• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Cường Giả Tông Sư (2 Viewers)

  • Chương 1311-1315

Chương 1311: Khiếp sợ

Trong ánh sáng chớp nhoáng, đôi mắt già nua của Vương Kiếm Hiện chỉ có thể bắt gặp một tia sát ý sáng lạnh như băng, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, tia lạnh lẽo đó đã ở ngay trước mặt, đâm thẳng vào trái tim.

Thế nhưng...

Thời gian và không gian đột nhiên dừng lại.

Có thể thấy rõ, một người trong Thập Nhị Băng Túc cầm kiếm băng trong tay. Kiếm băng sắc bén, lạnh lùng, mũi kiếm cắm ngay giữa ngực Vương Kiếm Hiện, chỉ lệch giới hạn một tấc, nhưng đã bị dừng lại, đông cứng.

Điều kỳ lạ hơn nữa là, không một ai nhìn thấy Tô Minh di chuyển như thế nào? Dù nói gì, Tô Minh cũng đã đứng ở bên cạnh Vương Kiếm Hiện và người vừa ra tay của Thập Nhị Băng Túc.

“Thực lực không tệ, tính tình khá xấu!”, Tô Minh cười, sau đó, dưới sự chú ý của mọi người, anh thản nhiên vỗ người kia một cái.

Trong chốc lát.

Người kia lập tức nổ tung!

Nổ thành một đống xương máu.

Ngay cả xương cũng không còn.

Thần hồn cũng vỡ vụn và tan vào hư vô.

Điều đáng sợ nhất là, người kia nổ tung mà không hề phát ra âm thanh, đám sương máu cũng không thể tràn ra, cứ như vậy mà lẳng lặng rồi chết hẳn.

Sắc mặt của Cốc Ngưng Băng tái nhợt.

Trái tim cũng ngừng đập vài nhịp.

Quá kinh khủng rồi.

Cùng lúc đó.

Mười một người còn lại trong Thập Nhị Băng Túc sau giây phút trải qua những cảm xúc như sợ hãi, phẫn nộ, không thể tin nổi thì phản ứng đầu tiên chính là báo thù.

Mặc dù Thập Nhị Băng Túc đều do Cốc Ngưng Băng tìm kiếm từ nhiều nơi khác nhau, nhưng trong những năm qua, họ đã cùng hợp tác, tu luyện, tình cảm thân thiết, thậm chí là qua bao nhiêu trận chiến sinh tử phối hợp cùng nhau, mặc dù không phải anh em ruột, nhưng lại là anh em cùng vào sinh ra tử.

Hiện giờ, nhìn thấy một người trong số họ bị chết thảm đến mức không còn toàn vẹn thi thể ngay trước mặt, sao họ có thể nhịn được?

Đầu óc vẫn đang ngơ ngác.

Không kịp suy nghĩ nhiều.

Chỉ có suy nghĩ muốn báo thù.

Khí tức băng hàn đột nhiên nổi lên. Mười một người kia giống như mười một tia sáng băng hàn, khí tức dữ dội dao động, lạnh đến thấu xương, đông cứng cực điểm. Nhìn từ xa, trông chẳng khác nào có mười một ánh sáng đang phát ra từ cơ thể của mười một người. Ở giữa ánh sáng chớp nhoáng, mười một người - mỗi người cầm một vũ khí, có kiếm băng, có đao băng, có trùy băng,... mỗi một vũ khí đều là dung khí bản mệnh của bọn họ, chứa đầy khí tức băng hàn và sát khí mạnh mẽ, ẩn chứa bên trong nó lại là pháp nguyên thuộc tính băng. Hơn nữa, dù đẳng cấp của pháp nguyên không phải cực kỳ cao nhưng đạt tới cấp ba cấp bốn, không phải quá thấp. Tính thêm cả pháp nguyên thuộc tính băng và vũ khí cực kỳ phù hợp, họ phối hợp vô cùng hoàn hảo. Binh khí nắm trong tay, mười một người dường như đều đang hòa làm một cùng vũ khí của mình.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...

Mười một người đột nhiên bùng nổ.

Giống như mười một bóng ma màu bạc trắng.

Chỉ thấy những gợn sóng, khiến người khác không thể nhìn rõ bóng dáng.

Chỉ có băng tuyết sương mù đang dâng lên, từ từng phía, hung hăng lao về phía Tô Minh.

“Chết đi!”

Mười một người cùng gầm lên, giọng nói trầm bổng vang lên khắp chốn, trải khắp không gian thực tế ảo.

Giọng nói tàn nhẫn mà kiên quyết.

“Không ổn!”, hiện giờ Cốc Ngưng Băng mới sửng sốt, vừa muốn ngăn Thập Nhất Băng Túc còn lại nhưng đã quá muộn, cô ta còn chưa kịp nói gì thêm thì đã nghe thấy giọng nói thản nhiên, hờ hững của Tô Minh vang lên: “Không gian sụp đổ!”

Chỉ bốn chữ đó thôi…

Trong chốc lát, tất cả không gian, bao gồm cả không gian của Cốc Ngưng Băng đang đứng, dường như đều nằm trong tầm kiểm soát, có thể nói là hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Tô Minh.

Cốc Ngưng Băng vô thức giãy dụa, nhưng lại không thể giãy dụa.

Dường như cả bầu trời vô biên đang bị trói buộc.

Khí tức trong không gian dường như đã trở thành phân tử không gian vô tận, nó đang tuôn chảy, không ngừng trào ra dưới sự chỉ huy của Tô Minh.

Cốc Ngưng Băng sợ hãi đến mức run rẩy toàn thân, ngạt thở.

Đáng sợ quá.

Như thế này thì trình độ kiểm soát pháp nguyên không gian phải đến mức nào chứ?

May mà, không gian xung quanh cô ta cũng chỉ đang trói buộc cô ta, chỉ vậy mà thôi.

Nhưng Thập Nhị Băng Túc khác lại không thế.

Cô ta có thể thấy rõ ràng, Thập Nhị Băng Túc giống như những bóng ma đều đột nhiên bị vây chặt, đóng băng, cứng lại, bị đóng băng đến mức trở thành thể rắn ở trước mắt tất cả mọi người.

Dù bọn họ giãy giụa thế nào, dù bọn họ thiêu đốt Tiên Nguyên hay tinh huyết đến đâu cũng không thể cử động được.

Không thể cử động dù chỉ một chút.

Dường như bọn họ rơi vào trạng thái băng phong, ngưng đọng bởi tháng năm và không gian vô biên.

Mà đây, mới chỉ là bắt đầu…

Sau đó, không gian ở bên cạnh mười một người đột nhiên sụp đổ, vặn vẹo.

Đúng thế, từng phần không gian như vỡ tan thành từng mảng, điên cuồng sụp đổ. Quầng sáng không gian méo mó lại giống như sóng thần hết đợt này đến đợt khác, lóe ra thần vận không gian thần bí và rực rỡ.

Ngay sau đó, mười một người bị xé nát cơ thể trong không gian sụp đổ, tan rã thành cơn mưa máu.

Bao gồm cả thần hồn cũng bị xé tan thành những mảnh vỡ.

Mười một người này, chết không kịp ngáp.

Còn Tô Minh, từ đầu đến cuối chỉ tùy tiện thốt ra bốn chữ “Không gian sụp đổ”, nói sao làm vậy.

Không có động tác khác!

Nhưng giống như Diêm Vương tại thế!

Quá đáng sợ!

Ngay cả những người trong Cực Kiếm các biết Tô Minh cực kỳ mạnh, hiện tại, khi nhìn chằm chằm Tô Minh trong đống phế tích kia, họ cũng sợ đến ngây người.

Không phải là họ chưa từng nhìn thấy cảnh giết người trong chớp mắt, nhưng cảnh tượng một giây chết luôn kinh khủng như vậy thật sự khiến họ khó mà hình dung nổi, cảnh tượng đó cũng khiến họ nhớ đến hàng trăm triệu năm mất.
Chương 1312: Hơn kém

“Cốc Ngưng Băng? Cô Cốc, đừng sợ, tôi là người nói đạo lý mà. Ừm, thuộc hạ của cô, định ra tay với tôi, định giết tôi thế nên bị tôi giết rồi. Hợp tình hợp lý mà thôi. Còn cô không hề ra tay, cũng không tham dự, thế nên, tạm thời cô rất an toàn”. Tô Minh nhìn về phía Cốc Ngưng Băng, cười rồi nói, cũng cởi bỏ không gian trói buộc trên người Cốc Ngưng Băng.

Trong chốc lát, Cốc Ngưng Băng giống như người sắp chết đuối được cứu, cô ta thở hồng hộc, cả người toàn là mồ hôi lạnh.

Sắc mặt của cô ta tái nhợt.

Cô ta nhìn về phía Tô Minh, có chút run rẩy, muốn nói điều gì đó, nhưng lại không dám nói gì.

Cô ta là đứa ngốc thì cũng hiểu được, mình đã nhìn lầm rồi.

Người thanh niên trước mặt, có lẽ cực kỳ mạnh, vô cùng mạnh, có khi còn là yêu nghiệt cả tỷ năm mới có một nên có thể giết cô ta trong tích tắc.

“Cốc Ngưng Băng, sao rồi? Có biết mình là gì chưa? Tiếp tục kiêu ngạo đi! Cô thật sự nghĩ rằng Cực Kiếm các gọi cô trở về là vì muốn cô trả ơn sao? Cô mà cũng xứng sao? Kẻ tàn nhẫn vong ân bội nghĩa như cô, Cực Kiếm các không vong ân bội nghĩa như cô tưởng, bảo cô trở về là vì các chủ muốn thúc đẩy chuyện của cô và cậu Tô. Các chủ nghĩ rằng trên thế giới này không còn người đàn ông nào tốt hơn cậu Tô nữa, không muốn cô bỏ lỡ người ta. Nhưng đáng tiếc, xem ra hiện giờ, cô không xứng trở thành người phụ nữ của cậu Tô, rõ ràng cậu Tô cũng không để ý đến cô”. Vương Kiếm Hiện nói, sao ông ta có thể chịu nổi nên miệng liền châm chọc như súng máy, thật đúng là cực kỳ khó chịu, nhịn gần chết, không châm chọc không được.

Cốc Ngưng Băng nghiến răng, khuôn mặt đỏ bừng vì nhục nhã.

Cô ta chỉ hận không thể ra tay giết chết Vương Kiếm Hiện.

Nhưng Tô Minh đang ở đây, cô ta không dám.

Trong lòng cô ta dâng lên một cỗ oán hận.

Cốc Ngưng Băng siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào trong lòng bàn tay.

Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng hết sức khống chết cảm xúc của mình, sau đó, giọng nói lạnh như băng vang lên: “Đại trưởng lão cần gì phải giậu đổ bìm leo như thế? Đúng thế, tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, nhìn lầm cậu Tô. Thế nhưng đại trưởng lão lại nói “trên thế giới này không có người đàn ông nào tốt như cậu Tô”? Hình như nói hơi quá rồi đúng không? Không cần nhắc đến nền văn minh cấp chín, chỉ nói các thanh niên tài tuấn của nền văn minh cấp tám thôi, đó không phải thứ mà đại trưởng lão có thể tưởng tượng được. Núi này còn có núi cao hơn, người này giỏi còn có người khác giỏi hơn”.

Cô ta đang châm chọc Vương Kiếm Hiện chưa trải việc đời.

Thực ra, sâu trong lòng cô ta cũng nghĩ như vậy.

Cô ta thừa nhận, Tô Minh rất yêu nghiệt, cực kỳ xuất sắc.

Nhưng cũng không đến mức vô địch muôn đời, là yêu nghiệt thiên tài nhất thế gian đi?

Lời này, trong chư thiên vạn giới, ai dám nói cơ chứ.

Lố bịch!

Nói thật thì cô ta có thể im lặng, không châm chọc Vương Kiếm Hiện, dù sao thì hiện giờ, cô ta cũng là mục tiêu công kích, nhỡ tâm trạng của Tô Minh không tốt một cái thì sẽ giết chết cô ta, thế coi như xong đời. Nhưng thật ra là do cô ta suy nghĩ không thông suốt.

Không oán hận Vương Kiếm Hiện thì tinh thần võ đạo sẽ bị nổ tung mất.

“Ha ha ha ha ha ha..”. Đầu tiên, Vương Kiếm Hiện sửng sốt, sau đó lại bật cười ha hả: “Cốc Ngưng Băng, cô đúng là không biết gì! Nền văn minh cấp tám? Nền văn minh cấp chín? Thì sao hả? Một thế hệ trẻ, ai có thể so sánh với cậu Tô chứ? Cậu Tô là yêu nghiệt đệ nhất trong Chư thiên vạn giới, cô thì biết cái đếch gì!”

Tô Minh cảm thấy hơi bất lực, Vương Kiếm Hiện không phải cố tình nâng anh lên để hại anh mà đây là lời nói chân thành, anh không tức giận vì những lời thổi phồng mình của Vương Kiếm Hiện.

Ngược lại anh còn thấy rất thú vị.

Thậm chí anh còn nghĩ những lời Vương Kiếm Hiện nói không hề sai!

Anh, Tô Minh chính là yêu nghiệt đệ nhất trong chư thiên vạn giới, không chỉ là yêu nghiệt đệ nhất, mà trong tương lai không xa, anh sẽ trở thành cường giả đệ nhất trong chư thiên vạn giới.

“Đại trưởng lão, tôi không muốn tranh luận với ông nữa. Tôi chỉ nói một câu, vị trí ở đâu thì quyết định tầm mắt ở đó”. Cốc Ngưng Băng nhìn chằm chằm Vương Kiếm Hiện, cô ta vừa nói vừa liếc nhìn Bạch Bào: “Sư tôn, cảm ơn người đã muốn thúc đẩy chuyện giữa con và cậu Tô, nhưng Cốc Ngưng Băng con cũng không phải không có ai thèm muốn, những người đàn ông theo đuổi Cốc Ngưng Băng con đây cũng không hề kém cạnh cậu Tô”.

Ánh mắt của Bạch Bào có chút lạnh lùng, lại có chút phức tạp, ông ta không nói gì.

“Nói vớ vẩn!”. Vương Kiếm Hiện lại bùng nổ, hơn nữa, còn nhảy vào bắt bẻ, thổi phồng Tô Minh, không hề niệm tình chút nào, quát lớn: “Người đàn ông theo đuổi Cốc Ngưng Băng cô không hề kém cạnh cậu Tô? Ha ha ha ha... buồn cười chết mất!”

Thế nhưng.

Ông ta vừa nói xong những lời này, tiếng cười của Vương Kiếm Hiện cũng dứt.

Đột nhiên.

“Buồn cười lắm sao?”, một giọng nói trầm bổng đột nhiên vang lên giữa không gian, mọi người vô thức nhìn về phía giữa không trung, chỉ thấy một khe hở không gian đang dễ dàng bị xé ra.

Một bóng người bước trên hư không bước xuống.

Là một người đàn ông, mặc áo gấm màu xanh xám, tóc dài buộc lên, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm, một tay chắp sau lưng, tay còn lại cầm một thanh kiếm, đứng giữa không trung như kiếm tiên. Đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng không có chút cảm xúc nào nhìn xuống phía dưới, không thèm liếc nhìn người khác, cực kỳ kiêu ngạo.

Cuối cùng ánh mắt đó nhìn về phía Cốc Ngưng Băng: “Ngưng Băng, xin lỗi, anh đến muộn”.

“Thần Diệu Vương...”. Giọng nói của Cốc Ngưng Băng hơi run rẩy, là vì cô ta đang kích động, cảm động, sau đó, nở nụ cười tươi như hoa, như hoa băng đang nở rộ, cô ta đứng thẳng lưng ưỡn ngực, khóe miệng nhếch lên, lộ ra vẻ vui tươi.

Sau đó, bóng dáng của Thần Diệu Vương lóe lên một cái là đã đứng ngay bên cạnh Cốc Ngưng Băng.

Thần Diệu Vương lạnh lùng nhìn Vương Kiếm Hiện: “Cậu đây cũng muốn theo đuổi Cốc Ngưng Băng, cậu đây thật sự thấy mình không hề kém cạnh ai, ông thấy sao?”

Vương Kiếm Hiện im lặng, sắc mặt tái nhợt đi, thậm chí còn không dám nhìn thẳng về phía Vương Kiếm Hiện. Mặc dù trong lòng ông ta vẫn nghĩ như cũ, dù người thanh niên đột nhiên xuất hiện trước mặt không thể so sánh với Tô Minh, nhưng đối phương lại là cảnh giới Tru Thần thật sự.

Đúng thế!

Cảnh giới Tru Thần.

Thần Diệu Vương chính là cảnh giới Tru Thần tầng một.

Cảnh giới này khá kinh khủng, cho dù hiện giờ Thần Diệu Vương cũng mới hơn mấy triệu tuổi, gần mười triệu tuổi nhưng vẫn thuộc thế hệ trẻ, hơn nữa còn là người khá trẻ tuổi trong thế hệ đó, hắn là cảnh giới Tru Thần trong thế hệ trẻ. Dù ở nền văn minh cấp tám, cũng được tính là nhân tài hiếm có.

Huống chi, tầng một cảnh giới Tru Thần của Thần Diệu Vương này cũng chỉ là một cảnh giới, còn thêm mấy con át chủ bài thì sức chiến đấu chân chính của hắn cũng đạt tới cảnh giới Tru Thần tầng ba.

Bị một cường giả cấp bậc quái vật - tầng một cảnh giới Tru Thần ghim, bây giờ Vương Kiếm Hiện còn có thể đứng được đã được coi là tố chất tâm lý rất mạnh rồi.
Chương 1313: Dám thì đấu, không thì cút

“Một vùng đất nhãi nhép mà Ngưng Băng chịu quay về thì đã là coi trọng các người lắm rồi, ha ha… Lại còn thấy bất mãn với cô ấy nữa chứ? Một đàn kiến không biết tốt xấu”, Thần Diệu Vương chớp mắt một cái, hừ lạnh một tiếng nói với giọng khinh bỉ.

Thần Diệu Vương vô cùng kiêu ngạo, ở nền văn minh Hàn Uyên hắn luôn coi trời bằng vui, chứ đừng nói là ở Cực Kiếm các.

Hơn nữa hắn cũng rõ lúc này hắn lên tiếng chế giễu, không những không khiến Cốc Ngưng Băng ghét mình mà còn đang bảo vệ cô ta. Điều này sẽ xúc tiến mối quan hệ của hai người hơn nữa.

Hắn đã cảm nhận được ánh mắt Cốc Ngưng Băng nhìn mình cũng ấm áp nhẹ nhàng hơn.

Điều này là điều mà trước đây hắn chưa từng dám nghĩ đến.

“Người anh em! Chi bằng đấu một ván nhỉ?”, một giây sau Thần Diệu Vương nhìn Tô Minh, nói.

Nói năng thoạt nghe rất khách khí nhưng đủ thấy vẻ thâm thúy.

Đó là ra lệnh!

Mặc dù hắn và Tô Minh không thù không oán, hơn nữa Tô Minh mới chỉ 100.00 tuổi, còn hắn sắp 10 triệu rồi. Thế nên chỉ cần Tô Minh đồng ý, kể cả hắn có nương tay thì đối phương không chết cũng bị thương, chắc chắn là không thể trụ nổi.

Nhưng để lấy lòng Cốc Ngưng Băng thì cũng chỉ có thể khiến người trẻ tuổi như Tô Minh phải chịu thiệt chút thôi.

Hắn xuất hiện kịp thời chẳng phải vì muốn Cốc Ngưng Băng lấy lại thể diện, trút được nỗi hận và tát vào tất cả mọi người sao?

Từ sâu thẳm trong tim Thần Diệu Vương thấy kích động. Hắn có dự cảm rằng, chỉ cần mình làm được thì khéo sau hôm nay Cốc Ngưng Băng sẽ đồng ý làm người phụ nữ của mình chăng?

Quyết đấu?

Thần Diệu Vương định quyết đấu với Tô Minh?

Rất nhiều người của Cực Kiếm các có mặt ở đây mặc dù khiếp sợ Thần Diệu Vương, vì dù sao hắn cũng ở cảnh giới Tru Thần trong truyền thuyết nhưng họ vẫn cảm thấy phẫn nộ. Ai nấy đều cố lấy dũng khí nhìn chằm chằm vào Thần Diệu Vương, hận nỗi không thể liều mạng với hắn.

Đúng là vô liêm sỉ!

Tô Minh mới 100.00 tuổi, còn Thần Diệu Vương sắp 10 triệu tuổi rồi mà định quyết đấu?

Có giỏi thì đợi Tô Minh tu luyện thêm mấy triệu năm, mấy chục triệu năm nữa xem?

Chỉ nói riêng thiên phú võ đạo thì hắn còn không xứng xách giày cho Tô Minh nữa!

Trên thực tế, Thần Diệu Vương làm sao không biết điều đó nhưng ở đây chỉ nhìn thực lực, không nhìn thiên phú võ đạo, chẳng phải thế sao?

Ngộ nhỡ trong lúc bất cẩn mình giết chết yêu nghiệt siêu cấp 100.00 tuổi này thì cũng chỉ có thể nói là mình ‘bất cẩn’ thôi, đúng không?

Ai có thể ngờ, một người thoạt nhìn có khí chất cao quý và phong thái phi phàm như Thần Diệu Vương mà trong lòng lại dấy lên sát ý như thế. Hơn nữa còn là sát ý đố kỵ.

Cũng không còn cách nào khác, chỉ trách Tô Minh mới 100.00 tuổi lại yêu nghiệt đến vậy, không đố kỵ không được.

“Không rảnh! Anh muốn gái đổ thì chịu khó đi tán đi, việc gì phải lấy tôi làm bàn đạp?”, Tô Minh nhìn chằm chằm vào Thần Diệu Vương, nói.

Cốc Ngưng Băng ở bên cạnh sáng mắt lên…

Tô Minh từ chối rồi sao?

Hay lắm! Điều đó chứng tỏ Tô Minh sợ rồi.

Ha ha…

Chẳng phải Tô Minh lợi hại lắm sao? Chẳng phải giả bộ mình là yêu nghiệt số 1 trong chư thiên vạn giới, vô địch thiên hạ sao?

Có giỏi thì đừng giả bộ nữa?

“Không dám ư? Cũng được, vậy thì xin lỗi Ngưng Băng ngay!”, Thần Diệu Vương chau mày, nói. Đối phương không dám… Điều này cũng nằm trong dự đoán của hắn. Nếu đã không dám thì sỉ nhục một phen vậy, bắt xin lỗi đã là nhẹ nhàng nhất rồi.

“Không phải! Tôi vẫn chưa nói hết câu…”, nhưng Tô Minh lại thản nhiên nói: “Ý của tôi là tôi không có hứng thú đấu bình thường mà có hứng thú đấu sinh tử. Anh có dám không?”

Tô Minh có cấp bậc thần hồn như nào? Là vô địch đó biết không?

Vì vậy kể cả Thần Diệu Vương giấu mình rất giỏi nhưng Tô Minh vẫn có thể nhìn ra vẻ đố kỵ và sát ý trong người hắn.

Giết người thì sẽ có người giết lại.

Nếu anh muốn giết tôi thì tôi đành phải ‘ăn miếng trả miếng’ thôi.

Đơn giản như vậy thôi mà!

Lời nói vừa dứt thì sắc mặt Thần Diệu Vương khẽ biến đổi. Hắn thấy vô cùng chấn động, cứ tưởng mình nghe nhầm. Sau đó, sâu thẳm trong tim là sự lo lắng. Tô Minh quá điềm tĩnh, quá tự tin và bá đạo, dường như tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh khiến cho Thần Diệu Vương lo sợ.

Đấu sinh tử ư?

Đám người trong Cực Kiếm các cũng vô cùng kích động, nhiệt huyết trào dâng, kích động đến hơi thở cũng khó khăn.

Họ hận nỗi không thể hét lớn lên. Đây mới là cừ chứ!

Vương Kiếm Hiện không kìm chế được mà toàn thân run rẩy. Ông ta ngẩng đầu lên nhìn Tô Minh với vẻ kính phục đến tận xương tủy. Cậu chủ Tô mãi là cậu chủ Tô. Mọi người tưởng cậu ấy đang đứng dưới tầng một thì trên thực tế cậu ấy đã đứng ở trên trời rồi.

Sắc mặt Cốc Ngưng Băng cũng trở nên khó coi.

Cô ta không phải kẻ ngốc. Thái độ đó của Tô Minh đâu chỉ khiến Thần Diệu Vương lo lắng? Cô ta cũng không khá hơn là bao.

Nhưng cũng chỉ biết giả vờ an ủi mình là Tô Minh đang cố gượng, Tô Minh đang giả bộ.

“Người anh em! Có mỗi cái mạng thì trân trọng nó đi. Huống hồ, anh còn trẻ thế, ‘đấu sinh tử’ nghe nó nặng nề quá. Tốt nhất anh nên suy nghĩ cho kỹ”, Thần Diệu Vương nói, một mặt cố giữ phong độ, ra vẻ mình muốn tốt cho Tô Minh, dường như hắn thắng rồi, dường như hắn đang tiếc nhân tài.

“Đừng giả vờ nữa! Có dám hay không? Dám thì đấu, còn không dám thì cút!”, giọng nói Tô Minh lạnh lùng, có chút không nhẫn nại được.

“Tu La Tứ Phương Trảm! Chết đi!”, đồng thời lúc này, không ai ngờ đến nhất thì Thần Diệu Vương đột nhiên ra tay.

Đúng vậy! Đòn tấn công quá mạnh!

Đòn tấn công đột ngột không báo trước, còn khủng khiếp hơn đánh lén.

Hơn nữa hắn ra đại chiêu, hoàn toàn không thể nhìn thấy kiếm trong tay hắn từ đâu ra? Nhưng kiếm đó là dung khí vô cùng mạnh, còn là dung khí thượng phẩm hiếm gặp.

Không chỉ vậy, trên kiếm còn có 49 đường pháp nhãn Tu La, pháp nhãn là một kiểu hỗ trợ binh khí.
Chương 1314: Thắng làm vua, thua làm giặc

Thông thường, chỉ có đại sư luyện khí tiền sử mới làm được. Nhưng đến thời đại này đã thất truyền. Gọi là pháp nhãn, chính là dùng bí pháp cao cấp đặc biệt phong ấn một vài năng lượng, quy tắc đặc biệt trên binh khí.

Trong lúc dùng binh khí ra đại chiêu thì pháp nhãn sẽ giống như chất xúc tác, chất bổ trợ khiến binh khí xuất chiêu với uy lực tăng lên nhiều lần.

Kiếm này của Thần Diệu Vương không những kèm theo pháp nhãn mà còn là 49 pháp nhãn.

Không những là 49 mà còn là pháp nhãn Tu La trong truyền thuyết.

Nói không khách khí thì với kiếm này, Thần Diệu Vương có thể được coi là đứng trên đỉnh cao của ‘Kim Tự Tháp’ tu giả võ đạo.

Không chỉ vậy, Thần Diệu Vương vô cùng tàn nhẫn, điều này ai cũng có thể cảm nhận được rõ. Kiếm quang ‘Tu La Tứ Phương Trảm’ bao hàm sát nguyên, mà còn là sát nguyên Bát Đoạn sơ kỳ, sát nguyên vô cùng đặc biệt. Chỉ với cấp bậc này đủ thấy thực lực của Thần Diệu Vương khủng khiếp đến nỗi nào. Nói chính xác ra, chỉ với sát nguyên ở Bát Đoạn sơ kỳ này cũng đủ để chém nát Cực Kiếm các rồi.

Hơn nữa, khoảng cách giữa Tô Minh và Thần Diệu Vương lại gần như vậy nữa.

Do đó, sức tấn công của ‘Tu La Tứ Phương Trảm’ không nói cũng rõ.

Dù sao thì lúc Thần Diệu Vương ra tay, rõ ràng mọi thứ xung quanh đều bị khóa chặt và bị đông cứng. Đám Vương Kiếm Hiện hay người đàn ông áo bào trắng đều thấy tim đập mạnh, mặt không còn giọt máu. Ai nấy đều đờ đẫn ngây dại, tư duy như bị khóa chặt. Có chết họ cũng không thể ngờ Thần Diệu Vương đường đường là yêu nghiệt siêu cấp của nền văn minh cấp tám lại vô liêm sỉ đến vậy?

Sau đó, trong khoảng thời gian cực ngắn, kiếm quang và Tu La khát máu đều bổ nhào về phía Tô Minh.

Thoắt cái, có hàng tỷ sát đạo, sát khí và ý chí tử vong xuất hiện.

Toàn bộ Cực Kiếm các đều không ngừng rung lắc.

Lúc này sắc mặt Thần Diệu Vương vừa tàn nhẫn vừa dữ dằn, khác hoàn toàn với vẻ cao quý và kiêu ngạo trước đó. Đặc biệt là đôi mắt vô cùng bá đạo, phấn khích và khát máu.

Thần Diệu Vương hiểu rõ một đạo lý: Thắng làm vua thua làm giặc.

Vì vậy nếu đã quyết sinh tử thì trong hai người nhất định sẽ có một người phải chết, vậy thì sao không dốc sức giết chết Tô Minh? Kể cả phải dùng thủ đoạn đê tiện một chút.

Kết quả thành công mới là tốt nhất.

Ngoài ra hắn cũng rõ một đạo lý ‘sư tử bắt thỏ cũng phải dốc sức’, vì vậy kể cả Tô Minh trẻ như này, cảnh giới chỉ là cảnh giới Hồng Mông thấp bé nhưng hắn đã không ra tay thì thôi, ra tay rồi thì phải ra chiêu mạnh nhất.

Còn Cốc Ngưng Băng ở bên cạnh mắt sáng như trăng rằm, cô ta phấn khích muốn gào thét.

Cô ta hận nỗi không thể dùng tất cả những lời lẽ mỹ miều nhất để khen Thần Diệu Vương.

Trước đây sao mình lại không phát hiện ra Thần Diệu Vương ưu tú như vậy chứ?

Đáng lẽ phải như này! Người theo đuổi Cốc Ngưng Băng cơ mà!

Ra đòn độc ác, giết chết Tô Minh, quyết định kết quả.

Cách làm của Thần Diệu Vương đúng là rất hợp với ‘khẩu vị’ của cô ta.

“Đồ chết tiệt! Đi chết đi!”, Cốc Ngưng Băng oán hận không ngừng, đến lúc này thì cuối cùng cũng trút hết cảm xúc bực bội ra rồi. Cô ta đã hận Tô Minh đến tận xương tủy- người phá hỏng việc tốt của cô ta, người khiến cô ta mất mặt.

Cũng đúng lúc này…

“Muốn xuống suối vàng sớm thế sao?”, Tô Minh tùy ý nói, giọng nói không có quá nhiều cảm xúc.

Trong lúc âm thanh vang lên thì dường như bóng của Tô Minh bị ‘Tu La Tứ Phương Trảm’ chém trúng.

Thoạt nhìn thân người Tô Minh bị chém thành hai mảnh.

Nhưng….

Sau đó có thể nhìn thấy, bóng hình bị chém trúng là tàn ảnh của Tô Minh.

Đúng vậy!

Tàn ảnh!

Con ngươi của Thần Diệu Vương co rúm lại, vô cùng chấn động.

Hắn đã từng gặp phải tu giả võ đạo có tốc độ nhanh như này nhưng thân pháp nhanh như Tô Minh hiện giờ thì đúng là lần đầu hắn nhìn thấy.

Tốc độ như nào mới có thể làm được đến mức người khác không thể theo kịp tàn ảnh và bóng như vậy? Lại còn ở nguyên tại chỗ?

Trong lúc kinh hãi, trong đầu Thần Diệu Vương lại xuất hiện một suy nghĩ, Tô Minh đi đâu mất rồi?

Đúng vậy! Biến đâu mất rồi?

Thần Diệu Vương thấy ngạt thở, đúng là bị hù dọa sợ chết khiếp. Hắn nghĩ, nếu mình dùng hết sức dồn kiếm chém mà chém phải tàn ảnh của Tô Minh, vậy Tô Minh đâu? Tại sao mình không có cảm giác gì, không nắm bắt được? Rốt cuộc đối phương là người hay quỷ?

Tô Minh đi đâu rồi?

Một giây sau Thần Diệu Vương nhìn thấy, Tô Minh đang mặt đối mặt với hắn.

Thần Diệu Vương kinh hãi, theo bản năng định lùi về sau. Đúng là gặp phải quỷ rồi!

Đối phương đứng trước mặt mình mà mình không hề cảm nhận được trước đó.

Quá khủng khiếp!

Tiếc rằng… Hắn có lùi về sau được không?

Có thể nhìn thấy rõ, tay trái của Tô Minh khẽ giơ ra bóp chặt cổ Thần Diệu Vương.

Kỳ lạ thật! Rõ ràng tất cả mọi người đều nhìn thấy Thần Diệu Vương đã lùi về sau mà Tô Minh làm thế nào lại dễ dàng bóp chặt cổ đối phương thế? Thân pháp này dường như ngoài sức tưởng tượng của tầng không gian này.

Suy nghĩ đầu tiên của Thần Diệu Vương là không ngừng giãy dụa nhưng hắn mơ hồ phát hiện ra, mình không thể nhúc nhích…

Dường như hắn bị cái gì đó khóa chặt, như rơi vào đầm lầy không thể thoát ra.

Không thể nhúc nhích!

Hắn cảm nhận không sai, lúc này hắn đã bị Pháp Tắc Trường Hà của Tô Minh khóa chặt nên tất nhiên không thể nhúc nhích.
Chương 1315: Tổ chức sát thủ Phù Sinh Ngục

Nếu đã không giãy ra được, vậy thì Thần Diệu Vương chỉ có thể giơ tay đang cầm thanh kiếm là dung khí thượng phẩm kia lên.

Kiếm quang màu đen như lưỡi hái tử thần.

Ở cự ly gần, kiếm quang phát ra âm thanh đầy chết chóc chém về phía đầu Tô Minh.

Thần Diệu Vương nghĩ Tô Minh nhất định sẽ né tránh.

Chỉ cần Tô Minh tránh thì hắn có thể thoát ra khỏi bàn tay đang nắm chặt cổ mình.

Nhưng…

“Bụp!”, Thần Diệu Vương nhầm rồi.

Trong thời gian ngắn ngủi, Tô Minh đã giơ tay phải lên, không thèm nhìn mà đập lên thanh kiếm.

Âm thanh giòn tan vang lên như cả tầng võ đạo này đều vỡ tung, âm thanh vô cùng chói tai.

Kèm theo âm thanh đó là kiếm ở cấp bậc dung khí thượng phẩm bị Tô Minh dùng tay bình thường bẻ gãy thành nhiều mảnh.

Đúng là thần tích vô thượng.

Thần Diệu Vương cũng ngây người ra, con ngươi như sắp bay ra ngoài.

Đồng thời lúc này, Thần Diệu Vương cảm nhận được tay Tô Minh bóp chặt cổ mình dường như có một lực hút thần bí mà khiến mình không thể phản kháng.

Lực hút đó không phải là cái gì khác mà chính là… Là luồng khí sinh mệnh của Tô Minh.

Đúng vậy! Tô Minh vừa tùy ý dùng đến thuật Sinh Mạng Lưu Phóng.

“Không… Không… Không…”, Thần Diệu Vương tuyệt vọng nhưng hét không thành tiếng. Đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào Tô Minh, hoảng sợ vô cùng. Tiếc rằng Tô Minh coi như không nhìn thấy.

Sau một hơi thở, Tô Minh mới buông tay ra.

Thần Diệu Vương như bị phong hóa hàng tỷ năm, lúc này lập tức hóa thành tro tàn.

Thổi một cái là thân xác đã biến thành hư vô, đến thần hồn cũng không còn.

“Anh nghĩ mình không thua kém bất cứ ai nhưng tiếc rằng đó chỉ là suy nghĩ của anh thôi”, Tô Minh lẩm bẩm, cảm thấy có chút vô vị.

Hình như cảnh giới Tru Thần cũng rất yếu.

Những người ở xung quanh đều im lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều chấn động đến nỗi quên thở và tim như ngừng đập. Họ cứ đờ đẫn tại chỗ.

Đến khi…

“Tô Minh! Anh có mạnh, có yêu nghiệt đến đâu thì cũng đã sao? Chẳng phải Cốc Ngưng Băng này vẫn sống ngon lành sao? Ha ha… Đồ khốn! Hống hách như vậy thì tôi sẽ ngồi ở nền văn minh Hàn Uyên chờ ngày nhìn thấy anh chết! Ha ha…”, giọng nói đầy oán hận của Cốc Ngưng Băng vang lên.

Giọng nói phân tán đến từ bốn phương tám hướng.

“Hừm!”, Tô Minh phát ra tiếng kinh hãi.

Tô Minh quay đầu lại nhìn về phía Cốc Ngưng Băng thì lúc này cô ta đã biến mất.

Đúng vậy!

Cô ta đã biến mất trước mặt Tô Minh.

“Một loại bí pháp Binh Giải?”, Tô Minh nhếch lông mày lên thầm nghĩ.

Đúng là nằm ngoài suy đoán của anh, đây cũng là lần đầu anh gặp phải bí pháp này.

Bí pháp này phải trả giá rất lớn nhưng có thể giữ được tính mạng.

Hơn nữa, gần như có thể 100% giữ được mạng sống.

Kể cả hiện giờ thực lực của Tô Minh rất khủng khiếp nhưng vẫn chưa kịp ngăn cản Cốc Ngưng Băng dùng bí pháp Binh Giải để tháo chạy.

“Hôm nay cô chạy được thì cô sẽ cảm thấy tuyệt vọng nhanh hơn thôi”, Tô Minh cười một cách thần bí. Cốc Ngưng Băng tưởng rằng mình chạy trốn về nền văn minh Hàn Uyên là không có chuyện gì nữa sao?

Thật không may!

Tô Minh sắp đến nền văn minh Hàn Uyên rồi. Anh vẫn phải làm một chuyện ở đây, đó là lật tung cả nền văn minh Hàn Uyên này lên.

Đây chẳng phải là trùng hợp sao?

Vốn dĩ Cốc Ngưng Băng không đến mức bị giết chết, mặc dù khiến người ta ghét bỏ.

Nhưng cô ta lại lộ ra sát ý và vẻ oán hận mạnh mẽ khi mình giao đấu với Thần Diệu Vương.

Vậy thì không thể trách mình rồi.

Đồng thời lúc này, trong một mật thất của băng cung ở nền văn minh Hàn Uyên…

Đột nhiên có một bóng hình quái dị xuất hiện nhưng bóng hình này tóc đã bạc trắng, toàn thân toát ra tử khí, khóe miệng toàn là máu tươi, khí tức như hấp hối sắp chết.

Đó chính là Cốc Ngưng Băng.

“Suýt thì chết! A… Tên Tô Minh khốn kiếp!”, hai mắt Cốc Ngưng Băng toàn màu máu, giọng nói khàn khàn. Bí pháp Binh Giải có thể thoát chết nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Hiện giờ thực lực của cô ta đã mất đi 80%.

“Đồ chết tiệt! Có giỏi thì giết đến tận nền văn minh Hàn Uyên đi!”, Cốc Ngưng Băng lẩm bẩm, sát ý và vẻ oán hận đã lên cực điểm.

Dường như có ý cầu nguyện.

Vì bản thân cô ta rất khó để báo thù. Dù sao thì thiên phú võ đạo và thực lực của Tô Minh quá khủng khiếp, đúng là điên rồ!

Nhưng nếu như điên rồ đến mức có một ngày giết đến tận nền văn minh Hàn Uyên thì tất cả lại khác.

Điều đặc biệt và đáng sợ của nền văn minh Hàn Uyên là điều mà bất cứ ai cũng khó tưởng tượng.

Vì vậy lúc cuối chạy trốn cô ta mới thốt ra lời nguyền độc ác như vậy chính là khiêu khích Tô Minh giết đến tận đây.

Vậy tại sao Cốc Ngưng Băng lại tự tin nghĩ rằng Tô Minh đến đây thì sẽ chết chắc?

Lý do rất đơn giản! Nền văn minh Hàn Uyên có một thế lực tên là Phù Sinh Ngục- một tổ chức sát thủ.

Ban nãy dùng đến bí pháp Binh Giải, Cốc Ngưng Băng đã liên hệ được với Phù Sinh Ngục để ‘mua’ cho Tô Minh một lệnh giết địa cấp.

Phù Sinh Ngục ra tay thì chưa thất bại bao giờ.

Phù Sinh Ngục được công nhận là thế lực mạnh nhất ở nền văn minh Hàn Uyên. Hơn nữa nó vô cùng thần bí. Đến giờ cũng không ai biết rõ Phù Sinh Ngục ở nền văn minh Hàn Uyên có bao nhiêu sát thủ? Cũng không biết đại bản doanh của Phù Sinh Ngục ở đâu?

Tất cả đều là một điều bí ẩn. Nhưng Phù Sinh Ngục vô cùng mạnh.

Và mạnh đến mức nào?

14 năm trước, cường giả của nền văn minh Hàn Uyên đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng Hàn Huyên đã chết trong tay Phù Sinh Ngục. Hơn nữa bị sát thủ của Phù Sinh Ngục giết trong tích tắc như đang giỡn chơi vậy.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Cường Giả Hàng Lâm Đô Thị
Cường Giả Đô Thị
  • Khuynh Tâm Nhĩ Nha
Tuyệt Thế Cường Long
  • 5.00 star(s)
  • Hoa Tiến Tửu
Võng Du Thần Cấp Cường Hào

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom