Zyyyv
Tác giả VW
-
Chương 10: Hết
Ăn uống no say, cả đám phân công dọn dẹp lại cho sạch sẽ. Hạnh dùng nước dội vào than lửa đỏ hồng phát ra tiếng “xèo...xèo”, Vân và Mẫn đem vòng hoa, lồng đèn treo lên cành cây khế như đang trang trí lại cho thân cây già. Còn Dũng, Hùng và Quang đem cây chỏi từ lá cọ quét gọn rác lại để vào một góc.
Mọi việc vừa xong, chị Lành đã đến báo:
-Mấy đứa ơi, bà nội cùng mấy cô chú về rồi. Đang ở nhà của Mẫn đấy.
Nghe vậy cả đám liền túm lại chạy thật nhanh về nhà Mẫn, vào tới cửa thấy bà Mẫn đã ôm chầm lấy hỏi:
-Bà ơi, bác sĩ bảo sao ạ?
Ông Phúc ở bên cạnh lên tiếng:
-Không sao đâu con. Bà có bệnh do tuổi cao nhưng nếu thăm khám định kỳ sẽ không ảnh hưởng nhiều, sau này ba sẽ dẫn bà đi khám định kỳ.
Mà Hùng ở bên này nắm chặt tay mẹ:
-Mẹ ơi, mẹ thì sao ạ?
Bà Hà nhìn con trai nói:
-Mẹ bị mất ngủ nên có ảnh hưởng một chút, nhưng đừng lo. Mẹ uống thuốc của bác sĩ và sẽ thăm khám đều đặn.
Hùng nghe vậy nắm chặt tay mẹ, mắt đỏ hoe.
Đúng lúc đó, mọi âm thanh như bị rút cạn.
Tiếng gà mẹ gọi con tắt hẳn. Gió ngừng thổi. Người lớn đứng trước mặt, vẫn ở đó, nhưng không còn ai cử động.
Hạnh gọi khẽ một tiếng.
Không ai đáp.
Dũng khó khăn nói:
-Là ông lão, đi chúng ta đến cây bàng già.
Cả đám chạy như điên về hướng cây bàng, ông lão đứng đó nhìn đám trẻ đến gần.
-Mọi việc đã xong. Các cháu...đã muốn về chưa?
Giọng ông lão khàn khàn, nhưng lại dịu dàng khó tả.
Câu nói này khiến cả bọn đứng chết trân. Trở về- lúc trước bọn họ mong muốn trở về đến như vậy nhưng giờ đây khi nghe hai từ này khiến họ chùn bước.
Hạnh lên tiếng:
-Trở về chính là quay lại tương lai sao?
Ông lão gật đầu xác nhận. Hùng lại hỏi:
-Vậy những gì đã xảy ra ở đây thì sao?
Ông lão chậm rãi nói:
-Vẫn sẽ như bình thường thôi. Những tác động các cháu gây ra sẽ không biến mất, nó sẽ hoạt động theo những gì đã có.
Nghe vậy Dũng mím môi, quay nhìn về phía xa rồi mới lên tiếng:
-Vậy thì....chúng cháu sẽ trở về.
Lúc này ông lão lại nhìn Mẫn:
-Còn cháu thì sao?
Mẫn khẽ lùi lại, tay nắm chặt vạt áo lẩm bẩm nói:
-Cháu không muốn...cháu không muốn...
Nói xong liền xoay người chạy về nhà, cả bọn liền đuổi theo phía sau. Ông lão sờ lên thân cây bàng già nói:
-Ông bạn già, đám trẻ của ông đã lớn rồi. Ông đừng lo quá.
Về đến nhà Mẫn thấy bà nội ngồi ở ngoài hiên, không gian bị đóng băng trước đó đã được gỡ bỏ từ lúc nào. Mẫn ôm bà, giọng hổn hển:
-Bà ơi, bà ơi....
Lúc này Dũng, Hạnh và Hùng cũng chạy đến. Hạnh lên tiếng:
-Mẫn ơi...
Mẫn càng ôm chặt lấy bà, run rẩy đáp:
-Không muốn, không muốn. Mình không muốn về.
Cả ba bất lực, không biết khuyên ra sao thì một giọng nói vang lên:
-Mấy đứa phải đi rồi à?
Cả bọn giật mình, chị Lành bước vào nói:
-Sắp phải rời đi rồi hả?
Mẫn bất ngờ, buông bà ra nhìn chị Lành. Thấy bốn đứa nhìn mình, chị Lành nói:
-Chị và bà nội là người chăm mấy đứa. Mấy đứa có thay đổi làm sao mà chị và bà không biết được.
Mẫn nhìn bà bằng đôi mắt ngập nước:
-Bà ơi, bà biết rồi ạ?
Bà Đức xoa đầu cháu gái nói:
-Nếu đã phải rời đi, tại sao lại không chịu?
Mẫn lắc đầu, nức nở nói:
-Cháu không muốn. Đi rồi sẽ không được gặp bà nữa.
Bà Đức cười hiền, xoa đầu Mẫn rồi gọi cả đám ngồi lại gần:
-Gặp mặt và chia ly là chuyện thường của đời người. Có chia ly mới có gặp lại.
Dũng nhìn chị Lành:
-Chị ơi...
Chị Lành khẽ cúi người nói:
-Em muốn làm gì thì làm, chị ủng hộ em. Đừng lo nhé.
Dũng đỏ hoe mắt, Hùng và Hạnh ở một bên cũng mím môi nhưng đôi mắt đỏ hoe đã bán đứng họ. Không một ai nỡ rời khỏi cả.
Lúc này Mẫn hỏi:
-Nếu...nếu như người muốn gặp nhưng không thể gặp nữa thì sao hả bà?
Bà Đức nhìn từng đứa, nhẹ giọng nói:
-Vậy thì họ sẽ hóa thành linh hồn hòa vào đất, vào nhánh cây ngọn cỏ yên lặng chờ đợi những đứa bé của họ trở về. Họ vẫn ở đây, chưa từng rời khỏi.
Lúc này, ở sau lưng họ xuất hiện thêm rất nhiều người, có ba mẹ Dũng, ba mẹ Hạnh, mẹ của Hùng, Vân và Quang còn có cả những cô chú đã mua hàng cho họ lúc sáng.
Họ đứng im, không có động tĩnh nhưng ánh mắt lại nhìn cả đám đầy dịu dàng, như đang cổ vũ. Rồi lần lượt từng người từng người biến mất, bàn tay chị Lành đang được Dũng nắm cũng dần tan biến, chị Lành nhìn em trai:
-Đừng sợ, ngủ một giấc thì đã trở về rồi.
Nói xong câu đó cũng tan biến mất, Dũng đưa tay nắm lấy nhưng cũng chỉ có thể nắm lại khoảng không.
Mà bên này, bà Đức cũng dần tan biến giọng bà vẫn đầy dịu dàng:
-Đừng sợ. Mọi người luôn ở đây, chào đón mấy đứa trở về.
Khi ánh sáng trên người bà tắt hẳn, cả đám liền chìm vào bóng tối. Họ loay hoay gọi tên nhau, nhưng không nhận được bất kỳ sự phản hồi nào. Mọi phương hướng dường như biến mất, chỉ còn lại cảm giác lạc lõng, trống rỗng như bị bỏ lại giữa hư không.
Lúc này, trong bóng tối vang lên tiếng nói:
-Trở về đi thôi.
Ở bốn căn phòng trong thành phố, từng người trên giường mở bừng mắt, trong đầu không ngừng xuất hiện những ký ức xa lạ.
Hạnh lấy lại tỉnh táo nhanh nhất, tay với lấy cái điện thoại khó khăn lắm mới bấm gọi điện được cho mẹ của mình. Dù ký ức có thay đổi, dù trên bàn còn để bức hình gia đình nhưng Hạnh vẫn không khỏi căng thẳng chờ đợi mẹ bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói:
-Hạnh à, hôm nay có gì mà gọi mẹ sớm thế?
Hạnh hít một hơi, nắm chặt bàn tay đang run rẩy nói:
-Mẹ ơi... ba đâu rồi ạ?
Giọng Hạnh run run, nơm nớp chờ câu trả lời của mẹ.
-À, ba con đi ra vườn rồi. Con tìm ba hả? - Bà Chi nhẹ giọng đáp lại.
Thấy Hạnh không phản hồi, bà liền hỏi:
-Sao vậy con?
Hạnh vội vàng đáp:
-Dạ, không sao. Cuối tháng con về nhà ạ.
Sau đó cùng mẹ nói vài câu, rồi cúp máy. Cảm xúc cô kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng bùng phát, ba vẫn còn sống, cô đã cứu được ba rồi. Mẹ không còn vì ba mất mà gồng gánh gia đình, cô cũng không còn vì vậy mà phải gồng mình trưởng thành nữa. Tiếng khóc như tiếng gào thét khi cởi bỏ được xiếng xích vang vọng trong buổi sáng mùa hè.
Mà trong căn phòng tràn đầy các bản thiết kế, giấy tờ xếp chồng. Dũng đợi các mảng ký ức dần ổn định lại mới bấm gọi cho chị Lành.
-Alo, sao đó Dũng? -Giọng chị Lành vang lên đầy dịu dàng.
Dũng run run nói:
-Chị... chị vẫn khỏe chứ?
Bên kia chị Lành khó hiểu nghe em trai hỏi những cũng vui vẻ nói:
-Khám tiền hôn nhân bác sĩ nói mọi thứ đều ổn, không bệnh tật gì cả.
Như nghe được âm thanh cứu rỗi, cuối cùng Dũng chỉ đáp lại một câu thật khẽ, trút bỏ hết nỗi day dứt trong lòng:
-Vậy thì tốt quá.
Nghe em trai nói mấy lời khó hiểu Lành lo lắng nói:
-Nè, có sao không đó? Mệt quá thì về quê vài hôm.
Dũng đối phó qua loa vài câu rồi cúp máy, nhìn căn phòng vừa lạ vừa quen trước mặt cuối cùng cậu cũng có thể buông bỏ gánh nặng trong lòng rồi.
Chị Lành không cần vì cậu mà hi sinh bất chấp kết quả, chị ấy cuối cùng cũng có thể yêu thương bản thân mình rồi. Ánh nắng chiếu lên bóng lưng của chàng trai trong phòng, không ai biết chàng trai đó có khóc hay không. Nhưng bóng lưng lại nhẹ nhõm như đã phá bỏ được những nỗi ân hận đè nén bao năm.
Còn bên kia thành phố, Hùng đang đờ đẫn nhìn trần nhà những ký ức xáo trộn vừa cũ vừa mới xếp chồng khiến anh tốn khá nhiều thời gian để tiếp thu. Lúc này tiếng gõ cửa vang lên “cốc... cốc... cốc”
Bà Hà khẽ mở cửa nhẹ giọng nói:
-Hùng, dậy chưa con?
Hùng nhìn mẹ đang đứng ở cửa, mái tóc tuy đã điểm trắng những gương mặt lại tràn đầy sức sống, đôi mắt có hồn hơn hẳn. Khác xa với dáng vẻ tiều tụy mà Hùng đã khắc sâu trong ký ức, nay mẹ đứng đây với cơ thể khỏe mạnh cả người không còn gánh trên vai bệnh tật dày vò.
Hùng nhảy ra khỏi giường ôm chầm mẹ đang đứng ở cửa, cơ thể anh giờ đã cao lớn hơn rất nhiều. Không còn là đứa trẻ được mẹ ôm vào lòng mà vỗ về, giờ đây anh đã trưởng thành có thể thay mẹ gánh vác cả bầu trời.
Thấy con trai ôm mình, bà Hà vỗ lưng anh nói:
-Sao vậy con?
Hùng vẫn ôm chặt mẹ, đôi mắt đỏ hoe:
-Mẹ ơi... may quá. May là mẹ vẫn khỏe mạnh, may quá.
Bà Hà vỗ lưng anh mắng:
-Cha anh, tôi phải khỏe mới chăm anh được chứ. Nào, sửa soạn đi rồi xuống anh sáng. Nay mẹ có làm món hủ tiếu khô con thích đấy.
Hùng hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi buông mẹ ra:
-Dạ, mẹ xuống trước đi. Xong rồi thì con đi xuống.
Nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần, hình ảnh người phụ nữ gầy gò vì bệnh tật năm nào cũng theo đó mà phai đi. Trong nhà không còn những tiếng ho kìm nén giữa đêm khuya, không còn ánh đèn leo lét bật sáng lúc nửa đêm.
Mẹ không còn mang trên vai những căn bệnh kéo dài triền miên. Và Hùng cũng nhận ra, mình đã có thể buông bỏ sự day dứt của đứa trẻ năm xưa — đứa trẻ từng trách bố vì mãi không trở về.
Bố là người đã chọn đứng ra để bảo vệ đất nước. Còn giờ đây, Hùng đứng vững trong căn nhà này, lặng lẽ tiếp nhận phần trách nhiệm còn lại..
Về phía Mẫn khi trở về đã bật khóc thật lớn, nước mắt như mưa không thể kiềm lại. Sợ rằng nếu ngưng một giây thôi nỗi sợ sẽ hòa thành thực thể mà bóp nghẹn lấy linh hồn của nhỏ.
Co ro trên chiếc giường quen thuộc, bản thảo trên bàn còn đang dang dở nhưng với Mẫn bây giờ mọi thứ đều đáng sợ. Bản thân như chú chim nhỏ đang ở trong chiếc tổ an toàn mà bị bắt ép giang đôi cánh ra giữa bầu trời đầy hiểm nguy.
Ký ức đã thay đổi, bà nội vẫn còn, gia đình đã không còn sự xa cách vì hiểu lầm thửo nhỏ. Mẫn biết, hiểu những chuyện này đã thay đổi theo chiều hướng tốt lên.
Nhưng, nhiêu đó không thể lấp đầy nỗi bất an của Mẫn.
Rồi thời gian vẫn sẽ trôi, bà vẫn sẽ rời đi. Những người thân quen dần bị thế chỗ bởi những con người xa lạ, những hình ảnh quen thuộc dần bị xóa nhòa bởi thời gian tàn nhẫn.
Đã từng trải qua mất mát làm sao có thể chấp nhận việc vừa có lại nhưng vẫn không thể giữ lấy.
Mẫn cứ như vậy, co ro trên giường, như thể đây là phòng tuyến cuối cùng mà nhỏ còn có thể bám víu.
Rồi tiếng điện thoại vang lên. Trên màn hình hiện tên Hạnh.
Mẫn đưa bàn tay trắng bệch, lạnh ngắt, khó khăn ấn nút nghe.
-Alo…
Giọng nhỏ khàn đặc.
Nghe thấy tiếng Mẫn, Hạnh lập tức lo lắng:
-Mẫn sao vậy?
Mẫn mím môi. Một lúc sau mới khó khăn lên tiếng:– Mình… không chịu nổi cảm giác này. Mình sợ. Sợ phải trải qua nỗi đau đó thêm một lần nữa.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi Hạnh nhẹ giọng:
-Vậy thì… gọi cho bà đi, Mẫn. Ít nhất là để nghe giọng bà. Có những lúc, chỉ cần như vậy thôi cũng đủ rồi.
Mẫn cúp điện thoại, hai tay khẽ run mất một lúc mới bấm vào số điện thoại quen thuộc. Rất nhanh đầu dây bên kia đã nhấc máy, giọng nói quen thuộc cất lên:
-Mẫn à... về rồi hả con?
Môi Mẫn khẽ run, giọng nghẹn lại:
-Dạ...
Bà Đức nghe giọng Mẫn, khẽ giọng nói:
-Mẫn à, sao vậy con? Mọi chuyện đều qua rồi, sẽ tốt thôi con à.
Bà Đức im lặng một lát, như thể đang lắng nghe cả những tiếng nấc chưa kịp bật ra ở đầu dây bên kia.
-Ngoan… bà biết mà.
Giọng bà chậm rãi, từng chữ như được đặt xuống rất nhẹ.
-Cuộc sống này, không phải lúc nào cũng theo ý mình đâu con. Có những chuyện… mình không giữ được thì phải học cách đặt nó xuống.
Bà ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
-Ngã thì đau, nhưng đứng dậy được hay không là do con. Nếu con thấy con đường trước mặt quá khó đi… thì cứ chậm lại. Hoặc tự vẽ cho mình một lối khác. Không sao cả.
Mẫn ngưng khóc, nhìn mầm non nhú trên cây cao ở ngoài cửa sổ, lại thấy được bầu trời trong xanh bên ngoài. Mẫn hít một hơi đáp:
-Bà ơi, cháu biết rồi ạ. Cháu... cháu biết làm gì rồi ạ.
Nghe Mẫn nói vậy, đầu dây bên kia bà Đức khẽ cười:
-Bà biết cháu bà giỏi lắm. Có thời gian thì về nhà nhé, mọi người đều ở đây chờ con về.
Cúp điện thoại của bà, Mẫn mở laptop bắt đầu đánh máy.
Chiều tối cả đám hẹn nhau gặp mặt ở quán cũ, cùng một địa điểm nhưng cả bốn người đều đã có ít nhiều thay đổi.
Vẫn là Hùng lên tiếng trước:
-Mẹ lên ở chung với Hùng rồi, hơn nữa sức khỏe của bà cũng tốt nhiều lắm. Không như lúc trước nữa.
Sau đó Dũng cũng nói tình hình:
-Chị Lành cũng khỏe mạnh, hơn nữa ba mẹ cũng không cấm Dũng đi học thiết kế mà còn toàn quyền ủng hộ, hỗ trợ hết mình.
-Ba Hạnh vẫn sống tốt, nhà cũng đỡ hơn xưa ít nhất có miếng đất nhỏ làm ăn. - Hạnh tiếp lời.
Lúc này cả bọn cùng nhìn về phía Mẫn, cảm xúc của Mẫn lúc trở về đã được Hạnh kể lại cho nên cả bọn bây giờ đều tập trung nhìn Mẫn.
Thấy mọi người nhìn mình, Mẫn khẽ cười:
-Mẫn xin nghỉ làm rồi. Tháng sau về quê mở homestay.
Cả bọn đoán rất nhiều câu trả lời nhưng không nghĩ lại nghe thấy câu này. Hùng vội hỏi:
-Nghỉ làm rồi á?
Mẫn gật đầu:
-Ừ, nghỉ rồi.
Hạnh nhìn Mẫn thấy gương mặt Mẫn đầy sự thoải mái, vui vẻ liền nói:
-Vậy thì chúc mừng bà chủ nhé.
Nghe vậy cả Hùng và Dũng đều nâng ly chúc mừng Mẫn. Ở bên ngoài, tiếng xe cộ, tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng đã không còn sự ngột ngạt của cái nóng mùa hè thành phố. Không khí nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn với những người con xa quê, như thể đang khẽ vỗ về những đứa trẻ đang học cách trưởng thành.
Mọi việc vừa xong, chị Lành đã đến báo:
-Mấy đứa ơi, bà nội cùng mấy cô chú về rồi. Đang ở nhà của Mẫn đấy.
Nghe vậy cả đám liền túm lại chạy thật nhanh về nhà Mẫn, vào tới cửa thấy bà Mẫn đã ôm chầm lấy hỏi:
-Bà ơi, bác sĩ bảo sao ạ?
Ông Phúc ở bên cạnh lên tiếng:
-Không sao đâu con. Bà có bệnh do tuổi cao nhưng nếu thăm khám định kỳ sẽ không ảnh hưởng nhiều, sau này ba sẽ dẫn bà đi khám định kỳ.
Mà Hùng ở bên này nắm chặt tay mẹ:
-Mẹ ơi, mẹ thì sao ạ?
Bà Hà nhìn con trai nói:
-Mẹ bị mất ngủ nên có ảnh hưởng một chút, nhưng đừng lo. Mẹ uống thuốc của bác sĩ và sẽ thăm khám đều đặn.
Hùng nghe vậy nắm chặt tay mẹ, mắt đỏ hoe.
Đúng lúc đó, mọi âm thanh như bị rút cạn.
Tiếng gà mẹ gọi con tắt hẳn. Gió ngừng thổi. Người lớn đứng trước mặt, vẫn ở đó, nhưng không còn ai cử động.
Hạnh gọi khẽ một tiếng.
Không ai đáp.
Dũng khó khăn nói:
-Là ông lão, đi chúng ta đến cây bàng già.
Cả đám chạy như điên về hướng cây bàng, ông lão đứng đó nhìn đám trẻ đến gần.
-Mọi việc đã xong. Các cháu...đã muốn về chưa?
Giọng ông lão khàn khàn, nhưng lại dịu dàng khó tả.
Câu nói này khiến cả bọn đứng chết trân. Trở về- lúc trước bọn họ mong muốn trở về đến như vậy nhưng giờ đây khi nghe hai từ này khiến họ chùn bước.
Hạnh lên tiếng:
-Trở về chính là quay lại tương lai sao?
Ông lão gật đầu xác nhận. Hùng lại hỏi:
-Vậy những gì đã xảy ra ở đây thì sao?
Ông lão chậm rãi nói:
-Vẫn sẽ như bình thường thôi. Những tác động các cháu gây ra sẽ không biến mất, nó sẽ hoạt động theo những gì đã có.
Nghe vậy Dũng mím môi, quay nhìn về phía xa rồi mới lên tiếng:
-Vậy thì....chúng cháu sẽ trở về.
Lúc này ông lão lại nhìn Mẫn:
-Còn cháu thì sao?
Mẫn khẽ lùi lại, tay nắm chặt vạt áo lẩm bẩm nói:
-Cháu không muốn...cháu không muốn...
Nói xong liền xoay người chạy về nhà, cả bọn liền đuổi theo phía sau. Ông lão sờ lên thân cây bàng già nói:
-Ông bạn già, đám trẻ của ông đã lớn rồi. Ông đừng lo quá.
Về đến nhà Mẫn thấy bà nội ngồi ở ngoài hiên, không gian bị đóng băng trước đó đã được gỡ bỏ từ lúc nào. Mẫn ôm bà, giọng hổn hển:
-Bà ơi, bà ơi....
Lúc này Dũng, Hạnh và Hùng cũng chạy đến. Hạnh lên tiếng:
-Mẫn ơi...
Mẫn càng ôm chặt lấy bà, run rẩy đáp:
-Không muốn, không muốn. Mình không muốn về.
Cả ba bất lực, không biết khuyên ra sao thì một giọng nói vang lên:
-Mấy đứa phải đi rồi à?
Cả bọn giật mình, chị Lành bước vào nói:
-Sắp phải rời đi rồi hả?
Mẫn bất ngờ, buông bà ra nhìn chị Lành. Thấy bốn đứa nhìn mình, chị Lành nói:
-Chị và bà nội là người chăm mấy đứa. Mấy đứa có thay đổi làm sao mà chị và bà không biết được.
Mẫn nhìn bà bằng đôi mắt ngập nước:
-Bà ơi, bà biết rồi ạ?
Bà Đức xoa đầu cháu gái nói:
-Nếu đã phải rời đi, tại sao lại không chịu?
Mẫn lắc đầu, nức nở nói:
-Cháu không muốn. Đi rồi sẽ không được gặp bà nữa.
Bà Đức cười hiền, xoa đầu Mẫn rồi gọi cả đám ngồi lại gần:
-Gặp mặt và chia ly là chuyện thường của đời người. Có chia ly mới có gặp lại.
Dũng nhìn chị Lành:
-Chị ơi...
Chị Lành khẽ cúi người nói:
-Em muốn làm gì thì làm, chị ủng hộ em. Đừng lo nhé.
Dũng đỏ hoe mắt, Hùng và Hạnh ở một bên cũng mím môi nhưng đôi mắt đỏ hoe đã bán đứng họ. Không một ai nỡ rời khỏi cả.
Lúc này Mẫn hỏi:
-Nếu...nếu như người muốn gặp nhưng không thể gặp nữa thì sao hả bà?
Bà Đức nhìn từng đứa, nhẹ giọng nói:
-Vậy thì họ sẽ hóa thành linh hồn hòa vào đất, vào nhánh cây ngọn cỏ yên lặng chờ đợi những đứa bé của họ trở về. Họ vẫn ở đây, chưa từng rời khỏi.
Lúc này, ở sau lưng họ xuất hiện thêm rất nhiều người, có ba mẹ Dũng, ba mẹ Hạnh, mẹ của Hùng, Vân và Quang còn có cả những cô chú đã mua hàng cho họ lúc sáng.
Họ đứng im, không có động tĩnh nhưng ánh mắt lại nhìn cả đám đầy dịu dàng, như đang cổ vũ. Rồi lần lượt từng người từng người biến mất, bàn tay chị Lành đang được Dũng nắm cũng dần tan biến, chị Lành nhìn em trai:
-Đừng sợ, ngủ một giấc thì đã trở về rồi.
Nói xong câu đó cũng tan biến mất, Dũng đưa tay nắm lấy nhưng cũng chỉ có thể nắm lại khoảng không.
Mà bên này, bà Đức cũng dần tan biến giọng bà vẫn đầy dịu dàng:
-Đừng sợ. Mọi người luôn ở đây, chào đón mấy đứa trở về.
Khi ánh sáng trên người bà tắt hẳn, cả đám liền chìm vào bóng tối. Họ loay hoay gọi tên nhau, nhưng không nhận được bất kỳ sự phản hồi nào. Mọi phương hướng dường như biến mất, chỉ còn lại cảm giác lạc lõng, trống rỗng như bị bỏ lại giữa hư không.
Lúc này, trong bóng tối vang lên tiếng nói:
-Trở về đi thôi.
Ở bốn căn phòng trong thành phố, từng người trên giường mở bừng mắt, trong đầu không ngừng xuất hiện những ký ức xa lạ.
Hạnh lấy lại tỉnh táo nhanh nhất, tay với lấy cái điện thoại khó khăn lắm mới bấm gọi điện được cho mẹ của mình. Dù ký ức có thay đổi, dù trên bàn còn để bức hình gia đình nhưng Hạnh vẫn không khỏi căng thẳng chờ đợi mẹ bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói:
-Hạnh à, hôm nay có gì mà gọi mẹ sớm thế?
Hạnh hít một hơi, nắm chặt bàn tay đang run rẩy nói:
-Mẹ ơi... ba đâu rồi ạ?
Giọng Hạnh run run, nơm nớp chờ câu trả lời của mẹ.
-À, ba con đi ra vườn rồi. Con tìm ba hả? - Bà Chi nhẹ giọng đáp lại.
Thấy Hạnh không phản hồi, bà liền hỏi:
-Sao vậy con?
Hạnh vội vàng đáp:
-Dạ, không sao. Cuối tháng con về nhà ạ.
Sau đó cùng mẹ nói vài câu, rồi cúp máy. Cảm xúc cô kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng bùng phát, ba vẫn còn sống, cô đã cứu được ba rồi. Mẹ không còn vì ba mất mà gồng gánh gia đình, cô cũng không còn vì vậy mà phải gồng mình trưởng thành nữa. Tiếng khóc như tiếng gào thét khi cởi bỏ được xiếng xích vang vọng trong buổi sáng mùa hè.
Mà trong căn phòng tràn đầy các bản thiết kế, giấy tờ xếp chồng. Dũng đợi các mảng ký ức dần ổn định lại mới bấm gọi cho chị Lành.
-Alo, sao đó Dũng? -Giọng chị Lành vang lên đầy dịu dàng.
Dũng run run nói:
-Chị... chị vẫn khỏe chứ?
Bên kia chị Lành khó hiểu nghe em trai hỏi những cũng vui vẻ nói:
-Khám tiền hôn nhân bác sĩ nói mọi thứ đều ổn, không bệnh tật gì cả.
Như nghe được âm thanh cứu rỗi, cuối cùng Dũng chỉ đáp lại một câu thật khẽ, trút bỏ hết nỗi day dứt trong lòng:
-Vậy thì tốt quá.
Nghe em trai nói mấy lời khó hiểu Lành lo lắng nói:
-Nè, có sao không đó? Mệt quá thì về quê vài hôm.
Dũng đối phó qua loa vài câu rồi cúp máy, nhìn căn phòng vừa lạ vừa quen trước mặt cuối cùng cậu cũng có thể buông bỏ gánh nặng trong lòng rồi.
Chị Lành không cần vì cậu mà hi sinh bất chấp kết quả, chị ấy cuối cùng cũng có thể yêu thương bản thân mình rồi. Ánh nắng chiếu lên bóng lưng của chàng trai trong phòng, không ai biết chàng trai đó có khóc hay không. Nhưng bóng lưng lại nhẹ nhõm như đã phá bỏ được những nỗi ân hận đè nén bao năm.
Còn bên kia thành phố, Hùng đang đờ đẫn nhìn trần nhà những ký ức xáo trộn vừa cũ vừa mới xếp chồng khiến anh tốn khá nhiều thời gian để tiếp thu. Lúc này tiếng gõ cửa vang lên “cốc... cốc... cốc”
Bà Hà khẽ mở cửa nhẹ giọng nói:
-Hùng, dậy chưa con?
Hùng nhìn mẹ đang đứng ở cửa, mái tóc tuy đã điểm trắng những gương mặt lại tràn đầy sức sống, đôi mắt có hồn hơn hẳn. Khác xa với dáng vẻ tiều tụy mà Hùng đã khắc sâu trong ký ức, nay mẹ đứng đây với cơ thể khỏe mạnh cả người không còn gánh trên vai bệnh tật dày vò.
Hùng nhảy ra khỏi giường ôm chầm mẹ đang đứng ở cửa, cơ thể anh giờ đã cao lớn hơn rất nhiều. Không còn là đứa trẻ được mẹ ôm vào lòng mà vỗ về, giờ đây anh đã trưởng thành có thể thay mẹ gánh vác cả bầu trời.
Thấy con trai ôm mình, bà Hà vỗ lưng anh nói:
-Sao vậy con?
Hùng vẫn ôm chặt mẹ, đôi mắt đỏ hoe:
-Mẹ ơi... may quá. May là mẹ vẫn khỏe mạnh, may quá.
Bà Hà vỗ lưng anh mắng:
-Cha anh, tôi phải khỏe mới chăm anh được chứ. Nào, sửa soạn đi rồi xuống anh sáng. Nay mẹ có làm món hủ tiếu khô con thích đấy.
Hùng hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi buông mẹ ra:
-Dạ, mẹ xuống trước đi. Xong rồi thì con đi xuống.
Nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần, hình ảnh người phụ nữ gầy gò vì bệnh tật năm nào cũng theo đó mà phai đi. Trong nhà không còn những tiếng ho kìm nén giữa đêm khuya, không còn ánh đèn leo lét bật sáng lúc nửa đêm.
Mẹ không còn mang trên vai những căn bệnh kéo dài triền miên. Và Hùng cũng nhận ra, mình đã có thể buông bỏ sự day dứt của đứa trẻ năm xưa — đứa trẻ từng trách bố vì mãi không trở về.
Bố là người đã chọn đứng ra để bảo vệ đất nước. Còn giờ đây, Hùng đứng vững trong căn nhà này, lặng lẽ tiếp nhận phần trách nhiệm còn lại..
Về phía Mẫn khi trở về đã bật khóc thật lớn, nước mắt như mưa không thể kiềm lại. Sợ rằng nếu ngưng một giây thôi nỗi sợ sẽ hòa thành thực thể mà bóp nghẹn lấy linh hồn của nhỏ.
Co ro trên chiếc giường quen thuộc, bản thảo trên bàn còn đang dang dở nhưng với Mẫn bây giờ mọi thứ đều đáng sợ. Bản thân như chú chim nhỏ đang ở trong chiếc tổ an toàn mà bị bắt ép giang đôi cánh ra giữa bầu trời đầy hiểm nguy.
Ký ức đã thay đổi, bà nội vẫn còn, gia đình đã không còn sự xa cách vì hiểu lầm thửo nhỏ. Mẫn biết, hiểu những chuyện này đã thay đổi theo chiều hướng tốt lên.
Nhưng, nhiêu đó không thể lấp đầy nỗi bất an của Mẫn.
Rồi thời gian vẫn sẽ trôi, bà vẫn sẽ rời đi. Những người thân quen dần bị thế chỗ bởi những con người xa lạ, những hình ảnh quen thuộc dần bị xóa nhòa bởi thời gian tàn nhẫn.
Đã từng trải qua mất mát làm sao có thể chấp nhận việc vừa có lại nhưng vẫn không thể giữ lấy.
Mẫn cứ như vậy, co ro trên giường, như thể đây là phòng tuyến cuối cùng mà nhỏ còn có thể bám víu.
Rồi tiếng điện thoại vang lên. Trên màn hình hiện tên Hạnh.
Mẫn đưa bàn tay trắng bệch, lạnh ngắt, khó khăn ấn nút nghe.
-Alo…
Giọng nhỏ khàn đặc.
Nghe thấy tiếng Mẫn, Hạnh lập tức lo lắng:
-Mẫn sao vậy?
Mẫn mím môi. Một lúc sau mới khó khăn lên tiếng:– Mình… không chịu nổi cảm giác này. Mình sợ. Sợ phải trải qua nỗi đau đó thêm một lần nữa.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi Hạnh nhẹ giọng:
-Vậy thì… gọi cho bà đi, Mẫn. Ít nhất là để nghe giọng bà. Có những lúc, chỉ cần như vậy thôi cũng đủ rồi.
Mẫn cúp điện thoại, hai tay khẽ run mất một lúc mới bấm vào số điện thoại quen thuộc. Rất nhanh đầu dây bên kia đã nhấc máy, giọng nói quen thuộc cất lên:
-Mẫn à... về rồi hả con?
Môi Mẫn khẽ run, giọng nghẹn lại:
-Dạ...
Bà Đức nghe giọng Mẫn, khẽ giọng nói:
-Mẫn à, sao vậy con? Mọi chuyện đều qua rồi, sẽ tốt thôi con à.
Bà Đức im lặng một lát, như thể đang lắng nghe cả những tiếng nấc chưa kịp bật ra ở đầu dây bên kia.
-Ngoan… bà biết mà.
Giọng bà chậm rãi, từng chữ như được đặt xuống rất nhẹ.
-Cuộc sống này, không phải lúc nào cũng theo ý mình đâu con. Có những chuyện… mình không giữ được thì phải học cách đặt nó xuống.
Bà ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
-Ngã thì đau, nhưng đứng dậy được hay không là do con. Nếu con thấy con đường trước mặt quá khó đi… thì cứ chậm lại. Hoặc tự vẽ cho mình một lối khác. Không sao cả.
Mẫn ngưng khóc, nhìn mầm non nhú trên cây cao ở ngoài cửa sổ, lại thấy được bầu trời trong xanh bên ngoài. Mẫn hít một hơi đáp:
-Bà ơi, cháu biết rồi ạ. Cháu... cháu biết làm gì rồi ạ.
Nghe Mẫn nói vậy, đầu dây bên kia bà Đức khẽ cười:
-Bà biết cháu bà giỏi lắm. Có thời gian thì về nhà nhé, mọi người đều ở đây chờ con về.
Cúp điện thoại của bà, Mẫn mở laptop bắt đầu đánh máy.
Chiều tối cả đám hẹn nhau gặp mặt ở quán cũ, cùng một địa điểm nhưng cả bốn người đều đã có ít nhiều thay đổi.
Vẫn là Hùng lên tiếng trước:
-Mẹ lên ở chung với Hùng rồi, hơn nữa sức khỏe của bà cũng tốt nhiều lắm. Không như lúc trước nữa.
Sau đó Dũng cũng nói tình hình:
-Chị Lành cũng khỏe mạnh, hơn nữa ba mẹ cũng không cấm Dũng đi học thiết kế mà còn toàn quyền ủng hộ, hỗ trợ hết mình.
-Ba Hạnh vẫn sống tốt, nhà cũng đỡ hơn xưa ít nhất có miếng đất nhỏ làm ăn. - Hạnh tiếp lời.
Lúc này cả bọn cùng nhìn về phía Mẫn, cảm xúc của Mẫn lúc trở về đã được Hạnh kể lại cho nên cả bọn bây giờ đều tập trung nhìn Mẫn.
Thấy mọi người nhìn mình, Mẫn khẽ cười:
-Mẫn xin nghỉ làm rồi. Tháng sau về quê mở homestay.
Cả bọn đoán rất nhiều câu trả lời nhưng không nghĩ lại nghe thấy câu này. Hùng vội hỏi:
-Nghỉ làm rồi á?
Mẫn gật đầu:
-Ừ, nghỉ rồi.
Hạnh nhìn Mẫn thấy gương mặt Mẫn đầy sự thoải mái, vui vẻ liền nói:
-Vậy thì chúc mừng bà chủ nhé.
Nghe vậy cả Hùng và Dũng đều nâng ly chúc mừng Mẫn. Ở bên ngoài, tiếng xe cộ, tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng đã không còn sự ngột ngạt của cái nóng mùa hè thành phố. Không khí nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn với những người con xa quê, như thể đang khẽ vỗ về những đứa trẻ đang học cách trưởng thành.
Bình luận facebook