-
Chương 1316-1320
Chương 1316: Phân cấp nhiệm vụ ám sát của Phù Sinh Ngục
Phải biết rằng giá trị của bảng xếp hạng Hàn Uyên là rất cao. Nếu lấy được thứ hạng số 1 thì kể cả rời khỏi nền văn minh Hàn Uyên và đến nền văn minh cấp chín thì cũng được coi là cường giả đáng gờm rồi.
Cường giả đứng thứ 1 trên bảng xếp hạng Hàn Huyên lúc chết cũng ở cảnh giới Tru Thần tầng bảy. Có lời đồn, người này mang trên mình pháp nguyên Bát Đoạn và một loại pháp diễn.
Đường đường là người đứng đầu nền văn minh Hàn Uyên và là cường giả mạnh nhất, vậy mà bị Phù Sinh Ngục giết trong tích tắc. Đủ thấy mức độ đáng sợ của Phù Sinh Ngục là thế nào.
Hơn chục ngàn năm nay, thoạt nhìn Phù Sinh Ngục rất khiêm tốn nhưng lại là điều cấm kỵ trong nền văn minh Hàn Uyên.
Có người từng điều tra về Phù Sinh Ngục, bỏ ra cái giá vô cùng lớn nhưng cuối cùng vẫn không có thu hoạch gì.
Phải nói là Phù Sinh Ngục vô cùng thần bí.
Sau đó có một vị tiên tri tốn mấy trăm triệu năm thọ mạng, cố gắng suy đoán mới miễn cưỡng có được một thông tin liên quan đến Phù Sinh Ngục. Đó chính là, Phù Sinh Ngục có mối liên hệ rất lớn đối với nền văn minh cấp chín thần bí. Còn là thế lực nào trong nền văn minh cấp chín thì không suy đoán ra.
Dần dần, thông tin này cũng được công nhận.
Ba chữ ‘Phù Sinh Ngục’ càng lúc càng có tiếng vang khủng khiếp trong nền văn minh Hàn Uyên, đúng là khiến người ta sợ đến tận xương tủy.
Đây là thế lực vượt xa nền văn minh Hàn Uyên vốn có của nó.
Rốt cuộc tại sao phải hoạt động trong nền văn minh Hàn Uyên?
Có mục đích gì đặc biệt không?
Nhưng tin tốt là mặc dù Phù Sinh Ngục chấp nhận ủy quyền ám sát nhưng giá cao trên trời.
Cũng chính vì vậy mới không khiến nền văn minh Hàn Uyên hỗn loạn. Nếu không thì, một tổ chức sát thủ vô địch, tỷ lệ thành công cao như vậy mà tung hoành ở nền văn minh Hàn Uyên thì chẳng phải nội bộ nền văn minh Hàn Uyên sẽ hỗn loạn theo kiểu nay anh bỏ tiền mời Phù Sinh Ngục ám sát tôi rồi mai tôi lại bỏ tiền mời Phù Sinh Ngục ám sát anh hay sao?
Phải nói là cái giá nó cao ngoài sức tưởng tượng của 99,9% tu giả võ đạo.
Vậy nó cao đến mức độ nào?
Nói dễ hiểu như này, băng cung được lập nên 600000 năm, cũng được coi là thế lực hạng hai của nền văn minh Hàn Uyên, chỉ đứng sau mấy thế lực hạng một thôi. Nhưng 200000 người ở băng cung đều như cỗ máy ngày ngày vận hành kiếm tài nguyên võ đạo, còn bao gồm cả Cốc Ngưng Băng 600000 năm thu hoạch tìm kiếm được nhiều di sản. Nhưng cộng tất cả lại cũng chỉ đủ mời Phù Sinh Ngục ra tay một lần và chỉ là ủy thác địa cấp.
Ủy thác của Phù Sinh Ngục phân làm địa cấp, thiên cấp và thần cấp.
Nghe nói năm đó để Phù Sinh Ngục nổi tiếng ra tay ám sát người đứng đầu bảng xếp hạng Hàn Uyên cũng chỉ là địa cấp.
Còn ám sát thần cấp vẫn luôn là trong truyền thuyết.
Ám sát địa cấp là giá thấp nhất trong Phù Sinh Ngục, tất nhiên đây cũng là cái yếu nhất.
Nhưng kể cả như vậy thì Cốc Ngưng Băng vẫn chắc chắn 100%, chỉ cần Tô Minh dám đến nền văn minh Hàn Uyên thì sẽ chết chắc.
Vậy tại sao nhất định phải là đến nền văn minh Hàn Uyên?
Kể ra cũng lạ, ám sát của Phù Sinh Ngục chỉ trong phạm vi ở nền văn minh Hàn Uyên thôi. Chỉ cần có thể sống sót ra khỏi nền văn minh này, mãi mãi không quay lại thì Phù Sinh Ngục cũng không bao giờ truy sát. Nhưng với tiền đề là người đó có thể thoát ra khỏi nền văn minh Hàn Uyên dưới sự trông chừng của Phù Sinh Ngục.
Nói một cách tương đối thì chỉ cần không vào nền văn minh Hàn Uyên thì kể cả Phù Sinh Ngục có nhận được nhiệm vụ ám sát thì cũng sẽ không ra khỏi nền văn minh Hàn Uyên để tìm người đó.
Dù sao thì ám sát chỉ thực hiện trong phạm vi cả nền văn minh Hàn Uyên.
Đồng thời lúc này, dường như tất cả mọi người ở nền văn minh Hàn Uyên đều đang nhìn lên bầu trời.
Bởi vì cuối chân trời của nền văn minh Hàn Uyên xuất hiện một màn hình sáng giống như đám mây. Và trên đó xuất hiện một bức ảnh chân dung.
Bức ảnh đó chính là Tô Minh.
“Đối tượng mà Phù Sinh Ngục nhận nhiệm vụ ám sát địa cấp: Tô Minh”.
“Tuổi: 10.000”.
“Cảnh giới: cảnh giới Hồng Mông tầng bốn”.
“Sức chiến đấu thực tế: Trên cảnh giới Tru Vận tầng một”.
“Có ở nền văn minh Hàn Uyên không: Hiện giờ không”.
…
Bên cạnh chân dung của Tô Minh là những thông tin vô cùng rõ nét.
Phù Sinh Ngục lại có nhiệm vụ ám sát rồi sao?
Cách mấy trăm năm lại có nhiệm vụ rồi.
Mặc dù chỉ là nhiệm vụ địa cấp nhưng cũng khiến người ta phấn khích.
Đúng vậy! Tần suất Phù Sinh Ngục nhận nhiệm vụ là rất thấp.
Bình quân cứ ngàn năm mới nhận một lần.
Lý do vẫn vì… Thu phí quá cao.
Cùng với những thông tin mà Phù Sinh Ngục được ủy thác ám sát xuất hiện lộ liễu trước công chúng, cái tên của Tô Minh lập tức nổi tiếng khắp nền văn minh Hàn Uyên.
Chỉ mới 10000 tuổi? Cảnh giới Hồng Mông tầng bốn? Điều kiện này đã khó tưởng lắm rồi.
Đã vậy còn có sức chiến đấu trên cảnh giới Tru Vận nữa?
Không phải đùa đấy chứ?
Nhìn từ tư duy võ đạo thông thường thì đây không những là nói đùa mà còn là lời nhảm nhí.
Nhưng nếu Phù Sinh Ngục đã nhận nhiệm vụ thì bất luận là nhảm nhí hay gì thì ắt sẽ có kịch hay để xem.
Chỉ có điều, tên nhóc Tô Minh hiện giờ lại không ở nền văn minh Hàn Uyên.
Xem ra tên đó vẫn có thể sống tiếp trong thời gian ngắn.
Chỉ không biết rằng khi nào Tô Minh mới tự tìm cái chết tìm đến nền văn minh Hàn Uyên, ngộ nhỡ mãi mãi không đến thì phí ủy thác cao ngất ngưởng kia sẽ biếu không cho Phù Sinh Ngục à? Nghe nói, Phù Sinh Ngục không bao giờ trả lại tiền cho người khác.
Liệu có ai rời khỏi nền văn minh Hàn Uyên để tìm Tô Minh và nói tin này cho Tô Minh và bảo anh đừng bao giờ đến nền văn minh Hàn Uyên không? Có phải ai đó muốn làm vậy để được lợi ích gì từ phía Tô Minh không?
Không thể!
Tuyệt đối không thể!
Đã từng có người làm như này nhưng…
Chương 1317: Liên minh văn minh không đơn giản
Nhưng không biết tại sao, rõ ràng Phù Sinh Ngục đã biết rồi, có lẽ là dùng thủ đoạn thôi diễn dấu vết vận mệnh đặc thù gì đó!
Dù sao cũng đã biết rồi, sau khi biết thì người này đã bị Phù Sinh Ngục ra tay giết hại tàn nhẫn, đến cả gia tộc liên quan cũng bị diệt vong, có thể nói là kết cục cực kỳ thê thảm.
Từ đó về sau không còn ai dám có ý định như vậy nữa.
Trong mật thất, Cốc Ngưng Băng càng lúc càng thảm thương. Do binh giải nên thương thế của cô ta quá nghiêm trọng, dưới tình trạng này cô ta cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên võ đạo để trị thương. Nhưng vì giết chết Tô Minh, tuyên bố ủy thác nhiệm vụ đã tiêu tốn tất cả tích lũy mà bản thân cô ta và băng cung có. Cô ta hiện tại có thể nói là không xu dính túi, đến một viên đan dược trị thương cũng không có.
"Có lẽ, thương thế của mình phải mất mấy chục nghìn năm đến hàng trăm nghìn năm mới có thể hồi phục lại được mất", Cốc Ngưng Băng tự giễu. Dưới tình huống không có bất cứ tài nguyên võ đạo nào, thời gian để trị thương hồi thục đương nhiên sẽ rất lâu rất lâu, hơn nữa quá trình còn vô cùng khổ sở.
Nhưng cô ta không hề hối hận, trong đầu chỉ có một suy nghĩ - giết chết Tô Minh. Chỉ cần đạt được mong muốn này, dù có phải trả bất cứ cái giá nào cũng đáng.
"Thần phật bốn phương, con nguyện dùng tuổi thọ của mình làm cái giá, cầu cho Tô Minh tới nền văn minh Hàn Uyên, sớm ngày tới nền văn minh Hàn Uyên", kéo lê cơ thể trọng thương sắp chết, Cốc Ngưng Băng quỳ dưới đất, có chút tiều tụy lẩm bẩm tự nói, chỉ là kết hợp với gương mặt dữ tợn oán độc đến cực điểm nhìn thế nào cũng rất đáng sợ.
...
Cực Kiếm các.
Cực Kiếm các đang được xây dựng lại, xây dựng rầm rộ, công trình rất to lớn.
Cực Kiếm các suy cho cùng nội tình cũng không tệ, vẫn rất giàu có, có tiền thì dễ làm việc, đã thuê ước chừng hàng triệu người từ các nền văn minh khác cùng lúc làm việc, xây dựng lại cơ đồ hừng hực khí thế.
Đương nhiên những việc này không liên quan gì đến Tô Minh, thậm chí cũng không liên quan gì đến Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện.
Lúc này, Bạch Bào đang dẫn theo đám người Đại trưởng lão Vương Kiếm Hiện, Nhị trưởng lão Tống Thiên Mộc, Tam trưởng lão Hà Chương, đệ tử chân hạch Hồng Lâm, Chu Tư Hàn, Vu Phiêu Miểu của Cực Kiếm các cùng với ba người Tô Minh, Diệp Mộ Cẩn, Mạc Thanh Nhạn đi trong không trung.
Đoàn người đi về hướng liên minh các nền văn minh cấp tám.
Nếu đã đồng ý giúp đỡ Cực Kiếm các bước vào nền văn minh cấp tám thì Tô Minh nhất định sẽ làm được.
Trên đường đi, Diệp Mộ Cẩn vẫn đang thôn phệ tinh huyết Cửu Vị Tổ Phượng, Mạc Thanh Nhạn thì đang tế luyện mặt gương đó.
Về phần Tô Minh, anh cũng biết giữ điều độ, không tu luyện mà nói chuyện phiếm với đám người Bạch Bào và Vương Kiếm Hiện.
Về phần ba người Hồng Lâm, Chu Tư Hàn và Vu Phiêu Miểu, mặc dù đều là những người cao cao tại thượng, cực kỳ ưu tú trong thế hệ trẻ của Cực Kiếm các, được coi là những hy vọng tương lai của Cực Kiếm các nhưng lúc này cũng rất có nề nếp, hiền hòa, không dám nói leo vào, ngoan ngoãn hơn ai hết đi theo bên cạnh, yên lặng lắng nghe mấy người Các chủ Đại trưởng lão nói chuyện với Tô Minh, lúc lại cực kỳ kính sợ lén nhìn Tô Minh một cái.
"Liên minh các nền văn minh cấp tám tổng cộng có 17 nền văn minh liên kết tạo thành", Bạch Bào lên tiếng: "Trên thực tế, tất cả các nền văn minh cấp tám của chư thiên vạn giới đại khái có khoảng hơn 1300 cái, nhưng liên minh các nền văn minh cấp tám chỉ có 17 thành viên, 17 thành viên này chính là những thành viên mạnh nhất trong hơn 1300 nền văn minh cấp tám, mỗi một nền văn minh đều có thể nói là không có khoảng cách quá xa với nền văn minh cấp chín. 17 nền văn minh đó kết hợp lại với nhau tạo ra quy tắc cho liên minh các nền văn minh cấp tám, những quy tắc này đã kìm hãm tất cả các nền văn minh cấp tám, không chỉ như vậy, những nền văn minh cấp tám còn lại không gia nhập vào liên minh mỗi triệu năm sẽ phải cống nộp một số lượng tài nguyên võ đạo vô cùng khủng bố cho liên minh".
"Liên minh các nền văn minh cấp tám cũng quân phiệt ghê", Tô Minh cười nói, đúng là khuôn mẫu ỷ mạnh hiếp yếu chân thật. Không cho anh gia nhập liên minh nhưng vẫn bắt anh góp công, cảm giác này có chút giống với các nước thuộc địa mỗi năm bị bắt phải cống nạp cho thiên triều thượng quốc ở thời cổ đại Hoa Hạ vậy.
Tô Minh hỏi tiếp: "Nếu đã như vậy, Các chủ tại sao còn muốn đưa Cực Kiếm các thăng cấp lên nền văn minh cấp tám? Thăng cấp trở thành nền văn minh cấp tám, mỗi triệu năm phải tiến công cũng là một gánh nặng".
"Mặc dù cống nạp là gánh nặng nhưng lợi ích khi trở thành nền văn minh cấp tám càng lớn hơn, điểm trực quan nhất chính là một khi trở thành nền văn minh cấp tám, vậy thì mức độ năng lượng hư không trút xuống sẽ lập tức không chỉ tăng lên chục lần", Bạch Bào sâu thẳm nói, trong giọng nói đầy sự khát vọng.
"Năng lượng hư không?", Tô Minh có chút ngạc nhiên, lần đầu tiên anh nghe tới khái niệm này.
"Tầng nơi mỗi một nền văn minh chúng ta ở đều ngập tràn khí Tiên Linh, những khí Tiên Linh đó cũng không phải tự nhiên mà có, mà đến từ hư không, năng lượng hư không được hư không ban tặng, nhưng bản thân hư không vô tận dường như cũng có ý thức hoặc có thể nói là cũng có ý chí vô thượng của chính mình đang điều khiển, năng lượng hư không sẽ dựa vào cấp độ văn minh để phân bổ đổ xuống".
"Hóa ra là vậy", Tô Minh đã hiểu.
Chẳng trách linh khí tiên nguyên ở những tầng võ đạo của các nền văn minh có cấp bậc càng cao thì lại có nồng độ càng cao.
Tiện đà, ánh mắt Tô Minh khẽ động, giọng nói nhỏ xuống ba phần: "Nói như vậy, liên minh văn minh có chút đáng sợ rồi! Sát hạch của liên minh văn minh cũng được hư không cho phép ư?"
Nếu như hư không không cho phép vậy thì sát hạch các nền văn minh cấp bảy gì đó của liên minh văn minh có tác dụng gì? Dù sao việc phân bổ năng lượng hư không cũng là do bản thân hư không.
"Không sai. Liên minh văn minh rất không đơn giản, cả chư thiên vạn giới này có rất nhiều liên minh văn minh, như liên minh các nền văn minh cấp bảy, liên minh các nền văn minh cấp tám, cấp chín vân vân, rất thần bí, không ai biết sau lưng liên minh văn minh rốt cuộc là cái gì?", Bạch Bào cũng nhíu mày, tỏ ra cực kỳ kiêng kị.
"Cực Kiếm các vẫn luôn là nền văn minh cấp bảy, Các chủ chưa từng tiếp xúc qua với liên minh các nền văn minh cấp bảy ư?", Tô Minh hỏi.
Chương 1318: Đạm Đài Vô Tình bị truy nã
"Đương nhiên đã từng tiếp xúc qua, có điều trong mấy trăm triệu năm gần đây, Cực Kiếm các đã lâm râm muốn bước vào nền văn minh cấp tám rồi, vì thế qua lại với liên minh các nền văn minh cấp bảy cũng khá ít đi. Sau khi tôi nhậm chức Các chủ Cực Kiếm các thì gần như đã cắt đứt liên lạc với liên minh các nền văn minh cấp bảy. Thật ra cũng nghe nói, hơn một tỷ năm trước, một vị Các chủ của Cực Kiếm các chúng tôi đã từng là một trong những minh chủ của liên minh các nền văn minh cấp bảy".
"Thì ra là vậy", Tô Minh gật đầu, không hỏi thêm gì nữa mà chỉ âm thầm tiêu hóa thông tin, coi như hoàn toàn đã ghi nhớ những thứ liên quan đến liên minh văn minh.
Thời gian trôi qua.
Sau nửa ngày.
"Đến rồi", Bạch Bào ngưng giọng nói.
Vừa dứt lời, trong hư không vô tận trước mắt liền xuất hiện một tòa thành trì. Thành trì rất to lớn, cũng rất cổ xưa. Hơn nữa, tòa thành trì này lúc nào cũng đang trong trạng thái lưu lạc, lưu lạc trong hư không.
"Thành trì liên minh văn minh mỗi giờ mỗi phút đều lưu lạc trong hư không, cho nên tọa độ vị trí là không cố định, người bình thường nếu như không được liên minh văn minh mời thì không thể tìm thấy được", Bạch Bào giới thiệu nói.
Ngay sau đó cả đoàn người dường như đã nhận được lực kéo nhẹ nhàng khe khẽ của tòa thành trì đó.
Mọi người đều không phản kháng.
Tựa như con diều được kéo dây chầm chậm đi về phía tòa thành.
Rất nhanh.
Đoàn người vừa cảm thấy mắt bỗng hoa lại thì đã hạ xuống đất rồi.
Vừa hạ xuống, điều đầu tiên mà Tô Minh cảm nhận được chính là bị theo dõi!
Đúng vậy.
Bị theo dõi.
Tựa như vào trong sân bay phải đi qua cửa an ninh vậy. Có điều, khí tức theo dõi đó đại khái chỉ diễn ra trong vòng mấy hơi thở là đã biến mất.
"Khá phồn hoa đấy!", Tô Minh quét mắt quan sát phía trước, không khỏi cảm thán.
Trước mắt là một con đường rất xa hoa, người đông như kiến, nhưng lại có chút đặc thù, cả toà thành trì đều có thiên hướng tối tăm ảm đạm. Hơn nữa, mỗi tòa kiến trúc đều được làm từ những chất liệu gỗ thuộc tính kim loại đặc biệt.
Khắp nơi đều toát ra vẻ khác biệt và thần bí.
Ngoài ra, Tô Minh chú ý được trong cả tòa thành trì nơi nào cũng đều là trận pháp.
Quả thực là một nơi hội tụ trận pháp.
Tùy tiện nhìn cũng thấy, trên những cánh cửa hàng quán cũng được hay là những thiết bị hứng nước, những cửa sổ của các tòa lầu có thiên hướng thành lũy pháo đài đó cũng vậy, đều có dao động khí tức trận pháp đặc thù.
"Mấy vị mới tới thành liên minh các nền văn minh cấp tám à? Tôi tên Dương Nghiêu, xin chào các vị", đúng lúc này có một cậu thanh niên nhìn trông rất hoạt bát lanh lợi như con khỉ con đi tới, nịnh nọt cười nói, trong tay đang cầm một xấp giấy, loại giấy làm từ kim loại.
Trên giấy kim loại còn có các loại phù tự bí văn. Tô Minh thực ra nhìn cũng hiểu.
"Mặc dù tôi chỉ là một nhân vật nhỏ hạ lưu ở thành liên minh văn minh cấp tám này, nhưng tôi nắm trong tay rất nhiều tin tức, nếu như các vị muốn biết gì thì có thể hỏi tôi, tôi thu phí rẻ lắm, hơn nữa mỗi lần tư vấn còn có thể tặng miễn phí một tin tức giới thiệu về nhân vật cường giả chủ chốt trong thành Liên Minh", Dương Nghiêu cười khà khà nói, bộ dạng cực kỳ mê tiền.
Bạch Bào dường như có hứng thú muốn hỏi thăm vài vấn đề.
Còn Tô Minh chỉ liếc nhìn Dương Nghiêu rồi không nói gì.
Anh tiếp tục quan sát xung quanh.
Rất nhanh Tô Minh đã chú ý đến một nơi khá thú vị, không khỏi lên tiếng hỏi: "Trong thành này hình như có chút áp lực và nghiêm khắc! Bầu không khí rất không đúng! Còn cả khắp nơi đều dán giấy kia nữa..."
Tô Minh nhìn những mảnh giấy kim loại được dán khắp nơi trông như lệnh truy nã. Anh có chút tò mò, nhưng không đi đến gần để xem nội dung trên những tờ giấy đó, khoảng cách cũng khá xa, cộng thêm phù văn bí tự đặc thù nên có đọc cũng không hiểu rõ hết được, chi bằng hỏi thằng nhóc như con khỉ con này thì hơn.
"Anh đây đúng là có mắt nhìn", Dương Nghiêu hạ giọng, bộ dạng lén lút nói: "Gần đây, trong liên minh có một nhân vật quan trọng đã chết, nghe nói là con gái độc nhất của một vị minh chủ đã chết thảm trong lầu Nguyên Vị cách đây không xa, mà kẻ giết người hình như cũng là một người phụ nữ, họ tên không rõ nhưng dung mạo thì đặc biệt đặc biệt xinh đẹp, tựa như tiên nữ. Hiện tại, trong cả thành Liên Minh đều dán lệnh truy nã người này".
Dương Nghiêu nói rồi còn đưa cho Tô Minh một tờ giấy kim loại: "Anh xem đi, đây chính là lệnh truy nã, chỉ có một bức vẽ tiên nguyên đơn giản, những tin tức khác đại khái không rõ, người phụ nữ bị truy nã có lẽ là người ở nơi khác".
Tô Minh tùy ý thoáng nhìn qua.
Vốn dĩ chỉ tò mò xem qua bức hình của người phụ nữ bị truy nã mà thôi, nhưng vừa liếc nhìn, ánh mắt của Tô Minh liền run lên dữ dội.
Bức họa của người phụ nữ trên lệnh truy nã mặc dù không đặc biệt rõ nét, nhưng Tô Minh vẫn có thể nhận ra được, rõ ràng là Đạm Đài Vô Tình!
Tuyệt đối không sai.
Chỉ là, Đạm Đài Vô Tình sao lại xuất hiện ở trong thành liên minh các nền văn minh cấp tám được? Còn bị truy nã nữa?
Ý nghĩ đầu tiên là Tô Minh cảm thấy không thể nào, nhưng ngay sau đó Tô Minh lại cảm thấy rất có khả năng. Anh đột nhiên nhớ đến tin tức liên quan đến Vô Tình mà Mộ Cẩn mang đến cho anh, Vô Tình hình như đã thức tỉnh thần hồn thứ hai, cũng chính là thần hồn có tên là Vô Niệm đó.
Mà Vô Niệm này có lẽ cũng được gọi là Đạm Đài Vô Niệm, rõ ràng cực mạnh, mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi. Từ sau khi thức tỉnh thần hồn thứ hai này, dựa theo những gì Mộ Cẩn nói, thực lực của Đạm Đài Vô Tình bạo tăng một ngày ngàn dặm, sau đó đã rời khỏi Chiến Uyên.
Nếu như vậy thật thì trong thời gian ngắn mấy ngàn năm, nhiều nhất là mười ngàn năm nay, thực lực của Vô Tình đã bạo tăng đến mức đủ để đến thành liên minh các nền văn minh cấp tám cũng không phải là không có khả năng.
Dựa theo cảm nhận của bản thân Tô Minh, cấp độ võ đạo thực tế của thành liên minh các nền văn minh cấp tám này nếu như bỏ qua mấy vị minh chủ đó thì cũng không cao hơn quá nhiều so với Cực Kiếm các, hoàn toàn có khả năng Vô Tình đã đến đây.
Chương 1319: Thiên La
“Giết con gái duy nhất của Minh chủ sao?”. Tô Minh khẽ nheo mắt. Trong lòng nghĩ đến người gọi là Minh chủ, theo như cách nói của Bạch Bào, đó chính là chủ nhân của một trong mười bảy nền văn minh cấp tám đỉnh cao, thế nên mới có thể đảm nhiệm Minh chủ. Nói chính xác hơn, người Vô Tình giết chết chính là con gái duy nhất của chủ nhân nền văn minh cấp tám đỉnh nhất hay thậm chí là đã gần chạm đến cấp chín.
Bị truy nã cũng là hợp tình hợp lý!
Bất giác, Tô Minh hỏi Dương Nghiêu: “Có khả năng là cô ta đã trốn ra khỏi thành Liên Minh rồi không?”
“Tuyệt đối không thể. Con gái của Minh chủ liên minh văn minh cấp tám không phải dễ giết như vậy. Huống chi, người cô gái này giết chết còn là con gái duy nhất của chủ nhân văn minh Thiên La, anh không biết văn minh Thiên La sao? Trong mười bảy vị Minh chủ liên minh văn minh cấp tám mà có thể đứng trong năm người đứng đầu, vô cùng đáng sợ. Nghe nói, văn minh Thiên La đang tiến hành chuẩn bị thăng cấp lên cấp chín rồi. Lại nói, chủ nhân văn minh Thiên La đó còn nổi danh là che chở con cái. Con gái ông ta bị cô gái đó giết chết chớp nhoáng, trận pháp bao trùm cả thành Liên Minh đã được dùng đến, trước khi bắt được cô gái này thì thành Liên Minh chỉ có thể vào mà không thể ra”. Dương Nghiêu đè thấp giọng nói, trong giọng nói còn có chút kinh sợ và kính nể không nói nên lời.
Tô Minh im lặng.
Đương nhiên là lo lắng.
Thế nhưng cũng may, may là bản thân đến thành Liên Minh đúng lúc, nếu không Vô Tình có thể sẽ phải chết.
“Có cách nào tìm được cô gái kia không?”, Tô Minh bình tĩnh hỏi.
“Ha ha, anh cũng muốn tìm cô gái kia, giành lấy phần thưởng của chủ nhân văn minh Thiên La sao? Không giấu gì anh, bây giờ trong thành Liên Minh, chỉ cần là tu giả võ đạo tự cho mình có ba phần thực lực thì ai cũng đều dốc toàn lực đi tìm tung tích của cô gái kia cả. Dù sao, phần thưởng mà chủ nhân văn minh Thiên La trao tặng cũng là một con số thiên văn. Đáng tiếc, quá khó! Ngay cả chủ nhân văn minh Thiên La cũng không trực tiếp tìm được cô gái kia, người khác sao có thể dễ dàng tìm thấy? Nếu không có gì bất ngờ, cô gái này có thiên phú ngút trời về thân pháp và đạo ẩn thân. Trừ khi cô ta chủ động xuất hiện, nếu không những người bình thường như chúng ta trừ phi đụng phải may mắn được thôi, còn không thì rất khó có cơ hội tìm được cô ta”.
Tô Minh chợt nhíu mày.
Rất khó!
Không tìm được Vô Tình thì Vô Tình luôn phải đối mặt với nguy hiểm mọi lúc mọi nơi, cho dù bây giờ anh vẫn ở trong thành Liên Minh nhưng dù sao, nhỡ đâu một ngày chủ nhân Thiên La tìm thấy Vô Tình trước tiên, trực tiếp ra tay, xui xẻo thì chỉ cần vài nhịp thở là ông ta đã có thể giết chết Vô Tình rồi, đến lúc đó dù bản thân có nhanh thế nào cũng rất khó chạy đến ngay trước lúc Vô Tình bị đánh chết.
Vì vậy…
“Muốn Vô Tình an toàn tuyệt đối thì một là bây giờ mình có cách khác, mau chóng tìm thấy Vô Tình trước chủ nhân Thiên La”. Tô Minh thầm nghĩ trong lòng: “Hai là trực tiếp xử lý chủ nhân Thiên La”.
Bất giác, Tô Minh nói dăm ba câu với Dương Nghiêu rồi rời đi, đương nhiên cũng có một vài cái lợi, dù sao cũng có được tin tức rất quan trọng từ chỗ cậu ta.
Sau khi Dương Nghiêu rời khỏi, Tô Minh nhỏ giọng hỏi Diệp Mộ Cẩn bên cạnh: “Mộ Cẩn, em có cách nào liên hệ được Vô Tình không? Lúc đó, khi Vô Tình rời khỏi Chiến Uyên, có để lại cho em cách thức liên hệ gì không?”
“Không có”. Diệp Mộ Cẩn không biết tại sao Tô Minh lại đột nhiên nhắc đến Vô Tình, nhưng, cẩn thận nghĩ lại rồi rất lâu sau lại lắc đầu: “Theo như chị Vô Niệm nói, sau khi rời khỏi Chiến Uyên, chị ấy và chị Vô Tình sẽ không bao giờ trở lại nữa, hơn nữa, vì để chị Vô Tình không còn dây dưa với anh, chị Vô Niệm còn đặc biệt giám sát đề phòng chị Vô Tình để lại cách liên hệ gì có thể liên hệ được với Chiến Uyên hay anh Tô nữa không”.
“Vậy à!”, Tô Minh gật đầu. Trong lòng không vui, con mẹ nó, Vô Niệm? Thật muốn thẳng tay giết chết mà, mẹ kiếp, cô không coi trọng ông đây, thế thì thôi, dù sao ông đây cũng không quen cô, nhưng cô lại cưỡng ép kéo theo Vô Tình đoạn tuyệt quan hệ với ông đây là sao? Thật khó chịu!
Cũng may, theo như Mộ Cẩn nói, Vô Tình từ đầu đến cuối vẫn kiên định, đáng tiếc, thực lực của Vô Tình vĩnh viễn cũng không bằng Đạm Đài Vô Niệm, tay không lay chuyển được chân, điều này cũng khiến dù Vô Tình muốn làm gì hoặc muốn liên hệ với bản thân hoặc việc gì khác đều không làm được, đều bị Đạm Đài Vô Niệm ngăn cản, đúng chứ?
“Xem ra, chỉ có thể đi giết chết chủ nhân Thiên La thôi”. Tô Minh ngẫm nghĩ, cuối cùng chỉ còn lại một con đường có thể đi.
“Đợi ông đây giết chết chủ nhân Thiên La rồi, nhất định sẽ tìm được Vô Tình, đến lúc đó nghĩ cách ép chết thần hồn Đạm Đài Vô Niệm, mẹ nó, người phụ nữ của ông đây mà cô muốn giữ thì giữ sao? Dù cô có là thần hồn đứng thứ hai thì đáng chết vẫn phải chết”. Tô Minh bừng bừng sát khí trong lòng.
Cũng may, sau đó Tô Minh cũng kiềm chế lại.
Tô Minh lại nhìn Bạch Bào: “Bạch Bào tiến bối, về chủ nhân Thiên La, ông có biết rõ không?”
“Đương nhiên biết”. Bạch Bào gật mạnh đầu, vẻ mặt sâu xa có chút u ám: “Chủ nhân Thiên La rất mạnh, rất nổi tiếng! Trong mười bảy Minh chủ liên minh văn minh cấp tám cũng được xem là một người vô cùng cường thế! Vốn dĩ, nhân vật lớn như chủ nhân Thiên La không hề có liên hệ gì với Cực Kiếm các chúng ta, nhưng…”
“Tiền bối có lời cứ nói thẳng”.
“Nhưng, văn minh Thiên La vừa đúng cũng là văn minh kiếm đạo thuần tuý nhất”. Bạch Bào có chút bất lực và căm phẫn: “Nghe nói chủ nhân Thiên La có thiên phú và thực lực không tưởng nổi, khó hình dung được, hình như ông ta cũng là người nhỏ tuổi nhất trong mười bảy vị Minh chủ trung niên, chỉ mới hơn hai trăm tuổi. Nhưng, thành tựu kiếm đạo mà ông ta nắm giữ, nghe nói đã đạt đến trình độ không thể ngờ được. Mà chủ nhân Thiên La không coi trọng Cực Kiếm các chúng ta, hơn nữa có địch ý, có vẻ như là vì ông ta coi thường nền văn minh rác rưởi khác đã sỉ nhục hai chữ “kiếm đạo” này”.
Tô Minh đã hiểu.
Nói đến cùng, chủ nhân Thiên La này vô cùng kiêu ngạo, tự mãn, cảm thấy bản thân ông ta mới là kiếm đạo chính tông, là kiếm đạo đỉnh cao, là kiếm đạo đích thực, các thế lực khác dùng danh nghĩa kiếm đạo ông ta đều xem thường, hơn nữa còn mang ý thù địch.
Chương 1320: Cùng đi
“Nhưng, bởi vì chủ nhân Thiên La quá mạnh, cấp bậc quá cao, cho dù ông ta xem thường Cực Kiếm các thì cũng không hạ thấp thân phận đi đối phó với Cực Kiếm các chúng ta, nhưng mấy trăm triệu năm trước, cũng đã từng tuỳ tiện nhẹ nhàng đánh giá Cực Kiếm các khi lần đầu xin trở thành nền văn minh cấp tám một câu: Loại chó mèo gì cũng đều dám lấy danh nghĩa “kiếm”! Ông ta tuỳ tiện đánh giá Cực Kiếm các cũng không sao cả, đành chấp nhận thôi, vì ông ta có tư cách này mà. Nhưng, câu đánh giá này lại khiến những lần xin được trở thành văn minh cấp tám của Cực Kiếm các trong mấy triệu năm tiếp theo trở nên khó khăn, vô cùng khốn đốn, nguyên nhân là văn minh Bình Khiếm trong mười bảy vị Minh chủ liên minh là đồng minh của văn minh Thiên La, quan hệ giữa hai văn minh lớn này rất tốt. Mặc dù văn minh Bình Khiếm cũng là một trong mười bảy văn minh cấp tám đỉnh cao, nhưng khi sắp xếp thứ tự trong mười bảy văn minh lớn này, có thể nói đây là văn minh yếu nhất, thậm chí, nếu không phải vì chủ nhân Bình Khiếm ôm đùi chủ nhân Thiên La thì e cũng không chen vào được Minh chủ của liên minh mười bảy văn minh lớn này rồi. Do vậy, vì chủ nhân Bình Khiếm nịnh nọt, o bế chủ nhân Thiên La nên đã cố ý đối chọi Cực Kiếm các chúng ta”.
Tô Minh đã hiểu.
Nói đến cùng, một câu nói của nhân vật lớn có thể tuỳ ý nói ra, nhưng những kẻ bên dưới nịnh hót kia lại tôn sùng là chân lý, điên cuồng làm theo, thử nghiệm.
Đúng thực là tàn khốc.
“Bạch Bào tiền bối có hiểu biết thực lực của chủ nhân Thiên La…”, Tô Minh lại hỏi.
Đã ra quyết định, muốn trừ khử chủ nhân Thiên La, vậy thì đương nhiên phải tìm hiểu thực lực của đối thủ.
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng!
“Cảnh giới võ đạo hình như là cảnh giới Chu Thần tầng chín, sức lực chiến đấu không rõ, nếu không có gì bất ngờ thì sức chiến đấu so với cảnh giới võ đạo cũng đáng sợ không kém”. Bạch Bào nghiêm trọng nhắc nhở, trong lời nói mang theo sự kiêng dè và sợ hãi khó hình dung được.
Bản thân cảnh giới Chu Thần chính là một thứ mà Cực Kiếm các còn không dám nghĩ đến.
Huống hồ là tầng chín?
Ánh mắt Tô Minh chợt loé lên, hình như, so với bản thân tưởng tượng thì còn mạnh hơn một chút.
Nhưng, cũng may không nằm trong phạm vi anh không thể chịu đựng được.
Theo anh đoán, trước mắt, tất thảy phương pháp đều dùng hết thì trong Chu Cảnh, bản thân anh cũng gần như là vô địch đúng chứ? Cho dù là cảnh giới Chu Thần tầng chín cũng là trong Chu Cảnh, không phải sao?
“Bạch Bào tiền bối, hẳn ông cũng biết vị trí của chủ nhân Thiên La trong thành Liên Minh chứ? Xin hãy đưa tôi đến”.
“A?”, Bạch Bào ngây người.
Đám người Vương Kiếm Hiện cũng sửng sốt.
Có ý gì?
Chẳng lẽ, Tô Minh muốn đi kiếm chuyện với chủ nhân Thiên La sao?
“Cậu Tô, cậu muốn…”, Bạch Bào có chút run rẩy.
Lúc này, đột nhiên Diệp Mộ Cẩn ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: “Anh Tô, người mà chủ nhân Thiên La kia truy nã, không lẽ là… Là chị Vô Tình sao?”
Tô Minh không phủ nhận.
Mấy người Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện mặt mũi lại càng trắng bệch.
Giật mình đến mức máu cũng chảy ngược rồi.
“Bạch Bào tiền bối không cần lo sợ, tôi nắm chắc được, hơn nữa, trực tiếp giết chết chủ nhân Thiên La, tôi nghĩ liên minh văn minh sẽ mau chóng mời Cực Kiếm các gia nhập liên minh, không phải sao? Việc cũng đâu ra đấy”, Tô Minh cười nói.
“Nhưng…”, Bạch Bào lạnh run toàn thân, không biết nói gì.
Quả thật, mấy trăm triệu năm nay, ông ta đã mơ giấc mơ càn rỡ nhất, cũng chính là trong mơ có thể giết chết chủ nhân Bình Khiếm.
Còn về chủ nhân Thiên La.
Cho dù là nằm mơ, ông ta cũng không dám đắc tội dù biết những tủi nhục và khó khăn mấy trăm triệu năm nay của Cực Kiếm các đều là vì một câu nói của chủ nhân Thiên La mà ra.
“Anh Tô, có cần chúng ta đi cùng không? Chúng ta đi có làm ảnh hưởng không?”, Mạc Thanh Nhạn hỏi ra. Mấy người Bạch Bào còn đang kinh sợ và giật mình, Diệp Mộ Cẩn và Mạc Thanh Nhạn thì vẻ mặt đã nghiêm túc, đã hồi thần lại từ lâu.
“Cùng đi. Để mọi người đơn độc ở lại nơi nào đó trong thành Liên Minh thì tôi lại không an tâm”. Tô Minh không suy nghĩ mà nói ngay, trên thực tế, lúc này, muốn đi tìm chủ nhân Thiên La, tốt nhất là đưa Mộ Cẩn, Thanh Nhạn, và mấy người Bạch Bào ra khỏi thành Liên Minh, nhưng bây giờ thành Liên Minh đã phong toả, không đi ra được, nếu đã không ra được thì nơi an toàn nhất chính là ở bên cạnh anh.
“Cậu Tô, tôi… Tôi… Tôi đưa cậu đi”. Cuối cùng Bạch Bào cũng lên tiếng, gương mặt trắng bệch đã đỏ bừng.
Tô Minh rất hài lòng.
Rốt cuộc Bạch Bào cũng không phải là bùn loãng.
Còn có thể trát được tường…
Nếu thật sự sợ đến mức bây giờ không đứng vững hoặc cầu xin, khuyên nhủ đủ điều rút lui, thì đại khái anh cũng đã chuẩn bị buông bỏ đám người Bạch Bào rồi.
Vẫn may, họ không để anh thất vọng.
Sau đó.
Bạch Bào dẫn đầu đưa nhóm người đi về phía thành trì hướng đông nam.
Trên đường, Bạch Bào không nói một tiếng.
Mà càng đi đến phía đông nam, con đường càng rộng, các toà kiến trúc kim loại hai bên càng cao lớn, càng tinh xảo, trên các toà nhà càng dày đặc các trận pháp cổ xưa.
Vốn dĩ, khu phố phía đông nam trong thành Liên Minh này được gọi là phố Minh chủ, có không ít trang viên nơi ở của các Minh chủ được xây dựng khu phố này.
Lúc này.
Trước phủ Thiên La.
Lụa trắng, đèn trắng, tinh thạch trắng.
Khung cảnh trang nghiêm.
Trong phủ thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc than.
Phủ Thiên La, ở đại điện, một quan tài vàng đen, xa hoa, chói mắt, lạnh lẽo.
Trong quan tài là con gái duy nhất của chủ nhân Thiên La đã bị cắt đứt cổ, thân xác đã chết, thần hồn cũng tan, chết không thể nào chết thêm được.
Trong đại điện có không ít phụ nữ đang than khóc, có một vài người già rũ mắt, có vẻ rất căng thẳng, thỉnh thoảng họ lại nhìn sang người đàn ông trung niên mặc trường bào trắng, mắt to mày rậm, mặt vuông, lưng vác kiếm, đang đứng trước quan tài.
Người đàn ông trung niên đó không giận mà uy, mặc dù không khóc nhưng ánh mắt lại có chút ẩm ướt.
Sâu thẳm trong ánh mắt là đau khổ và kiên định.
Phải biết rằng giá trị của bảng xếp hạng Hàn Uyên là rất cao. Nếu lấy được thứ hạng số 1 thì kể cả rời khỏi nền văn minh Hàn Uyên và đến nền văn minh cấp chín thì cũng được coi là cường giả đáng gờm rồi.
Cường giả đứng thứ 1 trên bảng xếp hạng Hàn Huyên lúc chết cũng ở cảnh giới Tru Thần tầng bảy. Có lời đồn, người này mang trên mình pháp nguyên Bát Đoạn và một loại pháp diễn.
Đường đường là người đứng đầu nền văn minh Hàn Uyên và là cường giả mạnh nhất, vậy mà bị Phù Sinh Ngục giết trong tích tắc. Đủ thấy mức độ đáng sợ của Phù Sinh Ngục là thế nào.
Hơn chục ngàn năm nay, thoạt nhìn Phù Sinh Ngục rất khiêm tốn nhưng lại là điều cấm kỵ trong nền văn minh Hàn Uyên.
Có người từng điều tra về Phù Sinh Ngục, bỏ ra cái giá vô cùng lớn nhưng cuối cùng vẫn không có thu hoạch gì.
Phải nói là Phù Sinh Ngục vô cùng thần bí.
Sau đó có một vị tiên tri tốn mấy trăm triệu năm thọ mạng, cố gắng suy đoán mới miễn cưỡng có được một thông tin liên quan đến Phù Sinh Ngục. Đó chính là, Phù Sinh Ngục có mối liên hệ rất lớn đối với nền văn minh cấp chín thần bí. Còn là thế lực nào trong nền văn minh cấp chín thì không suy đoán ra.
Dần dần, thông tin này cũng được công nhận.
Ba chữ ‘Phù Sinh Ngục’ càng lúc càng có tiếng vang khủng khiếp trong nền văn minh Hàn Uyên, đúng là khiến người ta sợ đến tận xương tủy.
Đây là thế lực vượt xa nền văn minh Hàn Uyên vốn có của nó.
Rốt cuộc tại sao phải hoạt động trong nền văn minh Hàn Uyên?
Có mục đích gì đặc biệt không?
Nhưng tin tốt là mặc dù Phù Sinh Ngục chấp nhận ủy quyền ám sát nhưng giá cao trên trời.
Cũng chính vì vậy mới không khiến nền văn minh Hàn Uyên hỗn loạn. Nếu không thì, một tổ chức sát thủ vô địch, tỷ lệ thành công cao như vậy mà tung hoành ở nền văn minh Hàn Uyên thì chẳng phải nội bộ nền văn minh Hàn Uyên sẽ hỗn loạn theo kiểu nay anh bỏ tiền mời Phù Sinh Ngục ám sát tôi rồi mai tôi lại bỏ tiền mời Phù Sinh Ngục ám sát anh hay sao?
Phải nói là cái giá nó cao ngoài sức tưởng tượng của 99,9% tu giả võ đạo.
Vậy nó cao đến mức độ nào?
Nói dễ hiểu như này, băng cung được lập nên 600000 năm, cũng được coi là thế lực hạng hai của nền văn minh Hàn Uyên, chỉ đứng sau mấy thế lực hạng một thôi. Nhưng 200000 người ở băng cung đều như cỗ máy ngày ngày vận hành kiếm tài nguyên võ đạo, còn bao gồm cả Cốc Ngưng Băng 600000 năm thu hoạch tìm kiếm được nhiều di sản. Nhưng cộng tất cả lại cũng chỉ đủ mời Phù Sinh Ngục ra tay một lần và chỉ là ủy thác địa cấp.
Ủy thác của Phù Sinh Ngục phân làm địa cấp, thiên cấp và thần cấp.
Nghe nói năm đó để Phù Sinh Ngục nổi tiếng ra tay ám sát người đứng đầu bảng xếp hạng Hàn Uyên cũng chỉ là địa cấp.
Còn ám sát thần cấp vẫn luôn là trong truyền thuyết.
Ám sát địa cấp là giá thấp nhất trong Phù Sinh Ngục, tất nhiên đây cũng là cái yếu nhất.
Nhưng kể cả như vậy thì Cốc Ngưng Băng vẫn chắc chắn 100%, chỉ cần Tô Minh dám đến nền văn minh Hàn Uyên thì sẽ chết chắc.
Vậy tại sao nhất định phải là đến nền văn minh Hàn Uyên?
Kể ra cũng lạ, ám sát của Phù Sinh Ngục chỉ trong phạm vi ở nền văn minh Hàn Uyên thôi. Chỉ cần có thể sống sót ra khỏi nền văn minh này, mãi mãi không quay lại thì Phù Sinh Ngục cũng không bao giờ truy sát. Nhưng với tiền đề là người đó có thể thoát ra khỏi nền văn minh Hàn Uyên dưới sự trông chừng của Phù Sinh Ngục.
Nói một cách tương đối thì chỉ cần không vào nền văn minh Hàn Uyên thì kể cả Phù Sinh Ngục có nhận được nhiệm vụ ám sát thì cũng sẽ không ra khỏi nền văn minh Hàn Uyên để tìm người đó.
Dù sao thì ám sát chỉ thực hiện trong phạm vi cả nền văn minh Hàn Uyên.
Đồng thời lúc này, dường như tất cả mọi người ở nền văn minh Hàn Uyên đều đang nhìn lên bầu trời.
Bởi vì cuối chân trời của nền văn minh Hàn Uyên xuất hiện một màn hình sáng giống như đám mây. Và trên đó xuất hiện một bức ảnh chân dung.
Bức ảnh đó chính là Tô Minh.
“Đối tượng mà Phù Sinh Ngục nhận nhiệm vụ ám sát địa cấp: Tô Minh”.
“Tuổi: 10.000”.
“Cảnh giới: cảnh giới Hồng Mông tầng bốn”.
“Sức chiến đấu thực tế: Trên cảnh giới Tru Vận tầng một”.
“Có ở nền văn minh Hàn Uyên không: Hiện giờ không”.
…
Bên cạnh chân dung của Tô Minh là những thông tin vô cùng rõ nét.
Phù Sinh Ngục lại có nhiệm vụ ám sát rồi sao?
Cách mấy trăm năm lại có nhiệm vụ rồi.
Mặc dù chỉ là nhiệm vụ địa cấp nhưng cũng khiến người ta phấn khích.
Đúng vậy! Tần suất Phù Sinh Ngục nhận nhiệm vụ là rất thấp.
Bình quân cứ ngàn năm mới nhận một lần.
Lý do vẫn vì… Thu phí quá cao.
Cùng với những thông tin mà Phù Sinh Ngục được ủy thác ám sát xuất hiện lộ liễu trước công chúng, cái tên của Tô Minh lập tức nổi tiếng khắp nền văn minh Hàn Uyên.
Chỉ mới 10000 tuổi? Cảnh giới Hồng Mông tầng bốn? Điều kiện này đã khó tưởng lắm rồi.
Đã vậy còn có sức chiến đấu trên cảnh giới Tru Vận nữa?
Không phải đùa đấy chứ?
Nhìn từ tư duy võ đạo thông thường thì đây không những là nói đùa mà còn là lời nhảm nhí.
Nhưng nếu Phù Sinh Ngục đã nhận nhiệm vụ thì bất luận là nhảm nhí hay gì thì ắt sẽ có kịch hay để xem.
Chỉ có điều, tên nhóc Tô Minh hiện giờ lại không ở nền văn minh Hàn Uyên.
Xem ra tên đó vẫn có thể sống tiếp trong thời gian ngắn.
Chỉ không biết rằng khi nào Tô Minh mới tự tìm cái chết tìm đến nền văn minh Hàn Uyên, ngộ nhỡ mãi mãi không đến thì phí ủy thác cao ngất ngưởng kia sẽ biếu không cho Phù Sinh Ngục à? Nghe nói, Phù Sinh Ngục không bao giờ trả lại tiền cho người khác.
Liệu có ai rời khỏi nền văn minh Hàn Uyên để tìm Tô Minh và nói tin này cho Tô Minh và bảo anh đừng bao giờ đến nền văn minh Hàn Uyên không? Có phải ai đó muốn làm vậy để được lợi ích gì từ phía Tô Minh không?
Không thể!
Tuyệt đối không thể!
Đã từng có người làm như này nhưng…
Chương 1317: Liên minh văn minh không đơn giản
Nhưng không biết tại sao, rõ ràng Phù Sinh Ngục đã biết rồi, có lẽ là dùng thủ đoạn thôi diễn dấu vết vận mệnh đặc thù gì đó!
Dù sao cũng đã biết rồi, sau khi biết thì người này đã bị Phù Sinh Ngục ra tay giết hại tàn nhẫn, đến cả gia tộc liên quan cũng bị diệt vong, có thể nói là kết cục cực kỳ thê thảm.
Từ đó về sau không còn ai dám có ý định như vậy nữa.
Trong mật thất, Cốc Ngưng Băng càng lúc càng thảm thương. Do binh giải nên thương thế của cô ta quá nghiêm trọng, dưới tình trạng này cô ta cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên võ đạo để trị thương. Nhưng vì giết chết Tô Minh, tuyên bố ủy thác nhiệm vụ đã tiêu tốn tất cả tích lũy mà bản thân cô ta và băng cung có. Cô ta hiện tại có thể nói là không xu dính túi, đến một viên đan dược trị thương cũng không có.
"Có lẽ, thương thế của mình phải mất mấy chục nghìn năm đến hàng trăm nghìn năm mới có thể hồi phục lại được mất", Cốc Ngưng Băng tự giễu. Dưới tình huống không có bất cứ tài nguyên võ đạo nào, thời gian để trị thương hồi thục đương nhiên sẽ rất lâu rất lâu, hơn nữa quá trình còn vô cùng khổ sở.
Nhưng cô ta không hề hối hận, trong đầu chỉ có một suy nghĩ - giết chết Tô Minh. Chỉ cần đạt được mong muốn này, dù có phải trả bất cứ cái giá nào cũng đáng.
"Thần phật bốn phương, con nguyện dùng tuổi thọ của mình làm cái giá, cầu cho Tô Minh tới nền văn minh Hàn Uyên, sớm ngày tới nền văn minh Hàn Uyên", kéo lê cơ thể trọng thương sắp chết, Cốc Ngưng Băng quỳ dưới đất, có chút tiều tụy lẩm bẩm tự nói, chỉ là kết hợp với gương mặt dữ tợn oán độc đến cực điểm nhìn thế nào cũng rất đáng sợ.
...
Cực Kiếm các.
Cực Kiếm các đang được xây dựng lại, xây dựng rầm rộ, công trình rất to lớn.
Cực Kiếm các suy cho cùng nội tình cũng không tệ, vẫn rất giàu có, có tiền thì dễ làm việc, đã thuê ước chừng hàng triệu người từ các nền văn minh khác cùng lúc làm việc, xây dựng lại cơ đồ hừng hực khí thế.
Đương nhiên những việc này không liên quan gì đến Tô Minh, thậm chí cũng không liên quan gì đến Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện.
Lúc này, Bạch Bào đang dẫn theo đám người Đại trưởng lão Vương Kiếm Hiện, Nhị trưởng lão Tống Thiên Mộc, Tam trưởng lão Hà Chương, đệ tử chân hạch Hồng Lâm, Chu Tư Hàn, Vu Phiêu Miểu của Cực Kiếm các cùng với ba người Tô Minh, Diệp Mộ Cẩn, Mạc Thanh Nhạn đi trong không trung.
Đoàn người đi về hướng liên minh các nền văn minh cấp tám.
Nếu đã đồng ý giúp đỡ Cực Kiếm các bước vào nền văn minh cấp tám thì Tô Minh nhất định sẽ làm được.
Trên đường đi, Diệp Mộ Cẩn vẫn đang thôn phệ tinh huyết Cửu Vị Tổ Phượng, Mạc Thanh Nhạn thì đang tế luyện mặt gương đó.
Về phần Tô Minh, anh cũng biết giữ điều độ, không tu luyện mà nói chuyện phiếm với đám người Bạch Bào và Vương Kiếm Hiện.
Về phần ba người Hồng Lâm, Chu Tư Hàn và Vu Phiêu Miểu, mặc dù đều là những người cao cao tại thượng, cực kỳ ưu tú trong thế hệ trẻ của Cực Kiếm các, được coi là những hy vọng tương lai của Cực Kiếm các nhưng lúc này cũng rất có nề nếp, hiền hòa, không dám nói leo vào, ngoan ngoãn hơn ai hết đi theo bên cạnh, yên lặng lắng nghe mấy người Các chủ Đại trưởng lão nói chuyện với Tô Minh, lúc lại cực kỳ kính sợ lén nhìn Tô Minh một cái.
"Liên minh các nền văn minh cấp tám tổng cộng có 17 nền văn minh liên kết tạo thành", Bạch Bào lên tiếng: "Trên thực tế, tất cả các nền văn minh cấp tám của chư thiên vạn giới đại khái có khoảng hơn 1300 cái, nhưng liên minh các nền văn minh cấp tám chỉ có 17 thành viên, 17 thành viên này chính là những thành viên mạnh nhất trong hơn 1300 nền văn minh cấp tám, mỗi một nền văn minh đều có thể nói là không có khoảng cách quá xa với nền văn minh cấp chín. 17 nền văn minh đó kết hợp lại với nhau tạo ra quy tắc cho liên minh các nền văn minh cấp tám, những quy tắc này đã kìm hãm tất cả các nền văn minh cấp tám, không chỉ như vậy, những nền văn minh cấp tám còn lại không gia nhập vào liên minh mỗi triệu năm sẽ phải cống nộp một số lượng tài nguyên võ đạo vô cùng khủng bố cho liên minh".
"Liên minh các nền văn minh cấp tám cũng quân phiệt ghê", Tô Minh cười nói, đúng là khuôn mẫu ỷ mạnh hiếp yếu chân thật. Không cho anh gia nhập liên minh nhưng vẫn bắt anh góp công, cảm giác này có chút giống với các nước thuộc địa mỗi năm bị bắt phải cống nạp cho thiên triều thượng quốc ở thời cổ đại Hoa Hạ vậy.
Tô Minh hỏi tiếp: "Nếu đã như vậy, Các chủ tại sao còn muốn đưa Cực Kiếm các thăng cấp lên nền văn minh cấp tám? Thăng cấp trở thành nền văn minh cấp tám, mỗi triệu năm phải tiến công cũng là một gánh nặng".
"Mặc dù cống nạp là gánh nặng nhưng lợi ích khi trở thành nền văn minh cấp tám càng lớn hơn, điểm trực quan nhất chính là một khi trở thành nền văn minh cấp tám, vậy thì mức độ năng lượng hư không trút xuống sẽ lập tức không chỉ tăng lên chục lần", Bạch Bào sâu thẳm nói, trong giọng nói đầy sự khát vọng.
"Năng lượng hư không?", Tô Minh có chút ngạc nhiên, lần đầu tiên anh nghe tới khái niệm này.
"Tầng nơi mỗi một nền văn minh chúng ta ở đều ngập tràn khí Tiên Linh, những khí Tiên Linh đó cũng không phải tự nhiên mà có, mà đến từ hư không, năng lượng hư không được hư không ban tặng, nhưng bản thân hư không vô tận dường như cũng có ý thức hoặc có thể nói là cũng có ý chí vô thượng của chính mình đang điều khiển, năng lượng hư không sẽ dựa vào cấp độ văn minh để phân bổ đổ xuống".
"Hóa ra là vậy", Tô Minh đã hiểu.
Chẳng trách linh khí tiên nguyên ở những tầng võ đạo của các nền văn minh có cấp bậc càng cao thì lại có nồng độ càng cao.
Tiện đà, ánh mắt Tô Minh khẽ động, giọng nói nhỏ xuống ba phần: "Nói như vậy, liên minh văn minh có chút đáng sợ rồi! Sát hạch của liên minh văn minh cũng được hư không cho phép ư?"
Nếu như hư không không cho phép vậy thì sát hạch các nền văn minh cấp bảy gì đó của liên minh văn minh có tác dụng gì? Dù sao việc phân bổ năng lượng hư không cũng là do bản thân hư không.
"Không sai. Liên minh văn minh rất không đơn giản, cả chư thiên vạn giới này có rất nhiều liên minh văn minh, như liên minh các nền văn minh cấp bảy, liên minh các nền văn minh cấp tám, cấp chín vân vân, rất thần bí, không ai biết sau lưng liên minh văn minh rốt cuộc là cái gì?", Bạch Bào cũng nhíu mày, tỏ ra cực kỳ kiêng kị.
"Cực Kiếm các vẫn luôn là nền văn minh cấp bảy, Các chủ chưa từng tiếp xúc qua với liên minh các nền văn minh cấp bảy ư?", Tô Minh hỏi.
Chương 1318: Đạm Đài Vô Tình bị truy nã
"Đương nhiên đã từng tiếp xúc qua, có điều trong mấy trăm triệu năm gần đây, Cực Kiếm các đã lâm râm muốn bước vào nền văn minh cấp tám rồi, vì thế qua lại với liên minh các nền văn minh cấp bảy cũng khá ít đi. Sau khi tôi nhậm chức Các chủ Cực Kiếm các thì gần như đã cắt đứt liên lạc với liên minh các nền văn minh cấp bảy. Thật ra cũng nghe nói, hơn một tỷ năm trước, một vị Các chủ của Cực Kiếm các chúng tôi đã từng là một trong những minh chủ của liên minh các nền văn minh cấp bảy".
"Thì ra là vậy", Tô Minh gật đầu, không hỏi thêm gì nữa mà chỉ âm thầm tiêu hóa thông tin, coi như hoàn toàn đã ghi nhớ những thứ liên quan đến liên minh văn minh.
Thời gian trôi qua.
Sau nửa ngày.
"Đến rồi", Bạch Bào ngưng giọng nói.
Vừa dứt lời, trong hư không vô tận trước mắt liền xuất hiện một tòa thành trì. Thành trì rất to lớn, cũng rất cổ xưa. Hơn nữa, tòa thành trì này lúc nào cũng đang trong trạng thái lưu lạc, lưu lạc trong hư không.
"Thành trì liên minh văn minh mỗi giờ mỗi phút đều lưu lạc trong hư không, cho nên tọa độ vị trí là không cố định, người bình thường nếu như không được liên minh văn minh mời thì không thể tìm thấy được", Bạch Bào giới thiệu nói.
Ngay sau đó cả đoàn người dường như đã nhận được lực kéo nhẹ nhàng khe khẽ của tòa thành trì đó.
Mọi người đều không phản kháng.
Tựa như con diều được kéo dây chầm chậm đi về phía tòa thành.
Rất nhanh.
Đoàn người vừa cảm thấy mắt bỗng hoa lại thì đã hạ xuống đất rồi.
Vừa hạ xuống, điều đầu tiên mà Tô Minh cảm nhận được chính là bị theo dõi!
Đúng vậy.
Bị theo dõi.
Tựa như vào trong sân bay phải đi qua cửa an ninh vậy. Có điều, khí tức theo dõi đó đại khái chỉ diễn ra trong vòng mấy hơi thở là đã biến mất.
"Khá phồn hoa đấy!", Tô Minh quét mắt quan sát phía trước, không khỏi cảm thán.
Trước mắt là một con đường rất xa hoa, người đông như kiến, nhưng lại có chút đặc thù, cả toà thành trì đều có thiên hướng tối tăm ảm đạm. Hơn nữa, mỗi tòa kiến trúc đều được làm từ những chất liệu gỗ thuộc tính kim loại đặc biệt.
Khắp nơi đều toát ra vẻ khác biệt và thần bí.
Ngoài ra, Tô Minh chú ý được trong cả tòa thành trì nơi nào cũng đều là trận pháp.
Quả thực là một nơi hội tụ trận pháp.
Tùy tiện nhìn cũng thấy, trên những cánh cửa hàng quán cũng được hay là những thiết bị hứng nước, những cửa sổ của các tòa lầu có thiên hướng thành lũy pháo đài đó cũng vậy, đều có dao động khí tức trận pháp đặc thù.
"Mấy vị mới tới thành liên minh các nền văn minh cấp tám à? Tôi tên Dương Nghiêu, xin chào các vị", đúng lúc này có một cậu thanh niên nhìn trông rất hoạt bát lanh lợi như con khỉ con đi tới, nịnh nọt cười nói, trong tay đang cầm một xấp giấy, loại giấy làm từ kim loại.
Trên giấy kim loại còn có các loại phù tự bí văn. Tô Minh thực ra nhìn cũng hiểu.
"Mặc dù tôi chỉ là một nhân vật nhỏ hạ lưu ở thành liên minh văn minh cấp tám này, nhưng tôi nắm trong tay rất nhiều tin tức, nếu như các vị muốn biết gì thì có thể hỏi tôi, tôi thu phí rẻ lắm, hơn nữa mỗi lần tư vấn còn có thể tặng miễn phí một tin tức giới thiệu về nhân vật cường giả chủ chốt trong thành Liên Minh", Dương Nghiêu cười khà khà nói, bộ dạng cực kỳ mê tiền.
Bạch Bào dường như có hứng thú muốn hỏi thăm vài vấn đề.
Còn Tô Minh chỉ liếc nhìn Dương Nghiêu rồi không nói gì.
Anh tiếp tục quan sát xung quanh.
Rất nhanh Tô Minh đã chú ý đến một nơi khá thú vị, không khỏi lên tiếng hỏi: "Trong thành này hình như có chút áp lực và nghiêm khắc! Bầu không khí rất không đúng! Còn cả khắp nơi đều dán giấy kia nữa..."
Tô Minh nhìn những mảnh giấy kim loại được dán khắp nơi trông như lệnh truy nã. Anh có chút tò mò, nhưng không đi đến gần để xem nội dung trên những tờ giấy đó, khoảng cách cũng khá xa, cộng thêm phù văn bí tự đặc thù nên có đọc cũng không hiểu rõ hết được, chi bằng hỏi thằng nhóc như con khỉ con này thì hơn.
"Anh đây đúng là có mắt nhìn", Dương Nghiêu hạ giọng, bộ dạng lén lút nói: "Gần đây, trong liên minh có một nhân vật quan trọng đã chết, nghe nói là con gái độc nhất của một vị minh chủ đã chết thảm trong lầu Nguyên Vị cách đây không xa, mà kẻ giết người hình như cũng là một người phụ nữ, họ tên không rõ nhưng dung mạo thì đặc biệt đặc biệt xinh đẹp, tựa như tiên nữ. Hiện tại, trong cả thành Liên Minh đều dán lệnh truy nã người này".
Dương Nghiêu nói rồi còn đưa cho Tô Minh một tờ giấy kim loại: "Anh xem đi, đây chính là lệnh truy nã, chỉ có một bức vẽ tiên nguyên đơn giản, những tin tức khác đại khái không rõ, người phụ nữ bị truy nã có lẽ là người ở nơi khác".
Tô Minh tùy ý thoáng nhìn qua.
Vốn dĩ chỉ tò mò xem qua bức hình của người phụ nữ bị truy nã mà thôi, nhưng vừa liếc nhìn, ánh mắt của Tô Minh liền run lên dữ dội.
Bức họa của người phụ nữ trên lệnh truy nã mặc dù không đặc biệt rõ nét, nhưng Tô Minh vẫn có thể nhận ra được, rõ ràng là Đạm Đài Vô Tình!
Tuyệt đối không sai.
Chỉ là, Đạm Đài Vô Tình sao lại xuất hiện ở trong thành liên minh các nền văn minh cấp tám được? Còn bị truy nã nữa?
Ý nghĩ đầu tiên là Tô Minh cảm thấy không thể nào, nhưng ngay sau đó Tô Minh lại cảm thấy rất có khả năng. Anh đột nhiên nhớ đến tin tức liên quan đến Vô Tình mà Mộ Cẩn mang đến cho anh, Vô Tình hình như đã thức tỉnh thần hồn thứ hai, cũng chính là thần hồn có tên là Vô Niệm đó.
Mà Vô Niệm này có lẽ cũng được gọi là Đạm Đài Vô Niệm, rõ ràng cực mạnh, mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi. Từ sau khi thức tỉnh thần hồn thứ hai này, dựa theo những gì Mộ Cẩn nói, thực lực của Đạm Đài Vô Tình bạo tăng một ngày ngàn dặm, sau đó đã rời khỏi Chiến Uyên.
Nếu như vậy thật thì trong thời gian ngắn mấy ngàn năm, nhiều nhất là mười ngàn năm nay, thực lực của Vô Tình đã bạo tăng đến mức đủ để đến thành liên minh các nền văn minh cấp tám cũng không phải là không có khả năng.
Dựa theo cảm nhận của bản thân Tô Minh, cấp độ võ đạo thực tế của thành liên minh các nền văn minh cấp tám này nếu như bỏ qua mấy vị minh chủ đó thì cũng không cao hơn quá nhiều so với Cực Kiếm các, hoàn toàn có khả năng Vô Tình đã đến đây.
Chương 1319: Thiên La
“Giết con gái duy nhất của Minh chủ sao?”. Tô Minh khẽ nheo mắt. Trong lòng nghĩ đến người gọi là Minh chủ, theo như cách nói của Bạch Bào, đó chính là chủ nhân của một trong mười bảy nền văn minh cấp tám đỉnh cao, thế nên mới có thể đảm nhiệm Minh chủ. Nói chính xác hơn, người Vô Tình giết chết chính là con gái duy nhất của chủ nhân nền văn minh cấp tám đỉnh nhất hay thậm chí là đã gần chạm đến cấp chín.
Bị truy nã cũng là hợp tình hợp lý!
Bất giác, Tô Minh hỏi Dương Nghiêu: “Có khả năng là cô ta đã trốn ra khỏi thành Liên Minh rồi không?”
“Tuyệt đối không thể. Con gái của Minh chủ liên minh văn minh cấp tám không phải dễ giết như vậy. Huống chi, người cô gái này giết chết còn là con gái duy nhất của chủ nhân văn minh Thiên La, anh không biết văn minh Thiên La sao? Trong mười bảy vị Minh chủ liên minh văn minh cấp tám mà có thể đứng trong năm người đứng đầu, vô cùng đáng sợ. Nghe nói, văn minh Thiên La đang tiến hành chuẩn bị thăng cấp lên cấp chín rồi. Lại nói, chủ nhân văn minh Thiên La đó còn nổi danh là che chở con cái. Con gái ông ta bị cô gái đó giết chết chớp nhoáng, trận pháp bao trùm cả thành Liên Minh đã được dùng đến, trước khi bắt được cô gái này thì thành Liên Minh chỉ có thể vào mà không thể ra”. Dương Nghiêu đè thấp giọng nói, trong giọng nói còn có chút kinh sợ và kính nể không nói nên lời.
Tô Minh im lặng.
Đương nhiên là lo lắng.
Thế nhưng cũng may, may là bản thân đến thành Liên Minh đúng lúc, nếu không Vô Tình có thể sẽ phải chết.
“Có cách nào tìm được cô gái kia không?”, Tô Minh bình tĩnh hỏi.
“Ha ha, anh cũng muốn tìm cô gái kia, giành lấy phần thưởng của chủ nhân văn minh Thiên La sao? Không giấu gì anh, bây giờ trong thành Liên Minh, chỉ cần là tu giả võ đạo tự cho mình có ba phần thực lực thì ai cũng đều dốc toàn lực đi tìm tung tích của cô gái kia cả. Dù sao, phần thưởng mà chủ nhân văn minh Thiên La trao tặng cũng là một con số thiên văn. Đáng tiếc, quá khó! Ngay cả chủ nhân văn minh Thiên La cũng không trực tiếp tìm được cô gái kia, người khác sao có thể dễ dàng tìm thấy? Nếu không có gì bất ngờ, cô gái này có thiên phú ngút trời về thân pháp và đạo ẩn thân. Trừ khi cô ta chủ động xuất hiện, nếu không những người bình thường như chúng ta trừ phi đụng phải may mắn được thôi, còn không thì rất khó có cơ hội tìm được cô ta”.
Tô Minh chợt nhíu mày.
Rất khó!
Không tìm được Vô Tình thì Vô Tình luôn phải đối mặt với nguy hiểm mọi lúc mọi nơi, cho dù bây giờ anh vẫn ở trong thành Liên Minh nhưng dù sao, nhỡ đâu một ngày chủ nhân Thiên La tìm thấy Vô Tình trước tiên, trực tiếp ra tay, xui xẻo thì chỉ cần vài nhịp thở là ông ta đã có thể giết chết Vô Tình rồi, đến lúc đó dù bản thân có nhanh thế nào cũng rất khó chạy đến ngay trước lúc Vô Tình bị đánh chết.
Vì vậy…
“Muốn Vô Tình an toàn tuyệt đối thì một là bây giờ mình có cách khác, mau chóng tìm thấy Vô Tình trước chủ nhân Thiên La”. Tô Minh thầm nghĩ trong lòng: “Hai là trực tiếp xử lý chủ nhân Thiên La”.
Bất giác, Tô Minh nói dăm ba câu với Dương Nghiêu rồi rời đi, đương nhiên cũng có một vài cái lợi, dù sao cũng có được tin tức rất quan trọng từ chỗ cậu ta.
Sau khi Dương Nghiêu rời khỏi, Tô Minh nhỏ giọng hỏi Diệp Mộ Cẩn bên cạnh: “Mộ Cẩn, em có cách nào liên hệ được Vô Tình không? Lúc đó, khi Vô Tình rời khỏi Chiến Uyên, có để lại cho em cách thức liên hệ gì không?”
“Không có”. Diệp Mộ Cẩn không biết tại sao Tô Minh lại đột nhiên nhắc đến Vô Tình, nhưng, cẩn thận nghĩ lại rồi rất lâu sau lại lắc đầu: “Theo như chị Vô Niệm nói, sau khi rời khỏi Chiến Uyên, chị ấy và chị Vô Tình sẽ không bao giờ trở lại nữa, hơn nữa, vì để chị Vô Tình không còn dây dưa với anh, chị Vô Niệm còn đặc biệt giám sát đề phòng chị Vô Tình để lại cách liên hệ gì có thể liên hệ được với Chiến Uyên hay anh Tô nữa không”.
“Vậy à!”, Tô Minh gật đầu. Trong lòng không vui, con mẹ nó, Vô Niệm? Thật muốn thẳng tay giết chết mà, mẹ kiếp, cô không coi trọng ông đây, thế thì thôi, dù sao ông đây cũng không quen cô, nhưng cô lại cưỡng ép kéo theo Vô Tình đoạn tuyệt quan hệ với ông đây là sao? Thật khó chịu!
Cũng may, theo như Mộ Cẩn nói, Vô Tình từ đầu đến cuối vẫn kiên định, đáng tiếc, thực lực của Vô Tình vĩnh viễn cũng không bằng Đạm Đài Vô Niệm, tay không lay chuyển được chân, điều này cũng khiến dù Vô Tình muốn làm gì hoặc muốn liên hệ với bản thân hoặc việc gì khác đều không làm được, đều bị Đạm Đài Vô Niệm ngăn cản, đúng chứ?
“Xem ra, chỉ có thể đi giết chết chủ nhân Thiên La thôi”. Tô Minh ngẫm nghĩ, cuối cùng chỉ còn lại một con đường có thể đi.
“Đợi ông đây giết chết chủ nhân Thiên La rồi, nhất định sẽ tìm được Vô Tình, đến lúc đó nghĩ cách ép chết thần hồn Đạm Đài Vô Niệm, mẹ nó, người phụ nữ của ông đây mà cô muốn giữ thì giữ sao? Dù cô có là thần hồn đứng thứ hai thì đáng chết vẫn phải chết”. Tô Minh bừng bừng sát khí trong lòng.
Cũng may, sau đó Tô Minh cũng kiềm chế lại.
Tô Minh lại nhìn Bạch Bào: “Bạch Bào tiến bối, về chủ nhân Thiên La, ông có biết rõ không?”
“Đương nhiên biết”. Bạch Bào gật mạnh đầu, vẻ mặt sâu xa có chút u ám: “Chủ nhân Thiên La rất mạnh, rất nổi tiếng! Trong mười bảy Minh chủ liên minh văn minh cấp tám cũng được xem là một người vô cùng cường thế! Vốn dĩ, nhân vật lớn như chủ nhân Thiên La không hề có liên hệ gì với Cực Kiếm các chúng ta, nhưng…”
“Tiền bối có lời cứ nói thẳng”.
“Nhưng, văn minh Thiên La vừa đúng cũng là văn minh kiếm đạo thuần tuý nhất”. Bạch Bào có chút bất lực và căm phẫn: “Nghe nói chủ nhân Thiên La có thiên phú và thực lực không tưởng nổi, khó hình dung được, hình như ông ta cũng là người nhỏ tuổi nhất trong mười bảy vị Minh chủ trung niên, chỉ mới hơn hai trăm tuổi. Nhưng, thành tựu kiếm đạo mà ông ta nắm giữ, nghe nói đã đạt đến trình độ không thể ngờ được. Mà chủ nhân Thiên La không coi trọng Cực Kiếm các chúng ta, hơn nữa có địch ý, có vẻ như là vì ông ta coi thường nền văn minh rác rưởi khác đã sỉ nhục hai chữ “kiếm đạo” này”.
Tô Minh đã hiểu.
Nói đến cùng, chủ nhân Thiên La này vô cùng kiêu ngạo, tự mãn, cảm thấy bản thân ông ta mới là kiếm đạo chính tông, là kiếm đạo đỉnh cao, là kiếm đạo đích thực, các thế lực khác dùng danh nghĩa kiếm đạo ông ta đều xem thường, hơn nữa còn mang ý thù địch.
Chương 1320: Cùng đi
“Nhưng, bởi vì chủ nhân Thiên La quá mạnh, cấp bậc quá cao, cho dù ông ta xem thường Cực Kiếm các thì cũng không hạ thấp thân phận đi đối phó với Cực Kiếm các chúng ta, nhưng mấy trăm triệu năm trước, cũng đã từng tuỳ tiện nhẹ nhàng đánh giá Cực Kiếm các khi lần đầu xin trở thành nền văn minh cấp tám một câu: Loại chó mèo gì cũng đều dám lấy danh nghĩa “kiếm”! Ông ta tuỳ tiện đánh giá Cực Kiếm các cũng không sao cả, đành chấp nhận thôi, vì ông ta có tư cách này mà. Nhưng, câu đánh giá này lại khiến những lần xin được trở thành văn minh cấp tám của Cực Kiếm các trong mấy triệu năm tiếp theo trở nên khó khăn, vô cùng khốn đốn, nguyên nhân là văn minh Bình Khiếm trong mười bảy vị Minh chủ liên minh là đồng minh của văn minh Thiên La, quan hệ giữa hai văn minh lớn này rất tốt. Mặc dù văn minh Bình Khiếm cũng là một trong mười bảy văn minh cấp tám đỉnh cao, nhưng khi sắp xếp thứ tự trong mười bảy văn minh lớn này, có thể nói đây là văn minh yếu nhất, thậm chí, nếu không phải vì chủ nhân Bình Khiếm ôm đùi chủ nhân Thiên La thì e cũng không chen vào được Minh chủ của liên minh mười bảy văn minh lớn này rồi. Do vậy, vì chủ nhân Bình Khiếm nịnh nọt, o bế chủ nhân Thiên La nên đã cố ý đối chọi Cực Kiếm các chúng ta”.
Tô Minh đã hiểu.
Nói đến cùng, một câu nói của nhân vật lớn có thể tuỳ ý nói ra, nhưng những kẻ bên dưới nịnh hót kia lại tôn sùng là chân lý, điên cuồng làm theo, thử nghiệm.
Đúng thực là tàn khốc.
“Bạch Bào tiền bối có hiểu biết thực lực của chủ nhân Thiên La…”, Tô Minh lại hỏi.
Đã ra quyết định, muốn trừ khử chủ nhân Thiên La, vậy thì đương nhiên phải tìm hiểu thực lực của đối thủ.
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng!
“Cảnh giới võ đạo hình như là cảnh giới Chu Thần tầng chín, sức lực chiến đấu không rõ, nếu không có gì bất ngờ thì sức chiến đấu so với cảnh giới võ đạo cũng đáng sợ không kém”. Bạch Bào nghiêm trọng nhắc nhở, trong lời nói mang theo sự kiêng dè và sợ hãi khó hình dung được.
Bản thân cảnh giới Chu Thần chính là một thứ mà Cực Kiếm các còn không dám nghĩ đến.
Huống hồ là tầng chín?
Ánh mắt Tô Minh chợt loé lên, hình như, so với bản thân tưởng tượng thì còn mạnh hơn một chút.
Nhưng, cũng may không nằm trong phạm vi anh không thể chịu đựng được.
Theo anh đoán, trước mắt, tất thảy phương pháp đều dùng hết thì trong Chu Cảnh, bản thân anh cũng gần như là vô địch đúng chứ? Cho dù là cảnh giới Chu Thần tầng chín cũng là trong Chu Cảnh, không phải sao?
“Bạch Bào tiền bối, hẳn ông cũng biết vị trí của chủ nhân Thiên La trong thành Liên Minh chứ? Xin hãy đưa tôi đến”.
“A?”, Bạch Bào ngây người.
Đám người Vương Kiếm Hiện cũng sửng sốt.
Có ý gì?
Chẳng lẽ, Tô Minh muốn đi kiếm chuyện với chủ nhân Thiên La sao?
“Cậu Tô, cậu muốn…”, Bạch Bào có chút run rẩy.
Lúc này, đột nhiên Diệp Mộ Cẩn ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: “Anh Tô, người mà chủ nhân Thiên La kia truy nã, không lẽ là… Là chị Vô Tình sao?”
Tô Minh không phủ nhận.
Mấy người Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện mặt mũi lại càng trắng bệch.
Giật mình đến mức máu cũng chảy ngược rồi.
“Bạch Bào tiền bối không cần lo sợ, tôi nắm chắc được, hơn nữa, trực tiếp giết chết chủ nhân Thiên La, tôi nghĩ liên minh văn minh sẽ mau chóng mời Cực Kiếm các gia nhập liên minh, không phải sao? Việc cũng đâu ra đấy”, Tô Minh cười nói.
“Nhưng…”, Bạch Bào lạnh run toàn thân, không biết nói gì.
Quả thật, mấy trăm triệu năm nay, ông ta đã mơ giấc mơ càn rỡ nhất, cũng chính là trong mơ có thể giết chết chủ nhân Bình Khiếm.
Còn về chủ nhân Thiên La.
Cho dù là nằm mơ, ông ta cũng không dám đắc tội dù biết những tủi nhục và khó khăn mấy trăm triệu năm nay của Cực Kiếm các đều là vì một câu nói của chủ nhân Thiên La mà ra.
“Anh Tô, có cần chúng ta đi cùng không? Chúng ta đi có làm ảnh hưởng không?”, Mạc Thanh Nhạn hỏi ra. Mấy người Bạch Bào còn đang kinh sợ và giật mình, Diệp Mộ Cẩn và Mạc Thanh Nhạn thì vẻ mặt đã nghiêm túc, đã hồi thần lại từ lâu.
“Cùng đi. Để mọi người đơn độc ở lại nơi nào đó trong thành Liên Minh thì tôi lại không an tâm”. Tô Minh không suy nghĩ mà nói ngay, trên thực tế, lúc này, muốn đi tìm chủ nhân Thiên La, tốt nhất là đưa Mộ Cẩn, Thanh Nhạn, và mấy người Bạch Bào ra khỏi thành Liên Minh, nhưng bây giờ thành Liên Minh đã phong toả, không đi ra được, nếu đã không ra được thì nơi an toàn nhất chính là ở bên cạnh anh.
“Cậu Tô, tôi… Tôi… Tôi đưa cậu đi”. Cuối cùng Bạch Bào cũng lên tiếng, gương mặt trắng bệch đã đỏ bừng.
Tô Minh rất hài lòng.
Rốt cuộc Bạch Bào cũng không phải là bùn loãng.
Còn có thể trát được tường…
Nếu thật sự sợ đến mức bây giờ không đứng vững hoặc cầu xin, khuyên nhủ đủ điều rút lui, thì đại khái anh cũng đã chuẩn bị buông bỏ đám người Bạch Bào rồi.
Vẫn may, họ không để anh thất vọng.
Sau đó.
Bạch Bào dẫn đầu đưa nhóm người đi về phía thành trì hướng đông nam.
Trên đường, Bạch Bào không nói một tiếng.
Mà càng đi đến phía đông nam, con đường càng rộng, các toà kiến trúc kim loại hai bên càng cao lớn, càng tinh xảo, trên các toà nhà càng dày đặc các trận pháp cổ xưa.
Vốn dĩ, khu phố phía đông nam trong thành Liên Minh này được gọi là phố Minh chủ, có không ít trang viên nơi ở của các Minh chủ được xây dựng khu phố này.
Lúc này.
Trước phủ Thiên La.
Lụa trắng, đèn trắng, tinh thạch trắng.
Khung cảnh trang nghiêm.
Trong phủ thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc than.
Phủ Thiên La, ở đại điện, một quan tài vàng đen, xa hoa, chói mắt, lạnh lẽo.
Trong quan tài là con gái duy nhất của chủ nhân Thiên La đã bị cắt đứt cổ, thân xác đã chết, thần hồn cũng tan, chết không thể nào chết thêm được.
Trong đại điện có không ít phụ nữ đang than khóc, có một vài người già rũ mắt, có vẻ rất căng thẳng, thỉnh thoảng họ lại nhìn sang người đàn ông trung niên mặc trường bào trắng, mắt to mày rậm, mặt vuông, lưng vác kiếm, đang đứng trước quan tài.
Người đàn ông trung niên đó không giận mà uy, mặc dù không khóc nhưng ánh mắt lại có chút ẩm ướt.
Sâu thẳm trong ánh mắt là đau khổ và kiên định.
Bình luận facebook