• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Ma Đế Nghịch Thần (2 Viewers)

  • Chương 71-75

Chương 71: Đại Nguy!

Liễu Băng Nghi

Gương mặt tuyệt sắc, dung nhan khiến hoa hờn nguyệt thẹn, phiêu linh như tiên tử. Nàng minh tuệ không linh, thanh lãnh tuyệt đại, diện mạo vô hạ, môi mọng đem theo một nụ cười nhàn nhạt.

“Đa tạ các hạ vừa rồi đã ra tay tương trợ.” Giọng nói khiến người nghe như tắm gió xuân, từng tia dịu nhẹ luôn thoang thoảng bên tai, như câu hồn đoạt phách, như vưu vật thế gian!

Đôi mắt thanh niên Diệt Chúng Sinh sáng bừng, nhìn chằm chằm thiếu nữ khuynh quốc trước mặt mà không hề chớp mắt. Rất nhanh, hắn đã kiềm chế tâm tình lại, biết bản thân vừa rồi đã thất thố nhưng vẫn cố gắng tỏ ra vẻ bình thản, không hề chột dạ.

Tay vẫn không ngừng bắt pháp quyết duy trì trận pháp, đôi mắt lơ đãng nhìn đi hướng khác rồi chậm rãi đáp lời cô ta: “Không có gì to tát đâu, nếu các hạ bị đánh gục thì sẽ chẳng còn ai có chút sức phản kháng trước đầu súc sinh này, tại hạ làm vậy cũng vì nghĩ cho bản thân mà thôi.”

Liễu Băng Nghi nghe câu trả lời của A Diệt, mặt vẫn không đổi sắc mà chân thành nói: “Thϊếp thân trước giờ không muốn mang nợ bất kì ai, ơn cứu nguy của các hạ ngày hôm nay, sau này có dịp chắc chắn sẽ trả lại.”

Dứt lời, không đợi cho A Diệt đáp lại, cô ta liền phóng nhanh tới phía đầu mãnh thú đang bị vây nhốt. Nhìn qua cô ta đã biết trận pháp này tuy rắn chắc, nhưng cứ bị cự viên không ngừng công kích như thế thì chẳng bao lâu nữa sẽ bị đánh vỡ mà thôi. Cô ta muốn thu hút sự chú ý để nó không có thời gian đánh lên lớp màng chắn nữa, câu giờ cho tới khi kết giới trên đỉnh núi khai mở.

A Diệt vẫn đứng im tại chỗ điều chỉnh pháp trận sao cho có thể chống đỡ được thời gian thật lâu. Đây là một bộ trận đồ có tác dụng vây nhốt kẻ địch, mang phẩm chất cực cao, hắn đã thu được khi càn quét doanh trại các thế gia tại bảo tàng Chân Giải.

Hài đồng Sửu Nhi và khỉ con Kim La không quan tâm tới phương diện pháp trận lắm, nên đa phần các vật phẩm liên quan đến trận pháp đều cho A Diệt nắm giữ. Thời gian qua hắn đã nghiên cứu rất nhiều về pháp trận, tuy chưa thể tự tay bày ra pháp trận được nhưng dựa vào trận đồ mà bố trí thì đã có thể thực hiện.

Nếu cứ bị công kích như vậy thì trận pháp này chỉ duy trì được chừng thời gian một bữa cơm nữa thôi. Nhưng Liễu Băng Nghi mà có thể khiến cho đầu cự viên kia ngừng tấn công lên màng chắn, thì trận pháp thoải mái duy trì được vài canh giờ.

Cánh tay thon dài trắng nõn phất nhẹ, một tấm nguyên phù trắng tinh bay tới ngay dưới chân cự viên rồi bạo khởi. Lập tức, cả một khoảng đất rộng dày đặc tuyết đọng, trên không trung có vô số bông tuyết rơi xuống lả tả, bầu không khí bên trong phạm vi pháp trận như giữa ngày đông giá rét.

Thân ảnh mềm mại thanh diễm phóng vào bên trong pháp trận, vừa tiếp xúc với lớp tuyết tốc độ của cô ta đã tăng lên rất nhiều. Như một bóng trắng vụt qua dưới trời đông, như những tồn tại bí ẩn trắng tinh tại nơi lạnh giá, thiếu nữ họ Liễu trở nên cường đại vô cùng. Sức mạnh của bản thân cộng hưởng với môi trường bên ngoài, mọi năng lực của cô ta đều bạo tăng!

Tiếng xé gió vang lên, mơ hồ có thể trông thấy một bóng trắng lướt qua lướt lại, cứ mỗi cái lướt ngang đó là trên thân cự viên lại có thêm một vết trầy xước! Ngoài ra tại vị trí bị công kích trên thân thể, còn có dấu hiệu đông kết lại thành băng, hàn khí bốc lên lạnh buốt.

Độc Nhãn Viên rống giận, hai nắm đấm to lớn không ngừng vung loạn muốn đánh trúng thân ảnh nhân loại đáng ghét đang công kích nó. Bóng trắng linh hoạt né tránh, sau đó vẫn tiếp tục di chuyển lả lướt chém lên thân thể cự viên.

Nếu ở bên ngoài, đầu cự viên hoàn toàn có thể đi ra khỏi phạm vi tuyết rơi này, khiến Liễu Băng Nghi mất đi địa lợi. Nhưng hiện tại bị vây trong pháp trận, nó hoàn toàn bị cô ta vây chém, tốc độ ra quyền không thể nhanh bằng tốc độ tránh né của bóng trắng được.

“Không hay rồi, súc sinh này càng tấn công màng chắn dữ dội hơn!” Họ Diệt đổ đầy mồ hôi, liên tục thúc dục trận đồ điều chỉnh pháp trận lên mức cao nhất.

Đầu cự viên không thể đánh trúng thân ảnh nhỏ bé đang công kích bản thân, nó liền không thèm để ý nữa mà tiếp tục vung đấm không ngừng đánh lên vách ngăn! Thấy công kích thông thường không thể gây tổn thương cho hung thú này mảy may, nữ tử họ Liễu bắt đầu dùng tới thần thông.

“Nam nhân chúng ta sao có thể để cho một nữ tử phải chống đỡ trước đầu súc sinh này một mình được chứ!”

Ngay khi lời nói này vang lên, thì đã có hai thân ảnh từ hai hướng khác nhau phóng tới, tiến vào bên trong trận pháp. Màng chắn do trận pháp này tạo ra, từ trong không thể ra được bên ngoài, nhưng từ bên ngoài thì có thể dễ dàng đi xuyên qua vách ngăn mà vào trong.

Hai người vừa tới chính là Tiêu Huyền và Thạch Phong, trông bộ dáng cả hai đều thảm hại khó nhìn vì trước đó đã ăn trực diện một quyền của cự viên. Bọn họ bạo phát toàn bộ nguyên lực, võ thuật xen lẫn thần thông đều tung hết ra, công kích như vũ bão tới cái thân thể to lớn ấy.

Bị ba thiên kiêu không ngừng công kích, đầu Độc Nhãn Viên trở nên điên cuồng, nhưng nhất thời không thể làm gì được vì cả ba kẻ này đều tinh ranh, linh hoạt vô cùng. Mà trong phạm vi trận đồ này khá chật hẹp đối với thân thể to lớn của cự viên, khiến nó không thể bộc phát toàn bộ tốc độ được.

Nhận công kích quá nhiều khiến trận pháp tiêu hao rất nhiều năng lượng, trông thấy viên nguyên thạch trung phẩm làm nguồn cung cấp năng lượng cho toàn bộ pháp trận, đã trở nên trong suốt rồi vỡ vụn. A Diệt không chút tiếc của liền ném ra một khối nguyên thạch trung phẩm khác thay thế vào vị trí đó, giúp trận pháp tiếp tục được duy trì.

Tuy chỉ cần vài chục khối nguyên thạch hạ phẩm đã có thể duy trì trận pháp, nhưng A Diệt dùng luôn nguyên thạch trung phẩm làm nguồn năng lượng. Hắn biết phân biệt nặng nhẹ, nếu để đầu ma thú này thoát được ra thì chính bản thân hắn cũng khó dữ mạng, đã vậy thì quan tâm vài viên trung phẩm nguyên thạch làm gì chứ.

“Dù sao diệt sát những thí sinh khác ta đã thu được rất nhiều thứ có giá trị rồi, hiện giờ quan trọng nhất vẫn là cố gắng duy trì pháp trận tồn tại trong thời gian lâu nhất có thể.” Hắn tự nhủ.

"Ầm!" Thêm một quyền lên vách ngăn khiến lớp màng chắn này run lên bần bật, đầu cự viên lại chuyển mục tiêu lên bức tường năng lượng đang vây nhốt nó.

“Không ổn rồi, súc sinh này không chú ý tới chúng ta nữa mà đã toàn lực công kích pháp trận!” Tiêu Huyền sắc mặt khó coi lẩm bẩm.

Tuy thần thông của ba người họ có thể gây chút thương tích nhỏ trên thân cự viên, nhưng cũng chỉ được tới đó mà thôi. Muốn đánh ra một vết thương nghiêm trọng là hoàn toàn không thể, căn bản vì chênh lệch giữa hai bên quá lớn.

Trông thấy mấy tấm màng chắn xung quanh run rẩy liên tục như sắp vỡ ra. Tiêu Huyền nhìn về phía A Diệt, lên tiếng hỏi: “Vị huynh đệ này, không biết pháp trận của cậu có thể chống đỡ được trong bao lâu?”

Họ Diệt đang toàn lực khống chế trận đồ, nghe vậy liền đáp: “Nếu cứ bị súc sinh đó công kích liên tục như vậy, không đến thời gian nửa bữa cơm nữa sẽ tan vỡ hoàn toàn!”

Nghe câu trả lời này sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi, gã Thạch Phong lên tiếng: “Bọn ta sẽ dốc toàn lực ngăn cản nó tấn công màng chắn, ngươi hãy cố gắng sao cho trận pháp duy trì được thời gian lâu nhất.”

Sau đó ba người họ lại tiếp tục gây nhiễu loạn đầu cự viên, trên người có vật phẩm gì dùng được đều ném ra hết, nhất thời câu thêm được chút thời gian. Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, đầu Độc Nhãn Viên đã chịu hết nổi mà ra đòn điên loạn hơn, còn ba người kia thì đã thấm mệt, không thể ngăn cản nhiều hơn nổi nữa.

Cự viên gầm lớn, toàn thân bạo phát huyết sắc nguyên lực, uy áp của tứ giai ma thú đè nén khiến sắc mặt ai nấy đều tái nhợt. Ầm một tiếng, cú quyền hung hăng của cự viên đánh tan lớp màng chắn, tất cả chín cây trận kỳ đều gãy đổ rồi bị thổi bay!

“Phốc!” Cả ba kẻ kia vì ở gần Độc Nhãn Viên nhất, bị luồng khí tức mạnh mẽ áp bách ập thẳng tới mặt. Mỗi người đều phun ra một ngụm máu tươi, thân thể như diều đứt dây bay ngược ra sau, nằm bất động trên mặt đất!

“Phụt!” Trận pháp bị hủy khiến A Diệt bị phản vệ, miệng hộc máu, toàn thân vô lực ngã khụy xuống.

Con mắt đỏ ké đầy sát khí của Độc Nhãn Viên nhìn thẳng tới thân ảnh họ Diệt phía xa, nó biết hắn ta chính là kẻ đã tạo nên những vách ngăn vây nhốt nó lại. Sát khí bạo khởi, thân hình to lớn của cự viên chợt lóe đã hóa thành một cái bóng huyết sắc phóng nhanh tới phía A Diệt!

“Không được!” Liễu Băng Nghi trông thấy cảnh này liền hét lên, mặc kệ miệng vẫn đang tràn ra máu tươi, vội vàng đứng dậy phóng nhanh đi muốn cứu viện. Nhưng thương thế của cô ta đã quá nặng, chỉ mới chạy được chừng một trượng đã lập tức sấp mặt xinh xuống đất.

Diệt Chúng Sinh ngẩng đầu lên, trong con ngươi hắn phản chiếu hình ảnh một cú đấm to lớn đã phóng tới ngay trước mặt, uy áp mãnh liệt đè nén khiến thân thể hắn không thể cử động nổi! Lông tóc toàn thân dựng đứng, chưa một lần nào hắn cảm thấy nguy cơ mãnh liệt như lúc này, một cảm giác chắc chắn phải chết.

Chênh lệch thực lực quá lớn, không có một thủ đoạn bảo mệnh nào trên người hắn có thể cứu được hắn lúc này. Chỉ có thể nói là thập tử vô sinh!
Chương 72: Khảo hạch kết thúc

Tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trong đầu A Diệt đã lóe lên rất nhiều cảnh tượng, chủ yếu là những hình ảnh từ thuở nhỏ, hai huynh muội đang vui đùa cùng nhau. Cái thời còn hồn nhiên ngây thơ, non nớt không hiểu chuyện, tuy hoàn cảnh khó khăn nhưng lại vô cùng hạnh phúc.

Đối với hắn, quãng thời gian đó là mảnh kí ức hạnh phúc nhất trong cuộc đời, hắn sẽ không bao giờ quên. Lúc này, cú quyền của cự viên chỉ còn cách thân thể A Diệt vài thước, không khí bị áp xúc ập tới trước khiến da mặt hắn đau rát.

“Rầm!” Dị biến phát sinh!

Một luồng hào quang phóng vụt xuống chặn đứng công kích của đầu Độc Nhãn Viên tới phía A Diệt. Uy lực từ cú va chạm khiến thân thể hắn ta bị thổi bay, lăn lộn ra sau hơn một trượng mới dừng lại được. Lúc này Diệt Chúng Sinh chợt bừng tỉnh, hắn như vừa từ cõi chết trở về, đôi mắt sáng ngời nhìn tới phía trước.

Một thân ảnh uy nghiêm đứng trên nắm đấm của đầu cự viên, nhưng lúc này ác thú đó không hề dám nhúc nhích mà bất động tại chỗ, con mắt lộ ra sự sợ hãi đối với nhân loại trước mặt. Người đang đứng trên tay của nó chính là Cố Thiết Nham, kẻ đã đánh nó rớt đi nửa cái mạng, rồi đem nó tới ngọn núi này vứt vào trong một cái hang u tối để tự sinh tự diệt.

Sự xuất hiện của ông ta khiến cho những kẻ ở gần đây trông thấy đều bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Những vị quản sự đều thời khắc quan sát mọi diễn biến trong kì khảo hạch, xảy ra chuyện nghiêm trọng bậc này làm sao họ không biết cho được chứ.

Trung niên họ Cố cảm ứng qua một lượt xung quanh, thì phát hiện có không ít hạt giống tốt đã bỏ mạng, khiến ông ta bực tức cùng tự trách vô cùng: “Vốn ta tính đến chậm để đám tiểu gia hỏa này nhận đủ giáo huấn, sau này sẽ biết thu liễm ngạo khí hơn. Ai ngờ súc sinh này lại hung hãn như vậy, thoáng cái đã sát hại bao nhiêu người.”

Đầu cự viên cố gắng giãy giụa muốn thu cánh tay về, vì nó không dám ở gần nhân loại đáng sợ trước mắt. Cố Thiết Nham đang lúc tức giận, thấy cự viên hành động như vậy liền tung ra một đòn để phát tiết!

Vừa ra đòn ông vừa giận dữ quát: “Còn dám phản kháng trước lão phu cơ à? Đừng tưởng đột phá tứ giai thì có thể chống lại được ta, cho dù súc sinh ngươi có đột phá tới ngũ giai thậm chí là lục giai cũng chẳng là gì với ta đâu!”

Cánh tay vung lên, một luồng nguyên lực đỏ sẫm từ trong lòng bàn tay lão bắn ra, hung hăng đâm tới giữa trán Độc Nhãn Viên. Ầm một tiếng, thân thể to lớn của nó bị đánh văng đi xa mấy chục trượng, lăn lốc trên mặt đất như một con chó chết. Một hồi sau mới dừng lại, toàn thân đau đớn run rẩy, giữa mi tâm không ngừng tràn ra máu tươi!

Trông thấy một màn này, ai nấy đều há hốc mồm kinh hãi, ai cũng biết thực lực của vị quản sự họ Cố này rất mạnh, nhưng không ngờ lại có thể dễ dàng hạ gục đầu cự viên kia như thế. Ác thú đáng sợ đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, với uy thế vô địch không một thí sinh nào chống lại nổi, vậy mà giờ đây lại đang ngáp ngoải như một con chó sắp chết!

A Diệt hoàn hồn lại, hắn không khỏi giấu nổi sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi trên sắc mặt mình. Hắn đứng dậy rồi cúi người ôm quyền với người đàn ông mạnh mẽ phía trước: “Đa tạ tiền bối đã cứu mạng, vãn bối vô cùng cảm kích.”

Ba thiên kiêu phục dụng đan dược, rồi cũng cố gắng đứng dậy hành lễ, nói lời cảm tạ với ông ta. Phía xa có không ít người còn sống sót kích động chạy tới gần nơi này, cùng nhau hành lễ bày tỏ lòng biết ơn.

Cố Thiết Nham liếc nhìn A Diệt, rồi đảo mắt qua những người khác một lượt, sau đó nhàn nhạt lên tiếng: “Cái gì mà tiền với chả bối chứ? Từ giờ các ngươi phải gọi ta là sư thúc! Tất cả đã rõ chưa?”

Mọi người nghe vậy đều vui mừng, sau đó đồng thanh hô: “Chúng đệ tử ra mắt sư thúc!”

Sau đó vị quản sự này nhắc nhở đám người một phen, rồi ngự khí bay lêи đỉиɦ núi. Cùng lúc đó kết giới tại đỉnh núi đã mở ra trước thời hạn, đón nhận tất cả các thí sinh. Lần này số lượng nguyên sĩ tổn thất quá lớn, nên những người còn sống sót đều sẽ được tính là vượt qua khảo hạch, cho dù chưa có thu thập đủ lệnh bài.

A Diệt phục dụng đan dược hồi phục và trị thương, sau đó không dám nhìn lại những người khác mà di chuyển nhanh lêи đỉиɦ núi. Liễu Băng Nghi nhìn theo bóng lưng hắn, sau đó không để ý nữa, tay cách không thu lấy gốc Linh Phế An rồi theo chân những người khác, đi lên trên đỉnh.

Một canh giờ sau, khi tất cả các thí sinh còn sống sót đều đã tập chung đầy đủ tại quảng trường trên đỉnh núi, thì có một đám chấp sự đi ra thu hồi lệnh bài của mọi người, đồng thời kiểm tra viên ngọc thân phận.

Kì khảo hạch lần này, số lượng cùng chất lượng thí sinh thông qua kém hơn hẳn những lần trước. Vì có không ít thí sinh đã ngã xuống trước Độc Nhãn Viên, nên số lượng giảm mạnh. Về chất lượng, Luyện Nguyên cảnh tầng 5 và 6 đối đầu với ma thú tứ giai, sau đó bị diệt sát đi rất nhiều dẫn tới chất lượng giảm xuống.

Ngược lại, những nguyên sĩ có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4 được thông qua khá nhiều. Vì đa phần bọn họ đều hoạt động tại nửa dưới ngọn núi, nên không bị cuốn vào cuộc chiến giữa ma thú tứ giai và các thí sinh khác.

Khi chấp sự kiểm tra tới A Diệt, thì hắn mới biết rằng dựa vào số lượng lệnh bài mà hắn thu thập được, các quản sự sẽ cho hắn số lượng điểm cống hiến tương ứng. Điểm cống hiến có thể xem như một loại tiền đặc biệt lưu hành trong Tọa Sơn tông. Có thể dùng để đổi lấy bảo cụ, công pháp, nguyên kỹ, điển tịch, đan dược và nhiều tài nguyên tu luyện khác.

Cứ 10 tấm lệnh bài đen sẽ được 1 điểm cống hiến, trong giới chỉ của họ Diệt có 318 tấm lệnh bài nên được tính là 32 điểm. Những kẻ khác khi biết được thông tin này thì đều tiếc nuối không thôi, hận bản thân sao trước đó không cố gắng thu thập nhiều lệnh bài hơn.

Cũng có khá nhiều người không thu thập đủ lệnh bài, đa số đều là những kẻ có tu vi cùng kĩ năng chiến đấu dưới chót. Tuy vậy bọn họ vẫn được tính thông qua khảo hạch, chỉ là điểm cống hiến nhận được sẽ không đến con số 10.

Một mảnh xôn xao tại phía trên cùng đám người, sau khi nghe ngóng một hồi thì A Diệt mới biết được lí do. Đó là bốn kẻ được coi là mạnh nhất tại kì khảo hạch lần này, Tiêu Huyền, Liễu Băng Nghi, Thạch Phong, Luyện Kì Anh, đều thu thập được một tấm lệnh bài đỏ!

Bản thân họ Diệt vài ngày trước còn cho rằng không có tên xuẩn nào đi diệt sát ma thú tam giai đỉnh cao để kiếm lệnh bài đỏ, vậy mà giờ đây chiến lợi phẩm của bốn người kia, như cái tát vả thẳng vào mặt hắn. Nhưng lúc này hắn lại không lấy gì làm lạ, vì đến cả ma thú tứ giai cực kì đáng sợ, mà đám người vô não này còn dám đối đầu chứ đừng nói là tam giai ma thú.

Một lệnh bài đỏ sẽ được 10 điểm cống hiến, hơn nữa số lượng lệnh bài đen mà bốn kẻ kia kiếm được đều không dưới 500 tấm. Vậy nên bọn họ chắc chắn có hơn 60 điểm cống hiến dù chỉ là đệ tử mới nhập môn. Không ít người hâm mộ cùng đố kị, đặc biệt là gã mập mạp họ Luyện bị nhắm tới nhiều nhất, vì thành tích của hắn hoàn toàn dựa vào ngoại vật mà nên.

Thời gian nửa nén nhang sau, khi đã bàn bạc hoàn tất, ba vị quản sự cao cao tại thượng đã xuất hiện trước mặt tất cả các thí sinh. Họ đứng trên bình đài cao hơn mặt sàn của quảng trường chút ít, đứng giữa chính là trung niên to lớn Cố Thiết Nham. Bên phải ông là một mĩ phụ trung niên gương mặt có nét xinh đẹp, bên trái ông ta là một lão già đầu trọc, luôn mang nụ cười trên môi.

Trông thấy thân ảnh của ba người kia xuất hiện, toàn quảng trường bỗng chốc trở nên im lặng, ai nấy đều ngoan ngoãn đứng nghiêm, vểnh tai lên chú ý những lời nói sắp tới của các quản sự.

Lão già đầu trọc trong tay xuất hiện một tấm giấy, sau đó lão nhìn vào ghi chép trên đó mà đọc lớn lên: “Kì khảo hạch lứa dưới 20 tuổi lần này có tổng cộng 2893 thí sinh tham gia, trong đó bị loại có 1592 người, mất mạng 956 người và còn lại 345 người các vị đã thông qua khảo hạch!”

Nghe xong những con số này toàn trường sôi chào, nhiều kẻ khó tin trước số lượng người tử vong, đó chính là gần một nghìn nguyên sĩ, có thể tạo thành một cỗ thế lực không tầm thường chút nào.

“Số người mất mạng lớn quá, còn nhiều hơn số tộc nhân là nguyên sĩ trong gia tộc ta nữa.”

“Số lượng thí sinh vượt qua được khảo hạch cũng ít hơn hẳn mọi lần, chỉ có hơn ba trăm người.”

“Ta nghe nói tại những kì khảo hạch trước, lượng người tử vong không bao giờ vượt quá 600, mà số người thông qua khảo hạch thì không bao giờ dưới 500 cả.”

“Lần này vì đầu súc sinh tứ giai đó mà tổn thất nặng nề rồi.”

Một mảnh ồn ào, đột nhiên một tiếng hừ lạnh vang lên, khiến ai nấy đều không rét mà run, sau đó tất cả im bặt lại. Thấy vậy Cố Thiết Nham mới thu hồi lại chút uy áp đã phát ra.

Mĩ phụ quản sự lên tiếng: “Những tiểu gia hỏa bị loại đã được tập chung tại quảng trường dưới chân núi, sau khi vượt qua được một bài kiểm tra nhỏ sẽ trở thành đệ tử ngoại môn của Tọa Sơn tông chúng ta.”

“Còn 345 người các vị, xin chúc mừng đã thông qua kì khảo hạch lần này, các vị chính là lứa đệ tử nội môn mới của Tọa Sơn tông!”
Chương 73: Nội môn đệ tử

Tất cả những thí sinh đã thông qua khảo hạch tại nơi đây đều được phát y phục đệ tử Tọa Sơn tông. Đồng phục chỉ có chung một kiểu dáng và họa tiết, với màu chủ đạo là đen và xanh lá, của nữ tử sẽ có thêm màu xanh lục và trông mềm mại hơn. Hoa văn họa tiết mang màu vàng kim được thêu rất tỉ mỉ, đa phần đều là cảnh núi non, sơn mạch nguy nga hùng vĩ.

Đáng chú ý nhất là đai lưng của các đệ tử, dựa vào màu sắc của đai lưng có thể biết được thân phận của người đó. Đai lưng có tổng cộng ba màu gồm trắng, xám và đen. Đai trắng là đệ tử ngoại môn, thuộc tầng lớp thấp nhất trong tông. Đai xám là đệ tử nội môn thông thường, tầng lớp trung bình. Còn đai đen đại biểu cho đệ tử hạch tâm, thuộc tầng lớp cao nhất.

Đa số những người tại nơi đây đều mang đai lưng màu xám, trở thành đệ tử nội môn thông thường. Diệt Chúng Sinh cũng như vậy, đối với hắn thì kết quả này đã là tốt nhất rồi, mục tiêu đặt ra đã thành công đạt được.

Có gần 20 người được phát đai đen, trở thành đệ tử hạch tâm trong nội môn, là những đệ tử có thân phận cao nhất trong hàng ngũ Luyện Nguyên cảnh. Những người đó đều có tu vi cùng thực lực phi phàm, quan trọng nhất là tư chất ngút trời, tiềm lực rất cao. Tất nhiên bốn kẻ nổi danh nhất tại kì khảo hạch đều có mặt trong số đó.

Đặc biệt, nghe nói Liễu Băng Nghi và Tiêu Huyền còn được vài vị trưởng lão trong tông muốn đích thân kiểm tra, nếu có thể vượt qua sẽ trở thành đệ tử kí danh của những vị đó. Nghe xong ai nấy đều hâm mộ vô cùng, rất có thể hai người này sẽ trở thành đệ tử của những cường giả cao cường kia!

Sau khi nghe lão quản sự đầu trọc giảng giải về những quy tắc cần lưu ý trong nội môn một lượt, thì tất cả mọi người đã được giải tán. Bọn họ được phát cho tấm lệnh bài biểu hiện thân phận đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông, cùng đồng phục của mình, sau đó trở về Cổ Sơn thành, ba ngày sau sẽ là ngày nhập tông.

Đoàn người lúc đi thì đông nghịt, lúc về lại chẳng có mấy, chậm rãi đi theo con đường lớn, trở về Cổ Sơn thành. Hai bên đường có rất nhiều chấp sự trong tông đang chú ý, vì trong kì khảo hạch không cấm chém gϊếŧ đối phương, nên đã có rất nhiều người gây thù chuốc oán với nhau.

Nhiệm vụ của các chấp sự này là ngăn chặn kịp thời những trận ẩu đả không đáng có phát sinh, đợi vào đến địa phận Cổ Sơn thành, nơi nghiêm cấm tranh đấu thì sẽ coi như hoàn tất.

A Diệt thuận lợi di chuyển từ trên đỉnh núi ngoại sơn tới Cổ Sơn thành, trước khi vào thành còn có kẻ hô lớn nhắc nhở mọi người: “Sáng sớm ba ngày sau tất cả mọi người nhớ mặc y phục đệ tử chỉnh tề, rồi tập chung trước cổng thành chính nhé. Sẽ có quản sự trong nội môn tới đón các vị.”

Ngày hôm đó, toàn thành sôi trào, khắp các quán ăn, khách điếm đều tổ chức ăn mừng. Gia đình, gia tộc, thế lực của những thí sinh thông qua khảo hạch đều ăn mừng rất khoa trương, có nơi còn bao ăn tất cả những khách nhân khác.

Những kẻ đã tử vong thì không còn được ai nhắc tới, còn những kẻ thành công vượt qua thì trở nên nổi danh. Đây chính là giới tu hành, chính là chuyện bình thường trong giới nguyên sĩ. Kẻ thất bại không đáng được kể tên, còn kẻ thành công sẽ vinh danh rạng ngời.

Tại kì khảo hạch lần này có không ít thiên tài trong các thế gia nổi danh đã bỏ mạng, nhưng người thân của những kẻ đó chỉ dám cằn nhằn khi ở trong tộc, chứ không một ai dám lên tiếng trách vấn Tọa Sơn tông.

Trước khi tham gia khảo hạch tất cả các thí sinh đều đã kí tên mình lên tờ giấy kí tử rồi, sinh tử dựa vào thực lực, Tọa Sơn tông sẽ không chịu trách nghiệm. Mà cho dù không có tờ giấy kia, thì cũng chẳng có thế lực nào chán sống mà trách cứ con quái vật khổng lồ đó cả. Họ chỉ cần tùy tiện phái ra một vị trưởng lão, đã có thể san bằng mấy cỗ thế lực nhất lưu rồi!

Diệt Chúng Sinh trở về phòng trọ của mình, hắn ngủ nguyên một ngày mới tỉnh dậy. Sau ba ngày không ngủ tham gia khảo hạch, luôn phải tập trung cao độ cảnh giác mọi thứ, thân thể luôn hoạt động mạnh, thì giờ đây hắn đã rã rời.

Khi thức dậy, khóe miệng hắn vẫn còn vương nét cười. Mục tiêu đầu tiên trên con đường trở thành nguyên sĩ cường đại của hắn đã thành công, hắn đã trở thành một thành viên trong cỗ thế lực đỉnh tiêm trên đất nước. Vừa rồi ngay cả nằm mơ hắn còn mỉm cười, hiện tại trong người tràn đầy sức sống.

Đến gần đêm ngày hôm đó, sau khi nhận được một tấm phù truyền tin, A Diệt liền đi tới một tửu lâu nổi tiếng trong thành. Tại đây tập chung những tán tu đã cùng hắn đồng hành trên một đoạn đường trước khi tới nơi này, hôm nay bọn họ muốn uống với nhau một bữa, coi như tiệc chia tay.

Trên lầu năm tại tòa tửu lâu to lớn này, quanh một chiếc bàn lớn có đầy đủ năm người ngồi nơi đây. Trong nhóm bọn họ chỉ có duy nhất A Diệt đã thành công thông qua kì khảo hạch, chính thức trở thành đệ tử nội môn. Còn bốn người kia tất cả đều đã bị loại, giờ đây là đệ tử ngoại môn, vài ngày nữa mỗi người sẽ bị điều đến những nơi khác nhau để được huấn luyện.

Gã đại hán Thiết Trụ bị loại vào đầu ngày thứ ba, hắn bị một kẻ cực mạnh tấn công tới trọng thương, đành phải bóp nát viên ngọc. Hai huynh muội họ Mục loại vào trưa ngày thứ hai, tên mày kiếm Mục Bình còn bị trọng thương không nhẹ, khi bảo vệ cho tiểu muội của mình trước kẻ địch.

Nữ tử họ Cơ là bình thản nhất, vì cô ta biết chắc thực lực bản thân mình chẳng thể thông qua được vòng khảo hạch này. Thế nên sau khi săn vài đầu ma thú để kiếm ma hạch, thì cô ta đã chủ động rút lui vào cuối ngày đầu tiên. Lúc này trên gương mặt cô ta mang theo nụ cười rất thỏa mãn, chắc hẳn trở thành đệ tử ngoại môn đối với cô ta đã là thành công rồi.

“Sau này cũng sẽ có không ít cuộc sát hạch để đệ tử ngoại môn nâng đai lên thành đệ tử nội môn mà, còn nhiều cơ hội lắm mọi người đừng ử rũ nữa.”

A Diệt trông thấy ba người kia có vẻ còn hơi buồn phiền liền cầm chén rượu lên nói như vậy. Thấy thế những người khác liền nâng chén lên cụm ly đồng khởi, ai nấy đều muốn mượn trận rượu này để rãi bày tâm sự.

Đa phần khi mọi người nói chuyện với nhau thì đều hướng đến phía A Diệt, đều nói lời chúc mừng hắn, rồi hỏi hắn một vài tiểu xảo trong thực chiến. Thông qua được kì khảo hạch không phải là dễ, hơn nữa bọn họ đều nghe nói A Diệt có mặt trong trận chiến với ma thú tứ giai đáng sợ trên đỉnh núi, nên đã ý thức rằng thực lực chiến đấu của hắn mạnh hơn đồng giai nhiều.

Chè chén đến đêm khuya, bọn họ mới chịu ra về, hai lỗ tai của A Diệt cuối cùng cũng được giải thoát: “Không ngờ mấy tên này khi có rượu vào người lại trở nên lè nhè như vậy.”

Giữa đêm, họ Diệt chậm rãi bước đi trên đường lớn trở về phòng trọ, nữ tử Cơ Thanh cũng thuê một phòng tại tòa khách điếm gần đó, nên đi cùng đường. Theo như A Diệt nhận thấy, nữ nhân này như một con hồ ly gian sảo, tâm cơ âm trầm khó dò, biết nắm bắt thời cơ.

Hai người sánh vai bước đi trên đường, đôi lúc trò chuyện vài câu, chủ yếu là cô ta kể chuyện còn A Diệt đáp lại vài lời cho qua. Cả hai đều đã uống không ít rượu, tửu lượng của họ Diệt rất cao nên lúc này chỉ hơi choáng váng đầu óc một chút, còn nữ tử họ Cơ đó hai má đã phiếm hồng, nói chuyện đôi lúc đứt quãng.

“Diệt sư huynh che giấu kĩ thật đấy, khiến sư muội rất bất ngờ luôn.” Ánh mắt cô ta mê li nói.

“May mắn mới có thể vượt qua được khảo hạch lần này thôi, không cao cường gì đâu, Cơ sư muội quá khen rồi.” A Diệt khách sáo đáp.

“Ha, may mắn mà có thể thu thập được hơn 300 tấm lệnh bài cơ đấy, sư huynh thật biết nói đùa.” Cơ Thanh nhếch miệng cười, nói lại một câu khiến A Diệt giật mình. Hắn liền quay đầu sang nhìn cô ta rồi hỏi:

“Làm sao Cơ sư muội lại biết được chuyện này?”

Nụ cười thần bí hiển hiện trên môi, cô ta đáp: “Sư muội quen biết không ít với các vị sư huynh đang giữ vai trò chấp sự tại ngoại môn, vậy nên hỏi thăm chút là sẽ biết ấy mà.”

A Diệt cũng chẳng còn gì để nói, hắn không ngờ đám chấp sự ấy lại chẳng giữ mồm giữ miệng như vậy.

Đột nhiên Cơ Thanh chồm lên, đưa miệng ghé tới gần tai hắn ta, sát tới mức hắn có thể nghe rõ tiếng hơi thở của nữ tử này! Môi mọng cô ta hé ra, giọng nói như rót mật ngọt, khiến cho A Diệt nghe xong mà đơ cả người.

“Đêm nay còn dài nếu cứ thế mà về phòng thì buồn chán lắm, không biết sư huynh có muốn cùng sư muội đi làm một số chuyện vui vẻ hơn không?”

.......

Sáng sớm ngày thứ ba kể từ khi kết thúc khảo hạch, hơn ba trăm nguyên sĩ trẻ tuổi đã mặc sẵn y phục đệ tử nội môn Tọa Sơn tông một cách rất chỉnh tề, rồi đứng tập chung tại trước cổng chính của Cổ Sơn thành.

Ai nấy đều mang một vẻ mặt háo hức phấn khởi, khi chuẩn bị được vào bên trong nội môn tu luyện.

A Diệt đứng bên trong đám người đông nghịt này, với diện mạo cùng khí chất của hắn thì tất nhiên sẽ chẳng có một ai chú ý tới. Hắn cũng đang cảm khái cùng phấn khích giống như bao người xung quanh, vì từ giờ sẽ được tu hành lâu dài bên trong Tọa Sơn tông!

Cuối cùng, một bóng đen lướt qua trên bầu trời, khi mọi người nhìn lên thì phát hiện, cái bóng to lớn đó chính là một đầu phi cầm ma thú tứ giai. Trên lưng con thú này có một thân ảnh, đó chắc chắn là quản sự nội môn của Tọa Sơn tông, tới đây đưa đám đệ tử mới này tiến nhập bên trong nội môn.
Chương 74: Nhập tông

Tiếng hót thanh thúy vang lên kinh trời, đầu cự điểu to lớn bay vài vòng trên không trung Cổ Sơn thành rồi mới hạ xuống. Nhiều người trong thành ngẩng đầu lên bầu trời nhìn thấy thân ảnh to lớn đó, đều trầm trồ kinh ngạc, hâm mộ không thôi.

Trước cổng thành, đám tiểu gia hỏa phấn chấn cùng mong chờ vô cùng, nhiều kẻ ở đây còn chưa từng được đặt chân lên thân thể của tứ giai ma thú đâu. Bụi đất bị thổi bay mù mịt, đầu cự điểu hạ xuống trước cổng thành, nhân ảnh trên đó liền chậm rãi bước xuống, tiến về hướng nhóm đệ tử mới này.

Trông thấy vậy, tất cả mọi người đứng đợi tại đây đều tiến lên hành lễ, đồng thanh hô: “Chúng đệ tử ra mắt sư thúc.”

Phía trước bọn họ là một nam tử mi thanh mục tú, trông vẻ ngoài chỉ chừng hai mươi mấy tuổi. Gương mặt anh tuấn phát ra nét ôn hòa, luôn treo nụ cười nhàn nhạt trên môi, mái tóc trắng ánh bạch kim được chải chuốt gọn gàng, khí chất phiêu dật khiến bao nữ tử phải rung động.

Hắn đưa tay lên ra hiệu cho mọi người miễn lễ, sau đó mỉm cười ôn hòa nói:

“Ra mắt các sư điệt, hôm nay những vị quản sự trong tông đều có việc bận cả, nên ta thay mặt họ đến đón mọi người nhập nội môn. Ta tên là Lý Ái Tông, mọi người cứ gọi Lý sư thúc là được.”

“Đã rõ, thưa Lý sư thúc.”

Sau đó có vài người là tướng quân và đội trưởng chấp sự trong thành ra chào hỏi với vị sư thúc họ Lý kia, trò chuyện một hồi thì mới rời đi. Họ Lý đi lên trên lưng đầu cự điểu to lớn rồi vẫy tay hô lớn: “Tất cả hãy lên đây.”

Nghe vậy mọi người đều hào hứng bước nhanh lên trên lưng phi cầm này, đầu ma thú vẫn ngoan ngoãn nằm đó không tỏ ra chút hưng dữ nào. Thân hình cự điểu này phi thường to lớn, có mấy trăm người đứng trên lưng nó nhưng vẫn không hề cảm thấy chật trội.

Khi tất cả các đệ tử đều đã có mặt trên lưng cự điểu, Lý Ái Tông liền phất tay ra hiệu cho đầu ma thú này khởi hành. Tiếng hót vang lên, hai cánh vỗ mạnh, thân hình to lớn nâng dần lên không, sau đó bay thẳng tới dãy cự sơn nguy nga hùng vĩ phía xa.

Đứng trên lưng cự điểu, mọi người chỉ thấy hơi rung chấn nhẹ, gió rít qua người tạo nên tiếng kêu ù ù. Lý sư thúc phất tay, một vòng quang tráo xuất hiện trên lưng phi cầm này, che chắn ma sát gió cho tất cả mọi người.

Trong lúc chờ đợi bay tới nội môn, mọi người đa phần đều trò chuyện với nhau, lần này chủ đề chính là về thân phận của vị sư thúc dẫn đội kia.

“Ta nhớ ra rồi, cái tên Lý Ái Tông rất nổi danh tại kì khảo hạch lần trước đấy, dường như chính là một trong những thí sinh đứng đầu tại lần khảo hạch đó!”

Một nữ tử hưng phấn kể lại: “Sư thúc ấy 5 năm trước đã tham gia kì khảo hạch cho lứa dưới 30 tuổi, dường như lúc đó y chừng 27,28 tuổi mà đã có một thân tu vi kinh người. Gần như không có đối thủ tại lần khảo hạch kia, cuối cùng trở thành một trong ba người đứng đầu lứa đệ tử nội môn kì đó!”

“Không ngờ mới chỉ qua 5 năm mà thúc ấy đã đột phá tới cảnh giới Hiển Hóa rồi, tư chất như vậy cho dù trong Tọa Sơn tông cũng có thể được coi là thiên tài.” Một gã cảm thán.

“Đúng thế, ba mươi mấy tuổi đã là nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh, cho dù trong tông phái đỉnh tiêm cũng không có nhiều người như vậy đâu.” Kẻ khác phụ họa theo.

Thân ảnh cự điểu to lớn bay lượn ngang trời, chả mấy chốc đã tới gần quần thể những dãy núi nguy nga to lớn tựa thái sơn. Khi bay tới gần địa phận những ngọn núi hùng vĩ, Lý sư thúc giơ lên một tấm lệnh bài, lập tức bọn họ đã được bay xuyên qua vài lớp quang tráo vô hình, tiến vào nội môn Tọa Sơn tông.

Tất cả các đệ tử trên lưng cự điểu lúc này, đều trầm trồ kinh ngạc trước cảnh tượng thần tiên bao la hùng vĩ tại nơi đây. Mây mù lượn lờ trên đỉnh những ngọn núi khổng lồ, rất nhiều khối cự sơn bay lơ lửng giữa không trung, thác nước từ trên trời cao đổ xuống trông vô cùng tráng lệ.

Đầu phi cầm cất tiếng hót vang trời, đôi cánh dang rộng, thân hình lao vυ"t đi giữa vùng đất thiên đường này. Trên lưng nó, hàng trăm ánh mắt lấp lánh quan sát khắp nơi xung quanh, những tiểu gia hỏa này ai nấy đều phấn khích không thôi, rung động trong lòng. Cứ mỗi khi nghĩ tới bản thân từ giờ sẽ tu hành dài lâu tại nơi kinh thế hãi tục này, khiến mọi người đều rạo rực, háo hức.

Bọn họ bay qua giữa những ngọn núi nguy nga tráng lệ, những tòa băng sơn hùng vĩ vô cùng, những tảng cự thạch trôi nổi giữa không trung, những dòng nước mát lạnh chảy từ trên trời cao xuống, tạo thành bức sơn đồ tuyệt đẹp.

Trời xanh mây trắng, những đàn hạc trắng tự do bay lượn trên bầu trời bao la, phía dưới là vô số đình viện lộng lẫy kiêu sa tọa lạc trên những đỉnh núi. Phong cảnh kì ảo sáng lạng, đồi núi, sông nước, mây mù, thác nước rủ xuống, trông như bức sơn đồ họa nét thiên tiên.

Lý Ái Tông tự hào cất tiếng: “Đây chính là Tọa Sơn tông, chính là thế lực đỉnh tiêm một trong tam đại phái tại Phần Quốc. Chính là tông phái có truyền thừa lâu đời kéo dài hơn ngàn năm, tất cả mọi người hãy cảm thấy vinh hạnh khi bản thân mình là một thành viên của Tọa Sơn tông!”

Lời nói của y như có một luồng lực lượng kí©h thí©ɧ, khiến đám tiểu gia hỏa phía sau khí huyết sôi trào, cảm thấy vinh hạnh cùng tự hào vô cùng. Từ giờ, họ chính thức trở thành một phần tử trong cỗ thế lực khổng lồ này, thân phận của họ đã siêu việt trước đây rất nhiều.

Đầu phi cầm bay một mạch tới ngọn núi trung tâm nơi này, rồi đáp xuống trên một quảng trường rộng thênh thang nhìn không thấy điểm cuối. Lý sư thúc dẫn đầu đoàn người bước xuống khỏi lưng cự điểu, rồi ra hiệu bảo mọi người đi theo sau hắn, cứ thế hơn ba trăm tân đệ tử được dẫn tới một góc của quảng trường.

Tại phần cuối bên này của quảng trường trung tâm là một dãy đình viện lộng lẫy toát lên vẻ cổ điển, nhóm bọn họ đang hướng tới nơi đó. Trên đường đi tới đây họ trông thấy không ít đệ tử trong tông ngự khí bay ngang qua, những đệ tử cũ đó cũng tò mò mà nhìn xuống quan sát qua thoáng chốc rồi mới bay đi.

Rất nhiều đệ tử đi ngang qua đều lộ ra vẻ mặt thân thiết mà chào hỏi vị Lý sư thúc, hiển nhiên người này trong tông rất thân thiện, chiếm được hảo cảm của rất nhiều người. Còn trong đám tân đệ tử thì không nghi ngờ gì, thiếu nữ Liễu Băng Nghi là người nổi bật nhất, bất kì đệ tử nào bay ngang qua đều lộ ra vẻ thất thần trong thoáng chốc.

Tuy hôm nay cô ta không có phấn son gì, y phục trên thân thể mềm mại cũng là đồng phục giống như bao đệ tử khác, nhưng khí chất thanh lãnh cao quý của cô khác hoàn toàn mọi người xung quanh. Nàng như hạc giữa bầy gà, cho dù đi giữa đám người vẫn cực kì nổi bật, vẻ đẹp tinh khiết, thoát tục như tiên tử phiêu linh.

Không như một tên họ Diệt nào đó đi cuối đám người như kẻ vô hình không tồn tại.

Lúc này, đoàn người đã đi vào bên trong tòa đình viện rộng lẫy này, vừa bước chân vào bên trong, mọi người đều đã cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa, hiển nhiên đình viện này đã tồn tại từ niên đại rất lâu rồi.

Khi đám tân đệ tử ngó nghiêng, quan sát xung quanh thì đã phát hiện ra cách họ không xa có một đoàn người khác. Khi đi tới gần thì mới biết đó chính là những tân đệ tử thuộc lứa từ 20 tới 30 tuổi, ai nấy đều khí độ bất phàm, oai phong ngạo nghễ.

Người dẫn đoàn bên đó là một gã đàn ông trông bề ngoài chừng ba mươi mấy tuổi, có thân hình lực lưỡng, nhưng gương mặt bình thường, không nổi bật cho lắm. Khi trông thấy đoàn người bên này đi tới thì trên mặt ông ta lộ ra nụ cười rồi chậm rãi tiến lại gần, chào hỏi với Lý Ái Tông.

“Chào Hóa Nguyên sư huynh.” Họ Lý không hề chậm trễ mà mỉm cười ôn hòa ôm quyền với ông ta. Ông ta tươi cười đáp lại: “Chào Ái Tông sư đệ, lâu rồi không gặp xem ra sư đệ vẫn mạnh khỏe như ngày nào nhỉ?”

Trong tông có rất nhiều người trùng họ với nhau, nên mỗi khi ở nơi đông người thì mọi người sẽ gọi tên của đối phương thay vì gọi họ.

“Sư đệ vẫn bình thường thôi, dạo gần đây tương đối rảnh nên mới đảm nhiệm vai trò tiếp dẫn tân đệ tử ngày hôm nay.” Họ Lý đáp lời.

Bạch Hóa Nguyên cười lớn nói: “Ta cũng như vậy, dạo gần đây tu luyện tới bình cảnh, nên khá là rảnh rỗi. Bèn nhận nhiệm vụ này thay cho những quản sự đang bận việc, cũng coi như giải tỏa một chút.”

Nói đoạn, lão nhìn lướt qua đám tân đệ tử dưới 20 tuổi rồi nói tiếp: “Mới chỉ có hơn ba trăm gia hỏa thôi à? Xem ra lần này Thiết Nham sư huynh gây ra tai họa không nhỏ đâu!”

Lý Ái Tông cũng quay đầu lại nhìn đám đệ tử mà mình tiếp dẫn rồi đáp: “Chuyện ngoài ý muốn thôi, Cố sư huynh cũng đâu có muốn xảy ra như vậy.”

“Cái tính tùy tiện của vị sư huynh này ta và đệ còn lạ sao? Cũng không biết sau cuộc họp này thì huynh ấy sẽ bị xử phạt ra sao? Nhưng chắc không quá nặng đâu, vì ngay cả chưởng môn sư huynh còn kiêng kị vài phần trước thực lực của Thiết Nham sư huynh, haizzz...”

Họ Lý gật đầu: “Trong toàn bộ nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh của tông phái thì thực lực Cố sư huynh đủ xếp trong năm hạng đầu, đến chưởng môn sư huynh còn kiêng kị vài phần nên hội đồng quản sự sẽ không dám phạt nặng đâu.”

Khi hai vị sư thúc đang trò chuyện riêng với nhau, thì hai đám người tân đệ tử trong kì khảo hạch lần này cũng tới làm quen bắt chuyện với đối phương.

Bọn họ là những mầm non mới của Tọa Sơn tông, từ giờ sẽ cùng tu luyện và sinh hoạt tại nơi này, vì vậy nhiều kẻ cho rằng có giao tình với càng nhiều người sẽ càng có lợi.
Chương 75: Phần thưởng

Trong tòa đình viện tráng lệ, cổ kính, những tân đệ tử đang không ngừng bắt chuyện, làm quen với nhau. Một bầu không khí náo nhiệt sôi nổi, hai vị sư thúc tiếp dẫn sứ cũng để mặc cho bọn họ như vậy, dù sao lúc này đang trong thời gian chờ đợi.

Nhiều người tỏ vẻ cảm thán cùng tiếc nuối về thảm kịch xảy ra trong kì khảo hạch tại lứa dưới 20 tuổi. Vì chuyện đó mà hiện tại tổng số tân đệ tử thuộc đợt này chỉ có chừng 800 người, ít hơn những lần nhập tông trước không dưới 300 người!

Có vô số những nhóm người nhiều hoặc ít tụ tập lại một chỗ để kết giao, chuyện trò với nhau. A Diệt cũng đang đứng trong một nhóm nhỏ, có không ít nguyên sĩ lúc trước là tán tu đang tập chung tại nơi đây. Hiển nhiên cho dù đều đã trở thành đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông, thì vẫn có khá nhiều người bài xích những cựu tán tu như bọn họ.

Những nhóm lớn tập chung đông người thường là những hậu nhân thế gia cường đại, còn nhóm nhỏ đều là những kẻ có thân phận thấp. Chỉ có Tiêu Huyền là khác biệt, tuy hắn từng là tán tu nhưng có rất nhiều kẻ đến chào hỏi muốn làm quen, dù sao hắn cũng là một trong những người đứng đầu tại kì khảo hạch lần này.

Tại các hướng khác đều có những người nổi bật được một đám tinh linh vậy quanh. Bên lứa này có Thạch Phong, đa số toàn nữ tử bâu lấy hắn ta. Cách đó không xa là Liễu Băng Nghi, bị một bầy nam nhân vây kín, chặt như nêm cối, từ ngoài nhìn vào còn tưởng bọn họ đang tụ tập đào kho báu.

Lứa bên kia có Bạch Trình, cực kì nổi danh không kém gì thiếu nữ họ Liễu và Tiêu Huyền bên này, như ngôi sao sáng chói giữa một đám người phàm. Và một người nữa có thân hình cường tráng, phong thái trầm ổn, nghe nói là kẻ có tu vi cao nhất tại kì khảo hạch lứa dưới 30. Hắn cũng bị rất nhiều người vây quanh, đông không khác gì những thiên kiêu kinh thế khác.

Vừa đứng trò chuyện, kết giao với vài người trước mặt A Diệt vừa quan sát hết thảy xung quanh. Hắn muốn biết đại khái những kẻ có uy danh lớn, để sau này còn biết mà né đi, tránh đυ.ng phải mấy thiên kiêu đó chuốc họa vào thân.

Chừng thời gian một bữa cơm sau, một tiếng chuông lớn đã vang lên vọng tới nơi này. Hai vị sư thúc nghe thấy tiếng chuông liền dẫn theo đám tân đệ tử đi tới một đại sảnh rộng lớn. Bọn họ đi cả một đoạn đường khá dài, vài lần đi qua hành lang còn có vài lần lên tầng cao hơn, sau cùng mới bước tới một đại sảng vô cùng hoành tráng.

Có hơn tám trăm nhân ảnh bước vào nhưng cũng chẳng thể lấp đầy một góc tại đại sảnh này, đoàn tiểu gia hỏa đi thành hàng tới trung tâm đại sảnh, nơi có vài thân ảnh uy nghiêm đang chờ đợi.

Tất cả tân đệ tử xếp thành vô số hàng người ngay ngắn, cung kính hành lễ với những thân ảnh đang ngồi trên dãy đài vị trước mặt. Họ đồng thanh hô lớn:

“Chúng đệ tử ra mắt chưởng môn sư thúc và các vị quản sự sư thúc!”

Tại ghế chủ vị ở trung tâm dãy bình đài, có một lão già râu tóc bạc trắng đang ngồi đó, người này không ai khác chính là chưởng môn Tọa Sơn tông. Trông bộ dáng chưởng môn như muốn gần đất xa trời, gương mặt phúc hậu hiền hòa, ánh mắt điềm đạm, vui vẻ quan sát những mầm non mới chớm của tông môn.

Xung quanh hai bên ông ta là hai dãy ghế cao quý, trên mỗi chiếc ghế đều có một người đang ngồi tại đó, đa số đều có bộ dáng trung niên và già cội. Những người này đều là những vị quản sự có uy tín lâu năm trong tông, tu vi cũng thuộc hàng ngũ cao đẳng tại Hiển Hóa cảnh.

Chưởng môn mỉm cười ôn hòa lên tiếng: “Quả là một đám tiểu gia hỏa tuổi trẻ khí thịnh, thiên tư bất phàm, xứng đáng trở thành những trụ cột của tông phái ta trong tương lai!”

Tất cả đám gia hỏa vẫn im lặng mà vểnh tai lên lắng nghe, hai tay vẫn ôm quyền giơ lên trước mặt. Một vị quản sự bên cạnh chưởng môn lên tiếng: “Hôm nay triệu tập các vị sư điệt tới đây đơn giản chỉ là muốn cho biết dung mạo của cao tầng trong tông mà thôi, sau này gặp phải bất kì vấn đề gì quá khả năng giải quyết hãy tới tìm chúng ta.”

“Đa tạ sư thúc nhắc nhở.” Đám đệ tử lại đồng thanh hô.

“Còn đây là những phần thưởng ban cho tân đệ tử nội môn.” Một vị quản sự khác lên tiếng, sau đó vung tay, lập tức có vô số chiếc giới chỉ bay ra hướng đến phía từng tên đệ tử. Mọi người đều giơ bàn tay ra tiếp nhận chiếc giới chỉ, sau đó không hẹn mà cùng đeo lên ngón tay mình rồi đặt ấn kí nhận chủ.

Theo lời ra hiệu bảo kiểm tra của vị quản sự kia, tất cả chúng đệ tử đều loay hoay đưa thần thức vào trong giới chỉ mới này để thăm dò, kiểm kê vật phẩm bên trong. A Diệt cũng đang đánh giá, ngay bản thân chiếc giới chỉ đã thuộc cao giai rồi, có ấn kí nhận chủ rất an toàn, rồi được đúc từ vật liệu rất bền và rắn chắc khó có thể phá hủy.

Bên trong, có ba quyển trục bắt mắt nhất, một là bộ võ thuật đao pháp cực kì cao cường, cao hơn Thanh Vân Đao pháp không biết bao nhiêu lần. Hai là cuốn nhị giai đỉnh cấp công pháp mộc thuộc tính, ba là cuốn nguyên kỹ đao pháp cấp Luyện Nguyên đỉnh cao.

“Xem ra trong mỗi chiếc nạp giới đều sẽ có vật phẩm khác nhau, đã được định sẵn sẽ thuộc về đệ tử nào, nếu không làm sao lại có công pháp cùng nguyên kỹ hợp với bản thân ta như vậy chứ.” A Diệt đã đoán ra, nếu là những thiên kiêu đứng đầu chắc chắn trong giới chỉ của họ chứa rất nhiều đồ tốt.

Ngoài ba quyển trục đó thì còn có 100 viên nguyên thạch hạ phẩm, mấy trăm tấm phù lục thông dụng các loại. Một cuốn sách mỏng ghi về nội quy trong tông phái, và bản đồ phân bố các khu vực trong tông. Năm bộ y phục đệ tử nội môn có kích cỡ giống y như bộ mà hắn đang mặc trên người, dùng để thay phiên mỗi ngày.

Cuối cùng là một kiện bảo cụ phi hành Hoàng giai thượng phẩm, tên là Phi La Sơn, một loại bảo cụ chỉ riêng đệ tử Tọa Sơn tông mới sở hữu, không được phép lưu truyền bên ngoài. Nó có hình dạng như một tấm ván dài hình mặt thuyền, bên trên có hoa văn họa tiết những ngọn núi nguy nga hùng vĩ.

Khi đám đệ tử sắp kiểm tra xong thì một quản sự khác nữa lên tiếng: “Đệ tử nội môn thông thường, mỗi tháng sẽ được phát 30 nguyên thạch hạ phẩm, hai lần nghe chỉ điểm tại chủ sơn, và đặc biệt là sẽ được một viên Bách Thảo đan!”

Nghe xong ai nấy đều sôi trào, chút nguyên thạch với họ không là gì, nhưng có thể được lên chủ sơn tu luyện và nghe chỉ điểm thì thực sự quá háp dẫn. Đặc biệt nhất chính là Bách Thảo đan, phục dụng có thể tăng gấp 7 lần tốc độ tu luyện trong vòng 3 ngày, mà loại đan dược này có dược lực phi thường ôn hòa, không để lại chút di chứng gì về sau.

Những đệ tử hạch tâm còn được thưởng nhiều hơn nữa, nhưng các vị quản sự chỉ truyền âm với bọn họ chứ không nói cho tất cả mọi người đều biết. Điều này cũng là để tránh đả kích quá lớn những đệ tử thông thường khác.

Sau đó tất cả tân đệ tử đi theo sau chưởng môn cùng vài vị quản sự khác, nghe nói là đi bái kiến trước tượng của người đã gây dựng nên Tọa Sơn tông, biến nó trở thành một cỗ thế lực cường đại như ngày nay.

Cả đoàn người ngự khí bay ngang qua rất nhiều nơi, trên đường đi, ai nấy đều cảm thán trước cảnh đẹp như tiên thơ tại nơi này.

Nguyên sĩ Luyện Nguyên cảnh tại những tầng thấp đã có thể điều động bảo cụ nâng thân thể mình bay lên, chỉ là sẽ không phi hành được lâu và tốc độ khá chậm mà thôi. Bảo cụ phi hành chuyên cho nguyên sĩ ngự khí bay trên bầu trời dễ dàng hơn, nhưng nếu tu vi không đủ cao, lượng nguyên lực cung ứng không đủ thì vẫn sẽ khó bay thật nhanh được.

Như A Diệt hiện tại, tốc độ ngự khí phi hành của hắn chỉ ngang với một gã phàm nhân thúc ngựa chạy mà thôi, xa không thể bằng hắn phóng đi trên mặt đất được. Hơn nữa sẽ không bay được quá lâu vì nâng vật nặng rất tốn nguyên lực, dù cho có bảo cụ phi hành giảm bớt áp lực vẫn rất khó.

Đó là lí do tại sao đa phần nguyên sĩ tầng thấp thường không phi hành, chỉ khi tu vi đạt tới Luyện Nguyên cảnh tầng 7 trở lên mới có thể ngự khí bay được nhanh và tương đối lâu dài.

Lúc này bọn họ ngự khí bay không quá nhanh, và đích đến chỉ cách nơi xuất phát chừng một dặm nên có thể thoải mái mà phi hành.

Bọn họ bay tới một đỉnh núi gần đó, đáp trên mặt đất rồi đứng trước một cái cổng rất lớn, đợi người tới khai mở kết giới để tiến vào bên trong. Lúc này chưởng môn cùng vài vị quản sự đang nói gì đó với nhau, như thể đang nhắc tới người nào đó. Còn đám tân đệ tử thì ngoan ngoãn đứng đợi tại chỗ, không dám ồn ào.

Đột nhiên tại vùng chân trời có một luồng sáng đang bay tới hướng này, một cỗ khí tức cường đại đã lan tới nơi đây khiến ai nấy đều cả kinh ngước nhìn lên bầu trời. Khí tức cực kì cường đại, rất nhiều đệ tử hít thở không thông, nhiều kẻ tu vi thấp kém còn run rẩy hai chân như muốn gục xuống, mồ hôi chảy đầm đìa.

Đám chưởng môn cùng quản sự đều lộ ra thần sắc phấn chấn, đi ra phía trước với bộ dáng cung kính. Một lão già quay lại nói lớn với đám đệ tử: “Mau chỉnh chu lại trang phục các ngươi đi, đừng có đứng ngây ra đó, có một vị trưởng lão chuẩn bị đến đây rồi!”

Nghe vậy cả đám đệ tử đều cả kinh, vội vàng chỉnh chu y phục rồi đứng ngay ngắn thành hàng, tuy vậy vẫn không khỏi bủn rủn toàn thân trước uy áp cường đại như núi cao vạn trượng kia.

Diệt Chúng Sinh trán đổ đầy mồ hôi, giương mắt lên nhìn luồng độn quang đang bay tới nơi này, khí tức tỏa ra khiến toàn thân hắn run sợ. Yết hầu khô khốc nuốt một ngụm nước bọt, đầu óc thầm đoán:

“Chẳng lẽ đó là... một vị cường giả Bỉ Ngạn cảnh?!”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom