• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Từng có một chúng ta như thế!!!

  • Chương 8

Vì mẹ đã đồng ý đi khám nên ông Phúc đã tranh thủ giải quyết mọi việc tồn đọng để đưa mẹ đi khám. Ở hiện tại bệnh viên của thị trấn còn sơ sài, thiết bị chưa đầy đủ cho nên ba Mẫn quyết định dẫn bà Đức lên thành phố khám bệnh. Bà Hà- mẹ của Hùng cũng quyết định đi theo, nhưng điều khiến cho mọi người lo lắng là đám nhỏ ở nhà.

Suy tính một hồi rốt cuộc mọi người quyết định để cho Mẫn và Hùng đến nhà Dũng ở vài ngày, nhà Dũng có chị Lành dễ để ý mấy đứa nhỏ hơn.

Ở bến xe lúc sáng sớm còn vươn lại chút lạnh của sương, dòng người qua lại thưa thớt vắn vẻ. Sự tiễn biệt luôn là thứ khiến khắc họa lên được cảm xúc rõ nhất của người đi, kẻ ở.

Đến lúc chuẩn bị lên xe, bà Đức còn nắm tay Mẫn dặn dò:

-Có gì thì gọi cho bà, nhớ ăn uống ngủ nghỉ. Con nhớ phải nghe lời chú Minh cô Châu với chị Lành nghe chưa.

Mà ở một góc bà Hà cũng đỏ hoe mắt:

-Con ở nhà Dũng nhớ chú ý cẩn thận. Mẹ đi vài ngày rồi về, nhớ cẩn thận nha con.

Đối với người lớn thì đây là lần đầu tiên xa con cháu, nhưng với bọn họ thì họ đã vô số lần trở về rồi lại rời đi.

Nhìn chiếc xe dần đi khuất, ông Minh lên tiếng:

-Giờ cô chú ra rẫy, mấy đứa đi chơi cẩn thận. Trưa nhớ ăn cơm đúng giờ.

Nói xong lại quay sang Dũng:

-Con nhớ chú ý các bạn nhé.

Dặn dò xong hết ba mẹ Dũng liền rời đi, thấy ba mẹ Dũng đã đi xa Hạnh mới nói:

-Chúng ta đã xử lý xong hết mọi chuyện rồi, vậy tại sao chúng ta còn chưa trở về?

Dũng hiếm khi trầm ngâm, Hùng bên cạnh liền nói:

-Chúng ta ra cây bàng già đi, lần nào cũng gặp ông lão ở đó.

Nghe thế cả đám liền nhanh chân đi đến chỗ cây bàng, quả nhiên ông lão đã ở đó. Lúc nào bọn họ muống gặp ông lão đều như biết trước mà xuất hiện.

Không đợi cả bọn lên tiếng ông lão đã hỏi:

-Hạnh đã đỡ chưa? Cái giá của việc trực tiếp thay đổi không rẻ chút nào, nhỉ.

Đột nhiên bị gọi tên Hạnh hơi giật mình nhưng cũng đáp:

-Cháu cảm thấy bản thân mới là người có lời, chỉ cần ba cháu còn sống chuyện gì cháu cũng có thể làm.

Ông lão nhìn cả bọn một lát rồi mới tiếp lời:

-Mấy đứa bây giờ ít nhiều đều đã tự thay đổi tương lai của chính mình rồi. Cũng nên buông bỏ một chút, đừng áp lực quá.

Dũng ở một bên liền hỏi:

-Vậy tại sao chúng cháu vẫn chưa trở về hiện tại ạ?

Ông lão nhìn cả lũ rồi lại mỉm cười nói:

-Ta nhận lời một người bạn cũ muốn mấy đứa sống vui vẻ hơn một chút. Cứ từ từ rồi sẽ trở về thôi.

Nói xong ông lão nhìn Mẫn thật lâu, một cơn gió thoáng qua ông lão một lần nữa tan biến vào hư vô.

Hạnh im lặng nãy giờ mới bắt đầu lên tiếng:

-Như vậy có nghĩa là chúng ta sẽ trở về khi đã sẵn sàng, nhưng sẵn sàng cái gì?

Hùng cũng nói lên nghi hoặc của bản thân:

-Hồi nãy ông lão nhắc bạn cũ là ai? Chúng ta có quen sao?

Nhất thời cả đám lại im lặng, đột nhiên một giọng nói xa lạ vang lên:

-Các cậu đang lầm bầm gì vậy?

Cả đám giật mình quay lại, vừa nhìn thấ người liền nhận ra là cái Vân nhà cuối xóm. Không phải bọn họ nhớ cái Vân mà là sau này vừa đủ tuổi thì Vân kết hôn, lễ tết về vẫn hay gặp nên liền nhận ra.

Mẫn cười cười nói:

-Không có gì đâu Vân.

Mà Hạnh đứng một bên “hừ” một tiếng rõ to. Làm cho Vân lúng túng hỏi:

-Vân làm gì Hạnh không vui à?

Cả đám thấy thái độ của Hạnh liền bật cười, thật ra năm đó là do Hạnh thấy Vân kết hôn sớm sợ Vân khổ, mà khuyên không được. May sao là Vân lấy được chồng tốt gia đình chồng yêu thương, nhưng Hạnh vẫn nhớ mãi không thôi chuyện này.

Mẫn cười giải thích:

-Không có gì đâu. Kệ cậu ấy đi.

Vân chưa lên tiếng Hạnh đã nói:

-May là cậu tốt số.

Làm cho Vân không hiểu gì cả, nên chỉ cười trừ. Lúc này Hùng mới nói:

-Ơ, thằng Quang mấy nay đi đâu không thấy?

Vân nghe vậy mới đáp:

-Ba Quang ở biển về nên mấy nay Quang ở nhà với ba đó, chú kể nhiều chuyện lắm. Nghe thích lắm.

Nghe cái Vân nói vậy cả đám liền nhớ đến ba Quang, người đàn ông giành cả đời để bảo vệ biển đảo quê hương. Làn da đen vì cháy nắng, giọng nói vang như tiếng chuông ngân, thậm chí cả người cũng thấm đượm mùi của biển.

Lúc này Dũng nêu ý kiến:

-Hay là qua nhà Quang đi, tao muốn nghe ba Quang kể chuyện nơi biển xa.

Cả bọn nhất trí đi về nhà Quang, tới trước cổng thấy Quang đang lấy nước tưới rau Hùng gọi:

-Quang ơi...

Nghe tiếng gọi Quang dừng tay, nhìn cả bọn:

-Tụi bây tới nghe ba tao kể chuyện à?

Mẫn ngạc nhiên hỏi:

-Sao Quang biết?

-Mấy nay ba tao về, nhiều người kéo qua nghe ba tao kể chuyện lắm -Quang tự hào nói.

Lúc này cửa nhà đẩy ra, người đàn ông đứng ở cửa vóc dáng to lớn, cất giọng:

-Mấy đứa đến chơi à?

Thấy ông Dũng- ba Quang, cả đám liền đồng thanh nói:

-Chào chú ạ.

Hùng liền tiến lên nói:

-Chú ơi tụi cháu muốn nghe chú kể chuyện ở biển ạ.

Ông Dũng nghe vậy liền hào sảng nói:

-Nào, vào nhà chú kể cho nghe.

Cả đám liền chạy vào nhà ngoan ngoãn ngồi nghe, nhìn cả đám nhỏ ngồi yên trước mặt ông Dũng dùng chất giọng đậm chất biển chậm rãi kể:

-Ngoài biển trời nắng gắt, rát cả da mặt. Nếu có bão thì phải thay nhau canh gác, bảo vệ dân còn phải cập nhật liên tục sợ có tàu gặp nạn.

Ông ngưng một lát, ánh mắt sáng như sao:

-Nhưng ở đó tình dân quân như một, có con cá cái tôm là chia nhau mà ăn. Lâu lâu cũng nhớ nhà da diết, nhớ con nhưng mà nếu ai cũng rời đi thì ai bảo vệ biển đảo quê nhà.

Sau đó ông Dũng lại nói:

-Có mất mát, có hi sinh chứ. Nhưng đáng lắm, mình chịu khổ một tí nhưng bảo vệ được đất nước, bảo vệ được nhân dân và bảo vệ được gia đình của mình nữa.

Giọng của ông như mang cả hơi biển xa, vẽ lên cho cả đám trẻ ngồi đó hình ảnh những người lính đương đầu nơi biển đảo.

Quang nhìn ba, ánh mắt kiên định:

-Ba, sau này con muốn giống ba.

Ông Dũng xoa đầu con trai, lại nhìn đám trẻ nói:

-Chú có mang cho mấy đứa mấyc ái vỏ ốc, con sò. Đợi chú nhé!

Ông quay lưng vào phòng, Dũng ngồi bên cạnh nói:

-Quang ơi, ba mày giỏi quá.

Hùng từ nhỏ đã mất ba, nhưng Hùng biết ba là anh hùng và chú Dũng cũng là anh hùng. Giọng Hùng vang lên, non nớt nhưng lại mạnh mẽ:

-Anh hùng luôn xuất hiện từ những người bình thường.

Một chốc ông Dũng đi ra trên tay cầm nhiều vỏ sò đầy màu sắc, kích thước khác nhau. Ông để trước mặt bọn nhỏ rồi nói:

-Mấy cái này là chú cùng đồng đội nhặt trên biển lúc rảnh... Không có quý, mấy đứa đừng cười nhé.

Hạnh cầm con ốc nhỏ trắng ngà lên, giọng nói không kiềm nén:

-Oa, đẹp quá. Là con ốc đẹp nhất cháu từng thấy.

Mẫn cầm lấy một vỏ ốc có hoa văn sặc sỡ, khe miệng có răn cưa hỏi:

-Chú ơi đây là ốc gì ạ?

Ông Dũng cầm vỏ ốc ngắm nghía:

-Đây là ốc sứ. Vỏ nó bóng như sứ lại có hoa văn phức tạp, khe miệng hẹp có răng cưa.

Vừa nói ông vừa đưa tay chỉ vào từng đặc điểm cho cả đám quan sát, sau đó tiện tay cầm thêm vài con lên. Cuối cùng ông nói:

-Sau này mấy đứa có cơ hội đi ra biển thì sẽ gặp được rất nhiều. Nhưng mấy đứa lưu ý là nhặt một ít thôi, phần còn lại thì để cho biển vì vỏ ốc cũng góp phần cung cấp canxi và nơi trú ẩn cho những loài khác.

Cả đám im phăng phắt nghe lời ông nói. Chăm chú lắng nghe về các loại ốc mải mê đến mức quên cả giờ về, đến tận khi chị Lành đến gọi cả đám mới chợt nhận ra.

Chào tạm biệt chú Dũng, hẹn Quang đi chơi cả đám liền lủi thủi đi về, trên tay còn cầm những vỏ ốc sặc sỡ xinh đẹp.

Lúc lớn cả đám từng đi biển, từng nhặt vỏ sò trên biển nhưng những con ốc, sò này lại đẹp hơn những con họ tự nhặt.

Về nhà chị Lành cho từng đứa đi tắm, rồi lại lúi húi dọn cơm. Hạnh và Mẫn xong xuôi thì ra phụ chị Lành dọn chén bát, so đũa. Hùng và Dũng thì lấy ghế, xới cơm. Mỗi người một việc, tạo ra bầu không khí ấm áp quen thuộc.

Đang ăn đột nhiên chị Lành hỏi:

-Mấy đứa có biết vẽ không?

Hạnh lắc đầu:

-Chỉ có Dũng biết thôi ạ. Dũng vẽ đẹp lắm.

Lành nhìn em trai đang cúi đầu ăn cơm, nói:

-Lát Dũng giúp chị vẽ nhé.

-Dạ, chị. - Dũng ngoan ngoãn đáp lời.

Đột nhiên Lành lên tiếng:

-Em thích vẽ như vậy thì cứ theo đuổi đi.

Câu nói này làm cả đám đang cúi đầu ăn khựng lại, 4 cặp mắt nhìn chị Lành đau đáu. Lành bật cười hỏi:

-Làm sao đấy? Mau ăn đi nhìn chị cái gì?

Cả đám lại cúi đầu ăn, nhưng trong lòng lại có trăm mối ngổn ngang. Kết thúc bữa ăn, thấy chị Lành rửa chén dưới bếp, bốn đứa tụm lại:

-Ê mày, chị Lành nói vậy là sao. -Giọng Hùng khe khẽ.

Hạnh cũng cau mày:

-Chị ấy lạ sao ấy? Không lẽ chị ấy biết gì hả?

Câu nói này làm cả đám khẽ run, họ cảm thấy họ không làm gì khiến chị Lành nghi ngờ cả. Cả bọn cứ lo lắng quấn quýt mãi, đến tận khi chị Lành lên tiếng:

-Dũng, vào giúp chị vẽ đi.

Dũng bị điểm danh, thoáng chốc cứng đờ nhìn đám bạn:

-Giờ sao tụi bây?

Hùng thì thầm:

-Mày vẽ xấu xấu ấy.

-Mày thử làm một việc suốt chục năm đi, đã quen tay khó giả vờ lắm. -Dũng than thở nói.

Tiếng chị Lành lại gọi với ra, Dũng hít một hơi rồi đi vào nhà. Những người còn lại cũng lén lút đứng ở cửa ngó vào trong.

Trong phòng Dũng đến chiếc bàn học gỗ cũ kỹ, bề mặt hơi gồ lên, chân bàn còn được kê bởi một cục đá nhỏ. Dũng ngồi vào hỏi:

-Chị muốn vẽ gì ạ?

Chị Lành ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng:

-Chị muốn ngôi nhà mà chị muốn sống trong tương lai.

Dũng khẽ nắm chặt tay, môi mím lại. Cậu biết ngôi nhà mà chị Lành muốn sống, có hoa, có xích đu nhỏ, căn nhà bé bé đón ngập nắng.

Lúc này chị Lành miêu tả:

-Một căn nhà nhỏ đón nắng, có một vườn hoa xinh xinh, góc vườn còn có xích đu.

Tay Dũng thoăn thoắt vẽ không cần chị Lành miêu tả cậu cũng có thể vẽ được, căn nhà này cậu đã phát thảo biết bao nhiêu lần.

Mất một lúc, Dũng mới hoàn thành, thấy chị Lành nhìn mình chăm chú, cậu mới giật mình nhận ra bản thân theo thói quen mà vẽ liền mạch không gặp trở ngại gì. Không cần chị Lành phát hiện mà chính cậu- không, là đôi tay cậu đã nói rõ sự thật

Chị Lành cầm bức tranh khen:

-Em vẽ đẹp quá. Đúng như ngôi nhà mà chị muốn.

Ba người ngoài cửa lo lắng nhìn Dũng, tay khẽ nắm lấy mép cửa, đang muốn nói đỡ thì cậu lên tiếng:

-Chị không muốn hỏi em gì ạ?

Chị Lành lắc đầu, cất kỹ bức tranh rồi nói:

-Khuya rồi, mấy đứa mau đi ngủ đi.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom