-
Chương 56-60
Chương 56: Cổ Sơn thành
Cổ Sơn thành, thành trì lớn nhất tại vùng địa thành Vạn Sơn. Nằm tại trung tâm phiến địa vực này, ngay cạnh nơi Tọa Sơn tông tọa lạc. Nơi đây chính là thành trì do cao tầng trong Tọa Sơn tông gây dựng nên cũng như cai quản. Những cửa hàng và khách điếm có sinh ý lớn tại đây, đều nằm dưới sự quản lí của con quái vật khổng lồ mang tên Tọa Sơn.
Thành trì sầm uất nguy nga, không khó để bắt gặp những tòa lầu các cao chọc trời, những dãy núi khổng lồ là nơi tu hành của rất nhiều nguyên sĩ. Trong thành vô cùng tráng lệ, khắp các nẻo đường đều đầy ắp người, sinh ý dạt dào, dị bảo không hiếm.
Trong thành tuy có vô số người nhưng hơn chín phần mười là nguyên sĩ, đủ thấy nơi đây tập chung nhiều chiến lực tới mức nào. Mọi mặt hàng hay các hoạt động kinh doanh trong thành trì này, đều dành cho nguyên sĩ, phàm nhân hầu hết chỉ là những chân chạy vặt và hạ nhân, nô bậc trong phủ.
Nguyên sĩ tấp nập đi lại, không khó để bắt gặp những đệ tử ngoại môn của Tọa Sơn tông đang canh trực ở khắp nơi, đảm bảo an ninh. Trong phạm vi phường thị của thành cấm phi hành, vậy nên trên đường mới có cảnh tượng người người bon chen. Ngay cả các vị tiền bối Hiển Hóa cảnh cũng phải đi bộ như bao người khác, không một ai cả gan dám phá vỡ quy củ nơi đây hết.
Dạo gần đây có rất nhiều nguyên sĩ trẻ tuổi đổ xô tới nơi này, ai nấy đều có tu vi không tệ, không ít người là thiên tài trong các thế gia có tiếng. Hiển nhiên những nguyên sĩ trẻ tuổi này có mặt tại nơi đây, mục đích là để chuẩn bị tham gia kì khảo hạch thu nạp đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông.
Điều kiện để có thể tham gia đợt khảo hạch lần này những người tại nơi đây ai nấy đều đã biết, nên không ai lạ gì khi thấy rất nhiều nguyên sĩ trẻ tuổi có tu vi từ tầng 4 trở lên, xuất hiện trong thành.
Bên trong các tòa tửu lâu và khách điếm đều đã kín phòng, chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày kí danh thi khảo hạch đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông. Vì vậy cơ hồ một phần năm nguyên sĩ trẻ tuổi trên toàn Quốc đều đã đổ xô tới Cổ Sơn thành này, đợi ngày kí danh.
Tại tầng cao nhất trong một tòa tửu lâu, có một nhóm thanh niên đang ngồi uống trà, trò chuyện. Nhóm năm người gồm ba nam và hai nữ, đang ngồi quanh một chiếc bàn sạch sẽ, nhâm nhi tách trà, ngắm quang cảnh bên ngoài cửa sổ.
Một gã đại hán lực lưỡng, có lớp da đen, ăn mặc phóng khoáng, nhưng khuôn mặt lại có nét phúc hậu, mở miệng lên tiếng:
“Cổ Sơn thành này thật to lớn và phồn hoa, từ khi sinh ra ta còn chưa đến nơi nào to lớn mà nhộn nhịp như chỗ này đâu.”
Nữ tử ngồi cạnh gã thì trái ngược, làn da trắng nõn, thân hình mảnh khảnh, dung mạo ưa nhìn và mặc bộ y phục khá kín đáo. Cô ta cười đáp: “Nếu Thiết các hạ thích nơi này như vậy, thì hãy cố gắng vượt qua kì khảo hạch để trở thành đệ tử của Tọa Sơn tông đi, lúc đó huynh có thể thoải mái mà tới nơi đây thường xuyên rồi.”
“Haha Cơ Thanh các hạ nói có lí, tại hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức trong kì khảo hạch.”
Đối diện gã đại hán da đen là tên thanh niên mày kiếm, thân thể có chút gầy, y phục thông thường, mở miệng lên tiếng:
“Ta thấy đám con cháu thế gia có cơ hội cao hơn tán tu như chúng ta nhiều, vừa rồi đi từ ngoài cổng thành vào tới nơi đây các vị cũng đã thấy rồi đấy. Không ít kẻ có tu vi tầng 4 chỉ mới 15,16 tuổi, còn đám 18,19 tuổi như chúng ta thì đều đã đạt tới tầng 5 thậm chí 6 Luyện Nguyên cảnh rồi!”
“Ca ca chú ý bọn họ làm gì, họ được gia tộc bồi dưỡng thì tất nhiên tu vi phải cao hơn đám tán tu đồng lứa rồi.” Trả lời tên thanh niên mày kiếm là một nữ tử mặt lạnh, cô ta là muội ruột của tên kia, cũng một phong cách ăn mặc giản dị như ca ca mình.
Nữ tử Cơ Thanh che miệng cười: “Từ khi đồng hành ta thấy hai huynh muội họ Mục các người chưa một ngày nào là không cãi nhau đâu đó.”
Gã ca ca tên là Mục Bình mày kiếm khẽ chau đáp: “Ta cũng chỉ nói lên quan điểm thôi, các vị nghĩ sao thì tùy...”
“Vậy tốt nhất ca không nên nói nữa.” Muội muội tên Mục Diệp ngắt lời.
Khi bốn người kia đang nghị luận, tranh cãi thì một người thanh niên còn lại chỉ thản nhiên ngồi uống trà, hưởng cảnh đẹp treo ngoài khung cửa sổ. Người này mặc một bộ võ phục tối màu, làn da ngăm đen, gương mặt bình thường. Nếu bỏ hắn vào giữa đám đông thì hoàn toàn không có ai để ý tới nổi, vì đơn giản hắn không có chút nổi bật nào.
Gã đại hán da đen quay sang hỏi người thanh niên đó: “Tại đợt khảo hạch sắp tới, Diệt huynh đệ có mấy phần nắm chắc sẽ vượt qua được?”
Người thanh niên với gương mặt bình thường đó là Diệt Chúng Sinh, hắn cười chán nản lắc lắc đầu đáp: “Coi như ba thành đi, thấy tu vi của đám con cháu thế gia đồng tuổi mà tại hạ thấy tương lai mù mịt quá. Không biết Thiết Trụ huynh đệ thì như thế nào?”
“Haizzz... ta cũng không biết nữa, cứ cố gắng hết sức thôi.” Đại hán da đen họ Thiết thở dài đáp lời.
Nữ tử họ Cơ nói: “Ngay cả Thiết các hạ đã đạt tới tu vi tầng 4 viên mãn còn như vậy, thì những người mới tân tấn tầng 4 như chúng tôi biết tính sao đây?”
Năm người họ trò chuyện được thêm một hồi thì thức ăn cũng đã được bưng lên, đồ ăn tại nơi đây hết sức phong phú, thực sự rất ngon, đều là mĩ vị. Bọn họ ăn uống một trận sảng khoái sau đó mỗi người thuê một căn phòng trọ, rồi tạm biệt nhau mà tự phần mình về phòng.
........
Trong một căn phòng rộng lớn, nội thất đẹp đẽ sa hoa, nguyên khí nồng đậm, có một thân ảnh đang ngồi xếp bằng tu luyện.
“Chỉ vài ngày nữa thôi là tới ngày kí danh khảo hạch rồi, thật là có chút hồi hộp.”
Mấy ngày gần đây kể từ khi đến Cổ Sơn thành này, A Diệt vẫn luôn chăm chỉ tu luyện không lười biếng. Khi có chút thời gian rảnh hắn lại đi ra ngoài phường thị tìm kiếm cơ duyên, hoặc đơn giản là mở rộng thêm kiến thức. Cũng vài lần hắn cùng với mấy tên tán tu trong đoàn đi ăn uống, trao đổi tâm đắc trong tu hành.
Thiết Trụ, Cơ Thanh, huynh muội Mục Bình và Mục Diệp, họ là tán tu mà A Diệt ngẫu nhiên gặp mặt cách đây gần một tháng, khi đang trên đường đi tới Cổ Sơn thành này. Khi biết mục đích của tất cả mọi người đều là tới nơi đây, đợi ngày kí danh thi khảo hạch để có thể trở thành đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông, thì cả năm người đã hợp thành một nhóm cùng đồng hành.
Trong nhóm ngoài nữ tử Mục Diệp mới 18 tuổi ra thì bốn người khác đều đã 19, gần 20 tuổi. Cả năm người đều có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, trong đó gã đại hán Thiết Trụ đã đạt tới tầng 4 viên mãn.
Tán tu không có nhiều tài nguyên tu luyện, cũng không được ai bồi dưỡng, chỉ điểm như con cháu trong các thế gia, nên rất ít người đạt tới Luyện Nguyên cảnh tầng 4 khi chưa đến tuổi 20. Nếu xét trong đám tán tu đồng lứa thì những người như nhóm A Diệt hoàn toàn được tính là đứng đầu, nhưng nếu so sánh với con cháu trong các thế lực thì vẫn còn kém hơn không ít.
Tọa Sơn tông chia ra hai lứa tuổi để khảo hạch, một là dưới 20 tuổi yêu cầu tu vi trên tầng 3. Hai là từ 20 đến chưa đầy 30 tuổi với tu vi cao hơn tầng 6. Lứa tuổi trên A Diệt không để tâm mà hắn chỉ chú ý đến lứa dưới 20 tuổi như hắn.
Tán tu mà tu vi đạt tới tầng 4 đủ điều kiện để kí danh tham gia khảo hạch, thì nhỏ nhất cũng đã 18 tuổi, hầu như số đông là 19 đến gần 20. Còn đám con cháu thế gia thì số lượng đông hơn rất nhiều, tu vi và độ tuổi cũng phong phú hơn.
Trong đám hậu nhân thế gia số lượng Luyện Nguyên cảnh tầng 4 có vô số, tầng 5 cũng không ít, tầng 6 tuy không nhiều nhưng cũng tới hàng trăm tên. Những tên tham gia khảo hạch sẽ có độ tuổi từ 15 đến gần 20, vì khảo hạch cứ 5 năm được tổ chức một lần nên lứa 14 tuổi có thể đợi tới đợt sau, nhưng lứa 15,16 thì không thể.
A Diệt thầm kêu may mắn, vì hắn đã đột phá tới tầng 4 Luyện Nguyên cảnh mà không mất quá nhiều thời gian. Nếu không hiện tại ngay cả tư cách để hắn báo danh thi khảo hạch cũng không có nữa.
Hồi còn ở Sơn Phong trấn, khi đang trùng kích vách ngăn giữa tầng 3 và tầng 4 A Diệt đã rất hồi hộp và lo lắng. Vì rào cản lưu thông giữa hai tầng này rất khó có thể vượt qua, bản thân hắn mang trong người nguyên mạch hạ phẩm lại càng khó khăn hơn nữa.
Nhưng dị biến đã xảy ra. Khi đó luồng dịch thất thải sáng chói bên trong đan điền của hắn đã phát huy tác dụng, chúng trùng kích tới vách ngăn giữa tầng 3 và tầng 4 rồi phá vỡ nó một cách dễ dàng.
Diệt Chúng Sinh lúc đó đã vui mừng không thôi, hắn không thể nào ngờ rằng đột phá lên tầng 4 lại dễ dàng như thế. Đây chính là tác dụng của thứ chất dịch bảy màu khi đã hấp thu khối thất thải thạch, quả là một tác dụng nghịch thiên.
A Diệt thậm chí còn chưa cần dùng tới bất cứ thứ gì mà hắn đã kì công chuẩn bị để hỗ trợ đột phá, sau đó hắn lại thanh lí hết những thứ ấy đi.
Đó là lí do hiện tại họ Diệt đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, và đang có mặt tại Cổ Sơn thành chờ đợi đến ngày báo danh thi khảo hạch. Với mong muốn có thể trở thành đệ tử nội môn của con quái vật khổng lồ mang tên Tọa Sơn tông.
Chương 57: Báo danh
Một dãy quần thể những ngọn núi bao la hùng vĩ, to lớn tựa thái sơn, trên đỉnh mây mù lượn lờ phi thường huyền ảo. Trông thấy cảnh tượng nguy nga tráng lệ do thiên nhiên phác họa ra, khiến ai nấy đều cảm thấy bản thân mình vô cùng nhỏ bé so với những kì bút trong thiên địa.
Tại chân của ngọn núi to lớn nhất, có một dãy quần thể kiến trúc cổ xưa, đây chính là nơi tổ chức cho các nguyên sĩ trẻ tuổi báo danh, để có thể tham gia kì thi khảo hạch. Cứ 5 năm một lần, Tọa Sơn tông lại tổ chức đại hội này nhằm tuyển chọn những hạt giống tốt khắp nơi, trên phiến đại địa Phần Quốc, biến họ trở thành phần tử trong tông phái mình.
Con đường từ cổng chính Cổ Sơn thành, dẫn tới dãy kiến trúc tại ngoại môn Tọa Sơn tông hôm nay có đầy ắp những thân ảnh. Ngày mà bao người ngóng trông cũng đã tới, ngày báo danh khảo hạch do nội môn Tọa Sơn tông tổ chức.
Hàng vạn nguyên sĩ như những đàn kiến đi tìm mồi, vô số thân phận, vô số thế lực, tất cả chỉ có chung một mục tiêu duy nhất.
Nhân vật chính tại nơi đây không ai khác sẽ là những nguyên sĩ trẻ tuổi, những thanh thiếu niên là mầm non mới lớn có tu vi kinh người. Trong số họ có con cháu của các thế gia lớn mạnh, các gia tộc tu hành thông thường hoặc những thế lực trung bình, còn có số nhỏ là tán tu có thiên phú. Tất cả rồi sẽ có một trận chiến đi lên bằng chính thực lực tự thân.
Đầu canh thìn, hơn vạn nguyên sĩ đã có mặt trước dãy kiến trúc cổ kính, chờ đợi để tiến vào bên trong báo danh. Trong đó sẽ có những chấp sự của Tọa Sơn tông phụ trách việc kiểm tra tu vi và căn cơ, tư chất, tuổi tác thật.
Xung quanh nơi đây trên những cột đá là vô số đệ tử Tọa Sơn tông, trong đó hơn phân nửa là đệ tử ngoại môn, nhưng cũng chẳng ai dám đắc tội với bọn họ. Nơi đây chính là địa bàn của con quái vật khổng lồ này, đã tới đây thì ngay cả những nguyên sĩ có uy vọng cao trong gia tộc mình cũng phải thu liễm ngạo khí lại.
Chờ thêm chừng thời gian nửa nén nhang, lúc này một vị quản sự của Tọa Sơn tông mới xuất hiện. Một thân ảnh uy nghiêm thình lình hiện ra, đứng bên trên cây trụ đá cao nhất tại trung tâm quảng trường. Những âm thanh trò chuyện, bàn tán bỗng im bặt lại, không còn một ai dám nói thêm nửa lời nữa, mọi ánh mắt đều đổ dồn tới thân ảnh uy nghiêm đó.
Đó là một người đàn ông trung niên tóc đã bạc trắng, có thân hình cao lớn uy mãnh, chắc hẳn lúc còn trẻ là một đại hán cơ bắp lực lưỡng. Vẻ mặt ông ta phi thường bình thản cho dù có cả vạn ánh mắt đang hướng lên người, thân mặc y phục quản sự Tọa Sơn tông theo cách đơn giản nhất.
Nhiều người trẻ tuổi không biết ông ta là ai nhưng những nguyên sĩ già cội đi theo hậu nhân của mình, đang có mặt tại nơi đây đều biết thân phận của y. Cố Thiết Nham, kẻ có quyền thế cao nhất trong hàng ngũ ngoại môn quản sự của Tọa Sơn tông.
Ông ta chắp hai tay ra phía sau, nhàn nhạt lên tiếng: “Cánh cửa nguyên phủ chuẩn bị mở ra, đón nhận tất cả những nguyên sĩ trẻ tuổi tới báo danh. Nhưng trước đó ta cần nhắc các ngươi một vài chuyện.”
Tất cả những nguyên sĩ đều tập trung lắng nghe, nhất là đám người trẻ tuổi. A Diệt lúc này đang đứng trong nhóm tán tu tại một góc cũng chú ý vểnh tai lên.
Giọng nói uy nghiêm tiếp tục vang lên:
“Tọa Sơn tông ta tuyển chọn đệ tử dựa vào tư chất cùng với thực lực tự thân của các ngươi, chỉ cần các ngươi có sức mạnh thì cho dù mang thân phận gì cũng không quan trọng. Ta không cần biết thế lực sau lưng các ngươi là gì, cường đại tới mức nào, một khi đã báo danh tham gia khảo hạch thì tất cả dựa vào thực lực bản thân để nói chuyện.”
“Đã tới nơi đây thì phải tuân theo quy củ của Tọa Sơn tông, cho dù các ngươi là rồng cũng phải cuộn, là hổ cũng phải nằm!”
Dứt lời, một luồng uy áp cường đại từ thân thể uy nghiêm của Cố Thiết Nham phóng thích ra. Toàn trường đều bị cỗ uy áp này chế trụ, những nguyên sĩ trẻ tuổi hay các lão già có tu vi Luyện Nguyên cảnh đều cảm thấy khó thở, đầu choáng mắt hoa. Ngay cả những vị trưởng bối trong các thế gia có tu vi Hiển Hóa cảnh cũng cam bái hạ phong trước uy áp bậc này.
Hiển nhiên vị quản sự ngoại môn của Tọa Sơn tông này đang thị uy, chấn nhϊếp ngạo khí của mấy tên gia hỏa đã quen được kẻ khác tung hô. Với tu vi cực mạnh trong cảnh giới Hiển Hóa của bản thân, cộng thêm uy danh từ Tọa Sơn tông, quả nhiên chiêu này của ông ta đã có tác dụng.
Khí tức sức mạnh của Cố Thiết Nham đã được lão thu liễm lại, luồng uy áp đã qua đi, nhưng trên mặt không ít kẻ vẫn còn vương nét kinh sợ. Lúc này đám tiểu gia hỏa mới vội vàng chỉnh chu lại y phục, trở lại bộ dáng mà một thiên tài vốn có, nhưng tất nhiên sẽ bớt kiêu ngạo đi. Họ tiếp tục im lặng chờ đợi những cánh cửa của dãy nguyên phủ mở ra.
Chừng thời gian vài chén trà sau, thân ảnh của Cố Thiết Nham trên đỉnh cột trụ đá cao nhất đã biến mất từ lâu. Lúc này những cánh cửa lớn dẫn vào trong các căn thạch điện đã mở ra, có hai đệ tử Tọa Sơn tông từ bên trong đi ra sau đó hô lớn.
“Thời điểm báo danh đã tới, đề nghị tất cả những thí sinh tới báo danh tham gia khảo hạch không được chen lẫn, hãy ngay ngắn trật tự mà đi vào bên trong, cấm không được gây sự với những người xung quanh.”
“Những thí sinh dưới 20 tuổi hãy đến mười căn thạch điện phía bên trái để báo danh, từ 20 tới gần 30 hãy tiến vào mười căn còn lại phía bên phải.”
Mấy ngàn người bắt đầu chậm rãi di chuyển, tiến đến nơi báo danh, mà có thể chiếm được thế đi đầu tất nhiên là đám con cháu các thế gia hàng đầu.
Những nguyên sĩ tới đây thuộc độ tuổi phù hợp để báo danh có chừng 5 ngàn người, mà chỉ có tổng cộng 20 căn thạch điện để tiến hành kiểm tra. Mỗi căn thạch điện có hai nhóm người phụ trách ghi chép thông tin của thí sinh, và kiểm tra bọn họ.
Dựa vào những thông tin vừa phân tích trên, A Diệt nói: “Với số lượng người báo danh nhiều như vậy thì chí ít cũng phải tới chiều tối mới tới lượt chúng ta.”
Nữ tử họ Cơ đứng bên cạnh hắn lên tiếng: “Buổi sáng này chắc chắn đám thế gia đã chiếm hết lối vào rồi, tán tu như chúng ta chỉ có thể chờ tới buổi chiều thôi.”
Thế là nhóm năm người A Diệt tới ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn ngay cạnh bình đài chính, xung quanh họ cũng có không ít nhóm người đang đàm tọa chờ đợi như vậy. Đa số đều là những gia tộc nhị lưu hoặc một vài thế lực trung bình cùng với chút ít tán tu.
Diệt Chúng Sinh không ngừng đảo mắt quan sát khắp nơi, hắn chưa bao giờ trông thấy lượng lớn nguyên sĩ tập chung tại một nơi như lúc này. Hơn nữa đa phần đều là những kẻ có thân phận cao, hơn hẳn một tán tu như hắn. Thậm chí còn có thể trông thấy không ít nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh.
Tại đợt báo danh tham gia khảo hạch này, trong mỗi thế gia lớn đều có không dưới mười tộc nhân trẻ tuổi tới dự thi, hơn nữa họ đều là thiên tài trong tộc. Để tránh bị cừu nhân tập kích, uy hϊếp tới tính mạng của những hạt giống tốt trong gia tộc này, nên mỗi một thế gia đều có một vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh đi theo bảo hộ.
Đảo mắt qua một vòng, A Diệt đếm được không dưới 20 vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh, một con số kinh người. Bọn họ đa phần đều ngồi uống trà tại những bộ bàn ghế đá được xắp xếp xung quanh quảng trường, số ít thì ngồi nhập định tại một nơi vắng vẻ nào đó.
Liên tiếp những nhóm người tiến vào bên trong các căn thạch điện, báo danh tham gia khảo hạch. Chừng thời gian nửa bữa cơm sau thì họ sẽ đi ra, nhường chỗ cho những nhóm người khác. Nhưng có một điểm chung là tất cả những người tại trước dãy thạch điện đều là con cháu thế gia, chỉ có bọn họ mới đủ sức chấn nhϊếp những kẻ khác để có thể tiến vào trước.
Nguyên sĩ như họ có thể nhịn ăn rất lâu ngày, mỗi lần bế quan cũng tính thời gian bằng tháng, vì vậy chờ đợi nửa ngày không thành vấn đề gì. Chả mấy chốc đã tới giữa chiều, những ánh nắng gay gắt của buổi trưa đã trở về với thái dương, giờ chỉ còn là những ánh chiều tà.
Trên quảng trường đã vơi đi rất nhiều người, hiện tại nơi đây nhìn qua còn không tới một ngàn nguyên sĩ. Đa phần đám con cháu thế gia đều đã báo danh xong và trở lại Cổ Sơn thành đợi ngày khảo thí, chỉ còn những thế lực trung bình và các tán tu ở nơi đây mà thôi.
Nhóm người A Diệt lúc này đã tiến đến gần dãy thạch điện cùng với vài chục tán tu khác, phía trước họ là đám hậu nhân của những thế lực, gia tộc trung bình. Ước chừng thời gian một nén nhang nữa là sẽ tới lượt bọn họ, ai nấy đều hồi hộp không thôi.
Bỗng nhiên có một tiếng hót thanh thúy vang lên trên bầu trời khiến ai nấy đều giật mình, ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy xa phía trên không trung, có một đầu phi cầm toàn thân màu xanh lam đang bay tới hướng quảng trường này.
“Đó là Phong Bằng Sí ma thú phi cầm nhị giai đỉnh cao, nghe nói tốc độ của loài này phi thường nhanh, ngay cả một vài ma thú phi cầm tam giai cũng không so được tốc độ với nó!” Một tên nguyên sĩ trẻ tuổi thể hiện độ hiểu biết của bản thân liền mở miệng giải thích.
Một tên khác với đôi mắt đang phát sáng, lên tiếng: “Trên lưng đầu Phong Bằng này có vài thân ảnh, dường như là người của Liễu gia!”
“Phải rồi, viên minh châu sáng giá nhất của Liễu gia, chẳng phải cũng đang trong độ tuổi có thể báo danh tham gia kì khảo hạch sao? Chắc chắn là cô ta đã tới.”
“Ngươi nói là Liễu Băng Nghi tuyệt thế thiên kiêu của Liễu gia sao?”
“Nghe nói cô ta không những tư chất xuất chúng mà còn sở hữu Linh nguyên mạch, hơn nữa có dung nhan được xem là đệ nhất thiếu nữ toàn bộ vùng Vạn Sơn!”
Nghe mấy tên gia hỏa trong các gia tộc bàn tán, đám tán tu như A Diệt cũng không khỏi tò mò giương mắt lên chú ý quan sát. Họ Diệt cũng vậy, hắn muốn xem thử người được gọi là tuyệt thế thiên tài, quốc sắc thiên hương rốt cuộc là như thế nào.
Chương 58: Kinh diễm
Đầu Phong Bằng Sí với thân hình to lớn che kín đi chút ánh mặt trời cuối ngày còn len lói trên quảng trường. Nó dần hạ xuống muốn đáp lên trên bình đài, mỗi một cú vỗ cánh đều thổi lên bụi đất mù mịt. Đám nguyên sĩ đứng gần bình đài đó cũng đã lui đi xa, tránh khỏi phạm vi đập cánh của đầu phi cầm này.
Bấy giờ, mấy trăm con mắt đều đổ dồn lên những thân ảnh trên lưng Phong Bằng, muốn xem thân phận bọn họ có thực sự là người của Liễu gia hay không. Ngay cả các đệ tử Tọa Sơn tông cũng không khỏi chú ý, bọn họ ai nấy đều đã nghe tới sự tích về Liễu Băng Nghi, viên minh châu chói sáng nhất của Liễu gia suốt hàng ngàn năm nay.
Từ trên lưng phi cầm có cả chục thân ảnh lần lượt đi xuống, ai nấy đều là những thanh thiếu niên dồi dào sinh khí. Mười người có cả nam lẫn nữ, nam đều anh tuấn tiêu sái, có phong phạm kiêu hùng. Nữ thì dung nhan xinh đẹp, hấp dẫn ánh mắt của bao nam nhân, phong thái yêu kiều bá mị.
Mười người ai nấy đều mi thanh mục tú, đoan trang tú lệ, chậm rãi di chuyển tới đình viện, phía trước một căn thạch điện. Bộ dáng bọn họ không kiêu căng cũng không e thẹn, tự tin mà bước đi ngang qua bao nhóm người. Nhìn y phục sa hoa, đường nét tinh sảo, có họa tiết những nhành liễu đong đưa trên thân bọn họ, ai cũng biết chắc chắn là người của Liễu gia rồi.
Tuy trong đoàn con cháu Liễu gia này, vị nữ tử nào cũng đều có dung mạo xinh đẹp, nhưng thu hút những ánh mắt nhất chính là người đi đầu tiên. Hiển nhiên trong đoàn cô ta cũng là tâm điểm của đồng tộc, là một viên bảo ngọc sáng chói.
Bị bao con mắt dán lên người, mà thiếu nữ đó vẫn bình thản, sắc mặt không chút gợn sóng, ung dung bước đi đầu. Thân mang bộ thanh y tinh sảo bao bọc cơ thể mềm mại, mái tóc đen nhánh tết lên như tước phượng, phần đuôi tóc thả xuôi xuống nơi lưng mềm mại động lòng người.
Đôi mắt xanh lam lạnh lẽo như hầm băng ngàn năm, dung nhan tuyệt diễm tinh sảo, eo liễu mảnh khảnh, dáng đi lôi cuốn đến lạ thường.
Trái ngược với dung nhan tuyệt diễm động lòng người đó là một sắc thái lạnh tanh, như không muốn kẻ khác tới gần. Khí chất thanh lãnh lạnh nhạt, hệt như một đóa băng liên lạnh lẽo cô tịch ngàn năm.
Cô ta bước qua nơi nào thì nơi đó sẽ có một vài tên không nhịn được, cảm giác bị hàn khí áp bức tới lạnh thấu xương. Đây hoàn toàn là ảo tưởng trong tâm trí, của những kẻ dám đến gần mà hung hăng ngắm nhìn thân thể cô. Có thể gọi là hàn khí bức tâm.
Trước dung nhan ấy, không nam nhân nào giấu nổi sự rung động, kể cả A Diệt cũng vậy. May mắn đám tán tu đứng tại vị trí cách nơi đoàn người Liễu gia đi qua khá xa, mà họ Diệt lại đứng ở sau cùng nhóm người, nên không có ai phát hiện ra bộ dáng thất thố của hắn.
Rất nhanh A Diệt đã khôi phục lại được bộ dáng ban đầu, thản nhiên đưa mắt quan sát mọi người xung quanh, phát hiện nam nhân ai nấy đều đang ngây người. Thấy ngay cả không ít nữ nhân cũng có bộ dáng thẫn thờ như vậy, hắn chỉ biết thầm than về sức cuốn hút, mị hoặc từ dung mạo mĩ miều của thiếu nữ kia.
Bỗng nhiên sắc mặt A Diệt khẽ biến, hắn nhìn chằm chằm vào nam nhân đi sau cùng trong đoàn người Liễu gia. Đó là một người anh tuấn tiêu sái, bề ngoài chỉ chừng 20 tuổi, nhưng có một loại mơ hồ gì đó rất khác với 9 người đi phía trước.
Xét về dung mạo thì hắn ta còn đẹp hơn mấy tên nam nhân đi phía trước, nhưng lạ thay lại chẳng có mấy ai chú ý đến hắn, như thể hắn không tồn tại vậy. Hơn nữa khí chất của hắn ta có vẻ trưởng thành hơn nhiều so với những người khác, phảng phất không cùng một thế hệ.
“Người đó chẳng lẽ là... nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh?”
Họ Diệt chợt ngộ ra: “Phải rồi, làm gì có đám con cháu thế gia nào tới đây mà không có cường giả Hiển Hóa cảnh đi theo bảo hộ chứ. Trong đám người kia có tồn tại cấp bậc đó cũng là đương nhiên.”
Ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh, phát hiện không ít kẻ đã chú ý đến tên đi sau cùng trong đoàn người Liễu gia kia, hiển nhiên bọn họ cũng đã nhìn ra ẩn tình như hắn.
Chỉ có một điều khiến A Diệt cảm thán, đó là những nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh mà hôm nay hắn trông thấy. Phần lớn đều có bộ dáng già cội, khá lắm cũng đã là trung niên, chỉ có duy nhất người kia là có bộ dáng của một thanh niên chỉ mới đôi mươi. Người của những thế gia đứng đầu toàn Quốc, quả không tầm thường.
Đoàn người Liễu gia đó đi tới một căn thạch điện trống tại dãy ngoài cùng, lập tức được một tên đệ tử mời vào trong, tức thì được báo danh ngay mà không cần đứng xếp hàng. Sau một hồi nghe ngóng thì mọi người mới biết rằng, hơn phân nửa chấp sự phụ tránh ghi chép và kiểm tra trong căn phòng đó, đều là tộc nhân Liễu gia.
“Chịu thôi, ai bảo người ta là tộc nhân của thế gia đứng đầu chứ.”
“Đúng đấy, Liễu gia là một trong thập đại thế gia trên Phần Quốc này, ngay cả các quản sự tại nơi đây cũng không nguyện làm khó.”
“Nghe nói một vị quản sự nội môn tại nơi đây cũng mang họ Liễu, quả là nhân thủ của các đại thế gia đã trải rộng khắp nơi rồi.”
Những kẻ chờ đợi tới lượt vào báo danh đang bàn tán không ngớt, A Diệt thì vẫn thản nhiên đứng im bất động, không quan tâm ngoại giới.
Thời gian nửa nén hương sau, cuối cùng cũng đã tới lượt đám tán tu bọn họ vào bên trong. Họ Diệt cùng một tên tán tu khác vào trong một căn thạch điện, rồi đi tới ngồi trước một cái bàn lớn, có hai lão già đang cầm bút chuẩn bị ghi chép thông tin của họ. Trong đây còn có ba chỗ ngồi khác, dùng để kiểm tra tu vi, độ tuổi chính xác cùng với tư chất.
“Tên, tuổi?” Lão già ngồi đối diệt A Diệt, không thèm nhìn hắn một cái, nhàn nhạt mở miệng hỏi.
Họ Diệt cũng không có biểu hiện bất thường gì, bình tĩnh trả lời: “Diệt Chúng Sinh, 19 tuổi.”
Lão ta có chút bất ngờ, liếc mắt nhìn tên thanh niên ngồi trước mặt một cái rồi lại cúi xuống ghi chép. Cái tên Diệt Chúng Sinh nghe khá kì lạ, mà họ Diệt cũng tương đối hiếm, hơn nữa nếu xét trên phương diện nhân tâm thì tên của hắn khá khó nghe.
“Xuất thân và quê quán?” Âm thanh nhàn nhạt lại vang lên, A Diệt tiếp tục trả lời.
“Xuất thân là bình dân, quê tại ngoại thành An Thanh trấn, phía bắc vùng địa thành Khởi Hoang.”
Nói đến đây, hắn lại cảm thấy nao nao, trong đầu nghĩ tới hình ảnh căn nhà tranh tĩnh mịch cùng với vườn thảo dược tươi tốt, nằm giữa sườn của ngọn núi yên bình, hòa hợp với thiên nhiên.
“Ồ, xa như vậy à, ngươi là tán tu đúng chứ? Đã từng được ai chỉ điểm hay gia nhập một tiểu thế lực nào chưa?”
A Diệt lắc đầu: “Tại hạ chưa từng tham gia bất kì thế lực nào, hay được ai chỉ điểm cả, tất cả đều tự mò mẫm.”
Lão già gật đầu: “Tán tu mà có thể đạt tới một bước này khi mới nhiêu đây tuổi quả không dễ chút nào. Ngươi bắt đầu tu hành từ năm bao nhiêu tuổi, và trở thành nguyên sĩ khi nào?”
A Diệt có chút thấp thỏm nhưng cũng thành thật trả lời, hắn sợ nếu nói dối mà bị phát hiện thì sẽ bị đoạt mất tư cánh tham gia khảo hạch.
“Tại hạ tu hành khi mới 14 tuổi và chính thức trở thành nguyên sĩ vào năm 17 tuổi!”
“Cái gì?”
Lão già ngạc nhiên tột độ đứng bật lên, ngay cả mấy tên chấp sự đứng cạnh đó mà nghe thấy những gì A Diệt vừa thốt ra cũng kinh ngạc vô cùng. Khi phát hiện bản thân thất thố lão già mới đưa tay che miệng, ho khụ khụ một vài cái rồi lại bình tĩnh ngồi xuống.
“Xem ra mấy năm gần đây ngươi kiếm được không ít cơ duyên nhỉ?” Nét mặt lão ta lộ ra vẻ cười thâm thúy, nhìn A Diệt thâm sâu nói.
Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh đáp: “Dạ đúng, tại hạ may mắn hai lần hưởng được chút tiểu cơ duyên nên mới thăng tiến tu vi nhanh như vậy.”
“Hừ hừ, phải không?” Lão già cười thần bí rồi lại cúi đầu xuống ghi chép, điệu bộ vừa rồi của lão ta khiến họ Diệt cảm thấy bất an. Mấy lão già tâm cơ giảo hoạt, thâm trầm khó dò như thế này là thứ mà hắn ta không muốn gặp phải nhất.
Kì thật trước khi trả lời vấn đề này hắn ta đã lường trước tình huống, dù sao thì hơn 2 năm mà leo lên được 3 tầng tiểu cảnh giới đúng là quá kinh người.
Nếu là một thiên tài có tư chất tuyệt hảo thì nhiêu đó thời gian, thăng tiến được thêm ba tầng cũng không quá kì lạ. Nhưng A Diệt phải tốn ba năm, từ 14 tuổi tới tận 17 tuổi mới vượt qua được kì Tam Nan để trở thành nguyên sĩ, thì đủ thấy tư chất của hắn thấp kém tới nhường nào.
Ấy vậy mà trở thành nguyên sĩ chưa tới 3 năm, hắn đã trực tiếp đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, vượt qua được cả bức rào cản lớn giữa tầng 3 và 4 trong thời gian ngắn. Ba năm với một tên tư chất kém lên được một tầng đã không tệ rồi, chứ đừng nói là thêm ba tầng, hiển nhiên trong quãng thời gian vừa qua hắn đã thu được đại cơ duyên.
Trong lòng hắn lúc này lo lắng không thôi, liệu bản thân hắn sẽ bị người ta âm thầm ám toán để đoạt bảo chứ? Vì tên ngu cũng hiểu một kẻ tư chất thấp mà tăng tiến tu vi nhanh như vậy, chỉ có thể là thu được đại kì ngộ. Mà một khi có được đại kì ngộ thì trên người chắc chắn có nhiều bảo vật.
Chương 59: Thiên kiêu lộ diện
Đứng trong căn thạch điện, A Diệt tuy lo lắng trong lòng nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh, không chút hoảng. Cạnh hắn là một tên tán tu có thân hình khá mập, cũng mới vừa trình báo thông tin xong và đang chờ đợi để kiểm tra như hắn.
Tên mập này vừa rồi báo danh họ Diệt cũng đã nghe được, hắn ta tu hành từ năm 11 tuổi, hơn 12 tuổi đã trở thành nguyên sĩ. Tiêu tốn thêm 7 năm mới có thể đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, có thể coi là ổn định không có gì bất thường. Chứ tư chất kém mà chưa tới 3 năm đã leo lên được tầng 4 như A Diệt quả thực quá dọa người.
Một gã trung niên chỉ vào khối đá lớn màu xanh lục trên bàn rồi nói: “Hai ngươi tới đây đặt bàn tay lên khối đá này đi, để ta kiểm tra tu vi chính xác và mức độ vững chắc căn cơ của các ngươi.”
A Diệt và tên mập tức thì đi tới sau đó đặt bàn tay lên khối đá theo lời trung niên nhân, hắn chỉ cảm thấy lành lạnh.
“Mau truyền nguyên lực xuống lòng bàn tay để khối đá cảm nhận.”
Bọn họ làm theo rồi chờ đợi chừng thời gian chén trà lớn, thông tin chính xác đã hiện lên trên khối đá, hai lão già đi tới quan sát rồi ghi chép lại.
Chỉ thấy cả hai người đều mới tân tấn lên tầng 4 chưa lâu, độ vững chắc căn cơ chừng 6 phần hơn, trông thấy như vậy A Diệt mới triệt để an tâm. Nghe bảo nếu độ vững chắc dưới 5 phần thì sẽ bị loại, mà bản thân hắn từng sử dụng qua Tấn Thăng đan cùng một vài loại đan dược cưỡng ép hấp thu nguyên khí, nên chắc chắn căn cơ sẽ không ổn định.
Ắt hẳn do cơ thể hắn đã từng được Thất Thải Hồ Quang và Chân Giải Thánh thủy tẩy tủy phạt cốt qua, nên căn cơ mới có thể vững chắc trên sáu phần.
Tiếp đến họ được gọi tới góc khác để đặt tay lên một khối đá màu vàng, thứ này dùng để xem chính xác độ tuổi, nếu quá 20 thì sẽ bị loại. Tuổi tác chính xác của A Diệt là 19 tuổi 10 tháng 13 ngày, không gặp phải trở ngại gì mà đến với bước kiểm tra kế tiếp.
Một khối đá màu đỏ nhạt to ngang một người trưởng thành, đây là kì thạch có thể soi rõ nguyên mạch trong cơ thể nhân loại. Lần này phải từng người tiến hành, tên mập đó hăng hái lên đầu, nhanh chóng dán bàn tay lên bề mặt khối đá rồi thả lỏng thân thể, tùy ý để năng lượng trong khối đá tỏa ra bao trùm toàn thân.
Ước chừng thời gian hai chén trà nhỏ liền có kết quả. “ Nhân nguyên mạch trung phẩm, mà thuộc loại mạch tương đối rộng, có thể coi là một hạt giống khá tốt.” Lão già phụ trách ghi chép lộ ra sắc mặt tốt, rồi nhanh chóng ghi lại vào sổ sách.
Tới lượt A Diệt đi lên kiểm tra, hắn cũng đặt tay lên khối đá rồi toàn thân thả lỏng, cảm giác luồng năng lượng bao phủ quanh người như một lớp thạch mềm vậy. Mọi người xung quanh ai nấy đều nhín thở quan sát, thập phần chú ý.
Họ muốn xem thử rốt cuộc tư chất của tên này thuộc dạng rất tốt, hay thực sự là do có được đại cơ duyên, nên tốc độ tăng tiến tu vi mới nhanh như thế.
Khối đá sáng lên, kết quả đã có, tất cả mọi người trong căn thạch điện này đều dán mắt lên phần kết quả thực sự.
“Không thể nào, làm sao lại là hạ phẩm được cơ chứ?”
“Nhân nguyên mạch hạ phẩm... còn thuộc loại mạch thiếu, đứt đoạn nhiều chỗ! Như thế thì làm sao mà tu hành?”
Bấy giờ tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên thân ảnh A Diệt, hắn có thể cảm nhận được hiện tại mọi người xung quanh nhìn hắn như thể nhìn một quái thai vậy. Điều này cũng không khó hiểu khi hắn với thứ nguyên mạch bị coi là phế phẩm, lại có thể đạt tới thành tựu bậc này.
Ngạc nhiên qua đi mấy lão già chỉ biết cười khổ lắc lắc đầu, một tên cúi xuống ghi chép lại thông tin khó chấp nhận này. Mấy kẻ khác thì cho rằng: “Nếu tiểu tử này vượt qua được kì khảo hạch thì trong Tọa Sơn tông lại có thêm một đệ tử ‘già mả’ rồi.”
Trong nội môn Tọa Sơn tông có không ít người có tư chất tầm thường, đã vô vọng đột phá. Thường thì bọn họ sẽ chấp trưởng những công sự trường kì trong tông, hoặc làm tổng chấp sự. Sau cùng sẽ chờ hết thọ nguyên mà chết già với thân phận đệ tử tầm thường nhất. Những người đó bị gọi là đệ tử già mả.
Kiểm tra hoàn tất, A Diệt đã đủ tư cách để tham gia kì khảo hạch sẽ diễn ra vào ba ngày tới. Hắn được phát một tấm phiếu báo danh, dùng để xác nhận thân phận khi tham gia khảo hạch, sau đó rời khỏi căn thạch điện này.
Khi đi ra bên ngoài họ Diệt cảm nhận được một vài ánh mắt bất thiện, nhắm tới trên thân mình. Hiển nhiên đã có vài kẻ động tâm khi biết hắn đã thu được đại cơ duyên, nhưng hắn cũng không ngại lắm vì chúng sẽ không dám ra tay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.
Ngoài đình viện, A Diệt cùng với những tán tu khác đang chờ Thiết Trụ, người cuối cùng trong nhóm còn chưa đi ra. Bỗng nhiên mọi người đều phát hiện tại căn thạch điện nơi gã đại hán da đen đó báo danh, có rất nhiều tiếng bàn tán xen lẫn kinh ngạc vang lên.
Khi những người bên ngoài còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì gã đại hán đen thui đã chạy ra tới, hắn kích động hô lớn: “Có tin tức chấn động đây!”
Sau một hồi nghe gã ta kể thì ai nấy đều cả kinh, không ngờ trong số tán tu bọn hắn lại có một kẻ biếи ŧɦái tới vậy. Lúc này tin tức gây trấn động đã truyền đến tai của những kẻ thuộc các thế lực, không một ai bình tĩnh nổi trước tin tức này.
“Đúng là tuyệt thế thiên kiêu mà.” Họ Diệt cũng chỉ biết thốt lên một câu như vậy.
Chuyện là một tên tán tu vào kiểm tra cùng lượt với Thiết Trụ, chính là một thiên kiêu có tư chất kinh người. Hắn ta sở hữu Nhân nguyên mạch thượng phẩm thuộc loại có mạch khiếu rất rộng, không thua Linh nguyên mạch hiếm có là bao. Điều kinh diễm nhất là tên đó chưa đầy 20 tuổi đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7!
Phải biết trong lứa khảo hạch dưới 20 tuổi thì tu vi tầng 6 đã là cao nhất, vì từ tầng 6 lên 7 phải vượt qua được một bức tường ngăn cách vô cùng rắn chắc. Trong cảnh giới Luyện Nguyên thì từ tầng 6 lên tầng 7 là khó vượt qua nhất, những thiên tài trong các thế gia 18,19 tuổi đã có tu vi tầng 6, nhưng muốn đạt tới tầng 7 thì nhanh nhất cũng phải mất chừng 5 năm nữa.
Kể cả lứa khảo hạch trong độ tuổi dưới 30 thì những kẻ đạt tới tầng 7, đủ điều kiện tham gia, thường đều đã trên 25 tuổi. Số người dưới 25 mà có tu vi tầng 7 rất ít, hơn nữa nghe nói tên đó còn chưa từng phục dụng những loại đan dược cấp tốc tăng tiến tu vi như Tấn Thăng đan!
“Đùa sao? 19 tuổi Luyện Nguyên cảnh tầng 7? Còn nhanh hơn một vài thiên kiêu sở hữu Linh nguyên mạch trong lịch sử nữa, hắn tu luyện từ khi còn trong bụng mẹ à?”
“Ngươi nói hắn tên là Tiêu Huyền nhỉ? Tại Phần Quốc không có thế gia nào họ Tiêu cả, những gia tộc có tiếng cũng không luôn. Vậy hắn ta là tán tu thật rồi, không ngờ tán tu lại có thể lợi hại như vậy!”
Nghe xung quanh ai nấy đều khó tin cảm thán, A Diệt nghĩ thầm: “Nếu đám này mà gặp kẻ nghịch thiên như Sửu Nhi chắc trực tiếp hộc máu mà chết mất.”
Nghĩ đoạn, kẻ tên Tiêu Huyền mà bao người bàn tán đã đi ra, đây chính là kẻ có tu vi cao nhất trong lần khảo thí ở độ tuổi dưới 20 lần này. Hắn ta chắc chắn mười phần sẽ trở thành đệ tử Tọa Sơn tông, hắn là niềm tự hào của tất cả các tán tu nơi đây, dù cho khi tiến hành khảo hạch thì tất cả thí sinh đều sẽ là địch thủ.
Tên thanh niên anh tuấn bất phàm với làn da trắng, thân hình cao gầy, mặc bộ võ phục thông dụng với màu chủ đạo là đỏ và đen. Không ai ngờ tới tên thanh niên luôn trầm mặc trong đám tán tu, ít ai chú ý đến lại là một thiên kiêu sáng chói như vậy.
Trước đó mọi người kể cả A Diệt cũng đã từng nhìn thấy hắn trong đám người, nhưng khí thế của hắn trầm lặng, giống bao nguyên sĩ khác nên không ai chú ý tới. Mà hắn ta lại thu liễm khí tức, không ai vô duyên đi dò xét kĩ càng hắn cả, nên mới không kẻ nào phát hiện ra hắn bất phàm.
Lúc này không ít nữ nguyên sĩ nhìn tới thân ảnh cao gầy ấy với ánh mắt kì dị, lưu luyến, quả nhiên thực lực quyết định ý thức. Lúc trước tuy khuôn mặt hắn anh tuấn khôi ngô, nhưng cũng chẳng ai chú ý lắm. Vậy mà giờ đây lộ ra tu vi bất phàm một cái, nữ tử nào cũng đều khen đẹp trai tài giỏi, tư chất ngút trời, uy dũng kiêu hùng.
Thanh niên Tiêu Huyền trở lại trong đám người, vẫn bộ dáng âm trầm không thích giao lưu ấy, nhưng hiện tại mọi người đều nhìn hắn bằng con mắt khác. Không ít nữ tử tiến ra có ý kết giao với hắn, như đàn ong bay xung quanh mật ngọt, nhưng hắn ta chỉ cười lấy lệ rồi cố gắng rời đi, tìm đến một nơi yên tĩnh.
Những tán tu ở đây nhìn hắn ta, rồi nghĩ tới tràng cảnh Tiêu Huyền với tu vi siêu việt đám con cháu thế gia, ở trong cuộc khảo hạch giáo huấn đám cậu ấm cô chiêu kiêu ngạo đó, mà không khỏi sướиɠ run người.
Ghi chú:
Quy đổi đơn vị khoảng cách trong truyện: 1 thước = 10 cm. 1 trượng = 4 mét. 1 dặm = 1,5 km.
Quy đổi đơn vị thời gian trong truyện: 1 hơi thở = 1 giây. 1 chén trà nhỏ = 5 giây. 1 tách trà lớn = 30 giây. 1 bữa cơm = 15 phút. 1 nén nhang = 1 giờ. 1 canh giờ = 2 giờ.
(Lưu ý: Cách quy đổi trên do tác giả tự sáng tạo ra để thuận tiện sử dụng trong bối cảnh truyện cổ trang, sẽ không sát với trong thực tế.)
Chương 60: Tam kiêu
“Oai phong quá nhỉ? Tiếc là ta sinh sớm vài tháng, nếu không đã có thể tiến hành khảo hạch trong lứa dưới 20 tuổi để chà đạp ngươi dưới chân rồi Tiêu Huyền!”
Âm thanh chứa một tia sát ý vang lên, rời sự chú ý của đám người từ thân ảnh Tiêu Huyền sang một tên khác. Kẻ vừa nói là một tên thanh niên chừng 20 tuổi, gương mặt điển trai, ngũ quan tinh xảo, góc cạnh rõ nét. Trên người là bộ bạch y có những hoa văn họa tiết kim sắc hết sức tinh tế, lộ ra khí chất cao quý của bậc thiên kiêu.
“Đó là... Bạch Trình, tuyệt thế thiên kiêu của Bạch gia, kẻ sở hữu Linh nguyên mạch!”
“Bạch gia một trong thập đại thế gia sao? Không những thân phận cao quý mà còn có tư chất ngút trời như vậy.”
“Nói vậy là đợt thu nạp đệ tử lần này, Tọa Sơn tông lại kiếm được thêm hai tuyệt thế thiên kiêu sở hữu Linh nguyên mạch hiếm có rồi.”
“Đúng đấy, Bạch Trình và Liễu Băng Nghi đều thuộc đại thế gia, hơn nữa nghe nói tư chất và ngộ tĩnh hết sức kinh người, đã thế còn sở hữu Linh nguyên mạch nữa chứ.”
Không ít nữ tử bị dung mạo cùng khí chất của kẻ tên Bạch trình đó hấp dẫn, nếu không phải tràng cảnh hiện tại không thích hợp thì họ đã không kìm được mà lao ra rồi. Trông thấy biểu hiện của Bạch Trình và Tiêu Huyền, ai cũng đoán ra họ có xích mích với đôi phương.
Trông bộ dáng cùng vẻ mặt bất thiện của hai bên khi nhìn tới đối phương, mọi người bất giác kinh sợ, ai nấy đều thối lui nhường cho hai người họ một khoảng sân trống. A Diệt thấy có biến liền ở lại hóng hớt mà chưa trở về vội, hắn cũng nghe ngóng những lời bàn tán xung quanh, xem rốt cuộc là như thế nào.
Chỉ biết là người tên Bạch Trình kia vừa mới 20 tuổi đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7, ngang với Tiêu Huyền, cũng được xem là kì tài trăm năm khó gặp. Tiếc là hắn đã qua tuổi 20 nên không thể tham gia khảo hạch cùng lứa với Tiêu Huyền, nếu không chắc chắn sẽ có một trận long tranh hổ đấu.
Đám người Bạch gia cũng giống như Liễu gia, họ không đến đây từ sáng sớm theo số đông, mà vừa rồi mới cưỡi một đầu ma thú nhị giai đi tới. Tất nhiên vừa mới tới thì những con cháu đại thế gia này sẽ được báo danh ngay lập tức, không cần phải đứng xếp hàng chờ đợi.
Thanh niên Tiêu Huyền với sắc mặt không quan tâm lắm, nhàn nhã đáp: “Một kẻ từng bị ta giày xéo mà vẫn còn mặt mũi hô to gọi nhỏ ở đây cơ à!”
“Ngươi...” Bạch Trình tức giận chỉ tay về phía đối phương, âm lãnh nói: “Lúc đó do ta còn mải chú ý đến bảo vật trong di tích, không cẩn thận mới để ngươi chiếm chút thượng phong, nhưng hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nghiền ép thực sự!”
Nói đoạn, trong hai tay Bạch Trình xuất hiện hai thanh luân đao, hắn chĩa lưỡi đao tới kẻ đáng ghét trước mắt, thủ thế chuẩn bị tấn công.
“Ta lại sợ ngươi chắc, hôm nay triệt để đánh bại ngươi hoàn toàn vậy!” Tiêu Huyền tức giận, từ nạp giới đưa ra một thanh trọng xích, cầm chặt trong tay, trông uy dũng vô cùng.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm, cả hai người đều phóng thích ra khí tức của bản thân, luồng uy áp lan ra khiến những người xung quanh không khỏi biến sắc. Hai người này chỉ là tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7 thôi, không cao hơn những người khác là bao, nhưng khí tức phát ra lại khiến những kẻ khác khó thở!
Toàn thân Tiêu Huyền bộc phát ra luồng khí tức đỏ rực như lửa đốt, thanh trọng xích đã bốc hỏa, khí thế khϊếp người. Bên kia, Bạch Trình bộc phát ra một cỗ nguyên lực hai màu, xanh sẫm và đỏ cam. Thanh luân đao bên tay phải của hắn bốc cháy lên một luồng hỏa diễm, còn thanh bên tay trái lại có tia sét hiện lên.
“Đó chính là đặc thù thần thông của nguyên mạch Bạch Trình, Linh nguyên mạch song thuộc tính!”
“Thần thông của loại Linh nguyên mạch mà Bạch Trình sở hữu quá dọa người, hắn có thể cùng lúc tu luyện hai loại công pháp mang nguyên tố khác hoàn toàn nhau!”
A Diệt trợn to mắt, đây là lần đầu hắn trông thấy đặc thù của nguyên mạch cấp cao. Nghe nói những kẻ sở hữu Linh nguyên mạch khi trở thành nguyên sĩ, sẽ có được một loại thần thông đặc thù. Xem ra song thuộc tính chính là thần thông đặc thù của Bạch Trình.
Còn Tiêu Huyền chắc chắn đã tu luyện công pháp hỏa thuộc tính rất cao giai, nguyên lực hắn phóng thích ra đã có dấu hiệu ngưng thực rồi, hết sức bá đạo.
Khi hai người chuẩn bị đại chiến ba ngàn hiệp thì một âm thanh mềm mại vang lên, ngăn cản hành động của hai tên này lại. Tất cả mọi người khi nghe thấy giọng nói này thì đều cảm thấy lưu luyến, sau đó không hẹn mà cùng hướng mắt tới nơi phát ra thanh âm.
“Hai vị nguyên huynh này, nơi đây không phải chỗ tỉ võ, có gì thì sau này khi cùng ở bên trong nội môn, sẽ tính toán sau.”
Đoàn người nam thanh nữ tú đi ra, đi đầu và cũng là người đã lên tiếng chính là Liễu Băng Nghi. Sắc mặt cô ta vẫn thanh lãnh lạnh lùng, khí chất cao quý mà lạnh giá. Đoàn người Liễu gia này đi tới giữa hai người Bạch Trình và Tiêu Huyền, không muốn để bọn họ gây nhốn nháo nơi đây.
Đám người Liễu gia đã đi ra thì tất nhiên kết quả kiểm tra của họ không thể che giấu, không ít người xì xào bàn tán với nhau, rồi lại cảm thán trước thiên phú của Liễu Băng Nghi. Nhóm A Diệt cũng đã nghe được tin tức đến tai, Liễu Băng Nghi 15 tuổi đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 6, hơn nữa còn chưa từng phục dụng bất kì đan dược bạo tăng tu vi nào!
Không nghi ngờ gì, trong thế hệ đệ tử lần này của Tọa Sơn tông, hiển nhiên sân khấu chính sẽ là do ba người bọn họ biểu diễn. Ba người này sẽ là những ngôi sao sáng chói nhất, các thiên tài khác chỉ có thể ảm đạm thất sắc mà thôi.
Nhìn thân ảnh ba tuyệt thế thiên kiêu giữa quảng trường, khí chất cao quý bất phàm, thiên tư ngút trời, tu vi kinh người, khiến A Diệt càng cảm thấy rõ hơn về bản thân mình. Hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông, nơi vô số thiên tài tụ hợp này hắn chỉ là một kẻ không đáng nhắc tới. Nếu đây là một bộ truyện thì hắn không phải là nhân vật chính!
Liễu Băng Nghi, Tiêu Huyền, Bạch Trình, ba thân ảnh đứng thành vòng tròn quan sát lẫn nhau, họ chính là nhân vật chính tại nơi đây. Những hậu nhân khác của Liễu gia và Bạch gia ai nấy cũng đều bất phàm, nhưng xa không thể so sánh nổi với ba kẻ kia. Giờ đây, sân khấu này là của ba người họ.
Bạch Trình nhìn tới thân thể Liễu Băng Nghi, ánh mắt lộ ra chút dị sắc nhưng rất nhanh đã bị hắn che đậy lại. Hắn cười tươi thể hiện ra sự nhã nhặn của mình, vũ khí đã thu lại từ lâu, lên tiếng: “Để Băng Nghi muội chê cười rồi, ta chỉ là muốn giáo huấn tiểu tử không biết trời cao đất dày này một chút mà thôi.”
“Dù sao hồi ở trong di tích Huyền Cổ, một mình hắn đã chiếm đoạt được không ít bảo vật đáng lẽ ra sẽ thuộc về những đại thế gia như chúng ta rồi.”
Tiêu Huyền nghe vậy cười khẩy: “Ngươi nói như thể những thứ trong khu di tích đó đều là của đám thế gia các ngươi vậy, nực cười.”
Liễu Băng Nghi cũng lạnh nhạt lên tiếng: “Những bảo vật trong di tích Huyền Cổ đó ai có năng lực chiếm đoạt được thì sẽ thuộc về người nấy. Hai vị không cần phải gây náo động thêm ở đây nữa, mọi người hãy trở về nhanh chóng chuẩn bị kĩ càng cho đợt khảo hạch sắp tới đi.”
“Vẫn là Băng Nghi tiểu thư hiểu chuyện, đã vậy thì tại hạ xin cáo lui.” Nói rồi Tiêu Huyền liếc mắt nhìn Bạch Trình cười thâm ý, sau đó chậm rãi rời khỏi nơi đây.
Bạch Trình trông thấy bộ dáng thản nhiên của Tiêu Huyền thì tức giận không thôi, nhưng hắn cố kìm nén lại, sau đó quay sang nhìn Liễu Băng Nghi mỉm cười nói:
“Băng Nghi muội cùng với mấy huynh muội Liễu gia, hay là cùng Bạch gia ta tới đệ nhất tửu lâu tại Cổ Sơn thành dùng bữa, tối nay giao lưu gắn kết thêm thâm tình được chứ?”
“Đa tạ lời mời của Trình huynh, chỉ là chúng ta cần nhanh chóng trở về để chuẩn bị cho cuộc khảo hạch sắp tới, lần khác có cơ hội nhất định Liễu gia sẽ không chối từ.” Liễu Băng Nghi mỉm cười đáp lời, nụ cười như trăm hoa đua nở, chỉ có điều vẫn vương nét lạnh nhạt.
Sau đó đoàn người Liễu gia rời đi, bước lên trên lưng Phong Bằng Sí đang nằm đợi tại một góc quảng trường. Thấy vậy Bạch Trình tâm trạng không vui, phất tay rời đi, đám tộc nhân Bạch gia khác cũng nhanh chóng chạy theo hắn, rời khỏi nơi này.
Bấy giờ tất cả mọi người mới tản ra, tạo thành từng nhóm nhỏ trở về Cổ Sơn thành. Ai nấy đều tiếc nuối vì không được chứng kiến một trận long tranh hổ đấu, hai tuyệt thế thiên tài giao chiến với nhau. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ còn được họ nhắc đến nhiều lần, và tâm điểm trong những câu chuyện mà họ thường kể, chính là ba thiên kiêu với tư chất ngút trời.
Tiêu Huyền, Bạch Trình, Liễu Băng Nghi, ba cái tên này sẽ còn được nhắc đến vô số lần.
Tại một góc không ai chú ý tới, hai vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh của Liễu gia và Bạch gia đứng dậy chắp tay chào đối phương. Hai thân ảnh chợt lóe liền biến mất, người thanh niên anh tuấn phiêu giật trở lại bên cạnh đám hậu nhân Liễu gia trên lưng đầu phi cầm. Một tên đại hán vóc người vạn vỡ khác cũng xuất hiện, đi phía sau cùng đám người Bạch gia.
Một đầu ma thú nhị giai với hình dạng một con hạc trắng đang bay trên không trung, trên lưng nó là tộc nhân Bạch gia. Gã đại hán ngồi đàm tọa bất động tại vị trí trước nhất, hắn ta im lặng nhắm mắt, mặc cho đám hậu nhân đang tức giận bàn tán với nhau, chửi rủa về một gã thanh niên tên Tiêu Huyền.
Hắn chẳng quan tâm một chút nào, đối với hắn thì chuyện Bạch Trình gây gổ rồi quyết chiến cùng với Tiêu Huyền, chỉ như hai đứa con nít đang tranh giành kẹo mà thôi. Chuyện của đám tiểu bối, hắn sẽ không quản tới.
Cổ Sơn thành, thành trì lớn nhất tại vùng địa thành Vạn Sơn. Nằm tại trung tâm phiến địa vực này, ngay cạnh nơi Tọa Sơn tông tọa lạc. Nơi đây chính là thành trì do cao tầng trong Tọa Sơn tông gây dựng nên cũng như cai quản. Những cửa hàng và khách điếm có sinh ý lớn tại đây, đều nằm dưới sự quản lí của con quái vật khổng lồ mang tên Tọa Sơn.
Thành trì sầm uất nguy nga, không khó để bắt gặp những tòa lầu các cao chọc trời, những dãy núi khổng lồ là nơi tu hành của rất nhiều nguyên sĩ. Trong thành vô cùng tráng lệ, khắp các nẻo đường đều đầy ắp người, sinh ý dạt dào, dị bảo không hiếm.
Trong thành tuy có vô số người nhưng hơn chín phần mười là nguyên sĩ, đủ thấy nơi đây tập chung nhiều chiến lực tới mức nào. Mọi mặt hàng hay các hoạt động kinh doanh trong thành trì này, đều dành cho nguyên sĩ, phàm nhân hầu hết chỉ là những chân chạy vặt và hạ nhân, nô bậc trong phủ.
Nguyên sĩ tấp nập đi lại, không khó để bắt gặp những đệ tử ngoại môn của Tọa Sơn tông đang canh trực ở khắp nơi, đảm bảo an ninh. Trong phạm vi phường thị của thành cấm phi hành, vậy nên trên đường mới có cảnh tượng người người bon chen. Ngay cả các vị tiền bối Hiển Hóa cảnh cũng phải đi bộ như bao người khác, không một ai cả gan dám phá vỡ quy củ nơi đây hết.
Dạo gần đây có rất nhiều nguyên sĩ trẻ tuổi đổ xô tới nơi này, ai nấy đều có tu vi không tệ, không ít người là thiên tài trong các thế gia có tiếng. Hiển nhiên những nguyên sĩ trẻ tuổi này có mặt tại nơi đây, mục đích là để chuẩn bị tham gia kì khảo hạch thu nạp đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông.
Điều kiện để có thể tham gia đợt khảo hạch lần này những người tại nơi đây ai nấy đều đã biết, nên không ai lạ gì khi thấy rất nhiều nguyên sĩ trẻ tuổi có tu vi từ tầng 4 trở lên, xuất hiện trong thành.
Bên trong các tòa tửu lâu và khách điếm đều đã kín phòng, chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày kí danh thi khảo hạch đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông. Vì vậy cơ hồ một phần năm nguyên sĩ trẻ tuổi trên toàn Quốc đều đã đổ xô tới Cổ Sơn thành này, đợi ngày kí danh.
Tại tầng cao nhất trong một tòa tửu lâu, có một nhóm thanh niên đang ngồi uống trà, trò chuyện. Nhóm năm người gồm ba nam và hai nữ, đang ngồi quanh một chiếc bàn sạch sẽ, nhâm nhi tách trà, ngắm quang cảnh bên ngoài cửa sổ.
Một gã đại hán lực lưỡng, có lớp da đen, ăn mặc phóng khoáng, nhưng khuôn mặt lại có nét phúc hậu, mở miệng lên tiếng:
“Cổ Sơn thành này thật to lớn và phồn hoa, từ khi sinh ra ta còn chưa đến nơi nào to lớn mà nhộn nhịp như chỗ này đâu.”
Nữ tử ngồi cạnh gã thì trái ngược, làn da trắng nõn, thân hình mảnh khảnh, dung mạo ưa nhìn và mặc bộ y phục khá kín đáo. Cô ta cười đáp: “Nếu Thiết các hạ thích nơi này như vậy, thì hãy cố gắng vượt qua kì khảo hạch để trở thành đệ tử của Tọa Sơn tông đi, lúc đó huynh có thể thoải mái mà tới nơi đây thường xuyên rồi.”
“Haha Cơ Thanh các hạ nói có lí, tại hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức trong kì khảo hạch.”
Đối diện gã đại hán da đen là tên thanh niên mày kiếm, thân thể có chút gầy, y phục thông thường, mở miệng lên tiếng:
“Ta thấy đám con cháu thế gia có cơ hội cao hơn tán tu như chúng ta nhiều, vừa rồi đi từ ngoài cổng thành vào tới nơi đây các vị cũng đã thấy rồi đấy. Không ít kẻ có tu vi tầng 4 chỉ mới 15,16 tuổi, còn đám 18,19 tuổi như chúng ta thì đều đã đạt tới tầng 5 thậm chí 6 Luyện Nguyên cảnh rồi!”
“Ca ca chú ý bọn họ làm gì, họ được gia tộc bồi dưỡng thì tất nhiên tu vi phải cao hơn đám tán tu đồng lứa rồi.” Trả lời tên thanh niên mày kiếm là một nữ tử mặt lạnh, cô ta là muội ruột của tên kia, cũng một phong cách ăn mặc giản dị như ca ca mình.
Nữ tử Cơ Thanh che miệng cười: “Từ khi đồng hành ta thấy hai huynh muội họ Mục các người chưa một ngày nào là không cãi nhau đâu đó.”
Gã ca ca tên là Mục Bình mày kiếm khẽ chau đáp: “Ta cũng chỉ nói lên quan điểm thôi, các vị nghĩ sao thì tùy...”
“Vậy tốt nhất ca không nên nói nữa.” Muội muội tên Mục Diệp ngắt lời.
Khi bốn người kia đang nghị luận, tranh cãi thì một người thanh niên còn lại chỉ thản nhiên ngồi uống trà, hưởng cảnh đẹp treo ngoài khung cửa sổ. Người này mặc một bộ võ phục tối màu, làn da ngăm đen, gương mặt bình thường. Nếu bỏ hắn vào giữa đám đông thì hoàn toàn không có ai để ý tới nổi, vì đơn giản hắn không có chút nổi bật nào.
Gã đại hán da đen quay sang hỏi người thanh niên đó: “Tại đợt khảo hạch sắp tới, Diệt huynh đệ có mấy phần nắm chắc sẽ vượt qua được?”
Người thanh niên với gương mặt bình thường đó là Diệt Chúng Sinh, hắn cười chán nản lắc lắc đầu đáp: “Coi như ba thành đi, thấy tu vi của đám con cháu thế gia đồng tuổi mà tại hạ thấy tương lai mù mịt quá. Không biết Thiết Trụ huynh đệ thì như thế nào?”
“Haizzz... ta cũng không biết nữa, cứ cố gắng hết sức thôi.” Đại hán da đen họ Thiết thở dài đáp lời.
Nữ tử họ Cơ nói: “Ngay cả Thiết các hạ đã đạt tới tu vi tầng 4 viên mãn còn như vậy, thì những người mới tân tấn tầng 4 như chúng tôi biết tính sao đây?”
Năm người họ trò chuyện được thêm một hồi thì thức ăn cũng đã được bưng lên, đồ ăn tại nơi đây hết sức phong phú, thực sự rất ngon, đều là mĩ vị. Bọn họ ăn uống một trận sảng khoái sau đó mỗi người thuê một căn phòng trọ, rồi tạm biệt nhau mà tự phần mình về phòng.
........
Trong một căn phòng rộng lớn, nội thất đẹp đẽ sa hoa, nguyên khí nồng đậm, có một thân ảnh đang ngồi xếp bằng tu luyện.
“Chỉ vài ngày nữa thôi là tới ngày kí danh khảo hạch rồi, thật là có chút hồi hộp.”
Mấy ngày gần đây kể từ khi đến Cổ Sơn thành này, A Diệt vẫn luôn chăm chỉ tu luyện không lười biếng. Khi có chút thời gian rảnh hắn lại đi ra ngoài phường thị tìm kiếm cơ duyên, hoặc đơn giản là mở rộng thêm kiến thức. Cũng vài lần hắn cùng với mấy tên tán tu trong đoàn đi ăn uống, trao đổi tâm đắc trong tu hành.
Thiết Trụ, Cơ Thanh, huynh muội Mục Bình và Mục Diệp, họ là tán tu mà A Diệt ngẫu nhiên gặp mặt cách đây gần một tháng, khi đang trên đường đi tới Cổ Sơn thành này. Khi biết mục đích của tất cả mọi người đều là tới nơi đây, đợi ngày kí danh thi khảo hạch để có thể trở thành đệ tử nội môn của Tọa Sơn tông, thì cả năm người đã hợp thành một nhóm cùng đồng hành.
Trong nhóm ngoài nữ tử Mục Diệp mới 18 tuổi ra thì bốn người khác đều đã 19, gần 20 tuổi. Cả năm người đều có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, trong đó gã đại hán Thiết Trụ đã đạt tới tầng 4 viên mãn.
Tán tu không có nhiều tài nguyên tu luyện, cũng không được ai bồi dưỡng, chỉ điểm như con cháu trong các thế gia, nên rất ít người đạt tới Luyện Nguyên cảnh tầng 4 khi chưa đến tuổi 20. Nếu xét trong đám tán tu đồng lứa thì những người như nhóm A Diệt hoàn toàn được tính là đứng đầu, nhưng nếu so sánh với con cháu trong các thế lực thì vẫn còn kém hơn không ít.
Tọa Sơn tông chia ra hai lứa tuổi để khảo hạch, một là dưới 20 tuổi yêu cầu tu vi trên tầng 3. Hai là từ 20 đến chưa đầy 30 tuổi với tu vi cao hơn tầng 6. Lứa tuổi trên A Diệt không để tâm mà hắn chỉ chú ý đến lứa dưới 20 tuổi như hắn.
Tán tu mà tu vi đạt tới tầng 4 đủ điều kiện để kí danh tham gia khảo hạch, thì nhỏ nhất cũng đã 18 tuổi, hầu như số đông là 19 đến gần 20. Còn đám con cháu thế gia thì số lượng đông hơn rất nhiều, tu vi và độ tuổi cũng phong phú hơn.
Trong đám hậu nhân thế gia số lượng Luyện Nguyên cảnh tầng 4 có vô số, tầng 5 cũng không ít, tầng 6 tuy không nhiều nhưng cũng tới hàng trăm tên. Những tên tham gia khảo hạch sẽ có độ tuổi từ 15 đến gần 20, vì khảo hạch cứ 5 năm được tổ chức một lần nên lứa 14 tuổi có thể đợi tới đợt sau, nhưng lứa 15,16 thì không thể.
A Diệt thầm kêu may mắn, vì hắn đã đột phá tới tầng 4 Luyện Nguyên cảnh mà không mất quá nhiều thời gian. Nếu không hiện tại ngay cả tư cách để hắn báo danh thi khảo hạch cũng không có nữa.
Hồi còn ở Sơn Phong trấn, khi đang trùng kích vách ngăn giữa tầng 3 và tầng 4 A Diệt đã rất hồi hộp và lo lắng. Vì rào cản lưu thông giữa hai tầng này rất khó có thể vượt qua, bản thân hắn mang trong người nguyên mạch hạ phẩm lại càng khó khăn hơn nữa.
Nhưng dị biến đã xảy ra. Khi đó luồng dịch thất thải sáng chói bên trong đan điền của hắn đã phát huy tác dụng, chúng trùng kích tới vách ngăn giữa tầng 3 và tầng 4 rồi phá vỡ nó một cách dễ dàng.
Diệt Chúng Sinh lúc đó đã vui mừng không thôi, hắn không thể nào ngờ rằng đột phá lên tầng 4 lại dễ dàng như thế. Đây chính là tác dụng của thứ chất dịch bảy màu khi đã hấp thu khối thất thải thạch, quả là một tác dụng nghịch thiên.
A Diệt thậm chí còn chưa cần dùng tới bất cứ thứ gì mà hắn đã kì công chuẩn bị để hỗ trợ đột phá, sau đó hắn lại thanh lí hết những thứ ấy đi.
Đó là lí do hiện tại họ Diệt đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, và đang có mặt tại Cổ Sơn thành chờ đợi đến ngày báo danh thi khảo hạch. Với mong muốn có thể trở thành đệ tử nội môn của con quái vật khổng lồ mang tên Tọa Sơn tông.
Chương 57: Báo danh
Một dãy quần thể những ngọn núi bao la hùng vĩ, to lớn tựa thái sơn, trên đỉnh mây mù lượn lờ phi thường huyền ảo. Trông thấy cảnh tượng nguy nga tráng lệ do thiên nhiên phác họa ra, khiến ai nấy đều cảm thấy bản thân mình vô cùng nhỏ bé so với những kì bút trong thiên địa.
Tại chân của ngọn núi to lớn nhất, có một dãy quần thể kiến trúc cổ xưa, đây chính là nơi tổ chức cho các nguyên sĩ trẻ tuổi báo danh, để có thể tham gia kì thi khảo hạch. Cứ 5 năm một lần, Tọa Sơn tông lại tổ chức đại hội này nhằm tuyển chọn những hạt giống tốt khắp nơi, trên phiến đại địa Phần Quốc, biến họ trở thành phần tử trong tông phái mình.
Con đường từ cổng chính Cổ Sơn thành, dẫn tới dãy kiến trúc tại ngoại môn Tọa Sơn tông hôm nay có đầy ắp những thân ảnh. Ngày mà bao người ngóng trông cũng đã tới, ngày báo danh khảo hạch do nội môn Tọa Sơn tông tổ chức.
Hàng vạn nguyên sĩ như những đàn kiến đi tìm mồi, vô số thân phận, vô số thế lực, tất cả chỉ có chung một mục tiêu duy nhất.
Nhân vật chính tại nơi đây không ai khác sẽ là những nguyên sĩ trẻ tuổi, những thanh thiếu niên là mầm non mới lớn có tu vi kinh người. Trong số họ có con cháu của các thế gia lớn mạnh, các gia tộc tu hành thông thường hoặc những thế lực trung bình, còn có số nhỏ là tán tu có thiên phú. Tất cả rồi sẽ có một trận chiến đi lên bằng chính thực lực tự thân.
Đầu canh thìn, hơn vạn nguyên sĩ đã có mặt trước dãy kiến trúc cổ kính, chờ đợi để tiến vào bên trong báo danh. Trong đó sẽ có những chấp sự của Tọa Sơn tông phụ trách việc kiểm tra tu vi và căn cơ, tư chất, tuổi tác thật.
Xung quanh nơi đây trên những cột đá là vô số đệ tử Tọa Sơn tông, trong đó hơn phân nửa là đệ tử ngoại môn, nhưng cũng chẳng ai dám đắc tội với bọn họ. Nơi đây chính là địa bàn của con quái vật khổng lồ này, đã tới đây thì ngay cả những nguyên sĩ có uy vọng cao trong gia tộc mình cũng phải thu liễm ngạo khí lại.
Chờ thêm chừng thời gian nửa nén nhang, lúc này một vị quản sự của Tọa Sơn tông mới xuất hiện. Một thân ảnh uy nghiêm thình lình hiện ra, đứng bên trên cây trụ đá cao nhất tại trung tâm quảng trường. Những âm thanh trò chuyện, bàn tán bỗng im bặt lại, không còn một ai dám nói thêm nửa lời nữa, mọi ánh mắt đều đổ dồn tới thân ảnh uy nghiêm đó.
Đó là một người đàn ông trung niên tóc đã bạc trắng, có thân hình cao lớn uy mãnh, chắc hẳn lúc còn trẻ là một đại hán cơ bắp lực lưỡng. Vẻ mặt ông ta phi thường bình thản cho dù có cả vạn ánh mắt đang hướng lên người, thân mặc y phục quản sự Tọa Sơn tông theo cách đơn giản nhất.
Nhiều người trẻ tuổi không biết ông ta là ai nhưng những nguyên sĩ già cội đi theo hậu nhân của mình, đang có mặt tại nơi đây đều biết thân phận của y. Cố Thiết Nham, kẻ có quyền thế cao nhất trong hàng ngũ ngoại môn quản sự của Tọa Sơn tông.
Ông ta chắp hai tay ra phía sau, nhàn nhạt lên tiếng: “Cánh cửa nguyên phủ chuẩn bị mở ra, đón nhận tất cả những nguyên sĩ trẻ tuổi tới báo danh. Nhưng trước đó ta cần nhắc các ngươi một vài chuyện.”
Tất cả những nguyên sĩ đều tập trung lắng nghe, nhất là đám người trẻ tuổi. A Diệt lúc này đang đứng trong nhóm tán tu tại một góc cũng chú ý vểnh tai lên.
Giọng nói uy nghiêm tiếp tục vang lên:
“Tọa Sơn tông ta tuyển chọn đệ tử dựa vào tư chất cùng với thực lực tự thân của các ngươi, chỉ cần các ngươi có sức mạnh thì cho dù mang thân phận gì cũng không quan trọng. Ta không cần biết thế lực sau lưng các ngươi là gì, cường đại tới mức nào, một khi đã báo danh tham gia khảo hạch thì tất cả dựa vào thực lực bản thân để nói chuyện.”
“Đã tới nơi đây thì phải tuân theo quy củ của Tọa Sơn tông, cho dù các ngươi là rồng cũng phải cuộn, là hổ cũng phải nằm!”
Dứt lời, một luồng uy áp cường đại từ thân thể uy nghiêm của Cố Thiết Nham phóng thích ra. Toàn trường đều bị cỗ uy áp này chế trụ, những nguyên sĩ trẻ tuổi hay các lão già có tu vi Luyện Nguyên cảnh đều cảm thấy khó thở, đầu choáng mắt hoa. Ngay cả những vị trưởng bối trong các thế gia có tu vi Hiển Hóa cảnh cũng cam bái hạ phong trước uy áp bậc này.
Hiển nhiên vị quản sự ngoại môn của Tọa Sơn tông này đang thị uy, chấn nhϊếp ngạo khí của mấy tên gia hỏa đã quen được kẻ khác tung hô. Với tu vi cực mạnh trong cảnh giới Hiển Hóa của bản thân, cộng thêm uy danh từ Tọa Sơn tông, quả nhiên chiêu này của ông ta đã có tác dụng.
Khí tức sức mạnh của Cố Thiết Nham đã được lão thu liễm lại, luồng uy áp đã qua đi, nhưng trên mặt không ít kẻ vẫn còn vương nét kinh sợ. Lúc này đám tiểu gia hỏa mới vội vàng chỉnh chu lại y phục, trở lại bộ dáng mà một thiên tài vốn có, nhưng tất nhiên sẽ bớt kiêu ngạo đi. Họ tiếp tục im lặng chờ đợi những cánh cửa của dãy nguyên phủ mở ra.
Chừng thời gian vài chén trà sau, thân ảnh của Cố Thiết Nham trên đỉnh cột trụ đá cao nhất đã biến mất từ lâu. Lúc này những cánh cửa lớn dẫn vào trong các căn thạch điện đã mở ra, có hai đệ tử Tọa Sơn tông từ bên trong đi ra sau đó hô lớn.
“Thời điểm báo danh đã tới, đề nghị tất cả những thí sinh tới báo danh tham gia khảo hạch không được chen lẫn, hãy ngay ngắn trật tự mà đi vào bên trong, cấm không được gây sự với những người xung quanh.”
“Những thí sinh dưới 20 tuổi hãy đến mười căn thạch điện phía bên trái để báo danh, từ 20 tới gần 30 hãy tiến vào mười căn còn lại phía bên phải.”
Mấy ngàn người bắt đầu chậm rãi di chuyển, tiến đến nơi báo danh, mà có thể chiếm được thế đi đầu tất nhiên là đám con cháu các thế gia hàng đầu.
Những nguyên sĩ tới đây thuộc độ tuổi phù hợp để báo danh có chừng 5 ngàn người, mà chỉ có tổng cộng 20 căn thạch điện để tiến hành kiểm tra. Mỗi căn thạch điện có hai nhóm người phụ trách ghi chép thông tin của thí sinh, và kiểm tra bọn họ.
Dựa vào những thông tin vừa phân tích trên, A Diệt nói: “Với số lượng người báo danh nhiều như vậy thì chí ít cũng phải tới chiều tối mới tới lượt chúng ta.”
Nữ tử họ Cơ đứng bên cạnh hắn lên tiếng: “Buổi sáng này chắc chắn đám thế gia đã chiếm hết lối vào rồi, tán tu như chúng ta chỉ có thể chờ tới buổi chiều thôi.”
Thế là nhóm năm người A Diệt tới ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn ngay cạnh bình đài chính, xung quanh họ cũng có không ít nhóm người đang đàm tọa chờ đợi như vậy. Đa số đều là những gia tộc nhị lưu hoặc một vài thế lực trung bình cùng với chút ít tán tu.
Diệt Chúng Sinh không ngừng đảo mắt quan sát khắp nơi, hắn chưa bao giờ trông thấy lượng lớn nguyên sĩ tập chung tại một nơi như lúc này. Hơn nữa đa phần đều là những kẻ có thân phận cao, hơn hẳn một tán tu như hắn. Thậm chí còn có thể trông thấy không ít nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh.
Tại đợt báo danh tham gia khảo hạch này, trong mỗi thế gia lớn đều có không dưới mười tộc nhân trẻ tuổi tới dự thi, hơn nữa họ đều là thiên tài trong tộc. Để tránh bị cừu nhân tập kích, uy hϊếp tới tính mạng của những hạt giống tốt trong gia tộc này, nên mỗi một thế gia đều có một vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh đi theo bảo hộ.
Đảo mắt qua một vòng, A Diệt đếm được không dưới 20 vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh, một con số kinh người. Bọn họ đa phần đều ngồi uống trà tại những bộ bàn ghế đá được xắp xếp xung quanh quảng trường, số ít thì ngồi nhập định tại một nơi vắng vẻ nào đó.
Liên tiếp những nhóm người tiến vào bên trong các căn thạch điện, báo danh tham gia khảo hạch. Chừng thời gian nửa bữa cơm sau thì họ sẽ đi ra, nhường chỗ cho những nhóm người khác. Nhưng có một điểm chung là tất cả những người tại trước dãy thạch điện đều là con cháu thế gia, chỉ có bọn họ mới đủ sức chấn nhϊếp những kẻ khác để có thể tiến vào trước.
Nguyên sĩ như họ có thể nhịn ăn rất lâu ngày, mỗi lần bế quan cũng tính thời gian bằng tháng, vì vậy chờ đợi nửa ngày không thành vấn đề gì. Chả mấy chốc đã tới giữa chiều, những ánh nắng gay gắt của buổi trưa đã trở về với thái dương, giờ chỉ còn là những ánh chiều tà.
Trên quảng trường đã vơi đi rất nhiều người, hiện tại nơi đây nhìn qua còn không tới một ngàn nguyên sĩ. Đa phần đám con cháu thế gia đều đã báo danh xong và trở lại Cổ Sơn thành đợi ngày khảo thí, chỉ còn những thế lực trung bình và các tán tu ở nơi đây mà thôi.
Nhóm người A Diệt lúc này đã tiến đến gần dãy thạch điện cùng với vài chục tán tu khác, phía trước họ là đám hậu nhân của những thế lực, gia tộc trung bình. Ước chừng thời gian một nén nhang nữa là sẽ tới lượt bọn họ, ai nấy đều hồi hộp không thôi.
Bỗng nhiên có một tiếng hót thanh thúy vang lên trên bầu trời khiến ai nấy đều giật mình, ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy xa phía trên không trung, có một đầu phi cầm toàn thân màu xanh lam đang bay tới hướng quảng trường này.
“Đó là Phong Bằng Sí ma thú phi cầm nhị giai đỉnh cao, nghe nói tốc độ của loài này phi thường nhanh, ngay cả một vài ma thú phi cầm tam giai cũng không so được tốc độ với nó!” Một tên nguyên sĩ trẻ tuổi thể hiện độ hiểu biết của bản thân liền mở miệng giải thích.
Một tên khác với đôi mắt đang phát sáng, lên tiếng: “Trên lưng đầu Phong Bằng này có vài thân ảnh, dường như là người của Liễu gia!”
“Phải rồi, viên minh châu sáng giá nhất của Liễu gia, chẳng phải cũng đang trong độ tuổi có thể báo danh tham gia kì khảo hạch sao? Chắc chắn là cô ta đã tới.”
“Ngươi nói là Liễu Băng Nghi tuyệt thế thiên kiêu của Liễu gia sao?”
“Nghe nói cô ta không những tư chất xuất chúng mà còn sở hữu Linh nguyên mạch, hơn nữa có dung nhan được xem là đệ nhất thiếu nữ toàn bộ vùng Vạn Sơn!”
Nghe mấy tên gia hỏa trong các gia tộc bàn tán, đám tán tu như A Diệt cũng không khỏi tò mò giương mắt lên chú ý quan sát. Họ Diệt cũng vậy, hắn muốn xem thử người được gọi là tuyệt thế thiên tài, quốc sắc thiên hương rốt cuộc là như thế nào.
Chương 58: Kinh diễm
Đầu Phong Bằng Sí với thân hình to lớn che kín đi chút ánh mặt trời cuối ngày còn len lói trên quảng trường. Nó dần hạ xuống muốn đáp lên trên bình đài, mỗi một cú vỗ cánh đều thổi lên bụi đất mù mịt. Đám nguyên sĩ đứng gần bình đài đó cũng đã lui đi xa, tránh khỏi phạm vi đập cánh của đầu phi cầm này.
Bấy giờ, mấy trăm con mắt đều đổ dồn lên những thân ảnh trên lưng Phong Bằng, muốn xem thân phận bọn họ có thực sự là người của Liễu gia hay không. Ngay cả các đệ tử Tọa Sơn tông cũng không khỏi chú ý, bọn họ ai nấy đều đã nghe tới sự tích về Liễu Băng Nghi, viên minh châu chói sáng nhất của Liễu gia suốt hàng ngàn năm nay.
Từ trên lưng phi cầm có cả chục thân ảnh lần lượt đi xuống, ai nấy đều là những thanh thiếu niên dồi dào sinh khí. Mười người có cả nam lẫn nữ, nam đều anh tuấn tiêu sái, có phong phạm kiêu hùng. Nữ thì dung nhan xinh đẹp, hấp dẫn ánh mắt của bao nam nhân, phong thái yêu kiều bá mị.
Mười người ai nấy đều mi thanh mục tú, đoan trang tú lệ, chậm rãi di chuyển tới đình viện, phía trước một căn thạch điện. Bộ dáng bọn họ không kiêu căng cũng không e thẹn, tự tin mà bước đi ngang qua bao nhóm người. Nhìn y phục sa hoa, đường nét tinh sảo, có họa tiết những nhành liễu đong đưa trên thân bọn họ, ai cũng biết chắc chắn là người của Liễu gia rồi.
Tuy trong đoàn con cháu Liễu gia này, vị nữ tử nào cũng đều có dung mạo xinh đẹp, nhưng thu hút những ánh mắt nhất chính là người đi đầu tiên. Hiển nhiên trong đoàn cô ta cũng là tâm điểm của đồng tộc, là một viên bảo ngọc sáng chói.
Bị bao con mắt dán lên người, mà thiếu nữ đó vẫn bình thản, sắc mặt không chút gợn sóng, ung dung bước đi đầu. Thân mang bộ thanh y tinh sảo bao bọc cơ thể mềm mại, mái tóc đen nhánh tết lên như tước phượng, phần đuôi tóc thả xuôi xuống nơi lưng mềm mại động lòng người.
Đôi mắt xanh lam lạnh lẽo như hầm băng ngàn năm, dung nhan tuyệt diễm tinh sảo, eo liễu mảnh khảnh, dáng đi lôi cuốn đến lạ thường.
Trái ngược với dung nhan tuyệt diễm động lòng người đó là một sắc thái lạnh tanh, như không muốn kẻ khác tới gần. Khí chất thanh lãnh lạnh nhạt, hệt như một đóa băng liên lạnh lẽo cô tịch ngàn năm.
Cô ta bước qua nơi nào thì nơi đó sẽ có một vài tên không nhịn được, cảm giác bị hàn khí áp bức tới lạnh thấu xương. Đây hoàn toàn là ảo tưởng trong tâm trí, của những kẻ dám đến gần mà hung hăng ngắm nhìn thân thể cô. Có thể gọi là hàn khí bức tâm.
Trước dung nhan ấy, không nam nhân nào giấu nổi sự rung động, kể cả A Diệt cũng vậy. May mắn đám tán tu đứng tại vị trí cách nơi đoàn người Liễu gia đi qua khá xa, mà họ Diệt lại đứng ở sau cùng nhóm người, nên không có ai phát hiện ra bộ dáng thất thố của hắn.
Rất nhanh A Diệt đã khôi phục lại được bộ dáng ban đầu, thản nhiên đưa mắt quan sát mọi người xung quanh, phát hiện nam nhân ai nấy đều đang ngây người. Thấy ngay cả không ít nữ nhân cũng có bộ dáng thẫn thờ như vậy, hắn chỉ biết thầm than về sức cuốn hút, mị hoặc từ dung mạo mĩ miều của thiếu nữ kia.
Bỗng nhiên sắc mặt A Diệt khẽ biến, hắn nhìn chằm chằm vào nam nhân đi sau cùng trong đoàn người Liễu gia. Đó là một người anh tuấn tiêu sái, bề ngoài chỉ chừng 20 tuổi, nhưng có một loại mơ hồ gì đó rất khác với 9 người đi phía trước.
Xét về dung mạo thì hắn ta còn đẹp hơn mấy tên nam nhân đi phía trước, nhưng lạ thay lại chẳng có mấy ai chú ý đến hắn, như thể hắn không tồn tại vậy. Hơn nữa khí chất của hắn ta có vẻ trưởng thành hơn nhiều so với những người khác, phảng phất không cùng một thế hệ.
“Người đó chẳng lẽ là... nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh?”
Họ Diệt chợt ngộ ra: “Phải rồi, làm gì có đám con cháu thế gia nào tới đây mà không có cường giả Hiển Hóa cảnh đi theo bảo hộ chứ. Trong đám người kia có tồn tại cấp bậc đó cũng là đương nhiên.”
Ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh, phát hiện không ít kẻ đã chú ý đến tên đi sau cùng trong đoàn người Liễu gia kia, hiển nhiên bọn họ cũng đã nhìn ra ẩn tình như hắn.
Chỉ có một điều khiến A Diệt cảm thán, đó là những nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh mà hôm nay hắn trông thấy. Phần lớn đều có bộ dáng già cội, khá lắm cũng đã là trung niên, chỉ có duy nhất người kia là có bộ dáng của một thanh niên chỉ mới đôi mươi. Người của những thế gia đứng đầu toàn Quốc, quả không tầm thường.
Đoàn người Liễu gia đó đi tới một căn thạch điện trống tại dãy ngoài cùng, lập tức được một tên đệ tử mời vào trong, tức thì được báo danh ngay mà không cần đứng xếp hàng. Sau một hồi nghe ngóng thì mọi người mới biết rằng, hơn phân nửa chấp sự phụ tránh ghi chép và kiểm tra trong căn phòng đó, đều là tộc nhân Liễu gia.
“Chịu thôi, ai bảo người ta là tộc nhân của thế gia đứng đầu chứ.”
“Đúng đấy, Liễu gia là một trong thập đại thế gia trên Phần Quốc này, ngay cả các quản sự tại nơi đây cũng không nguyện làm khó.”
“Nghe nói một vị quản sự nội môn tại nơi đây cũng mang họ Liễu, quả là nhân thủ của các đại thế gia đã trải rộng khắp nơi rồi.”
Những kẻ chờ đợi tới lượt vào báo danh đang bàn tán không ngớt, A Diệt thì vẫn thản nhiên đứng im bất động, không quan tâm ngoại giới.
Thời gian nửa nén hương sau, cuối cùng cũng đã tới lượt đám tán tu bọn họ vào bên trong. Họ Diệt cùng một tên tán tu khác vào trong một căn thạch điện, rồi đi tới ngồi trước một cái bàn lớn, có hai lão già đang cầm bút chuẩn bị ghi chép thông tin của họ. Trong đây còn có ba chỗ ngồi khác, dùng để kiểm tra tu vi, độ tuổi chính xác cùng với tư chất.
“Tên, tuổi?” Lão già ngồi đối diệt A Diệt, không thèm nhìn hắn một cái, nhàn nhạt mở miệng hỏi.
Họ Diệt cũng không có biểu hiện bất thường gì, bình tĩnh trả lời: “Diệt Chúng Sinh, 19 tuổi.”
Lão ta có chút bất ngờ, liếc mắt nhìn tên thanh niên ngồi trước mặt một cái rồi lại cúi xuống ghi chép. Cái tên Diệt Chúng Sinh nghe khá kì lạ, mà họ Diệt cũng tương đối hiếm, hơn nữa nếu xét trên phương diện nhân tâm thì tên của hắn khá khó nghe.
“Xuất thân và quê quán?” Âm thanh nhàn nhạt lại vang lên, A Diệt tiếp tục trả lời.
“Xuất thân là bình dân, quê tại ngoại thành An Thanh trấn, phía bắc vùng địa thành Khởi Hoang.”
Nói đến đây, hắn lại cảm thấy nao nao, trong đầu nghĩ tới hình ảnh căn nhà tranh tĩnh mịch cùng với vườn thảo dược tươi tốt, nằm giữa sườn của ngọn núi yên bình, hòa hợp với thiên nhiên.
“Ồ, xa như vậy à, ngươi là tán tu đúng chứ? Đã từng được ai chỉ điểm hay gia nhập một tiểu thế lực nào chưa?”
A Diệt lắc đầu: “Tại hạ chưa từng tham gia bất kì thế lực nào, hay được ai chỉ điểm cả, tất cả đều tự mò mẫm.”
Lão già gật đầu: “Tán tu mà có thể đạt tới một bước này khi mới nhiêu đây tuổi quả không dễ chút nào. Ngươi bắt đầu tu hành từ năm bao nhiêu tuổi, và trở thành nguyên sĩ khi nào?”
A Diệt có chút thấp thỏm nhưng cũng thành thật trả lời, hắn sợ nếu nói dối mà bị phát hiện thì sẽ bị đoạt mất tư cánh tham gia khảo hạch.
“Tại hạ tu hành khi mới 14 tuổi và chính thức trở thành nguyên sĩ vào năm 17 tuổi!”
“Cái gì?”
Lão già ngạc nhiên tột độ đứng bật lên, ngay cả mấy tên chấp sự đứng cạnh đó mà nghe thấy những gì A Diệt vừa thốt ra cũng kinh ngạc vô cùng. Khi phát hiện bản thân thất thố lão già mới đưa tay che miệng, ho khụ khụ một vài cái rồi lại bình tĩnh ngồi xuống.
“Xem ra mấy năm gần đây ngươi kiếm được không ít cơ duyên nhỉ?” Nét mặt lão ta lộ ra vẻ cười thâm thúy, nhìn A Diệt thâm sâu nói.
Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh đáp: “Dạ đúng, tại hạ may mắn hai lần hưởng được chút tiểu cơ duyên nên mới thăng tiến tu vi nhanh như vậy.”
“Hừ hừ, phải không?” Lão già cười thần bí rồi lại cúi đầu xuống ghi chép, điệu bộ vừa rồi của lão ta khiến họ Diệt cảm thấy bất an. Mấy lão già tâm cơ giảo hoạt, thâm trầm khó dò như thế này là thứ mà hắn ta không muốn gặp phải nhất.
Kì thật trước khi trả lời vấn đề này hắn ta đã lường trước tình huống, dù sao thì hơn 2 năm mà leo lên được 3 tầng tiểu cảnh giới đúng là quá kinh người.
Nếu là một thiên tài có tư chất tuyệt hảo thì nhiêu đó thời gian, thăng tiến được thêm ba tầng cũng không quá kì lạ. Nhưng A Diệt phải tốn ba năm, từ 14 tuổi tới tận 17 tuổi mới vượt qua được kì Tam Nan để trở thành nguyên sĩ, thì đủ thấy tư chất của hắn thấp kém tới nhường nào.
Ấy vậy mà trở thành nguyên sĩ chưa tới 3 năm, hắn đã trực tiếp đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, vượt qua được cả bức rào cản lớn giữa tầng 3 và 4 trong thời gian ngắn. Ba năm với một tên tư chất kém lên được một tầng đã không tệ rồi, chứ đừng nói là thêm ba tầng, hiển nhiên trong quãng thời gian vừa qua hắn đã thu được đại cơ duyên.
Trong lòng hắn lúc này lo lắng không thôi, liệu bản thân hắn sẽ bị người ta âm thầm ám toán để đoạt bảo chứ? Vì tên ngu cũng hiểu một kẻ tư chất thấp mà tăng tiến tu vi nhanh như vậy, chỉ có thể là thu được đại kì ngộ. Mà một khi có được đại kì ngộ thì trên người chắc chắn có nhiều bảo vật.
Chương 59: Thiên kiêu lộ diện
Đứng trong căn thạch điện, A Diệt tuy lo lắng trong lòng nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh, không chút hoảng. Cạnh hắn là một tên tán tu có thân hình khá mập, cũng mới vừa trình báo thông tin xong và đang chờ đợi để kiểm tra như hắn.
Tên mập này vừa rồi báo danh họ Diệt cũng đã nghe được, hắn ta tu hành từ năm 11 tuổi, hơn 12 tuổi đã trở thành nguyên sĩ. Tiêu tốn thêm 7 năm mới có thể đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 4, có thể coi là ổn định không có gì bất thường. Chứ tư chất kém mà chưa tới 3 năm đã leo lên được tầng 4 như A Diệt quả thực quá dọa người.
Một gã trung niên chỉ vào khối đá lớn màu xanh lục trên bàn rồi nói: “Hai ngươi tới đây đặt bàn tay lên khối đá này đi, để ta kiểm tra tu vi chính xác và mức độ vững chắc căn cơ của các ngươi.”
A Diệt và tên mập tức thì đi tới sau đó đặt bàn tay lên khối đá theo lời trung niên nhân, hắn chỉ cảm thấy lành lạnh.
“Mau truyền nguyên lực xuống lòng bàn tay để khối đá cảm nhận.”
Bọn họ làm theo rồi chờ đợi chừng thời gian chén trà lớn, thông tin chính xác đã hiện lên trên khối đá, hai lão già đi tới quan sát rồi ghi chép lại.
Chỉ thấy cả hai người đều mới tân tấn lên tầng 4 chưa lâu, độ vững chắc căn cơ chừng 6 phần hơn, trông thấy như vậy A Diệt mới triệt để an tâm. Nghe bảo nếu độ vững chắc dưới 5 phần thì sẽ bị loại, mà bản thân hắn từng sử dụng qua Tấn Thăng đan cùng một vài loại đan dược cưỡng ép hấp thu nguyên khí, nên chắc chắn căn cơ sẽ không ổn định.
Ắt hẳn do cơ thể hắn đã từng được Thất Thải Hồ Quang và Chân Giải Thánh thủy tẩy tủy phạt cốt qua, nên căn cơ mới có thể vững chắc trên sáu phần.
Tiếp đến họ được gọi tới góc khác để đặt tay lên một khối đá màu vàng, thứ này dùng để xem chính xác độ tuổi, nếu quá 20 thì sẽ bị loại. Tuổi tác chính xác của A Diệt là 19 tuổi 10 tháng 13 ngày, không gặp phải trở ngại gì mà đến với bước kiểm tra kế tiếp.
Một khối đá màu đỏ nhạt to ngang một người trưởng thành, đây là kì thạch có thể soi rõ nguyên mạch trong cơ thể nhân loại. Lần này phải từng người tiến hành, tên mập đó hăng hái lên đầu, nhanh chóng dán bàn tay lên bề mặt khối đá rồi thả lỏng thân thể, tùy ý để năng lượng trong khối đá tỏa ra bao trùm toàn thân.
Ước chừng thời gian hai chén trà nhỏ liền có kết quả. “ Nhân nguyên mạch trung phẩm, mà thuộc loại mạch tương đối rộng, có thể coi là một hạt giống khá tốt.” Lão già phụ trách ghi chép lộ ra sắc mặt tốt, rồi nhanh chóng ghi lại vào sổ sách.
Tới lượt A Diệt đi lên kiểm tra, hắn cũng đặt tay lên khối đá rồi toàn thân thả lỏng, cảm giác luồng năng lượng bao phủ quanh người như một lớp thạch mềm vậy. Mọi người xung quanh ai nấy đều nhín thở quan sát, thập phần chú ý.
Họ muốn xem thử rốt cuộc tư chất của tên này thuộc dạng rất tốt, hay thực sự là do có được đại cơ duyên, nên tốc độ tăng tiến tu vi mới nhanh như thế.
Khối đá sáng lên, kết quả đã có, tất cả mọi người trong căn thạch điện này đều dán mắt lên phần kết quả thực sự.
“Không thể nào, làm sao lại là hạ phẩm được cơ chứ?”
“Nhân nguyên mạch hạ phẩm... còn thuộc loại mạch thiếu, đứt đoạn nhiều chỗ! Như thế thì làm sao mà tu hành?”
Bấy giờ tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên thân ảnh A Diệt, hắn có thể cảm nhận được hiện tại mọi người xung quanh nhìn hắn như thể nhìn một quái thai vậy. Điều này cũng không khó hiểu khi hắn với thứ nguyên mạch bị coi là phế phẩm, lại có thể đạt tới thành tựu bậc này.
Ngạc nhiên qua đi mấy lão già chỉ biết cười khổ lắc lắc đầu, một tên cúi xuống ghi chép lại thông tin khó chấp nhận này. Mấy kẻ khác thì cho rằng: “Nếu tiểu tử này vượt qua được kì khảo hạch thì trong Tọa Sơn tông lại có thêm một đệ tử ‘già mả’ rồi.”
Trong nội môn Tọa Sơn tông có không ít người có tư chất tầm thường, đã vô vọng đột phá. Thường thì bọn họ sẽ chấp trưởng những công sự trường kì trong tông, hoặc làm tổng chấp sự. Sau cùng sẽ chờ hết thọ nguyên mà chết già với thân phận đệ tử tầm thường nhất. Những người đó bị gọi là đệ tử già mả.
Kiểm tra hoàn tất, A Diệt đã đủ tư cách để tham gia kì khảo hạch sẽ diễn ra vào ba ngày tới. Hắn được phát một tấm phiếu báo danh, dùng để xác nhận thân phận khi tham gia khảo hạch, sau đó rời khỏi căn thạch điện này.
Khi đi ra bên ngoài họ Diệt cảm nhận được một vài ánh mắt bất thiện, nhắm tới trên thân mình. Hiển nhiên đã có vài kẻ động tâm khi biết hắn đã thu được đại cơ duyên, nhưng hắn cũng không ngại lắm vì chúng sẽ không dám ra tay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.
Ngoài đình viện, A Diệt cùng với những tán tu khác đang chờ Thiết Trụ, người cuối cùng trong nhóm còn chưa đi ra. Bỗng nhiên mọi người đều phát hiện tại căn thạch điện nơi gã đại hán da đen đó báo danh, có rất nhiều tiếng bàn tán xen lẫn kinh ngạc vang lên.
Khi những người bên ngoài còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì gã đại hán đen thui đã chạy ra tới, hắn kích động hô lớn: “Có tin tức chấn động đây!”
Sau một hồi nghe gã ta kể thì ai nấy đều cả kinh, không ngờ trong số tán tu bọn hắn lại có một kẻ biếи ŧɦái tới vậy. Lúc này tin tức gây trấn động đã truyền đến tai của những kẻ thuộc các thế lực, không một ai bình tĩnh nổi trước tin tức này.
“Đúng là tuyệt thế thiên kiêu mà.” Họ Diệt cũng chỉ biết thốt lên một câu như vậy.
Chuyện là một tên tán tu vào kiểm tra cùng lượt với Thiết Trụ, chính là một thiên kiêu có tư chất kinh người. Hắn ta sở hữu Nhân nguyên mạch thượng phẩm thuộc loại có mạch khiếu rất rộng, không thua Linh nguyên mạch hiếm có là bao. Điều kinh diễm nhất là tên đó chưa đầy 20 tuổi đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7!
Phải biết trong lứa khảo hạch dưới 20 tuổi thì tu vi tầng 6 đã là cao nhất, vì từ tầng 6 lên 7 phải vượt qua được một bức tường ngăn cách vô cùng rắn chắc. Trong cảnh giới Luyện Nguyên thì từ tầng 6 lên tầng 7 là khó vượt qua nhất, những thiên tài trong các thế gia 18,19 tuổi đã có tu vi tầng 6, nhưng muốn đạt tới tầng 7 thì nhanh nhất cũng phải mất chừng 5 năm nữa.
Kể cả lứa khảo hạch trong độ tuổi dưới 30 thì những kẻ đạt tới tầng 7, đủ điều kiện tham gia, thường đều đã trên 25 tuổi. Số người dưới 25 mà có tu vi tầng 7 rất ít, hơn nữa nghe nói tên đó còn chưa từng phục dụng những loại đan dược cấp tốc tăng tiến tu vi như Tấn Thăng đan!
“Đùa sao? 19 tuổi Luyện Nguyên cảnh tầng 7? Còn nhanh hơn một vài thiên kiêu sở hữu Linh nguyên mạch trong lịch sử nữa, hắn tu luyện từ khi còn trong bụng mẹ à?”
“Ngươi nói hắn tên là Tiêu Huyền nhỉ? Tại Phần Quốc không có thế gia nào họ Tiêu cả, những gia tộc có tiếng cũng không luôn. Vậy hắn ta là tán tu thật rồi, không ngờ tán tu lại có thể lợi hại như vậy!”
Nghe xung quanh ai nấy đều khó tin cảm thán, A Diệt nghĩ thầm: “Nếu đám này mà gặp kẻ nghịch thiên như Sửu Nhi chắc trực tiếp hộc máu mà chết mất.”
Nghĩ đoạn, kẻ tên Tiêu Huyền mà bao người bàn tán đã đi ra, đây chính là kẻ có tu vi cao nhất trong lần khảo thí ở độ tuổi dưới 20 lần này. Hắn ta chắc chắn mười phần sẽ trở thành đệ tử Tọa Sơn tông, hắn là niềm tự hào của tất cả các tán tu nơi đây, dù cho khi tiến hành khảo hạch thì tất cả thí sinh đều sẽ là địch thủ.
Tên thanh niên anh tuấn bất phàm với làn da trắng, thân hình cao gầy, mặc bộ võ phục thông dụng với màu chủ đạo là đỏ và đen. Không ai ngờ tới tên thanh niên luôn trầm mặc trong đám tán tu, ít ai chú ý đến lại là một thiên kiêu sáng chói như vậy.
Trước đó mọi người kể cả A Diệt cũng đã từng nhìn thấy hắn trong đám người, nhưng khí thế của hắn trầm lặng, giống bao nguyên sĩ khác nên không ai chú ý tới. Mà hắn ta lại thu liễm khí tức, không ai vô duyên đi dò xét kĩ càng hắn cả, nên mới không kẻ nào phát hiện ra hắn bất phàm.
Lúc này không ít nữ nguyên sĩ nhìn tới thân ảnh cao gầy ấy với ánh mắt kì dị, lưu luyến, quả nhiên thực lực quyết định ý thức. Lúc trước tuy khuôn mặt hắn anh tuấn khôi ngô, nhưng cũng chẳng ai chú ý lắm. Vậy mà giờ đây lộ ra tu vi bất phàm một cái, nữ tử nào cũng đều khen đẹp trai tài giỏi, tư chất ngút trời, uy dũng kiêu hùng.
Thanh niên Tiêu Huyền trở lại trong đám người, vẫn bộ dáng âm trầm không thích giao lưu ấy, nhưng hiện tại mọi người đều nhìn hắn bằng con mắt khác. Không ít nữ tử tiến ra có ý kết giao với hắn, như đàn ong bay xung quanh mật ngọt, nhưng hắn ta chỉ cười lấy lệ rồi cố gắng rời đi, tìm đến một nơi yên tĩnh.
Những tán tu ở đây nhìn hắn ta, rồi nghĩ tới tràng cảnh Tiêu Huyền với tu vi siêu việt đám con cháu thế gia, ở trong cuộc khảo hạch giáo huấn đám cậu ấm cô chiêu kiêu ngạo đó, mà không khỏi sướиɠ run người.
Ghi chú:
Quy đổi đơn vị khoảng cách trong truyện: 1 thước = 10 cm. 1 trượng = 4 mét. 1 dặm = 1,5 km.
Quy đổi đơn vị thời gian trong truyện: 1 hơi thở = 1 giây. 1 chén trà nhỏ = 5 giây. 1 tách trà lớn = 30 giây. 1 bữa cơm = 15 phút. 1 nén nhang = 1 giờ. 1 canh giờ = 2 giờ.
(Lưu ý: Cách quy đổi trên do tác giả tự sáng tạo ra để thuận tiện sử dụng trong bối cảnh truyện cổ trang, sẽ không sát với trong thực tế.)
Chương 60: Tam kiêu
“Oai phong quá nhỉ? Tiếc là ta sinh sớm vài tháng, nếu không đã có thể tiến hành khảo hạch trong lứa dưới 20 tuổi để chà đạp ngươi dưới chân rồi Tiêu Huyền!”
Âm thanh chứa một tia sát ý vang lên, rời sự chú ý của đám người từ thân ảnh Tiêu Huyền sang một tên khác. Kẻ vừa nói là một tên thanh niên chừng 20 tuổi, gương mặt điển trai, ngũ quan tinh xảo, góc cạnh rõ nét. Trên người là bộ bạch y có những hoa văn họa tiết kim sắc hết sức tinh tế, lộ ra khí chất cao quý của bậc thiên kiêu.
“Đó là... Bạch Trình, tuyệt thế thiên kiêu của Bạch gia, kẻ sở hữu Linh nguyên mạch!”
“Bạch gia một trong thập đại thế gia sao? Không những thân phận cao quý mà còn có tư chất ngút trời như vậy.”
“Nói vậy là đợt thu nạp đệ tử lần này, Tọa Sơn tông lại kiếm được thêm hai tuyệt thế thiên kiêu sở hữu Linh nguyên mạch hiếm có rồi.”
“Đúng đấy, Bạch Trình và Liễu Băng Nghi đều thuộc đại thế gia, hơn nữa nghe nói tư chất và ngộ tĩnh hết sức kinh người, đã thế còn sở hữu Linh nguyên mạch nữa chứ.”
Không ít nữ tử bị dung mạo cùng khí chất của kẻ tên Bạch trình đó hấp dẫn, nếu không phải tràng cảnh hiện tại không thích hợp thì họ đã không kìm được mà lao ra rồi. Trông thấy biểu hiện của Bạch Trình và Tiêu Huyền, ai cũng đoán ra họ có xích mích với đôi phương.
Trông bộ dáng cùng vẻ mặt bất thiện của hai bên khi nhìn tới đối phương, mọi người bất giác kinh sợ, ai nấy đều thối lui nhường cho hai người họ một khoảng sân trống. A Diệt thấy có biến liền ở lại hóng hớt mà chưa trở về vội, hắn cũng nghe ngóng những lời bàn tán xung quanh, xem rốt cuộc là như thế nào.
Chỉ biết là người tên Bạch Trình kia vừa mới 20 tuổi đã có tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7, ngang với Tiêu Huyền, cũng được xem là kì tài trăm năm khó gặp. Tiếc là hắn đã qua tuổi 20 nên không thể tham gia khảo hạch cùng lứa với Tiêu Huyền, nếu không chắc chắn sẽ có một trận long tranh hổ đấu.
Đám người Bạch gia cũng giống như Liễu gia, họ không đến đây từ sáng sớm theo số đông, mà vừa rồi mới cưỡi một đầu ma thú nhị giai đi tới. Tất nhiên vừa mới tới thì những con cháu đại thế gia này sẽ được báo danh ngay lập tức, không cần phải đứng xếp hàng chờ đợi.
Thanh niên Tiêu Huyền với sắc mặt không quan tâm lắm, nhàn nhã đáp: “Một kẻ từng bị ta giày xéo mà vẫn còn mặt mũi hô to gọi nhỏ ở đây cơ à!”
“Ngươi...” Bạch Trình tức giận chỉ tay về phía đối phương, âm lãnh nói: “Lúc đó do ta còn mải chú ý đến bảo vật trong di tích, không cẩn thận mới để ngươi chiếm chút thượng phong, nhưng hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nghiền ép thực sự!”
Nói đoạn, trong hai tay Bạch Trình xuất hiện hai thanh luân đao, hắn chĩa lưỡi đao tới kẻ đáng ghét trước mắt, thủ thế chuẩn bị tấn công.
“Ta lại sợ ngươi chắc, hôm nay triệt để đánh bại ngươi hoàn toàn vậy!” Tiêu Huyền tức giận, từ nạp giới đưa ra một thanh trọng xích, cầm chặt trong tay, trông uy dũng vô cùng.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm, cả hai người đều phóng thích ra khí tức của bản thân, luồng uy áp lan ra khiến những người xung quanh không khỏi biến sắc. Hai người này chỉ là tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7 thôi, không cao hơn những người khác là bao, nhưng khí tức phát ra lại khiến những kẻ khác khó thở!
Toàn thân Tiêu Huyền bộc phát ra luồng khí tức đỏ rực như lửa đốt, thanh trọng xích đã bốc hỏa, khí thế khϊếp người. Bên kia, Bạch Trình bộc phát ra một cỗ nguyên lực hai màu, xanh sẫm và đỏ cam. Thanh luân đao bên tay phải của hắn bốc cháy lên một luồng hỏa diễm, còn thanh bên tay trái lại có tia sét hiện lên.
“Đó chính là đặc thù thần thông của nguyên mạch Bạch Trình, Linh nguyên mạch song thuộc tính!”
“Thần thông của loại Linh nguyên mạch mà Bạch Trình sở hữu quá dọa người, hắn có thể cùng lúc tu luyện hai loại công pháp mang nguyên tố khác hoàn toàn nhau!”
A Diệt trợn to mắt, đây là lần đầu hắn trông thấy đặc thù của nguyên mạch cấp cao. Nghe nói những kẻ sở hữu Linh nguyên mạch khi trở thành nguyên sĩ, sẽ có được một loại thần thông đặc thù. Xem ra song thuộc tính chính là thần thông đặc thù của Bạch Trình.
Còn Tiêu Huyền chắc chắn đã tu luyện công pháp hỏa thuộc tính rất cao giai, nguyên lực hắn phóng thích ra đã có dấu hiệu ngưng thực rồi, hết sức bá đạo.
Khi hai người chuẩn bị đại chiến ba ngàn hiệp thì một âm thanh mềm mại vang lên, ngăn cản hành động của hai tên này lại. Tất cả mọi người khi nghe thấy giọng nói này thì đều cảm thấy lưu luyến, sau đó không hẹn mà cùng hướng mắt tới nơi phát ra thanh âm.
“Hai vị nguyên huynh này, nơi đây không phải chỗ tỉ võ, có gì thì sau này khi cùng ở bên trong nội môn, sẽ tính toán sau.”
Đoàn người nam thanh nữ tú đi ra, đi đầu và cũng là người đã lên tiếng chính là Liễu Băng Nghi. Sắc mặt cô ta vẫn thanh lãnh lạnh lùng, khí chất cao quý mà lạnh giá. Đoàn người Liễu gia này đi tới giữa hai người Bạch Trình và Tiêu Huyền, không muốn để bọn họ gây nhốn nháo nơi đây.
Đám người Liễu gia đã đi ra thì tất nhiên kết quả kiểm tra của họ không thể che giấu, không ít người xì xào bàn tán với nhau, rồi lại cảm thán trước thiên phú của Liễu Băng Nghi. Nhóm A Diệt cũng đã nghe được tin tức đến tai, Liễu Băng Nghi 15 tuổi đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 6, hơn nữa còn chưa từng phục dụng bất kì đan dược bạo tăng tu vi nào!
Không nghi ngờ gì, trong thế hệ đệ tử lần này của Tọa Sơn tông, hiển nhiên sân khấu chính sẽ là do ba người bọn họ biểu diễn. Ba người này sẽ là những ngôi sao sáng chói nhất, các thiên tài khác chỉ có thể ảm đạm thất sắc mà thôi.
Nhìn thân ảnh ba tuyệt thế thiên kiêu giữa quảng trường, khí chất cao quý bất phàm, thiên tư ngút trời, tu vi kinh người, khiến A Diệt càng cảm thấy rõ hơn về bản thân mình. Hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông, nơi vô số thiên tài tụ hợp này hắn chỉ là một kẻ không đáng nhắc tới. Nếu đây là một bộ truyện thì hắn không phải là nhân vật chính!
Liễu Băng Nghi, Tiêu Huyền, Bạch Trình, ba thân ảnh đứng thành vòng tròn quan sát lẫn nhau, họ chính là nhân vật chính tại nơi đây. Những hậu nhân khác của Liễu gia và Bạch gia ai nấy cũng đều bất phàm, nhưng xa không thể so sánh nổi với ba kẻ kia. Giờ đây, sân khấu này là của ba người họ.
Bạch Trình nhìn tới thân thể Liễu Băng Nghi, ánh mắt lộ ra chút dị sắc nhưng rất nhanh đã bị hắn che đậy lại. Hắn cười tươi thể hiện ra sự nhã nhặn của mình, vũ khí đã thu lại từ lâu, lên tiếng: “Để Băng Nghi muội chê cười rồi, ta chỉ là muốn giáo huấn tiểu tử không biết trời cao đất dày này một chút mà thôi.”
“Dù sao hồi ở trong di tích Huyền Cổ, một mình hắn đã chiếm đoạt được không ít bảo vật đáng lẽ ra sẽ thuộc về những đại thế gia như chúng ta rồi.”
Tiêu Huyền nghe vậy cười khẩy: “Ngươi nói như thể những thứ trong khu di tích đó đều là của đám thế gia các ngươi vậy, nực cười.”
Liễu Băng Nghi cũng lạnh nhạt lên tiếng: “Những bảo vật trong di tích Huyền Cổ đó ai có năng lực chiếm đoạt được thì sẽ thuộc về người nấy. Hai vị không cần phải gây náo động thêm ở đây nữa, mọi người hãy trở về nhanh chóng chuẩn bị kĩ càng cho đợt khảo hạch sắp tới đi.”
“Vẫn là Băng Nghi tiểu thư hiểu chuyện, đã vậy thì tại hạ xin cáo lui.” Nói rồi Tiêu Huyền liếc mắt nhìn Bạch Trình cười thâm ý, sau đó chậm rãi rời khỏi nơi đây.
Bạch Trình trông thấy bộ dáng thản nhiên của Tiêu Huyền thì tức giận không thôi, nhưng hắn cố kìm nén lại, sau đó quay sang nhìn Liễu Băng Nghi mỉm cười nói:
“Băng Nghi muội cùng với mấy huynh muội Liễu gia, hay là cùng Bạch gia ta tới đệ nhất tửu lâu tại Cổ Sơn thành dùng bữa, tối nay giao lưu gắn kết thêm thâm tình được chứ?”
“Đa tạ lời mời của Trình huynh, chỉ là chúng ta cần nhanh chóng trở về để chuẩn bị cho cuộc khảo hạch sắp tới, lần khác có cơ hội nhất định Liễu gia sẽ không chối từ.” Liễu Băng Nghi mỉm cười đáp lời, nụ cười như trăm hoa đua nở, chỉ có điều vẫn vương nét lạnh nhạt.
Sau đó đoàn người Liễu gia rời đi, bước lên trên lưng Phong Bằng Sí đang nằm đợi tại một góc quảng trường. Thấy vậy Bạch Trình tâm trạng không vui, phất tay rời đi, đám tộc nhân Bạch gia khác cũng nhanh chóng chạy theo hắn, rời khỏi nơi này.
Bấy giờ tất cả mọi người mới tản ra, tạo thành từng nhóm nhỏ trở về Cổ Sơn thành. Ai nấy đều tiếc nuối vì không được chứng kiến một trận long tranh hổ đấu, hai tuyệt thế thiên tài giao chiến với nhau. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ còn được họ nhắc đến nhiều lần, và tâm điểm trong những câu chuyện mà họ thường kể, chính là ba thiên kiêu với tư chất ngút trời.
Tiêu Huyền, Bạch Trình, Liễu Băng Nghi, ba cái tên này sẽ còn được nhắc đến vô số lần.
Tại một góc không ai chú ý tới, hai vị nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh của Liễu gia và Bạch gia đứng dậy chắp tay chào đối phương. Hai thân ảnh chợt lóe liền biến mất, người thanh niên anh tuấn phiêu giật trở lại bên cạnh đám hậu nhân Liễu gia trên lưng đầu phi cầm. Một tên đại hán vóc người vạn vỡ khác cũng xuất hiện, đi phía sau cùng đám người Bạch gia.
Một đầu ma thú nhị giai với hình dạng một con hạc trắng đang bay trên không trung, trên lưng nó là tộc nhân Bạch gia. Gã đại hán ngồi đàm tọa bất động tại vị trí trước nhất, hắn ta im lặng nhắm mắt, mặc cho đám hậu nhân đang tức giận bàn tán với nhau, chửi rủa về một gã thanh niên tên Tiêu Huyền.
Hắn chẳng quan tâm một chút nào, đối với hắn thì chuyện Bạch Trình gây gổ rồi quyết chiến cùng với Tiêu Huyền, chỉ như hai đứa con nít đang tranh giành kẹo mà thôi. Chuyện của đám tiểu bối, hắn sẽ không quản tới.
Bình luận facebook