• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Ma Đế Nghịch Thần (2 Viewers)

  • Chương 131-135

Chương 131: Đồng lõa

Đã qua hơn ba ngày kể từ khi Diệt Chúng Sinh đồng ý hộ tống Hàn Thanh Bình tiến sâu hơn, bọn họ đã trải qua không ít lần bị ma thú tập kích, vài lần vô tình lâm vào khu vực hiểm địa. Cũng đã từng chạm trán vài nhóm người của các thế lực khác, chỉ là không ai nguyện ý mạo hiểm ra tay mà thôi.

Thời gian qua, nhóm hai người A Diệt chỉ tìm được thêm một gốc linh dược có trong yêu cầu. Họ Diệt luôn là người xuất nhiều lực hơn, nên gốc linh dược đương nhiên thuộc về hắn. Chỉ là đã ở trong Vạn Dược Giới được một tuần, mà hắn mới kiếm được tổng cộng 4 gốc linh dược theo yêu cầu, nên không khỏi lo âu.

Lúc này, tại một cánh rừng rộng lớn vô danh, cây cối cao lớn gấp nhiều lần bình thường, có những âm thanh phá hoại không ngừng vang lên. Chỉ thấy phía dưới khu rừng nguyên sinh hoang vu ấy, có vài thân ảnh trẻ tuổi đang cấp tốc phi hành, ai nấy đều mang sắc mặt khó coi. Phía sau bọn họ, là một đầu ma thú khổng lồ, tỏa ra uy áp đáng sợ, đang điên cuồng truy sát theo.

Hai thân ảnh chật vật bay phía trước nhất, không xa lạ gì chính là A Diệt cùng Hàn Thanh Bình. Vì tốc độ phi hành của nữ tử họ Hàn không quá nhanh, nên hiện tại họ Diệt phải đang nắm tay cô ta mà kéo nhau phi hành.

Phía sau hai người không xa có hai tên nam tử khác, bề ngoài chúng cũng chỉ chừng hai mươi mấy tuổi, mặc y phục thông thường nên không thể nhận ra lai lịch. Một kẻ có diện mạo tương đối khá, thân hình cao gầy, chỉ là tu vi ở mức Luyện Nguyên cảnh tầng 7 mà thôi. Đồng bạn của hắn là một gã mập lùn, hai bên mặt béo ú, thân hình như heo, đang chạy chối chết mà miệng vẫn nhai ngấu nghiến chiếc đùi nướng cầm trên tay, gã ta có tu vi tầng 9.

A Diệt căm ghét hai kẻ phía sau không thôi, nửa nén nhang trước, hắn và Thanh Bình còn đang nhàn nhã ngồi nghị luận về các nghiên cứu pháp trận, trong một hang động an toàn. Vậy mà hai tên khốn không biết chạy từ đâu tới, dẫn theo một đầu ma thú ngũ giai đang điên cuồng truy sát ngay phía sau, chạy ngang qua cái hang mà bọn họ đang nghỉ.

Tất nhiên với trình độ của A Diệt và Thanh Bình, thì không thể che giấu khí tức trước lực cảm ứng của ma thú ngũ giai rồi, kết quả là phải chật vật chạy trốn suốt nửa nén nhang, đến nay vẫn chưa thể thoát thân nổi. Một điều cay cú hơn nữa, hai tên khốn phía sau, cứ thấy nhóm A Diệt phi hành hướng nào, chúng đều bay theo hướng đó!

Sắc mặt họ Diệt khó coi vô cùng, vừa lo sợ vừa cay cú trước sự khốn nạn của hai kẻ phía sau. Giờ hắn mới biết cái cảm giác của đám thí sinh năm xưa, khi bị hắn dẫn theo một đầu ma thú tứ giai, chạy ngang qua nơi dừng chân của rất nhiều người, kéo cả đám cùng xuống vũng nước đυ.c do mình khuấy động lên.

Hiện tại hắn không dám quay lại công kích hai người phía sau, để bọn họ bị chậm nhịp lại, giúp đầu ma thú bắt được chúng. Thứ nhất, làm như vậy bản thân hắn sẽ bị giảm đi tốc độ hiện giờ. Thứ hai, không rõ sau khi đầu ma thú kia diệt sát được hai kẻ phía sau, có bỏ qua cho hắn hay vẫn tiếp tục truy đuổi. Thứ ba, nếu hai tên đó không chết, hắn sẽ triệt để trở thành kẻ địch với chúng.

Vừa cấp tốc phi hành, A Diệt vừa quát lớn lên về phía sau: “Hai tên khốn kiếp các ngươi sao cứ mãi bám theo chúng ta? Hãy tự chạy đi hướng khác đi, mục tiêu của đầu súc sinh kia là các ngươi cơ mà!”

Tên thanh niên cao gầy nghe vậy, cố nặn ra nụ cười đáp: “Đừng nổi nóng lên như vậy người huynh đệ, có câu cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, huynh đệ và vị mỹ nhân kia san sẽ chút gánh nặng cùng hai người bọn ta, đâu phải việc gì quá sức đâu.”

“Quá sức cái đầu ngươi, phía sau là ngũ giai ma thú đấy, ngươi cảm thấy cuộc sống quá vô vị cũng đừng nên chọn cách này để chết chứ. Hơn nữa, ta thà xây mười bốn tòa tháp còn hơn đi cùng đường với hai ngươi!”

Thấy họ Diệt đang căm tức như vậy, hai tên thanh niên một béo một gầy phía sau chỉ cười xấu hổ chứ không nói gì thêm. Cả bốn người vẫn đang cấp tốc phi hành dưới cánh rừng, ma thú đang truy sát bọn họ loại phi cầm, tốc độ bay rất nhanh, bay trên trời cao hoàn toàn là tìm chết. Vì vậy phi hành luồn lách qua các gốc cây là phương pháp tốt nhất, để hạn chế tốc độ của súc sinh kia.

Thân hình to lớn của đầu ma thú giống như đại bàng này, không ngừng đâm gãy vô số cây cối cao lớn, truy theo bốn thân ảnh phía trước không bỏ. Thi thoảng nó còn há mỏ, bắn ra những luồng sấm sét kim sắc, oanh kích tới mấy người nhóm A Diệt, khiến họ phải chật vật tránh né.

Bay thêm một hồi, A Diệt như cảm ứng được gì đó phía trước, khóe miệng lộ ra chút ý cười nham hiểm. Đồng thời điểm, khóe miệng tên nam tử cao gầy ngay phía sau, cũng hiện lên đường cong. Cả hai người đều quay sang nói gì đó với đồng bạn bên cạnh, sau đó không hẹn mà cùng phóng nhanh xuống một vùng thung lũng phía dưới.

Tại vùng thung lũng khá rộng lớn phía dưới, có hai nhóm người tương đối đông thành viên, đang kịch chiến với nhau, nhìn qua cũng có hơn chục. Tại trung tâm thung lũng có một gốc linh dược, hiển nhiên đó là mục tiêu tranh đoạt của hai nhóm người này.

Đang giao tranh kịch liệt với đối phương, không ít người cảm ứng được có thêm người khác tới, liền đề phòng nhìn lên hướng bốn thân ảnh đang cấp tốc bay đến. Chỉ thấy ba nam một nữ với bộ dáng chật vật, bay tới gần phạm vi đám người này, nhưng không hề có ý định công kích mà chỉ lướt ngang qua, sau đó lại nhanh chóng phóng đi.

Tên nam tử cao gầy còn quay đầu lại nhìn đám người, mỉm cười lớn tiếng nói: “Hỡi các vị nguyên hữu thân thiết, chúc một ngày mới thật tốt lành.”

Nghe vậy không ít kẻ ngơ ngác chả hiểu chuyện gì, nhưng vài tên có lực cảm ứng mạnh mẽ, lúc này như phát hiện ra điều kinh khủng đang tới gần, liền hoảng loạn hét lên rồi bỏ chạy. Một hồi gϊếŧ chóc không chút sức phản kháng đã nổ ra tại thung lũng đó, nhân loại gào thét, máu chảy không ngừng, tử khí bốc lên.

Cách vùng vừa xảy ra một hồi gió tanh mưa máu đó hơn mười dặm, A Diệt cùng Thanh Bình vẫn đang cấp tốc phi hành. Một hồi lâu sau khi đã bay được rất xa hai người họ mới dừng lại, sau đó đáp xuống trên một tảng đá lớn, bắt đầu nghỉ ngơi khôi phục nguyên lực. Vài cây trận kỳ bay ra tạo nên một vòng quang tráo lớn, bảo vệ hai người đang ngồi xếp bằng bên trong.

Ngày hôm sau, hai người nhóm A Diệt đang đứng trước một động quật phi thường to lớn, nữ tử họ Hàn nhìn xuống tấm bản đồ trên tay, rồi nói: “Theo bản đồ được môn phái của thϊếp thân cung cấp, thì động quật phía trước chính là một trong tám nơi có nhiều kì chân dị thảo sinh trưởng nhất, linh dược không dưới mười gốc đâu!”

“Động quật này rộng phải gấp mấy lần một tòa thành trấn phổ thông, hơn nữa cơ hồ môn phái nào cũng biết vị trí, nên khi vào bên trong tìm linh dược, chắc chắn không tránh khỏi một hồi tranh đấu đâu.” A Diệt âm trầm lên tiếng, nhưng ánh mắt vẫn hiện rõ sự tự tin, động quật trước mắt chính là một trong những điểm đến hắn luôn hướng tới.

“Hai vị nếu đã muốn đi vào trong đó tầm bảo, mà lại lo ngại nhiều nguy hiểm, cớ sao chúng ta không cùng hợp lực, tạo thành một tổ hợp ăn ý nhỉ?” Đột nhiên có một thanh âm từ xa truyền tới, cả A Diệt và Thanh Bình đều quay đầu nhìn lại.

Có hai thân ảnh nam tử đang ngự khí trôi nổi trên không trung cách bọn họ tương đối xa, bọn chúng không ai khác chính là hai tên khốn mà A Diệt ghét cay ghét đắng, kẻ vừa lên tiếng muốn hợp tác chính là tên cao gầy.

Nhóm hai người A Diệt lộ rõ sắc mặt căm giận, không nói một câu nào, bộ dáng như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Hai kẻ kia lại không để ý gì, cười hắc hắc rồi đáp xuống cách họ Diệt không xa, sau đó mỉm cười tươi tắn bước tới gần. Khi hai nhóm còn cách nhau không quá một trượng, thì gã cao gầy chắp tay nói:

“Tại hạ tên Triệu Bất Chính, còn vị sư đệ phía sau tên Nặc Lan Thực, rất vui được làm quen hai vị nguyên hữu. Không biết nên xưng hô với hai vị thế nào?”

Giờ A Diệt mới hiểu tại sao tên khốn trước mặt này lại vô đức như vậy, cái tên nói lên tất cả rồi. Còn gã mập đang gặm đùi nướng kia không ngờ là tộc nhân của Nặc Lan gia, một trong thập đại thế gia Phần Quốc, nghe nói người trong gia tộc đó nổi tiếng về thể hình ngoại cỡ, không ngờ là sự thật.

A Diệt sắc mặt không vui, chỉ hờ hững đáp: “Ta họ Diệt.”

“Thϊếp thân tên Hàn Thanh Bình, chào hai vị nguyên hữu.” Mỹ nữ này ôm quyền, cố mỉm cười đáp. Dù sao tu vi của cô cũng thấp kém nhất, không thể làm ra bộ dáng lạnh lùng như A Diệt được.

“Haha, xin chào Hàn nguyên hữu, hôm qua khi chúng ta chạy chối chết, tại hạ đã để ý... à là hâm mộ nguyên hữu đã lâu, nay mới có dịp được làm quen.” Tên thanh niên cao gầy họ Triệu cười kì dị, chạy tới muốn nắm lấy bàn tay nữ tử họ Hàn, khiến cô ta hoảng sợ vội lùi lại trốn phía sau A Diệt.

Nhìn ánh mắt của kẻ bất chính này, họ Diệt đã nhận ra hắn là một tên háo sắc rồi, tuy chưa phát hiện ra hắn có ý đồ xấu gì, nhưng cũng chẳng phải loại tốt lành. Thấy ánh mắt sắc bén của A Diệt nhìn chằm chằm, tên đó vội nghiêm túc lại, sửa sang lại y phục trên thân, rồi ôm quyền nói:

“Vẫn là câu hỏi ban nãy, không biết các hạ có chịu hợp tác với hai huynh đệ bọn ta không? Nếu bốn người phi phàm chúng ta hợp thành một đội, chắc chắn sẽ khuấy động nơi này haha!”
Chương 132: Chia chác

Động quật rộng thênh thang nhìn không thấy điểm cuối, bốn thân ảnh đang cùng nhau đi giữa một con đường, hai bên ven đường có không ít cây cỏ kì dị, nhưng thảo dược thì không thấy đâu, có lẽ đã bị những kẻ đến trước hái lấy.

Nhóm bốn người này có ba nam một nữ gồm, Diệt Chúng Sinh, Hàn Thanh Bình, Triệu Bất Chính, Nặc Lan Thực. Không lâu trước gã họ Triệu phải năn nỉ một hồi dài, mới có thể thuyết phục A Diệt hợp tác cùng bọn chúng. Bản thân họ Diệt cũng cảm thấy hai tên này không tầm thường, hợp tác lợi nhiều hơn hại, nên mới gật đầu chấp nhận.

“Nói không phải phét, huynh đệ bọn tôi thực lực phi phàm, cùng cảnh giới không ngán bất kì ai. Nay hợp tác với hai vị, Diệt nguyên hữu thực lực cũng không tệ, trông bộ dáng bất phầm, rất hợp với nhóm chúng ta. Còn Hàn nguyên hữu, dung mạo tuyệt phẩm, nhan sắc khiến tâm tại hạ rạo rực, có các hạ trong đoàn để ngắm nghía, khi chiến đấu tại hạ có thể tăng thêm hai trăm phần công lực!”

Nghe tên họ Triệu đi phía sau khoác lác như vậy, nữ tử họ Hàn có chút giận hỏi lại: “Ý các hạ rằng thϊếp thân chỉ là một tấm bình phong di động thôi sao?”

Đang mải mê ngắm nhìn thân hình uyển chuyển trước mắt, nghe chủ nhân của thân hình hấp dẫn tức giận hỏi vậy, họ Triệu biết mình đã lỡ miệng, liền sửa lại: “Đâu có, ý tại hạ là Hàn nguyên hữu rất phi phàm, vì... xinh đẹp cũng là một loại thực lực, hahaha...”

Mỹ nữ này chỉ hừ lạnh một cái, rồi không để ý đến gã nữa mà tiếp tục sánh vai cùng A Diệt bước đi. Cô cũng biết với tu vi của bản thân mình, thì tại nơi ai nấy đều có thực lực cực hạn Luyện Nguyên cảnh này, thật không đáng nhắc tới. Nhưng bị một gã nam nhân háo sắc nói năng linh tinh như thế, cô cũng khó có thể chịu nổi.

Diệt Chúng Sinh tuy bộ dáng bình thản mà đi đầu, nhưng thần thức vẫn đang âm thầm đề phòng phía sau, hắn có cảm giác gã họ Triệu luôn cười cợt kia không đơn giản như vẻ bề ngoài. Một điều kì lạ nữa là tên này chỉ có tu vi tầng 7, vậy mà lại là sư huynh của gã mập tu vi tầng 9, nhìn thần sắc của gã mập còn lộ rõ sự cung kính thực sự chứ không phải diễn.

Sau một buổi dò xét trong động quật, nhóm bốn người họ đã có được thu hoạch không nhỏ, nhưng linh dược thì vẫn chưa thấy đâu. Nửa ngày sau, bọn họ đang có mặt trong một hang động rộng lớn tại một góc của động quật, thảo dược tại đây nhiều vô số, thậm chí có tới ba gốc linh dược!

Điều cản trở mọi người thu lấy linh dược là vô số ma thú thủ hộ, số lượng không dưới trăm đầu, tất cả đều có thực lực tam giai. Nhóm người A Diệt, cùng hai nhóm người khác phía xa, đều phải cố gắng diệt sát bầy ma thú đang điên cuồng xông tới tấn công.

Với thực lực của từng người tại đây, có thể trong thời gian ngắn diệt sát một đầu ma thú tam giai, hoặc cùng lúc cầm cự với ba, bốn đầu. Nhưng số người có mặt trong hang động này chỉ chừng mười mấy, mà đám ma thú số lượng lên tới hàng trăm, nên nhất thời nhân loại đang rơi vào thế hạ phong.

Chiến đao trong tay đâm chém, hai thanh phi đao được luồng nguyên lực lục sắc bao bọc, điều động bay múa xung quanh, phù lục các loại đôi lúc phóng ra, vài cây trận kỳ thi thoảng tạo ra quang tráo cản lại công kích nhắm tới thân thể, A Diệt như một chiến binh huyết sát, chém gϊếŧ giữa bầy ma thú hung dữ.

Phía sau hắn một khoảng, nữ tử họ Hàn lúc này mới vừa bố trí xong một tòa pháp trận công kích tầm xa. Ngay tức thì cô ta bắt pháp quyết, đợi cho pháp trận lưu chuyển hoàn tất, liền chỉ ngón tay tới phía những đầu ma thú điên cuồng, đang lao tới công kích A Diệt. Vô số luồng sáng vàng bắn ra, oanh kích lên thân thể đám ma thú khiến chúng bị thương, tạo cơ hội cho họ Diệt chém gϊếŧ.

Phía bên kia, gã mập Nặc Lan Thực đeo vào một đôi găng tay kim loại, thân hình béo ú mà di chuyển phi thường nhanh, tốc độ của hắn cơ hồ còn nhanh hơn A Diệt vài phần. Luồng gió lướt qua lướt lại, đấm bay từng đầu ma thú, quả thực tốc độ đỉnh cao, sức lực phi phàm.

Gần nơi đó, gã nam tử Triệu Bất Chính đã bày ra thực lực thật sự, chỉ thấy hắn lấy ra một cây bút cùng vài tấm giấy, sau đó vẽ gì đó lên mỗi một mẩu giấy, xong rồi hắn kẹp hết lên tay, miệng thì thầm đọc chú ngữ. Sau vài hơi thở, hắn vung tay ném tất cả các tấm giấy đã được thi pháp ra phía trước, đồng thời miệng quát lớn: “Triệu hồi tứ đại sơn lâm!”

“Rầm!” Bốn mẩu giấy phát nổ, khói bụi mù mịt, sau đó có bốn thân ảnh hung thú to lớn xuất hiện. Sư tử gầm rống, mãnh hổ gầm gừ, cự viên vỗ ngực, đại bàng hót vang, bốn cổ thú là chúa tể rừng xanh bắt đầu ra uy, mỗi đầu đều có thực lực Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong, chúng xông lên hành hạ đám ma thú tam giai vừa lao tới.

A Diệt đang điên cuồng chiến đấu cũng chú ý đến động tĩnh bên đó, trông thấy cảnh tượng vừa rồi, cả kinh lẩm bẩm: “Thì ra tên bất chính kia là một triệu hồi sư, hèn gì tu vi còn yếu mà lại luôn tạo ra cho ta cảm giác nguy hiểm.”

Triệu hồi sư là một phương diện rất khó tu luyện, hơn nữa không phải ai cũng có thể đi theo lĩnh vực này, phải là kẻ có duyên thì mới được. Triệu hồi sư không chiến đấu nhờ thực lực của bản thân, mà dựa vào các sinh linh do họ triệu hồi ra, nguyên lực của họ chỉ dùng để chèo chống khi triệu hồi mà thôi, nên tu vi cao hay thấp không quá quan trọng.

Hiện tại, tên họ Triệu đó đang dùng tay kẹp một tấm giấy rồi giơ lên trước người, miệng không ngừng đọc chú ngữ, một hồi lâu sau mới ném tấm giấy đó ra.

“Triệu hồi, cự thú cổ đại!”

Một đầu voi ma mυ"ŧ thình lình xuất hiện, khí tức đã tiếp cận tới bán bộ Hiển Hóa, mỗi cú vòi vụt, là một đầu ma thú tam giai bị đánh nát thân thể. Họ Triệu đứng sau năm đầu mãnh thú cổ này, liên tục bỏ đan dược khôi phục vào miệng, cố giữ sự duy trì lâu dài của những sinh linh đã triệu hồi ra, để chúng tiêu diệt được nhiều ma thú hơn.

Trái ngược với bốn người bên này, hai nhóm người tại hai hướng khác đã có dấu hiệu tan tác, dù sao mỗi nhóm bọn chúng cũng chỉ có ba, bốn tên, bị mấy chục đầu ma thú tam giai vậy công, khó mà sống lâu thêm được nữa. Hang động này sau khi đi vào thì lối ra đã bị bịt kín, thần thông mạnh mẽ cũng không thể phá vỡ nổi, có lẽ phải diệt sát toàn bộ ma thú tại đây mới có thể thoát ra.

Một hồi sinh tử chiến kết thúc, ma thú đã bị diệt sát toàn bộ, cả bốn người nhóm A Diệt ai nấy đều đã thấm mệt, nguyên lực mười thành không còn tới ba, mồ hôi đầm đìa, cũng may không ai bị thương quá nặng. Hai hướng khác khá xa, hai nhóm người hiện giờ chỉ còn duy nhất một tên sống lay lắt, toàn bộ những kẻ khác hiện giờ đã trở thành mấy cỗ thi thể vô hồn.

Chừng thời gian nửa nén nhang sau, bốn người mới coi như khôi phục được không ít nguyên lực, cùng điều trị được thương thế trên thân. Họ Triệu nói với A Diệt cùng họ Hàn một tiếng, rồi bảo tên mập đi thu lấy ba gốc linh dược về mới tìm cách phân chia.

Cùng lúc đó, A Diệt ngự khí bay tới vị trí hai nhóm người ban nãy, thu lấy toàn bộ nạp giới trên thi thể bọn chúng. Tên duy nhất còn sống sót hiện tại mới gắng gượng khôi phục được chút ít, một thanh phi đao lóe qua liền lấy đi tính mạng hắn, họ Diệt mặt không đổi sắc thu lấy nốt nạp giới rồi rời đi.

Khi trở về A Diệt ném cho họ Triệu phân nửa số nạp giới vừa thu được, sau đó chia cho nữ tử họ Hàn một chiếc, số còn lại là của hắn. Tiếp đó, ba gốc linh dược chân quý được gã mập nhổ về, hiện đang trôi nổi trước mặt bốn người.

A Diệt sắc mặt nghiêm nghị, không hề có ý nhường nhịn mà lên tiếng: “Trận chiến vừa rồi, nếu tính tổng thể thì đúng là hai vị diệt sát được số lượng ma thú nhiều hơn chút, so với tại hạ và Hàn nguyên hữu. Nhưng chênh lệch đó không đáng là bao, hơn nữa ngay từ đầu, Triệu nguyên hữu từng nói nếu tại hạ chịu hợp tác, thì khi chia chiến lợi phẩm sẽ nhường cho tại hạ nhiều hơn chút!”

“Vì vậy tại hạ mạn phép chia như thế này, ba gốc linh dược tại hạ sẽ lấy hai gốc, Triệu các hạ sẽ được gốc có phẩm chất cao nhất, cùng toàn bộ số thảo dược tại nơi đây. Không biết ý hai vị thế nào?”

Nghe vậy, hai người kia liếc nhìn nhau như đang âm thầm trao đổi gì đó qua ánh mắt, A Diệt thấy vậy cũng không làm phiền họ, hắn khoanh tay ngồi chờ. Trong ba gốc linh dược thì chỉ có một gốc thượng phẩm, hai gốc còn lại là trung phẩm, mà giá trị của toàn bộ số thảo dược khác gom lại cũng không nhỏ, nên yêu cầu của A Diệt không coi là quá đáng.

Sau một phen trao đổi, Triệu Bất Chính liền quay đầu lại, nhìn thẳng A Diệt rồi mỉm cười nói: “Tại hạ là triệu hồi sư nên mấy linh dược đó không quá quan trọng, mà Nặc Lan sư đệ là đệ tử hạch tâm trong môn phái, nên cũng không quá để tâm phần thưởng khi thu hoạch đủ linh dược. Vì vậy hai người bọn ta chấp nhận phương thức phân chia này của Diệt nguyên hữu.”

Dứt lời, hắn vung tay thu lấy một gốc linh dược thượng phẩm, đồng thời, tên mập cũng đứng dậy, bắt đầu nhổ lấy từng gốc thảo dược tại nơi này. A Diệt mỉm cười nói lời đa tạ, rồi thu lấy hai gốc linh dược trung phẩm vào trong nạp giới, hắn không quan tâm phẩm cấp của linh dược lắm, vì có là thượng phẩm hay trung phẩm thì cũng phải đủ mười gốc, mới có thể đổi lấy một viên Tạo Hóa đan.

Thần thức đảo qua bên trong giới chỉ, thấy sáu gốc linh dược đang nằm đó, hắn không khỏi mừng thầm. Nhưng không vì vậy mà hắn chủ quan, thời gian trong Vạn Dược Giới còn hơn hai mươi ngày nữa, không biết sau này sẽ gặp phải những tình huống bất chắc gì.
Chương 133: Vơ vét

Mắt thấy tên thanh niên cao lớn trước mặt thu lấy hai gốc linh dược, sau đó không hề nói gì với nữ tử hấp dẫn bên cạnh, khiến gã họ Triệu nhíu mày. Vừa rồi gã đồng ý để A Diệt có được hai gốc linh dược, một phần vì nghĩ hắn sẽ chia cho Hàn mỹ nữ một gốc, nhưng tràng cảnh trước mắt có vẻ như họ Diệt muốn nuốt trọn.

Dựa vào cách xưng hô giữa hai người thì có thể biết họ không cùng môn phái, mà cả hai đều không mặc y phục của thế lực mình, nên họ Triệu cũng không thể phán đoán ra. Hắn nghi ngờ, không biết có phải mỹ nữ này đang bị bắt ép, đi theo hầu hạ A Diệt hay không. Dù sao tu vi nàng ta quá kém, hơn nữa thấy họ Diệt nói gì cũng đều nghe theo răm rắp.

“Diệt nguyên hữu... không định chia một gốc linh dược cho Hàn nguyên hữu sao? Dù gì thì trận chiến lúc nãy, Hàn nguyên hữu cũng góp công không nhỏ.” Gã không nhịn được liền nói lên sự bất bình trong lòng.

A Diệt liếc nhìn nữ tử đang ngồi bên cạnh rồi đáp: “Sau khi rời khỏi vùng không gian này, hai người tại hạ sẽ chia chác sau, không phiền Triệu các hạ quan tâm.”

“Đúng vậy, các hạ không cần quản chuyện của thϊếp thân đâu!” Nữ tử Thanh Bình liền phụ họa A Diệt, không hiểu sao nàng rất không ưa cái tên háo sắc này.

Gã Bất Chính còn nghi hoặc không ít nhưng không dám hỏi thêm, trong lòng hơi chua chát. Không hiểu sao gã quan tâm mỹ nữ đó như vậy, mà cô ta luôn xa lánh gã. Trong khi tên họ Diệt kia, lạnh lùng vô tình, trông chả tốt đẹp chút nào, mà cô ta lại nhu thuận nghe lời hắn như thế.

Sau khi gã mập thu hoạch xong toàn bộ thảo dược, rồi nghỉ ngơi khôi phục cùng mấy người còn lại, nhóm bọn họ tiếp đó chinh chiến tại nhiều nơi khác trong động quật này. Không những phải chiến đấu với đám ma thú hung dữ, mà còn chạm trán với nhiều nguyên sĩ khác, nham hiểm, xảo quyệt, loại người gì cũng có.

Ngày thứ hai bên trong động quật, nơi đây đã kéo thêm rất nhiều nguyên sĩ lui tới, tranh đấu nổ ra thường xuyên hơn. Nhóm bốn người A Diệt đang tạm lánh trong một đường hầm nhỏ, nghị luận không thôi về đường đi nước bước kế tiếp.

“Khu vực trung tâm động quật chính là nơi chứa nhiều kỳ chân nhất, tại sao Diệt nguyên hữu lại không đồng ý đi đến đó chứ?” Gã họ Triệu khó hiểu hỏi.

A Diệt liền giải thích: “Nơi đó hiện giờ đã có rất nhiều nguyên sĩ đang tranh đấu rồi, không nghi ngờ gì là nơi hấp dẫn nhiều người nhất, giờ chúng ta tới đó đã quá muộn, chi bằng đi nơi khác.”

“Giờ còn nơi nào để đi chứ? Trừ bỏ vài ba nơi còn có trận pháp cấm chế không ai vào được, tất cả chỗ khác đều đã bị người ta vơ vét sạch sẽ, muốn kiếm thêm chỗ tốt chỉ còn cách đi tới khu vực trung tâm thôi.”

A Diệt liền phản bác: “Không lâu trước ta phát hiện một khu vực rất lớn, chắc chắn bên trong có nhiều dược tài, chỉ là cấm chế bên ngoài có chút khó giải quyết. Nếu ta và Hàn nguyên hữu liên thủ phá cấm chế, ước chừng thời gian nửa nén nhang sẽ thành công!”

Họ Triệu phất phất tay: “Khá lâu, hơn nữa cũng không rõ trong đó thực sự có kỳ chân gì hay không, nhỡ đâu bên trong không có gì là chúng ta mất tong bao nhiêu thời gian. Chi bằng tới khu vực trung tâm chinh chiến một hồi cho đã, thu hoạch chiến lợi phẩm từ nạp giới của kẻ khác sẽ được nhiều chỗ tốt hơn.”

“Nếu đã như vậy thì chúng ta tạm thời tách ra hành động đi, cáo từ!” A Diệt đứng dậy ôm quyền, nữ tử bên cạnh hắn cũng vậy, sau đó hai người không để tâm tới họ Triệu nói gì nữa mà xoay người rời đi.

A Diệt thấy hai tên kia chủ yếu là muốn tham gia náo nhiệt, nên mới khăng khăng đòi tới khu trung tâm như vậy. Nơi đó lượng người không dưới ba mươi, ai nấy đều có thực lực phi phàm, một vài đệ tử Tọa Sơn tông cũng có mặt tại đó, thậm chí có lão già năm xưa từng hai lần sống sót mà đi ra khỏi Vạn Dược Giới!

Hiện tại hắn không muốn chạm mặt với đám người đồng môn, ai biết chúng có ám toán hắn hay không. Vả lại hắn còn phải bảo vệ nữ tử đang đi bên cạnh này, tới nơi rồng rắn lẫn lộn đó, hắn khó có thể bảo toàn cô ta được, tốt nhất nên tách riêng ra hành động. Hai người họ liền đi một mạch tới một nơi vắng vẻ, bắt đầu quá trình giải khai cấm chế trước một cái hang lớn.

“Ầm ầm!” Thời gian bữa cơm sau, cánh cửa đá từ từ mở ra, hai thân ảnh nhanh chóng phi vào bên trong, sau đó liền thi pháp đóng cánh cửa lại, tên nam tử còn khởi động lại cấm chế vừa bị hắn giải khai.

Xong việc, A Diệt cùng Thành Bình xoay người lại, bắt đầu quan sát cảnh vật xung quanh đây.

Đập vào mắt họ là cả một mảnh linh điền rộng thênh thang, thảo dược nhiều vô số kể, còn có một con suối nhỏ chảy qua giữa vườn, cung cấp nước cho dược thảo sinh trưởng tốt hơn. Tại hai góc của nơi này, bắt mắt nhất chính là hai gốc linh dược chân quý, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Cố khép cái miệng đang há hốc lại, A Diệt phân chia công việc với nữ tử bên cạnh, sau đó thân ảnh chợt động, đã thấy hắn xuất hiện ngay bên cạnh một gốc linh dược rồi. Tại khu vực này, không hề có ma thú thủ hộ, có lẽ vì nơi đây bị phong bế với động quật bên ngoài, nên ma thú không thể di vào được như ở các nơi khác.

Nữ tử Thanh Bình vừa phi hành chậm rãi, vừa không ngừng thu lấy các cây thảo dược quý hiếm, A Diệt sau khi lấy hai gốc linh dược, cũng bắt tay vào việc thu hoạch vô số thảo dược tại nơi đây. Động tác của hai người rất nhanh, vì họ biết bản thân không có nhiều thời gian, khi tất cả khu vực bên ngoài bị vơ vét sạch, đám người kia sẽ tìm cách mở vào những vùng có cấm chế này.

Một hồi lâu sau, nơi đây đã trở thành vùng đất trống rỗng, đến cây cỏ cũng chẳng còn, vì A Diệt cho rằng cỏ cũng có chút giá trị nên hắn đã nhổ lấy sạch. Hiện tại nữ tử họ Hàn đang ngồi kiểm kê thảo dược, rồi để chúng vào từng nạp giới riêng. Còn họ Diệt đang không ngừng sới lên mấy tấc đất, thu sạch vào trong đống giới chỉ trống đã được chuẩn bị trước đó.

“Đất này được linh dược sinh trưởng bên trên suốt nhiều năm, chắc chắn nhiễm không ít khí tức linh dược, giá trị sẽ không nhỏ, nếu không lấy chắc chắn sẽ bị trời đánh!”

“Nước trong con suối này có thể chảy vĩnh cửu tại đây, còn nuôi dưỡng cả đống dược tài, chắc chắn không phải vật phàm, nên lấy.”

Hàn Thanh Bình trợn mắt khó tin tràng cảnh trước mặt, chỉ thấy mảnh linh điền bằng phẳng giờ đã biến mất, không một ngọn cỏ hay hạt cát còn tồn tại, nhìn xuống có thể thấy rõ lớp đá nền. A Diệt lúc này đang cầm một chiếc bình lớn, nó có khả năng chứa được rất nhiều nước, hắn đang không ngừng thu lấy nước tại con suối nhỏ, giờ đây chỉ còn là vũng nước bé xíu.

“Diệt huynh làm vậy không khỏi quá mất hình tượng đó...” Sắc mặt cô ta hụt hẫng, tay che mắt không dám nhìn cảnh tượng đáng xấu hổ này.

A Diệt chẳng quan tâm mà húp sạch vũng nước còn sót lại, sau đó nhanh chóng kéo tay cô ta rời khỏi đây. Hiện giờ hắn đã thu thập được 8 gốc linh dược, cùng với vô số thứ bất phàm, sắc mặt lộ rõ sự vui sướиɠ.

..............

“Rầm!” Cấm chế tiếp tục được giải khai, một nhóm người vừa mất sức chín trâu mười hai hổ mới giải được, lúc này tuy ai nấy đều đang rất mệt mỏi, nhưng sắc mặt lại hưng phấn vô cùng. Cả đám nhao nhao lao vào bên trong khu vực này, chen lẫn xô đẩy muốn bản thân có thể thu được linh dược trước.

Nhìn cảnh tượng tồi tàn bên trong, cả đám đều trợn mắt há hốc mồm, sau đó những thanh âm chửi rủa không ngừng vang lên.

“Tên khốn bất nhân nào đã tới nơi này trước vậy?”

“Tên vô đức nào ngay cả linh điền cũng đào đi?”

“Dường như cả nước để ôn dưỡng linh điền cũng đã bị thu lấy, nơi đây mới trống trải tới mức độ khó nhìn như này!”

Cùng lúc đó, tại những khu vực khác vừa mở được cấm chế, cũng có vô số tiếng chửi rủa, cay cú vang vọng lên!

“Trời ơi... ngay cả linh điền cũng mất một mảng!”

“Nơi này từng có một tòa lầu các mà, giờ biến đâu mất rồi?”

“Linh điền bên này thiếu chút nữa bị hủy, bà mọe nó!”

“Là đồ hỗn trướng trời đánh nào làm?”

Tiếng nghiến răng ken két vang lên không ngớt, có tên còn tức muốn hộc máu, bọn chúng liên thủ với nhau, mất bao nhiêu sức lực mới phá vỡ được cấm chế, nào ngờ thành quả lại là cái dạng này.

Cả đám nguyên sĩ thực lực cao cường, vẫn không áp chế nổi cơn tức giận mà phải chửi thề không ngừng. Nhưng ngoài khu vực đầu tiên bị vơ vét sạch sẽ ra, thì những nơi khác vẫn còn thừa lại chút ít thứ có giá trị, có vẻ như thủ phạm biết không có nhiều thời gian, nên mới không vét sạch toàn bộ những nơi khác.

Mấy tên nguyên sĩ phải đào đất thừa, hoặc múc nước dưới con suối không lành lặn, một vài nơi còn có vài cây cỏ nhiễm khí tức thảo dược cho họ thu lấy, ai nấy đều cay cú không chỗ phát tiết. Bọn họ vừa húp cơm thừa canh cặn còn thừa lại, vừa buông lời thăm hỏi mười tám đời tổ tông tên trời đánh đã làm nên sự tình này.

“Hắt xì!” A Diệt đang phi hành, liền đưa tay lên vuốt mũi, không hiểu sao nguyên sĩ có thể bị như vậy. Lúc này hắn cùng với nữ tử Thanh Bình đã rời xa động quật, hai người đang phi hành tiến nhập vùng trong, bắt đầu chuyến hành trình tìm kiếm linh dược mà mỹ nữ họ Hàn cần.
Chương 134: Thú triều

“Đã hơn một ngày từ khi chúng ta tiến nhập vùng trong rồi, mà vẫn chưa tìm được chút tung tích gì liên quan tới linh dược Mã Đề. Diệt huynh không cần phải đi cùng thϊếp thân nữa đâu, theo thỏa thuận thì huynh có thể đưa thϊếp thân an toàn tới đây, xem như đã hoàn thành rồi.”

Nghe nữ tử bên cạnh buồn phiền nói vậy, A Diệt lên tiếng: “Trên đường tới đây, Hàn nguyên hữu đã giúp tại hạ không ít lần, để tại hạ thu hoạch được thêm nhiều linh dược. Vậy nên tại hạ sẽ bỏ ra thêm vài ngày để cùng nguyên hữu tìm kiếm Mã Đề, coi như trả lại ân tình.”

Thấy cô ta định từ chối, hắn liền ra hiệu không cần nói thêm, lúc này bọn họ đã bay đến trước một dãy sơn mạch hùng vĩ. Họ Diệt nhìn bản đồ trên tay rồi nói: “Nơi này cũng là một khu vực từng có linh dược sinh trưởng, chúng ta hãy tiến nhập lên sơn mạch để tìm kiếm thôi, biết đâu lại thực sự có Mã Đề tại đó.”

Nói rồi hắn dẫn đầu, phi hành nhanh tới một ngọn núi tại dãy sơn mạch phía trước, nữ tử họ Hàn cũng chỉ biết bay theo sau. Cô ta thực sự không muốn làm phiền A Diệt thêm, bao ngày qua, được hắn hộ tống từ rìa Vạn Dược Giới tới tận vùng trong này, trải qua bao hung hiểm, nhiều lần ma thú tập kích, hắn đều ra tay giải quyết. Nhiêu đó quá đủ so với một gốc linh dược mà cô đưa hắn rồi.

Sơn mạch này từng có người càn quét qua, nhưng nhiều nơi vẫn còn rất nhiều thảo dược hiếm, thậm chí có nơi còn có linh dược hạ phẩm. A Diệt cũng không cảm thấy lạ, dù sao sơn mạch này quá rộng lớn, hơn nữa ma thú nhiều vô số, nơi linh dược sinh trưởng có những mấy đầu ma thú thủ hộ, nên chưa bị vét sạch là điều đương nhiên.

“Xoẹt!” A Diệt thu lại thanh chiến đao, xung quanh hắn là thi thể của năm đầu ma thú tam giai. Sau đó hắn cùng với nữ nhân Thanh Bình, hành động như bao lần khác, cùng nhau thu lấy toàn bộ thảo dược nơi đây. Khi vừa dọn xong vùng linh điền này, đột nhiên mặt đất rung chấn nhè nhẹ, sau đó cường độ rung ngày càng tăng dần lên.

Hai người đều cảm thấy có chuyện chẳng lành, ngự khí bay lên cao, đúng lúc chạm mặt Triệu Bất Chính cùng Nặc Lan Thực vừa cấp tốc phi hành tới.

“Không biết đã xảy ra chuyện gì mà hai vị mang bộ dáng chật vật như vậy? Không lẽ liên quan tới việc mặt đất rung chấn?”

Nghe họ Diệt hỏi vậy, gã họ Triệu cười khổ đáp: “Chuyện dài lắm, nhưng lần này thực sự nguy cơ lớn rồi, tốt nhất chúng ta hạ xuống, tìm một địa phương an toàn rồi tại hạ sẽ từ từ kể!”

Bốn thân ảnh hạ xuống vùng linh điền trống không, hai người kia sử dụng đan dược rồi ngồi xếp bằng, cấp tốc khôi phục nguyên lực. Gã họ Triệu kể lại sự tình mà hắn đã gặp phải, và nói về đợt nguy cơ đang tới gần.

Nghe xong, cả A Diệt và Thanh Bình đều chấn kinh, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ra, họ Diệt nhíu mày nói: “Thì ra rung chấn này là do thú triều với quy mô lớn đang đến gần, theo các hạ nói thì chúng ta cũng chỉ còn một nén hương để chuẩn bị mà thôi.”

Nữ tử Thanh Bình liền vung tay, đem vô số trận kỳ bày ra đất, bắt đầu phân chia rồi nghị luận cùng A Diệt, hai người họ không còn thời gian nói chuyện phiếm, mà cấp tốc chuẩn bị thủ đoạn bảo mệnh cho bản thân. Còn hai tên nam tử họ Triệu cùng họ Nặc Lan, lúc này toàn tâm khôi phục nguyên lực, nâng trạng thái bản thân lên mức đỉnh phong.

Chuyện là: Sau khi cuộc cạnh tranh tại động quật kết thúc, hai người họ đã đi tới tranh đấu tại một tòa băng sơn, cũng là một trong tám nơi chứa nhiều kỳ chân nhất tại Vạn Dược Giới này. Nhưng biến cố đã xảy ra, lão đại của tất cả thủ hộ thú tại nơi đó là một đầu lục giai ma thú! Nó đã tàn sát rất nhiều người, hai huynh đệ họ Triệu và Nặc Lan đã phải rất vất vả mới có thể chạy thoát.

Nhưng mọi chuyện không kết thúc dễ dàng như thế, đầu lục giai ma thú đã rống lên, ra lệnh cho toàn bộ ma thú từ tam giai trở xuống, tạo thành đội hình đông nghịt truy đuổi theo đám người đã chạy thoát. Bầy thú đó ngày càng đông hơn, trên đường chúng hành quân, đã có thêm rất nhiều ma thú gia nhập, hiện giờ đã trở thành thú triều hàng thật giá thật!

Dãy sơn mạch này là nơi cao nhất tại toàn bộ vùng trong, nên rất nhiều người đã quyết định đổ xô tới đây, biến nơi này thành nơi cố thủ duy nhất của tất cả nguyên sĩ trong phạm vi thú triều. Tính sơ qua cũng phải có tới trăm nguyên sĩ, ai nấy đều có thực lực cực hạn tại cảnh giới Luyện Nguyên, chỉ là thú triều có số lượng ma thú phi thường đông, một góc cũng có thể lên tới ngàn con!

Không lâu sau, mặt đất rung chấn dữ dội, nhìn ra xa có thể trông thấy cả một mảng bụi đất mù mịt, cao đến tận tầng mây, đang ùn ùn kéo tới gần. Vô số nguyên sĩ tập chung tại nhiều nơi trên dãy sơn mạch hùng vĩ này, đều đưa ánh mắt tới hướng đó, cái hướng tử thần, hướng mà một khi tới đây, chắc chắn sẽ cướp đi sinh mệnh rất nhiều người.

“Cơn lũ ma thú ập tới nơi đây rồi, sẵn sàng tử thủ thôi!” Sắc mặt Diệt Chúng Sinh âm trầm, ánh mắt sắc lạnh nhìn thú triều phía trước. Ngay sau hắn là nữ tử họ Hàn với trận bàn trong tay, một vùng rộng lớn quanh hai người họ bắt đầu nổi lên một tòa đại trận, đây chính là thành quả, được hai người họ đồng tâm hiệp lực gây dựng trong thời gian ngắn.

Đeo đôi bao tay kim loại, toàn thân gã mập mạp Nặc Lan bắt đầu bạo phát nguyên lực cuồng mãnh, chiến ý tăng cao. Triệu Bất Chính vung tay, bắn ra vô số tấm giấy đã được hắn yểm phép, ầm vài tiếng liền có rất nhiều cổ thú xuất hiện. Đồng dạng, tại nhiều nơi khác trên dãy sơn mạch này, vô số nguyên lực bộc phát, ai nấy đều đã thủ sẵn thế chiến đấu.

Phi cầm, tầu thú, lân giáp, bò sát, mãnh thú, muôn loài ma thú tạo thành một hàng ngang dài hơn trăm dặm, số lượng không biết bao nhiêu vạn, như một cơn lũ ập tới, che phủ cả bầu trời. Tiếng gầm rống điên cuồng, tiếng vỗ cánh, tiếng cước bộ, tiếng đào đất, tiếng nguyên lực bạo khởi, tất cả tạo nên một chuỗi thanh âm tựa ngày tận thế.

Chiến đao trong tay bắt đầu hành động, hai thanh phi đạo hóa thành hai đạo lục mang, bay lượn cực nhanh quanh người hắn, một hồi chém gϊếŧ bắt đầu nổ ra. Tòa đại trận khởi động, vô số tia sáng bắn ra, đánh chết rất nhiều ma thú xông tới, vài lớp vách ngăn vô hình cản lại rất nhiều ma thú, tạo cơ hội cho họ Diệt ra tay diệt sát.

Trước người gã họ Triệu, chính là vài chục đầu cổ hung, chúng hung hăng đối chiến với vô số ma thú tràn tới, tuy phải lấy ít địch nhiều nhưng vẫn có thể chống cự được. Còn gã Thực mập thì không biết dùng bí pháp gì, tốc độ hắn nhanh như thiểm điện, hóa thành vệt mờ lướt qua lướt lại, đánh chết rất nhiều ma thú.

Thú triều vẫn đang cuồn cuộn tràn qua, tất cả nguyên sĩ tử thủ tại dãy sơn mạch vẫn đang toàn lực chống chọi, ma thú bị diệt sát rất nhiều, nhưng nguyên sĩ ngã xuống cũng không ít. Trăm người tử thủ, lúc này không biết có còn sống tới phân nửa không nữa, nhưng vì để có thể sống sót mà rời khỏi vùng không gian này, tất cả mọi người đều phải kiệt lực chống đỡ bằng cả sinh mạng.

Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, nhưng ma thú tứ giai đến thì lấy ai ra chống đỡ? Trong thú triều này, lấp ló có vài đầu ma thú tứ giai cũng tham gia náo nhiệt, tại nơi quét qua dãy sơn mạch, đã có hai đầu nhảy ra diệt sát rất nhiều người, máu của nhân loại nhuộm đỏ linh điền nơi đây.

Tiếp tục nuốt một viên đan dược xuống bụng, A Diệt đã dùng gần hết số đan dược cấp tốc khôi phục nguyên lực, được Dược sư thúc đưa cho. Hắn không nhớ rõ bản thân đã chém gϊếŧ được bao nhiêu đầu ma thú nữa, có lẽ phải tới trăm rồi. Từ trung bình tam giai ma thú trở lên là hắn phải công kích nhiều lần, còn từ tam giai cấp thấp đổ xuống, hắn đều nhất kích tất sát.

Hắc y trên thân đã chuyển huyết đỏ, chỉ có chút ít là máu của bản thân hắn, còn đâu đều là tiết canh từ đám ma thú bắn ra. A Diệt lúc này như huyết nhân, chiến đao trong tay vung loạn, hai phi đao bay nhanh quanh người, tất cả ma thú lao qua phạm vi công kích của hắn, đều trở thành một đống huyết nhục.

Hàn Thanh Bình thay ba khối trung phẩm nguyên thạch mới tinh vào pháp trận, lấy ba khối phế thạch đã bị hút cạn ra, rồi tiếp tục thôi động trận bàn, khiến tòa đại trận không ngừng nghiền nát ma thú lao tới. Nhờ vào tòa đại sát trận này, mà số lượng ma thú nàng gϊếŧ được, không hề thua kém A Diệt là bao, hơn nữa bản thân nàng ở bên trong trận pháp nên không hề bị thương.

Nhưng biến cố chưa bao giờ buông tha cho bọn họ, ma thú ngày càng lao tới đông hơn, hơn nữa thực lực đều thuộc loại đỉnh cao trong tam giai, thậm chí còn thấy vài đầu tứ giai chạy loạn! A Diệt đã thấm mệt, thể lực dần giảm đi, cho dù có đan dược duy trì nguyên lực cùng sức lực, thì tâm trí cũng không khỏi sa sút, mí mắt nặng trĩu bởi những giọt máu chảy xuống.

“Rầm!” Ngay khi hai nam tử Triệu Bất Chính cùng Nặc Lan Thực bên kia thất thủ, thì A Diệt và Hàn Thanh Bình cũng hết chịu nổi. Số lượng ma thú quá đông, pháp trận không thể tiêu diệt hết trong thời gian ngắn được, sau đó bị tứ giai ma thú xông tới oanh kích, khiến tòa đại trận đang đứng tại bờ vực trì trệ liền sụp đổ!

Thấy nữ tử kia bị đánh bay đi, A Diệt đang rất chật vật cũng không cố giữ vững bản thân nữa, hắn thả mình văng theo dòng lũ, nẩy qua nẩy lại trên lưng những đầu ma thú, đuổi theo thân ảnh mềm yếu của nữ nhân họ Hàn kia.

Sức người có hạn, dù đã rất cố gắng, nhưng toàn bộ nguyên sĩ tử thủ tại dãy sơn mạch này, đa phần đều không tránh khỏi hi sinh, chỉ còn lát đát vài tên đang cố gắng giãy giụa mà thôi.
Chương 135: Bội thu

Thân ảnh huyết nhân đột phá qua giữa cơn lũ ma thú, như một đạo lục mang sáng chói, lướt qua nơi đâu là nơi đó máu bắn tung tóe, ma thú thi nhau ngã xuống. Nhất thời, tại khu vực này, không biết kẻ nào mới là mãnh thú thực sự, bầy ma thú hung hãn chạy thành hàng dài, hay một nhân loại toàn thân nhuộm máu với thanh chiến đao trong tay.

Đưa mắt nhìn xuống nơi xa, họ Diệt an tâm chút vì trông thấy nữ tử họ Hàn chưa gặp nguy hiểm tính mạng. Ngay từ ban đầu khi tòa đại trận sụp đổ, Thanh Bình đã bị một đầu ma thú hất văng đi xa, sau đó vì A Diệt chém gϊếŧ quá điên cuồng, nên tạo được một khoảng thời gian an toàn cho nữ tử đó chạy trốn.

Hiện giờ cô ta đang cố thủ trong một hang động nhỏ, ngoài miệng hang được bố trí một pháp trận phòng ngự vô cùng vững chắc, trong thời gian ngắn sẽ được an toàn. Không để tâm tới nữ tử đó nữa, hắn giúp đỡ như vậy đã là tận tâm rồi, việc trước mắt hắn cần làm là gắng gượng chống chọi, cho đến khi thú triều trôi qua.

Mắt thấy một đầu ma thú tứ giai đang dần tiếp cận, hắn liền tiếp tục thả mình trôi theo cơn lũ ma thú, đến tận dưới chân của dãy núi đầu tiên. Tại đây, hắn gặp vài người còn sống sót qua trận nguy cơ, ai nấy vẫn đang toàn lực thi triển át chủ bài, với mục đích có thể sống sót đến cuối cùng.

Một kẻ toàn lực bạo phát lôi nguyên lực, bắn qua bắn lại như một luồng lôi điện, né tránh vô số ma thú tràn qua. Có tên còn sở hữu một món bảo cụ phi hành Huyền giai đặc thù, khả năng bay lượn biến hướng trong thời gian ngắn cực kì linh hoạt, nhờ vậy mà tên đó mới sống sót tới hiện giờ.

Âm thanh vù vù vang lên nơi xa, A Diệt chú ý quan sát thì nhận ra đó chính là gã mập Nặc Lan Thực, tốc độ của hắn cực nhanh, mắt thường không thể nhìn rõ được thân ảnh gã. Khoảnh khắc gã chậm nhịp để lấy đà, họ Diệt bất ngờ với ngoại hình của y, tên mập ú đó không ngờ lúc này đã gầy xuống, thân hình cân đối, khuôn mặt thon lại trông đẹp trai vài phần.

“Ầm!” Một luồng khí tức cường đại bạo phát phía xa, chỉ thấy có một đầu cổ thú ba đầu cực kì to lớn xuất hiện, khí tức đã chạm tới đẳng cấp tứ giai ma thú. Đứng trên đầu cổ thú đó chính là gã Triệu Bất Chính, lúc này tuy hắn triệu hồi được mãnh thú mạnh mẽ, nhưng sắc mặt lại tái nhợt, chắc chắn đã phải trả giá không nhỏ.

Tập trung tinh thần về phía mình, A Diệt tiếp tục vung đao đánh chém ma thú lao tới, hai thanh phi đao vẫn luôn bay vòng quanh thân, ba bảo cụ dạng công kích hỗ trợ lẫn nhau, hóa kiếp mọi sinh linh dám phi tới gần. Phù bạo, tạo diễm phù, cường lực phù, số lượng mỗi loại hắn mang theo bên người không dưới một ngàn, vậy mà bấy giờ đã sắp dùng hết.

Cố gắng quan sát, tìm kiếm nơi có thể phòng thủ được tốt nhất, sau đó hắn liền như một cơn gió, bắn nhanh tới phía đó. Trên đường di chuyển, huyết nhân họ Diệt đã đồ sát rất nhiều, không biết có bao nhiêu ma thú đã chết dưới thanh đao của hắn nữa. Mấy tấm giấy trắng rơi xuống không ngừng, nguyên phù phòng ngự số lượng cũng không còn nhiều.

“Được rồi, giờ chỉ cần chống đỡ qua tuần trà nữa thôi.” Vừa đến được một hố đất lớn, xung quanh có những tảng đá lớn che chắn, hắn liền nhanh chóng cắm vô số trận kỳ xung quanh, tạo ra một trận pháp phòng ngự loại nhỏ, sau đó tranh thủ khôi phục nguyên lực.

............

Một tuần trà nữa trôi qua, thú triều đã dần kết thúc, để lại thi thể ma thú nằm la liệt tại dãy sơn mạch này, máu chảy thành sông, tử khí nặng nề. Nữ tử Hàn Thanh Bình chật vật bước từng bước ra khỏi hang động, máu tươi vẫn còn men theo cánh tay mà chảy xuống, cũng may nàng không có thương tích nghiêm trọng.

Uống vào vài viên đan dược, rồi cầm máu sơ qua, sau đó cô ta cấp tốc phi theo hướng mà ban nãy A Diệt đã trôi đi. Nàng biết vì mình nên hắn mới lâm vào hoàn cảnh như vậy, nếu không câu chút thời gian cho nàng trốn kịp vào hang động rồi bày bố trận pháp, thì hắn đã có thể kịp thời chạy tới nơi an toàn hơn rồi.

“Mong là huynh không sao...” Thân ảnh cô ta di chuyển rất nhanh, lần theo chút khí tức của hắn còn lưu lại trong không khí, mà tìm tới một khe núi sâu. Nhìn xuống khe núi này, cô ta không chần chừ liền trực tiếp nhảy xuống, nơi đây tựa như hầm băng, không khí ẩm ướt, nhiệt độ rất thấp, có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng nước ngầm chảy róc rách.

Hồi lâu sau, cô ta đi tới một nơi khô ráo thoáng mát, có thể trông thấy rõ hơn cảnh vật xung quanh vì được vài khối quang thạch chiếu sáng. Tại trung tâm nơi khoáng đãng này, có một tòa pháp trận nhỏ, bên trong có một thân ảnh nam tử đang nhắm mắt, ngồi xếp bằng điều tức, khí tức trên thân hắn giao động không ổn định, khóe miệng trào ra không ít máu tươi.

Thấy A Diệt có vẻ không bị thương quá nghiêm trọng, nữ tử này mới thở phào ra một hơi, sau đó ngồi xuống cách đó không xa, hộ pháp cho hắn, tiện thể cũng khôi phục nguyên lực bản thân.

Ước chừng thời gian một nén nhang, A Diệt mới chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi dài, khí tức trên thân đã lưu động như lúc bình thường. Những vết thương lớn nhỏ đã được lành lại không ít, điều này chủ yếu dựa vào khả năng tự chữa lành của nguyện lực thuộc tính mộc, hơn nữa còn là tứ phẩm đỉnh giai.

Đứng dậy vận động chân tay, sau đó thu lại toàn bộ trận kỳ, bấy giờ hắn mới để ý có một nữ tử đang ngồi cách đó không xa. Hắn vờ như ho nhẹ vài tiếng, nữ tử đó nghe thấy, liền mở mắt ra, sau đó vui vẻ đứng dậy: “Diệt huynh không sao, tốt quá rồi.”

Thấy nữ tử trước mắt mỉm cười, sắc mặt vui mừng không hề giả tạo, khiến A Diệt càng tăng thêm nhiều hảo cảm với cô ta hơn. Hắn đáp: “Trông có vẻ như Hàn nguyên hữu cũng đã khôi phục rất nhiều, không có ám thương, đây là một chuyện tốt.”

Cô ta liền ôm quyền, cúi người thi lễ: “Tất cả là nhờ có Diệt huynh hết lòng tương trợ, ơn này thϊếp thân sẽ ghi nhớ, sau này có dịp nhất định sẽ báo đáp.”

“Tiện tay mà thôi, không có gì quá to tát đâu, trước hết chúng ta nên lên phía trên đã.” A Diệt phất tay không cho cô ta cúi người, sau đó dẫn đầu, cùng nhau ngự khí bay lên khỏi khe núi này.

Trên đường trở lên, cô ta có hỏi hắn làm sao lại bị cuốn xuống tận khe núi này, hắn cũng không hề giấu diếm mà trả lời. Chuyện là sau khi hắn bày ra trận pháp tại hố đất, rồi tranh thủ khôi phục chút nguyên lực tại đó, thì biến cố đã tìm tới. Một đầu ma thú tứ giai chạy ngang qua, chân đạp vài cái lên lớp quang tráo của pháp trận, khiến nó vỡ vụn, A Diệt cũng vì vậy mà bị đánh bay.

Sau vài lần tránh né ma thú lao tới, hắn vô tình bị đẩy tới khe núi sâu này rồi rơi xuống. Diệt sát toàn bộ ma thú bị rơi xuống cùng mình, sau đó hắn mới tìm một nơi an toàn mà điều tức, không lâu sau thì nữ tử họ Hàn tìm tới.

Khi lên tới ngọn núi đầu tiên tại dãy sơn mạch, việc mà hai người họ cấp tốc thực hiện, là thu thập ma hạch trong thi thể vô số ma thú tại nơi đây. Hiện tại số nguyên sĩ còn sống sót qua cơn thú triều không tới chục người, hơn nữa có người bị thương rất nặng, đã trốn đâu đó để khôi phục thương thế, vì vậy tại đây không có quá năm người đang thu hoạch ma hạch.

Hàng mấy ngàn thi thể ma thú la liệt khắp nơi, không phải con nào cũng có ma hạch, nhưng chắc chắn vẫn sẽ kiếm được rất nhiều. Chưa kể thi thoảng còn tìm thấy một vài thi thể người, đồ trong nạp giới của họ cũng không phải ít, thậm chí có tên còn có vài gốc linh dược trên hạ phẩm.

Sau hơn một canh giờ cật lực đào bới trên bãi thi hài, mũi đã dần quen với mùi máu tanh, A Diệt tổng cộng thu được bảy gốc linh dược có trong yêu cầu của tông phái, nâng tổng số lên 21 gốc. Ngoài ra hắn thu được những hai trăm viên ma hạch, đều là nhị giai thượng hạng và tam giai, cho dù xung quanh toàn tử khí, thì hắn vẫn cười không ngậm được mồm.

Nữ tử họ Hàn thu hoạch có lẽ không bằng hắn, nhưng chắc chắn vẫn rất kinh người, sắc mặt nàng lộ rõ sự vui sướиɠ. Hai tên họ Triệu cùng Nặc Lan cũng vậy, cười hắc hắc nãy giờ, thương thế vẫn chưa khỏi hẳn mà đã nhảy múa vui nhộn rồi. Ngoài ra còn một tên khác, cũng có thu hoạch không kém, có lẽ vì biết bốn người nhóm A Diệt là một giuộc, nên hắn ta rất đề phòng, luôn lánh xa phạm vi tìm kiếm của bọn họ để tránh bị vây công.

Sau khi hoàn tất việc thu hoạch chiến lợi phẩm, đám bốn người bọn họ đã chia tay nhau, mỗi nhóm một hướng. Hai người A Diệt cùng Thanh Bình phi hành tới một ngọn núi khá xa, tạm trú trong một sơn động vô danh, bắt đầu chia chác chiến lợi phẩm. Tại đây, hắn đã cho nữ tử họ Hàn một điều bất ngờ, khiến cô ta vui mừng không sao tả xiết.

Nhìn gốc linh thảo màu nâu nhạt không ngừng phát tán quang mang, đang trôi nổi ngay trước mặt, thứ mà nàng luôn tìm kiếm bấy lâu, khiến nữ tử này thần sắc biến đổi không ngừng, vui mừng đến phát khóc.

Thấy tâm trạng mỹ nữ trước mặt như vậy, A Diệt cũng cảm thấy nhẹ lòng, coi như hắn đã triệt để trả được công lao, mà suốt chặng đường qua nữ tử này đã hỗ trợ hắn. Hắn lên tiếng: “Khi tại hạ bị rơi xuống khe núi, cơ duyên xảo hợp, phát hiện gốc Mã Đề này mọc trên một vách đá, nên đã tiện thể hái luôn.”

“Ơn của Diệt huynh, thϊếp thân vô cùng cảm kích, nhưng ta đã nhận của huynh quá nhiều rồi, nên không thể lấy không gốc Mã Đề này được. Đây là một gốc linh dược có trong yêu cầu của các tông phái, kính mong huynh nhận lấy.” Nói đoạn, cô ta lấy từ giới chỉ ra một gốc linh dược, có phẩm chất không kém gì Mã Đề cả.

A Diệt cũng không khách sáo mà trực tiếp thu lấy, dù sao chuyện này đúng theo dự liệu của hắn. Sau khi phân chia xong các vật phẩm khác, hai người đều không biết nên nói thế nào, vì giao dịch trước đó giữa hai bên đã hoàn thành. Có lẽ, bọn họ sẽ tách ra, tự mình độc hành trên chặng đường tiếp theo.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom