-
Chương 851-855
Chương 851: Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan
Vì tốt tính nên bản thân Nhậm Cương Cương có danh tiếng khá tốt tại tiểu thế giới Tam Thiên, về xuất thân của y cũng có nhiều lời đồn đãi.
Có người nói y là đệ tử núi Huyền Không, có kẻ nói là đệ tử Lãm Kim Lâu, người thì nói là sát thủ Ám Ảnh Các.
Đủ loại thân phận được đặt lên người khiến cho Nhậm Cương Cương trở nên cực kỳ bí ẩn.
Nhưng có một điều tất cả mọi người ở tiểu thế giới Tam Thiên đều biết, đó là trước giờ Nhậm Cương Cương luôn phóng khoáng, tự do tự tại, tranh chấp ở đâu cũng không liên quan gì đến y.
Nhưng giờ phút này, thấy Mục Vỹ muốn lao ra, Nhậm Cương Cương vuốt ve chiếc nhẫn xanh trên đầu ngón tay, dáng vẻ như muốn can thiệp.
Khi thấy Mục Vỹ có ba tầng Lưu Ly Kim Thân thì y nhíu mày dừng lại, thôi không vuốt nhẫn nữa.
"Cản hắn lại, cản hắn lại!"
Thấy Mục Vỹ vọt tới, Bạch Tuyệt hoảng hốt ra mặt.
Giờ thì gã ta sợ thật rồi.
Nhưng nhiều hơn trong lòng gã là nỗi căm hận mãnh liệt. Nếu không bị Mục Vỹ chơi một vố thì vảy rồng đã rơi vào tay gã ta, kẻ phải chịu áp lực lúc này phải là Mục Vỹ chứ không phải gã ta rồi.
Cảnh tượng từng người phía trước bị Mục Vỹ đánh bay cho Bạch Tuyệt biết rằng dựa vào bọn sư đệ thì đừng hòng ngăn cản bước chân của hắn.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan!"
Mặt Bạch Tuyệt lạnh như tiền, một viên đan dược đỏ như máu xuất hiện trong tay.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan!"
Hai tiếng kêu ngạc nhiên đồng thời vang lên từ trong đám đông.
Một trong số đó phát ra từ Cừu Xích Viêm. Vị đại sư huynh của Thiên Kiếm Sơn này mỗi lần gặp phải nguy hiểm đều chuyển nguy thành an dù tình hình lúc đó trông như đã bước vào đường cùng rồi. Lạ lùng thật sự.
Người còn lại chính là Nhậm Cương Cương.
"Đại sư huynh, Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan là gì ạ?"
Bạch Đồ Gian thắc mắc.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan là đan dược cấp thánh, lại còn là thánh đan tuyệt phẩm. Quan trọng hơn, đây là viên đan dược độc nhất vô nhị, nghìn năm mới tạo ra được một viên của núi Huyền Không. Sao Bạch Tuyệt lại có một viên!"
Trên mặt Cừu Xích Viêm lộ vẻ thảng thốt.
Thánh đan cực phẩm, hay còn gọi là thánh đan tuyệt phẩm!
Chỉ có núi Huyền Không mới lấy ra được loại đan dược thế này.
Công dụng vượt bậc của viên đan dược này mới là điều đáng chú ý hơn cả.
"Vậy uống đan dược này có ích lợi gì?"
Chưa đợi Cừu Xích Viêm trả lời, Chu Tử Kiện đã thấp giọng nói: "Cắt đứt sức sống! Sau khi uống, kẻ hấp hối cũng có thể mượn sức mạnh của đất trời bộc phát ra sức tấn công vượt trội, nhưng sau khi uống xong, một bộ phận trong cơ thể sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, thí dụ như gãy hai tay hoặc mù mắt, thậm chí nhiều khả năng khó giữ được tính mạng!"
Chu Tử Kiện vừa nói vừa nhìn hai tay mình với vẻ kích động.
Vu Dương đứng bên cạnh vỗ vai y, khẽ mỉm cười trấn an.
Bên kia, Cổ Trúc chỉ biết nhìn Chu Tử Kiện trong bất lực, vô cùng đau lòng.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan, chắc ngươi còn nhớ rõ đan dược này chứ Chu Tử Kiện? Hử? Ha ha..."
Bạch Tuyệt cười sặc sụa: "Chu Tử Kiện, năm đó ngươi giành Cổ Trúc với Huyền Vô Tâm, đâu nghĩ rằng có một ngày ngươi sẽ ăn Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan chết tiệt này khiến cho hai tay gãy lìa, nhưng cuối cùng ngươi vẫn thua Huyền Vô Tâm. Ngươi đúng là đồ ăn hại!"
Huyền Vô Tâm!
Ba chữ này vừa được cất lên, Cừu Xích Viêm và những người khác thấy ngay người Chu Tử Kiện run bần bật, đặc biệt là hai tay.
Cảnh tượng ấy làm trái tim Cổ Trúc như bị ai dùng đao xẻo một miếng.
"Mục Vỹ, là ngươi ép ta, hôm nay có chết ta cũng phải giết chết ngươi, giết tên khốn kiếp nhà ngươi!"
Bạch Tuyệt hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ.
Giọng nói lạnh như sương giá vang lên khắp nơi.
Thấy cảnh này, ba tầng Lưu Ly Kim Thân bao bọc cơ thể Mục Vỹ co rút.
Thánh đan cực phẩm!
Uy lực của loại đan dược này mạnh hơn thánh đan hạ phẩm gấp trăm lần thậm chí nghìn lần. Đây lại là Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan bắt nguồn từ núi Huyền Không, Mục Vỹ không dám coi thường sự lợi hại của nó.
"Chết đi!"
Cầm kiếm Tiềm Long trong tay, Mục Vỹ bước ra một bước, ba tầng Lưu Ly Kim Thân tỏa sáng lấp lánh khắp toàn thân.
"Biến!"
Mặt Bạch Tuyệt bị rạch ra một vết máu. Gã ta nhìn Mục Vỹ với vẻ khinh thường: "Rác rưởi, ta sẽ cho ngươi thấy sự hùng mạnh của núi Huyền Không!"
Tung một cú đấm tới, Bạch Tuyệt đỡ lấy trường kiếm của Mục Vỹ, trong chốc lát lại vươn một trảo về phía ngực hắn.
"Cầm Thiên Thủ!"
Khẽ quát, Bạch Tuyệt co ngón tay lại thành vuốt tóm lấy Lưu Ly Kim Thân bao phủ cơ thể Mục Vỹ.
Sau những tiếng phập phập phập, cú trảo này khiến ba tầng Lưu Ly Kim Thân phát ra tiếng rắc rắc vang dội. Hai tầng Kim Thân vỡ tan tành, tầng Kim Thân cuối cùng duy nhất còn sót lại cũng đã nát bươm.
Chỉ một trảo thôi đã phá tan lớp phòng ngự gần như vô địch của Mục Vỹ.
"Ngươi có biết Bất Tử Chi Thân là gì không? Đó là Lưu Ly Kim Thân cô đọng trên bề mặt cơ thể, mỗi một tầng phòng ngự của ta đều kiên cố đến mức có thể gọi là không thể bị phá vỡ bởi bất cứ thứ gì. Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi phá vỡ lớp phòng ngự của ta?"
Bạch Tuyệt cười phá lên, cuộn tay nắm chặt kiếm Tiềm Long của Mục Vỹ.
Giờ phút này, bị cú trảo ấy tấn công, Mục Vỹ bàng hoàng nhận ra mình không thể khống chế được kiếm Tiềm Long dù đã dùng kiếm tâm đã đạt đến tầng bốn.
Nhưng dù gì kiếm Tiềm Long cũng chỉ là thánh khí hạ phẩm, sao có thể phá vỡ tầng phòng ngự của Bạch Tuyệt.
"Giết!"
Thấy cảnh này, Chu Tử Kiện không chịu đựng được nữa, điên tiết hét lên rồi chạy tới.
Có song kiếm, Chu Tử Kiện lúc này đã là một con người khác so với một năm trước.
Chương 852: Thiên Âm Huyền Xà
Sau khi được Mục Vỹ thức tỉnh, y bắt đầu sử dụng song kiếm, một bước lên mây, thực lực đột ngột tăng cao, đến hôm nay đã là cảnh giới Tiên Thiên Cương Khí - Vũ Tiên tầng thứ hai, song kiếm thì có sức công phá đáng sợ. Quan trọng hơn, Chu Tử Kiện có thể dễ dàng điều chỉnh tốc độ, chậm thì chậm hết mức có thể, nhanh thì nhanh đến tận cùng.
Nhóm người Cừu Xích Viêm lập tức xông lên theo.
Tần Mộng Dao cũng không do dự, bắt đầu triển khai thế công.
Tuy cô không biết Mục Vỹ đang muốn trút giận điều gì, nhưng mà cô hiểu rằng giờ hắn không cần mình nhúng tay.
Giúp Mục Vỹ ngăn cản bọn tép riu kia mới là điều cô cần phải làm.
"Hay rồi đây, hay rồi đây!"
Bảo Linh Nhi cười hí hửng âm thanh loạt soạt vang lên quanh thân, đáng ngạc nhiên là mười mấy món thánh khí với hình dạng khác nhau đồng loạt xuất hiện.
Tất cả mọi người trên tiểu thế giới Tam Thiên đều biết đệ tử Khí Cụ Môn mỗi lần ra ngoài đều mang một đống bảo bối bên mình.
Nhưng đâu bằng thiếu các chủ của Thiên Bảo Các, bản thân cô ấy đã là một kho tàng chứa một loạt bảo bối trân quý rồi.
Cảnh giới của Bảo Linh Nhi không cao lắm, ngặt nỗi cho dù là võ giả cao hơn cô ấy hai cảnh giới cũng bó tay trước cô ấy. Bởi lẽ Thiên Bảo Các gần như sở hữu hết thảy kỳ trân dị bảo của cả thiên hạ.
Trong khoảnh khắc, khói lửa nổ ra.
Đệ tử một số tông môn cũng gia nhập trận chiến.
Bao nhiêu năm qua, núi Huyền Không ỷ thế khinh người, tiếp tay cho giặc, trong lòng họ có tức giận cách mấy cũng phải nhịn.
Hiện giờ đã có người dẫn đầu, dù núi Huyền Không truy cứu thì cũng hỏi tội mấy kẻ đầu têu như Mục Vỹ. Bọn họ thuận nước đẩy thuyền, giết vài tên đệ tử núi Huyền Không cũng không sao.
Hơn một nửa trong mấy trăm người còn lại tấn công đội ngũ trăm người trên không.
Một số ít người đứng tại chỗ quan sát thế cuộc.
Nhậm Cương Cương là vậy, Cổ Trúc cũng vậy, Vu Dương cũng đứng yên tại chỗ.
Một bên là huynh đệ, một bên là núi Huyền Không. Nói cho cùng, Vu Dương cũng là đệ tử núi Huyền Không, can dự là chuyện không thể, chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, hi vọng Chu Tử Kiện không bị thương.
Chốc lát cuộc chiến đã đến hồi khốc liệt, những võ giả vây xem cẩn thận chú ý nhất cử nhất động của hai bóng người đang đánh nhau trên trời.
Mục Vỹ và Bạch Tuyệt!
Ba tầng Lưu Ly Kim Thân, cú đả kích này đã khiến bọn họ không tưởng tượng nổi rồi, việc Mục Vỹ có thể chống lại đòn công kích của Bạch Tuyệt - kẻ có cảnh giới Bất Tử Chi Thân cường hãn và thân phận đệ tử cấp cao núi Huyền Không đầy vinh quang - còn làm họ rúng động hơn.
Đã thế còn là khi Bạch Tuyệt đã uống Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan nữa chứ.
Sau vài tiếng sột soạt, Bạch Tuyệt chắp hai tay sau lưng, đứng trên không ngạo nghễ nhìn Mục Vỹ với ánh mắt đầy giễu cợt.
"Khiến ta lãng phí Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan, ngươi chết cũng đáng lắm Mục Vỹ! Mà chín vảy rồng là đủ để bù lại tổn thất cho ta rồi. Sau khi xuống địa ngục, mong ngươi nhớ chính Bạch Tuyệt này là kẻ đã tiễn các ngươi lên đường!"
"Mà thật ra ta cũng không hi vọng ngươi chết rồi còn nhớ ta, nếu không chắc ngủ cũng không yên quá!"
Nhìn kiếm Tiềm Long cong queo, chẳng còn thấy được hình dáng ban đầu, Mục Vỹ nở nụ cười cay đắng: "Chu Tử Kiệt uống Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan thì tàn tật hai tay, ngươi uống vào thì tật chỗ nào nhỉ?"
"Chắc ngay cả khi ngươi đã đến cảnh giới Bất Tử Chi Thân cũng không thể chữa trị sự biến dạng đáng sợ này nhỉ?"
"Giết ngươi bị vậy cũng đáng!"
Bạch Tuyệt gầm thét rồi bước ra một bước. Khí thế dâng lên ngất trời.
Một hư ảnh hiện ra sau lưng gã ta.
Bóng dáng ấy cao dưới một nghìn mét, nó đang nằm một cách ngạo mạn.
"Thiên Âm Huyền Xà!"
Ai nấy đều hốt hoảng trước cảnh tượng này.
Thiên Âm Huyền Xà là thánh thú cấp sáu, cực kỳ đáng gờm, mạnh hơn cả cường giả cảnh giới Nguyên Anh - Vũ Tiên tầng bảy!
Nhưng lúc này, rõ ràng Thiên Âm Huyền Xà sau lưng Bạch Tuyệt chỉ là một ảo ảnh, chắc có lẽ gã ta chỉ thu phục được thú hồn của thánh thú này!
Bản thân Bạch Tuyệt đã là một người âm trầm, lạnh lùng, giờ đây bộc lộ thú hồn thánh thú cường hãn đến thế càng làm người ta thấy gã ta đáng sợ.
"Chỗ dựa của ngươi đấy à?"
Mục Vỹ cười xảo quyệt, quăng kiếm Tiềm Long đi.
Thánh khí hạ phẩm không thể cáng đáng nổi trong tình huống này.
Mục Vỹ chỉ đứng tại chỗ nhìn Bạch Tuyệt mà không có một vũ khí nào trong tay, vẻ khinh miệt hiện lên trong mắt.
Khinh miệt!
Dù đã bỏ trường kiếm, ánh mắt Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt vẫn đầy khinh thường!
Biểu hiện của hắn làm mọi người đều thấy khó hiểu, nhưng chốc lát sau đã hiểu ra.
Mục Vỹ chỉ tay, một đạo kiếm quang hiện ra trên đầu ngón tay của hắn.
Kiếm quang phát sáng chói mắt, toàn thân một màu máu đầy đáng sợ.
Huyết kiếm!
Một trường kiếm được ngưng tụ từ chân nguyên, lấy chân nguyên làm kiếm!
Thấy cảnh tượng này, tất cả những người có mặt đều giật mình.
Bây giờ Mục Vỹ đã có thể ngưng tụ kiếm chân nguyên rồi ư?
Trong phút chốc, Mục Vỹ cầm trường kiếm xông tới.
Những hoa văn màu đen hiện ra bốn phía Bạch Tuyệt, bảo vệ gã ta không để lộ một sơ hở nào.
Mục Vỹ phi thân tới, chém vào hoa văn làm phát ra tiếng đinh đang.
Mạnh quá!
Hai người đều là những nhân vật mạnh đến nỗi làm người ta khó lòng với tới.
Chương 853: Ngu xuẩn!
Với kiếm tâm tầng bốn phối hợp với kiếm chân nguyên, mặc dù các nhát chém của Mục Vỹ đều không phá vỡ được lớp phòng ngự của Bạch Tuyệt nhưng dễ thấy gã ta đang dần chịu nhiều nội thương hơn qua mỗi một lần tiếp kiếm của Mục Vỹ bởi không có một vũ khí nào trong tay.
Một lúc sau, Bạch Tuyệt sợ xanh mặt vì thấy sức mạnh hủy diệt từ kiếm thuật Mục Vỹ sở hữu quá lớn, rõ ràng gã ta không chịu nổi.
"Kiếm thuật này của ngươi là gì vậy?"
"Chấn Động Chi Kiếm. Có nói ngươi cũng không hiểu, chỉ cần biết đó là kiếm pháp có thể giết ngươi là đủ rồi!"
Mục Vỹ lạnh lùng cười đáp.
Kiếm thuật mà hắn đang sử dụng đúng là tên Chấn Động Chi Kiếm thật.
Nếu đã không thể phá vỡ lớp phòng ngự của Bạch Tuyệt thì sao phải đâm đầu vào đó nữa.
Trong khi đã có một cách hữu hiệu hơn là tấn công từ bên ngoài khiến cho kinh mạch và máu trong cơ thể Bạch Tuyệt bị chấn động, phá hủy từ bên trong.
Mọi người chỉ thấy từng đường kiếm của Mục Vỹ đều bị cản lại nhưng không thấy chúng đã gây ra cho Bạch Tuyệt cơn đau đớn biết bao nhiêu sau khi đánh trúng người gã ta dẫn đến chân nguyên và máu thịt bên trong cũng rung chuyển theo.
"Thủ đoạn gian tà, ta sẽ phá nó!"
Bạch Tuyệt thấy Mục Vỹ chuyển sang dùng cách gì đó kỳ lạ thì đanh mặt.
Lùi một bước lại gần Thiên Âm Huyền Xà ở sau lưng, Bạch Tuyệt dang rộng hai tay.
Tiếng phụt phụt vang lên, Thiên Âm Huyền Xà khổng lồ há to miệng làm phát ra một loạt các âm thanh ghê rợn. Máu chảy trên hai cánh tay Bạch Tuyệt sôi sùng sục, hư ảnh Thiên Âm Huyền Xà ngày càng trở nên rõ ràng.
Mặt Bạch Tuyệt thì càng lúc càng tái nhợt, nhưng đôi mắt nhìn Mục Vỹ lại đầy sự hả hê điên cuồng.
Từ từ, Thiên Âm Huyền Xà kia ngạo nghễ ngẩng đầu, nhưng lúc này lại có một điều huyền bí khác xảy ra với cơ thể Bạch Tuyệt. Đôi mắt gã ta cũng biến thành mắt rắn mờ ảo.
Sự biến hóa này tức khắc khiến ai cũng hoảng sợ.
Giờ đây, Bạch Tuyệt như biến thành một người khác vậy.
"Bí pháp kết hợp à?"
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt, thì thầm.
Đương nhiên hắn từng thấy sự thay đổi giống với của Bạch Tuyệt rồi.
Trong cơ thể Bạch Tuyệt vốn chứa hồn phách của thánh thú Thiên Âm Huyền Xà nên động tác cử chỉ lúc nào cũng toát lên sự lạnh lẽo, âm độc.
Giờ phút này, dường như gã ta đã hòa làm một thể với Thiên Âm Huyền Xà nên lại càng khác người hơn.
Mục Vỹ biết sự kết hợp này có nghĩa là Bạch Tuyệt kết hợp cơ thể, linh hồn thật với hồn phách của Thiên Âm Huyền Xà, nhờ đó có thể sử dụng kĩ năng và sức mạnh của nó. Chẳng qua là khi sử dụng chiêu thức này, chỉ cần bất cẩn chút thôi là cơ thể sẽ bị Thiên Âm Huyền Xà khống chế, linh hồn thật không thể trở về với thân xác ban đầu!
"Mục Vỹ, xem thường người khác phải trả giá đắt đấy nhé!"
"Trùng hợp thật, ta cũng muốn nói câu này với ngươi!"
Kiếm chân nguyên lấp lánh ánh đỏ. Cùng lúc đó, ba đạo Lưu Ly Kim Thân quanh thân Mục Vỹ lại phát sáng lần nữa, nhưng đáng sợ hơn là Nguyên Cầu dần thành hình xung quanh người hắn.
Không ai rõ sự mạnh mẽ của Nguyên Cầu hơn bản thân Mục Vỹ.
Với trí nhớ trời cho cộng thêm lĩnh ngộ và khả năng thực hiện võ kỹ của mình, hắn hoàn toàn có thể phát huy sức mạnh vượt xa bình thường.
Đây cũng là lí do tại sao hắn dám khiêu chiến Bạch Tuyệt.
"Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, tụ khí trong thiên địa!"
Khẽ quát một tiếng, Nguyên Cầu quanh người Mục Vỹ dần dần khuếch trương. Từng thuộc tính trong đất trời lấy Mục Vỹ làm trung tâm bắt đầu lan ra khắp nơi.
Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, sức mạnh vượt trội của ngũ hành lớn đến mức khiến ai nấy đều thấy khó chịu. Phạm vi cuộc chiến không còn chỉ xoay quanh hai người nữa.
"Mục Vỹ, chịu chết đi!"
Đúng lúc này, một tiếng quát thình lình vang lên từ sau lưng Mục Vỹ.
Thạch Đồng Minh!
Tước Vô Khuyết!
Sau khi thét lên, hai bóng người lao ra từ sau lưng Mục Vỹ.
Đó là Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết. Nãy giờ hai người này luôn trốn trong này quan sát trận chiến của Mục Vỹ và Bạch Tuyệt, chờ thời cơ Mục Vỹ để lộ sơ hở.
Giờ phút này, bọn họ vừa thấy Mục Vỹ có sơ hở là là vội vàng lao ra ngay.
Trước đó, hai người đã sốt ruột khi thấy Bạch Tuyệt đánh nhau với Mục Vỹ nhưng cứ dây dưa, không giải quyết hắn dứt điểm rồi.
Thế nên bọn họ mới chớp lấy cơ hội, chạy đến ngay khi thấy có vẻ như Mục Vỹ đang chuẩn bị đại chiêu.
Bọn họ đoán lúc này hắn sẽ không đánh trả được.
Vì kĩ năng ám sát của họ quá tốt, Mục Vỹ đừng hòng phản ứng kịp.
"Ngu xuẩn!"
"Đồ ngu!"
Nhưng có hai người đồng thời mắng khi thấy hai người lộ diện.
Một trong số đó là Bạch Tuyệt vì thấy trước tiên. Hai kẻ Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết này đúng là ngu hết nói nổi. Nếu Mục Vỹ giết dễ đến vậy thì gã ta đã sớm xử lí xong từ đời nào rồi.
Vậy mà giờ dám đánh lén?
Đánh lén kiểu gì cũng không giết nổi những cường giả như họ đâu, trừ khi đó là sát thủ cũng có thực lực cao như họ và tu luyện phương pháp ẩn thân giết người.
Tiếng chửi thứ hai thì xuất phát từ Mục Vỹ.
Hắn chưa thấy ai ngu như hai người, thật sự quá ngu xuẩn!
Ám sát?
Có ai ám sát công khai thế không?
Mục Vỹ vung tay. Nguyên Cầu quanh thân hắn tách ra thành chín quả cầu lớn chừng ngón tay cái.
Chín Nguyên Cầu với kích thước chỉ bằng ngón tay cái xông về phía hai người.
Thậm chí Mục Vỹ chẳng thèm liếc họ lấy một cái, xoay lưng lại luôn.
Chương 854: Giở hết bản lĩnh
Uỳnh…
Ngay sau đó có hàng loạt tiếng động vang lên, hai người rơi từ trên cao xuống đã hoá thành những thi thể đen thui.
Đó chính là Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết.
Thậm chí bọn họ còn chưa áp sát Mục Vỹ thì đã bị nổ banh xác rồi.
Chết một cách triệt để!
Cảnh tượng này khiến ai cũng phải hoảng hốt.
Đến bây giờ, bọn họ mới hiểu tại sao Bạch Tuyệt lại không chiếm được ưu thế khi bị Mục Vỹ tấn công.
Vì đòn tấn công của Mục Vỹ rất mạnh, vượt xa võ giả cùng cảnh giới, thậm chí còn khiến người ta thấy hắn đã vượt qua tầng thứ tư và tiến vào tầng thứ năm rồi.
Trận giao đấu của họ trông rõ là ngang tài ngang sức, không phải do Bạch Tuyệt yếu, mà là tại Mục Vỹ tấn công quá mạnh.
Mà mọi người thì không thể hiểu được trận giao tranh giữa hai cao thủ.
Đến lúc này, các thiên tài đang định đánh lén đều đã từ bỏ ý nghĩ đó.
Bởi họ đã biết bây giờ mình không thể tham gia vào trận đấu như thế này.
Việc họ có thể làm chỉ là đứng yên một chỗ mà xem thôi.
Tần Mộng Dao đứng trong đám đông, nhưng không một ai dám lại gần.
Cô gái này đã đánh bại Cổ Phi Dương một cách rất nhanh gọn, không một ai biết thực lực của cô ấy mạnh tới đâu.
Cô đúng là còn khủng bố hơn cả Bạch Tuyệt.
“Hai chúng ta đừng phí thời gian nữa, giở hết bản lĩnh ra luôn đi!”, Bạch Tuyệt cười lạnh nói: “Ta đã thu phục được Thiên Âm Huyền Xà khi ở tầng thứ nhất cảnh giới Vũ Tiên. Sau năm mươi năm được ta nuôi dưỡng, nó đã trở thành linh hồn thứ hai của ta, vì thế ta cũng có thể lĩnh ngộ và thi triển được hết tài năng của nó, giờ ta không muốn lãng phí thời gian với ngươi nữa!”
“Được thôi, ta cũng không muốn phí thì giờ với ngươi làm gì!”
Mục Vỹ hạ tay xuống, chín Nguyên Cầu tách nhau ra rồi bừng sáng quanh người hắn.
Sức mạnh của chín Nguyên Cầu không chỉ ở sự bùng nổ từ thuộc tính riêng của chúng, mà bùng phát mạnh mẽ từ sự kết hợp giữa các thuộc tính ấy.
Thấy Mục Vỹ ra tay, Bạch Tuyệt cũng lập tức dang rộng tay ngay.
Có tiếng động vang lên, hai cánh tay của Bạch Tuyệt đã biến thành hai cái đầu rắn, sau đó tấn công Mục Vỹ.
Ngay sau đó, một luồng khí tức u ám đã chèn ép Mục Vỹ từ hai phía, khiến hắn thấy đầu váng mắt hoa.
Hai con rắn đã xuất hiện và quấn lấy người hắn.
“Một khi bị trói thì ngươi cứ chờ chết đi!”
Thấy Mục Vỹ đã bị trói, Bạch Tuyệt cười lớn với vẻ điên cuồng.
“Chờ chết? Thật không?”
Mục Vỹ chỉ trỏ, ra hiệu cho Bạch Tuyệt nhìn ra sau lưng mình.
Chín Nguyên Cầu đã tách khỏi người Mục Vỹ rồi bao vây phía sau Bạch Tuyệt.
Ầm…
Ngay sau đó đã có tiếng nổ ngất trời vang lên, hình ảnh hai con rắn quấn lấy người Mục Vỹ đã rút lui, còn bóng dáng của Bạch Tuyệt cũng biến mất trong vụ nổ.
“A!”
Một tiếng gào thét tức tối vang lên, tiếp đến là một âm thanh xé gió, một cái sừng bất ngờ bay ra từ trong vụ nổ.
Tốc độ của nó cực nhanh, tất cả mọi người và Mục Vỹ đều thấy bất ngờ!
Phụt, cái sừng đó khéo léo như một cánh tay, nó xuyên qua ba tầng phòng ngự của Mục Vỹ rồi húc vào bụng hắn.
Một vết thương đã xuất hiện.
Máu tươi chảy ra.
Vì sơ suất nên suýt nữa Mục Vỹ đã mất mạng vì trúng chiêu này!
Sau tiếng gầm gừ, một bóng người lảo đảo đi ra từ trong vụ nổ.
Thay vì nói là đi thì dùng từ nhảy sẽ chính xác hơn!
Toàn thân Bạch Tuyệt lúc này bê bết máu, tay và chân trái đã bị nổ tung.
Chỉ có cánh tay phải chống xuống đất, phối hợp với chân phải thì mới miễn cưỡng di chuyển được.
Trông gã ta thật sự rất nhếch nhác, nhưng ánh mắt gã ta nhìn Mục Vỹ lại ngập ý cười.
“Chỉ có đòn tấn công vớ vẩn ấy mà định giết ta ư? Dễ dàng quá đấy!”
Mục Vỹ đáp lại với dòng máu ở khoé miệng: “Đương nhiên, vì ta có định giết ngươi đâu, làm ngươi bị thương là được rồi”.
“Làm ta bị thương? Ngươi tưởng mình có thể làm vậy được thật à?”
Bạch Tuyệt mỉm cười khinh bỉ, cánh tay phải thay cho chân trái về lại vị trí, gã ta giữ thăng bằng cho cơ thể bằng tay và chân phải, nhưng vẫn có thể đứng vững như bàn thạch.
Nhưng chẳng mấy chốc, xung quanh đã vang lên những tiếng kinh hô.
Bạch Tuyệt đứng yên tại chỗ, chân trái và tay trái đã mất bắt đầu chầm chậm mọc ra.
Thần kỳ!
Đúng là khi cường giả đã tiến vào cảnh giới Bất Tử Chi Thân, chỉ cần đầu và linh hồn thật còn nguyên thì các bộ phận khác có mất đi vẫn có thể mọc lại như cũ được.
Tuy nhiên, sự phục hồi này cũng cần có thời gian, không phải vừa bị thương nặng đã có thể hồi phục ngay lại được.
Song, tốc độ phục hồi của Bạch Tuyệt phải nói là quá nhanh.
“Toả Thiên Mệnh Thần Đan!”
Mục Vỹ biết rõ Bạch Tuyệt nhờ vào sự tuyệt diệu của loại đan dược trên thì mới có thể hồi phục lại nhanh chóng.
“Tốt, tốt lắm! Để ta xem rốt cuộc ngươi có thể hồi phục được bao nhiêu lần!”
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt rồi tập trung chín Nguyên Cầu lại, hắc khí bao trùm, tốc độ tập hợp của chúng ngày một nhanh.
Chương 855: U Minh Quỷ Trảo
Nhưng lần này, Bạch Tuyệt đã có đề phòng với chín Nguyên Cầu này, đương nhiên gã ta sẽ không thê thảm như lần trước nữa.
Hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà ở phía sau đã được Bạch Tuyệt triệu hồi, nó bay lượn sau lưng gã ta rồi biến thành hình ảnh một con rắn đen.
“Nổ!”
Mục Vỹ không chờ Bạch Tuyệt chuẩn bị xong, đã cho nổ chín Nguyên Cầu.
Phải biết rằng, sau khi được Tứ Tượng Hoan Sát Trận cải tạo, đồng thời hấp thu máu rồng của Thất Thải Thiên Long, Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí của Mục Vỹ đã mạnh mẽ hơn, sức mạnh huyết mạch của hắn phải gọi là một bước lên trời.
Hiện giờ, chín Nguyên Cầu đã có sự khác biệt rất lớn so với trước kia.
Không thì ban nãy, Bạch Tuyệt đã chẳng bị nổ nát tay chân, sau đó phải dựa vào Toả Thiên Mệnh Thần Đan thì mới có thể hồi phục được.
Nhưng rõ ràng Bạch Tuyệt đã có cách đối phó với vụ nổ lần này, hư ảnh đó đã chắn phía trước gã ta.
Uỳnh…
Ngay sau đó đã có tiếng nổ vang lên, nhưng sau khi dư âm qua đi, bóng dáng ấy vẫn đứng nguyên vẹn ở đó.
“Lần này còn cách gì khác không?”
Bạch Tuyệt mỉm cười nhìn Mục Vỹ, nhưng trong nụ cười ấy lại chứa vẻ kiêu căng.
Sau khi gã ta kết hợp với linh hồn ảo của Thiên Âm Huyền Xà, thì dù đòn tấn công của Mục Vỹ có mạnh đến mấy cũng chẳng là gì.
“Còn chứ!”
“Ngươi có Thiên Âm Huyền Xà mà tưởng ta lại không có gì sao?”
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt rồi mỉm cười, cả kiếm chân nguyên và chín Nguyên Cầu đều biến mất.
Sau đó, hắn cứ đứng yên ở đó.
“Ngươi có cách thì ta cũng vậy!”
Mục Vỹ mỉm cười rồi giơ tay ra.
Sau đó khẽ phẩy một cái.
Tiếng động phát ra từ bàn tay hắn nhỏ đến mức không ai nghe thấy, song lại khiến cả chân trời phải tĩnh lặng.
“U Minh Quỷ Trảo!”
Có giọng nói khẽ vang lên, một hư ảnh bàn tay cao mấy trăm mét đã xuất hiện phía trước Mục Vỹ.
Hư ảnh đó như một bàn tay máu, cả bàn tay cao vút quặp lại rồi chộp về phía Bạch Tuyệt.
Quỷ trảo im ắng trông rất tầm thường, khiến đòn tấn công này trở nên rất đơn giản.
Nhưng quỷ trảo ấy vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều thấy hoa mắt chóng mặt, quỷ trảo khát máu đã hoá thành bảy màu sắc khác nhau, bảy màu sắc hoà lẫn tạo thành Thất Thải Quỷ Trảo!
Cảnh tượng này rất quỷ dị, nhưng hơn hết mọi người lại chỉ thấy khủng khiếp.
Đây chính là sát chiêu của Mục Vỹ ư?
Cùng lúc thấy sợ hãi, mọi người đều không khỏi kinh ngạc, đến giờ Mục Vỹ vẫn chưa chịu giở con át chủ bài ra.
Quỷ trảo lao về phía Bạch Tuyệt với tốc độ không quá nhanh.
Nhưng đòn tấn công với tốc độ này cũng đủ khiến Bạch Tuyệt phải thấy lo lắng.
Vô hình trung, một cảm giác áp lực cực lớn đã dội vào gã ta.
Áp lực từ huyết mạch!
Trong cơ thể Mục Vỹ có khí tức huyết mạch của thần thú Thất Thải Thiên Long, vận dụng kết hợp với võ kỹ huyết mạch của Vạn Cổ Huyết Điển.
Dù công pháp U Minh Quỷ Trảo này đã tiêu hao khá nhiều máu huyết của Mục Vỹ, nhưng uy lực của nó lại cực kỳ khủng khiếp.
Song, mọi người lại không hiểu gì cả.
Bọn họ chỉ biết chiêu này của Mục Vỹ có vẻ rất đáng sợ, nhưng cụ thể đáng sợ ở đâu thì họ không biết!
Chỉ có thể nhận xét là vô cùng tuyệt diệu!
Nghe đã thấy sâu xa rồi, nhưng thực tế thì đúng là như vậy.
Nhưng bây giờ, người phải đối mặt với cảm giác áp lực khủng khiếp này là Bạch Tuyệt, chứ không phải bọn họ.
Quỷ trảo vừa chộp tới, gã ta đã hoàn toàn ngây ngốc.
Cảm giác chèn ép mạnh mẽ khiến gã ta không biết phải tiến lên phản kháng như thế nào.
Bạch Tuyệt chỉ biết ngơ ngác chỉ huy hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà đứng chặn phía trước, đồng thời khua múa đôi tay tạo một kết ấn che thân.
Bây giờ, có lẽ đây là cách duy nhất để gã ta chặn được đòn tấn công của Mục Vỹ.
Nhưng cách này khiến gã ta thấy rất bản thân rất kém cỏi.
Cuối cùng thì quỷ trảo cũng đã tấn công tới.
Phụt, khi quỷ trảo đụng độ với Thiên Âm Huyền Xà, Bạch Tuyệt chỉ thấy ngực mình đau đớn, mắt gã ta trố ra, còn miệng thì hộc máu.
Thiên Ân Huyền Xà muốn phản kháng lại quỷ trảo, nhưng không thể.
Bởi U Minh Quỷ Trảo quá mạnh!
Mà Mục Vỹ mới chỉ là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ ba, chính hắn cũng thấy bất ngờ.
Nếu sau này cảnh giới của hắn tăng lên, có lẽ đến võ giả tầng thứ tư cảnh giới Vũ Tiên cũng không thể chống lại một trảo này được.
Nhưng dùng chiêu thức này cực kỳ tốn máu huyết, nếu thi triển liên tục thì Mục Vỹ tin rằng đối thủ chưa chết thì hắn đã toi đời trước vì mất máu rồi.
Rắc, cuối cùng hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà đã vỡ nát vì không thể chống lại được quỷ trảo của Mục Vỹ.
Bạch Tuyệt thì trợn trừng mắt, quỷ trảo đã bổ vào người gã ta, toàn thân gã ta chi chít các vết thương.
Sau đó, hơi thở của Bạch Tuyệt yếu dần rồi ngừng hẳn.
Gã ta đã chết!
Vì tốt tính nên bản thân Nhậm Cương Cương có danh tiếng khá tốt tại tiểu thế giới Tam Thiên, về xuất thân của y cũng có nhiều lời đồn đãi.
Có người nói y là đệ tử núi Huyền Không, có kẻ nói là đệ tử Lãm Kim Lâu, người thì nói là sát thủ Ám Ảnh Các.
Đủ loại thân phận được đặt lên người khiến cho Nhậm Cương Cương trở nên cực kỳ bí ẩn.
Nhưng có một điều tất cả mọi người ở tiểu thế giới Tam Thiên đều biết, đó là trước giờ Nhậm Cương Cương luôn phóng khoáng, tự do tự tại, tranh chấp ở đâu cũng không liên quan gì đến y.
Nhưng giờ phút này, thấy Mục Vỹ muốn lao ra, Nhậm Cương Cương vuốt ve chiếc nhẫn xanh trên đầu ngón tay, dáng vẻ như muốn can thiệp.
Khi thấy Mục Vỹ có ba tầng Lưu Ly Kim Thân thì y nhíu mày dừng lại, thôi không vuốt nhẫn nữa.
"Cản hắn lại, cản hắn lại!"
Thấy Mục Vỹ vọt tới, Bạch Tuyệt hoảng hốt ra mặt.
Giờ thì gã ta sợ thật rồi.
Nhưng nhiều hơn trong lòng gã là nỗi căm hận mãnh liệt. Nếu không bị Mục Vỹ chơi một vố thì vảy rồng đã rơi vào tay gã ta, kẻ phải chịu áp lực lúc này phải là Mục Vỹ chứ không phải gã ta rồi.
Cảnh tượng từng người phía trước bị Mục Vỹ đánh bay cho Bạch Tuyệt biết rằng dựa vào bọn sư đệ thì đừng hòng ngăn cản bước chân của hắn.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan!"
Mặt Bạch Tuyệt lạnh như tiền, một viên đan dược đỏ như máu xuất hiện trong tay.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan!"
Hai tiếng kêu ngạc nhiên đồng thời vang lên từ trong đám đông.
Một trong số đó phát ra từ Cừu Xích Viêm. Vị đại sư huynh của Thiên Kiếm Sơn này mỗi lần gặp phải nguy hiểm đều chuyển nguy thành an dù tình hình lúc đó trông như đã bước vào đường cùng rồi. Lạ lùng thật sự.
Người còn lại chính là Nhậm Cương Cương.
"Đại sư huynh, Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan là gì ạ?"
Bạch Đồ Gian thắc mắc.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan là đan dược cấp thánh, lại còn là thánh đan tuyệt phẩm. Quan trọng hơn, đây là viên đan dược độc nhất vô nhị, nghìn năm mới tạo ra được một viên của núi Huyền Không. Sao Bạch Tuyệt lại có một viên!"
Trên mặt Cừu Xích Viêm lộ vẻ thảng thốt.
Thánh đan cực phẩm, hay còn gọi là thánh đan tuyệt phẩm!
Chỉ có núi Huyền Không mới lấy ra được loại đan dược thế này.
Công dụng vượt bậc của viên đan dược này mới là điều đáng chú ý hơn cả.
"Vậy uống đan dược này có ích lợi gì?"
Chưa đợi Cừu Xích Viêm trả lời, Chu Tử Kiện đã thấp giọng nói: "Cắt đứt sức sống! Sau khi uống, kẻ hấp hối cũng có thể mượn sức mạnh của đất trời bộc phát ra sức tấn công vượt trội, nhưng sau khi uống xong, một bộ phận trong cơ thể sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, thí dụ như gãy hai tay hoặc mù mắt, thậm chí nhiều khả năng khó giữ được tính mạng!"
Chu Tử Kiện vừa nói vừa nhìn hai tay mình với vẻ kích động.
Vu Dương đứng bên cạnh vỗ vai y, khẽ mỉm cười trấn an.
Bên kia, Cổ Trúc chỉ biết nhìn Chu Tử Kiện trong bất lực, vô cùng đau lòng.
"Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan, chắc ngươi còn nhớ rõ đan dược này chứ Chu Tử Kiện? Hử? Ha ha..."
Bạch Tuyệt cười sặc sụa: "Chu Tử Kiện, năm đó ngươi giành Cổ Trúc với Huyền Vô Tâm, đâu nghĩ rằng có một ngày ngươi sẽ ăn Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan chết tiệt này khiến cho hai tay gãy lìa, nhưng cuối cùng ngươi vẫn thua Huyền Vô Tâm. Ngươi đúng là đồ ăn hại!"
Huyền Vô Tâm!
Ba chữ này vừa được cất lên, Cừu Xích Viêm và những người khác thấy ngay người Chu Tử Kiện run bần bật, đặc biệt là hai tay.
Cảnh tượng ấy làm trái tim Cổ Trúc như bị ai dùng đao xẻo một miếng.
"Mục Vỹ, là ngươi ép ta, hôm nay có chết ta cũng phải giết chết ngươi, giết tên khốn kiếp nhà ngươi!"
Bạch Tuyệt hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ.
Giọng nói lạnh như sương giá vang lên khắp nơi.
Thấy cảnh này, ba tầng Lưu Ly Kim Thân bao bọc cơ thể Mục Vỹ co rút.
Thánh đan cực phẩm!
Uy lực của loại đan dược này mạnh hơn thánh đan hạ phẩm gấp trăm lần thậm chí nghìn lần. Đây lại là Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan bắt nguồn từ núi Huyền Không, Mục Vỹ không dám coi thường sự lợi hại của nó.
"Chết đi!"
Cầm kiếm Tiềm Long trong tay, Mục Vỹ bước ra một bước, ba tầng Lưu Ly Kim Thân tỏa sáng lấp lánh khắp toàn thân.
"Biến!"
Mặt Bạch Tuyệt bị rạch ra một vết máu. Gã ta nhìn Mục Vỹ với vẻ khinh thường: "Rác rưởi, ta sẽ cho ngươi thấy sự hùng mạnh của núi Huyền Không!"
Tung một cú đấm tới, Bạch Tuyệt đỡ lấy trường kiếm của Mục Vỹ, trong chốc lát lại vươn một trảo về phía ngực hắn.
"Cầm Thiên Thủ!"
Khẽ quát, Bạch Tuyệt co ngón tay lại thành vuốt tóm lấy Lưu Ly Kim Thân bao phủ cơ thể Mục Vỹ.
Sau những tiếng phập phập phập, cú trảo này khiến ba tầng Lưu Ly Kim Thân phát ra tiếng rắc rắc vang dội. Hai tầng Kim Thân vỡ tan tành, tầng Kim Thân cuối cùng duy nhất còn sót lại cũng đã nát bươm.
Chỉ một trảo thôi đã phá tan lớp phòng ngự gần như vô địch của Mục Vỹ.
"Ngươi có biết Bất Tử Chi Thân là gì không? Đó là Lưu Ly Kim Thân cô đọng trên bề mặt cơ thể, mỗi một tầng phòng ngự của ta đều kiên cố đến mức có thể gọi là không thể bị phá vỡ bởi bất cứ thứ gì. Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi phá vỡ lớp phòng ngự của ta?"
Bạch Tuyệt cười phá lên, cuộn tay nắm chặt kiếm Tiềm Long của Mục Vỹ.
Giờ phút này, bị cú trảo ấy tấn công, Mục Vỹ bàng hoàng nhận ra mình không thể khống chế được kiếm Tiềm Long dù đã dùng kiếm tâm đã đạt đến tầng bốn.
Nhưng dù gì kiếm Tiềm Long cũng chỉ là thánh khí hạ phẩm, sao có thể phá vỡ tầng phòng ngự của Bạch Tuyệt.
"Giết!"
Thấy cảnh này, Chu Tử Kiện không chịu đựng được nữa, điên tiết hét lên rồi chạy tới.
Có song kiếm, Chu Tử Kiện lúc này đã là một con người khác so với một năm trước.
Chương 852: Thiên Âm Huyền Xà
Sau khi được Mục Vỹ thức tỉnh, y bắt đầu sử dụng song kiếm, một bước lên mây, thực lực đột ngột tăng cao, đến hôm nay đã là cảnh giới Tiên Thiên Cương Khí - Vũ Tiên tầng thứ hai, song kiếm thì có sức công phá đáng sợ. Quan trọng hơn, Chu Tử Kiện có thể dễ dàng điều chỉnh tốc độ, chậm thì chậm hết mức có thể, nhanh thì nhanh đến tận cùng.
Nhóm người Cừu Xích Viêm lập tức xông lên theo.
Tần Mộng Dao cũng không do dự, bắt đầu triển khai thế công.
Tuy cô không biết Mục Vỹ đang muốn trút giận điều gì, nhưng mà cô hiểu rằng giờ hắn không cần mình nhúng tay.
Giúp Mục Vỹ ngăn cản bọn tép riu kia mới là điều cô cần phải làm.
"Hay rồi đây, hay rồi đây!"
Bảo Linh Nhi cười hí hửng âm thanh loạt soạt vang lên quanh thân, đáng ngạc nhiên là mười mấy món thánh khí với hình dạng khác nhau đồng loạt xuất hiện.
Tất cả mọi người trên tiểu thế giới Tam Thiên đều biết đệ tử Khí Cụ Môn mỗi lần ra ngoài đều mang một đống bảo bối bên mình.
Nhưng đâu bằng thiếu các chủ của Thiên Bảo Các, bản thân cô ấy đã là một kho tàng chứa một loạt bảo bối trân quý rồi.
Cảnh giới của Bảo Linh Nhi không cao lắm, ngặt nỗi cho dù là võ giả cao hơn cô ấy hai cảnh giới cũng bó tay trước cô ấy. Bởi lẽ Thiên Bảo Các gần như sở hữu hết thảy kỳ trân dị bảo của cả thiên hạ.
Trong khoảnh khắc, khói lửa nổ ra.
Đệ tử một số tông môn cũng gia nhập trận chiến.
Bao nhiêu năm qua, núi Huyền Không ỷ thế khinh người, tiếp tay cho giặc, trong lòng họ có tức giận cách mấy cũng phải nhịn.
Hiện giờ đã có người dẫn đầu, dù núi Huyền Không truy cứu thì cũng hỏi tội mấy kẻ đầu têu như Mục Vỹ. Bọn họ thuận nước đẩy thuyền, giết vài tên đệ tử núi Huyền Không cũng không sao.
Hơn một nửa trong mấy trăm người còn lại tấn công đội ngũ trăm người trên không.
Một số ít người đứng tại chỗ quan sát thế cuộc.
Nhậm Cương Cương là vậy, Cổ Trúc cũng vậy, Vu Dương cũng đứng yên tại chỗ.
Một bên là huynh đệ, một bên là núi Huyền Không. Nói cho cùng, Vu Dương cũng là đệ tử núi Huyền Không, can dự là chuyện không thể, chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, hi vọng Chu Tử Kiện không bị thương.
Chốc lát cuộc chiến đã đến hồi khốc liệt, những võ giả vây xem cẩn thận chú ý nhất cử nhất động của hai bóng người đang đánh nhau trên trời.
Mục Vỹ và Bạch Tuyệt!
Ba tầng Lưu Ly Kim Thân, cú đả kích này đã khiến bọn họ không tưởng tượng nổi rồi, việc Mục Vỹ có thể chống lại đòn công kích của Bạch Tuyệt - kẻ có cảnh giới Bất Tử Chi Thân cường hãn và thân phận đệ tử cấp cao núi Huyền Không đầy vinh quang - còn làm họ rúng động hơn.
Đã thế còn là khi Bạch Tuyệt đã uống Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan nữa chứ.
Sau vài tiếng sột soạt, Bạch Tuyệt chắp hai tay sau lưng, đứng trên không ngạo nghễ nhìn Mục Vỹ với ánh mắt đầy giễu cợt.
"Khiến ta lãng phí Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan, ngươi chết cũng đáng lắm Mục Vỹ! Mà chín vảy rồng là đủ để bù lại tổn thất cho ta rồi. Sau khi xuống địa ngục, mong ngươi nhớ chính Bạch Tuyệt này là kẻ đã tiễn các ngươi lên đường!"
"Mà thật ra ta cũng không hi vọng ngươi chết rồi còn nhớ ta, nếu không chắc ngủ cũng không yên quá!"
Nhìn kiếm Tiềm Long cong queo, chẳng còn thấy được hình dáng ban đầu, Mục Vỹ nở nụ cười cay đắng: "Chu Tử Kiệt uống Tỏa Thiên Mệnh Thần Đan thì tàn tật hai tay, ngươi uống vào thì tật chỗ nào nhỉ?"
"Chắc ngay cả khi ngươi đã đến cảnh giới Bất Tử Chi Thân cũng không thể chữa trị sự biến dạng đáng sợ này nhỉ?"
"Giết ngươi bị vậy cũng đáng!"
Bạch Tuyệt gầm thét rồi bước ra một bước. Khí thế dâng lên ngất trời.
Một hư ảnh hiện ra sau lưng gã ta.
Bóng dáng ấy cao dưới một nghìn mét, nó đang nằm một cách ngạo mạn.
"Thiên Âm Huyền Xà!"
Ai nấy đều hốt hoảng trước cảnh tượng này.
Thiên Âm Huyền Xà là thánh thú cấp sáu, cực kỳ đáng gờm, mạnh hơn cả cường giả cảnh giới Nguyên Anh - Vũ Tiên tầng bảy!
Nhưng lúc này, rõ ràng Thiên Âm Huyền Xà sau lưng Bạch Tuyệt chỉ là một ảo ảnh, chắc có lẽ gã ta chỉ thu phục được thú hồn của thánh thú này!
Bản thân Bạch Tuyệt đã là một người âm trầm, lạnh lùng, giờ đây bộc lộ thú hồn thánh thú cường hãn đến thế càng làm người ta thấy gã ta đáng sợ.
"Chỗ dựa của ngươi đấy à?"
Mục Vỹ cười xảo quyệt, quăng kiếm Tiềm Long đi.
Thánh khí hạ phẩm không thể cáng đáng nổi trong tình huống này.
Mục Vỹ chỉ đứng tại chỗ nhìn Bạch Tuyệt mà không có một vũ khí nào trong tay, vẻ khinh miệt hiện lên trong mắt.
Khinh miệt!
Dù đã bỏ trường kiếm, ánh mắt Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt vẫn đầy khinh thường!
Biểu hiện của hắn làm mọi người đều thấy khó hiểu, nhưng chốc lát sau đã hiểu ra.
Mục Vỹ chỉ tay, một đạo kiếm quang hiện ra trên đầu ngón tay của hắn.
Kiếm quang phát sáng chói mắt, toàn thân một màu máu đầy đáng sợ.
Huyết kiếm!
Một trường kiếm được ngưng tụ từ chân nguyên, lấy chân nguyên làm kiếm!
Thấy cảnh tượng này, tất cả những người có mặt đều giật mình.
Bây giờ Mục Vỹ đã có thể ngưng tụ kiếm chân nguyên rồi ư?
Trong phút chốc, Mục Vỹ cầm trường kiếm xông tới.
Những hoa văn màu đen hiện ra bốn phía Bạch Tuyệt, bảo vệ gã ta không để lộ một sơ hở nào.
Mục Vỹ phi thân tới, chém vào hoa văn làm phát ra tiếng đinh đang.
Mạnh quá!
Hai người đều là những nhân vật mạnh đến nỗi làm người ta khó lòng với tới.
Chương 853: Ngu xuẩn!
Với kiếm tâm tầng bốn phối hợp với kiếm chân nguyên, mặc dù các nhát chém của Mục Vỹ đều không phá vỡ được lớp phòng ngự của Bạch Tuyệt nhưng dễ thấy gã ta đang dần chịu nhiều nội thương hơn qua mỗi một lần tiếp kiếm của Mục Vỹ bởi không có một vũ khí nào trong tay.
Một lúc sau, Bạch Tuyệt sợ xanh mặt vì thấy sức mạnh hủy diệt từ kiếm thuật Mục Vỹ sở hữu quá lớn, rõ ràng gã ta không chịu nổi.
"Kiếm thuật này của ngươi là gì vậy?"
"Chấn Động Chi Kiếm. Có nói ngươi cũng không hiểu, chỉ cần biết đó là kiếm pháp có thể giết ngươi là đủ rồi!"
Mục Vỹ lạnh lùng cười đáp.
Kiếm thuật mà hắn đang sử dụng đúng là tên Chấn Động Chi Kiếm thật.
Nếu đã không thể phá vỡ lớp phòng ngự của Bạch Tuyệt thì sao phải đâm đầu vào đó nữa.
Trong khi đã có một cách hữu hiệu hơn là tấn công từ bên ngoài khiến cho kinh mạch và máu trong cơ thể Bạch Tuyệt bị chấn động, phá hủy từ bên trong.
Mọi người chỉ thấy từng đường kiếm của Mục Vỹ đều bị cản lại nhưng không thấy chúng đã gây ra cho Bạch Tuyệt cơn đau đớn biết bao nhiêu sau khi đánh trúng người gã ta dẫn đến chân nguyên và máu thịt bên trong cũng rung chuyển theo.
"Thủ đoạn gian tà, ta sẽ phá nó!"
Bạch Tuyệt thấy Mục Vỹ chuyển sang dùng cách gì đó kỳ lạ thì đanh mặt.
Lùi một bước lại gần Thiên Âm Huyền Xà ở sau lưng, Bạch Tuyệt dang rộng hai tay.
Tiếng phụt phụt vang lên, Thiên Âm Huyền Xà khổng lồ há to miệng làm phát ra một loạt các âm thanh ghê rợn. Máu chảy trên hai cánh tay Bạch Tuyệt sôi sùng sục, hư ảnh Thiên Âm Huyền Xà ngày càng trở nên rõ ràng.
Mặt Bạch Tuyệt thì càng lúc càng tái nhợt, nhưng đôi mắt nhìn Mục Vỹ lại đầy sự hả hê điên cuồng.
Từ từ, Thiên Âm Huyền Xà kia ngạo nghễ ngẩng đầu, nhưng lúc này lại có một điều huyền bí khác xảy ra với cơ thể Bạch Tuyệt. Đôi mắt gã ta cũng biến thành mắt rắn mờ ảo.
Sự biến hóa này tức khắc khiến ai cũng hoảng sợ.
Giờ đây, Bạch Tuyệt như biến thành một người khác vậy.
"Bí pháp kết hợp à?"
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt, thì thầm.
Đương nhiên hắn từng thấy sự thay đổi giống với của Bạch Tuyệt rồi.
Trong cơ thể Bạch Tuyệt vốn chứa hồn phách của thánh thú Thiên Âm Huyền Xà nên động tác cử chỉ lúc nào cũng toát lên sự lạnh lẽo, âm độc.
Giờ phút này, dường như gã ta đã hòa làm một thể với Thiên Âm Huyền Xà nên lại càng khác người hơn.
Mục Vỹ biết sự kết hợp này có nghĩa là Bạch Tuyệt kết hợp cơ thể, linh hồn thật với hồn phách của Thiên Âm Huyền Xà, nhờ đó có thể sử dụng kĩ năng và sức mạnh của nó. Chẳng qua là khi sử dụng chiêu thức này, chỉ cần bất cẩn chút thôi là cơ thể sẽ bị Thiên Âm Huyền Xà khống chế, linh hồn thật không thể trở về với thân xác ban đầu!
"Mục Vỹ, xem thường người khác phải trả giá đắt đấy nhé!"
"Trùng hợp thật, ta cũng muốn nói câu này với ngươi!"
Kiếm chân nguyên lấp lánh ánh đỏ. Cùng lúc đó, ba đạo Lưu Ly Kim Thân quanh thân Mục Vỹ lại phát sáng lần nữa, nhưng đáng sợ hơn là Nguyên Cầu dần thành hình xung quanh người hắn.
Không ai rõ sự mạnh mẽ của Nguyên Cầu hơn bản thân Mục Vỹ.
Với trí nhớ trời cho cộng thêm lĩnh ngộ và khả năng thực hiện võ kỹ của mình, hắn hoàn toàn có thể phát huy sức mạnh vượt xa bình thường.
Đây cũng là lí do tại sao hắn dám khiêu chiến Bạch Tuyệt.
"Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, tụ khí trong thiên địa!"
Khẽ quát một tiếng, Nguyên Cầu quanh người Mục Vỹ dần dần khuếch trương. Từng thuộc tính trong đất trời lấy Mục Vỹ làm trung tâm bắt đầu lan ra khắp nơi.
Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, sức mạnh vượt trội của ngũ hành lớn đến mức khiến ai nấy đều thấy khó chịu. Phạm vi cuộc chiến không còn chỉ xoay quanh hai người nữa.
"Mục Vỹ, chịu chết đi!"
Đúng lúc này, một tiếng quát thình lình vang lên từ sau lưng Mục Vỹ.
Thạch Đồng Minh!
Tước Vô Khuyết!
Sau khi thét lên, hai bóng người lao ra từ sau lưng Mục Vỹ.
Đó là Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết. Nãy giờ hai người này luôn trốn trong này quan sát trận chiến của Mục Vỹ và Bạch Tuyệt, chờ thời cơ Mục Vỹ để lộ sơ hở.
Giờ phút này, bọn họ vừa thấy Mục Vỹ có sơ hở là là vội vàng lao ra ngay.
Trước đó, hai người đã sốt ruột khi thấy Bạch Tuyệt đánh nhau với Mục Vỹ nhưng cứ dây dưa, không giải quyết hắn dứt điểm rồi.
Thế nên bọn họ mới chớp lấy cơ hội, chạy đến ngay khi thấy có vẻ như Mục Vỹ đang chuẩn bị đại chiêu.
Bọn họ đoán lúc này hắn sẽ không đánh trả được.
Vì kĩ năng ám sát của họ quá tốt, Mục Vỹ đừng hòng phản ứng kịp.
"Ngu xuẩn!"
"Đồ ngu!"
Nhưng có hai người đồng thời mắng khi thấy hai người lộ diện.
Một trong số đó là Bạch Tuyệt vì thấy trước tiên. Hai kẻ Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết này đúng là ngu hết nói nổi. Nếu Mục Vỹ giết dễ đến vậy thì gã ta đã sớm xử lí xong từ đời nào rồi.
Vậy mà giờ dám đánh lén?
Đánh lén kiểu gì cũng không giết nổi những cường giả như họ đâu, trừ khi đó là sát thủ cũng có thực lực cao như họ và tu luyện phương pháp ẩn thân giết người.
Tiếng chửi thứ hai thì xuất phát từ Mục Vỹ.
Hắn chưa thấy ai ngu như hai người, thật sự quá ngu xuẩn!
Ám sát?
Có ai ám sát công khai thế không?
Mục Vỹ vung tay. Nguyên Cầu quanh thân hắn tách ra thành chín quả cầu lớn chừng ngón tay cái.
Chín Nguyên Cầu với kích thước chỉ bằng ngón tay cái xông về phía hai người.
Thậm chí Mục Vỹ chẳng thèm liếc họ lấy một cái, xoay lưng lại luôn.
Chương 854: Giở hết bản lĩnh
Uỳnh…
Ngay sau đó có hàng loạt tiếng động vang lên, hai người rơi từ trên cao xuống đã hoá thành những thi thể đen thui.
Đó chính là Thạch Đồng Minh và Tước Vô Khuyết.
Thậm chí bọn họ còn chưa áp sát Mục Vỹ thì đã bị nổ banh xác rồi.
Chết một cách triệt để!
Cảnh tượng này khiến ai cũng phải hoảng hốt.
Đến bây giờ, bọn họ mới hiểu tại sao Bạch Tuyệt lại không chiếm được ưu thế khi bị Mục Vỹ tấn công.
Vì đòn tấn công của Mục Vỹ rất mạnh, vượt xa võ giả cùng cảnh giới, thậm chí còn khiến người ta thấy hắn đã vượt qua tầng thứ tư và tiến vào tầng thứ năm rồi.
Trận giao đấu của họ trông rõ là ngang tài ngang sức, không phải do Bạch Tuyệt yếu, mà là tại Mục Vỹ tấn công quá mạnh.
Mà mọi người thì không thể hiểu được trận giao tranh giữa hai cao thủ.
Đến lúc này, các thiên tài đang định đánh lén đều đã từ bỏ ý nghĩ đó.
Bởi họ đã biết bây giờ mình không thể tham gia vào trận đấu như thế này.
Việc họ có thể làm chỉ là đứng yên một chỗ mà xem thôi.
Tần Mộng Dao đứng trong đám đông, nhưng không một ai dám lại gần.
Cô gái này đã đánh bại Cổ Phi Dương một cách rất nhanh gọn, không một ai biết thực lực của cô ấy mạnh tới đâu.
Cô đúng là còn khủng bố hơn cả Bạch Tuyệt.
“Hai chúng ta đừng phí thời gian nữa, giở hết bản lĩnh ra luôn đi!”, Bạch Tuyệt cười lạnh nói: “Ta đã thu phục được Thiên Âm Huyền Xà khi ở tầng thứ nhất cảnh giới Vũ Tiên. Sau năm mươi năm được ta nuôi dưỡng, nó đã trở thành linh hồn thứ hai của ta, vì thế ta cũng có thể lĩnh ngộ và thi triển được hết tài năng của nó, giờ ta không muốn lãng phí thời gian với ngươi nữa!”
“Được thôi, ta cũng không muốn phí thì giờ với ngươi làm gì!”
Mục Vỹ hạ tay xuống, chín Nguyên Cầu tách nhau ra rồi bừng sáng quanh người hắn.
Sức mạnh của chín Nguyên Cầu không chỉ ở sự bùng nổ từ thuộc tính riêng của chúng, mà bùng phát mạnh mẽ từ sự kết hợp giữa các thuộc tính ấy.
Thấy Mục Vỹ ra tay, Bạch Tuyệt cũng lập tức dang rộng tay ngay.
Có tiếng động vang lên, hai cánh tay của Bạch Tuyệt đã biến thành hai cái đầu rắn, sau đó tấn công Mục Vỹ.
Ngay sau đó, một luồng khí tức u ám đã chèn ép Mục Vỹ từ hai phía, khiến hắn thấy đầu váng mắt hoa.
Hai con rắn đã xuất hiện và quấn lấy người hắn.
“Một khi bị trói thì ngươi cứ chờ chết đi!”
Thấy Mục Vỹ đã bị trói, Bạch Tuyệt cười lớn với vẻ điên cuồng.
“Chờ chết? Thật không?”
Mục Vỹ chỉ trỏ, ra hiệu cho Bạch Tuyệt nhìn ra sau lưng mình.
Chín Nguyên Cầu đã tách khỏi người Mục Vỹ rồi bao vây phía sau Bạch Tuyệt.
Ầm…
Ngay sau đó đã có tiếng nổ ngất trời vang lên, hình ảnh hai con rắn quấn lấy người Mục Vỹ đã rút lui, còn bóng dáng của Bạch Tuyệt cũng biến mất trong vụ nổ.
“A!”
Một tiếng gào thét tức tối vang lên, tiếp đến là một âm thanh xé gió, một cái sừng bất ngờ bay ra từ trong vụ nổ.
Tốc độ của nó cực nhanh, tất cả mọi người và Mục Vỹ đều thấy bất ngờ!
Phụt, cái sừng đó khéo léo như một cánh tay, nó xuyên qua ba tầng phòng ngự của Mục Vỹ rồi húc vào bụng hắn.
Một vết thương đã xuất hiện.
Máu tươi chảy ra.
Vì sơ suất nên suýt nữa Mục Vỹ đã mất mạng vì trúng chiêu này!
Sau tiếng gầm gừ, một bóng người lảo đảo đi ra từ trong vụ nổ.
Thay vì nói là đi thì dùng từ nhảy sẽ chính xác hơn!
Toàn thân Bạch Tuyệt lúc này bê bết máu, tay và chân trái đã bị nổ tung.
Chỉ có cánh tay phải chống xuống đất, phối hợp với chân phải thì mới miễn cưỡng di chuyển được.
Trông gã ta thật sự rất nhếch nhác, nhưng ánh mắt gã ta nhìn Mục Vỹ lại ngập ý cười.
“Chỉ có đòn tấn công vớ vẩn ấy mà định giết ta ư? Dễ dàng quá đấy!”
Mục Vỹ đáp lại với dòng máu ở khoé miệng: “Đương nhiên, vì ta có định giết ngươi đâu, làm ngươi bị thương là được rồi”.
“Làm ta bị thương? Ngươi tưởng mình có thể làm vậy được thật à?”
Bạch Tuyệt mỉm cười khinh bỉ, cánh tay phải thay cho chân trái về lại vị trí, gã ta giữ thăng bằng cho cơ thể bằng tay và chân phải, nhưng vẫn có thể đứng vững như bàn thạch.
Nhưng chẳng mấy chốc, xung quanh đã vang lên những tiếng kinh hô.
Bạch Tuyệt đứng yên tại chỗ, chân trái và tay trái đã mất bắt đầu chầm chậm mọc ra.
Thần kỳ!
Đúng là khi cường giả đã tiến vào cảnh giới Bất Tử Chi Thân, chỉ cần đầu và linh hồn thật còn nguyên thì các bộ phận khác có mất đi vẫn có thể mọc lại như cũ được.
Tuy nhiên, sự phục hồi này cũng cần có thời gian, không phải vừa bị thương nặng đã có thể hồi phục ngay lại được.
Song, tốc độ phục hồi của Bạch Tuyệt phải nói là quá nhanh.
“Toả Thiên Mệnh Thần Đan!”
Mục Vỹ biết rõ Bạch Tuyệt nhờ vào sự tuyệt diệu của loại đan dược trên thì mới có thể hồi phục lại nhanh chóng.
“Tốt, tốt lắm! Để ta xem rốt cuộc ngươi có thể hồi phục được bao nhiêu lần!”
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt rồi tập trung chín Nguyên Cầu lại, hắc khí bao trùm, tốc độ tập hợp của chúng ngày một nhanh.
Chương 855: U Minh Quỷ Trảo
Nhưng lần này, Bạch Tuyệt đã có đề phòng với chín Nguyên Cầu này, đương nhiên gã ta sẽ không thê thảm như lần trước nữa.
Hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà ở phía sau đã được Bạch Tuyệt triệu hồi, nó bay lượn sau lưng gã ta rồi biến thành hình ảnh một con rắn đen.
“Nổ!”
Mục Vỹ không chờ Bạch Tuyệt chuẩn bị xong, đã cho nổ chín Nguyên Cầu.
Phải biết rằng, sau khi được Tứ Tượng Hoan Sát Trận cải tạo, đồng thời hấp thu máu rồng của Thất Thải Thiên Long, Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí của Mục Vỹ đã mạnh mẽ hơn, sức mạnh huyết mạch của hắn phải gọi là một bước lên trời.
Hiện giờ, chín Nguyên Cầu đã có sự khác biệt rất lớn so với trước kia.
Không thì ban nãy, Bạch Tuyệt đã chẳng bị nổ nát tay chân, sau đó phải dựa vào Toả Thiên Mệnh Thần Đan thì mới có thể hồi phục được.
Nhưng rõ ràng Bạch Tuyệt đã có cách đối phó với vụ nổ lần này, hư ảnh đó đã chắn phía trước gã ta.
Uỳnh…
Ngay sau đó đã có tiếng nổ vang lên, nhưng sau khi dư âm qua đi, bóng dáng ấy vẫn đứng nguyên vẹn ở đó.
“Lần này còn cách gì khác không?”
Bạch Tuyệt mỉm cười nhìn Mục Vỹ, nhưng trong nụ cười ấy lại chứa vẻ kiêu căng.
Sau khi gã ta kết hợp với linh hồn ảo của Thiên Âm Huyền Xà, thì dù đòn tấn công của Mục Vỹ có mạnh đến mấy cũng chẳng là gì.
“Còn chứ!”
“Ngươi có Thiên Âm Huyền Xà mà tưởng ta lại không có gì sao?”
Mục Vỹ nhìn Bạch Tuyệt rồi mỉm cười, cả kiếm chân nguyên và chín Nguyên Cầu đều biến mất.
Sau đó, hắn cứ đứng yên ở đó.
“Ngươi có cách thì ta cũng vậy!”
Mục Vỹ mỉm cười rồi giơ tay ra.
Sau đó khẽ phẩy một cái.
Tiếng động phát ra từ bàn tay hắn nhỏ đến mức không ai nghe thấy, song lại khiến cả chân trời phải tĩnh lặng.
“U Minh Quỷ Trảo!”
Có giọng nói khẽ vang lên, một hư ảnh bàn tay cao mấy trăm mét đã xuất hiện phía trước Mục Vỹ.
Hư ảnh đó như một bàn tay máu, cả bàn tay cao vút quặp lại rồi chộp về phía Bạch Tuyệt.
Quỷ trảo im ắng trông rất tầm thường, khiến đòn tấn công này trở nên rất đơn giản.
Nhưng quỷ trảo ấy vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều thấy hoa mắt chóng mặt, quỷ trảo khát máu đã hoá thành bảy màu sắc khác nhau, bảy màu sắc hoà lẫn tạo thành Thất Thải Quỷ Trảo!
Cảnh tượng này rất quỷ dị, nhưng hơn hết mọi người lại chỉ thấy khủng khiếp.
Đây chính là sát chiêu của Mục Vỹ ư?
Cùng lúc thấy sợ hãi, mọi người đều không khỏi kinh ngạc, đến giờ Mục Vỹ vẫn chưa chịu giở con át chủ bài ra.
Quỷ trảo lao về phía Bạch Tuyệt với tốc độ không quá nhanh.
Nhưng đòn tấn công với tốc độ này cũng đủ khiến Bạch Tuyệt phải thấy lo lắng.
Vô hình trung, một cảm giác áp lực cực lớn đã dội vào gã ta.
Áp lực từ huyết mạch!
Trong cơ thể Mục Vỹ có khí tức huyết mạch của thần thú Thất Thải Thiên Long, vận dụng kết hợp với võ kỹ huyết mạch của Vạn Cổ Huyết Điển.
Dù công pháp U Minh Quỷ Trảo này đã tiêu hao khá nhiều máu huyết của Mục Vỹ, nhưng uy lực của nó lại cực kỳ khủng khiếp.
Song, mọi người lại không hiểu gì cả.
Bọn họ chỉ biết chiêu này của Mục Vỹ có vẻ rất đáng sợ, nhưng cụ thể đáng sợ ở đâu thì họ không biết!
Chỉ có thể nhận xét là vô cùng tuyệt diệu!
Nghe đã thấy sâu xa rồi, nhưng thực tế thì đúng là như vậy.
Nhưng bây giờ, người phải đối mặt với cảm giác áp lực khủng khiếp này là Bạch Tuyệt, chứ không phải bọn họ.
Quỷ trảo vừa chộp tới, gã ta đã hoàn toàn ngây ngốc.
Cảm giác chèn ép mạnh mẽ khiến gã ta không biết phải tiến lên phản kháng như thế nào.
Bạch Tuyệt chỉ biết ngơ ngác chỉ huy hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà đứng chặn phía trước, đồng thời khua múa đôi tay tạo một kết ấn che thân.
Bây giờ, có lẽ đây là cách duy nhất để gã ta chặn được đòn tấn công của Mục Vỹ.
Nhưng cách này khiến gã ta thấy rất bản thân rất kém cỏi.
Cuối cùng thì quỷ trảo cũng đã tấn công tới.
Phụt, khi quỷ trảo đụng độ với Thiên Âm Huyền Xà, Bạch Tuyệt chỉ thấy ngực mình đau đớn, mắt gã ta trố ra, còn miệng thì hộc máu.
Thiên Ân Huyền Xà muốn phản kháng lại quỷ trảo, nhưng không thể.
Bởi U Minh Quỷ Trảo quá mạnh!
Mà Mục Vỹ mới chỉ là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ ba, chính hắn cũng thấy bất ngờ.
Nếu sau này cảnh giới của hắn tăng lên, có lẽ đến võ giả tầng thứ tư cảnh giới Vũ Tiên cũng không thể chống lại một trảo này được.
Nhưng dùng chiêu thức này cực kỳ tốn máu huyết, nếu thi triển liên tục thì Mục Vỹ tin rằng đối thủ chưa chết thì hắn đã toi đời trước vì mất máu rồi.
Rắc, cuối cùng hư ảnh của Thiên Âm Huyền Xà đã vỡ nát vì không thể chống lại được quỷ trảo của Mục Vỹ.
Bạch Tuyệt thì trợn trừng mắt, quỷ trảo đã bổ vào người gã ta, toàn thân gã ta chi chít các vết thương.
Sau đó, hơi thở của Bạch Tuyệt yếu dần rồi ngừng hẳn.
Gã ta đã chết!
Bình luận facebook