Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 170: Biết ngài ấy là ai không?
Thịch!
Diệp Thiên Minh nghe vậy rùng mình một cái: "Điện... Điện Long Thần…Đại ca, thế là thế nào?"
Mặc dù Điện Long Thần rất hùng mạnh nhưng nước Long Hạ trước giờ luôn là một đất nước ổn định và hòa bình, vì vậy người dân nơi đây rất ít khi nghe đến Điện Long Thần.
"Diệp Thiên Minh, ông nghe cho kỹ đây, hôm nay tôi sẽ cho ông biết Điện Long Thần là gì!"
Hạ Nguyên Thành nghiêm nghị quát: "Chúng tôi có năm Đại Thiên Vương, chín Đại Địa Thần và một trăm nghìn tướng sĩ tinh nhuệ!"
"Từ lúc thành lập đến giờ trải qua trăm trận lớn nhỏ, không có một lần bại trận!"
"Chỉ cần Điện Long Thần chúng tôi tới, thây sẽ chất thành đống, xương sẽ rải đầy đất, không có lấy một ngọn cỏ!"
"Mà tôi, chỉ là tên lính quèn nhất đã bị trục xuất khỏi Điện Long Thần mà thôi!"
"Nếu ông không hiểu những gì tôi vừa nói, vậy tôi sẽ nói với ông thêm một chuyện nữa!"
"Điện Chủ của chúng tôi, ngoài việc là Điện Chủ của Điện Long Thần ra, bây giờ ngài ấy còn là hầu quân tướng của nước Long Hạ đấy!"
Bùm!
Nghe vậy, Diệp Thiên Minh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung!
Ông ta không hiểu Điện Long Thần, nhưng ba chữ hầu quân tướng lại hệt như một viên đạn hạt nhân nổ tung trong lòng ông ta!
Diệp Vĩnh Khang hóa ra lại là hầu quân tướng!
"Cậu chủ, tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi một lần, tôi biết sai thật rồi!"
Diệp Thiên Minh đập đầu ‘bồm bộp’ xuống đất.
Đến lúc đó ông ta mới biết mình đã chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!
Biết được điều này, ông ta mới nhận ra trước đây mình đã ngốc như thế nào!
Đừng nói ông ta, cho dù mười nghìn nhà họ Diệp cũng không đủ để đụng đến một ngón tay của hầu quân tướng!
"Cậu chủ, cậu có nhớ không, khi còn bé, quan hệ của chúng ta là tốt nhất".
"Khi đó, ngày nào chúng ta cũng chơi với nhau, cậu muốn gì tôi đều mua cho cậu".
"Có lần có vụ tai nạn xe, tôi đã liều mạng cứu cậu, cậu chủ, cậu còn nhớ những chuyện này không?"
"Cậu chủ, sau này tôi sẽ không đi đâu nữa. Đời này, tôi nguyện ý ở bên cạnh cậu chủ, hầu hạ cậu, cho dù cậu bảo tôi làm chó tôi cũng sẵn lòng!"
"Cậu chủ, tôi cầu xin cậu, tha cho tôi lần này!"
Diệp Thiên Minh bật khóc nức nở, lại giở trò khổ nhục kế của mình ra. Đọc nhanh nhất ở trang Viet Writer
"Chậc, chờ lâu như vậy mà ra thêm có mỗi một chương? Tác giả này lười quá!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cau mày than thở, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mà không thèm nhìn lại.
Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc Diệp Thiên Minh lấy một cái.
Khi bước đến cửa, Diệp Vĩnh Khang dừng một chút, nhẹ nói: "Bẻ gãy tay chân, rút gân, buộc đá vào, nhét vào bao tải, ném xuống sông cho cá ăn".
Nói xong anh bước ra khỏi phòng mà không ngoái lại.
"Cậu chủ, tha mạng!"
Phía sau truyền đến tiếng kêu khàn khàn của Diệp Thiên Minh.
Sau khi rời khỏi du thuyền, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, thở ra một hơi dài, sau đó mỉm cười đi về phía con lắc.
"Bố, sao bố đi lâu vậy, bố còn muốn dẫn con đi chơi con lắc nữa không?"
Diệp Tiểu Trân dè dặt hỏi, chớp chớp đôi mắt to long lanh nước.
Diệp Vĩnh Khang cúi người xuống, bóp nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: "Đương nhiên là có rồi, không cần biết Tiểu Trân muốn chơi trò gì, bố sẽ chơi cùng con, đi, chúng ta chơi trò con lắc trước đi, lát nữa đừng có mà sợ đấy nhé!"
"Con sẽ không sợ đâu. Con là con gái của bố, nên chắc chắn sẽ không để bố mất mặt đâu!"
"Con gái bố ngoan quá!"
Hai bố con chơi trò con lắc, tàu lượn siêu tốc, nhảy bungee đôi, dường như đều chơi hầu hết các game thú vị trong sân chơi.
Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay, Diệp Vĩnh Khang cũng tung tăng nhí nhảnh như một đứa trẻ chơi cùng Diệp Tiểu Trân.
Ở một bên, Hạ Huyền Trúc đang mỉm cười dùng điện thoại di động ghi lại từng chút một hình ảnh của hai bố con, một gia đình ba người hạnh phúc và vui vẻ biết bao.
Cuộc đua thuyền rồng cũng rất đặc sắc và sống động.
Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Hoa Phương một tay nắm tay Diệp Tiểu Trân một tay xách một túi đồ ăn vặt, hùng hổ nói với mọi người: "Lát nữa đừng về, tôi mời mọi người đi ăn lẩu!"
"Oa, có lẩu ăn rồi!"
Cả nhà hân hoan khua tay múa chân.
"Mẹ, mọi người qua đó trước đi, con với Huyền Trúc đi dạo phố mua đồ".
Diệp Vĩnh Khang chào Trương Hoa Phương, sau đó đưa Hạ Huyền Trúc lên taxi.
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
Hạ Huyền Trúc kéo cánh tay của Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Lần này tới anh chả mang quà cáp gì. Ngày mai chúng ta trở về Giang Bắc rồi. Anh phải hiếu kính bố mẹ vợ chút chứ".
"Anh có lòng ghê, định mua cái gì đấy?"
Hạ Huyền Trúc cười hỏi.
Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải Nam Giang sản xuất ngọc sao, chúng ta đến cửa hàng ngọc xem xem".
Hai người đến cửa hàng ngọc bích lớn nhất ở Nam Giang.
Những viên ngọc bích đủ loại bên trong toát ra ánh sáng rực rỡ sắc màu, thật khiến người ta khó chọn.
Diệp Vĩnh Khang nắm tay Hạ Huyền Trúc dạo quanh một vòng, chỉ chọn cho bố vợ một mặt dây chuyền ngọc bích cho nam.
Nhưng chọn mãi mà không chọn được cái nào thích hợp cho mẹ vợ.
"Chồng, anh cứ chọn đi, em đi vệ sinh".
Hạ Huyền Trúc đi mua sắm hồi lâu, cảm thấy hơi mắc tiểu, liền chào Diệp Vĩnh Khang một tiếng rồi mới vội vàng đi về phía toilet.
Diệp Vĩnh Khang một mình đi dạo bên cạnh quầy.
Khi đi qua một góc, mắt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên sáng lên.
Bên trong quầy là một đôi vòng tay phỉ thúy toàn thân xanh lục đậm.
"Chào cô, cho tôi xem thử cặp vòng tay này với".
Diệp Vĩnh Khang yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc vòng ra, sau đó đặt trong lòng bàn tay, soi đèn cẩn thận.
Mặc dù chất lượng của cặp vòng tay này không phải tốt nhất nhưng cũng là hàng cao cấp, màu sắc và độ trong đều rất tốt, sờ tay cảm giác rất mịn và tinh tế, giá cả cũng không đắt, chỉ mấy chục nghìn tệ thôi, rất hợp với mẹ vợ.
"Cô gói đôi vòng này lại giúp tôi, tôi lấy".
Diệp Vĩnh Khang lễ phép cười nói.
Lúc này, một bàn tay đột nhiên từ bên hông vươn ra nắm lấy chiếc vòng ngọc.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại thì thấy là một cô gái trẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, đang cầm cặp vòng tay, nhìn trái phải xem xét.
"Chào cô, đôi vòng tay này tôi mua trước rồi, phiền cô trả lại cho tôi".
Diệp Vĩnh Khang lễ phép nói.
Nhưng cô gái dường như không nghe thấy, tiếp tục xem kỹ cặp vòng tay, rồi nói với người bán hàng: “Tôi muốn mua đôi vòng này, gói lại cho tôi!”
Cô nhân viên bán hàng có vẻ hơi khó xử, lễ phép cười nói: "Xin lỗi cô, cặp vòng tay này đã được anh đây lấy trước rồi ạ".
"Ồ vậy ư?"
Cô gái quay đầu lại, khinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt chán ghét nói: "Có thằng nhà quê từ đâu đến, ăn mặc toàn đồ vỉa hè còn chạy đến mua đồ hiệu thế".
"Cậu nên tiết kiệm chút tiền đó đi. Đừng hão huyền như vậy. Nếu mua đôi vòng tay này, e rằng cậu sẽ tán gia bại sản mất!"
Nói xong, cô ta sốt ruột nói với nhân viên bán hàng: "Sao còn đứng ngây ra đó làm gì vậy, mau gói lại cho tôi!"
"Cái này……"
Nhân viên bán hàng dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Cái này cái gì, lằng nhà lằng nhằng, nhanh lên đi!"
Cô gái sốt ruột đặt chiếc vòng lên quầy.
Lúc này, đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra một cái tay đoạt lại chiếc vòng, Diệp Vĩnh Khang cười nhìn cô gái: "Thực xin lỗi, tôi đã mua đôi vòng tay này trước rồi. Nếu cô thích…. tôi có thể để cô chụp lại một tấm làm kỉ niệm".
Diệp Thiên Minh nghe vậy rùng mình một cái: "Điện... Điện Long Thần…Đại ca, thế là thế nào?"
Mặc dù Điện Long Thần rất hùng mạnh nhưng nước Long Hạ trước giờ luôn là một đất nước ổn định và hòa bình, vì vậy người dân nơi đây rất ít khi nghe đến Điện Long Thần.
"Diệp Thiên Minh, ông nghe cho kỹ đây, hôm nay tôi sẽ cho ông biết Điện Long Thần là gì!"
Hạ Nguyên Thành nghiêm nghị quát: "Chúng tôi có năm Đại Thiên Vương, chín Đại Địa Thần và một trăm nghìn tướng sĩ tinh nhuệ!"
"Từ lúc thành lập đến giờ trải qua trăm trận lớn nhỏ, không có một lần bại trận!"
"Chỉ cần Điện Long Thần chúng tôi tới, thây sẽ chất thành đống, xương sẽ rải đầy đất, không có lấy một ngọn cỏ!"
"Mà tôi, chỉ là tên lính quèn nhất đã bị trục xuất khỏi Điện Long Thần mà thôi!"
"Nếu ông không hiểu những gì tôi vừa nói, vậy tôi sẽ nói với ông thêm một chuyện nữa!"
"Điện Chủ của chúng tôi, ngoài việc là Điện Chủ của Điện Long Thần ra, bây giờ ngài ấy còn là hầu quân tướng của nước Long Hạ đấy!"
Bùm!
Nghe vậy, Diệp Thiên Minh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung!
Ông ta không hiểu Điện Long Thần, nhưng ba chữ hầu quân tướng lại hệt như một viên đạn hạt nhân nổ tung trong lòng ông ta!
Diệp Vĩnh Khang hóa ra lại là hầu quân tướng!
"Cậu chủ, tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi một lần, tôi biết sai thật rồi!"
Diệp Thiên Minh đập đầu ‘bồm bộp’ xuống đất.
Đến lúc đó ông ta mới biết mình đã chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!
Biết được điều này, ông ta mới nhận ra trước đây mình đã ngốc như thế nào!
Đừng nói ông ta, cho dù mười nghìn nhà họ Diệp cũng không đủ để đụng đến một ngón tay của hầu quân tướng!
"Cậu chủ, cậu có nhớ không, khi còn bé, quan hệ của chúng ta là tốt nhất".
"Khi đó, ngày nào chúng ta cũng chơi với nhau, cậu muốn gì tôi đều mua cho cậu".
"Có lần có vụ tai nạn xe, tôi đã liều mạng cứu cậu, cậu chủ, cậu còn nhớ những chuyện này không?"
"Cậu chủ, sau này tôi sẽ không đi đâu nữa. Đời này, tôi nguyện ý ở bên cạnh cậu chủ, hầu hạ cậu, cho dù cậu bảo tôi làm chó tôi cũng sẵn lòng!"
"Cậu chủ, tôi cầu xin cậu, tha cho tôi lần này!"
Diệp Thiên Minh bật khóc nức nở, lại giở trò khổ nhục kế của mình ra. Đọc nhanh nhất ở trang Viet Writer
"Chậc, chờ lâu như vậy mà ra thêm có mỗi một chương? Tác giả này lười quá!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cau mày than thở, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mà không thèm nhìn lại.
Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc Diệp Thiên Minh lấy một cái.
Khi bước đến cửa, Diệp Vĩnh Khang dừng một chút, nhẹ nói: "Bẻ gãy tay chân, rút gân, buộc đá vào, nhét vào bao tải, ném xuống sông cho cá ăn".
Nói xong anh bước ra khỏi phòng mà không ngoái lại.
"Cậu chủ, tha mạng!"
Phía sau truyền đến tiếng kêu khàn khàn của Diệp Thiên Minh.
Sau khi rời khỏi du thuyền, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, thở ra một hơi dài, sau đó mỉm cười đi về phía con lắc.
"Bố, sao bố đi lâu vậy, bố còn muốn dẫn con đi chơi con lắc nữa không?"
Diệp Tiểu Trân dè dặt hỏi, chớp chớp đôi mắt to long lanh nước.
Diệp Vĩnh Khang cúi người xuống, bóp nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: "Đương nhiên là có rồi, không cần biết Tiểu Trân muốn chơi trò gì, bố sẽ chơi cùng con, đi, chúng ta chơi trò con lắc trước đi, lát nữa đừng có mà sợ đấy nhé!"
"Con sẽ không sợ đâu. Con là con gái của bố, nên chắc chắn sẽ không để bố mất mặt đâu!"
"Con gái bố ngoan quá!"
Hai bố con chơi trò con lắc, tàu lượn siêu tốc, nhảy bungee đôi, dường như đều chơi hầu hết các game thú vị trong sân chơi.
Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay, Diệp Vĩnh Khang cũng tung tăng nhí nhảnh như một đứa trẻ chơi cùng Diệp Tiểu Trân.
Ở một bên, Hạ Huyền Trúc đang mỉm cười dùng điện thoại di động ghi lại từng chút một hình ảnh của hai bố con, một gia đình ba người hạnh phúc và vui vẻ biết bao.
Cuộc đua thuyền rồng cũng rất đặc sắc và sống động.
Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Hoa Phương một tay nắm tay Diệp Tiểu Trân một tay xách một túi đồ ăn vặt, hùng hổ nói với mọi người: "Lát nữa đừng về, tôi mời mọi người đi ăn lẩu!"
"Oa, có lẩu ăn rồi!"
Cả nhà hân hoan khua tay múa chân.
"Mẹ, mọi người qua đó trước đi, con với Huyền Trúc đi dạo phố mua đồ".
Diệp Vĩnh Khang chào Trương Hoa Phương, sau đó đưa Hạ Huyền Trúc lên taxi.
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
Hạ Huyền Trúc kéo cánh tay của Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Lần này tới anh chả mang quà cáp gì. Ngày mai chúng ta trở về Giang Bắc rồi. Anh phải hiếu kính bố mẹ vợ chút chứ".
"Anh có lòng ghê, định mua cái gì đấy?"
Hạ Huyền Trúc cười hỏi.
Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải Nam Giang sản xuất ngọc sao, chúng ta đến cửa hàng ngọc xem xem".
Hai người đến cửa hàng ngọc bích lớn nhất ở Nam Giang.
Những viên ngọc bích đủ loại bên trong toát ra ánh sáng rực rỡ sắc màu, thật khiến người ta khó chọn.
Diệp Vĩnh Khang nắm tay Hạ Huyền Trúc dạo quanh một vòng, chỉ chọn cho bố vợ một mặt dây chuyền ngọc bích cho nam.
Nhưng chọn mãi mà không chọn được cái nào thích hợp cho mẹ vợ.
"Chồng, anh cứ chọn đi, em đi vệ sinh".
Hạ Huyền Trúc đi mua sắm hồi lâu, cảm thấy hơi mắc tiểu, liền chào Diệp Vĩnh Khang một tiếng rồi mới vội vàng đi về phía toilet.
Diệp Vĩnh Khang một mình đi dạo bên cạnh quầy.
Khi đi qua một góc, mắt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên sáng lên.
Bên trong quầy là một đôi vòng tay phỉ thúy toàn thân xanh lục đậm.
"Chào cô, cho tôi xem thử cặp vòng tay này với".
Diệp Vĩnh Khang yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc vòng ra, sau đó đặt trong lòng bàn tay, soi đèn cẩn thận.
Mặc dù chất lượng của cặp vòng tay này không phải tốt nhất nhưng cũng là hàng cao cấp, màu sắc và độ trong đều rất tốt, sờ tay cảm giác rất mịn và tinh tế, giá cả cũng không đắt, chỉ mấy chục nghìn tệ thôi, rất hợp với mẹ vợ.
"Cô gói đôi vòng này lại giúp tôi, tôi lấy".
Diệp Vĩnh Khang lễ phép cười nói.
Lúc này, một bàn tay đột nhiên từ bên hông vươn ra nắm lấy chiếc vòng ngọc.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại thì thấy là một cô gái trẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, đang cầm cặp vòng tay, nhìn trái phải xem xét.
"Chào cô, đôi vòng tay này tôi mua trước rồi, phiền cô trả lại cho tôi".
Diệp Vĩnh Khang lễ phép nói.
Nhưng cô gái dường như không nghe thấy, tiếp tục xem kỹ cặp vòng tay, rồi nói với người bán hàng: “Tôi muốn mua đôi vòng này, gói lại cho tôi!”
Cô nhân viên bán hàng có vẻ hơi khó xử, lễ phép cười nói: "Xin lỗi cô, cặp vòng tay này đã được anh đây lấy trước rồi ạ".
"Ồ vậy ư?"
Cô gái quay đầu lại, khinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt chán ghét nói: "Có thằng nhà quê từ đâu đến, ăn mặc toàn đồ vỉa hè còn chạy đến mua đồ hiệu thế".
"Cậu nên tiết kiệm chút tiền đó đi. Đừng hão huyền như vậy. Nếu mua đôi vòng tay này, e rằng cậu sẽ tán gia bại sản mất!"
Nói xong, cô ta sốt ruột nói với nhân viên bán hàng: "Sao còn đứng ngây ra đó làm gì vậy, mau gói lại cho tôi!"
"Cái này……"
Nhân viên bán hàng dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Cái này cái gì, lằng nhà lằng nhằng, nhanh lên đi!"
Cô gái sốt ruột đặt chiếc vòng lên quầy.
Lúc này, đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra một cái tay đoạt lại chiếc vòng, Diệp Vĩnh Khang cười nhìn cô gái: "Thực xin lỗi, tôi đã mua đôi vòng tay này trước rồi. Nếu cô thích…. tôi có thể để cô chụp lại một tấm làm kỉ niệm".
Bình luận facebook