• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Mục Thần (1 Viewer)

  • Chương 861-865

Chương 861: Con đi đi!

Người đàn ông trung niên hừ lạnh rồi trả lời: "Đừng lo, hắn không thoát được đâu. Dám cầm cả chín vảy rồng, hắn phải chết!"

Ông ta vung tay, một yêu quái lông xanh muốn bỏ chạy tức thì bị bắt.

"Ta hỏi ngươi, có thấy nam tử nào như vậy không!"

Người đàn ông trung niên vừa hỏi vừa nhấc tay vẽ dung mạo Mục Vỹ ra.

"Chưa, chưa thấy bao giờ!"

Yêu quái lông xanh này là người được Chu Vân Văn sắp xếp ra đây.

Bao năm qua, họ luôn ở đây, người núi Huyền Không biết chuyện ít dần, nghĩ rằng họ bị sói lông đỏ ăn hết rồi nên cũng chẳng ngó ngàng.

Thế là bọn họ cử một nhóm người ra ngoài hoạt động thường xuyên cho núi Huyền Không biết họ không chết sạch, tránh cho những kẻ có địa vị trong núi Huyền Không nghi ngờ.

"Biến!"

Người đàn ông trung niên đánh bay yêu quái lông xanh nọ.

"Tam thúc, kế hoạch Huyết Thi thất bại suốt bao năm qua làm núi Huyền Không ta tổn thất hơn mười nghìn người. Tần Mộng Dao và Mục Vỹ sở hữu huyết mạch thần thú, có hai kẻ đó, nhất định chúng ta sẽ thành công!"

Huyền Vô Tâm phấn khởi nói.

"Ta hiểu. Tần Mộng Dao thì không dễ động vào do có lão hồ ly Hàn Thiên Nhẫn một bụng âm mưu kia, nhưng Mục Vỹ thì không sợ!", người đàn ông trung niên nói tiếp: "Nhưng cường giả tên Diệp Thu hay đi với Mục Vỹ có thực lực rất cao, đến Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên cũng không làm gì được y. Nếu Mục Vỹ để y kè kè bên mình thì khó giết lắm!"

"Tam thúc cũng không chắc chắn giết được hắn sao ạ?"

"Đúng là vậy!"

Người đàn ông trung niên thở dài: "Nhưng người này dù mạnh cách mấy vẫn chỉ có một mình, vẫn có cách để giết Mục Vỹ".

"Tam thúc, xem ra Mục Vỹ không ở đây rồi. Lúc nãy con định giết hắn thì bị ai cản, nhưng người đó đứng trong đám đông nên con không thấy được là ai!"

"Có thể dễ dàng cản con lại ít nhất cũng là cường giả tầng chín, có vẻ nhiều người tâm tư khó dò lắm đây!"

Người đàn ông trung niên khoát tay, nói: "Đi thôi, đám chuột bạch thất bại này chẳng được tích sự gì, để lại đây tự sinh tự diệt cũng đáng!"

"Dạ!"

Trong lúc nói chuyện, hai người hoàn toàn không nhận ra hơn một nghìn yêu quái đủ màu lông trên một ngọn núi cách đó chưa đến mười mét đang nhìn mình chòng chọc, đằng đằng sát khí.

"Huyền Âm Đức!"

Thấy những người kia đi rồi, Chu Vân Văn mới nói một cách căm hận.

"Văn lão biết ông ta à?"

"Tất nhiên! Ông ta chính là người phụ trách kế hoạch Huyết Thi, Huyền Vô Tâm là cháu ông ta. Huyền Vô Tâm hồi đó không bằng Huy Nhi nên sinh lòng ghen ghét, bắt tay với Huyền Âm Đức biến nó thành vật thí nghiệm!"

Chu Vân Văn hằm hằm thì thào: "Sau đó bị ta điều tra ra việc này, nhưng ta chưa kịp bẩm báo về cho gia tộc đã bị tóm".

"Mục tiểu huynh đệ, xem ra núi Huyền Không sắp bị cậu liệt vào danh sách phải giết rồi!"

"Ờ, Trần Nhiễm bị ta xử rồi!"

"Trần Nhiễm ư?"

Nghe thấy lời này, Chu Á Huy sững sờ. Y biết Trần Nhiễm thuộc mười người mạnh nhất trên bảng Thiên Mệnh, mấy chục năm qua, Trần Nhiễm ít nhất đã đến tầng năm của cảnh giới Vũ Tiên rồi, thế mà bị Mục Vỹ giết ư?

Bấy giờ Chu Á Huy mới thực sự xem trọng Mục Vỹ.

Chu Vân Văn nghe được đoạn đối thoại giữa Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm cũng có một ấn tượng mới về Mục Vỹ.

Diệp Thu?

Cường giả sánh bằng Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên mà là cận vệ của Mục Vỹ?

Có vẻ như hắn không đơn giản như ông ta thấy!

"Văn lão, lần này ta quay về một phần là vì tránh khỏi bị truy đuổi, một phần là vì ta chắc chắn có thể chữa trị huyết độc cho một trong những người ở đây. Nhưng tốt nhất đó phải là người có tầm quan trọng, chứ nếu ta đưa người đó ra khỏi di chỉ Cổ Long, nhà họ Chu có thấy Tru Thần Lệnh cũng chưa chắc đã tin ta!"

"Không thành vấn đề!"

Chu Vân Văn nhìn Mục Vỹ đầy hào hứng.

Không ngờ Mục Vỹ mới đi có nửa ngày đã quay về nói là có cách chữa!

"Huy Nhi, con đi đi!"

"Nhị gia gia mới là người nên đi!", Chu Á Huy nghiêm túc nói: "Người về sẽ thảo luận được nhiều với cha và những người khác hơn. Rồi phụ thân sẽ có cách!"

"Nói bậy, ta ở đây mấy trăm năm chán chê rồi, đợi thêm chút nữa có sao đâu? Con đi đi!"

Chu Vân Văn mắng: "Bấy lâu nay cha mẹ con không nhận được tin gì về con nên lo sốt vó đó kìa. Đã mấy chục năm, chắc hai đứa nó tưởng con chết rồi!"

Mục Vỹ thấy hai người cãi nhau bèn ngán ngẩm can ngăn: "Hai vị, bây giờ ta đã tới cảnh giới Vũ Tiên tầng ba, ai trong hai vị có cảnh giới gần ta nhất thì đi đi!"

Nghe vậy, Chu Vân Văn đắc chí: "Nghe chưa nhãi con kia? Con đang là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ sáu, Bất Tử Chi Thân, hợp lý quá chừng!"

Chu Á Huy nghe xong rưng rưng nói: "Nhị gia gia đừng lo, con nhất định sẽ cứu người, cứu mọi người ra khỏi đây!"

"Bắt đầu thôi!"

Mục Vỹ biết không còn nhiều thời gian nữa!

Núi Huyền Không còn rất nhiều thủ đoạn, có lẽ bọn chúng sẽ truy vết, tìm được mối quan hệ giữa hắn và hai cha con Huyết Vô Tình, Huyết Nhất sớm thôi.

Nếu như để chúng phát hiện bí mật của đảo Huyết Sát - Vạn Cổ Huyết Điển thì chẳng biết hậu quả khôn lường gì sẽ xảy ra.

Chưa kể hai người đó là con cháu của Huyết Kiêu, hắn càng không muốn họ gặp chuyện không may.

Ngồi xếp bằng, Mục Vỹ đặt tay vào lưng Chu Á Huy.

Y dần dần trở về với hình người.

Đôi mắt sáng tỏ, mày kiếm, thật sự là một thanh niên tuấn mỹ.

Lần này, Mục Vỹ loại bỏ huyết độc trong cơ thể Chu Á Huy luôn chứ không áp chế nữa.
Chương 862: Cơn đau khủng khiếp

Cho nên bây giờ, hắn phải hết sức thận trọng.

Sau khi chạm hai tay lên lưng Chu Á Huy, Mục Vỹ bắt đầu âm thầm vận chuyển Vạn Cổ Huyết Điển, sau khi hấp thu máu rồng, uy lực khi hắn vận chuyển Vạn Cổ Huyết Điển đã tăng lên khá nhiều.

Ngoài ra, điều quan trọng hơn hết là công dụng mạnh mẽ của máu rồng có thể áp chế triệt để huyết mạch của các con thánh thú khác.

“Chu công tử, tiếp theo đây chắc sẽ khá đau đấy, chuẩn bị sẵn tinh thần đi!”

“Được!”

Chu Á Huy nghiến răng nói: “Có đau đến mấy cũng dễ chịu hơn bị núi Huyền Không nuôi dưỡng như súc vật!”

“Ừm!”

Mục Vỹ không nhiều lời nữa, lập tức vận chuyển Vạn Cổ Huyết Điển.

Có tiếng động vang lên, ngay sau đó, Chu Á Huy chỉ thấy cơ thể mình đau đớn như bị kim châm.

“Ta cần vận chuyển công pháp đặc biệt cùng uy lực của máu rồng để loại bỏ máu huyết của các con thánh thú khác trong người ngươi, cơn đau này còn khủng khiếp hơn lột da dóc xương cả trăm lần, cố nhịn nhé!”

Dứt lời, Mục Vỹ đã vung tay.

Bụp!

Một tiếng động khe khẽ vang lên, sau đó tiếng kêu thảm thiết đã vang vọng khắp hang động.

Không phải Chu Á Huy không muốn nhịn, mà tại cơn đau này đã vượt sức chịu đựng của y.

Ngay cả khi không ngừng kêu rên thì gương mặt của Chu Á Huy vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Mấy chục năm qua, y bị người ta nuôi dưỡng như súc vật ở đây, sao một thiên tài đứng thứ ba trên bảng Thiên Mệnh như y có thể chịu được nỗi ô nhục này?

Nhưng so với Chu Á Huy thì Mục Vỹ còn đang chịu áp lực lớn hơn.

Lẽ ra hắn định sẽ điều trị cho Chu Á Huy sau, nhưng thời gian không cho phép. Hắn đang rất lo lắng cho Huyết Vô Tình và Huyết Nhất, vì thế vẫn phải chữa trị cho Chu Á Huy sau khi đã mất một lượng lớn máu huyết.

Tuy nhiên, hắn phải đưa Chu Á Huy rời khỏi di chỉ Cổ Long thì mới có bằng chứng thuyết phục khi đến nhà họ Chu.

Nếu không, với trí thông minh của trưởng tộc nhà họ Chu, chắc họ sẽ khó mà tin hắn.

Thời gian cứ thế trôi qua, mặt Chu Á Huy tái mét, toàn thân đổ mồ hôi nhễ nhại, đầu tóc cũng ướt sũng.

Nhưng lúc này, sắc mặt của Mục Vỹ còn tái nhợt đến mức đáng sợ hơn.

Mặt hắn cắt không còn một giọt máu như một tờ giấy trắng, thân thể thì không ngừng run lên.

“Vỹ ca!”

“Ta không sao!”

Mục Vỹ nghiến răng chịu đựng, lực khống chế mạnh mẽ của Vạn Cổ Huyết Điển và máu rồng đã đủ khiến hắn phải tập trung tinh thần để điều khiển rồi, thêm việc hao tổn máu huyết nữa nên bây giờ hắn thật sự đã tới giới hạn.

Nhưng hắn không muốn bỏ cuộc, hắn nhất định phải lôi kéo được vị bằng hữu mạnh mẽ là nhà họ Chu.

“Biến đi!”

Đột nhiên Mục Vỹ hô lên rồi dựng thẳng tay, Chu Á Huy đã ngừng kêu rên, sau đó hộc ra một ngụm máu tươi.

Song mọi chuyện vẫn chưa dừng ở đó, y ngã vật ra đất rồi liên tục hộc máu.

Nhưng máu mà y hộc ra lại có màu xanh khiến người ta sợ phát run.

Cuối cùng, mặt đất đã bị nhuộm xanh, mãi đến khi hộc ra máu màu đỏ thì Chu Á Huy mới ngừng lại.

“Vỹ ca!”

Lúc này, Mục Vỹ cố gắng muốn đứng dậy, nhưng cơ thể lại lảo đảo suýt nữa ngã nhào.

“Ta không sao, do quá sức thôi!”

Mục Vỹ cau mày xua tay.

“Chu công tử đã nôn hết máu xấu của thánh thú ra rồi, dù đã hồi phục, nhưng lại mất một lượng máu lớn, chắc cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa!”

“Đa tạ Mục tiểu huynh đệ!”

Chu Vân Văn vội đỡ Chu Á Huy dậy rồi quan tâm hỏi: “Huy Nhi, con có sao không?”

“Máu độc đã được loại trừ rồi ạ!”

Chu Á Huy vén áo lên nhìn đôi bàn tay của mình rồi ngẩn ngơ thất thần.

Tay của Mục Vỹ đã rời khỏi cơ thể y, nhưng y không còn biến thành hình dạng của con thú đầy lông lá nữa.

“Máu độc đã được loại bỏ thật rồi!”

Chu Á Huy mừng rỡ đến mức run lên, sau đó quỳ bụp trước mặt Mục Vỹ, dập đầu lạy, cung kính nói: “Đa tạ Mục huynh!”

“Đứng lên đi, việc ta cần giúp ngươi còn nhiều lắm!”

Mục Vỹ đã không còn sức để đỡ Chu Á Huy dậy nữa.

“Huynh yên tâm, với thực lực của nhà họ Chu ta thì núi Huyền Không không dám ra tay với huynh đâu!”

Chu Á Huy đầy tự tự tin nói.

Y của bây giờ là người nổi danh lừng lẫy ở tiểu thế giới Tam Thiên đứng thứ ba trên bảng Thiên Mệnh.

“Ừm, thế thì tốt! Đang lúc gấp gáp, chúng ta đi thôi!”

Mục Vỹ đang vô cùng sốt sắng, không thể chờ thêm một giây nào nữa.

Đảo Huyết Sát là hậu duệ của Huyết Kiêu và cả hắn, hắn không muốn nhóm Huyết Vô Tình xảy ra chuyện.

“Được, đi theo ta!”

Trước đó, nhóm Chu Á Huy đã phát hiện ra một thông đạo dẫn ra ngoài ở đây, nhưng vì máu độc thánh thú trong cơ thể nên họ không thể đi ra.

Lần này, họ có thể rời đi được rồi.

“Nhị gia gia, người yên tâm, con sẽ điều trị cho mọi người”.

Chu Á Huy gật đầu rồi nghiêm túc nói.

“Ừm!”

Bốn người lập tức rời đi.

Cùng lúc đó, đệ tử thiên tài của các thế lực lớn cũng lần lượt rời khỏi di chỉ Cổ Long rồi trở về môn phái của mình.
Chương 863: Sinh Tử Ám Ấn

Trên bầu trời bên ngoài Không Thành có các bóng người bay đi.

“Vũ Tinh, chúng ta cứ đi thế này sao?”, Chu Đào sốt ruột nói: “Mục Vỹ đó biết tin tức của Á Huy, chẳng may bị người của núi Huyền Không giết thì sao?”

“Ngươi nghĩ hắn sẽ chết được sao?”

Chu Vũ Tinh hờ hững nói: “Luôn có cao nhân hỗ trợ hắn trong di chỉ Cổ Long, bây giờ cũng vậy, hắn không chết được đâu. Ta về bẩm báo với phụ thân chuyện này đã, sau đó để người định đoạt!”

Chu Vũ Tinh không thể bình tĩnh được.

Chuyện này có liên quan đến ca ca ruột của cô ta, một người từ nhỏ đến lớn luôn bảo vệ muội muội của mình.

“Đã vậy thì chúng ta ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa, về gia tộc thôi!”

Chu Vũ Tinh nhíu mày nói: “Dạo này, phe của nhị phu nhân ngày càng bát nháo, hai người con trai của bà ta thèm khát vị trí trưởng tộc đã lâu. Bây giờ, đảo thủ Luân Vô Thường của đảo Thiên Luân thuộc bảy mươi hai hải đảo đã phát tín hiệu cầu cứu nhà họ Chu chúng ta loại bỏ khống chế của Thiên Bảo Các với họ. Hai huynh đệ Chu Bằng và Chu Tiếu đã chủ động xin đi giết giặc, nếu họ có được sự ủng hộ của bảy mươi hai hải đảo thì chẳng phải vị trí trưởng tộc kế nhiệm sẽ thuộc về họ sao?”

“Ngày xưa, hai tên không bằng heo chó ấy chỉ là tuỳ tùng đi theo thiếu trưởng tộc để phục vụ, giờ thiếu trưởng tộc không có ở đây thì bắt đầu để lộ dã tâm rồi!”

“Giờ không phải lúc nói những chuyện này, chờ huynh trưởng quay về, thứ gì của huynh ấy sẽ mãi thuộc về huynh ấy thôi!”

Chu Vũ Tinh thương xót nói: “Tiếc là nhị gia gia cũng mất tích, bằng không chỉ cần có sự ủng hộ của người thì khi ca ca quay về, sẽ không ai có thể cướp được vị trí trưởng tộc của huynh ấy, ta chỉ tức mấy trưởng lão cứ ủng hộ hai huynh đệ Chu Bằng, nếu không thì…”

Chu Vũ Tinh vừa nói đến đây thì chiếc chuông nhỏ bên hông chợt kêu vang.

“Vũ Tinh, mau về đi! Các trưởng lão đã đồng ý cho Chu Bằng và Chu Tiếu dẫn các cao thủ của nhà họ Chu ta đến bảy mươi hai hải đảo để hỗ trợ nhóm Luân Vô Thường đòi lại chủ quyền rồi!”

Nghe thấy truyền âm này, Chu Vũ Tinh tái mặt, lập tức tăng tốc độ.

Nếu để hai người đó lập đại công thì khi ca ca trở về, vị trí trưởng tộc đã bị cướp mất thì còn ý nghĩa gì nữa.

Cùng lúc đó, nhóm Mục Vỹ đang rời khỏi di chỉ Cổ Long.

“Biển lớn!”

Thấy vị trí mà mình xuất hiện, Chu Á Huy và Mục Vỹ đều ngẩn người.

Cả hai đều không ngờ mình lại xuất hiện ở biển.

Nhìn ra xa thì họ thấy đây là một hòn đảo, hơn nữa xung quanh đều là núi hoang.

Bọn họ đi ra khỏi một hang động, cách họ khoảng mười mấy dặm là một thị trấn.

Nhưng nơi này không được rộng cho lắm.

“Vỹ ca, chúng ta nghỉ ngơi một chút đã, để muội đi hỏi xem đây là nơi nào!”

“Ừm!”

Tần Mộng Dao đứng dậy, Chu Tử Kiện vẫn đang hôn mê, còn Mục Vỹ và Chu Á Huy thì ngồi yên một chỗ.

“Đưa tay đây!”

Chu Á Huy nói.

“Hả?”

“Khế ước sinh tử!”

Chu Á Huy mỉm cười rồi nói: “Khế ước sinh tử mà ta đã hứa với huynh thì nhất định ta sẽ thực hiện!”

“Thôi!”

Mục Vỹ cười đáp: “Ta không biết khế ước sinh tử của nhà họ Chu các ngươi là kiểu gì, nhưng nếu có hại cho ngươi thì thôi đi. Ta cũng đang có một khế ước đây, khéo nó còn tốt hơn của gia tộc các ngươi nhiều!”

“Tuỳ huynh!”

Chu Á Huy cười nói: “Chỉ cần huynh yên tâm thôi, còn ta sao cũng được”.

Mọi người đều đã trưởng thành, nói mấy câu ta sẽ trung thành với ngươi gì đó đều là dư thừa. Mục Vỹ có thể đi tới ngày hôm nay, ngoài những người huynh đệ bằng hữu tốt ra thì hắn không tin một ai cả.

Mà hiện giờ, Chu Á Huy chưa được lọt vào danh sách bằng hữu tốt này.

“Khế ước mà ta định ký với ngươi tên là Sinh Tử Ám Ấn! Ấn pháp này sẽ thiết lập một mối quan hệ sinh tử giữa hai người ký kết, có nghĩa là nếu ta chết thì ngươi cũng toi đời, nhưng nếu ngươi chết thì cùng lắm ta chỉ bị thương chút thôi!”

“Nhưng loại khế ước này có một điểm hay là nếu cảnh giới của hai ta tăng thì cũng sẽ khiến đối phương được một lợi ích nhất định, còn được lợi bao nhiêu thì tuỳ thuộc vào lĩnh ngộ của ngươi!”

“Gì cơ?”

Nghe thấy vậy, Chu Á Huy hơi ngạc nhiên.

Sinh Tử Ám Ấn?

Y chưa nghe thấy ấn pháp này bao giờ.

Khế ước sinh tử của nhà họ Chu cũng có phần nếu bên ký kết chết thì người ký cùng cũng chết, nhưng chuyện nâng cao tu vi cho đối phương thì không!

“Nếu thế thì khế ước sinh tử của gia tộc ta thua Sinh Tử Ám Ấn của huynh rồi, vậy thì ký đi!”

Chu Á Huy biết Mục Vỹ sẽ không lừa mình.

Khế ước sinh tử đã là khế ước kinh khủng nhất, nhưng loại khế ước mà Mục Vỹ nhắc đến đúng là còn mạnh hơn khế ước của y rất nhiều.

Mục Vỹ không nhiều lời, lập tức khép tay lại, chầm chậm tích tụ năng lực.

Với tu vi ngày xưa thì đúng là Mục Vỹ không thể thi triển ấn pháp này, nhưng sau khi hấp thu máu rồng, thể chất và chân nguyên của hắn đã có ngạo khí của rồng, bất ngờ khiến huyết mạch cũng mạnh hơn.

“Hơi đau đấy, nhưng chỉ một lát thôi!”

Mục Vỹ nhắc.

“Yên tâm, ban nãy đau hơn nhiều, ta thật sự không nghĩ có cơn đau nào có thể so sánh được!”

Chu Á Huy mỉm cười rồi ra hiệu cho Mục Vỹ bắt đầu.

Kiếp trước, Mục Vỹ cũng hay thi triển ấn pháp này nên bây giờ làm rất thuận tay.

Không lâu sau, ấn ký hoàn thành, Chu Á Huy có thể cảm thấy rõ giữa y và Mục Vỹ đã có một mối quan hệ gắn bó nào đó.

“Vỹ ca, muội hỏi thăm được rồi!”

Đúng lúc này, Tần Mộng Dao đã quay lại.
Chương 864: khiêu chiến Bảo Động

“Đây là đảo Lạc Hồn, thuộc đảo Huyết Sát - một trong bảy mươi hai hải đảo, nơi này chỉ cách đảo Huyết Sát chưa tới một trăm dặm”.

“Hả?”

Nghe thấy vậy, Mục Vỹ thở phào nhẹ nhõm.

Hắn không ngờ vừa rời khỏi di chỉ Cổ Long thì đã đến ngay một trong bảy mươi hai hải đảo.

“Hòn đảo này thuộc quyền quản lý của đảo Huyết Sát - một trong bảy mươi hai hải đảo, dân số có khoảng mấy trăm nghìn người, diện tích thì không thua gì đảo Huyết Sát nhưng người ở thưa thớt!”

Tần Mộng Dao nói: “Nhưng cách đây không lâu, khi đảo Huyết Sát làm đại diện thì đã có hơn ba mươi đảo hợp tác với Thiên Bảo Các, bắt đầu gây dựng con đường buôn bán, đảo Huyết Sát dần phát triển nên đảo Lạc Hồn này cũng được thơm lây!”

“Ừm!”

Mục Vỹ trầm ngâm một lát rồi nhìn Tần Mộng Dao, nói: “Nếu vậy thì chúng ta ở lại đây thôi!”

“Sao cơ? Không về nhà họ Chu nữa à?”

Chu Á Huy có vẻ sốt sắng.

“Bây giờ về nhà họ Chu cũng vô dụng, thực lực của ngươi chưa khôi phục, mới chỉ giải quyết được máu độc thôi. Ta cần phải luyện chế thêm ít đan dược cho ngươi và Tử Kiện giải độc và trị thương, đừng sốt sắng quá!”

Mục Vỹ nói: “Hiện giờ, chúng ta không biết nhà họ Chu có còn giống như trước hay không, ngươi đột ngột quay về chưa chắc đã việc tốt!”

“Không thể nào!”

Chu Á Huy nói: “Ta vốn là thiếu trưởng tộc của nhà họ Chu, mới chỉ mất tích mấy chục năm thôi mà!”

“Thế ngươi có biết núi Huyền Không đã công bố với bên ngoài là ngươi đã chết từ lâu rồi không?”, Mục Vỹ ảo não nói: “Lẽ nào một gia tộc lớn như nhà họ Chu lại bỏ trống vị trí thiếu trưởng tộc suốt ngần ấy năm à?”

“Chết tiệt!”

Chu Á Huy căm hận nói.

Mối hận của y với núi Huyền Không lúc này chẳng thua kém gì Mục Vỹ.

“Ngươi yên tâm, núi Huyền Không không thoát được đâu, nhưng giờ ngươi cần nhanh chóng khôi phục thực lực đã!”

“Hai người im lặng một chút, nghe muội nói trước được không?”

Tần Mộng Dao đứng bên cạnh, cười khổ nói: “Muội chưa nói xong mà!”

“Còn gì nữa sao?”

“Đương nhiên!”

Tần Mộng Dao mỉm cười đắc ý rồi nói: “Lúc trước, Thiên Bảo Các khống chế bảy mươi hai hải đảo. Nhưng ba đảo chủ là Luân Vô Thường, La Bá Thiên và Quỷ Ai thầm thấy không phục nên đã phát tín hiệu cầu cứu với nhà họ Chu ở phía Nam, xin họ viện binh để đàn áp lại Thiên Bảo Các!”

“Hơn ba mươi hải đảo đi theo đảo Huyết Sát cũng bị người của ba đảo lớn này dẫn quân tới chèn ép. Nghe đâu, nhà họ Chu chuẩn bị cử người đi rồi, đương nhiên Thiên Bảo Các sẽ không chịu ngồi yên chịu trận, có lẽ họ cũng đang rục rịch chuẩn bị rồi!”

Nghe thấy vậy, Mục Vỹ ngẩn người, hắn không ngờ mình mới đi có mấy tháng mà đã xảy ra chuyện này.

“Xem ra chúng ta không cần phải gấp gáp nữa rồi!”

Mục Vỹ mỉm cười nói: “Dao Nhi, sắp tới ta sẽ phải nhờ muội chạy đôn chạy đáo nhiều để mua đồ sinh hoạt, chắc chúng ta sẽ phải sống ở đây một thời gian đấy!”

“Được!”

Thấy Chu Á Huy có vẻ mặt mông lung, Mục Vỹ hỏi: “Chu công tử, ta đoán chắc người dẫn quân đi lần này của nhà họ Chu là người quen của ngươi đúng không? Xem ra, sắp có trò hay để xem rồi đây!”

“Mục huynh yên tâm, ta cũng đang nóng lòng muốn xem là kẻ nào sốt sắng lập công đến vậy!”

Dù nói vậy, nhưng trong đầu Chu Á Huy đã hiện lên vài bóng người.

Phụ thân của y - Chu Thiên Chính là trưởng tộc của nhà họ Chu. Từ nhỏ, Chu Á Huy đã có thiên bẩm xuất sắc nên được gia nhập núi Huyền Không, sau đó đã tiến bộ thần tốc, y rất muốn xem ai là người đứng đầu trong thế hệ trẻ hiện giờ của nhà họ Chu.

Chu Á Huy không nói gì nữa, mà tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu khôi phục thực lực.

“Dao Nhi, muội vất vả rồi!”

“Không sao!”

Tần Mộng Dao nhìn Mục Vỹ rồi mỉm cười nói: “Huynh cứ yên tâm tu luyện đi, muội sẽ ở đây. Lát nữa, muội sẽ đi mua ít đồ sinh hoạt sau!”

“Ừm!”

Dứt lời, Mục Vỹ cũng ngồi xuống.

Tần Mộng Dao đứng bên cạnh, nhìn gương mặt sạch sẽ của Mục Vỹ rồi mỉm cười.

Có lẽ vì thức tỉnh thần phách Băng Hoàng nên tính cách của cô ấy ngày càng lạnh lùng, nhưng thái độ đó đã biến mất ngay lập tức khi cô ấy gặp lại Mục Vỹ.

Dường như gặp được Mục Vỹ chính là điều khiến cô ấy vui nhất trong cuộc đời này.

Tần Mộng Dao biết rõ Mục Vỹ là một người trọng tình trọng nghĩa và hắn thật lòng với cô ấy.

Nhưng cũng chính vì thế nên khi gặp những người con gái khác, bản tính đó đã trở thành gánh nặng của hắn.

Ban đầu, Tần Mộng Dao cũng không chấp nhận được chuyện này, nhưng sự ỷ lại xuất phát từ đáy lòng đã khiến cô ấy chấp nhận.

Thấy gương mặt tái nhợt của Mục Vỹ, Tần Mộng Dao có vẻ thương xót, cô ấy không biết người đàn ông đang ngồi trước mặt mình phải gánh trên vai bao nhiêu trách nhiệm!

Song điều cô ấy có thể làm chỉ là lặng lẽ ủng hộ hắn từ phía sau!

“Quy Nhất, dậy đi, đừng ngủ nữa”.

“Sao thế?”

“Ngươi từng nói là ta có thể khiêu chiến để vào Thần Không Bảo Động lấy bảo bối đúng không? Khiêu chiến gì thế?”

“Chiến đấu gì chứ nữa!”

Quy Nhất cười nói: “Ngươi chắc chưa?”

“Rồi!”

Nhưng sau khi đáp lời, Mục Vỹ lại nghe thấy một câu nói sâu xa ẩn chứa âm mưu của Quy Nhất.

Tuy nhiên hắn cũng phải chấp nhận thôi, ai bảo bây giờ hắn nghèo thế làm gì, luyện chế thánh đan không chỉ tốn mỗi thời gian và sức lực đâu.

Còn cần cả Linh Tinh nữa!

Mà mua thiên tài địa bảo thì lúc nào chẳng cần tới tiền.

Nhưng bây giờ, hắn nào có nhiều tiền như vậy.
Chương 865: Chết liên tục

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là bảo bối trong Tru Tiên Đồ đều là những món vô cùng quý hiếm, đến hắn cũng phải động lòng.

“Không phải sợ, thật ra cũng đơn giản thôi, chỉ cần ý niệm của ngươi đi vào Tru Tiên Đồ thì hoàn toàn có thể khiêu chiến bất kỳ bảo bối nào mà ngươi muốn. Một khi thành công thì ngươi sẽ có được món đồ đó!”

“Thế thì quá đơn giản rồi, chỉ cần đánh thắng là sẽ có được phần thưởng, rất công bằng!”

“Đúng vậy, công bằng lắm!”

Quy Nhất cười nói: “Giờ ngươi chọn bảo bối đi, ta thì thứ gì cũng có, chỉ cần ngươi khiêu chiến thành công thôi”.

“Được!”

Mục Vỹ đầy phấn chấn tiến vào Thần Không Bảo Động trong Tru Tiên Đồ.

“Ta cần đan dược cấp thánh, loại dùng để trị thương, tốt nhất là thánh đan trung phẩm, nếu có thượng phẩm thì càng tốt!”

“Không thành vấn đề!”

Quy Nhất đáp lời, sau đó có các điểm sáng xuất hiện trước mắt Mục Vỹ, trong các điểm sáng ấy có những viên đan dược sáng lấp lánh.

“Cửu Dương Hoàn Thanh Đan - thánh đan trung phẩm!”

“Linh Mệnh Thiên Đan - thánh đan thượng phẩm!”

“Đoạt Hồn Đan - thánh đan cực phẩm!”

Quy Nhất nhìn các viên đan dược đang bay lơ lửng rồi giới thiệu từng loại một.

“Đây đều là thánh đan có chín đạo đan văn, chất lượng và thành phẩm đều rất hiếm có và theo tiêu chuẩn nhất định, nên ngươi cứ yên tâm!”

“Được!”

Nghe Quy Nhất nói vậy, Mục Vỹ tiến lên trước một bước rồi chạm vào viên thánh đan cực phẩm đó.

Ting…

Một âm thanh vang lên, có bóng người màu trắng bất ngờ xuất hiện phía trên viên thánh đan ấy.

Bóng người màu trắng trông rất mờ ảo, chỉ có thể nhìn thấy dáng dấp, chứ không rõ tướng mạo.

Nhưng khi nhìn thấy bóng trắng đó, Quy Nhất lại có vẻ mặt hơi u ám.

“Bắt đầu đi!”

Thấy Mục Vỹ đã chuẩn bị xong, Quy Nhất lên tiếng.

Vút…

Mục Vỹ rút trường kiếm ra, lần này hắn dùng kiếm chân nguyên, sau đó liếc nhìn bóng trắng đó.

Mục Vỹ đại khái có thể đoán được kiểu khiêu chiến này là dùng thực lực của mình, có lẽ viên thánh đan cực phẩm này hơi quá sức với hắn, nhưng phải thử thì mới biết được.

Vút…

Song, khi Mục Vỹ rút kiếm chân nguyên ra thì bóng trắng đó cũng lấy ra một thanh kiếm tương tự.

“Hư ảnh này sẽ bùng nổ chiến đấu giống võ kỹ mà ngươi thi triển để đấu với ngươi, nhưng thực lực và mức bộ bùng phát của nó sẽ giống hệt ngươi. Nếu ngươi có hiểu biết cao thâm về kiếm thuật thì nó cũng thế!”

So tài kiếm thuật ư?

Mục Vỹ bật cười.

Dù ở kiếp trước thì lĩnh ngộ của hắn về kiếm pháp luôn rất tuyệt vời.

Hắn thật sự chưa từng gặp đối thủ về kỹ năng này.

“Lên đi!”

Mục Vỹ tiến lên, trầm giọng nói rồi tấn công.

Cheng…

Ngay sau đó đã có một đường kiếm quét qua, Mục Vỹ còn chưa kịp xuất kiếm thì đường kiếm ấy đã cứa vào cổ hắn.

Xẹt, Mục Vỹ đã chết!

“Mẹ kiếp, gì vậy chứ!”

Sau khi chết, ý niệm của Mục Vỹ lại tập hợp, hắn đầy vẻ khó tin nhìn hư ảnh đó.

“Thứ thiếc gì, ngươi bị giết trong nháy mắt!”, Quy Nhất cười nói: “Chỉ có thể nói là lĩnh ngộ của ngươi về kiếm thuật đúng là quá kém!”

“Không thể nào!”

Mục Vỹ hừ nói: “Tại ban nãy ta sơ ý thôi, thử lại!”

Mục Vỹ tiếp tục bước lên, lần này hắn không chút do dự, lập tức rút kiếm tấn công.

Nhưng khi kiếm của hắn sắp chạm được vào y phục của bóng trắng ấy thì lại có một âm thanh vang lên, ý thức của Mục Vỹ lại tan biến.

Chết lần hai!

“Ta không tin!”

Sau đó, Mục Vỹ tiếp tục thử thêm mười mấy lần, song kết quả vẫn vậy.

Cuối cùng thậm chí hắn còn chưa chạm vào được góc áo của bóng trắng ấy.

“Khụ khụ, ta lấy thánh đan tuyệt phẩm cũng chẳng để làm gì, thôi chọn loại thượng phẩm vậy!”

Mục Vỹ ho khan vài tiếng rồi đi tới cạnh thánh đan thượng phẩm, sau đó bắt đầu xuất kiếm.

Song, một vòng tuần hoàn lại bắt đầu.

Xuất kiếm, chết!

Xuất kiếm, chết!

Lặp đi lặp lại một hồi, Mục Vỹ buộc phải thừa nhận mình không phải đối thủ của bóng trắng đó.

“Thôi thì thánh đan trung phẩm vậy!”

Mục Vỹ lại bỏ cuộc.

Không phải hắn không đủ quyết tâm, mà tại thực lực chưa cho phép.

Thậm chí hắn còn chưa nhìn thấy đường kiếm của bóng trắng đó thì đã toi đời rồi.

Nhưng khi hắn chọn thánh đan trung phẩm thì kết quả cũng chẳng khả quan hơn.

Vẫn xuất kiếm là chết luôn!

Mục Vỹ đã hoàn toàn chết lặng.

Khi đấu cùng cảnh giới, hắn thấy kiếm thuật của mình là vô địch, nhưng liên tục bị giết thế này khiến hắn trông rất thảm hại, đồng thời thấy hơi mất mặt trước Quy Nhất.

“Này nhóc, còn muốn thử khiêu chiến thánh đan hạ phẩm không!”

“Đương nhiên là có rồi!”

Mục Vỹ bất khuất nói: “Ta không tin không lấy được một món đồ nào từ kho báu này!”

Dứt lời, Mục Vỹ đã bước tới trước viên thanh đan hạ phẩm.

Sau đó hắn rút kiếm, chuẩn bị nghênh chiến.

Vút…

Cuối cùng thì Mục Vỹ đã nhìn thấy tốc độ cùng phương hướng mà bóng trắng đó xuất kiếm.

“Nhìn thấy rồi, thấy rồi!”

Mục Vỹ vui tới mức quên hết mọi sự.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại kêu lên hự một tiếng.

Chết thêm lần thứ n.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom