Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-659
Chương 659: Cua đổ người đàn ông có đuôi rắn (56)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Phong Quang ngồi xuống trước mặt hắn, cúi đầu hôn lên môi hắn. Trong ký ức của cô, dường như cô rất ít khi chủ động hôn hắn, nhưng hiện tại, cô không chỉ chủ động, mà còn cực kỳ ôn nhu, giọng nói mềm mại lưu luyến kéo dài, “Guardian, tất cả những điều này sẽ rất nhanh kết thúc.”
“Phong Quang...” Hắn cười khẽ, thân thể suy yếu, khiến nụ cười của hắn cũng yếu ớt hơn rất nhiều, nhưng trong mắt hắn vẫn chỉ có cô, từ lúc bắt đầu, luôn chỉ có cô mà thôi, “Tôi không phải quái vật, có đúng không?”
Nhìn xem, hắn nguyện ý làm bất kể chuyện gì vì cô, cho dù là chết, hắn cũng nguyện ý, cho nên, hắn đã có tình cảm của nhân loại, có đúng hay không?
“Đúng vậy, anh không phải quái vật.” Phong Quang cong khóe mắt, một giọt nước mắt rơi xuống từ đôi mắt cười, cô đỡ hắn gối đầu lên đùi mình, im lặng trong chốc lát, cô hơi khom lưng, nhẹ giọng ghé vào bên tai hắn nói: “Guardian, anh thật sự quá tốt, tôi không thể không thích anh.”
Trong mắt hắn hiện vẻ thỏa mãn, “Em đã thừa nhận...”
“Phải, tôi thừa nhận, tôi thích anh.” Cô nhẹ giọng nói: “Anh nhắm mắt lại ngủ một giấc đi. Không cần ngủ quá lâu, tất cả mọi chuyện đều sẽ phát triển theo quỹ đạo nên có.”
Thế giới này có rất nhiều chuyện không ổn, cô vốn dĩ sẽ không cùng dây dưa với một chương trình trí tuệ nhân tạo như thế, vốn dĩ cha cô sẽ sống thật khỏe mạnh, anh trai cô cũng sẽ sống thật yên lành, không có ai chết cả, căn cứ này cũng vẫn là Vùng Đất Phúc Âm thu nhận người sống sót.
Cô không biết cuối cùng mạt thế có biến mất hay không, cô chỉ biết rằng, cô phải làm một điều gì vì những người đã chết đi đó, cha cô, Khai Tâm của cô... Đúng vậy, trong trí nhớ của cô, Khai Tâm ngây thơ ngoan ngoãn như vậy, mà hiện tại, đại não của cô lại chiếm cứ thân thể của Khai Tâm, dùng thân thể Khai Tâm mà sống.
Súng trong tay Phong Quang rốt cuộc chỉ về phía quả cầu thủy tinh trên trụ pha lê, ánh mắt Guardian lại vui mừng, hắn ôn nhu nói: “Phong Quang, tôi rất vui vẻ... Em thích tôi...”
“Tôi cũng rất vui... Hiện giờ tôi có thể kết thúc tất cả...”
Lại một tiếng súng vang lên, hắn nhắm hai mắt lại, còn nắm chặt lấy tay cô.
Phong Quang không chút cảm xúc ngồi im trong chốc lát, vài giây sau, cô lại cất tiếng cười, “Ai da, tôi bắn trật.”
Viên đạn vốn nhắm vào quả cầu thủy tinh kia, lại chỉ bắn vào cột pha lê phía dưới. Pha lê vỡ nát, quả cầu thủy tinh rơi xuống trên mặt đất lại không hề hấn chút nào. Cô vẫn quen gọi là cầu thuỷ tinh, kỳ thực chất liệu cấu tạo nên Guardian vốn không phải thủy tinh như vậy.
Phong Quang nhẹ nhàng đặt thân thể đã mất đi sự sống kia xuống, cô bước tới nhặt quả cầu thủy tinh lên. Guardian cần bốn mươi lăm giây để chuyển dời ý thức sang thân thể mới, đây là điều cô lưu ý được trong những lần trước hắn đổi thân thể. Bốn mươi lăm giây, vậy đã đủ rồi.
“Tôi dùng thân phận người có quyền hạn cao nhất...” Cô nhắm mắt lại, sau khi than nhẹ một tiếng, liền chậm rãi nói: “Mệnh lệnh cho Guardian tiến hành cách thức hóa*.”
(*) Cách thức hóa: Hay còn gọi là Format – thuật ngữ máy tính (ví dụ như như format ổ cứng hay USB), khi tiến hành thao tác này, có nghĩa tất cả mọi dữ liệu sẽ bị xóa hết, đưa thiết bị trở về trạng thái (định dạng) ban đầu (khi chưa có dữ liệu).
Màn hình điện tử không trung bỗng nhiên xuất hiện, cô không hiểu các số hiệu màu đỏ đang điên cuồng nhảy lên, điều duy nhất cô có thể hiểu được, là con số phần trăm mô tả quá trình cách thức hóa.
Khi thấy con số đó đạt 100%, Phong Quang đặt quả cầu thủy tinh trên sàn nhà, cô ngồi nhìn nó hồi lâu, tận đến khi giọng nói lạnh băng vang lên trong phòng, “Trí tuệ nhân tạo Guardian đang khởi động...”
Cô mỉm cười, giơ súng lên nhắm vào đầu mình.
Một tiếng súng vang lên, tất cả trở về yên lặng.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Phong Quang...” Hắn cười khẽ, thân thể suy yếu, khiến nụ cười của hắn cũng yếu ớt hơn rất nhiều, nhưng trong mắt hắn vẫn chỉ có cô, từ lúc bắt đầu, luôn chỉ có cô mà thôi, “Tôi không phải quái vật, có đúng không?”
Nhìn xem, hắn nguyện ý làm bất kể chuyện gì vì cô, cho dù là chết, hắn cũng nguyện ý, cho nên, hắn đã có tình cảm của nhân loại, có đúng hay không?
“Đúng vậy, anh không phải quái vật.” Phong Quang cong khóe mắt, một giọt nước mắt rơi xuống từ đôi mắt cười, cô đỡ hắn gối đầu lên đùi mình, im lặng trong chốc lát, cô hơi khom lưng, nhẹ giọng ghé vào bên tai hắn nói: “Guardian, anh thật sự quá tốt, tôi không thể không thích anh.”
Trong mắt hắn hiện vẻ thỏa mãn, “Em đã thừa nhận...”
“Phải, tôi thừa nhận, tôi thích anh.” Cô nhẹ giọng nói: “Anh nhắm mắt lại ngủ một giấc đi. Không cần ngủ quá lâu, tất cả mọi chuyện đều sẽ phát triển theo quỹ đạo nên có.”
Thế giới này có rất nhiều chuyện không ổn, cô vốn dĩ sẽ không cùng dây dưa với một chương trình trí tuệ nhân tạo như thế, vốn dĩ cha cô sẽ sống thật khỏe mạnh, anh trai cô cũng sẽ sống thật yên lành, không có ai chết cả, căn cứ này cũng vẫn là Vùng Đất Phúc Âm thu nhận người sống sót.
Cô không biết cuối cùng mạt thế có biến mất hay không, cô chỉ biết rằng, cô phải làm một điều gì vì những người đã chết đi đó, cha cô, Khai Tâm của cô... Đúng vậy, trong trí nhớ của cô, Khai Tâm ngây thơ ngoan ngoãn như vậy, mà hiện tại, đại não của cô lại chiếm cứ thân thể của Khai Tâm, dùng thân thể Khai Tâm mà sống.
Súng trong tay Phong Quang rốt cuộc chỉ về phía quả cầu thủy tinh trên trụ pha lê, ánh mắt Guardian lại vui mừng, hắn ôn nhu nói: “Phong Quang, tôi rất vui vẻ... Em thích tôi...”
“Tôi cũng rất vui... Hiện giờ tôi có thể kết thúc tất cả...”
Lại một tiếng súng vang lên, hắn nhắm hai mắt lại, còn nắm chặt lấy tay cô.
Phong Quang không chút cảm xúc ngồi im trong chốc lát, vài giây sau, cô lại cất tiếng cười, “Ai da, tôi bắn trật.”
Viên đạn vốn nhắm vào quả cầu thủy tinh kia, lại chỉ bắn vào cột pha lê phía dưới. Pha lê vỡ nát, quả cầu thủy tinh rơi xuống trên mặt đất lại không hề hấn chút nào. Cô vẫn quen gọi là cầu thuỷ tinh, kỳ thực chất liệu cấu tạo nên Guardian vốn không phải thủy tinh như vậy.
Phong Quang nhẹ nhàng đặt thân thể đã mất đi sự sống kia xuống, cô bước tới nhặt quả cầu thủy tinh lên. Guardian cần bốn mươi lăm giây để chuyển dời ý thức sang thân thể mới, đây là điều cô lưu ý được trong những lần trước hắn đổi thân thể. Bốn mươi lăm giây, vậy đã đủ rồi.
“Tôi dùng thân phận người có quyền hạn cao nhất...” Cô nhắm mắt lại, sau khi than nhẹ một tiếng, liền chậm rãi nói: “Mệnh lệnh cho Guardian tiến hành cách thức hóa*.”
(*) Cách thức hóa: Hay còn gọi là Format – thuật ngữ máy tính (ví dụ như như format ổ cứng hay USB), khi tiến hành thao tác này, có nghĩa tất cả mọi dữ liệu sẽ bị xóa hết, đưa thiết bị trở về trạng thái (định dạng) ban đầu (khi chưa có dữ liệu).
Màn hình điện tử không trung bỗng nhiên xuất hiện, cô không hiểu các số hiệu màu đỏ đang điên cuồng nhảy lên, điều duy nhất cô có thể hiểu được, là con số phần trăm mô tả quá trình cách thức hóa.
Khi thấy con số đó đạt 100%, Phong Quang đặt quả cầu thủy tinh trên sàn nhà, cô ngồi nhìn nó hồi lâu, tận đến khi giọng nói lạnh băng vang lên trong phòng, “Trí tuệ nhân tạo Guardian đang khởi động...”
Cô mỉm cười, giơ súng lên nhắm vào đầu mình.
Một tiếng súng vang lên, tất cả trở về yên lặng.
Bình luận facebook