• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Tình Minh Nắng Hạ

  • Chương 7: Bước chân tan trên nắng chiều

Con đường trước mặt dài mà lại thấy ngắn, gió thổi nhè nhẹ, mang theo cả mùi khói của những quán nướng thịt, và cả mùi của không khí nhộn nhịp ở Sài Gòn.

Tiếng cười xa dần, tiếng xe cộ vẫn đông nghẹt như mọi lần. Thế nhưng, trên đoạn đường chỉ còn hai cái bóng đang bước cùng nhau, bước chân trùng nhau một cách tự nhiên.

Cả hai chỉ lặng lẽ đi, không ai nói gì, nhưng sự im lặng này không hề khó chịu.

Nó ấm như dư âm của buổi chiến thắng, và ngọt như buổi chiều chạm mắt nhau thật lâu — đủ để nhớ bóng hình của đối phương.

“Nhà Hạ gần đây rồi ha?” Minh hỏi, tay đút vào túi quần, giọng nhỏ hơn bình thường.

“Ừm.” Hạ gật đầu, ngước lên nhìn bảng số hai bên.

“Đi hết đoạn này là tới rồi. Minh mỏi chân chưa?”

“Không mỏi” Cậu đáp ngay không kịp suy nghĩ, tự mình cũng giật mình một nhịp.

“Đi chung…vui mà.”

Hạ nghe câu đó, môi cong hẳn lên dù đang cúi mặt, cô không trả lời, nhưng dáng đi nhẹ hơn, mềm hơn.

Nắng buổi chiều đã tắt, nhường chỗ cho ánh đèn đường lên cao, hắt xuống khiến từng đường nét của hai đứa rõ ràng hơn.

Cô đi phía ngoài bên phải, cao khoảng 1m58, dáng người nhỏ nhắn, vừa mang nét tinh nghịch vừa mang nét muốn được người khác chở che. Mỗi khi cô cười, lúm đồng điếu hai bên hiện lên rõ ràng đến mức khiến Minh phải quay đi chỗ để khỏi nhìn quá lâu.

Sợ bị lộ.

Bên cạnh cô là Minh — với sự phát triển của thiếu niên 17 tuổi đam mê thể thao, cậu cao tới 1m78, dáng người săn chắc vừa đủ như bao cậu trai mới lớn khác. Tóc cắt ngắn sạch sẽ, gọn gàng, lông mày rậm, mũi cao vừa phải, nét mặt không phải thư sinh mà hơi láu cá một chút.

Cái kiểu láu cá này khiến Hạ thỉnh thoảng vô thức liếc nhìn một cái rồi quay đi thật nhanh.

Cả hai tiếp tục đi thêm một đoạn ngắn nữa, từng bước nhẹ như tiếng thở đang hoà chung lẫn nhau.

Cuối cùng cũng đến nhà Hạ.

Nhà cô sáng đèn, có một khoảng sân nhỏ gọn, có trồng thêm trước nhà giàn hoa giấy nở dưới ánh đèn vàng, toát lên cảm giác ấm cúng — đúng kiểu căn nhà của một “công chúa nhỏ” theo lời đám bạn hay ghẹo.

Hạ đứng trước cổng nhà trắng, sợi tóc bên má bị gió thổi lệch, cô đưa tay giữ lại. Động tác nhỏ thôi mà Minh nhìn không rời mắt khỏi hành động ấy.

“Tới nhà Hạ rồi.”

“Ừm” Minh đứng đối diện, không biết nên nói gì tiếp.

“Hôm nay, Minh đá hay thiệt.” Hạ đưa tay lên chỉnh quai cặp, như kiểu muốn nán thêm một chút để trò chuyện cùng cậu.

“Nhờ Hạ.” Minh đáp lại ngay.

“Nhờ gì Hạ?” Cô hỏi, hơi nghiêng đầu, mắt tập trung vào cậu.

“Thì… nhờ Hạ nói nên Minh mới ghi bàn.” Cậu nói nhẹ như gió khẽ lướt qua.

Hạ cắn nhẹ môi dưới: “Mai học phụ đạo đó nghe.”

Cô lảng sang câu khác, nhưng lời nói của Minh đã kịp để cô ghi nhớ tận sâu trong lòng.

“Ừ.” Minh gật đầu ngay lập tức.

“Minh nhớ mà.”

“Minh về cẩn thận nha, trễ rồi.” Cô nói.

Minh nhìn vào khoảng sân trong nhà cô, rồi lại nhìn Hạ, mái tóc ngắn trên vai, đôi mắt tròn trong vắt, ẩn trong đó là màu nâu nhẹ, lúm đồng điếu thoáng hiện khi cô mỉm cười, dáng đứng nhỏ hơn cậu một cái đầu.

Tất cả khiến lồng ngực cậu chật lại, phải hít một hơi thật sâu.

“Hạ vào nhà đi.” Minh gật nhẹ.

Cô gật đầu, quay người bước vào trong nhưng trước khi đóng cổng, cô quay lại nhìn cậu một cái, một cái nhìn rất nhanh.

Nhưng đủ để khiến cậu đứng hình, chỉ kịp nhoẻn miệng cười với bản thân. Rồi cậu cũng xoay người đi về nhà.

Chỉ một chút thôi, cậu cũng hiểu bản thân muốn gì:

Muốn được nhìn thấy Hạ nữa.

Bên trong căn nhà ấm áp của Hạ, mẹ cô đang dọn chén trên bàn.

“Nay về trễ vậy con gái?”

Hạ đặt cặp xuống: “Dạ chào mẹ mới về, nay lớp đi ăn mừng vì đá vào được vòng trong á mẹ.”

Mẹ cô cười: “Vậy ăn uống xong xuôi rồi đó ha?” Tay mẹ dọn dẹp liên hồi.

“Tuổi này phải vậy chứ, vui không con?”

Hạ gật đầu: “Vui lắm mẹ.” Nhưng nụ cười lại có chút ngại ngùng, bẽn lẽn… không thể giấu được.

Mẹ nhìn một cái là biết ngay — con gái của mẹ hình như biết nhớ tới người nào rồi.

Phía ngoài căn nhà ấy, có một hình bóng cũng đang lặng lẽ đi, cậu về tới nhà mất gần 20 phút. Nhà cậu nằm trong hẻm, nổi bật không phải vì đẹp mà vì gọn và im lặng quá mức.

Mẹ Minh kéo cửa sắt mở cửa ngay khi nghe thấy tiếng chân: “Ăn gì chưa con?”

“Dạ ăn rồi mẹ.”

Bà gật đầu, nhìn cậu: “Đá thắng hả? Thấy mặt mày sáng rỡ à.”

Minh cười: “Dạ, vào vòng trong luôn.”

Mẹ nhẹ giọng: “Giỏi ta, con vui là được.”

Câu nói đơn giản mà đối với cậu ấm hơn mọi lời chúc mừng.

Nhà cậu chỉ có 2 mẹ con, ba cậu từng là một người hiền, thương vợ thương con nhưng một lần làm ăn thua lỗ khiến ông sa sút vào rượu chè.

Để rồi men rượu át đi tính người của ông.

Ông say rồi la mắng, say nữa thì đánh đập và… tan nát luôn một gia đình 3 người từng rất hạnh phúc.

Những đêm Minh 10 tuổi trốn trong góc phòng, khoá trái cửa, bịt tai lại để không phải nghe tiếng đập phá, gầm lên trong cơn say. Ký ức đó đã khắc thành vết cắt, không bao giờ phai.

Từ đó, cậu sợ rượu.

Sợ tiếng cãi nhau, và sợ bản thân sau này cũng sẽ giống ông.

Mẹ cậu là người phụ nữ mạnh mẽ, bà thương con nên chịu đựng. Thế nhưng, sức chịu đựng có giới hạn, bà chọn ly hôn, ôm Minh về sống ở khu này.

Ngôi nhà mới không rộng, không mới, đồ đạc cũng là đồ cũ. Nhưng lúc nào cũng sạch sẽ và yên.

Chỉ có điều khoảng lặng vẫn hiện hữu.

Bình yên quá… so với tiếng cười náo nhiệt của A3.

Tĩnh lặng quá… so với trái tim 17 tuổi đang biết rung động.

Lặng lẽ đủ lớn để nhắc cậu về rạn nứt đã từng chứng kiến trong quá khứ, một chút thu mình lại như bản năng tự vệ.

Trần Dương Minh đang cố gắng mỗi ngày.

Cố để bản thân mình không bao giờ trở thành một người như ba cậu.

Cố để trở thành một người khiến bản thân tự hào, khiến ai đó tự hào về cậu.

Minh lên phòng, thả người xuống giường, tay ôm gối và mắt nhìn vào khoảng không, mới vài tiếng trôi qua từ trận đấu, vậy mà hình ảnh của Hạ lại hiện lên.

Từ nụ cười, đến đôi mắt sáng cùng giọng nói, lúm đồng điếu thoắt ẩn thoắt hiện và dáng nhỏ xíu đứng trước cổng.

Và câu nói: “Minh đừng để bị té.” Cậu không kiềm lòng được, úp mặt vào gối.

“Trời ơi.” Cậu bật cười nhỏ, nửa ngượng nửa hạnh phúc.

“Chắc mình khùng thiệt rồi.”

Cái kiểu “khùng” này làm cậu muốn chìm đắm vào thêm một chút nữa.

Cùng lúc đó, Hạ cũng đang nằm trên giường, tay ôm gấu bông, hai chân quẫy đạp nhẹ trong chăn. Hình ảnh Minh lúc cười, lúc ngại ngùng hay cả lúc nhìn thẳng vào cô, hay lúc nói câu “Minh nghĩ tới Hạ đầu tiên.” cứ chạy đi chạy lại trong đầu cô.

Hai tay ôm con gấu bông, lăn qua lăn lại trên giường, tai nóng ran vì nhớ tới ngày mai.

Lại thêm buổi phụ đạo.

Lại được gặp Minh.

Có vậy thôi, mà tim lại đập nhanh liên tục, không kịp dừng lại.

Sáng hôm sau, vừa bước vào lớp, đã nghe tiếng chọc ghẹo của tụi bạn:

“Minh — Hạ tới rồi kìa!”

Tài hét lên trước, Phong thì huýt sáo, nguyên lớp thì cười ầm trời lên.

“Ê tiền đạo, người cổ vũ may mắn mới tới lớp kìa.”

Hạ nghe thấy, cắn môi trừng mắt đám bạn: “Mấy đứa này, nói gì đó hả?”

Minh thì khỏi nói, khẽ tặc lưỡi không nói, nhưng nụ cười cong hết cả lên, hướng ánh nhìn về phía bàn của Hạ.

Ồn ào được một lúc thì cô giáo chủ nhiệm bước vào, ngồi xuống và thông báo một tin mà đối với lứa học sinh có thể gọi là chấn động.

Cả lớp nhìn cô như một “cột tín hiệu nguy hiểm.”

“Rồi, lớp trật tự. Đá giải vào được vòng trong là chuyện vui nhưng tạm gác một bên.” Cô dừng vài giây, nhìn quanh, giọng đều mà sao nghe hơi đáng sợ.

“Thi học kỳ 1 còn đúng ba tuần, tuần này bắt đầu ôn tập.”

Một tiếng kêu trời đồng loạt vang lên:

“Trời ơi cô ơi…”

Cô nghiêm mặt, nhìn lớp mặt ai nấy đều không còn sức sống: “Ôn bài, học bài đầy đủ. Tất cả đề cương các môn, đặc biệt là môn toán.”

“Môn toán, ai yếu thì bắt buộc phụ đạo nha.” Cô nhìn xuống danh sách.

Minh ngước mắt, liếc qua bàn nhìn Hạ.

Hạ cũng đúng lúc quay xuống nhìn Minh.

Hai ánh mắt chạm nhau, không ai nói nhưng đều nghĩ cùng một điều: “Học phụ đạo toán chung.”

Một ngày học trôi qua, tan học, lớp lác đác vài người ở lại, nên phòng học vắng hơn mọi ngày. Nắng chiều đổ qua cửa sổ, rọi lên từng dãy bàn thành một vệt dài vàng ấm trên bàn.

Hai đứa ngồi học chung bàn với nhau.

Hạ tập trung viết bài, tóc ngắn rơi nhẹ lên má, mái tóc ngang vai rung theo từng nhịp viết của cô. Minh nhìn bài nhưng mắt thì cứ thi thoảng lệch sang bên trái

“Minh, tập trung.” Hạ nói mà không ngẩng lên.

“Ờ, biết rồi mà.” Cậu giật nhẹ, ho một tiếng nhỏ.

Một lát sau, cô nhìn qua cậu, nghiêng người lấy cây viết đỏ của Minh

“Chỗ này sai rồi nè, chỗ này dấu cộng mới đúng, chuyển vế đổi dấu mà.”

Khoảng cách hình như… gần quá, thấy được, nghe được cả nhịp thở của cô.

Cậu đứng im bất động, tay cậu cứng lại trên mép bàn.

Hạ cũng khựng lại một chút như nhận ra độ gần ấy.

Đều vờ bình thường làm bài tiếp, nhưng Minh cảm nhận được hơi thở của cô chạm vào lòng bàn tay khi nãy.

Hạ thấy rõ ánh mắt cậu cứ len lén nhìn cô nhiều lần.

Một cơn gió thổi qua cửa sổ, làm rèm lớp khẽ tung bay. Trong lớp học vắng, như là thế giới riêng của hai đứa, cùng:

Một bài toán dang dở.

Một khoảng cách đủ gần để cả hai đều cảm nhận được lồng ngực đang có hình bóng đối phương đang dần ngự trị.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom