Đào Ngọc Vy
Tác giả VW
-
Chương 3: Rung động vụng dại
Mùa hạ đến rất chậm.
Không ồn ào, không vội vã, chỉ là nắng mỗi ngày một gắt hơn, gió trên sân trường mỗi buổi trưa lại mang theo mùi phượng nồng nàn hơn chút. Và trong những buổi chiều ấy, dưới gốc phượng già, luôn có hai người ngồi cạnh nhau.
Trần Dương Minh và Nguyễn Minh Hạ.
Ban đầu chỉ là học. Sau này, hình như không còn là học nữa.
Bây giờ cậu có thêm thói quen mới, chủ động hơn trong việc học phụ đạo với Hạ, lúc thì học trên lớp trong giờ ra chơi, lúc thì học sau những buổi tan học, hay có những lúc cả hai cùng học dưới gốc phượng dưới sân.
Còn Hạ quen với việc chậm rãi, kiên nhẫn ngồi giảng lại bài cho Minh.
Có những buổi học, bài tập xong rất nhanh. Nhưng cả hai vẫn ngồi lại, không vội vã ra về, không ai nói lý do.
Hôm đó, trời nắng gắt hơn mọi khi, cái nắng như muốn cháy da thịt, thắp sáng trong tâm hồn của hai thiếu niên này.
Nắng xuyên qua tán phượng, để lại vệt nắng loang lổ trên vai áo của Hạ. Minh ngồi đối diện, tay chống cằm nhìn Hạ chép bài. Trán Hạ lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc mai dính sát vào da.
Minh nhìn, vô thức quay mặt sang chỗ khác, tai ửng đỏ, tim đập hơi nhanh.
“Hạ.” Minh gọi.
“Ơi.”
“Nóng không?”
Hạ nghe tiếng, đầu ngẩng lên, chớp mắt.
“Cũng hơi nóng.”
Minh lục cặp, lấy ra chai nước còn lạnh, hơi lạnh bao quanh thân chai, đặt trước mặt Hạ.
“Nè, uống đi.”
Hạ nhìn chai nước, rồi nhìn Minh.
“Minh mua hả?”
“Ừ.” Minh hơi hất đầu nhẹ.
“Mua dư một chai.”
Hạ bật cười: “Minh có bao giờ mua dư đâu.”
Minh sờ tóc, ngại ngùng nói: “Thì... hôm nay dư.”
Một tiếng “Ồ” nhỏ từ Hạ, không nói thêm câu khác, chỉ vặn nắp chai uống một ngụm nhỏ. Nước lạnh làm cổ họng cô mát rượi, sảng khoái hơn trong mùa hè nắng gắt này. Hạ đặt chai nước xuống, nhìn Minh.
“Cảm ơn Minh.”
Một câu cảm ơn nhẹ nhàng, cùng nụ cười tủm tỉm của cô. Minh thấy trong lòng rung lên từng nhịp rất khẽ.
Từ sau hôm đó, Minh bắt đầu mua dư nhiều hơn.
Thỉnh thoảng mua hai chai nước, hai gói bánh, hai cây kem, hay hai bịch bánh tráng .
Luôn là hai.
Hạ không để ý, nghĩ rằng Minh tiện thì mua một lần. Nhưng mỗi lần nhận đồ từ cậu, Hạ đều thấy lòng mềm hơn một chút, mong chờ hơn một chút.
Không rõ vì nắng, vì gió, hay vì luôn có sự hiện diện của cậu bạn ngồi ở bàn cuối lớp.
Một buổi đầu ngày học mở màn bằng tiết văn, cô Điểm phân chia các bạn làm bài nhóm với nhau. Minh và Hạ vô tình bị xếp chung một bàn — hoặc cũng có thể Minh đã nhanh chân chạy lên, chen vào không ai biết.
Hạ ngồi bàn trong, ánh nắng hắt từ cửa sổ, áo đồng phục khẽ chuyển thành màu kem vì nắng. Mớ tóc con bay nhẹ theo gió quạt trần.
“Minh đưa cho Hạ cây viết đỏ đi, Hạ ghi tựa bài.” Hạ nói nhỏ.
Minh tìm kiếm trong hộp viết, đẩy qua cho cô. Tay hai đứa chạm nhau một chút, chỉ một chút thôi, mà Minh có thể cảm nhận được dòng điện chạy xẹt qua từ cổ tay lên tới tim.
“Tay Minh lúc nào cũng nóng ha.” Hạ vô thức nói rồi tiếp tục cúi xuống ghi bài.
“Trời nóng chứ bộ, quạt gì mà chạy yếu xìu.” Minh nhỏ giọng, ngại ngùng nói.
Hạ bật cười khẽ: “Quạt cả lớp mà Minh, ai ngồi gần cũng nóng hết.”
Minh không đáp nữa, tay sờ gáy gãi gãi, mắt nhìn ra phía cửa sổ, nắng hắt nghiêng qua khung cửa sổ, trải dài như tấm thảm lụa vàng lên mặt bàn.
Hạ ghi xong tự bài, đưa cây viết trả lại Minh.
“Nè.”
Minh đưa tay nhận, lần này không vô tình, mà là cố tình chạm, nhưng rất khẽ, nhẹ đến mức chỉ lướt qua đầu ngón tay Hạ.
Và dòng điện chạy thẳng vào vùng cảm xúc còn vụng dại của tuổi thiếu niên, chạm đúng nơi non nớt của lần đầu biết rung động.
Ở nơi lần đầu tiên biết xao xuyến.
“Hạ viết đẹp ghê.” Minh buột miệng nói.
Hạ khựng lại một chút rồi cười vui vẻ: “Đừng có mà nịnh tui, xíu nữa Minh làm phần phân tích đoạn cuối, không có trốn được đâu.”
“Minh khen thiệt lòng.” Minh bật cười, nụ cười lém lỉnh xuất hiện.
“Có mấy người ở đây, tui không có trốn việc đâu.” Cậu nhỏ giọng nói.
Hạ chỉ gật đầu nhẹ như ngầm hiểu ý, không nói gì thêm, nhưng lòng lại vui vẻ, dao động một chút. Không biết vì câu nói hay vì từ người nói là Trần Dương Minh.
Cả hai lại cuối xuống ghi bài, nhưng không ai là tập trung hoàn toàn vào bài.
Ngoài kia, những tán phượng xào xạc, ngả nghiêng theo gió. Trong lớp, chiếc quạt trần vẫn quay đều, chậm rãi. Và giữa hai con người cạnh nhau, là một khoảng không rất nhỏ, nhưng chứa đầy những điều chưa kịp gọi tên.
Giờ ra chơi, cô lục lọi ngăn bàn tìm kiếm cục gôm mới vừa nãy vẫn còn trong tiết văn, bây giờ lại không thấy. Cô bĩu môi.
“Minh có thấy cục gôm trắng của Hạ không?”
“Minh đâu có giữ.” Minh chống cằm, bình thản nói.
Hạ quay đi tìm tiếp trong cặp, rồi lại quay sang tìm trên mặt bàn, thì phát hiện một cục gôm mới tinh nằm gọn trên góc bàn. Còn có mảnh giấy ghi chữ nhỏ xíu:
“Đừng có quăng lung tung nữa.”
Hạ nhìn Minh. Còn cậu nhìn bảng chăm chú, như thể hôm nay cậu và môn văn là bạn thân, vờ như không thấy ánh mắt đang nhìn chăm chú cô.
Hạ cười khẽ, lúm đồng điếu sâu xuống.
“Ồ, tui biết rồi.”
Buổi học ngày hôm đó trôi qua lặng lẽ nhưng không nhàm chán, trôi qua với tiếng cười nói của tập lớp 11A3, với tiếng giảng bài, với hàng phượng và còn với những điều nhỏ xíu, dễ thương giữa Nguyễn Minh Hạ và Trần Dương Minh.
Điều mà chỉ cả hai mới cảm nhận được rõ ràng.
Các buổi học tiếp theo, Minh tiến bộ rõ rệt.
Các bài khó, bài từng làm sai, bây giờ làm đúng. Câu từng bỏ trống, giờ đã biết cách giải. Có những bài Minh còn làm ra đáp án trước cả cô.
Hạ nhìn vào lời giải của Minh, sững lại một giây rồi nói: “Minh làm đúng hết nè, giỏi lên nhanh quá ta.”
“Học trò này giỏi chứ sao.” Cậu nhanh nhảu đáp.
Hạ bật cười thích thú: “Học trò giỏi là có công của cô giáo Hạ đó nha.”
Không khí của cả hai vừa dễ thương, vừa mang nét gì đó vụng về nhưng lại thoải mái. Minh nhìn cô, rất lâu.
“Vậy cảm ơn cô giáo Hạ nhé.”
Một thoáng im lặng xuất hiện, trong lòng của hai thiếu niên đều cảm nhận được ánh nắng đang dần nhảy múa, toả sự ấm áp bao quanh trái tim đập mạnh ấy.
Một ngày học buổi chiều, trời bất chợt đổ cơn mưa – đúng kiểu cơn mưa đầu hạ đến nhanh, dữ dội và không kịp đếm được một đến ba. Sân trường chỉ trong chốc lát đã loang đầy vết nước, học sinh vội vã tìm chỗ trú. Minh và Hạ đứng dưới mái hiên gần phòng trực, nhìn mưa xuống đổ ào ào trước mặt.
“Đứng đây.” Giọng Minh thấp, gần.
Và… ấm đến mức Hạ có thể nghe rõ hơi thở của cậu.
“Chắc đợi mưa nhỏ rồi hẵng về.” Hạ nói.
Cô hơi nghiêng người tránh nước, phần tóc bị ướt ở phần đuôi. Minh nhìn thấy, rút khăn từ trong cặp ra đưa cho cô.
“Lau tóc đi, không thôi bị cảm lạnh, ai phụ đạo cho Minh.” Cậu quay mặt sang chỗ khác.
“Cảm rồi thì Minh phải chăm cho nữa.”
Mưa rơi trước mặt, khoảng cách cũng rất gần, và gần hơn là khoảng cách của cả hai.
Hạ nghe, từng nhịp thở cũng trở nên chậm hơn, tai nóng lên.
“Minh nói làm như quan tâm tui lắm vậy.” Cô nói nhẹ nhàng.
“Ờ thì...” Minh sờ gáy, gãi đầu.
“Quan tâm thiệt.”
Mưa xối xả, nhưng ở phòng trực, thời gian như ngưng đọng lại.
“Minh có thích mùa hạ thiệt không?” Hạ khẽ hỏi.
“Không thích.” Minh nhìn Hạ, môi hơi cong lên.
“Minh thích… cái người khiến mùa hạ của Minh đẹp hơn kìa.”
Hạ im lặng, mặt nóng còn hơn cả mặt trời. Đỏ rực nhưng chói sáng như cái nắng xen lẫn cơn mưa đầu hạ. Hai đứa đứng rất gần. Gần đến mức, nếu ai đó bước thêm thôi.
Khoảng cách giữa cả hai sẽ không còn là “bạn” nữa. Nhưng Minh và Hạ đều không bước.
Mưa vẫn rơi rả rít xuống sân trường, từng giọt ngân dài như kéo thanh xuân lại gần hơn chút. Và mặc dù chỉ là buổi trú mưa bình thường, chỉ có cảm xúc ở lại và lớn dần lên giữa mùa hạ đang vào độ đẹp nhất:
Trần Dương Minh và Nguyễn Minh Hạ đã bắt đầu bước vào quỹ đạo của nhau — nhẹ nhàng, nhưng quyến luyến không rời.
Không ồn ào, không vội vã, chỉ là nắng mỗi ngày một gắt hơn, gió trên sân trường mỗi buổi trưa lại mang theo mùi phượng nồng nàn hơn chút. Và trong những buổi chiều ấy, dưới gốc phượng già, luôn có hai người ngồi cạnh nhau.
Trần Dương Minh và Nguyễn Minh Hạ.
Ban đầu chỉ là học. Sau này, hình như không còn là học nữa.
Bây giờ cậu có thêm thói quen mới, chủ động hơn trong việc học phụ đạo với Hạ, lúc thì học trên lớp trong giờ ra chơi, lúc thì học sau những buổi tan học, hay có những lúc cả hai cùng học dưới gốc phượng dưới sân.
Còn Hạ quen với việc chậm rãi, kiên nhẫn ngồi giảng lại bài cho Minh.
Có những buổi học, bài tập xong rất nhanh. Nhưng cả hai vẫn ngồi lại, không vội vã ra về, không ai nói lý do.
Hôm đó, trời nắng gắt hơn mọi khi, cái nắng như muốn cháy da thịt, thắp sáng trong tâm hồn của hai thiếu niên này.
Nắng xuyên qua tán phượng, để lại vệt nắng loang lổ trên vai áo của Hạ. Minh ngồi đối diện, tay chống cằm nhìn Hạ chép bài. Trán Hạ lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc mai dính sát vào da.
Minh nhìn, vô thức quay mặt sang chỗ khác, tai ửng đỏ, tim đập hơi nhanh.
“Hạ.” Minh gọi.
“Ơi.”
“Nóng không?”
Hạ nghe tiếng, đầu ngẩng lên, chớp mắt.
“Cũng hơi nóng.”
Minh lục cặp, lấy ra chai nước còn lạnh, hơi lạnh bao quanh thân chai, đặt trước mặt Hạ.
“Nè, uống đi.”
Hạ nhìn chai nước, rồi nhìn Minh.
“Minh mua hả?”
“Ừ.” Minh hơi hất đầu nhẹ.
“Mua dư một chai.”
Hạ bật cười: “Minh có bao giờ mua dư đâu.”
Minh sờ tóc, ngại ngùng nói: “Thì... hôm nay dư.”
Một tiếng “Ồ” nhỏ từ Hạ, không nói thêm câu khác, chỉ vặn nắp chai uống một ngụm nhỏ. Nước lạnh làm cổ họng cô mát rượi, sảng khoái hơn trong mùa hè nắng gắt này. Hạ đặt chai nước xuống, nhìn Minh.
“Cảm ơn Minh.”
Một câu cảm ơn nhẹ nhàng, cùng nụ cười tủm tỉm của cô. Minh thấy trong lòng rung lên từng nhịp rất khẽ.
Từ sau hôm đó, Minh bắt đầu mua dư nhiều hơn.
Thỉnh thoảng mua hai chai nước, hai gói bánh, hai cây kem, hay hai bịch bánh tráng .
Luôn là hai.
Hạ không để ý, nghĩ rằng Minh tiện thì mua một lần. Nhưng mỗi lần nhận đồ từ cậu, Hạ đều thấy lòng mềm hơn một chút, mong chờ hơn một chút.
Không rõ vì nắng, vì gió, hay vì luôn có sự hiện diện của cậu bạn ngồi ở bàn cuối lớp.
Một buổi đầu ngày học mở màn bằng tiết văn, cô Điểm phân chia các bạn làm bài nhóm với nhau. Minh và Hạ vô tình bị xếp chung một bàn — hoặc cũng có thể Minh đã nhanh chân chạy lên, chen vào không ai biết.
Hạ ngồi bàn trong, ánh nắng hắt từ cửa sổ, áo đồng phục khẽ chuyển thành màu kem vì nắng. Mớ tóc con bay nhẹ theo gió quạt trần.
“Minh đưa cho Hạ cây viết đỏ đi, Hạ ghi tựa bài.” Hạ nói nhỏ.
Minh tìm kiếm trong hộp viết, đẩy qua cho cô. Tay hai đứa chạm nhau một chút, chỉ một chút thôi, mà Minh có thể cảm nhận được dòng điện chạy xẹt qua từ cổ tay lên tới tim.
“Tay Minh lúc nào cũng nóng ha.” Hạ vô thức nói rồi tiếp tục cúi xuống ghi bài.
“Trời nóng chứ bộ, quạt gì mà chạy yếu xìu.” Minh nhỏ giọng, ngại ngùng nói.
Hạ bật cười khẽ: “Quạt cả lớp mà Minh, ai ngồi gần cũng nóng hết.”
Minh không đáp nữa, tay sờ gáy gãi gãi, mắt nhìn ra phía cửa sổ, nắng hắt nghiêng qua khung cửa sổ, trải dài như tấm thảm lụa vàng lên mặt bàn.
Hạ ghi xong tự bài, đưa cây viết trả lại Minh.
“Nè.”
Minh đưa tay nhận, lần này không vô tình, mà là cố tình chạm, nhưng rất khẽ, nhẹ đến mức chỉ lướt qua đầu ngón tay Hạ.
Và dòng điện chạy thẳng vào vùng cảm xúc còn vụng dại của tuổi thiếu niên, chạm đúng nơi non nớt của lần đầu biết rung động.
Ở nơi lần đầu tiên biết xao xuyến.
“Hạ viết đẹp ghê.” Minh buột miệng nói.
Hạ khựng lại một chút rồi cười vui vẻ: “Đừng có mà nịnh tui, xíu nữa Minh làm phần phân tích đoạn cuối, không có trốn được đâu.”
“Minh khen thiệt lòng.” Minh bật cười, nụ cười lém lỉnh xuất hiện.
“Có mấy người ở đây, tui không có trốn việc đâu.” Cậu nhỏ giọng nói.
Hạ chỉ gật đầu nhẹ như ngầm hiểu ý, không nói gì thêm, nhưng lòng lại vui vẻ, dao động một chút. Không biết vì câu nói hay vì từ người nói là Trần Dương Minh.
Cả hai lại cuối xuống ghi bài, nhưng không ai là tập trung hoàn toàn vào bài.
Ngoài kia, những tán phượng xào xạc, ngả nghiêng theo gió. Trong lớp, chiếc quạt trần vẫn quay đều, chậm rãi. Và giữa hai con người cạnh nhau, là một khoảng không rất nhỏ, nhưng chứa đầy những điều chưa kịp gọi tên.
Giờ ra chơi, cô lục lọi ngăn bàn tìm kiếm cục gôm mới vừa nãy vẫn còn trong tiết văn, bây giờ lại không thấy. Cô bĩu môi.
“Minh có thấy cục gôm trắng của Hạ không?”
“Minh đâu có giữ.” Minh chống cằm, bình thản nói.
Hạ quay đi tìm tiếp trong cặp, rồi lại quay sang tìm trên mặt bàn, thì phát hiện một cục gôm mới tinh nằm gọn trên góc bàn. Còn có mảnh giấy ghi chữ nhỏ xíu:
“Đừng có quăng lung tung nữa.”
Hạ nhìn Minh. Còn cậu nhìn bảng chăm chú, như thể hôm nay cậu và môn văn là bạn thân, vờ như không thấy ánh mắt đang nhìn chăm chú cô.
Hạ cười khẽ, lúm đồng điếu sâu xuống.
“Ồ, tui biết rồi.”
Buổi học ngày hôm đó trôi qua lặng lẽ nhưng không nhàm chán, trôi qua với tiếng cười nói của tập lớp 11A3, với tiếng giảng bài, với hàng phượng và còn với những điều nhỏ xíu, dễ thương giữa Nguyễn Minh Hạ và Trần Dương Minh.
Điều mà chỉ cả hai mới cảm nhận được rõ ràng.
Các buổi học tiếp theo, Minh tiến bộ rõ rệt.
Các bài khó, bài từng làm sai, bây giờ làm đúng. Câu từng bỏ trống, giờ đã biết cách giải. Có những bài Minh còn làm ra đáp án trước cả cô.
Hạ nhìn vào lời giải của Minh, sững lại một giây rồi nói: “Minh làm đúng hết nè, giỏi lên nhanh quá ta.”
“Học trò này giỏi chứ sao.” Cậu nhanh nhảu đáp.
Hạ bật cười thích thú: “Học trò giỏi là có công của cô giáo Hạ đó nha.”
Không khí của cả hai vừa dễ thương, vừa mang nét gì đó vụng về nhưng lại thoải mái. Minh nhìn cô, rất lâu.
“Vậy cảm ơn cô giáo Hạ nhé.”
Một thoáng im lặng xuất hiện, trong lòng của hai thiếu niên đều cảm nhận được ánh nắng đang dần nhảy múa, toả sự ấm áp bao quanh trái tim đập mạnh ấy.
Một ngày học buổi chiều, trời bất chợt đổ cơn mưa – đúng kiểu cơn mưa đầu hạ đến nhanh, dữ dội và không kịp đếm được một đến ba. Sân trường chỉ trong chốc lát đã loang đầy vết nước, học sinh vội vã tìm chỗ trú. Minh và Hạ đứng dưới mái hiên gần phòng trực, nhìn mưa xuống đổ ào ào trước mặt.
“Đứng đây.” Giọng Minh thấp, gần.
Và… ấm đến mức Hạ có thể nghe rõ hơi thở của cậu.
“Chắc đợi mưa nhỏ rồi hẵng về.” Hạ nói.
Cô hơi nghiêng người tránh nước, phần tóc bị ướt ở phần đuôi. Minh nhìn thấy, rút khăn từ trong cặp ra đưa cho cô.
“Lau tóc đi, không thôi bị cảm lạnh, ai phụ đạo cho Minh.” Cậu quay mặt sang chỗ khác.
“Cảm rồi thì Minh phải chăm cho nữa.”
Mưa rơi trước mặt, khoảng cách cũng rất gần, và gần hơn là khoảng cách của cả hai.
Hạ nghe, từng nhịp thở cũng trở nên chậm hơn, tai nóng lên.
“Minh nói làm như quan tâm tui lắm vậy.” Cô nói nhẹ nhàng.
“Ờ thì...” Minh sờ gáy, gãi đầu.
“Quan tâm thiệt.”
Mưa xối xả, nhưng ở phòng trực, thời gian như ngưng đọng lại.
“Minh có thích mùa hạ thiệt không?” Hạ khẽ hỏi.
“Không thích.” Minh nhìn Hạ, môi hơi cong lên.
“Minh thích… cái người khiến mùa hạ của Minh đẹp hơn kìa.”
Hạ im lặng, mặt nóng còn hơn cả mặt trời. Đỏ rực nhưng chói sáng như cái nắng xen lẫn cơn mưa đầu hạ. Hai đứa đứng rất gần. Gần đến mức, nếu ai đó bước thêm thôi.
Khoảng cách giữa cả hai sẽ không còn là “bạn” nữa. Nhưng Minh và Hạ đều không bước.
Mưa vẫn rơi rả rít xuống sân trường, từng giọt ngân dài như kéo thanh xuân lại gần hơn chút. Và mặc dù chỉ là buổi trú mưa bình thường, chỉ có cảm xúc ở lại và lớn dần lên giữa mùa hạ đang vào độ đẹp nhất:
Trần Dương Minh và Nguyễn Minh Hạ đã bắt đầu bước vào quỹ đạo của nhau — nhẹ nhàng, nhưng quyến luyến không rời.
Bình luận facebook