• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Cửu Mệnh Thiên Tử: Phong Thần Châu (2 Viewers)

  • Chương 516-520

Chương 516: Kích Đại Vũ

“Vũ tam gia, ông muốn dỡ toàn bộ Vũ phủ xuống đấy à?”

Một tiếng cười sảng khoái vang lên.

Ở chỗ rẽ, một người mặc đồ trắng lúc này cất bước đi tới, người đàn ông mặc đồ trắng kia có vóc người mạnh mẽ, khuôn mặt nở nụ cười như gió xuân thổi.

“Vũ Thiên Hành, ngươi làm cái trò gì thế hả? Tần đại gia đến mà ngươi còn chui rúc không chịu ra?”, lão Vũ mù tức thì quát mắng.

“Vũ tam gia, ông đừng có quên thân phận của mình”.

Người xuất hiện chính là trưởng tộc Vũ gia Vũ Thiên Hành.

Vũ Thiên Hành lúc này lạnh nhạt nói: “Năm đó lão tổ tông không giết ông là nể mặt Cửu U Đại Đế, ông chính là tội đồ của Vũ gia ta đấy!”

“Cút cút cút, ngày nào cũng tội đồ tội đồ, Vũ gia nhà ngươi xin ta đến ta còn không thèm đến”.

Lão Vũ mù mất kiên nhẫn nói: “Ta lần này đến là vì Tần công tử, Tần công tử muốn mượn một đồ vật của Vũ gia các ngươi!”

“Ồ?”

Nghe vậy, ánh mắt của Vũ Thiên Hành nhìn sang Tần Ninh.

“Mượn một đồ vật của Vũ gia?”, Vũ Thiên Hành tò mò nói: “Chẳng qua ngươi tìm nhầm người dẫn đường rồi, Vũ tam gia với Vũ gia ta thì cũng chả phải người có đại ân đại đức gì, ngươi tìm hắn thì cũng không có tác dụng gì mấy đâu”.

“Ta cũng chẳng định dùng đến ông ta”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Vũ gia các người đàng hoàng né đời không xuất hiện là được, nghe theo tổ huấn thì không sai, nhưng có một vài thứ thì hình như các người đã quên rồi đấy!”

“Tỉ như... người họ Tần sẽ nhận được ưu đãi tốt nhất trong thành Thiên Vũ”.

“Nhưng không biết những tổ huấn khác, các ngươi có nhớ rõ hay không?”

Tần Ninh chậm rãi nói ra mấy câu đó, ánh mắt Vũ Thiên Hành nhìn Tần Ninh cũng dần dần trở nên âm trầm bất định.

“Làm sao? Muốn giết ta à?”, Tần Ninh cười nhạt: “Ta đang nói theo tổ huấn của các ngươi mà, hàng vạn năm qua, người khác không biết, không có nghĩa là ta không rõ”.

Giết?

Nhóm Kiếm Tiểu Minh tức thì lo lắng hẳn lên.

Sao Tần Ninh mới nói mấy câu mà Vũ Thiên Hành đã muốn giết người rồi vậy.

“Thằng nhãi kia, ngươi đừng có làm loạn”.

Vũ tam gia nhất thời quát lên: “Tần đại gia là khách quý của Vũ phủ, ngươi không đắc tội được đâu, biết không hả?”

Nghe vậy, Vũ Thiên Hành chỉ thấy buồn cười.

Cái gì mà ông ta không đắc tội nổi? Ông ta là trưởng tộc Vũ gia, đừng nói là thành Thiên Vũ này, coi như toàn bộ Cửu U đại lục này cũng không có ai là người ông ta không đắc tội nổi hết.

“Ta cũng lâu rồi chưa gặp thanh niên nào kiêu ngạo như vậy, chỉ với câu nói kia thôi mà ngươi đến một mình thì ta cũng giết chết ngươi lâu rồi”.

“Vậy ta còn phải cảm ơn ngươi vì đã không giết ta à?”

Tần Ninh lại nói: “Tổ thượng của Vũ gia ngươi là Vũ Đế, anh danh một đời, mười vạn năm trước, khi Cửu U Đại Đế chưa xuất hiện, có thể nói ông ta là số một Cửu U, nhưng về sau đã bỏ mình vì trận chiến Phần Ma, Vũ gia ngươi không gượng dậy nổi. Nếu không có Cửu U Đại Đế kính nể Vũ Đế, giúp đỡ Vũ gia các ngươi, thì e là lúc này Vũ gia các ngươi đang ở đầu đường xó chợ đấy”.

“Ta cho là đến giờ các ngươi cũng không biết vì sao tổ huấn lại nói phải đối xử với người họ Tần như thượng khách đâu nhỉ?”

Tần Ninh nhìn Vũ Thiên Hành, lạnh nhạt nói: “Bởi vì Cửu U Đại Đế, mang họ Tần!”

Lời này nói ra, không chỉ có Vũ Thiên Hành mà đến cả bốn người Kiếm Tiểu Minh, Thiên Linh Lung đều sửng sốt.

Cửu U Đại Đế cũng họ Tần?

Bốn người Thẩm Văn Hiên nhìn Tần Ninh, trong lòng đều khiếp sợ tột đỉnh.

Tần Ninh cũng họ Tần, hơn nữa còn biết rõ chuyện về Cửu U Đại Đế như lòng bàn tay. Lẽ nào... Tần Ninh là con cháu của Cửu U Đại Đế?

“Vũ gia Vũ Đế về sau chính là lánh đời không xuất hiện, đây là nguyên nhân vì sao các ngươi lớn mạnh, nhưng cũng đừng vì chuyện này mà quên đi di huấn của tổ tiên các ngươi. Cửu U khó khăn, Vũ gia xuất hiện!”

Vũ Thiên Hành hừ nói: “Ta đương nhiên sẽ không quên”.

“Nhưng Cửu U hiện tại có các thế lực khắp nơi hội tụ, không hề gặp nguy”.

“Vậy cũng chưa chắc. Trận chiến Phần Ma năm đó duy trì mất mấy vạn năm, những tên kia chưa hề bị Cửu U Đại Đế chém sạch sẽ, nói không chừng còn ngóc đầu quay lại đấy”.

“Làm sao ngươi biết?”, Vũ Thiên Hành thay đổi sắc mặt.

“Ta đoán!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, Vũ Thiên Hành hừ một tiếng, không đáp nữa.

“Cô nhóc bên ngoài đến từ gia tộc Hoàng Phủ à? Hoàng Phủ gia cũng là một trong các thế gia, nội tình không kém Vũ gia các ngươi. Người ta có chuyện muốn nhờ, ngươi cũng không thể coi như không thấy, vậy sao mà được?”, Tần Ninh đột nhiên nói.

“Hoàng Phủ gia có một vị gần tọa hóa, cho nên tới tìm Vũ gia chúng ta tìm biện pháp để kéo dài tuổi họ của người đó”.

Vũ Thiên Hành thản nhiên đáp: “Vũ gia ta lánh đời không xuất hiện, từ chối giúp đỡ chẳng bằng không gặp còn hơn”.

“Cái loại vô lương tâm!”, Tần Ninh mắng.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói ngươi là loại vô lương tâm. Tổ tiên các ngươi vẫn còn ghi lại, sau khi Vũ Đế mất, thế gia Hoàng Phủ từng giúp các ngươi viện trợ, mới khiến truyền thừa Vũ gia không đứt đoạn. Người ta có việc cần nhờ, thế mà Vũ gia các ngươi né tránh không gặp”.

“Đây không phải vô lương tâm thì là gì?”

Lúc này, thấy Tần Ninh và Vũ Thiên Hành nói chuyện, Vũ tam gia rất thức thời ngồi bên cạnh, cũng không tính xen vào.

Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên, Thiên Linh Lung cùng Lý Nhất Phàm nghe vậy cũng là ngơ ngác, đứng ở bên cạnh, không rõ đầu đuôi.

“Lão mù...”, Kiếm Tiểu Minh kéo tay Vũ tam gia, nói: “Ca ca ta đang nói gì với Vũ Thiên Hành vậy?”

Vũ tam gia lườm Kiếm Tiểu Minh, nói: “Ngươi gọi Tần đại gia là ca ca nên ta nể mặt nói cho ngươi một câu, điều gì không nên nghe ngóng thì đừng tò mò”.

“Hứ, ta cũng chỉ hỏi thôi, Vũ gia cứ hếch mặt lên trời ấy, có cái gì mà hay...”

“Có cái gì mà hay à?”, Vũ tam gia nhếch miệng cười: “Vậy ta nói với ngươi, trên Cửu U đại lục này, thế lực mạnh mẽ nhất là ai?”

“Bốn tông môn lớn đó, Kiếm Các, U Minh Tông, Đại Nhật Thần Giáo và Thánh Vương Phủ”.

“Ừ, Vũ gia ấy, ngươi có thể coi như là, bốn tông môn lớn liên hợp lại đều không thắng nổi truyền thừa của gia tộc”.

Sao có thể!

Nghe vậy, bốn người đều ngạc nhiên không dứt.

Trong bốn tông môn lớn đều có đại năng cảnh giới Hóa Thần tọa trấn, Vũ gia mạnh mẽ đến cỡ nào đi nữa thì sao có thể bằng được bốn tông môn lớn?

Hơn nữa Vũ tam gia này vốn không hỏi xem cao thủ bậc nhất của bốn tông môn lớn có thực lực gì, nói vậy thì có võ đoán quá không?

“Không tin à?”, Vũ tam gia cười khà khà nói: “Ngươi nói bốn tông môn lớn đó mạnh mẽ nhất chắc là cảnh giới Hóa Thần hả?”

“Ừm!”

“Trong cái thành Thiên Vũ này, hoặc là nói ốc đảo Đại Vũ này, cảnh giới Hóa Thần vơ lại được cả mớ, ví dụ như ta đây...”

“Ông?”

Kiếm Tiểu Minh nhìn Vũ tam gia, xì một tiếng, không nói nữa.

Lão già mù này nói như mê sảng, thật không thể tin được.

Mà lúc này, Vũ Thiên Hành nhìn Tần Ninh, ánh mắt lộ vẻ thăm dò.

“Khó trách mà Vũ gia đưa ngươi đến đây, xem ra ngươi cũng biết nhiều chuyện thật!”, Vũ Thiên Hành hờ hững nói.

“Được, sự tình của thế gia Hoàng Phủ thì ta cũng chỉ khuyên như vậy, dù sao nói không chừng các ngươi còn phải kề vai chiến đấu, đến lúc ấy sẽ vì chuyện này mà xảy ra hiềm khích thì không ổn thôi. Ngươi muốn làm gì thì cứ tùy ý đi”.

“Lần này ta tới cũng không phải vì mục đích đó, ta cần mượn một món đồ vật của Vũ gia các ngươi để đi vào sa mạc!”

“Thứ gì?”

Vũ Thiên Hành lại nói.

“Kích Đại Vũ!”

Lời này nói ra, trong giây lát, đình nghỉ mát toát ra một hơi thở cuồng bạo, mọi người đều cảm giác được một sát khí mạnh mẽ bùng nổ.
Chương 517: Mối quan hệ giữa Vũ tam gia và Vũ gia

Thấy cảm xúc của Vũ Thiên Hành, Tần Ninh không khỏi nói: “Chỉ mượn một cái kích Đại Vũ thôi, ngươi kích động như vậy làm gi?”

Chỉ mượn một cái kích Đại Vũ thôi?

Vũ Thiên Hành thật sự muốn đánh cho Tần Ninh một trận.

Kích Đại Vũ là bảo vật gia truyền của ông ta, chính là linh khí đỉnh cao, thần binh của lão tổ tông há là thứ một tên nhãi con muốn mượn là mượn à?

“Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó, như kiểu ta là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga không bằng!”

Tần Ninh cạn lời nói: “Kích Đại Vũ của Vũ gia các ngươi đã bao lâu rồi chưa xuất thế? Trưởng tộc là ngươi có thể dùng được kích Đại Vũ chắc?”

Nghe Tần Ninh nói, ánh mắt Vũ Thiên Hành càng thêm lạnh lẽo.

Tần Ninh tiện đà nói: “Như vậy đi, cũng đừng nói ta bắt nạt các ngươi, ta mượn các ngươi kích Đại Vũ một chút, rồi giúp các ngươi khôi phục lại uy năng của nó!”

Lời này nói ra, ánh mắt của Vũ Thiên Hành lại càng lạnh hơn.

Bốn người Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên ở bên cạnh đều cảm giác được khi Tần Ninh nói đến chữ “kích Đại Vũ” thì ánh mắt của Vũ Thiên Hành kia đều lạnh cả đi. Tuy không nói câu nào nhưng sát khí đều tăng mạnh.

Thấy ánh mắt lạnh lùng của Vũ Thiên Hành, Tần Ninh cũng mất kiên nhẫn dần đều.

“Có cho mượn hay không thì nói, ta không rảnh lãng phí thời gian ở chỗ ngươi đâu!”

Lãng phí thời gian?

Rốt cuộc là ai đang lãng phí thời gian đây?

“Kích Đại Vũ chính là bảo vật truyền đời của Vũ gia ta, trận chiến Phần Ma năm đó, tổ tiên ta dùng kích này chém giết một vị Ma Đế đấy!”

“Không phải chỉ là một vị Ma Đế thôi à? Cửu U Đại Đế tay không giết được mấy người kia kìa?”

“Ngươi...”

Vũ Thiên Hành tức điên lên, nói không nên lời.

Cái danh Vũ Đế với người bây giờ nghe thì có vẻ lạ.

Nhưng đặt vào mười mấy vạn năm trước, Vũ Đế chính là cường giả đỉnh cao của Cửu U đại lục.

Đương nhiên, so với nhân tài mới nổi là Cửu U Đại Đế thì Vũ Đế còn kém nhiều.

Nhưng Tần Ninh so sánh ngay trước mặt như vậy, không chút nể tình, khiến ông ta thực sự tức giận.

“Ta sẽ không cho mượn!”, Vũ Thiên Hành cứng rắn nói: “Nếu không có Vũ tam gia ở đây, ta đã sớm giết ngươi!”

“Ngươi dám!”

Vũ tam gia hừ lạnh, nói: “Vũ Thiên Hành, ngươi dám động thủ với Tần đại gia, ông đây sẽ làm trái lời thề, cũng sẽ đại náo Vũ gia nhà ngươi!”

Nghe được lời nói cứng rắn của Vũ tam gia, Vũ Thiên Hành càng thêm sửng sốt.

“Vũ tam gia, ông đừng quên, năm đó ông đã thề trước mặt tổ tiên như thế nào!”

“Ông đây vẫn nhớ, không cần ngươi nhắc, nhưng nếu ngươi dám động vào Tần đại gia thì ta diệt cả Vũ gia nhà ngươi!”

Giây phút ấy, không khí trở nên giương cung bạt kiếm.

Bốn người Kiếm Tiểu Minh lúc này đã kinh ngạc đến ngây người.

Rốt cuộc đây là tình huống gì?

Tần Ninh lúc này cảm thấy buồn cười, thản nhiên ngồi xuống, từ từ nói: “Xem ra không nói chuyện bình thường được với các ngươi rồi. Mượn một tí kích Đại Vũ rồi giúp các ngươi kích phát lại uy năng năm đó, thế nhưng các ngươi không quý trọng...”

“Cứ đòi ép ta phải động đến vũ lực à?”

Tần Ninh nói ra, nụ cười trên mặt cũng biến mất.

Vũ tam gia lúc này vội vàng đi tới trước mặt Tần Ninh, chắp tay khom người nói: “Tần đại gia đừng nóng, đừng nóng, sao phải tức cái bọn trẻ con này làm gì”.

“Để ta đi răn dạy nó!”

Vũ tam gia nói xong, quay ra đình nghỉ mát, Vũ Thiên Hành cũng đi theo.

Trong đình nghỉ mát chỉ còn năm người Tần Ninh.

“Ca, Vũ gia này rốt cuộc có lai lịch gì? Nếu không được thì bảo tông chủ U Động Thiên tiêu diệt bọn họ!”, Kiếm Tiểu Minh lúc này vẫn còn sợ.

Sát khí ban đầu làm cho cậu ta cảm thấy như đi một vòng quanh địa ngục.

Quá đáng sợ!

“U Động Thiên?”, Tần Ninh cười nói: “U Động Thiên đến đây thì cũng phải rụt đầu lại thôi”.

Nghe vậy, bốn người càng thấy kinh sợ hơn.

U Động Thiên là ai cơ chứ? Một trong số cường giả mạnh nhất của Cửu U đại lục, thế mà đến đây lại phải rụt đầu?

Đùa à?

“Vũ gia và thế gia Hoàng Phủ chính là gia tộc cổ trong truyền thuyết sao?”, Thiên Linh Lung không khỏi nói: “Ta nghe cha nói, Cửu U đại lục có hàng tỉ tỉ nhân khẩu, địa vực mở mang, các đế quốc, thượng quốc, cương quốc ngoại vi san sát, bên trong thì ba hạng tông môn lần lượt xuất hiện, còn cả rất nhiều cổ quốc, gia tộc cổ lánh đời, mạnh mẽ uy thế. Từ xưa đến nay chưa ai dám dò xét tin tức của bọn họ, bởi vì chỉ hơi không để ý một chút thì sẽ chết ngay”.

“Thật sự có gia tộc kiểu này tồn tại sao?”, Thẩm Văn Hiên cũng ngạc nhiên nói.

“Ừ!”

Tần Ninh gật đầu, nói: “Bí mật của đại lục này nhiều lắm, sau này các ngươi sẽ dần dần tìm ra. Có điều lúc này cảnh giới của các ngươi còn quá thấp, đạt đến cảnh giới Thông Thiên hoặc Hóa Thần thì tìm hiểu cũng không muộn”.

Tần Ninh đã hạ quyết tâm bồi dưỡng Thanh Vân tông, bồi dưỡng mấy người bọn họ, đương nhiên sẽ không giấu giếm.

Chỉ có điều, quả thực đây không phải lúc nói chuyện này với bọn họ, nếu không sẽ làm bọn họ sợ hãi.

“Vũ tam gia này cũng là người Vũ gia sao? Sao ta cảm thấy ông ta có quan hệ không tốt với Vũ Thiên Hành lắm?”

Lý Nhất Phàm không hiểu nói.

“Sự sâu xa trong này, nói cho các ngươi biết cũng không sao cả!”

Tần Ninh từ từ nói: “Mười mấy vạn năm trước, Vũ gia là gia tộc đỉnh nhọn trong Cửu U đại lục, thực lực mạnh mẽ, thâm căn cố đế, sinh ra một vị Vũ Đế, đương thời có thể nói là kẻ mạnh số một Cửu U đại lục”.

“Vậy còn Cửu U Đại Đế?”

“Cửu U Đại Đế phải mười vạn năm sau mới thành danh, muộn hơn Vũ Đế mấy vạn năm”.

“Ừ!”

Tần Ninh gật đầu đáp: “Ở ngay lúc đó, trong một lần của cuộc chiến Phần Ma, Vũ Đế bỏ mình, Vũ gia liền trở nên thâm hụt, dần dần bị thua, mà sau đó cũng nhờ Cửu U Đại Đế giúp Vũ gia đứng dậy. Sau khi trận chiến Phần Ma kết thúc, Vũ gia liền ẩn nấp ở trong thành Thiên Vũ này”.

“Vũ tam gia này là cháu thứ ba của Vũ Đế, lão tổ Vũ gia!”

Cháu trai thứ ba?

Lời này nói ra, cả bốn người đều ngơ ngác.

“Chờ đã, chờ đã!”, Kiếm Tiểu Minh vội vàng nói: “Không đúng, không đúng, ca, Vũ tam gia là cháu trai thứ ba của Vũ Đế. Mà Vũ Đế là nhân vật của mười mấy vạn năm trước, như vậy Vũ tam gia chẳng phải đã sống hơn mười vạn năm sao? Điều này sao có thể? Coi như là cảnh giới Hóa Thần thì cũng không thể sống được hơn mười vạn năm chứ!”

Ba người Thiên Linh Lung cũng gật đầu.

Tần Ninh cười nói: “Thế gian này, tuổi thọ cũng là kỳ lạ khó đoán, đến cả ta còn không rõ ràng mà. Ví dụ như Thương Hư kẹp máu dừng thọ, lão Vệ tự ngưng tuổi thọ, đây đều là thủ đoạn giữ mạng”.

“Lão Vũ mù tuy không phải như vậy, nhưng ông ta cũng có biện pháp sống sót”.

Mấy người Thiên Linh Lung gật đầu, bọn họ còn hiểu biết quá ít về Cửu U đại lục.

“Vậy vì sao mối quan hệ của Vũ tam gia và Vũ gia lại không tốt như vậy?”

“Còn phải nói đến vấn đề của lão Vũ mù, lão Vũ mù năm đó trời sinh tính tình không tốt, tạo ra không ít tai họa, nhưng vì là cháu trai thứ ba của Vũ Đế nên cũng không sao lắm”.

“Sau này Vũ Đế chết, Vũ tam gia vẫn là cái bộ dạng kia nên bị Vũ gia trục xuất khỏi gia tộc”.

“Chỉ vậy mà đã trục xuất ra khỏi gia tộc à? Vũ gia này cũng quá vô tình đi chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.

Tần Ninh mỉm cười đáp: “Đây cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu, mà là bởi vì Vũ tam gia thiên phú tu luyện quá kém, một năm mà chỉ tăng có một tầng, mười năm đều tăng không nổi một cảnh giới”.

“Hơn nữa trong lúc ấy còn xảy ra một chuyện lớn, khiến ông ta bị trục xuất”.

“Vậy sau này sao ông ta lại quay về?”

Lý Nhất Phàm cũng thấy tò mò, không khỏi mở miệng hỏi.
Chương 518: Rốt cuộc ngươi là ai?

“Lão già này cũng không định quay về, nhưng mà về sau nhờ có Cửu U Đại Đế, vị Vũ Tam Gia này mới có thể phát hiện ra bí mật của bản thân mình, từ đó bỗng nhiên nổi tiếng”.

“Nhưng Cửu U Đại Đế trợ giúp người này cũng chỉ là vì Vũ gia, hy vọng Vũ Tam Gia có thể quay về Vũ gia, giúp Vũ gia chấn hưng lại, thế nhưng Vũ Tam Gia này lại không vừa mắt Vũ gia”.

“Cho nên cuối cùng Vũ Tam Gia vẫn không quay về Vũ gia mà lựa chọn làm một người vô hình, lúc nào Vũ gia gặp nguy hiểm thì sẽ ra tay tương trợ Vũ gia”.

Nghe thấy những lời này của Tần Ninh, mấy người dần dần hiểu ra.

Hóa ra trong chuyện này vẫn còn một bí mật không muốn người khác biết.

“Nói như vậy thì Vũ Tam Gia này không thích Vũ gia, nhưng bởi vì Cửu U Đại Đế nên mới bảo vệ Vũ gia, trái lại là một người rất trọng tình trọng nghĩa!”, Thiên Linh Lung cảm thán nói: “Vũ gia này, e rằng ban đầu vốn không biết sự trợ giúp của Vũ Tam Gia, cho dù sau này có biết thì cũng không thể vứt hết thể diện đi bảo Vũ Tam Gia quay về gia tộc được”.

“Hai bên cũng đều là chết vì sĩ diện mà thôi, hơn nữa lão Vũ mù này quá độc mồm độc miệng, nếu thật sự trở về Vũ gia cũng sẽ là phiền toái lớn!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Dù sao sự việc đến mức này, quan hệ giữa lão Vũ mù và Vũ gia vẫn giữ nguyên sự kỳ lạ như thế”.

“Những chuyện này cũng đều là chuyện cũ năm xưa rồi, không có gì đáng nói cả”.

Bốn người nhóm Thiên Linh Lung lúc này gật đầu, nhưng trong lòng cũng bị chấn động.

Vũ gia, gia tộc này còn kinh khủng hơn so với nội bộ của bốn môn phái lớn, ở trên Cửu U Đại Lục nhưng lại không một ai biết.

Cửu U Đại Lục rộng lớn quả nhiên có một sự tồn tại mà bọn họ hoàn toàn không thể nhìn thấy được.

Có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân tại sao từ xưa đến nay đại lục này vẫn luôn thần diệu khó lường như thế.

Không bao lâu sau, Vũ mù dẫn theo Vũ Thiên Hành đi đến.

Vũ Thiên Hành nhìn Tần Ninh, hừ một tiếng nói: “Ta có thể cho ngươi mượn kích Đại Vũ, nhưng ngươi cũng vừa mới nói muốn khôi phục uy năng của kích Đại Vũ, ngươi có cách gì không?”

“Ta dùng cách gì ngươi không cần phải quan tâm, cứ đưa cho ta mượn là được”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Còn chuyện mượn trong bao lâu thì trước khi rời khỏi Đại Vũ Lục Châu ta sẽ nói cho ngươi biết, đến lúc đó kích Đại Vũ cũng sẽ khôi phục như ban đầu”.

“Được!”

Vũ Thiên Hành gật đầu nói: “Ngươi đi theo ta!”

Vũ Thiên Hành dẫn Tần Ninh rời đi.

Lúc này, Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm và những người khác nhìn Vũ Tam Gia, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc.

Thái độ cứng rắn vừa rồi của Vũ Thiên Hành, bọn họ đều nhìn thấy rõ mồn một.

Lúc nãy Vũ Tam Gia đã nói gì với Vũ Thiên Hành mà khiến Vũ tộc trưởng cứng rắn thay đổi thái độ?

“Mấy người nhìn ta làm gì?”

Vũ Tam Gia hừ một tiếng, nói: “Một đám oắt con!”

Dứt lời, Vũ Tam Gia cũng không nói thêm gì nữa, yên lặng chờ đợi.

Ở một bên khác, Tần Ninh đi theo Vũ Thiên Hành, đi vòng qua tầng tầng lớp lớp của Vũ phủ.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”, Vũ Thiên Hành nhịn không được nói: “Tại sao Vũ Tam Gia lại cư xử như thế với ngươi? Ngươi và Cửu U Đại Đế có quan hệ gì?”

“Đừng hỏi những chuyện không nên hỏi!”, Tần Ninh bĩnh tĩnh nói.

Đừng hỏi những chuyện không nên hỏi?

Nghe thấy lời này, Vũ Thiên Hành lại sắp bốc hỏa.

Nếu không phải có Vũ Tam Gia, Tần Ninh thật sự sẽ chết ở trong tay gã mấy lần rồi.

Tên nhãi ranh này thật sự quá ngông cuồng.

Hai bóng hình đi lòng vòng cuối cùng cũng đi vào nơi sâu trong Vũ phủ, dừng lại ở trước một hòn non bộ.

Vũ Thiên Hành đứng lại, vung tay lên tạo ra từng luồng linh ấn, những luồng linh ấn này ngưng tụ tạo thành một trận pháp hư ảo, lơ lửng ở trước ngực của Vũ Thiên Hành, sau đó trận pháp này trực tiếp bay ra rơi vào trên hòn non bộ.

Vù...

Một tiếng vù vù vang lên, hòn non bộ lúc này tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, một cánh cửa gỗ hiện ra trong không gian.

Vũ Thiên Hành dẫn đường, hai người đi vào bên trong cánh cửa gỗ, hai bóng hình biến mất, hòn non bộ lại khôi phục như cũ.

Đi vào bên trong cửa gỗ, xuyên qua một con đường dài, hai bóng hình xuất hiện ở trước một tòa cung điện rộng lớn dưới lòng đất.

Tòa cung điện này mở ra bốn phương tám hướng, kiến trúc rộng lớn, sóng nước cuồng bạo bao phủ.

Mà ở trung tâm cung điện dưới lòng đất có một cây trường kích ngạo nghễ đứng sừng sững, từng dòng nước bao bọc quanh thân như một con rồng nước, không ngừng luân chuyển, khí tức bức người, cho dù là cách xa trăm mét vẫn có thể khiến người khác có cảm giác hít thở không thông.

Mũi thương của cây trường kích này sáng lấp lánh, lưỡi dao sắc bén hình lưỡi lưỡi bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, cán kích là một màu đen đặc, lóe lên ánh sáng.

Kích Đại Vũ!

Kích cũng là một binh khí, so với kiếm và thương thì càng khó điều khiển hơn.

Mà năm đó, kích Đại Vũ nằm trong tay của Vũ Đế có thể nói là huy hoàng hiển hách.

Nhưng Vũ Đế ngã xuống, kích Đại Vũ cũng dần dần tĩnh lặng lại, mười mấy vạn năm qua đi, người đời không một ai biết đến.

Lúc này Tần Ninh nhìn thấy kích Đại Vũ, trong lòng rơi vào trầm tư.

Những hồi ức mà bấy lâu không muốn nhớ đến lại hiện ra ở trước mắt.

Đó là một trận chiến có một không hai, nói đúng hơn là một trận trường chiến có một không hai, bên trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, bởi vì trận chiến này mà vô số cường giả đã ngã xuống.

Trận chiến Phần Ma!

Thế hệ bây giờ có rất ít người biết chuyện này, người duy nhất có thể nhớ, e rằng cũng chỉ có những gia tộc cổ xưa này mà thôi.

“Kích Đại Vũ năm xưa chính là thần binh bên người của Vũ Đế, nó rất có linh tính. Trải qua nhiều năm như vậy, không một ai trong Vũ gia bọn ta có thể điều khiển được nó!”, Vũ Thiên Hành thở dài một hơi nói.

“Cho dù có người điều khiển được thì đoán chừng chưa đầy vài năm cũng sẽ chết?”

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Thiên Hành hơi giật mình nhưng vẫn gật đầu.

Nhiều năm trôi qua, ở trong Vũ gia quả thật có xuất hiện mấy quái vật tuyệt thế, thiên phú có thể xưng là vô địch, trong lòng lại kiêu ngạo, muốn nắm giữ thần binh của lão tổ tông.

Nhưng lúc đầu thì còn tốt, nhưng cùng với số lần sử dụng kích Đại Vũ càng nhiều thì những người thiên tài đứng đầu kia cũng không thể tiếp nhận được, họ bắt đầu trở nên điên loạn mất kiểm soát.

Kết quả còn dẫn đến một cuộc náo loạn không nhỏ trong nội bộ Vũ gia.

Trong mấy vạn năm này, kích Đại Vũ này có thể nói là chẳng những không mang được vinh dự lớn về cho Vũ gia mà ngược lại còn mang không ít bao đau thương lớn.

“Ta biết rồi!”

Lúc này, Tần Ninh tiến lên phía trước, nhìn ánh sáng phát ra từ kích Đại Vũ.

“Thần binh lợi khí này cũng không phải là thứ mà người có thiên phú cao có thể nắm giữ được, ta thấy Vũ gia các ngươi bây giờ cũng chỉ có lão Vũ mù chơi đùa với nó được, còn những người khác ta thấy không thể điều khiển được kích này đâu!”

Vũ Tam Gia?

Sắc mặt của Vũ Thiên Hành trở nên khó hiểu.

Tần Ninh cũng lười phải giải thích nhiều, hắn tiến phía trước.

“Ngươi cẩn thận, kích Đại Vũ này rất hung ác, dù sao cũng là binh khí mà tổ tiên đã sử dụng để đối đầu với Ma Đế, khó tránh khỏi việc có nhiễm một chút ma khí”.

“Ta biết rồi!”

Tần Ninh vẫn tiến từng bước về phía trước, đến gần kích Đại Vũ.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Vũ Thiên Hành, Tần Ninh cầm kích Đại Vũ trong tay, tiếng vù vù vang lên, kích Đại Vũ đột nhiên biến mất, ánh sáng bên trong cung điện dưới lòng đất lập tức trở nên mờ mịt.

“Hả?”

Vũ Thiên Hành lúc này cũng sững sờ.

Kích Đại Vũ đâu rồi?

Gã cũng không thấy được Tần Ninh đã làm gì, chỉ vung tay một cái như vậy, kích Đại Vũ đã… đã biến mất không thấy nữa rồi?

Chuyện này làm sao có thể cơ chứ?

Năm đó ở trong Vũ gia bọn họ có không ít nhân tài kiêu hãnh, thế nhưng vẫn cần phải có một vài lão ngoan đồng ở Vũ gia ra tay giúp đỡ trấn áp mới có thể thu vào thành công, Tần Ninh vậy mà chỉ đứng một chỗ, khoát tay, kích Đại Vũ đã… bị thần phục?
Chương 519: Tôm cát nhỏ

“Kích Đại Vũ đâu rồi?”

Vũ Thiên Hành vẫn không nhịn được mà hỏi.

“Ở trong này!”, Tần Ninh kéo ống tay áo, kích Đại

Vũ lúc này đã hóa thành một ấn ký dán ở trên cánh tay của Tần Ninh, sống động như thật.

Trong nháy mắt này, Vũ Thiên Hành hoàn toàn bị dọa cho khiếp sợ.

“Được rồi, chuyện mà ta đã hứa từ xưa đến nay ta đều chưa bội ước, dùng tốt rồi sẽ trả lại cho các người, hơn nữa là trả lại cho các ngươi một kích Đại Vũ mới tinh, sau này đệ tử Vũ gia các ngươi đều có thể sử dụng cái kích này, nói như thế thì Vũ gia các ngươi đã kiếm được một món hời lớn rồi đấy!”

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Thiên Hành gật đầu.

Có sự bảo đảm của Vũ Tam Gia, nghĩ lại chắc là không sao đâu.

“Tại hạ Vũ Thiên Hành!”

“Tần Ninh”.

Nhìn thấy Vũ Thiên Hành lần đầu tiên trịnh trọng tự giới thiệu, Tần Ninh gật đầu.

“À, đúng rồi, tiểu cô nương ở Hoàng Phủ gia chắc là có chuyện, ta thấy Vũ gia các ngươi đừng có bày ra bộ dạng ngạo mạn nữa, sau này nói không chừng phải liên thủ, ta khuyên các ngươi gặp mặt thì nên kính trọng đối phương, tránh sau này xảy ra vấn đề lớn!”

Tần Ninh đột nhiên mở miệng nói.

Bàn về nội tình hay thực lực thì gia tộc Hoàng Phủ đều không thua kém Vũ gia.

Vũ Thiên Hành cũng không nói thêm gì nữa.

...

Bên ngoài thành Thiên Vũ.

Một nhóm sáu người lúc này đang đứng đó.

Lão Vũ mù đứng bên cạnh Tần Ninh, cười hì hì nói: “Tần đại gia, hay là để tên tiểu tử Vũ Thiên Hành tóm mấy lão già cảnh giới Hóa Thần trong tộc đi cùng chúng ta chứ?”

“Có ngươi là đủ rồi!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ta cũng không phải đi đánh trận, chỉ đến bắt tôm đất nhỏ kia về, đồ chơi đó ta cần dùng”.

“Tần đại gia chuẩn bị đi đến Thiên Cung?”

“Ừ!”

Vũ Tam Gia lập lức nói: “Lão nhân Thiên Thận đấy vô cùng cổ hủ, cho dù Thiên Thận cung có xuất thế thì đoán chừng bên trong cũng không an toàn”.

Nghe thấy lời này, Tần Ninh hơi nhíu mày.

Vũ Tam Gia lập tức nói: “Đương nhiên, với thủ đoạn và năng lực của Tần đại gia thì lão nhân Thiên Thận còn sống cũng chẳng là cái thá gì hết, nhất định không liên quan!”

“Nịnh bợ liên tục…”, Kiếm Tiểu Minh không nhịn được nói.

Thẩm Văn Hiên lúc này cũng nở một nụ cười bất lực.

Lúc trước hắn ta đã được chứng kiến thái độ của nguyên soái Thương Hư với Tần Ninh, đó thật sự là hận không thể quỳ gối cả ngày trước mặt của Tần Ninh.

Mà bây giờ, Thương Hư so với Vũ Tam Gia trước mặt này quả thật chỉ là thầy mo nhỏ gặp thầy mo lớn mà thôi.

Mỗi lần Vũ Tam Gia mở miệng nói chuyện với Tần Ninh đều khom người chắp tay, giống như đang kính thần bái Phật, thật sự đã bỏ xa Thương Hư mười con phố.

Tần Ninh quả thật là một điều bí ẩn!

Sáu người xuất phát rời khỏi thành Thiên Vũ, đi về nơi sâu nhất của Đại Vũ Lục Châu.

Cho đến tận bây giờ bốn người nhóm Thiên Linh Lung vẫn không biết rốt cuộc bọn họ đến đây để làm gì.

Dọc đường đi, Vũ Tam Gia đối xử với Tần Ninh phải nói là như một người phục dịch chăm chỉ, khiến người làm đồ đệ như Thẩm Văn Hiên cũng phải xấu hổ.

Suốt mười mấy ngày đi liên tục, sáu người cuối cùng cũng đến được chỗ sâu nhất ở Đại Vũ Lục Châu.

Đại Vũ Lục Châu tuy nói là sa mạc, thế nhưng trên sa mạc cây cối sinh trưởng cao chọc trời, dòng sông dài vô tận, so với những xa mạc thông thường khác nhau một trời một vực.

Quãng đường đi này, trái lại cũng không có gì vất vả cả.

“Lão mù, đã đến chưa?”

Tần Ninh nhìn cây cối vô tận cùng dòng chảy trước mặt, nhịn không được nói.

“Sắp rồi sắp rồi, Tần đại gia, ngài chờ một chút!”

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: “Ta thấy lão mù ngươi mù thật rồi, lâu như thế mà vẫn chưa tìm được ra”.

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, Vũ Tam Gia lập tức lau mồ hôi, cười khổi nói: “Chuyện này cũng không thể trách ta được, đại gia ngài xem chỗ này, ngày nào cũng có thay đổi nghiêng trời lệch đất, ta phải tìm thật kỹ mới được”.

“Được rồi, nếu như ngươi không tìm thấy ta sẽ lột da của ngươi!”

“Tìm được, tìm được mà!”

Lão mù vội vàng chạy thẳng về phía trước, bóng hình dần dần biến mất.

Tần Ninh nhìn bốn người nhóm Lý Nhất Phàm, nói: “Cẩn thận một chút, đừng để tụt lại phía sau, chỗ này cách nhau hơn mười mét sẽ có thể bị lạc đường, mọi người đi sát nhau một chút, nếu thật sự đi lạc ta không thể tìm thấy các ngươi đâu”.

Nghe thấy lời này, Kiếm Tiểu Minh giật mình, vội vàng chạy lên ôm chặt lấy Tần Ninh.

“Ngươi làm gì đấy?”

“He he…”, Kiếm Tiểu Minh nhếch miệng cười nói: “Đệ sợ đại ca không tìm được đệ, đến lúc đó đau lòng không chịu nổi, để tránh bị lạc nên đệ ôm chặt đại ca”.

“Cút…”

“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi!”

Đúng lúc này, Vũ Tam Gia nhanh như chớp chạy về, mừng rỡ không thôi, nói: “Tần đại gia, tìm thấy rồi, ở ngay phía trước cách đây không xa, chắc chắn là tôm đất nhỏ!”

“Đi!”

Lúc này Tần Ninh bước ra.

“Tôm đất nhỏ rốt cuộc là cái gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh nhịn không được nói: “Suốt dọc đường đều nghe thấy cơ hội tốt, không phải chỉ là một con tôm thôi sao?”

“Chắc là không phải đâu!”, Lý Nhất Phàm cũng buồn bực nói: “Trông tông chủ và Vũ Tam Gia khẩn trưởng như thế, có lẽ không phải là một linh thú bình thường đâu”.

“Chẳng lẽ là linh thú cấp chín?”

“Rất có thể là như thế, Vũ Tam Gia dù sao cũng là cảnh giới hóa thần…”

Bốn người lúc này bàn luận như thật.

Lúc này, Tần Ninh và Vũ Tam Gia đi ở phía trước, nhìn thấy dấu vết trên mặt đất đột nhiên dừng bước.

Phía trên mặt đất có một cái lỗ nhỏ, to bằng ngón tay cái, nhìn kỹ lại thì thấy cái lỗ này dường như rất sâu, liếc qua không thể thấy đáy được.

“Cái này…”

Thấy cảnh này, bốn người nhóm Thiên Linh Lung cũng sững sờ.

Chẳng lẽ cái mà Tần Ninh vẫn luôn chật vật tìm kiếm thật sự chỉ là một con tôm nhỏ?

“Chắc là ở ngay bên dưới!”

Vũ Tam Gia kích động thở hồng hộc nói: “Tần đại gia, mau bắt lấy nó đi”.

“Lão mù thối tha, lão mù khốn kiếp!”

Lúc này Tần Ninh mở miệng mắng: “Nhìn xem cái này là gì?”

Hắn vung tay lên, cát trên mặt đất lúc này bỗng di chuyển, cái lỗ biến mất không thấy nữa, mặt đất khôi phục lại sự bằng phẳng, cái gì cũng không có.

“Mẹ nó, bị lừa rồi!”, lão Vũ mù lập tức hô một tiếng.

“Trông cậy vào ngươi đúng là vô dụng!”

Tần Ninh chán chẳng buồn nói thêm, nhìn mặt đất cẩn thận nói: “Xem ra tôm đất nhỏ biết có người đến, nhìn khắp vùng đất Cửu U, có thể khiến vật nhỏ này thi triển thuật che mắt để trốn tránh thì cũng đáng kiêu ngạo đấy”.

“Đại gia, chúng ta đừng kiêu ngạo được không?”

Lão mù bày ra vẻ mặt đau khổ nói: “Con vật nhỏ đó rõ ràng biết chúng ta muốn bắt nó nên đã có đề phòng từ trước, e rằng không bắt được nó đâu!”

“Ai nói thế!”

Tần Ninh thong thả nói: “Dựa vào ngươi quả nhiên không được, vẫn là Vũ Đế đáng tin hơn”.

“Ta có thể so sánh với thúc của ta được sao?”

Vũ Tam Gia lẩm bẩm một tiếng, nhìn thấy Tần Ninh trừng mắt nhìn mình, lập tức không dám nói thêm bất cứ lời nào nữa.

“Tôm cát nhỏ, cái này là do ngươi ép ta đấy!”

Lúc này Tần Ninh đột nhiên cất giọng nói: “Ta vốn muốn để ngươi giúp ta một việc, thế nhưng bây giờ ngươi trốn khiến ta không tìm được, vậy thì cũng đừng trách ta trở mặt vô tình!”

Tần Ninh vừa quát xong, mấy người nhóm Thiên Linh Lung càng cảm thấy khó hiểu.

Mới vừa rồi còn tìm kiếm cẩn thận chỉ sợ gây ra động tĩnh, bây giờ lại la lớn như thế, đám tôm cát nhỏ kia chẳng phải là sẽ chạy càng xa hơn sao?

“Được, ngươi vẫn còn chưa chịu ra!”

Tần Ninh lúc bấy giờ gật đầu nói: “Đừng cho rằng ta không biết các ngươi ở ngay chỗ này, nếu như đã không chịu ra vậy thì thôi đi, ta vốn còn định giữ lại chút thiện tâm, bây giờ xem ra là ta đã quá do dự thiếu quyết đoán rồi”.

“Ngươi không chịu ra, vậy ta liền động thủ!”

Vù...

Đột nhiên, một tiếng vù vù vang lên.

Kích Đại Vũ lúc này bỗng xuất hiện ở trong tay của Tần Ninh.
Chương 520: Muốn đưa ngươi ra ngoài chơi một chút

“Đã mấy vạn năm rồi, cũng không biết kích Đại Vũ có còn linh tính hay không, để ta thử một chút xem vậy”.

Tần Ninh vẫn lẩm bẩm như thường, nói: “Như này đi, lấy chỗ hiện tại làm trung tâm, đem toàn bộ vùng sa mạc này biến thành đầm lầy, ta thấy cũng không tồi”.

“A a a a…”

Tần Ninh cắm kích trong tay xuống đất cát, đột nhiên lúc này một giọng nói điên cuồng rống lên a a.

“Đừng đừng đừng, ta đi ra, như thế đã được chưa?’

Trong nháy mắt khi kích Đại Vũ xuất hiện, một giọng nói khá điên cuồng vang lên, mà lúc giọng nói đó vang lên thì có một âm thanh lắt nhắt đột nhiên chen vào.

Âm thanh lắt nhắt nghe như cuống họng vịt đực bị bóp chặt, chỉ còn lại một hơi tàn, vô cùng kỳ lạ.

“A…”

Lúc này, Thiên Linh Lung đột nhiên hét lên một tiếng, chỉ về phía Kiếm Tiểu Minh.

“Cô kêu cái gì? Làm ta sợ muốn chết!”, Kiếm Tiểu Minh vỗ ngực một cái, có hơi bất mãn nói.

“Nhìn đầu ngươi kìa…”, Thiên Linh Lung lúc này tay che cái miệng nhỏ.

“Đầu ta, làm sao ta có thể nhìn thấy đầu của ta được?”

Kiếm Tiểu Minh nhìn Thiên Linh Lung, khó hiểu nói.

“Không phải, trên đầu của ngươi có một con tôm…”

Một con tôm sao?

Kiếm Tiểu Minh vội vàng lấy gương ra soi, chỉ thấy bên trong gương quả nhiên có một con tôm ở trên đầu mình, toàn thân nó vàng óng, giống như khoác trên mình bộ chiến giáp bằng vàng, một con tôm nhỏ kích cỡ bằng ngón tay cái!

“A…”

Kiếm Tiểu Minh hét lên một tiếng kinh hãi, hai tay vội vàng phủi đầu, chính cái phủi đầu này đã khiến nó biến mất.

“Tôm đâu rồi?”

“Hai người các ngươi đang làm cái gì đấy? Bản Hà Tôn ở trong Đại Vũ Lục Châu, đang yên đang lành các ngươi đến quấy rầy sự yên bình, không biết như thế là không phải phép à?”

Tôm cát nhỏ lúc này đột nhiên xuất hiện ở trên đầu Lý Nhất Phàm, hai cái càng tôm xung quanh, bày ra dáng vẻ của một đại gia nhìn Tần Ninh và Vũ Tam Gia.

“Ta thấy ngươi quá buồn chán nên mới muốn mang ngươi đi ra ngoài chơi một chút”, Tần Ninh thản nhiên cười nói: “Thế nào? Có muốn theo ta đi ra ngoài chơi không?”

Tần Ninh nói xong, quơ quơ kích Đại Vũ trong tay.

“Có thôi đi không, có thôi đi hay không hả, Vũ Đế cũng đã chết rồi, ta cũng nên được dưỡng thọ chứ? Các ngươi như này là muốn sao?”, tôm cát nhỏ đau khổ nói: “Ta chỉ thích ở đây thôi, hai vị đại gia, cầu xin hai người xin hãy thương xót”.

Bây giờ, nhìn thấy con tôm cát nhỏ nói tiếng người, cả bốn người Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Một con tôm nhìn rất bình thường, ngoại trừ vỏ ngoài óng ánh vàng kim ra thì chẳng có gì khác những con tôm còn lại, lúc này lại đang đứng ở trên đầu Thẩm Văn Hiên, bày ra bộ dáng như nhị đại gia nói chuyện với Tần Ninh và Vũ Tam Gia.

Một con tôm cát nhỏ biết nói tiếng người?

Đây là linh thú gì vậy?

Không, không phải là linh thú, cho dù là linh thú cấp chín thì cũng không thể nói tiếng người được.

Con tôm cát nhỏ này rốt cuộc là thứ gì?

“Có đi hay không không phải do ngươi quyết định!”, Tần Ninh cầm kích Đại Vũ trong tay, nói: “Nhưng ta để lại một câu này, ngươi không đi thì ta sẽ biến Đại Vũ Lục Châu này thành Đại Vũ đầm lầy, khiến ngươi không có chỗ ẩn thân trên Cửu U Đại Lục”.

“Đến khi đó ta nghĩ đám yêu quái già cảnh giới Hóa Thần trên Cửu U chắc chắn sẽ rất muốn bắt ngươi, làm một bữa tôm hùm nướng thật ngon!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Thật ra, ngươi nhìn lại ngươi một chút xem, cứ ở lì trong Đại Vũ Lục Châu này nhàm chán đến mức nào cơ chứ? Chi bằng theo ta ra ngoài đi loanh quanh?”

“Phì!”

Tôm cát nhỏ lúc này cũng nhổ phì một cái, tức giận bất bình nói: “Ca, đại ca, ta van xin ngài, tha cho ta đi, ngài nói tại sao ngài cứ âm hồn bất tán thế?”

“Trận chiến Phần Ma năm đó, Vũ Đế cũng đã chết rồi, ta vất vả lắm mới được yên tĩnh, ngài đừng bắt ta đi ra ngoài nữa có được không?”

“Ta nói rồi, chuyện này không phải do ngươi quyết định!”

Tần Ninh khoát tay, nói: “Được rồi, đừng nhiều lời nữa”.

“Đúng đúng đúng, tôm gia, ngài đi theo Tần đại gia đi!”, Vũ Tam Gia lúc này cười hì hì nói.

“Cút, Vũ lão tam, nhất định là ngươi giở trò quỷ, nếu không tại sao Vũ gia lại nguyện ý đưa kích Đại Vũ cho hắn?”

Vũ Tam Gia lập tức xua tay nói: “Chuyện này ngươi không thể trách ta được, cho dù ta không đứng ra thì Vũ gia có thể mạo phạm Tần đại gia sao? Hơn nữa, Tần đại gia đến ta dám không tiếp đãi tốt sao?”

“Cút!”

Tôm cát nhỏ không thèm để ý đến Vũ Tam Gia, nhìn về phía Tần Ninh, ánh mắt liếc qua mấy người nhóm Thẩm Văn Hiên.

“Tay thất khiếu thông tâm, là một hạt giống luyện đan tốt”.

“Thằng nhóc này là hậu nhân của Kiếm Âm Sơn à?”

“À? Tên tiểu tử này… hình như chả có chỗ nào đặc biệt hết…”

“Cô bé này, ngược lại có một trái tim Linh Lung, cũng không tồi…”

Tôm cát nhỏ nhìn mấy người rồi đưa ra từng lời bình, cuối cùng nhìn về phía Tần Ninh nói: “Tần gia, hình như lần này ngài chọn người chẳng ra sao cả”.

“Liên quan gì đến ngươi!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Được rồi, theo ta đi thôi”.

“Được rồi được rồi, ngay cả kích Dại Vũ ngài cũng đã mượn được, nếu ta không đi cùng ngài há chẳng phải sẽ bị ngài nướng ăn sao!”

Tần Ninh không nói gì thêm, nhìn về phía Vũ Tam Gia, nói: “Ngươi dẫn bọn họ đi trước chờ ta, ta và tôm cát nhỏ đi đến chỗ sâu xem thử”.

“Gia!”

Vũ Tam Gia lập tức nói: “Để ta đi cùng ngài đi... Ở trong đó dù sao cũng là…”

“Không cần, ta chỉ đi xem thử một chút, sẽ không làm gì hết!”

Tần Ninh vừa nói xong, phất tay áo, tôm cát nhỏ trực tiếp nhảy lên vai Tần Ninh, nó cũng không dám nhảy lên đầu của Tần Ninh, nó vẫn chưa muốn thành tôm nướng đâu!

Hai bóng hình từng bước rời đi, biến mất ở trong bụi cây xanh.

Bốn người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh và Thiên Linh Lung cho đến bây giờ vẫn chưa có phản ứng lại.

Chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Một con tôm biêt nói chuyện, còn tự xưng là Hà Tôn?

Cái này đúng là tin lạ trong thiên hạ!

“Vũ Tam Gia, Vũ Tam Gia, đại ca ta đi làm gì vậy?”

“Chuyện con nít không nên hỏi thì đừng hỏi…”, Vũ Tam Gia dẫn đường, mang theo bốn người bọn họ đi ra ngoài.

“Vũ Tam Gia, ngài quen đại ca của ta như thế nào?”

Kiếm Tiểu Minh lúc này lại nói: “Ca của ta hình như vẫn luôn ở trong đế quốc Bắc Minh, ông ở đây thì làm sao quen được ca của ta?”

“Tiểu tử, ngươi muốn biết đến thế à?”

Vũ Tam Gia nhìn về phía Kiếm Tiểu Minh, nhếch miệng cười nói: “Nếu như ngươi mà biết thì sẽ bị dọa sợ mất mật, hơn nữa còn có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, ngươi còn có muốn biết nữa không?”

“Muốn!”

Thiên Linh Lung lúc này tiếp lời nói: “Tần tông chủ trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, thậm chí chuyện của mười mấy vạn năm trước cũng nắm rõ như lòng bàn tay, chuyện này quá kỳ lạ”.

Nghe thấy lời này của Thiên Linh Lung, Vũ Tam Gia nhếch miệng cười: “Không hổ là một trái tim Linh Lung, quả nhiên thông minh, nhưng thông minh cũng vô ích”.

“Chuyện về Tần đại gia các ngươi đừng suy nghĩ nữa, dù các ngươi nói ngài ấy là Cửu U Đại Đế hay là bị người ta đoạt xác cũng được, ngược lại đừng đoán nữa, đoán không ra đâu”, Vũ Tam Gia cười hì hì nói: “Nhưng ta khuyên các ngươi nhớ kỹ một điều, nếu Tần đại gia đã để các ngươi ở bên cạnh thì đây chính là phúc khí mà mấy đời nhà các người cũng không tu được đâu, các ngươi phải cố gắng trân trọng, nếu như có một ngày các ngươi thật sự có thể đi theo ngài ấy đến cuối cùng thì tự khắc sẽ biết ngài ấy là ai!”

Vũ Tam Gia thần thần bí bí, cười cười không nói gì thêm nữa.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom