• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Tình Minh Nắng Hạ

  • Chương 1: Một ánh nhìn nơi khoé mắt

Sài Gòn tháng Ba rực rỡ trong ánh nắng vàng nghiêng nghiêng, đổ dài trên những phố phường, những chùm kèn hồng bung nở, hồng đẹp dịu dàng và hồng đến nao lòng, như thể thành phố đang mềm ra trong khoảnh khắc chuyển mùa. Giữa cái nắng oi đặc trưng của nơi đô thị nhộn nhịp, xen lẫn tiếng còi xe inh ỏi truyền đi với tiếng rao quen thuộc mỗi ngày ở những gánh hàng rong, ồn ào mà thân thương.

Nguyễn Minh Hạ bước ra khỏi cổng trường học cấp ba ở quận trung tâm. Trên tay là tập hồ sơ học sinh dày cộm, Hạ vừa mới kết thúc buổi tư vấn cho các em học sinh lớp 12 đang đứng trước áp lực thi cử và lựa chọn nghề nghiệp tương lai. Hạ đã quen với những buổi chiều vội vã, với những câu hỏi không có đáp án trọn vẹn.

Không hiểu tại sao hôm nay lòng Hạ có một nỗi trĩu rất khẽ dâng lên, không rõ hình thù, không rõ cách gọi tên.

Quán cà phê nơi góc đường đối diện là một quán nhỏ xinh, ánh đèn vàng dịu thắp sáng cả không gian mang hơi hướng hoài niệm về một Sài Gòn xưa. Minh Hạ đi qua đường, vào quán, đặt túi xuống và chọn bàn gần cửa sổ, có cửa kính lớn nhìn thẳng ra phố, tấp nập xe cộ qua lại, và gọi một ly bạc xỉu — được ví von là thức uống của kẻ nặng tình.

Và khi Hạ ngẩng đầu lên, một ánh nhìn lướt qua nơi khoé mắt, không trực diện, không rõ ràng. Chỉ là một cảm giác quen thuộc, một nỗi buồn man mác không được gọi tên khiến tim Minh Hạ chợt khựng lại một nhịp, hơi thở Hạ chợt chùng xuống.

Mười năm.

Mười năm cuồng quay giữa học hành và công việc, với biết bao mối tình thoáng qua, với khoảng cách xa tận chân trời. Nguyễn Minh Hạ luôn nghĩ bản thân đã đủ lớn, đủ cứng cáp, và đủ bình thản để đối mặt với những điều cũ kỹ của tuổi trẻ.

Cho đến khi Nguyễn Minh Hạ gặp lại anh. Một nhịp đập mạnh mẽ nơi trái tim đã lấn át đi sự bình tĩnh vốn có của bản thân, Hạ quay sang người đàn ông ở bàn đối diện ngồi sát cửa kính. Áo sơ mi sẫm màu xắn cao tới khuỷu tay, cổ áo còn vương bụi mịn của công trình, ánh đèn vàng rọi lên khuôn mặt nghiêng của anh, hiện lên vết sẹo hình chữ thập gần ngay đuôi mắt trái.

Khoảnh khắc ấy mọi hình ảnh chuyển động, mọi âm thanh trong quán dường như đang đứng im. Một cái tên mà mười năm qua tưởng chừng như quên lãng nhưng Hạ vẫn luôn nhớ, là Trần Dương Minh.

Trần Dương Minh dường như cảm nhận được một ánh nhìn, người đàn ông ấy bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau ngay giữa quán cà phê nhỏ trong thành phố rộng lớn. Sững lại mấy giây, rồi đứng dậy, từng bước chân chậm rãi, vững vàng, mang theo cả mùi nắng gắt, của khói bụi nơi công trình.

Dương Minh dừng lại trước mặt Hạ.

“Hạ.”

Giọng trầm và khàn hơn lúc xưa nhiều, thoang thoảng mùi thuốc lá — ít nhất là trong ký ức của Hạ. Cô siết chặt nơi gấu váy, nhăn nhúm một góc nhỏ.

“Minh.”

Chỉ hai tiếng, ngắn gọn, đơn giản nhưng là khoảng cách của mười năm. Giữa họ giờ đây không còn những buổi tan học ngập nắng, không còn những bài tập dở dang, không còn những tiếng cười trong trẻo trong những giờ ra chơi.

Đơn giản là hình ảnh hai con người đã trưởng thành, một người đứng, một người ngồi, mang theo cả quãng thanh xuân đã bỏ lỡ.

“Lâu rồi không gặp.” Dương Minh nói, ánh nhìn như đang tìm kiếm điều gì quen thuộc nơi khoé miệng Hạ.

“Ừ... lâu rồi.” Minh Hạ đáp, môi khẽ cong lên nụ cười xã giao, lộ ra hai lúm đồng điếu ngay khoé miệng.

Nụ cười ấy Minh mất tận mười năm mới được nhìn thấy lại — ngay lúc này.

Sau một nhịp im lặng, và nơi ánh mắt hạ xuống điểm đặc biệt của Hạ mà anh luôn nhớ: “Hạ làm trong ngành giáo dục sao?”

Hạ khựng lại nửa nhịp rồi gật đầu: “Mình làm cố vấn tâm lý — hướng nghiệp cho học sinh cấp ba.”

Dương Minh thoáng ngạc nhiên, môi khẽ cong: “Hợp với Hạ lắm.”

Cô mỉm cười nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, phảng phất nỗi buồn man mác xung quanh.

“Minh thì sao?” Minh Hạ hỏi, giọng nhẹ, nhưng trong lòng lại gợn lên cơn sóng không yên.

“Minh làm bên giám sát công trình.” Dương Minh đáp gọn.

“Đi công trình suốt.”

Ánh mắt Hạ vô thức lướt qua tay anh, da sạm hơn, gân nổi rõ, còn dính chút bụi chưa kịp phủi. Hoàn toàn khác với hình ảnh cậu thiếu niên từng học chung lớp, ngồi ở bàn cuối nghịch ngợm năm nào.

Cô chợt nhớ một chiều rất cũ, không nhớ rõ thời gian.

Chỉ nhớ hôm đó tan học, trời mưa bất chợt, cơn mưa trút xuống ào ào, cây cối như nghiêng mình theo giọt mưa mát lạnh, như đang tưới tắm cho vạn vật. Minh kéo tay cô chạy nhanh về phía cửa hàng tạp hoá của dì Ba gần trường, trú tại mái hiên nhỏ chật chội, lồng ngực ai cũng đập như tiếng trống dồn dập, liên hồi. Áo trắng ướt sũng, giọng Minh nhỏ, tưởng chừng tiếng mưa cũng có thể cuốn trôi đi câu nói ấy.

“Hạ, mỗi ngày mình đều tan học cùng nhau giống vậy nha.”

Khi ấy, Hạ nhớ là cười rất tươi, nụ cười toả nắng như ngày hạ len lỏi vào trong cơn mưa giá lạnh. Cô không biết rằng, có những câu nói, mất khoảng cả một thời gian dài mới đủ can đảm thực hiện được.

Hiện tại, Minh đang đứng đối diện cô giữa không gian quán cà phê xa lạ mà rất đỗi quen thuộc.

“Hạ sống ở Sài Gòn luôn à?” Minh hỏi tiếp.

“Ừ. Du học xong thì về.” Hạ đáp, ngập ngừng giây lát.

“Minh… vẫn sống ở đây sao?”

Minh nói nhẹ: “Ừ, ở đây suốt.”

Câu nói nhẹ hẫng, nhưng lòng Hạ lại nặng trĩu. Cô bỗng nhận ra, chỉ có mình cô là người duy nhất đã rời khỏi thành phố này. Mười năm trước, cô lên máy bay, mang theo cả ước mơ về một hành trình mới, mang theo cả một mối quan hệ chưa kịp gọi tên đến với đất nước xa lạ.

Còn Trần Dương Minh, ở lại.

Ở lại với Sài Gòn, với gia đình, và với những công trình còn dở dang.

Minh do dự: “Hạ về Sài Gòn, có đi thăm lại trường cũ chưa?”

Hạ khựng lại, hai tiếng trường cũ khẽ khàng mà sâu đến lạ, chạm sâu đến ký ức, Hạ lắc đầu: “Chưa, Hạ chưa có đi.”

Minh nhìn Hạ rất lâu, cô gái trước mặt vẫn là Nguyễn Minh Hạ của tuổi mười bảy, vẫn để mái tóc đen ngắn ngang vai, vẫn lúm đồng điếu duyên dáng sâu hoắm — chỉ là ánh mắt đã thêm nhiều mỏi mệt.

Thời gian cũng đã chập choạng tối, nắng chiều đã nhường chỗ cho màn đêm từng bước hiện ra, ánh đèn đường đã lên cao, các cửa hàng, cửa hiệu cũng đã sáng đèn lấp lánh. Ánh sáng ấy cũng như đang muốn thắp lên ngọn lửa bùng cháy đang âm ỉ nơi đáy tim của hai tâm hồn vốn dĩ luôn nhớ về nhau.

“Trễ rồi.” Minh nói ngập ngừng.

“Minh đưa Hạ về, vẫn ở nhà cũ chứ?”

“Vẫn là nhà cũ, nhưng Hạ tự về được.” Hạ khẽ cười.

Minh im lặng một giây. Rõ ràng anh muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đành thốt ra một lời: “Hạ về cẩn thận.”

“Minh cũng vậy.”

Không ai giữ ai lại, không một lời quá phận, khoảng cách giữa hai người chỉ có vài bước chân, nhưng là tận mười năm.

Hạ vẫn ngồi đó nhìn Minh xoay người rời đi, vẫn dáng lưng cao ấy, thẳng, khuất dần trong dòng xe cộ đông đúc, ngược xuôi của Sài Gòn về đêm. Cô thấy hình ảnh của mình phản chiếu ở khung cửa kính. Một người phụ nữ bận rộn, lý trí, đã trưởng thành. Nhưng sâu trong thâm tâm, Nguyễn Minh Hạ vẫn là cô gái mười bảy tuổi năm nào.

Mười năm qua, Hạ đã đi rất xa, tận nửa vòng trái đất. Xa thành phố này, xa con đường cũ, xa cả một người từng đứng ở trung tâm thanh xuân của cô. Cô từng nghĩ thời gian sẽ phai mờ tất cả, nhưng hoá ra có những ký ức, càng đi xa càng hiện rõ hơn trong tim.

Một buổi chiều đầy nắng.

Một cây hoa phượng vĩ nở đỏ rực cả một khoảng sân trường.

Một ánh nhìn lén lút từ bàn cuối lớp.

Một ký ức chưa từng rời đi, lặng lẽ hiện về trong Nguyễn Minh Hạ.

*****

Sài Gòn tháng Tư, năm 2015,

Mùa hoa phượng nở, báo hiệu một mùa hè sắp đến. Nắng rơi đầy trên sân trường Cấp ba Nam Gia Định. Tiếng trống tan học vang lên, dội từng nhịp rõ ràng.

Nguyễn Minh Hạ của năm mười bảy tuổi đứng trên hành lang tầng hai, ôm chồng tập vở vào ngực. Gió thổi nhẹ, lật bay vài sợi tóc mai.

Từ bàn cuối lớp, Minh gối đầu lên tay, nằm trên bàn, ánh nhìn ấy dừng lại nơi cô gái tóc ngắn mang tên mùa hạ. Ánh nhìn ấy lướt qua nơi khoé mắt, chói sáng đến mức Trần Dương Minh vô thức nheo mắt lại.

Vì từ giây phút đó, Trần Dương Minh chỉ còn nhìn thấy một mình Nguyễn Minh Hạ.

Và giữ luôn cả hình ảnh ấy suốt một thời thanh xuân tươi đẹp.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom