• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Tình Minh Nắng Hạ

  • Chương 5: Chạy về phía nắng

Hạ đứng ở phía ngoài sân cỏ, vừa đứng vừa nói chuyện với bạn, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía sân cỏ, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ.

Minh chạy một đường dẫn banh dài, lách người, chuyền, nhận banh rồi sút mạnh vào khung thành tập. Cậu mệt nhưng ánh mắt vẫn sáng lấp lánh.

Âm thanh hét lớn từ bạn cậu truyền tới:

“Minh! Đá mạnh lên mày! Ngày mai phải ghi điểm đó.”

Minh quay qua cười, ngay sau đó… cậu nhìn quanh, ánh nhìn dừng ngay phía Hạ.

Cô giật mình khi chạm ánh mắt của cậu, mắt chạm mắt, đúng một vài giây. Chỉ một vài giây ngắn ngủi, cũng đủ làm nóng bừng cả khuôn mặt.

“Sao đứng thừ người ra vậy bà?” Bạn Hà hỏi.

“Đứng hưởng gió mát một xíu đó mà.” Hạ cúi xuống nói như lấp liếm cho sự ngại ngùng.

“Ồ, gió mát bằng gió từ Minh hả?” Bạn cô gật đầu, giọng kéo dài trêu ghẹo.

Hạ quay qua liếc bạn một cái, bạn cô cười như bắt được bí mật động trời.

Bắt được thóp của cô rồi.

Những ngày tập luyện trước trận đấu, sân trường rộn ràng hơn hẳn. Nắng đổ xuống từng ô gạch, gió đầu mùa hất tung những tán lá, đung đưa theo gió. Không khí hệt như đang chuẩn bị cho lễ hội của tuổi học trò tươi đẹp.

Minh chiều nào cũng tập luyện đều đặn, chăm chỉ và hăng say. Hăng đến mức chính bản thân cậu còn bất ngờ.

Có điều tuy không ai nói ra, nhưng cả Minh và Hạ đều hiểu:

“Không chỉ vì trận đấu.”

Sau buổi tập luyện, Minh lau sơ mồ hôi, xách chai nước lại gần cô.

“Hạ, hôm nay về sớm hả?”

“Ừm, tại cũng trễ rồi.”

Minh gật đầu, rồi nói nhanh: “Ngày mai lớp mình đá trận đầu, cổ vũ… Hạ có đi không?”

Hạ nhìn cậu, nhìn thẳng, rồi nói nhỏ rõ ràng: “Có, đi cổ vũ lớp, cổ vũ Minh.”

Minh cúi đầu, khoé môi cong lên mà cố nén lại. Vai run nhẹ một nhịp.

“Mai đá gặp lớp 11A5, khó chút nhưng Minh cố.” Cậu hạ giọng, âm lượng vừa đủ cả hai nghe.

“Có mấy người cổ vũ nên sẽ thắng thôi.”

Cô khẽ bật cười, gió chiều thổi nhẹ, mang theo cả mùi nắng của sự rung động đang dần đâm chồi nảy nở.

Từ khoảng cách gần như vậy, Hạ thấy được giọt mồ hôi còn đọng trên cổ cậu, tóc ướt, giọng khàn vì tập luyện nhiều.

Cô nghiêng đầu, nói nhẹ đến mức phải đứng gần mới nghe: “Minh làm được mà. Sẽ ghi bàn.”

Minh đứng im.

Tựa như cậu đã được tiếp thêm tự tin, sức mạnh nhờ câu nói ấy. Chỉ một thoáng thôi mà tim bị ai chạm vào đúng chỗ dễ vỡ nhất.

“Có thiệt không?” Minh hỏi nhỏ, ánh mắt lấp lánh như chờ một lời xác nhận lần nữa.

“Thiệt, Hạ có nói xạo Minh bao giờ đâu.”

Không biết vì gió thổi hay vì câu nói chắc như đinh đóng cột của Hạ… mà lồng ngực cậu ấm lên nhanh đến mức cậu cũng giật mình.

Cô chần chừ hai ba giây, rồi vẫy tay chào cậu, xoay người đi trước, bước chân nhẹ nhưng tim đập không hề nhẹ.

Minh nhìn theo, không ai nói thêm câu nào.

Nhưng nụ cười trên môi cả hai, đều không giấu được.

Ngày thi đấu đá giải giữa các khối 11 cũng đã tới, hôm nay sân trường đông nghẹt. Cờ cổ vũ, bảng tên lớp, tiếng reo hò, có lớp còn cầm theo cả nồi, niêu, xoong chảo để khuấy động cả không khí - tất cả hoà chung thành một bản hoà ca hài hùng, náo động.

Lớp 11A3 kéo nhau đi cổ vũ thành một hàng dài, từng tốp đều hô khẩu hiệu cổ vũ, vỗ tay theo nhịp. Đứa thì mặc áo lớp, đứa thì cầm bảng khẩu hiệu, đứa thì vác loa mini, thậm chí có mấy đứa còn lén mang theo cả kèn đám cưới.

“Tụi bây, đi thành hàng! Thành hàng!” Lớp trưởng hét lớn.

Nhưng vừa dứt câu, thì cả đám lại tản ra, nghe cũng như không.

Một nhóm con trai cầm bảng chạy lên phía trước: “A3 cố lên, A3 vô địch!”

Nhóm con gái đằng sau hô tiếp: “Trần Dương Minh, Nguyễn Thành Tài, Đặng Thành Phong, Nguyễn Thành cố lên, A3 cố lên!”

Ba đứa đá chính cùng Minh, mặt đứa nào cũng rạng rỡ như sắp đi thi Olympic.

Thành huơ huơ cái khăn: “Hôm nay tụi tao gánh team nha quý vị.”

Phong đập vai Thành: “Mày mà gánh gì, lát mà mày đá không vào đừng có la làng là được, để tụi tao trị mày.”

“Tao mà sút hụt là tại đám A3 lớp mình cổ vũ chưa có sung đó nghe.” Tài cười lớn nói.

Minh đưa tay đánh nhẹ đầu thằng Tài: “Mày đó chưa đá mà cứ nói hụt hoài là sao?”

Đám con gái phía sau đáp lại liền: “Rồi rồi, để tụi tui la bể loa luôn được chưa!”

Lớp trưởng hô to: “A3 xếp hàng. Mang bảng hiệu lên!”

Chưa đến 5 giây sau, hàng ngũ lại như đàn ong vỡ trận, đứa chạy trước, đứa chạy sau, đứa thì nhanh chân luồn lách lên trên phía đằng trước.

“A3 vô địch. A3 vô địch.”

“A3 cháy!”

“Đừng có ai té hết nha.” Một đứa hét lên khiến cả đám cười nghiêng ngả.

Bên cạnh đó, Hạ cùng nhóm con gái bước lên khán đài, tay ôm túi nước nặng trĩu.

Bạn hỏi: “Hạ đem gì nhiều quá vậy bà, nguyên lớp uống đủ luôn đó.”

Hạ chống chế: “Thì đội mình đá mà, cho A3 chứ bộ.”

Nghe câu đó, mấy đứa con gái khác liền ghẹo:

“Ờ đúng rồi, đội mình mà, nghe thương gì đâu.”

Một đứa khác chen vô: “Không chỉ cho Minh đâu, cho cả Thành, Tài, Phong nữa. Đám đó mà xỉu là A3 tiêu.”

Hạ gật gù vờ nghiêm túc: “Ừ, uống để đá cho tốt, còn giành vô địch nữa chứ.”

Bạn cùng bàn nhìn cô nheo mắt: “Mà vẫn có một chai đặc biệt… cho người ấy phải không?”

Hạ đỏ mặt, quay đi: “Tự nhiên nói gì kỳ, có người nào đâu.”

Nguyên lớp đã vào vị trí sẵn sàng trên khán đài, nhìn hàng cầu thủ A3 đã ngay ngắn đội hình, ai cũng đang kiểm tra kỹ lưỡng, kéo vớ chân, chỉnh lại dây giày, băng tay, rồi hít sâu.

Thành đập vai Minh: “Tập trung nha mày, lát bớt nhìn lên khán đài lại!”

Minh giả vờ nghiêm mặt: “Tao có nhìn đâu.”

“Có, hồi nãy mày nhìn đúng chỗ Hạ đứng với đám con gái, khỏi chối mày.” Tài lên tiếng

Cậu mở miệng muốn cãi, nhưng tụi nó nói đúng quá nên đành im lặng.

Tiếng còi hiệu lệnh vang lên, cả đội chạy vào sân.

Và giây phút ấy, Minh lén nhìn lên khán đài, Hạ đang đứng giữa đám bạn, từng lọn tóc con phấp phới bay theo gió, nắng chiếu lên gò má, toát lên nét đẹp trong trẻo tinh nghịch của thiếu nữ 17 tuổi.

Cô vẫy tay nhẹ, với nụ cười lộ lúm đồng điếu, nhìn về phía cậu.

Minh khựng lại, rồi bật cười chạy vào vị trí.

Không biết có phải do adrenaline hay do Hạ đứng trên khán đài, mà Minh chạy nhanh hơn, xử lý banh mượt mà như cầu thủ chuyên nghiệp.

Bạn trong đội hét lớn: “Minh. Đây!”

Minh chuyền, rồi nhận lại banh, lướt qua cầu thủ bên A5, sân trường ồ lên:

“Tiền đạo bên A3 hay vậy trời.”

“Minh đá hay quá.”

Ở trên khán đài, cô dõi mắt theo hình ảnh ấy, chăm chú, mắt không rời khỏi cậu.

Bạn cô nói nhỏ: “Minh hợp sân cỏ quá ha?”

Hạ cắn môi, gật nhẹ, vì cô thấy được niềm yêu thích và nhiệt huyết của cậu đối với môn này.

Cuối hiệp đầu, banh đến chân Minh, cậu rê một nhịp, chuyền qua một hậu vệ, sút mạnh vào góc lưới.

Ghi bàn.

Cả sân ồn ào, cổ động viên A3 gào lên:

“Minh! Tiền đạo của tụi tao.”

Minh nở nụ cười hãnh diện, cậu không chạy đi ăn mừng với đội ngay, quay lên khán đài.

Tìm, chỉ tìm một người, tìm nắng của cậu.

Và thấy cô đứng đó với hai mắt sáng lên, miệng cười vui mừng, như bị bất ngờ đến quên thở.

Không biết là vì mừng cho Minh — hay vì tim cô vừa chạy nhanh hơn cả những phút cuối của hiệp đấu.

Tiếng còi nghỉ giữa hiệp vang lên. Sân bớt ồn một chút, nhưng không khí A3 vẫn nóng hừng hực vì bàn thắng mở tỉ số của Minh.

Hạ len qua đám bạn, bước nhanh xuống sân, nơi cậu đang lấy nước nghỉ.

“Minh.” Cô gọi, hơi thở vẫn còn gấp như chính cô vừa chạy trên sân.

“Minh đá hay lắm.”

Minh đang lau mồ hôi, nghe giọng của Hạ liền ngẩng lên, mắt cậu sáng theo kiểu không giấu nổi.

“Hạ coi hết hả.”

“Ừm.” Hạ gật nhẹ.

“Từ đầu tới lúc Minh ghi bàn.

Minh cúi mặt xuống chai nước, nhưng khoé môi cong lên, không kiềm lại được.

“Hạ… lúc đầu trận vẫy tay, Minh có thấy.”

Hạ đứng khựng lại, hơi cứng người: “Ờ thì lớp vẫy chung mà.”

Má cô ửng đỏ như bị nắng quét qua.

“Có đâu.” Minh lắc đầu, nói nhỏ nhưng chắc chắn.

“Hạ vẫy tay cho Minh mà.”

Hạ mở miệng định phản bác, không có chữ nào được nói ra được.

Vì Minh nói đúng, và cô biết cậu biết điều đó.

Minh nhìn cô, thẳng thắn: “Hạ cổ vũ cho, Minh vui lắm.”

“Minh vẫn nhớ là Hạ nói… Minh sẽ ghi bàn.”

Nụ cười cậu càng cong hơn, hiện rõ trên khuôn mặt ấy. Gió chiều thổi qua nhẹ như thở, tiếng khán đài vẫn ồn.

Cả hai đứng đối diện nhau — một người thở gấp vì chạy, người còn lại vì hồi hộp.

Nắng nghiêng xuống, tạo thành hai cái bóng chạm nhau dưới mặt đất

Giữa sân banh rộng,

Giữa tiếng reo hò còn chưa kịp lắng,

Trái tim 17 tuổi của Nguyễn Minh Hạ và Trần Dương Minh đã tiến gần hơn cả bàn thắng mở tỉ số của trận đấu.
 
Advertisement
Last edited:

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom