• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Đỉnh Phong Thiên Hạ (1 Viewer)

  • Chương 71-75

Chương 71 Thiên tài hội tụ

Lục Lâm Thiên nhìn qua khí tức của những người này, hơn phân nửa người này đều có thực lực Vũ Sĩ nhất trọng, một phần nhỏ thậm chí mới có thực lực Vũ Đồ bát trọng, cửu trọng mà thôi, những người có thực lực Vũ Sĩ cũng đã mười chín hai mươi tuổi, đều là đệ tử trong tiểu gia tộc.

Vào thời điểm này, lối vào lại xuất hiện mấy thiếu nam thiếu nữ tiến vào, có lẽ là người tới đọ sức.

Lục Lâm Thiên không để ý đến Lục Thiếu Hổ bên cạnh, đi tới một nơi hẻo lánh ngồi xuống..

- Đến rồi sao?

Trong ánh mắt, Lục Lâm Thiên nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, thiếu nữ có thân hình uyển chuyển, chính là Độc Cô Băng Lan của Thiên Bảo Môn.

- Lâm Thiên, chào buổi sáng, ngươi tới thật sớm.

Độc Cô Băng Lan nở nụ cười chúm chím hiện nên lúm đồng tiền trên má, lập tức đi tới trước người của hắn, hương thơm xông vào mũi Lục Lâm Thiên.

- Độc Cô tiểu thư, tiểu thư cũng tới rồi sao, mời ngồi bên này.

Nhìn thấy Độc Cô Băng Lan, Lục Thiếu Hổ lập tức kinh ngạc, lập tức nịnh nọt ton hót đứng lên.

- Lục thiếu gia không cần phải khách khí, ta ngồi bên cạnh Lâm Thiên là tốt rồi, cũng thuận tiện trò chuyện.

Độc Cô Băng Lan cười nhạt một tiếng, khách khí nói ra, lập tức ngồi bên người Lục Lâm Thiên.

Lục Thiếu Hổ trừng mắt nhìn Lục Lâm Thiên, dường như nghi hoặc tại sao Lục Lâm Thiên lại quen Độc Cô Băng Lan, trong thần sắc đầy lãnh ý.

- Băng Lan tiểu thư, Thúy Ngọc đâu rồi?

Lục Lâm Thiên hỏi thăm, nha hoàn Thúy Ngọc cùng Độc Cô Băng Lan luôn luôn không rời nhau, hôm nay kỳ quái cũng không nhìn thấy.

- Nàng ở phía trước kìa, đang ở đó?

Độc Cô Băng Lan mỉm cười, ánh mắt ý bảo nhìn qua bên kia, Lục Lâm Thiên nhìn lại, chỉ thấy trên bàn tiệc phía trước, nha hoàn Thúy Ngọc cùng Vũ chấp sự hai người đang ở đó.

Cũng vào lúc này có một thân ảnh khiến Lục Lâm Thiên chú ý, chỉ thấy bên ngoài cửa vào, một thanh niên mặc trường bào màu xanh đang nhìn chằm chằm về phía minh, thanh niên kia Lục Lâm Thiên nhận ra, dường như là người Tần gia.

- Đó chính là Tần Thiên Hạo Tần gia, hắn chính là linh giả, bình thường không bước ra khỏi cửa Tần gia.

Độc Cô Băng Lan ở bên cạnh Lục Lâm Thiên nói.

Lục Lâm Thiên đánh giá Tần Thiên Hạo, bộ dáng trắng nõn, dáng người cao gầy nhưng mà ánh mắt thâm trầm, hẳn là nhân vật không dễ chọc, lúc này trong mấy người Tần gia có người đang nói cái gì đó bên tai Tần Thiên Hạo, lập tức có thanh niên khác đi tới bên cạnh Tần Thiên Hạo, mà thanh niên này từ khí tức xem như không tệ.

- Độc Cô tiểu thư, nghe nói ngươi cũng dự thi, ta vốn không tin, hiện tại xem ra là thật.

Tần Thiên Hạo trực tiếp đi tới bên người Độc Cô Băng Lan, thi lễ nói.

- Tin tức của Tần thiếu gia thật linh thông.

Độc Cô Băng Lan khẽ gật đầu cười nói, thái độ với Tần Thiên Hạo còn tốt hơn Lục Thiếu Hổ không ít.

- Độc Cô tiểu thư nói đùa.

Tần Thiên Hạo cười nhạt một tiếng, ánh mắt không mất phong độ nhìn qua Lục Lâm Thiên, lập tức ngồi xuống gần thanh niên Tần gia khác.

Lối vào lại có hai thân ảnh xuất hiện, một nữ một nam, ánh mắt Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào, nữ mười sáu mười bảy tuổi, ngũ quan tinh xảo, một thân trang phục màu đỏ nhạt, đường cong toàn thân uyển chuyển, mắt to tóc đen, trên người tỏa ra khí khái hào hùng, tương lai chắc chắn là một cực phẩm mỹ nhân.

Nam thì mười lăm tuổi, một thân hoa phục, trong mắt mang theo vẻ ngạo mạn, nhưng tu vị thực lực không được tốt lắm.

- Lâm Thiên, đó chính là tiểu thiên tài Dương Diệu Dương gia, vũ giả song hệ, cũng là đối thủ cạnh tranh của ngươi đấy.

Độc Cô Băng Lan nói nhỏ.

- Băng Lan, tại sao ngươi lại ở đây.

Tiểu mỹ nhân nhìn thấy Độc Cô Băng Lan, cũng nhanh chóng tiến tới.

- Ta cũng tới đây tham gia náo nhiệt mà thôi, đến đây, ta giới thiệu cho ngươi, đây là Lục gia Lục Lâm Thiên thiếu gia.

Độc Cô Băng Lan nhìn Dương Diệu cười nói.

- Ngươi chính là vũ giả tam hệ Lục gia sao, hôm nay có cơ hội ta rất muốn biết một chút thực lực của vũ giả tam hệ.

Dương Diệu nói nhỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Lâm Thiên, sắc mặt không có bao nhiêu biến hóa.

- Nếu có cơ hội, ta sẽ không khách khí.

Lục Lâm Thiên trả lời, hắn hiểu Dương Diệu không ngạo mạn như Dương Mạn, tính cách họ không giống nhau.

Sau một lát, ở lối vào có hai thân ảnh tới, hai thiếu niên này bộ dáng mười bảy mười tám, một thân hoa phục, sắc mặt mang theo một ít khẩn trương.

- Đây là người La gia, đều là đệ tử chi thứ La gia, người kia là La Kim, người này là La Phi,

Độc Cô Băng Lan lại giới thiệu.

Lục Lâm Thiên cũng nhìn chằm chằm vào hai người này, thầm nghĩ trong lòng Độc Cô Băng Lan biết về năm đại gia tộc quá rõ ràng, điểm này không đơn giản.

- Đây là người Vương gia, phía trước chính là Vương Quang, đằng sau là Vương Thanh.

Độc Cô Băng Lan lần nữa nói ra.

Lúc này ở lối vào sau người La gia là hai thiếu niên xuất hiện, ánh mắt Lục Lâm Thiên không tự chủ nhìn qua Vương Quang, Vương Quang mày kiếm mắt to, mặc bộ áo màu đen, trên người cũng không có khí tức đặc thù gì, nhưng Lục Lâm Thiên lại cảm giác được trong thần sắc Vương Quang chẳng có chút khẩn trương nào cả, quanh người có khí tràng nhàn nhạt, hữu ý vô ý nhìn qua mọi người.

- Vương Quang này dường như không đơn giản.

Lục Lâm Thiên nghĩ thầm trong lòng, đây chính là trực giác của hắn.

Lúc này trên ghế trọng tài có mười thân ảnh đi lên, đi trước nhất chính là Bạch Mi trưởng lão Vân Dương Tông và bốn chấp sự, phía sau là đầu não Lục gia Lục Đông và bốn gia tộc khác.

Lục Lâm Thiên nhìn qua, những người này hắn nhận ra, trong những gia tộc khác đi tới đều là gia chủ các gia tộc, mà phụ thân của hắn ở Lục gia chính là gia chủ, nhưng lại không có tham gia.

- Bắt đầu đi.

Trên ghế trọng tài, nhân vật đỉnh phong các đại gia tộc trấn Thanh Vân đã ngồi vào vị trí của mình, Bạch Mi trưởng lão nhìn qua người ở quảng trường, nói nhỏ một tiếng.

- Vâng, trưởng lão.

Trong Vân Dương Tông có một chấp sự trung niên nói, lập tức cầm một thủy tinh cầu đi xuống quảng trường.

- Hiện tại bắt đầu đọ sức, đệ tử các gia tộc dự thi nghe kỹ, tất cả lên đây đi, vòng thứ nhất nghiệm chứng, không phải nghiệm chứng thực lực các ngươi, mà là nghiệm chứng thiên phú các ngươi, có thiên phú thượng đẳng và trên thượng đẳng thì tiến vào vòng hai.

Chấp sự trung niên Vân Dương Tông nói ra.

Các thiếu niên tham gia đọ sức đi lên, đại bộ phận người đều đầy khẩn trương.

Bên ngoài có tiếng kêu vang vọng, người các gia tộc có người dự thi hò hét, hình thành từng tiếng hô chói tai.

Trong hào khí này, Lục Lâm Thiên cảm thấy nội tâm nóng bỏng, quy tắc đọ sức, Lục Lâm Thiên cũng có biết chút ít, vòng thứ nhất chính là nghiệm chứng thiên phú, Vân Dương Tông yêu cầu với đệ tử trong môn phái rất nghiêm khắc, ít nhất cũng phải có thiên phú thượng đẳng mới có thể nhập môn, mà vòng đầu tiên chính là nghiệm chứng thiên phú, dựa theo tuổi và thực lực mà phán đoán thiên phú, người thiên phú không đủ sẽ vô duyên với vòng hai.
Chương 72 Hắc mã xuất hiện

Người dự thi đứng lên, theo thứ tự đi lên phía trước, một đám thiếu nam thiếu nữ có thể tới nơi này tham gia đọ sức, thân phận sau lưng sẽ không nhỏ, lập tức làm cho người vây xem hò hét, đa số là tùy tùng của bọn họ.

Mà trong tiếng hò hét chói tai này, tiếng hô lớn nhất không nghi ngờ là Dương Diệu, không ít thiếu gia tiểu gia tộc cũng hò hét lên.

Mọi người tiến lên đứng trước mặt chấp sự Vân Dương Tông, chỉ nghe nam tử trung niên nói:

- Hiện tại bắt đầu nghiệm chứng thiên phú các ngươi, thiên phú ngoài thượng đẳng trở lên thì có thể lưu lại, thiên phú thượng đẳng không phải thượng đẳng lui ra đi, Vân Dương Tông không thu đệ tử thiên phú kém.

- Thứ nhất, đến đây đi.

Chấp sự Vân Dương Tông nói nhỏ, đặt thủy tinh cầu trên bệ đá.

Một thiếu niên mặc hoa phục áo lam tiến lên, tay phải đặt lên thủy tinh cầu, rót chân khí vào, thủy tinh cầu bắn ra hào quang màu vàng đất.

- Trần Lãng, thổ hệ Vũ Sĩ nhất trọng, tuổi hai mươi, thiên phú trung đẳng, lui ra đi.

Chấp sự Vân Dương Tông nói, nghiệm chứng đầu tiên mà không vượt qua, Vũ Sĩ nhất trọng lại thêm cao tuổi, thiên phú này chỉ là bình thường.

Thiếu niên mặc hoa phục áo lam lắc đầu, đành phải là bất đắc dĩ đi xuống.

Thiếu niên thứ hai mặc áo xanh đi tới, đặt tay lên thủy tinh cầu, hào quang màu đỏ sáng lên.

- Địch Thanh Phong, mười sáu tuổi, hỏa hệ Vũ Đồ cửu trọng, thiên phú thượng đẳng.

- Bạch Thiếu Khanh, mười tám tuổi, thủy hệ Vũ Sĩ nhị trọng, thiên phú thượng đẳng.

Từng người dự thi bắt đầu tiếp nhận nghiệm chứng, có thể tới tham gia trên cơ bản đều là thế hệ thiên phú không tệ, nhưng mà có một ít thiên phú bình thường lẫn vào trong đó, sau khi nghiệm chứng cũng chỉ có thể hậm hực đi ra ngoài.

Lục Lâm Thiên nhìn qua Vân Dương Tông nghiệm chứng còn muốn nghiêm khắc hơn Lục gia nghiệm chứng không ít, một lát sau Tần Thiên Hạo Tần gia đi đến trước thủy tinh cầu, thò tay đặt lên thủy tinh cầu, nhắm mắt lại rót linh lực vào.

Lập tức trên thủy tinh cầu sáng lên kỳ dị, linh lực chung quanh không ngừng run run.

- Tần Thiên Hạo, niên kỷ mười tám, Linh Sĩ tam trọng, có thể trực tiếp tiến vào Vân Dương Tông.

Chấp sự Vân Dương Tông lớn tiếng nói, trong mắt nhìn Tần Thiên Hạo đã khác bình thường, dựa theo quy củ Vân Dương Tông, chỉ cần xác định là Linh giả thì có thể trực tiếp tiến vào Vân Dương Tông, đồng thời còn có thể trở thành đệ tử thân truyền Vân Dương Tông.

Tất cả cũng bởi vì Linh giả thật sự quá thưa thớt, Linh giả ở trong các thế lực đại lục Linh Vũ chính là đối tượng bị tranh đoạt nhiều nhất.

- Oa, trực tiếp tiến vào Vân Dương Tông, còn trở thành đệ tử thân truyền.

Vô số người chung quanh hét lên điên cuồng, đặc biệt là nữ nhân, có người lớn tiếng tỏ tình, Lục Lâm Thiên không thể không nghĩ thầm, nữ nhân thế giới này quá hướng ngoại.

- Tần gia chủ, chúc mừng.

Trên ghế trọng tài, gia chủ các thế lực khác chúc mừng Tần gia, có thể trở thành đệ tử thân truyền Vân Dương Tông, sau này Tần gia lớn mạnh là sự thật, về sau còn có Vân Dương Tông làm hậu trường, Tần gia lớn mạnh là chuyện ván đã đóng thuyền.

- Dương Diệu, mười bảy tuổi, thủy hỏa song hệ Vũ Sĩ tam trọng, thiên phú đặc cấp.

Trên khán đài lại bạo động, không ít người la lên, thiên phú đặc cấp trong những năm qua rất khó tìm.

- Vương Quang, mười bảy tuổi, thổ hệ Vũ Sĩ cửu trọng, thiên phú đặc cấp.

Từ khi chấp sự Vân Dương Tông nói ra lời này, tất cả mọi người lập tức nhìn qua Vương Quang của Vương gia vốn không được chú ý tới.

Mười bảy tuổi là Vũ Sĩ cửu trọng, cách Vũ Sư cũng chỉ một bước, loại thiên phú này tuy không chói mắt như Linh giả, vũ giả tam hệ, nhưng thiên phú không tầm thường.

- Trời ạ, mười bảy tuổi đã là Vũ Sĩ cửu trọng, thiên phú này quá dọa người rồi.

- Ở đây chỉ sợ thực lực Vương Quang cũng là cao nhất a.

Người vây xem chung quanh không ngừng kinh ngạc, mười bảy tuổi là Vũ Sĩ cửu trọng, tuyệt đối là hiếm thấy, loại thực lực này tiến vào top năm không thành vấn đề.

- Vương tộc trưởng, Vương gia ngươi che dấu thật sâu a.

Trên ghế trọng tài, những gia chủ khác kinh ngạc nhìn qua gia chủ Vương gia.

- Vương tộc trưởng, ngươi đúng là làm cho người ta kinh ngạc.

Gia chủ Dương Hướng Phong Dương gia nói.

- Dương tộc trưởng, Dương Diệu che dấu cũng sâu ah, hiện tại mới hiển lộ là vũ giả song hệ, ta đây cũng không có biện pháp, để chư vị chê cười rồi.

Nam tử áo vàng cười nói, trên nét mặt lại đầy kiêu ngạo, con mình thu liễm thiên phú lâu như vậy cũng là vì ngày này.

- Có lẽ Vương Quang xem như một thớt hắc mã trong lần này, Vũ Sĩ cửu trọng, thực lực này cũng không có mấy người là đối thủ ah.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ trong lòng, trong những người ở đây, mặt ngoài xem ra thực lực Vương Quang là mạnh nhất.

- Lục Thiếu Hổ, mười sáu tuổi, thổ hệ, mộc hệ song hệ Vũ Sĩ tam trọng, thiên phú đặc cấp.

Lục Thiếu Hổ lập tức tiếp nhận nghiệm chứng, hoàn toàn không khác biệt với nghiệm chứng ở Lục gia.

Vũ giả song hệ, thiên phú đặc cấp, lập tức cũng khiến cho không ít người chấn động, không ít người của Lục gia ở bên ngoài cũng la hét, đám người Triệu Tuệ, Lục Nam, Chu Lập Hưng ngồi trên bàn tiệc cũng vui vẻ.

- Lục Đông, Lục gia ngươi lần này không đơn giản a.

Trên ghế trọng tài, mọi người nói thêm vài câu.

Rốt cục đến phiên Lục Lâm Thiên, Lục Lâm Thiên chậm rãi tiến lên, tay phải đặt lên thủy tinh cầu, lúc này Lục Lâm Thiên đã chuẩn bị sẵn sàng, không có điều động năm hệ thuộc tính, chỉ bạo lộ phong thuộc tính, hỏa thuộc tính và thổ thuộc tính ba loại thuộc tính mà thôi, chân khí rót vào thủy tinh cầu, thủy tinh cầu xuất hiện ba loại hào quang sáng ngời.

- Vẫn che dấu một ít thực lực thì tốt hơn.

Lục Lâm Thiên nghĩ trong lòng, mình bây giờ là Vũ Sĩ tứ trọng, lần trước Lục gia trắc nghiệm mình mới là Vũ Sĩ tam trọng mà thôi, mình bây giờ hoàn toàn có thể ẩn dấu thực lực, Vũ Sĩ tam trọng và Vũ Sĩ tứ trọng khác nhau rất lớn.

Khống chế chân khí trong tay, Lục Lâm Thiên chỉ khống chế mình ở mức Vũ Sĩ tam trọng, dù sao Nam thúc đã từng nói qua, tu luyện Âm Dương Linh Vũ Quyết, người bình thường không cách nào xem thấu tu vị của hắn.

- Lục Lâm Thiên, mười sáu tuổi, thổ hệ, hỏa hệ, phong hệ vũ giả tam hệ, Vũ Sĩ tam trọng, thiên phú đỉnh cấp.

Chấp sự trung niên Vân Dương Tông cũng hơi giật mình nói, vũ giả tam hệ, hắn cả đời này chỉ gặp một người, trong Vân Dương Tông cũng chỉ có một thiên tài yêu nghiệt vũ giả tam hệ mà thôi.

- Vũ giả tam hệ ah, còn là thiên phú đỉnh cấp.

Trong người vây xem lại oanh động lớn, oanh động này so với Tần gia có linh giả xuất hiện cũng không thấp hơn, vũ giả tam hệ, đây chính là đối tượng ngàn năm khó gặp.

- Lục Đông, lần này Lục gia các ngươi thật khó lường ah, hai nhi tử của Lục Trung đều có thiên phú kinh người.

Trên ghế trọng tài, các gia chủ đại gia tộc kinh ngạc, vũ giả tam hệ, bọn họ hiểu nó đại biểu cho cái gì.

Nhìn Lục Lâm Thiên tạo ra oanh động, Lục Thiếu Hổ ở cách đó không xa mặt mũi âm trầm, trong mắt vẫn mang theo lãnh ý.
Chương 73 Biến cố

- Một người cuối cùng, Độc Cô Băng Lan.

Chấp sự trung niên nói ra, lúc này cũng chỉ còn một mình Độc Cô Băng Lan không có nghiệm chứng.

Lục Lâm Thiên cũng tò mò, Độc Cô Băng Lan mình nhìn không thấu, không biết là cấp độ gì.

Độc Cô Băng Lan bước đi nhẹ nhàng, chậm rãi đi tới trước thủy tinh cầu, cổ tay trắng duỗi duỗi ra, bàn tay ngọc đặt lên thủy tinh cầu, trên thủy tinh cầu lập tức tỏa ra hào quang màu lam sáng ngời.

- Độc Cô Băng Lan, mười tám tuổi, thủy hệ Vũ Sĩ cửu trọng, thiên phú thật tốt.

Chấp sự Vân Dương Tông nói ra.

- Vũ Sĩ cửu trọng.

Lục Lâm Thiên chỉ hơi chút kinh ngạc, sớm đã cảm giác được Độc Cô Băng Lan bất phàm, Vũ Sĩ cửu trọng, trừ Vương Quang ra, người ở đây không mấy người là đối thủ của nàng.

- Lại là Vũ Sĩ cửu trọng, top năm lần này kịch liệt không ít a.

Không ít người nghị luận lên, lúc này xuất hiện không ít thế hệ mạnh mẽ, mà bây giờ trong năm danh ngạch Vân Dương Tông đã có Tần Thiên Hạo chiếm cứ một chỗ, cũng chỉ còn lại bốn vị trí, mà trong mọi người, hiện tại thiên phú cùng thực lực rất mạnh không chỉ có bốn người, tranh đoạt là không tránh được.

- Bạch Mi trưởng lão, những năm qua Thiên Bảo Môn không tham gia, lần này Độc Cô Băng Lan vì sao lại tham gia đọ sức?

Trên ghế trọng tài, gia chủ Dương Hướng Phong Dương gia hỏi.

- Ta cũng không biết, Độc Cô tiểu thư Thiên Bảo Môn tham gia là trong môn bàn giao, lần này trấn Thanh Vân có không ít hạt giống tốt, không uổng công ta đi một chuyến.

Nhìn thấy lần này có nhiều thế hệ thiên phú mạnh mẽ, trong mắt Bạch Mi trưởng lão đầy vui vẻ, đặc biệt là có một linh giả, một vũ giả tam hệ, hai vũ giả song hệ, đây chính là hạt giống một vạn chọn một a.

Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào những người dự thi hiện tại, lúc này chung quanh Lục Lâm Thiên vốn có năm mươi hai người dự thi, lúc này chỉ còn lại ba mươi tám người, mười bốn người bị đào thải.

Ba mươi tám người còn lại, thiên phú ít nhất đều là thượng đẳng trở lên, nhưng thực lực thì không giống nhau, cao có thấp có, thiên phú cao, không có nghĩa là thực lực cũng mạnh.

- Hiện tại bắt đầu đợt thứ hai, các ngươi thấy bệ đá phía sau ta không, các ngươi đi lên có thể tùy tiện ra tay, nhưng nhớ không được hạ sát thủ, nếu không sẽ thủ tiêu tư cách, tám người cuối cùng sẽ tiến vào vòng ba, hiện tại lên đi.

Chấp sự Vân Dương Tông nói ra.

Mọi người sớm đã chú ý tới, sau lưng chấp sự Vân Dương Tông có bệ đá cao hai mét, diện tích cũng không phải rất lớn, chỉ chừng hai trăm mét mà thôi.

Sưu sưu sưu...

Sau khi chấp sự Vân Dương Tông vừa mới nói xong, lập tức mấy đạo thân ảnh thả người bay lên cao cao, quy tắc đợt thứ hai, mọi người dường như sớm biết rõ, nếu nói tới gần vị trí trung ương sẽ có cơ hội lưu lại cuối cùng, nhưng mà chỉ là có cơ hội thôi.

- Băng Lan, ta đi lên trước.

Dương Diệu nói nhỏ một tiếng, lập tức thả người bay lên, cung trang màu đỏ bao lấy thân hình uyển chuyển thước tha nhảy lên bệ đá, thời điểm sắp rơi xuống đất, chân khí màu đỏ vây lấy thân thể, thân hình xẹt vòng cung chín mươi đột cuối cùng trong vô số ánh mắt nóng bỏng rơi xuống bệ đá.

Vương Quang nhìn chằm chằm vào Dương Diệu, thần sắc trầm xuống, chân khí quanh người run run, thả người nhảy lên, trực tiếp đi tới chỗ tốt nhất của bệ đá, thân thể như bông tuyết, cuối cùng xoay tròn rơi xuống, tư thế phiêu nhiên giống như không có gì, thời điểm rơi xuống đất, trên bệ đá không có động tĩnh nào, làm cho không ít thiếu nữ vây xem reo hò lên.

- Lâm Thiên, chúng ta cũng lên đi.

Độc Cô Băng Lan mỉm cười, chân khí run run, thân hình lập tức nhảy lên, xẹt một đường vòng cung ưu mỹ, người ở giữa không trung, tóc dài tung bay, váy dài nhẹ đung đưa, giống như thiên tiên hạ phàm, lập tức đạt được không ít tiếng vỗ tay.

Bệ đá không có cầu thang đi lên, Lục Lâm Thiên cũng chỉ có thể nhảy lên, chân khí run run, đạp mạnh một cái nhảy lên.

Mà thời điểm này hàn ý trong mắt Lục Thiếu Hổ lóe lên, thân ảnh như thiểm điện thả người bay lên, có ý vọt tới chỗ Lục Lâm Thiên.

Đang ở giữa không trung, Lục Thiếu Hổ gặp thoáng qua hắn, Lục Lâm Thiên lập tức cảm giác chân khí vô hình đang hướng tới mình, trong tích tắc này Lục Thiếu Hổ đã chụp một chưởng vào l*иg ngực của hắn.

Lục Lâm Thiên không kịp ứng phó lại đang ở giữa không trung, lập tức chỉ có thể lăng không nghiêng người né tránh, nhưng mà do không kịp chuẩn bị, tốc độ quá nhanh nên kình phong đánh vào vai, cũng may Lục Thiếu Hổ chỉ âm thầm ra tay, không dám phát ra nhiều lực, chỉ hy vọng Lục Lâm Thiên xấu mặt mà thôi, đạo kình phong này đập Lục Lâm Thiên rơi xuống đất.

- Đáng chết.

Lục Lâm Thiên mắng một câu, thân hình lập tức trong vô số ánh mắt soi mói rơi xuống.

Bệ đá vốn không cao, mới hai mét mà thôi, trong nháy mắt ngoại nhân nhìn thấy Lục Lâm Thiên nhất thời sai lầm, từ giữa không trung rơi xuống, lập tức muốn ngã chỏng vó.

Cũng vào thời điểm này, Lục Lâm Thiên trong nháy mắt sắp rơi xuống, một dấu tay đánh vào bệ đá, một đạo chân khí màu vàng đất bạo phát, trên bệ đá lập tức xuất hiện một khe hở to.

Cũng vào lúc này, phản lực sinh ra đẩy hắn lên, Lục Lâm Thiên bỗng nhiên hạ thấp thân hình dừng lại, hắn đánh ra chưởng thứ hai, phiến đá lại xuất hiện khe hở, thân hình lập tức hướng lên trên, thân thể lộn vòng ba trăm sáu mươi độ khôi phục tư thế bình thường.

Vào lúc này hai tay Lục Lâm Thiên mở rộng, chân khí quanh người run run, lợi dụng lực cân đối hai tay mở rộng ra như chim ưng bay lượn, ánh mắt lăng lệ nhìn qua Lục Thiếu Hổ.

Nhưng cũng trong tích tắc này, Lục Lâm Thiên lợi dụng hai tay và khống chế chân khí hoàn mỹ đáp xuống bệ đá, trong ánh mắt kinh dị của những người chung quanh, ai cũng thật không ngờ Lục Lâm Thiên lúc này ở giữa không trung cũng ngưng tụ một chưởng ấn màu vàng.

- Tránh ra cho ta.

Mục tiêu chưởng ấn chính là một thiếu niên Vũ Sĩ nhất trọng của tiểu gia tộc.

Thiếu niên này đang cảm thấy kinh ngạc vì thân pháp của Lục Lâm Thiên, đột nhiên nhìn thấy đối phương ra tay với mình, lúc này hắn cảm giác không tốt, dưới sự ứng phó không kịp, một chưởng đã đánh tới.

Phanh!

Một tiếng va chạm truyền ra, kình phong bắn ra bốn phía, thiếu niên tiểu gia tộc rút lui hơn mười bước, hắn vốn chiếm vị trí tốt, lúc này lại bị Lục Lâm Thiên tiêu sái tranh mất, nhẹ vỗ tro bụi trong tay, đứng thẳng.

- Khống chế chân khí tới mức tinh diệu, kẻ này không đơn giản ah.

Nhìn một màn này, Bạch Mi trưởng lão tán thưởng không dứt.

Trên ghế trọng tài, Lục Đông cũng mỉm cười, Lục Lâm Thiên biểu hiện hắn nhìn vào trong mắt. Mà hơn ba mươi người dự thi đều kinh ngạc.

- Thật là lợi hại.

- Quá giỏi.

- Đẹp trai quá ah.

Nhìn thấy cảnh này, không ít vũ giả vây xem cũng là người biết hàng, lập tức lớn tiếng thét to, một ít thiếu nữ cũng thét vang liên tục.

Lục Thiếu Hổ không nghĩ tới bản thân mình vốn cho Lục Lâm Thiên mất mặt, không nghĩ tới lại giúp Lục Lâm Thiên đánh ra danh tiếng, sắc mặt vô cùng khó nhìn.
Chương 74 Khống chế hoàn mỹ

Nhưng mà tất cả chỉ diễn ra tức thì mà thôi, vào thời điểm này trên bệ đá đã có không ít thân ảnh di động.

- Ra tay.

Lập tức hơn mười người đã bắt đầu động thủ, chấp sự Vân Dương Tông đã nói qua, tới bệ đá là tùy tiện động thủ, mọi người không có chần chờ dư thừa, cuối cùng chỉ còn lại tám người, động thủ trước sẽ nắm chắc.

- Thực lực Vũ Đồ cũng đi lên, không biết lượng sức, cút cho ta!

Dương Diệu quát một tiếng, thân hình xuyên thẳng qua bệ đá, trên tay ngưng tụ Hỏa Diễm Chưởng đánh vào một thiếu niên Vũ Đồ cửu trọng.

Thiếu niên này nhanh chóng vận chưởng chống lại, nhưng lập tức bị Dương Diệu đánh bay ra ngoài, vốn hắn cách bệ đá không xa lắm, thân ảnh lập tức rơi xuống dưới.

Vũ Đồ cùng Vũ Sĩ kém nhau không phải một chút, thiên phú thiếu niên kia xem như không tệ, nhưng mà thiên phú cũng không có nghĩa là thực lực.

Bang bang!

Trên bệ đá hỗn loạn, không ít người dự thi đều giao thủ với nhau, từng đạo khí kình phá phong mà lên, lập tức có người bị đánh rơi xuống vũ đài.

Mà trong hỗn chiến này lại có hiện tượng kỳ quái, Độc Cô Băng Lan, Vương Quang, Lục Thiếu Hổ, Lục Lâm Thiên, còn có Dương Diệu mấy người kia là không có ai chủ động trêu chọc, thời điểm nghiệm chứng thiên phú tất cả biết rõ cấp độ thực lực của đối phương, thực lực không đủ không dám trêu chọc bọn họ.

Nhưng mà Dương Diệu thì người khác không chọc nàng, nàng lại thích chọc người khác, một lát sau nàng gặp đối thủ là thiếu niên Vũ Sĩ nhất trọng dường như là người La gia, lập tức bị nàng một cước đạp xuống đài.

Phanh!

Trên bệ đá tiếng kình khí va chạm bốn phía, trong hỗn loạn có vài người không biết mình bị đánh bay ra khỏi bệ đá khi nào, chỉ kêu to không may.

Lục Lâm Thiên vừa lên tràng đã đẩy lui một tên Vũ Sĩ, tất cả mọi người cũng cũng biết Lục Lâm Thiên là vũ giả tam hệ, Vũ Sĩ tam trọng, lúc này cũng không có ai dám chủ động trêu chọc hắn, Lục Lâm Thiên cũng được rãnh rỗi vì thanh nhàn, vừa vặn hắn có thể giữ thực lực tới vòng ba.

Phanh!

Lại có người rơi xuống đài, nhìn qua đám người vây xem cũng có người mắng to, có người rơi vào trong đám người, người rơi đài này tự nhiên là thua.

Bên trong hỗn chiến, ai cũng không thể đứng một mình, không có biện pháp, cuối cùng Lục Lâm Thiên, Độc Cô Băng Lan, Vương Quang cũng tiến vào hỗn chiến.

Khi đám người Lục Lâm Thiên, Vương Quang gia nhập, những người thực lực khá thấp rơi ra khỏi bệ đá, Lục Lâm Thiên xuyên thẳng đám người, hắn một mực né tránh, cũng không có ra tay với ai, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Quang cùng Độc Cô Băng Lan hai người, cũng như thế, cũng không có ra tay, cũng không ai đi trêu chọc bọn họ.

Sau một lát, trên bệ đá hỗn loạn chỉ còn mười người, trong mười người này có Lục Lâm Thiên, Lục Thiếu Hổ, Độc Cô Băng Lan, Vương Quang, Dương Diệu còn có hai người La Phi cùng La Kim La gia, còn có Vương gia Vương Thanh, hai người khác là tiểu gia tộc, cũng đều là Vũ Sĩ, một là Vũ Sĩ nhị trọng, một là Vũ Sĩ nhất trọng.

- Còn hai người, các ngươi đi xuống đi.

Vương Quang vẫn thờ ơ lạnh nhạt nhìn qua đám người Dương Diệu, Lục Lâm Thiên, Lục Thiếu Hổ, thân hình lao tới trước mặt thiếu niên Vũ Sĩ nhị trọng.

- Thực lực ngươi quá yếu, đi xuống đi.

Ánh mắt Vương Quang lạnh lùng đảo một vòng, thủ ấn ngưng kết đánh ra.

Thần sắc thiếu niên kinh hãi, cũng biết mình không phải đối thủ, căn bản cũng không có ý định chống lại, thân hình lui nhanh.

Nhưng mà thiếu niên này không dự liệu được tốc độ Vương Quang nhanh như thế, âm thanh xé gió bén nhọn vang lên, chưởng ấn lập tức đánh tới trước người hắn, thân hình bị đánh bay đi.

- Thực lực ngươi cũng không đủ, đi xuống cho ta!

Dương Diệu quát một tiếng, mục tiêu chính là thiếu niên Vũ Sĩ nhất trọng.

- Ta tự mình xuống!

Thiếu niên kia đã sớm nhìn rõ thực lực Dương Diệu cho nên biết rõ mình không thể làm gì, lại nói có thể đứng ở đây chính là cường giả, hắn cũng không cách nào lưu đến cuối cùng, còn không bằng thông minh một chút tự mình đi xuống, nói xong tên thiếu niên này tự mình nhảy khỏi bệ đá.

- Coi như ngươi thức thời.

Dương Diệu vỗ vỗ hai tay, mỉm cười.

- Đợt thứ hai cũng đơn giản a.

Lục Lâm Thiên hơi có chút kinh ngạc, chính mình vừa rồi gần như không có ra tay, Độc Cô Băng Lan cũng chỉ né tránh hỗn loạn, không tính là chính thức ra tay, nhưng mà tám người lưu lại trên bệ đá cũng có thực lực không kém ai, cho nên lưu lại cũng là đương nhiên.

- Được rồi, còn lại tám người, các ngươi xuống đây đi.

Chấp sự Vân Dương Tông nhìn tám người nói ra.

Tám người rời khỏi bệ đá, tám đạo thân ảnh đồng thời rơi xuống đất cũng sinh ra mỹ cảm khác.

- Hiện tại tám người các ngươi tiến vào vòng ba, vòng thứ ba chỉ có bốn người lưu lại, bốn người sẽ đào thải, bốn người cuối cùng sẽ tiến vào Vân Dương Tông, bây giờ chỉ xem vận khí và thực lực của các ngươi.

Chấp sự Vân Dương Tông nói xong, ánh mắt nhìn qua mọi người, lập tức nói:

- Hộp ngọc trước mặt của ta có tám ngọc bài, theo thứ tự là tên của các ngươi, mỗi lần ta sẽ bóc hai ngọc bài ra, hai người có tên sẽ lên bệ đá, thắng thì có thể tiến vào Vân Dương Tông, về phần gặp đối thủ các ngươi không nguyện ý gặp, vậy cũng đừng oán trời trách đất, đây chính là xem vận khí các ngươi, bởi vì ta cũng chỉ tùy tiện bóc hai khối ngọc bài mà thôi.

- Lúc này trấn Thanh Vân có không ít thế hệ trẻ thiên tài, nếu là bình thường thì bọn họ có cơ hội tiến vào Vân Dương Tông.

Trên ghế trọng tài, Vân Dương Tông Bạch Mi trưởng lão nói.

- Đúng vậy, thế hệ này thiên phú rất mạnh, đúng là không ít.

Gia chủ các đại gia tộc âm thầm gật đầu, thế hệ trẻ hiện tại đúng là thiên phú mạnh hơn các lần trước.

- Vòng thứ nhất, Độc Cô Băng Lan, La Phi.

Lúc này chấp sự Vân Dương Tông đã lấy hai ngọc bài trong hộp ngọc trước mặt, lên sàn chính là Độc Cô Băng Lan cùng La gia La Phi.

Gia chủ La gia trên ghế trọng tài biến sắc, La Phi mới là Vũ Sĩ nhị trọng mà thôi, Độc Cô Băng Lan đã là Vũ Sĩ cửu trọng, chênh lệch này không phải lớn bình thường.

- Các ngươi lên đi, rơi xuống bệ đá là thua.

Chấp sự Vân Dương Tông nói ra.

Vèo...

Thần sắc La Phi bất đắc dĩ, hắn bay lên bệ đá, thân là người La gia, cho dù hắn biết không có địch lại cũng không thể tỏ ra yếu thế trước mặt nhiều người như thế.

Thần sắc Độc Cô Băng Lan không có bao nhiêu biến hóa, thân hình uyển chuyển tỏa ra chân khí run run, nàng nhảy lên bệ đá, đường cong ưu mỹ làm cho không ít thiếu nam sinh ra rung động trong lòng.

- Bắt đầu đi.

Độc Cô Băng Lan nhìn qua La Phi nói ra, chân khí tỏa ra, toàn thân bao phủ trong chân khí như ẩn như hiện.

- Độc Cô tiểu thư, đắc tội.

La Phi nói nhỏ một tiếng, trong tay hắn xuất hiện trường kiếm màu xanh, chân khí xuyên thấu qua thân kiếm, mũi kiếm tỏa ra hào quang lăng lệ làm cho người ta không dám khinh thường.

- Đến đây đi.

Độc Cô Băng Lan nói nhỏ, chân khí toàn thân bốc lên, chân khí hai người ngưng tụ cũng làm không khí trên bệ đá như đông cứng lại, mấy vạn người đang xem cũng an tĩnh, ánh mắt nhìn chằm chằm xem ai sẽ là người tiến vào Vân Dương Tông.
Chương 75 Thực lực Độc Cơ Băng Lan

Lục Lâm Thiên nhìn qua Độc Cô Băng Lan cùng La Phi trên lôi đài, kết cục hẳn không có bao nhiêu lo lắng, lập tức ánh mắt Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm lên người Thúy Ngọc, nha hoàn Thúy Ngọc kia dường như cũng đang nhìn qua Lục Lâm Thiên, nhìn Lục Lâm Thiên sau đó khẽ gật đầu, đối với tiểu thư nhà mình cũng không cảm thấy có chút lo lắng gì.

Hô.

La Phi hít sâu một hơi, trường kiếm trong tay bắn ra ánh sáng lăng lệ cắt một vết sâu trên bệ đá. Mang theo hoa lửa đánh thẳng vào Độc Cô Băng Lan.

Thần sắc Độc Cô Băng Lan không có quá nhiều biến hóa, thân ảnh La Phi tiếp cận năm mét thì nàng mới hành động, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, thân thể giống như lá rụng trong gió, phiêu đãng lóe lên, trong thời gian ngắn thân ảnh giao thoa với La Phi.

Trong nháy mắt này, Độc Cô Băng Lan kết xuất thủ ấn, lam sắc quang mang trên người đại thịnh, cổ tay trắng ưu mỹ duỗi ra, lập tức hình thành năm cột nước và biến thành băng nhận cắt vỡ không khí lao thẳng về phía La Phi.

Thần sắc La Phi trầm xuống, trường kiếm trong tay bắn ra năm bóng kiếm, phân biệt va chạm với năm băng nhận kia, bóng kiếm cắt vỡ không khí, cũng mang theo âm thanh xé gió chém tới.

XIU....XIU... XÍU...UU!...

Lực lượng này sắp va chạm nhau, tuy băng nhận bị bóng kiếm nghiền nát nhưng thân thể La Phi vẫn lảo đảo lui ra phía sau hơn mười bước, trường kiếm trong tay cắm thẳng xuống bệ đá mới dừng lại được.

Mà vào lúc này, thân ảnh Độc Cô Băng Lan lóe lên lần nữa, thân ảnh uyển chuyển cánh tay huy động, trong tay ngưng tụ thủy cầu to nửa mét, mang theo khí kình hung hãn nện thẳng vào La Phi, khí kình trên thủy cầu áp bách, không khí rung động, thực lực Vũ Sĩ cửu trọng tuyệt đối không thấp.

Thần sắc La Phi trầm xuống, trường kiếm trong tay rút ra khỏi bệ đá, hắn đánh thủ ấn, chân khí quán chú, thân kiếm kêu ông ông, lập tức cắn răng thả người bay lên, trường kiếm đâm ra đầy hung mãnh, trường kiếm lưu lại hư ảnh chói mắt trong không khí, mũi kiếm sắc nhọn xuyên thấu hư không.

Mũi kiếm và thủy cầu va chạm vào nhau, âm thanh thanh thúy vang vọng, trong lúc va chạm hai khí kình nổ tung, mũi kiếm bị thủy cầu thôn phệ, trường kiếm trong tay La Phi căn bản không thể nhúc nhích.

Thủy cầu thôi động nhanh chóng, thân kiếm đã bị áp lực uốn cong lại, giống như sắp bẻ gãy kiếm, ánh mắt La Phi kinh hãi, lập tức lui lại,

Nhìn thấy một màn này, không ít người cũng đổ mồ hôi lạnh thay La Phi, thực lực La Phi trên thực tế kém đối phương quá lớn.

Xùy.

Vào thời điểm này thân ảnh Độc Cô Băng Lan lóe lên đầy quỷ dị, bàn tay trắng nõn đánh ra một chưởng, một đạo chưởng ấn màu xanh da trời bắn ra, chân khí thủy thuộc tính cuồng bạo lao ra ngoài, đánh vào vai phải La Phi, lực lượng cường hãn nghiền nát cương khí hộ thể của La Phi, ngọc chưởng đánh thân thể La Phi bay đi như diều đứt dây.

Bành!

Âm thanh rơi xuống đất xuất hiện, thân hình La Phi rơi khỏi bệ đá.

- Độc Cô Băng Lan thắng.

Chấp sự Vân Dương Tông nói ra, dựa theo quy củ, rơi khỏi bệ đá là thua, trận đầu, Độc Cô Băng Lan thành công trở thành đệ tử tiến vào Vân Dương Tông.

Bóng hình xinh xắn của Độc Cô Băng Lan nhanh chóng rời khỏi bệ đá, đến bên người Lục Lâm Thiên mỉm cười, dường như tất cả sớm nằm trong dự tính của nàng, cũng không có cảm thấy có bất cứ cái gì ngoài ý muốn.

- Một vạn năm nghìn kim tệ ah.

Lục Lâm Thiên lúc này càng vui mừng trong lòng, Độc Cô Băng Lan chiến thắng, chính mình đặt cược một ngàn năm trăm kim tệ, trong vòng ba ngày lại kiếm được gấp mười lần, sớm biết như vậy gom thêm một ít tiền cược thêm vào.

- Trận thứ hai, Lục Thiếu Hổ, Dương Khánh.

Chấp sự Vân Dương Tông móc hai khối ngọc bài ra, chính là Lục Thiếu Hổ và Dương Khánh.

Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào Dương Khánh, tên Dương Khánh này ngay từ đầu đã theo sau lưng Dương Diệu, tuổi chừng mười tám, một thân hoa phục, trong mắt mang theo ngạo khí của thiếu niên, tu vị chỉ là Vũ Sĩ nhị trọng, nhưng cũng xem như không tệ, nhưng mà ở trong đám người lại chẳng khác gì La Phi cả.

Lục Thiếu Hổ mỉm cười, trong nội tâm âm thầm cao hứng, bản thân mình gặp phải Dương Khánh chính là vận khí tốt, nếu đυ.ng phải Vương Quang thì đúng là không may.

Thả người nhảy lên, động tác Lục Thiếu Hổ gọn gàng tiến vào bệ đá, chính mình Vũ Sĩ tam trọng đã chiếm cứu ưu thế to lớn.

Lúc này sắc mặt Dương Khánh trở nên khó coi, trong nội tâm cũng biết chính mình có chút không ổn, nhưng động tác vẫn ưu nhã đi lên bệ đá.

- Dương Khánh, ngươi xuống dưới cho ta!

Dương Khánh vừa lên bệ đá, Lục Thiếu Hổ quát một tiếng xen lẫn chân khí, thân thể khẽ run, một đạo chân khí màu vàng đất bao trùm thân thể, trước người hình thành khí kình, hắn rống to trầm thấp:

- Đại Địa Man Quyền.

Lục Thiếu Hổ quát xong, thủ ấn ngưng tụ, hai tay giao nhau trước người, một quyền kình đánh tan không khí, tiếng xé gió mang theo khí kình hung hãn tấn công Dương Khánh.

Dương Khánh cảm giác thực lực của đối phương thì cả kinh, sắc mặt biến hóa, tay của hắn đánh thủ ấn, tay phải đột nhiên chém ra phía sau, một đạo kình khí từ tay phải của hắn đánh ra ngoài.

Hai lực lượng không kém mang theo cuồng phong quét qua bệ đá, cuối cùng hai lực lượng này cũng va chạm vào nhau.

Bành!

Hai kình khí này va chạm thật mạnh, khí kình quanh người hai người tạo thành vòng xoáy giống như vòi rồng, Dương Khánh dường như yếu thế, thân hình lảo đảo lui ra phía sau, thực lực kém một trọng là kém nhau thật lớn.

- Dương Khánh, ngươi không phải đối thủ của ta, đi xuống đi.

Lục Thiếu Hổ quát lạnh, bàn chân đạp mạnh lên đất, thân ảnh lướt tới, đánh ra một quyền thật mạnh.

- Hừ, Lục Thiếu Hổ, ngươi không cần hung hăng càn quấy.

Dương Khánh hét lớn một tiếng, thân hình hơi nghiêng lùi lại, nghiêng người hiểm hiểm tránh một quyền của Lục Thiếu Hổ.

- Hung hăng càn quấy thì thế nào, ai bảo thực lực ngươi không đủ.

Lục Thiếu Hổ quát lạnh, Dương Khánh vừa mới lùi lại, bàn chân Lục Thiếu Hổ đột nhiên đạp lên mặt đất, thân ảnh biến hướng, thủ ấn biến hóa, mười dây mây xuất hiện xuyên qua gợn sóng vô hình, lập tức lao tới quấn quanh Dương Khánh, âm thanh xé gió vang vọng.

Cảm nhận được kình phong bén nhọn, sắc mặt Dương Khánh ngưng trọng, vũ giả song hệ còn mạnh hơn vũ giả bình thường không ít, song hệ thuộc tính làm cho người ta khó lòng phòng bị.

- Không hổ là vũ giả song hệ, thực lực phát huy ra mạnh hơn đồng cấp không ít.

Trên ghế trọng tài, Dương Hướng Phong nói ra, Dương Khánh trong tộc bị khắc chế là trong dự liệu của hắn.

- Dương tộc trưởng, Dương gia của ngươi không phải cũng có vũ giả song hệ sao?

Lục Đông mỉm cười nói ra.

- Vậy cũng còn kém Lục gia của ngươi, Lục gia còn có một vũ giả tam hệ đấy.

Dương Hướng Phong nói nhỏ.

Mà lúc này trên bệ đá có hơn mười dây mây xuất hiện, thân thể Dương Khánh hơi nghiêng, bước chân nhanh chóng thối lui, chân khí trong người khởi động nhanh chóng, tay phải của hắn bất tri bất giác cầm một thanh đại đao, đao mang hiện ra bổ vào dây mây.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Đỉnh Phong Thiên Hạ
Đỉnh Phong Thiên Hạ X
Trường Sinh Đỉnh Phong
Đỉnh Phong Võ Thuật
  • Lâm Tiếu không phải cô nương

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom