàng ngũ nguyên sĩ có thân phận cao nhất trong đồng lứa.

Đang ngẩn ngơ suy tư thì đột nhiên có một đoạn dây thừng, là một món bảo cụ bắn từ dưới cánh rừng lên nhắm thẳng thân ảnh hắn! A Diệt vội vàng tránh né rồi cúi xuống quan sát phía dưới, hắn không thể ngờ rằng trong nội môn lại có kẻ cả gan dám tấn công sư huynh đệ đồng môn.

Trong nội môn có quy định nghiêm cấm gây thù chuốc oán và tự ý đánh nhau, hay tấn công đồng môn, nếu muốn giải quyết mâu thuẫn thì hãy lên võ đài chiến một trận. Không ngờ có kẻ không để nội quy vào trong mắt, công kích hắn giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.

Tức thì có vô số đoạn dây khác phóng lên, khiến A Diệt phải lấy ra chiến đao rồi không ngừng vung vẩy, tránh né.

“Vυ"t!” Từ phía sau hắn thình lình lao lên một thân ảnh, người đó xoay nhanh một vòng, cái chân to lớn theo quán tính, kéo theo một lực đạo mạnh mẽ vụt thẳng lên lưng họ Diệt!

“Búp!” Tốc độ đối phương quá nhanh, nên A Diệt chỉ kịp cường hóa thêm nguyên lực hộ thể trên lưng mà thôi, trúng một cước đó thân thể hắn bị đánh bay xuống phía dưới khu rừng. A Diệt vừa đáp đất liền miễn cưỡng ổn định lại thân hình, sau lưng truyền tới từng cơn đau nhức không thôi!

“Ô! Tên này khá đấy, trúng một cước của Man sư huynh mà chỉ mặt nhăn mày nhó một chút thôi.” Một tên thanh niên ẻo lả, tay cầm một chiếc quạt giấy, chậm rãi tới gần.

Họ Diệt lúc này đứng thẳng dậy, rồi mới bình tĩnh quan sát xung quanh, phát hiện bao quanh hắn có bốn tên thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi, đều là đệ tử hạch tâm!

Một gã cường tráng to lớn, cao hơn người khác một cái đầu, là kẻ vừa tung cước đá hắn rơi xuống đây. Một tên thì ẻo lả, thân hình cao gầy mảnh khảnh, trông động thái khá khó coi. Một nữ tử duy nhất, để tóc ngắn, dung mạo bình thường, da hơi ngăm đen, trước ngực không thấy hai quả núi là đặc trưng của phụ nữ đâu.

Người còn lại và cũng như thể là cầm đầu trong bốn tên này, là một kẻ hắn từng gặp mặt, không ai khác chính là Bạch Trình, hạch tâm của hạch tâm. Vẫn bộ dáng tâm cao khí ngạo, ánh mắt coi thường kẻ khắc đó, hắn hờ hững nhìn A Diệt như nhìn con sâu cái kiến.

A Diệt cố tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, sau đó ôm quyền cúi chào bốn người xung quanh, rồi lên tiếng hỏi: “Ra mắt các vị sư huynh, sư tỷ. Không biết các vị chặn đường sư đệ có việc gì? Một kẻ thấp cổ bé họng như đệ trước nay chưa từng dám đắc tội với ai mà.”

Tên ẻo lả cười đáp: “Tiểu sư đệ đừng sợ, bọn ta chỉ muốn hỏi sư đệ chút chuyện mà thôi.”

Nữ tử lạnh lùng không muốn vòng vo liền lên tiếng: “Bọn ta muốn hỏi có phải ngươi được Dược sư thúc chiếu cố, mỗi năm được để lại cho một suất đổi lấy Bách Linh đan không?”

Nghe vậy A Diệt trong lòng nhảy dựng, đây là một chuyện hết sức bí mật, rất ít người biết, không ngờ đám người này có thể tra ra.

“Ngươi đừng có chối cãi, nếu không có Bách Linh đan hỗ trợ thì làm sao một tên phế mạch như ngươi, có thể đạt tới tu vi tầng 5 chỉ sau hơn một năm nhập tông chứ?” Gã đại hán họ Man lên tiếng, giọng nói ồm ồm, nghe mà cảm thấy chói tai.

A Diệt vội vã trả lời, hắn ra vẻ thành khẩn vô cùng: “Đúng thật là Dược sư thúc có để cho sư đệ một suất đổi đan dược đó, nhưng vài tháng trước đệ đã đổi lấy và phục dụng rồi. Hơn nữa thúc ấy chỉ có thể giúp sư đệ được một lần mà thôi, không thể năm nào cũng dành cho một suất như lời sư tỷ hỏi được!”

Nữ tử cười lạnh: “Người bảo không có thì là không có thật sao? Mau mở khóa nạp giới rồi giao ra đây cho bọn ta kiểm tra!”

Trong lòng A Diệt tức giận không thôi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ e sợ đáp: “Sư tỷ làm vậy có phải có chút quá phận? Cưỡng ép lục soát giới chỉ của đồng môn là một chuyện rất khó chấp nhận!”

“Haha quá phận? Một tên hèn mọn như ngươi thì bọn ta muốn làm gì chả được, ngươi nên biết hoàn cảnh của bản thân mình hiện tại!” Nữ tử đáp lời, dưới đáy mắt bắt đầu nổi lên sát ý.

Thanh niên anh tuấn Bạch Trình hờ hững nói với ba kẻ kia: “Các sư đệ hỏi hắn xem muốn tự tay giao nạp giới ra, hay để thân thể chịu đau khổ rồi mới chịu giao ra?!”

Nghe vậy gã đại hán cười lạnh, rồi hỏi A Diệt y như lời nói vừa rồi của tên Bạch Trình kia. A Diệt phẫn uất vô cùng, tên họ Bạch đó còn không thèm trực tiếp nói chuyện với hắn, mà phải truyền qua lời của kẻ khác. Hiển nhiên trong mắt tên kia, A Diệt chỉ là một kẻ hèn mọn, phế phẩm không hơn không kém, không đủ tư cách để được hắn nói chuyện với.

Gã đại hán man nhân cùng nữ tử tóc ngắn bắt đầu bước tới gần hắn, một trước một sau đi tới. Thanh niên ẻo lả đứng từ xa nhìn thích thú, nụ cười ma mị luôn treo trên môi. Bạch Trình thì hờ hững không thèm nhìn hắn một cái, đứng khoanh tay tựa lưng vào gốc cây chờ đợi kết quả.

“Lũ khốn nạn này, hôm nay ta liều với các ngươi!” A Diệt chửi thầm, thanh chiến đao cùng với vô số trận kỳ trong nạp giới bắt đầu rục rịch, có thể phóng ra ngoại giới bất cứ lúc nào.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom