Tuổi mười bảy của Minh và Hạ là tháng ngày mộng mơ, là tiếng cười đùa trong trẻo nơi sân trường, là những buổi chiều nắng hạ mình lấp lánh, trải dài trên trang sách còn đang dang dở.
Mang theo điều gì đó non nớt, mãi về sau, họ mới biết đó gọi là thích.
Minh khi ấy là cậu học sinh nghịch ngợm...