• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Tình Minh Nắng Hạ

  • Chương 4: Những giai điệu nhảy múa

Buổi tối hôm đó, Hạ chẳng thể nào ngủ được.

Cô nằm nghiêng một bên, nhìn chùm đèn vàng khẽ đung đưa, ánh sáng hắt lên trần nhà. Trong đầu vẫn còn vang vọng câu nói của Minh, câu nói nghe hiểu nhưng lại cũng không hiểu, nhẹ nhàng nhớ mãi trong tim.

“Minh thích… cái người khiến mùa hạ của Minh đẹp hơn kìa.”

Hạ cứ lăn qua lăn lại, rồi kéo chăn lên, che tới tận mũi. Không biết tại sao người lại nóng hơn cả lúc trú mưa ở phòng trực.

Ở đâu đó, có giai điệu thiếu nhi cũ được bật từ tivi nhà hàng xóm, ngân lên nhè nhẹ, như một bản nhạc vô tình lạc vào đầu mùa hạ, lỡ nhảy múa trong tâm tư Hạ suốt cả đêm.

Cô úp mặt vào gối. Hạ biết mình chắc chắn có chuyện rồi.

Sáng hôm sau, lớp 11A3 vẫn ồn ào đông đúc như mọi khi, nhưng giữa cái ồn ào đó, có sự dễ thương mà chỉ Minh và Hạ đều biết đó là gì.

Hạ đi vào lớp, vào chỗ ngồi của mình, đặt cặp xuống nhưng lại không quay xuống bàn cuối, nơi có cậu bàn thường ngồi như mọi lần.

Còn Minh thì vẫn nhìn Hạ, một cái nhìn lặng lẽ, lén lút như cô là một phương trình khó giải nhất trong đời cậu.

Ngại ngùng.

Hai đứa đều ngại, ngại thấy thương.

Tụi bạn trong lớp chẳng biết gì cả, nhưng bạn cùng bàn của Minh và Hạ thì lại cảm nhận được một điều:

“Cái không khí của hai đứa này hôm nay là lạ... như có gió đầu mùa rung động đã tới.”

Tiết sinh hoạt đầu giờ, cô chủ nhiệm bước vào, gõ thước nhẹ lên bàn: “Cuối tuần này có giải đá banh giữa các khối 11 với nhau, lớp mình đăng ký rồi nha.”

Cả lớp đồng thanh hú hét, náo động hết cả lên:

“Quá đã.”

“Năm nay phải vào được chung kết nha lớp ơi.”

“Minh Minh Minh, năm nay đá tiền đạo nha mày.”

Một đám con trai kéo Minh đứng bật dậy, đứa thì khoác vui, đứa thì đập lưng đập vai như vỗ cá. Minh cười, xấu hổ thấy rõ, nhưng mắt lại sáng lên, giống như đứa trẻ vừa có được món đồ chơi yêu thích của mình.

Hạ nhìn thấy cảnh đó, môi bất giác cong lên, nghĩ thầm: “Minh đúng là thích đá banh thật, cười tươi cỡ này kia mà.”

Tự nhiên, trong lòng cô thấy vui, không biết vui vì việc gì. Vì Minh được chọn, hay vì thấy Minh vui. Hạ cúi xuống, nhìn vào quyển sách trước mặt để bình tĩnh lại, nhưng sống lưng lại như có điện chạy nhẹ một vòng, khiến cô rùng mình nhẹ một cái.

Bạn cùng bàn của cô nhướng mày, hơi hất đầu nhẹ lên nói với cô: “Làm gì cười hoài vậy bà?”

Hạ hắng giọng: “Thì tui đọc sách thấy nó mắc cười đó mà.”

Bạn cô trợn mắt, nhìn thằng vào quyển sách, kinh ngạc nhìn cô: “Trời ơi, vận tốc gia tốc trong dao động điều hoà khiến bà cười đó hả?”

Rồi như chợt hiểu ra điều gì, cô bạn nheo mắt lại, giọng hơi kéo dài: “Hay là bà cười vì cái khác?”

Mặt cô thoáng nét bối rối, liếc bạn một cái, rồi quay lên bảng, không trả lời câu nói trêu chọc của cô bạn cùng bàn. Nhưng đúng là Hạ cười vì cái khác.

Vì cậu bạn ngồi bàn cuối — người vừa bị đám bạn lôi đứng dậy, vừa xấu hổ đỏ tai, vừa cười tươi như được mùa.

Tim cô đã được trấn tĩnh lại bình thường, nhịp đập trở về đúng quy luật của nó. Như thể cô vừa giữ được thăng bằng sau một cú xao động.

Còn Minh — lòng cậu lúc này như có một giai điệu đang nhảy múa vui mừng, ríu rít không chịu yên. Không ồn ào, không mạnh bạo.

Chỉ là những nhịp vui âm thầm, hăng say theo điệu riêng của nó.

Giờ ra chơi buổi sáng, tiếng trống “tùng, tùng, tùng.” vang lên, đám học sinh từ các khối, các lớp thi nhau chạy ùa xuống sân trường.

Đám thì vào căng tin, đám thì tụm 5 tụm 7 ở những gốc phượng, tiếng cười nói, vui đùa, đá cầu hiện lên thành bức tranh chỉ có thời học sinh ai trải qua mới thấy đẹp đẽ, sinh động làm sao.

Minh đứng dậy trước, hít sâu rồi bước tới bàn của Hạ: “Hạ.”

“Ơi.” Câu đáp ngắn gọn, vừa đủ nghe từ cô.

Hạ ngẩng đầu, cũng đủ để cô cảm nhận được tai mình đỏ ửng lên.

“Hôm nay lớp hẹn Minh buổi chiều học xong, ở lại tập đá banh.” Minh nói nhỏ như gió thoảng qua tai, mắt nhìn vào mép bàn.

“Vậy hả?” Hạ xoay xoay cây viết.

“Vui lắm đúng không?”

“Ừm, vui lắm. Nhưng tuần này Minh sẽ bận tập nhiều lắm.” Cậu đứng đó, tay hơi gãi đầu.

Hạ im lặng vài giây. Cả hai đứng im, nghe tiếng tụi bạn phía sau hú hét, đứa thì nhai snack, đứa thì tám chuyện rôm rả… mà như phân rõ ra hai thế giới vậy.

“Tập thì cũng phải nhớ ăn, đừng có bỏ bữa.” Hạ nói, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ Minh nghe.

“Đừng bỏ bữa.”

Minh bất động, đơ như pho tượng. Hai tai cậu đỏ lên, đỏ từ từ, rồi lan ra hết vành tai.

“Mấy người… lo cho tui hả?” Minh lỡ miệng hỏi.

Hạ chớp mắt.

Một giây, hai giây rồi ba giây.

Rồi cô nhìn xuống lại quyển vở của mình.

“Đâu có, Hạ lo cho bài tập á. Minh đói bụng thì làm sao mà học được.” Cô ngại ngùng nói.

“Thì có thực mới vực được đạo chứ.”

Minh bật cười, nhẹ như thở, nghe cái kiểu bào chữa ngượng ngùng là biết cô đang nói xạo rồi.

“Vậy mai Minh đi tập buổi chiều, Hạ có đi ngang qua…”

“Thì sao?” Hạ hỏi lại, ngẩng đầu đúng lúc mắt chạm vào Minh đang nhìn thẳng vào cô.

Minh đứng hình lần hai: “Thì, thì nhớ uống nước là được.”

Cậu nói đại, câu gì bật ra được thì nói ra luôn.

Cô ngạc nhiên, môi khẽ cong: “Ủa, sao tự nhiên lo cho tui vậy?”

Minh cắn môi dưới, day day nhẹ, lúc này cậu thật sự ngại đến mức lắp bắp nói: “Thì lo qua lo lại.”

Hạ cố tỏ ra bình thản, chống cây viết lên má: “Tập giải đá banh mệt là chuyện của Minh chứ. Tui đương nhiên là nhớ uống nước đều đặn rồi.”

“Có bao giờ nhớ uống nước đâu.” Minh bặm môi, miệng làu bàu nhỏ xíu.

“Trời nắng thì nhớ uống nước nhiều vào.”

Cậu quay mặt chỗ khác, một câu quan tâm nhỏ xíu tưởng cô không nghe thấy: “Đi ngang sân tập coi chừng bị say nắng.”

Cô nhìn Minh thêm một giây, lâu hơn bình thường: “Ồ, vậy chiều nay Hạ về sớm.”

“Hửm? Sao lại về sớm.” Minh hơi nghiêng đầu.

“Để đi ngang qua sân tập, không bị say nắng.” Hạ nói, mặt giả vờ nghiêm túc.

Minh tròn mắt.

Hạ cố giữ nét mặt bình tĩnh được mấy giây ngắn ngủi, rồi bật cười nhỏ.

Cậu vẫn nghệch mặt ra, chậm hiểu một giây.

Hai giây sau thì đỏ mặt, ba giây sau thì tằng hắng tay che nửa mặt.

“Hạ chọc tui hoài.”

“Mắc cười mà.” Hạ nói, ngượng mà giọng lại mềm.

“Dễ thương nữa.”

Câu nói vừa được nói ra, không khí giữa hai đứa im lặng, mềm xuống.

Giống như nắng đầu hè soi vào tán cây phượng già phủ rộng, chạm nhẹ lên vai rồi tan ra thành ánh sáng. Ánh mắt cậu rung lên, đúng kiểu.

Thiếu niên mười bảy tuổi được người mình thích để ý một chút thôi… cũng đủ sáng cả ngày.

Rồi Minh quay về chỗ, niềm vui đầu tiên trong ngày, đến từ Nguyễn Minh Hạ làm cậu cười ngây ngốc như một đứa trẻ mới được cho kẹo.

Chiều hôm đó, nắng đổ xuống sân trường làm bóng học sinh kéo dài như cây đàn. Đội tập luyện của 11A3 tụ tập trên sân cỏ, chuẩn bị cho buổi luyện đầu tiên.

Tiếng trái banh nảy xuống mặt cỏ, tiếng giày chạy rào rào, tiếng của thầy thể dục hết lên:

“Nhanh chân lên coi!”

Gió thổi qua làm lá rung nhẹ như một điệu nhảy, và Hạ đứng đó — không hiểu sao chân lại không muốn di chuyển.

Cô đứng nhìn, còn Minh đang chạy trên sân cỏ.

Ánh nắng rọi lên tóc ướt mồ hôi, bước chân mạnh mẽ, cùng vóc dáng cao ráo của thiếu niên 17 tuổi, ánh mắt tập trung. Một lúc nào đó, Minh liếc qua phía ngoài sân cỏ.

Nhìn thấy Hạ, và cậu đá hụt một quả ngay trước mặt.

Cả đội cười ngặt nghẽo:

“Minh, nhìn ai vậy mày!”

“Nhìn mùa Hạ của nó chứ ai, hahaha.”

Minh cúi gằm mặt, nhắm chặt hai mắt, nóng cổ và quê muốn độn thổ. Tiếng chọc ghẹo, tiếng cười hả hê khiến Hạ đứng tận ở phía ngoài vẫn còn nghe thấy, đưa tay lên che miệng cười.

Một nụ cười mà thay đổi cả buổi chiều của Minh, đánh tan đi cái nóng gắt, tan luôn cả những giọt mồ hôi mệt lả khi đang tập luyện.

Minh xách chai nước đá lạnh đi tới giàn cây phía sau sân, cả người ướt đẫm, thở mạnh, thân hình vừa vặn cùng với mái tóc ngắn cũn, nhưng ánh mắt lại tìm quanh.

“Hạ, coi tập hả?” Cậu tiến tới chỗ cô.

Cái bóng cao cao của cậu che một góc nắng, nhìn người nhỏ nhắn trước mắt đứng tới vai mình

“Không.” Hạ nói, nhưng ánh mắt hướng xuống đất.

“Tui đi ngang qua thôi.”

“Ờ, vậy Hạ đứng lâu không?” Cậu hỏi giọng chọc ghẹo.

“Có một chút.”

Minh gật đầu, rồi cúi đầu cười nhưng kiềm nén lại.

Gió thổi qua, mang theo cả mùi cỏ mới cắt. Không khí giữa hai người lặng, nhưng không nặng nề. Giống như bản nhạc không lời — chỉ có hơi thở và tiếng tim tự hát trong lòng.

Nắng chiều hắt xuống, nghiêng xuống kéo dài hai chiếc bóng — một cao một thấp, một bước gần, một bước ngập ngừng.

Gió không biết từ đâu mà tới, dịu dàng vừa đủ để thổi một chút rung động vào hai tâm hồn tuổi mười bảy.

Và ngay khoảnh khắc ấy — thứ gì đó lặng thầm, bé xíu, nhưng rất thật… vừa xoay mình trong lòng cả hai.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom