• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Từng có một chúng ta như thế!!!

  • Chương 9

Bốn người nằm trên phản gỗ đã bạc màu theo thời gian, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran ngoài vườn. Mẫn khe khẽ nói:

-Hình như chị Lành đã nhận ra gì rồi.

Hạnh nằm sát bên cũng lên tiếng:

-Chị ấy chắc chắn nhận ra gì rồi. Ngay từ ngày đầu tiên chúng ta đến đây chỉ sợ chị ấy đã thấy có gì khác rồi.

-Không thể nào đâu. - Hùng lên tiếng phản bác.

Mẫn liền nói:

-Không, chị ấy có lẽ biết. Những lần chị ấy la khi tụi mình làm sai đều chỉ vì lo lắng thôi chứ không phải thật lòng muốn phạt.

Hùng và Hạnh trầm ngâm một chút, cuối cùng Hùng nói:

-Hình như là vậy.

Nói xong Hùng khẽ khều Dũng đang im lặng, Dũng bị khều cũng lên tiếng:

-Chị ấy có lẽ nhận ra gì đó. Nhưng ở tuổi của chị ấy hiện tại chắc không đoán ra được mình từ tương lai trở về đâu.

Hạnh khẽ ngáp, ở khóe mắt vươn lại một giọt nước. Thấy vậy Mẫn nói:

-Mọi người ngủ đi. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đừng lo lắng quá.

Cả đám đồng tình, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trời dần về khuya, chị Lành vẫn lúi húi ở cổng nhà đợi ba mẹ về. Bà Châu đến cổng thấy con gái còn thức, bà nhanh chân bước vào nhà:

-Sao không ngủ đi con?

Lành rót nước đưa cho bà, thấy ông Minh cũng vừa vào tới liền đưa ly nước cho ông:

-Ba, mẹ uống nước đi ạ.

Ông Mình nhìn vào phòng, hớp miếng nước rồi hỏi:

-Tụi nhỏ ngủ rồi à?

Đón ly nước từ ba mẹ, Lành nhẹ giọng:

-Dạ, nay đi cả ngày nên mệt sớm.

Bà Châu liền nói:

-Vậy sao con chưa ngủ?

Lành nhìn ba mẹ nói:

-Con có chuyện muốn nói ạ.

Ông Minh nhìn đứa con gái mới 12 tuổi đang nghiêm mặt để nói chuyện cùng mình, ông cười bảo:

-Rồi nói đi. Ba nghe.

Lành hơi mím môi, mày cau lại để xem phải nói như thế nào. Nhìn biểu tình bà cụ non của Lành, bà Châu trêu:

-Cha cô, cau mày nhăn nhó dữ thế như bà cụ non. Nói đi, có ba mẹ đây.

Lành mới đưa tờ giấy Dũng vẽ ra rồi nói:

-Đây là bức tranh Dũng vẽ, em có vẻ thích lắm ạ.

Ông Minh nhận tranh hơi cau mày, bà Châu nhìn vào tranh cũng phải khen:

-Dũng vẽ à? Đẹp thế.

Ông Minh đặt bức tranh xuống rồi nói:

-Con đưa ba xem là muốn nói gì?

Lành nhìn ba, giọng nói nhẹ nhưng lại mang sức nặng bất ngờ:

-Con không biết sau này ra sao… nhưng nếu em thật sự thích, ba mẹ đừng cấm em được không?Còn nếu ba mẹ không cho… thì con sẽ ráng lo cho em.

Ông Minh quát khẽ:

-Con biết mình nói cái gì không? Con nghĩ nuôi một đứa trẻ học đại học là dễ sao? Còn mấy cái vẽ vời này làm gì có tương lai?

Lành vẫn kiên quyết nói:

-Con tin Dũng sẽ làm tốt. Ba cho em ấy một cơ hội đi, ba.

Thấy không khí căng thẳng, bà Châu lên tiếng:

-Ông à, đừng có la con. Con bé cũng là thương em, ông nhìn coi tranh thằng Dũng vẽ đẹp đến vậy mà.

Ông Minh nhìn bức tranh trên bàn, trong tranh căn nhà được bao phủ bởi nắng, xích đu nơi góc vườn, từng khóm hoa đua nở. Cuối cùng ông lên tiếng:

-Ngủ đi. Tương lai cứ để tương lai tính.

Lành mím môi, khẽ cụp mắt lủi thủi đi vào phòng. Nhìn theo bóng lưng con gái, xót con bà Châu nói:

-Ông cứ hứa với con bé đi. Thằng Dũng cả thèm chóng chán, chắc gì đế lớn lại muốn đi học vẽ.

-Con Lành tình nó bướng đâu phải bà không biết. Tôi mà hứa lại không làm thì còn gì mà làm cha, làm sao mà dạy con dạy cái. - Ông Minh cau mày đáp.

Uống một ngụm nước ông lại lên tiếng:

-Cứ để đó, rồi tôi coi tính tiếp. Bà đừng lo quá.

Nói rồi ông lại nhìn vào bức tranh một lúc, cầm lên rồi cất gọn vào trong tủ thờ. Có rất nhiều việc không phải cứ gọi là ước mơ thì có thể thực hiện được.

Sáng sớm hôm sau, từng ánh nắng ban mai le lói qua cử sổ dịu nhẹ vuốt ve lên từng gương mặt non nớt như đang dịu dàng đánh thức những đứa trẻ còn đang say ngủ. Tiếng gà gáy vang “ò...ó...o”, tiếng chim ríu rít trên vòm cây hay tiếng rao sớm của các cô, các bác đang đạp xe bán dạo trên đường. Tất cả tạo nên một hình ảnh về vùng quê nhỏ nhưng lại to lớn đến phi thường.

Mẫn bấu vào khung cửa nhìn những hình ảnh vừa quen vừa lạ nói với Hạnh:

-Lâu lắm rời mới thấy hình ảnh này.

Hạnh đưa mắt nhìn theo, bắt gặp những con chim đang ríu rít ở trên cây ổi ánh mắt cũng dịu hơn:

-Ừ, quê mình sau này phát triển nhiều nên cũng không còn giống như lúc mình hồi nhỏ nữa.

Cứ như vậy cả hai bị kéo vào hình ảnh đã bị phủ bởi lớp bụi thời gian nhưng giờ đây lại đang sống lại một lần nữa. Như cái cách họ trở về để chữa lành bản thân bị bào mòn bởi cuộc sống, bởi sự day dứt.

Những vết thương ngày đêm run rẩy vì đau đớn, nhỏ xuống những giọt máu nóng rát giờ đây đang được ôm lấy vỗ về, xoa dịu những vết thương mãi chưa lành.

Đột nhiên Hùng lên tiếng cắt ngang:

-Hai người nhìn cái gì mà chăm chú vậy?

Nói rồi rướn người ra nhìn, thấy không có gì đặc biệt liền nói tiếp:

-Có mấy con chim, con gà thôi mà nhìn tập trung thế. Đi ăn cơm thôi.

Cảm xúc bị đứt đoạn, Hạnh lườm Hùng một cái rồi đi ra ngoài. Thấy Hùng còn ngơ ngác, Mẫn trêu:

-Mẫn biết vì sao lúc nào môn Văn của Hùng cũng kém nhất lớp rồi.

Hùng gãi gãi đầu hỏi:

-Sao vậy Mẫn, chỉ Hùng với.

Mẫn bật cười sau đó lại nhanh chân ra khỏi phòng, để Hùng chẳng hiểu chuyện gì lúi húi theo sau.

Ở bàn ăn, ông Minh tay cầm chén trà uống từng hớp còn chị Lành và bà Châu đang dọn món lên bàn. Hạnh và Mẫn đứng ở cửa bếp nói:

-Cô ơi, có gì để tụi con làm không ạ?

Bà Châu nhấc nồi cơm trên bếp củi xuống, quay sang nhìn hai đứa:

-Hai đứa đi ra ngoài chơi đi. Trong này nóng lắm, coi chừng bỏng.

Thấy hai đứa nhỏ vẫn lúi húi trước cửa, bà Châu liền nói:

-Thôi, đi ra giúp Hùng với Dũng xếp củi vào giúp cô đi.

Nghe vậy cả hai liền nhanh chân chạy ra sau hè. Dũng đang ôm từng bó củi xếp gọn vào trong, Hùng thì xếp lại thành bó cho Dũng dễ ôm mang đi. Thấy hai người đến Dũng nói:

-Ra đây làm chi, vô nhà đi.

Hạnh liền nói:

-Vô nhà xin phụ làm cô không cho, cô kêu ra đây giúp hai người.

Dũng ngưng tay nhìn hai người:

-Ai lại để con gái làm cái này? Thôi, ra kia ngồi tụi tôi làm tí là xong.

Nghe vậy Hạnh và Mẫn liền ra một góc ngồi, chưa được bao lâu củi đã được xếp gọn. Hùng và Dũng ra cái lu nước ở góc thay nhau múc từng gáo nước rửa tay chân mặt mũi, lúc này tiếng chị Lành vang lên:

-Bốn đứa về ăn cơm.

Nghe tiếng chị Lành cả bốn người liền nhanh chân đi vào nhà, trên bàn mâm cơm sáng đã dọn xong. Cá kho tộ màu sắc đậm đà, cà pháo muối trắng phau, canh rau dền nóng hổi còn có cả một đĩa trứng chiên thơm phức.

Thấy ánh mắt của cả đám, bà Châu liền nói:

-Đói rồi phải không? Nào ngồi đi, cô lấy cơm cho.

Bốn đứa ngồi ngay ngắn trên bàn, lần lượt đưa chén cho bà Châu lấy cơm. Ông Minh ở một bên nói:

-Nhớ ăn cho no mới có sức đi chơi, có nhớ chưa?

Cả đám gật đầu cúi đầu ăn cơm, trên bàn ăn Mẫn khẽ nhìn chị Lành rồi nhìn ông Minh một cái. Hình như bầu không khí có gì đó khác lạ, nhưng lại không biết khác ở điểm nào thấy Dũng vẫn ăn uống ngon lành Mẫn liền tập trung ăn cơm.

Bữa cơm kết thúc không bao lâu thì Quang và Vân đến, Vân vừa thấy Hạnh và Mẫn đã nói:

-Hôm này chúng ta chơi đầu hàng đi. Hùng, Dũng và Quang sẽ là người mua hàng.

Bốn đứa ngớ ra, đầu hàng là cái gì?

Nhưng Hạnh nhanh chóng nhớ lại đáp lời:

-Được, hai người ra chỗ cây khế đi. Tụi này đi xin chị Lành đã.

Thấy hai người kia đã đi xa, Hạnh mới nói:

-Chơi đầu hàng là giả vờ nấu ăn buôn bán đó, nhớ chưa?

Lúc này cả ba mới nhớ ra, Hùng hỏi:

-Sao Hạnh nhớ ra thế?

-Sao trăng gì? Mỗi lần về quê đám nhỏ trong nhà hay chơi nên nhớ. - Hạnh đáp.

Cả bọn sau khi đã nhớ ra liền nhanh chân xin phép chị Lành, rồi đi về hướng cây khế nằm ở bên góc đường.

Cây khế đó được trồng từ lâu chắc cũng gần bằng tuổi cây bàng già, thân xù xì, rễ nổi lên mặt đất như rắn, lá hoa xen kẽ. Từng chùm khế xanh vàng đan xen tạo nên sự nổi bật một góc đường, bóng mát của cây che phủ lớn nên thường là nơi tụ tập của đám trẻ trong khu.

Khi cả bốn người đến nơi, Vân đã bày sẵn những loại cỏ dại mọc đầy đường trên tấm chuối được dùng để làm sạp, bên cạnh còn có một cái bếp được chụm bởi ba cục đá kích thước bằng nhau sao cho khi đặt “nồi” lên sẽ không bị đổ. Sát bên bếp là những vỏ lon nước ngọt được cắt đôi để làm nồi, vài que gỗ để làm đũa còn có hai ba cục gạch mẻ để làm ghế ngồi.

Vân thấy họ liền phân công:

-Dũng và Hùng giúp Quang kiếm củ với hái lá làm tiền nhé, Hạnh và Mẫn thì giúp Vân bày hàng.

Nghe phân công Dũng và Hung tiến đến chỗ Quang không xa, còn Hạnh với Mẫn cùng ngồi xuống bên cạnh Vân. Hạnh nhìn vỏ lon trên đất hỏi:

-Sao mà kiếm được nhiều vỏ lon rỗng vậy?

Phải biết ở cái thời này muốn uống nước ngọt là một điều xa xỉ, chưa nói đa số mọi người sẽ để dành để bán ve chai.

Vân cười khoe:

-Là đi xin được ở tiệm ve chai gần nhà á. Cô chủ tốt lắm, cô cho nhiều để chơi cho vui đó.

Nói xong cầm một đống lá khoai mì đưa cho Mẫn:

-Mẫn làm trâm cài, dây chuyền đi nhé. Vân và Hạnh đi hái hoa về làm vòng hoa và đèn lồng.

Hạnh và Vân rời đi, Mẫn liền lúi húi làm. Cũng may Mẫn vẫn còn nhớ cách làm.

Trước tiên, bẻ một đoạn ngắn hơn đốt ngón tay khéo léo không để bị đứt rời, sau đó khẽ tước để thành đoạn ngắn rồi lại bẻ theo chiều ngược lại, lặp lại đến khi chạm lá thì ngừng lại, ngắt bỏ lá chỉ để lại một nhúm nhỏ để làm mặt dây chuyền. Trâm cài làm tương tự nhưng khác ở chỗ là ngắt sạch lá và để chừa lại một đoạn để có thể gắn vào tóc.

Còn Hạnh và Mẫn ở bên này, hái đầy một mớ hoa cúc dại thêm vài bông và nhụy hoa dâm bụt. Cả hai khéo léo kết từng bông hoa cúc thành vòng hoa đội đầu, vòng tay nho nhỏ điểm xuyến bằng vài bông hoa nhỏ mọc dại ven đường. Còn hoa dâm bụt thì sẽ tước nhụy hoa sao cho không bị đứt rồi khẽ xoắn nhẹ đuôi, kéo nhẹ để nhụy hoa vừa tước sẽ là điểm nối giữa cánh hoa và cành tạo thành hình lồng đèn hoa xinh xắn. Với nhụy hoa thì làm tương tự, chẳng bao lâu cả hai tạo ra được đầy tay nào lồng đèn, vòng hoa.

Hạnh đem đồ về trước, hỏi Mẫn:

-Mẫn sắp xong chưa?

Mẫn buông “trâm” cài nói:

-Xong rồi nè.

Hạnh bỏ từng món đồ nhỏ xinh lên quầy hàng:

-Lâu rồi không làm lại, nhưng vẫn quen tay làm được nhiều lắm. Vòng hoa cúc dại, lồng đèn dâm bụt... À, cái Vân đi hái thêm mấy quả dại để về nấu rồi, mình nhóm bếp lên đi.

Mẫn liền gọi lớn:

-Quang, Hùng, Dũng ơi về nhóm bếp thôi.

Ba người nghe vậy ôm theo củi, lá cây thì nhét đầy túi quần áo chạy về phía gian hàng. Hùng xung phong:

-Để Hùng nhóm bếp cho.

Nghe vậy cả Quang và Dũng liền đặt củi xuống, Quang đưa cho Hùng một cái hột quẹt và nắm giấy vụn nói:

-Nè, nhớ đốt tiết kiệm đấy.

Hùng cầm trên tay hỏi:

-Ủa, không có dây cao su hay khò lửa hả?

Quang nhìn Hùng:

-Bị khùng hả? Dây cao su chứ có phải lá mít đâu mà muốn là có, còn nữa cái khò lửa là cái gì nữa?

Thấy Hùng bị hớ, Dũng chen lời:

-Ê đi sắp tiền ra đi, lát mà sắp không xong là đám con gái chửi đấy.

Nói rồi kéo Quang đi xa, Hùng méo xệch mặt nhìn mớ đồ trong tay làm sao mà đốt cháy củi với mớ này được.

Dũng, Quang cùng Hạnh, Mẫn lúi húi xếp lại gian hàng, nhỏ để trước lớn để sau. Mấy cái lồng đèn thì được treo lên cây khế, Hạnh còn lấy lá cuốn lại ghim bởi que gỗ để làm đồ đựng. Xong xuôi đâu đó thì Vân chạy đến, tay túm lấy vạt áo, toe toét cười:

-Ê mẹ cho Vân ít trứng cút này, tụi mình lấy luộc ăn nhen.

Nói rồi mở vạt áo ra cho cả đám xem mớ trứng cút nằm gọn ở trong, Quang nuốt nước bọt:

-Ê nhóm lửa lẹ đi Hùng.

Hùng ngồi trong góc ho khù khụ, giọng cuống quýt:

-Đốt không được bây ơi.

Nghe vậy cả đám liền đặt trứng vào góc, cẩn thận lót lá ở dưới rồi nhanh chân đi ra giúp Hùng. Lúc này khói mù mịt bốc lên, cay xè. Dũng nói:

-Hùng, mày đốt nhà hả?

Hùng bịt mũi nói:

-Tao đốt như bình thường mà, nhưng nó có cháy đâu.

Hạnh nhanh tay khều củi ra nói:

-Để Hạnh làm cho.

Hạnh thành thạo nhét ít vụn cây khô xuống dưới, xếp củi lên và đốt lửa. Chẳng bao lâu, lửa bén cháy lên xua đi cơn khói mù mịt. Hùng mặt mày lấm lem cười hề hề:

-Xin lỗi nhé, tại không có quen tay.

Cả bọn nhìn mặt Hùng lem luốt mà cũng bật cười theo, Quang nói:

-Nhìn mặt mày bây giờ như con mèo hoa ấy.

Hùng nghe vậy liền lấy tay lau mặt, nhưng càng lau lại càng dơ, chẳng mấy chốc cả mặt bị phủ đen bởi tro bụi. Chọc cả đám cười thêm một trận đau cả bụng.

Sau đó cả đám chia nhau lấy nước, tiếng lửa tí tách cùng tiếng nước sôi ục ục càng làm khung cảnh trở bên bình yên lạ kỳ, trứng được bỏ vào nước đang sôi. Mẫn nhẹ tay khuấy một chút, rồi lấy cái lon bị đập dẹp làm nắp đậy lên trên.

Trong thời gian chờ trứng chín, cả bọn tiếp tục chơi đầu hàng. Lâu lâu có vài cô bác đi ngang cũng ghé lại tiệm mua cho đám nhỏ vài món đồ, tiền mà cả đám nhận được là vài viên kẹo cái bánh. Thế là bữa ăn của cả đám lại càng phong phú hơn.

Hạnh gạt bỏ nắp lon, mùi trứng bay thoảng qua trong không khí, Hạnh khuấy nhẹ nói:

-Trứng chín rồi.

Nghe vậy Mẫn xếp chồng hai lá môn lên nhau để làm đĩa, Hạnh khéo léo lấy trứng ra. Quang và Hùng thì xếp lại bánh kẹo thu được khi bán hàng, Vân và Dũng thì lấy mấy cục gạch xếp lại quây quần bên bếp lửa.

Trứng nóng hổi, bốc khói nghi ngút được để trong lá môn xanh mướt, tiếng lửa âm ỉ vì sắp tàn. Hùng khẽ nói:

-Cái khung cảnh này bao lâu rồi mới thấy lại.

Vốn dĩ Hùng là một người không có sự mơ mộng nhưng ngay tại giây phút này lại bật thốt ra câu nói mà khiến Hạnh cũng không thể phản bác.

Đúng vậy, bọn họ chạy theo guồng quay công việc, bị bào mòn bởi thành tích. Xóa đi hết những bình yên thưở nhỏ bây giờ thấy lại liền có chút nao lòng.

Quang và Vân vẫn tập trung bóc trứng, thấy cả bốn người ngồi rầu rĩ bèn nói:

-Nóng qúa hả? Để Vân bóc giúp nhé.

Cả đám thu hồi cảm xúc, thấy Vân và Quang nhìn thì Dũng nói:

-Không sao, vậy làm phiền quá. Để tụi này tự làm.

Giọng Vân rất khẽ:

-Đã là bạn bè thì sao có thể nói là phiền được, cái này gọi là giúp đỡ.

Quang cũng ngừng bóc trứng nói:

-Cô giáo cũng dạy đã là bạn bè thì phải giúp nhau khi gặp khó khăn, không phải là phiền.

Không ai nói gì thêm.

Cơn gió thổi qua tán cây, lá khế xào xạc. Ánh nắng trưa rơi xuống bếp lửa đã dịu đi, trứng trong tay vẫn còn ấm.

Hạnh cúi đầu bóc vỏ trứng, tay chợt khựng lại một nhịp rất nhỏ. Mẫn nhìn sang, không nói gì.

Một lát sau, Hùng mới cười cười, đưa trứng về phía Vân:

-Vậy… nhờ mày bóc giúp nhé.

Vân cười tươi, đón lấy như thể đó là chuyện hiển nhiên từ trước đến giờ.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom