Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 172: Cửa hàng của Nam Giang Vương
Gần trăm sản phẩm, hơn ba mươi triệu tệ!
Mọi người đều bị sốc!
Điều khiến họ bị sốc không chỉ là số tiền người bình thường phải nhịn ăn nhịn uống phấn đấu cả đời.
Mà là người thanh niên có vẻ ngoài giản dị này thậm chí còn không thèm chớp mắt khi quẹt thẻ, như thể đối với anh chuyện đó chỉ giống như là mua một cái bắp cải thôi vậy.
Gần trăm món đồ bằng ngọc các loại, chất đầy trong một chiếc vali lớn.
"Chồng, anh mua nhiều vậy, nhà mình đâu có chỗ để".
Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nói.
Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Vậy lại càng dễ, mua thêm một lô nhà nữa là được".
Hạ Huyền Trúc nói: "Ý kiến hay".
Vợ chồng kẻ hát người khen hay, kỳ thực những lời này đều là nói với cô gái bên cạnh.
"Không phải chỉ là hơn ba mươi triệu tệ thôi sao, có gì ghê gớm à!"
Cô gái bị lửa giận làm cho lóa mắt, lấy điện thoại ra: "Chồng, anh ở đâu, mau tới đây đi, em bị người ta bắt nạt đây này!"
Cúp điện thoại chưa tới hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề vội vàng bước vào: "Ai, ai ăn hiếp vợ tôi!"
Cô gái vừa khóc vừa chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc: "Là họ. Họ đã bắt nạt em. Chồng, giúp em trả thù đi".
Người đàn ông mặc vest nhíu mày, chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ thì Hạ Huyền Trúc vội vàng nói: "Ông gì này, chúng tôi không bắt nạt ai cả, chúng tôi chỉ đi mua sắm bình thường thôi. Nếu không tin, có thể hỏi vợ ông hoặc những người ở bên cạnh đây".
Người đàn ông mặc vest ngẩn ra, quay đầu lại nói với cô gái: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Cô gái có vẻ hơi chột dạ nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy cũng không giấu được nên vừa khóc vừa kể về chuyện vừa xảy ra.
"Chồng à, em không thể nuốt trôi cục tức này. Hai người này ỷ có tiền mà sỉ nhục em. Anh mau quẹt thẻ, so với bọn chúng đi!"
Cô gái tủi thân kéo cánh tay của người đàn ông mặc vest.
"Cái đm, con đàn bà đê tiện này!"
Nào ngờ người đàn ông mặc vest sau khi nghe thấy thế lập tức điên lên, nói với cô gái: "Cô nghĩ tôi mở ngân hàng à? Tôi chỉ vừa lập nghiệp được hai năm, còn nợ ngân hàng một khoản kia kìa, tôi đâu có tiền mà đi so thể diện với cô?"
"Mau về nhà với tôi, ở đây mất mặt ra!"
Người đàn ông mặc vest kéo cô gái chuẩn bị rời đi.
"Xin dừng bước!"
Lúc này, nhân viên bán hàng vội vàng bước tới ngăn hai người lại, cười với cô gái: "Cô ơi, cô chưa trả tiền".
Cô gái bất mãn nói: "Đồ tôi không lấy nữa, trả tiền cái gì, mau tránh ra!"
Người bán hàng mỉm cười và nói: "Xin lỗi cô, những sản phẩm này không thể trả lại được sau khi đã quét mã vạch".
"Biến, muốn ép mua ép bán à? Tôi nói không lấy nữa là không lấy nữa, mau tránh ra, một đứa nhân viên bán hàng quèn mà cũng dám khua tay múa chân với tôi à, có tin tôi dùng tiền đập chết cô không?”
Cô gái tức giận bừng bừng, không hề coi nhân viên bán hàng ra gì.
Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm cô gái trong vài giây, nhưng không hề tức giận mà lùi về phía sau vài bước, vẫn mỉm cười.
"Coi như biết điều!"
Cô gái lạnh lùng hừ một tiếng, cho rằng đối phương sợ rồi, vừa định rời đi, vài nhân viên an ninh vạm vỡ đột nhiên từ bên cạnh lao tới.
"Thưa cô, xin vui lòng thanh toán hóa đơn!"
Một nhân viên bảo vệ trầm giọng nói.
Những vệ sĩ này toát ra khí chất cứng rắn, cô gái có vẻ hơi chột dạ.
Người mặc vest vội vàng nói: "Mấy anh em, chuyện này là hiểu lầm thôi, vợ tôi không hiểu chuyện, phiền mấy anh sắp xếp một chút, giúp tôi thu lại mấy món này".
Bảo vệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi không quyết định được. Nếu muốn trả hàng, xin hãy nói chuyện với ông chủ của chúng tôi".
Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, nói: "Ông chủ của các người là ai, tôi sẽ đích thân gọi điện thoại cho ông ta".
Nhân viên bảo vệ khoanh hai tay trước ngực, cười nói: "Ông chủ của chúng tôi là Nam Giang Vương, có cần tôi cung cấp số điện thoại của ông ấy không?"
Hít--
Nghe được ba chữ của Nam Giang Vương, những người đang xem xung quanh đột nhiên hít một hơi!
Người đàn ông mặc vest và cô gái còn kinh hãi hơn, mặt mũi biến sắc cả.
"Không, không...... Không cần, chúng tôi thanh toán hóa đơn…"
Người mặc vest run lên bần bật, ở Nam Giang nếu dám làm loạn ở cửa hàng do Nam Giang Vương mở ra, chẳng khác nào tìm đến cái chết.
"Chào ông, tổng cộng là hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ, ông muốn quẹt thẻ hay dùng tiền mặt ạ?"
Người bán hàng mỉm cười.
"À à, quẹt thẻ ... Bao nhiêu tiền?"
Người đàn ông mặc vest đột nhiên trợn trừng mắt.
Nhân viên bán hàng lấy ra tờ phiếu nhỏ, cười nhắc lại: "Tổng cộng là hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ".
Thân thể người đàn ông mặc vest lập tức chấn động, sau đó đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm vào cô gái.
Cô gái trong lòng vốn đang cáu kỉnh, nhìn thấy người đàn ông mặc vest đang lườm mình, đột nhiên sốt ruột nói: "Anh nhìn em làm gì, mau quẹt thẻ đi, còn đứng ở đó để mất mặt ra à?"
Bốp!
Vừa dứt lời, người đàn ông mặc vest bất ngờ tát vào mặt cô ta một cái.
"Quẹt thẻ, mày nói thì dễ lắm, có biết bây giờ tao nợ ngân hàng bao nhiêu tiền không?"
"Hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ... Tao phải bán nhà!"
"Tao đánh chết mày, đồ đàn bà tán gia bại sản!"
Người đàn ông mặc vest túm tóc cô gái, đấm lia lịa, cô gái bị đánh kêu la thảm thiết.
"Đồ chó, bây giờ tao chính thức tuyên bố ly hôn với mày. Sau này tao với mày không còn quan hệ gì nữa, số tiền này mày tự trả đi!"
Nói xong, người đàn ông mặc vest tức giận bỏ đi.
"Chồng à, em sai rồi, anh đừng bỏ em…"
Cô gái vừa khóc vừa muốn đuổi theo nhưng đã bị vài nhân viên bảo vệ túm lại và lạnh lùng nói: "Thưa cô, cô vui lòng trả tiền".
Cô gái run rẩy nói: "Các anh à, tôi không có nhiều tiền như vậy, các anh cho tôi một chút thời gian, đợi tôi tích đủ tiền sẽ trả lại cho các anh…"
"Không có tiền?"
Đội trưởng an ninh cười nói: "Không trả tiền cũng được, nhưng phải theo quy định, đưa con nhỏ này đi!"
"Rõ!"
Mấy nhân viên an ninh vạm vỡ bước tới, nắm tóc cô gái kéo ra cửa sau, cô gái khóc lớn, cầu xin sự thương xót, vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích.
Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cũng bước ra khỏi cửa hàng ngọc, họ không quan tâm đến số phận mà cô gái này sẽ phải đối mặt.
"Vợ, sao hôm nay em lạ vậy?"
Trên đường, Diệp Vĩnh Khang kéo theo một chiếc vali đầy ngọc bích, nghi ngờ hỏi Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc nắm lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, cười nói: "Em lạ chỗ nào?"
Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ nói: "Em ngày thường khá tiết kiệm, có khi anh tiêu nhiều tiền một tí cũng bị em nói mấy câu".
"Nhưng hôm nay, tại sao em lại đi đấu với cô gái kia vậy, đây không phải phong cách của em?"
Hạ Huyền Trúc quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Nếu là chuyện của em, em nhất định sẽ không vì loại chuyện này mà đi so tiền với người ta".
"Nhưng em không thích nhìn người ta mắng anh. Chồng em chỉ có em mới được phép bắt nạt thôi, hôm nay dù có thế nào đi nữa thì em cũng không để chồng em mất mặt đâu!"
Diệp Vĩnh Khang sững người, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng ấm áp.
Nhìn Hạ Huyền Trúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vợ à, anh có hai câu muốn nói với em".
"Ừ, anh nói đi, có phải muốn cảm ơn em không?"
Hạ Huyền Trúc mỉm cười.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: "Ừ, anh không chỉ muốn cảm ơn em, anh còn phải cảm tạ thượng đế đã tìm cho anh một người vợ tốt như vậy. Đời này lấy được em là phúc lớn của anh đó".
"Ừ, biết là tốt, về sau phải đối tốt với em đó".
Hạ Huyền Trúc vươn tay nhẹ nhàng vuốt mũi Diệp Vĩnh Khang: "Thế câu thứ hai là gì?"
Diệp Vĩnh Khang thở dài một tiếng, chỉ vào cái vali đầy ngọc bội, nói: "Tuy rằng vừa rồi em làm rất tốt, anh rất cảm động, nói cũng ngọt nữa, nhưng sau cũng vẫn là anh tự trả tiền mà, vợ à, em phải trả nợ cho anh đó!"
Mọi người đều bị sốc!
Điều khiến họ bị sốc không chỉ là số tiền người bình thường phải nhịn ăn nhịn uống phấn đấu cả đời.
Mà là người thanh niên có vẻ ngoài giản dị này thậm chí còn không thèm chớp mắt khi quẹt thẻ, như thể đối với anh chuyện đó chỉ giống như là mua một cái bắp cải thôi vậy.
Gần trăm món đồ bằng ngọc các loại, chất đầy trong một chiếc vali lớn.
"Chồng, anh mua nhiều vậy, nhà mình đâu có chỗ để".
Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nói.
Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Vậy lại càng dễ, mua thêm một lô nhà nữa là được".
Hạ Huyền Trúc nói: "Ý kiến hay".
Vợ chồng kẻ hát người khen hay, kỳ thực những lời này đều là nói với cô gái bên cạnh.
"Không phải chỉ là hơn ba mươi triệu tệ thôi sao, có gì ghê gớm à!"
Cô gái bị lửa giận làm cho lóa mắt, lấy điện thoại ra: "Chồng, anh ở đâu, mau tới đây đi, em bị người ta bắt nạt đây này!"
Cúp điện thoại chưa tới hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề vội vàng bước vào: "Ai, ai ăn hiếp vợ tôi!"
Cô gái vừa khóc vừa chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc: "Là họ. Họ đã bắt nạt em. Chồng, giúp em trả thù đi".
Người đàn ông mặc vest nhíu mày, chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ thì Hạ Huyền Trúc vội vàng nói: "Ông gì này, chúng tôi không bắt nạt ai cả, chúng tôi chỉ đi mua sắm bình thường thôi. Nếu không tin, có thể hỏi vợ ông hoặc những người ở bên cạnh đây".
Người đàn ông mặc vest ngẩn ra, quay đầu lại nói với cô gái: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Cô gái có vẻ hơi chột dạ nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy cũng không giấu được nên vừa khóc vừa kể về chuyện vừa xảy ra.
"Chồng à, em không thể nuốt trôi cục tức này. Hai người này ỷ có tiền mà sỉ nhục em. Anh mau quẹt thẻ, so với bọn chúng đi!"
Cô gái tủi thân kéo cánh tay của người đàn ông mặc vest.
"Cái đm, con đàn bà đê tiện này!"
Nào ngờ người đàn ông mặc vest sau khi nghe thấy thế lập tức điên lên, nói với cô gái: "Cô nghĩ tôi mở ngân hàng à? Tôi chỉ vừa lập nghiệp được hai năm, còn nợ ngân hàng một khoản kia kìa, tôi đâu có tiền mà đi so thể diện với cô?"
"Mau về nhà với tôi, ở đây mất mặt ra!"
Người đàn ông mặc vest kéo cô gái chuẩn bị rời đi.
"Xin dừng bước!"
Lúc này, nhân viên bán hàng vội vàng bước tới ngăn hai người lại, cười với cô gái: "Cô ơi, cô chưa trả tiền".
Cô gái bất mãn nói: "Đồ tôi không lấy nữa, trả tiền cái gì, mau tránh ra!"
Người bán hàng mỉm cười và nói: "Xin lỗi cô, những sản phẩm này không thể trả lại được sau khi đã quét mã vạch".
"Biến, muốn ép mua ép bán à? Tôi nói không lấy nữa là không lấy nữa, mau tránh ra, một đứa nhân viên bán hàng quèn mà cũng dám khua tay múa chân với tôi à, có tin tôi dùng tiền đập chết cô không?”
Cô gái tức giận bừng bừng, không hề coi nhân viên bán hàng ra gì.
Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm cô gái trong vài giây, nhưng không hề tức giận mà lùi về phía sau vài bước, vẫn mỉm cười.
"Coi như biết điều!"
Cô gái lạnh lùng hừ một tiếng, cho rằng đối phương sợ rồi, vừa định rời đi, vài nhân viên an ninh vạm vỡ đột nhiên từ bên cạnh lao tới.
"Thưa cô, xin vui lòng thanh toán hóa đơn!"
Một nhân viên bảo vệ trầm giọng nói.
Những vệ sĩ này toát ra khí chất cứng rắn, cô gái có vẻ hơi chột dạ.
Người mặc vest vội vàng nói: "Mấy anh em, chuyện này là hiểu lầm thôi, vợ tôi không hiểu chuyện, phiền mấy anh sắp xếp một chút, giúp tôi thu lại mấy món này".
Bảo vệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi không quyết định được. Nếu muốn trả hàng, xin hãy nói chuyện với ông chủ của chúng tôi".
Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, nói: "Ông chủ của các người là ai, tôi sẽ đích thân gọi điện thoại cho ông ta".
Nhân viên bảo vệ khoanh hai tay trước ngực, cười nói: "Ông chủ của chúng tôi là Nam Giang Vương, có cần tôi cung cấp số điện thoại của ông ấy không?"
Hít--
Nghe được ba chữ của Nam Giang Vương, những người đang xem xung quanh đột nhiên hít một hơi!
Người đàn ông mặc vest và cô gái còn kinh hãi hơn, mặt mũi biến sắc cả.
"Không, không...... Không cần, chúng tôi thanh toán hóa đơn…"
Người mặc vest run lên bần bật, ở Nam Giang nếu dám làm loạn ở cửa hàng do Nam Giang Vương mở ra, chẳng khác nào tìm đến cái chết.
"Chào ông, tổng cộng là hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ, ông muốn quẹt thẻ hay dùng tiền mặt ạ?"
Người bán hàng mỉm cười.
"À à, quẹt thẻ ... Bao nhiêu tiền?"
Người đàn ông mặc vest đột nhiên trợn trừng mắt.
Nhân viên bán hàng lấy ra tờ phiếu nhỏ, cười nhắc lại: "Tổng cộng là hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ".
Thân thể người đàn ông mặc vest lập tức chấn động, sau đó đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm vào cô gái.
Cô gái trong lòng vốn đang cáu kỉnh, nhìn thấy người đàn ông mặc vest đang lườm mình, đột nhiên sốt ruột nói: "Anh nhìn em làm gì, mau quẹt thẻ đi, còn đứng ở đó để mất mặt ra à?"
Bốp!
Vừa dứt lời, người đàn ông mặc vest bất ngờ tát vào mặt cô ta một cái.
"Quẹt thẻ, mày nói thì dễ lắm, có biết bây giờ tao nợ ngân hàng bao nhiêu tiền không?"
"Hai triệu hai trăm chín mươi nghìn tệ... Tao phải bán nhà!"
"Tao đánh chết mày, đồ đàn bà tán gia bại sản!"
Người đàn ông mặc vest túm tóc cô gái, đấm lia lịa, cô gái bị đánh kêu la thảm thiết.
"Đồ chó, bây giờ tao chính thức tuyên bố ly hôn với mày. Sau này tao với mày không còn quan hệ gì nữa, số tiền này mày tự trả đi!"
Nói xong, người đàn ông mặc vest tức giận bỏ đi.
"Chồng à, em sai rồi, anh đừng bỏ em…"
Cô gái vừa khóc vừa muốn đuổi theo nhưng đã bị vài nhân viên bảo vệ túm lại và lạnh lùng nói: "Thưa cô, cô vui lòng trả tiền".
Cô gái run rẩy nói: "Các anh à, tôi không có nhiều tiền như vậy, các anh cho tôi một chút thời gian, đợi tôi tích đủ tiền sẽ trả lại cho các anh…"
"Không có tiền?"
Đội trưởng an ninh cười nói: "Không trả tiền cũng được, nhưng phải theo quy định, đưa con nhỏ này đi!"
"Rõ!"
Mấy nhân viên an ninh vạm vỡ bước tới, nắm tóc cô gái kéo ra cửa sau, cô gái khóc lớn, cầu xin sự thương xót, vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích.
Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cũng bước ra khỏi cửa hàng ngọc, họ không quan tâm đến số phận mà cô gái này sẽ phải đối mặt.
"Vợ, sao hôm nay em lạ vậy?"
Trên đường, Diệp Vĩnh Khang kéo theo một chiếc vali đầy ngọc bích, nghi ngờ hỏi Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc nắm lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, cười nói: "Em lạ chỗ nào?"
Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ nói: "Em ngày thường khá tiết kiệm, có khi anh tiêu nhiều tiền một tí cũng bị em nói mấy câu".
"Nhưng hôm nay, tại sao em lại đi đấu với cô gái kia vậy, đây không phải phong cách của em?"
Hạ Huyền Trúc quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Nếu là chuyện của em, em nhất định sẽ không vì loại chuyện này mà đi so tiền với người ta".
"Nhưng em không thích nhìn người ta mắng anh. Chồng em chỉ có em mới được phép bắt nạt thôi, hôm nay dù có thế nào đi nữa thì em cũng không để chồng em mất mặt đâu!"
Diệp Vĩnh Khang sững người, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng ấm áp.
Nhìn Hạ Huyền Trúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vợ à, anh có hai câu muốn nói với em".
"Ừ, anh nói đi, có phải muốn cảm ơn em không?"
Hạ Huyền Trúc mỉm cười.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: "Ừ, anh không chỉ muốn cảm ơn em, anh còn phải cảm tạ thượng đế đã tìm cho anh một người vợ tốt như vậy. Đời này lấy được em là phúc lớn của anh đó".
"Ừ, biết là tốt, về sau phải đối tốt với em đó".
Hạ Huyền Trúc vươn tay nhẹ nhàng vuốt mũi Diệp Vĩnh Khang: "Thế câu thứ hai là gì?"
Diệp Vĩnh Khang thở dài một tiếng, chỉ vào cái vali đầy ngọc bội, nói: "Tuy rằng vừa rồi em làm rất tốt, anh rất cảm động, nói cũng ngọt nữa, nhưng sau cũng vẫn là anh tự trả tiền mà, vợ à, em phải trả nợ cho anh đó!"
Bình luận facebook