• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Tình Minh Nắng Hạ

  • Chương 6: Hiệp hai của ánh sáng

Tiếng còi vang lên mở đầu hiệp hai, không khí sân trường lại nóng rực như thể mặt trời đang rọi xuống ngay trên khung thành.

Minh quay trở lại vị trí, chân còn hơi mỏi nhưng ánh mắt chứa đựng sự quyết tâm — sự quyết tâm của một thiếu niên 17 tuổi đang muốn chiến thắng. Và muốn ai đó tự hào về mình.

Cậu nhịp nhẹ mũi giày lên nền đất, hít sâu.

Trước khi vào sân, Minh nhìn về phía cô, chỉ một khoảnh khắc ngắn thôi, nói vội vàng: “Minh vào sân đây.”

Cậu chạy đi và còn ngoảnh lại, như thể chắc rằng cô vẫn đứng ngay đó, nhìn về phía cậu.

Hạ giật mình vì ánh nhìn chớp qua ấy, nói vọng theo: “Ừm, Minh đừng để bị té nha.”

Hạ vẫn dõi theo bóng cậu tiến vào vị trí cùng với đội, giữa tiếng reo hò, giữa cờ phướn bay trong gió, và giữa cái nắng gần tàn của buổi chiều.

Cô vẫn cầm chai nước lúc nãy đưa cho Minh, chỉ vậy thôi — cũng đủ khiến tim cậu đập loạn xa, không theo một nhịp nào cả.

Và khiến cả trận hiệp hai trở thành một điều mà cậu muốn cố hết sức để xứng đáng với sự quan tâm đó.

Hiệp hai chính thức bắt đầu, tiếng la hét vang khắp sân trường.

“A3 cố lên! A3 cố lên!”

“Truyền banh đúng người dùm cái, Phong ơi!”

“A3 chiến thắng. Dứt điểm A5 đi.”

Mạnh ai đấy nói, rồi la hét, có đứa còn cầm theo cả chảo để tạo âm thanh, vang vọng hết ra cả sân.

Hạ đứng giữa đám con gái, tay đan lại với nhau, tim đập theo từng đường trái banh lăn, từng nhịp chạy, từng cú chuyền qua đồng đội.

Có khi cô quên luôn cả việc hít thở.

Bạn cùng bạn khẽ chọt tay cô: “Hạ, coi banh hay coi Minh mà nhìn không chớp mắt luôn vậy bà?”

Hạ giật mình: “Đương nhiên coi banh rồi.”

Bạn cùng khẽ liếc: “Ờ, coi banh…mà mắt dán chặt vào người ta ha.”

“Nhỏ này, xem đá đi kìa.” Câu nói khiến cô đỏ tai, tặc lưỡi vào bạn cùng bàn.

Nhưng tuyệt nhiên không phản bác, không phủ nhận.

Trên sân đấu, đang tràn ngập không khí căng thẳng giữa 2 lớp 11A3 và 11A5, A5 đang dồn hết sức, ép A3 phải lui về hàng phòng thủ, nhưng phòng thủ mãi cũng không được. Minh nhận được đường chuyền từ Tài.

Bật người, lách qua hậu vệ cánh trái của A5, đưa chân chuẩn bị sút. Đường bóng sút vào ngay cột dọc của khung thành đối thủ.

A3 được hưởng một quả phạt góc.

“Trời ơi! Xíu nữa là vào rồi.” Cả đội A3 hét lớn.

Minh chống tay xuống đất, thở mạnh. Đầu nóng hừng hực, ánh mắt nhắm chặt lại đầy tiếc nuối. Trong khoảnh khắc ấy, cậu vô thức nhìn lên khán đài.

Hạ giơ hay tay lên, làm động tác cổ vũ đầy năng lượng, tiếp thêm tự tin cho cậu: “Minh ơi cố lên.”

Cậu nhìn dáng vẻ ấy chăm chú, rồi bật cười. Tự nhiên thấy năng lượng sung hơn hẳn.

Những phút cuối của hiệp đấu, đội bạn vẫn tấn công dữ dội, suýt ghi bàn và san bằng tỉ số. Cả hai đội đều thấm mệt, không tránh khỏi pha trượt chân của Phong.

“Tao không cố ý.” Phong la lại.

Và cả pha bứt phá lao về chặn banh, bảo vệ an toàn cho đội nhà khiến cả khán đài A3 thở phào một phen như vừa được sống lại.

Cô cũng đưa tay lên ngực, thở mạnh, không hiểu vì sao… lại căng thẳng đến mức như vậy.

“Bíp!” Âm thanh vang lên báo hiệu trận đấu đã kết thúc, 90 phút giữa cả hai đội 11A3 và 11A5 kết thúc.

Tỉ số 1 — 0 nghiêng về đội 11A3.

Minh ghi bàn duy nhất, là bàn thắng giúp cả đội vào tiếp vòng trong.

Sân trường nổ tung, cả đội chạy tới ôm Minh căng muốn gãy xương:

“Minh! Bàn của mày, giỏi lắm Minh.”

“Đỉnh của chóp luôn bạn tao ơi!”

Phong thì ôm đầu cười lớn: “Tao không té cuối trận hiệp hai, tao cũng tự hào về tao.”

Tài thì cười muốn rách cả miệng: “Vào vòng trong thôi A3 ơi!”

Cả khán đài từng đứa một đều nhảy tưng tưng lên như bị điện giật, đồng thanh hô to:

“A3 vô địch! A3 vô địch!”

Còn Hạ, cô cười rạng rỡ, pha lẫn nét hãnh diện hướng về phía Minh. Đi xuống phía dưới, lẫn qua đám bạn đang gào thét chúc mừng.

“Minh.” Cô gọi, giọng nhẹ mà tim vẫn đang đập loạn thay cho phần cậu.

“Chúc mừng nha, ghi được bàn thắng quan trọng luôn.”

Minh nhìn cô, tiếng thở vẫn còn gấp gáp nhưng nhẹ hơn. Trong một khắc rất ngắn, tiếng ồn xung quanh như xa đi.

“Cảm ơn nha, thì cũng may mắn.” Minh cười, giọng vẫn còn khàn.

“Không may đâu.” Hạ lắc đầu.

“Minh đá tốt mà, sút thẳng vào luôn.”

Cậu cúi mặt xuống nhìn chai nước trong tay, xoay nắp chai chậm lại, như đang suy nghĩ điều gì đó, bất chợt cậu nói nhỏ nhưng âm thanh rõ ràng.

“Thật ra…”

Minh ngẩng lên nhìn Hạ: “Lúc sút, Minh nghĩ tới Hạ đầu tiên.”

Nụ cười ngây ngô không giấu được sự chân thành trong cậu.

Mặt Hạ đỏ lên rất chậm, như nắng cuối ngày hừng lên dịu dàng: “Vậy là Minh giữ lời ghê ha.”

“Ừ.” Minh gật đầu.

“Giữ lời với Hạ.”

Tiếng âm thanh hỗn loạn cười đùa, cũng không ngăn được hình ảnh của hai thiếu niên đang dùng hết cả tấm chân thành để lưu giữ và dũng cảm đối mặt — được gọi là rung động tuổi đầu đời.

Và một điều khác... lặng lẽ hơn, sâu hơn cũng vừa được xác nhận.

Một đứa hét to chọc ghẹo: “Rồi rồi, cặp đôi của lớp ơi. Đi ăn mừng nè.”

Làm nguyên đám cười nắc nẻ, đứa nào đứa nấy thi nhau chọc khiến cả hai đỏ mặt như trái cà chua.

“Đi! Đi luôn cho nóng!”

“Đi ăn bánh tráng trộn chú Hai.”

“Nín mày, đi ăn gà rán dì Nguyệt.”

“Phá lấu.”

“Chè hay trà sữa gì đi.”

Không ai thống nhất được món nào, và rồi tất cả đều chạy cùng với một hướng

Cả hai cùng nhau bước ra khỏi sân, đi cạnh nhau, cùng với đám bạn.

Đám bạn cũng thừa nước đục mà ghẹo tiếp, bạn cùng bàn khoác tay Hạ nói: “Hôm nay lớp thắng là nhờ Minh đó nghe.”

Một đứa khác chen vào: “Ờ, còn Minh thì nhờ người nào đó cổ vũ nãy giờ đó.”

Cả đám nhìn Hạ, cô khẽ quát: “Tụi bây bớt nói lại.”

Cô làm động tác dấu im miệng với đám bạn.

Nguyên đám dừng lại trước quán cá viên chiên của chú Hai, chiếm trọn một dãy bàn dài trong quán.

Minh đang tính ngồi xuống thì Thành nhanh miệng, tay thì đẩy lưng cậu.

“Cái thằng này, ngồi trong góc làm gì, ngồi bên đây.”

“Nhanh lên.”

Phong liền lẹ làng kéo ghế đối diện Hạ ra.

“Ủa, ghế này trống nè Hạ ơi, ngồi đây nè, dễ nhìn menu.”

Tài gõ muỗng, phụ hoạ nói theo: “Quá hợp lý, tiền đạo thì ngồi đối diện người cổ vũ may mắn.”

Cả bàn hú hét um sùm: “Đúng rồi, ngồi vậy đẹp đội hình liền.”

Minh liếc từng đứa bạn một, nhưng không một tiếng phản đối.

Hai đứa ngồi đối diện nhau, khoảng cách một cái bàn nhỏ.

Cũng đủ để Hạ thấy rõ từng đường nét khuôn mặt của Minh, đủ để Minh nghe được tiếng Hạ cười dù giữa tiếng ồn ào của đám giặc A3.

Thành tranh thủ khoe: “Hồi nãy tụi bây có thấy pha chuyền của tao là quá đỉnh luôn.”

Phong chen vào: “Hay quá, mày hay quá, trước lúc chuyền còn đá hụt mà khoe.”

Hạ cúi xuống ăn, Minh cũng cúi xuống uống, rồi như một nhịp vô thức.

Cả hai cùng ngẩng lên nhìn đối phương, thẳng vào mắt nhau, cùng đỏ mặt và kết quả lại cúi xuống lại.

Nhưng lần này là cùng cười.

Bạn nữ bên cạnh Hạ ngồi thấy hết.

“Tao mệt hai đứa bây quá, chơi tàu lượn siêu tốc hả?”

Hạ nghiêng đầu nhìn qua, nhỏ giọng nói: “Có gì đâu mà.”

“Có dữ luôn á.” Nhỏ bạn vừa cầm xiên cá viên chiên vừa nói.

“Bà không thấy Minh mỗi lần ngẩng lên là nhìn bà trước tiên hả?”

Minh nghe loáng thoáng, vội ho sặc vì uống nước quá nhanh.

“Uống từ từ thôi mày.” Thành đập đập lưng Minh.

“Tụi tao nói gì đâu mà căng vậy.”

Phong cười khoái chí: “Thì nói trúng tim đen nó rồi còn gì.”

Tay cậu đánh nhẹ vào đầu thằng bạn: “Tụi mày nói tào lao hoài đi.”

Tài chống tay lên bàn, nhìn hai đứa bằng ánh mắt ẩn ý: “Tào lao gì, hồi nãy trên sân, tao thấy Minh quay lên khán đài tìm ai đó hoài nha.”

Hạ nghe tới câu đó, tay đang cầm cây xiên bỗng dừng lại giữa không trung, lơ lửng không điểm tựa.

“Tìm lớp chứ tìm ai.” Cậu nói nhanh, giọng khẽ tằng hắng.

“Cả lớp cổ vũ mà.”

Phong và Thành gật đầu cho có lệ: “Ừ, cả lớp mà nhìn đúng có một hướng à.”

Cả bàn cười rộ lên, Hạ cúi xuống gắp thêm vài viên xúc xích, cá viên vào đĩa, đẩy tới trước mặt cậu.

“Ăn cái này nè, không thôi tụi nó ăn hết.” Cô nói nhỏ.

Minh sững lại, cậu nhìn cái đĩa trước mặt: “Ờ, cảm ơn mấy người.” Cậu cười, đáp lại.

Thành nheo mắt: “Kìa tụi bây thấy chưa, chăm cho nhau đó.”

Cô liếc Thành: “Lo ăn đi, nói nhiều quá.”

Bạn cùng bạn Hạ lên tiếng: “Thôi, đừng chọc tụi nhỏ nữa, đỏ mặt hết rồi kìa.”

Cả hai cúi xuống ăn tiếp, khoé môi cong cong thường trực của hai đứa. Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa, tiếng xe ngoài đườnghoà vào nhau tạo thành một buổi chiều đáng nhớ của cả lớp 11A3.

Rộn ràng, lộn xộn và ấm áp theo đúng của một thời tuổi trẻ tươi đẹp, đầy lòng nhiệt huyết.

Giữa cái ồn ào đó, hai ánh nhìn thỉnh thoảng lướt qua nhau — không cần lời, nhưng lần nào cũng mang theo nụ cười ngọt ngào dành cho nhau.

Kết thúc ăn mừng, trời đã ngả về chiều tối. Cả đám đi theo từng tốp ra về, mạnh đứa nào về nhà nấy.

Còn Hạ và cậu đang đi chầm chậm bên nhau.

“Minh về luôn hả?” Hạ hỏi.

“Ừ.” Minh đeo cặp.

“Hạ đi hướng nào?” Cậu quay sang hỏi cô.

“Hạ đi hướng kia, đường D2.”

Minh nhìn con đường ngược hẳn hướng nhà mình, cậu vẫn đáp lại tỉnh queo: “Vậy Minh đi chung.”

“Không phải nhà Minh ở hướng ngược lại sao?” Cô giật mình.

“Đi một đoạn, không sao. Đi cho vui.”

“Tuỳ Minh thôi, mỏi chân đừng có kêu.” Hạ quay mặt sang bên kia, che đi nụ cười rạng rỡ.

Hai cái bóng bước song song bên nhau, gió chiều thổi qua mát rượi. Sau vài phút im lặng dễ chịu.

Cậu nói: “Hạ nè.”

“Hửm, ơi.”

“Ngày mai phụ đạo nữa nha.” Cậu nhìn xuống đường.

“Minh còn nhớ.”

Hạ quay sang, cười nhẹ nhàng: “Ừ, học mà, cô giáo Hạ không cho nghỉ đâu.”

Minh đưa tay xoa xoa sau gáy, nụ cười rạng lên toả sáng như nắng cuối ngày.

Giữa con đường, giữa hai bên phố quán hàng xá, giữa dư âm trận thắng còn đang đọng lại.

Minh biết một điều:

Vào vòng trong thì vui. Còn đi chung với Hạ mới là bàn thắng lớn nhất ngày hôm nay.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom