• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-660

Chương 660: Cua đổ người đàn ông có đuôi rắn (57)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
76371.png

Xem ảnh 2
76371_2.png
“Hạ tiểu thư là cô nương dũng cảm, nếu đã nhận ra lòng mình...” Thích Trường An cười một tiếng, “Vậy thì sao lại không trực tiếp đi nói rõ ràng với Vãn Hiên đây?”



“Nói rõ ràng...” Cô biết, ý trong đây là muốn cô đi bày tỏ, nhưng cô vẫn thấp thỏm bất an, do dự nói: “Nếu Đại sư huynh cự tuyệt ta...”



Dù có là nữ tử lớn mật đi chăng nữa, thì khi đối mặt với tình cảm, vẫn sẽ không nhịn được mà lộ ra dáng vẻ e sợ của một cô gái nhỏ.



Thích Trường An rũ mắt nhìn thiếu nữ cúi đầu e lệ, trong mắt hắn hiện ra một tia nghiền ngẫm, nhưng lại lướt qua rất nhanh, tựa như ảo giác vậy. Hắn bình tĩnh nói: “Ta thấy Vãn Hiên công tử cũng cực kỳ yêu thương Hạ tiểu thư, chỉ sợ hắn cũng chưa phát hiện ra tình cảm của mình. Nếu Hạ tiểu thư không muốn mở miệng, Vãn Hiên công tử lại chưa thấy rõ lòng mình... đó sẽ là một sự hối tiếc.”



Nói xong, hắn còn thở dài một tiếng.



Nghe vậy, Phong Quang liền nắm chặt cành hoa trong tay, vẻ mặt cô kiên nghị, “Ngươi nói không sai, ta cần phải chủ động một chút!”



Thích Trường An chỉ cười không nói.



“Thích minh chủ, tuy mỗi lần gặp ngươi đều không thoải mái, nhưng lúc này ta vẫn muốn cảm ơn ngươi, nếu ta thành công...” Phong Quang cười xán lạn, “Vậy ta sẽ cố hết sức tác hợp ngươi và Hoa Nhan!”



“Cái này sao...” Thích Trường An không nói hết. Câu nói dở chừng này ở trong mắt người khác tựa như hắn thật sự có ý với Hoa Nhan vậy.



Rất hiển nhiên, Phong Quang đã cho là như thế. Cô vẫy tay với hắn, “Thích minh chủ, ngươi yên tâm, ta nói được thì làm được, ta quay lại tìm Đại sư huynh của ta đây. Tạm biệt!”



Tràn đầy tin tưởng nói xong, cô thoăn thoắt chạy về đường cũ.



Thích Trường An đứng tại chỗ bất động, hắn hơi ngước lên, hoa rợp tán cây ánh vào mi mắt, dường như cảnh đẹp này khiến hắn có cảm xúc muốn bộc lộ, hắn khẽ cười, nhẹ giọng: “Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến, đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm, khước đạo cố nhân tâm dịch biến*...”



(*) Dịch thơ: Bài Mộc lan hoa lệnh – Tự cổ quyết tuyệt từ (Nạp Lan Tính Đức)



Nếu tình ta mãi tựa thuở nào



Quạt hoa phải luỵ gió thu sao?



Bỗng đâu người ấy thay lòng dạ



Lại nói tim ai dễ đổi trao



(Nguồn bản dịch: thivien.net)



Đoạn thơ này lại chẳng có chút liên quan nào tới cảnh đẹp trước mắt.



Tiểu viện yên tĩnh lại lần nữa nghênh đón một thiếu nữ tràn đầy sức sống.



“Đại sư huynh!” Phong Quang chưa thấy người đã thấy tiếng.



Vãn Hiên nghe vậy, buông công cụ điêu khắc trong tay xuống, hắn nhìn về phía cửa, cười nói: “Tiểu sư muội.”



“Đại sư huynh!” Phong Quang nhảy nhót chạy đến trước mặt Vãn Hiên, lại ngồi xuống bên cạnh hắn, tràn đầy hưng phấn nói: “Muội có một việc muốn nói cho huynh biết!”



Vãn Hiên thấy khuôn mặt cô hưng phấn đến đỏ bừng, hắn cũng chợt vui vẻ, “Tiểu sư muội cao hứng như thế, hẳn là một việc rất quan trọng.”



“Quả thực rất quan trọng!” Phong Quang cầm lấy tay hắn, “Đại sư huynh, ngay lúc vừa rồi, muội bỗng nhiên ý thức được một chuyện hết sức quan trọng!”



Hắn trêu chọc, “Chẳng lẽ tiểu sư muội rốt cuộc cũng nhận ra tầm quan trọng của việc học võ?”



Vãn Hiên biết, cô không thích nhất là tập võ.



“Không phải chuyện này, tập võ chẳng quan trọng với muội chút nào hết.” Quả nhiên, cô phản bác lại. Phong Quang quyết định không úp mở nữa, cô nhấp môi cười nói: “Đại sư huynh... muội... muội bỗng nhiên phát hiện... kỳ thật muội đã thích một người...”



Từ sôi nổi nhiệt tình nhảy sang dáng vẻ thiếu nữ e lệ, dường như cô chẳng thấy áp lực chút nào.



Vãn Hiên hơi ngây ra, hắn hỏi lại: “Không biết vị công tử nào có thể may mắn được tiểu sư muội ưu ái?”



“Người kia chính là...” Phong Quang lại nhìn Vãn Hiên, cô cắn môi, chậm rãi cúi đầu nói: “Đại sư huynh, người kia chính là huynh.”



Không khí nhất thời chìm vào im lặng.



Chờ mãi không thấy tiếng đáp lại, Phong Quang hết sức cẩn thận ngẩng đầu lên, chỉ thấy ý cười trên khuôn mặt tuấn mỹ của Vãn Hiên dần biến mất, trong lòng cô chợt có cảm giác không ổn, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói: “Đại sư huynh, huynh không thích muội sao?”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom